THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1416 - Chương 1420

Chương 1416: Thành lập học hội (2)

Còn tưởng rằng là chuyện gì, Nhược Hoan công tử thở mạnh, lập tức khoát tay áo:

- Hôm nay tới, là có chuyện muốn Trương sư ra tay...

Phải làm?

Không cần để tâm?

Trương Huyền suýt chút nữa sặc nước bọt mà chết.

Làm hại ta thảm như vậy, làm sao cảm giác giống như làm chuyện tốt, không muốn để lại họ tên vậy?

Mặc dù buồn bực, nhưng vẻ mặt đối phương nghiêm túc, Trương Huyền vẫn không nhịn được nhìn lại:

- Xảy ra chuyện gì?

- Bởi vì sự tình không có mua sắm Giáo Chức Công Tế Giải của những công hội kia, hai ngày qua, một mực có lão sinh qua khiêu chiến. Hôm nay càng tới ba vị cao thủ, nói cực kỳ khó nghe, mọi người không cam lòng tới chiến đấu, kết quả... Bị đánh rất thảm, không ít học viên đều bị thương!

Nhược Hoan công tử nhịn không được nói.

- Khiêu chiến?

Trương Huyền nghi ngờ.

Đại bộ phận tân sinh thực lực đều ở Hóa Phàm tứ trọng, đạt tới ngũ trọng rất ít, mà lão sinh, thấp nhất là Kiều Thiên cảnh, đánh như thế nào?

- Bọn họ áp chế tu vi, tương đồng người đối chiến, đơn thuần dùng võ kỹ chiến đấu...

Nhược Hoan công tử nói.

- Võ kỹ?

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Áp chế tu vi tương đồng đối thủ, không coi là lấy lớn hiếp nhỏ, chiến đấu liền nhìn từng người khống chế cùng vận dụng võ kỹ, nói như vậy, ngược lại cũng không tính là khi dễ.

- Đúng vậy, bọn họ ngăn ở bên ngoài túc xá, nói trong hôm nay, có người có thể vượt qua bọn họ, sẽ tự động thối lui, nếu không, liền đánh chúng ta không dám ra ngoài!

Ngẩng đầu nhìn thanh niên trước mặt, mặt mũi Nhược Hoan công tử xoắn xuýt:

- Còn nói, nếu như... Trong một ngày không có người có thể thắng, muốn Trương sư ngươi công khai xin lỗi, sau đó, tất cả tân sinh, một lần nữa mua sắm Giáo Chức Công Tế Giải!

- Công khai xin lỗi? Đâu có chuyện gì liên quan tới ta?

Trương Huyền im lặng.

Khiêu chiến tân sinh liền khiêu chiến tân sinh, cùng hắn có nửa xu quan hệ?

Bản thân xin lỗi... thần kinh sao?

- Cái này...
Nhược Hoan công tử vò đầu, trên mặt có chút xấu hổ:

- Ngươi cũng biết, gia nhập học hội của lão sinh, cần giao nộp hội phí, chúng ta mới tiến vào học viện, nào có tiền nộp lên? Cho nên... liền toàn bộ gia nhập học hội do ngươi tổ chức...

- Ta tổ chức học hội? Ta tổ chức cái gì?

Mí mắt của Trương Huyền xoay loạn.

Bản thân lúc nào tổ chức học hội?

- Trương sư miễn phí đưa người nhiều điểm tích lũy như vậy, mang theo ý tứ lôi kéo, ta nghĩ, khẳng định là muốn tổ chức thế lực. Lại nói, chúng ta tất cả đều là tân sinh, chỉ bội phục ngươi, nguyện ý nghe lời ngươi, cho nên mọi người thương nghị, thành lập học hội, ngươi là hội trưởng...

Nhược Hoan công tử nói.

- Hội trưởng?

Trương Huyền điên rồi.

Dưới tình huống cái gì cũng không biết, thế mà thành hội trưởng... Quá hố đi!

- Đúng vậy, Trương sư, mong không nên từ chối, không có học hội, tân sinh muốn ở trong học viện trở nên nổi bật rất khó, thậm chí, làm chuyện gì cũng bị cản tay, khó mà hoàn thành. Ba vạn tân sinh, chỉ có ngươi mới có loại uy tín này, làm cho tất cả mọi người bội phục! Ngươi không làm hội trưởng, ai làm?

Nói đến đây, mặt mũi Nhược Hoan công tử lo lắng:

- Lại nói, lão sinh ở trong học viện thời gian lâu dài, muốn làm gì thì làm, tùy ý áp bách, nếu chúng ta lại không liên hợp, còn không mặc người chém giết?

- Cái này...

Trương Huyền dừng lại.
Đối phương nói không sai.

Không có học hội, tân sinh quả thực nửa bước khó đi.

Bởi vì sự tình miễn phí Giáo Chức Công Tế Giải, không ít lão sinh đã mang địch ý với tân sinh giới này, nếu bọn họ lại không liên hợp, chỉ sợ sẽ bị ngăn cản, bước đi liên tục khó khăn.

- Trước ngươi miễn phí cung cấp Giáo Chức Công Tế Giải, có phải cũng đã đoán được sẽ xuất hiện loại tình huống này hay không?

Trương Huyền nhịn không được nhìn qua.

Tên này cùng đám người Tống Siêu, La Tuyền miễn phí đưa người đồ vật của hắn, làm Danh Sư, làm sao có thể không biết làm như vậy, sẽ đắc tội lão sinh?

- Lúc ấy là không cam lòng bị lão sinh cố ý nâng giá, hơn nữa ác ý bán ra, không ít tân sinh không nguyện ý mua, đều bị đánh! Không chỉ như thế... Mua một nhà, chẳng khác nào đắc tội nhà thứ hai, đồng dạng sẽ gặp phải bọn hắn khi dễ, cho nên chúng ta thương nghị, cảm thấy chờ bị sỉ nhục, còn không bằng chủ động xuất kích, liền lấy sách ngươi đưa, phát xuống cho mọi người.

Nhược Hoan công tử hơi đỏ mặt:

- Chuyện này mong rằng Trương sư thứ lỗi, chúng ta cũng là bị buộc không có cách nào!

- Ai...

Trương Huyền than thở một tiếng.

Cũng đúng.

Thời điểm công khai khóa, hắn bị người Chân Dương hội ngăn lại, thái độ của đối phương quả thực rất phách lối, có loại cảm giác không mua đồ vật của ta, là đắc tội ta.

Tân sinh không có bất kỳ thế lực, bối cảnh, muốn ở dưới loại tình huống này trở nên nổi bật, quả thực rất khó.

Hắn vừa đến liền được Mi viện trưởng coi trọng, sau đó được phân phối đến khu tinh anh, rất nhiều lão sinh không dám tìm phiền phức, những người khác liền không giống, chỉ sợ cũng chỉ có thành lập học hội, mới có thể đối kháng.

- Được rồi, đã thành lập học hội, ta là hội trưởng, học hội của chúng ta tên gì, ta hẳn phải biết chứ?

Rõ ràng những chuyện này, Trương Huyền nhìn lại.

- Chân Dương hội, là bởi vì hội trưởng tên Tiết Chân Dương, Thương Nguyệt hội bởi vì hội trưởng tên gọi Long Thương Nguyệt... Cho nên, học hội của chúng ta cũng dùng tên của ngươi mệnh danh, dễ hiểu a!

Thấy hắn không có mâu thuẫn quá lớn, Nhược Hoan công tử thở phào nhẹ nhõm, vội nói.

- Tên của ta? Trương Huyền hội?

Trương Huyền nhìn qua.

- Không phải, là...

Nhược Hoan công tử hưng phấn nói:

- Huyền Huyền hội!

Chương 1417: Lưu lại canh cổng như thế nào? (1)

- Huyền Huyền hội...

Trương Huyền phun ra một ngụm lão huyết, thiếu chút nữa ngất đi.

Người ta Tiết Chân Dương, tên là hai chữ, cho nên kêu Chân Dương hội, cực kỳ khí phách, Long Thương Nguyệt cũng vậy... Tên của ta chỉ một chữ, thêm vào họ không phải được sao, Huyền Huyền hội... Huyền em gái ngươi ah!

Học hội của người khác đều rất khí phách, ta cái này... Cũng quá ngốc manh đi!

- Đúng vậy, vốn dự định kêu Huyền hội, có điều tất cả mọi người nói, chỉ một chữ Huyền, quá không đáng tin cậy, không bằng kêu Huyền Huyền hội, cho người ta một loại cảm giác ảo diệu vô cùng, huyền huyền mờ ảo!

Nhược Hoan công tử giải thích.

- ...

Trương Huyền nhoáng một cái.

Lần thứ nhất tên của mình bị người chê...

- Trương sư là hội trưởng, đối phương lại tới khiêu chiến học hội, cho nên... thua tự nhiên phải để ngươi xin lỗi! Tất cả chúng ta không phải đối thủ, đành phải tới, hi vọng Trương sư ra tay...

Giải thích hết học hội, Nhược Hoan công tử nói.

Vốn bọn họ tính toán đợi Huyền Huyền hội hoàn toàn thành lập, tất cả mọi thứ chuẩn bị xong, mới nói cho Trương sư, ai ngờ bị người chắn cửa, không có cách nào đành phải trước thời hạn tới.

- Được rồi, nếu là học hội của ta, bị người ngăn cửa đánh, cũng thực nói không được, chỉ có thể qua nhìn một chút!

Trương Huyền vuốt vuốt mi tâm, hiện tại có loại cảm giác của Trần Cầu Dịch bị ép khoác hoàng bào.

Người ngồi trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống, cái gì cũng không biết, tự dưng thành hội trưởng!

Chuyện này là sao!

Giờ phút này, coi như chối từ cũng vô ích, những học sinh cũ kia, cùng rất nhiều học hội, đều cảm thấy là bản thân đang làm sự tình, tìm kiếm phiền toái, cùng chúng đơn thương độc mã, còn không bằng chỉnh hợp những học viên này tới đối kháng.

Thật sự chỉ muốn đơn thuần xem sách, khiêm tốn một chút, hiện tại thành công địch của lão sinh, chúa cứu thế của tân sinh...

Suy nghĩ một chút cũng không khỏi tâm tắc.

Tân sinh mới vừa vào học, không giống Trương Huyền, trực tiếp đi vào khu tinh anh, hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất, chỗ ở của bọn họ là ký túc xá, như cùng một đại tạp viện to lớn, dòng người cuồn cuộn, cực kỳ chen chúc.

Nhược Hoan công tử ở phía trước dẫn đường, không lâu sau, ba người liền đến gần.

Là từng dãy nhà cao tầng, trung tâm là quảng trường cự đại.

Bên cạnh quảng trường bày đầy băng ghế cùng cái bàn, chung quanh chất đầy công cụ quét dọn, sạch sẽ gọn gàng, xem bộ dáng là địa phương tiến hành tỷ võ, thường xuyên có người quét dọn.

Vô số tân sinh, giờ phút này đều đứng ở trong sân rộng, lít nha lít nhít, thấy không rõ lắm. Mặc dù là đêm tối, nhưng trên quảng trường bó đuốc san sát, đủ loại Dạ Minh Châu lơ lửng, chiếu rọi chung quanh giống như ban ngày.

Ở giữa quảng trường nhất là đài cao, ba bóng người ngạo nghễ đứng ở phía trên, nhìn xuống phía dưới, mang theo ý cao cao tại thượng.

- Ba cái kia chính là lão sinh tới khiêu chiến...

Nhược Hoan công tử nói.

Trương Huyền nhìn sang ba người kia.

Bọn họ không mặc trường bào đại biểu đẳng cấp Danh Sư, mà là y phục bó sát người, lộ ra khí tức hùng hậu.

Đều khoảng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, người thứ nhất hơi cao, mặt xanh có râu, đôi mắt đen nhánh, mang theo ánh sáng xâm lược, trong tay cầm chuôi cửu hoàn đao to lớn, cao chừng hơn nửa người, hàn mang bắn ra bốn phía, lực lượng vô tận.

Người thứ hai tay dài chân dài, thân thể hơi gầy, mặc dù không có cầm vũ khí, nhưng cho người ta một loại ảo giác nhẹ nhàng giống như vượn.

Còn người thứ ba, nắm một chuôi trường thương, cao hơn hai mét, đứng tại chỗ, bút thẳng như kiếm, hình như bất cứ lúc nào cũng sẽ đâm thủng không khí, người đóng ở trên mặt đất.

- Không tệ!

Trương Huyền gật đầu.

Còn chưa tới gần, liền có thể cảm thấy khí thế, khó trách dám tới khiêu chiến tân sinh, đồng thời dốc hết sức áp chế, ba người này quả thực bất phàm.

- Là người của Chân Dương hội!
Nhận ra ba người, Lạc Thất Thất truyền âm tới.

- Chân Dương hội?

- Ân, ta biết ba người này, đều là học viên năm thứ tư, tu vi đạt đến Hóa Phàm bát trọng, Đạp Hư cảnh đỉnh phong. Người cầm đao tên Bạch Sương, bởi vì mặt đen một chút, bị người châm chọc xưng hô Bạch Diện, ngoại hiệu Bạch Diện Cuồng Đao, nghe nói đã lĩnh ngộ đao tâm chi cảnh. Bởi vì người gọi nhiều, dần dà tên thường gọi không có người xưng hô, dưới cơn nóng giận đổi tên Bạch Diện! Là thiên tài nổi danh của Võ Kỹ học viện.

Lạc Thất Thất giới thiệu.

- Người thứ hai tên Viên Cương, cánh tay rất dài, am hiểu cận thân bác đấu, được xưng Thông Tí Viên, sau khi hắn nghe được, không cho rằng châm chọc, ngược lại cảm thấy rất phù hợp khí chất của mình, về sau mọi người liền xưng hô như vậy.

- Còn người thứ ba tên Ưng Cần, thực lực mạnh nhất trong bọn họ, thương pháp đi theo Tiết Chân Dương tu tập, từng một thương đoạn giang lưu, sông lớn mấy chục mét cũng có thể một thương chặt đứt, uy lực vô cùng cường đại. Do đó, có xưng hào Thiết Thương Đoạn Giang!

- Ba người này, đều tinh thông võ kỹ, là cao thủ của Võ Kỹ học viện, để bọn họ chạy tới khiêu chiến... Tân sinh muốn thắng xác thực rất khó!

Lạc Thất Thất lắc đầu.

Võ kỹ viện là toàn bộ Danh Sư học viện, sức chiến đấu mạnh nhất, Danh Sư bên trong, từng cái tinh thông võ kỹ, chiêu số tinh diệu, mấy gia hỏa này càng là tài năng xuất chúng trong đó, một đám tân sinh không có trải qua chuyên môn huấn luyện muốn vượt qua, gần như không có khả năng!

Huống chi, thực lực của bọn hắn đều mạnh như vậy, cho dù đè thấp tu vi, ánh mắt hiểu biết, cũng không phải tiểu nhân vật Trọc Thanh cảnh, Hợp Linh cảnh có thể so sánh được.

- Võ Kỹ học viện, khó trách!

Trương Huyền gật đầu.

Thời điểm đến, liền nghe nữ hài trước mắt giới thiệu qua, trong mười đại học viện có một Võ Kỹ học viện.

Cái này cũng không phải chức nghiệp phụ tu, mà là vì đề cao sức chiến đấu của Danh Sư, chuyên môn thiết trí.

Học sinh học viện này, nghiên cứu võ kỹ đều đạt đến trình độ đăng phong tạo cực, có thể nói vô địch cùng cấp bậc.

Thật giống như ba người kia, đừng nói đè thấp tu vi, coi như ở trong Đạp Hư cảnh đỉnh phong, cũng tuyệt đối là hàng đầu, khó trách dám tới khiêu chiến, loại thực lực này, quả thực không có gì có thể e ngại.

- Còn có ai không?

Lúc ba người nói chuyện, một tân sinh bị đánh bại, Thông Tí Viên Viên Cương cười lạnh ngắm nhìn bốn phía:

- Đây chính là tân sinh giới này? Nguyên bản còn cảm thấy không tệ, bây giờ nhìn lại cũng chả có gì đặc biệt! Còn Huyền Huyền hội, lông chưa mọc đủ, liền dám thành lập học hội, thật buồn cười!

- Ngươi... Ta chiến với ngươi!

Nghe được chế giễu, một tân sinh nhịn không được nữa nhảy lên.

Cái tân sinh này, tu vi Hợp Linh cảnh trung kỳ, Viên Cương cũng không dối trá, áp chế tu vi đến cùng cấp bậc, bắt đầu giao thủ, thân ảnh lóe lên, xuất hiện ở trước mặt, cái trước còn không có kịp phản ứng, liền bị đánh trúng ngực, từ trên đài cao vỗ xuống.

Chương 1418: Lưu lại canh cổng như thế nào? (2)

- Hoàn toàn không phải đối thủ!

Trương Huyền lắc đầu.

Mặc dù những tân sinh này cũng là thiên tài từ các địa phương, nhưng so với thiên tài của Võ Kỹ học viện, vẫn kém nhiều lắm, khó trách Nhược Hoan công tử gấp gáp đi tìm bản thân, những người này, bọn họ đích xác ngăn cản không nổi.

Căn bản không phải cùng cấp bậc.

Võ Kỹ học viện, nắm giữ không biết bao nhiêu kinh nghiệm cùng tổng kết của Danh Sư, càng có Danh Sư lợi hại chỉ điểm, nếu như cho những tân sinh này học tập mấy năm, có lẽ cũng có thể chiến một trận, nhưng bây giờ... kém rất xa.

- Đi qua đi!

Biết tân sinh không phải đối thủ, Trương Huyền đi thẳng về phía trước.

- Trương sư đến rồi!

- Hội trưởng!

- Cái này được rồi...

- Hội trưởng, những lão sinh này khinh người quá đáng, ngươi nhất định phải giáo huấn bọn họ!

- Đúng vậy, không thể để cho bọn họ quá mức phách lối...

Còn chưa tới gần, có người nhận ra kích động hô lên, lập tức rất nhiều tân sinh vây ở chung quanh đài, tất cả đều đồng loạt nhìn qua, con mắt tỏa ánh sáng.

Trương Huyền đưa ra điểm tích lũy, để hơn hai vạn người thông qua khảo hạch, miễn phí cho Giáo Chức Công Tế Giải, càng là Huyền Huyền hội hội trưởng, ở trong tân sinh uy tín cực cao, mọi người thấy hắn tới, tất cả đều như có người tâm phúc.

Dọc theo thông đạo do mọi người tránh ra, ba người đi đến gần đài cao.

Dưới đài nằm mười mấy học viên bị thương, mặc dù thương thế không tính quá nặng, nhưng từng cái cực kỳ chật vật.

- Trương sư...

Thấy hắn tới, đám người Tống Siêu, La Tuyền đều vây quanh, cả đám mang theo kích động.

Theo vị Trương sư này cùng nhau đi tới, không có sự tình thanh niên này không làm được, ba người trên đài, mặc dù lợi hại, nhưng theo bọn hắn nghĩ, chỉ cần hắn ra mặt, liền nhất định có thể ngăn cơn sóng dữ.

- Hắn chính là Trương Huyền? Thoạt nhìn cũng rất bình thường nha!

Dưới đài hưng phấn, ba người trên đài cũng nhìn xuống dưới, Bạch Diện xùy cười một tiếng.

- Mặc kệ tầm thường hay không, hôm nay đều phải cho hắn biết, đắc tội Chân Dương hội chúng ta phải trả giá như thế nào!

Thông Tí Viên Viên Cương khẽ nói. - Thời điểm động thủ cẩn thận chút, hội trưởng đã thông báo, tên này bối cảnh hùng hậu, giáo huấn một lần cho hắn biết lợi hại là được, không nên đánh quá độc ác! Nháo đến chỗ học viện, trên mặt sẽ không dễ nhìn.

Ưng Cần bàn giao.

- Yên tâm đi, chúng ta biết đúng mực, một tân sinh mà thôi, trong vòng ba chiêu sẽ để cho hắn quỳ xuống đất cầu xin tha thứ!

Bạch Diện nhẹ nhàng cười một tiếng, khắp khuôn mặt là tự tin, bàn tay lắc một cái, đại đao trong tay phát ra một tiếng vang lên, đồng thời con mắt mở to nhìn lại.

- Ngươi chính là Trương Huyền?

Thanh âm mang theo xâm lược, tựa như lưỡi đao, thẳng tắp tấn công tới Trương Huyền.

Thấy tên này địch ý nồng đậm như vậy, như hận không thể ăn hắn, Trương Huyền bất đắc dĩ: gật đầu

- Hình như... Người khác đều xưng hô ta như vậy!

- Đúng là được, có dám đánh với ta một trận không?

Ngoài miệng mang theo vẻ trêu tức, Bạch Diện nhíu mày:

- Yên tâm, ta sẽ ép tu vi giống như ngươi! Sẽ không chiếm tiện nghi.

- Chiến đấu?

Thấy tên này mới mở miệng liền chiến đấu, Trương Huyền lắc đầu:
- Không phải là không thể được, chỉ là ta nghe nói, nếu như tân sinh thua, ngươi muốn ta xin lỗi Chân Dương hội, đồng thời tất cả học viên, lần nữa mua sắm Giáo Chức Công Tế Giải, có việc này không?

- Không sai!

Bạch Diện gật đầu.

- Tân sinh thua, có tiền đặt cược, có yêu cầu, vậy các ngươi thua thì sao?

Trương Huyền nói.

- Chúng ta?

Bạch Diện sững sờ:

- Chúng ta sẽ không thua!

Cấp cao ngăn cửa khiêu chiến cấp thấp, đây là giáo huấn đối phương, làm sao sẽ thua!

- Sẽ không thua? Đừng nói tự tin như vậy, có thắng liền có thua, không có người sẽ một mực thắng!

Trương Huyền lắc đầu:

- Thế nào, tiền đánh cược là cái gì, lấy ra, không có tiền đặt cược, ai giao đấu với ngươi?

Muốn tay không bắt cướp? Mở cái trò đùa gì đó!

Tỷ thí với hắn, ngay cả chỗ tốt cũng không có, làm sao có thể ra tay!

- Cái này...

Không nghĩ tới kẻ trước mắt này, mới mở miệng liền muốn tiền đặt cược, Bạch Diện nhịn không được nhìn về phía hai người khác.

Ưng Cần cũng nhíu mày, chần chờ một chút, tiến về phía trước một bước nói:

- Trương sư nói cũng đúng, đã giao đấu, đương nhiên có tiền đặt cược, như vậy đi, nếu như chúng ta thua, tự mình xin lỗi ngươi, thu hồi lời nói trước đó!

- Xin lỗi?

Trương Huyền lắc đầu:

- Như vậy đi, Huyền Huyền hội chúng ta mới vừa thành lập, vừa vặn còn thiếu ba hạ nhân giữ cửa, nếu như các ngươi thua, liền rời khỏi Chân Dương hội, ở lại chỗ này canh cổng cho chúng ta, như thế nào?

Chương 1419: Truyền thụ đao pháp (1)

- Canh cổng?

Đám người Ưng Cần, Bạch Diện đều xiết chặt nắm đấm, tức giận đến sắp nổ tung.

Bọn họ là học viên năm thứ tư, cường giả Đạp Hư cảnh đỉnh phong, một tân sinh lại muốn bọn hắn canh cổng?

Đây là tiền đặt cược sao?

Cố ý làm nhục chúng ta!

- Vừa rồi không còn nói sẽ không thua sao? Không thua cũng sẽ không cần lo lắng sự tình giữ cửa, thế nào, không có tự tin?

Trương Huyền mỉm cười nhìn qua.

- Đổi điều kiện đi!

Khuôn mặt Ưng Cần xanh xám, hất ống tay áo lên.

Coi như không thua, cùng người đánh cược chuyện này, cũng mất mặt ah!

- Không cần xấu hổ, sợ thua cũng rất bình thường, không có gì có thể mất mặt, nhân chi thường tình mà thôi.

Trương Huyền trấn an nói.

- Ngươi...

Không nghe lời này còn tốt, sau khi nghe được, đám người Ưng Cần, Bạch Diện tức thiếu chút nữa hộc máu.

Cái gì gọi là xấu hổ? Cái gì bảo sợ thua cũng bình thường?

Chúng ta sẽ không thua, chẳng qua là cảm thấy điều kiện của ngươi có chút quá mức...

Đang muốn phản bác hai câu, liền thấy thanh niên phía trước cúi đầu trầm tư một chút:

- Như vậy đi, nếu như các ngươi vẫn sợ thua, ta không ra tay, tùy ý chỉ điểm mấy tân sinh chiến đấu với các ngươi, không được nữa, liền chỉ điểm... mấy người mới vừa rồi bị ngươi đánh bại, như vậy cuối cùng không cần lo lắng đi!

- Ngươi...

Thấy tên này càng nói càng thái quá, tựa hồ là đang cố ý nhục nhã bọn họ, Ưng Cần nhịn không được nữa, cắn răng nói:

- Tốt, chúng ta đáp ứng! Chỉ mong thực lực của ngươi, lợi hại giống như miệng lưỡi!

- Đáp ứng là tốt rồi, Nhược Hoan, Tống Siêu, phái mấy người qua bên kia làm cái đại môn, nếu không đã có canh cổng, lại không có đại môn, như vậy ra thể thống gì!

Thấy đối phương đồng ý, Trương Huyền hài lòng gật đầu, phân phó một câu.

Khu tân sinh, mặc dù có cửa ra vào, nhưng không có đại môn đúng nghĩa, đã đánh cược, một khi mấy tên này thua, không có vị trí an bài sẽ rất xấu hổ ah.

- Vâng!

Đám người Nhược Hoan, Tống Siêu vội vàng gật đầu đáp ứng.
- Tự tìm cái chết!

Thấy tên này miệt thị bọn họ như vậy, vừa bắt đầu đánh cược, đã cảm thấy bọn họ nhất định phải thua, Bạch Diện nhịn không được nữa, mặt đen kịt, trở nên có chút dữ tợn, chòm râu vểnh lên, đại đao trong tay lắc một cái, phát ra ông ông nổ vang, nhìn về phía Ưng Cần:

- Để ta tới giáo huấn tên này một trận!

Nói xong, liền nhảy đến chính giữa đài cao, ánh mắt như điện nhìn lại:

- Trương Huyền, trận đầu ta chiến đấu với ngươi, có dám đánh với ta một trận không?

- Đừng có gấp! Người trẻ tuổi chính là không giữ được bình tĩnh!

Trương Huyền lắc đầu.

- Ngươi...

Lần nữa tức giận nhoáng một cái, khuôn mặt Bạch Diện càng thêm ngăm đen, sắp thành đáy nồi.

Chúng ta thoạt nhìn tuổi trẻ, cũng vượt qua năm mươi tuổi được không? Ngược lại là ngươi, chừng hai mươi tuổi, thế mà trực tiếp mở miệng xưng hô học trưởng là người trẻ tuổi, có xấu hổ hay không?

- Ngươi chẳng lẽ chỉ có miệng lưỡi? Là nam nhân liền lên!

Biết miệng lưỡi khẳng định không bằng thanh niên này, Bạch Diện cắn chặt răng.

- Ta lên ngươi khẳng định thất bại, ta không khi dễ người, vừa rồi đã nói rồi, tìm mấy tân sinh đối chiến với ngươi, quyết sẽ không nuốt lời!

Trương Huyền khoát tay áo, không tiếp tục để ý Bạch Diện ở trên đài sắp nổi điên, nhìn quanh một tuần, nhìn sang rất nhiều tân sinh trước mắt:

- Trong các ngươi ai dùng đao? Hơn nữa vừa rồi thua tên này?
Nghe được tra hỏi, mọi người đều hai mặt nhìn nhau.

Vốn cho rằng Trương sư là cố ý làm đối phương tức giận, chẳng lẽ chơi thật?

Vừa rồi cũng đã thua, coi như thương thế không nặng, cũng đánh không lại ah!

- Ta... Vừa rồi thua!

Dừng lại một lát, một thanh niên đi ra.

Là tân sinh hai lăm hai sáu tuổi, chỉ có Hợp Linh cảnh sơ kỳ, trên người bị một vết đao chém, mặc dù không nghiêm trọng, nhưng thoạt nhìn dữ tợn đáng sợ, tựa hồ đối phương hoàn toàn có thể hắn chém thành hai khúc, nhưng hạ thủ lưu tình, mới may mắn thoát khỏi.

- Không sai!

Trương Huyền quan sát kỹ một vòng, nhẹ gật đầu:

- Liền ngươi, một lát nữa, đi lên đánh một trận với tên này, đánh bại hắn!

- Ta...

Thanh niên giật nảy mình, mặt mũi xoắn xuýt:

- Ta không phải đối thủ, ngay cả một chiêu cũng không tiếp được!

Vừa rồi chiến đấu với đối phương, vừa lên đài, ngay cả đao cũng không có giơ lên, liền bị bổ xuống, lại đánh cũng thua ah!

- Không có việc gì, hiện tại ta dạy ngươi một chiêu đao pháp, một lát nữa lên đài liền phát huy, tranh thủ một chiêu liền bổ đối phương xuống!

Trương Huyền nói.

- Một chiêu đao pháp?

Thanh niên sửng sốt.

Một chiêu có cái tác dụng gì?

Đối phương cường đại là võ kỹ, là lý giải đối với đao pháp, đừng nói dạy một chiêu, coi như dạy mười chiêu, một trăm chiêu, không thắng được cũng sẽ không thắng được ah!

- Không sai, đưa đao cho ta!

Trương Huyền gật đầu.

- Vâng!

Không biết vị hội trưởng này đến cùng làm cái gì, mặc dù thanh niên không rõ ràng cho lắm, vẫn đưa trường đao trong tay tới.

- Đáng giận...

Chương 1420: Truyền thụ đao pháp (2)

Phía dưới muốn dạy đao pháp, Bạch Diện ở trên đài tức giận đến sắp điên rồi.

Một tân sinh, lại còn nói đi lên hắn khẳng định thua... Cái này ngược lại cũng thôi, tùy tiện tìm bại tướng dưới tay, dạy một chiêu đao pháp, liền muốn vượt qua bản thân?

Nói đùa gì đó?

Bản thân đường đường thiên tài của Võ Kỹ học viện, bị đánh bại dễ dàng như vậy, còn có tư cách gì mệnh danh cường giả?

Không coi ai ra gì!

Quá phách lối, quá cuồng vọng!

Đừng nói một tân sinh, coi như Võ Kỹ học viện viện trưởng, cũng không dám nói như vậy!

- Bạch Diện, vị Trương sư này đã muốn dạy người mới đao pháp chiến đấu với ngươi, chúng ta cũng không chiếm tiện nghi, ngươi đóng lục thức lại, không quan sát, đợi hắn truyền thụ hết đao pháp lại nói!

Ưng Cần cũng tức giận đến khuôn mặt khó coi, chẳng qua thân là Danh Sư, không thể rơi mất thân phận, khoát tay áo nói.

Đối phương nói muốn dạy đao pháp, bằng thân phận thiên tài Võ Kỹ học viện của bọn hắn, thật muốn ngay mặt dạy, chỉ sợ tân sinh kia còn không hiểu, bọn họ liền học được, còn đánh thế nào?

Cho dù thắng, cũng sẽ để người cảm thấy thắng mà không võ.

Không bằng không nhìn, không nghe, như vậy tên này thua, cũng nói không được gì.

- Được!

Bạch Diện gật đầu, đang muốn đóng kín lục thức, chỉ thấy Trương Huyền ở dưới đài nhìn lại:

- Không cần phiền toái như vậy, nếu các ngươi là người của Võ Kỹ học viện, chắc hẳn hiểu rõ võ kỹ rất nhiều, thời điểm ta dạy, ngắm nghía cẩn thận, cũng có thể nhìn ra chỗ sai của mình!

Bạch Diện cùng Ưng Cần nhìn nhau, từng người nháy mắt.

Cái tên này... Đầu óc bị cửa kẹp hay bị lừa đá? Ngươi truyền thụ đao pháp chiến đấu với ta, còn để cho ta nhìn?

Còn đánh thế nào?

- Hắn đã để nhìn, vậy liền nhìn, đến lúc đó thua, nhìn hắn còn có lời gì để nói!

Đang không biết làm sao cho phải, Bạch Diện lập tức nghe được Ưng Cần truyền âm.

Ba người bọn họ, Ưng Cần cầm đầu, hắn đã nói như vậy, Bạch Diện đành phải gật đầu đồng ý, ánh mắt tập trung, nhìn sang thanh niên ở dưới đài đang truyền thụ đao pháp kia.

- Chỉ một chiêu, nhìn kỹ!

Không để ý tới mọi người vẻ mặt mộng bức, Trương Huyền cười cười, trường đao trong tay lắc một cái, nhắm phía dưới bổ xuống.

Đao phát huy rất chậm, như dùng bút lông vẽ tranh trên giấy.

- Cái này gọi là đao pháp?

Bạch Diện ngốc như gà gỗ. Từ năm tuổi bắt đầu học đao, liền không có thi triển qua chiêu số khó coi như vậy, cái này căn bản không phải đao pháp, chẻ củi bình thường cũng tinh diệu hơn nhiều lần!

Còn tưởng rằng có đao pháp lợi hại gì, một chiêu có thể chiến thắng bản thân, nằm mơ cũng không nghĩ tới, thi triển ra thứ này...

Ngươi đến đùa nghịch ta?

Không chỉ hắn bối rối, thanh niên chờ Trương Huyền truyền thụ võ kỹ, cũng sắp khóc.

Còn tưởng rằng hội trưởng đã tính trước, truyền thụ chiêu số lợi hại gì, không nghĩ tới là cái đồ chơi này...

Dùng ánh mắt của hắn, cũng có thể nhìn ra, đao này, chiêu số gì cũng không có... loại chém loạn này, ngay cả con kiến cũng giết không được, thật có thể một chiêu chiến thắng học trưởng năm thứ tư kia...

Hắn không có một chút lòng tin.

- Đao pháp của ta trọng ý không trọng hình, đây là tinh yếu cùng bí ẩn của đao pháp, lĩnh ngộ cho tốt!

Đang buồn bực, không biết Trương sư đang làm cái gì, liền nghe một thanh âm nhàn nhạt vang lên bên tai, ngay sau đó thân thể nhoáng một cái, một cỗ ý niệm truyền vào trong óc.

- Đây là... Linh hồn truyền công?

Cảm nhận được trong đầu đột nhiên thêm ra pháp quyết tu luyện, toàn thân thanh niên chấn động.

Linh hồn truyền công nghe nói là năng lực Danh Sư thất tinh mới có, làm sao hội trưởng có thể phát huy?

- Chớ suy nghĩ lung tung, nắm chặt thời gian nhớ kỹ công pháp, nhớ kỹ đao ý ta truyền lại cho ngươi, một lát nữa, dựa theo đao ý này phát huy!

Thấy hắn ngẩn người, Trương Huyền truyền âm trách mắng.

- Vâng! Lúc này thanh niên mới phản ứng, vội vàng nhìn lại đao pháp trong đầu, quả nhiên thấy trong đó ẩn chứa một cỗ đao ý, dâng trào như điện, mang theo khí tức sắc bén để cho người ta khó chống lại.

- Cái này...

Con ngươi co rụt lại.

Mặc dù hắn không có hiểu biết như Bạch Diện, nhưng cũng là Danh Sư tu luyện đao pháp, đương nhiên có thể nhìn ra cỗ đao ý này mạnh mẽ.

Chỉ cần bắt chước, tuyệt đối có thể để cho hắn lý giải đối với đao tiến thêm mấy bước, đạt tới tình trạng để cho người ta sợ hãi.

Công pháp dạo qua một vòng trong thân thể, đao ý điều động, hai mắt như có lưỡi đao lướt qua, thanh niên hít sâu một hơi, khom người nói:

- Đa tạ hội trưởng!

- Ân, đi đi, đánh bại tên này!

Trương Huyền khoát tay áo.

Bạch Diện đắm chìm trong đao pháp không biết bao nhiêu năm, coi như truyền thụ Thiên Đạo đao pháp bản rút gọn, muốn trong thời gian ngắn vượt qua cũng rất khó, không có cách, đành phải truyền thụ đao ý.

Vũ khí chân ý, ý sẽ không thể nói bằng lời, đổi lại những người khác, coi như lĩnh ngộ, cũng khó có thể truyền lại.

Nhưng Trương Huyền tu luyện Thiên Đạo đao pháp, đại đạo chí giản, đao ý Hỗn Nguyên, không có chút tì vết nào, lại thêm thủ đoạn của Vu Hồn sư, truyền đưa tới, làm cho đối phương mượn nhờ sử dụng, còn có thể làm được.

- Vâng!

Hít sâu một hơi, thanh niên nhẹ gật đầu, thân thể nhảy lên, đi tới đài cao.

Nếu như nói vừa rồi đối mặt Bạch Diện học trưởng, còn có chút nhát gian, cảm thấy không có khả năng chiến thắng, mà bây giờ, trong cơ thể dựng dục đao ý của Trương Huyền, không còn chút e ngại nào nữa.

- Lấy ngươi cũng muốn thắng ta?

Thấy tên này thật học chiêu đao pháp đốn củi cũng không bằng, liền tới khiêu chiến, Bạch Diện tức giận sắp nổ tung, cố nén lửa giận khẽ nói.

- Đắc tội!

Thanh niên gật gật đầu, trường đao lắc một cái, một cỗ khí tức muốn cắt thanh thiên đột nhiên sinh ra, ngay sau đó một đao bổ xuống.

Ào!

Dù thực lực của hắn chỉ là Hợp Linh cảnh sơ kỳ, nhưng đao mang như hồ quang điện, trong nháy mắt lan tràn mấy trượng, thời gian nháy mắt đi tới gần Bạch Diện, như muốn xé rách cả không khí.

- Đao sinh điện mang... Đây là, đây là lĩnh ngộ đao tâm mới có năng lực? Làm sao có thể...

Thân thể Bạch Diện run lên, con mắt trừng sắp rơi ra hốc mắt, lập tức cảm thấy tai nổ vang, tựa như kinh lôi vang lên bên tai, bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau