THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1406 - Chương 1410

Chương 1406: Hồ Yêu Yêu mời (2)

Thấy lão sư đáp ứng muốn đi, Lạc Thất Thất không còn xoắn xuýt nữa, hỏi.

- Hiện tại?

Trương Huyền nhìn ra ngoài, lúc này mới nhớ tới thời điểm từ Kinh Hồng viện trở về, cũng đã là xế chiều, lại thêm chữa thương, tu luyện, chơi đùa hai ba canh giờ, bên ngoài đã đen như mực.

- Lên đường đi!

Tiệc tối quy định thời gian, nhìn thời gian, đã không sai biệt lắm, không có gì có thể xoắn xuýt.

Đi ra biệt viện, hai người đi về phía Kinh Hồng học viện.

Kinh Hồng học viện không có bao la như Luyện Khí học viện, nhưng cũng chiếm diện tích cực kỳ rộng lớn, không lâu sau, liền đến tiểu viện hôm qua Hồ Yêu Yêu thay quần áo.

- Nguyên lai Vân Tước cư chính là nơi này...

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Hôm qua theo dõi Hồ Yêu Yêu, đã tới qua một lần, xem như kiến trúc chung quanh cực kỳ phồn hoa, quả thực rộng rãi hơn khu tinh anh nhiều.

- Nơi này vốn không phải tên như vậy, truyền thuyết thời điểm Hồ Yêu Yêu học trưởng khảo hạch Kinh Hồng sư lục tinh, thân mang trang phục lộng lẫy, nhảy một khúc Nghê Thường Liên Y Vũ, dẫn tới chim sơn ca quan sát, không ngừng kêu to, kéo dài không ngừng... Mới đổi tên thành Vân Tước cư.

Lạc Thất Thất biết điển cổ của danh tự, truyền âm tới.

Trương Huyền gật đầu.

Nghê Thường Liên Y Vũ, phối hợp hoa phục quả thực có năng lực kinh người, có thể nhất niệm công kích, để cho người ta vội vàng không kịp chuẩn bị, cũng có thể để chim thú vì đó hòa ca.

Chim sơn ca là một loại Man thú kích thước không lớn, không có lực công kích gì, nhưng tiếng hót say đắm lòng người, dưới một khúc, có thể để cho loại vật này hòa ca, luẩn quẩn không đi, tuyệt đối là ca ngợi lớn nhất đối với vũ giả.

- Đúng vậy, từ khi chuyện này phát sinh, Kinh Hồng viện cũng xác lập địa vị của Hồ Yêu Yêu học trưởng, không thể thay thế! Thậm chí được Kinh Hồng viện viện trưởng tự mình thu làm thân truyền!

Lạc Thất Thất nói.

Có thể trở thành viện trưởng, tự nhiên cũng đứng hàng thập đại trường lão, nhân vật như vậy, tự mình thu đồ, đủ thấy địa vị của Hồ Yêu Yêu.

Chính vì vậy, Yêu Nghiệt hội mới có thể là học hội lớn của toàn bộ học viện, để vô số người theo đuổi.

- Hai vị là Trương Huyền Trương sư cùng Lạc Thất Thất Lạc sư?

Đang truyền âm trò chuyện, chỉ thấy Vân Tước cư trước mắt mở ra, nữ tử tên Tâm Như đi tới, cung kính ôm quyền.

Tâm Như này, hôm qua không nhìn kỹ, hôm nay nhìn khoảng cách gần mới phát hiện, thực lực thế mà cũng không yếu.

Đã đạt đến Hóa Phàm bát trọng, tuyệt đối được cho cao thủ nổi danh năm thứ tư.

Nhân vật như vậy, ở phủ đệ của Hồ Yêu Yêu làm hạ nhân sai bảo, không hổ là Yêu Nghiệt hội hội trưởng, quả nhiên không đơn giản. - Đúng vậy!

Lạc Thất Thất gật đầu.

- Yêu Yêu hội trưởng đã bàn giao, chỉ cần hai vị đến, lập tức mời vào!

Tâm Như cười cười, đi đầu dẫn đường.

Hai người theo ở phía sau đi vào tiểu viện.

Hôm qua từ không trung bay vào, không cảm thấy viện này có bao lớn, đi bộ tiến vào bên trong, lúc này mới phát hiện, là lớn gấp bảy tám lần khu tinh anh.

Trong hồ nước, không ít cá chép bơi qua bơi lại, vườn hoa bốn phía, cánh hoa nở rộ, tản mát ra hương thơm.

Hơn nữa, nơi này rõ ràng cũng có Tụ Linh trận, linh khí nồng đậm hơn khu tinh anh rất nhiều, ở chỗ này, xem như người bình thường, cũng sẽ tinh lực dồi dào, bách bệnh không sinh.

- Mời vào bên trong!

Vòng qua một hành lang, hai cầu nhỏ, đi tới một đại điện.

Đèn đuốc sáng trưng, tựa như ban ngày.

- Không có người?

Đi vào đại điện, Trương Huyền nhìn một vòng, tràn đầy nghi hoặc.
Gian phòng rộng lớn, trên mặt bàn chủ khách bày đầy thịt rượu, có điều gian phòng không có một ai, Hồ Yêu Yêu mời bọn họ tới kia cũng không hiện thân.

- Yêu Yêu hội trưởng có một số việc phải xử lý, vừa đi ra ngoài, để cho ta bàn giao hai vị ở đây chờ một chút, chẳng mấy chốc sẽ trở về...

Tâm Như cười giải thích.

- Được!

Hôm qua liền biết Hồ Yêu Yêu này, khẳng định sẽ nghĩ biện pháp đối phó mình, giờ phút này không xuất hiện, hẳn là đã chuẩn bị xong, Trương Huyền cũng không hỏi nhiều, nhẹ nhàng cười một tiếng.

Cùng Lạc Thất Thất ngồi ở vị trí khách quan.

Không thể không nói, đối phương chuẩn bị vẫn rất đầy đủ, trên mặt bàn hầu như đều là thịt Linh thú trân quý, sắc hương vị đều đủ, để cho người ta khẽ ngửi, liền thèm ăn nhỏ dãi.

- Một bàn này, chỉ sợ cũng phải trăm linh thạch trung phẩm, không hổ là Yêu Nghiệt hội hội trưởng, quả nhiên có tiền... nếu không quay đầu lại làm thịt nàng a...

Nhìn lướt qua, biết bàn thịt rượu này có giá trị không nhỏ, Trương Huyền vuốt cằm.

Hiện tại hắn một nghèo hai trắng, nhìn ai có tiền đều đỏ mắt.

Nàng này ăn một bữa cơm liền mấy trăm linh thạch trung phẩm, có thể tiếp tế người nghèo như hắn một chút hay không?

- Hai vị cứ tự nhiên chậm, ta đi xem một chút hội trưởng...

Thấy hai người ngồi xuống, Tâm Như tại chén rượu bên trong đổ đầy rượu ngon, nhẹ nhàng cười một tiếng, lui ra ngoài.

- Lão sư, trong hồ lô của nàng bán thuốc gì?

Nhìn mỹ thực trước mắt rực rỡ muôn màu, cùng đại sảnh đèn đuốc sáng trưng, vẻ mặt Lạc Thất Thất kỳ quái.

- Mặc kệ nàng bán thuốc gì, hôm nay khẳng định sẽ nói ra vị trí chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử, yên tâm đi!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

Nếu như là hôm qua, hắn còn không dám có tự tin này, thân là Kinh Hồng sư lục tinh, ngay cả Vệ Nhiễm Tuyết cũng bội phục không thôi, coi như Hồ Yêu Yêu chơi trò gì, cũng có thể nhẹ nhõm ứng đối, thậm chí dùng lực phá vạn pháp!

Cùng lắm thì dùng vũ kỹ, trước tiên mê hoặc nàng lại nói.

- Nha...

Dù có chút lo lắng, nhưng Lạc Thất Thất vẫn gật đầu.

Mặc dù không biết lão sư tự tin đến từ nơi đâu, nhưng đã dám nói như vậy, có lẽ đã nghĩ kỹ biện pháp.

Chương 1407: Lạc Thất Thất té xỉu (1)

Tùy tiện hàn huyên hai câu, gian phòng an tĩnh lại, Trương Huyền bưng chén rượu lên, Minh Lý Chi Nhãn nhúc nhích, lặng lẽ nhìn bốn phía.

Một lát sau, hắn lộ ra vẻ kỳ quái.

Chung quanh trừ Tụ Linh trận, cũng không có cơ quan cùng trận pháp gì.

Hồ Yêu Yêu không phải muốn tìm bản thân phiền phức sao?

Vì cái gì không chuẩn bị ở sau?

Thật chẳng lẽ cho rằng, cái gì đều không có, liền có thể làm cho mình xui xẻo?

- Lão sư, ngươi nhìn bên kia!

Đang nghi ngờ, thanh âm của Lạc Thất Thất vang lên.

Thuận ngón tay của nàng nhìn lại, ở góc đại sảnh, bày một giá binh khí cao hơn hai mét, phía trên treo một lá chắn màu vàng nhạt, khí tức xa xưa, vừa nhìn liền biết là vật có niên đại rất lâu.

- Đoán chừng là vật phẩm trang sức!

Nhìn giá binh khí, hẳn là dùng để làm đẹp, phòng khách của rất nhiều đại gia tộc đều có, dùng để hiển lộ võ lực, không tính là gì.

- Ta nghiên cứu qua thư tịch liên quan tới Ngô Dương Tử lão sư, căn cứ tư liệu lịch sử ghi chép, hắn một đời từng luyện chế 124 kiện vũ khí, vũ khí bộ dáng lá chắn mười bảy kiện, trong đó có một cái Thanh Đồng Viêm Nguyệt thuẫn, phía trên điêu khắc viêm nguyệt kỳ quái, tạo dáng kỳ lạ, tương tự cái trước mắt này...

Lạc Thất Thất nhíu mày nói.

- Viêm Nguyệt thuẫn?

Trương Huyền nhìn sang.

Mặc dù khoảng cách hai người xa xôi, nhưng mượn nhãn lực của bọn hắn, có thể nhẹ nhõm nhìn thấy, cách đó không xa trên tấm chắn, quả thực điêu khắc một viêm nguyệt như mặt trời chói chang, tạo dáng khác biệt lá chắn bình thường, tựa như một hình sáu cạnh không theo quy tắc, để lộ ra khí tức cổ quái.

- Ngươi nói đây là Thanh Đồng Viêm Nguyệt thuẫn?

Trong lòng Trương Huyền hơi động, hỏi.

- Ân!

Lạc Thất Thất gật đầu, đứng lên, đi đến góc đại sảnh, đến bên cạnh lá chắn, nhìn kỹ.

Càng xem thần sắc càng ngưng trọng.

Trương Huyền cũng nhìn qua, không thể không nói, mặc dù lá chắn này thoạt nhìn cũ kỹ, nhưng công nghệ cực kỳ phức tạp, dựa theo hắn lý giải luyện khí, thủ pháp luyện chế, quả thực rất tương tự Phủ Cầm Luyện Khí pháp. - Minh Lý Chi Nhãn!

Hoa văn nhúc nhích, tình huống cụ thể của lá chắn lập tức xuất hiện ở trước mắt.

- Thật là Ngô Dương Tử lưu lại...

Trương Huyền sững sờ.

Vốn cho rằng là hàng giả, không nghĩ tới lại thật.

- Nghe nói Thanh Đồng Viêm Nguyệt thuẫn là Ngô Dương Tử lão sư, vì kỷ niệm vong thê luyện chế thành, chưa hề bán ra, vốn cho rằng đã nương theo nhà cũ của hắn biến mất, không nghĩ tới xuất hiện ở đây...

Lạc Thất Thất cũng xác nhận, nhịn không được cảm khái, còn chưa nói xong, tú quyền xiết chặt:

- Xem ra, Yêu Yêu học trưởng nhất định biết vị trí nhà cũ, thậm chí thứ này cũng có thể là từ nơi đó lấy được!

Trương Huyền gật đầu.

Nếu như thứ này thật không có bán ra, vô cùng có khả năng giấu ở nhà cũ, hơn nữa Hồ Yêu Yêu còn đi qua lấy được.

- Còn một chuôi kiếm!

Xem xong lá chắn, đang định đi về, Lạc Thất Thất sửng sốt lần nữa.
Chỉ thấy trên vách tường cách đó không xa, còn treo một thanh trường kiếm, mới vừa rồi bị giá binh khí che chắn, không trông thấy, đến lúc này mới phát hiện.

Chuôi kiếm này giống như lá chắn, mang theo khí tức cổ xưa, mấy bước đi tới gần, Lạc Thất Thất càng xem mày nhíu càng chặt, đưa tay lấy nó xuống.

- Làm sao vậy, chẳng lẽ chuôi kiếm này cũng là Ngô Dương Tử luyện chế?

Biết học sinh này của mình, dưới tình huống bình thường sẽ không loạn động đồ vật người khác, chủ động lấy xuống, khẳng định là phát hiện cái gì, Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Ân, nếu như ta không nhận lầm, đây là Viêm Nguyệt kiếm mà Ngô Dương Tử tiền bối lưu cho nữ nhi của hắn, chuôi kiếm này, cũng chưa hề bán ra, nếu như trên thân kiếm cũng có hình vẽ viêm nguyệt, đã nói lên thật sự...

Giải thích một câu, nắm chặt chuôi kiếm, Lạc Thất Thất nhẹ nhàng kéo một phát.

Soạt!

Hàn mang bắn ra bốn phía, một đạo hàn khí kéo lấy làn da, để cho toàn thân người ta trở nên băng cứng.

- Kiếm tốt!

Trương Huyền âm thầm gật đầu, mặc dù chuôi kiếm này không bằng Băng Vũ kiếm của hắn, nhưng cũng đạt tới tuyệt phẩm, quả nhiên bất phàm.

- Quả nhiên có viêm nguyệt...

Ánh mắt tập trung ở trên thân kiếm, khuôn mặt Lạc Thất Thất có vẻ mừng rỡ.

Nhưng vẻ mừng rỡ vẫn chưa hoàn toàn nở rộ, liền nghe trường kiếm kêu khẽ một tiếng.

Ông!

Tựa như có linh tính nhúc nhích, phát ra gào thét nổi giận.

- Nguy rồi!

Nghe được thanh âm này, con ngươi của Trương Huyền co rụt lại, vội vàng đứng lên, thân thể nhoáng một cái liền đến gần, có điều mặc dù tốc độ của hắn nhanh, nhưng vẫn chậm một nhịp.

Thân thể mềm mại của Lạc Thất Thất nhoáng một cái, té ngã trên đất.

Chân khí xao động, ngón tay của Trương Huyền đáp tới mạch môn của nàng, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

- Còn tốt, chỉ là hôn mê bình thường...

Chương 1408: Lạc Thất Thất té xỉu (2)

Sau khi hắn đi tới, sợ Hồ Yêu Yêu làm ra thủ đoạn gì, một mực ngồi tại nguyên chỗ, dùng bất biến ứng vạn biến, vốn cho rằng đối phương khẳng định sẽ kích hoạt trận pháp, cơ quan gì đó, nằm mơ cũng không nghĩ tới, không biết thả cái gì ở trong kiếm, để Lạc Thất Thất hôn mê.

Biết nàng không bị gì nghiêm trọng, ngón tay của Trương Huyền nhẹ nhàng đặt lên trường kiếm mấy lần, lúc này mới cầm Viêm Nguyệt kiếm ở trong lòng bàn tay, nhìn sang.

- Không có độc, mà là bị linh tính trong đó công kích, không nghĩ tới kiếm này, lại có công hiệu chấn động linh hồn!

Pháp bảo lợi hại, đều có công hiệu đặc thù, thật giống như trước đó ở Linh Tài các nhìn thấy Thanh Đồng giản, nắm giữ hiệu quả diệt hồn.

Một giản đánh xuống, bất kể thân thể hay linh hồn, đều bị tổn thương cực lớn.

Chuôi Viêm Nguyệt kiếm này, thì có năng lực xao động hồn phách, Lạc Thất Thất lấy tay sờ, bị linh tính trong đó công kích, bất ngờ không kịp chuẩn bị mới ngất đi.

- Ra đi!

Nhìn ra là chuyện gì, bàn tay Trương Huyền di động, đặt Lạc Thất Thất nằm ở cách đó không xa, lúc này mới hừ lạnh một tiếng.

Pháp bảo vô chủ cho dù có lực công kích, cũng không quá mạnh, thật giống như trước đó, hắn để vô số bảo vật của Linh Tài các nhận chủ, nhưng vẫn khó có thể chống chọi Ngụy Trường Phong.

Chuôi Viêm Nguyệt kiếm này, mặc dù đạt đến tuyệt phẩm, linh tính bên trong là Hóa Phàm cửu trọng, muốn hàng phục cũng khó khăn, nhưng muốn tuỳ tiện chấn choáng Lạc Thất Thất, rõ ràng làm không được.

Chỉ sợ là Hồ Yêu Yêu lấy thủ đoạn không muốn người biết gì đó làm ra.

Đối phương mượn nhờ tâm lý hai người muốn tìm được chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử, cố ý dùng lá chắn thu hút, dưới tâm cảnh rung động lại tiến hành công kích, lúc này mới một lần hành động được như ý!

Xem ra, nàng là muốn bản thân trúng kế, kết quả lại bị Lạc Thất Thất phát hiện ra trước.

Đã chuyên môn thiết kế, chắc chắn sẽ ở chung quanh cất giấu, lặng lẽ quan sát, nếu không, chẳng phải không có một chút hiệu quả?

- Khó trách có thể để rất nhiều học hội của chúng ta bị thiệt lớn, Trương sư quả nhiên mắt sáng như đuốc!

Không có chờ quá lâu, liền nghe một cười tiếng nhàn nhạt vang lên, cửa phòng mở ra, thân ảnh của Hồ Yêu Yêu đi tới.

Váy dài màu đỏ tím, phác hoạ ra dáng người sung mãn hoàn mỹ.

Bất kể là quần áo hay khuôn mặt, tựa hồ đều tỉ mỉ ăn mặc qua, so với đêm qua nhìn thấy, càng thêm tươi đẹp, cũng càng thêm vũ mị.

- Đường đường học viên năm thứ năm, đối phó một tân sinh, truyền đi, chỉ sợ thanh danh cũng không tốt lắm đâu?

Trương Huyền nhướng mày.

- Thanh danh? Ta hảo tâm mời các ngươi đến dự tiệc, nhưng các ngươi tùy ý cầm bảo kiếm của ta, thật muốn truyền đi, thanh danh bất hảo chỉ sợ là các ngươi! Mấy bước đi tới gần, một mùi thơm nhàn nhạt truyền vào mũi, Hồ Yêu Yêu cười khanh khách nói.

Khó trách xưng hô nàng là yêu nghiệt, nhất cử nhất động, tự mang ý vị, giống như một con hồ ly, vẩy tâm hồn người, câu hồn đoạt phách.

Có thể đoán được, chỉ cần nàng ra lệnh một tiếng, khẳng định có không ít Danh Sư học viện, nguyện ý vì đó ném đầu lâu tung nhiệt huyết, mắt không nháy một cái.

Nhưng loại mị hoặc này, hữu dụng với những khác người, nhưng đối với Trương Huyền, không bị ảnh hưởng chút nào, lắc đầu, thần sắc lạnh nhạt nhìn qua.

- Học đệ nhìn thấy đồ tốt nóng lòng không đợi được, quan sát một chút cũng không có gì? Ngược lại là ngươi, mời người đến đây, nhưng cố ý giấu ở một bên, vừa nhìn liền biết không có lòng tốt! Được rồi, cũng không nói nhảm với ngươi, hôm nay sở dĩ đáp ứng đến, chính là muốn hỏi ngươi, chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử tiền bối ở đâu?

- Ân?

Vốn cho rằng mặc hoa phục tới, lại thêm nói mê hoặc, một Kiều Thiên cảnh, coi như không say mê, cũng gần như tinh thần tan rã, không nghĩ tới không những không có việc gì, còn chất vấn lại nàng, Hồ Yêu Yêu nhíu mày một cái.

Nàng không chỉ có chức nghiệp Kinh Hồng sư, còn có chức nghiệp Ma âm sư, nói như đàn, thanh âm như hát, cả hai phối hợp, coi như Hóa Phàm cửu trọng cũng khó chống chọi, tên này làm sao một chút việc cũng không có?

- Sự tình chỗ ở cũ, chỉ cần ngươi đáp ứng điều kiện, ta tự nhiên sẽ nói!

Trong lòng nghi hoặc, nhưng trên mặt nhẹ nhàng cười một tiếng, mang theo vẻ rung động lòng người:

- Gia nhập Yêu Nghiệt hội, ngoan ngoãn nghe lời ta, ta chẳng những sẽ nói vị trí ở đâu, còn sẽ đích thân mang các ngươi đi qua!

- Ngoan ngoãn nghe lời? Trương Huyền nhìn qua, trong mắt mang theo nghiền ngẫm:

- Chỉ bằng ngươi? Chỉ bằng thủ đoạn Kinh Hồng sư của ngươi?

- Trương sư có thể để cho Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng tranh nhau thu đồ, một hơi thuần phục mấy trăm con Linh thú, hồn lực khẳng định rất cường đại, coi như ta dùng toàn bộ thủ đoạn, cũng không cách nào làm được... thủ đoạn Kinh Hồng sư, liền muốn để ngươi ngoan ngoãn nghe lời, khẳng định làm không được! Điểm ấy, ta vẫn có tự biết rõ.

Hồ Yêu Yêu cười khanh khách nhìn qua, môi đỏ có chút nhếch lên:

- ... Nếu như thêm vào Lạc Thất Thất thì sao?

- Thất Thất? Có ý tứ gì?

Trương Huyền nhíu mày.

- Lạc Thất Thất bị linh tính của Viêm Nguyệt kiếm công kích, nếu như không nhanh cứu tỉnh, rất có thể thương tới căn bản, dẫn đến về sau tu luyện khó tiến bộ! Trương sư, làm lão sư của nàng, cũng không thể không để ý học sinh a!

Hồ Yêu Yêu cười nói.

- Thương tới căn bản?

Trương Huyền sững sờ.

Chỉ là linh tính chấn động, để cho người ta bất tỉnh mà thôi, tu vi không cách nào tiến bộ, còn thương tới căn bản, nàng này nói hùng hồn như thế, tự tin từ đâu đến?

Nghi ngờ một cái, ngay sau đó cũng là giật mình.

Đối phương khẳng định là cảm thấy hắn hiểu biết linh hồn cực ít, lại thêm quan tâm sẽ bị loạn, chỉ cần nói nghiêm trọng một chút, liền sẽ ngoan ngoãn nghe lời, đáp ứng điều kiện.

Một khi không đáp ứng, khẳng định cũng sẽ dùng thủy tinh ghi chép, đến lúc đó, cho Lạc Thất Thất tỉnh lại quan sát, rất dễ dàng để nàng lòng sinh oán hận, quan hệ sư đồ không hòa thuận giống như bây giờ.

Có thể nói, một chiêu này, để hắn vô luận lựa chọn như thế nào, cũng cực kỳ gian nan.

Lựa chọn cứu người, liền phải đáp ứng điều kiện của nàng, không đồng ý, sẽ để Lạc Thất Thất thương tâm, quan hệ thầy trò không hòa thuận.

Dù như thế nào, đều là nàng thắng!

Không hổ là Yêu Nghiệt hội hội trưởng, quả nhiên lợi hại.

Chương 1409: Yêu nghiệt? Yêu tinh! (1)

- Phương pháp là phương pháp tốt, đáng tiếc, tìm nhầm người!

Rõ ràng những chuyện này, Trương Huyền lắc đầu.

Kế hoạch thật không tệ, chính phản đều có biện pháp, đổi lại những người khác, không hiểu linh hồn, khẳng định sớm đã hoảng hốt không có cách nào lựa chọn, nhưng đối với hắn, căn bản không gọi sự tình.

Lạc Thất Thất hôn mê ngắn ngủi, hắn chí ít có mười mấy loại phương pháp, để nàng lập tức tỉnh lại.

Sở dĩ không có làm như thế, chính là muốn nhìn nàng này đến cùng có biện pháp nào đối phó hắn, nếu như chỉ như vậy, thật khiến người ta thất vọng.

Thiệt thòi đêm qua nàng còn lời thề son sắt nói có niềm tin tuyệt đối.

- Ta khuyên ngươi vẫn là tỉnh lại đi! Chút tiểu thủ đoạn ấy, liền muốn phá hư tình nghĩa của thầy trò chúng ta, quá ngây thơ rồi!

Lắc đầu, Trương Huyền nói.

Hắn cùng Lạc Thất Thất, cùng một chỗ trải qua sống chết, loại thủ đoạn này liền muốn tan rã quan hệ của hai người, quá ngây thơ.

- Trương sư quả nhiên thông minh,...

Thấy hắn nhìn ra ý nghĩ của mình, Hồ Yêu Yêu có chút kinh ngạc, chẳng qua vẫn nụ cười không giảm, năm ngón tay duỗi ra, nhẹ nhàng bắn!

Tê lạp!

Bắn ra một đạo kiếm khí, rơi vào trên người Lạc Thất Thất, quần áo trên bờ vai người sau lập tức bị mở ra, lộ ra đôi vai trong suốt như ngọc.

- Nếu Lạc Thất Thất tỉnh lại, phát hiện lão sư có ý khác với nàng, ngươi cảm thấy nàng vẫn sẽ tin tưởng ngươi?

Hồ Yêu Yêu nở nụ cười như một hồ ly:

- Coi như không nghi ngờ nhân phẩm của ngươi, nếu như hiện tại ta ghi chép lại, truyền đi, nói ngươi muốn gây bất lợi cho Lạc Thất Thất... Ngươi cảm thấy người khác là tin tưởng ta, hay tin tưởng ngươi? Lại có bao nhiêu người nguyện ý làm hộ hoa sứ giả?

Trương Huyền nhíu mày.

Nếu quả thật truyền đi tin đồn, thêm vào lực hiệu triệu của Yêu Nghiệt hội, khẳng định càng nhiều người lựa chọn tin tưởng nàng, mà không phải bản thân.

Người khác không tin, đối với hắn không tính là gì, nhưng thật làm như vậy, chẳng khác nào hủy danh dự của Lạc Thất Thất.

Là hắn không nguyện ý nhìn thấy.

- Vốn còn muốn cho ngươi cơ hội, nhưng ngươi ép ta...

Trương Huyền lắc đầu, than thở một tiếng, bàn tay không tự chủ được nâng lên, sờ lên trán.

Động tác này rất đơn giản, như sửa sang tóc trên trán, thoạt nhìn cũng không có gì, có điều lại cho người ta một loại cảm giác tự nhiên mà thành, nhẹ nhàng như múa.

Hồ Yêu Yêu vốn định nhìn thấy vẻ mặt thanh niên vội vàng xao động, không có bất kỳ biện pháp nào, nhìn thấy động tác này, kìm lòng không được ngây ngốc một chút. Ầm ầm!

Lập tức cảm thấy một lực áp bách cường đại tới cực điểm tập trung đến, bay thẳng linh hồn của nàng, để nàng kìm lòng không được có chút mê muội.

- Nguy rồi... Đây là Kinh Hồng vũ kỹ... Hắn làm sao biết vũ kỹ!

Vẻ mặt nàng trở nên trắng bệch, thiếu chút nữa ngất đi.

Thân là thiên tài của Kinh Hồng học viện, một mực định dùng chiêu này đối phó đối phương, kết quả còn chưa kịp thi triển, liền bị đối phương dùng trước đánh trúng, buồn bực mãnh liệt để nàng sắp hộc máu.

Nhưng tu vi của đối phương bày ở nơi đó, coi như không biết dùng phương pháp gì, linh hồn hơi mạnh, cũng không thể để nàng mê muội bao lâu, một khi khôi phục lại, tuyệt đối để hắn đẹp mắt!

Trong lòng hung tợn thề, đang tập trung linh hồn, loại bỏ cảm giác hôn mê, liền cảm thấy một cổ lực lượng gào thét tới gần.

- Dám động thủ với ta, ngươi đây là bản thân tìm phiền toái...

Cảm nhận được sóng nhiệt, biết đối phương thừa dịp nàng mê muội định ra tay, hừ lạnh một tiếng, Hồ Yêu Yêu cố nén tinh thần khó tập trung, lật bàn tay một cái, bỗng nhiên đánh về phía trước.

Thực lực của đối phương là Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, đã sớm tìm người nghe ngóng, coi như nàng không kịp chuẩn bị, có chút mê muội, nhưng loại thực lực này liền muốn đánh lén nàng là Tằm Phong cảnh đỉnh phong, còn không thể nào làm được!

Tằm Phong cảnh, lực lượng Hỗn Nguyên như ý, ở trong thể nội ngưng kết Kim Đan, đã đến gần Thánh giả vô hạn, Kiều Thiên cảnh cũng muốn đánh lén, tuyệt đối không thể!

Soạt!

Chưởng lực vừa mới hạ xuống, liền cảm thấy công kích phía trước biến mất sạch sẽ, ngay sau đó cảm thấy sau lưng có một cỗ lực lượng khổng lồ tuôn tới.
- Làm sao lại nhanh như vậy...

Con ngươi của Hồ Yêu Yêu co rụt lại, trái tim chìm xuống.

Vừa mới động thủ ở phía trước, toàn bộ lực phòng ngự của nàng tập trung đến phía trước, lúc nào chạy đến sau lưng?

Nhưng thời gian không cho phép nàng phản ứng, lực lượng ở hậu tâm như giang hà vỡ đê, băng băng mà tới, căn bản không thể chống lại.

Bành!

Bị hung hăng đánh trúng, sắc mặt trắng nhợt, cả người Hồ Yêu Yêu bay ra ngoài, té ngã trên đất.

Phốc!

Cuồng phun máu tươi, chỉ một chút, bị trọng thương.

- Lực lượng vượt qua 25 triệu đỉnh? Cái này sao có thể...

Nội tạng lệch vị, Hồ Yêu Yêu kinh hãi muốn chết.

Một quyền này của đối phương, tuyệt đối vượt qua 25 triệu đỉnh, nếu không, bằng phòng ngự của nàng, coi như gặp phải đánh lén, cũng không có khả năng tổn thương nghiêm trọng như vậy.

Tên này không phải Kiều Thiên cảnh đỉnh phong sao?

Không chỉ linh hồn để nàng trúng chiêu, còn nhẹ nhàng đánh ra lực lượng vượt qua 25 triệu đỉnh... Đến cùng làm sao làm được?

Lại phun một ngụm máu tươi, linh hồn mê muội rốt cục biến mất, ngay sau đó cảm thấy toàn thân xiết chặt, bị người nhấc lên.

Nàng rốt cục thấy rõ tình cảnh trước mắt.

Nàng cho rằng rất nhẹ nhàng liền có thể giáo huấn Trương Huyền, đang xách nàng lên, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn qua.

Nhìn biểu tình kia, tựa hồ là vốn không muốn ra tay, là bản thân ép hắn vận dụng võ lực.

Thân thể mềm mại nhoáng một cái, Hồ Yêu Yêu phun ra máu tươi lần nữa.

Nàng là học viên năm thứ năm, cường giả Tằm Phong cảnh... Không phải là nàng muốn dạy dỗ đối phương liền dạy sao?

Làm sao sẽ xuất hiện loại tình huống này?

Ai có thể nói cho ta biết, xảy ra chuyện gì không?

Đường đường thiên tài đỉnh phong nhất của năm thứ năm, bị một tân sinh mới vừa vào học, đánh đến chết đi sống lại, còn bị xách lên, người sắp muốn điên rồi.

Chương 1410: Yêu nghiệt? Yêu tinh! (2)

- Ngoan ngoãn nói ra vị trí chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử, ta có thể không so đo chuyện ngày hôm nay!

Chẳng muốn nói nhảm, Trương Huyền thản nhiên nói.

Học được chức nghiệp Kinh Hồng sư, phối hợp linh hồn vô cùng cường đại, coi như đối phương là Tằm Phong cảnh đỉnh phong, thừa dịp bất ngờ để nàng mê muội, còn có thể làm được.

Lại thêm hồn, thể, khí, lực lượng 26 triệu đỉnh khổng lồ, dưới đánh lén, cho dù vị yêu nghiệt năm thứ năm này, cũng sẽ trúng chiêu, suýt chút nữa bị đánh chết tại chỗ.

Nếu không phải băn khoăn mặt mũi Danh Sư, tuyệt đối có thể lâm trận đánh chết.

- A!

Nghe được thanh niên uy hiếp, Hồ Yêu Yêu cười lạnh một tiếng, lúc này nàng đã từ trong khiếp sợ khôi phục lại, lần nữa cười một tiếng:

- Coi như cho ngươi giết, ngươi dám giết ta sao?

Trương Huyền cau mày.

Nữ nhân này quỷ kế đa đoan, như là yêu nghiệt, trên thực tế, lại tội không đáng chết.

Không nói trước thân phận Danh Sư của nàng, nơi này là học viện, không có thể tùy ý giết người.

Chỉ nói chuyện kia, chỉ có một mình nàng biết chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử, thật giết, nơi này liền tìm không được nữa.

- Ta không dám giết ngươi, nhưng ta có thể lột sạch treo ngươi lên tường, cho tất cả mọi người qua thưởng thức một chút, dáng vẻ chật vật của Yêu Nghiệt hội hội trưởng!

Ném Hồ Yêu Yêu xuống đất, Trương Huyền chắp hai tay sau lưng.

Cùng ta chơi xấu, cùng ta đùa nghịch vô sỉ?

Nói đùa gì đó!

Thời điểm ta vô sỉ, ngươi còn không biết ở nơi nào chơi bùn!

- Ngươi dám...

Quả nhiên nghe nói như thế, Hồ Yêu Yêu vốn đang cười liền trầm xuống.

Nói thật, nàng đã đủ tà tính, nhưng gia hỏa trước mắt không biết từ nơi nào xuất hiện kia, càng tà tính!

Nàng là đại mỹ nữ, một cái nhăn mày một nụ cười, cũng có thể làm cho vô số người tâm động.

Nam nhân khác, đi theo làm tùy tùng không ngừng lấy lòng, sợ chọc bản thân nổi giận, tên này ngược lại tốt, không chỉ đánh nàng gần chết, còn muốn lột sạch treo nàng lên...

Đáng giận!
- Có dám hay không, không phải ngươi nói tính toán, mà là ta!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Ngươi...

Hồ Yêu Yêu tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, miệng lớn thở hổn hển.

Cái tên này, vừa đến liền làm ra động tĩnh lớn như vậy, dẫn đến tứ đại học hội gà chó không yên, ngay cả thông đạo ghi chép của Luyện Khí sư công hội cũng bị làm sập...

Người khác biết thương hương tiếc ngọc, nhưng tên này... Có lẽ thật có thể làm ra được!

Không nói cái khác, vừa rồi một quyền kia, đến bây giờ còn cảm thấy lục phủ ngũ tạng đau rát, tựa như sắp nổ.

Nhưng muốn nàng khuất phục... là không thể nào!

Hồ Yêu Yêu nàng, từ khi đi tới học viện, đều là hố người khác, lúc nào bị người chỉnh qua!

Một khi khuất phục, về sau sẽ có mặt mũi nào tiếp tục ở trong học viện?

Yêu Nghiệt hội hội trưởng, cũng không cần làm nữa!

Nhưng không khuất phục, tên này thật muốn động thủ thì làm sao bây giờ?

Răng nàng cắn ken két, đang không biết làm sao cho phải, đột nhiên con mắt rơi vào trên người Lạc Thất Thất cách đó không xa, nhãn châu xoay động.

Tê lạp! Khẽ vươn tay, cũng xé rách quần áo trên bả vai mình, giống như Lạc Thất Thất, lộ ra đôi vai bóng loáng nhu nhuận.

- Ngươi muốn treo, liền treo ta lên ah! Không biết bộ dáng hiện tại này của ta, nếu nói với người khác, ngươi muốn phi lễ ta, sẽ có bao nhiêu người tin tưởng? Đường đường Danh Sư, làm ra loại sự tình này... Chỉ sợ có thể đủ hủy bỏ tư chất a!

Hồ Yêu Yêu lần nữa nở nụ cười, như một con hồ ly gian trá.

Cùng ta đấu?

Ngươi còn kém xa lắm!

- ...

Con mắt của Trương Huyền xoay loạn.

Hắn rốt cuộc minh bạch, vì sao nàng này được người xưng là yêu nghiệt.

Nói đúng ra, căn bản không phải yêu nghiệt, mà là yêu tinh!

Đổi lại Lạc Thất Thất, gặp phải loại sự tình này, khẳng định điên rồi, nàng thế mà chủ động xé y phục.

Bộ dáng này, thật muốn chạy ra ngoài, nói mình phi lễ nàng, chỉ sợ thật có không ít người tin tưởng.

Nữ tử, luôn đều ở yếu thế, huống chi loại hồng nhan họa thủy như nàng.

Mặc dù mình cây ngay không sợ chết đứng, nhưng nếu tin tức truyền ra ngoài, nàng này có rất nhiều người theo đuổi, khẳng định sẽ liên tiếp tìm phiền toái.

Phiền cũng có thể phiền chết.

Hắn chỉ muốn an tĩnh ở Danh Sư học viện đọc sách, sau đó thuận tiện đột phá, liền đi, vì sao ý nghĩ đơn thuần như thế, chân chính muốn làm được, lại khó như vậy sao?

Thấy thanh niên trước mắt không nói lời nào, con mắt của Hồ Yêu Yêu cong như trăng lưỡi liềm, nhẹ nhàng cười một tiếng, cố nén đau nhức trên người, đứng lên, đi tới gần Trương Huyền, cách hắn chỉ có không đến nửa thước:

- Làm sao? Không dám?

Khoảng cách rất gần, mùi thơm đặc thù trên người xông vào miệng mũi, lại thêm trước ngực sung mãn, bất cứ lúc nào cũng sẽ kề sát tới trên người, để Trương Huyền nhướng mày, kìm lòng không được lui về sau một bước.

Đang lo lắng có nên cho thêm một quyền hay không, để nàng trước nằm xuống lại nói, liền nghe một thanh âm kinh ngạc vang lên.

- Lão sư... Hồ Yêu Yêu học trưởng, các ngươi đây là... làm gì?

Chỉ thấy Lạc Thất Thất chẳng biết lúc nào đã tỉnh lại, nhìn thấy hai người gần trong gang tấc, tràn đầy nghi hoặc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau