THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1396 - Chương 1400

Chương 1396: Một đêm nhìn hết Kinh Hồng thư tịch (2)

Biết thật vất vả tới Kinh Hồng viện một lần, không xem thêm chút, là có lỗi với mình, vội vàng đi đến tầng thứ ba.

Dựa theo tình huống bình thường, học viên năm nhất chỉ có thể quan sát tầng thứ nhất cùng tầng thứ hai, tầng thứ ba liền lên không được, đây là học viện vì phòng ngừa học sinh tham thì thâm, chuyên môn thiết trí bình chướng.

Loại bình chướng này ngăn học viên rất đơn giản, nhưng muốn ngăn Vu hồn sẽ rất khó, tinh thần khẽ động, Vu hồn hóa thành một dòng suối, chui qua bình chướng, đi tới.

Thư tịch tầng thứ ba càng thêm thưa thớt, lần này dùng nửa canh giờ liền xem hết.

Ngay sau đó tầng thứ tư, tầng thứ năm, tầng thứ sáu!

Không lâu sau, toàn bộ nội dung sáu tầng khắc sâu vào trong óc, ba tầng đằng sau cộng lại, cũng chỉ dùng một canh giờ.

Nói cách khác, không đến năm canh giờ, tất cả thư tịch trong Tàng Thư khố của Kinh Hồng viện đều bị thu vào trong óc.

- Trở về lại cẩn thận kiểm tra!

Mỉm cười, Trương Huyền hài lòng nói.

Trước đó còn nghĩ, tìm cơ hội tới Kinh Hồng viện đọc sách, không nghĩ tới, đi theo sau lưng Hồ Yêu Yêu liền hoàn thành.

Hơn nữa có lần Vu hồn đọc sách này, về sau đi học viện khác đọc sách, có phải cũng có thể làm như vậy hay không?

- Như vậy, trong mười ngày, không sai biệt lắm liền có thể xem hết thư tịch của thập đại học viện, đến lúc đó liền có thể xung kích cảnh giới cao hơn, thậm chí Thánh giả, thuận lợi rời đi nơi đây!

Con mắt hắn tỏa ánh sáng.

Chỉ cần hắn có đầy đủ sách, sưu tập ra đủ nhiều Thiên Đạo công pháp, tấn cấp liền sẽ giống như uống nước.

Đến Danh Sư học viện, mục đích đúng là vì đọc sách, hiện tại sau khi Thiên Đạo thư viện tấn cấp, Vu hồn liền có thể làm được những chuyện này, hoàn toàn có thể vụng trộm học tập.

Học phần gì gì đó, coi như không có, cũng không khẩn yếu.

Như vậy, mười ngày liền có thể xem hết tất cả nội dung, sau đó sửa sang lại Thiên Đạo thư tịch... Một lần hành động đột phá!

Trong mười ngày từ Kiều Thiên cảnh, liên tục xung kích Quy Nhất cảnh, Đạp Hư cảnh, Tằm Phong cảnh, Bán Thánh, Tòng Thánh, Thánh giả sáu đại cấp bậc... Hơn nữa còn muốn học tập thập đại chức nghiệp, đi đến lục tinh đỉnh phong...

Suy nghĩ một chút cũng cảm thấy để cho người phấn chấn.

- Thử Kinh Hồng sư trước một chút...

Biết đây chỉ là suy nghĩ, thật muốn thực hiện, có thể sẽ phiền toái hơn thực tế một chút, Trương Huyền mỉm cười, tinh thần tập trung ở trong thức hải.

Hô!

Từng quyển từng quyển Thiên Đạo Kinh Hồng công pháp mới tinh xuất hiện ở trước mắt.
Tổng cộng sáu bản.

Đại biểu từ nhất tinh đến lục tinh.

- Liên quan tới linh hồn thư tịch!

Quay đầu nhìn thoáng qua phía ngoài, phát hiện trời đã sắp sáng, về thời gian không kịp học tập, Trương Huyền đành phải nhìn về phía quyển sách khác trên giá sách.

Soạt!

Nương theo ý niệm của hắn, rất nhiều thư tịch có quan hệ tới tu luyện linh hồn, toàn bộ tập trung ở cùng một chỗ.

- Chính xác!

Hắn thấp giọng hô, một quyển sách mới tinh xuất hiện.

Biết này có khả năng quan hệ đến có thể áp chế Tiên Thiên thai độc trong Vu hồn hay không, Trương Huyền cố nén kích động, vội vàng nhìn sang.

Rất nhanh lật hết.

Vẻ mặt trở nên khó coi.

- Những cái này là phương pháp tăng cường linh hồn, hơn nữa nội dung không được đầy đủ, không có tác dụng lớn với thai độc...

Rất nhiều thư tịch hình thành Thiên Đạo công pháp, là có thể gia tăng sức chống đỡ cho linh hồn, nhưng lại không thể đối phó Tiên Thiên thai độc.

Nói cách khác, chơi đùa một buổi tối, cũng không tìm được phương pháp đối kháng Tiên Thiên thai độc trong Vu hồn. - Này làm sao xử lý?

Vẻ mặt buồn bực.

Hiện tại đối với hắn, việc cấp bách cũng không phải khiến Vu hồn trở nên mạnh mẽ, mà là nghĩ biện pháp áp chế Tiên Thiên thai độc, nếu không, một khi người sau nghĩ quẩn, làm ầm ĩ một phen, hắn có khả năng chết cũng không biết chết như thế nào.

Vốn cho rằng Kinh Hồng sư nghiên cứu hồn phách cực sâu, ở đây sưu tập thư tịch, liền có thể tìm ra biện pháp tốt, hiện tại xem ra, vẫn là quá ngây thơ rồi.

Cũng đúng, Tiên Thiên thai độc, nếu quả thật dễ dàng giải quyết như vậy, thiên nhân Khổng sư khẳng định đã sớm tìm được biện pháp, không đến mức đột phá Danh Sư cửu tinh mới hoàn toàn hóa giải.

- Những phương pháp này có thể gia tăng sức chống đỡ cho hồn lực, nhìn có thể dung hợp vào công pháp tu luyện Vu hồn hay không!

Đơn thuần những thứ này, không thành hệ thống, còn không cách nào hình thành Thiên Đạo pháp quyết tu luyện, có điều, lúc trước hắn ở chỗ Mặc Hồn Sinh, nhận được công pháp tu luyện Vu hồn từ Hóa Phàm nhất trọng đến cửu trọng, nhìn xem có thể dung hợp cả hai, hình thành Thiên Đạo cấp hay không.

Trước đó Thiên Đạo cấp, chỉ hình thành đến Hợp Linh cảnh, do đó hồn lực của hắn, cũng chỉ tu luyện tới cảnh giới này, tìm được nhiều như vậy thư tịch, có thể thử dung hợp một chút.

- Hợp!

Đặt những sách vở này, cùng pháp quyết tu luyện Vu hồn chung một chỗ.

Thấp giọng hô một tiếng.

Phần phật!

Hai quyển thư tịch xuất hiện ở trước mắt, vội vàng cầm ở trong tay, tiện tay mở ra.

- Công pháp tu luyện Vu hồn Kiều Thiên cảnh cùng Quy Nhất cảnh, không có... thiếu hụt, đều đạt đến Thiên Đạo cấp!

Chỉ xem chốc lát, Trương Huyền hưng phấn đến suýt chút nữa cười ra tiếng.

Vốn cho rằng không thu hoạch được gì, không nghĩ tới, những bí tịch này cùng pháp quyết tu luyện Vu hồn dung hợp, vừa vặn hình thành Thiên Đạo bí tịch.

Công pháp tu luyện Kiều Thiên cảnh cùng Quy Nhất cảnh, đã gom góp đủ.

Có hai quyển này, có thể đoán được, hoàn toàn có thể nhẹ nhõm để hồn phách, xung kích Quy Nhất cảnh, thực lực lần nữa tăng nhiều.

Hồn lực gia tăng, mặc dù không thể hoàn toàn hóa giải Tiên Thiên thai độc, nhưng cũng có thể có tác dụng kiềm chế.

- Được rồi, trời đã sáng, cũng nên trở về...

Chơi đùa xong, lần nữa nhìn ra phía ngoài, phát hiện phương đông mặt trời đã sáng lên.

Chương 1397: Kinh Hồng sư lục tinh (1)

Thừa dịp bóng đêm, người khác rất khó phát hiện loại hình phi hành, ban ngày liền không giống.

Không nắm chặt thời gian trở về, bị người khác phát hiện, muốn giải thích cũng giải thích không rõ.

Nghĩ đến cái này Trương Huyền không chút do dự, Vu hồn trôi nổi, dọc theo cầu thang bay lượn tới tầng thứ nhất.

Trước đó hắn theo ở phía sau học viên đi vào, vẫn ở bên trong tìm sách, xem ra, mặc dù chơi đùa một đêm, lại không tìm được thứ mình cần, mày nhíu lại.

Không biết nàng muốn tìm cái gì, coi như muốn giúp cũng không giúp được, Trương Huyền không dừng lại, đi đến đại môn.

- Ân?

Đi tới trước cửa, đẩy một cái, lại phát hiện căn bản đẩy không ra.

Tàng Thư khố vì phòng ngừa người khác vào loạn, chuyên môn thiết trí cơ quan đặc thù, trừ khi có thẻ học viên cùng học phần, nếu không, coi như Hóa Phàm cửu trọng thậm chí Bán Thánh cũng khó phá vỡ!

Trước đó, có thể đi vào, là bởi vì học viên kia dẫn đầu, hiện tại nàng không đi ra, cũng chỉ có thể bị nhốt ở trong đó, không cách nào rời đi.

- Này làm sao xử lý?

Trong lòng hắn không khỏi buồn bực.

Hiện tại trời vừa sáng, người rời giường không nhiều, lặng lẽ rời đi, ai cũng không phát hiện, một khi tất cả mọi người ra ngoài, một người xa lạ chạy đến địa phương trọng yếu như Kinh Hồng viện, muốn giải thích cũng giải thích không rõ ah!

Nhưng không mở cửa, đủ loại cơ quan trận pháp, coi như Vu hồn cũng có thể chặn lại, không cách nào tránh né.

Quay đầu nhìn thoáng qua, phát hiện học viên tìm sách kia, căn bản không có ý tứ rời đi, Trương Huyền lắc đầu, đành phải ngoan ngoãn chờ.

Đối phương không ra, hoặc có người đi vào, hắn liền không cách nào thoát thân, đây là chuyện không có cách nào khác.

- Được rồi, xoắn xuýt cũng vô dụng, vừa vặn thừa cơ nhìn xem thư tịch Kinh Hồng sư...

Đã không ra được, cũng không có gì có thể xoắn xuýt, lúc này tìm chỗ yên tĩnh ngồi xuống, tâm thần đắm chìm trong thư quán, quan sát bí tịch Kinh Hồng sư vừa tạo ra.

Nhất tinh đến lục tinh đều có, ghi chép lít nha lít nhít phương pháp tu luyện cùng hiệu quả sau khi luyện thành.

Dù sao nhàn rỗi cũng nhàn rỗi, Trương Huyền tiện tay mở ra pháp quyết tu luyện nhất tinh, nghiêm túc nhìn sang.

Thiên Đạo thư viện tấn cấp, chỉ cần mở thư tịch ra, nội dung liền sẽ tự động chảy vào trong óc, trở thành kiến thức của hắn, do đó lý giải sẽ nhanh hơn không ít.

- Muốn trở thành Kinh Hồng sư, đầu tiên hồn lực phải mạnh, sau đó lấy gần như lấy dáng múa diễn dịch ra... mục đích của vũ điệu, là để lực lượng linh hồn phát huy đến cực hạn, phát huy ra hiệu quả lớn nhất...

Tri thức Kinh Hồng sư chảy xuôi trong đầu.

Không biết qua bao lâu, ánh mắt Trương Huyền sáng lên.
Công pháp bí tịch nhất tinh, đã hoàn toàn thông hiểu đạo lí.

Nói cách khác, hiện tại hắn đi khảo hạch, có thể nhẹ nhõm thông qua khảo hạch Kinh Hồng sư nhất tinh.

Kinh Hồng sư yêu cầu rất mạnh tới hồn lực, hắn tu luyện Vu hồn, hồn thể càng vượt qua mười mét, hồn lực mạnh không thể nghi ngờ, người khác học tập cả đời mà không cách nào đạt đến cảnh giới, đối với hắn, đơn giản như ăn cơm uống nước.

- Tiếp tục!

Thấy học viên kia vẫn không có ý tứ rời đi, biết đi không được, Trương Huyền tiếp tục nhìn sang thư tịch nhị tinh.

- Võ giả có võ kỹ, Kinh Hồng sư cũng có vũ kỹ. Lời ít mà ý nhiều, lấy múa làm kỹ, lấy múa làm thuật giết địch. Khẽ múa, thiên địa lay động, khẽ múa, thần hồn tịch diệt! Múa làm môi giới công kích linh hồn...

Nhìn thấy thư tịch nói, Trương Huyền nhịn không được gật đầu.

Vũ kỹ của Kinh Hồng sư, giống như Vu hồn, Sư Ngôn Thiên Bẩm, là một loại công kích hồn phách, lấy vũ điệu làm môi giới, mới có thể phát huy lực lượng đặc thù mạnh nhất.

- ... Nếu là môi giới, tu luyện tới chỗ cao thâm, có thể giống như công kích linh hồn, vũ điệu cũng không cần hay không?

Tiếp tục đọc xuống, một nội dung đi vào tầm mắt.

- Không cần khiêu vũ? Chẳng lẽ... Là vô kiếm chi cảnh?

Trong lòng hắn kích động.

Vũ kỹ hắn không hiểu, nhưng kiếm pháp lại cực kỳ am hiểu, căn cứ miêu tả, kiếm pháp tu luyện tới cảnh giới cao thâm, không định ở vật, cỏ cây trúc đá đều có thể làm kiếm, tiếp tục tinh tu, thậm chí còn có thể đi đến cảnh giới vô kiếm thắng hữu kiếm.

Nói cách khác, kiếm chỉ là môi giới thi triển lực lượng mà thôi, không cần kiếm, đồng dạng có thể thi triển kiếm pháp, thậm chí càng thêm tự nhiên, mượt mà, mau lẹ. Trên bí tịch ghi chép, rất rõ ràng, khác biệt phương thức tu luyện của Kinh Hồng sư khác, tốc hành đại đạo, vô kiếm thắng hữu kiếm, vô chiêu thắng hữu chiêu.

Tiếp tục xem đi.

- ... Đã lấy động tác phát huy công kích linh hồn lực, nói như vậy là động tác, đi đường là động tác, giơ tay nhấc chân là động tác, hết thảy cử chỉ trong lúc lơ đãng cũng là động tác, hẳn là phù hợp đại đạo, đều thuộc về vũ điệu...

- Lấy chân chính tự nhiên, tận lực thay thế vũ điệu, mới thật sự là Kinh Hồng sư...

...

Trương Huyền lật sách một lần, nhắm chặt hai mắt, lý giải tri thức trong đó.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Linh hồn giòn vang, phảng phất như cả người đi vào cảnh giới hoàn toàn mới.

Kinh Hồng sư nhị tinh, đến!

- Tiếp tục!

Liên tục học tập, để hắn như uống cam lộ, hắn càng ngày càng hưng phấn, tiếp tục nhìn lại mấy quyển còn lại.

Sau hai canh giờ.

Tất cả bí tịch đều nhìn một lần, hoàn toàn lý giải, dung hội quán thông.

Hồn thể to lớn, giống như nhận được rèn luyện, càng thêm tinh thuần thấu triệt.

Kinh Hồng sư, lấy vũ điệu dẫn động linh hồn, tiến hành công kích, mê huyễn, quyến luyến, chém giết... Có được uy lực không hiểu, mặc dù Trương Huyền không học qua vũ kỹ, nhưng bên trong cao thâm nhất, nhắm thẳng vào đại đạo, hiện tại hắn lý giải nghề nghiệp này, dưới thất tinh, có thể nói không người có thể sánh bằng.

Nói cách khác, hiện tại chỉ cần hắn khảo hạch, tuyệt đối có thể đi đến lục tinh đỉnh phong.

- Thật nhanh!

Sau khi thư viện tấn cấp, tốc độ học tập cũng cực nhanh

Trước kia, loại chức nghiệp đặc thù này, học tập nhất tinh, không sai biệt lắm một canh giờ, hiện tại giảm bớt một nửa.

Từ đối với Kinh Hồng sư một chữ cũng không biết, đến vô địch dưới thất tinh, cũng chỉ dùng ba canh giờ mà thôi.

- Người kia đâu?

Chương 1398: Kinh Hồng sư lục tinh (2)

Đứng dậy, Trương Huyền nhìn lại xung quanh, nhịn không được sững sờ.

Tàng Thư khố mênh mông, đâu còn có nửa bóng người.

- Ta sát... Người đi lúc nào?

Trương Huyền trừng to mắt, suýt chút nữa hôn mê.

Vừa rồi tu luyện quá mức tập trung tinh thần, không nghĩ tới học viên dẫn hắn vào đã rời đi.

Tàng Thư các, đi vào cần tiêu hao học phần, bình thường không có nhiều người, từ đêm hôm qua đến bây giờ, cũng chỉ có một học viên... Nàng đi rồi, bản thân làm sao ra?

Sẽ không bị nhốt lại vài ngày chứ?

Trương Huyền buồn bực.

Cái này gọi là chuyện gì, sớm biết liền không tu luyện đầu nhập như thế.

- Bị giam trong này cũng không có gì, thân thể còn ở bên ngoài, một khi bị phát hiện, phiền phức liền lớn...

Hắn là hồn thể, nhốt ở trong phòng, không ăn không uống mấy ngày cũng không tính là gì, mấu chốt là thân thể, còn giấu ở trên đại thụ phía ngoài.

Mặc dù nấp rất kỹ, ban đêm rất khó phát hiện, nhưng ban ngày liền không nói được rồi.

Bị phát hiện, thật sự rất phiền toái.

- Nhìn có biện pháp đi ra hay không...

Biết hiện tại đã đến trưa, Trương Huyền rốt cuộc đợi không được, vội vàng đi tới gần đại môn, nhìn xem có thể tìm khe hở, hoặc là những phương pháp khác rời đi hay không.

Dạo qua một vòng, tràn đầy bất đắc dĩ.

Những cơ quan này cấu tạo cực kỳ nghiêm mật, không có lực lượng Thánh giả căn bản mở không ra.

Nếu như thân thể ở đây, dùng ngón tay chạm một cái, Thiên Đạo thư viện tạo ra thư tịch, liền có thể nhẹ nhõm tìm ra thiếu sót, thừa cơ phá giải.

Mà bây giờ chỉ có hồn thể, liền không có biện pháp.

Loại tử vật này, không cách nào chạm đến, không thể tạo ra thư tịch, Minh Lý Chi Nhãn cũng nhìn không thấu... Chẳng lẽ chỉ có thể chờ ở chỗ này?

Mí mắt Trương Huyền xoay loạn, cực kỳ buồn bực.

- Được rồi, chờ xem, cuối cùng cũng sẽ có người đến Tàng Thư các a...

Tìm không thấy đường ra, đành phải từ bỏ, đang định tìm một chỗ nấp đi, thật tốt chờ lấy, liền nghe đến đại môn - Kẹt kẹt!
Một tiếng, từ bên ngoài từ từ mở ra.

- Ân, có người đến?

Không nghĩ tới nhanh như vậy liền có người tới, hưng phấn đến trực tiếp nhảy lên, thân ảnh Trương Huyền vọt tới, đi tới sau cửa lớn chờ chạy đi.

Hô!

Một bóng người đi đến, là nữ tử hơn ba mươi tuổi, quần áo lộng lẫy, mang theo khí chất tao nhã.

Vừa vào cửa, nữ tử đang muốn vào trong, đột nhiên nhướng mày, ánh mắt thẳng tắp nhìn tới vị trí Trương Huyền.

- Người nào? Đi ra!

Nghe nói như thế, thấy được ánh mắt nàng, toàn thân Trương Huyền cứng đờ.

Hiện tại hắn là Vu hồn, nói cách khác, vô hình vô chất, người bình thường là không nhìn ra, trốn ở chỗ này không nhúc nhích, bị đối phương phát hiện, làm sao có thể?

- Thánh giả...

Con ngươi hắn co rụt lại.

Có thể làm được điểm ấy, chỉ có một khả năng... Đối phương là Thánh giả!

Tu vi đến Thánh giả, siêu phàm thoát tục, có năng lực lĩnh ngộ không gian, mặc dù bản thân giấu rất bí ẩn, nhưng bị giới hạn tu vi, sóng linh khí ở vị trí hồn thể khác biệt địa phương khác, vẫn sẽ bị phát hiện.

- Thế nào, không muốn đi ra? Nhíu mày, nữ tử hừ lạnh một tiếng, lật tay một cái, bỗng nhiên vồ tới vị trí của Trương Huyền.

Ầm ầm!

Chân khí cổn động, cả không gian tựa hồ bị phong tỏa, Trương Huyền cảm thấy toàn thân cứng đờ, giống như bị người cầm cổ, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị nghiền ép hồn phi phách tán.

Mặc dù hồn thể hắn to lớn, nhưng thực lực chỉ có Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh đỉnh phong, so với cường giả Thánh cảnh, khác biệt thực sự quá lớn!

Căn bản vắng mặt một cấp bậc.

- Trốn!

Biết không tránh né, tùy ý đối phương công kích, vô cùng có khả năng chết ngay tại chỗ, Vu hồn vận chuyển, Trương Huyền thẳng tắp phóng ra ngoài.

Ầm ầm!

Hồn thể to lớn kích thích từng tiếng gió, gào thét lao ra ngoài cửa.

- Là... Vu hồn?

Vẻ mặt nữ tử ngưng lại.

Vừa rồi nàng cảm thấy có người ở trong phòng, còn tưởng rằng là dùng chướng nhãn pháp gì, không nghĩ tới lại là Vu hồn.

Chức nghiệp Vu Hồn sư, mấy vạn năm trước liền biến mất, Kinh Hồng viện Tàng Thư khố lại đột nhiên toát ra một cái, có lai lịch gì?

- Trốn chỗ nào...

Khẽ kêu một tiếng, thân ảnh trảo một cái, lăng không bắt tới hồn thể đang chạy trốn.

Ầm ầm!

Cường giả Thánh cảnh toàn lực ra tay, không gian phương viên mấy ngàn mét giống như lập tức bị chân khí phong tỏa, không khí cũng phát ra oanh minh.

- Nguy rồi...

Hồn thể của Trương Huyền mới vừa chạy ra Tàng Thư khố, vốn định nhảy vào không trung, liền cảm thấy thân thể cứng rắn, giống như lọt vào đầm lầy, muốn chạy trốn, nhưng làm sao cũng không thể hành động.

- Đây là chân khí khóa không của cường giả Thánh cảnh?

Toàn thân Trương Huyền cứng ngắc.

Chương 1399: Thân thể phạm nhị (1)

Cường giả Thánh cảnh, vận dụng lực lượng, có thể phong tỏa không gian, để người rơi vào trong đó, như rơi vào vũng bùn, không thể động đậy.

Cái này gọi chân khí khóa không, trừ khi thực lực cũng đạt tới Thánh giả, mới có thể phá vỡ, nếu không, bất kể tốc độ hay lực lượng, đều sẽ bị ràng buộc, nhiều nhất phát huy ra một phần mười uy lực trước kia.

Vẻ mặt Trương Huyền khó coi, cắn răng, tiếp tục vọt tới bầu trời.

Nhưng bị chân khí khóa không của đối phương giới hạn, tốc độ chỉ có một phần mười trước đó, tựa như ốc sên.

- Ở trong tay ta cũng muốn trốn? Nằm mơ!

Nữ tử hừ nhẹ một tiếng, tú mi hơi giương, ngón tay nhắm vị trí của Trương Huyền liên tục gảy ba lần.

Bành bành bành!

Sóng khí nấu không, Trương Huyền lập tức cảm thấy ngực khó chịu, hồn thể to lớn không tự chủ được run rẩy, đau đầu muốn nứt, tựa như lúc nào cũng khống chế không nổi, từ phía trên ngã xuống.

- Công kích linh hồn...

Sắc mặt Trương Huyền tái xanh.

Nữ nhân này, khẳng định là trưởng lão hoặc cao tầng của Kinh Hồng viện, công kích linh hồn đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, vừa rồi ba chỉ kia, mặc dù động tác đơn giản, lại làm cho hắn bị thương, thân thể như điện giật cực kỳ khó chịu.

- Nhất định phải trở lại thân thể, nếu không, làm không cẩn thận sẽ bị nàng giết...

Trong lòng sinh ra ý lạnh.

Đổi lại cường giả Thánh cảnh khác, cho dù là Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng, muốn tổn thương Vu hồn của hắn cũng rất khó.

Người sau vô hình, trừ khi khống chế thủ đoạn công kích linh hồn, nếu không, công kích vật lý cơ bản vô hiệu.

Nhưng người trước mắt, thân là cao tầng của Kinh Hồng viện, nghiên cứu linh hồn rất sâu, muốn chém giết bản thân chỉ là một ý niệm.

Vu hồn bị giết, chính là chết rồi, không còn khả năng sống.

Cơ hội duy nhất, chính là trở lại thân thể.

Như vậy mặc dù sẽ bại lộ nhục thể, nhưng giờ phút này đã không có biện pháp.

Dù sao cũng tốt hơn bị đánh chết ở đây.

Cố nén đau nhức, thẳng tắp bay về phía đại thụ, còn chưa đi xa, liền nghe phía dưới có tiếng hừ nhẹ.

- Còn muốn trốn...

Soạt!
Ngay sau đó nữ tử lật tay một cái, đập mấy lần lên không trung.

Lực trùng kích to lớn phá không mà đến, Trương Huyền cảm thấy cả người giống như bị sao băng đánh trúng, Vu hồn liên tục bổ nhào ở trên trời, bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung.

May mắn hồn thể của hắn vượt qua mười mét, hình thể to lớn hóa giải không ít lực công kích, lại thêm tu luyện Thiên Đạo Vu hồn, hồn lực tinh thuần, nếu không lần này khẳng định chết rồi.

Dù như thế, linh hồn cũng cực kỳ đau đớn, bị trọng thương.

Biết đối phương tiếp tục công kích, hẳn phải chết không nghi ngờ, Trương Huyền đang định nhịn đau, tiếp tục vọt tới đại thụ, đột nhiên một cái ý nghĩ xông ra, toàn thân cứng đờ, dừng ở tại chỗ.

Dựa theo lực công kích của đối thủ, Vu hồn bình thường khẳng định đã chết, là hồn thể hắn mạnh mẽ, trải qua thiên chuy bách luyện mới không bị thương căn bản.

Tiếp tục chạy trốn, đối phương khẳng định sẽ ngạc nhiên, bộc phát ra lực công kích càng lớn, một mực bị công kích, phòng ngự mạnh hơn cũng chỉ có kết cục bị giết.

Mà nếu như để đối phương cho rằng đã đánh giết bản thân, có lẽ có thể tránh được một kiếp.

Quả nhiên, hắn dừng ở trên không trung, thân thể co lại thành một đoàn, làm hình tán loạn, không còn động tác gì khác, nữ tử thở phào nhẹ nhõm.

- Năm đó Vu Hồn sư phản bội nhân tộc, trở thành đồng lõa của Dị Linh tộc, lúc này xuất hiện một cái, chẳng lẽ... có quan hệ sự kiện kia? Nguy rồi, ta không nên trực tiếp đánh chết a...

Cảm nhận được không trung không còn động tĩnh, nữ tử đột nhiên nhớ tới chuyện gì, sầm mặt lại.

Vu Hồn sư bị nhân tộc diệt sạch, nếu như muốn nói còn có truyền thừa, chỉ sợ sẽ có quan hệ tới Dị Linh tộc.

Học viện mới vừa xảy ra chuyện, liền toát ra một tên, có phải cả hai có liên hệ nhất định hay không?

Nếu thật như vậy... Vừa rồi mình không nên ra tay đánh chết đối phương a! - Không đúng, nếu như là Vu hồn, làm sao dám từ trong phòng chạy ra? Không phải Vu hồn thì lại là cái gì?

Đang suy tư, nàng chợt nhớ tới một việc.

Vu hồn, thuộc tính âm hàn, tình huống bình thường, ban ngày là không dám ra, nếu không, ánh nắng cực nóng, rất dễ dàng thiêu đốt chết.

Cho dù không chết, hồn lực cũng suy kiệt, sống không bằng chết.

Vừa rồi vật vô hình nhảy ra ngoài kia, rõ ràng không e ngại ánh nắng, chẳng lẽ... Không phải Vu hồn?

Vậy lại là cái gì?

Thân là cường giả Thánh cảnh, biết thế giới bao la, không ít chức nghiệp cùng thủ đoạn đặc thù, cực kỳ quỷ dị, coi như nàng kiến thức rộng rãi, cũng không dám nói biết tận.

Thật giống như một loại Thánh thú tên Nhược Lân thú, đứng ở trên bờ, toàn thân đen kịt như mực, đi đến bất kỳ địa phương nào cũng là quái vật khổng lồ, nhưng vừa tiến vào trong nước, sẽ lập tức biến thành trong suốt, tựa như ẩn hình.

Vừa rồi tên này, có thể cũng là loại động vật này hay không?

Có khả năng!

Nếu không, Vu hồn nhân loại tuy có mạnh yếu, nhưng không có khả năng cao hơn mười mét.

Rõ ràng vượt ra khỏi nhận biết!

- Nguy rồi, tên này khẳng định giả chết...

Vừa rồi nàng dùng đều là thủ đoạn công kích linh hồn của Kinh Hồng sư, nếu đối phương là Vu hồn, khẳng định khó có thể chịu đựng, nhưng nếu là Thánh thú đặc thù, da dày thịt béo, chưa chắc sẽ có chuyện.

Nói cách khác... tên này thoạt nhìn không có động tĩnh, nhưng trên thực tế là đang giả chết.

- Muốn gạt ta? Cút ra đây cho ta!

Sầm mặt lại, nữ tử nâng bàn chân lên, bỗng nhiên đạp mạnh trên mặt đất.

Ầm ầm!

Đại địa lay động kịch liệt, chân khí dâng trào, hình thành sóng khí nóng rực, lan tràn ra bốn phía.

- Bị phát hiện?

Trương Huyền không nhúc nhích, vốn cho rằng đã lừa qua ải, nghe nói như thế, biết căn bản không có thành công, vẻ mặt buồn bực, đang định tiếp tục vọt tới đại thụ cách đó không xa, chỉ thấy thân cây to lớn nhoáng một cái...

Chương 1400: Thân thể phạm nhị (2)

Phù phù!

Một bóng người trạng thái như thi thể, thẳng tắp từ phía trên rơi xuống, đầu đâm vào trên mặt đất, đập ra một cái hố to.

Mắt Trương Huyền tối sầm lại, suýt chút nữa hôn mê.

Cái này, không phải thân thể của hắn thì là ai!

Vốn trốn ở trong chạc cây, coi như vững chắc, chân khí của nữ tử này xung kích, đại thụ lay động, liền trực tiếp ngã xuống.

Vốn còn nghĩ, coi như Vu hồn bị phát hiện, chỉ cần thân thể còn không có bị phát hiện, coi như an toàn. Dù sao, cái trước vô hình vô chất, không có Minh Lý Chi Nhãn, liền không nhìn thấy dung mạo, chỉ cần chạy ra tiểu viện, liền biển rộng mặc cá bơi, trời cao mặc chim bay.

Cái này ngược lại tốt, thân thể lộ ra, bị đối phương nhìn rõ ràng, lại trốn không thoát!

- Người nào?

Hắn buồn bực sắp hộc máu, nữ tử càng kinh ngạc, gầm lên giận dữ, bàn tay vung lên, thẳng tắp đập qua.

Ầm ầm!

Chân khí cuồng bạo, bí mật mang theo khí tức để cho người ta khó mà chống lại, phủ đầu nghiền ép.

- Thừa cơ trở lại thân thể...

Biết chỉ có một cơ hội, Trương Huyền cắn răng đang định chui vào thân thể, chỉ thấy thân thể đầu cắm vào lòng đất, bàn tay ở trên mặt đất bỗng nhiên vỗ, thẳng tắp xông về phía trước!

Tốc độ nhanh chóng, tựa như mũi tên.

Thiên Đạo thân pháp!

- Là... Vô niệm vô tưởng...

Mắt tối sầm lại, thân thể Trương Huyền lay động.

Thân thể của hắn, lĩnh ngộ vô niệm vô tưởng, coi như linh hồn vắng mặt, gặp phải nguy hiểm cũng sẽ chủ động ứng đối.

Chưởng lực của đối phương hùng hậu, thân thể phát hiện không phải đối thủ, dưới xu cát tị hung, lập tức chạy trốn.

Nhìn xem bóng lưng đi xa, Trương Huyền khóc không ra nước mắt.

Mẹ nó!

Ngươi muộn nửa cái hô hấp, ta liền chui vào, bây giờ thoát ra, giống như gặp quỷ, để cho ta xấu hổ như thế nào ah...

Mấu chốt nhất là, ngươi chạy nhanh như vậy, ta làm sao đuổi? Vu hồn chỉ có thực lực Hợp Linh cảnh đỉnh phong, mà thân thể nắm giữ thực lực Kiều Thiên cảnh, lại thêm Thiên Đạo thân pháp, Hồng Trần Đạp Thiên bộ... Một khi phát lực chạy như điên, khoảng cách chỉ biết càng ngày càng xa!

Cái này gọi là chuyện gì!

- Đáng giận, chạy đi đâu!

Nữ tử thấy từ trên cây ngã xuống một người trẻ tuổi, xoay người chạy, càng tức thiếu chút nữa nổ tung, bàn chân đạp mạnh, lăng không mà lên, thẳng tắp đuổi theo.

Thân thể thi triển Thiên Đạo thân pháp, tốc độ cực nhanh, xem như nàng cũng cần phát lực chạy như điên, mới có thể rút ngắn.

- Nhanh bắt lấy...

Thấy nữ tử ra tay, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, trong lòng mới hô xong, trên mặt một hồi cổ quái.

Chuyện này là sao!

Nhìn thấy người khác bắt bản thân, thế mà hô tốt... Suy nghĩ một chút cũng choáng váng a.

Nếu không phải như hai thân thể, làm sao sẽ thất thố như vậy!

- Không đúng, bị nàng bắt, ta càng vào không được...

Buồn bực qua đi, vội vàng nhảy lên, theo sát ở phía sau vọt tới, lập tức liền thấy, thân thể đâm vào trên vách tường, đập ra một cái lỗ thủng, tiếp tục tiến lên.

- Ngươi kiềm chế một chút cho ta...
Trương Huyền nhức nhối, suýt chút nữa chửi ầm lên.

Cái vô niệm vô tưởng này, chỉ có thể đối mặt nguy hiểm làm ra phòng ngự, không có khả năng giống như chân nhân, đủ loại tránh né, coi như thế, va tường cũng có chút quá mức!

Để ngươi xu cát tị hung, trốn tránh công kích, không phải để ngươi đụng nát nhục thể ah!

Như vậy coi như chạy thoát, thân thể rách rưới, còn làm sao đi vào?

- Dừng lại cho ta!

Đang buồn bực, chỉ thấy nữ tử ở trên không trung đã đuổi kịp, bàn tay lớn vỗ mạnh, không gian chung quanh bị chân khí phong bế, tựa như tạo thành một cái lồng giam.

Bành! Bành! Bành!

Cảm nhận được nguy hiểm, thân thể tiếp tục vô niệm vô tưởng, thi triển Thiên Đạo quyền pháp, muốn phá vỡ lồng giam, có điều chân khí Kiều Thiên cảnh, lực lượng 16 triệu đỉnh, căn bản không đủ để phá vỡ lực lượng quá trăm triệu của cường giả Thánh cảnh.

- Ngươi là ai? Vì sao trốn ở trong Kinh Hồng viện Tàng Thư các?

Biết tên này không phá nổi lồng giam, nữ tử cũng không động thủ nữa, mà ánh mắt lấp lánh nhìn sang.

Bành bành bành bành!

Nhục thể đương nhiên sẽ không trả lời, điên cuồng công kích lồng giam, phát ra một hồi oanh minh.

- Tự tìm cái chết!

Thấy mình tra hỏi, tên này lại không thèm để ý, coi nàng như không có gì, nữ tử tức đến đỏ bừng cả mặt, cổ tay khẽ đảo, một cỗ lực lượng hủy thiên diệt địa từ lòng bàn tay hội tụ ra.

Nhìn bộ dáng của nàng, không quay lại đáp, có thể sẽ một chưởng đánh giết hắn.

Vô niệm vô tưởng, là một loại cực hạn trong thân thể Vu Hồn sư, truyền thừa của Vu hồn biến mất, coi như nữ tử thân là Thánh giả, cũng không biết đây chỉ là cái nhục thể không hồn, căn bản không có khả năng trả lời.

- Thân thể bị đánh nát, muốn trở về cũng không được ah...

Giờ phút này Trương Huyền rốt cục cũng lao đến, thấy đối phương bất cứ lúc nào cũng sẽ công kích, bị dọa đến hồn phi phách tán, không dám tiếp tục dừng lại, tung người đi vào lồng giam, chui vào mi tâm nhục thể.

Lồng giam là phòng ngự vật lý, không ngăn được Vu hồn.

Hồn phách vừa tiến vào thân thể, lập tức phát hiện lực lượng của nữ tử bất cứ lúc nào cũng sẽ rơi xuống, vội vàng khống chế thân thể ngừng lại, ôm quyền, thanh âm vang vang:

- Đa tạ tiền bối giúp ta ngăn chặn tâm ma, miễn trừ nguy hiểm tẩu hỏa nhập ma...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau