THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1361 - Chương 1365

Chương 1361: Trương Huyền mua đồ (1)

Chỉ chốc lát, Tôn Cường liền gọi tới một phục vụ viên, thời điểm trở lại, liền nhịn không được giật nảy mình.

Chỉ thấy thiếu gia chẳng biết lúc nào đổi một bộ quần áo, toàn thân phục trang đẹp đẽ, trong tay cầm quạt xếp, không ngừng lay động, vẻ mặt ngạo nghễ, từ xa nhìn lại, hiển nhiên là một hoàn khố phú nhị đại.

- Đây là muốn làm gì?

Trong lòng nghi hoặc, lời đến khóe miệng lại nuốt xuống, ngoan ngoãn đi tới trước mặt, ôm quyền:

- Thiếu gia!

Lúc trước thời điểm lão gia dẫn hắn đi Thiên Vũ thương hội, cũng cử chỉ quái dị, kết quả làm Lăng Thiên Vũ chuyên môn chạy tới yết kiến, cam tâm đưa tiền, có phải thiếu gia cũng muốn chơi một bộ này không?

- Ân!

Nhẹ gật đầu, Trương Huyền liếc mắt nhìn thoáng qua phục vụ viên theo ở phía sau:

- Ngươi là quản sự nơi này?

- Quản sự không dám nhận, có thể làm điểm chủ...

Phục vụ viên cười nói.

Người bán hàng này là thanh niên hai mươi tuổi, tu vi Hóa Phàm ngũ trọng, chịu trách nhiệm giới thiệu, bán ra thương phẩm, có quyền lợi nhất định.

- Có thể làm chủ là tốt rồi, ta muốn ở chỗ ngươi mua vài món đồ, ngươi tìm vật quý đề cử cho ta mấy thứ!

Trương Huyền phất quạt một cái, thản nhiên nói.

- Tìm vật quý?

Tôn Cường nheo mắt.

Hắn làm qua buôn bán, biết quy củ buôn bán, người khác mua đồ sợ bị cắt, đều lựa chọn khiêm tốn, giả bộ không có tiền, thiếu gia ngược lại tốt, chọn quý đề cử... Cái này chẳng phải bày tỏ, bản thân nhiều tiền không có chỗ xài?

Gặp được dạng khách hàng này, không cắt cổ lấy máu mới lạ!

Không phải qua báo thù sao?

Sao ngược lại giống như tới cho đối phương kiếm tiền?

Quả nhiên, nghe được hắn nói, ánh mắt phục vụ viên đối diện sáng lên, tiến về phía trước một bước:

- Vị thiếu gia này, Thanh Đồng giản này cũng không tệ, là Luyện Khí sư lục tinh luyện chế thành, đã đạt tới Linh cấp trung phẩm đỉnh phong...

Trên quầy trước mắt, vừa vặn trưng bày một Thanh Đồng giản, tản mát ra hàn mang.

- Cho ta xem một chút!

Nghe được giới thiệu, Trương Huyền cũng không chối từ, nhàn nhạt khoát tay áo.

- Được rồi!

Con mắt lóe lên, phục vụ viên vội vàng lấy Thanh Đồng giản ra ngoài, hai tay đưa qua.

Trương Huyền tiện tay tiếp nhận, bàn tay nhẹ nhàng lắc một cái.
Ông!

Thanh Đồng giản phát ra tiếng kêu khẽ, mang theo tiếng gió phần phật, cho người ta một loại cảm giác áp bách cực mạnh.

- Đồ tốt...

Hài lòng gật đầu, tiện tay ném cho Tôn Cường, mí mắt Trương Huyền vừa nhấc, nhìn về phía phục vụ viên:

- Bao nhiêu tiền?

- Bẩm báo thiếu gia, Thanh Đồng giản này, là Luyện Khí đại sư lục tinh Chu Quyền tự mình luyện chế thành, đã hơn một trăm năm, không chỉ có giá trị sử dụng, còn có ý nghĩa kỷ niệm, là một trong các bảo bối trấn điếm của Linh Tài các chúng ta, giá cả nha... Có thể sẽ đắt một chút!

Chần chờ một chút, phục vụ viên nói.

- Tới rồi...

Nghe ngữ khí như thế, Tôn Cường lắc đầu.

Cái tên này rất tặc, như nhìn ra thiếu gia của mình là “chày gỗ”, cố ý dùng loại giọng này nâng giá.

Đang suy nghĩ cần ứng đối ra sao, liền nghe thiếu gia luôn luôn trầm ổn hừ lạnh một tiếng:

- Mắc? Làm sao, ngươi sợ ta mua không nổi?

Che cái trán, Tôn Cường suýt chút nữa khóc.

Thiếu gia... Ngươi là đến báo thù?

Làm sao cảm giác giống như nhà giàu mới nổi vào thành, để cho người ta xâm lược?

- Dĩ nhiên không phải, ta biết thiếu gia thân phận cao quý, khẳng định mua được...
Cười xòa một tiếng, phục vụ viên cắn răng, giống như kiếm ít đi rất nhiều tiền:

- Thanh Đồng giản này, nguyên bản năm ngàn linh thạch trung phẩm, thiếu gia sảng khoái như vậy, nếu thật muốn mua, ta có thể xin miễn giảm, ba ngàn bán ra!

- Ba ngàn?

Tôn Cường hộc máu.

Cái này con mẹ nó là ăn cướp trắng trợn ah!

Hôm qua hắn đến, cũng nhìn qua thứ này, chào giá mới một ngàn, kết quả không có người mua, hôm nay mới mở miệng lại muốn ba ngàn! Còn ba ngàn liền có thể bán ra...

Thật khi chúng ta là đồ đần?

Đang định nhắc nhở một câu, chỉ thấy thiếu gia hài lòng nhẹ gật đầu:

- Luyện Khí đại sư lục phẩm luyện chế vũ khí, đáng cái giá này! Tôn Cường, bao lên, thứ này bản thiếu gia muốn!

- Muốn?

Tôn Cường nhoáng một cái.

Thiếu gia đây là điên rồi sao?

Không nói trước ba ngàn linh thạch trung phẩm có hay không,

Cho dù có, cũng không mua cái phết vật này ah!

Còn Luyện Khí sư lục tinh, còn cái gì Chu Quyền, nghe xong liền biết là lừa dối.

Có nhiều tiền như vậy, đã có thể mua một chuôi binh khí Linh cấp thượng phẩm, ai sẽ mua thứ này?

Nhưng thiếu gia nói mua, hắn làm hạ nhân, là không dám phản bác, đành phải cầm Thanh Đồng giản trong tay.

Phục vụ viên hiển nhiên cũng không nghĩ tới, vị trước mắt sẽ thống khoái như vậy, kinh ngạc mở to hai mắt nhìn.

Cái này là chuyện gì, để không biết bao nhiêu ngày, bán không được, đối phương không chút do dự mua, thoạt nhìn thật đúng là người có tiền a!

- Ân, còn có đắt hơn hay không, thứ càng tốt, mang ta xem một chút, chẳng lẽ Linh Tài các các ngươi, vật trân quý nhất chỉ là Thanh Đồng giản Linh cấp trung phẩm đỉnh phong này?

Một tay vắt chéo sau lưng, một tay nắm quạt xếp, Trương Huyền bực mình, thật giống như vừa rồi mua đồ quá mức tiện nghi, không xứng với thân phận.

- Có, đương nhiên là có đắt hơn!

Con mắt phục vụ viên tỏa ánh sáng, đang muốn dẫn đường, nhưng chần chờ một chút:

- Thiếu gia, tiền của Thanh Đồng giản này...

Không phải hắn không tin đối phương, mà làm ăn nhiều năm như vậy, hạng người gì cũng gặp, vì lý do ổn thỏa, trước thấy tiền lại nói.

- Cảm thấy bản thiếu gia sẽ quỵt nợ? Thật to gan!

Chương 1362: Trương Huyền mua đồ (2)

Dường như tôn nghiêm nhận lấy vũ nhục, Trương Huyền hừ một tiếng, đang muốn nổi giận, lập tức lắc đầu:

- Cũng tốt, không cho ngươi chút thịt, ngươi cũng không tận tâm giúp ta tìm đồ!

Nói xong cổ tay khẽ đảo, ném tới một viên linh thạch.

Phục vụ viên tiện tay tiếp nhận, nhìn thấy đồ vật trong tay, lập tức cứng ngắc tại nguyên chỗ:

- Linh thạch thượng phẩm...

Đối phương tiện tay ném tới, linh khí đầy đủ, tản mát ra linh khí tinh thuần để làn da đau nhức.

Lại là một viên linh thạch thượng phẩm!

Loại linh thạch cấp bậc này, chỉ có cường giả Thánh cảnh, ít nhất cũng là Tằm Phong cảnh mới có thể giao dịch, đối phương tiện tay ném ra, dùng tới mua Thanh Đồng giản...

Để yết hầu hắn phát khô.

- Không sai, một viên linh thạch thượng phẩm, giá trị một vạn viên trung phẩm, có lẽ đầy đủ mua Thanh Đồng giản đi?

Trương Huyền hừ một tiếng.

- Đầy đủ, đầy đủ... Còn thừa!

Phục vụ viên vội vàng gật đầu.

Mới vừa rồi còn hoài nghi, hiện tại vẻ hoài nghi lập tức tan thành mây khói.

Có thể tùy tiện lấy ra một viên linh thạch thượng phẩm, làm sao có thể mua không nổi đồ vật? Không cần đoán, khẳng định là thiếu gia đại gia tộc, dùng tiền đã quen!

- Ân, còn không mau dẫn đường!

Trương Huyền nói.

- Vâng!

Có viên linh thạch thượng phẩm này làm nền, thái độ của phục vụ viên so với vừa rồi cung kính hơn không ít, vội vã ở phía trước dẫn đường, chỉ chốc lát ba người liền đến chỗ sâu trong đại sảnh.

Người trong này rõ ràng ít đi rất nhiều, có điều có thể tới đây, hầu như đều là quan lại quyền quý có thân phận, hơn nữa bên trong trưng bày đồ vật, hiển nhiên càng thêm trân quý.

Trương Huyền ngẩng đầu nhìn qua.

- Vũ khí Linh cấp thượng phẩm, khoáng thạch trân quý, linh quả có thể để người kéo dài tuổi thọ...

Minh Lý Chi Nhãn lấp lóe, bảo khí bắn ra bốn phía, chiếu rọi có chút hoa mắt.

Không hổ là Hồng Viễn thành Linh Tài các, coi như ánh mắt hắn cực cao, nhìn thấy những bảo vật này, cũng nhịn không được cảm thấy có chút động tâm.

Nhìn một vòng, khóe miệng chậm rãi vung lên, đi tới một cái hộp ngọc cách đó không xa.

- Đây là cái gì?

Đi tới trước mặt, Trương Huyền hỏi.

- Đây là Phá Chướng đan cấp sáu! Chỉ cần dùng, có thể để cho Hóa Phàm cửu trọng vô điều kiện tấn thăng một tiểu cấp! Là Luyện Đan học viện La viện phó tự mình luyện chế, giá cả cực cao!
Phục vụ viên vội nói.

- Phá Chướng đan cấp sáu?

Tu vi càng cao, tu luyện càng khó, nhất là đạt tới Hóa Phàm cửu trọng, trong cơ thể ngưng tụ Kim Đan, sau khi phục dụng có thể vô điều kiện tăng lên một tiểu cấp, công hiệu cùng giá trị của thứ này, có thể nói kinh khủng.

- Ta có thể nhìn một chút hay không?

Trương Huyền mở miệng.

- Loại đan dược này dựa theo lẽ thường, là không cho phép người khác đụng vào, có điều, thiếu gia muốn nhìn, ta có thể lấy ra...

Biết vị trước mắt này là khách hàng lớn, phục vụ viên cười nói.

- Ân!

Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Phục vụ viên tiến về phía trước một bước, mở quầy hàng, lấy hộp ngọc ra ngoài, nhẹ nhàng mở ra.

Ầm ầm!

Một cỗ linh lực tinh thuần từ trong đó truyền lại, để cho lỗ chân lông toàn thân người ta mở rộng, như chỉ cần nuốt viên thuốc này vào, liền có thể khiến tu vi người ta tăng nhiều, thực lực có bay vọt về chất.

Trên đan dược, tựa như có khói xanh vây quanh, bất cứ lúc nào cũng sẽ Hóa Long, thoát ly khống chế.

Viên đan dược này chỉ là cấp bậc thành đan, nhưng bởi vì dược liệu luyện chế trân quý, cấp bậc quá cao, vẫn có giá trị không nhỏ.

- Thuốc tốt...

- Đan dược cấp sáu, loại thuốc này, tính toán muốn mua, cũng mua không nổi!
- Đúng vậy, quá trân quý...

Mở hộp ngọc ra, linh lực xao động, cũng đưa tới không ít người vây xem.

Trước đó rất nhiều tu luyện giả ở trong đại điện nhìn những bảo vật khác, toàn bộ ánh mắt đều tập trung tới.

Thấy mọi người bị thu hút, Trương Huyền khoát tay áo:

- Che lại đi, thuốc này không tệ, bao nhiêu tiền, ta mua!

Nghe được vị thiếu gia này muốn mua, phục vụ viên vội vàng đóng nắp hộp, vẻ mặt hưng phấn mở miệng:

- Đây là đan dược cấp sáu, càng là Luyện Đan học viện phó viện trưởng dùng chín chín tám mươi mốt loại dược liệu quý báu luyện chế thành, nếu như thiếu gia thật muốn mua, hai viên linh thạch thượng phẩm!

- Hai viên linh thạch thượng phẩm?

- Đây là cướp sao?

- Trước mấy ngày nó không phải 5000 linh thạch trung phẩm sao? Lúc nào tăng tới hai viên linh thạch thượng phẩm?

...

Chung quanh một mảnh xôn xao.

Thường xuyên đến Linh Tài các đi dạo, đối với giá tiền của vật phẩm nơi này đều biết một chút.

Viên thuốc kia, mặc dù đạt đến cấp sáu, nhưng chỉ là hạ phẩm, hơn nữa vừa mới thành đan, giá cả năm ngàn linh thạch trung phẩm, coi như rất công đạo, hai viên linh thạch thượng phẩm... Có thể nói không khác gì đoạt.

Thời điểm mọi người cảm thấy vị thiếu gia này khẳng định sẽ cảm thấy quá đắt mà không mua:

- Đan dược cấp sáu, hai viên linh thạch thượng phẩm, không đắt lắm, mua!

- Mua?

Mọi người ngẩn ngơ, gặp qua ngốc, nhưng chưa thấy qua ngốc như vậy.

Ngươi mua đồ không cần mặc cả sao?

- Vậy thì tốt, hiện tại ta liền bọc lại cho thiếu gia...

Nghe hắn muốn mua, phục vụ viên hưng phấn nhảy lên, vội vàng cầm hộp ngọc muốn đặt vào trong tay Tôn Cường.

Nhưng còn không có đưa tới trước mặt, chỉ thấy vị thiếu gia hào sảng trước mắt nhìn lại, nhíu mày, lộ ra một tia lo lắng:

- Thứ này của các ngươi, không có hàng giả chứ?

- Hàng giả? Thiếu gia nói giỡn!

Phục vụ viên xấu hổ cười một tiếng:

- Đồ vật của Linh Tài các chúng ta, đều có Giám Bảo đại sư chuyên môn giám định, tuyệt sẽ không sai, chỉ cần phát hiện có vấn đề, một đền mười!

Chương 1363: Đây đều là hàng giả (thượng) (1)

- Giả một đền mười? Chuyện này là thật?

Trương Huyền như vẫn không yên lòng, nhịn không được nói.

- Cái kia là tự nhiên, uy tín của Linh Tài các chúng ta là rất cao!

Phục vụ viên vội nói.

- Như vậy ah... các ngươi đã có thể bảo chứng uy tín, vậy ngươi trước cầm viên đan dược này, ta lại chọn mấy thứ, đến lúc đó cùng một chỗ tính tiền!

Nghe được đối phương nói coi trọng uy tín, Trương Huyền như trút được gánh nặng.

- Uy tín?

Khóe miệng Tôn Cường co giật.

Vì chút bảo vật, cũng giết người cướp của đến cửa nhà, nơi này cũng có uy tín?

Nói đùa cái gì đó!

Loại chuyện hoang đường này, thiếu gia cũng tin?

Mấu chốt nhất là, có tin hay không đều râu ria, trọng yếu là... Chúng ta không có tiền!

Vừa rồi viên linh thạch thượng phẩm kia, là lúc trước thiếu gia ở Danh Sư thi đấu lấy được ban thưởng, giờ phút này lấy ra, liền thật một nghèo hai trắng, coi như muốn mua, cũng không mua nổi ah!

- Được! Thiếu gia mời chọn!

Thấy vị này còn muốn chọn mấy thứ, phục vụ viên tràn đầy hưng phấn gật đầu.

Đối phương có thể tiện tay ném ra một viên linh thạch thượng phẩm, nói rõ tài phú to lớn, coi như không vội vã đưa tiền cũng không lo lắng, dù sao mua nhiều lắm, cùng một chỗ tính tiền, thật muốn trả không nổi, đồ vật cũng không có khả năng cầm đi.

Loại phục vụ viên giống như hắn, căn cứ vật phẩm bán đi trích phần trăm, bán đồ vật giá cả càng cao, trích phần trăm cũng càng cao.

Gặp được ngu ngốc như vậy, chỉ một lần buôn bán, liền vượt qua trước kia nhiều năm tích góp, kiếm bồn tràn bát đầy.

- Ân!

Trương Huyền gật gật đầu, dạo qua quầy hàng trước mắt một vòng, không lâu sau, quạt xếp trong tay giơ lên:

- Cái này, cái này, cái này...

Liên tục chỉ tám cái.

Nhìn thấy hắn chỉ nhiều như vậy, vẻ mặt của phục vụ viên càng ngày càng đỏ.

Đây đều là chút khoáng thạch bảo vật trân quý, cả đám có giá trị không nhỏ, toàn bộ bán ra, không cần phải nói nhiều năm buôn bán, tiền cả đời cũng không bằng một ngày này kiếm được.

Không chỉ hắn như thế, người chung quanh xem náo nhiệt cũng giật nảy mình.

Hai viên linh thạch thượng phẩm, mua một viên đan dược hạ phẩm cấp sáu, liền để bọn hắn kinh ngạc, tên này còn chọn nhiều như vậy, lúc nào Hồng Viễn thành tới một thổ hào xem tiền tài như cặn bã như thế?

- Ta lấy tám thứ kia tới cho thiếu gia...

Thấy thanh niên chỉ xong, phục vụ viên kích động xoay người, định lấy những bảo bối này tới, cho đối phương quan sát, sau đó tính toán giá cả.

- Tám cái này không cần, còn lại đóng gói hết cho ta! Trương Huyền phe phẩy quạt.

Phù phù!

Phục vụ viên nhoáng một cái, chỉ cảm thấy đầu gối mềm nhũn, suýt chút nữa nằm trên mặt đất.

Người chung quanh cũng miệng há mở, có thể nhét vào quả trứng ngỗng.

Ngay cả Tôn Cường cũng thiếu chút nữa ngất đi.

Hắn có lão gia ở sau lưng chỗ dựa, lá gan luôn rất lớn, nhưng nằm mơ cũng không nghĩ tới, lá gan của thiếu gia càng lớn!

Tám cái này không cần... Còn lại đều lấy hết...

Gian phòng này, đủ loại bảo vật trưng bày, ít nhất hơn trăm dạng, hơn nữa đại bộ phận đều là vũ khí, khôi giáp, mỗi một kiện đều muốn lấy linh thạch thượng phẩm cân nhắc, ngươi một hơi muốn hết...

Đây chính là hơn mười viên linh thạch thượng phẩm, thậm chí phá trăm!

Có thể lấy ra nhiều như vậy sao?

Không bỏ ra nổi, có thể bị người tại chỗ đánh chết hay không...

- Muốn hết?

Qua nửa ngày, phục vụ viên mới khôi phục lại, yết hầu phát khô.

Mới vừa rồi còn nghĩ coi như đối phương muốn tám cái này, trích phần trăm cũng đủ hắn tiêu cả đời, hiện tại trừ tám cái này, còn lại tất cả đều muốn, một khi giao dịch thành công, mười đời cũng xài không hết ah!

- Không sai, lập tức tính sổ, đóng gói cho ta!

Trương Huyền khí phách khoát tay áo.
- Vâng!

Mạnh mẽ bóp eo mình một cái, phục vụ viên xác định không nằm mơ, lúc này mới vội vã lấy qua các bảo vật, chất thành một đống, khiến người ta run sợ.

- Bẩm báo thiếu gia, tổng cộng là chín mươi ba kiện, cộng lại là... Hai trăm ba mươi bảy viên linh thạch thượng phẩm!

Thanh âm của phục vụ viên có chút phát run.

- Hai trăm ba mươi bảy viên? Không đắt!

Trương Huyền nhẹ gật đầu, nhìn Tôn Cường khoát tay áo:

- Quản gia, cho hắn linh thạch...

- Cho?

Tôn Cường cứng ngắc.

Cho cọng lông ah!

Trên người của ta ngay cả hai trăm ba mươi bảy viên linh thạch trung phẩm cũng không có, làm sao cho?

Đang không biết làm sao cho phải, liền nghe thiếu gia đột nhiên vỗ tay, lần nữa nghi ngờ nhìn qua:

- Trước không vội! Những vật này của ngươi, xác định đều là hàng thật, giả một đền mười?

- Cái kia là tự nhiên, bảo vật của chúng ta, đều là Giám Bảo sư lục tinh Mặc Phi đại nhân tự mình giám định, già trẻ không gạt, chất lượng tuyệt đối không có vấn đề!

Nghe đối phương mở miệng lần nữa, phục vụ viên vội vàng gật đầu.

- Như vậy đi, ngươi mời Mặc Phi đại nhân tới, ta để hắn ngay mặt giám định, cho ra kết quả giám định, mới có thể yên tâm!

Trương Huyền nói.

- Cái này...

Phục vụ viên sững sờ, lập tức nhẹ gật đầu:

- Tốt, thiếu gia chờ một chút, ta đi mời ngay!

Nói xong vội vã rời đi.

- Mua nhiều đồ như vậy, không yên lòng tìm người giám định cũng rất bình thường!

- Đúng vậy, có điều vị Mặc Phi đại sư này ta biết, mặc dù là Giám Bảo sư lục tinh, nhưng một mực ăn cung phụng của Linh Tài các, ngươi có thể xác định, hắn giám định là thật sự?

- Ăn cung phụng, đương nhiên phải vì Linh Tài các nói chuyện, hắn tùy tiện nói vài câu, ngươi cũng nghe không hiểu, đồng dạng bị dao động!

- Kẻ trước mắt này thoạt nhìn cũng không thiếu tiền, tìm người giám định, chỉ sợ chỉ là mua cái an tâm...

...

Chương 1364: Đây đều là hàng giả (thượng) (2)

Nhìn một màn này ở trong mắt, mọi người hạ giọng nói thầm.

Vào cửa hàng mua đồ, coi như tìm người giám định, cũng là phe thứ ba, Mặc Phi Giám Bảo sư bản thân là người của Linh Tài các, còn không phải muốn nói cái gì chính là cái đó?

Thật muốn hắn tới, liền đợi bị dao động đi.

Trong âm thanh nói thầm, phục vụ viên lần nữa đi trở về, một lão giả bụng phệ theo ở phía sau, đầu lâu vung lên, ánh mắt ngạo nghễ.

- Ai muốn giám định?

Còn chưa tới trước mặt, lão giả liền hừ một tiếng.

Giám Bảo sư ở trong cửa hàng là chức nghiệp được vây đỡ nhất, coi như Linh Tài các Các chủ, cũng phải ứng phó cẩn thận, không dám bất kính.

- Ta!

Trương Huyền gấp quạt xếp:

- Những bảo bối này đều là ta mua, còn hi vọng hỗ trợ giám định một chút!

- Đây đều là ta giám định qua, thuộc về chính phẩm, già trẻ không gạt, làm sao, ánh mắt của Giám Bảo sư lục tinh ta, ngươi cũng dám hoài nghi?

Lão giả gọi là Mặc Phi, cúi đầu nhìn thoáng qua bảo bối chung quanh, nhướng mày.

- Ngươi giám định qua?

Trương Huyền nhìn tới.

- Không sai, còn không lấy giám định thư tới!

Mặc Phi khoát tay.

Phục vụ viên nhẹ gật đầu, vội vàng đi đến quầy hàng, rất nhanh liền mang tới một đống đồ vật.

Chính là giám định thư của những bảo vật này, mỗi một tờ đối ứng một bảo vật, không sai chút nào, lạc khoản (*phần đề chữ, ghi tên trên văn bản hay bức họa ngày xưa) đều là của lão giả trước mắt này.

- Có giám định thư liền tốt...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, nhận lấy những vật này, nhìn kỹ một lần, mỉm cười:

- Nghe nói đồ vật nơi này của các ngươi, giả một đền mười, không biết có phải thế không?

- Đương nhiên!

Mặc Phi gật đầu.

Làm Giám Bảo sư lục tinh, hắn vẫn rất tự tin.

- Vậy thì tốt, xem trước viên đan dược một chút này...

Trương Huyền vẫy tay một cái, viên đan dược cấp sáu kia liền bay tới, rơi vào lòng bàn tay.

- Làm sao? Ngươi cảm thấy viên Phá Chướng đan cấp sáu này có vấn đề?

Thấy hắn cầm đan dược, Mặc Phi nhíu mày. - Ta nhìn ngươi trên giám định thư viết là, Luyện Đan học viện phó viện trưởng dùng chín chín tám mươi mốt loại dược liệu luyện chế thành, có thể để cho cường giả Tằm Phong cảnh vô điều kiện tấn thăng một cấp, không biết có phải hay không?

- Cái kia là tự nhiên!

Mặc Phi hất ống tay áo.

- Viên đan dược kia, là cấp sáu không giả, lại không phải Luyện Đan học viện phó viện trưởng luyện, mà là một vị Luyện Khí sư lục tinh nghèo túng, dùng bảy mươi hai loại dược vật luyện chế thành. Nhìn đan dược mang theo vàng rực, là bởi vì tăng thêm tinh huyết của Hóa Phàm cửu trọng Kim Linh Mãng thú; tản mát ra dị hương, nói rõ bên gia nhập Quyết Minh hoa. Nắm lên co dãn mười phần, đây là bên trong có Hàm Dưỡng thảo...

Mở ra hộp ngọc đựng đan dược, Trương Huyền phân tích từng loại.

Nói một hơi mấy chục loại đặc điểm dược vật, cùng thành phần dược liệu.

Mỗi nói một loại, vẻ mặt Mặc Phi liền trắng một chút.

Làm Giám Bảo sư lục tinh, hắn biết đối phương nói không có một chút sai lầm.

Cầm lấy đan dược, chỉ nhìn thoáng qua, liền nói kỹ càng như thế, như tự mình luyện chế, loại thủ đoạn giám định này so với hắn, chỉ mạnh không yếu!

- Thành phần dược liệu Phá Chướng đan chỉ như vậy, ngươi nói ra thì có ích lợi gì? Chỉ cần đan dược không sai, có thể để người ta tấn cấp là được, không tính là hàng giả chứ?

Thấy đối phương càng nói càng nhiều, Mặc Phi hừ một tiếng ngắt lời.

- Để cho người ta tấn cấp?

Trương Huyền lắc đầu:

- Ta nói nhiều như vậy, xem ra ngươi nghe không hiểu, tinh huyết của Kim Linh Mãng thú là đồ tốt, có điều, gia nhập Quyết Minh hoa liền không nhất định!

- Quyết Minh hoa, còn gọi Tuyệt Mệnh hoa, nhất định phải có Thất Thanh thảo trung hoà, mới có thể phát huy dược hiệu, mà trong viên đan dược này không có... Nói cách khác, sau khi phục dụng, không những không thể để cho người tấn cấp, còn sẽ trúng độc, tử vong tại chỗ!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng. - Trúng độc?

- Thật hay giả?

- Thật là như thế, đan dược này không chỉ là hàng giả, sẽ còn hại người...

Nghe nói như thế, mọi người đều sững sờ, cả đám giật nảy mình.

Tốn hao to lớn mua sắm đan dược, mục đích chỉ có một, cái kia chính là nghĩ biện pháp tấn cấp.

Thuốc này không những không thể để cho người tấn cấp, còn có thể hạ độc chết người, ai còn dám ăn?

- Nói bậy! Thuốc này linh khí mười phần, dược tính sung mãn, làm sao có thể có độc?

Mặc Phi nhướng mày.

- Không có độc? Ngươi đã xác nhận, vậy liền đơn giản... Lấy thử đan thú tới, thử một lần liền biết!

Trương Huyền cười nói.

- Thử đan thú? Được!

Mặc Phi hừ một tiếng, quay đầu phân phó một câu, một con thử đan thú bị dẫn qua.

Thử đan thú có thể đo lường dược tính đan dược, miễn đi nhân loại ăn nhầm bị thương.

- Ngươi tự mình đến đi, ta sợ thất bại ngươi không thừa nhận!

Trương Huyền đưa hộp ngọc tới.

- A!

Lạnh hừ một tiếng, Mặc Phi tiếp nhận đan dược, lấy ra một tia thuốc bột, cho thử đan thú ăn vào.

Dược tính đan dược cấp sáu quá mạnh, cho thử đan thú dùng nhiều lời nói, coi như không độc, đồng dạng sẽ chết no.

Một chút thuốc bột, vừa vặn có thể đo lường dược tính, lại không đến mức tổn thất quá lớn.

Cô cô cô cục cục!

Thử đan thú phục dụng thuốc bột, khí tức toàn thân bắt đầu gia tăng.

- Lực lượng gia tăng, còn không phải Phá Chướng đan?

Thấy bộ dáng như vậy, Mặc Phi cười lạnh một tiếng, đang muốn chế giễu đối phương vài câu ra vẻ hiểu biết, đột nhiên nhìn thấy thử đan thú trong lồng, khí tức bay lên bỗng nhiên dừng lại, toàn thân không tự chủ được giật giật.

Phốc!

Nó phun ra máu tươi đen kịt, toàn thân cứng đờ, nằm xuống, hô hấp không còn.

Chương 1365: Đây đều là hàng giả (hạ) (1)

- Cái gì?

- Chết rồi?

- Chẳng lẽ... Viên đan dược này thật không phải Phá Chướng đan, mà là độc dược?

- Cái này thật là đáng sợ! Hai viên linh thạch thượng phẩm mua một viên thuốc giả về?

- Linh Tài các cũng quá bất nhân a, hố người cũng không phải lừa bịp như vậy!

...

Nhìn thấy thử đan thú tử vong tại chỗ, tất cả mọi người chung quanh xôn xao.

Bỏ ra nhiều tiền mua đan dược, mục đích là vì tấn thăng, kết quả ăn xong không những không tăng cao tu vi, ngược lại độc chết, đây là bất kỳ tu luyện giả nào cũng không nguyện ý nhìn thấy.

Mặc Phi luôn miệng nói đây là chính phẩm, hàng thật, kết quả hạ độc chết thử đan thú... Còn để cho người ta tin tưởng thế nào?

- Cái này...

Mặc Phi cũng sững sờ, cứng ngắc tại chỗ.

Thử đan thú ăn vào lượng thuốc, hắn chuyên môn tính toán qua, tuyệt đối không vượt chỉ tiêu.

Bây giờ lại bị độc chết, chẳng lẽ... Thật giống như đối phương nói, viên đan dược này không phải Phá Chướng đan, mà là dược vật luyện chế hỏng?

- Cái này có tính thuốc giả không?

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

- Cái này... Tốt, viên đan dược này, coi như ta nhìn lầm, là ta sơ sẩy!

Thấy thử đan thú bị độc chết, biết giải thích nhiều hơn nữa cũng vô dụng, Mặc Phi hừ một tiếng.

- Nhìn nhầm? Ngươi đâu chỉ nhìn lầm!

Trương Huyền tiện tay trảo một cái, Thanh Đồng giản cũng xuất hiện ở trong lòng bàn tay:

- Nội dung giám định thư ngươi cho ra, thứ này là Luyện Khí đại sư lục phẩm luyện chế thành, có công hiệu diệt hồn, coi như Vu Hồn sư đi tới trước mặt, cũng có thể một giản giết chết!

- Không sai, mặc dù Thanh Đồng giản này chỉ là Linh cấp trung phẩm đỉnh phong, nhưng mang theo lịch sử nặng nề, trong đó ẩn chứa lực lượng sấm sét, giết chết Vu hồn cũng không thành vấn đề!

Mặc Phi khẽ nói.

Chuôi Thanh Đồng giản này, hắn là chuyên môn nhìn rất lâu, cũng nghiên cứu qua, không có khả năng sai lầm.

- Ngươi đã tự tin như vậy, thử một chút liền biết!

Trương Huyền nhàn nhạt nhìn về phía phục vụ viên cách đó không xa: - Ngươi là Hợp Linh cảnh, đã bắt đầu tu luyện linh hồn, nếu như kiện binh khí này, có công hiệu diệt hồn, thi triển với ngươi, khẳng định sẽ cảm thấy linh hồn đau nhức.

Nói đến đây, nhìn về phía Mặc Phi:

- Điểm ấy không có gì dị nghị chứ?

Vũ khí có công năng diệt hồn, đối với linh hồn của tu luyện giả có tác dụng tổn thương cực lớn.

Cường giả Hợp Linh cảnh, linh hồn mới vừa bắt đầu tu luyện, linh nhục vẫn chưa hoàn toàn thống nhất, gặp được loại binh khí này, rất dễ dàng bị thương.

- Không ý kiến!

Mặc Phi lên tiếng.

Người chung quanh xem náo nhiệt cũng gật đầu.

Vu Hồn sư biến mất ở trong dòng sông lịch sử, tìm không thấy, nhưng cường giả Hợp Linh cảnh rất nhiều, dùng loại người này đo lường Thanh Đồng giản, không có vấn đề chút nào.

- Ngươi tới đi...

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, đưa Thanh Đồng giản cho Mặc Phi.

Mặc Phi nhíu mày, chân khí trong cơ thể phun trào, mãnh liệt ra tay với phục vụ viên.

Rất nhanh đo lường ra, Thanh Đồng giản rơi vào trên người, cũng không có linh hồn đau đớn, nói cách khác, không có công hiệu diệt hồn!

- Cái này... Làm sao có thể? Khuôn mặt Mặc Phi tái đi.

Chuôi Thanh Đồng giản này, chuyên môn thử qua, bên trong ẩn chứa lực lượng sấm sét, đối với linh hồn có áp bách cực lớn, có thể giết chết hồn phách của Vu Hồn sư, hiệu quả cực mạnh.

Làm sao đột nhiên lại không có?

Không có hiệu quả này, chỉ là Thanh Đồng giản bình thường, căn bản không đáng tiền!

- Vũ khí có công năng diệt hồn, có thể đối phó linh hồn, đồng dạng, loại năng lực này, cũng chỉ có Vu Hồn sư mới có thể tiêu trừ, nhưng Vu Hồn sư sớm đã thất truyền không biết bao nhiêu năm, chẳng lẽ... trước kia ta thật nhìn lầm?

Thân thể nhoáng một cái, vẻ mặt như giấy trắng.

Thanh Đồng giản có hiệu quả diệt hồn, mà loại hiệu quả này, cũng chỉ có Vu Hồn sư mới có thể tiêu trừ đi, những người khác cho dù là Thánh giả cũng làm không được.

Hiện tại chức nghiệp Vu hồn đã biến mất, thứ này không có công năng diệt hồn, há không cho thấy, trước đó bản thân giám định đều là sai?

Giám định sai một lần, ngược lại cũng thôi, liên tục hai lần, để hắn không thể tin được, có chút hoài nghi nhân sinh.

Giám Bảo sư, cả đời chỉ có thể xuất hiện ba sai lầm, một khi vượt qua sẽ huỷ tư cách, chẳng lẽ một thế anh danh sẽ hủy ở đây?

- Cái đỉnh đồng này, ngươi giám định viết là Cửu Khúc đỉnh, xuất từ Luyện Khí đại sư lục tinh, ưu thế là có thể tạo ra Cửu Khúc Hỏa, thời điểm luyện đan, dược liệu dung hợp càng thêm đều đặn. Nhưng thiếu hụt là khó thuần phục linh tính trong đó, khó để nó nhận chủ... Lời này có đúng hay không?

Không để ý tới Mặc Phi đã hoài nghi mình, Trương Huyền tiếp tục nhìn qua, bàn tay lắc một cái, một cái lô đỉnh đi tới trước mặt.

Cũng là bảo vật của Linh Tài các, trước đó đã giám định qua.

- Đúng...

Mặc Phi gật đầu.

Ngữ khí rõ ràng không tự tin như trước.

- Cửu Khúc đỉnh, mặc dù xác suất luyện đan thành công cao, nhưng linh tính trong đó rất khó nhận chủ, đây là sự thật người người đều biết, không có sai lầm gì!

Mặc Phi cắn răng.

- Đây không phải Cửu Khúc đỉnh, cũng không có linh tính phức tạp như vậy, ta muốn nó nhận chủ, sẽ không vượt qua một phút đồng hồ!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Không đến một phút đồng hồ? Sao có thể? Nếu quả thật có thể nhận chủ nhanh như vậy, ta liền thừa nhận bản thân nhìn lầm, cái này là hàng giả!

Mặc Phi cười lạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau