THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1306 - Chương 1310

Chương 1306: Đại công vô tư Trương Huyền (2)

Nếu không, là sao trung thành như vậy, để nó nói ra là ai, nhưng một mực không nói?

- Ta quả nhiên cứu nhiều Danh Sư như vậy!

Sau khi xác định, cũng không nhịn được gật đầu.

Nếu như âm mưu của Tử Dương thú cùng Dị Linh tộc thành công, cũng không phải là vấn đề hơn hai vạn người không qua ải, chỉ sợ tất cả mọi người sẽ bởi vậy tử vong!

Danh Sư học viện gặp phải tai nạn to lớn.

Mặc dù hắn đến thế giới này không lâu, nhưng thân là Danh Sư, vẫn phải có trách nhiệm cùng nghĩa vụ của Danh Sư, gặp phải gian tế cùng âm mưu của Dị Linh tộc, có thể ngăn cản, tuyệt sẽ không lùi bước!

- Chuyện này mong hai vị không truyền ra ngoài, ta sẽ triệu tập thập đại trưởng lão tiến hành hội nghị, mau chóng giải quyết tai hoạ ngầm!

Nói xong, Mi trưởng lão nói một câu.

Hai người đồng thời gật đầu.

Liên quan tới Dị Linh tộc, tất nhiên phải giữ bí mật, nếu không rất dễ dàng gây ra khủng hoảng, phiền phức lớn hơn nữa.

- Ừm, tin tức càng giữ bí mật càng tốt, đúng, những học sinh mới kia làm sao bây giờ?

Mạc đường chủ chần chờ một chút nói.

- Cái này...

Mi trưởng lão xoa xoa mi tâm.

Hắn cũng buồn bực.

Vốn nghĩ, có Tử Dương thú xuất mã, khảo hạch ra hai vạn học sinh không thành vấn đề, ai ngờ, Thánh thú bị Dị Linh tộc vây công, hiện tại sống chết không rõ, khảo hạch cũng xuất hiện vấn đề lớn.

Vốn muốn thu hai vạn người, hiện tại chỉ thông qua hơn sáu ngàn, không có cách nào ăn nói ah!

Nếu như lại kiểm tra một lần, lần khảo hạch này cũng đã thành chuyện cười.

Mà chỉ trúng tuyển sáu ngàn người, đối với Danh Sư học viện cũng là một tổn thất lớn.

- Mi trưởng lão, ta có biện pháp!

Trương Huyền suy nghĩ một chút nói.

- Mời nói?

Mi trưởng lão cùng Mạc đường chủ đồng thời nhìn lại.

- Trước đó ngươi không phải nói mọi người liên hợp đi săn, lấy được điểm tích lũy có thể chia đều sao?

Trương Huyền mỉm cười nói:
- Ta có hơn bốn vạn điểm tích lũy, coi như phân cho mỗi người một điểm cũng đầy đủ, hoàn toàn có thể phân cho những tân sinh không có điểm tích lũy kia!

- Cái này...-

Mi trưởng lão sững sờ:

- Đây chính là ngươi nhọc nhằn khổ sở kiếm được, làm sao có thể...

- Không có gì, điểm tích lũy giữ lại cũng vô dụng, vừa rồi ngươi cũng nói, có Dị Linh tộc ẩn hiện, ý đồ đánh lén... Đã như vậy, đội ngũ Danh Sư tất nhiên là càng mạnh càng tốt, những thiên tài kia đều từ các nơi tuyển chọn đến, cho bọn hắn một cơ hội, chính là cho nhân tộc tương lai cùng hi vọng! Mong đừng câu nệ những lễ tiết kia!

Trương Huyền khoát tay áo.

Điểm tích lũy của hắn nhiều như vậy, giữ cũng vô dụng, còn không bằng tiễn một cái nhân tình, tích lũy chút danh khí, đối với sau này tấn cấp cũng có chỗ tốt.

Danh Sư đi đến cấp bậc cao hơn, không chỉ tu vi cao, đối với “danh” cũng có yêu cầu, làm không được danh dự khắp nơi, sao được xưng tụng hai chữ Danh Sư?

- Cái này... tốt, Trương sư đã có loại quyết định này, ta cũng không chối từ, hiện tại liền báo chuyện này cho các Danh Sư!

Nghe được Trương Huyền nói, thần sắc Mi trưởng lão ngưng trọng ôm quyền.

Hắn còn muốn thu người, đối phương đã nghĩ đến nhân tộc, nghĩ đến để Danh Sư càng thêm cường đại!

- Đây mới là lòng dạ cùng khí độ của Danh Sư...

Cảm khái một câu, âm thầm bội phục.

Nếu như nói trước đó xem hắn như vãn bối đối đãi, mà bây giờ, tuyệt đối xem như người cùng cấp bậc.

Phải có bao nhiêu lòng dạ mới có thể làm được điểm ấy! Không hổ là học sinh thân truyền của Dương sư, ánh mắt cùng hiểu biết hoàn toàn khác biệt.

- Liền phiền phức Mi trưởng lão!

Trương Huyền ôm quyền.

- Là ta làm phiền ngươi mới phải, nếu không phải ngươi làm như vậy, lần khảo hạch này, ta cũng không biết giải quyết như thế nào... Như vậy đi, coi như ta nợ ngươi một cái nhân tình!

Mi trưởng lão nói.

Đối phương không phân điểm tích lũy cho mọi người, dựa theo quy củ, chỉ có thể tuyển nhận sáu ngàn người, lần khảo hạch này sẽ trở thành chuyện cười lớn nhất.

Tôn nghiêm của thập đại trưởng lão cũng sẽ ném không còn một mảnh.

Có thể nói, lần này, đối phương không chỉ cứu vãn vận mệnh của vô số Danh Sư, cũng cứu vãn mặt mũi của hắn.

- Cái này...

Trương Huyền vò đầu.

Kỳ thật thứ như nhân tình này… vô dụng, nếu như có thể cho mấy viên linh thạch thượng phẩ, liền tốt.

- Nhận đi, nhân tình của Mi trưởng lão có thể ngộ nhưng không thể cầu, ta và hắn kết giao không dưới hai trăm năm, cũng không có được qua!

Thấy hắn còn có chút không tình nguyện, Mạc Cao Viễn vội nói.

Mi trưởng lão thân là một trong thập đại trưởng lão, luôn luôn giữ mình trong sạch, ngay cả học sinh thân truyền cũng không thu, có thể thấy được yêu cầu bản thân cao bao nhiêu.

Nhân tình của loại người này, cũng không phải dễ lấy như vậy.

- Đa tạ Mi trưởng lão!

Trương Huyền đành phải cố mà gật đầu.

Nếu như cho những người khác biết, hắn ngay cả nhân tình của Mi trưởng lão cũng không muốn, mà chỉ muốn linh thạch, tuyệt đối sẽ một cước đạp chết hắn.

Hồng Viễn đế quốc thập đại trưởng lão, cái nào không phải hạng người tiếng tăm lừng lẫy?

Nhân tình của bọn hắn, tuyệt đối là vạn kim khó cầu.

Nếu như dùng nhân tình này, đi hoàng thất của Hồng Viễn đế quốc đổi linh thạch, mười mấy viên linh thạch thượng phẩm, chỉ sợ cũng có thể đổi lấy!

Hơn nữa là cầu còn không được!

Đồ vật trân quý như thế, ngươi còn không muốn, khó xử như thế... Tại sao không đi chết đi!

Chương 1307: Tặng điểm (1)

- Mạc đường chủ, xin chờ một lát, ta an bài tân sinh một chút, liền cùng ngươi đi triệu tập mấy vị Danh Sư khác!

Nhận được Trương Huyền đồng ý, Mi trưởng lão nói một tiếng, xoay người rời đi, trong tiểu đình chỉ còn lại Mạc Cao Viễn cùng Trương Huyền.

- Trương sư, không biết Dương sư... Có tới hay không?

An tĩnh một hồi, Mạc Cao Viễn nhịn không được nhìn lại.

Hắn đưa linh thạch thượng phẩm làm ban thưởng tỷ thí, lại chuyên môn chạy tới kết giao Trương Huyền, chính là muốn giữ gìn mối quan hệ với Dương sư.

- Gia sư luôn hành tung bất định, cụ thể ở nơi nào ta cũng không rõ ràng!

Trương Huyền thuận miệng giải thích một câu, sau đó nhìn qua:

- Nghe lão sư nói, ngươi mở huyệt đạo có chút vấn đề, không biết bây giờ đã giải quyết chưa?

- Nói đến chuyện này, ta còn phải tự mình cảm tạ Dương sư chỉ điểm!

Thần sắc Mạc Cao Viễn cứng lại, vội vàng ôm quyền.

Nếu không phải Dương sư tự mình chỉ điểm, hắn có thể sẽ ở trong sai lầm càng đi càng xa, cả đời khó có thể tấn cấp Thánh giả nhị trọng, mà bây giờ, khí tức trong cơ thể ôn dưỡng huyệt vị, đã có hy vọng đột phá.

Nguyên nhân chính là như thế, hắn mới biết vị Dương sư kia khủng bố đến mức nào.

Tùy tiện liền nhìn ra vấn đề của hắn, không chỉ nói ra, còn có thể để cho tu luyện tiến bộ, năng lực mạnh, mười cái hắn gộp lại cũng theo không kịp.

Cái gọi là thập đại Danh Sư của Hồng Viễn học viện, ở trước mặt đối phương, chỉ sợ buồn cười giống như trẻ con.

- Không cần khách khí, lão sư luôn đạm bạc, đã có thể chỉ điểm giúp ngươi, nói rõ các ngươi cũng có duyên phận, không thể quá mức cố chấp!

Trương Huyền cười cười.

- Đúng vậy!

Mạc Cao Viễn gật đầu.

Một ít Danh Sư cao minh, lĩnh hội thiên địa tạo hóa, coi trọng duyên phận tự nhiên, không có duyên phận, là không thể nào chỉ điểm.

Dương sư có thể chỉ điểm, duyên sinh duyên diệt, liền không cầu hồi báo.

Hơn nữa coi như muốn hồi báo, cũng phải chờ đối phương để ý lại nói, chướng mắt... hết thảy đều là uổng công.

- Đúng rồi, nếu Mi trưởng lão là Thuần Thú sư lục tinh đỉnh phong, làm sao không thấy thú sủng của hắn? Không biết thú sủng của hắn là loại Thánh thú nào?

Như nhớ tới cái gì, Trương Huyền hỏi.

Mặc dù cơ bản xác định, Tử Dương thú kia tất nhiên là gian tế của Dị Linh tộc, nhưng trong lòng vẫn còn có chút lo nghĩ.

Dù sao Lôi Viễn phong này cách Danh Sư học viện gần như vậy, Thánh thú lợi hại như thế ở trên núi, lại không bị phát hiện, bản thân liền cực kỳ kỳ quái.
- Là một Hỏa Long Thánh thú!

Không biết tại sao hắn lại hỏi thăm như thế, Mạc Cao Viễn nói.

- Hỏa Long Thánh thú?

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Mặc dù loại này Thánh thú cũng chưa nghe nói qua, nhưng chỉ cần không phải Tử Dương thú là tốt rồi.

- Đúng vậy, thú sủng này... Ai, không nói cũng được!

Nhấc lên Hỏa Long, Mạc Cao Viễn chần chờ một chút, cuối cùng lắc đầu.

- Làm sao vậy?

Thấy bộ dáng này của hắn, Trương Huyền nghi ngờ nhìn qua.

- Cũng không có gì, mà là Hỏa Long Thánh thú này, chỉ sợ... thời gian không nhiều lắm!

Mạc Cao Viễn than thở.

- Thời gian không nhiều?

Trương Huyền càng thêm kỳ quái.

Tuổi thọ Linh thú luôn dài hơn nhân loại, nhất là đi đến cấp bậc Thánh thú, tình huống chết trước chủ nhân quả thực rất hiếm thấy.

- Ừm, là Hỏa Long Thánh thú... Trên việc tu luyện xuất hiện chút vấn đề, chuyện này không nói cũng được! Mạc Cao Viễn lắc đầu không nói nhiều.

Kỳ thật tin tức này hắn cũng là trước kia nói chuyện phiếm với Mi trưởng lão mới hiểu.

Nếu không, làm thú sủng, chủ nhân ở đây, nó lại không đến, làm sao cũng không thể nào nói nổi.

- Được rồi!

Thấy đối phương không muốn nhiều lời, Trương Huyền không hỏi thêm nữa.

...

Hồ Thanh là một vị Danh Sư tứ tinh đỉnh phong của Thanh Viễn đế quốc nhị đẳng, tu vi chỉ đạt tới Trọc Thanh cảnh hậu kỳ, ngay cả đỉnh phong cũng không đến.

Hắn đến từ một địa phương nhỏ cực kỳ xa xôi, có thể thông qua khảo hạch, đi tới nơi này, đã bỏ ra tâm huyết cùng đánh đổi cực lớn.

Nhất là Danh Sư thi đấu, cuối cùng tỷ thí, vì tấn cấp, liền liều mình chiến đấu, trọng thương mười bảy chỗ mới lấy được thành công.

Sở dĩ liều mạng như vậy, là bởi vì hắn không giống người khác.

Người khác không cách nào đi vào Danh Sư học viện, cũng có thể lưu lại Danh Sư đường, hưởng thụ đãi ngộ cao nhất, mà hắn... Không có đường lui!

Thân bị bệnh lạ, chỉ có loại dược liệu đó mới có thể cứu mạng, mà thứ này, chỉ có học phần của Danh Sư học viện mới có thể hối đoái, nói cách khác, chỉ có trở thành học viên, mới có thể để cho hắn tiếp tục sống sót!

Vốn cho rằng, bất kể khảo hạch nhập môn khó khăn như thế nào, chỉ cần cố gắng, cũng có thể làm được, cùng lắm thì liều mạng... Kết quả, hắn bất đắc dĩ phát hiện, lần khảo hạch này, liều mạng vô dụng!

Hắn muốn săn giết Linh thú qua ải, đáng tiếc lại bị Linh thú vây, suýt chút nữa mất mạng, thật vất vả trốn ra được, cũng bỏ ra đánh đổi thảm trọng, bản thân bị trọng thương không nói, ngay cả một điểm tích lũy cũng không được đến!

Không có điểm tích lũy, liền đại biểu không cách nào trở thành một thành viên của học viện!

Cũng đại biểu, sẽ không thể nào nhận được dược liệu kia, chẳng mấy chốc sẽ bệnh nặng phát tác, đi tới tử vong.

- Không được, ta nhất định phải thành công...

Cố nén đau nhức kịch liệt trên người, giãy dụa đứng dậy, đi tới trước mặt thiên tài vừa rồi được mọi người chú mục… Dư Thừa.

Vừa rồi đánh cược, hắn nhìn ở trong mắt, biết vị trước mắt này nắm giữ hơn hai ngàn điểm, chỉ cần nguyện ý phân cho hắn một điểm, liền có thể trở thành học viên, sinh mệnh được kéo dài.

- Dư huynh... Tại hạ Hồ Thanh, là Danh Sư của Thanh Viễn đế quốc, chỉ cần Dư huynh chịu cho ta một điểm, để ta thông qua khảo hạch, về sau ta cam nguyện vì ngươi làm trâu làm ngựa, báo đáp ân tình...

Hắn cắn răng, ôm quyền nói.

Ăn nói khép nép khẩn cầu, mặc dù làm mất tôn nghiêm của Danh Sư, nhưng chỉ cần có thể sống, khuất nhục lớn hơn nữa cũng có thể nhịn!

- Cho ngươi một điểm? Ngươi tính là cái gì?

Chương 1308: Tặng điểm (2)

Đang bởi vì thua Trương Huyền mà tức giận, nghe được gia hỏa không quen biết kia chạy tới xin điểm, Dư Thừa tức giận đến khuôn mặt trầm xuống.

Hắn tổng cộng chỉ có hơn hai ngàn điểm, tuy không được Mi trưởng lão ưu ái, nhưng vẫn có thể nhận được các trưởng lão khác chú trọng, cho ngươi, những người khác cũng tới xin, vậy phải như thế nào?

Một khi bắt đầu, trước đó vất vả, chẳng phải uổng phí sao?

- Ta...

Hồ Thanh hơi đỏ mặt, chỉ cảm thấy da mặt bị đối phương xé rách, đầu lâu cúi xuống, khớp xương ngón tay bị siết trắng bệch, hít sâu một hơi, cắn răng quỳ rạp xuống đất:

- Chỉ cầu Dư huynh cho một điểm, để ta qua ải là được, chỉ cần huynh đáp ứng, về sau để ta làm cái gì, ta cũng sẽ không cau mày!

- Một tiểu nhân vật Hóa Phàm tứ trọng hậu kỳ, ngay cả đỉnh phong cũng không đến, coi như muốn làm hạ nhân của ta cũng vô dụng, cút! Nếu không, có tin ta ném ngươi đi hay không?

Dư Thừa nhướng mày nói.

Cái ngoạn ý gì chứ!

Nếu là cường giả Hợp Linh cảnh tới nói như vậy, có lẽ hắn sẽ đáp ứng, một tiểu gia hỏa không đến Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, liền muốn nói điều kiện với bản thân, dựa vào cái gì?

Điểm của mình, là hao tốn vô số bảo vật, thậm chí còn bị một Linh thú Hóa Phàm thất trọng nhục nhã mới lấy được.

Há có thể tùy ý tặng người?

- Không có điểm tích lũy, là vì bản thân không có bản lãnh, không có năng lực, tự nhiên cũng không tư cách tiến vào học viện, trở thành học viên trong đó! Không nên ở đây mất mặt xấu hổ...

Phong Ngô cũng đi lên nói.

So với Trương Huyền, bọn họ không tính là cái gì, nhưng so với càng nhiều Danh Sư, đã đi tới phía trước nhất, đáng giá kiêu ngạo cùng tự hào.

- Đúng vậy, đi qua một bên, không có điểm tích lũy, còn kéo da mặt đòi hỏi? Thật như vậy mà nói, thì đây không phải Danh Dư học viện, mà học viện ăn mày!

- Không có điểm tích lũy, chỉ có thể trách bản thân không cố gắng, không trách được người khác!

- Danh Sư đường vô duyên với ngươi, đi thôi... Đừng ở chỗ này làm mất tôn nghiêm của Danh Sư!

...

Chung quanh có vài Danh Sư cũng khoát tay áo.

Xin xỏ như vậy, thực sự tổn hại uy nghiêm của Danh Sư, truyền đi, chức nghiệp đệ nhất thiên hạ này, còn mặt mũi nào đi dạy truyền nhân, truyền thụ thiên hạ?

Không thông qua chính là không thông qua, Mi trưởng lão đã nói rõ quy định, tự nhiên không thể đánh phá.

- Ân...

Biết không còn hi vọng, Hồ Thanh đứng dậy, xiết chặt nắm đấm, thân thể run rẩy.
Trong chớp mắt này, hắn chỉ cảm giác tôn nghiêm của mình, bị thổi không còn một mảnh trong gió xuân, không còn lại chút nào.

Mặc dù Danh Sư cao quý, nhưng người đều là ích kỷ.

Chỉ cần có lợi ích tồn tại, liền có nhân tính, không có người có thể chân chính làm đến đại công vô tư.

- Được rồi...

Lắc đầu, Hồ Thanh biết, coi như bỏ mặt mũi, cũng không có người cho hắn một điểm, đã như thế, còn không bằng giữ lại chút tôn nghiêm rời đi.

Hô!

Đang muốn xoay người rời đi, chỉ nghe phía trên tiếng gió phần phật, thân ảnh của Mi trưởng lão xuất hiện ở trên không trung, âm thanh vang vọng khắp nơi.

- Lần khảo hạch này, tổng cộng thông qua được 6487 người, không có điểm tích lũy, cho thấy không cách nào thông qua khảo hạch, vô duyên với Danh Sư học viện!

- Vô duyên...

Hơn hai vạn người không thông qua khảo hạch, sắc mặt đều trắng nhợt.

Mặc dù sớm biết kết quả, nhưng chính tai nghe được Mi trưởng lão nói, vẫn khó có thể tiếp nhận.

- Bất quá... Mọi người không cần rầu rĩ, Trương sư của Huyễn Vũ đế quốc biết tin tức này, chuyên môn tới tìm ta, nguyện ý lấy ra điểm của mình, phân cho mọi người, để cho tất cả mọi người đều thông qua khảo hạch. Để Danh Sư đường chúng ta càng ngày càng cường đại! Ta suy tư nhiều lần, cuối cùng gật đầu đồng ý!

- Nói cách khác, kể từ hôm nay, chư vị đều là tân sinh của Danh Sư học viện!

Mi trưởng lão vung tay lên.
- Lấy điểm tích lũy của hắn cho chúng ta?

- Trương sư nguyện ý phân điểm của mình ra?

- Cái này...

Tất cả mọi người chấn động, Hồ Thanh ở một bên vẻ mặt càng trắng bệch, thân thể không ngừng run rẩy, nước mắt từ trên gương mặt chảy xuống.

Hắn khẩn cầu người khác ban cho một điểm, thậm chí không tiếc quỳ xuống, lấy được kết quả lại là vô tình!

Mà vị Trương sư kia, lại cam tâm tình nguyện lấy điểm của mình đưa cho mọi người, để cho tất cả mọi người qua ải...

Đây mới là Danh Sư, lòng dạ rộng lớn, tâm niệm nhân tộc!

- Trương sư... Cám ơn!

Toàn thân cứng ngắc, đầu gối lần nữa mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất:

- Về sau, ngươi chính là ân nhân của ta, để cho ta làm cái gì, ta sẽ làm cái đó, tuyệt không nhíu mày!

Hồ Thanh cắn răng, lập ra lời thề.

Lần này quỳ xuống... Cam tâm tình nguyện!

- Cái này...

Rất nhiều người không qua ải cảm kích Trương sư, thân thể Dư Thừa, Phong Ngô thì nhoáng một cái, mắt tối sầm lại.

Bọn họ mới vừa cự tuyệt một cái muốn xin điểm, tên này liền lấy ra điểm của mình, để cho tất cả mọi người qua ải...

Đánh mặt có cần nhanh như vậy hay không?

Có cần khoa trương như vậy hay không?

Vội vàng nhìn bốn phía, chỉ thấy vô số tân sinh dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn qua, hình như đang nói, đồng dạng là Danh Sư, chênh lệch thật to lớn!

Phốc!

Rốt cuộc nhịn không được, bệnh mới bệnh cũ cùng một chỗ phát tác, Dư Thừa phun ra một ngụm máu tươi.

Phong Ngô cũng cảm thấy mắt tối sầm lại, bị đả kích đến mất đi lòng tin.

Cái này gọi là chuyện gì, vì sao chỉ cần nhấc lên quan hệ tới Trương Huyền, đều sẽ thành như vậy?

Chương 1309: Lạc Nhược Hi (1)

- Được rồi, an bài bọn họ đi học viện ở lại, ngày mai bắt đầu lựa chọn lão sư...

Nói xong sự tình, an bài các lão sinh dẫn tân sinh vào học viện ở lại, lúc này thân thể Mi trưởng lão mới nhoáng một cái, trở lại tiểu đình.

- Trương sư, ngươi không cần ở cùng bọn hắn, loại ký túc xá tập thể kia, là không cách nào tu luyện, trước cùng ta về học viện, ta an bài cho ngươi một chỗ ở đơn độc!

Làm thập đại trường lão, có tư cách an bài một chỗ ở tốt nhất cho học sinh.

Loại thiên tài tuyệt đỉnh như Trương sư, tự nhiên không thể giống như những người khác, pha trộn ở trong ký túc xá.

- Đa tạ Mi trưởng lão...

Biết ý tứ của đối phương, Trương Huyền vội vàng ôm quyền.

Bí mật của hắn quá nhiều, có thể ở riêng, tự nhiên là tốt nhất.

Mạc Cao Viễn lệnh Lang Gia Thánh thú của mình tới, ba người đạp lên lưng thú, thẳng tắp bay về phía học viện.

Chuyện bên này, có rất nhiều lão sinh an bài, còn có Bạch sư, không có gì cần lo lắng.

Tốc độ của Thánh thú cực nhanh, không lâu sau, liền thấy một sân trường to lớn xuất hiện ở trong tầm mắt.

Hồng Viễn Danh Sư học viện, dung nạp mười vạn Danh Sư, trong sân trường có hồ nước, sông núi, từ không trung nhìn xuống, tựa như một vương thành.

Thậm chí Vạn Quốc thành của Vạn Quốc liên minh tới so sánh, cũng kém không chỉ một đoạn.

Khó trách nói nơi này hội tụ không biết bao nhiêu thiên tài tuyệt đỉnh của đế quốc, chỉ từ diện tích, những tiểu vương quốc, đế quốc kia là không cách nào so sánh.

- Nơi này là khu tinh anh, mỗi niên cấp của học viện, Danh Sư ưu tú nhất mới có thể vào ở, ngươi cầm thủ lệnh của ta, tìm phụ trách học viên an bài ở lại, ta và Mạc đường chủ đi trình bày sự kiện kia cho các trưởng lão khác!

Chỉ chốc lát, Lang Gia Thánh thú ngừng lại ở trước mặt một phiến khu vực.

Mi trưởng lão rung cổ tay lên, một tấm lệnh bài rơi vào lòng bàn tay Trương Huyền.

Tiếp nhận lệnh bài, Trương Huyền cúi đầu nhìn, phía dưới non xanh nước biếc, vô số tiểu viện tinh xảo đứng sừng sững.

Mỗi tiểu viện đều bố trí Tụ Linh trận, linh khí vây quanh, còn không có tiến vào, liền cho người một loại cảm giác tinh thần sảng khoái, tinh lực dồi dào.

- Không hổ là khu tinh anh, quả nhiên không đơn giản!

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền không khỏi gật đầu.

Những Tụ Linh trận này, cao cấp hơn trận bàn hắn khắc hoạ, tất cả đều đạt đến lục tinh, lại thêm đủ loại thủ đoạn, tu luyện ở đây, tốc độ tuyệt đối vượt xa địa phương khác.

Xem ra, có thể ở lại nơi này, đều là thiên tài ưu tú nhất của học viện, nếu không, coi như Danh Sư học viện cùng Danh Sư đường tài đại khí thô, cũng cung ứng không nổi.

- Vâng, ta đi xuống trước!
Không nói thêm lời, nhảy xuống khỏi lưng Lang Gia Thánh thú.

Mi trưởng lão cùng Mạc Cao Viễn thì liếc mắt nhìn nhau, Thánh thú lóe lên, thẳng tắp bay tới đằng trước.

Tin tức Dị Linh tộc quan hệ trọng đại, bọn họ chậm trễ không nổi.

Mấy phút sau, hai người tới một mật thất.

Gian phòng này, tổng cộng có mười một chỗ ngồi, mỗi một vị trí đều đại biểu thân phận.

Chính là vị trí của thập đại Danh Sư cùng lão viện trưởng lúc trước.

Trong gian phòng có trận pháp cường đại phong bế, bất kể thảo luận cái gì, cũng sẽ không tiết lộ ra.

- Khẩn cấp mời chúng ta tới, đến cùng có chuyện gì?

Hai người mới vừa ngồi xuống, chỉ thấy mấy lão giả đẩy cửa đi đến, mỗi người đều cau mày.

Lần trước khẩn cấp triệu hoán như vậy, là lão viện trưởng mất tích, lần này lại xảy ra chuyện gì, để Mi trưởng lão cùng Mạc đường chủ hưng sư động chúng như vậy?

- Ngồi trước đi, chờ tất cả mọi người đến lại nói!

Mi trưởng lão khoát tay áo.

Mấy lão giả vừa mới tiến tới đồng thời gật đầu, ngồi xuống.

Không đợi bao lâu, cửa phòng lần nữa đẩy ra, lại có mấy lão giả đi vào.
Chỉ chốc lát, mười một chỗ ngồi đầy đủ.

- Mi trưởng lão, Mạc đường chủ, có chuyện gì mau chóng nói đi!

Một lão giả râu bạc trắng thoạt nhìn tuổi tác lớn nhất khoát tay áo.

- Ừm!

Mi trưởng lão gật đầu, cổ tay khẽ đảo, một ngọc tinh ghi chép xuất hiện:

- Trước khi ta nói, mấy vị xem cái này một chút...

Nói xong ngón tay điểm điểm, một phế tích do chiến đấu lưu lại xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Thời điểm ở trên núi, hắn liền ghi lại dấu vết mình thấy.

Nhìn thấy phế tích trong ngọc tinh, tất cả trưởng lão đều có chút kỳ quái, có điều nhìn một hồi, cả đám nhíu mày, vẻ mặt trầm thấp.

- Đây là... Dị Linh tộc chiến đấu lưu lại dấu vết? Tử Dương tiền bối thế nào?

Lão giả râu bạc trắng nhịn không được mở miệng.

Mọi người đồng loạt nhìn qua.

Thân là thập đại trường lão, Danh Sư lục tinh đỉnh phong, mặc dù chỉ là nhìn dấu vết lưu lại trong ngọc tinh ghi chép, nhưng vẫn có thể suy đoán ra hai bên chiến đấu là ai.

- Tử Dương tiền bối... Mất tích!

Mi trưởng lão nói.

- Mất tích?

Rất nhiều Danh Sư đồng thời sửng sốt, ngay cả Mạc Cao Viễn cũng không thể tin được.

Trước đó Mi trưởng lão chỉ nói phát hiện tung tích Dị Linh tộc, nhưng không nói tỉ mỉ, coi như hắn cũng không nghĩ tới, Tử Dương thú bị Dị Linh tộc vây công, không rõ sống chết.

- Ừm, chuyện là như thế này...

Mi trưởng lão không dám giấu diếm, nói sự tình ước định với Tử Dương thú, cùng tình huống trên núi một lần.

- Dám đến Hồng Viễn thành bắt Tử Dương Thánh thú, thật là to gan! Nếu như không bắt những Dị Linh tộc này, mặt mũi của Danh Sư học viện chúng ta để ở nơi nào?

Lão giả râu bạc trắng khoát tay chặn lại, ánh mắt lấp lóe.

Chương 1310: Lạc Nhược Hi (2)

Thập đại Danh Sư, thống lĩnh toàn bộ học viện, từng người phân quản một viện, tựa như Mi trưởng lão, không chỉ là học viện trưởng lão, còn là viện trưởng Thuần Thú viện.

Mà vị lão giả râu bạc trắng này, chính là viện trưởng Vũ Kỹ viện Cần Trường Thanh.

- Bây giờ không phải là vấn đề mặt mũi, mà là an toàn của Tử Dương tiền bối!

Một trưởng lão nữ tính khẽ nói.

Viện trưởng Kinh Hồng viện Vệ Nhiễm Tuyết.

- Tử Dương tiền bối, là thú sủng của lão viện trưởng, từng cùng chúng ta xuất sinh nhập tử, giết chết qua vô số Dị Linh tộc, công huân hiển hách, nếu xảy ra chuyện, về sau để cho chúng ta có mặt mũi nào đi gặp viện trưởng? Lại có mặt mũi gì tiếp tục ở chỗ này, đứng hàng thập đại Danh Sư?

- Đúng vậy! Tử Dương tiền bối an toàn không thể có vấn đề, hiện tại chúng ta không có đầu mối gì, không thể lỗ mãng!

Mi trưởng lão khoát tay áo:

- Hiện tại tốt nhất là mau chóng truy xét, dò xét rõ ràng tung tích của tiền bối, nếu như còn sống, nghĩ biện pháp cứu ra, thật muốn bị giết, coi như đánh bạc tính mạng chúng ta cũng phải báo thù!

- Ta đồng ý, có điều, ta cảm thấy chuyện này tốt nhất là âm thầm tiến hành, một khi động tác quá lớn, rút dây động rừng, ta sợ sẽ rơi vào bẫy rập của đối phương.

- Đúng vậy, Dị Linh tộc ra tay với Tử Dương tiền bối, rất có thể sẽ ra tay với học viện chúng ta, lúc truy tra, tốt nhất cũng phải cẩn thận, tuyệt đối đừng trúng kế điệu hổ ly sơn của đối phương!

Lại có hai vị trưởng lão nói.

- Các ngươi nói cũng chính là ta lo lắng, ta sợ bọn họ cố ý lưu lại dấu vết, chính là dẫn chúng ta mắc lừa...

Mi trưởng lão cau mày.

Trên Lôi Viễn phong lưu lại dấu vết rõ ràng như thế, hắn một mực lo lắng là âm mưu của Dị Linh tộc, không dám coi thường làm bậy, nếu không, khẳng định dò xét khắp nơi, làm sao có thể chờ tới bây giờ.

- Tử Dương tiền bối trải qua vô số gian khổ, thực lực lại mạnh hơn chúng ta, nếu như hắn cũng đỡ không nổi, coi như tìm tới, chỉ sợ cũng rất khó cứu hắn ra!

Thương nghị một lát, trong lúc nhất thời cũng tìm không thấy đầu mối, viện trưởng Đan viện mở miệng cắt ngang mọi người thảo luận.

Mọi người gật đầu.

Tử Dương Thánh thú là Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, cấp bậc tương đồng với bọn hắn, nhưng thân là Thánh thú, sức chiến đấu vượt xa mọi người, ngay cả nó cũng không chống đỡ được, ngay cả cảnh báo cũng không được, đủ thấy đối thủ đáng sợ.

Đối thủ cường đại như thế, thật muốn tìm tới, coi như là bọn họ lại có thể thế nào?

- Qua mấy ngày, Mộc sư ở phong hào đế quốc sẽ đến, xác lập viện trưởng mới, đồng thời điều tra nguyên nhân cái chết của lão viện trưởng, đến lúc đó, chúng ta có thể lặng lẽ báo cáo chuyện này, để hắn hỗ trợ dò xét!

Đan viện viện trưởng nói.

- Cái này...
Mọi người chần chờ.

Gặp phải sự tình liền đăng báo, há không phải lộ vẻ thập đại Danh Sư bọn họ không có năng lực sao?

- Ta biết các ngươi lo lắng chuyện gì, nhưng có thể lặng yên không tiếng động vây khốn Tử Dương tiền bối, thực lực của đối phương đã vượt qua tưởng tượng của chúng ta, chuyện này nhất định phải đăng báo!

Đan viện viện trưởng vung tay.

Đan viện là đệ nhất viện của Danh Sư học viện, cùng là thập đại Danh Sư, cường độ hắn nói chuyện, rõ ràng cao hơn những người khác.

- Cũng tốt...

Mọi người gật đầu, đang muốn tiếp tục thương nghị phía dưới nên làm như thế nào, chỉ thấy Đan viện viện trưởng lật tay một cái, một ngọc phù đưa tin xuất hiện ở trong lòng bàn tay, cúi đầu nhìn thoáng qua, lông mày giương lên.

- Mọi người đi theo ta, Mộc sư đã đến!

- Đã đến? Làm sao nhanh như vậy?

- Không phải nói còn có mấy ngày sao?

- Cao nhân tiền bối làm việc, chúng ta không hiểu rõ, các ngươi quên, hơn một tháng trước, liền nói có thể tới, kết quả qua thật lâu cũng không có chờ đến...

- Cũng phảo!

Mọi người đều kỳ quái.

Vị Mộc sư phong hào đế quốc tới, hơn một tháng trước liền nói từ tổng bộ đi ra, kết quả trái chờ phải chờ không thấy, mới vừa nói qua mấy ngày, kết quả hiện tại đã đến. Quá ngoài dự liệu của người khác.

Trong tiếng nghị luận, mọi người đi ra ngoài, đi tới đại sảnh trưởng lão hội, quả nhiên thấy một lão giả râu bạc trắng, ngồi ngay ngắn trong đó, mà cách hắn không xa còn ngồi một người, là nữ tử chừng hai mươi tuổi.

- Mộc sư!

Đi vào phòng, mọi người ôm quyền, thần thái cung kính.

Vị Mộc sư này, là Danh Sư thất tinh, nhân vật đỉnh phong chân chính, liền xem như bọn họ, cũng không dám có chút bất kính.

- Ừm, ta trước giới thiệu cho các ngươi một chút, vị này là Lạc sư, là... một vãn bối của ta, đã đến lục tinh, muốn tới đây dạy thay rèn luyện, khả năng còn làm phiền mọi người, hỗ trợ an bài một chút!

Mộc sư đứng dậy, chỉ nữ tử bên người giới thiệu.

- Vãn bối?

Mọi người sững sờ, đồng loạt nhìn về phía nữ tử, chỉ thấy nàng đứng dậy, nhìn các Danh Sư thi lễ.

- Nhược Hi gặp qua chư vị trưởng lão!

Nữ tử ôm quyền.

- Danh Sư lục tinh? Nhỏ như vậy liền đạt đến lục tinh?

Mọi người đều sững sờ.

Vị Lạc Nhược Hi này thoạt nhìn chẳng qua chừng hai mươi tuổi, liền thành công khảo hạch Danh Sư lục tinh, thân thế cùng địa vị có thể nói kinh khủng!

Xem ra Mộc sư nói nàng là hậu bối của hắn, hơn phân nửa cũng là nói dối.

Chỉ bằng vào Danh Sư thất tinh, rất khó bồi dưỡng được một vị Danh Sư lục tinh chừng hai mươi tuổi.

Đoán chừng là hậu bối của một vị Thánh Nhân nào đó, đặc biệt tới đánh bóng lịch luyện.

Cũng chỉ có loại gia tộc này, mới có thể nuôi dưỡng được thiên tài như thế.

Loại sự tình này trước kia cũng không phải chưa từng xảy ra.

- Lạc sư tuổi còn trẻ liền có loại thành tựu này, để cho chúng ta xấu hổ, như vậy hiện tại ta liền an bài, không biết ngươi am hiểu cái gì, muốn đi viện hệ nào?

Đan viện viện trưởng cười nói.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau