THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1426 - Chương 1430

Chương 1426: Trương sư, ngươi quá ngắn (2)

Thân thể Ưng Cần nhoáng một cái.

Vừa rồi tốc độ đánh nhanh như vậy, làm sao đối phương bắt được?

Căn bản chính là sự tình không thể nào ah!

Nhưng đối phương căn bản không chờ hắn ngẫm nghĩ, chổi lông gà lần nữa đổ ập đập tới.

Mặc dù chỉ là thân trúc, nhưng truyền vào chân khí của đối phương, đánh ở trên mặt còn đau hơn roi da, chỉ mấy lần, liền da tróc thịt bong, trên người cũng máu tươi chảy đầm đìa.

- Đáng giận...

Cầm trường thương trong tay, dưới tình huống đồng cấp, thế mà bị người dùng một cây chổi lông gà đánh mặt mũi chảy máu tươi, Ưng Cần cảm giác sắp điên rồi, hai tay tăng lực, bỗng nhiên nhảy lên một cái.

Hắn đã dùng hết toàn lực, ở lúc vận chuyển hết chân khí, lực lượng của đối phương lại biến mất.

Soạt!

Lần nữa khống chế không nổi, Ưng Cần liên tiếp lui về phía sau, còn không có dừng hẳn, chỉ thấy Trương Huyền chẳng biết lúc nào đi tới gần, cầm trường thương, chổi lông gà trong tay lại đập loạn.

- Ta sát...

Ưng Cần sắp muốn khóc.

Hắn một đường trưởng thành đến hiện tại, không biết luận võ bao nhiêu lần, cùng vô số người chiến đấu qua, nào có tỷ thí như vậy?

Vừa ra thương, liền chạy tới bắt lấy, sau đó đập loạn, dùng sức muốn rút về, liền tán đi lực lượng, để cho ta trọng tâm không ổn định, sau đó lại xông lại...

Không nên chơi người như vậy!

Có thể tỷ thí bình thường hay không?

- Ah...

Càng nghĩ càng giận, ngực kìm nén một cơn lửa giận, như hỏa diễm thiêu đốt.

Ầm ầm!

Chân khí áp chế ở trong cơ thể, rốt cuộc khống chế không nổi, bỗng nhiên giải khai ràng buộc, để tu vi của hắn lập tức đột phá.

Quy Nhất cảnh sơ kỳ! Quy Nhất cảnh trung kỳ... Đạp Hư cảnh đỉnh phong!

Thời gian nháy mắt, liền giải phong tu vi áp chế, khôi phục thực lực vốn có.

Khôi phục thực lực, lần nữa nhìn về phía Trương sư, chỉ thấy hắn đã thối lui ra xa mấy mét, trong tay cầm chổi lông gà, lạnh nhạt nhìn qua:

- Muốn nhận thua?

- Nhận thua? Không có khả năng! Vừa rồi chiến đấu, ta phát hiện thực lực của ngươi, tuyệt không chỉ là Kiều Thiên cảnh đỉnh phong đơn giản như vậy... Ta khôi phục thực lực Đạp Hư cảnh, có dám đánh với ta một trận không?
Ưng Cần cắn răng.

Mới vừa rồi bị đánh mặt mũi bầm dập, làm sao có thể nhận thua như vậy?

Lại nói, đối phương dễ như trở bàn tay liền tóm lấy trường thương của hắn, để hắn không tránh thoát được, lực lượng tuyệt không phải Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, đã như vậy... không áp chế nữa, cũng không tính là khinh người.

- Cũng tốt!

Trương Huyền gật đầu.

Vừa rồi bảo tên này thi triển toàn lực, hắn lại muốn áp chế, như vậy cũng được, cũng có thể thí nghiệm thực lực của mình.

- Bắt đầu đi!

Dù sao đối phương áp chế lực lượng hay không, đối với hắn đều không sao cả, Trương Huyền cũng không để ý, vung chổi lông gà trong tay lên, chĩa sang.

- Trước không vội!

Nhìn thấy động tác của hắn, nhớ tới mới vừa rồi bị chà đạp thảm, Ưng Cần run run, cắn răng nói:

- Ta muốn tỷ thí thương pháp với ngươi, ngươi dùng chổi lông gà, quá mức ngắn nhỏ, thi triển chính là cận thân võ kỹ! Có thể dùng trường thương so với ta hay không?

Vừa rồi đối phương bắt lấy trường thương của mình, sau đó cận thân quất loạn, căn bản không phải tỷ thí thương pháp, mà là cận thân công kích.

Trường thương hơn hai mét, đi tới địa phương không đủ một mét, tự nhiên bị hạn chế, không phát huy ra ưu thế, bị đối phương ngược đãi.

Không thể để cho hắn cầm vũ khí ngắn, nếu không, coi như khôi phục lực lượng, cũng khẳng định giống như vừa rồi, bị ngược rất thảm.

- Cận thân? Trường thương? Làm sao không hiểu ý tứ của đối phương, Trương Huyền nhịn không được cười lên:

- Ý của ngươi là... chổi lông gà của ta quá ngắn, muốn ta dùng vũ khí dáng dấp giống như ngươi chiến đấu?

- Không sai!

Ưng Cần gật đầu.

- Cái này... Cũng tốt!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, quay đầu nhìn về phía Nhược Hoan:

- Ngươi giúp ta nối những chổi lông gà này vào một chỗ.

- Vâng!

Nhược Hoan công tử nhẹ gật đầu, nhảy lên đài cao, dùng dây thừng bó buộc những chổi lông gà kia lại.

Hắn cầm chừng mười mấy cây, kết nối lên, dài chừng hơn mười thước, tựa như một thân cây ốm dài, chổi lông gà bó cùng một chỗ, vô số lông gà theo gió tung bay, tựa như dựng lên một cây cột cờ lập dị.

- Cái này đầy đủ dài chưa!

Tiếp nhận chổi lông gà mới, Trương Huyền nhìn qua.

- Đương nhiên có thể!

Mắt Ưng Cần sáng rực lên.

Vừa rồi thương của hắn quá dài, đối phương cận thân không thi triển được, mới bị đánh thảm như vậy, hiện tại chổi lông gà làm dài như thế, chừng hơn mười mét, một khi cận thân, ngươi còn đánh thế nào?

Khẳng định sẽ bị hoàn ngược, báo thù sỉ nhục vừa rồi.

- Lần này thua nữa, không thể không thừa nhận nha!

Thấy hắn đáp ứng, Trương Huyền cũng cười cười, bàn tay lắc một cái, hơn mười cây chổi lông gà hình thành “trường thương” bay phất phới.

- Đương nhiên sẽ không, có điều, ngươi phải cẩn thận, ta sẽ không dễ dàng thua như thế!

Thấy cây trường thương vượt ngang hơn mười mét kia, chỉ cần đi vào phạm vi này, chẳng khác nào hết hiệu lực, mắt Ưng Cần sáng rực, trường thương lắc một cái, phát ra tiếng gào thét.

- Bắt đầu đi!

Thấy hắn tự tin như thế, Trương Huyền cũng không nói thêm lời, chổi lông gà dựng thẳng lên, cắm vào mây trời, giống như một cây cột thu lôi, đồng thời tay trái khẽ vẫy, nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Tới... Ta để ngươi chạy trước ba mươi chín mét!

Chương 1427: Chân chính thương pháp (1)

Kiếp trước từng nhìn qua một hình ảnh, phía trên vẽ một tiểu nhân, cầm trong tay đại đao bốn mươi mét, phách lối bá đạo, để đối thủ chạy trước ba mươi chín mét.

Hiện tại Trương Huyền liền có loại cảm giác này.

Hơn mười cây chổi lông gà nối liền, chừng hơn mười mét, như một cây cột cờ, trường thương của đối phương, giờ phút này ngắn nhỏ giống như gậy đẩy lửa.

Vũ khí dài như thế, còn e ngại gì nữa?

- Vậy thì bắt đầu!

Ưng Cần hí dài một tiếng, bàn chân bỗng nhiên đạp mạnh, thẳng tắp xông về phía trước.

Vũ khí của Trương Huyền dài như vậy, chỉ cần hắn đi vào phạm vi mười mấy thước, chẳng khác nào đứng ở thế bất bại.

Giống như mới vừa rồi đối phương dùng chổi lông gà đánh hắn, tên này còn không bị tùy ý xâm lược?

- Muốn vào, nào có dễ dàng như vậy!

Nhìn tốc độ của hắn, làm sao không biết ý định của đối phương, Trương Huyền cười nhạt một tiếng, thân thể nhoáng một cái, thi triển Thiên Đạo thân pháp, huyễn ảnh, lần nữa kéo ra khoảng cách hơn mười mét, chổi lông gà trong tay lắc một cái, thẳng tắp đâm về phía trước.

Hô!

Thân trúc dài mười mấy mét, không linh hoạt giống như trường thương, cũng không nhanh chóng bằng đao kiếm, nhưng chẳng biết tại sao, lại chỉ tới con đường Ưng Cần không thể không trải qua.

Nói cách khác, Ưng Cần muốn cận thân, căn bản không tránh né được, thậm chí sẽ trực tiếp đụng vào!

- Đáng giận!

Vẻ mặt của Ưng Cần khó coi, thân thể xoay chuyển, tránh thoát công kích của đối phương, muốn từ địa phương khác đi vòng qua, còn chưa đi xa, chỉ thấy thân trúc điểm qua lần nữa.

Lần này tốc độ càng nhanh, nhắm ngay một huyệt vị của hắn, để hắn không thể không phòng.

- A!

Nhảy về phía sau né tránh công kích, Ưng Cần lại nhắm một bên khác phóng đi.

Chân khí của cường giả Đạp Hư cảnh đỉnh phong bộc phát, để tốc độ của hắn nhanh như du long.

Nhưng tốc độ của hắn nhanh, thân trúc của đối phương càng nhanh, mỗi lần hắn muốn đi vào, đều bị nhẹ nhàng điểm ra, thật giống như đối phương có thể sớm dự đoán phương hướng hắn muốn tiến công, muốn đi đường tắt vậy.

Tuy thân trúc dài, nhưng phòng ngự nước chảy không lọt, căn bản là không có cách đột phá.

- Cái này...

Đám người Nhược Hoan công tử đều nuốt ngụm nước bọt, từng người trợn to hai mắt.

Bọn họ vốn cho rằng Ưng Cần không áp chế tu vi, Trương sư khẳng định rất khó đối kháng, nằm mơ cũng không nghĩ tới, một cây chổi lông gà biến thành thân trúc, ép tới đối phương ngay cả cận thân cũng làm không được, chỉ có thể ở ngoài mười mấy mét quanh quẩn.

Như vậy coi như không thắng, chí ít cũng đã rơi vào thế bất bại.

- Các ngươi có phát hiện không, cái này không quá giống chiến đấu!

Khiếp sợ chỉ chốc lát, trong đám người không biết ai nói ra.
- Đúng vậy!

La Tuyền nhíu mày, suy nghĩ một chút, nhịn không được nói:

- Giống như là khỉ làm xiếc?

- Ta cảm thấy rất giống...

Nhược Hoan công tử cũng gật đầu.

Mọi người đồng thời gật đầu.

Trong mắt bọn hắn, Ưng Cần mới vừa rồi còn khí thế như rồng, giờ phút này giống như con khỉ bị chơi đùa, Trương Huyền đứng tại chỗ không nhúc nhích, cầm thân trúc tiện tay chỉ, liền nhảy một cái, sau đó lại xoay quanh lao vào trong.

Nhưng còn không có xông vào, thân trúc lại điểm qua, lần nữa nhảy lên...

Như thế lặp đi lặp lại.

Giống như hầu tử ở trên đường bị người trêu đùa.

Lấy thiên tài nổi danh năm thứ tư, làm con khỉ đùa nghịch...

Trương sư cũng quá lợi hại đi!

Nhất là trước đó, đám người La Tuyền, Nhược Hoan công tử một mực coi hắn là đối tượng so sánh, giờ phút này tất cả đều nuốt nước bọt, nói không ra lời.

Loại thực lực này, để bọn hắn tu luyện mười năm cũng không có cách nào so!

...

- Đáng giận!
Người dưới đài ý thức được điểm ấy, Ưng Cần cũng hiểu được, tức giận đến muốn cắn vỡ răng.

Vốn cho rằng, đối phương tay cầm binh khí dài, chỉ cần bản thân cận thân, khẳng định thắng dễ dàng, làm sao cũng không nghĩ tới... mỗi một lần trường thương của đối phương xuất kích, đều sẽ đâm vào địa phương hắn không thể không phòng.

Nói cách khác... Căn bản không có cách tới gần!

Thương của hắn chỉ hơn hai mét, đối phương mười mấy mét, đánh như thế nào?

Không phải cầm binh khí ngắn được tiện nghi sao?

Làm sao lần này đối phương dài như vậy, ta một chút lợi lộc cũng không kiếm được?

- Tiếp tục nữa, không những không cách nào chiến thắng, còn bị người cười chết!

Nghe được dưới đài nghị luận sôi nổi, vẻ mặt Ưng Cần ngăm đen.

Không đột phá mười mấy thước khoảng cách, liền không đả thương được đối phương, chớ nói chi là chiến đấu.

Cũng không thể thật bị người làm con khỉ đùa nghịch a!

- Vũ khí của hắn, là dùng thân trúc kết nối thành, chất lượng không tốt, ta liều mạng bị thương, khẳng định có thể đánh gãy!

Hắn vừa chạy vừa suy tư.

Tiếp tục đánh như vậy, không có cách nào chiến thắng, việc cấp bách là nghĩ biện pháp cận thân, mà biện pháp duy nhất... là những thân trúc này không chắc chắn, thi triển lực lượng Đạp Hư cảnh, hoàn toàn có thể dùng chân khí quấy thành bụi phấn.

- Cứ làm như thế!

Cắn răng một cái, lại không để ý tới chuyện khác, chân khí tuôn ra bảo vệ trước ngực, hắn nhướng mày, lại không quản thân trúc của đối phương điểm tới, bỗng nhiên vọt tới.

Tạch tạch! Tạch tạch!

Quả nhiên, thân trúc cùng hắn va chạm, lập tức bị chân khí cuồng bạo quấy thành bụi phấn.

Thân trúc dài hơn mười mét, chân khí không cách nào truyền tới, mà hắn lại là Đạp Hư cảnh đỉnh phong, phá vỡ thứ này, dễ như trở bàn tay.

- Nguy rồi...

- Đây là chơi xấu...

Mọi người đều lo lắng.

Trương sư sử dụng thân trúc nhường ngươi, ngươi lại không muốn mặt chấn vỡ, rõ ràng là đang chơi xấu!

- Đi tới gần, nhìn ngươi còn tránh né thế nào!

Ưng Cần đụng nát thân trúc, rít lên một tiếng, giơ trường thương trong tay lên, bỗng nhiên đâm về phía Trương Huyền.

Hắn đột phá phòng ngự, đi tới phạm vi cận thân, trường thương liền có thể nhẹ nhõm phát huy ưu thế, mà vũ khí của đối phương, đã vô dụng!

Chương 1428: Chân chính thương pháp (2)

- Ngươi cảm thấy vậy thì thắng?

Thấy hắn hưng phấn như thế, Trương Huyền lắc đầu, đột nhiên bàn tay buông lỏng, thân trúc trong tay rơi trên mặt đất.

- Buông tay?

Ưng Cần sững sờ.

Vũ khí là thứ trọng yếu nhất của tu luyện giả, nhất là ở thời điểm tỷ võ, một khi buông ra, chẳng khác nào rơi vào bị động, làm sao trực tiếp ném đi?

- Vũ khí, là thân thể kéo dài mà thôi, thương pháp, coi như không có thương, cũng có thể thi triển!

Đang kỳ quái, liền nghe thanh niên phía trước cười nhạt một tiếng, thanh âm vang lên bên tai, ngay sau đó liền thấy Trương Huyền nhảy lên, trong nháy mắt cả người giống như biến thành một cây trường thương.

Thương ý phô thiên cái địa cuốn tới, giờ khắc này, hắn chính là thương, thương chính là hắn, căn bản không phân rõ được.

- Cái này, cái này... Đây là cảnh giới nhân thương hợp nhất?

Con ngươi co rụt lại, toàn thân Ưng Cần cứng ngắc.

Trong truyền thuyết, lĩnh ngộ thương tâm đạt tới cảnh giới nhất định, liền có thể làm được nhân thương hợp nhất.

Lúc này, coi như trong tay không thương, chỉ cần trong lòng thương bất diệt, đồng dạng có thể hóa thành thương ý lăng lệ, người cản giết người, phật cản giết phật!

Loại cảnh giới này, coi như Tiết Chân Dương học trưởng cũng không làm được, làm sao người trước mắt này làm được?

Thời gian không còn kịp để hắn ngẫm nghĩ, Trương Huyền hóa thành trường thương, thời gian nháy mắt đã tới gần, ngón tay biến hóa mũi thương, mang theo phong mang chói tai, điểm ở trên mũi thương của hắn.

Ầm ầm!

Một cỗ lực lượng khổng lồ đánh tới, toàn thân Ưng Cần chấn động, lập tức cảm thấy vô số thương ý xông vào trong cơ thể, để phòng ngự của hắn sụp đổ.

Phốc!

Cuồng phun một ngụm máu tươi, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, thân thể bay ra ngoài.

Lạch cạch!

Bay ra khoảng cách mấy chục mét, từ trên đài cao ngã xuống, trường thương cũng bay không biết bao xa, đâm trên mặt đất.

Phốc!

Lần nữa phun ra một ngụm máu tươi.

- Ta thua...

Nhìn xem Trương Huyền trên đài vẻ mặt lạnh nhạt, Ưng Cần xiết chặt nắm đấm, vẻ mặt trắng bệch.

Không nghĩ tới hắn không áp chế tu vi, phát huy tất cả thực lực, vẫn bị đối phương đánh tan!

Loại thực lực này, coi như so với Chân Dương hội trưởng, chỉ sợ cũng không kém.

- Ngươi biết mình thua ở chỗ nào không? Đang mất hết tinh thần, liền nghe thanh âm của Trương Huyền nhàn nhạt vang lên.

- Thua là thua, ta sẽ rời Chân Dương hội, đến làm người canh cổng, ngươi không cần chê cười...

Ưng Cần cắn răng, giãy dụa đứng lên.

Thân là người tu luyện thương pháp, phải cứng cỏi như thương.

Đã sớm nói làm người giữ cửa, liền phải tuân thủ lời hứa, sẽ không chống chế.

- Chê cười?

Trương Huyền lắc đầu:

- Ta chỉ là để cho ngươi biết, mặc dù thương pháp là kỹ nghệ có thể theo đuổi cả đời, nhưng không phải là chỉ trường thương trong tay ngươi!

- Có ý gì?

Ưng Cần sững sờ.

- Thương pháp, là một loại kỹ nghệ, là một loại năng lực, là một loại đồ vật dụng tâm cảm ngộ, không phải là dùng thương mới có thể thi triển.

Trương Huyền chắp hai tay sau lưng nhìn qua:

- Thật giống như, ngươi bị ta cận thân công kích, khi đó, chỉ cần ngươi buông bỏ ràng buộc, buông đi trường thương, lấy được, sẽ là thế giới hoàn toàn mới, đáng tiếc... Ngươi không làm!

- Cho nên... ngươi thua!

- Ta... Ưng Cần ngẩn ngơ.

Quả thực, mới vừa rồi đối phương bắt lấy trường thương của hắn, dùng chổi lông gà quất hắn, hắn hoàn toàn có thể buông tay, xem như tay không tấc sắt, không phát huy ra được thực lực, nhưng chạy trốn vẫn vô tư, sẽ không bị đối phương đánh mặt mũi bầm dập.

- Về sau ta dùng thân trúc dài chiến đấu với ngươi, đột phá phòng vệ, cận thân công kích là đúng, nhưng ngươi quên, ta tu luyện thương pháp, đã không nhìn ngoại vật, người cũng là thương, thương cũng là người! Cho nên, mới có thể ở trong nháy mắt buông thân trúc, trực tiếp ra tay!

Trương Huyền nói tiếp.

- Cái này...

Toàn thân Ưng Cần cứng ngắc.

Đối phương nói không sai.

Hắn ngày ngày luyện thương, đã sớm xem thứ này là sinh mệnh, do đó đối phương tới giằng co, cũng không đành lòng buông tay.

Bởi vì một khi buông tay, cũng cảm giác mất đi sinh mệnh, không thể chiến đấu tiếp!

- Không buông tay, làm sao lĩnh ngộ chân lý? Học được thương pháp cao thâm hơn?

Trương Huyền cười khanh khách nhìn qua.

- Buông tay? Chân lý?

Ưng Cần lẩm bẩm, vẻ mặt hốt hoảng.

Từ nhỏ luyện thương, hắn sớm đã coi vũ khí này là một bộ phận của thân thể, như cánh tay và con mắt.

Để hắn từ bỏ cánh tay cùng con mắt? Làm sao có thể?

Nhưng mới vừa rồi chiến đấu, đối phương rõ ràng cho hắn bài học, không buông tay... Chết!

Buông tay, giải thoát, càng thêm linh hoạt, càng thêm tự do, có khả năng chiến thắng!

- Thương ở trong lòng, trong lòng có thương, mới thật sự là thương, trong tay, là một công cụ mà thôi!

Thấy hắn như có lĩnh ngộ, Trương Huyền tiếp tục nói.

- Trong lòng có thương, mới thật sự là thương?

Cẩn thận phỏng đoán câu nói này, một lát sau, Ưng Cần phun ra một ngụm trọc khí, con mắt mở ra, ánh mắt trước đó đục ngầu, từ từ trở nên rõ ràng.

Phù phù!

Ưng Cần quỳ rạp xuống đất, cúi đầu, thái độ thành kính.

- Đa tạ chỉ điểm, ta nguyện ý bái Trương sư làm thầy, cùng ngài học tập thương pháp!

Chương 1429: Tiết Chân Dương quyết tâm (1)

- Đứng lên đi! Chỉ cần ngươi cố gắng làm việc cho học hội, ta sẽ chỉ điểm!

Trương Huyền khoát tay áo.

Huyền Huyền hội vừa mới thành lập, hắn không có khả năng ngày ngày ở đây trông coi, vì phòng ngừa lão sinh khác làm loạn, nhất định phải có người tọa trấn.

Ba cái này, có thể áp chế tất cả tân sinh không ngóc đầu lên được, lại là thiên tài năm thứ tư, chính là người chọn lựa thích hợp nhất.

Cho nên, vừa đến liền đánh cược để bọn hắn lưu lại.

Thật không phải cố ý nhục nhã đối phương, mà là để bọn họ trông coi, học hội khác, thậm chí lão sinh khác muốn tới đây làm loạn, sợ rằng cũng phải cân nhắc một chút, mới dám hành động.

- Vâng, ba người chúng ta trở về liền rời khỏi Chân Dương hội, gia nhập Huyền Huyền hội!

Ưng Cần đứng dậy nói.

Thanh niên trước mắt này, không chỉ đánh bại hắn trên thể xác, trên tinh thần, cũng hoàn toàn tâm phục khẩu phục.

Đối phương cố ý dùng chổi lông gà, biểu hiện ra cho hắn đạo lý thương pháp cũng không phải chỉ có thương mới có thể thi triển, được lợi rất nhiều.

Mặc dù bây giờ không có thay đổi gì, tu vi cũng không có tăng trưởng, nhưng chỉ cần tu luyện thật tốt, cảm ngộ thật tốt, lý giải lời của đối thương, tất nhiên sẽ đột nhiên tăng mạnh, thực lực tăng nhiều!

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, không nói thêm lời, đứng ở trên đài cao, nhìn bốn phía.

- Hội trưởng, hội trưởng!

- Hội trưởng, hội trưởng!

...

Thấy hắn nhìn đến, rất nhiều tân sinh dưới đài không biết ai hô một tiếng hội trưởng, lập tức, thanh âm hình thành hồng lưu, càng ngày càng vang, càng ngày càng rộng, tất cả mọi người hô lên, nhìn về phía thanh niên trên đài, cả đám lộ ra hưng phấn cùng sùng bái.

Nếu như nói trước đó, còn có người hoài nghi, theo sau lưng Trương sư, có thể chống đối những học sinh cũ kia không, hiện tại rốt cuộc biết... Khẳng định có thể.

Cao thủ đứng đầu nhất Chân Dương hội, thiên tài Võ Kỹ học viện, cũng bị nhẹ nhõm đánh bại, chỉ cần có hắn, còn có cái gì có thể sợ?

Đây là hội trưởng của chúng ta! Hậu thuẫn của tân sinh chúng ta, có hắn, chúng ta liền không cần sợ hãi!

Cảm nhận được ánh mắt chân thành của mọi người, Trương Huyền cũng có chút cảm động, nhưng vào lúc này, Nhược Hoan công tử đi lên phía trước, đưa tay ép xuống.

Thanh âm an tĩnh lại.

- Danh Sư học viện, tân sinh vừa tới, đều bị lão sinh áp bách, bị bọn họ bóc lột. Đây là vì bỏ đi tính cách tự đại, tự ngạo của tân sinh, để tân sinh biết nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên! Này vốn là một chuyện tốt, nhưng nương theo thời gian trôi qua, lão sinh càng ngày càng quá mức, càng ngày càng cao cao tại thượng, để chuyện này dần dần đã mất đi ý nghĩa! Thanh âm của Nhược Hoan công tử lang lãng, vang vọng toàn bộ khu tân sinh.

- Bọn họ buộc chúng ta tốn giá cao mua đồ vật của bọn họ; buộc chúng ta gia nhập học hội của bọn họ, thành công cụ để bọn họ phát tài cùng kiếm lấy học phần! Không đồng ý, liền đủ loại uy hiếp, dựa vào đủ loại quan hệ, để chúng ta không cách nào tồn tại! Tân sinh chúng ta... chẳng lẽ muốn một mực ngồi chờ chết, tùy ý bóc lột sao?

- Không thể!

- Chúng ta không thể, cũng không nguyện ý! Không nguyện ý người khác cưỡi lên đầu chúng ta; không nguyện ý bị bọn họ áp chế, trở thành khôi lỗi kiếm tiền phát tài; không nguyện ý tôn nghiêm của chúng ta bị bọn họ đạp lên! Chúng ta là Danh Sư, muốn đào lý cả vườn, sư truyền thiên hạ, không bị áp bách, bị khi phụ!

- Nhưng lực lượng một người của chúng ta, cực kỳ yếu ớt, thế nhưng tập hợp lực lượng chúng nhân, liền có thể hội tụ thành uông dương đại hải! Cho nên...

- Chúng ta muốn liên hợp!

- Trương sư, vì có thể để cho rất nhiều bằng hữu tiến vào học viện, cam tâm bỏ ra điểm tích lũy mà bản thân kiếm lấy! Vì không cho mọi người bị lão sinh khi dễ, sưu tập tình báo, miễn phí cấp cho; càng vì mọi người ra tay đánh nhau, để học viên năm thứ tư, cũng cam tâm tình nguyện lưu lại...

- Phần khí phách này, phần thực lực cùng khí độ này, đúng là tân sinh chúng ta cần thiết học tập! Do đó, ta tự nguyện gia nhập Huyền Huyền hội, trở thành một thành viên trong đó, nguyện ý nghe theo phân phó của hắn, một đường hướng về phía trước!

- Chư vị, ý như thế nào?

Nhược Hoan công tử nhìn quanh một vòng, thanh âm vang tận mây xanh:

- Có bằng lòng gia nhập hay không?

- Chúng ta nguyện ý!

- Chúng ta đều nguyện ý gia nhập Huyền Huyền hội! ...

Ba vạn tân sinh đồng thời gào thét, thanh âm như muốn rung sụp kiến trúc chung quanh.

- Rất tốt, nếu tất cả mọi người đã đồng ý, như vậy từ bây giờ bắt đầu, Trương sư chính là Huyền Huyền hội hội trưởng, học hội thuộc về tân sinh chúng ta, chính thức thành lập!

Nhược Hoan công tử hô lên.

Trước đó mặc dù nói Huyền Huyền hội, nhưng còn không chính thức xác định, chỉ là phần lớn người biết, mà bây giờ, mượn cơ hội này thành lập, làm cho tất cả mọi người đều biết, học hội lớn nhất học viện, không phải Chân Dương hội, càng không phải Yêu Nghiệt hội, mà là Huyền Huyền hội!

Từ Trương Huyền, Trương sư, vị tân sinh vừa tới học viện vẫn chưa tới năm ngày này, tạo thành siêu cấp học hội!

- Huyền Huyền hội! Huyền Huyền hội!

- Huyền Huyền hội! Huyền Huyền hội!

...

Thanh âm như nước thủy triều, mọi người mặt mũi kích động.

Tân sinh gia nhập học hội của lão sinh, khẳng định sẽ bị áp bách, chỉ có gia nhập tổ chức của mình, mới có thể học tập tốt hơn!

Huống chi, vị Trương sư này, nhân phẩm cao thượng, nghĩa bạc vân thiên, tựa như bạch ngọc, không tỳ vết chút nào!

Không có quá nhiều do dự, tất cả mọi người đều đồng ý.

- Nếu tất cả mọi người đồng ý, hiện tại cho mời hội trưởng, nói vài câu với mọi người!

Nhược Hoan công tử cắt ngang mọi người hưng phấn, quay đầu nhìn lại.

- Ta?

Không nghĩ tới đến cuối cùng, vẫn bị bức làm hội trưởng, Trương Huyền đành phải tiến về phía trước một bước, nhìn quanh một vòng:

- Ta cũng không có gì có thể nói, chỉ có một câu: mặc dù chúng ta là tân sinh, nhưng không thể yếu hơn lão sinh! Lão sinh có thể làm được, chúng ta vì cái gì không thể? Người chỉ có tự cường, người khác mới có thể gọi là cường giả! Chính mình cũng không tôn trọng bản thân, ai sẽ tôn trọng ngươi? Cho nên, ta hi vọng tất cả mọi người của Huyền Huyền hội, không nên chủ động trêu chọc người khác, nhưng người khác dám tới làm loạn, cũng không cần lùi bước!

- Được!

- Để bọn hắn biết lợi hại!

Chương 1430: Tiết Chân Dương quyết tâm (2)

Tất cả mọi người sôi trào lên.

Trước đó bị lão sinh áp bách, chịu không ít oan ức, hiện tại thành lập Huyền Huyền hội, khí phách như thế, để bọn hắn kích động không thôi.

Nhìn một màn này ở trong mắt, đám người Ưng Cần, Viên Cương ở một bên, tất cả đều nhiệt huyết sôi trào, lần thứ nhất chân chính cảm thấy, gia nhập học hội này, có lẽ không tính là sai lầm.

Học hội khác, đều là ép buộc gia nhập, không ít hội viên đều ngoài hợp trong xa, mà hội này, đồng lòng nhất trí, có lẽ thật có thể đi ra con đường cùng thành tựu hoàn toàn không giống học hội khác.

...

Bên này thành lập học hội, một bên khác, Tiết Chân Dương, Long Thương Nguyệt, Đổng Hân sắp đi tới khu tân sinh vực.

Bọn họ từ chỗ Hồ Yêu Yêu rời đi, liền tới nơi này, nhưng mà hai nơi cách hơi xa, còn chưa đi đến mà thôi.

- Hội trưởng!

Nhìn thấy từng dãy kiến trúc cao lớn xuất hiện ở trước mắt, đang muốn thừa dịp đêm tối đi qua nhìn đám người Ưng Cần giáo huấn tân sinh thế nào, chỉ thấy một bóng người gấp gáp lao đến, đi tới trước mặt ngừng lại.

- Bên Ưng Cần kia thế nào?

Tiết Chân Dương cười hỏi.

Đúng là thuộc hạ hắn phái đi dò xét tin tức.

- Cái này...

Bóng người chần chờ một chút:

- Ưng Cần, Viên Cương, Bạch Diện đã... bị Trương sư đánh bại, hoàn toàn thuyết phục, rời khỏi Chân Dương hội, gia nhập Huyền Huyền hội!

- Đánh bại? Rời khỏi... Chân Dương hội?

Tiết Chân Dương ngẩn ngơ.

Trước khi đến, hắn lời thề son sắt, Ưng Cần khẳng định giáo huấn đối phương không có bất kỳ biện pháp nào, nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại là tin tức này.

- Vâng!

Bóng người gật đầu.

- Xảy ra chuyện gì? Viên Cương, Bạch Diện yếu một ít ngược lại cũng thôi, Ưng Cần là từng được ta chỉ điểm, làm sao có thể thua?

Tiết Chân Dương không thể tin vào tai của mình. Viên Cương, Bạch Diện, ở trong năm thứ tư, không tính là tài năng xuất chúng, nhưng Ưng Cần là tồn tại đỉnh phong nhất năm thứ tư, đi theo phía sau hắn thật nhiều năm, bản thân cũng không giữ lại chút nào truyền thụ thương kỹ... Làm sao có thể thua một tân sinh mới vừa vào học?

Đổng Hân, Long Thương Nguyệt cũng nháy mắt, có chút bối rối.

Mặc dù Ưng Cần không phải người của học hội bọn họ, nhưng làm nhân tài số một của Chân Dương hội, bọn hắn cũng nhận biết, cường giả Đạp Hư cảnh đỉnh phong, Danh Sư ngũ tinh thượng phẩm... Khiêu chiến võ kỹ, thế mà thua?

Nghe lầm sao?

- Vừa rồi cảnh tỷ thí, ta đều ghi xuống, ngươi xem thì biết...

Biết khó mà giải thích, bóng người khẽ đảo cổ tay, một ngọc tinh ghi chép xuất hiện ở trong lòng bàn tay, đưa tới.

Tiết Chân Dương vội vàng tiếp nhận, truyền vào chân khí, thời gian nháy mắt, cảnh tỷ thí vừa rồi liền xuất hiện ở trước mặt mọi người.

- Tùy tiện chỉ điểm tân sinh bị thua, dễ dàng đánh bại Bạch Diện, Viên Cương?

- Dùng một cây chổi lông gà, đánh Ưng Cần không cách nào đánh trả?

...

Nhìn thấy ngọc tinh xuất hiện nội dung, ba người đều sững sờ.

Tùy tiện chỉ điểm một người, liền đánh bại học viên năm thứ tư... Loại năng lực này, xem như bọn họ cũng làm không được!
- Mặc dù hắn chỉ dùng một cây chổi lông gà, nhưng nhìn ra tất cả sơ hở trong thương pháp của Ưng Cần, phần nhãn lực này... cần hiểu thương pháp bao sâu, mới có thể làm được?

Yết hầu phát khô, thân thể Tiết Chân Dương có chút run rẩy.

Là cường giả dùng thương, hắn biết uy lực một kích kia của Ưng Cần, xem như hắn cũng phải tạm thời tránh né, không dám đón đỡ!

Mà đối phương, không chỉ tiếp, còn dùng tay nắm lấy, giống như xoay người nhặt lên một hòn đá...

Nói rõ đã xem thấu sơ hở cùng thiếu sót trong thương pháp, mới có thể tiến hành lợi dụng, làm được đơn giản như vậy.

Đây là nhãn lực đáng sợ cỡ nào?

- Khó trách, Hồ Yêu Yêu cũng thành học đồ của hắn, người này lý giải thương pháp, đã đạt đến trình độ đăng phong tạo cực... Chân Dương, ngươi tới tỷ thí, có thể thắng được sao?

Đổng Hân quay đầu nhìn lại.

- Ta...

Tiết Chân Dương xiết chặt nắm đấm, thở ra một hơi, ánh mắt hơi dao động một chút, lập tức kiên định lần nữa:

- Hiện tại ta khả năng không cách nào vượt qua, có điều, chỉ cần tu luyện Lạc Diệp thương pháp tới đệ thập trọng, đánh bại hắn không khó!

Đường đường Danh Sư, Chân Dương hội hội trưởng, thiên tài nổi danh nhất Võ Kỹ học viện, tự nhiên không có khả năng tuỳ tiện bị hù sợ.

- Ta nhớ được ba năm trước ngươi liền đạt tới đệ cửu trọng! Nếu như đệ thập trọng dễ dàng đạt tới, làm sao có thể bị khốn lâu như vậy!

Đổng Hân lắc đầu, cũng không cảm thấy hắn có thể thành công.

- Yên tâm đi, ta đã lĩnh ngộ tinh túy của đệ thập trọng, chỉ kém một thời cơ đột phá!

Chần chờ một chút, ánh mắt của Tiết Chân Dương lộ ra vẻ kiên định, dường như có loại ý niệm không thể lay động:

- Bắt đầu từ ngày mai, ta rời học viện, đi chung quanh một chút, lĩnh ngộ nhân sinh muôn màu, xung kích đệ thập trọng! Không đột phá, liền không trở lại!

Năm đó Thương Vương Lư Tân Thanh, tu vi đạt tới ràng buộc, liền từng đi khắp hang cùng ngõ hẻm, trải nghiệm nhất cử nhất động của người bình thường, từ đó một lần hành động sáng chế ra thập trọng Lạc Diệp thương, danh chấn thiên hạ.

Hắn cũng muốn thử xem.

- Các ngươi yên tâm, đợi ta trở về, chính là thời điểm thương đâm Trương Huyền, cho hắn biết... Võ kỹ, ta mới thật sự là Vương giả!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau