THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Trình Viễn Đại Sư

Yên tĩnh!

Cửa hàng vốn đang ồn ào náo nhiệt lập tức trở nên yên tĩnh.

Thật hay giả vậy chứ?

Ta không nghe lầm chứ?

Tên này không chỉ để người đập phá sư tử đá của Lăng đại nhân, lại còn trực tiếp thăm hỏi cả nhà của hắn?

Gan cũng quá lớn đấy...

Tôn Cường ở bên cạnh càng lảo đảo, suýt chút nữa đã xoay người chạy trốn.

Lão gia, người là danh sư, hay là cố ý đến làm khổ ta vậy?

Lăng đại nhân không quen biết ngươi, ngươi có thể xoay người rời đi, nhưng mà ta vẫn còn muốn sống yên ổn ở Thiên Huyền thành này...

- Ngươi nói cái gì?

Vốn đã cố nén lửa giận, nghe thấy đối phương nói ra lời này, suýt chút nữa Lăng Thiên Vũ đã lập tức bộc phát.

Chúng ta không quen biết, ngươi trực tiếp hỏi cả nhà của ta, đây đã không phải là khiêu khích, mà là trần trụi nhục mạ, sỉ nhục!

- Ồ? Không hiểu sao, vậy ta sẽ đổi một câu hỏi khác nhé. thân thể người nhà ngươi còn tốt chứ?

Thấy đối phương tức giận, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ bùng nổ, vẻ mặt Trương Huyền không chút hoang mang.

- Thân thể người nhà ta có được hay không, không nhọc ngươi quan tâm!

Ánh mắt Lăng Thiên Vũ như điện, bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo phát.

- Không cần ta phải quan tâm sao? Vốn ta còn muốn cứu người một mạng còn hơn xây bảy cấp phù đồ, nếu không cần thì thôi vậy!

Trương Huyền lắc đầu.

- Ngươi... có ý gì?

- Không có ý gì!

Trương Huyền uống một hơi cạn sạch nước trà:

- Đề Nam Thanh Ngọc là thứ tốt, không chỉ đẹp đẽ, quanh năm đeo ở trên người còn có thể làm cho máu ứ đọng được lưu thông, làm cho kinh mạch khoan khoái. Khiến cho thân thể người ta khỏe mạnh, thế nhưng... Đề Nam Huyết Ngọc thì lại không giống.

- Vật này có thể thôn phệ tinh khí của người ta để tẩm bổ, tiến hóa thành ngọc tinh. Tu vi của ngươi đạt đến võ giả thất trọng Thông Huyền cảnh sơ kỳ, chân khí gào thét, thân thể mạnh mẽ. Đối với một chút điểm này không cần phải uý kỵ một chút nào, nhưng người nhà ngươi thì có vẻ như lại không chịu nổi. Nếu ta đoán không sai, mỗi ngày ngươi đều tiếp xúc với huyết ngọc, khí tức trong đó lan truyền ra cả nhà, chắc chắn đã có người bệnh đến giai đoạn cuối, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong.

- Được rồi, tiểu Cường, chúng ta đi thôi!

Nói xong, Trương Huyền để chén trà xuống, vung ống tay áo rồi đứng lên, không tiếp tục để ý tới đối phương nữa. Hai tay chắp ra sau lưng, chậm rãi đi ra bên ngoài cửa hàng.

Tôn Cường vừa đi vừa nhìn quanh hai bên, chỉ lo những người khác xông lại đánh hắn một lần nữa.

- Tiên sinh không vội...

Trong lúc mọi người ở đây cho rằng nhất định Lăng Thiên Vũ sẽ giữ tên ngông cuồng này lại để giáo huấn thì đã thấy thân thể cao lớn của hắn khẽ run lên, miệng vội vã hô lớn.

Trương Huyền dừng bước.

- Tiên sinh nói... sư tử đá này không phải là Đề Nam Thanh Ngọc, mà là... Đề Nam Huyết Ngọc? Vậy Ngọc Nhu... bệnh của Ngọc Nhu, chính là vì cái này?

Sắc mặt Lăng Thiên Vũ trở nên trắng bệch, cũng không còn vẻ bình tĩnh như trước đó nữa, hắn không nhịn được hỏi dồn.

Người khác biết hắn là phú hào ức vạn, quan to quý nhân cũng phải lễ nhượng ba phần, phong quang vô hạn. Thế nhưng chỉ có tự hắn biết, nửa năm gần đây hắn đang sứt đầu mẻ trán, cũng sắp không kiên trì được nữa.
Ngọc Nhu là thê tử kết tóc của hắn.

Năm đó khi còn nghèo, coi như chỉ có một khối bánh nướng thì vị nữ tử hiền lành này cũng muốn để cho hắn ăn, nói dối đã ăn ở bên ngoài rồi.

Sau đó chuyện làm ăn của hắn càng ngày càng lớn, tu vi cũng càng ngày càng cao. Thế nhưng hắn biết, nếu như không có nữ tử này, nhất định bản thân hắn đã sớm trở thành một đống xương cốt không ai nhặt ở nơi hoang dã rồi.

Chính vì như vậy, cho dù có thân gia như vậy thế nhưng hắn cũng không hề làm xằng làm bậy, tìm hoa vấn liễu, mà trước sau như một, muốn đi tới cùng với vị thê tử đi theo hắn từ lúc nghèo hèn.

Ai biết, trời không có mắt, làm người có họa phúc sớm tối, nửa năm trước, chẳng biết vì sao nàng đột nhiên bị bệnh nặng, nằm trên giường không dậy nổi, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ đứt hơi được vậy.

Hắn đã tìm y sư khắp toàn bộ Thiên Huyền quốc, thậm chí ngay cả Nguyên Ngữ đại sư cũng đã đến đây tiến hành trị liệu.

Kết quả tất cả đều tay trắng trở về, bị kết luận châm cứu và dùng dược cũng không có tác dụng, chỉ có thể ngoan ngoãn chờ đợi ngày đứt bóng.

Đặc biệt là mấy ngày nay đã sắp không tiếp tục kiên trì được nữa, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngừng thở.

Trước đó hắn vẫn canh giữ ở bên giường của nàng, ngày hôm nay cũng quả thật cửa hàng có chuyện quan trọng cần phải xử lý, không thể không đến, trong lòng vốn đã buồn bực, sau khi nghe thấy sư tử đá bị người ta vô duyên vô cớ đánh nát cho nên mới nóng giận chạy tới. Đã mất đi sự bình tĩnh của một thương nhân.

Vốn tưởng rằng đối phương thực sự là người vô cớ tới gây phiền phức, thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới đối phương lại nói ra lời này.

Mở miệng nói ra người nhà mình sinh bệnh...

Nói sư tử đá không phải là Đề Nam Thanh Ngọc, mà là Huyết Ngọc...

- Chắc hẳn thê tử ngươi chỉ là người bình thường, tu vi không vượt quá võ giả nhị trọng!

Trương Huyền cũng không quay đầu, lạnh nhạt nói.

- Ngươi... làm sao ngươi biết Ngọc Nhu là thê tử của ta? Hơn nữa, làm sao lại biết tu vi của nàng?

Lăng Thiên Vũ lần nữa chấn động.

Vừa nãy hắn chỉ nói Ngọc Nhu, đối phương lại mở miệng nói là thê tử hắn, lại còn nói thẳng ra tu vi, phần phán đoán này, quá chuẩn xác.

- Đề Nam Huyết Ngọc thôn phệ tinh khí lực lượng, từ võ giả nhị trọng trở xuống không có một chút năng lực chống cự nào cả. Một khi dính dáng tới nó, cơ năng thân thể sẽ nhanh chóng suy yếu, tóc bị rụng, da dẻ nhăn nheo, không nói chuyện được... Tuổi thọ sẽ không được quá nửa năm!

Trương Huyền lạnh nhạt nói.- Chuyện này...

Con ngươi Lăng Thiên Vũ co rụt lại.

Lời đối phương nói giống như đúc bệnh trạng của thê tử hắn, không kém chút nào.

- Ta đi ngang qua nơi này, nhìn thấy vật này, để tránh nó làm hại mọi người cho nên mới bảo quản gia đánh nát, nếu như Lăng đại nhân cảm thấy ta lỗ mãng, ngày mai ta sẽ sai người đưa tới đồ bồi thường!

Trương Huyền khoát tay áo một cái, không nói thêm gì nữa, giọng nói không buồn không vui, dường như cũng không vì đối phương hiểu lầm mà tức giận. Chỉ là thanh âm có chút khí phách và tiêu điều:

- Chắc hẳn dựa vào năng lực của Lăng đại nhân, tìm tới chỗ ở của ta cũng không khó, cũng không cần lo lắng ta sẽ chạy mất!

Nói đến đây, không để ý tới đối phương, hắn lại lần nữa đi về phía trước.

- Lão gia...

Thấy lão gia chỉ nói vài câu đã muốn rời khỏi, Tôn Cường sửng sốt một chút, vội vàng đuổi theo.

- Đại nhân, có cần ta cản bọn họ lại hay không?

Thấy hai người từng bước một rời đi, sắp đi ra khỏi tầm mắt, thủ lĩnh đội chấp pháp trước đó đi tới.

- Không cần!

Lăng Thiên Vũ đứng tại chỗ, mặt trắng mặt xanh một hồi, không biết đang nghĩ cái gì.

Hắn là thương nhân, không giống như học sinh mà Trương Huyền gặp, tâm tư đơn thuần, rất dễ tin tưởng người khác. Mà hắn đã trải qua vô số sóng gió, cho nên cũng không dễ dàng tin tưởng người ta như vậy.

Người trung niên không biết từ nơi nào chạy ra này, tuy rằng nói rất đúng, khiến cho hắn khiếp sợ không gì sánh được, thế nhưng hắn vẫn không kích động chạy tới giữ lại người ta.

Chung quy, chuyện thê tử hắn sinh bệnh, hắn đã từng đi tìm vô số y sư, chỉ cần có tâm sẽ rất dễ dàng biết được.

- Đi tìm Trình Viễn đại sư đến!

Trình Viễn đại sư chính là giám bảo đại sư chuyên trách của cửa hàng Thiên Vũ.

Tuy rằng còn không đạt đến cấp bậc giám bảo sư chân chính, thế nhưng quả thực là giám bảo học đồ cao cấp, so với tên lừa đảo như Dương Mặc còn lợi hại hơn nhiều, bảo vật mà cửa hàng mua, trên cơ bản đều để hắn tự mình kiểm tra.

Không lâu sau, Trình Viễn đại sư đã đi đến trước mặt hắn.

- Lăng huynh, sao lại sốt ruột tìm ta tới đây như vậy. Có chuyện gì thế?

Thân là giám bảo học đồ cao cấp, cho dù là Lăng Thiên Vũ cũng chỉ ngang hàng với hắn mà thôi.

- Ngươi giúp ta một chút, nhìn xem đầu sư tử đá này rốt cuộc là Đề Nam Thanh Ngọc hay là Huyết Ngọc!

Lăng Thiên Vũ chỉ tay xuống sư tử đá đã nát tan ở dưới đất.

- Thứ này ta đã sớm xem qua, là Đề Nam Thanh Ngọc!

Vuốt râu, Trình Viễn đại sư nhẹ nhàng nở nụ cười.

Thứ này có thể tới đây được, nhất định trước đó hắn đã giám định qua.

Vừa nói vừa đi tới trước mặt, hắn cúi đầu nhìn về phía chỗ sư tử đá vỡ vụn, con ngươi đột nhiên co rút lại, liên tiếp lui về phía sau:

- Chuyện này... chuyện này... làm sao có thể chứ?

Chương 132: Tôn cường tự hào

- Sao vậy?

Thấy mặt hắn biến sắc, Lăng Thiên Vũ vội vàng đi tới, cũng cúi đầu nhìn về nơi sư tử đá vỡ vụn.

Trước mặt vỡ của ngọc thạch màu xanh có một đạo hoa văn màu đỏ hung ác ở trong đó, chiếu rọi ánh sáng ra xung quanh, biểu hiện vô cùng dị thường và khủng bố dữ tợn.

Bởi vì là ác văn cho nên không thể nói là Đề Nam Thanh Ngọc, trước khi không đập nát sư tử, bất kể là từ góc độ nào nhìn vào cũng không nhìn ra hoa văn này.

- Thực sự là Đề Nam Huyết Ngọc?

Sầm mặt lại, lần này coi như không cần Trình Viễn đại sư giải thích thì hắn cũng biết vật này nhất định không phải là Thanh Ngọc!

Hắn lại vỗ tới một chưởng.

Rầm! Bụp!

Thân thể đầu sư tử đá còn lại vỡ vụn thành vô số khối bắn tung tóe trên mặt đất, tay hắn cầm lên một khối, quả nhiên ở phía trên cũng nhìn thấy hoa văn màu máu.

- Là Đề Nam Huyết Ngọc, là lão hủ đã nhìn sai!

Nhìn thấy hoa văn màu máu dày đặc trong đó, Trình Viễn đại sư như già đi mười tuổi.

Hắn vô cùng tự tin đối với ánh mắt của mình, chính vì như thế cho nên mới có địa vị đặc thù ở thương hành, thậm chí xưng huynh gọi đệ cùng vị trước mắt này.

Không nghĩ tới thứ to lớn nhất, quý giá nhất trong toàn bộ cửa hàng lại để cho hắn nhìn nhầm.

- Những hoa văn dày đặc này ở bên trong thanh ngọc, bên ngoài không có một chút manh mối nào, e là cho dù vị thợ thủ công điêu khắc lúc trước cũng không biết. Cho nên dù có nhìn nhầm cũng không có gì cả.

Lăng Thiên Vũ vẫn không trách tội đối phương, mà chỉ nhìn sang:

- Hiện giờ ta chỉ muốn biết, Đề Nam Huyết Ngọc có thể hút tinh huyết của người ta hay không?

- Huyết ngọc, ta cũng đã xem qua ở bên trong thư tịch, chưa bao giờ được gặp thực sự ngoài đời. Thế nhưng truyền thuyết là như vậy.

Trình Viễn đại sư gật đầu.

- Là sự thật...

Sắc mặt Lăng Thiên Vũ lần nữa trắng bệch, lại ngẩng đầu nhìn về phía thủ lĩnh đội chấp pháp cách đó không xa:

- Vị lão gia kia của Tôn Cường là ai? Các ngươi có biết không?

- Không biết!

Thủ lĩnh đội chấp pháp lắc lắc đầu, đột nhiên như nhớ tới cái gì, hắn nói:

- Ồ, đúng rồi... Ngày hôm qua Tôn Cường vô cùng lớn lối. Hắn bán cửa hàng của hắn, nói xin đi hầu hạ một vị... danh sư đi ngang qua nơi này. Chúng ta đều cảm thấy hắn đang khoác lác, cười nhạo một hồi, danh sư làm sao có khả năng thuê một người như hắn về hầu hạ cơ chứ...

- Danh sư?

Lăng Thiên Vũ liên tục lùi lại mấy bước, chỉ cảm thấy đầu gối mềm nhũn suýt chút nữa đã ngã khụy, trong lòng hối hận chỉ muốn chết.

Đối phương là danh sư?

Khó trách nhìn thấy mình lại có thể bình tĩnh như vậy, có thể nhanh chóng nhìn ra Đề Nam Huyết Ngọc mà ngay cả Trình Viễn đại sư cũng không nhìn ra, đồng thời còn nói đúng bệnh trạng của thê tử hắn...

Thế mà bản thân hắn lại không tin đối phương, trong lòng do dự.

Chỉ vì một lần do dự đã bỏ qua chuyện kết giao cùng danh sư, thậm chí còn bỏ lỡ cơ hội cứu sống thê tử.

- Đại nhân...

Nhìn thấy dáng vẻ này của đại nhân mình, dường như thủ lĩnh đội chấp pháp cũng có phản ứng, biến sắc nói:

- Vừa mới rồi... vị lão gia kia, sẽ không phải là danh sư mà hắn ta nói đó chứ?

- Nhất định là vậy.

Khôi phục lại tinh thần như cũ, Lăng Thiên Vũ vội vã dặn dò:

- Nhanh đi hỏi thăm bọn họ hiện tại ở nơi nào, lập tức chuẩn bị xe, ta sẽ đi tìm người nọ.

Hắn đã bỏ qua cơ hội một lần, làm sao có thể bỏ qua lần nữa được chứ.

- Vâng!

Mọi người ở bên cạnh vừa nghe được người vừa nãy là một vị danh sư, tất cả đều sợ đến mức sắc mặt thay đổi, vội vội vàng vàng dựa theo dặn dò của hắn nhanh chóng đi làm việc.Danh sư, toàn bộ Thiên Huyền quốc cũng không có một vị, coi như Hoàng hội trưởng của giáo sư công hội, cũng chỉ là một vị học đồ cao cấp.

Hiện tại lại có một vị đi ngang qua, mà nhóm người mình đúng là có mắt mà không thấy thái sơn, suýt chút nữa đã bắt người ta đánh một trận...

Ngẫm lại cũng cảm thấy sau lưng đổ mồ hôi lạnh, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngất đi.

Ngày hôm qua lúc Tôn Cường rời đi đã lên giọng nói tới chỗ ở của mình, muốn nghe ngóng cũng không khó, rất nhanh sẽ có tin tức.

- Đi!

Đã biết rõ nơi ở của đối phương, Lăng Thiên Vũ đâu còn do dự, trực tiếp đi ra ngoài.

...

- Lão gia, bây giờ chúng ta đi đâu?

Người đổ mồ hôi lạnh đi ra khỏi Thiên Vũ thương hành, thấy không có ai ngăn cản, lúc này Tôn Cường mới thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được hỏi.

- Trở về!

Trương Huyền vung tay lên.

- Cứ như vậy mà đi về sao?

Trên đầu Tôn Cường tràn ngập dấu chấm hỏi.

Vừa nãy, lúc vị lão gia này ra ngoài bảo là muốn tìm Lăng đại nhân, vốn hắn tưởng rằng còn thương lượng thương nghị chuyện gì đó. Kết quả lại chạy đến cửa hàng người ta để đập sư tử đá quý giá nhất của người ta thành đống phấn vụn, sau đó nói vài câu đã rời đi...

Chuyện này khiến cho hắn có chút không hiểu ra sao, không hiểu nổi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

- Ừm!

Trương Huyền cũng không giải thích.

Chỗ ở của bọn họ cách cửa hàng cũng không xa, không lâu sau đã trở về.

- Ngày hôm nay muộn rồi, ta muốn nghỉ ngơi, bất kể là ai tới đây cũng chặn ở ngoài cửa, không cho phép vào!

Trở về phòng, Trương Huyền dặn dò một câu.

- Vâng!

Tôn Cường gật gù, nhưng trong lòng cũng không phản đối.Ngày hôm nay đợi một ngày rồi mà không người nào đến, hiện tại trời cũng tối rồi, ai còn tới đây cơ chứ?

Lui ra khỏi phòng, Tôn Cường đang muốn tìm một chỗ, xử lý những chỗ bị thương vừa bị người ta đánh đập một chút thì đã thấy hộ vệ gác cổng vội vội vàng vàng đi tới.

- Cường ca, bên ngoài có người cầu kiến!

Hộ vệ nói.

- Cầu kiến? Ai vậy?

Không nghĩ tới lại thực sự có người tới đây, Tôn Cường sững sờ.

- Là.. Lăng đại nhân!

Hộ vệ nói.

- Lăng Thiên Vũ? Lăng đại nhân?

Tôn Cường run cầm cập, suýt chút nữa đã ngã chổng vó.

Vừa nãy lão gia nói có người đến tìm, hắn còn chưa tin, không nghĩ tới lại là sự thật, hơn nữa... Lại là Lăng Thiên Vũ đại nhân vừa mới gặp.

Lẽ nào bọn hắn không đợi được, ngày hôm nay đã đến đòi bồi thường rồi sao?

- Nhanh đi nghênh đón, ta đi tìm lão gia...

Nói một tiếng, đột nhiên nhớ tới lời nói vừa rồi của lão gia, thân thể hắn đột nhiên cứng đờ:

- Chờ đã! Lão gia mới vừa nói, bất kể là ai cũng đều chặn ở ngoài cửa, không cho phép đi vào.

Rất rõ ràng, hắn đã sớm biết Lăng đại nhân sẽ đến, ý tứ cũng đã rất rõ ràng... Không gặp!

Không gặp Lăng đại nhân?

Đổi lại là bình thường, cho Tôn Cường hắn mười lá gan hắn cũng không dám.

Trước đây đều là hắn kêu cha gọi mẹ đến đây bái kiến mà người ta không để ý tới, bây giờ người ta chủ động đi tới nơi này...

Rốt cuộc có nên tiếp hay là không đây?

Con bà nó, người chết chim hướng lên trời, cứ nghe theo lão gia là được.

Cắn răng một cái, trong lòng đã có quyết định, Tôn Cường dặn dò một tiếng.

- Ta cùng ngươi đi ra ngoài một chút!

Người cũng đã bị đánh, cũng đã đắc tội, mặc kệ đối phương có mục đích gì, chỉ có thể nghe theo lời lão gia nói mà làm, một đường xông thẳng về phía trước.

Rất nhanh đã đi đến cửa.

Quả nhiên đã thấy Lăng đại nhân khí vũ hiên ngang đang đứng ở ngoài cửa, Trình Viễn đại sư cũng theo sát ở phía sau.

Hai người thấy hắn đi ra, đồng loạt nở nụ cười rạng rỡ:

- Tôn huynh, làm phiền ngươi thông báo một tiếng, nói Lăng Thiên Vũ cầu kiến!

- Tôn... huynh?

Đang đi ra, vốn tưởng rằng Lăng Thiên Vũ sẽ tiếp tục truy cứu chuyện đánh nát sư tử, hỏi hắn đòi tiền. Thế nhưng dù có nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, đối phương lại nói ra lời như vậy, khiến cho Tôn Cường không nhịn được có chút kinh ngạc.

Hắn chỉ là một tên thương nhân nho nhỏ, mua một quầy hàng mà thôi. Bình thường, đều phải xem sắc mặt của người ta, tùy tiện thí một thành viên của đội chấp pháp cũng đã có thể khiến hắn cung cúc nộp tiền... Từ khi nào có thể làm cho Lăng Thiên Vũ xưng hô một tiếng Tôn huynh cơ chứ?

Đổi lại là trước đây, nhân vật như hắn, coi như quỳ gối trước mặt đối phương, đối phương cũng sẽ không nhìn lấy một lần!

Trong nháy mắt, trong lòng như bị lửa thiêu đốt, sắc mặt Tôn Cường đỏ lên, cả người trong nháy mắt cảm thấy sung sướng đê mê.

Mở mày mở mặt!

Không sai, đây chính là mở mày mở mặt!

Chương 133: Nhốt ở ngoài cửa

Xem ra vị Lăng Thiên Vũ này biết lão gia nhà mình là danh sư, cho nên lúc này mới chạy tới.

Tiện thể địa vị mình cũng đã tăng lên!

Cũng đúng, bất kể nói thế nào, mình cũng là quản gia của danh sư, coi như tể tướng của Vương quốc cũng phải thấp giọng nịnh bợ. Dù Lăng Thiên Vũ có lợi hại đến đâu thì cũng chỉ là thương nhân mà thôi, có gì mà phải sợ cơ chứ?

Nghĩ tới đây, toàn bộ sợ hãi trong lòng Tôn Cường biến mất, hắn lập tức đứng thẳng lên, mang theo khí độ cao cao tại thượng nói:

- Thật ngại quá, lão gia nhà ta đã ngủ, vừa mới nhắn lại, bất kể là ai đều không gặp. Ngại quá, có khả năng Lăng đại nhân đã đi một chuyến uổng công rồi.

Thoải mái!

Quả thực quá thoải mái!

Trước đây khi nói chuyện với Lăng đại nhân hắn đều phải ăn nói khép nép, không dám phí lời. Đã khi nào dám từ chối ngay mặt cơ chứ? Còn nói quang minh chính đại, khí thế như vậy?

- Ngủ?

Khóa miệng Lăng Thiên Vũ giật giật.

Đối phương vừa rời đi, bản thân hắn đã đuổi theo, chân trước chân sau chỉ chừng ba tới năm phút đồng hồ, vậy mà nói ngủ là ngủ ư... Ngươi lừa gạt ai vậy?

Xem ra bản thân hắn đã đắc tội với vị danh sư này, làm cho hắn tức giận!

Đắc tội danh sư... Đừng nói hắn chỉ là một thương nhân, coi như là Thẩm Truy bệ hạ của Thiên Huyền quốc, e rằng cũng không chịu nổi.

Lại nói, bất cứ lúc nào thê tử của hắn cũng sẽ tử vong, vị danh sư này có thể nói ra bệnh trạng. Điều này đã nói rõ nhất định đối phương đã có biện pháp, bất kể thế nào hắn cũng không thể từ bỏ.

Nghĩ tới đây, Lăng Thiên Vũ càng trở nên cẩn thận kỹ càng hơn:

- Vừa nãy là hạ nhân của ta không đúng, làm hại Tôn huynh bị thương. Đây là một ít dược vật trị thương mà ta thu thập được, đối với thương thế có tác dụng vô cùng tốt. Còn những thứ này, không ý tứ gì khác, chỉ là muốn làm phiền Tôn huynh hỗ trợ thông báo một chút...

Nói xong hắn lấy ra một bình ngọc và một tờ kim phiếu rồi đưa tới.

Tôn Cường không đưa tay mà cúi đầu liếc mắt nhìn, con ngươi không nhịn được co rút lại.

Làm một tên thương nhân, mỗi ngày đều loanh quanh ở trong thương hành, đương nhiên cũng phải có ánh mắt tốt. Thứ ở trong bình ngọc gọi là Bổ Thương đan, là thánh dược chữa thương chân chính, chỉ có những luyện đan sư chân chính trong Luyện đan sư công hội mới có thể luyện chế ra được, mỗi một hạt cũng có giá hơn vạn đồng tiền vàng.

Đối phương một lần đưa ra một bình...

Quan trọng nhất chính là... kim phiếu trong tay đối phương, mỗi một tấm đều có mệnh giá năm ngàn, một chồng có tới hai mươi, ba mươi tấm. Nói cách khác, chỉ vì muốn nhờ mình thông báo một tiếng cũng đã lấy ra chí ít mười vạn đồng tiền vàng!

Con mẹ nó!

Có cần bạo tay như vậy hay không?

Chỉ là, tuy rằng chấn động, thế nhưng hắn cũng biết, loại thái độ này và số tiền này của đối phương đều bắt nguồn từ sự kính sợ với lão gia nhà mình. Cũng không không liên quan quá nhiều tới hắn, nếu như trong lòng hắn có ý khác, làm cho lão gia không cao hứng, tất cả đều sẽ biến thành bọt nước.

Nghĩ tới đây, hắn cắn răng một cái:

- Thật ngại quá, kính xin Lăng đại nhân tự trọng! Lão gia đã tự mình nói qua, ai cũng không gặp, ta cũng không có cách nào khác. Nếu như đại nhân thật sự muốn gặp, ta thấy hay là ngày mai đi!

Bàn tay lớn vẫy một cái, cố nén trong lòng đang nhỏ máu, dường như xem thường tiền tài trong tay đối phương, nhẹ như mây gió.

Hết cách rồi, bắt đầu từ hôm nay, hắn đã là quản gia của danh sư, địa vị giống như nước lên thì thuyền lên, cũng phải có khí độ của riêng mình.

Cũng phải học ra vẻ một chút!

Một chút tiền lẻ và một ít đan dược đã bị mua chuộc, sau này còn có ai coi trọng hắn nữa chứ?

- Ngày mai?

Sắc mặt Lăng Thiên Vũ trở nên khó coi.

Vợ hắn có thể kiên trì qua đêm nay hay không cũng không biết nữa, nếu như chờ tới ngày mai, e rằng cũng chỉ còn lại một bộ thi thể mà thôi.

- Kính xin Tôn huynh hỗ trợ, ta thực sự có việc gấp muốn gặp lão gia nhà các ngươi.

Lần nữa lấy ra một tờ kim phiếu rồi đưa tới, vẻ mặt Lăng Thiên Vũ rất thành khẩn.- Thật ngại quá, thực sự ta không có cách nào khác.

Thấy đối phương càng lấy ra càng nhiều, bản thân đã có chút không đối phó được, Tôn Cường khoát tay chặn lại rồi xoay người đi vào bên trong:

- Đóng cửa!

Nói xong hắn đi vào bên trong.

Kẹt kẹt!

Cửa lớn đã đóng.

- Tôn huynh...

Lăng Thiên Vũ vội vàng la lên, cho dù đã đạt tới võ giả thất trọng Thông Huyền, mà mấy tên hộ vệ này chỉ là Bì Cốt cảnh, cách biệt rất xa. Thế nhưng hắn vẫn không dám tiến về phía trước nửa bước.

- Lăng huynh...Trình Viễn đại sư ở phía sau không nhịn được nhìn sang.

- Chuyện này đều do ta, nếu vừa nãy ta có thể ngăn danh sư đại nhân lại thì cũng không đến mức như vậy.

Đối phương đã trực tiếp đóng cửa, cự tuyệt hắn ở ngoài cửa, Lăng Thiên Vũ cũng không tức giận mà chỉ thở dài lắc đầu.

Muốn trách thì phải trách bản thân, không tin mà còn muốn đi kiểm tra một lần. Lần này thì tốt rồi, trêu cho trong lòng danh sư khó chịu cho nên mới xuất hiện kết quả như thế này, âu cũng là gieo gió gặt bão.

- Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?

Trình Viễn đại sư không nhịn được nói một câu.

- Chờ! Coi như chờ một đêm thì ta cũng phải chờ! Cơ hội ta đã bỏ qua một lần, ta không muốn bỏ qua thêm một lần nữa!

Hai mắt Lăng Thiên Vũ hiện lên vẻ kiên định.

Chính là bởi vì loại kiên định này cho nên mới khiến cho hắn từ một tiểu tử nghèo không có tiếng tăm gì trở thành cự phách của cải một phương. Lại nói, nếu như có thể cứu thê tử hắn, đừng nói là chờ một đêm, coi như chờ thêm ba ngày thì có sao chứ?

Đừng nói là bảo hắn chờ, coi như Thẩm Truy bệ hạ tới đây, bị cự tuyệt ở ngoài cửa thì chắc chắn cũng sẽ không dám nhiều lời.

Danh sư có năng lực này, thì đương nhiên cũng có thân phận ấy.

...- Ta thực sự để hắn ở bên ngoài hay sao?

Đi vào đình viện, Tôn Cường còn cảm thấy giống như mình đang nằm mơ, toàn thân nhẹ nhàng.

Người ngoài cửa là ai?

Lăng Thiên Vũ!

Chính là người giàu có nhất, cho dù không thì cũng gần như giàu có nhất trong Thiên Huyền thành, là phú hào ức vạn chân chính.

Người như thế cũng đến đây bái kiến, coi như tể tướng, quan lớn nhất phẩm cũng phải vội vàng nghênh đón, không dám thất lễ. Mà bản thân hắn lại có thể cự tuyệt đối phương ngoài cửa... Ngẫm lại cũng khó mà tin nổi.

Nhưng dù là như vậy, đối phương cũng không dám sinh ra một chút tâm tình không vui nào.

Ngay cả hắn cũng có thể cự tuyệt ở ngoài cửa, có phải là địa vị của hắn sẽ càng ngày càng cao, trở thành danh nhân trong Thiên Huyền quốc này hay không?

Xem ra việc bán thương hành, trực tiếp chạy tới làm quản gia tuyệt đối là chuyện sáng suốt nhất mà đời này hắn từng làm.

- Đây mới là... danh sư chân chính!

Cho tới giờ khắc này, từ tận trong lòng hắn mới xác nhận được.

Trước đó, đối phương nói là danh sư, kỳ thực hắn vẫn còn có chút bồn chồn. Khi nhìn thấy Lăng đại nhân cũng phải cung kính như thế thì hắn mới rõ ràng, cũng chỉ có danh sư chân chính thì mới có loại quyết đoán và thủ đoạn này.

Không phải ngươi rất kiêu ngạo sao?

Kiêu ngạo thì thế nào cơ chứ?

Trước mặt danh sư, tất cả đều là cặn bã.

- Đi tìm lão gia!

Âm thầm đắc ý một trận, Tôn Cường lần nữa đi đến đại sảnh, quả nhiên đã thấy bên trong đèn đuốc sáng trưng, lão gia đang lặng lẽ ngồi đó, vẫn chưa nghỉ ngơi.

- Lão gia, Lăng Thiên Vũ đã đến rồi.

Tiến về phía trước hai bước, hắn cung kính ôm quyền.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu đáp một tiếng, cùng không để ý tới hắn.

- Hắn muốn... gặp người...

Do dự một chút, Tôn Cường không nhịn được nói.

- Trước tiên cứ để hắn chờ một đêm rồi nói sau, nếu như không chờ được thì cứ nói cho hắn, sau này không cần phải đến nữa.

Trương Huyền lạnh nhạt nói.

Thông qua việc chạm vào sư tử đá, hắn đã biết vật này cũng không phải là Đề Nam Thanh Ngọc, cho nên đương nhiên cũng đã biết chỗ nguy hại của nó.

Tuy rằng Thiên Đạo Đồ Thư Quán không đưa ra phương pháp trị liệu, lại tỉ mỉ miêu tả tình huống người bình thường bị Huyết Ngọc hấp thu tinh huyết, trong thời gian ngắn chắc sẽ không chết được. Đã như vậy, cứ để cho đối phương chờ ở bên ngoài.

Có vị phú hào ức vạn này ở bên ngoài, chắc hẳn tiếng tăm của bản thân hắn sẽ nhanh chóng tăng lên.

Trong vòng chín ngày phải kiếm được hơn 2000 vạn, đây cũng là chuyện không có cách nào giải quyết được.

- Vâng!

Tôn Cường gật đầu, lại lùi ra.

Chương 134: Đỗ viễn tràn ngập nghi hoặc

Không để ý tới Lăng Thiên Vũ ở bên ngoài, Trương Huyền tiếp tục cân nhắc huyệt đạo mà Tích Huyệt cảnh cần phải mở ra.

Dằn vặt một đêm, thừa thế xông lên, lại mở ra ba mươi huyệt đạo, số lượng huyệt đạo mà hắn mở ra, không ngờ tổng cộng cũng đã đạt tới năm mươi.

Lực lượng chân khí cũng đã đạt đến 70 đỉnh.

Nếu như phối hợp với 90 đỉnh của thân thể mà nói, có thể ung dung sử dụng lực lượng to lớn đạt tới 160 đỉnh, đừng nói là cường giả Tích Huyệt cảnh đỉnh phong, coi như là cường giả Thông Huyền cảnh sơ kỳ cũng có thể ung dung đánh bại.

Thông Huyền cảnh, mở ra Thông Huyền mạch quan trọng nhất trong thân thể, lực lượng toàn thân thông suốt, coi như là sơ kỳ thì cũng có thể nắm giữ được cự lực 100 đỉnh, trung kỳ nắm giữ 200 đỉnh, cứ thế mà suy ra, đỉnh phong nắm giữ 400 đỉnh.

Tất cả lực lượng của Trương Huyền gộp lại là 160 đỉnh, ước chừng ở giữa Thông Huyền sơ kỳ và trung kỳ.

Loại tiến bộ này đã rất là khủng khiếp, nếu như chuyện này truyền đi nhất định có thể hù chết một đám lớn người.

Người người đều biết giữa Tích Huyệt cảnh và Thông Huyền cảnh có chênh lệch rất lớn, Tích Huyệt cảnh đỉnh phong đã có thể chiến thắng Thông Huyền cảnh, e rằng trong toàn bộ Thiên Huyền quốc cũngkhông tìm ra người thứ hai.

Chậm rãi xoay người đứng lên, Trương Huyền đẩy cửa đi ra ngoài.

- Lão gia, Lăng Thiên Vũ đại nhân đã chờ ở bên ngoài một đêm.

Tôn Cường đi lên phía trước.

- Chờ một đêm?

Trong lúc hắn tu luyện đã quên mất người này.

- Như vậy...

Trương Huyền vung tay, trầm tư một lát.

Thấy dáng vẻ này của lão gia, có lẽ sẽ gọi Lăng đại nhân đi vào, Tôn Cường tràn ngập chờ mong nhìn sang lão gia mình thì đã nghe thấy đối phương thản nhiên nói:

- Hay là... Ăn cơm trước đi!

Tôn Cường lảo đảo một cái ngã xuống đất.

Chủ nhân Thiên Vũ thương hành, phú hào ức vạn chờ ở bên ngoài một đêm, mà bản thân vị chủ nhân này của hắn lại vẫn muốn ăn cơm trước...

Chỉ là, làm một hạ nhân, hắn cũng không dám nhiều lời, cho nên lập tức sai người đi chuẩn bị.

Không thể không nói, nha hoàn người hầu mà tên này đưa tới cũng không tệ lắm, thức ăn bọn họ làm ra vô cùng phong phú, mùi vị cũng không tồi.

Ăn xong bữa sáng, Trương Huyền lại ở trong sân đi lại một lúc, sau khi ước chừng thời gian gần tới mười giờ, lúc này hắn mới bảo Tôn Cường ra mở cửa.

...

Đỗ Viễn là tiểu thiếu gia Đỗ gia, một trong bốn gia tộc lớn nhất Thiên Huyền thành, du thủ du thực, quần là áo lượt tới cực điểm.

Lúc ngày thường cũng đi dạo dắt chó, chơi chim, trăng hoa bên trong các ngõ nhỏ.

Năm nay hắn đã hai mươi bốn mà chỉ là võ giả tam trọng Chân Khí cảnh sơ kỳ, bên trong các con cháu thế gia hắn được coi là rác rưởi trong đám phế vật.

Thế nhưng, cũng không phải là hắn trở thành một tên công tử bột, mà đây là chuyện không có cách nào giải quyết!

Phụ thân hắn vốn là ứng cử viên đứng đầu cho vị trí gia chủ, cũng không biết xảy ra chuyện gì mà mười năm trước bất ngờ bị một cơn bệnh nặng, dẫn đến kinh mạch hư hao, huyệt đạo bị phong lại, thực lực từ Tích Huyệt cảnh trước đó rơi thẳng xuống, biến thành phế nhân.

Đối thủ cạnh tranh trước đó nhao nhao ném đá xuống giếng, tiến hành áp bức đối với chi mạch của bọn họ.

Vốn hắn kế thừa thiên phú của phụ thân, cũng xem như khá tốt, nắm giữ tư cách cạnh tranh, đáng tiếc, bản thân chi mạch này đã bị áp bức đủ rồi. Nếu như biểu hiện ra mình lợi hại, nhất định sẽ bị hãm hại.

Hắn bị bức ép bất đắc dĩ, cho nên chỉ có thể làm bộ như một tên quần là áo lượt, cả ngày nhàn vân dã hạc, qua ngày nào tính ngày đó.

Ngày hôm nay hắn ngủ mãi tới khi mặt trời lên cao, lúc này mới mang theo con chó mà bản thân ưa thích nhất, nghênh ngang đi ra ngoài, chậm rãi theo đường phố đi bộ về phía trước.
- Ồ? Người kia không phải... là Lăng Thiên Vũ đại nhân của Thiên Vũ thương hành sao?

Đột nhiên hắn dừng bước.

Trước mắt xuất hiện một người hắn quen biết.

Lăng Thiên Vũ, trong toàn bộ Thiên Huyền thành cũng là một trong mấy nhân vật nổi tiếng, phú hào ức vạn, giàu có ngút trời, rất là phóng khoáng.

Mặc dù hắn quần là áo lượt, thế nhưng cũng là người của tứ đại gia tộc, phạm vi tiếp xúc bình thường cũng cao hơn, mà vị Lăng Thiên Vũ trước mắt này cũng có không ít chuyện làm ăn với Đỗ gia bọn họ, cho nên hắn đã sớm gặp qua.

Người này thuộc về cùng một cấp bậc với gia gia hắn, tại sao... giờ khắc này lại đứng ở ven đường, người đầy nước sương, rất là chật vật, nhìn qua giống như là một đêm không về nhà vậy chứ?

- Đây là đình viện của người nào đây?

Rất nhanh hắn đã nhìn ra được chỗ không đúng.

Vị đại nhân vật Lăng Thiên Vũ này, dường như đang đứng ở trước một phủ đệ, chờ đối phương mở cửa.Con đường này, hắn thường loanh quanh ở đây, tòa phủ đệ này đã sớm bị bỏ trống trong khoảng thời gian rất lâu, hắn chưa từng nghe nói có ai dọn tới ở. Lại nói, coi như có người ở, như vậy người này có thân phận gì mà lại khiến cho vị Lăng đại nhân này chờ ở chỗ này chứ?

- Ta nghe nói ngày hôm qua khi trời tối Lăng đại nhân đã chờ ở đây rồi!

- Đúng vậy, đây là chuyện mà ta tận mắt nhìn thấy, dường như Lăng đại nhân muốn gặp chủ nhân của tòa phủ đệ này, kết quả người ta không để ý tới hắn một chút nào. Chỉ có một quản gia đi ra, nói hoặc là tiếp tục chờ, hoặc là sau này lại tới...

- Trời ạ, thật hay giả vậy chứ? Đây là ai vậy? Dám bảo Lăng Thiên Vũ đại nhân chờ một đêm? Đúng là càn rỡ?

- Ta cũng không biết... Cho nên vừa sáng sớm đã tới xem một chút, không nghĩ tới đã đợi được một đêm...

...

Trong lúc hắn đang nghi ngờ thì đã nghe tiếng đối thoại vang lên ở cách đó không xa.

- Đợi một đêm?

Đỗ Viễn hít vào một ngụm khí lạnh.

Chỉ có người có phạm vi tiếp xúc rất cao mới biết được năng lực của Lăng Thiên Vũ.

Tuy rằng hắn chỉ là một thương nhân, thế nhưng lại giao hảo cùng tất cả gia chủ tứ đại gia tộc, lại còn kết giao với vương công quý tộc, thậm chí hàng năm còn cống hiến cho quốc khố, coi như Trầm Truy bệ hạ cũng coi hắn là một con gà đẻ trứng vàng, không dễ dàng đắc tội.Người có thân phận như vậy lại có thể đứng ở bên ngoài đình viện của người khác đợi một đêm...

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, chỉ nghe người khác nói, chắc chắn sẽ không có người nào đi tin tưởng.

Thật hay giả vậy?

Rốt cuộc là ai? Sao lại ghê gớm như thế?

- Các ngươi biết người ở trong này là ai không?

Đỗ Viễn không nhịn được đi tới chỗ mấy người đang nói chuyện.

- Không biết, dường như ngày hôm trước mới chuyển đến!

- Khí thế rất lớn, ngày hôm trước mới vào ở thì đã chiêu mộ mười mấy hộ vệ và người ở, nha hoàn!

- Ta đã thấy qua gia chủ nhà này, dường như là một người trung niên, ước chừng bốn mươi tuổi, có chút xanh xao vàng vọt, trước đây ta chưa từng gặp!

Mấy người hiểu rõ chuyện lên tiếng nói.

- Người trung niên? Chiêu mộ mười mấy hộ vệ và người ở?

Đỗ Viễn nghe vậy có cảm giác như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc.

- Mau nhìn, cửa mở...

Ngay khi trong lòng hắn tràn ngập nghi hoặc thì đã thấy cửa lớn đang đóng chặt ở phía trước kẽo kẹt một tiếng rồi từ từ mở ra, một tên béo ưỡn cái bụng đi ra.

- Tôn Cường?

Nhìn thấy tên mập mạp này hắn đã nhận ra được.

Tên này thuê một trung tâm ở Thiên Vũ thương hành, lúc trước bản thân hắn kim ốc tàng kiều cho nên còn từng tìm hắn để thuê nhà. Sau khi đối phương biêt thân phận hắn còn nhiều lần cầu khẩn, điển hình của một tiểu nhân phố phường.

Sao tên này lại ở đây?

Chẳng lẽ hắn ta tới đây làm hạ nhân?

Trong lúc hắn đang kỳ quái thì đã thấy Tôn Cường mà hắn biết vẫy tay một cái, nói:

- Lăng đại nhân, lão gia nhà ta bảo ngươi vào!

Thanh âm không có một chút khách khí nào, dường như căn bản không coi đối phương ra gì cả.

Một tiểu thương nhỏ trong Thiên Vũ thương hành lại dám nói chuyện như vậy với ông chủ?

Vốn tưởng rằng nhất định Lăng Thiên Vũ sẽ nổi giận thì lại thấy hắn thở phào nhẹ nhõm, trong mắt không những không tức giận mà trái lại còn tràn ngập cảm kích, bước lên trước rồi đưa ra một đống đồ vật:

- Đa tạ Tôn huynh nói giúp, đây là một chút tâm ý của ta, cầm lấy. Sau này nhất định ta sẽ có báo đáp lớn hơn!

- Sao?

Con ngươi của Đỗ Viễn sắp rớt xuống đất.

Con mẹ nó... Ai có thể nói cho ta rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì hay không?

Chuyện hắn nhìn thấy ngày hôm nay đã vượt qua nhận thức của hắn, dường như toàn bộ trời đất đều đảo lộn.

Chương 135: Huyện ba, năm phút đồng hồ

- Tại hạ không biết đại nhân muốn chỉ điểm cho mình, có mắt mà không thấy thái sơn, mong đại nhân thứ tội!

Vừa tiến vào, nhìn thấy Trương Huyền đang ngồi ngay ngắn ở chính giữa phòng, Lăng Thiên Vũ hết sức lo sợ lên tiếng.

Quả thực ngày hôm qua thái độ của hắn đối với vị danh sư này rất không được, lại còn nghi ngờ. Có thể vào cửa được cũng đã xem như không tệ rồi.

- Không có thứ tội hay không thứ tội gì cả!

Trương Huyền phẩy phẩy tay:

- Ta không hẹp hòi như thế!

Hai mắt Tôn Cường ở bên cạnh trợn tròn.

Ngươi vứt người ta dầm sương ở trước cửa một đêm, sáng sớm lại từ từ cơm nước xong xuôi mới để cho người ta đi vào, đây không gọi là hẹp hòi thì gọi là gì?

- Vâng, vâng!

Lăng Thiên Vũ hơi đỏ mặt, đang muốn tiếp tục nói thì đã thấy Trương Huyền xòe bàn tay ra, vẻ mặt hờ hững nhìn sang:

- Biết tại sao ta lại để ngươi chờ ở bên ngoài một đêm hay không?

- Ta...

Vẻ mặt Lăng Thiên Vũ lúng túng.

Không phải ngươi cảm thấy ta thất lễ với ngươi, cho nên cố ý hạ thấp uy phong của ta hay sao?

Ta biết sai rồi, còn không được sao?

- Có phải ngươi đang cảm thấy ta cố ý làm khó dễ ngươi không?

Trương Huyền nhìn sang.

- Không... không phải!

Lăng Thiên Vũ vội vàng lắc đầu.

- Không cần phải phủ nhận, có ý nghĩ như vậy cũng rất bình thường!

Dường như Trương Huyền cũng không tức giận, trong thanh âm mang theo ý vị sâu xa:

- Kỳ thực, ta để ngươi nghỉ ngơi một đêm ở bên ngoài là muốn tốt cho ngươi!

- Vì muốn tốt cho ta?

Lần này không những Lăng Thiên Vũ nghi hoặc mà Tôn Cường ở bên cạnh cũng kỳ quái.

Bắt người khác đứng ở trước cửa chờ một đêm là vì muốn tốt cho hắn?

Đây là lý luận gì chứ?

- Nếu như ta không nhìn lầm, thê tử ngươi đã bị bệnh nặng tới mức bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong. Mà ngươi, mục đích tìm đến ta há chẳng phải là muốn ta ra tay, cứu nàng một mạng hay sao?

Trương Huyền nhìn sang.

- Vâng!

Nghe thấy đối phương mở miệng nói ra ý nghĩ của mình, toàn thân Lăng Thiên Vũ chấn động.

- Muốn để ta cứu người, cần phải mang thê tử ngươi lại đây, nhưng ngày hôm qua ngươi vẫn tiếp xúc cùng Đề Nam Huyết Ngọc như cũ, như vậy trong cơ thể vẫn còn có khí tức hấp thu tinh huyết của con người. Nếu như ta đồng ý với ngươi, khi lần nữa tiếp xúc với nàng, e rằng còn không đưa tới thì người cũng đã mất mạng.

Trương Huyền cảm thán một tiếng, nói tiếp:

- Vì lẽ đó, ta mới để ngươi đứng bên ngoài một đêm, thứ nhất, có thể triệt để khiến cho khí tức đặc thù trong cơ thể ngươi phát tán ra sạch sẽ. Thứ hai, cũng có thể làm cho ngươi không gấp gáp về nhà, tránh xảy ra tình huống nguy hiểm. Đương nhiên, nếu như không nghe lời ta, xoay người rời đi, thê tử ngươi hẳn sẽ phải chết. Sau đó đương nhiên cũng không cần trở lại, người đã chết coi như là danh sư thì cũng không cách nào cứu sống được.

Nghe thấy hắn nói như thế, Lăng Thiên Vũ biến sắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Kỳ thực đối phương để hắn đứng bên ngoài suốt cả đêm, sâu trong lòng hắn vẫn rất căm tức, tuy rằng ngoài miệng không dám nói, thế nhưng trong lòng lại có chút không phục.

Danh sư, không những có thể chỉ điểm, năng lực mạnh mẽ mà càng phải có phong độ, không thể bởi vì một chút việc nhỏ mà đi tính toán chi li.

Mà vị danh sư này, theo hắn thấy, rõ ràng chính là cố ý chỉnh người, làm cho hắn khó coi.Nhưng nay nghe thấy vậy hắn mới hiểu rõ... Hắn đã hiểu lầm đối phương, đối phương thực sự là có ý.

Hắn làm như vậy đối với người ta mà đối phương còn suy nghĩ vì mình như vậy...

Thực sự là phong độ của danh sư, khiến cho người ta tin phục.

So với hắn, thực sự là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Vừa cảm kích, đồng thời trong lòng hắn cũng âm thầm vui mừng.

May mà tối qua hắn chịu cay đắng khổ cực, nếu không, một khi đi về, nhất định sẽ hối hận cả một đời.

Tôn Cường ở bên cũng trợn tròn mắt.

Lão gia chính là lão gia, danh sư chính là danh sư, mỗi một bước đều có thâm ý.

Vốn hắn cũng cho rằng lão gia cố ý chỉnh đối phương, thế nhưng bây giờ mới biết, suy nghĩ của lão gia cũng không phải là thứ mà loại tiểu nhân vật như hắn có thể phỏng đoán.

- Đa tạ Đại nhân!

Lăng Thiên Vũ quỳ xuống, định bái lạy.

- Đi mang người tới đi, để ta xem một chút, nếu như bệnh đã đến tình trạng quá nặng, e rằng là ta cũng không có cách nào.

Trương Huyền xua tay.

- Vâng!

Lăng Thiên Vũ kích động tới mức hai mắt đỏ ửng, vội vàng dẫn theo Trình Viễn đại sư lùi ra.

Thấy hai người đã đi ra, Trương Huyền nhìn về phía Tôn Cường ở bên cạnh.

- Tiểu Cường, ta đồng ý việc giúp ngươi thăng cấp lên võ giả tứ trọng, đương nhiên ta sẽ không vì tư lợi mà bội ước. Mau đánh một bộ quyền pháp, để ta nhìn trạng thái của ngươi một chút!

- Vâng, lão gia!

Nghe thấy lão gia muốn giúp hắn thăng cấp, Tôn Cường hưng phấn liên tục gật đầu.

Rất nhanh hắn đã đánh xong một bộ quyền pháp, nhưng Tôn Cường không những không có hưng phấn mà còn ra vẻ lúng túng:

- Lão gia, ngày hôm qua tiểu nhân bị thương... Thực lực giảm mạnh, nếu như xung kích Bì Cốt cảnh, e rằng ngày hôm nay không có lực...
Đột phá cảnh giới đều phải điều chỉnh trạng thái, lúc đạt đến cao nhất mới có thể thừa thế xông lên, ngày hôm qua hắn mới vừa bị đánh, trên người đầy thương tổn, tinh lực tất nhiên sẽ không đủ. Cho nên dù cho lão gia chỉ điểm lợi hại đến đâu thì cũng rất khó thành công.

Không đánh quyền còn không biết, vừa động thủ thì hắn đã lập tức cảm thấy thương thế đau đớn, ngay cả vận chuyển chân khí cũng có chút không thông suốt.

- Không cần phải lo lắng!

Trương Huyền ngắt lời hắn, lại cười cười nhìn sang:

- Sở dĩ ngươi bị vây ở Chân Khí cảnh nhiều năm như vậy là bởi vì chân khí tu luyện vẩn đục quá mức. Không có cách nào làm cho kinh mạch thông suốt, nếu cứ tiếp tục như vậy, thậm chí chân khí còn sẽ lắng đọng, không có cách nào tiến bộ là việc nhỏ, thậm chí sẽ còn bị thụt lùi.

- Vâng!

Tôn Cường gật đầu.

Trong hai năm gần đây, quả thực hắn luôn cảm thấy thể lực của mình đang không ngừng suy giảm, thực lực đang cũng từ từ suy giảm. Nếu không phải hắn liều mạng tu luyện giữ lại, e rằng hiện tại rất có thể cũng đã rớt xuống Chân Khí cảnh sơ kỳ.

- Võ giả tứ trọng Bì Cốt cảnh, chân khí toàn thân thông suốt, khiến cho lực lượng ở bắp thịt màng xương tăng lên. Dựa theo đạo lý mà nói, chân khí vẩn đục của ngươi rất khó có thể chảy quanh toàn thân, nhưng hiện tại thì lại không giống nữa! Ngày hôm qua bị đánh, thân thể bị hao tổn, chân khí lắng đọng trước đó cũng bị đánh văng ra, kinh mạch bị ràng buộc đã trở nên thông suốt hơn không ít...

- Lão gia... Ngày hôm qua là... người cố ý để tiểu nhân chịu đòn sao?

Trương Huyền còn chưa nói hết lời thì toàn thân Tôn Cường chấn động, cảm động tới mức nước mắt chảy ròng.

Trước đó lão gia cố ý để Lăng Thiên Vũ chờ ở ngoài cửa, là vì muốn tốt cho hắn, vốn hắn tưởng rằng để hắn chịu đòn, thế nhưng bây giờ hắn mới biết... Cũng là vì hắn!

Đáng thương ta lại hiểu lầm người gạt ta...

- Sao?

Nhìn thấy vị quản gia mập của hắn cảm động tới mức lệ nóng lưng tròng, Trương Huyền có chút không hiểu rõ.

Ta chỉ muốn nói ngươi bị thương sẽ không ảnh hưởng tới việc tu luyện, làm sao... ngươi lại nghĩ tới đó rồi chứ? Đầu óc cũng quá nhanh nhạy đó...

Nhưng nếu ngươi nghĩ vậy thì cũng tốt, có thể thành lập uy nghiêm danh sư của ta tốt hơn...

- Khục khục!

Lúc này hắn mới ho khan một tiếng:

- Không tồi, ngươi có thể lĩnh ngộ ra cũng không uổng phí một phen bồi dưỡng của ta. Được rồi, không cần phải nói những chuyện này nữa, nếu như ta đoán không sai, chắc hẳn Lăng Thiên Vũ đã cho ngươi đan dược chữa trị vết thương!

- Tiểu nhân...

Tôn Cường hơi đỏ mặt.

Lão gia vì bản thân hắn mà không ngại bị hiểu lầm, hắn lại bị người bắt gặp nhận đan dược của người khác...

Giữa người và người thực sự khác biệt rất lớn...

- Không có gì, chỉ cần trung thành làm việc cho ta, có thu nhận một ít thứ cũng không sao.

Đoán ra hắn đang suy nghĩ cái gì, Trương Huyền ngắt lời hắn:

- Lấy đan dược ra, chuẩn bị một chút, hiện tại chuẩn bị xung kích võ giả tứ trọng.

- Hiện tại xung kích ư?

Không nghĩ tới lại nhanh như vậy, Tôn Cường có chút không thích ứng:

- Lão gia, chẳng lẽ không cần tìm một nơi yên tĩnh hay sao? Xung kích ở đây, tiểu nhân sợ còn không thành công thì Lăng đại nhân đã đến, làm lỡ chuyện của người...

- Không cần. Chỉ cần ba, năm phút đồng hồ là có thể giải quyết vấn đề rồi, cần gì phải tìm một tĩnh thất chứ.

Trương Huyền xua tay.

- Ba, năm phút đồng hồ? Là có thể... đột phá?

Tôn Cường sợ hết hồn, hai mắt trợn tròn, không thể tin được nhìn về phía vị lão gia trước mắt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau