THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1301 - Chương 1305

Chương 1301: Hơn bốn vạn điểm? (1)

- Đúng vậy, ta chính là Trương Huyền!

Thấy bộ dáng của mấy lão sinh này, Trương Huyền vò đầu, tràn đầy không hiểu.

Ta không có lấy Thánh thú ra, đã rất biết điều, bộ dáng này của các ngươi là có ý tứ gì?

Ta đạt được cũng không nhiều bằng Dư Thừa a?

Không chỉ hắn bối rối, Danh Sư khác cũng hai mặt nhìn nhau, không biết những lão sinh này động thần kinh gì.

- Hắn chính là Trương Huyền Trương sư...

Đột nhiên, vị lão sinh kia la lên một tiếng.

- Cái gì? Hắn chính là Trương sư?

- Nguyên lai là ngươi, quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên...

- Trương sư, tại hạ là học viên năm thứ hai Lưu Sáng, rất hân hạnh được biết ngươi, về sau đến học viện, có khó khăn gì trực tiếp tìm ta...

- Ta là năm thứ hai Dã Trì Quân, ở học viện Chấp Pháp đội, ngươi nhìn đêm nay có rảnh không, ta vì ngươi bày tiệc mời khách...

- Bày tiệc mời khách quá tục, Trương sư, ta biết ngươi là Thuần Thú sư, ta chỗ này đúng lúc có hai ngàn viên Thú Tinh Thạch, giữ lại cũng vô dụng, liền đưa cho ngươi, ngươi cũng đừng khách khí, khách khí chính là không coi ta là huynh đệ...

- Một chút Thú Tinh Thạch cũng không cảm thấy ngại lấy ra, nói đùa cái gì đó! Ta chỗ này có Thú Huyết đan...

...

Nghe được tiếng la, mấy đội ngũ lão sinh chịu trách nhiệm xét duyệt ở chung quanh, lại không để ý tới xét duyệt, vội vã chạy tới, cả đám nhìn về phía Trương Huyền giống như thấy được thân nhân, hưng phấn đến hai mắt tỏa ánh sáng, không để ý tôn nghiêm của Danh Sư chút nào.

- Cái này...

Không nghĩ tới nói ra tên của mình, thái độ của những lão sinh này sẽ như thế, không còn cao ngạo như trước đó, Trương Huyền xoa xoa thái dương, mặt mũi choáng váng... Chẳng lẽ, tin tức cuồng ẩu Thánh thú bị tiết lộ?

Không nên ah!

Thời điểm đánh người, chuyên môn để Ngoan Nhân chú ý bốn phía, sẽ không có người phát hiện mới đúng.

Ngoan Nhân giám sát, coi như Mi trưởng lão cũng không cách nào thăm dò.

Tin tức đã không rò rỉ, đám người này nổi điên làm gì?

Bản thân cũng không có giết Linh thú cấp cao gì, càng không biểu hiện ra thực lực, thoạt nhìn hết sức bình thường... Chẳng lẽ, như đom đóm trong đêm tối, biểu hiện ra bình thường, nhưng không che giấu được hào quang chói sáng?

Nghĩ đến cái này hắn nhịn không được cúi đầu nhìn mình một vòng, mặc cũng là y phục Danh Sư bình thường, dường như không có gì đặc thù a! Khí tức trên thân cũng bị áp chế đến Hợp Linh cảnh đỉnh phong, Thiên Đạo chân khí gia trì, có lẽ những người này không nhìn ra...
Hắn không rõ ràng cho lắm, Dư Thừa ở một bên thì sắp điên.

Rõ ràng là ta thắng có được hay không?

Ta đánh cược chiến thắng, điểm tích lũy càng hơn hai ngàn điểm, tài năng xuất chúng... Các ngươi không tìm ta nói chuyện, tìm một kẻ thất bại hỏi han ân cần, lại mời ăn cơm, đưa đồ...

Lấy lòng, có cần rõ ràng như vậy hay không?

Quá không biết xấu hổ rồi!

Khóe miệng co giật, tròng mắt Dư Thừa đỏ hoe, ta con mẹ nó mới là người thắng trận, ta thắng a...

Không phải vị Trương sư này!

Phong Ngô càng nuốt nước bọt, có chút nổi điên.

Vốn cho rằng, lần này thắng Trương sư, nhất định có thể rửa sạch nhục nhã, hưng phấn bay lên, kết quả... là có người bay lên, chẳng qua không phải hắn, mà là đối phương!

Hắn vẫn ở trong bùn như cũ, không thể ngẩng đầu lên.

- Chuyện gì xảy ra? Không hảo hảo xét duyệt, lại tụ thành một đống, còn thể thống gì?

Ngay thời điểm tất cả mọi người choáng váng, một tiếng quát vang lên, lập tức nhìn thấy một trung niên vẻ mặt nghiêm túc đi tới.

- Là Hình đường học viện Bạch Dương Bạch sư! Làm người luôn luôn nghiêm túc...

- Ta nghe nói Bạch sư là học sinh thân truyền của Mi trưởng lão, mặc dù là Danh Sư lục tinh hạ phẩm, nhưng địa vị ở học viện không thấp! - Học sinh thân truyền? Tin tức của ngươi khẳng định sai lầm, nghe nói đến bây giờ Mi trưởng lão còn không có thu thân truyền, Bạch sư bất quá là học sinh hắn giảng bài mà thôi...

- Mặc kệ là thân truyền hay giảng bài, cũng là chúng ta ngưỡng mộ...

...

Nghe được trách mắng, nhìn thấy trung niên đi tới, phía dưới một hồi thanh âm đè thấp.

Vị Bạch sư này, tu vi cùng cấp bậc Danh Sư không tính là đặc biệt cao, nhưng ở trong học viện cực kỳ nổi danh, đi theo bên người Mi trưởng lão, để cho người ta vẫn cho rằng hắn là thân truyền.

- Bạch sư!

Quả nhiên, rất nhiều lão sinh nhìn thấy vị này đi tới, toàn bộ giật nảy mình, không dám tiếp tục vây quanh Trương Huyền, đồng loạt tránh ra.

- Lão sư để các ngươi tới xét duyệt, là coi trọng các ngươi kiên định nghiêm túc, cần cù tiến lên, ai bảo các ngươi tự mình kết giao, lập bang kết đội?

Bạch sư trừng mắt, không giận tự uy.

Khí tức Hóa Phàm cửu trọng phát ra, cho người ta một loại áp bách mãnh liệt.

Danh Sư ngũ tinh, đối ứng ba cảnh giới Hóa Phàm lục thất bát trọng, muốn trở thành Danh Sư lục tinh, ít nhất phải có thực lực cửu trọng!

Vị Bạch sư này, mặc dù chỉ là Danh Sư lục tinh hạ phẩm, thực lực bản thân dĩ nhiên đã đến Hóa Phàm cửu trọng đỉnh phong, cho người ta một loại cảm giác thâm bất khả trắc.

- Vâng...

Nghe được trách mắng, rất nhiều lão sinh đều hơi đỏ mặt, không dám nói nhảm.

- Còn không mau đi xét duyệt!

Hắn phất tay một cái.

Đám lão sinh mới vừa rồi còn tràn đầy hưng phấn, cả đám vội vàng trở lại vị trí của mình.

- A!

Thấy những người kia rời đi, lúc này Bạch sư mới thở phào nhẹ nhõm, ngẩng đầu nhìn về phía Trương Huyền, đã không còn bộ dáng nghiêm túc trước đó, ngược lại mỉm cười, ôm quyền khom người:

- Trương sư huynh, lão sư mời ngài đi qua!

- Sư huynh?

Chương 1302: Hơn bốn vạn điểm? (2)

- Bạch sư xưng hô hắn là sư huynh? Chẳng lẽ... Mi trưởng lão định thu Trương sư làm học sinh thân truyền?

- Khó trách... Những lão sinh này lấy lòng như vậy, Mi trưởng lão là một trong thập đại trường lão, trở thành học sinh của hắn, địa vị còn cao hơn lão sư, đừng nói Bạch sư tôn kính, ở học viện cũng có thể đi ngang!

- Đúng vậy, còn không có chính thức tiến vào học viện, chỉ khảo hạch một hồi, liền được thu làm học sinh thân truyền... Tại sao ta cảm giác choáng như thế?

...

Nghe được Bạch sư xưng hô cùng cung kính, tất cả mọi người bị dọa đến run rẩy.

Có thể để cho một vị Danh Sư lục tinh xưng hô như vậy, nói rõ Mi trưởng lão đã có ý định thu hắn làm thân truyền!

Nhưng hắn không phải vừa tới sao?

Không phải mới vừa trải qua nhập môn khảo hạch sao? Làm sao có thể được Mi trưởng lão nhìn trúng?

Vận khí cũng quá tốt a!

- Mi trưởng lão? Được rồi!

Thấy chung quanh càng ngày càng náo nhiệt, tất cả mọi người tập trung ánh mắt tới, Trương Huyền biết, tiếp tục chờ đợi, khẳng định càng bị chú ý, đành phải than thở một tiếng, từ bỏ ý nghĩ khiêm tốn, theo Bạch sư đi thẳng về phía trước.

Một lát sau liền biến mất ở trước mắt mọi người.

- Vì cái gì? Rõ ràng là ta thắng, rõ ràng là ta thắng...

Thấy hắn rời đi, hơn nữa còn là Bạch sư tự mình mời, có khả năng được Mi trưởng lão thu làm học sinh thân truyền, con mắt của Dư Thừa đỏ lên.

Cố ý đánh cược với thiên tài, chính là bức bách bản thân, để mình một tiếng hót lên làm kinh người!

Hắn ở dưới tình huống bị Linh thú cướp bóc, có thể được hơn hai ngàn điểm, tài năng xuất chúng như thế, chẳng lẽ Mi trưởng lão không nhìn thấy?

Dựa vào cái gì thu một người thua mình làm học sinh?

- Ngươi thắng? Dư sư, ngươi có biết điểm tích lũy của Trương sư là bao nhiêu không?

Thấy tâm tính của hắn sắp mất cân bằng mà nổi điên, một lão sinh thực sự nhịn không được, đầy đồng tình nhìn qua.

- Bao nhiêu? Không phải chư vị học trưởng quên chứ? 2580 điểm?

Dư Thừa nhịn không được nói.

Vừa rồi rõ ràng như vậy, ít hơn mình cùng Phong Ngô 78 điểm, chẳng lẽ một cái chớp mắt liền quên?

- 2580?
Lão sinh kia xùy cười một tiếng, lắc đầu:

- Nếu chỉ như vậy, ngươi cảm thấy có thể được Mi trưởng lão ưu ái, chỉ đích danh muốn thu làm học sinh?

- Vậy...

Dư Thừa nháy con mắt.

Trương Huyền kia đi theo mình, cùng một chỗ xét duyệt, làm sao lại không phải hơn hai ngàn điểm?

- Nói thật cho ngươi biết, hắn tổng cộng là... 43724 điểm!

Lão sinh nói xong, trong mắt còn mang theo hoảng sợ.

- Hơn 43000 điểm? Cái này... Cái này... Làm sao có thể?

Dư Thừa giật nảy mình, thiếu chút nữa ngất đi, bờ môi run rẩy:

- Hắn chẳng phải lấy được nội đan của Lạc Dương thú, Thanh Yên thú, Thất Tu thú... sao? Tại sao có thể có điểm số cao như vậy?

Không chỉ hắn kỳ quái, chung quanh rất nhiều Danh Sư cũng nghi ngờ nhìn qua.

Cảnh tượng Trương sư kiểm nghiệm nội đan, bọn họ đều nhìn ở trong mắt, hơn hai ngàn điểm, làm sao biến thành hơn bốn vạn?

Cái này khác biệt cũng quá lớn đi!

Bốn vạn điểm, một Linh thú Kiều Thiên cảnh sơ kỳ một trăm điểm, nói cách khác... Ít nhất phải săn giết bốn trăm Linh thú Kiều Thiên cảnh sơ kỳ mới có thể làm được... Làm sao có thể?

- Vì sao cao như vậy? Trương sư chỉ bằng vào lực lượng cá nhân, ở Nhất Tuyến Thiên cứu hơn hai trăm vị Danh Sư bị nhốt, thuần phục hơn bốn trăm Linh thú Hợp Linh cảnh, Kiều Thiên cảnh, làm sao không chiếm được bốn vạn điểm tích lũy?

Thấy hắn không tin, lão sinh hất ống tay áo lên:

- Ngươi hẳn phải biết, thuần phục còn khó hơn săn giết nhiều lắm!

- Thuần phục hơn bốn trăm Linh thú?

- Cái này... Hơn bốn vạn điểm? Chẳng lẽ Trương sư kia, chính là tuyệt thế thiên tài mà vừa rồi các học trưởng nói?

Nghe được đối thoại, rốt cục có người kịp phản ứng.

Trước đó liền nghe những học trưởng này nói, buổi trưa liền ra một cái cao điểm nhất, ánh sáng loá mắt, để cho người ta không thể tin được, vốn cho rằng có hai ba ngàn điểm là tốt lắm rồi, không nghĩ tới hơn bốn vạn điểm!

Hơn nữa còn là vị Trương sư này, thoạt nhìn cực kỳ khiêm tốn, không tranh quyền thế!

- Không sai, chính là Trương sư, thành tích của hắn ở giữa trưa liền đi ra... Mi trưởng lão cùng Mạc Cao Viễn đường chủ tranh nhau muốn gặp, hai ngươi khoảng mấy nghìn điểm liền nghĩ chiến thắng... Cảm thấy có khả năng sao?

Nghe được lời của mọi người, lão sinh gật đầu, lần nữa hừ một câu.

Thật không biết tự lượng sức mình!

Vừa rồi một mực nói Trương sư, bọn họ cũng không kịp phản ứng, dù sao hơn ba vạn tân sinh, họ Trương không có một ngàn cũng có tám trăm, tất cả mọi người là Danh Sư, đều xưng hô như vậy.

Nhưng tên Trương Huyền, hơn nữa còn từ Huyễn Vũ đế quốc tới, liền không giống, chỉ có một người!

Chính là vị thiên tài phá vỡ tất cả ghi chép, để Mi trưởng lão cũng kinh thán không thôi kia!

Nghĩ tới sự tình buổi trưa, nói thật, đến bây giờ hắn cũng cảm thấy không thể tin được.

Vị Trương sư này, nếu như chỉ thuần thú lợi hại, thực lực mạnh mẽ ngược lại cũng thôi!

Mấu chốt nhất là hắn khiêm tốn và nội liễm, cùng thản nhiên với tiền tài, để cho người ta bội phục.

Hơn hai trăm Danh Sư, mang theo hơn bốn trăm Linh thú tới, mỗi người chỉ cần một điểm, nhất định phải quy điểm tích lũy cho Trương sư, cảm kích ân cứu mạng của hắn, loại tràng diện này, coi như bây giờ nghĩ lại cũng cảm thấy rung động không ngớt.

Nghe các Danh Sư trần thuật, càng cực kỳ bội phục.

Một Danh Sư, thuần phục nhiều Linh thú như vậy, không tham công, không phách lối, không yêu cầu những người khác báo đáp, xong chuyện phủi áo ra đi, không cầu công danh! Thậm chí ngay cả tên cũng không có lưu lại, phần lòng dạ cùng thái độ này, chính là rất nhiều Danh Sư dùng cả đời, cũng không thể với tới!

Chương 1303: Mi trưởng lão muốn thu đồ (1)

Trọng yếu nhất là...

Nghe Danh Sư khác nói, vị Trương sư này, vì cứu người, sử dụng bí pháp, mạnh mẽ từ Kiều Thiên cảnh sơ kỳ đi đến đỉnh phong!

Đổi lại người khác, loại thực lực này khẳng định phách lối la ó, ước gì khoe khoang, mà hắn, lại cố ý đè thấp tu vi, để cho người ta thoạt nhìn tương đương với Hợp Linh cảnh...

Nếu không phải Dư Thừa này báo ra họ tên, nhóm người mình cũng không nhận ra được!

Loại tâm cảnh cùng thái độ lạnh nhạt này, chính là vô số Danh Sư không học được!

Ngươi cũng muốn so với hắn?

Lấy cái gì so?

Bằng vào miệng ư?

Hừ một tiếng, rất nhiều lão sinh, tất cả đều khinh bỉ nhìn Dư Thừa một cái.

Đổi lại trước kia, nhận được hơn hai ngàn điểm, bọn họ khẳng định sẽ cực kỳ tôn trọng, cảm thấy tương lai không yếu, nhưng so với Trương sư, lại kém hơn nhiều lắm.

Không chỉ thực lực còn có phẩm hạnh.

Trương sư có thể vì Danh Sư khác, cam tâm tặng đi, không cầu hồi báo, ngươi thì sao?

Nhìn thú sủng người ta bắt đến Linh thú, cố ý đánh chạy, sau đó lại loay hoay điểm tích lũy, đủ loại vô sỉ cùng bỉ ổi...

Đồng dạng là thiên tài, vì sao khác biệt lại lớn như vậy!

- ...

Nhìn thấy ánh mắt các lão sinh khinh bỉ, thân thể Dư Thừa nhoáng một cái, quay đầu nhìn về phía những người khác, phát hiện Danh Sư khác cũng lộ ra ý khinh thường.

Mắt tối sầm lại, lần nữa phun ra một ngụm máu tươi.

Ma đản... Chẳng phải đánh cược sao?

Bị một Linh thú lột sạch sành sanh, tất cả bảo vật mất đi không nói, còn bị xem thường, thành đối tượng vạn người chế giễu, châm chọc... Chuyện này là sao!

Dư Thừa nhìn Phùng Vũ, tất cả đều khóc.

...

- Ah... Bạch sư, không biết Mi trưởng lão tìm ta có chuyện gì?

Lúc này Trương Huyền vẫn còn choáng váng, hoàn toàn không làm rõ ràng được chuyện gì xảy ra.

Lúc trước hắn vì lo lắng đuổi bắt Thiên Nghĩ Phong Mẫu, không để ý những Linh thú kia, càng không biết, các Danh Sư được hắn cứu, quy tất cả điểm tích lũy vào tên của hắn.

Do đó còn tưởng rằng điểm tích lũy của hắn không sánh bằng Dư Thừa.

- Ngươi không biết?

Thấy bộ dáng hắn như vậy, Bạch sư sửng sốt một chút, cũng cực kỳ bội phục.

Thấy không?
Đây mới là lòng dạ của cao nhân!

Người khác làm việc tốt, không cầu hồi báo là tốt lắm rồi, hắn làm việc tốt, chẳng những không muốn hồi báo, còn quên không còn một mảnh, lòng dạ rộng rãi, khí lượng bao la, không hơn được nữa.

Trong những người hắn thấy, trừ lão viện trưởng, thì không người có thể so sánh.

- Ta làm sao biết?

Trương Huyền lắc đầu.

Mi trưởng lão hắn chỉ gặp qua một lần, hơn nữa còn cách không biết bao xa, ai biết đối phương tìm mình làm gì?

- Yên tâm đi, là chuyện tốt, một lát nữa liền biết!

Cười khổ lắc đầu, Bạch sư cũng không giải thích, đi đầu dẫn đường.

Đi một hồi, một nhà tranh xuất hiện ở trước mắt.

Nói là nhà tranh, trên thực tế là lương đình, xem ra mới vừa dựng lên không lâu, hai lão giả ngồi ngay ngắn ở trong đó, như đang nói chuyện.

- Mạc đường chủ?

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền nhận ra, một cái là Mi trưởng lão, mà một cái khác là người quen biết cũ, chính là Mạc đường chủ Mạc Cao Viễn ban thưởng mình linh thạch thượng phẩm.

- Lão sư, Trương sư đến rồi!

Không biết tâm lý của hắn ba động, Bạch sư tiến về phía trước một bước nói.

- Ồ? Ngươi chính là Trương Huyền?

Mi trưởng lão đứng dậy, nhìn về phía Trương Huyền, càng xem càng cảm thấy hài lòng.
Khí tức nội liễm, mộc mạc bình thản, xem xét liền biết có tu dưỡng rất cao.

- Trương Huyền bái kiến Mi trưởng lão, Mạc đường chủ!

Trương Huyền ôm quyền.

- Ồ? Trương sư, hình như chúng ta còn là lần đầu tiên gặp mặt nha!

Mạc Cao Viễn nhìn qua.

- Ây... Đúng a!

Trương Huyền sững sờ, lúc này mới nhớ tới, lần trước nhìn thấy vị Mạc đường chủ này chính là “Dương sư”, mà hắn thì chưa gặp đối phương, cẩn thận nói đến, còn là lần đầu tiên gặp mặt.

- Đường chủ uy danh lan xa, ta cũng nghe Hồng sư giới thiệu, lúc này nhìn thấy, tự nhiên nhận ra!

Mặt không đỏ tim không đập, Trương Huyền nói.

- Không sai, chỉ bằng vào giới thiệu liền có thể đoán ra ta, không hổ là thiên tài!

Mạc Cao Viễn gật đầu, cũng không hoài nghi.

Hắn cũng coi là nhân vật thành danh rất lâu, bản thân lại lấy ra linh thạch thượng phẩm ban thưởng, đối phương nhìn thấy lại không đoán ra được, cũng thẹn với tên thiên tài.

- Ồ? Mạc đường chủ, ngươi có ý tứ gì? Chẳng lẽ các ngươi đã sớm nhận biết?

Nghe được khẩu khí này, Mi trưởng lão nghi ngờ nhìn qua.

Vị này không phải tân sinh năm nay tới sao?

Sao Mạc đường chủ lại như có giao tình vậy?

- Cũng không tính quen biết lâu, chỉ là nghe qua tên Trương sư mà thôi! Ngươi cũng thấy đấy, trên thực tế chúng ta mới lần thứ nhất gặp mặt.

Mạc Cao Viễn nói.

Sự tình Dương sư, không được đối phương cho phép, hắn không dám tự mình truyền ra ngoài, chỉ có thể nói mập mờ.

- Nghe qua tên?

Mi trưởng lão càng kỳ quái.

Vị trước mắt này là ai? Danh Sư lục tinh đỉnh phong, đường chủ khống chế Danh Sư đường, ở Huyễn Vũ đế quốc, cũng được cho là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, vị Trương sư đối diện này, xem như thiên tài tuyệt đỉnh, cũng chỉ là một tiểu nhân vật của Huyễn Vũ đế quốc, làm sao có thể gặp nhau, hơn nữa còn nghe qua tên?

- Mạc đường chủ cùng gia sư từng có giao hảo, do đó biết tên của ta!

Trương Huyền thấy hắn không dễ giải thích, mở miệng nói.

- Từng có giao hảo?

Mi trưởng lão sửng sốt, lập tức nhìn qua:

Chương 1304: Mi trưởng lão muốn thu đồ (2)

- Không biết quý sư là vị nào, không biết ta phải chăng quen thuộc?

Biết Trương Huyền này, trong vòng một canh giờ thuần phục hơn bốn trăm Linh thú, để hắn động tâm thu đồ.

Hắn thấy, Trương Huyền này đã từ loại địa phương nhỏ như Huyễn Vũ đế quốc đến, lão sư tất nhiên không cao minh lắm, thu hắn làm đệ tử không tính là gì, giờ phút này thấy Mạc Cao Viễn biết lão sư của hắn, hơn nữa nghe ngữ khí quan hệ không tệ, nhịn không được hỏi.

Lão sư trước cấp bậc thấp, thu làm học sinh cũng không có gì, nhưng nếu là đồng cấp, thì có chút không thích hợp.

Nhất là thân truyền, chú trọng mặt mũi cùng môn phong, không điều tra rõ ràng, liền tùy tiện thu đồ, sẽ giống như Tào Hùng tranh đoạt Lưu Dương lúc trước, thuộc về hành vi đánh mặt, vô cùng có khả năng tan rã trong không vui.

- Gia sư Dương Huyền!

Trương Huyền vội vàng gật đầu.

- Dương Huyền?

Mi trưởng lão nhíu mày, cẩn thận suy tư cả buổi, nhưng chưa từng nghe qua cái tên này, nhịn không được nhìn về phía Mạc Cao Viễn cách đó không xa:

- Vị Dương sư này là...

- Cái này...

Mạc Cao Viễn chần chờ, không biết nên trả lời như thế nào.

- Gia sư nhàn vân dã hạc, không có danh tiếng gì, Mi trưởng lão không biết cũng rất bình thường!

Nhìn ra Mạc đường chủ khó xử, Trương Huyền mở miệng nói.

- Không có danh khí gì?

Mi trưởng lão tỏa ra điểm khả nghi.

Mạc Cao Viễn là Danh Sư đường đường chủ, địa vị tôn sùng, nếu như chỉ là Danh Sư bình thường, có cái gì không thể nói?

- Ta liền nói thật đi, Dương sư có ân chỉ điểm với ta...

Nhìn hắn không hỏi ra, dường như không cam tâm, Mạc Cao Viễn sợ vị lão hữu này của mình chọc giận tồn tại không nên dây vào, nhịn không được nói.

- Chỉ điểm? Chẳng lẽ...

Con ngươi co rụt lại, Mi trưởng lão vội vàng quay đầu nhìn về phía thanh niên trước mắt.

Danh Sư cùng cấp bậc, bình thường đều dùng các loại từ ngữ như chỉ ra chỗ sai, nghiên cứu thảo luận, giao lưu, lẫn nhau học tập, chỉ có Danh Sư cấp bậc cao, mới dùng từ chỉ điểm.

Mạc Cao Viễn cẩn thận như vậy, chẳng lẽ lão sư của Trương Huyền, là một vị Danh Sư vượt qua hắn?

Hắn và Mạc đường chủ đều là lục tinh đỉnh phong, vượt qua... Há không phải nói đạt đến thất tinh, thậm chí cao hơn?

- Đúng!

Biết hắn nghĩ cái gì, Mạc Cao Viễn vội vàng gật đầu.

- Cái này...
Sắc mặt trắng nhợt, Mi trưởng lão có chút xấu hổ.

Hắn là lục tinh đỉnh phong, muốn thu học sinh của một vị Danh Sư thất tinh làm đồ đệ, rõ ràng đi quá giới hạn.

- Không biết... phương pháp thuần thú của Trương sư, có phải là Dương sư dạy hay không?

Mặc dù xấu hổ, nhưng vẫn còn có chút không cam tâm.

Một học sinh có thể có rất nhiều lão sư, tu vi, thuần thú, thư hoạ, y đạo... Nếu như thuần thú không phải vị Dương sư này truyền lại, hắn thu đối phương làm học sinh thuần thú, cũng không tính là thất lễ.

Thật giống như Trương Huyền thu Lạc Thất Thất là học sinh luyện đan vậy.

Người thành đạt làm sư, coi như Dương Huyền là Danh Sư thất tinh, chỉ cần hắn không dạy thuần thú, sẽ không coi là xúc phạm.

- Chính là gia sư dạy!

Lúc này Trương Huyền cũng nhìn ra ý tứ của đối phương, vội vàng giải thích.

Mặc dù Mi trưởng lão này thực lực mạnh, lại là một trong thập đại Danh Sư, nhưng hắn cũng không muốn bái sư.

Đầu tiên, thân phận “Dương sư” này liền không dễ ăn nói.

“Dương sư” cho tới nay bị hắn biểu hiện ra mạnh mẽ vô địch, ít nhất đạt đến thất tinh, bát tinh, nếu như bỏ qua Danh Sư lợi hại như vậy, đi bái một lục tinh, há không cho thấy, ngay cả Mi trưởng lão cũng không bằng?

Thứ hai, hắn ngay cả Khổng sư thu đồ cũng không đáp ứng, thật muốn đáp ứng tên này, Khổng sư có thể tại chỗ tức giận sống lại hay không?

Mặc dù toàn bộ đại lục đều biết Khổng sư đã phi thăng, nhưng trải qua lần trước “thu đồ”, hắn cảm thấy không đơn giản như vậy.

Lại nói, hắn là Thiên Nhận Danh Sư, tồn tại ông trời cũng thừa nhận, coi như muốn bái sư, chỉ sợ tên này cũng không chịu nổi!

- Cái kia... Luyện khí thì sao? Ta không chỉ thuần thú, luyện khí cũng coi như không tệ!
Thấy thuần thú thật là Dương sư dạy, Mi trưởng lão tiếp tục nhìn tới.

Ngoại nhân đều biết hắn thuần thú mạnh mẽ, nhưng lại không biết hắn luyện khí cũng là nhất đẳng.

- Luyện khí... Cũng là gia sư truyền thụ!

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Vậy y đạo thì sao?

Mi trưởng lão không cam tâm.

- Khụ khụ, được rồi, Dương sư học cứu Thiên Nhân, không phải ngươi ta có thể phỏng đoán...

Thấy bạn cũ chưa từ bỏ ý định, từ thuần thú kéo tới luyện khí, y đạo, Mạc Cao Viễn nhịn không được mở miệng cắt ngang.

- Ai, ngươi cũng biết, ta nhiều năm như vậy một mực không thu học sinh chân truyền, cũng không phải không muốn, mà là không tìm được mỹ ngọc chân chính...

Biết Mạc đường chủ là hảo ý, Mi trưởng lão cười khổ lắc đầu.

Nhiều năm như vậy, không phải chưa từng gặp qua thiên tài, nhưng đều không có đi đến tiêu chuẩn trong tâm lý của hắn.

Hắn thu đồ, yêu cầu không cần thiên phú như thế nào, đầu tiên phải tâm tính tốt, làm Danh Sư, muốn có trách nhiệm đối với thiên hạ.

Vị Trương Huyền này, vì cứu người cưỡng ép tăng thực lực lên, còn bất kể hồi báo, chỉ bằng vào hai điểm này, nhân phẩm tâm tính liền phù hợp yêu cầu.

Tốn hao đánh đổi to lớn xin Tử Dương thú khảo hạch tân sinh, chính là muốn tuyển một người phù hợp bản thân, thật vất vả tìm tới, tự nhiên không nguyện ý từ bỏ.

- Ta biết tâm tư của ngươi, nhưng mà...

Mạc Cao Viễn chần chờ một chút:

- Thực lực của Dương sư...

Thời điểm hắn xoắn xuýt, có muốn hơi tiết lộ một chút hay không, để bạn cũ dẹp ý niệm này, liền thấy một lão sinh chịu trách nhiệm khảo hạch vội vã đi tới.

- Bẩm báo trưởng lão, chúng ta đã xét duyệt xong điểm tích lũy của tân sinh rồi!

- Xét duyệt xong?

Ánh mắt Mi trưởng lão sáng lên:

- Tổng cộng có bao nhiêu tân sinh thông qua?

- Bẩm báo trưởng lão, tổng cộng 6487 người!

- Sáu, sáu... Mới sáu ngàn?

Mi trưởng lão ngẩn ngơ.

Chương 1305: Đại công vô tư Trương Huyền (1)

Ba vạn học sinh đến đây khảo hạch, dựa theo học viện quy định, phải bảo đảm hai vạn thông qua, mới có thể bảo chứng học kỳ, hiện tại mới qua hơn sáu ngàn người, há không phải nói quét xuống hơn hai vạn?

Một hồi khảo hạch thật tốt, biến thành như vậy, làm sao ăn nói với học viện?

- Vâng!

Lão sinh gật đầu.

Vẻ mặt Mi trưởng lão khó coi.

Không phải Tử Dương thú đáp ứng bản thân, sẽ xét tình hình cụ thể xử lý, sẽ bảo đảm hai vạn tân sinh thông qua khảo hạch sao? Làm sao nghiêm như thế, chỉ qua sáu ngàn?

Cái tên này luôn rất đáng tin cậy, sao lần này không đáng tin cậy như thế?

Nghe được tỉ lệ qua ải, Trương Huyền cũng sững sờ, thời điểm đến, nhìn thấy có gần một nửa người qua ải, còn tưởng rằng tỉ lệ qua ải cũng không kém nhiều, hiện tại xem ra, không dễ dàng như vậy.

- Đều do Tử Dương thú kia, trở về lại cẩn thận giáo huấn một lần!

Mắt hắn sáng lên.

Nếu không phải gian tế Dị Linh tộc này làm loạn, tỉ lệ qua ải làm sao có thể thấp như vậy?

Danh Sư học viện đối với hắn mà nói có thể không đi, nhưng đối với Danh Sư khác, lại là bảo địa tấn cấp, có thể đi vào, đại biểu sau này thành tựu vô hạn, vào không được, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ trở về.

Trong lòng đang nghĩ nên làm sao thu thập con Thánh thú kia, liền thấy Mi trưởng lão vội vã nhìn lại, ôm quyền nói.

- Hai vị trước ở đây đợi một hồi, ta có một số việc đi một chút sẽ trở lại!

Nói xong thân thể nhảy lên, bay lượn đi xa.

Hắn phải ngay mặt hỏi thăm rõ ràng, Tử Dương thú làm cái quỷ gì, để nhiều người không qua ải như vậy.

Thực lực Thánh giả nhất trọng đỉnh phong, tốc độ cực nhanh, vài phút liền đến đỉnh núi.

- Tử Dương tiền bối...

Người ở trên không trung, liền la lên một tiếng.

Tử Dương thú là thú sủng của lão viện trưởng, bất kể bối phận hay tuổi tác đều lớn hơn hắn, không chỉ hắn, coi như chín đại Danh Sư khác, cũng phải tôn xưng một câu tiền bối.

Hô xong không nghe thấy đáp lại, thân thể nhảy lên, đi tới gần nhà tranh, đang muốn nói chuyện, con ngươi đột nhiên co rụt lại.

Khu vực trước mắt nguyên bản tràn đầy tuyết trắng, đâu đâu cũng có cái hố nhỏ, khắp nơi linh khí hội tụ, lưu lại dấu vết bị đánh tan.

- Đây là... Cường giả Thánh giả chiến đấu lưu lại!

Thân là Danh Sư lục tinh, nhãn lực kinh người, liếc mắt liền có thể thấy được, đây là cường giả Thánh giả chiến đấu, mới có thể lưu lại.

- Chẳng lẽ...

Hắn híp mắt, thân thể nhoáng một cái, vội vàng đẩy cửa đi vào nhà tranh, nắm đấm lập tức xiết chặt.
Tử Dương thú luôn luôn lười biếng, dựa theo tình huống bình thường, đều ở chỗ này nghỉ ngơi, nhưng bây giờ rỗng tuếch, xung quanh đâu đâu cũng có ấn ký chiến đấu, há không phải nói đã xảy ra nguy hiểm?

- Đến cùng là ai? Dám ở Danh Sư học viện đánh lén Tử Dương tiền bối?

Ánh mắt hắn ngưng lại, lộ ra sát khí.

Tử Dương thú, là thú sủng của lão viện trưởng, đại biểu mặt mũi cùng tôn nghiêm của Danh Sư học viện, dám ra tay với nó ở chỗ này, cũng là cho thấy, quang minh chính đại khiêu khích Danh Sư học viện, không để Danh Sư đường vào mắt!

Lơ lửng ở trước nhà tranh, nhìn lại các dấu vết.

- Những cái hố to kia, nhìn hình thể, hẳn là Tử Dương tiền bối lưu lại, vết chân của hắn lớn hơn người bình thường một chút...

Thân thể nhoáng một cái, đi tới gần một dấu chân, ngón tay nắm trên mặt đất một chút, con ngươi lập tức co rụt lại.

- Sát lục chi khí? Là... Dị Linh tộc!

Thân là Danh Sư lục tinh đỉnh phong, biết Dị Linh tộc cực kỳ kỹ càng, trong dấu chân trước mắt, lộ ra sát lục chi khí nhàn nhạt, vừa nhìn liền biết, là cường giả Dị Linh tộc lưu lại!

- Một cái, hai cái, ba cái... Hơn hai mươi cường giả Thánh giả của Dị Linh tộc, liên hợp đối kháng Tử Dương tiền bối?

Cân nhắc một vòng, Mi trưởng lão xiết chặt nắm đấm.

Khó trách không thấy Tử Dương thú, không nghĩ tới ở đây xuất hiện hơn hai mươi cường giả Dị Linh tộc!

Nơi này chính là địa bàn của Danh Sư học viện, làm sao Dị Linh tộc có thể lẫn vào đám người mà không bị phát hiện, còn lặng lẽ bắt đi Tử Dương thú?

- Không được, chuyện này nhất định phải lập tức báo cáo học viện cùng Danh Sư đường!

Hai mươi cường giả Dị Linh tộc ẩn hiện, sự tình quá lớn, đã liên lụy đến toàn bộ nhân tộc ổn định, nhất định phải nắm chặt thời gian dò xét, nếu không, toàn bộ Hồng Viễn thành cũng có thể có nguy cơ đang tiềm ẩn!
Nghĩ đến nơi này, liền không dám tiếp tục do dự, lần nữa bay trở về tiểu đình.

- Làm sao vậy?

Nhìn thấy bạn cũ vội vã chạy đi, khuôn mặt khó coi chạy tới, Mạc Cao Viễn tràn đầy nghi hoặc.

- Cái này...

Nhìn Trương Huyền một chút, Mi trưởng lão không có mở miệng.

Xuất hiện Dị Linh tộc cấp bậc Thánh giả, liên quan quá lớn, tin tức truyền ra ngoài, tất sẽ gây nên oanh động, tuy hắn là thập đại trưởng lão, cũng không dám mạo hiểm như vậy.

- Hai vị đã có chuyện quan trọng muốn nói, ta sẽ không quấy rầy...

Thấy bộ dáng đối phương như đang muốn nói lại thôi, biết mình ở đây không tiện mở miệng, Trương Huyền cười ôm quyền.

- Kỳ thật... Cũng không có gì!

Nghe hắn muốn đi, Mi trưởng lão ngược lại thật không tiện.

Vừa rồi một lòng muốn thu người ta làm đồ đệ, hiện tại có việc lại tránh, rõ ràng xem hắn như ngoại nhân.

- Chuyện này liên quan to lớn, có điều, ta tin tưởng Trương sư làm người, nói cho ngươi cũng không sao!

Chần chờ một chút, Mi trưởng lão mở miệng:

- Ta phát hiện... tung tích của Dị Linh tộc!

- Cấp bậc gì?

Mạc Cao Viễn nhịn không được hỏi.

- Thực lực so với ta chỉ cao hơn chứ không thấp, hơn nữa số lượng không ít!

Mi trưởng lão cho ra phán đoán.

Mặc dù là hơn hai mươi Thánh giả vây công, lấy thực lực của Tử Dương thú tiền bối, truyền tin tức ra ngoài vẫn có thể làm được, kết quả cái gì cũng không lưu lại, nói rõ trong đó khẳng định còn có một vị cường giả siêu việt Thánh giả nhất trọng.

- Còn mạnh hơn ngươi?

Khuôn mặt Mạc Cao Viễn ngưng lại.

Trương Huyền thì híp mắt.

Trước đó hắn liền hoài nghi Tử Dương thú kia là gian tế Dị Linh tộc, hiện tại xem ra đã chứng thực.

Tên này khẳng định là thú sủng Thánh giả nhất trọng của Dị Linh tộc!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau