THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1381 - Chương 1385

Chương 1381: Thiên Đạo thư viện tấn cấp (thượng) (1)

Lần này đến phiên Trương Huyền bối rối.

Hắn vẫn luôn nghĩ nữ hài tuổi tác tương đương hắn kia là học sinh, nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại là lão sư từ tổng bộ tới!

Mới vừa nói nàng xấu xí, nháy mắt người ta liền xuất hiện ở bên cạnh, Trương Huyền không khỏi xấu hổ.

Nói thật, nếu như Lạc Nhược Hi xấu xí mà nói, chỉ sợ cũng không có người đẹp.

Mặc dù không biết dùng phương pháp gì ngụy trang, để cho người ta thoạt nhìn không kinh diễm như vậy, nhưng ngụy trang qua, cũng là mỹ nữ trong trăm có một, không kém đám người Triệu Nhã chút nào.

Nhất là khí thế siêu nhiên thoát tục trên người, để cho người ta nhìn một cái, liền rơi vào trong đó khó mà tự kềm chế.

Thấy gia hỏa đần độn này không biết làm sao, Lạc Nhược Hi cười cười, cũng không trả lời, thân thể nhảy lên, rơi vào trên đài.

- Thật đẹp!

- Đúng vậy, loại dung mạo này, trên hoa khôi bảng của học viện khẳng định cũng có thể sắp xếp thứ nhất!

- Đệ nhất? Đệ nhất rất khó đi, ta là người Yêu Nghiệt hội, ta vẫn cảm thấy Yêu Yêu tỷ xinh đẹp nhất!

- Trái lại, ta cảm thấy Đổng Hân học trưởng đẹp nhất!

- Ta vẫn ưa thích Phi Nhi công chúa, học trưởng ta cảm thấy cua không được, nàng vẫn có khả năng...

- Muốn đuổi theo Phi Nhi công chúa? Nằm mơ đi, ngươi không thấy Hình Viễn đuổi bao lâu cũng không có cách nào sao, nói thật, ta vẫn cảm thấy Lạc Thất Thất rất có hương vị, đáng tiếc nàng ghét ta...

...

Nhìn thấy Lạc Nhược Hi rơi ở trên đài, phía dưới không khỏi xôn xao.

Nghe được có mỹ nữ lão sư tới công khai khóa, không ít lão sinh đều tới, trước mắt lít nha lít nhít, từng người hưng phấn thảo luận.

Học viện cũng có không ít mỹ nữ, mọi người thậm chí làm ra Hoa Khôi bảng, tiến hành bình xét.

Nhưng mọi người đều có yêu ghét, ai là thứ nhất tranh luận rất lớn, một mực không có kết luận mà thôi.

- Tại hạ Lạc Nhược Hi, là lão sư học viện mới tới!

Không để ý tới phía dưới thảo luận, Lạc Nhược Hi nhẹ nhàng mở miệng, thanh âm mang theo mị lực đặc thù, khiến người ta say mê, tiếng ồn ào huyên náo chung quanh lập tức an tĩnh lại.

- Nội dung công khai khóa của ta là ở Hợp Linh cảnh làm sao linh nhục hợp nhất!

- Hợp Linh cảnh, bắt đầu tu luyện linh hồn, tu luyện vô ý, rất dễ dàng xuất hiện hồn thể tách rời, lực lượng không cách nào phát huy đến cực hạn...

Thanh âm nữ hài vang lên.

Trương Huyền nghe một hồi, nhịn không được bội phục.

Không hổ là Danh Sư từ tổng bộ tới, mặc dù nội dung giảng giải phổ thông, nhưng hết sức chính xác, nhắm thẳng vào đại đạo, ngay cả hắn cũng không có tìm ra chút vấn đề nào.

Khó trách lúc trước hồn phách cùng thân thể hắn xung đột, có thể dễ như trở bàn tay giải quyết, lý giải đối với linh nhục, so với hắn hiện tại cũng không hề yếu.
Vậy thì rất đáng sợ.

Hắn là sưu tập vô số bí tịch tạo thành Thiên Đạo công pháp, tương xứng với hắn, xem ra Lạc Nhược Hi này không đơn thuần là Danh Sư lục tinh, khẳng định tiếp thu qua Danh Sư tốt hơn chỉ điểm.

Nếu không, không có khả năng bằng chừng ấy tuổi, liền lý giải Hợp Linh cảnh thấu triệt như thế.

Rất nhanh, một bài giảng kết thúc.

- Bài học hôm nay liền nói đến đây! Cuối cùng nói một chút tiêu chuẩn thu đồ của ta, thông qua ta đo lường là được, không thông qua, ta một cái cũng sẽ không thu!

Lạc Nhược Hi khoát tay áo.

- Thông qua đo lường? Dạng đo lường gì?

- Đúng vậy, còn xin Lạc sư chỉ rõ...

Mọi người từ trạng thái như si như say tỉnh táo lại, biết có thể bái nàng làm thầy, sẽ để cho tu vi tiến thêm một bước, trong mắt tất cả đều mang theo chờ mong.

- Học thuộc lòng! Một canh giờ có thể đọc một vạn quyển sách, ta sẽ thu hắn làm đệ tử.

Lạc Nhược Hi nói.

- Một vạn bản?

Tất cả mọi người nhoáng một cái, thiếu chút nữa ngất đi.

Coi như mọi người có bản lĩnh đã gặp qua là không quên được, nhưng một canh giờ dọc hơn trăm bản cũng rất lợi hại, một vạn bản... Lật cũng lật không kịp, làm sao đọc?

Đổi lại khảo hạch khác, hai ngày này cố gắng một chút, có lẽ còn có thể làm được, chuyện này... Là nhất định làm không được!
- Cái khảo hạch này... Chỉ sợ chiêu không đến học sinh đâu?

Trương Huyền cũng ngẩn ngơ.

Một canh giờ đọc thuộc lòng một vạn quyển sách, mượn nhờ thư viện có thể tuỳ tiện làm được, thật muốn đọc thuộc lòng, khẳng định rất khó.

Trừ khi ý thức ở trong thư viện.

Trong thư viện lật sách, là không cần tốn thời gian, lại thêm ghi nhớ cũng nhanh hơn bên ngoài, một canh giờ có thể làm được, thậm chí càng vượt qua, những người khác... Đừng nói những học sinh này, coi như thập đại trường lão, có thể làm được hay không cũng không biết.

Đưa ra điều kiện như vậy... Chẳng lẽ Lạc Nhược Hi không muốn thu học sinh?

- Chu trưởng lão, chuyện này liền làm phiền ngươi hỗ trợ xử lý...

Nói xong, nhẹ nhàng cười một tiếng, Lạc Nhược Hi từ trên đài cao nhảy xuống, đi tới bên cạnh Trương Huyền:

- Đi thôi!

- Ân!

Trương Huyền gật đầu, hai người sóng vai đi ra ngoài.

- Tên kia là ai?

- Hình như là tân sinh năm nay tới!

- Tân sinh? Tân sinh tại sao biết Lạc sư? Hơn nữa nhìn bộ dáng quan hệ cũng không tệ lắm?

- Không biết...

- Làm sao không phải ta? Là ta thật tốt...

- Là Trương sư... Không hổ là tân sinh lợi hại nhất, ngay cả mỹ nữ lão sư cũng quyến rũ đi...

- Vì sao gọi quyến rũ, nói khó nghe như vậy, gọi là cám dỗ được không?

...

Nhìn thấy Lạc sư cùng một tân sinh rời đi, rất nhiều lão sinh đau lòng nhức óc, hận không thể thay vào đó, tân sinh thì hưng phấn đến con mắt tỏa ánh sáng, cảm thấy mặt mũi có ánh sáng.

Mặc kệ những nghị luận kia, giờ phút này Trương Huyền cùng Lạc Nhược Hi đã đi ra đám người, dọc theo bên hồ rộng lớn của học viện, chậm rãi tiến lên.

Xuân ý dạt dào, bốn phía đều là màu xanh lục nồng đậm, dương liễu rủ xuống như tóc đen, múa may theo gió.

Sóng nước dập dờn, lóe ra ánh nắng tựa như vảy cá.

Cùng Lạc Nhược Hi chậm rãi tiến lên, mặc dù không có trò chuyện, nhưng chẳng biết tại sao, trong lòng cảm thấy cực kỳ yên tĩnh.

Chương 1382: Thiên Đạo thư viện tấn cấp (thượng) (2)

Trùng sinh hơn nửa năm, từng màn như nước gợn chảy xuôi trong đầu, làm lão sư, thu đồ, nhập học, truyền thụ thiên hạ, Thiên Huyền vương quốc, Thiên Vũ vương quốc, Hiên Viên vương quốc, Vạn Quốc liên minh, Huyễn Vũ đế quốc, Hồng Viễn đế quốc...

Tu vi cũng từ Chân Khí cảnh, từng bước một tấn cấp đạt đến Kiều Thiên cảnh bây giờ.

Tâm cảnh khắc độ, càng từ 0.1, đạt đến 19. 1, so với Danh Sư lục tinh cũng không hề yếu.

Lưu sư, Trang sư, Khang sư, Mạc sư, Mi sư...

Triệu Nhã, Lục Tầm, Lộ Viễn, Thẩm Bích Như, Mạc Vũ...

Cả đám nhân vật ở trước mắt lóe lên.

Luyện Đan sư, Thư Họa sư, Thuần Thú sư, Độc sư... Vô số chức nghiệp cùng thư tịch nhìn qua, rất nhiều tri thức xẹt qua thức hải.

Ầm ầm!

Thời điểm hắn chính đắm trong những hồi ức, đột nhiên cảm thấy thư viện trong đầu kịch liệt oanh minh, ngay sau đó không ngừng lay động.

- Làm sao vậy?

Con ngươi hắn co rụt lại.

Thiên Đạo thư viện là chỗ dựa trọng yếu nhất của hắn cho đến trước mắt, trong đầu luôn vững như bàn thạch, làm sao sẽ đột nhiên đung đưa.

Trong lòng ngạc nhiên, có điều, căn bản không cho hắn thời gian ngẫm nghĩ, trong óc sôi trào, cảm thấy cảnh tượng trước mắt càng ngày càng mơ hồ, càng ngày càng u ám, ngay sau đó thân thể nhoáng một cái, ngã trên mặt đất.

Trước khi hôn mê, dường như nhìn thấy Lạc Nhược Hi lao đến, thanh âm ngạc nhiên vang lên:

- Tại sao lại choáng? Thân thể sẽ không yếu ớt như thế chứ...

Yếu ớt?

Trương Huyền muốn khóc.

Lần trước là linh hồn cùng thân thể không cách nào hòa tan, sinh ra va chạm, mà bây giờ, trời mới biết thư viện chơi đùa cái gì ah...

Thật không phải ta yếu ớt, mà là trùng hợp!

Nói thật, ta không những không yếu, còn rất cường tráng, thật...

Nhưng những lời này còn không có nói ra, ý thức liền thoát ly thân thể, cả người hoàn toàn lâm vào tối tăm.

...

Ý thức ở trong óc không ngừng quanh quẩn, không biết qua bao lâu, lúc này Trương Huyền mới chậm rãi tỉnh lại.

Vội vàng mở to mắt, lúc này mới phát hiện, thế mà nằm ở khu tinh anh, trên giường của mình.

- Lão sư, ngươi đã tỉnh...

Ngay sau đó, nghe được một thanh âm hưng phấn, lập tức liền thấy một khuôn mặt trắng hồng xuất hiện ở cách đó không xa.
- Tiểu Thất, sao ngươi lại ở đây?

Trương Huyền sững sờ.

Không phải người khác, chính là ở Hồng Viễn đế quốc thu đồ đệ luyện đan… Lạc Thất Thất.

Từ Địa Cung đi ra, cùng đi Hồng Viễn thành, có điều sau khi tới, liền sớm về học viện, không nghĩ tới thế mà tìm đến nơi này.

- Ta nghe Triệu viện trưởng nói ngươi đã tới khu tinh anh, liền đến tìm ngươi, còn chưa tới, liền ở bên hồ nhìn thấy ngươi hôn mê bất tỉnh, đành phải đưa ngươi trở về!

Lạc Thất Thất nói.

- Ở bên hồ? Vậy...

Trương Huyền nhíu mày.

- Lão sư là muốn hỏi Lạc sư, nàng nhìn một chút, nói ngươi không có gì trở ngại, liền rời đi!

Lạc Thất Thất nói.

- Rời đi? Trực tiếp đi?

Trương Huyền sửng sốt một chút, trong lòng hơi có chút thất lạc.

Nhưng suy nghĩ một chút cũng có thể rõ ràng, đối phương cùng hắn chỉ có duyên gặp mặt một lần, xem như nhận biết mà thôi, bản thân vô duyên vô cớ hôn mê, đường đường lão sư, cũng không thể tự mình đưa về chỗ ở chứ?

Thật muốn như vậy, tin tức truyền ra, lão sư cũng không cần làm nữa.

Bất kể nói thế nào, thân phận bây giờ, hắn là học sinh, đối phương là lão sư, sư chính là sư, sinh chính là sinh, không có khả năng có quá nhiều gặp gỡ.
- Đúng vậy! Lạc sư nghe nói là hôm qua đến học viện, sao lão sư lại nhận thức?

Lạc Thất Thất nhẹ gật đầu, tràn đầy nghi ngờ nhìn qua.

Nghe nói vị Lạc sư này là từ tổng bộ tới, hôm qua mới cùng Mộc sư tới Danh Sư học viện, Trương sư cùng với các nàng chung một chỗ từ Huyễn Vũ đế quốc đến, nghĩ như thế nào cũng không có gặp nhau, không có khả năng nhận biết ah!

- Ta? Ta cũng là cơ duyên xảo hợp, đúng rồi... Các ngươi đều họ Lạc, chẳng lẽ trước đó không biết?

Trong lòng Trương Huyền hơi động.

Lạc Nhược Hi cùng Lạc Thất Thất, đều họ Lạc.

Đều là mỹ nữ ngàn dặm mới tìm được một, có thể trước đó liền nhận biết hay không?

- Họ Lạc nhiều lắm, làm sao có thể đều biết!

Lạc Thất Thất cười lắc đầu.

Vị lão sư này của mình, bình thường thật thông minh, làm sao lúc này lại mắc hồ đồ rồi.

Mặc dù Lạc gia không phải thế gia vọng tộc, nhưng toàn bộ Danh Sư đại lục, nhân khẩu dày đặc, mang họ này không có một tỷ, cũng ít nhất có tám trăm triệu, làm sao có thể đều biết!

- Cũng phải!

Trương Huyền vò đầu.

Vừa rồi là tâm huyết dâng trào, tùy tiện hỏi ra miệng, không nghĩ tới nhiều như vậy.

- Ta hôn mê bao lâu?

Từ trên giường ngồi dậy, Trương Huyền hỏi.

- Đã ba ngày!

Lạc Thất Thất nói.

- Ba ngày?

Trương Huyền giật nảy mình.

Lần trước bất tỉnh ba ngày, lần này lại ba ngày, làm sao gần đây hôn mê số lần càng ngày càng nhiều, thời gian cũng dài như vậy?

- Đúng vậy, tân sinh học viện đều đã bái sư xong!

Lạc Thất Thất cười khổ lắc đầu.

Vị lão sư này hôn mê cũng thật không phải lúc, tất cả tân sinh đều ở trong ba ngày này bái sư, hắn lại trực tiếp ngủ.

Chương 1383: Thiên Đạo thư viện tấn cấp (hạ) (1)

Nhưng căn cứ nàng hiểu rõ lão sư, hẳn là sẽ không thèm để ý.

Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng có tâm tư thu đồ, thu sư đệ cũng cự tuyệt, làm sao có thể đi bái lão sư khác của học viện làm thầy.

- Được rồi!

Quả nhiên, nghe được nàng nói, Trương Huyền lắc đầu, trên mặt cũng không có quá để ý, ngược lại quan tâm tới người khác:

- Đúng rồi, vị Lạc sư kia... cuối cùng thu mấy học sinh?

- Lạc sư, nàng... hình như một cái cũng không có thu, điều kiện của nàng quá hà khắc, trong vòng một canh giờ đọc thuộc lòng một vạn quyển thư tịch, cái này là không thể nào làm được!

Lạc Thất Thất lắc đầu.

- Một cái cũng không có thu?

Trương Huyền kỳ quái.

Nếu là học viện lão sư, làm sao sẽ một học sinh cũng không thu?

- Đúng vậy, cụ thể chuyện gì xảy ra ta cũng không biết, dù sao tất cả mọi người đều rất kỳ quái!

Lạc Thất Thất cũng không biết rõ.

Theo như truyền thuyết, Lạc Nhược Hi này, là tổng bộ phái đến rèn luyện, đã như vậy, khẳng định phải thu học sinh truyền giáo mới coi như hoàn thành, nhưng điều kiện hà khắc như thế, còn thu thế nào?

Cái này rõ ràng là đuổi người ah!

- Chờ tìm cơ hội hỏi một chút đi!

Nghĩ một lát, Trương Huyền cũng nghĩ không thông nguyên nhân gì, đành phải lắc đầu.

Không đi nghĩ sự tình Lạc Nhược Hi nữa, lúc này mới tập trung lực chú ý ở trên người Lạc Thất Thất, nhìn thoáng qua, nhịn không được sững sờ:

- Ngươi đột phá?

Trước đó Lạc Thất Thất liền đạt đến Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, ở năm thứ hai được cho hàng đầu, không nghĩ tới mấy ngày không thấy, đã đột phá ràng buộc, đạt đến Hóa Phàm thất trọng Quy Nhất cảnh!

- Ân, vẫn là công lao của lão sư, để ta được Triệu viện trưởng tẩy kinh phạt tủy, lúc này mới một lần hành động đột phá!

Lạc Thất Thất cười cười.

Nếu không phải Triệu viện trưởng trợ giúp, coi như nàng cách Quy Nhất cảnh không nhiều, muốn đột phá, cũng phải tốn hao mấy tháng thậm chí một năm thời gian.

Tu vi đi đến Hợp Linh cảnh, muốn đột phá, không chỉ cần chân khí gia tăng, linh hồn cũng phải trưởng thành, mà người sau, cực khó tu luyện, thường thường thật nhiều năm, cũng khó tăng trưởng một tia.

Nguyên nhân chính là như thế, năm thứ hai không biết bao nhiêu người bị vây ở Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, chính là đạp không ra một bước cuối cùng.

Triệu viện trưởng thân là cường giả Thánh cảnh, tự mình ra tay, không chỉ chân khí tinh thuần, linh hồn càng được rèn luyện một phen, lúc này mới thuận lý thành chương, đột phá cửa ải.
Không chỉ nàng nhận được chỗ tốt, ngay cả Ngọc Phi Nhi, Hình Viễn, Ngô Chấn, Diệp Tiền cũng được lợi rất nhiều.

- Công lao?

Trương Huyền nháy con mắt.

Hắn có công lao gì? Lại cùng Triệu viện trưởng có quan hệ gì?

- Đúng vậy, chẳng lẽ lão sư quên sự tình ở Địa Cung, cứu chúng ta, thu hồi di thể của Ngô Dương Tử tiền bối, đây là đại công...

Lạc Thất Thất giải thích.

- Nha...

Trương Huyền giờ mới hiểu được, vì cái gì bản thân làm sập phân bộ của Luyện Khí học viện, đối phương đột nhiên cải biến thái độ, không làm gì mình, nguyên lai là vì cái này.

- Lão sư, ta không được ngươi đồng ý, liền giao Phủ Cầm Luyện Khí pháp cho Luyện Khí học viện, mong lão sư trách phạt...

Nói đến đây, Lạc Thất Thất vội vàng khom người.

Phủ Cầm Luyện Khí pháp, là lão sư mang nàng lấy được, mà nàng không trải qua đồng ý, liền giao lên, có chút tự tiện chủ trương.

- Thứ này vốn chính là Ngô Dương Tử truyền thụ cho ngươi, ngươi muốn xử lý như thế nào, liền xử lý như thế ấy, lại nói, nộp lên cho Triệu viện trưởng, hắn có thể phát huy ra hiệu quả lớn nhất, không có gì!

Trương Huyền vội vàng vẫy tay.

Lạc Thất Thất bái Ngô Dương Tử làm thầy, là học sinh danh chính ngôn thuận của hắn, bộ công pháp này, truyền cho ai, làm thế nào, là nàng quyết định, cùng bản thân không có quan hệ.

- Đa tạ lão sư! Mặc dù đoán được lão sư sẽ đồng ý, nhưng mà không nghĩ tới nghĩ cũng không nghĩ, liền đáp ứng, loại lòng dạ này, quả thực làm người ta bội phục.

- Đúng rồi lão sư, sự tình nơi ở cũ của Ngô Dương Tử lão sư, ta tìm người tra xét, có người nói biết, hẹn ta đêm nay gặp mặt, hiện tại trời đã tối, ta muốn đi qua nhìn một chút!

Lại hàn huyên một hồi, Lạc Thất Thất đột nhiên nhớ tới một việc, nhịn không được nói.

- Đêm nay?

Trương Huyền ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc này mới phát hiện, ánh nắng đã rơi về phía tây, trời có chút tối.

Xử lý xong sự tình Linh Tài các, đã vượt qua giữa trưa, sau đó lại nghe công khai khóa, cùng Lạc Nhược Hi đi dạo, lúc hôn mê, đã đến buổi chiều! Đằng sau hôn mê ba ngày, không nghĩ tới vừa tỉnh dậy, đã là trời tối ngày thứ tư.

- Như vậy đi, ta ăn một chút gì đó, lại cùng đi với ngươi!

Chần chờ một chút, Trương Huyền nói.

Ba ngày không có một giọt nước, trong bụng sớm đã trống trơn.

- Liền biết lão sư đói bụng, ta đã chuẩn bị xong!

Lạc Thất Thất cười cười, cổ tay khẽ đảo, trên bàn bày đầy thịt rượu phong phú.

- Đa tạ!

Nhìn thấy đồ ăn mỹ vị, Trương Huyền thèm ăn nhỏ dãi, vội vàng bắt đầu ăn.

Vừa ăn cơm, vừa nhân cơ hội nhìn lại trong óc.

Ba ngày trước, sở dĩ hôn mê, là bởi vì thư viện chấn động, hiện tại tỉnh lại, cũng muốn nhìn một chút, đến cùng đã xảy ra chuyện gì.

Tinh thần yên lặng nhìn thức hải, rất nhành thì đến trong thư viện, lập tức sửng sốt.

- Cái này... Thay đổi thế nào?

Trước kia thư viện là một điện đường to lớn, bên trong đủ loại thư tịch san sát, nhìn không thấy cuối cùng, mà bây giờ, bộ dáng vẫn tương đồng như cũ, nhưng mà cung điện trở nên càng bao la, càng cao hơn lớn.

Dường như toàn bộ thư viện được sửa chữa, không chỉ càng thêm tráng lệ, diện tích càng lớn, cũng càng thêm uy nghiêm.

Từ xa nhìn lại, cho người ta một loại áp bách đến từ linh hồn.

Nếu như nói trước kia Thiên Đạo thư viện, mặc dù ở trong thức hải, nhưng cho người ta một loại cảm giác hư vô mờ mịt, như hoa trong nước, trăng trong gương, mà bây giờ, hoàn toàn khác biệt, vững chắc ổn trọng, tựa như trước mắt thật có một điện đường thật sự.

- Thiên Đạo thư viện càng thêm chân thật, nhưng mà cái này có làm được gì?

Trương Huyền Tràn đầy nghi hoặc.

Chương 1384: Thiên Đạo thư viện tấn cấp (hạ) (2)

Coi như trở nên chân thật, lại có tác dụng gì?

Đi tới gần giá sách, bắt tới một quyển sách, giống như trước đó… bắt hụt.

Nói cách khác, rất nhiều sách vở trước mắt, mặc dù thoạt nhìn chân thật hơn trước kia, nhưng vẫn là hư ảo, thấy được, sờ không được.

- Thư tịch trước đó đâu?

Những sách vở này là trống không, những sách trước kia thu vào đâu?

Đi tới gần, tiện tay bắt một bản, nhẹ nhàng mở ra.

Soạt!

Chỉ nghe trang sách lay động, Trương Huyền lập tức cảm thấy hoa mắt, nội dung trong sách, thẳng tắp đi vào trong óc, ghi khắc xuống.

- Cái này...

Con mắt hắn trợn tròn.

Trước kia những sách vở này, coi như hắn ở trong thư viện, cũng cần đọc qua, sau đó từng chữ từng chữ trí nhớ, hiện tại căn bản không cần, chỉ cần cầm sách lên, có ý đọc sách, nội dung trong đó tự động khắc sâu vào trong óc, sẽ không quên.

- Quá tốt rồi... Về sau tốc độ đọc sách, tuyệt đối sẽ gia tăng thật lớn!

Hai mắt tỏa ánh sáng, tràn đầy kích động.

Vốn nghĩ Thiên Đạo thư viện sửa chữa một chút, không có biến hóa quá lớn, không nghĩ tới là có biến hóa, chỉ là hắn không phát giác mà thôi!

Tiếp xúc thư tịch, liền có thể đọc thuộc lòng, chỉ cần ý thức ở trong thư viện, một canh giờ đừng nói mấy vạn quyển sách, coi như mấy trăm ngàn bản, cũng có thể nhẹ nhõm đọc thuộc lòng.

Về sau, Thiên Đạo chi thư liền tiết kiệm, không cần lãng phí ở đây.

- Tốc độ đọc sách nhanh... nhưng năng lực khác có thay đổi mạnh hay không?

Thư viện trở nên càng cao hơn lớn, năng lực dường như mạnh lên, đã như vậy, có thể thêm càng nhiều công năng khác hay không?

Vội vàng rời khỏi thức hải, trở lại trước mắt, nhìn một cái đùi gà trong lòng bàn tay.

- Quan sát!

Trương Huyền thấp giọng hô.

Một quyển sách xuất hiện, tiện tay mở ra.

- Linh thú Thanh Hương Kê, là mỹ thực đại sư Ngô Bộ Thủy của Trầm Mê lâu, dùng bốn mươi bảy loại gia vị nấu thành...

Rất nhanh liền lật hết.

- Không có gì khác nhau ah! Trương Huyền vò đầu.

Thư viện trước kia giống như hiện tại, cũng có thể thấy được thiếu hụt, dường như cũng không gia tăng uy lực gì.

- Chẳng lẽ nhìn đùi gà không có tác dụng?

Tràn đầy kỳ quái, con mắt nhìn giá sách cách đó không xa.

Khu tinh anh, đủ loại đồ vật đầy đủ mọi thứ, trên giá sách cũng có chút thư tịch, có điều đều là sảng văn, địa lý, phong tục, thói quen… không phải là công pháp tu luyện.

- Thiếu hụt!

Vừa định đứng lên, nhưng nghĩ đến cái gì, Trương Huyền không đứng dậy, mà tinh thần khẽ động.

Hô!

Trong óc nhoáng một cái, một quyển sách xuất hiện.

- Cái này...

Vốn chỉ là ôm thái độ thử một lần, không có hy vọng quá lớn, nằm mơ cũng không nghĩ tới, thật có sách xuất hiện, vội vàng cầm trong tay, tiện tay mở ra.

Sau khi xem xong, lại liên tục thí nghiệm mấy lần, một lát sau, hai mắt kích động tỏa ánh sáng.

- Không cần chạm đến, liền có thể thu vào thư viện, quá tốt rồi...

Trước kia muốn thu vào thư tịch, chỉ có một biện pháp, chính là lấy tay sờ, mà bây giờ, chỉ cần con mắt nhìn sách, trong đầu thầm hô, đồng dạng có thể thu vào. Nói cách khác, không cần chạm đến, cũng có thể làm được!

Trước kia còn cần dọc theo giá sách chạy như điên, bây giờ căn bản không cần phiền toái như vậy.

Hiệu suất tăng lên gấp bội!

- Những vật khác thì sao?

Thử xong thư tịch, muốn thử xem những vật khác, có thể không đụng liền thu vào hay không, kết quả bất đắc dĩ phát hiện, căn bản làm không được.

Nói cách khác, hiện nay chỉ có thư tịch, tinh thần tập trung, nhìn sang liền có thể thu thập, những bảo vật, vật phẩm khác, vẫn cần chạm đến, mới có thể biết thiếu hụt.

Nhịn không được lắc đầu.

Làm hại hắn kích động một chầu.

Muốn là cái gì cũng không cần chạm, nhìn một chút liền biết, năng lực sẽ gia tăng gấp đôi.

Đáng tiếc, cũng không biết là cấp bậc thư viện không đến, hay bản thân Thiên Đạo liền có thiếu hụt, dù sao hiện nay là thực hiện không được.

- Thử lại lần nữa!

Trong lòng vẫn cảm thấy không cam tâm, thí nghiệm lần nữa.

Hắn bên này thử vui vẻ, Lạc Thất Thất ngồi đối diện lại bối rối.

Vốn là mua một bàn đồ ăn, muốn cho lão sư hưởng dụng thật tốt, kết quả lão sư cầm lấy một cái đùi gà, trái xem phải xem, giống như gặp bạn tốt, một hồi cao hứng, một hồi lắc đầu, một hồi hưng phấn, một hồi phiền muộn, một hồi ngưng trọng, một hồi thả lỏng...

Đủ loại biểu lộ cái gì cần có đều có.

Chẳng lẽ, hôn mê một chút, đầu óc cháy hỏng? Đến bây giờ còn chưa khỏi?

Nếu không, chỉ cần là người bình thường, nghiêm túc nhìn cũng hẳn là nàng, mà không phải đùi gà a!

Bất kể nói thế nào, nàng cũng là hoa khôi của trường, đại mỹ nữ ngàn dặm mới tìm được một, dung mạo xinh đẹp như vậy, làm sao có thể kém một cái đùi gà?

Đang cảm khái, chỉ thấy lão sư trước mắt khẽ vươn tay, kéo một cái đùi gà khác xuống, tiến hành quan sát càng thêm nghiêm túc.

Dường như đang trả lời nàng nghi ngờ, một cái đùi gà so ra kém, vậy liền... hai cái!

- ...

Lạc Thất Thất.

Chương 1385: Hồ Yêu Yêu (1)

Qua không biết bao lâu, Trương Huyền “thẩm duyệt” hết đùi gà, hắn để xuống.

Đối với vật phẩm khác, nhìn quả thực không được, vẫn cần chạm đến, chỉ có thư tịch đặc thù, nhìn một cái, thu nhập thức hải.

- Chỉ cần đọc sách nhanh là được!

Mặc dù lần này thư viện tấn cấp, biến hóa không phải đặc biệt lớn, nhưng Trương Huyền cực kỳ thỏa mãn.

Trước kia đến Tàng Thư khố, đều điên cuồng chạy băng băng, không có người nhìn thấy còn tốt, có người nhìn thấy, khẳng định sẽ nghĩ hắn bị điên. Hiện tại tốt rồi, chỉ cần nhìn lên một cái liền có thể thu vào, không chỉ tốc độ, cử chỉ khẳng định cũng u nhã hơn nhiều, coi như có tiến bộ lớn.

Hắn hài lòng gật đầu, ăn cơm rất nhanh, lúc này mới đứng dậy:

- Được rồi, đi thôi!

Lúc trước Ngô Dương Tử ở trong cung điện dưới lòng đất, từng nói truyền thừa trọng yếu nhất của mình, cùng bảo tàng sưu tập suốt đời, đều lưu ở nhà cũ chỗ Địa Long tam tinh, hơn hai nghìn năm trôi qua, trọng yếu không phải Địa Long tam tinh là cái gì, mà là tìm được nhà cũ trước ở nơi nào.

Lạc Thất Thất vừa về liền tìm người hỏi thăm, hai ngày nay chiếu cố Trương Huyền hôn mê, cũng không ngừng tìm kiếm, rốt cục có tin tức, hắn tự nhiên cũng muốn đi xem nhìn.

- Ân!

Nữ hài gật gật đầu.

Vừa đi ra tiểu viện, chỉ thấy một nữ hài đang định gõ cửa, nhìn thấy hắn ra, vội vàng ôm quyền:

- Trương sư!

- Nhiễm Tiếu Tiếu?

Trương Huyền nhận ra được.

Chính là nữ Danh Sư lần trước khiêu chiến hắn kia, tên thứ ba trong năm nhất thi đấu Nhiễm Tiếu Tiếu.

Vị này muốn cùng hắn tỷ thí sư ngôn thiên bẩm, kết quả bị hắn nhẹ nhõm mê hoặc, ra tay dạy dỗ tên thứ hai Ngô Thiền cùng tên thứ tư Tiêu Nam.

- Vâng! Lần này ta là chuyên tới cảm tạ ân chỉ điểm của Trương sư...

Nhiễm Tiếu Tiếu gật đầu nói.

Vốn một tân sinh vừa tới, liền muốn ở vị trí thứ nhất, nàng là cực kỳ không cam lòng, nhưng đối phương có thể nói ra mấu chốt tu luyện của nàng, làm nàng hiểu được chênh lệch với đối phương.

Hai ngày nay, ràng buộc loại bỏ, tu vi rốt cục đột phá, trong lòng tràn đầy kích động, chạy tới chuyên cảm tạ, mặt khác cũng nghe được vài tin tức, muốn đi qua nói một chút.

- Không cần khách khí, cũng là đồng học, nên như vậy!

Trương Huyền khoát tay áo.

- Nếu như không phải Trương sư chỉ điểm, ta có thể sẽ bị khốn tại nguyên chỗ không biết bao lâu...

Nhiễm Tiếu Tiếu nhẹ gật đầu, đang muốn nói tiếp, đột nhiên sững sờ:

- Thất Thất học trưởng?

Vừa rồi Trương sư đi ra trước, nàng liền hàn huyên, không nghĩ tới sau lưng còn có một người, hơn nữa còn là Lạc Thất Thất học trưởng nổi danh nhất năm thứ hai.

- Ân!
Lạc Thất Thất nhẹ gật đầu.

Đối phương là thiên tài bài danh năm vị trí đầu năm hai, nàng tự nhiên gặp qua.

- Các ngươi...

Nhiễm Tiếu Tiếu nháy con mắt, tràn đầy khiếp sợ.

Lạc Thất Thất ở Danh Sư học viện, danh khí rất lớn, không chỉ bởi vì thiên tư cao, tu vi năm thứ hai cũng có thể sắp xếp top 5, chủ yếu nhất là, người xinh đẹp, nghe nói gia thế cũng không đơn giản.

Đơn thuần dung mạo, trên Hoa Khôi bảng tuyệt đối có thể xếp trước mấy, luôn không lui tới với nam tử khác, vì sao chạy đến trong nhà Trương sư?

Hơn nữa còn lúc trời tối... Bọn họ đang làm gì?

- Ta học tập kỹ nghệ luyện đan của Trương sư, hắn là lão sư của ta!

Lạc Thất Thất nói.

- Lão sư?

Nhiễm Tiếu Tiếu nhoáng một cái, con mắt trợn tròn, vẻ mặt không thể tin được.

Vị Trương sư này vừa tới học viện, là học sinh năm nhất, ngươi thiên tài năm thứ hai, hoa khôi nổi danh của trường, nhận hắn làm thầy...

Truyền đi, có thể để tất cả nam sinh của học viện nổi điên hay không?

- Nếu nhưng là cảm tạ, thì không cần thiết, tất cả mọi người là bạn học, trợ giúp lẫn nhau cũng bình thường!

Không muốn ở chỗ này chậm trễ thời gian, Trương Huyền khoát tay áo, muốn cùng Lạc Thất Thất rời khỏi.

- Ah!
Nhiễm Tiếu Tiếu kịp phản ứng, vội mở miệng:

- Kỳ thật ta tới không chỉ cảm tạ, còn có một việc muốn nói với Trương sư!

- Ồ?

- Mấy ngày nay ta tu luyện, cũng đi ra ngoài một chuyến, nghe nói... Nghe nói Trương sư đắc tội không ít học hội, bọn họ muốn liên thủ trừng trị ngươi!

Nhiễm Tiếu Tiếu vội nói.

- Đắc tội học hội? Ta lúc nào đắc tội qua bọn họ?

Trương Huyền sững sờ.

Mặc dù ở thời điểm công khai khóa, một chút học hội muốn hắn mua sắm thư tịch của đối phương... Nhưng mà không có mua, nên không tính là đắc tội đi.

Giao dịch tự do, đường đường Danh Sư liên hợp thành tổ chức, làm sao có thể bởi vì chút chuyện nhỏ này liền trừng trị mình?

- Không có đắc tội?

Thấy hắn hoàn toàn không biết gì cả, không giống giả mạo, Nhiễm Tiếu Tiếu lắc đầu:

- Những học hội này, sưu tập tư liệu học viện, hội tụ thành sách, định bán ra cho tân sinh, kết quả buôn bán bị Trương sư xáo trộn, một bản cũng không bán được không nói, còn bị nghi ngờ, làm sao có thể không ghi hận...

- Buôn bán bị ta xáo trộn?

Trương Huyền vò đầu:

- Ta cái gì cũng không có làm ah!

Xáo trộn gì?

Ba ngày nay một mực hôn mê, cái gì cũng không biết, chẳng lẽ bị mộng du, làm ra sự tình bản thân không biết?

- Không có làm cái gì?

Nhiễm Tiếu Tiếu cười khổ:

- Trương sư có biết tân sinh tên Quân Nhược Hoan? Còn có Tống Siêu, La Tuyền hay không?

- Đương nhiên biết!

Trương Huyền gật đầu.

- Ba người bọn hắn, lấy danh nghĩa của ngươi, miễn phí cung cấp tư liệu cho tân sinh, hơn nữa đưa ra tư liệu càng thêm kỹ càng chuẩn xác... Không chỉ tân sinh oanh động, lão sinh cũng vỡ tổ!

Nhiễm Tiếu Tiếu nói.

- Cung cấp miễn phí?

Con mắt của Trương Huyền đảo một vòng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau