THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1296 - Chương 1300

Chương 1296: Dư huynh thu hoạch (2)

Ngay lúc hắn cảm khái, một thanh âm hừ lạnh tràn đầy ngạo nghễ vang lên.

Danh Sư đang nói chuyện, nghe được lời lớn lối như thế, đồng thời nhướng mày, vội vàng quay đầu, chỉ nhìn thoáng qua, tất cả đều lui về phía sau một bước.

Chỉ thấy hai thanh niên đi nhanh tới, mặc dù thân mang da thú, nhưng không cách nào che giấu khí tức cường hãn trong cơ thể.

Một cái là nửa bước Kiều Thiên cảnh, mà một cái khác, khí tức hùng vĩ, tựa như giang hà, thế mà là cường giả Kiều Thiên cảnh chân chính!

Khó trách tự tin như vậy, lấy thực lực của hai người này, coi như Linh thú Kiều Thiên cảnh sơ kỳ gặp gỡ, chỉ sợ cũng không chiếm được chỗ tốt!

Nhưng mà hai người cường đại như vậy, sao lại mặc da thú giống dã nhân như thế?

Mấu chốt nhất là, da thú còn không ngay ngắn, giống như đồ vật gì gặm, nói khó nhìn như thế nào liền khó nhìn như thế đó.

Nhất là tên thực lực hơi yếu kia, còn dùng da thú làm thành túi vác trên lưng...

Đường đường nửa bước Danh Sư ngũ tinh, lưng mang túi... Chẳng lẽ ngay cả trữ vật giới chỉ cũng không có sao?

Quá không tự trọng thân phận a!

Trương Huyền cũng quay đầu lại, lúc này mới phát hiện là hai người quen biết cũ.

Chính là Dư huynh và Phong Ngô đánh cược với hắn kia...

Hai cái này không phải tay áo bồng bềnh, phong lưu tiêu sái sao? Cái tạo dáng này...

Chơi **** a?

- Trương sư, ngươi trở về là tốt rồi, có dám theo chúng ta đi nghiệm chứng điểm tích lũy không?

Không để ý tới mọi người chung quanh kinh ngạc, nhìn về phía Trương Huyền, khóe miệng Dư huynh vung lên.

Mặc dù ở buổi trưa, bị một Linh thú hung mãnh cướp sạch không còn, nhưng lưu lại Thú Lân hương, có cái này, chẳng những thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, đến chiều còn săn bắt không ít Linh thú, thậm chí còn nhiều hơn buổi trưa!

Có chỗ dựa này, vượt qua Trương sư không tính là gì!

Làm không cẩn thận, còn có thể leo đỉnh phong, trở thành điểm tích lũy thứ nhất của tân sinh, đại xuất danh tiếng.

- Tốt!

Trương Huyền gật đầu.

Mặc dù hắn chỉ lo thẩm vấn Tử Dương thú, nhưng trong tay cũng có không ít nội đan. Vượt qua hai người này không khó lắm.

Nhìn thấy vị Danh Sư thực lực mạnh mẽ, thân mặc da thú muốn nghiệm chứng thành tích với Trương sư, mọi người nhao nhao tránh ra.

Ba người đi tới mặt trước đội ngũ.

- Ta có cá cược với vị Trương sư này, xin mấy vị học trưởng giúp chúng ta nghiệm chứng điểm tích lũy!

Nhìn về phía mấy vị học trưởng chịu trách nhiệm xét duyệt, Dư huynh không dám kiêu ngạo, ôm quyền khom người.

- Cá cược?

Học trưởng chịu trách nhiệm xét duyệt nhíu mày.

- Vâng! Ta cùng vị Trương sư này lấy một viên linh thạch thượng phẩm làm tiền đặt cược, điểm tích lũy của ai nhiều, người đó liền chiến thắng, ta sợ một lát nữa hắn quỵt nợ, mong học trưởng làm công chứng viên!

Dư huynh nói.

- Một viên linh thạch thượng phẩm?

- Thủ bút thật lớn...

Nghe được nội dung tiền đặt cược, mọi người chung quanh đều hít vào một ngụm khí lạnh.
Ngay cả học trưởng chịu trách nhiệm xét duyệt, cũng sửng sốt một chút.

Coi như bọn họ là học viên năm thứ hai của Danh Sư học viện, cũng không bỏ nổi đánh cược như thế.

- Vừa ra tay là một viên linh thạch thượng phẩm... Hiện tại tân sinh, lá gan càng lúc càng lớn a! Tốt, ta làm công chứng viên cho các ngươi!

Học trưởng chịu trách nhiệm xét duyệt cảm khái một tiếng, gật đầu đáp ứng, bàn tay duỗi ra:

- Lấy nội đan của ngươi ra đi!

- Được!

Dư huynh vẫy tay một cái, Phong Ngô đi lên phía trước, lấy xuống cái bao sau lưng, trực tiếp mở ra.

Soạt!

Một đống nội đan rơi xuống đất.

- Thật nhiều...

- Kiều Thiên cảnh, Quy Nhất cảnh... Cái kia là cái gì?

- Nội đan màu đỏ thắm, cái kia là, cái kia là... nội đan Linh thú Quy Nhất cảnh sơ kỳ? Cái này, cái này sao có thể?

- Không sai, bên trong phát ra khí tức như đao mang, để mắt người đau nhức, làn da cũng có chút thiêu đốt, chỉ có Quy Nhất cảnh, tinh khí thần hoàn mỹ quy nhất, mới có thể làm được!

- Có thể săn giết Linh thú Quy Nhất cảnh, còn lấy nội đan... Khó trách vừa rồi dám nói như vậy, chỉ sợ đệ nhất muốn đổi chủ!

- Đúng vậy...

...

Nhìn thấy nội đan lăn đầy đất, mọi người đầu tiên là sững sờ, sau đó xôn xao.

Không nói trước nội đan khác cộng lại điểm tích lũy đến cùng có bao nhiêu, chỉ nói viên nội đan Linh thú Quy Nhất cảnh sơ kỳ, liền đạt tới một ngàn điểm!

Coi như mấy vị học trưởng trước đó nói vị thiên tài giữa trưa kia, chỉ sợ cũng rất khó so sánh!

Khó trách lớn lối như thế, quả thực có vốn liếng phách lối!

Chương 1297: Trương Huyền muốn thua? (1)

- Có thể săn giết Linh thú Quy Nhất cảnh?

Trương Huyền sững sờ, lập tức giật mình.

Hắn đã kiểm tra trữ vật giới chỉ, cũng không có Thú Lân hương, chứng minh thứ này còn ở trên thân hai người.

Đã như vậy, săn giết Linh thú Quy Nhất cảnh, liền không phải là không được.

Mặc dù Lôi Viễn phong bị Mi trưởng lão thanh tẩy không sai biệt lắm, nhưng Linh thú Quy Nhất cảnh vẫn phải có, chỉ cần cẩn thận tìm kiếm, tất nhiên có thể tìm được không ít.

Linh thú vây công Danh Sư tản ra, không có chỉ huy cùng cân đối, lại có loại bảo vật như Thú Lân hương, tỷ lệ săn giết Linh thú tăng nhiều, nhận được nhiều như vậy cũng không tính là gì.

Nhưng mà vì sao hai người này lại mặc da thú?

Chẳng lẽ Linh thú phi hành kia, ngay cả quần áo trên người bọn họ cũng lột?

Cái khẩu vị này cũng quá lớn đi!

Khó trách những da thú kia giống như chó gặm, không có trữ vật giới chỉ, ngay cả vũ khí cũng không còn, coi như muốn làm thành bộ dáng chỉnh tề cũng khó, đoán chừng đều là xé ra.

- Đáng thương!

Nhìn về phía đối phương, trong mắt tràn đầy đồng tình.

Hai thiên tài Danh Sư, bị Linh thú lột sạch quần áo, ném ở sơn cốc, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy cực kỳ thê thảm.

Hắn đầy là đồng tình, nhưng Dư huynh ở một bên không cảm thấy như vậy, hưởng thụ lấy mọi người kinh ngạc, hai tay chắp sau lưng, tràn đầy kiêu ngạo, ngay sau đó xoay đầu lại, một bộ cao cao tại thượng nói:

- Ta đã lấy nội đan ra, Trương sư, ngươi thì sao!

- Ta sao?

Biết liên quan tới đánh cược, Trương Huyền không nghĩ nhiều, cười nhạt một tiếng, cổ tay khẽ đảo, một đống nội đan rơi xuống đất.

Dọc đường đi tới cũng săn giết vài Linh thú Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, lại thêm trước đó hai người này ra sức, số lượng cũng rất nhiều, toàn bộ ném ra, để cho người ta cực kỳ rung động.

Bất quá không có nội đan Quy Nhất cảnh.

- Lạc Dương thú, Thanh Yên thú, Thất Tu thú... sao nhìn quen mắt như thế?

Nhìn thấy đối phương ném ra nội đan, Dư huynh cùng Phong Ngô liếc mắt nhìn nhau, từng người sững sờ.

Buổi sáng bọn họ bị Linh thú cướp sạch nội đan, đại bộ phận có vẻ như trùng hợp với của Trương sư, thoạt nhìn giống nhau y hệt nha.

- Đoán chừng là... Linh thú trên núi đông đảo, chủng loại tương tự đi!

Chần chờ một chút, lập tức thầm nghĩ.

Trữ vật giới chỉ của bọn họ bị một Linh thú cướp đi, không có khả năng trùng hợp có quan hệ tới Trương sư này, khả năng duy nhất chính là, Linh thú trên núi rất nhiều, mọi người săn giết tương đồng, cũng không có gì. - Những nội đan này, mặc dù không ít, nhưng so với chúng ta còn kém một chút, tên này nhất định phải thua!

Sau khi hết khiếp sợ, hai mắt lập tức tỏa ánh sáng.

Vị Trương sư này, một chỉ đánh bại Phong Ngô, lại lấy ra một viên linh thạch thượng phẩm làm tiền đặt cược, trong lòng hắn cũng có chút lo sợ bất an, lúc này nhìn thấy đối phương lấy ra số lượng cùng chủng loại nội đan, lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nhẹ nhàng cười một tiếng, lần nữa tràn đầy tự tin, ôm quyền nhìn về phía mấy lão sinh:

- Mong các học trưởng thẩm tra đối chiếu điểm tích lũy!

- Được!

Thấy hai bên đánh cược đều lấy ra nhiều nội đan như vậy, mấy vị học trưởng cũng ngạc nhiên, cúi đầu xét duyệt.

Một lát sau, một lão sinh tiến về phía trước:

- Vị học đệ này là một viên nội đan Quy Nhất cảnh, ba viên Kiều Thiên cảnh, cộng thêm hai mươi sáu viên Hợp Linh cảnh, mười tám viên Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, tổng cộng là... 2658 điểm tích lũy!

- Hơn 2500 điểm?

- Cái này... Nghịch thiên!

- Trước đó còn tưởng rằng Vạn Vũ đế quốc Hồ sư huynh hơn bảy trăm điểm, liền đủ nghịch thiên, không nghĩ tới tên này ác hơn! Hơn hai ngàn... Cái này chỉ sợ sẽ đánh phá kỉ lục a! Khó trách lớn lối như thế, loại thực lực cùng năng lực này, không phách lối cũng khó có khả năng ah!

- Không biết vị Danh Sư giữa trưa tới kia, đến cùng bao nhiêu điểm, có điều so với hơn 2600 điểm, hẳn cũng không chiếm ưu thế gì...

... Bốn phía xôn xao.

Người khác ngay cả một điểm cũng không lấy được, tên này lại nhận được hơn hai ngàn điểm tích lũy, suy nghĩ một chút cũng cảm giác đáng sợ.

- Các ngươi nói... Vị Trương sư này có thể có bao nhiêu?

Sau khi hết khiếp sợ, ánh mắt mọi người đồng loạt tập trung đến trên người Trương Huyền, cả đám tràn ngập tò mò.

Hai vị Danh Sư mặc da thú kia, có thể được nhiều điểm tích lũy như vậy, vị Trương sư này đã dám đánh cược, chỉ sợ cũng không yếu!

- Vị Trương sư này, là năm viên Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, ba viên Kiều Thiên cảnh sơ kỳ, mười ba viên Hợp Linh cảnh... Cộng lại tổng cộng là 2580 điểm!

Một lão sinh khác chịu trách nhiệm xét duyệt mở miệng.

- 2580? Chỉ kém bảy mươi điểm, thật đáng tiếc!

Nghe được tổng số điểm tích lũy, mọi người sững sờ, tất cả đều xôn xao.

Nếu như chênh lệch lớn, sẽ không cảm giác được cái gì, đều là hai ngàn điểm trở lên, hơn nữa chỉ kém không đủ một trăm, thua thực sự quá đáng tiếc.

- Không đủ?

Trương Huyền cũng sững sờ.

Vốn cho rằng hai người kia, bị Linh thú phi hành cướp đi trữ vật giới chỉ, muốn vượt qua mình rất khó, không nghĩ tới chỉ nửa ngày, dưới tình huống chỉ có một cây Thú Lân hương, lại hoàn thành nghịch chuyển.

Lợi hại!

Không hổ là thiên tài thế lực lớn, thủ đoạn rất nhiều, xem ra sau này mình không thể khinh thường anh hùng trong thiên hạ a.

- Thua, chẳng lẽ phải cho đối phương linh thạch thượng phẩm...

Không nghĩ tới thất bại, Trương Huyền cũng không quá cân nhắc, hiện tại điểm tích lũy không đủ, cũng không thể thật đưa ra linh thạch thượng phẩm mà mình vất vả lấy được a!

- Nếu không... lấy Thiên Nghĩ Phong Mẫu kia ra?

Trong lòng suy tư một chút, lập tức lắc đầu.

Một khi lấy ra thứ này, sự tình mọi người bị giám sát khẳng định sẽ bại lộ, Dị Linh tộc mượn nhờ Tử Dương thú, thiết kế nhiều Danh Sư như vậy cũng sẽ nổi lên mặt nước... kết quả, cùng lấy ra Tử Dương thú không có gì khác nhau.

Lấy ra sẽ làm náo động, trở thành mục tiêu công kích.

Nhưng mà, đã đánh cược, thật phải thua linh thạch đối phương sao?

Chương 1298: Trương Huyền muốn thua? (2)

- Được rồi, kết quả đã ra, Trương sư, ngươi còn có lời gì muốn nói không!

Thấy quả nhiên chiến thắng, Dư huynh xiết chặt nắm đấm, con mắt tỏa ánh sáng.

- Có lời gì muốn nói...

Trương Huyền lắc đầu:

- Cái này là điểm tích lũy tổng cộng của hai người các ngươi, cũng không thể đại biểu, ngươi đã vượt qua ta đi!

- Đúng vậy, đây là điểm tích lũy của hai người bọn họ, sao có thể coi là một?

- Hai người cùng một chỗ đi săn, nếu như chia đều, Trương sư vẫn chiến thắng...

Mọi người sững sờ, tất cả đều gật đầu.

Hai người các ngươi cùng một chỗ đi săn, Trương sư chỉ một mình, điểm tích lũy không sai biệt lắm, bất kể nhìn thế nào, đều là người sau chiến thắng a?

- Mi trưởng lão nói qua, thời điểm mọi người hợp tác, có thể tùy ý lựa chọn sử dụng điểm tích lũy, ta chỉ cần 77 điểm, còn lại đều thuộc về Dư huynh!

Dường như sớm biết hắn sẽ nói như vậy, Phong Ngô ở một bên cười khanh khách nói.

- Vô sỉ!

- Hắn chỉ cần 77 điểm, vị họ Dư kia, chẳng khác nào nhận được 2581 điểm, đúng lúc vượt qua Trương sư một điểm!

- Cố ý, tuyệt đối là cố ý!

- Nhưng mà đây là Mi trưởng lão lưu lại quy củ, ai cũng nói không nên lời...

...

Nghe được Phong Ngô lời nói, mọi người không còn gì để nói.

Trước đó Mi trưởng lão từng nói qua, mọi người cùng một chỗ đi săn, điểm tích lũy có thể tự do điều chỉnh, tên này chỉ cần bảy mươi bảy điểm, Dư huynh còn lại 2581, không nhiều không ít, chỉ hơn Trương sư một điểm... Đủ vô sỉ!

- Mấy vị học trưởng, không biết như vậy có thể hay không?

Không để ý tới mọi người thảo luận, Phong Ngô ôm quyền.

- Cái này...

Mấy người chần chờ một chút:

- Có thể!

Nếu là quy định, thì ngay cả bọn họ cũng không có cách nào vi phạm.
- Vậy là tốt rồi... Trương sư, hiện tại còn có lời gì để nói? Coi như ta cầm đi bảy mươi bảy điểm, Dư huynh vẫn cao hơn ngươi một điểm, ngươi thua...

Khóe miệng Phong Ngô vung lên.

Luân phiên bị tên này đả kích, rốt cục làm cho đối phương khó xử, trong lòng sảng khoái từng cơn sóng liên tiếp, cảm giác mình tùy thời có thể bay lên.

Trương Huyền xoa xoa mi tâm.

Đối phương nói không sai, coi như tên này cầm đi bảy mươi bảy điểm, Dư huynh cũ cao hơn mình vẫn như, tỷ thí chỉ có thể coi là thua.

Lắc đầu, quay đầu nhìn về phía lão sinh:

- Mấy vị học trưởng, xin hỏi... thời gian đi săn kết thúc chưa?

- Thời gian?

Một lão sinh quay đầu nhìn lại, cách đó không xa, trên bệ đá đang cắm một cây nhang lớn, lúc này khói khí lượn lờ, đã sắp đến cuối cùng.

Thí luyện yêu cầu một ngày, cũng không phải đại khái, mà là có thời gian chính xác, mặc dù bây giờ mặt trời rơi về phía tây, cách một ngày kết thúc, vẫn có một chút khoảng cách, chỉ khi cây nhang lớn kia hoàn toàn thiêu đốt hầu như không còn, mới coi như thực sự kết thúc.

- Còn chừng mười phút đồng hồ...

Tính toán một chút, nhìn tốc độ cây nhang thiêu đốt, lão sinh nói.

- Mười phút?

- Vâng!
Lão sinh gật đầu.

- Làm sao? Chẳng lẽ cảm thấy thời gian chưa kết thúc, còn muốn đi săn? Mười phút thời gian, ngươi cảm thấy đủ sao?

Nghe được hai người đối thoại, Dư huynh biết ý tứ của hắn là gì, trực tiếp cười ra tiếng.

Linh thú giữa sườn núi trở xuống, hầu như đều bị giết sạch, nơi này là chân núi, chạy đến sườn núi, mười phút cũng không đủ, huống chi còn muốn tìm Linh thú... Thật muốn nghịch chuyển, đừng nói thời gian ngắn như vậy, coi như nửa canh giờ cũng chưa hẳn có thể làm đến!

Tuyệt đối là ý nghĩ hão huyền!

- Về thời gian quả thực là không kịp...

Nhìn cây nhang một chút, Danh Sư khác cũng không nhịn được lắc đầu.

Ngọn núi cao như vậy, trong vòng mười phút săn giết một Linh thú... Trừ khi biết bay!

Nếu không, không thể nào làm được.

- Nhận thua đi, cho dù có mười phút, ngươi cũng không thể thành công, lại nói, vừa rồi ta chỉ nói là muốn 77 điểm, nếu như chỉ cần một điểm, ngươi nhất định phải chém giết Linh thú Kiều Thiên cảnh mới có thể vượt qua, hoặc là chém giết hai Linh thú Hợp Linh cảnh, ngươi cảm thấy có thể làm được sao?

Phong Ngô ở một bên cũng cười lạnh.

Hai bên kém 78 điểm, nếu như hắn chỉ cần một điểm, như vậy Trương sư cần lấy được 78 điểm, mới có thể vượt qua Dư huynh.

Một viên nội đan Linh thú Hợp Linh cảnh đỉnh phong 40 điểm, cũng là nói phải giết hai con mới có thể hoàn thành, trừ khi săn giết một con Kiều Thiên cảnh!

Đáng tiếc, Linh thú Kiều Thiên cảnh bọn họ xoay một ngày, cũng không tìm được mấy con, không đến mười phút, tìm tới săn giết, đồng thời mang nội đan về, không phải nằm mơ sao?

- Cái này... muốn ta làm quả thực không dễ dàng!

Không để ý tới mọi người nghi ngờ cùng Phong Ngô chế giễu, Trương Huyền vuốt vuốt mi tâm:

- Đáng tiếc, ta còn không muốn thua, chỉ có thể thử một chút!

Nói xong đột nhiên ngẩng đầu, rít lên một tiếng.

Ô ô ô!

Nghe được thanh âm, một Tử Dực Thiên Hùng thú to lớn bay tới, hai cánh rộng lớn lóe lên, trong chốc lát liền biến mất ở trong tầm mắt của mọi người, thẳng tắp bay về phía ngọn núi.

- Thú sủng nửa bước cửu trọng? Nó chỉ có thể sử dụng một lần, chẳng lẽ... ban ngày ngươi chưa dùng?

Hai người nhìn nhau, vẻ mặt của Phong Ngô cùng Dư huynh đột nhiên trắng bệch.

Chương 1299: Ngươi chính là Trương sư? (1)

- Chưa dùng!

Trương Huyền nói.

Đi săn vài Linh thú Kiều Thiên cảnh, Quy Nhất cảnh mà thôi, hắn thật đúng là khinh thường dùng Thiên Hùng thú.

Còn Linh thú cấp bậc cao, coi như dùng cũng vô dụng, còn không sảng khoái bằng Ngoan Nhân, khôi lỗi.

- Chưa dùng...

Khóe miệng co giật, Dư huynh, Phong Ngô sắp muốn khóc.

Trước khảo hạch, bọn họ từng chuyên môn thỉnh giáo Mi trưởng lão, có thú sủng cấp cao thì như thế nào.

Lấy được trả lời là chỉ có thể sử dụng một lần.

Vốn cho rằng, tên này lấy được nhiều nội đan như vậy, tất nhiên mượn nhờ lực lượng của thú sủng, không nghĩ tới... lúc này mới triệu hoán.

Mười phút, đối với bọn hắn, bắt một Linh thú rất khó làm được, nhưng đối với Thiên Hùng thú nửa bước cửu trọng, lại không tính là gì.

Sẽ không nghịch chuyển như vậy chứ!

Nếu thật như vậy, khẳng định sẽ trực tiếp khóc chết.

- Coi như sử dụng, cũng chưa chắc có thể bắt được Linh thú... Cho dù bắt được, cũng không nhất định trong vòng mười phút có thể trở về! Chúng ta vẫn có hi vọng!

Mặc dù buồn bực, nhưng Dư huynh vẫn cắn răng.

Đối phương dùng Thiên Hùng thú thì sao? Bọn họ cũng không tính thua!

Coi như thực lực của đại gia hỏa kia mạnh, muốn trong vòng mười phút bắt một Linh thú Kiều Thiên cảnh, mang đến nơi đây, cũng không dễ dàng như vậy.

- Được rồi, vậy cũng chỉ có thể chờ...

Không để ý tới đối phương, Trương Huyền nhìn lên bầu trời.

Vừa rồi thời điểm xuống núi, hắn chú ý quan sát, biết chỗ nào có Linh thú, trước đó trong tiếng hô, liền trực tiếp nói cho Thiên Hùng thú, tên này xuất mã, bắt một hai con thật không khó lắm, chỉ nhìn cấp bậc gì mà thôi.

Tốt nhất là vượt qua Hợp Linh cảnh.

Đang suy tư, chỉ thấy Tử Dực Thiên Hùng thú vỗ cánh khổng lồ, lần nữa bay trở về, móng vuốt thô to buông xuống, một Linh thú phi hành bị bắt, xách theo bay tới.

- Rất nhanh nha, nhưng mà Linh thú này... làm sao nhìn quen mắt như thế?

Thấy tên này mới vừa bay qua không đến hai phút liền trở lại, Trương Huyền gật gật đầu, nhìn về phía Linh thú bị nó bắt, nhịn không được sững sờ.

Sao tên này nhìn quen mắt như thế?

Không phải gia hỏa báo cáo “công việc”, thuận tiện đoạt trữ vật giới chỉ của Dư huynh, Phong Ngô ư?

Xem ra tên này đang phi hành ở trên trời, bị Thiên Hùng thú đụng phải, trực tiếp xách tới.

- Nhưng mà cái tên này...

Khóe miệng co giật, vội vàng nhìn về phía Dư huynh, Phong Ngô cách đó không xa, quả nhiên thấy hai người mắt đỏ ngầu, nhe răng trợn mắt, sắp muốn ăn thịt người. - Chính là tên này, thật là ông trời có mắt...

- Quá tốt rồi...

Linh thú phi hành, một khi chạy trốn, núi cao biển rộng, trừ khi mình cũng biết bay, nếu không muốn bắt được gần như không có khả năng.

Bọn họ đã sớm làm xong ý định, chờ khảo hạch xong xuôi, trèo non lội suối cũng phải tìm được gia hỏa này, nhưng nằm mơ cũng không nghĩ tới, không đến nửa ngày, tên này liền bị Linh thú của Trương sư bắt lấy.

Thật là ông trời có mắt!

Như vậy, bọn họ không chỉ báo được đại thù, còn lấy về trữ vật giới chỉ, điểm tích lũy cao hơn!

- Trương sư, nhanh bảo thú sủng của ngươi ném tên này đến, ta có chút ân oán cá nhân, muốn kết toán với nó...

Rít lên một tiếng, Dư huynh hận ý cuồn cuộn.

- Ném đến?

Nhìn thấy bộ dạng của tên này, Trương Huyền lắc đầu, ngửa đầu nói một tiếng.

Nghe được phân phó, Tử Dực Thiên Hùng thú chần chờ một chút, buông Linh thú kia ra.

Hô!

Linh thú Hóa Phàm thất trọng như đạn pháo thẳng tắp rơi tới chỗ Dư huynh.

- Quá tốt rồi, ta muốn ngươi chết...

Thấy bị ném đến, nhớ tới đường đường Danh Sư lại bị lột sạch sẽ trơn tru, bàn chân Dư huynh đạp mạnh.

Nắm đấm thô to hình thành hoa văn cương khí, uyển như hỏa diễm, quét sạch lên trên. - Hắn muốn làm gì?

- Không biết, đây là Trương sư bắt được, hắn muốn chém giết, có ý tứ gì?

Chung quanh rất nhiều Danh Sư, thấy tên này điên cuồng công kích Linh thú do thú sủng của Trương sư bắt được, tất cả đều hai mặt nhìn nhau.

Ầm ầm!

Đang nghi ngờ, còn không kịp phản ứng, chỉ thấy Linh thú Hóa Phàm thất trọng kia ở trên không trung liền trở mình lăn mấy vòng, đã tỉnh táo lại, cánh lắc một cái, ổn định thân hình, móng vuốt duỗi ra.

Mặc dù vội vàng nghênh chiến, nhưng nó sớm đã đến Hóa Phàm thất trọng, lại thêm ở trên cao nhìn xuống, thể trọng chiếm thượng phong.

Bành!

Quyền trảo đối đầu, Dư huynh lập tức cảm thấy cự sơn áp đỉnh, một cỗ lực lượng hùng hậu tới cực điểm tuôn đến, chấn miệng mũi của hắn tràn đầy máu tươi.

Sưu!

Thân thể xông lên lập tức bay ngược ra ngoài, như bắn ra đạn pháo, tầng tầng ngã xuống đất, đập ra một cái hố cực lớn.

Phốc!

Máu tươi cuồng phun, trong nháy mắt bị trọng thương.

Thực lực của hắn mạnh hơn, thiên phú lại cao hơn, cũng chỉ là Hóa Phàm lục trọng sơ kỳ, so sánh với Linh thú thất trọng, vẫn là kém quá nhiều, căn bản không phải một cấp bậc.

- Dư huynh...

Không nghĩ tới sẽ xuất hiện kết quả này, Phong Ngô vội vàng tiến lên đỡ hắn dậy, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Linh thú phi hành Hóa Phàm thất trọng kia mở cánh ra, xoay người bay đi.

- Trương sư, gia hỏa kia bay...

Hắn tràn đầy lo lắng, nhịn không được hô lên.

Muốn tìm tên này báo thù, một khi bay đi, khẳng định sẽ không về nữa, còn đi đâu tìm?

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu.

Phong Ngô nhịn không được:

- Vậy còn không bắt nó trở lại!

- Bắt trở lại? Ta cũng muốn... Nhưng mà, thú sủng của ta chỉ có thể sử dụng một lần, mới vừa rồi bắt nó, tương đương với dùng xong cơ hội, dùng lần nữa, coi như phá hư quy củ!

Trương Huyền tràn đầy khó xử.

Gia hỏa kia đương nhiên không thể bắt trở về, nếu không tin tức Tử Dương thú liền lộ, phiền phức của mình sẽ không ít.

Chương 1300: Ngươi chính là Trương sư? (2)

Còn không bằng thuận thế thả, bớt gây nhiều chuyện.

- Phốc...

Dư huynh vừa vặn khôi phục một chút chân khí, nghe nói như thế, nhịn không được phun máu tươi lần nữa.

Rõ ràng nhìn thấy gia hỏa kia bị Thiên Hùng thú khóa kinh mạch, không cách nào động đậy, vì sao vừa buông tay, liền khôi phục như lúc ban đầu?

Hơn nữa, coi như khôi phục, cũng không khỏi quá mạnh đi, thật giống như... vừa rồi thời điểm Thiên Hùng thú kia ném, cố ý tăng thêm lực lượng!

- Cái này...

Hắn hộc máu, thân thể Phong Ngô cũng nhoáng một cái.

Lúc trước là hắn nhiều chuyện, nói Trương sư có thú sủng lợi hại, Mi trưởng lão mới xác định quy định chỉ có thể sử dụng một lần, vốn cho rằng quy định này có thể để cho tên kia mất mặt, nằm mơ cũng không nghĩ tới, sẽ nâng đá đập chân mình.

- Chỉ cần bắt Linh thú kia tới, ta có thể nhận thua...

Dư huynh phun máu tươi, rống to một tiếng.

Chỉ cần có thể lấy lại không gian giới chỉ của mình, coi như nhận thua, cũng là kiếm lời!

- Ngươi nhận thua? Vậy Kích Không phù ngươi thua ta đâu?

Trương Huyền nhìn qua.

- Ta...

Thân thể Dư huynh cứng đờ.

Đồ vật của ta bị gia hỏa kia cướp đi, chỉ có bắt lấy nó, mới có thể tìm về a...

- Yên tâm đi, chỉ cần bắt được gia hỏa kia, ta sẽ cho ngươi...

Hắn cắn răng nói.

- Không được, trước lấy Kích Không phù ra, ta xác nhận có phải vẫn còn hay không, lại phân phó Linh thú động thủ, nếu không, vạn nhất bởi vì trái với quy định, phán ta không cách nào thông qua khảo hạch, há không phải được không bù mất?

Trương Huyền vẫy tay.

- Ngươi...

Dư huynh tức giận sắp nổ tung:

- Ngươi yên tâm, Dư Thừa ta, thân là Danh Sư, coi như không có Kích Không phù, cũng sẽ bồi thường linh thạch thượng phẩm cho ngươi, sẽ không để cho ngươi ăn thiệt thòi...

Biết hiện tại không bỏ ra nổi, đành phải cắn răng nói.

- Vậy ý tứ của ngươi là, không có Kích Không phù?

Không để ý tới hắn, Trương Huyền tiếp tục nói.

- ... Dư Thừa khóc.

Chúng ta có thể không nói Kích Không phù hay không?

Ta chỉ là muốn ngươi bắt gia hỏa kia mà thôi, ngươi có thể bắt liền bắt, không thể bắt coi như thôi... Không đề cập tới đồ chơi này, không thể nói chuyện đó có được hay không.

- Dư huynh... Tên kia đã bay mất rồi...

Đang muốn nói gì, chỉ thấy Phong Ngô ở bên người kéo một chút, vội vàng nhìn lại, liền thấy bầu trời đen kịt, Linh thú Hóa Phàm thất trọng kia sớm đã bay xa, ở đâu còn có tung tích.

Nếu như nói trước đó, còn có thể tìm được tên này ở trong Lôi Viễn phong, hiện tại khẳng định đã sợ, càng bay càng xa, sẽ tìm không được tung tích nữa!

- Đáng giận...

Càng nghĩ càng giận, rít lên một tiếng, Dư Thừa giãy dụa đứng dậy, trừng mắt nhìn về phía Trương Huyền.

- Được rồi, đã đến thời gian!

Nhưng vào lúc này, một lão sinh hô lên, mọi người quay đầu nhìn lại, liền thấy cây nhang phía trước cháy hết, mười phút đồng hồ đúng lúc đi qua.

- Mấy vị học trưởng, hắn không bắt được Linh thú, điểm tích lũy thấp hơn ta, cũng là cho thấy, hắn đã thua...

Cắn răng một cái, Dư Thừa hét.

Ngươi không cho ta sống dễ chịu, vậy thì tốt, ta cũng không cho ngươi dễ chịu!

- Thua?

Trương Huyền lắc đầu:

- Thú sủng của ta bắt được một con Linh thú Quy Nhất cảnh, nếu không phải hắn ngăn cản, nội đan khẳng định đã tới tay, ta cũng thuận lợi tăng lên một ngàn điểm tích lũy! Hắn cố ý ngăn cản, để tên này bay đi không nói, còn có ý để ta trái với quy định, muốn ta bị khai trừ! Trọng yếu nhất là, đánh cược với ta, ngay cả tiền đánh bạc cũng không có, liền muốn gạt linh thạch thượng phẩm của ta... Trương Huyền tiến về phía trước một bước, nghĩa chính ngôn từ:

- Mong chư vị học trưởng giúp ta chủ trì công đạo!

- Cái này...

Thấy hai người đều để bọn hắn chủ trì công đạo, mấy lão sinh nhìn nhau, tràn đầy do dự.

Cẩn thận nói đến, quả thực là Dư Thừa chơi xấu, nếu không Trương sư khẳng định chiến thắng.

Nhưng... điểm tích lũy của Trương sư không nhiều bằng đối phương, nếu không xem qua trình, chỉ nhìn kết quả, xác thực đã thua.

- Hai vị đều là người nổi bật trong tân sinh, không cần thiết bởi vì chuyện này kết thù kết oán, ta thấy không bằng bỏ qua sự tình cá cược...

Một lát sau, một lão sinh mở miệng nói.

- Không được! Đã đánh cược liền phải tuân thủ, thua chính là thua, không thể tìm lý do gì!

Dư Thừa khẽ nói.

Đã không cách nào báo thù, cũng phải để tên này nhận giáo huấn!

Nếu không, chuyện ngày hôm nay, tất biến thành một chuyện cười không cách nào rửa sạch.

- Cái này...

Thấy hắn như thế, mấy vị lão sinh chần chờ một chút, cuối cùng nói:

- Nếu không như vậy đi, chuyện này, chúng ta giao cho Mi trưởng lão xử lý...

Hai vị này còn chưa có tiến vào học viện, thực lực liền không kém bọn hắn quá nhiều, một khi đi vào, khẳng định sẽ hiển lộ tài năng, xem như mấy người là lão sinh, cũng không muốn đắc tội.

- Được!

Dư Thừa gật đầu.

Điểm tích lũy của hắn cao hơn, coi như Mi trưởng lão tới cũng không sợ.

- Vậy được, các ngươi nói tên đi, ta trước đăng ký thành tích một chút!

Lão sinh nói.

- Ta gọi Dư Thừa, hắn gọi Trương Huyền...

Hừ một tiếng, Dư Thừa mở miệng giới thiệu, có điều nói còn chưa dứt lời, liền thấy mấy vị lão sinh mới vừa rồi còn tràn đầy trầm ổn, con mắt đột nhiên trợn tròn, nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, âm thanh run rẩy, giống như cực kỳ kích động.

- Trương Huyền? Ngươi chính là... Danh Sư của Huyễn Vũ đế quốc, Trương Huyền Trương sư?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau