THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 136 - Chương 140

Chương 136: Danh sư dương huyền

Tuy rằng võ giả tam trọng Chân Khí cảnh không cao, nhưng cũng không thấp lắm. Mà hắn đã xung kích hơn mười năm cũng không thể thành công, đủ để thấy được độ khó ra sao.

Vốn hắn tưởng rằng muốn đột phá phải cần nửa ngày, thậm chí là một ngày, ấy vậy mà vị lão gia này của hắn lại nói... Ba đến năm phút đồng hồ là có thể giải quyết được?

Đại ca, ngươi coi chuyện này đơn giản như uống trà uống nước hay sao?

Tôn Cường cảm thấy thế giới quan của bản thân sắp bị sụp đổ, sắp phát điên.

Coi như chân khí xuyên qua toàn thân thì chút thời gian ấy... nào đủ dùng kia chứ!

- Sao vậy? Không muốn đột phá sao?

Thấy hắn đờ ra, Trương Huyền cau mày.

- Không phải, không phải... Lão gia, tiểu nhân nên làm như thế nào...

Cố nén sự kích động trong lòng, Tôn Cường vội nói.

- Ngươi ăn đan dược, sau đó liều mạng vận chuyển chân khí, chuyện còn lại không cần phải để ý đến.

Trương Huyền nói.

- Vâng!

Nghe thấy chỉ đơn giản như vậy, Tôn Cường cũng không phí lời nữa mà vội vàng lấy ra một viên đan dược, nhanh chóng nuốt xuống.

Không hổ là thứ tốt do luyện đan sư chính thức luyện chế ra, vừa tiến vào thân thể đã làm cho hắn lập tức cảm thấy toàn thân chấn động, lực lượng dồi dào lan tràn toàn thân.

Trương Huyền đi tới, lại lấy ra ngân châm đâm tới mấy chỗ kinh mạch bế tắc của đối phương.

Trải qua lần trước giúp Triệu Nham Phong tấn thăng và giúp Vương Dĩnh giải quyết vấn đề về chân, hắn đã biết rằng rất nhiều lúc có thể dùng được ngân châm. Cho nên hắn đã chuyên môn chuẩn bị một hộp đặt ở trong giới chỉ trữ vật.

Người khác muốn biết chỗ kinh mạch bế tắc của đối phương còn phải truyền chân khí vào, lại dùng hồn lực để điều tra, còn hắn thì không cần. Chỉ cần đối phương sử dụng võ kỹ thì Thiên Đạo Đồ Thư Quán sẽ hình thành thư tịch, chỉ ra khuyết điểm rõ ràng. Mà hắn, chỉ cần xuất ra ngân châm, nhắm ngay vị trí cần châm để châm. Sau đó lại dùng chân khí tinh khiết của bản thân để tẩy đi chỗ dơ bẩn là được.

Khống chế chân khí dọc theo ngân châm truyền vào bên trong, chẳng khác nào một dòng nước sạch chảy vào nước sông vẩn đục, toàn bộ dòng sông trong nháy mắt đã trở nên trong suốt, chân khí lắng đọng trước đó trong nháy mắt đã một lần nữa bị hòa tan.

Hơn mười năm tích lũy của Tôn Cường kinh khủng đến mức nào chứ? Những chân khí lắng đọng này dưới chân khí tinh khiết thẩm thấu vào đã lần nữa khôi phục, khiến cho lực lượng trong cơ thể của hắn trong nháy mắt đã tăng cao, không tới một phút đã vận chuyển một lượt quanh toàn thân của hắn!

Ầm ầm!

Lực lượng võ giả tam trọng Chân Khí cảnh lập tức đột phá, vẫn không có dừng lại mà vẫn tiếp tục, liên tục tăng lên.

Phù!

Không biết qua bao lâu, rốt cuộc cũng đã ngừng lại.

- Tu vi của ta...

Đứng dậy, cảm nhận thực lực của mình, vẻ mặt Tôn Cường không thể tin được.

Vốn hắn tưởng rằng có thể đột phá Bì Cốt cảnh đã là tốt lắm rồi. Thế nhưng không nghĩ tới, một hơi đột phá lại trực tiếp đạt đến Bì Cốt cảnh hậu kỳ!

- Thời gian mới trôi qua... không tới năm phút đồng hồ sao?

Điều càng khiến cho hắn choáng váng chính là, quả nhiên đúng như lão gia nói, chỉ là chuyện ba, năm phút đồng hồ...

Con mẹ nó, từ khi nào đột phá trở nên dễ dàng như vậy chứ?

Nếu thực sự dễ dàng như thế, hơn mười năm qua hắn vẫn bị vây ở tại chỗ mà không thể đột phá, vậy rốt cuộc hắn đang tu luyện hay là đang ăn phân vậy...

Tôn Cường cảm thấy cả người như đang nằm mơ, tới mức sắp hôn mê.

- Được rồi, việc còn lại chậm rãi củng cố là được!
Không để ý tới biểu cảm si ngốc của Tôn Cường, Trương Huyền thu hồi ngân châm, một lần nữa trở lại chỗ ngồi của mình.

Kỳ thực đối phương đột phá nhanh như vậy hoàn toàn là tích lũy trước đây quá hùng hậu, lại thêm chân khí tinh khiết của bản thân hắn mới tạo thành. Đổi lại là những người khác, nhất định cũng không nhanh được như vậy.

Chân khí tinh khiết làm cho chân khí lắng đọng tích lũy trước đây của hắn tan ra, giống như nước trong làm tan khối băng vậy. Nước sẽ càng nhiều hơn, khi đó xung kích cửa ải cũng là chuyện nước chảy thành sông, đơn giản vô cùng.

Bằng không, nếu như chỉ cần thi châm là có thể giúp mấy người Triệu Nhã đột phá thì hắn cũng không buồn phiền tới mức như vậy, nhọc nhằn khổ sở ngụy trang đi ra ngoài kiếm tiền.

Đương nhiên, quan trọng nhất chính là, Trương Huyền không muốn để lại ấn tượng không làm mà hưởng cho mấy người Triệu Nhã. Đường tu luyện mênh mông, vừa bắt đầu đã ôm tâm lý này, như vậy nhất định tu vi sau này sẽ có hạn, cũng không qua được cửa ải tâm kiếp.

- Đa tạ lão gia!

Từ sâu trong lòng khiếp sợ, biết mình có thể có tiến bộ nhanh như vậy, tất cả đều là do lão gia, Tôn Cường vội vã quỳ xuống mặt đất, thành tâm quỳ bái.

Nếu không phải do lão gia, đừng nói tới việc nhận được sự tôn kính từ Lăng Thiên Vũ, hưởng thụ loại đãi ngộ cao cao tại thượng này, e rằng cả đời này của hắn chỉ có thể bị vây chết ở Chân Khí cảnh đỉnh phong, không có cách nào đột phá được nữa.

Cảm nhận ngày hôm nay, tuyệt đối là thứ mà cả đời hắn cũng không thể đạt đến!

- Sau này nhất định phải cố gắng làm việc, ngàn vạn lần không thể để mất đi cơ hội lần này...

Trong lòng hắn âm thầm hạ quyết tâm.

- Chắn hẳn một lát nữa Lăng Thiên Vũ sẽ lại tới, ngươi ra đi chuẩn bị nghênh đón một chút đi!

Xử lý chuyện đối phương đột phá xong, Trương Huyền không phí lời mà tùy ý khoát tay áo một cái.

- Vâng!

Tôn Cường lùi ra.

...

- Rốt cuộc là ai đang ở trong đình viện này? Có thể khiến cho một tiểu tốt Tôn Cường lắc mình một cái biến hóa, ngay cả Lăng Thiên Vũ cũng phải sợ hãi? Thậm chí còn xưng hô là Tôn huynh?

Đỗ Viễn đứng ở bên ngoài càng ngày càng cảm thấy kỳ quái, qua nửa ngày, cuối cùng hắn đã hiểu rõ. Nhất định là chủ nhân tòa phủ đệ này rất lợi hại, cho nên mới khiến cho vị Lăng đại nhân bình thường ngang hàng nói chuyện với gia gia hắn sợ hãi như thế.

Thế nhưng suy nghĩ một lúc lâu hắn vẫn nghĩ không thông, rốt cuộc là vị quan to quý nhân nào trong Thiên Huyền thành mà lại kiêu căng đến như vậy, có thể làm cho một vị đường đường là phú hào ức vạn đứng ở bên ngoài, cam tâm đứng cả một đêm, một khi mở cửa lại còn cao hứng như thế?Trong lúc hắn đang nghi ngờ thì cửa lớn kẽo kẹt một tiếng rồi mở ra, Lăng Thiên Vũ và Trình Viễn đại sư nhanh chân đi ra ngoài.

- Cứ thế mà đi sao? Ngay cả... tiễn cũng không?

Đỗ Viễn chớp mắt.

Mới vừa rồi còn có quản gia ra nghênh đón, mà bây giờ rời đi, coi như chủ nhân có khí thế lớn, không tiễn lấy một lần thì chung quy quản gia cũng phải đi ra chứ, kết quả... tên này cũng không đi ra!

Bất kể nói thế nào Lăng Thiên Vũ cũng là phú hào một phương, là người có địa vị. Cho dù là đi tới Đỗ gia bọn họ cũng đều là gia gia hắn tự mình đưa ra ngoài phòng khách, sau đó để phụ thân hoặc là chủ sự trưởng lão tiễn ra ngoài cửa, biểu đạt sự tôn trọng.

Bản thân tự đẩy cửa đi ra, thậm chí ngay cả hộ vệ cũng không giúp đỡ...

Rốt cuộc, con mẹ nó, người trong là ai vậy?

Trong lòng Đỗ Viễn ngứa ngáy khó nhịn.

Lại đợi một hồi, ngay khi hắn không nhịn được muốn tiến lên hỏi một chút thì cửa viện lần nữa kẽo kẹt một tiếng rồi từ từ mở ra, thấy Tôn Cường đang chắp tay ra sau lưng đi ra bên ngoài.

- Chuyện này...

Nhìn thấy người quen, Đỗ Viễn đang định qua đi hỏi một chút thì đột nhiên lảo đảo một cái, con ngươi như sắp rơi xuống trên mặt đất.

Ai có thể nói cho ta chuyện gì đang xảy ra hay không?

Tên này, khi nãy vừa nhìn thấy vẫn còn là Chân Khí cảnh đỉnh phong, làm sao lần này đã biến thành... Bì Cốt cảnh hậu kỳ?

Trong gần mười phút ngắn ngủi, tu vi đã tăng lên tới một cấp bậc lớn...

Mắt ta không bị mù đó chứ?

Toàn thân Đỗ Viễn run rẩy.

- Ồ? Đây không phải là Đỗ Viễn công tử sao? Ngọn gió nào thổi ngươi tới đây vậy chứ?

Trong lúc hắn đang khó có thể tưởng tượng được, sắp phát điên thì thanh âm của Tôn Cường vang lên. Khi hắn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào đối phương đã đứng ở trước mắt hắn.

- Ồ, ta vừa vặn đi ngang qua nơi đây...

Vội vã ngăn chặn sự khiếp sợ trong lòng, Đỗ Viễn mang theo vẻ nghi hoặc cẩn thận hỏi:

- Không phải lúc này ngươi nên ở trong cửa hàng sao? Tại sao...

- Hiện tại ta là quản gia của tòa phủ đệ này, ta theo lão gia lăn lộn!

Trong mắt Tôn Cường tràn ngập sự tự tin.

Trước đây khi nói chuyện với loại công tử quần là áo lượt của gia tộc lớn như vậy hắn đều phải cẩn thận, chỉ lo vô cớ bị đánh. Hiện tại, ngay cả Lăng Thiên Vũ cũng phải cúi đầu, làm sao có khả năng sợ một tên vãn bối cơ chứ.

- Lão gia các ngươi là...

Đỗ Viễn vội vàng hỏi.

- Ngay cả lão gia nhà chúng ta cũng không biết?

Hai tay Tôn Cường vắt ra phía sau, đầu ngẩng lên, ánh mắt mang theo vẻ sùng bái và hưng phấn.

- Danh sư, Dương Huyền!

Chương 137: Sờ sờ lão bà ngươi

- Danh danh... Danh sư?

Đỗ Viễn run run rẩy một cái.

Thiên Huyền quốc chỉ là một trong các Vương quốc bất nhập lưu, không có danh sư trấn thủ, đây là sự thực mà người người đều biết. Từ khi nào lại có một vị tới, hơn nữa còn để tên này làm quản gia cơ chứ?

Khó trách Lăng Thiên Vũ lại cam tâm tình nguyện chờ một đêm, dù gặp hắn cũng phải cẩn thận như vậy...

Coi như người ở trong đình viện chính là danh sư nhất tinh cấp thấp nhất thì cũng là một dạng người mà ngay cả Thẩm Truy bệ hạ cũng không dám xem thường.

Người như thế, đừng nói để cho Lăng Thiên Vũ ở bên ngoài một đêm, coi như đứng ngoài hơn nửa năm thì đối phương cũng không dám cãi lời.

Thậm chí nếu như gia gia mình biết, nhất định cũng sẽ vội vàng đến đây bái kiến, cho dù đối phương mạnh miệng cũng không dám nhiều lời.

Danh sư ép một quốc gia, một câu nặng nghìn vàng.

Đây chính là trọng lượng của danh sư!

Nếu như phụ thân hắn có thể được danh sư chỉ điểm, có lẽ có thể tiêu trừ được mầm họa, lần nữa khôi phục lại thân phận thiên tài.

Trong nháy mắt, Đỗ Viễn đã tràn ngập đố kị với người ở trước mắt này.

Tôn Cường này vốn chỉ là chủ một cửa hàng bất nhập lưu. Khi nhìn thấy bản thân hắn còn phải cúi đầu khom lưng, không cung kính không được, chỉ lo đắc tội với hắn. Mà hiện tại... e rằng bản thân hắn chỉ có thể cẩn thận từng li từng tí một nói chuyện với đối phương, chỉ lo chọc giận đối phương.

Bằng không, căn bản không cần danh sư động thủ, chỉ cần một câu nói nhất định sẽ có vô số cường giả lấy lòng, vui vẻ hỗ trợ giáo huấn bản thân hắn.

- Dương sư... đến đây lúc nào vậy, sao ta chưa từng nghe nói qua chứ?

Cố nén chấn động trong lòng, Đỗ Viễn không nhịn được hỏi.

Nếu như danh sư đến Thiên Huyền quốc, tất nhiên sẽ gây ra náo động tới mức toàn thành đều biết, tại sao hắn lại chưa từng nghe qua tin tức này cơ chứ?

- Lão gia nhà ta khiêm tốn, không muốn để cho người ta biết được. Cho nên chuyện này ngươi nghe là được rồi, không nên truyền ra bên ngoài nhiều. Được rồi, ta còn có việc phải làm. Nếu như Đỗ công tử không có chuyện gì thì không nên quanh quẩn ở chỗ này, ngộ nhỡ bị lão gia nhà ta nhìn thấy sẽ dẫn tới hiểu lầm không cần thiết, khi đó sẽ rất phiền phức.

Sự tự tin đã có, khí thế của Tôn Cường cũng đủ, khi nói chuyện cũng dần trở nên có vẻ cao cao tại thượng.

- Vâng, vâng!

Đỗ Viễn vội vàng gật đầu.

Nói xong cũng không tiếp tục để ý tới hắn nữa mà Tôn Cường quay trở về cửa lớn. Không lâu sau đã thấy một chiếc xe ngựa đi tới trước mặt, Lăng Thiên Vũ từ trên xe đi xuống, hai tên hộ vệ đi tới nhấc một cái cáng trên xe ngựa xuống.

- Lăng đại nhân, mời!

Tôn Cường chào đón.

- Làm phiền Tôn huynh rồi!

Lăng Thiên Vũ vội vàng ôm quyền, mấy người cùng đi vào trong đình viện.

- Nghe nói thê tử Lăng Thiên Vũ bị bệnh nặng, xem ra tên này biết ở đây có một vị danh sư cho nên mới đứng cả một đêm cầu khẩn hỗ trợ trị liệu...

Trong nháy mắt Đỗ Viễn đã thu thập được đầy đủ tin tức.

Danh sư, không những có thể chỉ điểm tu vi, luyện đan, y thuật... Không gì không giỏi, chính vì như thế cho nên mới có thể trở thành là nghề nghiệp đứng đầu trong tất cả nghề nghiệp, tiếu ngạo quần hùng.

Chuyện thê tử Lăng Thiên Vũ sinh bệnh, ở trong toàn bộ cao tầng Thiên Huyền quốc cũng không tính là bí mật gì cả. Ngay cả Đỗ Viễn cũng đã từng nghe nói qua, dường như ngay cả Nguyên Ngữ đại sư cũng không thể giúp sức, cho nên lúc này có một vị danh sư đến đây, đương nhiên đối phương phải chạy tới đây rồi.

- Nếu như ngay cả chứng bệnh mà Nguyên Ngữ đại sư cũng không trị được mà vị này có thể trị được. Như vậy chẳng phải cha ta sẽ có hi vọng hay sao?

Trong nháy mắt, hai mắt Đỗ Viễn sáng lên.

Nghĩ tới đây, hắn cũng không vội vã đi nữa, do dự trong chốc lát, nhìn thấy phía đối diện có một quán trà, hắn liền đi thẳng tới.
Ta đi qua đó uống trà, không có khả năng đắc tội với vị danh sư này đâu nhỉ!

...

- Đây chính là thê tử Ngọc Nhu của ta, kính xin Dương sư ra tay giải cứu!

Trong phòng, các hộ vệ đặt cái cáng xuống rồi rời đi, Lăng Thiên Vũ trực tiếp quỳ xuống đất.

Hắn và thê tử cùng chung hoạn nạn, cảm tình cực sâu, chỉ cần có thể cứu được đối phương, cho dù có tiêu tốn, đánh đổi lớn hơn nữa thì cũng đáng!

Hiển nhiên hắn cũng từ trong miệng Tôn Cường biết được tên giả của Trương Huyền.

- Ừm!

Trương Huyền đứng dậy, nhìn về phía nữ tử trên băng ca, khẽ cau mày.

Tuổi của nữ tử này chắc cũng xấp xỉ với Lăng Thiên Vũ, thế nhưng dường như năm tháng không có để lại quá nhiều dấu vết ở trên mặt đối phương, tuy rằng không phải quá xinh đẹp, thế nhưng lại có một loại cảm giác khoan thai tự nhiên khiến cho người ta tín nhiệm.

Nhưng nữ tử được trời chiếu cố như vậy, giờ khắc này lại đang nằm đó không nhúc nhích, hai mắt nhắm nghiền.

- So với tưởng tượng của ta còn nghiêm trọng hơn!

Sắc mặt hắn hơi trầm xuống.

Trước đó hắn chỉ sờ qua Đề Nam Huyết Ngọc, biết vật này sẽ tạo ra thương tổn khó có thể nghịch chuyển đối với người bình thường. Vốn hắn tưởng rằng sẽ không quá nặng, chỉ cần hủy diệt huyết ngọc, cố gắng ôn dưỡng, có lẽ sẽ dễ dàng khôi phục được. Thế nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của nữ tử trước mắt này, hắn biết suy nghĩ này của mình đã sai.

Rất rõ ràng, đối phương đã rơi vào hôn mê rất sâu, nếu không chữa trị thì sẽ không còn cách nào để xoay chuyển tình thế được nữa.

- Còn nữa... nếu như còn tỉnh táo, tùy tiện đánh mấy quyền là có thể sinh ra thư tịch, tìm ra chỗ thiếu sót mới có thể trị liệu được. Thế nhưng bằng vào dáng vẻ như hiện tại... Làm sao bây giờ?

Trương Huyền buồn rầu.

Suy nghĩ trước đó của hắn rất đơn giản, chỉ cần đối phương tỉnh táo, đánh một quyền thì Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể sinh ra thư tịch, ghi chép chỗ thiếu hụt!

Như vậy, coi như không có phương pháp giải quyết thì nhất định cũng có thể nói ra một ít, tìm được một chút phương pháp.

Thế nhưng hiện tại... Lại nằm đó không khác gì người chết, hắn nên làm sao đây?Đánh hai quyền, cũng không có cách nào đánh...

Lần này không dễ giả vờ rồi, càng ngày càng khó lăn lộn!

- Dương sư, thê tử của ta còn cứu được nữa không?

Thấy hắn đi lại vài vòng xung quanh người Ngọc Nhu, lông mày vẫn nhíu lại, ánh mắt Lăng Thiên Vũ tràn ngập vẻ lo lắng.

- Đừng gấp, ta đang quan sát!

Trương Huyền đang buồn bực tới mức đầu váng đầu mắt hoa, bị đối phương hỏi như vậy lại càng thêm phiền muộn.

Nói khoác cũng đã khoác rồi, mà thời khắc mấu chốt lại không làm được, như vậy sẽ vô cùng mất mặt.

Đây là khách hàng thứ nhất, một khi không thành công, không chỉ mọi chuẩn bị trước đó như là gà bay trứng vỡ, mà nhất định còn tự tay phá vỡ bảng hiệu, một danh sư như hắn cũng trở nên hữu danh vô thực.

Khi đó muốn trong vòng chín ngày kiếm được hơn 2000 vạn đồng tiền vàng chẳng khác nào là nằm mơ cả.

- Ồ...

Thấy hắn nói đang quan sát, không nói là không thể cứu được, Lăng Thiên Vũ thở phào nhẹ nhõm, căng thẳng đứng ở bên cạnh liên tục xoa tay.

- Thiếu sót... Thiếu sót! Ngươi mau hiện lên đi a...

Lại đi quanh hai vòng, trong đầu không ngừng la lên hai chữ này. Thế nhưng kết quả Thiên Đạo Đồ Thư Quán lại giống như đã chết, không có động tĩnh gì cả. Làm cho Trương Huyền phiền muộn tới mức muốn thổ huyết.

Xem ra... giống như nhiều lần sử dụng trước đó vậy, chỉ khi nào đối phương thi triển võ kỹ hoặc là đánh quyền thì thư viện mới có thể xuất hiện thư tịch ghi chép tin tức về chỗ thiếu hụt. Hắn đi loạn, trong đầu không ngừng hô, nhe răng trợn mắt, vò đầu bứt tai...

Kết quả... đương nhiên, cũng không có một chút tác dụng nào cả...

- Xem ra, quả nhiên thời khắc mấu chốt lại thất bại...

Lại đi loạn vài vòng, phát hiện ra ngay cả một chút động tĩnh của thư viện cũng không có, Trương Huyền đang định bất đắc dĩ nói cho đối phương biết mình không cách nào trị liệu thì đột nhiên trong lòng khẽ động, một ý nghĩ xuất hiện.

Hắn không nhịn được ngừng lại, ngẩng đầu nhìn về phía đối phương, trong lòng rất là hưng phấn.

- Dương sư...

Nhìn thấy hắn đã dừng lại, Lăng Thiên Vũ sốt sắng lên tiếng. Có lẽ đối phương đã có kết quả, định nói cho hắn nghe.

Là sống hay là chết chính là lúc này!

- Không cần phải sốt sắng, tình huống còn không nghiêm trọng như vậy!

Nhìn dáng vẻ của hắn như thế, Trương Huyền an ủi một câu.

- Dương sư cứ nói đừng ngại, mặc kệ tình huống thế nào thì ta cũng có thể chịu đựng được...

Lăng Thiên Vũ cắn răng một cái.

- Tình huống cũng không giống như ngươi nghĩ đâu. Như vậy đi, nâng lão bà ngươi dậy lên, để ta sờ một chút!

Trương Huyền nói.

- Sờ... lão bà ta?

Sắc mặt Lăng Thiên Vũ lập tức trở nên đen như mực.

Chương 138: Có thể trị

Ở trước mặt ta mà còn muốn sờ lão bà ta? Còn bảo ta đỡ...

Coi như là danh sư thì cũng không thể làm nhục ta như vậy a!

Xiết chặt tay, hàm răng Lăng Thiên Vũ cắn chặt tạo thành tiếng ken két vang vọng cả phòng, hắn sắp điên rồi.

Tôn Cường ở bên cạnh thiếu chút nữa cũng đã ngất đi.

Không hổ là lão gia, thật là thô bạo!

Để phu quân đỡ thê tử, cho người sờ...

Đường đường là danh sư muốn nữ tử thế nào mà chẳng tìm được, không nghĩ tới lại chọn như vậy, xem ra sau này phải dấu lão bà của ta đi mới được...

Đương nhiên, quan trọng là phải có lão bà...

- Thôi vậy, với tình trạng này của nàng, tốt nhất là đừng đỡ, để ta tự mình đi sờ đi!

Không nhìn thấy biểu cảm của hai người, Trương Huyền liên tục nhìn chằm chằm vào nữ tử mặc cung trang trên cáng, lại nói một câu, thấy không ai động đậy, hắn lập tức xua tay.

Nhìn tình huống của nữ tử này, vẫn không nên đỡ dậy thì hơn, ngộ nhỡ đỡ nàng khiến cho nàng mất mạng thì quả thực là được không đủ để bù đắp mất.

- Để ngươi tự đi qua... sờ?

Lăng Thiên Vũ chỉ cảm thấy đối phương đang vô tình đạp lên trên tôn nghiêm của hắn.

Ta không giúp ngươi, ngươi muốn tự mình động thủ sao?

Với một bệnh nhân đã rơi vào hôn mê mà cũng không buông tha, còn nói là danh sư, quả thực... cầm thú!

Ngay khi hắn không nhịn được, định bạo phát thì đã thấy đối phương đã đi tới trước mặt Ngọc Nhu, ngón tay vươn ra đụng vào cổ tay của thê tử hắn.

- Ồ?

Đang muốn ra tay, cho dù liều mạng thì hắn cũng không cho thê tử bị người sỉ nhục, kết quả lại nhìn thấy cảnh này, Lăng Thiên Vũ sửng sốt, ngây người ra như phỗng.

Trời ạ, tình huống gì đây?

Không phải ngươi nói sờ hay sao?

Lẽ nào sờ trong miệng ngươi nói là sờ cổ tay? Cổ tay có chứa huyệt đạo, khi truyền thụ tu vi thường thường cũng hay tiếp xúc, như vậy mà cũng gọi là sờ sao?

Có cần chơi người ta như thế hay không?

Đại ca, ta đã nói với ngươi rồi, nếu như ngươi không có danh sư thân phận, ở bên ngoài mà cứ ăn nói kiểu này với người khác, nhất định sẽ bị người ta đánh chết đó...

Khóe miệng Tôn Cường ở bên cạnh cũng co giật.

Công phu ăn nói của lão gia... cũng quá là kinh người đấy!

Mở miệng nói muốn sờ lão bà của người ta, khiến cho hắn cũng tưởng lão gia có mưu đồ gây rối, kết quả... lại là như vậy...

Một chuyện đường đường chính chính, cần gì phải nói bỉ ổi như vậy...

Làm hại ngay cả hắn cũng hiểu lầm...

Bắt mạch lại nói là sờ soạng, Trương Huyền cũng chỉ thuận miệng nói mà thôi, không nghĩ tới lại gây ra hiểu lầm lớn như vậy. Đương nhiên, chuyện hắn không biết chính là y sư trên thế giới này xem bệnh căn bản không có bắt mạch, chỉ có tây y kiếp trước, kiểm tra đủ loại mà thôi.

Vì lẽ đó, Lăng Thiên Vũ nghe thấy hắn nói sờ, căn bản không biết xem bệnh còn có sờ mạch, cho nên lúc này mới dẫn tới hiểu lầm.

...

Trương Huyền cũng không cần biết tâm tình của bọn họ như thế nào, mà hắn đang suy tư ý nghĩ vừa mới xuất hiện vừa nãy.
Thiên Đạo Đồ Thư Quán còn có một năng lực - giám bảo!

Trước đó khi tỷ thí với tên lừa đảo Mặc Dương hắn đã từng dùng qua loại năng lực này. Chỉ cần là bảo vật, ngón tay xoa qua là có thể tự động hình thành thư tịch, ghi chép chỗ thiếu hụt, hiện tại nữ nhân này hôn mê rất sâu, không khác gì người chết, căn bản không thể đánh một quyền...

Sờ một chút, biết đâu lại có thể tự động xuất hiện thư tịch chứ?

Nghĩ đến điểm ấy, hắn mới mở miệng nói muốn sờ đối phương, đương nhiên, ở trong lòng hắn đã coi nữ nhân này là một đồ vật.

Nếu như để cho Lăng Thiên Vũ biết ý nghĩ chân thực của hắn, khẳng định sẽ càng phun máu thêm.

Lão bà hắn còn chưa có chết... thì đã bị xem là đồ vật, vật phẩm...

- Quả nhiên!

Ngón tay đụng vào trên cổ tay đối phương, Thiên Đạo Đồ Thư Quán vốn không có động tĩnh gì bỗng nhẹ nhàng chấn động, một quyển sách xuất hiện ở trước mắt hắn, khiến cho Trương Huyền hưng phấn suýt chút nữa nhảy lên.

Vốn đây chỉ là một suy đoán, không nghĩ tới lại có thể làm được.

Hắn vội vàng nhìn sang thư tịch, quả nhiên bên trên có viết hai chữ Ngọc Nhu.

Mở mặt giấy ra, bên trong có ghi chép tỉ mỉ cuộc đời và thiếu hụt của đối phương.

- Ngọc Nhu, bốn mươi ba tuổi, nhân sĩ trong Thiên Huyền thành, thê tử của chủ nhân Thiên Vũ thương hành Lăng Thiên Vũ, võ giả nhị trọng sơ kỳ...

- Thiếu sót: thứ nhất, kinh mạch trong cơ thể yếu đuối, không cách nào tu luyện công pháp và chân khí cao thâm! Thứ hai, thiên tư quá kém, cảm ngộ đối với khí tức quá thấp... Thứ tám, bị khí tức của Đề Nam Huyết Ngọc ăn mòn, kỳ kinh bát mạch bị bế tắc, vị trí bế tắc cụ thể...

Trên tư tịch có vài tờ giấy đều bị viết lên kín.

Ghi chép tất cả thiếu hụt trên người Ngọc Nhu này.

- Hóa ra chỉ là kinh mạch bế tắc, như vậy cũng dễ làm...

Xem thư tịch xong, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Vốn hắn còn nghĩ, nếu như quá khó để trị liệu thì hắn cũng không nghĩ ra được biện pháp nào tốt. Sau đó phải giải thích vấn đề một chút, đuổi Lăng Thiên Vũ đi. Như vậy cũng coi như dễ ăn nói. Thế nhưng nếu chỉ là kinh mạch bế tắc thì lại đơn giản.

Hắn đã giúp Lưu Dương, Vương Dĩnh, Triệu Nham Phong giải quyết qua vấn đề tương tự, cho nên cũng không quá phức tạp.Đương nhiên, đây chỉ là đối với hắn mà thôi, đổi lại là những người khác, dù cho là cường giả võ giả bát trọng Tông Sư, gặp phải loại vấn đề này cũng đau đầu không thôi.

Kinh mạch trong thân thể vốn đã rất yếu đuối, một khi bế tắc, ngoại trừ việc nước chảy đá mòn ra hầu như không có bất kỳ biện pháp nào khác!

Trương Huyền thì lại không giống.

Tu luyện Thiên Đạo thần công, chân khí của hắn trong suốt đến mức không hề có tạp chất, chỉ cần rót loại chân khí này vào trong cơ thể, bất kể là chỗ bế tắc nào, dù cho kinh mạch nhỏ hẹp tới mấy thì cũng có thể mở ra trong nháy mắt, không còn tồn tại bất cứ vấn đề gì nữa.

Đây cũng là nguyên nhân khiến cho hắn có thể giúp Triệu Nham Phong, Tôn Cường nhanh chóng đột phá và ung dung giải quyết tổn thương ở chân của Vương Dĩnh.

- Dương sư, sao rồi?

Thấy hắn đã bắt mạch xong, Lăng Thiên Vũ lần nữa lo lắng nhìn sang, hỏi.

- Tình huống của thê tử ngươi, muốn giải quyết, không khó!

Trương Huyền trở lại chỗ ngồi, bàn tay lớn vẫy một cái, khí độ vô cùng.

- Không khó?

Con ngươi Lăng Thiên Vũ co rụt lại, nắm tay căng thẳng tới mức nắm chặt không nhịn được nới lỏng, kích động tới mức trực tiếp quỳ xuống mặt đất:

- Kính xin Dương sư xuất thủ cứu giúp!

Vì cứu Ngọc Nhu, hắn đã dùng đủ loại biện pháp, ngay cả đệ nhất y sư Thiên Huyền quốc như Nguyên Ngữ đại sư cũng không thể cứu giúp. Vốn hắn tưởng rằng không còn cách nào xoay chuyển tình thế. Thế nhưng không nghĩ tới trời không tuyệt đường người, vị Dương sư này lại có thể trị liệu!

Từ đó có thể tưởng tượng ra được sự hưng phấn trong lòng hắn lúc này.

- Trời xanh có đức hiếu sinh, nếu như ta không ra tay thì cũng sẽ không quản việc không đâu ở Thiên Vũ thương hành!

Trương Huyền khoát tay áo một cái, ý bảo hắn đứng lên, tiếp theo hắn hơi nhướng mày:

- Chỉ là...

Tuy rằng hắn chữa trị không khó, thế nhưng cứ như vậy mà ra tay, trước đó ra vẻ trâu bò lâu như vậy chẳng phải không có một chút tác dụng nào nữa sao?

- Bất kể là cần cái gì, chỉ cần Dương sư mở miệng, cho dù có táng gia bại sản ta cũng sẽ không tiếc!

Lăng Thiên Vũ vội nói.

Thấy hắn nói như vậy, Trương Huyền thoả mãn gật gù.

Nhìn người ta mà xem, giác ngộ của thương nhân không tầm thường đâu kìa, bản thân hắn chỉ nói một câu thì đối phương đã biết nên làm gì!

- Thê tử ngươi bị luồng khí tức kia ăn mòn rất lâu, muốn chữa khỏi trong thời gian ngắn, không có khả năng lắm, đại khái cũng cần mười ngày... Chín ngày, hơn nữa, mỗi ngày đều cần hao phí không ít dược liệu quý giá!

Vốn Trương Huyền muốn nói mười ngày, vừa nghĩ tới đã qua một ngày, chỉ còn lại chín ngày, cho nên lập tức chữa lại lời nói của mình.

Kỳ thực, dựa vào chân khí tinh khiết của hắn, nếu như thực sự muốn trị liệu, chỉ cần một chút thời gian là có thể trị hết, tại sao lại phải cần tới chín ngày... Đương nhiên là muốn lấy thêm một chút của cải.

Hết cách rồi, người nghèo chí ngắn, tuy rằng tốn một chút thời gian, chung quy vẫn có thể trị hết. So với việc trơ mắt nhìn nàng ta tử vong còn tốt hơn nhiều nha!

- Dương sư cần muốn dược liệu gì, ta sẽ đi mua!

Có thể trị hết bệnh cho Ngọc Nhu, Lăng Thiên Vũ đã cảm thấy vị Dương sư trước mắt này giống như thần tiên rồi, nào còn tính toán mấy ngày nữa chứ? Cho dù dược liệu đắt cỡ nào cũng vậy, hắn vội vàng nói.

Chỉ là, vừa mới nói xong thì đã nhìn thấy Dương sư vẫn luôn bình tĩnh trước mắt dùng ánh mắt sáng ngời nhìn qua, sắc mặt có chút khó coi.

Chương 139: Thiệt thòi lớn rồi!

Cũng khó trách Trương Huyền không cao hứng, hắn nói dược liệu quý giá, chỉ là mượn cớ mà thôi. Có chân khí tinh khiết khơi thông kinh mạch, cần gì phải đi tìm dược liệu cơ chứ?

Nếu như để đối phương đi mua, hắn kiếm tiền thế nào đây?

Hắn đang muốn giải thích, nghĩ xem làm thế nào mới có thể khiến cho đối phương ngoan ngoãn đưa tiền, không cần phải tiếp tục băn khoăn những chuyện này thì đã thấy Lăng Thiên Vũ vỗ trán một cái, cười nói:

- Dương sư, người xem, ta cũng không hiểu lắm về dược liệu, e rằng phải làm phiền người hỗ trợ mua!

Nói đoạn hắn lấy ra một tờ kim phiếu rồi đưa tới.

Không phải là hắn hiểu ý của Trương Huyền, mà là theo hắn thấy, võ giả đều sẽ giấu làm của riêng, vị danh sư trước mắt này có thể chữa trị cho thê tử mà ngay cả Nguyên Ngữ đại sư cũng không thể chữa trị được, nhất định sẽ phải dùng bí phương độc nhất của bản thân người ta.

Nếu như hắn đi mua dược liệu, đây không phải là muốn vạch trần bí phương của đối phương hay sao?

Tình huống như thế đối phương có thể cao hứng được mới là lạ!

Vì lẽ đó hắn mới lập tức thay đổi lời nói.

- Ừm!

Nghĩ một chút, Trương Huyền cũng đã hiểu ra, cho nên hắn cũng không giải thích mà chỉ vẫy tay để Tôn Cường tiếp nhận kim phiếu.

Đường đường là danh sư, tự tay đi nhận tiền, há không phải quá mất giá sao?

- Được rồi, hiện tại ta sẽ chữa trị cho nàng!

Thành công thu được kim phiếu, Trương Huyền cũng không phí lời mà một lần nữa đi tới trước mặt Ngọc Nhu. Tay lần nữa lấy ra ngân châm, quay về mấy chỗ nơi kinh mạch tích tụ rồi đâm vào.

Cùng lúc đó, chân khí cũng rót vào trong cơ thể của đối phương.

Xì xì xì!

Từng luông chân khí tinh khiết quét qua, mọi bế tắc trước đó lập tức biến mất.

Ngọc Nhu vẫn luôn hôn mê ưm một tiếng, chậm rãi mở mắt ra.

- Chuyện này...

Lăng Thiên Vũ và mọi người trong phòng giật nảy mình.

Không phải ngươi nói nếu như trị liệu, muốn đứng dậy rất khó... Cần tám, chín ngày và tiêu tốn rất lớn hay sao?

Lúc này mới qua mấy tức mà người đã tỉnh rồi, hơn nữa, có vẻ như mới chỉ có mấy trâm...

- Trời ạ, thất thủ...

Hiển nhiên cũng không nghĩ tới đối phương lại tỉnh nhanh như vậy, suýt chút nữa Trương Huyền đã phun máu.

Một lần đã tỉnh, hắn kiếm tiền thế nào nữa chứ?

Thiên Đạo Đồ Thư Quán chỉ nói ra chỗ thiếu sót, không hề nói hiệu quả sau khi giải quyết thiếu sót. Cũng không biết những chỗ sau khi đã được thông suốt có thể khiến cho người ta thức tỉnh, vốn hắn nghĩ một ngày giải quyết mấy chỗ, chín ngày sẽ giải quyết xong tất cả, vừa vặn kéo dài thời gian. Khi đó cũng có thể kiếm được tiền, thế nhưng nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, chỉ mới châm mấy nơi thì người đã tỉnh rồi.

Khục khục.

Tỉnh quá nhanh... Khiến cho người ta cảm thấy một chút độ khó mảy may cũng không có, làm sao có thể lừa gạt tiền được nữa chứ?

Trương Huyền phiền muộn một trận.

- Dương sư lợi hại!

Sau khi hết khiếp sợ, Lăng Thiên Vũ triệt để bái phục.

Mặc dù coi như là mấy châm đơn giản, thế nhưng trên thực tế lại giấu diếm huyền cơ, làm cho người ta có một loại thâm ảo khó có thể hiểu rõ. Nếu không phải vậy, vì sao ngay cả Nguyên Ngữ đại sư cũng không làm được? Mà vị Dương sư này, một lần đã có thể giải quyết được cơ chứ?

Rất rõ ràng, đây là năng lực!

- Sao?

Vốn tưởng rằng đối phương sẽ cảm thấy mình đã hớ khi đưa kim phiếu, thế nhưng lại thấy đối phương càng thêm sùng bái, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm, vung tay lên, lạnh nhạt nói:

- Ngày thứ nhất trị liệu cũng chỉ có thể làm cho nàng thức tỉnh, ngày hôm nay ta sẽ chuẩn bị một ít dược liệu độc môn, giúp nàng khôi phục nguyên khí. Sau khi chuẩn bị xong ta sẽ phái người đưa tới.

- Vâng!

Lăng Thiên Vũ vội vàng gật đầu.

- Ừm!Trương Huyền cũng không tiếp tục nói nữa.

- Vậy chúng ta không quấy rầy Dương sư nữa...

Nói xong hắn ra hiệu cho thuộc hạ một lần nữa nâng thê tử lên, định rời đi.

- Thiên Vũ...

Hai tên thuộc hạ còn chưa tới trước mặt thì nữ tử trên băng ca đã lên tiếng, thân thể loáng một cái đã chậm rãi đứng lên.

- Thân thể nàng còn yếu, nhanh nằm xuống...

Thấy nàng đứng dậy, Lăng Thiên Vũ vội vàng đi tới.

- Không cần, nằm nửa năm thiếp cảm thấy thân thể tê cứng, cho nên thiếp muốn đứng dậy đi lại một chút...

Ngọc Nhu được đối phương nâng đỡ, tuy rằng thân thể còn có chút suy yếu, thế nhưng muốn đi bộ cũng đã không thành vấn đề.

- Chính là vị Dương sư này xuất thủ cứu nàng.Lăng Thiên Vũ vội vã giới thiệu.

- Dương sư? Danh sư?

Con ngươi Ngọc Nhu co rụt lại, vội vàng quỳ gối xuống:

- Ngọc Nhu đa tạ ân cứu mạng của Dương sư...

- Chỉ là nhấc tay mà thôi, nhấc tay mà thôi.

Trương Huyền âm thầm đau lòng, trên mặt lại ra vẻ không để ý lắm.

Nhìn thấy dáng vẻ này của hắn, mấy người Lăng Thiên Vũ lại càng thêm khâm phục.

Đây mới đích thực là danh sư!

Giải quyết được vấn đề lớn như vậy mà lại không khoe khoang công lao, khiến người ta khâm phục bội phần.

Nực cười mới vừa rồi còn hiểu lầm đối phương, thực sự là... lấy tâm tiểu nhân chi đo lòng quân tử.

Rất nhanh, Lăng Thiên Vũ được giải quyết vấn đề xong mang theo thê tử rời khỏi đình viện. Mà Tôn Cường cũng thức thời, vội vàng cầm kim phiếu trong tay đưa cho hắn.

Trương Huyền tùy tiện nhìn một chút, âm thầm thán phục.

Mười tấm mười vạn, cộng lại đã là một trăm vạn.Không biết Dương Mặc phải lừa bao lâu mới lừa gạt được nhiều tiền như vậy, danh sư chỉ xem bệnh một cái đã được nhiều tiền như thế... Ngẫm lại quả thực rất khủng bố.

Chỉ là... sau khi hết khiếp sợ, Trương Huyền vẫn cảm thấy đau đầu như cũ.

Một trăm vạn xem ra thì rất nhiều, trên thực tế đối với tình hình trước mắt của hắn mà nói... Vẫn như muối bỏ biển.

Vốn hắn còn muốn kéo dài thêm mấy ngày, kiếm thêm một chút tiền, kết quả... người ta không những đã tỉnh táo, mà còn đứng đứng dậy đi ra ngoài, nếu như lại liều mạng kéo dài thời gian cũng không được tốt lắm.

- Bệnh của thê tử Lăng đại nhân là bệnh khó xử lý nhất trong toàn bộ Thiên Huyền thành, lão gia trị bệnh một lần không chỉ khiến cho phu nhân tỉnh táo mà còn có thể trực tiếp đi bộ, quả thực quá lợi hại...

Tôn Cường hưng phấn lên tiếng, vẻ sùng bái lộ rõ trên mặt.

Không nghe lời này còn tốt, vừa nghe xong Trương Huyền càng thêm phiền muộn.

Thật vất vả mới bắt được phú hào ức vạn, kết quả bởi vì không biết hiệu quả sau khi trị liệu mà không mạnh mẽ vơ vét, ngẫm lại cũng đủ bi thương.

- Thôi đi, làm như nào tính bấy nhiêu vậy!

Nếu không thể kéo dài, vậy thì mau mau chữa khỏi, Trương Huyền đưa cho Tôn Cường một tấm kim phiếu, lại đưa một tờ giấy để hắn đi mua một chút dược liệu.

Mặc dù là luyện đan sư chính thức, lại là thông qua luận đan để tấn cấp, không luyện chế đan dược được. Thế nhưng nếu muốn điều chế một ít thuốc bột vẫn rất đơn giản.

Những thuốc bột này coi như dược liệu quý giá, giá sẽ cao đấy!

Mà đối phương chỉ lo bản thân hắn tức giận, cũng sẽ không tìm người để kiểm nghiệm.

...

- Ông chủ, mang tới đây một bình trà!

Đứng ở trước mặt quán trà, Đỗ Viễn tìm một cái bàn rồi ngồi xuống, tiện tay ném ra một đồng tiền vàng.

- Có ngay đây!

Ông chủ quán trà này là một lão đầu hơn năm mươi tuổi, miệng cười khanh khách bưng ra một bình trà, đi tới trước mặt hắn.

- Ông chủ, ta hỏi ngươi một chuyện...

Thấy thương hàng này vừa vặn đối diện với phủ đệ, Đỗ Viễn không nhịn được mở miệng hỏi.

- Khách quan muốn hỏi gì cứ việc nói...

Nhìn thấy đồng tiền vàng, hai mắt ông chủ nhất thời sáng lên.

- Ta muốn hỏi một chút về đình viện phía đối diện...

Đỗ Viễn chỉ về phía đối diện, đang muốn nói tiếp thì đột nhiên đã nhìn thấy cửa lớn đình viện phía đối diện lại mở ra.

- Sao vậy? Sao Tôn Cường lại đi ra sao?

Còn tưởng rằng Tôn Cường đi ra ngoài làm việc thì tiếp theo đã nhìn thấy Lăng Thiên Vũ đang đỡ một bóng người chậm rãi bước ra ngoài.

- Đây là... thê tử của Lăng Thiên Vũ?

Toàn thân Đỗ Viễn chấn động, suýt chút nữa đã bị hù chết.

Thê tử Lăng Thiên Vũ hắn từng gặp mặt một hai lần, vừa nãy bị bệnh nặng tới mức nằm trên cáng khiêng vào trong, mà lúc này mới qua bao lâu cơ chứ?

Đã đi ra ngoài rồi?

Có cần khuếch đại như vậy hay không?

Ta không nhìn nhầm đó chứ...

Nếu không phải đã sớm biết thê tử của Lăng Thiên Vũ bị bệnh nặng, hắn cũng sẽ tưởng rằng có phải đối phương đang diễn trò hay không...

Trời ạ, đây chính là chứng bệnh mà ngay cả Nguyên Ngữ đại sư cũng không giải quyết được, đi vào không tới mười phút... Đã tự đi bộ ra...

Đỗ Viễn cảm thấy có phải hai mắt của mình đã mù lòa rồi hay không.

Chương 140: Tin tức truyền ra

Thiên Huyền thành, ở một chỗ sâu trong phủ đệ của Đỗ gia.

Bên cạnh một cái ao yên tĩnh, một người trung niên đang bưng trà lạnh từ trong một căn phòng nhỏ đi ra ngoài.

Mỗi ngày, buổi trưa khi ăn cơm xong, hắn đều có một thói quen... Đó là uống trà lạnh!

Khoảng thời gian này là lúc tâm tình của hắn thả lỏng nhất, mà từ lâu, hắn cũng đã hạ lệnh bất kể là ai cũng không thể quấy nhiễu, dù cho là nhi tử ruột của hắn cũng không cho phép tới đây.

Hắn đã từng là thiên tài chói mắt của Đỗ gia Thiên Huyền, là người cạnh tranh mạnh mẽ nhất cho chức gia chủ, mà hiện tại chỉ là một vị trưởng lão phổ thông.

Đỗ Mạc Hiên, phụ thân của Đỗ Viễn!

Cho dù bị bệnh, tu vi giảm mạnh, bị chi nhánh khác chèn ép rất mạnh. Thế nhưng hổ chết uy không mất, chuyện mà hắn dặn dò vẫn không có ai dám bằng mặt không bằng lòng. Trong khoảng thời gian này, quả thực cũng không có ai dám tới đây quấy rầy hắn.

- Bây giờ ta còn có thể khống chế một chút chuyện, một khi chết, nhất định chi mạch này sẽ bị trục xuất. Nếu thực sự không được... Trước hết cứ để cho Viễn nhi rời khỏi gia tộc! Tránh cho đến lúc đó lại bị liên lụy!

Tựa lưng ở trên ghế nằm, hai mắt hắn hơi nhắm lại.

Bây giờ hắn đứng lên nói chuyện còn có người nghe, đó là bởi vì đối phương cảm thấy hắn đã không còn tư cách cạnh tranh, cho nên mới cho hắn chút mặt mũi. Một khi hắn chết, hoặc là lão gia tử bên trên thoái vị, như vậy nhất định chi mạch bọn họ sẽ không thể kiên trì được nữa mà sụp đổ.

Gia tộc lớn như vậy, người ngoài thấy phong quang vô hạn. Thế nhưng trên thực tế lại đấu đá lẫn nhau, không thua gì cung đấu, chỉ cần hơi bất cẩn một chút là có thể có thể thân tử đạo vẫn, vạn kiếp bất phục.

- Phụ thân, phụ thân...

Tâm tình vừa mới lắng xuống, suy nghĩ chuyện sau này thì đã có một thanh âm lo lắng vang lên, đã thấy nhi tử quần là áo lượt của mình mang theo vẻ mặt sốt ruột vọt tới, giữa hai lông mày khó có thể che giấu được sự kích động trong lòng.

- Không phải ta đã nói trong khoảng thời gian này, không nên tới quấy rầy ta hay sao?

Đỗ Mạc Hiên sầm mặt lại, hỏi.

- Phụ thân...

Đỗ Viễn sững sờ, lúc này hắn mới nhớ tới, đây là thời khắc phụ thân của hắn nghỉ ngơi.

- Đi ra ngoài đi!

- Vâng...

Thấy phụ thân nổi giận, vốn Đỗ Viễn có lời muốn nói thế nhưng lại nghẹn trong miệng, xoay người đi ra ngoài.

- Khoan đã, sốt ruột tìm ta như thế có phải đã có chuyện gì xảy ra hay không?

Uống một hớp trà lạnh, lửa giận trong lòng Đỗ Mạc Hiên cũng tiêu tan, hắn nằm trên ghế, hai mắt nửa mở nửa khép.

- Vâng.. là Vương thành có một vị danh sư vừa tới, vừa ra tay đã trị hết bệnh cho thê tử của Lăng Thiên Vũ, con thấy... Chẳng phải phụ thân từng bị tổn thương hay sao? Hay là đi tìm hắn một chút thử xem sao...

Cúi đầu nói ra tin tức mà mình mới vừa biết được, nói còn chưa dứt lời thì đã cảm thấy bầu không khí có chút không đúng. Vừa mới ngẩng đầu, suýt chút nữa hắn đã ngã xuống đất.

Chỉ thấy phụ thân vừa nãy còn đang nằm trên ghế, chẳng biết từ lúc nào đã đứng ở trước mặt hắn, hai mắt trợn lên giống như chuông đồng, toàn thân liên tục run rẩy, trà lạnh trong tay đổ xuống mà phụ thân hắn còn chưa phát hiện ra.

- Phụ thân...

Hắn không nhịn được nhìn sang.

- Phụ thân cái gì, ngươi vừa mới nói cái gì? Trong Vương thành ta có một vị danh sư vừa đến?

Nắm bờ vai của hắn, lúc này Đỗ Mạc Hiên nào còn có dáng vẻ bình tĩnh như vừa rồi nữa.

- Con đã tận mắt nhìn thấy, chính xác trăm phần trăm...

Đỗ Viễn liền vội vàng nói ra tin tức mà mình biết được trước đó.

Chuyện của phụ thân, kỳ thực hắn biết, bởi vì bệnh nặng, kinh mạch bế tắc cho nên mỗi khi đến buổi trưa chân khí đều tán loạn không khống chế được, xuất hiện đủ loại tình huống.

Sợ bị người ta phát hiện ra, cho nên lúc này mới nói có thói quen uống trà thanh tĩnh.

Trên thực tế là để che giấu.

- Phụ thân, người danh sư này lợi hại như thế, chi bằng chúng ta nhanh chân đến xem...

Nghe thấy vậy, Đỗ Viễn không nhịn được nói một câu. Còn chưa nói hết lời thì đã thấy phụ thân luôn luôn bình tĩnh không gì sánh được của hắn đã đứng ở phía trước cách đó mười mấy thước, vừa đi vừa la lên:

- Còn chần chừ cái gì nữa? Động tác nhanh lên một chút, nhanh đi bái kiến vị danh sư kia...- ...

Phải mất một thời gian Đỗ Viễn mới phản ứng lại được:

- Phụ thân, giày của người...

Vừa nãy phụ thân cởi giầy ra ngồi ở trên ghế nằm, hiện tại cũng không đi vào, y phục cũng không xếp... mà đã xoay người rời đi... Phải biết rằng phụ thân hắn là người cẩn thận, không thích người khác lôi thôi lếch thếch...

- Ồ...

Nghe thấy nhi tử nói mình không xỏ giày, lúc này Đỗ Mạc Hiên mới phản ứng lại, vội vàng xỏ vào, nhanh chân đi ra ngoài. Lúc đi thẳng ra sân chợt nhớ tới cái gì đó mà đột nhiên xoay người:

- Đúng rồi, vị danh sư đại nhân mà ngươi vừa vừa nói đang ở chỗ nào?

- ...

Đỗ Viễn.

...

- Ngươi nói cái gì? Trong Vương thành có một vị danh sư đến? Gần mười phút đã chữa khỏi chứng bệnh của thê tử Lăng Thiên Vũ sao?

- Sao có thể có chuyện đó? Đây tuyệt đối là tin tức giả, bệnh của nàng, ngay cả Nguyên Ngữ đại sư xem cũng không biết. Coi như danh sư lợi hại tới mấy thì y thuật cũng chưa chắc đã mạnh hơn so với hắn được!

- Ta cũng cảm thấy là tin đồn bậy, chuyện như vậy, e rằng cũng chỉ có thể ở trong tưởng tượng mà thôi.

- Nghe nói người này tên là Dương Huyền, trong chín đại Vương quốc chung quanh Thiên Huyền quốc, danh sư có thể đếm được trên đầu ngón tay. Nhưng ta lại chưa từng nghe qua cái tên này!

- Có lẽ là một y sư lợi hại, cho nên lúc này mọi người mới truyền tin thất thiệt ra. Nếu như thực sự là danh sư, ta không tin Trầm Truy bệ hạ không biết?

- Đối với danh sư, so với chúng ta Trầm Truy bệ hạ còn chờ đợi hơn nhiều. Nghe nói đã đi ra ngoài mời nhiều lần, làm sao có khả năng trong Vương thành xuất hiện một người mà bệ hạ cũng không biết cơ chứ?

- Mặc kệ có phải là thật hay không, phái mấy người đi qua đó tra xét, chẳng phải sẽ biết được hay sao...

Cùng một cảnh tượng xuất hiện ở trong vô số gia tộc lớn, thế lực lớn.

Lăng Thiên Vũ ở trong toàn bộ Thiên Huyền thành cũng được coi là có máu mặt, đột nhiên đứng một đêm ở bên ngoài một đình viện, làm sao không khiến cho người ta nghi hoặc được chứ.

Vừa điều tra, nghe nói có liên quan tới danh sư, tin tức lập tức truyền bá ra ngoài.

Chỉ là, không có ai đi tin tưởng.
Danh sư nhất tinh kém cỏi nhất cũng có được đãi ngộ quốc sĩ của Vương quốc, làm sao có khả năng đột nhiên xuất hiện ở trong một cái phủ đệ nho nhỏ, không hề có một chút tin tức nào cơ chứ?

...

Bên ngoài cãi vã không ngớt, mà người có liên quan như Trương Huyền, giờ khắc này đang nhìn Tôn Cường trước mắt, hai hàng lông mày nhíu lại.

- Không đúng, vì sao sờ vào hắn lại không xuất hiện?

Lăng Thiên Vũ đi rồi, nhớ tới việc chạm vào bệnh nhân, thư viện lập tức xuất hiện thư tịch, hắn không nhịn được thử nghiệm một phen.

Kết quả, gần như đã sờ toàn thân Tôn Cường mà vẫn không có chút động tĩnh nào cả.

- Tiểu Cường, ngươi nằm xuống.

Trương Huyền khó hiểu.

- Nằm xuống?

Tôn Cường khóe miệng co giật, vẻ mặt muốn khóc.

Theo lý thuyết, bất luận lão gia muốn hắn làm gì, hắn cứ toàn lực phối hợp là được, thế nhưng... Vừa nãy đối phương đã sờ loạn ở trên người hắn... Khiến hắn sắp phát điên.

Trước đó hắn nghe nói muốn sờ lão bà của Lăng Thiên Vũ, còn tưởng rằng đối phương có ham mê đặc thù, cuối cùng hắn đã rõ, cho nên cũng thả lỏng hơn không ít.

Kết quả náo loạn nửa ngày, ham mê của đối phương không phải nữ nhân, mà là nam nhân...

Thậm chí... Có tin không, sờ còn chưa đủ, nhất định phải bảo bản thân hắn nằm xuống...

Giới tính của ta rõ ràng không chút tì vết... thân thể thuần khiết của ta...

- Lão gia...

- Nhanh nằm xuống!

Trương Huyền hơi nhướng mày, ta bảo ngươi nằm xuống cũng không phải đi chết, bối rối làm gì.

- Vâng!

Trong mắt xuất hiện nước mắt, Tôn Cường nằm trên đất, chờ đợi lão gia chà đạp. Chỉ là, lão gia lại giống như vừa nãy, tay sờ tay và người của hắn, thanh âm mang theo vẻ nghi ngờ vang lên:

- Không đúng, làm sao vẫn không có phản ứng?

- Phản ứng? Lão gia, ngươi... ngươi muốn phản ứng gì chứ?

Tôn Cường run cầm cập.

Sờ loạn trên người mình, chẳng lẽ... Muốn làm cho mình có phản ứng?

Náo loạn nửa ngày, hóa ra lão gia là thụ???

Nghĩ tới đây, hắn không khỏi cảm thấy rùng mình.

- Không phản ứng gì... A, đúng rồi!

Trong lúc hắn đang miên man suy nghĩ, dường như lão gia nghĩ đến cái gì đó, tay vỗ trán một cái, cúi đầu nhìn xuống hắn:

- Tiểu Cường, ngươi đừng nhúc nhích, ta đánh bất tỉnh ngươi thử xem...

- ...

Đầu Tôn Cường tràn ngập cảm giác mơ hồ.

Rốt cuộc tình huống là gì đây chứ?

Lão gia, người muốn làm gì...

Lẽ nào... Tiểu nhân còn tỉnh người bất tiện sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau