THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1401 - Chương 1405

Chương 1401: Nghê Thường Liên Y Vũ (1)

Động tác thân thể thực quá khác thường, cứng rắn muốn giải thích, chỉ có thể nói là tâm ma phát tác, như vậy cũng đơn giản một chút.

Nếu không, một khi nói vô niệm vô tưởng, liền liên quan tới Vu hồn, càng nói càng phiền.

Còn trước đó đối phương phát hiện hồn phách, chỉ cần không thừa nhận là mình, dù sao cũng không thể nào truy xét.

- Tâm ma?

Quả nhiên, nghe được đối phương nói, nữ nhân ở trên không trung ngừng lại, mặc dù không còn tiếp tục công kích, nhưng trong lòng không có tin tưởng, lồng giam vẫn tồn tại như cũ.

Xem ra, chỉ cần đối phương nói có sai lầm, sẽ lập tức ra tay.

- Vâng, tại hạ là tân sinh của học viện, vốn định đến Tàng Thư các đọc sách, khảo hạch Kinh Hồng sư, vừa tới nơi này, liền lòng sinh minh ngộ, vì không để người khác quấy rầy, đành phải trốn ở trên cây...

Trương Huyền vội vàng giải thích.

- Minh ngộ?

Nữ tử nhíu mày.

Tu luyện giả minh ngộ, đến nhanh, đi cũng nhanh, nguyên nhân chính là như thế, học viện tạo vô số lương đình, chính là vì có thể cho thầy trò một thời gian miễn bị quấy rầy.

Nếu như tên này thật là đột nhiên minh ngộ, ẩn ở trên thân thân cây, miễn bị quấy rầy, cũng nói qua được.

- Đồ vật vừa rồi trốn ở trong Tàng Thư các, cùng ngươi quan hệ thế nào?

Đương nhiên đây cũng chỉ là có khả năng, nàng cũng không tin tưởng.

Tàng Thư các đột nhiên tới ẩn thân khách không mời, tên này lại từ trên cây ngã xuống, muốn nói cả hai không liên hệ, tuyệt không có khả năng!

- Ta cũng không biết tiền bối nói cái gì, trước đó tại hạ suy tư chi tiết trong Nghê Thường Liên Y Vũ mà đốn ngộ, mới dẫn đến suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma, vừa mới khôi phục lại, cũng không hiểu rõ tình hình ngoại giới!

Trương Huyền nói.

Chuyện này không thể nhận, nhất định phải đẩy không còn một mảnh mới được, nếu không khó lòng giãi bày, lại không cách nào giải thích.

- Nghê Thường Liên Y Vũ? Đây là vũ kỹ Kinh Hồng sư lục tinh mới nghiên cứu, đạt đến cấp sáu, ngươi một tân sinh, suy tư cái này? Muốn gạt ta?

Nữ tử nhíu mày, khẽ nói.
Lòng bàn tay lần nữa lôi đình oanh minh, tựa như lúc nào cũng sẽ ra tay.

Kẻ trước mắt này, chừng hai mươi tuổi, mới vừa nói mình là tân sinh, giờ phút này lại nói suy tư vũ kỹ cấp sáu, không cho nàng nghi hoặc mới lạ.

Thấy nói ra vũ kỹ này, lực hấp dẫn của đối phương quả nhiên tập trung tới, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, cổ tay khẽ đảo, một huy chương xuất hiện ở trước mắt:

- Tại hạ là Luyện Khí sư lục tinh, suy tư Kinh Hồng vũ kỹ cấp sáu, cũng không tính là gì chứ?

- Luyện Khí sư lục tinh?

Nhìn thấy sáu ngôi sao lấp lánh trên huy chương, nữ tử cau mày.

Huy chương của Luyện Khí sư, không có khả năng làm giả, nói cách khác, đối phương thật sự là Luyện Khí sư lục tinh.

Luyện Khí sư, là chức nghiệp thượng cửu lưu, ngay cả cái này cũng có thể đạt tới, nghiên cứu vũ kỹ cấp sáu, quả thực không tính là gì.

- Đúng, Nghê Thường Liên Y Vũ, là vũ kỹ tương đối cường đại trong cấp sáu, nếu như thi triển được, ngay cả cường giả Thánh cảnh cũng có thể mê hoặc, để hắn rơi vào trong đó, không cách nào tự kềm chế, trải qua quan sát của ta, mặc dù chiêu này mạnh mẽ, nhưng cũng có mấy chỗ thiếu sót, cần sửa lại.

Thấy lực chú ý của đối phương tập trung tới, Trương Huyền mỉm cười, tiếp tục mở miệng:

- Thứ nhất, Nghê Thường Liên Y Vũ, tên như ý nghĩa, cần trang phục lộng lẫy mới có thể phát huy ra hiệu quả lớn nhất, có điều, một khi gặp phải nguy hiểm, chiến đấu sắp đến, đối thủ làm sao có thể để ngươi thay quần áo? Đây là khuyết điểm lớn nhất. Thứ hai, mặc dù bộ vũ kỹ này kinh diễm, nhưng cũng không đạt tới tình trạng làm cho không người nào có thể phòng ngự, nhất là thời điểm khiêu động, hồn phách chạy nhanh, tiêu hao rất nhiều, rất dễ dàng để cho người ta cảm thấy mệt mỏi. Giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm, đây là thiếu sót thứ hai...

- ... Đây là thứ ba! - ... thứ tư!

...

- ... Thứ mười bảy!

Thanh âm của Trương Huyền như súng máy, không cho đối phương cơ hội chen vào nói, một hơi nói ra mười bảy điểm thiếu hụt của Nghê Thường Liên Y Vũ.

Bộ vũ kỹ này, ở Tàng Thư các sưu tập rất nhiều, có giới thiệu kỹ càng, hắn đảo qua một cái, biết nội dung, lúc này lật ra tìm đến thiếu sót, cực kỳ đơn giản.

Không cho đối phương truy cứu sự tình Vu hồn, là muốn chiếm cứ chủ động trong lời nói.

Nghê Thường Liên Y Vũ là vũ kỹ Kinh Hồng sư lục tinh thường dùng nhất, nói thẳng ra thiếu hụt, để nàng cực kỳ rung động, hiện tại xem ra, quả nhiên hiệu quả đạt đến dự đoán.

- Nhiều thiếu hụt như vậy... Là ngươi nhìn ra được?

Nữ tử có chút không dám tin tưởng.

Bộ vũ kỹ này, nàng cũng thường xuyên sử dụng, nhưng không phát hiện nhiều vấn đề như vậy, thanh niên trước mắt này, một hơi nói ra, nói không khiếp sợ là giả.

Thân là Kinh Hồng sư lục tinh, giảng kỹ ra, hơi chút cân nhắc, lập tức rõ ràng, đối phương nói không có một câu nói dối, tất cả đều là thật!

Nói cách khác, Nghê Thường Liên Y Vũ, quả thực có nhiều thiếu hụt như vậy, không có sai lầm chút nào!

Ngay cả nàng cũng nhìn không ra, đối phương lại nhìn ra... Đây là cái nhãn lực gì? Chẳng lẽ tên này thật đến khảo hạch Kinh Hồng sư?

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu.

- Có phương pháp giải quyết hay không?

Thấy hắn tự tin như thế, nữ tử nhịn không được hỏi.

- Trước khi đốn ngộ, quả thực không có cách nào, có điều, giờ phút này lý giải Kinh Hồng chức nghiệp càng nhiều, đã có thể giải quyết một chút!

Chương 1402: Nghê Thường Liên Y Vũ (2)

Trương Huyền nhẹ gật đầu:

- Mới vừa rồi nói thiếu sót thứ nhất, nhất định phải quần áo lộng lẫy, kỳ thật, đó là chỗ nhầm lẫn, vũ kỹ này nặng ở liên y, mà không phải Nghê Thường. Liên y nhân, như gợn sóng. Để cho người ta đắm chìm trong đó, không phải trang phục lộng lẫy, mà là liên y xao động bay lên, tựa như ta hiện tại, quần áo bình thường, nhưng mà nếu như ta thi triển vũ kỹ kia, vẫn có lực công kích không kém...

Nói xong giơ bàn tay lên, ở trước mặt nhẹ nhàng vạch một cái.

Ông!

Chân khí ở ngoài thân thể hắn xao động, dập dờn ra từng tầng từng tầng liên y, tựa như tảng đá ném vào ao nước, gợn sóng lượn lờ, ý vị nảy sinh.

Nữ tử nhìn về phía trước, thanh niên trước mắt, mặc dù quần áo bình thường, nhưng ở dưới gợn sóng phụ trợ, tựa như vũ thần thân mang trang phục lộng lẫy, xâm nhập linh hồn, cho người ta một loại hưởng thụ cùng cảm giác đẹp đẽ khác nhau.

Thật giống như lần này, không chỉ thay đổi khí chất, còn thay đổi quần áo, từ thân ảnh bẩn thỉu vừa rồi biến thành vương tử nào đó tham gia tiệc tối.

Để cho người ta kìm lòng không được rơi vào, khó mà tự kềm chế.

Quơ quơ đầu, tỉnh táo lại, lúc này mới phát hiện, đối phương đã ngừng, vẫn là quần áo bình thường, không có biến hóa quá lớn.

- Lợi hại!

Chấn động trong lòng, nàng là Kinh Hồng sư lục tinh đỉnh phong, luôn chỉ có nàng mê hoặc người khác, đối phương ngay cả y phục cũng không có đổi, liền để nàng có chút thất thố, chỉ sợ người trước mắt, lý giải vũ kỹ đã vượt qua nàng, đạt đến cảnh giới càng cao thâm hơn.

- Thiếu sót thứ hai, giết địch một ngàn, tự tổn tám trăm, nếu như hồn lực dựa theo phương pháp ta nói vận chuyển, là có thể tránh khỏi...

Thấy đối phương lộ ra khiếp sợ, Trương Huyền biết đối phương đã tin tưởng thân phận của mình, thở phào nhẹ nhõm, cười một tiếng, tiếp tục mở miệng.

Nghê Thường Liên Y Vũ thiếu hụt, nhờ vào lý giải hiện tại của hắn đối với Kinh Hồng sư, nghĩ biện pháp giải quyết cũng không khó.

Bộ vũ kỹ này, linh hồn tiêu hao rất lớn, đả thương người, đồng thời cũng tổn thương mình, nhưng nếu như dùng phương pháp của hắn, mức độ tổn thương mình sẽ hạ thấp không ít, thậm chí chỉ cần tốn hao một phần ba trước kia liền có thể phát huy ra uy lực càng cường đại hơn!

- Cái này, cái này...

Nghe được phương pháp, cẩn thận phỏng đoán, càng nghĩ nữ tử càng khiếp sợ, cặp mắt trừng tròn xoe, không thể tin được.

Lấy nàng hiểu biết, lại thêm vừa mới thí nghiệm, đối phương nói là một điểm cũng không sai!

Nói cách khác... người trước mắt không chỉ sửa đổi Nghê Thường Liên Y Vũ, còn để nó càng thêm cường đại, tiêu hao càng ít!

- Còn thiếu sót thứ ba... Đang khiếp sợ, liền nghe đối phương tiếp tục nói.

Cái thứ ba, cái thứ tư, cái thứ năm...

Vừa rồi nói mười bảy cái thiếu sót, hắn đều dùng phương pháp đặc thù giải quyết.

- Nếu như sửa chữa, một lần nữa sửa sang lại thành sách... uy lực của Nghê Thường Liên Y Vũ sẽ gia tăng gấp đôi, ta thi triển ra, đừng nói Thánh giả nhất trọng, coi như nhị trọng, chỉ sợ cũng sẽ trầm mê trong đó, bị quản chế...

Yết hầu phát khô, toàn thân nữ tử cứng ngắc.

Lấy nhãn lực của nàng, tự nhiên có thể nhìn ra sửa chữa sau Nghê Thường Liên Y Vũ trân quý cùng đáng sợ.

Tùy tiện nhìn thoáng qua, nói ra mười bảy chỗ thiếu hụt, hơn nữa còn có thể sửa chữa... thanh niên trước mắt này, tuổi không lớn lắm, nhưng lý giải Kinh Hồng sư, liền xem như nàng, chỉ sợ cũng theo không kịp!

- Được rồi, đây là lý giải của ta với Nghê Thường Liên Y Vũ, hi vọng hữu dụng với ngươi, nếu như còn có không hiểu, có thể hỏi thăm ta, ta có thể trả lời, nhất định sẽ không dấu diếm!

Trương Huyền mỉm cười nhìn qua.

Hắn cũng là bị bức bất đắc dĩ, hiện học hiện dùng.

Nếu không, đối phương đường đường cường giả Thánh cảnh, một khi động thủ, mười cái hắn cũng không phải đối thủ.
- Ta vừa vặn có chút vấn đề, là liên quan tới Phiêu Hương vũ kỹ, mỗi lần tu luyện, đều sẽ cảm giác trái tim ngột ngạt, không biết hóa giải như thế nào...

Nữ tử chần chờ một chút, mở miệng nói.

Nàng đích xác có nghi vấn khó xử lý trên việc tu luyện, hoang mang thật lâu, một mực không được giải quyết, gia hỏa trước mắt ngay cả Nghê Thường Liên Y Vũ cũng có thể sửa đổi, có phải cũng có thể giúp nàng giải quyết hay không?

- Phiêu Hương vũ kỹ... Ngươi nói là ba ngàn năm trước, Kinh Hồng sư lục tinh đỉnh phong Túy Linh Lung sáng lập ra kia?

Trương Huyền nhìn qua.

- Đúng vậy!

Nữ tử gật đầu.

- Cái này thi triển ra, không chỉ để cho linh hồn người ta rung động, thậm chí còn có thể phiêu hương mười dặm, để chim tước, ong mật vì đó cùng múa, là vũ kỹ cấp sáu đỉnh phong nhất, cực kỳ cường đại, ngươi thi triển ngột ngạt, nếu như ta không nhìn lầm...

Trương Huyền nhíu mày, dừng lại một chút, lập tức nhìn qua:

- Ngươi chưa yêu ai?

- Ta... Không có!

Nữ tử lắc đầu.

Nàng một đời say mê Kinh Hồng, loại trừ tu luyện chính là tu luyện, chưa hề có nam tử lọt vào mắt, tự nhiên chưa yêu ai.

- Vậy được rồi! Túy Linh Lung sáng chế Phiêu Hương vũ kỹ, chính là thời điểm xuân ý ngây thơ, định cùng người yêu trọn đời tư thủ, bạch đầu giai lão, vũ kỹ này thoạt nhìn chỉ có mấy động tác đơn giản, trên thực tế đắm chìm huyễn tưởng cùng chờ mong tốt đẹp của nàng đối với cuộc sống sau này. Ngươi chưa yêu ai, tự nhiên không hiểu loại ước mơ này, thi triển ra, tâm cảnh không cách nào dung hợp, chẳng những không có hiệu quả, cưỡng ép thi triển chỉ sợ... còn sẽ bị cắn trả!

Trương Huyền giải thích một câu:

- Như vậy đi, ta sửa pháp quyết tu luyện bộ vũ kỹ này, loại bỏ tai hoạ ngầm kia. Nếu như ngươi muốn học...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, nhìn qua.

- Ta có thể dạy ngươi!

Chương 1403: Kẻ nghèo hèn (1)

- Dạy ta?

Ánh mắt nữ tử sáng lên.

Phiêu Hương vũ kỹ, là tuyệt chiêu mạnh nhất hiện nay nàng tu luyện, vẫn luôn không cách nào luyện thành, nếu quả thật có thể cải chính, để nàng luyện thành, thực lực tuyệt đối sẽ gia tăng thật lớn!

- Không sai, bộ vũ kỹ này, ở chỗ tâm cảnh, mặc dù ngươi không có tình yêu cuồng nhiệt, nhưng có triển vọng tu luyện, tình nguyện tịch mịch im lặng, chỉ cần loại tâm cảnh này phát huy ra, uy lực cũng rất kinh người!

Trương Huyền suy tư một chút nói.

- Mong chỉ giáo!

Nữ tử ôm quyền khom người.

Thông qua vừa rồi trò chuyện, đã biết đối phương lý giải đối với Kinh Hồng sư vượt xa nàng.

Đạt giả vi sư, dù nàng là cường giả Thánh cảnh, nhưng gặp người có thể giúp mình giải thích nghi hoặc, cũng sẽ thành khẩn thỉnh giáo, sẽ không cảm thấy nhận lấy vũ nhục.

- Ân!

Thấy thái độ của đối phương, Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Đối phương là Danh Sư không ngừng học hỏi, hoàn toàn có thể dùng học thức để nàng bội phục, nếu là hạng người lỗ mãng bất chấp hậu quả, liền không có biện pháp.

Suy tư một chút, dựa theo tâm cảnh của đối phương, cẩn thận cân nhắc chỉ chốc lát, lúc này mới nói ra Phiêu Hương vũ kỹ sau khi sửa chữa.

Nghe xong hắn nói, nữ tử cân nhắc một phen, càng cân nhắc càng kinh ngạc, biết hoàn toàn phù hợp nàng mà sáng chế, lần nữa nhìn về phía đối phương tràn đầy khâm phục.

- Là ta lỗ mãng...

Vội vàng hóa giải lồng giam chân khí xung quanh Trương Huyền, nữ tử ôm quyền tạ lỗi.

Trước đó, nếu như hoài nghi người này bất lợi với Kinh Hồng viện, muốn trộm vật gì ở Tàng Thư các, mà bây giờ, loại ý nghĩ kia một điểm cũng không có.

Thư tịch trong Tàng Thư các, hữu dụng với học viên cùng lão sư của học viện, nhưng đối với nàng đã không có hiệu quả.

Đối với nàng tác dụng cũng không lớn, vị trước mắt này, lý giải Kinh Hồng sư còn sâu hơn nàng, làm sao có thể ngấp nghé?

Xem ra gia hỏa có thể ẩn thân kia, cùng vị này không có bất cứ quan hệ nào, mà là bản thân quá nhạy cảm.

- Không biết... Vị Danh Sư này xưng hô như thế nào?

Nghĩ thông suốt điểm ấy, thái độ của nữ tử hiền lành hơn rất nhiều, mang theo nghi ngờ hỏi.

- Tiền bối khách khí, tại hạ Trương Huyền, là tân sinh mới vừa vào trường học!

Trương Huyền vội nói.

- Trương Huyền? Ngươi chính là Trương Huyền?
Sửng sốt một chút, ngay sau đó con mắt của nữ tử trợn tròn.

- Ngươi biết tên của ta?

Trương Huyền nhìn qua.

- Đương nhiên biết, để Mi viện trưởng chủ động đuổi theo thu làm học sinh, Triệu viện trưởng cam tâm thay sư thu đồ... Hai chuyện này, tất cả lão sư đều lưu truyền, nếu như ta lại không biết, thật sự là hoàn toàn tách biệt với thế gian a...

Nữ tử cười khổ.

Vị tân sinh này, vừa đến liền lập nhiều ghi chép như vậy, ở trong học sinh bình thường lưu truyền không nhiều, nhưng ở trong lão sư đã sắp vỡ tổ.

Có thể nói, Danh Sư học viện, từ khi sáng lập nhiều năm như vậy, còn chưa hề xuất hiện qua, để hai đại viện trưởng cam lòng kết giao, lại bị đối phương thản nhiên cự tuyệt.

- Ta còn tưởng rằng, Trương sư chỉ có trình độ cao thâm ở thuần thú cùng luyện khí, không nghĩ tới đối với Kinh Hồng cũng có lý giải như thế...

Cảm khái một câu, nữ tử tràn đầy bội phục nhìn qua.

Nàng nghe qua bối cảnh của Trương Huyền này, nghe nói sau lưng có một lão sư có thể chỉ điểm Mạc đường chủ.

Nhân vật như vậy, sao có thể làm ra chuyện bất lợi với Kinh Hồng viện?

Thật là trách lầm hắn.

- Tiền bối khách khí, Kinh Hồng chức nghiệp bác đại tinh thâm, ta cũng chỉ là học tập da lông mà thôi!

Trương Huyền vội nói.

Mỗi một chức nghiệp có thể truyền thừa xuống, đều có mị lực đặc hữu, mặc dù hắn hiểu Kinh Hồng sư không ít, nhưng đối với toàn bộ chức nghiệp, cũng chỉ là chín trâu mất một sợi lông, do đó nói như vậy, cũng không tính là quá mức khiêm tốn. - Trẻ tuổi liền có loại kiến thức này, nhưng không kiêu ngạo, khó trách có thể có thành tựu như thế!

Nữ tử gật đầu:

- Ta gọi Vệ Nhiễm Tuyết, là trưởng lão học viện, ngươi ở trên chức nghiệp Kinh Hồng hơn xa ta, xưng hô tiền bối, ta thực không dám nhận, trực tiếp gọi Tiểu Vệ là được, chỉ sợ sau này ta còn sẽ có không ít nan đề thỉnh giáo ngươi!

Đối phương chỉ điểm giúp nàng, coi như có tình nghĩa bán sư.

Coi như nàng tuổi tác lớn, tu vi cao cũng không dám tự xưng tiền bối.

- Cũng tốt!

Thấy đối phương nghiêm túc, Trương Huyền chỉ nhẹ gật đầu.

Danh xưng như thế này không tính là gì.

Thật giống như Lạc Thất Thất cùng hắn tuổi tương đương, cẩn thận nói đến, còn lớn hơn hắn một chút, nhưng vẫn xưng hô lão sư.

Đây là một loại lễ tiết trong Danh Sư, cũng là khát vọng cùng công nhận của Danh Sư đối với tri thức.

- Trương sư trước đó nói, muốn tới đây khảo hạch Kinh Hồng sư, chẳng lẽ ngươi còn không có huy chương?

Nhớ tới một việc, Vệ Nhiễm Tuyết nghi ngờ nhìn qua.

- Ta một mực đi theo sư phụ học tập, chưa hề khảo hạch qua đẳng cấp...

Trương Huyền nói.

- Không có khảo hạch qua đẳng cấp? Cái này đơn giản, Kinh Hồng sư không phải những chức nghiệp thượng cửu lưu kia, nhất định phải tiến hành đủ loại khảo hạch mới có thể ban bố, ngươi lý giải Kinh Hồng như vậy, so với ta còn cao hơn, là ta tự mình nghiệm chứng, không cách nào làm bộ... Như vậy đi, hiện tại ta liền đi xin huy chương Kinh Hồng sư lục tinh, sau đó đưa cho ngươi!

Vệ Nhiễm Tuyết cười cười.

Chức nghiệp thượng cửu lưu, khảo hạch cực kỳ sâm nghiêm, cần đủ loại khảo hạch, thậm chí đối với tu vi cũng có yêu cầu nghiêm khắc.

Mặc dù Kinh Hồng sư là một trong thập đại chức nghiệp của Danh Sư học viện, lại là hạ cửu lưu, không có yêu cầu nghiêm khắc như thế, bản thân xét duyệt qua Kinh Hồng sư lục tinh đỉnh phong, hoàn toàn có thể giúp một tay.

Không cần tốn hao quá nhiều công phu.

- Vậy thì đa tạ rồi...

Không nghĩ tới đối phương muốn chủ động giúp mình xin phép, ánh mắt Trương Huyền sáng lên, vội vàng ôm quyền.

Một khi xin thành công, chẳng khác nào có hai loại chức nghiệp phụ trợ lục tinh, cách khảo hạch Danh Sư lục tinh, cũng chỉ kém bốn loại.

- Khách khí!

Chương 1404: Kẻ nghèo hèn (2)

Vệ Nhiễm Tuyết gật đầu, cười mời:

- Nếu như Trương sư không chê, có thể đi Kinh Hồng đường một lần, để ta thuận tiện học tập một chút hay không!

- Tại hạ như vậy... vừa mới đốn ngộ lại thêm tẩu hỏa nhập ma, không tiện quấy rầy...

Cúi đầu nhìn thoáng qua toàn thân bùn đất, Trương Huyền nói.

Vừa rồi thân thể một mực gặp trở ngại, lại thêm linh hồn bị đối phương công kích, từ trong tới ngoài, đều bị thương không nhẹ, việc cấp bách là trở về điều dưỡng.

- Là ta lỗ mãng...

Lúc này mới nhớ tới đối phương vừa mới tẩu hỏa nhập ma, Vệ Nhiễm Tuyết có chút xấu hổ.

- Cáo từ!

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, lại không để ý tới cái khác, xoay người đi ra ngoài.

Kinh Hồng viện nam học viên vốn ít, hiện tại đã qua giữa trưa, đi ở trong đó, khó tránh khỏi gây nên không ít chú ý, có điều hiện tại cũng không đoái hoài tới nhiều như vậy.

Một đường nhanh chóng tiến lên, rốt cục trở lại khu tinh anh.

- Lão sư, ngươi bị thương?

Vừa đi vào phòng, Lạc Thất Thất liền tiến lên đón, nhìn thấy dáng vẻ hắn chật vật, liền giật nảy mình.

- Không có việc gì, ta trước nghỉ ngơi một chút!

Không để ý tới giải thích, Trương Huyền đẩy cửa phòng của mình đi vào.

Thân thể tổn thương, không có gì trở ngại, Thiên Đạo chân khí chảy xuôi, rất nhanh liền có thể khôi phục, chủ yếu nhất là linh hồn.

Cường giả Thánh cảnh liên tục công kích, để hắn có loại cảm giác xé rách, nếu không phải hồn thể mạnh mẽ, có khả năng đã duy trì không được, tại chỗ hỏng mất.

Hô!

Vu hồn xuất hiện trong phòng, nhẹ nhàng vồ một cái, một viên linh thạch thượng phẩm xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Thiên Đạo Vu hồn!

Không dám do dự, Trương Huyền lập tức vận chuyển công pháp tu luyện Vu hồn, trong nháy mắt, vô số linh khí tinh thuần, từ trong linh thạch thượng phẩm cuồn cuộn chảy vào toàn thân, tu bổ địa phương bị thương.

Thương thế trên hồn phách, khó khôi phục hơn thân thể rất nhiều, cho dù nắm giữ Thiên Đạo công pháp, cùng linh thạch thượng phẩm, vẫn hao tốn không ít thời gian.

Trọn vẹn hao tốn hai canh giờ, lúc này mới khiến hồn thể giống như trước, óng ánh sáng long lanh, tràn đầy lực lượng.

- Xem ra sau này coi như muốn nhìn sách, cũng phải cẩn thận!

Hồn thể quay về, suy tư chuyện ngày hôm nay, Trương Huyền tràn đầy bất đắc dĩ. Trước đó còn mặc sức tưởng tượng, mười ngày xem hết thư tịch của Danh Sư học viện, sau đó rời đi, bây giờ nghĩ lại, vẫn còn có chút quá ngây thơ.

Học viện Tàng Thư các, có rất nhiều giới hạn, khẳng định không phải dễ dàng ra vào như vậy, cho dù là Vu hồn.

Hôm nay vận khí tốt, học tập chức nghiệp Kinh Hồng sư, mới thuyết phục được đối phương, nếu như không có học tập, hoặc đối phương không mắc bẫy, chỉ sợ sẽ rất phiền toái.

- Tiếp tục tu luyện Vu hồn, tăng lên một phần liền tốt một phần!

Từ Tàng Thư các của Kinh Hồng học viện, sửa sang lại hai bộ công pháp Thiên Đạo Vu hồn, hiện tại hồn lực khôi phục, cũng phải tu luyện.

Chỉ có thực lực hồn phách mạnh, đọc sách mới có thể càng thêm dễ dàng, không bị phát hiện.

- Hô!

Phân thân phóng ra, tinh thần khẽ động, truyền tới hai bộ bí tịch rút gọn.

Lực lượng phân thân đến từ hồn phách, không có công pháp, một mực vây ở Hợp Linh cảnh, rất lâu không có tấn cấp.

Bí tịch tới tay, vừa vặn cùng một chỗ tu luyện.

Vu hồn đồng thời ly thể, từng người nắm một viên linh thạch thượng phẩm, Trương Huyền cùng phân thân dựa theo pháp quyết tu luyện mới vừa lấy được, vận chuyển lực lượng.

Linh lực tinh thuần chạy toàn thân, khí tức hồn phách như giang hà hội tụ, càng ngày càng mạnh, cũng càng lúc càng nồng nặc.

Không biết qua bao lâu.

Ầm ầm!
Hồn phách lay động, cả hai đồng thời đột phá, đạt đến Kiều Thiên cảnh.

Tiếp tục hấp thu.

Kiều Thiên cảnh sơ kỳ!

Kiều Thiên cảnh trung kỳ!

Kiều Thiên cảnh hậu kỳ...

Sau nửa canh giờ, bản tôn cùng phân thân liền cùng lúc đạt đến Kiều Thiên cảnh đỉnh phong.

Mặc dù phân thân tu luyện là Thiên Đạo công pháp bản rút gọn, nhưng bởi vì được Cửu Thiên Liên Thai tẩm bổ, tốc độ tu luyện đã tương xứng bản tôn.

Tạch tạch!

Đang muốn tiếp tục xung kích cảnh giới cao hơn, một tiếng vang giòn, linh thạch thượng phẩm trong tay vỡ vụn, biến thành bột phấn.

Bản tôn cùng phân thân đều là hồn thể cao mười mét, cần rất nhiều linh khí, một viên linh thạch thượng phẩm chỉ miễn cưỡng đủ mà thôi.

- Tiếp tục!

Ánh mắt ngưng trọng.

Một Kiều Thiên cảnh, liền tiêu hao một viên linh thạch thượng phẩm, cấp bậc Quy Nhất cảnh cao hơn, chỉ sợ cần càng nhiều.

Thở ra một hơi, lấy ra tám viên linh thạch còn lại, cùng phân thân mỗi người bốn viên.

- Bắt đầu!

Vu hồn xuất thể, tiếp tục tu luyện.

Đột phá Quy Nhất cảnh, tiêu hao một viên linh thạch thượng phẩm.

Đạt tới Quy Nhất cảnh trung kỳ, tiêu hao một viên.

Rất nhanh, bốn viên linh thạch thượng phẩm, toàn bộ sử dụng hết, thực lực đứng ở Quy Nhất cảnh hậu kỳ, ngay cả đỉnh phong cũng không có đạt tới.

- Cái này tiêu hao cũng quá lớn đi?

Cúi đầu nhìn xem bột phấn còn lại, thấy thật vất vả lấy được mười viên linh thạch thượng phẩm, toàn bộ tiêu hao sạch, mới vừa tiến vào Quy Nhất cảnh hậu kỳ, vẻ mặt Trương Huyền u oán.

Mới Quy Nhất cảnh, liền tiêu hao lớn như thế, nương theo cấp bậc càng ngày càng cao, đằng sau khẳng định cần càng nhiều, nên làm cái gì?

Vốn cho rằng, có mười viên linh thạch thượng phẩm, đã thành phú ông, ai ngờ... Thời gian nháy mắt lần nữa biến thành kẻ nghèo hèn!

Chương 1405: Hồ Yêu Yêu mời (1)

- Nhất Nguyên Trọng Thủy, mười viên linh thạch thượng phẩm mới có thể mua một bình, ta cần mười bình, nói cách khác, cần 100 viên linh thạch thượng phẩm!

- Linh hồn từ Kiều Thiên cảnh đỉnh phong tu luyện tới Quy Nhất cảnh hậu kỳ, liền tiêu hao bốn viên, tu luyện tới đỉnh phong, chỉ sợ hai viên chưa hẳn đủ, phía sau Đạp Hư cảnh, Tằm Phong cảnh, Bán Thánh... Muốn càng nhiều, không có một trăm viên, cũng khó có thể làm được...

Càng nghĩ càng đau đầu.

Xem ra nguyện vọng mười ngày liền xung kích Thánh giả, là không thể nào thực hiện.

Không nói cái khác, chỉ linh thạch liền không đủ dùng.

- Phải nghĩ biện pháp kiếm tiền...

Hắn xoa xoa mi tâm, miệng ăn núi lở khẳng định không được.

Nhưng mấy trăm viên linh thạch thượng phẩm, cũng không phải số lượng nhỏ, xem như hắn cũng nghĩ không ra phương pháp.

- Trước xem tình huống tu vi tăng trưởng a!

Biết giờ phút này không phải thời điểm xoắn xuýt chuyện kia, cúi đầu xem xét thực lực.

Hồn phách đạt tới Quy Nhất cảnh hậu kỳ, lực lượng lần nữa tăng vọt, trực tiếp từ 320 vạn đỉnh, vượt qua hai cấp bậc, đạt tới 1000 vạn đỉnh!

Nếu như phối hợp thân thể, chân khí từng người 800 vạn đỉnh, đã có thể phát huy 2600 vạn đỉnh, có thể so với Tằm Phong cảnh sơ kỳ!

(*Tằm Phong cảnh: Sơ kỳ 25 triệu đỉnh, trung kỳ 28 triệu đỉnh, hậu kỳ 31 triệu đỉnh, đỉnh phong 34 triệu đỉnh!)

Không thể không nói, tiến bộ lớn có thể nói kinh khủng.

Quay đầu nhìn về phía phân thân cách đó không xa, tên này giống như hắn, cũng đạt tới Quy Nhất cảnh hậu kỳ liền ngừng lại.

- Có muốn so một chút hay không?

Thấy hắn nhìn đến, hai mắt phân thân tỏa ánh sáng, kích động nói.

- Ây... Thôi được rồi!

Hắn xấu hổ lắc đầu.

Mặc dù phân thân tu vi chủ yếu đến từ Vu hồn, nhưng thân thể tên này thực quá cường đại, như có xu thế hồn lực càng mạnh, năng lực càng mạnh.

Hiện tại hắn tiến bộ rất nhiều, phối hợp thân thể, có thể nhẹ nhõm vượt cấp chiến đấu, nhưng so với tên này, còn kém một đoạn rất lớn.

Nói cách khác, thật so với đối phương, khẳng định sẽ bị ngược đãi.

Bản tôn đánh không lại phân thân, vốn đã rất mất mặt, liên tục tìm tai vạ, hắn cũng không có đam mê này.

Lần nữa thu phân thân vào trữ vật giới chỉ, đẩy cửa ra khỏi phòng.

Lạc Thất Thất tiến lên đón. Lúc này Trương Huyền đã đổi quần áo sạch, hồn lực tấn cấp, ánh mắt mượt mà, khí tức càng thêm nội liễm, cho người ta một loại cảm giác cao thâm khó lường.

- Lão sư, vừa rồi Hồ Yêu Yêu học trưởng, phái người truyền tin tới, nói muốn mời ngươi đi tham gia tiệc tối...

Mang theo nghi ngờ nhìn đến, Lạc Thất Thất có chút kỳ quái.

Tối hôm qua lão sư nói muốn đi tìm Hồ Yêu Yêu tìm hiểu tung tích của Ngô Dương Tử tiền bối, kết quả buổi chiều bị thương quay về... Vốn cho rằng là cùng vị niên trưởng này náo loạn mâu thuẫn, nhìn thấy đối phương đưa tới thiệp mời mới biết, hẳn là không phải.

Hôm qua lão sư cùng Hồ Yêu Yêu, căn bản không có gặp nhau.

Như vậy cả đêm đi làm gì?

Là ai đả thương hắn?

- Tiệc tối? Tiệc tối gì?

Trương Huyền sững sờ.

Chẳng lẽ Hồ Yêu Yêu đã chuẩn bị kỹ càng hạ thủ với mình?

- Ngươi nhìn!

Lạc Thất Thất đưa tới một thiệp mời.

Trương Huyền mở ra.

Phía trên thiệp mời hàn huyên vài câu, ý tứ rất đơn giản, hôm qua gặp hai người, cảm thấy mới quen đã thân, hôm nay cố ý mời đi tham gia tiệc tối, hi vọng không nên từ chối... Địa chỉ, Kinh Hồng học viện Vân Tước cư.

- Vân Tước cư?

Trương Huyền nhìn qua.

- Đây là chỗ ở tư nhân của Hồ Yêu Yêu học trưởng, ngay ở trong Kinh Hồng viện!

Lạc Thất Thất giải thích một chút, sợ lão sư không hiểu, nói tiếp:

- Khu tinh anh, chia làm Giáp, Ất, Bính, Đinh, đối ứng bốn niên cấp một, hai, ba, bốn, học viên ưu tú năm thứ năm, đều không ở nơi này. Mà ở chức nghiệp phụ tu đệ nhất, đối ứng trong học viện. Học viện vì chú trọng, vì bọn hắn xây dựng biệt viện đặc thù, còn tốt hơn khu tinh anh.

Trương Huyền gật đầu.

Trước đó thời điểm đến khu tinh anh, đám người Hoàng Hưng liền nói với hắn.

Nơi này chỉ có bốn khu vực, hắn ở Đinh khu.

- Lão sư, hôm qua đối phương không có đáp ứng, hôm nay lại đột nhiên mời, ta sợ không có lòng tốt...

Cũng cảm giác được không đúng, Lạc Thất Thất có chút nhíu mày.

- Là không có lòng tốt! Nhưng không đi, ngươi có biện pháp khác biết được vị trí chỗ ở cũ của Ngô Dương Tử sao?

Trương Huyền nhìn qua.

Lạc Thất Thất cười khổ lắc đầu.

Nếu có những biện pháp khác, đã sớm động thủ, cũng không bị động như hiện tại.

- Đã vậy, xoắn xuýt nhiều như vậy làm gì! Nàng đã mời tiệc tối, vậy liền trải qua nhìn một chút!

Trương Huyền nói.

Hôm qua đi tìm hiểu tin tức, kết quả bởi vì cởi quần áo, không tiện quan sát mà bị ép từ bỏ, hôm nay đã mời, đương nhiên sẽ không buông tha cơ hội.

Mời mình cùng Lạc Thất Thất tham gia tiệc tối, cũng không thể cởi quần áo ở trước mặt hai người a!

Chỉ cần không như vậy, liền có biện pháp, để nàng ngoan ngoãn nói ra tin tức nàng biết.

Hiện tại một nghèo hai trắng, tìm được bảo tàng của Ngô Dương Tử, có lẽ liền có thể thay đổi cục diện, không đến mức thê thảm như vậy.

- Hiện tại liền xuất phát sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau