THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1411 - Chương 1415

Chương 1411: Nàng quấy rối ta (1)

Lạc Thất Thất chỉ là linh hồn bị Viêm Nguyệt kiếm kích một cái, cũng không bị tổn thương quá lớn, không lâu sau liền tỉnh lại.

Vừa mở hai mắt ra, liền nhìn thấy lão sư cùng Hồ Yêu Yêu học trưởng dính vào cùng nhau, khoảng cách gần tựa như tình lữ.

Nhất là người sau, quần áo còn xé toang một khối, lộ ra da thịt trắng bóng, từ trên xuống dưới, thậm chí còn có thể nhìn thấy nửa hình cung, trong lòng nghi hoặc, nhịn không được hỏi.

- Ô ô! Thất Thất, ngươi rốt cục tỉnh...

Nghe được thanh âm này, Hồ Yêu Yêu vội vàng che cảnh xuân, lui về phía sau hai bước, trong mắt mang theo hoảng sợ cùng bi thương, chỉ Trương Huyền cách đó không xa:

- Ta hảo tâm mời các ngươi tới dùng cơm, ai ngờ... lão sư này của ngươi, dự định mưu đồ quấy rối ta... Cái bộ dáng này, để cho ta sau đó làm sao gặp người?

Càng nói càng thương tâm, lại phối hợp sắc mặt trắng bệch, hiển nhiên là một nữ tử bị lưu manh khi dễ, không có cách nào giải oan.

- Đừng ồn ào!

Lạc Thất Thất lắc đầu:

- Lão sư mưu đồ quấy rối ngươi? Học trưởng, ngươi suy nghĩ nhiều!

- ...

Thân thể Hồ Yêu Yêu nhoáng một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Đại tỷ, làm phiền ngươi nhìn một chút được không?

Ta thê thảm như thế, hơn nữa cách hắn gần như vậy, đổi lại bất luận kẻ nào cũng sẽ cho rằng như thế a?

Đừng ồn ào... Ta ầm ĩ cái gì? Thua thiệt là ta có được hay không?

- Không nói trước lão sư không phải đối thủ của ngươi, xem như phải, hắn cũng chướng mắt ngươi, yên tâm đi!

Vẻ mặt Lạc Thất Thất thành thật.

Nàng cùng Trương Huyền ở chung được hơn nửa tháng, cùng trải qua sống chết, bất luận là nàng hay Ngọc Phi Nhi, tư sắc đều không kém đối phương, theo bên người, ngay cả nhìn cũng không nhìn một cái, làm sao có thể chạy tới đùa giỡn ngươi mới vừa gặp qua hai lần?

Làm bộ, phiền phức làm thật một chút được không!

- Phốc!

Vốn là có tổn thương, nghe được đối phương không chút lưu tình nói, Hồ Yêu Yêu lại nhịn không được, lần nữa phun ra máu tươi.

Cái này gọi là chuyện gì!

Ta là ai? Hồ Yêu Yêu!

Yêu nghiệt nổi danh nhất Danh Sư học viện, chỉ cần là nam nhân, không có không động tâm, nói mình bị đùa giỡn, không những không tin, còn... nói chướng mắt!

- Hắn có tư cách gì chướng mắt ta? Dựa vào cái gì chướng mắt ta?

Càng nghĩ càng giận, Hồ Yêu Yêu nghiến răng nghiến lợi, cảm giác sắp bạo tạc.

- Đừng kích động, lão sư thiên phú vô song, ánh mắt cực cao, chướng mắt ngươi là rất bình thường!

Lạc Thất Thất an ủi.
- ...

Thân thể mềm mại của Hồ Yêu Yêu nhoáng một cái, mặt mũi phát điên.

Ngươi xác định đây thật là an ủi?

Nhưng vì sao ta cảm giác đâm tim đau như thế?

Ta là Hồ Yêu Yêu!

Thế mà cũng có một ngày bị xú nam nhân chướng mắt...

Cái kết luận này, quả thực để nàng sắp muốn điên rồi.

Nhưng cũng không buồn bực lâu, nói thế nào cũng là nhân vật trải qua sóng to gió lớn, dù tức giận sắp bạo tạc, bị đả kích thương tích đầy mình, vẫn rất nhanh bình phục lại, hừ lạnh một tiếng:

- Tốt, coi như hắn chướng mắt ta, nhưng hắn ý đồ bất chính với ngươi, lại là sự thật! Không tin, ngươi nhìn y phục của ngươi!

Đối phương tín nhiệm lão sư này như thế, kéo tới trên người nàng, hẳn là có thể dao động lòng tin a!

- Ta?

Lúc này Lạc Thất Thất mới chú ý, chẳng biết lúc nào quần áo bị kiếm khí xé rách, lộ ra bả vai bóng loáng.

- Thật?

Ánh mắt nàng sáng lên, vội vàng nhìn về phía lão sư cách đó không xa, phát hiện ánh mắt của hắn trong suốt như nước, sạch sẽ như giấy trắng, nhịn không được cười khổ lắc đầu:

- Lão sư cũng chướng mắt ta...

- ...
Hồ Yêu Yêu lần nữa nhoáng một cái.

Chuyện này là sao!

Vốn là thiết kế tốt rồi, để Trương Huyền mất mặt, bản thân ở trước mặt học sinh không ngẩng đầu lên được, ai ngờ... Lạc Thất Thất cũng quá tin tưởng vị này đi!

Ngay cả ngươi cũng chướng mắt, ta cũng chướng mắt, tên này đến cùng có thể vừa ý ai?

Vốn nhờ vào dáng người cùng dung mạo, chỉ cần muốn đối phó nam nhân, không có một lần không thành công, mọi việc đều thuận lợi, hôm nay lại bị đả kích trí mạng.

Không chỉ như thế, nội tạng đến bây giờ không ngừng sôi trào, để sắc mặt nàng càng ngày càng trắng.

Nói thật, lúc nào Hồ Yêu Yêu nàng bị thua thiệt lớn như vậy!

Một khi truyền đi, còn làm sao gặp người?

Đêm qua lời thề son sắt ở trước mặt đám người Đổng Hân, Tiết Chân Dương khoe khoang khoác lác, hôm nay càng để bọn họ chạy tới, chứng kiến thủ đoạn của mình... Hiện tại, chứng kiến cái rắm ah!

Chứng kiến bản thân, chó cắn con nhím không thể nào ăn xuống sao?

- Ta muốn giết ngươi...

Càng nghĩ càng giận, gầm thét một tiếng, lại không quản học trưởng học đệ, âm mưu quỷ kế gì, Hồ Yêu Yêu duỗi tay, muốn đánh về phía Trương Huyền.

Đông đông đông!

Lực lượng còn không có lan tràn ra, liền nghe phía ngoài vang lên tiếng đập cửa, ngay sau đó một thanh âm nhàn nhạt vang lên:

- Yêu Yêu, ngươi có ở bên trong không?

- Lão sư...

Nghe được thanh âm này, Hồ Yêu Yêu giật nảy mình.

- Lão sư? Chẳng lẽ là... Vệ viện trưởng?

Lạc Thất Thất sững sờ.

Hồ Yêu Yêu bái Kinh Hồng viện viện trưởng làm thầy, chuyện này người người đều biết, không tính là bí mật gì, giờ phút này xưng hô lão sư, khẳng định là nàng.

- Vệ viện trưởng? Lão sư?

Trương Huyền cũng sửng sốt một chút, đột nhiên ánh mắt sáng lên, thân ảnh nhoáng một cái, đi tới gần Hồ Yêu Yêu, nhẹ nhàng vồ một cái, nắm bàn tay mềm mại của nàng vồ tới, đặt ở trên lồng ngực của mình.

- Ngươi muốn làm gì?

Không nghĩ tới hắn lại đột nhiên đánh lén, hơn nữa bị nắm bàn tay, Hồ Yêu Yêu nhịn không được sững sờ, vội vàng kéo tay lại.

Tê lạp!

Ngón tay của mình, chẳng biết lúc nào đã nắm quần áo của đối phương, lần này co lại, trực tiếp xé rách ra, ngay sau đó liền thấy thanh niên cách đó không xa, chân khí trong cơ thể hỗn loạn, hơi đỏ mặt, phun ra một ngụm máu tươi, thẳng tắp bay ngược ra sau.

Chương 1412: Nàng quấy rối ta (2)

Bành!

Sống lưng đụng cửa chính đại sảnh, nghiêng dựa vào phía trên, vẻ mặt trắng bệch, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã sấp xuống.

- Ngươi muốn làm gì?

Thấy tên này bắt tay nàng, lại hộc máu bay ra, Hồ Yêu Yêu sợ ngây người, con mắt choáng váng, không biết đối phương muốn làm cái quỷ gì, có điều, một dự cảm bất tường tràn ngập trong lòng, cảm giác bản thân có thể sẽ xui xẻo.

- Yêu Yêu?

Nhưng thời gian không kịp để nàng ngẫm nghĩ, Vệ viện trưởng ở bên ngoài tựa hồ nghe được động tĩnh, la hét một tiếng, ngay sau đó đại môn bị một chưởng vỗ nát.

Sau một khắc, một phu nhân hơn ba mươi tuổi xuất hiện ở trong đại sảnh.

- Lão sư!

- Vệ viện trưởng!

Nhìn người nọ, Hồ Yêu Yêu vội vàng khom người, Lạc Thất Thất cũng không dám chậm trễ.

Không phải người khác, chính là một trong thập đại Danh Sư, Kinh Hồng viện viện trưởng!

- Chuyện gì xảy ra?

Mới vừa rồi nghe được có động tĩnh đánh nhau, lúc này mới xung kích vào, sau khi đi vào lại phát hiện Hồ Yêu Yêu hoàn hảo không chút tổn hại đứng ở giữa phòng, cách đó không xa, trên mặt đất nằm một gia hỏa bị trọng thương.

- Trương sư?

Cúi đầu nhìn thanh niên cách đó không xa, liền nhận ra được, Kinh Hồng viện viện trưởng nhịn không được kinh hô.

Trương Huyền cũng sững sờ.

Không phải người khác, chính là cường giả Thánh cảnh buổi trưa hôm nay gặp phải… Vệ Nhiễm Tuyết!

Làm sao biến thành viện trưởng? Không phải nói là trưởng lão học viện sao?

Nhưng thân là thập đại trường lão của Danh Sư học viện, nói mình là trưởng lão cũng không sai.

- Trương sư, ngươi làm sao vậy?

Thấy Trương sư đối với nàng có tình nghĩa bán sư, trọng thương nằm trên mặt đất, Vệ Nhiễm Tuyết nhíu mày, vội vàng nhìn qua.

- Ngươi đến vừa vặn, nói cho ngươi cũng không sao... Hồ Yêu Yêu nàng có ý đồ quấy rối ta!

Vẻ mặt của Trương Huyền trắng bệch, yếu ớt nói.

- Quấy rối ngươi?

Thân thể mềm mại của Hồ Yêu Yêu nhoáng một cái, suýt chút nữa hộc máu hôn mê.

Đại ca, đây là lời thoại của ta a!

Hẳn là ngươi mưu đồ quấy rối ta, sau đó bị khiển trách, bị người quở trách...

Làm sao biến thành ta quấy rối ngươi? Dựa theo nàng thiết kế, làm cho tất cả mọi người đều biết, tên này không có lòng tốt, có ý đồ khác với nàng, sau đó liền có thể thừa cơ áp chế, vì đó sử dụng!

Hiện tại, làm sao trả đũa?

Giờ phút này, nàng rốt cuộc minh bạch, tại sao đối phương lại bắt lấy tay nàng, vừa rồi nàng xé rách quần áo, thêm vào toàn thân chật vật, hiển nhiên là bộ dáng một người chịu đến lăng nhục, mà không có lực lượng phản kháng.

- Lão sư...

Lạc Thất Thất che trán.

Nàng sớm biết lão sư là người không chịu thiệt, lần này tốt rồi, muốn oan uổng lão sư, vậy thì chờ lão sư lấy đạo của người, trả lại cho người!

- Quấy rối?

Vệ Nhiễm Tuyết cũng sững sờ.

- Ân, nàng mời ta tới, dự định học tập Kinh Hồng chức nghiệp, ta không có đồng ý, ai ngờ liền lợi dụng thanh trường kiếm kia, đánh lén ta cùng Lạc Thất Thất! Nếu không phải ta nội thương chưa lành, làm sao có thể gặp phải làm nhục như vậy!

Mang trên mặt bi tráng, Trương Huyền cắn răng.

- Ngươi... Ngươi ngậm máu phun người!

Hồ Yêu Yêu điên rồi.

Học tập Kinh Hồng chức nghiệp? Ta là mời ngươi tới, nhưng ta căn bản không biết ngươi biết ah!

Huống chi, ngươi có nội thương gì? Bị thương chính là ta được không?

Vốn cho rằng nàng là yêu tinh, không nghĩ tới đối phương càng vô sỉ, càng yêu tinh!

- Ngậm máu phun người? Vậy ta hỏi ngươi... Ngươi có dùng thanh trường kiếm kia, đánh lén Lạc Thất Thất hay không? Trương Huyền nhìn qua.

- Ta...

Hồ Yêu Yêu muốn cự tuyệt, lại không biết mở miệng như thế nào.

Nàng đích xác dùng trường kiếm công kích Lạc Thất Thất, thậm chí người sau còn hôn mê.

- Không nói ra được a! Vừa rồi có phải ngươi luôn miệng nói muốn giết ta, thậm chí còn ra tay với ta hay không?

Trương Huyền nói tiếp.

- Đó là bởi vì ngươi... Vô sỉ!

Ngực nhấp nhô, Hồ Yêu Yêu sắp nổ.

Nàng đích xác nói muốn giết đối phương, nhưng kia cũng là bởi vì bị tên này làm tức giận...

- Ta là Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, mà ngươi lại là Tằm Phong cảnh đỉnh phong, chênh lệch ròng rã ba cấp bậc, coi như ngươi muốn giết ta, ta cũng bất lực!

Cắt ngang đối phương, Trương Huyền lắc đầu, vẻ mặt suy yếu.

Hồ Yêu Yêu lần nữa nhoáng một cái.

Ngươi như vậy cũng gọi bất lực, thật muốn có lực, ta không phải đã treo sao?

Rõ ràng là ngươi sắp đánh chết ta, còn không biết xấu hổ nói... Kém ba cấp bậc, sao da mặt dày như vậy?

Đang nghĩ ngợi giải thích với lão sư như thế nào, chỉ thấy sắc mặt của nàng càng ngày càng nặng, gầm thét một tiếng.

- Hồ Yêu Yêu, ngươi thật to gan!

- Lão sư...

Hồ Yêu Yêu chưa hề thấy lão sư giận như vậy, dọa đến sắc mặt trắng nhợt.

- Ngươi bình thường quấy rối ngược lại cũng thôi, chỉ cần không chậm trễ học tập, ta có thể mở một con mắt nhắm một con mắt, hiện tại lại dám động thủ với Trương sư, ai cho ngươi lá gan này?

Vệ Nhiễm Tuyết tức giận.

Vị Trương sư này, đối với nàng có tình nghĩa bán sư, bản thân nợ ân tình của đối phương, Hồ Yêu Yêu tìm người khác phiền phức ngược lại cũng thôi, thế mà tìm tới trên người hắn, để cho mình xử lý như thế nào?

- Ta...

Toàn thân Hồ Yêu Yêu cứng đờ.

- Còn không quỳ xuống!

Vệ Nhiễm Tuyết nhướng mày.

Chương 1413: Học đồ Hồ Yêu Yêu (1)

- Lão sư...

Hốc mắt Hồ Yêu Yêu đỏ lên, răng cắn môi đỏ, chần chờ một chút, cuối cùng quỳ rạp xuống đất.

Mặc dù hận Trương Huyền thấu xương, nhưng không dám vi phạm mệnh lệnh của lão sư.

- Tiểu Vệ, được rồi... Nàng cũng là nhất thời hồ đồ!

Vẻ mặt Trương Huyền hư nhược mở miệng.

- Tiểu Vệ?

Hồ Yêu Yêu phát điên.

Lão sư Vệ Nhiễm Tuyết, một trong thập đại Danh Sư, Danh Sư lục tinh đỉnh phong, đường đường Kinh Hồng viện viện trưởng, ngươi một tân sinh, tiểu gia hỏa chừng hai mươi tuổi, thế mà xưng hô tiểu Vệ...

- Học sinh này của ta luôn ngang bướng, bình thường thích chơi đùa như thế nào liền mặc nàng, nhưng hôm nay tìm Trương sư ngươi phiền toái, không hảo hảo giáo huấn một lần, chỉ sợ còn không biết chuyện nghiêm trọng!

Vệ Nhiễm Tuyết nói.

Dùng nhãn lực của nàng, đương nhiên có thể nhìn ra một vài vấn đề, chỉ sợ không giống như Trương sư nói đơn giản như vậy, có điều, học sinh này của nàng thực quá bướng bỉnh, trước kia nàng biết nhưng không nói gì, hiện tại vừa vặn giáo huấn một lần, để tránh xông ra tai hoạ càng lớn.

Không nói cái khác, vị Trương sư này lý giải Kinh Hồng sư, ngay cả nàng cũng kém xa! Nàng còn nghĩ làm sao mời đối phương tới giảng bài cho học viện các nàng, kết quả đệ tử liền tìm người ta phiền phức!

Đây không phải tìm đánh sao? Còn để cho ta làm sao mở miệng?

- Lão sư...

Không nghĩ tới lão sư tin tưởng đối phương, mà không tin mình, mặt mũi Hồ Yêu Yêu lo lắng.

- Đủ rồi, ta và Trương sư nói chuyện, thuộc về trưởng bối giao lưu, còn chưa tới phiên ngươi chen vào! Còn không quỳ đó tự kiểm điểm!

Vệ Nhiễm Tuyết hơi vung tay.

- Trưởng bối...

Hồ Yêu Yêu không ngừng run rẩy.

Cái tên này... Không phải tân sinh sao? Lúc nào lại thành trưởng bối?

- Trương sư, đồ đệ của ta ngang bướng, để ngươi bị thương, cái này là một viên Tiểu Hoàn đan khôi phục thương thế, hẳn là hữu dụng với ngươi!

Cổ tay khẽ đảo, Vệ Nhiễm Tuyết lấy ra một bình ngọc đưa tới.

- Tiểu Hoàn đan? Đan dược cấp sáu?

Trương Huyền líu lưỡi.

Tiểu Hoàn đan, đan dược cấp sáu, coi như cường giả Thánh cảnh bị thương, cũng có hiệu quả trị liệu cực lớn, bán đi ít nhất giá trị mấy viên linh thạch thượng phẩm!

Vừa ra tay liền đưa tiễn... làm cho hắn có chút ngượng ngùng.
- Xử trí nghịch đồ này như thế nào? Trương sư nói ra, ta lập tức làm theo!

Thấy hắn tiếp nhận đan dược, Vệ Nhiễm Tuyết thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp.

Chỉ cần đối phương thu đồ vật, liền còn chỗ trống vãn hồi.

- Xử trí?

Trương Huyền chần chờ.

Kỳ thật nữ nhân này, không bắt hắn cùng Lạc Thất Thất làm văn chương, cũng sẽ không tức giận.

Dùng quan hệ thầy trò thuần khiết làm uy hiếp, lúc này mới khiến hắn dự định giáo huấn một phen, để nàng biết, làm người phải có điểm mấu chốt, không phải chuyện gì cũng có thể dùng làm văn chương.

- Như vậy đi, ta vừa vặn thiếu một học đồ, để nàng theo ta ba tháng, chuyện ngày hôm nay coi như không có gì!

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền nói.

Sự tình di tích Ngô Dương Tử, còn chưa nói ra a, cùng nàng còn có gặp nhau, không bằng trước thu làm học đồ, đến lúc đó muốn hỏi cũng đơn giản.

- Học đồ?

Nghe được yêu cầu này, Hồ Yêu Yêu suýt chút nữa hôn mê.

Nàng đường đường Danh Sư lục tinh, làm học đồ cho tên này?

Mở cái trò đùa gì?

Lão sư khẳng định sẽ không đồng ý!
Nếu không, mặt mũi của lão sư ở đâu?

Đang nghĩ Vệ viện trưởng khẳng định sẽ lập tức cự tuyệt, chỉ thấy ánh mắt của nàng sáng lên, tràn đầy kích động:

- Quá tốt rồi, ta thay Yêu Yêu cám ơn Trương sư!

Vị Trương sư này lý giải Kinh Hồng sư đến cảnh giới cực kỳ cao thâm, làm học đồ của hắn, chỉ cần học tập tốt, khẳng định tiến bộ rất nhanh, càng ngày càng mạnh!

Nói thật, cái thân phận này, xem như nàng cũng cực kỳ hâm mộ, làm sao có thể cự tuyệt.

- Lão sư...

Hốc mắt Hồ Yêu Yêu đỏ lên, vội vàng hô.

- Tốt rồi, có thể được Trương sư thu làm học đồ, là phúc phận ngươi đã tu luyện mấy đời! Từ hôm nay trở đi, ngươi liền rời tiểu viện này, đi theo Trương sư, học tập cho giỏi, tranh thủ việc học có thành tựu, sớm ngày trở về!

Cắt ngang đối phương, Vệ Nhiễm Tuyết nói.

Làm ân sư thụ nghiệp của đối phương, quyền quyết định vẫn phải có.

- Học đồ...

Hồ Yêu Yêu cắn chặt răng, cảm thấy nước mắt chảy ra.

Lão sư lại trực tiếp đáp ứng? Vì cái gì?

Bản thân đi tìm tên này đến, vốn là muốn ra oai phủ đầu, thu phục thành thuộc hạ, cái này tốt rồi... Biến thành học đồ của đối phương!

Cái này gọi là chuyện gì!

- Đa tạ tiểu Vệ!

Nghe được đối phương đáp ứng, Trương Huyền cũng thở phào nhẹ nhõm.

- Trương sư, đây là huy chương đẳng cấp của ngươi, ta đã giúp ngươi xin! Còn có lệnh bài trưởng lão của ta, trong học viện, quy tắc rườm rà, phiền phức cũng không ít, có cái này, có thể giải quyết rất nhiều!

Cổ tay khẽ đảo, Vệ Nhiễm Tuyết lấy ra huy chương, cùng một lệnh bài trưởng lão đưa tới.

Giữa trưa sau khi nàng trở về, liền xin tổng bộ, rất nhanh liền nhận được hồi phục, chế tác tốt huy chương, đến tìm Hồ Yêu Yêu, không nghĩ tới vừa đến liền nhìn thấy màn này.

- Đa tạ!

Tiếp nhận huy chương cùng lệnh bài, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Không thể không nói tiểu Vệ này, tốc độ làm việc rất nhanh.

- Vậy ta sẽ không quấy rầy, cáo từ trước!

Chương 1414: Học đồ Hồ Yêu Yêu (2)

Lại nói vài câu, để Hồ Yêu Yêu ngày mai qua tìm hắn đưa tin, lúc này Trương Huyền mới mang theo Lạc Thất Thất xoay người rời đi.

Nhìn thấy hai người rời đi, lúc này Hồ Yêu Yêu mới nhìn lão sư, nhịn không được hỏi:

- Lão sư... Vì cái gì?

Nàng làm sao cũng không hiểu, lão sư của mình, đường đường một trong thập đại Danh Sư Vệ viện trưởng, vì sao phải để mình đi làm học đồ cho gia hỏa kia.

- Trương sư lý giải đối với Kinh Hồng sư, ta xưng hô một tiếng lão sư cũng không đủ! Trước ngươi nhảy qua Nghê Thường Liên Y Vũ, có mười bảy chỗ thiếu hụt, hắn từng cái bổ sung hoàn chỉnh! Đây là ta căn cứ hắn sửa sang lại, xem thật kỹ một chút, xem hết liền biết hắn đến cùng lợi hại bao nhiêu!

Cổ tay khẽ đảo, lấy ra một quyển sách.

Nghe xong Trương sư giảng giải, nàng liền sửa sang lại tri thức học được thành sách, lập tức cảm thấy được lợi rất nhiều.

Không hổ là Kinh Hồng sư cao minh hơn nàng, dựa theo cái này tu luyện, Nghê Thường Liên Y Vũ liền không chỉ kéo vài con chim sơn ca, chỉ sợ Phi Long cũng có thể đánh rơi.

Ý thức được những chuyện này, lúc này mới đến tìm Hồ Yêu Yêu, để nàng đưa huy chương, một là có thể giữ gìn mối quan hệ, thứ hai, cũng có thể để đệ tử của mình biết nhân ngoại hữu nhân, sơn ngoại hữu sơn.

Nhưng mà không nghĩ tới, vừa đến liền phát hiện, hai người đã giao thủ, đã như vậy liền làm cái thuận nước giong thuyền, để Hồ Yêu Yêu làm học đồ của đối phương.

Như vậy cũng có thể học tập, có lẽ có một ngày, có thể siêu việt bản thân, xung kích Kinh Hồng sư thất tinh thậm chí cao hơn.

- Bổ sung Nghê Thường Liên Y Vũ? Vũ kỹ này có thiếu hụt?

Hồ Yêu Yêu có chút không dám tin tưởng.

Bộ vũ kỹ này, truyền thừa không biết bao nhiêu năm, nàng cả ngày tu luyện, không có cảm thấy không đúng, tại sao có thể có nhiều thiếu hụt như vậy?

Trong lòng nghi hoặc, tiện tay mở thư tịch ra, chỉ nhìn thoáng qua, lập tức bị nội dung trong đó thu hút.

Cẩn thận đọc xong.

Vẻ mặt nàng càng ngày càng trắng.

Nàng là thiên tài, lại là Kinh Hồng sư lục tinh, mặc dù lý giải vũ kỹ không bằng Vệ Nhiễm Tuyết viện trưởng, nhưng cũng không yếu.

Lão sư không chỉ ghi chú ra thiếu hụt, còn kỹ càng ghi mấu chốt, vừa nhìn liền biết, toàn bộ đều là thật, không có sai lầm chút nào.

- Lão sư... Những cái này, thật là hắn sửa chữa?

Không biết qua bao lâu, Hồ Yêu Yêu nuốt ngụm nước bọt, trừng to mắt nhìn lại.

- Ân!

Vệ Nhiễm Tuyết gật đầu.

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, nàng cũng không tin.

Tự mình tới trò chuyện, mới biết Trương sư này hiểu rõ chức nghiệp Kinh Hồng sâu bao nhiêu.

- Cái này... Nghe được xác nhận, lúc này Hồ Yêu Yêu mới nhớ tới, linh hồn của nàng bị đối phương xung kích, xuất hiện qua mê muội.

Lúc đó, đối phương căn bản không có khiêu vũ... Mà là giơ tay nhấc chân, tự thành vũ kỹ!

Điểm ấy, xem như lão sư trước mắt cũng làm không được!

- Tốt rồi, ngươi nghiên cứu thật tốt, nhớ kỹ lão sư nói, đối với vị Trương sư này, thái độ tốt một chút, không nên lãng phí cơ hội!

Biết đệ tử này có khả năng phải cần một khoảng thời gian tiếp nhận, Vệ Nhiễm Tuyết nhẹ gật đầu, xoay người rời đi.

Tên đệ tử này của nàng, cái gì cũng tốt, chỉ là quá mức ngạo khí, lần này bị thiệt lớn, hẳn là có thể giác ngộ!

Thấy lão sư rời đi, Hồ Yêu Yêu lần nữa nhìn quyển sách trên tay, sau một lát, uyển chuyển nhảy múa ở trong phòng.

Nàng muốn thử nghiệm một chút, nội dung sau khi sửa chữa, đến cùng chính xác hay không!

Bản thân nàng vốn cực đẹp, lại phối hợp quần áo lộng lẫy trên người, vừa vũ động, cả phòng như hoa tươi nở, một cỗ khí tức khiến người ta say mê, không ngừng phất phới ra phía ngoài.

Cá chép trong hồ nước, ngửi được cỗ khí tức này, cả đám ngu ngốc, phù phù! Phù phù… chìm vào đáy ao, đóa hoa trong viện cũng như vong tình theo nhịp múa, cánh hoa theo gió tung bay.

Nếu có người ở đây, khẳng định sẽ trầm mê trong đó, không cách nào tự kềm chế, coi như Bán Thánh cũng khó đào thoát.

Không biết qua bao lâu.

Hồ Yêu Yêu rốt cuộc minh bạch... Đây mới là vũ kỹ, vũ kỹ chân chính!

Trước đó học những vũ kỹ kia, so sánh với cái này, cái gì cũng không tính!

Hô! Ngừng lại, lúc này mới phát hiện, chẳng biết lúc nào, đã lệ rơi đầy mặt.

- Ta vậy mà... khóc!

Sờ lấy nước mắt trên mặt, Hồ Yêu Yêu như si như ngốc.

Trước kia nàng nhảy, lờ mờ không hiểu ý vị trong đó, mặc dù có thể phát huy uy lực không kém, nhưng cách hoàn toàn lý giải, vẫn kém rất nhiều.

Mà bây giờ... như cảm giác bộ vũ kỹ này đã dung nhập linh hồn, hoàn toàn cùng nàng tương dung, thành một bộ phận của thân thể.

Trước đó nhiều nhất là, biết hình không biết ý nghĩa, mà bây giờ, mới thật sự lý giải!

- Hắn... Đến cùng lý giải Kinh Hồng sư sâu bao nhiêu? Mới có thể sửa chữa bộ vũ kỹ này hoàn mỹ như vậy?

Thí nghiệm qua mới biết được, nội dung trên thư tịch, không có sai lầm chút nào, thở ra một hơi, trong lòng Hồ Yêu Yêu nhịn không được nói.

- Hội trưởng, ba vị học trưởng Đổng Hân, Tiết Chân Dương, Long Thương Nguyệt cầu kiến!

Đang trầm tư, chỉ thấy Tâm Như đi tới.

- Để bọn hắn vào!

Hồ Yêu Yêu nhẹ gật đầu.

Vốn cho rằng đêm nay không có gì bất ngờ xảy ra, khẳng định cầm được Trương Huyền, cho nên trước thời hạn liền hẹn mấy người, dự định khoe khoang một chút.

Nằm mơ cũng không nghĩ tới, cầm xuống là cầm xuống... Chẳng qua bị cầm xuống là mình mà thôi.

- Thế nào? Trương Huyền đâu? Ngươi xử trí như thế nào?

Sải bước đi vào, thanh âm của Tiết Chân Dương vù vù.

- Đúng vậy, mau nói ngươi giáo huấn thế nào, có phải đã quỳ dưới gấu quần của ngươi, ngoan ngoãn nghe lời hay không?

Long Thương Nguyệt cũng cười nói.

Bọn họ xem ra, Hồ Yêu Yêu đã đánh cược nói có thể giáo huấn, vậy thì nhất định có thể đi!

Nữ nhân giống như yêu tinh kia, xem như bọn họ cũng vô cùng kiêng kỵ.

- Giáo huấn?

Hồ Yêu Yêu quay mặt lại, nhẹ nhàng khom người, vẻ mặt thản nhiên:

- Trương Huyền tọa hạ học đồ Hồ Yêu Yêu, gặp qua các vị!

Chương 1415: Thành lập học hội (1)

- Học, học... Học đồ?

- Học đồ của Trương Huyền?

Đám người Tiết Chân Dương ách ngay tại chỗ, cả đám giống như gặp quỷ.

Tình huống gì?

Ngươi không phải luôn mồm muốn giáo huấn Trương Huyền sao? Làm sao một cái chớp mắt liền biến thành học đồ của hắn?

Học đồ chia làm hai chủng loại, một loại là tân thủ mới tiếp xúc nghề nghiệp này, ngay cả nhất tinh cũng không có khảo hạch thành công, đi theo sau chức nghiệp giả chính thức học tập.

Một loại khác là chức nghiệp cấp thấp làm học đồ cho chức nghiệp cấp cao.

Nói là học tập tri thức, kỳ thật ngay cả đệ tử cũng không bằng, phụ trách chân chạy làm việc vặt.

Mỗi người bọn họ đều có dạng học đồ này, thật giống như nữ hài Tâm Như cách đó không xa.

Bởi vì không kém hạ nhân nhiều, vì phân chia loại học đồ thứ nhất, lại được xưng là tọa hạ học đồ.

Ngươi không phải muốn cho Trương sư thần phục sao?

Làm sao thời gian nháy mắt, biến thành học đồ của hắn?

- Ta thất bại, không phải đối thủ của Trương sư... mời chư vị về đi!

Giới thiệu xong bản thân, Hồ Yêu Yêu không nói thêm lời, khoát tay áo.

- Cái này...

Vốn là muốn ăn mừng, nghe nói như thế, đám người Đổng Hân, Tiết Chân Dương kìm nén sắc mặt đỏ lên, đành phải lui ra ngoài.

- Chuyện gì xảy ra?

Đi ra tiểu viện, ba người nhìn nhau, tất cả đều tràn đầy sương mù.

- Xem bộ dáng là nàng không có giáo huấn được Trương Huyền, ngược lại bị đối phương dạy dỗ!

Đổng Hân nhịn không được nói.

Căn cứ nàng lý giải Hồ Yêu Yêu, chỉ có một loại giải thích này.

- Nhìn tình huống hẳn vậy...

Tiết Chân Dương vò đầu:

- Đây chính là Hồ Yêu Yêu ah, ta cùng nàng giao thủ mấy lần đều bị thiệt thòi, thế mà thua ở trong tay một tân sinh, ngay cả mình cũng góp vào...

- Tân sinh này thật tà môn... Nhưng chẳng biết tại sao, càng tà môn, ta ngược lại càng có hứng thú!

Mắt sáng lên, Long Thương Nguyệt nói.
Bọn họ đều là thiên tài siêu cấp, lúc nào sợ qua người khác.

Một tân sinh, vừa đến liền độc cổ phong tao, ngay cả việc buôn bán của bọn hắn cũng đoạt, quả thực gan lớn đến cực hạn.

- Nói thật, ta cũng cực kỳ hứng thú.

Đổng Hân cười cười, nhớ tới sự kiện kia, quay đầu nhìn về phía Tiết Chân Dương cách đó không xa:

- Ngươi không nói đã phái người đi tìm tân sinh phiền toái sao? Hiện tại xử lý thế nào rồi?

- Ta còn tưởng rằng, hôm nay Yêu Yêu có thể đắc thủ, liền trước thời hạn phái người hợp nhất những tân sinh nhảy nhót kia... Dựa theo thời gian suy tính, nên mạnh mẽ giáo huấn bọn hắn một trận!

Tiết Chân Dương nói.

- Thực lực mấy thuộc hạ của ngươi, ta rất yên tâm, nhưng mà những tân sinh này dùng Trương Huyền làm chỗ dựa, làm như vậy, ta sợ chính diện đắc tội, dẫn tới càng nhiều phiền phức?

Đổng Hân trầm tư một chút nói.

- Chính diện đắc tội? Vậy thì sao? Từ khi hắn phá chúng ta buôn bán, cũng đã là địch nhân rồi, chẳng lẽ ngươi còn trông cậy vào kẻ địch nhân từ? Nói đùa cái gì đó! Lại nói, người của ta là quang minh chính đại đi khiêu chiến, phù hợp quy củ của học viện, coi như Trương Huyền cảm thấy khó chịu, lại có thể làm gì được ta? Phù hợp quy củ, xem như Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng đến cũng nói không được cái gì!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, trên mặt Tiết Chân Dương lộ ra tự tin:

- Trừ khi... ở trên võ kỹ có thể thắng mấy thuộc hạ của ta, nếu không, liền đợi bị đánh đi!

- Ngươi đi khiêu chiến võ kỹ?

Long Thương Nguyệt sững sờ, nhịn không được cười lên:

- Cũng đúng, ngươi là đại sư huynh của Võ Kỹ học viện, đệ tử của viện trưởng! Lý giải đối với thương pháp, càng đạt đến cảnh giới cao thâm khó lường. Mấy thuộc hạ kia, đạt được ngươi chỉ điểm cùng truyền thụ, lĩnh ngộ võ kỹ cũng là nhất đẳng. Coi như Trương sư kia lại có thiên phú, nhiều nhất ở luyện khí, thuần thú bất phàm, võ kỹ cần thời gian rèn luyện, đạt tới tâm thần hợp nhất, còn rất khó làm được!
Võ kỹ không giống chức nghiệp khác, cần tích lũy tháng ngày không ngừng tôi luyện, mới có hiệu quả.

Mặc dù Tiết Chân Dương làm việc nóng nảy, tính khí ngay thẳng, nhưng lý giải võ kỹ, nhất là thương pháp, tuyệt không phải người bình thường có thể so sánh.

Nghe nói đã lĩnh ngộ vũ khí chi tâm, đạt đến cảnh giới nhân thương hợp nhất.

- Đúng vậy, tuy chúng ta là Danh Sư, nhưng cũng là võ giả, không để bọn hắn biết lão sinh lợi hại, chỉ sợ còn thật sự cho rằng, những năm này ở Danh Sư học viện phí công chờ đợi!

Sống lưng của Tiết Chân Dương như một cây giáo, trên mặt tán phát ra tự tin làm cho không người nào có thể kháng cự.

Âm mưu quỷ kế, hắn chơi không lại Hồ Yêu Yêu, mỗi lần đều mắc lừa, nhưng muốn nói lực chiến đấu chân chính, người sau khẳng định không phải đối thủ.

Trường thương phát huy, uyển như du long, năm thứ năm có thể thắng hắn, cũng không có mấy cái.

- Không sai, quan hệ là phụ trợ, thực lực mới là vương đạo! Đi, qua nhìn một chút, ngươi thế làm sao giáo huấn đám tân sinh kia!

Long Thương Nguyệt nhẹ nhàng cười một tiếng.

- Được...

Tiết Chân Dương gật đầu.

Ba người cùng một chỗ đi tới khu ký túc xá tân sinh ở lại.

...

Cùng Lạc Thất Thất rời tiểu viện của Hồ Yêu Yêu, mới vừa trở lại khu tinh anh, liền thấy Nhược Hoan công tử lo lắng đứng ở ngoài cửa.

- Trương sư, Thất Thất học trưởng!

Nhìn thấy bọn họ chạy tới, ánh mắt sáng lên, vội vàng đi tới gần.

- Ta cũng đang muốn đi tìm ngươi!

Trương Huyền hừ một tiếng.

- Tìm ta?

Nhược Hoan công tử sững sờ.

- Giáo Chức Công Tế Giải là ngươi miễn phí đưa cho những người khác?

Trương Huyền nói.

Tên này đưa vật cho người, kết quả bản thân không biết chút nào, thành cái đinh trong mắt rất nhiều học hội, có thể nói người nằm trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống... Còn không có tìm đối phương tính sổ, lại dám qua tìm mình, lá gan thật rất lớn.

- Đây là ta phải làm! Trương sư không cần nhớ ở trong lòng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau