THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 141 - Chương 145

Chương 141: Ngươi Là Đồ Súc Sinh

Rốt cục, dưới sự vùng vẫy của Tôn Cường, Trương Huyền đã đánh hắn bất tỉnh.

Tôn Cường hôn mê, ngón tay của Trương Huyền đụng vào, trong đầu óc lập tức xuất hiện thư tịch.

Tới giờ Trương Huyền mới hiểu được.

Người tỉnh táo, chỉ cần đánh ra quyền, dù cho không phải võ kỹ thì cũng sẽ hình thành thư tịch. Hơn nữa, theo thời gian trôi qua, nội dung ghi chép cũng không bao giờ hết, bởi vì con người là sinh mệnh biết học tập, chỗ thiếu sót cũng không thể chỉ có một chỗ.

Cho tới người hôn mê, cũng giống như vật phẩm, chỉ cần đụng vào thì cũng sẽ xuất hiện thư tịch.

Giữa hai thứ không hề có xung đột, khác biệt cũng rất đơn giản, chính là có ý thức hay không.

Biết thư viện còn có thuộc tính này, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Lần sau gặp phải tình huống như của thê tử Lăng Thiên Vũ, chỉ cần sờ là được, cũng không cần phải luống cuống tay chân.

- Lão gia, trưởng lão Đỗ gia Đỗ Mạc Hiên đến đây bái kiến!

Tôn Cường tỉnh lại, trước kiểm tra một chút, phát giác ra trên người cũng không bị xâm phạm, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, vội vã đi ra ngoài, một lát sau đã đi đến bẩm báo.

- Đỗ gia trưởng lão? Bảo hắn vào đi!

Trương Huyền khoát tay áo một cái, ngồi trở lại chỗ ngồi của mình.

Xem ra chuyện của Lăng Thiên Vũ lan truyền rất nhanh, đã có người chủ động đến đây.

...

- Ngươi nói ngươi tận mắt nhìn thấy? Tên Tôn Cường kia chính miệng nói nơi này có một vị danh sư ở lại sao?

Ngoài cửa, Đỗ Mạc Hiên không nhịn được nhìn về phía nhi tử mình.

Bởi vì ốm đau dai dẳng, tu vi tổn thất lớn. Cho nên sau khi nghe được có danh sư đến hắn lập tức mất đi sự bình tĩnh. Trên đường đi từ từ tỉnh táo lại, cũng cảm giác được có chút không đúng.

Danh sư sao lại không có chút tiếng tăm gì mà lại xuất hiện ở đây? Trong đình viện bé như vậy chứ?

Hơn nữa, danh sư chân chính, đệ tử như mây, phô trương rất lớn, tại sao lại thuê chủ một cửa hàng môi giới nhỏ làm quản gia chứ?

Nhiều chuyện cộng lại, đều có vẻ không hợp lý lắm.

- Là Tôn Cường chính miệng nói, chuyện của Lăng Thiên Vũ thì con tận mắt nhìn thấy!

Đỗ Viễn giải thích.

- Ừm!

Đỗ Mạc Hiên gật gù.

Mặc kệ đối phương có phải là danh sư thật hay không, đối với hắn mà nói, đây vẫn là một cơ hội, nếu như là tên lừa đảo, hắn trực tiếp rời đi là được.

Kẹt kẹt!

Cửa viện mở ra, Tôn Cường đi ra ngoài:

- Lão gia nhà ta vừa vặn nhàn rỗi, mời vào!

Hai phụ tử Đỗ Mạc Hiên, Đỗ Viễn liếc mắt nhìn nhau, nhấc chân đi vào bên trong.

Bố cục của đình viện nhìn qua mang theo khí tức dung tục của thương nhân, không có một chút đặc sắc nào cả. Đỗ Mạc Hiên đi về phía trước, càng đi càng cảm thấy đối phương có khả năng là tên lừa đảo.

Rất nhanh đã đi tới chính sảnh.

- Lão gia, vị này chính là Đỗ Mạc Hiên trưởng lão và công tử Đỗ Viễn của hắn!

Tôn Cường nói.

- Ừm!

Trương Huyền xoay người lại, vẫy tay:

- Mời ngồi!

- Vâng!
Hai người Đỗ Mạc Hiên ngồi xuống trên vị trí của khách, đồng thời lặng lẽ quan sát vị danh sư trước mắt này.

Nhìn qua chừng bốn mươi tuổi, nhưng da dẻ có vẻ bóng loáng hơn không ít, tuổi thực tế chắc càng thấp hơn.

Trong lòng Đỗ Mạc Hiên run rẩy một cái.

Đây là thay đổi dung mạo.

Khi hắn còn trẻ từng ra ngoài rèn luyện, kiến thức rộng rãi, đối với loại thủ đoạn thay đổi dung mạo này hắn cũng biết một ít.

Nếu như là danh sư thật sự, vì sao phải thay đổi dung mạo cơ chứ?

Rất hiển nhiên, là giả!

Không cẩn thận, đối phương đang kẻ xướng người hợp với Lăng Thiên Vũ, là do nhi tử của hắn không có kiến thức gì cho nên mới bị lừa!

Nghĩ tới đây, trong lòng lạnh lẽo, sắc mặt trở nên có chút khó coi.

Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, Trương Huyền có chút buồn bực.

Chẳng lẽ tên này không biết chuyện của Lăng Thiên Vũ rồi mới chạy tới đây hay sao?

Sao lại dám đối xử với danh sư như vậy chứ?

Hắn không nói lời nào, Đỗ Mạc Hiên cũng không mở miệng, chính sảnh lập tức yên tĩnh lại, bầu không khí có vẻ hơi lúng túng.

- Là như vậy, phụ thân ta từng bị bệnh nặng, tu vi tổn thất lớn, nghe nói Dương sư tới đây, vì lẽ đó... Muốn mời Dương sư xem bệnh, xem còn có phương pháp nào cứu chữa nữa không...

Thấy phụ thân không nói lời nào, vẻ mặt Đỗ Viễn sốt ruột, vội vàng mở miệng.

Khi phụ thân đến không phải rất gấp hay sao? Làm sao khi tới đây lại không nói lời nào, ngộ nhỡ vì thế mà đắc tội với Dương sư, như vậy sẽ rất thảm đó.

- Ta là y sư sao?

Mí mắt Trương Huyền nhấc lên.

Nếu như đã ngụy trang danh sư, đương nhiên phải có uy nghiêm của danh sư, thái độ của đối phương rất hoài nghi, nếu như bản thân vội vàng trị liệu cho đối phương, chẳng phải sẽ tự làm mất thân phận hay sao?

- Không... Không phải!

Đỗ Viễn sợ hết hồn, vội vã kéo tay phụ thân:

- Phụ thân...
- Ồ! Là tiểu nhi nói chuyện không rõ ràng, kính xin Dương sư thứ lỗi!

Xác định người trước mắt có khả năng là một tên lừa đảo, Đỗ Mạc Hiên không còn cung kính như trước đó nữa. Chỉ là, hắn vẫn làm đủ lễ tiết:

- Chỉ là phương diện tu vi của ta có chút vấn đề, nghe Dương sư đến đây, cho nên lúc này mới không nhịn được, muốn học tập một, hai. Mong Dương sư vui lòng chỉ giáo!

- Tu vi có vấn đề?

Nghe thấy lời của đối phương, Trương Huyền đã biết hắn đã hoài nghi mình, cho nên hắn nghi hoặc nhíu mày.

Bất kể là khí độ hay là cái gì hắn cũng không có vấn đề gì, làm sao đối phương lại đi hoài nghi cơ chứ?

Cũng khó trách hắn không phát giác ra được, kiếp trước hắn chỉ là một nhân viên quản lý sách báo, là một trai tân chân chính, giả bộ một chút, lừa loại thương nhân không có kinh nghiệm giang hồ như Lăng Thiên Vũ thì cũng thôi đi. Thế nhưng muốn lừa gạt người từng trải như Đỗ Mạc Hiên, quả thực vẫn còn non một chút.

- Phụ thân...

Nghe thấy phụ thân mình nói chuyện không quá khách khí, trực tiếp nói chuyện như vậy với danh sư, Đỗ Viễn rất là sốt ruột.

Phụ thân luôn luôn trầm ổn, sao ngày hôm nay lại lỗ mãng như thế chứ?

Đối phương là danh sư, ngay cả Lăng Thiên Vũ cũng phải đứng ở bên ngoài một đêm, mới có thể tiếp kiến được. Chúng ta không cần khổ cực như vậy, có thể trực tiếp đi vào, phải quý trọng cơ hội này mới được, sao lại...

- Ồ? Ngươi muốn học tập thế nào?

Tuy rằng kỳ quái vì sao đối phương lại hoài nghi, thế nhưng Trương Huyền lại không có một chút lo lắng nào, hắn có chút hứng thú nhìn sang.

Hắn ngụy trang danh sư, cũng không tính là lừa gạt, Thiên Đạo Đồ Thư Quán trong tay, coi như danh sư chân chính cũng kém xa ta tít tắp, cho nên... Không phải ngươi hoài nghi hay sao?

Vậy ta sẽ khiến cho ngươi không dám hoài nghi!

- Ta mới vừa học một bộ võ kỹ, có chút không thông hiểu đạo lí, hi vọng Dương sư góp ý giúp ta!

Đỗ Mạc Hiên nói một tiếng rồi đứng dậy.

Theo hắn thấy, người trước mắt này nhất định là một tên lừa đảo, giả mạo danh sư. Vậy ta sẽ đánh một bộ quyền, để ngươi xem một chút, chờ tới khi ngươi không nói ra được, ta sẽ lại vạch trần trước mặt ngươi.

Vút vút!

Nói xong cũng không chờ Trương Huyền trả lời, nắm tay hắn nắm chặt, lập tức đứng dậy di chuyển ở trong phòng.

Không hổ là thiên tài năm đó, quyền phong gào thét, lực lượng mười phần, làm cho người ta có một loại cảm giác bị áp chế mãnh liệt, võ kỹ cũng rất cao minh, chiêu số khiến cho người ta kinh ngạc.

Trước đó Đỗ Mạc Hiên là cao thủ Tích Huyệt cảnh, bởi vì bệnh nặng cho nên mới bị hạ thấp, biến thành Đỉnh Lực cảnh. Chỉ là, lực lượng cũng không suy giảm, loại lực lượng này so với Tích Huyệt cảnh sơ kỳ, trung kỳ bình thường, cũng có thể chiến một trận!

Khó trách Đỉnh Lực cảnh có thể làm trưởng lão Đỗ gia, quả thực có thực lực này.

Phù!

Thu quyền rồi đứng thẳng, hắn đã đánh xong một bộ vũ kỹ.

- Kính xin Dương sư chỉ điểm!

Đỗ Mạc Hiên ôm quyền, ánh mắt lóe sáng nhìn qua bên này, hắn muốn nhìn một chút xem tên lừa gạt này có thể nói ra cái gì.

- Muốn chỉ điểm cho ngươi?

Biết suy nghĩ của hắn, vẻ mặt Trương Huyền hờ hững nhìn qua.

- Vâng!

Đỗ Mạc Hiên lạnh nhạt nói.

- Bộ quyền pháp này của ngươi mờ ảo, luyện không tệ, chắc đã đến đệ tam trọng, thế nhưng... Dường như ngươi hơi không khống chế được lực lượng trong cơ thể mình, nếu như ta không nhìn lầm...

Trương Huyền nói đến đây, mí mắt nhấc lên, mang theo nụ cười ý vị thâm trường.

- Ngươi là súc sinh a!

Chương 142: Quỳ ở bên ngoài

- Cái gì?

Nghe thấy hắn nói như thế, tất cả mấy người Tôn Cường bên trong phòng đều ngây người.

Đặc biệt là Đỗ Viễn, sắc mặt hắn lần nữa trở nên rất khó coi.

Coi như phụ thân không luyện tốt, đường đường là danh sư, tại sao có thể trực tiếp nhục mạ phụ thân hắn là đồ súc sinh cơ chứ?

Chuyện này quả thật chính là sỉ nhục nhân cách!

- Dương sư, coi như phụ thân ta mạo phạm thì ngươi cũng không cần nhục mạ như vậy chứ...

Trong lòng đã có quyết tâm, tâm tư quần là áo lượt chiến thắng sợ hãi, Đỗ Viễn cắn răng nói.

- Nhục mạ?

Trương Huyền lắc đầu một cái, nói:

- Ngươi hỏi phụ thân ngươi một chút, có phải ta đang mắng hắn hay không.

- Phụ thân...

Đỗ Viễn quay đầu nhìn về phía Đỗ Mạc Hiên, không nhìn thì còn không cảm giác được, vừa nhìn qua, nhất thời sợ hết hồn. Chỉ thấy toàn thân phụ thân hắn run rẩy, không còn vẻ bình tĩnh như trước nữa.

- Kính xin Dương sư cứu ta...

Phịch phịch!

Trong lúc hắn đang nghi ngờ thì đã nghe phụ thân kêu một tiếng rồi quỳ xuống mặt đất.

- Cái gì?

Đỗ Viễn bối rối.

Vẻ mặt Tôn Cường cũng trở nên kỳ quái.

Có phải Đỗ Mạc Hiên này đầu óc có bệnh? Hơn nữa trong lòng còn thích bị tra tấn hay không?

Mới vừa rồi giọng nói còn cứng rắn, oai phong vô cùng. Kết quả lão gia mắng một câu đồ súc sinh đã trực tiếp quỳ xuống?

- Tiểu Cường, tiễn khách!

Không để ý tới Đỗ Mạc Hiên vừa quỳ xuống, Trương Huyền vung tay.

Đùa giỡn, ngươi coi ta là ai chứ? Nói hoài nghi là hoài nghi, nói tin tưởng là tin tưởng?

- Vâng!

Tôn Cường đi tới:

- Hai vị, xin mời!

- Là ta có mắt mà không thấy núi thái sơn, kính xin Dương sư cho ta một cơ hội...

Nghe thấy câu tiễn khách, Đỗ Mạc Hiên sợ hết hồn, liên tục dập đầu, trong lòng tràn ngập hối hận.

Nếu hắn tin nhi tử mình sớm thì sao lại xuất hiện tình huống như thế cơ chứ?

Lần này thì tốt rồi, nghi ngờ danh sư, tương đương với ngang nhiên khiêu chiến thân phận và quyền uy của đối phương, đối phương không tức giận mới là lạ.

Thấy đường đường là trưởng lão Đỗ gia mà lại quỳ và liên tục dập đầu, Tôn Cường cũng không biết làm sao bây giờ, vội vàng nhìn sang.

- Sao vậy? Lời của ta không có tác dụng sao?

Lông mày vừa nhíu, Trương Huyền không giận mà tự uy.

- Vâng..

Tôn Cường run rẩy một chút, lại vung tay nói:

- Người đâu, mau mời Đỗ trưởng lão đi ra ngoài.

Nghe thấy hắn dặn dò, mấy tên hộ vệ nhanh chóng đi tới.

- Đỗ trưởng lão, xin mời!

Mấy tên hộ vệ đi tới trước mặt hai người.

- Phụ thân...

Đến lúc này trong lòng Đỗ Viễn vẫn còn choáng váng, vì sao phụ thân lại bị Dương sư mắng là đồ súc sinh, không những không tức giận mà lại còn quỳ xuống xin cứu?

- Là ta lỗ mãng, ta đã biết sai rồi, ta sẽ chờ ở bên ngoài, xin Dương sư tha thứ.

Đỗ Mạc Hiên dập đầu, không đợi hộ vệ đuổi ra ngoài thì đã dẫn đầu đi ra ngoài, Đỗ Viễn theo sát bên cạnh hắn.

Rời khỏi phủ đệ, đi tới ngoài cửa, đầu gối hắn mềm nhũn, quỳ gối ở giữa đường, không nhúc nhích.

- Phụ thân...

Đỗ Viễn có cảm giác như sắp phát điên.Phụ thân đã từng là cạnh tranh chức vị tộc trưởng, coi như hiện tại chỉ là trưởng lão phổ thông, thế nhưng cũng cao quý hơn nhiều so với trưởng lão bình thường, không ngờ lại trực tiếp quỳ xuống trên đường lớn... Rốt cuộc là tại sao?

Lẽ nào là bởi vì đối phương mắng một câu... đồ súc sinh?

Lẽ nào... Phụ thân thật sự có chút tâm lý thích bị tra tấn?

- Ngươi cũng quỳ xuống!

Hắn còn chưa kịp suy nghĩ nhiều thì đã nghe thấy Đỗ Mạc Hiên lạnh lùng nói.

- Phụ thân...

Đỗ Viễn cắn răng một cái:

- Con không hiểu...

- Vị Dương sư này là danh sư chân chính, vừa nãy ta mở miệng nói lung tung, đã đắc tội với hắn, cho nên... phải cầu xin đối phương tha lỗi! Danh sư không thể làm nhục, cho dù có chút xem thường thì cũng không được.

Đỗ Mạc Hiên quát lớn:

- Quỳ xuống! Hiện giờ chúng ta chỉ có cầu khẩn hắn không tính toán, bởi vì... hắn là danh sư thật sự, chỉ có hắn, mới có thể trị khỏi được bệnh của ta.

- Hắn có thể trị khỏi sao?

Đỗ Viễn mê man.

Có vẻ như vừa nãy Dương sư cũng không có nói gì a!

Chỉ có mắng một câu ngươi là đồ súc sinh, lẽ nào bởi vì câu này, cha hắn đã kết luận như vậy?

Càng nghĩ càng không biết chuyện gì xảy ra, cả người có cảm giác như sắp hôn mê.

...

- Lão gia, hai người Đỗ trưởng lão đang quỳ ở trước cửa!

Nghe thấy thuộc hạ báo cáo, vẻ mặt Tôn Cường có chút kỳ quái nhìn về phía lão gia đang ở trước mắt.

Có phải lão gia có ma lực gì đó hay không?

Vừa mới bắt đầu Đỗ Mạc Hiên không có một chút tôn trọng nào, ngữ khí cũng không được tốt lắm, kết quả lão gia mắng một câu, đối phương lại sợ đến mức trực tiếp quỳ xuống, thậm chí ngay cả đi về cũng không dám đi...

Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tuyệt đối sẽ cảm thấy có phải đang nói mơ giữa ban ngày, nói hươu nói vượn hay không.

Thế nhưng sự thực đang ở trước mắt, khiến cho người ta không tin không được!

- Cả nhà ngươi có khỏe không? Sờ lão bà ngươi... Ngươi là đồ súc sinh... Xem ra danh sư thích nói như vậy thật…

Tôn Cường tổng kết ra kinh nghiệm.

Không nói tới Đỗ Mạc Hiên này, lúc đối mặt với Lăng Thiên Vũ dường như cũng là như vậy, lúc đó trong lòng vị phú hào ức vạn này rất là phẫn nộ, kết quả lão gia trực tiếp hỏi người cả nhà ngươi có khỏe không? Tiếp theo lại muốn sờ lão bà của người ta...
Xem ra danh sư cũng không đi con đường bình thường, yêu thích chuyện giật gân thật đó.

Nhưng chuyện giật gân như vậy lại vô cùng hữu hiệu.

- Xem ra những người gọi là thương nhân, trưởng lão này cũng thích mềm không thích cứng. Như vậy chẳng phải sau này ta cũng có thể thử một chút hay sao?

Đột nhiên nhớ tới cái gì đó, hai mắt Tôn Cường sáng lên.

Theo hắn thấy, nhanh như vậy mà Đỗ Mạc Hiên đã thay đổi thái độ, đó là bởi vì lão gia tức giận. Xem ra sau này nếu như bản thân hắn gặp những người này, cũng không cần phải vâng vâng dạ dạ, hẳn phải khí thế vô song, khi nói chuyện phải nâng cao khí độ!

Như vậy mới có thể thật sự khiến đối phương kinh sợ.

Không thấy vị Đỗ trưởng lão này một lần đã bị kinh sợ tới mức quỳ xuống sao?

Tâm tư của Tôn Cường càng ngày càng linh hoạt.

- Sau này lão gia không có mặt, tìm một cơ hội thử xem... Nếu thành công, lão gia cũng sẽ nhìn ta với cặp mắt khác xưa...

Trong lòng hắn tràn ngập hưng phấn.

- Ồ, cứ để bọn họ quỳ đi!

Không biết trong nháy mắt tên trước mắt này đã suy nghĩ được nhiều như vậy, Trương Huyền tùy ý vung vung tay lên rồi nói.

- Lão gia, hiện giờ chúng ta làm gì đây?

Tôn Cường hỏi.

Trương Huyền hơi nhướng mày.

Đây cũng là chuyện mà hắn đang suy nghĩ.

Chờ người khác cảm kích rồi đưa tiền ra như vậy cũng không phải là một biện pháp!

Cũng giống như Lăng Thiên Vũ vậy, vừa ra tay đã là một trăm vạn, nhìn qua thì rất nhiều, nhưng chênh lệch với 2 300 vạn vẫn quá to lớn. Thế nhưng nếu như mở miệng đòi tiền, lại không phù hợp với thân phận danh sư, sẽ làm cho người ta dán lên trên người hắn cái nhãn mác tên lừa đảo.

Không lấy tiền, người khác tự đưa thì có thể đưa được bao nhiêu chứ?

Ngộ nhỡt đối phương coi mình thân là danh sư, không quan tâm tới vật ngoại thân, chú trọng tình cảm, chẳng phải hắn sẽ thương tâm, khóc tới chết hay sao?

Nghĩ một hồi, Trương Huyền mở miệng nói:

- Ta đi ra ngoài một chuyến, không cần đi theo. Như vậy đi, ngươi đi giúp ta làm một chuyện.

Nói xong, Trương Huyền nói tỉ mỉ chuyện mình muốn giao cho đối phương làm một lần.

- Này chuyện này...

Nghe thấy hắn giao chuyện này, hai con mắt của vị quản gia này trợn tròn, trợn mắt há hốc mồm.

Như vậy cũng được sao?

- Đi đi!

Trương Huyền cũng không giải thích.

- Vâng!

Có kinh nghiệm mấy lần trước, hắn biết lão gia làm bất cứ chuyện gì đều có lý do của mình, cho nên hắn cũng không hỏi thêm nữa. Hắn xoay người đi ra ngoài, không lâu sau đã quay trở lại.

Rất hiển nhiên, chuyện Trương Huyền giao cho hắn đã được sắp xếp xong.

- Nếu như có người đến tìm, cũng để cho họ ở ngoài cửa chờ.

Trương Huyền không nói thêm nữa mà đứng dậy đi ra khỏi phủ đệ.

Đi tới ngoài cửa, không hề liếc mắt nhìn Đỗ Mạc Hiên đang quỳ trên mặt đất, sau đó xoay người rời đi.

- Phụ thân...

Nhìn thấy vị Dương sư này rời khỏi phủ đệ, không để ý đến mình, Đỗ Viễn không nhịn được hô.

Người ta đã đi rồi, còn quỳ ở đây làm gì chứ?

- Ta làm như vậy, không phải để cho Dương sư xem, mà là biểu hiện một loại quyết tâm và thái độ thay đổi nhận sai. Nếu như hiện giờ ta đứng dậy rời đi, e rằng sau này sẽ không có cách nào giải quyết được vấn đề trên người nữa.

Biết trong lòng nhi tử đang nghĩ cái gì, Đỗ Mạc Hiên giải thích.

- Con biết rồi...

Đỗ Viễn có chút ủ rũ cúi đầu.

Đường đường là trưởng lão Đỗ gia, đã từng là người cạnh tranh ngôi vị người thừa kế lại quỳ gối giữa đường lớn... Chuyện này là sao đây...

Chương 143: Lấy tiền (1)

- Các ngươi đã nghe nói chưa? Trước đó Lăng đại nhân tìm lão gia nhà chúng ta xem bệnh, vừa ra tay đã lấy ra một trăm vạn kim tệ, thực sự là hào khí!

Nhưng vào lúc này, trong viện vang lên tiếng nói thầm cố ý đè thấp thanh âm.

Xem ra có lẽ là những hộ vệ gác cổng kia nhìn thấy lão gia rời đi cho nên mới thấp giọng thảo luận.

- Một trăm vạn? Thật hay giả vậy?

Một tên hộ vệ có chút không tin.

- Đương nhiên là sự thật rồi, ta đã tận mắt nhìn thấy, chính xác trăm phần trăm! Một trăm vạn kim tệ, đối với chúng ta là con số trên trời. Thế nhưng đối với danh sư như lão gia thì lại không đáng kể chút nào. Ta nghe Tôn ca nói, lão gia thu nhậ chỉ là vì muốn để cho đối phương an lòng, không muốn để cho người khác nợ ân tình của người.

Tên hộ vệ thứ nhất cười nói.

- Ngươi vừa nói như vậy ta lại nghĩ tới một chuyện, lúc trước Lăng đại nhân quỳ ở đây một đêm, vốn lão gia không muốn để ý tới, là Tôn ca nhét cho hắn không ít tiền, tâm địa Tôn ca thiện lương, hỗ trợ nói chuyện. Lúc này hắn mới được đi vào...

Tên hộ vệ thứ hai cảm khái nói.

Tuy rằng hai người hạ thấp âm thanh, thế nhưng nơi đứng lại chỉ cách đường phố một cái cửa lớn, Đỗ Viễn thực lực thấp, có khả năng không nghe được rõ ràng, thế nhưng Đỗ Mạc Hiên lại nghe rõ ràng.

- Viễn nhi, ngươi đừng quỳ nữa. Bây giờ trở lại gia tộc, mang tích trữ những năm này của ta tới đây...

Ánh mắt Đỗ Mạc Hiên sáng lên.

Kinh nghiệm giang hồ của hắn phong phú, nhưng đều là tri thức luận võ, chiến đấu, tranh luận đồ vật với người ta. Trên phương diện hối lộ, đưa tiền thì lại không sánh bằng thương nhân, trước đó hắn căn bản không nghĩ tới chuyện đưa tiền. Thế nhưng vừa nghe được đoạn đối thoại, hắn tức thì hiểu ra.

Đúng vậy, danh sư tự thị thân phận, không cần tiền, thế nhưng quản gia cần a!

Phủ đệ, người hầu, ăn uống, chỗ nào mà không dùng tiền cơ chứ? Người ta tìm thầy thuốc cũng phải trả tiền, bản thân hắn tay không mà đến, đối phương có thể gặp mặt hắn mới là chuyện quái dị.

- Tốt!

Đỗ Viễn không rõ vì sao, thế nhưng nghe thấy phụ thân nói vậy hắn cũng lập tức đứng dậy.

- Ta nghe nói bởi vậy mà Tôn ca còn bị lão gia mắng cho một trận, dường như trước đó Lăng đại nhân đã đắc tội với lão gia, lại còn dám nghi ngờ người. Tôn nghiêm của danh sư không thể làm nhục, 100 vạn kim tệ mà đã cầu xin được. Như vậy sau này uy nghiêm của lão gia ở đâu? Lão gia còn nói, chỉ có lần này. Lần sau không thể chiếu theo lệ này nữa. Nói thật, 100 vạn ở trong mắt chúng ta là trời, thế nhưng đối với lão gia, ngay cả tư cách cầu xin cũng không có.

Tên hộ vệ thứ nhất nói tiếp.

- Đúng vậy! Chuyện này, vừa nãy khi ta đi ngang qua tiền viện cũng đã nghe người ta nghị luận qua một lần, tacòn tưởng rằng là giả...

Tên hộ vệ thứ hai nói tiếp.

Bên ngoài.
- Trước tiên không vội!

Đỗ Viễn còn chưa có rời đi thì đã nghe thấy thanh âm của phụ thân mình tiếp tục vang lên bên tai:

- Con trở về lấy đan dược quý giá mà trước đó ta đã mua được, bán đi tất cả, còn có da man thú mà ta tích góp được cũng bán đi, sau đó mang tiền tới đây...

- Phụ thân...

Đỗ Viễn sững sờ.

Phụ thân làm gì vậy?

Vừa mang tiền tới, lại còn bán đồ?

- Phí lời, đương nhiên là sự thật rồi. Ta đã hỏi qua Tôn ca, hắn nói lúc trước Lăng đại nhân đưa ra một trăm vạn, lão gia không thèm liếc mắt. Sở dĩ hắn xuất thủ chữa trị, chủ yếu là bởi vì thê tử của Lăng đại nhân sắp chết, cứu người một mạng còn hơn xây bảy cấp phù đồ. Nếu như người đến đây cầu hắn, nhảy nhót tưng bừng, thân thể hoàn hảo không bị thương, thậm chí còn có thể đánh ra võ kỹ thì chắc chắn hắn sẽ không để ý tới...

Thanh âm của tên hộ vệ thứ nhất tiếp tục truyền đến.

- A?

Thân thể Đỗ Mạc Hiên run rẩy một cái, cắn răng rồi tiếp tục dặn dò Đỗ Viễn:

- Đi, cả thanh kiếm kia của ta cũng bán, còn có... Không phải Tam trưởng lão vẫn luôn muốn có được mấy sản nghiệp mà ta khống chế hay sao? Ngươi đi nói với hắn, chỉ cần trả tiền, như vậy tất cả những sản nghiệp này đều là của hắn!

- Phụ thân...

Đây là thứ quan trọng nhất đối với phụ thân hắn ở trọng gia tộc, một khi bán sạch đi, sau này phụ tử hắn nên làm sao bây giờ?

Chương 144: Lấy tiền (2)

Đỗ Viễn bối rối.

- Còn không đi mau!

Đỗ Mạc Hiên lần thứ hai lên tiếng.

Thấy vẻ mặt của phụ thân nghiêm khắc, Đỗ Viễn không dám phản bác mà vội vàng xoay người rời đi.

- Võ kỹ cũng có thể đánh, như vậy đã nói rõ thân thể không thành vấn đề, người như thế mà còn dám nghi ngờ danh sư, thực sự là đầu óc có vấn đề!

Tên hộ vệ thứ hai bĩu môi nói:

- Tuy rằng lão gia không quan tâm tới tiền, nhưng một chút tiền cũng không đưa ra, vắt cổ chày ra nước mà đã muốn để lão gia hỗ trợ chỉ điểm, tiêu hao tâm thần. Đây không phải là nằm mơ hay sao?

Tên hộ vệ thứ hai tiếp tục nói.

Đỗ Mạc Hiên cắn răng một cái, nói:

- Còn nữa, mang thứ mà con tích trữ còn có của mẫu thân con tới đây cho ta...

- ...

Đỗ Viễn lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã khóc.

Nhìn dáng vẻ này, thần trí của phụ thân hắn đã không rõ, triệt để điên rồi.

...

Hai tên hộ vệ tán gẫu chính là do vừa rồi Trương Huyền đã nhắn nhủ. Không cho đối phương một chút nhắc nhở, muốn bọn hắn đưa tiền, phải đợi tới khi nào chứ?

Nếu là các hộ vệ nói, như vậy sẽ không có quan hệ gì với mình, cũng không thể bị gán tội danh hám tiền lên trên người một vị danh sư.

- Không hổ là lão gia, bán người ta đi mà người ta cũng phải kiếm tiền cho người...

Nghe thấy chuyện mà lão gia dặn dò, Tôn Siêu cũng im lặng, không biết nên nói gì.

Vốn là, lão gia chỉ điểm giúp đối phương là xuất phát từ sự cảm kích. Như vậy nhất định đối phương cũng sẽ cho chỗ tốt để làm thù lao, nhưng số tiền kia nhiều ít như thế nào thì lại không nhất định. Lúc này, hai tên hộ vệ vừa mới trò chuyện, đối phương nào còn dám keo kiệt nữa chứ?

Không tổn hại tới uy danh mà còn có thể kiếm lời càng nhiều hơn, lão gia thực sự là chơi chết người mà không đền mạng... Quá kinh khủng nha.

Vốn hắn và những người khác có suy nghĩ giống nhau, cũng tưởng lão gia xem thường tiền tài, bây giờ nhìn lại... Danh sư cũng là người, cũng phải tiêu dùng vậy.

...
Rời khỏi phủ đệ, tìm một con đường phố yên tĩnh không có người đi lại, Trương Huyền rửa sạch ngụy trang trên mặt.

Mang những thứ đồ này hơn một ngày, cũng đã đủ mệt.

- Qua một ngày, chắc công hội đã chuẩn bị kỹ càng Ôn Mạch đan, Dưỡng Thể dịch. Trước tiên đến mua cho mấy người Vương Dĩnh, Lưu Dương sử dụng!

Hắn ngụy trang danh sư kiếm tiền, mục đích chính là vì chuyện này., Phá Âm đan và máu tươi của Cự Tê thú tạm thời không có được, thế nhưng chắc hẳn hai thứ này muốn chuẩn bị sẽ rất đơn giản nha.

Đi tới công hội, quả nhiên hai thứ này đã được chuẩn bị xong xuôi, những thứ còn lại Âu Dương hội trưởng đang xin lên trên, đang từ các công hội khác mang tới đây.

Luyện đan sư công hội trải rộng khắp các vương quốc lớn, có một chút đan dược, bảo vật Thiên Huyền Vương quốc không có. Thế nhưng không có nghĩa là những vương quốc khác không có, chỉ cần xin tổng bộ, như vậy chúng sẽ từ Vương quốc nắm giữ nó gần đây vận chuyển về phía bên này. Tốc độ còn có thể nhanh hơn một chút nữa, bằng không từ tổng bộ tới đây, không biết khoảng cách bao xa, mười ngày ngắn ngủi làm sao có khả năng đưa tới được cơ chứ?

Trước tiên cứ thanh toán một trăm vạn kim tệ xem như là tiền thế chấp, sau đó hắn thuận lợi thu lấy hai thứ đồ vật này.

- Đúng rồi, Âu Dương hội trưởng, chỗ của ngươi có Sinh Tức đan không? Để cho ta một ít đi!

Để hai loại đồ vật vào trong giới chỉ trữ vật, Trương Huyền lại hỏi tiếp.

Sinh Tức đan, đối với võ giả nhất trọng Tụ Tức cảnh có trợ giúp cực lớn, nếu như mấy người Vương Dĩnh dùng, có lẽ có thể khiến cho tốc độ tu luyện tăng nhanh không ít.

- Vật này bình thường ta cũng luyện chế không ít, cho nên cũng còn dư thừa, có thể trực tiếp đưa cho ngươi!

Âu Dương hội trưởng cười cười lại, lấy ra hai cái bình ngọc rồi đưa qua.

Tiếp lấy bình ngọc, nhìn bên trong có tới mấy chục viên, Trương Huyền biết đối phương đang lấy lòng mình, nếu từ chối thì không tốt lắm, hắn mới gật đầu thu nhận.

Sinh Tức đan, tuy rằng phẩm chất không cao, thế nhưng cũng là đan dược nhất phẩm hàng thật giá thật, mỗi một viên đều có giá tới vạn kim tệ, một lần đưa ra mấy chục viên, vị Âu Dương hội trưởng này thật là hào phóng.

Chương 145: Cao thủ thương pháp (1)

Đổi lại là luyện đan sư khác, đều là nhất tinh, coi như là bằng hữu thì cũng không thể vừa ra tay đã hào khí như thế được. Thế nhưng Trương Huyền trước mắt thực sự quá lợi hại, khẩu chiến mọi người, bất kể là luyện đan, luyện dược... Khắp mọi mặt cơ hồ đều hoàn mỹ, không chê vào đâu được. Chuyện này làm cho tất cả mọi người đều im lặng không thể nói gì.

Chỉ bằng vào phần năng lực này, chỉ cần cho hắn đủ thời gian, như vậy nhất định hắn sẽ một bước lên trời. Hiện tại giao hảo với đối phương xem như là đầu tư từ trước.

Cẩn thận thu lại Sinh Tức đan, Trương Huyền đột nhiên nhớ tới một chuyện, hỏi:

- Âu Dương hội trưởng, ngươi biết ở trong Thiên Huyền Vương thành chúng ta có nơi nào bán ra bí tịch thương pháp hay không?

Vương Dĩnh có Dưỡng Thể dịch, Lưu Dương có Ôn Mạch đan. Tuy rằng Phá Âm đan và máu tươi Cự Tê thú tạm thời không có được. Thế nhưng một khi Triệu Nhã, Viên Đào dùng, kích hoạt thể chất, tất nhiên tu vi sẽ tăng vọt trên biên độ lớn.

Hiện tại trong năm học sinh của hắn, bốn người đều có phương pháp giải quyết, chỉ còn lại một mình Trịnh Dương.

Hắn am hiểu thương pháp, Lục Tầm lại tìm một vị cao thủ thương pháp còn mạnh hơn hắn để làm đối thủ, nếu như không tìm một chút chiêu số lợi hại, để cho hắn học tập, sợ rằng sẽ là chỗ yếu kém nhất.

Tàng thư khố trong học viện hắn đã nhìn qua toàn bộ, võ kỹ có một ít, thế nhưng không có liên quan tới thương pháp. Chính vì như thế cho nên Vương Siêu lão sư mới nổi tiếng như thế, khiến cho vô số học viên nổi danh am hiểu thương pháp chạy tới.

Vương Siêu có thể tặng Mạc Hiểu cho Lục Tầm, như vậy đã nói rõ quan hệ giữa hai người không tầm thường. Dò hỏi thương pháp từ chỗ hắn, nhất định là không được, mà bản thân hắn lại không biết một chút nào. Cho nên chỉ có thể nhìn xem ở trong Vương thành có nơi nào bán ra loại bí tịch này hay không.

- Bí tịch thương pháp? Ngươi muốn học tập thương pháp hay sao?

Âu Dương hội trưởng có chút nghi hoặc nhìn sang.

Bản thân Luyện đan sư địa vị tôn sùng, không học tập luyện đan mà học thương pháp làm cái gì cơ chứ?

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

- Thương pháp so với kiếm pháp ít được lưu ý hơn, học vấn ít, người chân chính có thể đạt đến trình độ của mọi người không có mấy người. Ngươi hỏi người khác, có khả năng người ta không có cách nào nói cho ngươi biết. Thực ta ta vừa vặn có quen biết một người, thương pháp gia truyền, ảo diệu vô song, ở trong toàn bộ Vương thành này cũng là người rất nổi tiếng!

Âu Dương Thành vuốt râu cười nói.
- Ồ? Có thể mang ta đi học một chút hay không?

Hai mắt Trương Huyền sáng lên.

- Người này ít giao du với bên ngoài, dựa theo đạo lý bình thường, người ngoài bình thường không gặp, cũng không dễ dàng truyền thụ thương pháp ra ngoài. Thế nhưng ta và hắn lại là tri kỉ, có lẽ hắn sẽ cho ta một chút mặt mũi!

Âu Dương Thành nói.

- Vậy làm phiền Âu Dương hội trưởng.

Biết đối phương vẫn đang lấy lòng, lúc này hắn mới gật đầu. Trong lòng Trương Huyền âm thầm quyết định, khi nào nhìn thấy hắn luyện đan thì mình cũng cố gắng chỉ điểm cho đối phương một chút.

- Đi thôi, ta dẫn ngươi đi gặp vị lão hữu này.

Thấy ý tứ của đối phương, Âu Dương Thành thoả mãn gật đầu.

Đi ra khỏi luyện đan sư công hội, hai người đi được đại khái nửa canh giờ, đi tới trước một tòa phủ đệ.
Bởi vì Âu Dương hội trưởng là bằng hữu của đối phương cho nên hộ vệ gác cổng cũng không ngăn cản mà để cho hai người một đường đi vào.

- Âu Dương hội trưởng chờ một chút, lão gia nhà ta đang luyện thương, một lát nữa sẽ đi ra!

Quản gia mang hai người tới một cái đình nhỏ, lại nói.

- Ân, cứ để hắn luyện xong rồi tới tìm ta cũng được!

Âu Dương hội trưởng cũng biết thói quen của đối phương cho nên cũng không để ý lắm, hắn tùy ý khoát tay áo một cái, bắt chuyện vớiTrương Huyền:

- Trương đan sư, ngồi đi!

- Được!

Trương Huyền ngồi xuống rồi ngắm nhìn bốn phía.

Đình viện rộng rãi, trang trí tương đối trang nhã, làm cho người ta có một loại cảm giác yên tĩnh. Toàn bộ đình viện không thấy người ở và người hầu gì cả. Xem ra chủ nhân nơi đây không phải là người thích xa hoa.

- Vị lão hữu này của ta gọi là Vương Sùng, hơn hai mươi năm trước đã quen biết hắn. Cả đời chìm đắm ở trong thế giới thương pháp, nếu nói riêng về thương pháp, tuyệt đối phải kể đến ở trong toàn bộ Thiên Huyền Vương thành này. Thẩm Truy bệ hạ cũng đã tự mình tán dương thương pháp của hắn vô song.

Nâng chung trà lên, Âu Dương hội trưởng giới thiệu.

- Lợi hại!

Đối với mỗi một nhân vật đi tới đỉnh phong ở trong ngành nghề nào đó, Trương Huyền rất là khâm phục.

Bất luận là ngành nghề nào, có thể bộc lộ tài năng ở bên trong mấy chục triệu người đã đủ để chứng minh nghị lực và thiên phú của đối phương.

- Âu Dương lão đầu, có phải ngươi lại đang nói xấu ở sau lưng ta đúng không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau