THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1371 - Chương 1375

Chương 1371: Thu phục Các chủ (1)

- Bảo vật nhận chủ? Linh Tài các nhận chủ?

- Xảy ra chuyện gì?

- Tên này đến cùng làm sao làm được?

...

Mọi người bị khóa trong phòng cũng đần độn.

Lúc này bọn họ cũng phát hiện thanh niên quỷ dị, tùy tiện đập mấy lần, bảo vật nhận chủ, tùy tiện đạp mấy phát, Linh Tài các nhận chủ...

Ngươi còn có đồ vật gì, không có cách nào nhận chủ không?

Khó trách vị Các chủ kia sẽ điên, đổi lại bọn họ, hang ổ của mình bị người khác ăn cắp cũng sẽ điên ah!

- Thiếu gia...

Tôn Cường càng là mí mắt xoay loạn.

Vốn cho rằng thiếu gia đến tìm phiền phức, nhiều nhất làm cho đối phương biết sự tình đánh lén mình, ra chút bồi thường liền thôi, hiện tại xem ra, căn bản không phải có chuyện như vậy!

Đây là muốn bứng cả nhả người ta a!

Quá độc ác!

Mặc dù lão gia cũng làm việc rất ác độc, nhưng thân là Danh Sư, sẽ còn băn khoăn ba phần, so với thiếu gia, là kém xa.

Đối phương là Thánh giả, mặc dù băn khoăn thân phận Danh Sư của ngươi có thể nhịn một lúc, nhưng kích động như vậy, có thể sẽ nhịn không được, trực tiếp hạ sát thủ hay không?

Nếu thực như thế, trừ lão gia, ai cũng cứu không được.

- Ta muốn ngươi chết...

Đang lo lắng, liền nghe Các chủ quả nhiên nhịn không được, tiếng gầm gừ điên cuồng vang lên, lật tay một cái, lực lượng cuồng bạo của cường giả Thánh cảnh ầm vang mà ra, đập tới thiếu gia.

- Thiếu gia...

Con ngươi co rụt lại, đang muốn xông qua, thay thiếu gia chống lại công kích, chỉ thấy thiếu gia nâng tay vung lên.

- Che đậy!

Nương theo hắn nói, mấy chục kiện bảo vật lập tức bay lên, ngăn ở trước mặt, cùng thời khắc đó, mặt đất nổ vang, thanh âm cơ quan quay vang lên, mấy bức tường cao lớn đột nhiên từ mặt đất sinh ra, phong tỏa hai người ở bên trong.

- Thiếu gia...

Thấy hắn cùng một cường giả Thánh cảnh nổi điên, đồng thời bị khóa ở trong gian phòng chật hẹp, vẻmặt Tôn Cường lo lắng, muốn xông vào, lại phát hiện bức tường ngăn cản hắn không biết là cái gì luyện chế thành, vô cùng chắc chắn, lấy thực lực của hắn bây giờ, căn bản mở không ra.

- Nguy rồi, nếu thiếu gia có chuyện bất trắc, làm sao bàn giao với lão gia!

Không nghĩ tới Linh Tài các Các chủ thật nhịn không được muốn ra tay với một vị Danh Sư, Tôn Cường gấp gáp đến muốn khóc.

Không gặp được lão gia, hắn chỉ là một tiểu thương cửa hàng bình thường, cả một đời sẽ chết già ở Thiên Huyền vương quốc, không cách nào hiểu biết thế giới càng rộng lớn hơn.

Là lão gia, để hắn thực lực đại tiến, là lão gia dẫn hắn xuất hiện, không chê hắn xuất thân thấp hèn, ủy thác trách nhiệm... Tín nhiệm hắn như thế, giao thiếu gia cho hắn chiếu cố, thật muốn có việc, chết trăm lần cũng không hết tội!

- Thiếu gia, ngươi nhất định không thể xảy ra chuyện gì...

Toàn thân Tôn Cường run rẩy, dọc theo bức tường trước mắt qua lại loạn chuyển, muốn tìm địa phương chui vào, lại phát hiện cơ quan trước mắt vô cùng ảo diệu, căn bản là vào không được.

Bành bành bành bành!

Đang rầu rĩ, không biết như thế nào cho phải, liền nghe bên trong vang lên thanh âm quyền cước vào thịt.

- Thiếu gia bị đánh...

Hốc mắt ửng hồng, gấp gáp không kềm chế được.

- Không được, ta nhất định phải cứu thiếu gia, dù chết cũng sẽ không tiếc...

Hắn cắn răng, đang nghĩ làm sao theo vách tường tiến lên, liền nghe bên trong có tiếng kêu thảm vang lên.

- Ah... Không đánh nữa!

- Ta sai rồi, còn không được sao...

Nghe được thanh âm này, thân ảnh nguyên bản gấp gáp ngừng lại, sững sờ tại nguyên chỗ.

Đây không phải thiếu gia, mà là... vị Các chủ kia!

Các chủ cầu xin tha thứ?

Chẳng lẽ... Thiếu gia đánh cường giả Thánh cảnh?

Tôn Cường mộng bức, hoàn toàn choáng váng. ...

Thời gian trở lại lúc Linh Tài các Các chủ ra tay với Trương Huyền.

Biết thực lực của hắn bây giờ, cho dù có những bảo vật này hộ chủ, cũng ngăn cản không nổi, Trương Huyền không chút do dự, trực tiếp khởi động cơ quan của Linh Tài các, ngăn cách mọi người chung quanh ở bên ngoài.

Cứ như vậy, chẳng khác nào hắn cùng vị Các chủ này bị nhốt ở trong một gian phòng phong kín, tinh thần cũng khó dò xét, dễ dàng giáo huấn tên này một chầu.

Hô hô hô!

Làm xong những chuyện này, không chần chờ chút nào, cổ tay khẽ đảo, một quyển sách xuất hiện ở trong lòng bàn tay, ngay sau đó hơn hai mươi khôi lỗi Dị Linh tộc xuất hiện ở trước mặt.

- Đánh hắn!

Hắn dặn dò một tiếng.

Rất nhiều khôi lỗi có kinh nghiệm cuồng ẩu Tử Dương thú, không chút do dự, đồng loạt đi tới trước mặt Các chủ, đổ ập xuống liền đánh tới.

Linh Tài các Các chủ, vốn nghĩ đánh giết một tiểu tử Kiều Thiên cảnh dễ như trở bàn tay, nằm mơ cũng không nghĩ tới, đối phương có nhiều Thánh giả khôi lỗi như vậy, ngay cả phản ứng cũng không kịp, liền bị đánh da mặt sưng phù, không còn nhân dạng.

Thật vất vả tìm tới cơ hội muốn chạy trốn, liền cảm thấy một cỗ sát lục chi khí truyền đến, ép tới hắn không thể động đậy, chỉ có thể bị động ăn đòn.

Thực lực của hắn chỉ là Thánh giả sơ kỳ, so với Tử Dương thú còn kém xa vạn dặm, làm sao chống đỡ được nhiều khôi lỗi như vậy, thời gian qua một lát liền bị đánh hoàn toàn thay đổi, kêu thảm liên tục.

Mặc dù Linh Tài các rất trọng yếu, nhưng so với tính mạng, khẳng định là người sau ah!

Đối phương có thể ép hắn sắp tức điên, mặt không đổi sắc, tâm tính trầm ổn có thể tưởng tượng, có thể đoán được, không cầu xin, khẳng định sẽ bị đánh chết.

Hết cách rồi, đành phải mở miệng la lên.

- Cống hiến linh hồn, nhận ta làm chủ, có thể tha cho ngươi khỏi chết...

Đối mặt hắn cầu xin tha thứ, Trương Huyền không hề cảm xúc.

Đối phương là cường giả Thánh cảnh, trực tiếp giết chết, khẳng định sẽ huyên náo dư luận xôn xao, phiền phức cực lớn, nhưng lại không thể thả, suy đi nghĩ lại, chỉ có thể để cho đối phương thần phục.

Thần phục, ngoan ngoãn nghe lời, liền sẽ không rò rỉ bí mật, bản thân cũng chẳng khác nào có cường giả Thánh cảnh làm hộ vệ, không cần làm cái gì cũng dùng khôi lỗi.

Khôi lỗi là đại sát chiêu sau cùng, có thể không cần, tốt nhất không dùng.

Nếu không, dẫn tới cường giả ngấp nghé, liền xem như hắn, cũng không cách nào giải quyết.

- Nhận ngươi làm chủ?

Linh Tài các Các chủ sững sờ.

Cống hiến linh hồn nhận chủ, đây là thủ đoạn thuần thú mới có.

Nếu như nhân loại muốn thuần phục nhân loại, cần lý giải linh hồn cực kỳ cao thâm mới được, trong rất nhiều chức nghiệp, cũng chỉ có Vu Hồn sư mới có thể làm đến, tên này muốn mình làm như vậy, chẳng lẽ là một vị Vu Hồn sư?

Chương 1372: Thu phục Các chủ (2)

Loại nghề nghiệp này không phải đã diệt tuyệt sao?

- Tiếp tục động thủ, đánh chết thì ngưng...

Đang chần chờ, không biết như thế nào cho phải, liền nghe thanh niên trước mặt tiếp tục nói.

- Đừng...

Thấy nhiều khôi lỗi khí thế hùng hổ lao đến, Linh Tài các Các chủ vội vàng vẫy tay.

Nhận chủ mà thôi, chỉ cần có thể sống, làm gì cũng được.

Trước kia hắn làm qua sơn phỉ, biết sinh mệnh trân quý, cái gì tôn nghiêm, so với sinh mệnh không đáng một đồng.

Nếu có tôn nghiêm của cường giả Thánh cảnh, hắn sao có thể dung túng thuộc hạ, nhìn thấy đồ tốt liền cướp đoạt? Điên cuồng tích lũy tài phú?

- Ta... Nhận chủ!

Biết không nhận chủ, hôm nay khẳng định sẽ chết ở chỗ này, Các chủ cắn răng, mở miệng nói.

Nói xong, linh hồn khẽ động, chia ra một chút hồn phách, ngay sau đó liền cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ thu hút hắn tới, đi vào mi tâm của thanh niên trước mắt.

Tu vi đạt tới Thánh giả, đã có khống chế với linh hồn, chia ra một phần nhỏ, vẫn là rất nhẹ nhàng có thể hoàn thành.

- Thật mạnh...

Hồn phách đi vào mi tâm đối phương, lập tức nhìn thấy một hồn phách nguy nga như cự nhân, đứng sừng sững ở trước mặt, lóng lánh ánh sáng.

Sắc mặt hắn trắng nhợt, giật nảy mình.

Cái linh hồn này, so với Thánh giả như hắn còn cao hơn không biết gấp bao nhiêu lần.

Cũng là nói, đơn thuần hồn thể, mình kém đối phương nhiều lắm.

Đối phương là cự nhân, mà hắn chỉ là hài tử chưa trưởng thành mà thôi!

- Chẳng lẽ... Thật là Vu Hồn sư? Nhưng xem như Vu Hồn sư cũng không cường đại như vậy đi...

Thân thể hắn run lên.

Mặc dù chưa thấy qua Vu Hồn sư, nhưng nhìn qua lịch sử ghi chép, biết không mạnh mẽ hơn tu luyện giả quá nhiều, mà gia hỏa trước mắt, hoàn toàn thoát ly phạm vi có thể nhận biết... Đến cùng tu luyện thế nào?

Đến cùng là quái thai từ đâu xuất hiện?

Hô!

Trong rung động, linh hồn cùng hồn phách của đối phương dung hợp, Các chủ biết chỉ cần đối phương hơi chuyển động ý nghĩ, liền có thể tuỳ tiện chém giết hắn, không dám tiếp tục nói nhảm, đứng dậy, thần thái cung kính ôm quyền:

- Chủ nhân!

- Ân, gọi ta thiếu gia đi!

Trương Huyền hài lòng nhẹ gật đầu.

Mặc Hồn Sinh đã từng nhận chủ, có kinh nghiệm, biết phương pháp nhận chủ, lại tiến hành một lần, rất đơn giản. - Vâng thiếu gia!

Các chủ vội vàng gật đầu.

Biết hắn đã không cách nào phản kháng, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, thu Ngoan Nhân cùng rất nhiều khôi lỗi vào.

- Ngươi tên là gì?

Làm xong những chuyện này, hắn nhìn lại hỏi.

- Thuộc hạ Ngụy Trường Phong!

Linh Tài các Các chủ nói.

- Trường phong phá lãng... Tên không tệ, tốt, ta gọi ngươi tiểu Phong đi!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Đã là hạ nhân, cũng nên có cái tên, cũng không thể một mực xưng hô Các chủ a!

- Vâng!

Ngụy Trường Phong vội vàng gật đầu.

- Chuyện ngày hôm nay, quản tốt miệng của mình, không thể truyền ra ngoài!

Trương Huyền bàn giao.

- Yên tâm đi thiếu gia, đánh chết ta cũng sẽ không nói ra!

Ngụy Trường Phong vội vàng gật đầu. Đối phương một Kiều Thiên cảnh, tiện tay ném ra Thánh giả khôi lỗi, hơn nữa còn là hơn hai mươi cái... Nói ra cũng phải có người tin mới được!

- Ân, biết tại sao ta tìm Linh Tài các các ngươi phiền phức không?

Giao phó xong, biết đối phương sẽ không nói lung tung, lúc này Trương Huyền mới hài lòng nhẹ gật đầu.

- Thuộc hạ không biết!

Ngụy Trường Phong nghi hoặc.

- Rất đơn giản, Linh Tài các các ngươi ngấp nghé bảo vật của ta! Mấy cái này đều là thuộc hạ của ngươi a!

Bàn tay trảo một cái, nóc phòng Linh Tài các mở ra, một con Tử Dực Thiên Hùng thú bay vào, ném xuống bốn gia hỏa nửa chết nửa sống.

Nhìn thấy mấy người này, da mặt Ngụy Trường Phong co lại:

- Vâng!

- Bọn họ đánh lén hạ nhân cùng học sinh của ta, bị ta đánh thành như vậy, ngươi nhìn xem xử lý đi!

Trương Huyền khoát tay áo:

- Mặt khác, mau chóng xử lý Linh Tài các một chút, đến nơi của ta chăm sóc. Yên tâm, chăm sóc tốt, ta sẽ chỉ điểm ngươi đột phá, để tu vi của ngươi càng ngày càng cao!

- Vâng!

Ngụy Trường Phong vội vàng gật đầu.

Làm hạ nhân, chủ nhân nói cái gì là cái đó, đây là chuyện không có cách nào khác.

Còn đối phương nói muốn chỉ điểm hắn, hắn hơi không tin.

Kiều Thiên cảnh, nhiều nhất Danh Sư ngũ tinh mà thôi, có thể chỉ điểm cường giả Thánh cảnh như hắn tu luyện? Nói đùa cái gì đó!

- Thế nào, không tin?

Dường như nhìn ra ý nghĩ của hắn, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

- Thuộc hạ không dám!

Ngụy Trường Phong vội nói.

- Ngươi mở Linh Tài các, thậm chí không tiếc cướp đoạt bảo vật, nếu như ta không nhìn lầm, là muốn cứu người a?

Trương Huyền nhàn nhạt nhìn qua.

- Thiếu gia... Thiếu gia làm sao biết?

Con ngươi của Ngụy Trường Phong co rụt lại.

Chương 1373: Lại quay về học viện (1)

Vừa rồi Ngụy Trường Phong thi triển võ kỹ với hắn, thông qua Thiên Đạo thư viện liền nhẹ nhõm nhìn ra vị trí thiếu hụt.

Trước đó cảm thấy tên này việc ác bất tận, vì nhận được chút bảo vật, không tiếc ra tay đánh nhau, nhưng sau khi biết nguyên nhân, lại mang theo đồng tình.

Đối phương cũng không phải hạng người lòng tham không đáy, mà là vì cứu người.

- Không cần phải để ý đến vì sao ta biết, ta chỉ nói cho ngươi, cống hiến thật tốt, ta sẽ ra tay điều trị, coi như trị không khỏi, cũng sẽ giúp ngươi tìm người chữa khỏi!

Trương Huyền nói.

- Ngươi, ngươi...

Thân thể Ngụy Trường Phong run lên.

Đối phương nói không sai, hắn mở Linh Tài các, không tiếc đắc tội vô số người, mục đích đúng là sưu tập bảo vật đặc thù, cứu chữa nữ nhi bệnh nặng.

Thời điểm nữ nhi của hắn còn ở trong bụng, bị thương bản nguyên, thuộc về chứng bệnh Tiên Thiên, tìm vô số danh y cũng không có kết quả, vị Y Sư lục tinh đỉnh phong cuối cùng cho phương thuốc, để hắn nghĩ biện pháp dùng linh tính trong bảo vật kéo mệnh.

Những năm này, là dựa vào loại phương pháp kia kéo dài hơi tàn.

Nhưng xem ra, lại không chiếm được phương pháp trị liệu đúng đắn, cũng sống không lâu.

Chuyện này chỉ ở trong vòng tròn Thánh giả của Hồng Viễn thành lưu truyền, vị này làm sao biết được?

- Nếu như thiếu gia có thể cứu chữa con gái của ta, Trường Phong nguyện ý máu chảy đầu rơi, muôn lần chết không chối từ!

Nhớ tới vị thiếu gia này vô số thủ đoạn thần kỳ, trong lòng hơi động, Ngụy Trường Phong cắn răng quỳ xuống đất.

- Ân, ta cũng không cần ngươi máu chảy đầu rơi, chỉ cần cống hiến thật tốt, tự sẽ có hồi báo!

Khoát tay áo, Trương Huyền lập tức ném qua một hồ lô rượu:

- Uống!

- Vâng!

Không biết thiếu gia có ý tứ gì, nhưng đối phương nói không dám vi phạm, Ngụy Trường Phong mở nắp, uống xong.

Cô cô cô cục cục!

Rượu ngon tiến nhập thể nội, lập tức cảm thấy một dòng nước nóng dạo chơi toàn thân, ngay sau đó thương thế bị khôi lỗi đánh ra, mắt trần có thể thấy khôi phục, hoàn hảo không chút tổn hại.

- Đây là... Thánh dược chữa thương?

Con ngươi hắn co rụt lại.

Mặc dù hắn là cường giả Thánh cảnh, lại mở Linh Tài các, giá trị bản thân không ít, nhưng thánh dược chữa thương công hiệu như vậy, vẫn là chưa từng thấy qua.

Uống xong là tốt rồi... Nắm giữ loại vật này, có lẽ thiếu gia thật có thể cứu nữ nhi.

- Trước dọn dẹp cục diện rối rắm nơi này một chút đi! Cũng không giải thích, Trương Huyền nói.

Để thuộc hạ tin phục, phải ân uy tịnh thi, mới vừa đánh một trận, tự nhiên phải cho chút chỗ tốt, để hắn có chỗ trông đợi.

Nếu không, xem như linh hồn nhận chủ, ngoài hợp mà trong xa, phiền phức cũng không nhỏ.

- Vâng!

Biết hiện tại công lao chưa lập, thiếu gia không có khả năng ra tay cứu trị nữ nhi của hắn, Ngụy Trường Phong cũng không rầu rĩ, đứng lên.

Kẹt kẹt!

Cơ quan khởi động, bức tường chặn hai người chậm rãi biến mất, lập tức thấy được thân ảnh đám người Tôn Cường.

- Các chủ!

Đội hộ vệ vội vã lao đến, nhìn thấy Trương Huyền còn đứng tại chỗ, đồng thời không bị Các chủ đánh chết, vũ khí đồng loạt chỉ tới, vây quanh lấy hắn.

- Làm càn!

Ngụy Trường Phong giật nảy mình, nhướng mày:

- Từ hôm nay trở đi, vị này là thiếu gia của ta, các ngươi cũng phải xưng hô thiếu gia! So với ta còn phải tôn trọng, dám vi phạm, giết không tha!

- Thiếu gia?

Rất nhiều hộ vệ sửng sốt.

Các chủ đây là đầu óc có vấn đề, hay là thế nào? Đối phương bứng cả hang ổ của ngươi, còn muốn gọi hắn thiếu gia?

Trong lòng kỳ quái, nhưng thấy khuôn mặt của đối phương ngưng trọng, không giống nói đùa, đành phải cúi đầu ôm quyền:

- Bái kiến thiếu gia!

- Cái này...

Bên cạnh rất nhiều tu luyện giả đều choáng váng.

Mới vừa rồi cảm thấy thanh niên này để bảo vật nhận chủ, để Linh Tài các nhận chủ liền đủ nghịch thiên, kết quả... Người ta ngay cả Linh Tài các Các chủ là Thánh giả cũng nhận chủ!

Có thể khoa trương hơn một chút không?

- Thiếu gia...

Khóe miệng của Tôn Cường cũng co giật.

Mới vừa rồi còn lo lắng hắn sẽ xảy ra chuyện... Hiện tại xem ra, suy nghĩ nhiều, xảy ra chuyện chính là vị Các chủ này.

Ngay cả Thánh giả cũng có thể thuần phục, thiếu gia đây là muốn nghịch thiên a!

- Không hổ là học sinh của lão gia, quả nhiên có phong thái của lão gia!

Hắn nhịn không được cảm khái.

- Chư vị, chuyện ngày hôm nay, còn hi vọng không cần truyền ra ngoài! Ngụy mỗ vô cùng cảm kích.

An bài xong hộ vệ, Ngụy Trường Phong ôm quyền.

Mặc dù những người này không biết tình huống chiến đấu vừa rồi, nhưng thiếu gia thích khiêm tốn, liền tận lực để cho người không nên truyền ra ngoài.

Dù sao thiếu gia từ đều đến cuối không nói ra họ tên, những người này coi như muốn nói, đoán chừng cũng nói không ra cái gì.

- Yên tâm đi, chúng ta nhất định giữ mồm giữ miệng!

- Chúng ta luôn rất nghiêm...

Rất nhiều tu luyện giả run rẩy, liên tục gật đầu.

Việc quan hệ tới một Danh Sư cùng Linh Tài các Các chủ, cho bọn hắn mười lá gan cũng không dám tiết ra ngoài.

Mấu chốt nhất là... Coi như tiết ra ngoài, hôm nay nhìn thấy sự tình ly kỳ như thế, cũng phải có người tin tưởng mới được.

- Ân, người tới, những bằng hữu này bị sợ hãi, cho mỗi người bọn hắn một phần lễ vật!

Chương 1374: Lại quay về học viện (2)

Thấy mọi người đáp ứng, Ngụy Trường Phong quay đầu phân phó.

Có thể mở Linh Tài các ở Hồng Viễn thành, đứng sừng sững nhiều năm không ngã, hắn tự nhiên cũng có biện pháp giao tiếp của mình.

Chỉ cần những người này thu lễ vật của hắn, khẳng định sẽ không dám nói huyên thuyên.

- Ân!

Nhìn thấy tiểu Phong xử lý chuyện giọt nước không lọt, Trương Huyền hài lòng nhẹ gật đầu.

Linh Tài các tự nhiên không có nhiều hàng giả như vậy, cái gọi là hàng giả đều là người khác tạo nên.

Viên đan dược cấp sáu kia, coi như không có khoa trương như đối phương nói, nhưng cũng không phải độc dược, mà là thời điểm hắn cầm lấy hộp ngọc, lặng lẽ thả một đạo chân khí.

Chuyên môn học qua chức nghiệp Độc sư, Thiên Đạo chân khí có thể trong một ý nghĩ biến thành kịch độc.

Năng lực như vậy, hạ độc chết một thử đan thú, tự nhiên vô cùng đơn giản, có thể lừa gạt những người khác.

Nếu như có người biết chuyện xảy ra, cầm đan dược chờ thêm một đoạn thời gian, đợi chân khí ẩn núp bên trong hao hết, hiệu quả sẽ bình thường trở lại.

Còn Thanh Đồng giản, thân là Vu Hồn sư, để nó không cách nào sinh ra công kích hồn phách, càng cực kỳ dễ dàng.

Đằng sau cái gọi là hàng giả, đại bộ phận đều là như thế, do Thiên Đạo thư viện phân tích thiếu hụt, sau đó đúng bệnh hốt thuốc, để hàng thật nháy mắt biến thành hàng giả, dễ như trở bàn tay.

Sự tình để vũ khí nhận chủ, thì giống như Tôn Cường nghĩ, thời điểm giới thiệu “hàng giả”, thuận tiện thu, nếu như đối phương ngoan ngoãn bồi thường, ngược lại cũng thôi, không bồi thường tiền, liền một lần hành động bộc phát, bứng cả hang ổ đi.

- Trở về đi!

Xử lý xong chuyện bên này, Trương Huyền không có tiếp tục lưu lại, mang theo Tôn Cường nhảy lên lưng Thiên Hùng thú, thẳng tắp bay lên không, biến mất trong tầm mắt mọi người.

Ngụy Trường Phong có thể phái người đi đoạt đồ vật của đám người Tôn Cường, tự nhiên biết chỗ ở, linh hồn bị hạn chế, thu thập xong cục diện rối rắm của Linh Tài các, khẳng định sẽ tới tìm kiếm, bản thân cũng không cần phải tiếp tục lưu lại.

Trở lại chỗ ở.

- Thiếu gia, đây là linh thạch thượng phẩm vừa rồi Linh Tài các Các chủ cho!

Trước đó Ngụy Trường Phong bồi thường mười viên linh thạch thượng phẩm, hắn thu vào.

- Ân!

Tiện tay tiếp nhận, Trương Huyền hài lòng nhẹ gật đầu, bàn giao một câu:

- Vấn đề tiền có thể không cần cân nhắc, lại đi tìm tiểu viện lớn một chút.

Hiện tại không thiếu tiền, tự nhiên phải ở khá hơn một chút. Nói thật, nơi này thực sự quá nhỏ, muốn thẩm vấn Tử Dương thú cũng không được.

- Vâng!

Tôn Cường gật đầu.

- Hiện tại các ngươi tu luyện, linh thạch thượng phẩm còn không cần đến, những bảo vật cùng đan dược này, ngươi nhìn xem xử lý, nếu như có thể tăng thực lực lên, thì mau chóng tăng lên! Cổ tay khẽ đảo, từ Linh Tài các lấy được bảo vật đều xuất hiện.

Tôn Cường tiếp nhận, lần nữa gật đầu.

Lần này đi Linh Tài các, nhận được không ít đan dược bảo vật, cho mấy người Trịnh Dương sử dụng, trong thời gian ngắn tiến bộ khẳng định rất lớn.

- Đúng rồi thiếu gia, hôm nay ta ra ngoài đi dạo, phát hiện một tiểu viện rất thích hợp yêu cầu, cách học viện rất gần, công trình cũng đầy đủ, chỉ là... mới vừa bị người khác mua đi!

Nhớ tới một việc, Tôn Cường nói.

- Mua đi liền không có biện pháp, Hồng Viễn thành rất lớn, tìm mấy tiểu viện rộng rãi không khó lắm!

Trương Huyền nói.

Đối phương mới vừa mua, chắc chắn sẽ không chuyển nhượng, cùng vấp phải trắc trở, không bằng tìm cái khác, dù sao nhóm người mình cũng không phải đặc biệt gấp.

- Ân, mấy ngày nay có việc liền để Tử Dực Thiên Hùng thú liên hệ ta, thực sự không được thì liên hệ Các chủ tiểu Phong!

Trương Huyền bàn giao.

An bài xong, lúc này mới bước lên lưng thú bay về học viện.

Sự tình bên này kết thúc, cũng nên đi Kinh Hồng viện, Ma âm viện tìm thư tịch nhìn.

Tiên Thiên thai độc trong Vu hồn, không sớm xử lý một chút, sẽ thêm ra rất nhiều biến cố không thể dự đoán.

Trở lại khu tinh anh, để Thiên Hùng thú về phủ đệ, đang định tìm người hỏi thăm vị trí của Ma âm viện hoặc Kinh Hồng viện, liền nghe đến tiếng đập cửa liên tiếp.

Mở cửa xem xét, chỉ thấy đám người Nhược Hoan công tử, La Tuyền, Tống Siêu đứng ở bên ngoài. Bọn họ được đám người Bạch sư mang về học viện, đã sắp xếp chỗ ở xong xuôi, nghe nói Trương Huyền ở chỗ này, liền đặc biệt tới thăm hỏi.

- Trương sư, hôm nay tất cả mọi người đi bái sư, ngươi đi chưa?

Hàn huyên vài câu, Nhược Hoan công tử nhịn không được hỏi.

- Còn chưa đi!

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn không có ý định bái sư, dù sao lên khóa hay không đối với hắn không có gì khác nhau, chỉ cần cho đọc sách là được.

- Chúng ta cũng không đi, đặc biệt tới tìm ngươi, muốn nghe xem ý kiến của Trương huynh, bái nhập môn hạ ai tốt nhất!

Nhược Hoan công tử cười nói.

Luận tuổi tác, hắn cùng đám người La Tuyền, đều lớn hơn Trương Huyền, có điều thế giới này thực lực vi tôn, xưng hô Trương huynh, xem như một loại tôn trọng.

- Cái này... Ta cũng không rõ ràng!

Trương Huyền nói.

Hắn làm sao biết bái nhập ai tốt nhất, hắn lại không có ý định bái sư a.

- Ngươi không rõ ràng? Cái này sao có thể! Chúng ta là nghe nói, Mi trưởng lão tự mình muốn thu ngươi làm đệ tử, ngươi cũng cự tuyệt...

Đám người La Tuyền mặt mũi không tin.

Hôm qua bọn họ vừa đến học viện liền nghe những học sinh mới nói.

Vị Trương sư này nghĩa bạc vân thiên, phân học phần của mình cho mọi người, nhận được Mi trưởng lão ưu ái, ý định thu làm học sinh, kết quả lại cự tuyệt.

Ngươi ngay cả Mi trưởng lão cũng không nguyện ý bái sư, chẳng phải có nhân tuyển tốt hơn sao?

- Ta bây giờ còn chưa đi nghĩ những thứ này, các ngươi có nhân tuyển thích hợp? Nói ra nghe một chút, ta tìm người giúp các ngươi hỏi thăm!

Trương Huyền mỉm cười nhìn qua.

Mấy người này đặc biệt tới, chỉ sợ là có ý kiến, bằng không thì cũng không nói muốn nghe ý kiến của mình.

Tân sinh cái gì cũng không hiểu, không cách nào biết lão sư tốt xấu, hắn không giống, hoàn toàn có thể tìm đám người Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi hỏi một chút, tìm đám người Mi trưởng lão hỏi thăm, chắc hẳn cũng sẽ nói rõ.

Nếu không đi tìm những học sinh cũ quản lý khu tinh anh kia hỏi thăm, khẳng định cũng sẽ trả lời.

Mặc dù đến học viện thời gian không dài, nhưng con đường rộng hơn đám người Nhược Hoan công tử nhiều lắm.

Chương 1375: Thương Nguyệt hội (1)

- Như vậy a, hôm nay lão sư của mười đại học viện tuyển nhận học sinh, đều sẽ đi đài giảng bài công khai khóa một tiết, chúng ta hi vọng Trương sư có thể cùng chúng ta đi xem, tầm mắt của ngươi rộng mở, giúp chúng ta lựa chọn, sẽ cực kỳ phù hợp...

Nhược Hoan công tử có chút lúng túng mở miệng.

Bị gia hỏa trước mắt này liên tục đả kích đã quen, biết bản lĩnh cùng nhãn lực của tên này.

Nếu để cho hắn hỗ trợ chọn, khẳng định tốt hơn nhóm người mình chọn nhiều.

Học viện bái sư chỉ có ba ngày, một khi tìm không thấy thích hợp, sau này sẽ nhận hạn chế, suy đi nghĩ lại, mấy người vẫn cảm thấy phiền phức Trương Huyền một chút.

Dù sao cùng một nơi tới, xem như quen thuộc.

Vị Trương sư này nếu bàn về nhãn lực, thì còn cao hơn đám người Hồng sư không ít.

- Đài giảng bài? Công khai khóa?

Trương Huyền sững sờ.

Hắn đi tới học viện, khảo hạch Luyện Khí sư lục tinh, cũng không rõ ràng còn có chuyện như vậy.

Đài giảng bài là địa phương trung tâm nhất của Danh Sư học viện, tiến hành một ít loại hình thi đấu đều sẽ tới đây. Cũng là nơi không ít học sinh giải quyết mâu thuẫn, tương tự tỷ thí đài ở những nơi khác.

Còn công khai khóa, trước đó thời điểm ở Hồng Thiên học viện làm lão sư, liền nghe nói qua.

Chính là ở tiết này ai cũng có thể tới quan sát chương trình học, như vậy cũng có thể biểu hiện ra năng lực giảng bài của lão sư.

Trước đó công khai khóa, cơ bản đều là lão sư quan sát lão sư, học tập lẫn nhau, học viện này thế mà để lão sư trực tiếp đi dạy, học sinh quan sát xong lại tuyển chọn...

Nghe rất không tệ.

Như vậy lão sư tốt, thu học sinh sẽ càng ngày càng nhiều, mà lão sư kém, có khả năng một cái cũng không thu được.

Xem như một loại cạnh tranh lành mạnh.

- Đúng vậy, Trương sư muốn đi xem không?

Mấy người trông mong nhìn qua.

Thấy mấy người như vậy, biết là muốn mình đi qua, giúp bọn hắn nghĩ biện pháp, dù sao nhiều Danh Sư như vậy đồng thời giảng bài, đổi lại ai cũng sẽ hoa mắt, khó phân biệt.
- Tốt, cùng đi qua, đúng lúc cũng muốn nhìn xem trình độ giảng bài của Danh Sư học viện...

Suy tư một chút, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Tất cả lão sư đều chạy đến công khai khóa, Kinh Hồng viện, Ma âm viện, khẳng định cũng có người đi, muốn tìm thư tịch nhìn, đoán chừng cũng không dễ dàng, còn không bằng đi nhìn đối phương dạy như thế nào, cũng dễ so sánh.

Có quyết định, liền không xoắn xuýt nữa, mấy người rời tiểu viện, đi về phía đài giảng bài.

Đài giảng bài cách khu tinh anh hơi xa, nhưng thực lực mọi người đều không yếu, không bao lâu liền đến gần.

Từ xa nhìn lại, dòng người cuồn cuộn, người ta tấp nập.

Hôm nay ba vạn tân sinh đều sẽ tới nơi này nghe giảng bài, lựa chọn lão sư, cũng có không ít lão sinh chạy tới xem náo nhiệt, đài giảng bài rộng lớn, giương mắt nhìn lên, bị bầy người chiếm hết, lít nha lít nhít, lần đầu tiên tới, là tìm không rõ phương hướng.

- Vì để cho tân sinh dễ dàng nghe lão sư giảng bài, đài giảng bài của học viện chuyên môn chia cắt thành một thông đạo hẹp dài, chỉ cần dọc theo đường đi vào trong, liền có thể nhìn thấy tất cả lão sư, nghe được tất cả nội dung bài giảng!

Nhược Hoan công tử sớm liền nghe kỹ càng, còn chưa tới gần liền giới thiệu.

Theo hắn nói, Trương Huyền nhìn lại, quả nhiên thấy nơi xa có một dòng người thô to, dọc theo thông đạo nào đó chậm rãi đi về phía trước.

Mà đài cao hai bên, lại có lão sư giảng bài, khoảng cách xa, nghe không được nội dung, nhưng có thể nhìn thấy mọi người dưới đài nghe như si như say, không cách nào tự kềm chế.

Lão sư của Danh Sư học viện, hầu như đều đạt đến lục tinh, có thể trở thành loại Danh Sư cấp bậc này, làm sao có thể có kẻ yếu. Coi như nội dung bài giảng không sinh động, khẳng định cũng lý giải cực sâu với tu luyện, từng câu từng chữ, đều tự mang chuẩn mực, để cho người ta vừa nghe xong, liền được lợi rất nhiều. - Các vị học đệ, có muốn mua Giáo Chức Công Tế Giải hay không?

Đang định theo đằng sau đám người đi vào, chỉ thấy một thanh niên tiến lên đón, ngăn ở trước mặt.

Chừng ba mươi tuổi, mặc trang phục Danh Sư ngũ tinh, dáng người cao gầy, như một thân trúc, ánh mắt cười rạng rỡ, vừa nhìn liền biết là kẻ già đời.

- Giáo Chức Công Tế Giải?

Trương Huyền nhíu mày.

- Đúng vậy, là Thương Nguyệt hội chúng ta chuyên môn biên soạn, phía trên có tin tức cặn kẽ của tất cả lão sư trong học viện chúng ta, đặc điểm giảng bài, hứng thú yêu thích, thành tích dạy học kỳ trước... Mua một bản, lại đi nghe công khai khóa, có thể so sánh tốt hơn, làm ra lựa chọn...

Thanh niên nhìn chung quanh một vòng, phát hiện không có người chú ý, lúc này mới từ trong ngực móc ra một quyển sách, đưa tới, hạ giọng nói.

- Còn có thứ này?

Trương Huyền tràn đầy kỳ quái, đưa tay tiếp nhận thư tịch, đang muốn mở ra, liền bị thanh niên duỗi tay đè chặt:

- Tất cả mọi người là Danh Sư, nắm giữ năng lực đã gặp qua là không quên được, ngươi mở ra xem một lần, ta còn bán cho ai? Một câu nói, muốn nhìn có thể, lấy tiền mua sắm...

Danh Sư đến nửa bước ngũ tinh, ngũ tinh, cơ bản đều có năng lực đã gặp qua là không quên được, Giáo Chức Công Tế Giải này trân quý liền trân quý ở tư liệu hiếm có, mở ra nhìn một chút học thuộc, khẳng định liền sẽ không mua.

- Bao nhiêu tiền?

Nhược Hoan công tử nhịn không được mở miệng.

Nếu thứ này là lão sinh chuẩn bị, khẳng định hết sức chính xác, có thể mua một quyển, thời điểm lại lựa chọn lão sư sẽ có chỗ dựa, dễ dàng hơn không ít, sẽ không đến mức như người mù sờ voi.

- Những tài liệu này là Thương Nguyệt hội chúng ta tốn hao đánh đổi to lớn mới lấy được, văn tự không quý, chi phí quý, một quyển một trăm viên linh thạch trung phẩm! Không mặc cả!

Thanh niên nói.

- Một trăm viên linh thạch trung phẩm?

Tất cả mọi người giật nảy mình.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau