THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1281 - Chương 1285

Chương 1281: Thiên Nghĩ Phong Mẫu (1)

- Mặc dù Trương sư không thèm để ý những Linh thú này, nhưng chúng ta thật chẳng lẽ mặt dày vô sỉ, chiếm những Linh thú này làm của riêng?

Ngột ngạt một lát, Đinh sư nhịn không được nhìn quanh một vòng.

- Nếu như không phải Trương sư ra tay, chúng ta khẳng định đã sớm chết, lại tham ô thú sủng cùng thành quả săn giết của hắn, quả thực không bằng súc sinh!

Tất cả mọi người là Danh Sư, đều có tôn nghiêm của mình.

Trương sư xuất thủ cứu người, đã để bọn hắn vạn phần cảm kích, nếu lại tham đồ vật của đối phương, về sau làm sao gặp người.

Làm sao đối mặt lý niệm cùng đạo nghĩa trong lòng?

- Tất cả mọi người đã có ý tưởng này, ta liền có đề nghị!

Đinh sư nhìn quanh một vòng.

Lúc này mấy người Nhược Hoan công tử, La Tuyền cũng từ trên nham thạch đi tới.

- Đinh sư mời nói!

Mọi người nhìn qua.

- Trương sư đã bảo chúng ta không cần tiếp tục nữa, chúng ta liền nghe hắn, hiện tại mang theo những Linh thú này về hoàn thành khảo hạch, bất quá...

Nói đến đây, Đinh sư dừng lại một chút:

- Mỗi người chúng ta, chỉ dùng một điểm tích lũy, có thể thông qua khảo hạch là được, mà còn lại, ta sẽ toàn bộ ghi vào danh nghĩa của Trương sư!

- Đây là nên!

- Không sai, những Linh thú này vốn là Trương sư thuần phục cùng săn giết, tự nhiên phải ghi vào tên của hắn!

...

Nghe nói như thế, mọi người đồng thời gật đầu.

Trước đó Mi trưởng lão đã nói, điểm tích lũy có thể tích lũy, cũng có thể nhiều người cùng hưởng, những Linh thú này đã là Trương sư thuần phục, săn giết, như vậy bọn họ chỉ cần một điểm, thông qua khảo hạch là được, còn lại đều lưu cho Trương sư.

Loại Danh Sư phẩm hạnh này, có tư cách trổ hết tài năng, để tất cả lão sư, trưởng lão trong học viện đều biết cùng chú ý!

Cái này cũng là bọn hắn phải làm, cũng phù hợp lý niệm mình kiên trì.

Thương nghị xong, mọi người mang theo những Linh thú này cùng nội đan, nhanh chóng đi xuống chân núi. ...

Không biết những người kia quyết định, Trương Huyền nhảy ra khỏi sơn cốc, dọc theo sơn mạch dốc đứng, thẳng tắp bay lượn về phía ngọn núi.

Thuần phục nhiều Linh thú như vậy, cũng đã chứng minh suy đoán trong lòng.

Trước đó hắn phát hiện rất nhiều Linh thú, ngay ngắn trật tự mai phục vây công nhân loại, liền toát ra một lo nghĩ... Những Linh thú này, là làm thế nào biết hành tung của nhân loại, lại làm sao tránh né đủ loại bẫy rập?

Linh thú chịu trách nhiệm thu hút mọi người, đều chỉ có Hợp Linh cảnh, loại cấp bậc này không có khả năng phát hiện bẫy rập ngay cả rất nhiều Danh Sư cũng khó mà phát giác, trừ khi... phía sau có cái gì chỉ điểm!

Có phỏng đoán, mới ra tay cứu người, thuận tiện thuần phục Linh thú hỏi thăm tin tức.

Hỏi một chút, quả nhiên không ngoài dự đoán.

Sở dĩ bọn chúng có thể thành công, để nhiều nhân loại mắc lừa như vậy, quả thực phía sau có Linh thú chỉ điểm!

- Linh thú Quy Nhất cảnh sơ kỳ... Thiên Nghĩ Phong Mẫu!

Lông mày hắn giương lên.

Thông qua giao lưu, đã biết hắc thủ phía sau màn là cái gì!

Linh thú Quy Nhất cảnh sơ kỳ... Thiên Nghĩ Phong Mẫu!
Thiên Nghĩ Phong là một loại Linh thú cực kì thưa thớt, kích cỡ giống như con kiến, có thể ở trong núi tùy ý phi hành mà không bị phát hiện.

Loại vật nhỏ này, đối với cường giả không tính là gì, có thể tùy ý giết chết, nhưng để cho người ta kiêng kỵ là phía sau bọn chúng... Phong Mẫu!

Thiên Nghĩ Phong Mẫu, hình thể cùng nhân loại không sai biệt lắm, không thể phi hành, nhưng lại có thể khống chế ngàn vạn Thiên Nghĩ Phong, để nó thành vì ánh mắt của mình, bao phủ một phiến khu vực.

Những Linh thú kia, có thể sớm dự báo nhân loại mai phục, chính là Phong Mẫu khống chế Thiên Nghĩ Phong lặng lẽ quan sát, sau đó truyền lại tin tức.

- Vì sao Thiên Nghĩ Phong Mẫu muốn trợ giúp những Linh thú này?

Một bên tiến lên, một bên cau mày.

Thiên Nghĩ Phong Mẫu thuộc về Linh thú Quy Nhất cảnh, hơn nữa lại có nhiều Thiên Nghĩ Phong như vậy, hoàn toàn có thể sớm dự báo cử động của nhân loại, sớm làm ra phán đoán.

Do đó, những học sinh mới này muốn tổn thương nó rất khó!

Không cần thiết mạo hiểm chỉnh hợp Linh thú khác, chuyên môn đối kháng nhân loại!

Làm như vậy, một khi bị Mi trưởng lão phát hiện, tuyệt đối sẽ giết chết nó.

- Mặc kệ mục đích của nó là gì, nhưng sào huyệt của Thiên Nghĩ Phong nhất định phải đạt được!

Nghĩ một lát, thực sự nghĩ không ra mục đích của đối phương là cái gì, lắc đầu không tiếp tục dây dưa vấn đề này, hai mắt Trương Huyền tỏa ánh sáng.

Hắn thuần phục nhiều Linh thú như vậy, lại săn giết nhiều như vậy, tự nhiên không vĩ đại đến tặng cho Danh Sư khác, mà là nghe được Thiên Nghĩ Phong Mẫu, nghĩ tới một bảo vật mình rất cần!

Thiên Nghĩ Phong Sào!

Thiên Nghĩ Phong Mẫu, có thể tùy ý triệu hoán Thiên Nghĩ Phong, đồng thời mang nó đến địa phương muốn đi, chính dựa vào thứ này!

Giống như không gian giới chỉ, bên trong tự thành không gian, có điều, trong đó nắm giữ linh khí, có thể chứa đựng sinh vật có sinh mạng.

Nói cách khác, chỉ cần có thứ này, ngay cả người cũng có thể tùy tiện đặt vào.

Không gian giới chỉ, không thể chứa đựng vật phẩm có sinh mệnh, do đó thời điểm cùng phân thân trao đổi rất phiền phức, nếu có thứ này, thời điểm cần phân thân xuất hiện, hoàn toàn có thể để bản tôn vào trong đó, không bị bất kỳ ảnh hưởng gì.

Cũng có thể cất Tử Dực Thiên Hùng thú vào trong đó, đột nhiên tế ra, để đối thủ khó lòng phòng bị.

Nhất là thân phận Thuần Thú sư như hắn, lại thuần phục nhiều Linh thú như vậy, chỉ cần nguyện ý, hoàn toàn có thể để toàn bộ thú sủng ở bên trong, tùy thân mang theo, một khi sử dụng, liền có thể hình thành một đại quân Linh thú, có chiến lực vô tận!

Chương 1282: Thiên Nghĩ Phong Mẫu (2)

Do đó, nghe được Thiên Nghĩ Phong Mẫu, hắn liền kìm nén không được.

Chỉ cần lấy được, còn quan trọng làm bất cứ chuyện gì, thậm chí không để ý tới những Linh thú săn được kia.

Hắn giải cứu mọi người, khẳng định bị Phong Mẫu biết được, sớm chạy trốn, hoặc nấp đi, còn muốn tìm liền khó khăn!

Trong mắt hoa văn ba động, Thiên Nghĩ Phong mà Danh Sư khác mắt thường khó có thể nhìn thấy, ở trước mặt hắn, có thể thấy rõ ràng, tất cả đều quơ cánh bay về phía một phương hướng, nhanh chóng phi hành.

Khí tức hoàn toàn nội liễm, Trương Huyền lặng yên không tiếng động theo ở phía sau.

Những Thiên Nghĩ Phong này nghe lệnh của Phong Mẫu, chỉ cần đi theo, liền nhất định có thể tìm tới.

Lấy thực lực của hắn bây giờ, cùng khống chế tu vi, giấu diếm Thiên Nghĩ Phong chỉ có là Man thú cấp, để chúng không cách nào phát hiện, vẫn là rất đơn giản.

Một đường bay về phía trước, lại gặp không ít tân sinh bị Linh thú thiết kế, thấy không quá nguy hiểm, Trương Huyền cũng lười đi quản.

Sau nửa canh giờ, liền đi tới giữa sườn núi của Lôi Nguyên phong.

Nơi này cách xa mặt đất, đã cao không dưới mấy ngàn thước, không khí càng thêm rét lạnh, mây trắng lượn lờ, người như đi lại trong mây.

Nương theo đi càng ngày càng cao, số lượng Linh thú cùng tân sinh khảo hạch đều ít đi rất nhiều, hầu như không có quá nhiều bóng người.

- Chẳng lẽ ở sơn cốc phía trước?

Thấy Thiên Nghĩ Phong ở phía trước chui vào một sơn cốc cây cối rậm rạp, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, giấu ở phía sau một cây đại thụ, lặng lẽ nhìn về phía trước.

Sơn cốc bao la, mênh mông vô bờ, cách ba bốn trăm mét, một sơn động cự đại che đậy ở trong âm u.

- Không nghĩ tới lại gặp người quen...

Mỉm cười.

Trước sơn động, thế mà để hắn thấy được hai người quen.

Chính là “Dư huynh” muốn cùng hắn đánh cược kia!

Lúc này Dư huynh cùng Phong Ngô chung một chỗ, đứng ở bên ngoài sơn động, đốt một cây nhang lớn.

Nhang lớn khói khí lượn lờ, thẳng tắp lướt vào trong sơn động.

- Thú Lân hương? Khó trách tên này dám đánh cược với ta, nguyên lai có dựa dẫm này... Nhìn kỹ bộ dáng cây nhang, Trương Huyền gật đầu.

Căn nhang lớn này, hoàn toàn khác biệt nhan thơm bình thường, mặt ngoài mang theo hoa văn màu nâu xanh, tựa như che kín lân phiến.

Sau khi nhen lửa, khói khí như đường thẳng, có thể đi theo ý niệm người đốt nhan, trôi về phương hướng muốn đi.

Thứ này là lân phiến của Linh thú cao cấp luyện chế thành, trong đó mang theo mùi thơm đặc thù, đối với Linh thú cấp bậc thấp có thu hút trí mạng, thậm chí hút nhiều, còn có tác dụng mê huyễn, để Linh thú rơi vào trạng thái ngủ say.

Tên này chuyên môn chạy tới muốn cùng mình đánh cược, khẳng định là bởi vì có cái này.

Giá trị của Thú Lân hương cao không nói, phương pháp luyện chế nghe nói đã thất truyền, cũng không biết hắn từ nơi nào nhận được, chỉ cần bốc cháy, nhất định có thể thu hút vô số Linh thú đến, cam nguyện để hắn săn giết.

Xem ra, tên này đã săn giết không ít Linh thú, nhận được không ít nội đan.

Đi tới nơi này, chẳng lẽ cũng là phát hiện Thiên Nghĩ Phong Mẫu, muốn săn giết?

- Dư huynh, trong này thật sự là một Linh thú Quy Nhất cảnh sao?

Trước sơn động, Phong Ngô như không thể tin được.

- Yên tâm đi! Vì lần khảo hạch này, ta chuyên môn chuẩn bị hồi lâu, không chỉ có Thú Lân hương, còn chuẩn bị Tầm Tích Thử!

Dư huynh nhẹ nhàng cười một tiếng, trong tay có một con chuột trắng như tuyết nhảy ra ngoài. Tầm Tích Thử, một loại Man thú đặc thù, có cái mũi siêu cường, bất kỳ đồ vật gì chỉ cần bị ngửi thấy, coi như cách nhau ngàn vạn dặm, đều có thể truy tìm đến.

Lúc trước Lộ Xung đánh lén Lâm Lang, giấu vào hoàng cung Tàng Thư khố, chính là bị Lâm gia dùng thứ này tìm tới.

- Cái này... Không phải Tầm Tích Thử bình thường?

Nhìn thoáng qua, phát hiện trên người Tầm Tích Thử kia có một đạo hắc tuyến, từ đầu sọ lan tràn xuống dưới, mãi cho đến phần đuôi, Phong Ngô tràn đầy nghi hoặc.

Tầm Tích Thử, trước kia hắn cũng đã gặp, đều trắng tinh như tuyết, không có tạp mao, làm sao con này sẽ có một cây hắc tuyến?

- Dĩ nhiên không phải, Tầm Tích Thử bình thường, là Man thú, làm sao dò xét được vị trí của Linh thú? Đây là hoàng kim Tầm Tích Thử, Tầm Tích Thử này sớm đã đạt đến Linh thú, từ nhỏ lấy phân và nước tiểu của Linh thú cấp cao làm thức ăn. Một khi thả ra, có thể nhẹ nhõm tìm được Linh thú trong vòng phương viên mười mấy dặm!

Bàn tay Dư huynh nhẹ nhàng vuốt ve Tầm Tích Thử, trong mắt tràn đầy đắc ý.

Tầm Tích Thử này, là hắn tốn đánh đổi cực lớn mới mua được, mục đích đúng là vì có thể ở lần thí luyện này một tiếng hót lên làm kinh người, để tất cả trưởng lão vì thế mà choáng váng.

Hiện tại xem ra... Hiệu quả thật không tệ.

- Chính là nó nói, nơi này có một Linh thú Quy Nhất cảnh...

Dư huynh cười cười.

- Linh thú Quy Nhất cảnh, vạn nhất không bị Thú Lân hương mê hoặc, chúng ta nên làm cái gì?

Nghe đối phương xác nhận, Phong Ngô vẫn còn có chút lo lắng.

Thực lực của hắn chỉ là nửa bước Kiều Thiên cảnh, Dư huynh cũng chỉ là Kiều Thiên cảnh sơ kỳ, nếu như Linh thú Quy Nhất cảnh kia không bị Thú Lân hương mê hoặc, không có hôn mê, mà vọt thẳng ra, bọn họ liền lành ít dữ nhiều.

- Hiệu quả của Thú Lân hương ngươi cũng không phải không thấy, chỉ cần không đến Hóa Phàm bát trọng, hầu như đều không chống chọi được, hơn nữa yên tâm đi, coi như không bị mê hoặc, ta cũng có biện pháp khác, không có nguy hiểm!

Dư huynh gật gật đầu, tràn đầy tự tin.

Trong sơn động khả năng có một Linh thú Quy Nhất cảnh, vẫn còn dám xông lại, làm sao có thể không có chuẩn bị!

Hắn không chỉ có Thú Lân hương, trong tay còn có một trận bàn cấp năm.

Tên bên trong kia không ra còn tốt, một khi đi ra, tuyệt đối để nó có đi không về!

Chương 1283: Thuần phục Phong Mẫu (1)

- Mặc dù Thú Lân hương có hiệu quả để Linh thú mê muội, nhưng muốn hôn mê Thiên Nghĩ Phong Mẫu... Vẫn là làm không được!

Nhìn một màn này ở trong mắt, Trương Huyền lắc đầu.

Thú Lân hương, mang theo tác dụng mê huyễn đặc thù, Linh thú bình thường, dù là Hóa Phàm thất trọng đỉnh phong, ngửi phải cũng khó có thể may mắn thoát khỏi, nhưng Thiên Nghĩ Phong Mẫu khác biệt.

Loại sinh mạng này, có thể phân ra tinh thần khống chế ngàn vạn Thiên Nghĩ Phong, linh hồn cường đại dường nào!

Muốn nó hôn mê, nào có đơn giản như vậy.

Tiếp tục chờ đợi, một khi Thiên Nghĩ Phong Mẫu đi ra, khẳng định phiền phức không nhỏ.

- Thiên Nghĩ Phong Sào ta khẳng định phải lấy, một khi để bọn họ phát hiện vị trí của Phong Mẫu trước, lại muốn lấy được tổ ong liền không quá dễ dàng...

Hai người an nguy, Trương Huyền cũng không ngại, dù sao ngay cả Thú Lân hương cũng có thể lấy ra, khó nói trong tay không có bảo vật lợi hại hơn.

Bây giờ hắn nghĩ càng nhiều hơn chính là, không thể để cho đối phương biết, đồ vật bên trong là cái gì!

Loại Linh thú này cực kỳ thưa thớt, toàn bộ Hồng Viễn đế quốc cũng chưa hẳn có thể tìm tới con thứ hai, có thể gặp gỡ, đã cực kỳ may mắn, một khi rơi vào trong tay đối phương, lại muốn lấy được, liền hầu như không thể nào!

Loại không gian bảo vật có thể chứa đựng sinh mệnh, là không thể nào có người nguyện ý bán ra.

- Có muốn ra tay đánh bọn hắn ngất xỉu hay không?

Muốn có được Thiên Nghĩ Phong Sào, biện pháp tốt nhất chính là vọt thẳng vào, mà hai người này ngăn cửa động, thực sự không được, chỉ có thể trước đánh ngất xỉu bọn hắn.

- Được rồi, nếu là khảo hạch, làm không cẩn thận Mi trưởng lão khẳng định sẽ biết, vạn nhất bị định tội cướp đoạt, ngay cả khảo hạch cũng không qua, liền được không bù mất...

Loại ý nghĩ này ở trong óc xoay một cái, liền lắc đầu.

Năng lực của Thánh giả, là hắn không thể hiểu được, đã nhấn mạnh không thể cướp đoạt, chạy tới đánh người bất tỉnh, lấy Linh thú đi, một khi truyền đi, phiền phức không ít, có chút được không bù mất.

- Phân thân!

Tinh thần khẽ động, phân thân xuất hiện ở trước mắt.

Ý niệm câu thông, nói ý nghĩ cho đối phương biết, bản thân thì vận chuyển Hồng Trần Đạp Thiên bộ, mượn nhờ cỏ cây nồng đậm che chở, nhanh chóng bay về phía sơn động.

Khinh thân công pháp, duy trì khá hơn nữa, một khi đụng vào khu vực, cành lá, khó tránh khỏi sẽ có âm thanh, phi hành liền không có loại lo lắng này.

Chỉ là nếu không muốn bị phát hiện, coi như đối phương đi đến Quy Nhất cảnh, cũng chưa chắc biết.

Không lâu sau, đi tới cách hai người không xa, cách sơn động chỉ có vài chục mét, liền nấp xuống.

... - Thú Lân hương đã đi vào nhiều như vậy, hẳn là đầu Linh thú kia đã mê choáng đi, nếu không chúng ta vào xem?

Nghe được Dư huynh luân phiên xác nhận, lúc này Phong Ngô mới yên tâm không ít, vừa nghĩ tới có thể có được nội đan Linh thú Quy Nhất cảnh, liền kích động đến vẻ mặt đỏ lên.

Trước đó Mi trưởng lão nói, nội đan của Trọc Thanh cảnh đỉnh phong 1 điểm; Hợp Linh cảnh sơ kỳ 10 điểm, trung kỳ 20 điểm, hậu kỳ 30 điểm, đỉnh phong 40 điểm! Linh thú Kiều Thiên cảnh sơ kỳ 100 điểm, trung kỳ 200 điểm... Cứ thế mà suy ra, nội đan Linh thú Quy Nhất cảnh, một con có thể hối đoái 1000 điểm!

Nhận được nhiều điểm tích lũy như vậy, tương đương với chém giết mười Linh thú Kiều Thiên cảnh sơ kỳ, coi như rất nhiều học sinh, đại bộ phận thiên phú vô song, cũng đầy đủ thu hoạch được thứ tự cực tốt.

- Trước đừng có gấp, Linh thú Quy Nhất cảnh, vạn pháp quy nhất, linh hồn mạnh mẽ, tốt nhất chờ nhiều một lát, tuyệt đối không nên chủ quan!

Dư huynh cũng kích động, có điều khắc chế hơn đối phương rất nhiều.

Mặc dù hắn rất tự tin với Thú Lân hương, nhưng dù sao cũng là Linh thú Quy Nhất cảnh, hết thảy vẫn cẩn thận cho thỏa đáng.

- Được!

Phong Ngô gật đầu, con mắt tỏa sáng:

- Chỉ cần săn giết con này, điểm tích lũy của Dư huynh liền tiếp cận hai ngàn, coi như Trương Huyền kia có thể mượn dùng Linh thú nửa bước cửu trọng một lần, cũng khẳng định không nhiều như vậy!

Nhớ tới Trương Huyền kia, hắn liền cảm thấy buồn bực.

Bị đối phương một chỉ đánh bại, lại luân phiên làm nhục, đả kích đến không có lòng tin, nếu như lần này Dư huynh có thể đại hoạch toàn thắng, để đối phương thất bại, lòng tin của hắn cũng có tăng lên cực lớn.

- Thú sủng cường đại tới đâu, cũng phải trước tìm được Linh thú lại nói! Linh thú cũng không tìm được, làm sao nhận được điểm tích lũy? Dư huynh cười lạnh, trên mặt tràn đầy tự tin.

Thú sủng nửa bước cửu trọng lại như thế nào?

Nhiều nhất chỉ có thể tìm tới Linh thú Kiều Thiên cảnh, có thể tìm tới Quy Nhất cảnh sao?

Tìm không thấy, điểm tích lũy liền không có khả năng nhiều hơn mình!

- Đúng vậy a...

Phong Ngô lên tiếng, đang muốn tiếp tục nói chuyện, đột nhiên nghe được ngoài sơn cốc vang lên tiếng gió.

- Có người!

Dư huynh sầm mặt lại.

Phong Ngô cũng vội vàng nhìn sang.

Thật vất vả tìm được Linh thú lợi hại như thế, bọn họ cũng không muốn người khác nhúng chàm.

- Là dấu vết lưu lại của Linh thú Quy Nhất cảnh!

Đang âm thầm phòng bị, liền nghe tiếng gió phía ngoài ngừng lại, ngay sau đó một thanh âm trầm thấp vang lên.

- Linh thú Quy Nhất cảnh?

Nghe được thanh âm, hai người đồng thời nhíu mày.

Bọn họ mới vừa nói tìm được Linh thú, liền có người phát hiện, không phải là đến cướp đoạt với bọn hắn chứ?

Vù vù!

Đang kỳ quái, liền nghe tiếng gió càng đi càng xa, hình như vị Danh Sư này đang đuổi theo Linh thú Quy Nhất cảnh kia.

- Ngươi nhìn Thú Lân hương, ta đi qua xem một chút!

Xiết chặt nắm đấm, Dư huynh cũng nhịn không được nữa, bàn giao một tiếng, chân đạp mạnh, thẳng tắp phóng ra ngoài cốc.

Chẳng lẽ địa phương khác còn có Linh thú Quy Nhất cảnh? Người này đuổi theo? Sẽ không đúng dịp như thế chứ!

Chương 1284: Thuần phục Phong Mẫu (2)

Đi tới ngoài cốc, quả nhiên thấy một bóng người thẳng tắp chạy như điên lên núi, có điều đã đi xa, có chút thấy không rõ!

Còn cái gọi là dấu vết Linh thú, hắn tìm nửa ngày, cái gì cũng không thấy.

- Cơ hội tốt...

Thấy Dư huynh đến lối vào thung lũng, bên này chỉ có Phong Ngô, ánh mắt còn tập trung ở ngoài sơn cốc, Trương Huyền giấu ở một bên nhẹ nhàng cười một tiếng, hô… một chút, thẳng tắp chui vào sơn động.

Câu nói mới vừa rồi kia cùng bóng lưng chạy trốn tự nhiên là phân thân.

Mục đích của hắn là thu hút sự chú ý của đối phương, sau đó nghĩ biện pháp vào sơn động, lần này đã hoàn thành.

Còn vì cái gì không dùng thanh âm của mình, vạn nhất đối phương phát hiện trúng kế, cũng có thể phủi sạch quan hệ.

Hô!

Không tiếp tục để ý phân thân, cùng hai người Dư huynh, Phong Ngô phía ngoài, Trương Huyền vào sơn động, lập tức vận chuyển Minh Lý Chi Nhãn nhìn chung quanh.

Sơn động tối tăm, âm hàn, không biết sâu bao nhiêu, trên mặt đất nằm một tầng Thiên Nghĩ Phong, xem ra đều là bị Thú Lân hương hun choáng.

Thú Lân hương ngay cả Linh thú Hóa Phàm lục thất trọng cũng có thể hun choáng, một chút Man thú tự nhiên ngăn cản không nổi.

Người ở trên không trung chậm rãi phi hành vào trong, đi một hồi, con mắt lập tức sáng lên.

Cách đó không xa quả nhiên có một tổ ong lớn cỡ bóng đá, treo ở trên vách đá, cho người ta một loại cảm giác ngọc thạch đúc thành, vừa nhìn liền biết không phải phàm phẩm.

Bên cạnh tổ ong, là một Linh thú tràn đầy lông tơ, màu tuyết trắng, lớn cỡ một người, trắng trắng mập mập, xa xa nhìn tới như một người tuyết.

- Đây chính là Thiên Nghĩ Phong Mẫu?

Trương Huyền sững sờ.

Loại sinh mạng này, hắn cũng là ở trong sách nhìn qua giới thiệu, chưa bao giờ thấy qua, không có miêu tả kỹ càng, vốn cho rằng giống như Thiên Nghĩ Phong, thật nhiều móng vuốt, tràn đầy dữ tợn, không nghĩ tới lại là bộ dáng này.

Hô hô hô!

Trong lòng kỳ quái, chân khí trong cơ thể khống chế không nổi, tiết lộ một tia, Thiên Nghĩ Phong Mẫu trước mắt giống như phát hiện cái gì, con mắt nhìn chằm chằm qua.

Sưu!

Sau một khắc, liền đến gần, móng vuốt bổ tới Trương Huyền.

Không hổ là Linh thú Quy Nhất cảnh, lực công kích kinh người, móng vuốt chưa tới gần, liền cho người ta một loại áp bách kịch liệt, phảng phất như muốn chấn vỡ không khí. Quy Nhất cảnh, vạn pháp quy nhất, lực lượng càng thêm chất phác, tinh khiết, càng thêm phù hợp tự nhiên, hồn lực cũng sẽ trở nên càng thêm cường đại.

Một trảo này thoạt nhìn đơn giản, nhưng tinh khí thần dung hợp ở một chỗ, cho người ta một loại cảm giác khó có thể chống chọi.

- A!

Biết không che giấu được, Trương Huyền cũng không tiếp tục ẩn giấu, thân thể giãn ra, người ở trên không trung liền vung một quyền nghênh đón.

Thực lực Kiều Thiên cảnh đỉnh phong điên cuồng vận chuyển, phối hợp lực lượng thân thể, linh hồn, có thể so với Hóa Phàm bát trọng.

Răng rắc!

Quyền trảo va chạm, Thiên Nghĩ Phong Mẫu còn không có kịp phản ứng, thân thể trắng tuyết liền bay ngược ra, thẳng tắp đụng ở trên vách tường, đập ra một cái hố to.

Đơn thuần đối đầu lực lượng, nó kém hơn nhiều lắm.

Nếu không phải Linh thú thể chất đặc thù, lần này khẳng định đã bị đánh chết tại chỗ.

Ông!

Bị một quyền đánh bay, Thiên Nghĩ Phong Mẫu cảm giác được người trước mắt mạnh mẽ, thân thể chấn động, xông ra vách tường, thẳng tắp bay về phía tổ ong, như biết người trước mắt này nguy hiểm, muốn lấy đi tổ ong, trốn ra xa xa.

- Muốn đi?
Biết một khi để nó cướp tổ ong, lại muốn tóm lấy liền khó khăn, bàn chân đạp mạnh mặt đất, Trương Huyền thi triển Thiên Đạo thân pháp, đi tới gần tổ ong, bàn tay chặn lại đường đi của đối phương.

Chân khí nhúc nhích ở lòng bàn tay, không khí chung quanh bị phong tỏa.

Tu vi đến Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, khí tức như cầu vồng, dù đối phương là cường giả Quy Nhất cảnh, muốn phá vỡ cũng rất khó.

- Ong ong!

Thấy nhân loại này không cho nó lấy đi tổ ong, Thiên Nghĩ Phong Mẫu tràn đầy lo lắng, miệng há to, lộ ra hàm răng sắc bén.

- Không thể triền đấu...

Biết triền đấu với đối phương nữa, phiền phức sẽ không nhỏ, nhất là Thiên Nghĩ Phong đầy đất, một khi tỉnh táo lại, coi như tu vi của mình cao thâm, cũng khó có thể chống chọi, lúc này lông mày giương lên, toàn lực vận chuyển lực lượng trên người, đánh xuống một chưởng.

Bành!

Phong Hậu chịu đến trọng kích, như đụng bức tường, hộc ra từng ngụm máu.

Lần này Trương Huyền dùng lực lượng cực lớn, coi như nó là thân Linh thú, phòng ngự cực mạnh, cũng bị trọng thương.

- Thần phục ta, làm thú sủng của ta, ta có thể giúp ngươi tăng thực lực lên, khôi phục thương thế, nếu không... Chết!

Một chiêu đánh đối phương trọng thương, Trương Huyền chắp hai tay sau lưng, yết hầu nhúc nhích, nói ra Thượng Cổ thú ngữ.

Nói xong, một đạo chân khí phun ra ngoài, Thiên Đạo chân khí tinh thuần tựa như khe suối, cho người ta một loại cảm giác lỗ chân lông toàn thân mở rộng.

- Ông! Ông! Ông!

Nhìn thấy cỗ chân khí tinh thuần này, cảm nhận được thương thế trên người, Thiên Nghĩ Phong Mẫu biết còn dám chần chờ, đối phương tuyệt đối sẽ chém giết mình, chần chờ một chút, sau đó nói gì đó.

- Ừm, lập khế ước đi!

Biết đối phương hiểu quyết tâm của mình, chủ động thần phục, Trương Huyền hài lòng nhẹ gật đầu.

Có Thiên Đạo chân khí cùng thú ngữ phối hợp, thuần phục Linh thú càng thêm dễ dàng hơn trước kia, căn bản không cần nói nhảm quá nhiều.

- Cái này...

Không lâu sau, khế ước hoàn thành, Trương Huyền phun ra một ngụm trọc khí, ngẩng đầu nhìn về phía tổ ong trước mắt, vẻ mặt tràn đầy cổ quái.

Chương 1285: Tử Dương thú (1)

Thiên Nghĩ Phong Mẫu thuần phục, linh hồn đã có thể tới câu thông, tự nhiên cũng có lý giải nhất định với tổ ong này.

Tinh thần nhìn lại phía trong, con mắt của Trương Huyền kìm lòng không được xoay loạn.

Tổ ong lớn cỡ bóng đá kia, bên trong xác thực có thể dung nạp sinh mệnh, chỉ bất quá đường kính chừng hai mét, nhiều nhất dung nạp bản thân cùng Phong Mẫu, nhiều hơn nữa liền không được.

Vốn còn nghĩ bỏ Tử Dực Thiên Hùng thú vào, tổ kiến một đại quân Linh thú, hiện tại xem ra... Chỉ có thể tưởng tượng!

- Thiên Nghĩ Phong Mẫu chia làm rất nhiều đẳng cấp, nó là đê đẳng nhất, do đó xây dựng sào huyệt cũng tương đối thấp, trừ khi có thể giúp đỡ nó tăng lên đẳng cấp, để nó tiến hóa, nếu không, sào huyệt cũng chỉ lớn như thế...

Rất nhanh hắn liền rõ ràng nguyên nhân.

Thiên Nghĩ Phong Mẫu này là cấp thấp nhất, xây dựng tổ ong, nhiều nhất chỉ có thể chứa đựng chính nó, muốn tổ ong càng lớn, thì cần phải tiến hóa.

Khó trách đồ chơi này giấu ở trong ngọn núi, nhưng có thể bình an vô sự, chỉ sợ ở trong mắt cường giả chân chính, cho dù có tổ ong này cũng vô bổ, còn không bằng không lấy!

- Chuyện này là sao...

Vốn cho rằng tìm được thứ này, khẳng định phát tài, không nghĩ tới là kết quả như vậy, Trương Huyền cười khổ.

- Bên trong có sóng linh khí, nhanh vào xem...

Thời điểm hắn bất đắc dĩ, liền nghe ngoài động có một thanh âm vang lên, ngay sau đó truyền đến tiếng bước chân, Dư huynh cùng Phong Ngô ở phía ngoài đã phát hiện cái gì, muốn xông vào!

Vừa rồi Trương Huyền cùng Thiên Nghĩ Phong Mẫu chiến đấu, không cách nào che lấp khí tức, bất kể chân khí lay động hay Linh thú công kích, đều làm ra động tĩnh to lớn, muốn không bị phát hiện cũng khó.

- Đi vào trước!

Trương Huyền nhíu mày một cái, lại không để ý tới bất đắc dĩ.

Tinh thần khẽ động, Thiên Nghĩ Phong Mẫu bị thu vào tổ ong, ngay sau đó bàn tay trảo một cái, thu vào trữ vật giới chỉ.

Mặc dù là không gian vật phẩm, nhưng tổ ong tương đối đặc thù, hoàn toàn có thể để vào nhẫn, tùy thân mang theo.

Nếu không, ngày ngày cõng một đồ vật lớn cỡ bóng đá, người ngu đi nữa cũng có thể nhìn ra bí mật.

Hô!

Làm xong những chuyện này, mới vừa muốn rời đi, liền nghe cửa động có tiếng bước chân gấp rút truyền đến, ngay sau đó một viên dạ minh châu bị ném vào, bốn phía tỏa sáng.

- Nguy rồi!

Không nghĩ tới đối phương đi vào nhanh như vậy, một khi bị phát hiện, sẽ cực kỳ xấu hổ, lông mày giương lên, ngón tay Trương Huyền bỗng nhiên bắn ra.

Bành! Dạ Minh Châu mới vừa ném vào lập tức nổ tung, sơn động lần nữa trở lại tối tăm, biết sự tình không thể chần chờ, ngay sau đó bàn chân bỗng nhiên đạp mạnh.

Sưu!

Thi triển Thiên Đạo thân pháp, cả người như huyễn ảnh, Dư huynh cùng Phong Ngô vừa mới tiến vào còn không kịp phản ứng, liền cảm thấy thấy hoa mắt, đã vọt ra khỏi sơn động.

- Có người...

Hai người đồng thời giật nảy mình, vội vàng làm ra dáng vẻ phòng ngự, bất quá đối phương không có ý tứ chiến đấu, một cái chớp mắt liền biến mất.

- Ai...

Vội vàng đuổi theo, chỉ thấy ngoài sơn cốc rỗng tuếch, nào có nửa cái bóng người.

- Linh thú... Không có?

Một lần nữa trở lại sơn động, trái phải tìm một vòng, đâu còn có cái bóng của Linh thú, Dư huynh, Phong Ngô nhìn nhau, lại không biết chuyện gì xảy ra, thì thật sự choáng váng!

- Đáng giận... Ta thật vất vả mê choáng Linh thú, thế mà bị cướp đi, đây rốt cuộc là ai...

Rít lên một tiếng, Dư huynh sắp muốn điên rồi.

Hắn thấy, khẳng định là bản thân mê choáng Linh thú, tên này vụng trộm đi vào chém giết, thi thể cũng để vào trữ vật giới chỉ lấy đi.

Nếu không, rõ ràng có dấu vết chiến đấu, nhưng vì sao nửa cọng lông của Linh thú Quy Nhất cảnh cũng không tìm được?
Đốt Thú Lân hương lâu như vậy, hao tốn đại công phu như thế, nhưng giúp người khác làm giá y, không tức điên là tốt lắm rồi.

...

- Nguy hiểm thật...

Ngoài sơn cốc, Trương Huyền lắc đầu.

May mắn không bị phát hiện, nếu không đối phương cắn chuyện bản thân cướp bóc đồ vật, khẳng định hết đường chối cãi.

Còn tốt phản ứng nhanh, đi đầu làm hỏng Dạ Minh Châu, để sơn động trở nên đen kịt, nếu không, lấy nhãn lực của hai người, khẳng định có thể nhận ra.

Đi tới một hồi, cổ tay khẽ đảo thả Phong Mẫu ra.

Hắn còn hơi nghi hoặc, còn có chuyện muốn hỏi.

- Vì sao ngươi lại chỉ điểm những Linh thú kia đối kháng nhân loại?

Thiên Nghĩ Phong Mẫu, căn cứ hắn nhận biết, cũng không phải Linh thú hảo tâm gì, cùng những Linh thú kia không có bất kỳ liên quan, vì cái gì hao phí tâm huyết chỉ điểm, để chúng đối kháng tân sinh?

Đây không phải tìm phiền toái cho mình sao?

- Là... Tử Dương thú buộc ta làm như vậy!

Phong Mẫu nói.

Sứ dùng Thượng Cổ thú ngữ, đã có thể cùng đối phương ngôn ngữ giao lưu.

- Tử Dương thú?

Trương Huyền cau mày.

Hắn nhìn qua không ít sách vở của Thú đường, Man thú, Linh thú bình thường đều biết, nhưng đối phương nói Tử Dương thú là cái gì?

Chưa từng nghe qua!

- Vâng! Tử Dương thú là trước mấy ngày tới, không chỉ bảo ta hỗ trợ cho những Linh thú kia, còn triệu tập tất cả Linh thú tới, cùng một chỗ đối kháng nhân loại...

Phong Mẫu nói sự tình một lần.

- Ngươi nói là, một Tử Dương thú, vài ngày trước liền chỉnh hợp toàn bộ Linh thú ở Lôi Viễn phong, dùng để đối kháng tân sinh thí luyện hôm nay?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau