THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Ta là danh sư

- Khục khục...

Nghe thấy hắn nói như thế, ông chủ biến sắc mặt, vội vàng cười khan một tiếng:

- Lão gia nói gì vậy, tòa phủ đệ này vừa rộng rãi, lại có vị trí tốt như vậy, mười lăm vạn một tháng quả thực cũng không đắt...

- Không đắt?

Khóe miệng Trương Huyền nhếch lên:

- Chủ nhân cũ của tòa phủ đệ này tên là Đỗ Kiều, là một thương nhân. Thế nhưng hắn còn chưa chết, bởi vì gặp phải đạo phỉ cho nên chuyện làm ăn gặp khó. Vốn hắn định bán chỗ này đi. Thế nhưng trong thời gian ngắn không tìm được người mua, cho nên không thể làm gì khác hơn là cho thuê. Thỏa thuận của hắn và ngươi là năm vạn một tháng, ngươi thu mười lăm phần trăm tiền thù lao... Hiện tại lại nói với ta là mười lăm vạn, chẳng lẽ khẩu vị của ngươi không lớn sao?

- Lão gia, ngươi... Ngươi...

Nghe thấy hắn nói, ông chủ liên tiếp lui về phía sau hai bước.

Thật hay giả vậy chứ?

Đình viện này là quả thực là do hắn và Đỗ Kiều ký minh ước. Đúng như đối phương nói, chỉ có năm vạn một tháng, chỉ là... Chuyện này thuộc về cơ mật thương mại, khi bọn họ ký kết cũng không nói cho người ngoài biết. Mà sao tên trước mắt này lại biết rõ ràng như thế chứ?

- Sao vậy? Muốn phủ nhận?

Trương Huyền lạnh nhạt nhìn sang:

- Các ngươi giao dịch ở Phỉ Thúy lâu ba tháng trước, người tiếp khách còn có Thúy Linh cô nương. Thứ các ngươi uống chính là Lăng Ba túy khoảng chừng tám năm. Thức ăn là thịt của Hùng Hoàng thỏ, lại còn nghe thủ khúc Minh Tâm Nguyệt đạn. Sau khi nói chuyện làm ăn còn vui vẻ một lần kêu ba cô nương... Những việc này có cần ta kể từng chuyện ra cho ngươi nghe hay không?

- A...

Ông chủ dùng ánh mắt như nhìn thấy kẻ quái đản, tràn ngập sự sợ hãi.

Đối phương nói không sai một chút nào, giống như tận mắt nhìn thấy vậy.

Chuyện này cũng quá khủng bố a!

- Ngươi... Ngươi rốt cuộc là ai?

Trong lòng sợ hãi, cơ mặt của ông chủ này không ngừng run rẩy.

Đứng ở trước mặt đối phương, hắn có cảm giác giống như tất cả dối trá đều bị lột sạch vậy, khiến cho hắn không kìm lòng được cảm thấy chột dạ.

- Ta chỉ là một người thuê phòng, không muốn làm người coi tiền như rác mà thôi!

Vẻ mặt Trương Huyền hờ hững.

- Là ta bị lợi ích che mờ tâm trí, đình viện này đúng như lời lão gia nói, năm vạn kim tệ một tháng!

Thấy đối phương một hơi nói ra nhiều như vậy, ông chủ thật sự sợ hãi, cho nên cũng không dám ở phí lời mà vội vàng nói.

- Ừm!

Thấy đối phương thừa nhận, lúc này Trương Huyền mới thoả mãn gật gù, tiện tay lấy ra một tờ kim phiếu:

- Đây là mười vạn kim tệ, ta trả trước một tháng, còn lại thuê cho ta một chút người hầu, còn nữa... khoảng thời gian này ngươi ở lại làm quản gia cho ta. Nếu như biểu hiện tốt, đừng nói là năm vạn, mười vạn, ngươi muốn bao nhiêu, lão gia ta đều có thể cho ngươi bấy nhiêu. So với việc ngươi đi mở trung tâm môi giới còn kiếm lời nhiều hơn.

Làm danh sư, phủ đệ lại lớn như vậy đương nhiên không thể tự mình quét tước, cũng không thể bất cứ chuyện gì đều tự thân làm. Cho nên người hầu, nha hoàn, đây là thứ nhất định phải có.

Còn vì sao phải để tên này làm quản gia, rất đơn giản.

Kẻ này biết lừa gạt tiền a!

Vừa mới mở miệng đã đưa ra giá cả gấp ba, lá gan tuyệt đối rất lớn.

Mục đích mình ngụy trang thành danh sư chính là vì muốn kiếm tiền nhanh, đang cần nhân tài như vậy.
- Muốn bao nhiêu thì sẽ cho ta bao nhiêu?

Hô hấp của người này bắt đầu trở nên dồn dập.

Hắn mở một trung tâm môi giới, quanh năm suốt tháng, nhiều nhất cũng chỉ kiếm lời được 10, 20 ngàn kim tệ mà thôi. Cũng như tòa phủ đệ này vậy, trong một hai năm không nhất định sẽ có người đến thuê, nếu như lại chơi đen mà đối phương không mắc mưu thì cũng vô dụng.

Chính vì như thế, cho nên khi thấy đối phương tiện tay lấy ra mười vạn, còn nói ra lời này, hắn lập tức hưng phấn tới mức sắp phún lửa.

Con mẹ nó, nếu sớm biết là khách hàng lớn, không nghĩ tới so với chân trâu còn lớn hơn.

- Làm sao? Không muốn sao?

- Không... Không, ta đồng ý.

Ông chủ này vội vã tiếp nhận kim phiếu, động tác nhanh chóng, so với tránh né công kích vừa nãy, còn nhanh hơn nhiều.

Chuyện tốt như vậy, không muốn mới là kỳ quái.- Ừm! Ta chỉ ở trong Thiên Huyền thành một thời gian ngắn mà thôi. Chỉ cần hầu hạ cho tốt, ta sẽ khiến cho ngươi trong vòng một tháng kiếm được số tiền bằng ngươi thu vào mười năm, nên chọn hay bỏ... Chắc hẳn ngươi cũng rất rõ ràng.

Thấy tên này thức thời như vậy, Trương Huyền thoả mãn gật gù.

- Yên tâm đi, lão gia, nhất định ta sẽ cố gắng hầu hạ lão gia.

Nghe thấy đối phương hứa hẹn, ông chủ liên tục gật đầu.

Trương Huyền đáp một tiếng.

Muốn người ta triệt để cống hiến cho mình thì ân uy đều phải có, cây gậy lớn lại thêm củ cà rốt, đây tuyệt đối là con đường duy nhất có thể đi. Hắn vừa mở miệng đã vạch trần tính toán của đối phương, khiến cho trong lòng đối phương mang theo lòng kính sợ, sau đó lại quăng ra lợi ích to lớn, đối phương không tin phục mới là lạ.

- Ngươi tên là gì?

- Thuộc hạ Tôn Cường!

Ông chủ này vội vàng trả lời:

- Sau này lão gia có thể gọi ta là tiểu Cường!

- Tiểu Cường?Vẻ mặt Trương Huyền kỳ quái.

- Đúng vậy!

Tôn Cường vội vàng gật đầu.

- Hiện giờ ta có chuyện muốn giao cho ngươi.

Cố nén kích động muốn gọi đối phương là con gián, Trương Huyền khoát tay áo một cái:

- Thứ nhất, tối hôm nay phải tìm đủ nô bộc, hầu gái trong đình viện này. Ngày mai khi ta tới đây, muốn nhìn thấy người. Thứ hai, thông qua con đường của ngươi, mang tin tức ta ở trong đình viện này tuyên dương ra ngoài, cứ nói... Dương Huyền danh sư ngang qua nơi đây, ở lại nơi này trong thời gian ngắn. Tin tức này truyền càng rộng thì càng tốt.

Nếu không thể dùng tên thật, đương nhiên phải dùng tên giả, Dương Huyền là tên của hắn kiếp trước, cho nên mới thuận miệng dùng.

- Danh sư?

Sợ hết hồn, Tôn Cường nghi hoặc ngẩng đầu nhìn về phía lão gia trước mắt.

- Đúng vậy, ta là một vị danh sư, định ở đây tìm một thứ, vì lẽ đó, ngươi phải truyền tin tức này ra ngoài, càng rộng càng tốt.

Trương Huyền hừ lạnh một tiếng, tiếp tục nói:

- Vừa nãy ta đã đưa cho ngươi mười vạn kim phiếu, khi thu người hầu, nhất định còn thừa không ít. Ngươi dùng số tiền này để làm chuyện này. Chỗ tốt không thiếu của ngươi, ta thấy tu vi của ngươi đã bị vây ở Chân Khí cảnh đỉnh phong mười năm trở lên, khoảng thời gian ta ở lại Thiên Huyền Vương thành này, chỉ điểm ngươi đột phá, cũng không tính là gì cả.

- Đa tạ lão gia.

Tôn Cường vội vàng quỳ xuống mặt đất.

Đúng như đối phương nói, hắn đã bị vây ở Chân Khí cảnh đỉnh phong mười năm trở lên, đáng tiếc trước sau không thể đột phá, không có cách nào đột phá, nếu như thật sự có thể được danh sư chỉ điểm. Chuyện trở thành võ giả tứ trọng sẽ nằm ngay trong tầm tay.

Lặng lẽ ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy vị lão gia mới quen trước mắt này đang chắp hai tay ra sau lưng, yên tĩnh đứng ở bên trong ánh chiều tà sắp biến mất. Ánh sáng nhàn nhạt bao phủ ở trên người, chẳng khác nào thần tiên không dính tới phàm tục.

Thấy cảnh này, trong nháy mắt đã khiến cho hắn cảm thấy khâm phục trong lòng.

Đối với đối phương thân phận của danh sư tin tưởng không nghi ngờ.

Không phải danh sư, làm sao có khả năng mở miệng nói ra giao dịch của hắn trước đây chứ? Nếu như không phải danh sư, sao lại có tiền như vậy, rộng lượng như vậy...

Quan trọng là khí chất và cử chỉ của đối phương tự nhiên mang theo một loại cảm giác cao cao tại thượng. Nếu như hiện giờ có người nói hắn không phải danh sư, nhất định Tôn Cường sẽ cảm thấy đối phương đang nói láo.

- Lão gia yên tâm, nhất định ta sẽ làm tốt chuyện này.

Đáp một tiếng, toàn thân Tôn Cường tràn ngập hăng hái.

Danh sư, đây chính là người cao quý nhất trong toàn bộ thế giới, coi như quốc vương Trầm Thu bệ hạ của Thiên Huyền Vương quốc nhìn thấy cũng phải cung kính có thừa, lấy lễ đến tiếp đón. Một tiểu nhân vật bình thường như hắn mà lại có thể có thể hầu hạ người như thế, quả thực chính là có phúc ba đời.

- Đi đi!

Thấy đối phương đã triệt để bị thuyết phục, lúc này Trương Huyền mới khoát tay áo một cái.

- Vâng!

Tôn Cường tràn ngập hưng phấn đi ra ngoài.

Thấy hắn rời đi, lúc này Trương Huyền mới hạ thấp tư thái, chậm rãi xoay người, cảm khái một tiếng.

- Không nghĩ tới ra vẻ cũng buồn tẻ như vậy...

Chương 127: Danh sách đối chiến xuất hiện

Nếu như để cho người khác biết ý nghĩ này của hắn, có lẽ ngay cả tâm tư muốn bóp chết hắn cũng có.

Ra vẻ còn buồn tẻ? Sao ngươi không đi chết đi...

Tôn Cường đi rồi, Trương Huyền cũng không có chờ ở tòa phủ đệ này, một lần nữa trở lại nơi ở thì trời đã tối đen.

Ngày hôm nay dạy học xong, sát hạch Luận đan, sau đó lại tìm nơi ở, đủ loại ra vẻ, thực sự là mệt đến mức rối tinh rối mù.

Vốn hắn còn muốn tiếp tục nghiên cứu nội dung Ích Huyệt cảnh, ai biết vừa mới nằm lên trên giường đã ngủ luôn. Sau khi tỉnh lại không ngờ trời đã sáng rồi.

Trở lại lớp học, mấy học sinh đã tới từ lâu.

Nhìn từng người, Trương Huyền thoả mãn gật gù.

Dường như mấy học sinh này cũng biết tầm quan trọng của thi đấu tân sinh cho nên tu luyện rất là khắc khổ, tuy rằng chỉ là một ngày ngắn ngủ không gặp, thế nhưng không ngờ lại có tiến bộ không nhỏ.

Chỉ điểm cho từng người trong bọn họ một phen, Trương Huyền lại giảng giải vấn đề nghi hoặc của mọi người một chút. Lúc hắn đang muốn tan lớp thì đã thấy một người đẩy cửa đi vào.

- Trương lão sư, Lục Tầm lão sư muốn tiến hành sư giả bình trắc với ngươi, đây là danh sách học sinh mà hắn muốn tỷ thí với ngươi!

Trước tiên để Chu Hồng đưa chiến thiếp tới, có lẽ người này đã bị mấy người Viên Đào đánh cho dọa hỏng, cho nên lần này người đến chính là một lão sư.

Số lượng học sinh dạy của mỗi một lão sư không giống nhau, đặc biệt là giáo sư minh tinh như Lục Tầm, học sinh có hơn mấy trăm, so với Trương Huyền. Nếu như tất cả đều tham gia tỷ thí, nhất định sẽ không công bằng, vì lẽ đó, sư giả bình trắc, lão sư song phương đều sẽ chọn ra một ít học sinh đại biểu để tiến hành tỷ thí.

Trương Huyền chỉ có năm học sinh, cho nên cũng không cần phải chọn, đối phương chọn ra năm người tương ứng là được rồi.

- Được!

Tiện tay tiếp nhận danh sách, Trương Huyền cúi đầu liếc mắt nhìn qua, sắc mặt lập tức có chút kỳ quái.

Vốn hắn tưởng rằng đối phương có nhiều học sinh ưu tú như vậy, nhất định sẽ phái ra một ít học sinh có thứ tự khá cao khi kiểm tra nhập học. Thế nhưng không nghĩ tới, hắn ta lại phái ra năm học viên, ngoại trừ người cuối cùng chênh lệch một đoạn dài với Viên Đào ra (chủ yếu là thứ tự của đối phương không bằng Viên Đào) thì những người khác đều không kém nhiều.

Người thứ nhất là Chu Hồng đã tới trước đó, còn lại trên cơ bản đều dựa theo thứ tự của mấy người Vương Dĩnh, Trịnh Dương, Lưu Dương, cách biệt không nhiều lắm.

Sư giả bình trắc, có thể lựa chọn không chấp nhận, một khi tiếp nhận, đối phương có thể phái ra bất luận một vị học sinh nào của mình. Theo lý thuyết, coi như Lục Tầm phái ra năm người trong mười người đứng đầu kiểm tra nhập học thì cũng không tính là làm trái quy tắc, hắn cũng luôn chuẩn bị như vậy. Không nghĩ tới, tên này lại phái ra một đội hình như vậy, khiến cho hắn có chút không ngờ được.

- Hả? Mạc Hiểu, không phải tên này...

Nhìn một chút, một cái tên quen thuộc xuất hiện ở trong mắt, trong lúc hắn đang nghi ngờ thì đã nghe thấy giọng nói của Lưu Dương vang lên.

Hắn cũng nhìn thấy trong nội dung danh sách, đương nhiên đã phát hiện ra chỗ không đúng.

- Trương lão sư, tuy rằng thứ tự trong danh sách này đều gần như bằng chúng ta. Thế nhưng giao thủ thực tế, chúng ta đều không phải là đối thủ của đối phương, có chút quái lạ...

- Hả?

Trương Huyền nghi hoặc nhìn sang:

- Ngươi đã nhìn ra gì đó hay sao?

- Người xem Bạch Siêu này, lúc sát hạch nhập học ta đứng thứ chín mươi ba, vị Bạch Siêu này là người thứ chín mươi, chúng ta không kém nhiều. Thế nhưng tên này am hiểu quyền pháp, tu vi cũng cao hơn ta một cấp bậc nhỏ. Nếu như đơn đả độc đấu mà nói, hai người như ta cũng không phải là đối thủ của đối phương, sở dĩ thứ tự gần như, là bởi vì hắn sát hạch lý luận quá kém.

Lưu Dương lại chỉ về một cái tên khác trong đó:

- Còn có Đỗ Lỗi này nữa, công phu chân rất mạnh, Vương Dĩnh xếp hạng thứ sáu mươi bảy, hắn xếp hạng thứ sáu mươi chín, nhìn qua còn thấp hơn một chút, trên thực tế tốc độ của hắn lại cực nhanh, ra tay tàn nhẫn. Nếu như đơn độc chiến đấu, nhất định Vương Dĩnh cũng không đỡ nổi.
- Quả thực ta cũng không đánh lại được hắn.

Vương Dĩnh hơi đỏ mặt, gật gật đầu.

- Mạc Hiểu là bằng hữu của ta, xưa nay ta cũng chưa từng thắng hắn.

Trịnh Dương cũng mở miệng nói:

- Chỉ là... không phải Mạc Hiểu quỳ gối ở chỗ Vương Siêu lão sư hay sao? Hai ta cùng báo d anh, ta không thông qua sát hạch...

- Không những là hắn, Bạch Siêu này lúc khai giảng đã bái vào làm môn hạ của Hồng Huân lão sư, ta còn nhớ rõ, Đỗ Lỗi này bái vào làm môn hạ của Chu Hồng lão sư.

Lưu Dương nói.

- Chuyện gì thế này?Trương Huyền không nhịn được nhìn về phía lão sư đưa danh sách tới.

- Hả, ngày hôm qua mấy người Mạc Hiểu, Bạch Siêu, Đỗ Lỗi đã xóa bỏ chương trình học lão sư trước đó, bái vào làm môn hạ của Lục lão sư.

Vị lão sư này gật gù:

- Danh sách đã đưa đến, nhiệm vụ của ta đã hoàn thành, cáo từ!

Nói xong người lão sư này cũng không phí lời mà xoay người rời đi.

- Bái vào làm môn hạ của Lục lão sư?

Nghe thấy hắn nói như thế, Trương Huyền sao lại không hiểu chuyện gì xảy ra cơ chứ?

Nói thật, Lục Tầm này quả thực là bỉ ổi nha!

Vốn tưởng rằng đối phương phái tới một ít học sinh có thứ tự gần bằng học sinh của hắn là vì công bằng, trên thực tế, hắn ta đã sớm chuẩn bị, nghiên cứu thấu triệt mấy học sinh này của mình.
Chu Hồng xếp hạng thứ bốn, Triệu Nhã xếp hạng thứ bảy, hai người không kém nhau nhiều, nhưng thực lực chân chính, trước đó cũng đã từng thấy qua. Nếu không phải hắn lặng lẽ chỉ điểm vị trí mệnh môn, cho dù có hai Triệu Nhã cũng không đánh lại được đối phương.

Đùi của Vương Dĩnh đã từng chịu tổn thương, nhất định từ lâu đối phương đã điều tra rõ ràng, lại phái ra Đỗ Lỗi có công phu chân tốt, tốc độ nhanh. Mà chân ngươi vốn là không lưu loát, làm sao có khả năng đuổi kịp tốc độ nhanh của người ta cơ chứ? Đây không phải là chờ chịu đòn hay sao?

Trịnh Dương có thương pháp tốt, phái Mạc Hiểu có thương pháp cao hơn một bậc tới. Lưu Dương tu luyện võ kỹ làm cho kinh mạch ở cánh tay phải bị thương, đối phương lại phái ra Bạch Siêu có quyền pháp hung mãnh...

Cho tới vị đối phó với Viên Đào, tên là Khổng Kiệt, cái tên có chút xa lạ, xếp hạng thứ ba hơn trăm, thế nhưng, Lưu Dương vừa giới thiệu qua, nhất thời hắn đã hiểu được.

Tên này võ kỹ hay cái gì cũng không được, nhưng lực công kích lại siêu cường, thuộc về tuyển thủ có thể bộc phát cuồng bạo.

Dùng người như thế để đối phó với gia hỏa am hiểu phòng ngự như Viên Đào tuyệt đối là người tốt nhất có thể chọn.

Con mẹ nó!

Theo người ngoài thấy, Lục Tầm không dùng nhiều học viên ưu tú như vậy mà lại dùng mấy học sinh thứ tự gần nhau, công bằng công chính. Thế nhưng trên thực tế lại lén lút chuyên môn tìm kĩ người có thể khắc chế học sinh của bản thân hắn.

Vì làm vậy mà hắn ta còn không ngại đào người từ trong tay các lão sư khác.

Dựa theo bình thường mà tu luyện, học sinh của mình tiến bộ thì nhất định học sinh của đối phương cũng tăng lên. Mà trong vòng nửa tháng đã muốn vượt qua đối phương, hầu như là chuyện không thể!

Dù sao trong năm học sinh của hắn, hoặc nhiều hoặc ít đều có chút vấn đề, trong thời gian ngắn khó có thể giải quyết được hết.

- Con bà nó, đây là tiết tấu muốn giẫm lão tử để leo lên a!

Lửa giận của Trương Huyền dâng cao.

Đổi lại là trước đây, nếu như đối phương muốn đánh mặt của hắn, tuy rằng hắn có phẫn nộ, thế nhưng còn không đến mức tức giận. Chung quy cũng là một thành viên trên địa cầu kiếp trước, trong cuộc sống hiện thực ngày nào mà không mất mặt cơ chứ? Cho nên hắn đã sớm rèn luyện thành thói quen!

Mà hiện tại, đối phương muốn giẫm lên trên mặt của hắn để leo lên, vì hấp dẫn càng nhiều người chú ý hơn. Tạo ra tiếng tăm càng to lớn hơn, vậy thì không được rồi.

Lão tử không phải là bậc thang mà ngươi muốn giẫm là giẫm; lại không phải là hạt dưa, muốn cắn là cắn!

- Liều mạng, trong vòng mười ngày, nhất định ta phải kiếm được hơn hai ngàn vạn, mua được dược dịch, đan dược!

Xiết chặt nắm tay, sắc mặt Trương Huyền trở nên âm trầm.

Từ khi xuyên việt tới, đây là lần thứ nhất hắn tức giận như vậy.

Muốn đánh vào mặt của ta, ta đã nhẫn nhịn quá mức rồi mà ngươi vẫn muốn giẫm lên trên mặt của ta để leo lên?

Không có cửa đâu.

Trước đó hắn còn cảm thấy xài nhiều tiền như vậy để mua dược liệu là có chút lỗ vốn, dù thế nào cũng phải nghĩ biện pháp để lấy lại từ học sinh. Thế nhưng bây giờ nhìn lại, lỗ vốn cái rắm a!

Không những vì học sinh mà cũng là vì chính hắn.

Lục Tầm, ngươi cứ chờ đó ta, hiện tại ta sẽ đẻ ngươi đắc ý, sẽ đến lúc ngươi phải khóc.

Lục Tầm đang dạy học hắt hơi một cái, không nhịn được xoa xoa mũi, trong lòng buồn bực:

- Ai đang nhớ tới ta vậy chứ?

Chương 128: Không người đến

Nhắn nhủ mấy vị học viên, dựa theo công pháp truyền thụ mà cố gắng tu luyện, có khả năng hắn sẽ phải rời khỏi đây mấy ngày, Trương Huyền rời khỏi học viện.

Tìm tới một cái ngõ nhỏ không có ai, khi lần nữa đi ra, không ngờ hắn đã biến thành dáng vẻ của danh sư Dương Huyền.

Chỉ còn lại mười bốn ngày thi đấu tân sinh sẽ bắt đầu, nhất định hắn phải nắm chặt từng phút từng giây một.

Chỉ chốc lát đã đi tới phủ đệ, còn chưa tới thì đã nhìn thấy hai tên hộ vệ canh giữ ở trước cửa, hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang, thực lực không ngờ cũng đã đạt đến võ giả tứ trọng Bì Cốt cảnh.

- Không tồi, có khí thế!

Trên thân hai hộ vệ này đều mặc y phục thống nhất với nhau, không xa hoa nhưng cũng có một phen ý vị đặc biệt, làm cho người ta có một loại cảm giác của gia tộc lớn.

Có thể trong thời gian ngắn tìm được hộ vệ, đồng thời tất cả đều được chuẩn bị sắp xếp, xem ra năng lực làm việc của tiểu Cường này cũng rất khá.

- Lão gia!

Thấy hắn đi tới, hai tên hộ vệ chần chờ một chút rồi đồng thời lên tiếng.

- Ừm!

Trương Huyền thoả mãn gật đầu.

Xem ra vị quản gia tiểu Cường này ngay cả dáng vẻ của mình, y phục cũng đã nói qua. Nếu không phải như thế thì không thể lần thứ nhất nhìn thấy đã nhận ra được hắn, lại còn gọi là lão gia, tránh được lung túng khi tiến vào.

Đi vào phủ đệ, phát hiện chung quanh đã được quét tước một lần, còn được xếp đầy bồn hoa, đi vào trong đó, mùi thơm nức mũi.

- Lão gia!

- Lão gia!

Từng tên thị vệ, nha hoàn đi tới, cung kính hành lễ.

Trương Huyền thoả mãn gật đầu, nhanh chân đi tới phương hướng phòng khách.

- Lão gia, ta đã dựa theo dặn dò của người, tìm toàn bộ người, đến rồi, tổng cộng có ba mươi nha hoàn, năm mươi hộ vệ...

Còn chưa tới thì Tôn Cường đã tiến lên đón, giống như tranh công tràn ngập vẻ đắc ý.

Trong thời gian như thế ngắn đã có thể triệu tập nhiều người như vậy, hơn nữa còn có chất có số lượng như thế, e rằng cũng chỉ có hắn mới có thể làm được.

- Không tồi!

Trương Huyền tán thưởng một tiếng, nói:

- Ngày hôm qua ta đã bảo ngươi tuyên truyền, chuyện này đã truyền đi hay chưa?

- Yên tâm đi lão gia, ta đã truyền tin đi, tin rằng không bao lâu sau, toàn bộ Thiên Huyền Vương thành đều biết hiện tại ta đang hầu hạ một vị lão gia danh sư.

Tôn Cường dùng vẻ mặt sùng bái nhìn sang.

Tuy rằng không biết vì sao lão gia phải thông báo chuyện mình là danh sư truyền đi, nhưng nếu đã để hắn làm như thế, nhất định sẽ có mục đích của mình.

- Ngươi định truyền như thế nào?

- Ta lên giọng hủy cửa hàng của mình đi, lại nói cho tất cả mọi người trong thương trường. Bắt đầu từ hôm nay, ta đi làm quản gia của danh sư, hầu hạ lão gia, thương trường nhiều người nhiều miệng, tin rằng không tốn bao nhiêu thời gian thì chuyện này sẽ truyền đi khắp nơi.

Tôn Cường vội nói.

- Ừm!

Trương Huyền đáp một tiếng.

Quả thực, đây là biện pháp tuyên truyền tốt nhất, cũng không cần tốn bao nhiêu sức mà có thể truyền tin tức ra ngoài còn tốt hơn, đương nhiên... Hiệu quả ra sao còn không nhất định.

- Lão gia, người còn có gì muốn dặn dò nữa không?

Thấy lão gia đã thoả mãn, Tôn Cường hưng phấn tới mức mắt sáng lên, hỏi tiếp.

- Không có...Trương Huyền suy nghĩ một chút:

- Những nha hoàn, thị vệ này tuyển cũng tốn không ít tiền a, có phải không đủ tiền hay không?

Hắn cho đối phương mười vạn, thuê phòng ốc đã mất năm vạn, ba mươi nha hoàn, năm mươi thị vệ, năm vạn còn lại e rằng không đủ.

- Đủ rồi, những người này vừa nghe nói sẽ làm hộ vệ, nha hoàn cho danh sư cho nên từng người đều chủ động xông lại, tiền cũng lấy cực thấp, thậm chí còn có ngườikhông muốn, năm vạn kim tệ đã dư dả rồi.

Tôn Cường nói.

Nói đến đây, hắn vẫn khó có thể tin tưởng được như cũ, bởi vì uy vọng của danh sư thực sự quá khủng bố.

Hắn dỡ cửa hàng, lại nói sẽ làm quản gia cho danh sư, có không ít người không tin. Thế nhưng dù vậy vẫn có không ít hộ vệ, nữ tử vọt tới, cam tâm làm nha hoàn, hộ vệ.

Loại sức hiệu triệu này, bất kể là nghề nghiệp nào cũng không làm được.

Không nói đâu xa, chỉ cần có thể tiếp xúc với danh sư, người ta tùy tiện chỉ điểm cho mình một hai câu đã giảm bớt rất nhiều năm khổ tu, chỉ riêng chuyện này cũng đã có thể làm cho vô số người vì đó điên cuồng.- Pha cho ta một chén trà đi.

Biết sau khi tin tức đã được truyền đi, chuyện hiện tại hắn phải làm chính là ôm cây đợi thỏ, Trương Huyền cũng không vội vã mà đi vào phòng khách, ngồi ở trên ghế.

Chỉ trong chốc lát một nha hoàn đã mang nước trà đưa tới.

Vị nha hoàn này là một tiểu cô nương mười sáu, bảy tuổi, tên là Uyển nhi, lớn lên rất là xinh đẹp, đôi mắt to tròn rung động lòng người. Lúc vừa mới bắt đầu nhìn thấy Trương Huyền còn có chút câu nệ, sau khi nhìn thấy hắn không hề có chút hung ác, lúc này nàng mới thở phào nhẹ nhõm, hành động trở nên nhẹ nhàng tự nhiên.

Biết không thể nóng vội, Trương Huyền một mặt uống trà, một mặt yên tĩnh chờ đợi người chủ động đưa tới cửa.

Hắn chờ từ buổi sáng đến buổi chiều, tới khi mặt trời sắp lặn xuống phía tây, thế nhưng lại không có một người tới đây, thậm chí ngay cả một người tới xem trò vui cũng không có.

- Lão gia, có cần ta treo một tấm bảng trước cửa hay không, nói là danh sư ở đây...

Tôn Cường cũng lo lắng, không nhịn được đi tới rồi nói.

- ...

Trương Huyền không nói gì.

Phải để cho người ta trong lúc vô tình biết được thì mới gọi ra vẻ, ngươi trực tiếp treo lệnh bài lên giống như làm ăn thì ta còn giả vờ sao nữa?

Hơn nữa, còn đề là danh sư ở đây... Sao lại giống như là nhà có chó, cẩn thận khi đi vào cơ chứ?- Xem ra hôm nay không có người nào tới nữa, chúng ta ra ngoài đi một vòng.

Không để ý tới lời của đối phương, Trương Huyền đứng dậy.

Tuy ở bên ngoài Tôn Cường nói ở đây có danh sư, nhưng phần lớn người vẫn lựa chọn không tin.

Chung quy danh sư có thân phận gì chứ? Làm sao lại đơn giản đi tới Thiên Huyền Vương quốc, thậm chí còn ở lại cơ chứ?

Hơn nữa, coi như là ở lại thì cũng ở loại địa phương xa hoa như là Vương cung. Lại đi thuê phủ đệ của ngươi, còn để ngươi làm quản gia, ngươi đang nằm mơ hay sao...

- Đi dạo?

Tôn Cường chớp mắt:

- Như vậy... Nếu như lúc này có người tới đây thì sao?

Hiện tại hắn cũng đã biết vị lão gia này muốn trong thời gian ngắn tạo ra danh tiếng ở trong Thiên Huyền thành. Đợi một ngày, vạn nhất khi đi ra ngoài lại có người đi tìm đến, chẳng phải tất cả nỗ lực trong này của mọi người đều trở nên uổng phí hay sao?

- Nói cho hộ vệ, nếu thật sự có người đến thì cứ đứng ở cửa chờ, bất kể là ai, không có ta dặn dò, không cho phép bất kỳ ai đi vào.

Trương Huyền xua tay.

Danh sư thì phải có tôn nghiêm của danh sư, quản hắn là ai, dù cho là Trầm Truy bệ hạ của Vương quốc, nếu như không có mình đồng ý, nếu muốn vào thì cũng không được!

- Vâng...

Tôn Cường liên tục gật đầu.

- Đi thôi!

Nếu đã không chờ được người tới, vậy thì đi ra ngoài tìm cơ hội. Nếu không, ngày hôm nay qua đi, chỉ còn lại mười ba ngày sẽ tới thi đấu tân sinh, dược liệu còn chín ngày nữa sẽ tới, thời gian không đợi người.

Đi ở trên đường, xung quanh hai bên là dòng người cuồn cuộn, mặt trời bất cứ lúc nào cũng sẽ hạ xuống phía tây. Lúc này trời đã vào thu, gió nhẹ khẽ thổi hơi mang theo một chút hơi lạnh.

- Trong những người ngươi quen biết, ai có tiền nhất?

Đi mấy bước, Trương Huyền quay đầu hỏi.

- Hồi bẩm lão gia, đương nhiên là ông chủ của cửa hàng Thiên Vũ, Lăng Thiên Vũ đại nhân, phú khả địch quốc, là phú hào ức vạn!

Trong mắt Tôn Cường hiện lên vẻ sùng bái nồng đậm.

- Ông chủ cửa hàng Thiên Vũ? Phú hào ức vạn?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên:

- Chọn hắn đi!

Mục đích ngụy trang danh sư chính là vì nhanh chóng làm ra tiền, đương nhiên phải chọn nhà giàu.

- Hắn ở nơi nào?

Sauk hi có quyết định, Trương Huyền hỏi.

- Hồi bẩm lão gia, khoảng thời gian này trên cơ bản Lăng đại nhân đều ở trong cửa hàng, người muốn đi gặp hắn sao?

Tôn Cường nghi hoặc nhìn sang.

- Đúng vậy, qua đó xem một chút!

Trương Huyền gật gù, vung tay lên, hai người nhanh chân đi tới cửa hàng Thiên Vũ.

Chương 129: Đề Nam Thanh Ngọc

Cửa hàng Thiên Vũ vẫn náo nhiệt giống như trước đây, dòng người cuồn cuộn, khắp nơi đều là người. Hai tay Trương Huyền chắp ra sau lưng, chậm rãi đi vào.

- Lão gia, chỗ làm việc của Lăng đại nhân ở trước mặt...

Đi rồi một lát, Tôn Cường chỉ về phía trước.

Trương Huyền ngẩng đầu, quả nhiên đã nhìn thấy một cái đại sảnh được trang trí tráng lệ xuất hiện ở trước mắt, trước cửa có hai đầu sư tử đá bằng ngọc, uy vũ cao lớn, để lộ ra vẻ uy nghiêm nồng đậm.

Đặc biệt là một đôi mắt, đen nhánh có Thần, khác nào sống bình thường, để người nhìn một chút, liền cảm thấy khiếp đảm không ngớt.

- Nghe nói đôi sư tử đá này là thứ Lăng đại nhân đặc biệt mời thợ thủ công Lục Mạt luyện chế, nguyên liệu là Đề Nam Thanh Ngọc, cũng chính là thanh ngọc tốt nhất trong Thiên Huyền Vương quốc! Lại thêm được thợ thủ công Lục Mạt chạm trổ, chỉ riêng một đầu cũng đã có giá trị mấy trăm vạn kim tệ.

Trong mắt Tôn Cường mang theo lửa nóng.

Trước cửa nhà của rất nhiều người có tiền đều bày ra một ít vật đáng tiền, thể hiện ra tài lực và khí độ của bản thân, cũng có ý tứ thị uy của cải. Xem ra vị Lăng Thiên Vũ này cũng không phải là ngoại lệ.

- Mấy trăm vạn?

Trương Huyền âm thầm tặc lưỡi.

Trước đó hắn có trăm vạn kim tệ cũng đã cảm thấy không ít, trở thành phú hào một phương. Vừa nghe đối phương nói như thế mới biết được, so với người giàu có chân chính, chút tiền này của hắn không khác gì ăn mày một chút nào.

- Lão gia, có cần ta đi tìm Lăng đại nhân, nói người đến, để hắn tiện đón tiếp hay không?

Tôn Cường nhìn sang rồi hỏi.

Ở trong mắt hắn, tuy rằng Lăng Thiên Vũ đại nhân phú khả địch quốc, thế nhưng bàn về địa vị so với danh sư chân chính vẫn còn kém rất nhiều.

Danh sư là nhân vật cường hãn mà ngay cả Trầm Truy bệ hạ cũng không dám đắc tội, mà Lăng Thiên Vũ, có tiền đi chăng nữa thì cũng chỉ là một thương nhân mà thôi.

- Không cần!

Trương Huyền vung vung tay:

- Ta tùy tiện nhìn một cái.

Chậm rãi đi về phía trước, đi tới trước mặt hai đầu sư tử đá cao to, lại đưa tay sờ lên.

Tay đặt vào rất trơn, làm cho người ta có một loại cảm giác cực kỳ thoải mái, vừa nhìn một chút đã biết tuyệt đối là thanh ngọc tốt nhất.

Ngón tay đụng vào đó, Trương Huyền nhìn về hai bên phải trái một vòng, lại chạm vào chung quanh. Một lúc lâu sau, hai tay chắp ra sau lưng, chầm chậm đi tới phía trước.

Thấy vị lão gia này nhà mình nhìn đông nhìn tây, giống như là người nhà quê chưa từng va chạm với xã hội, Tôn Cường rất là nghi hoặc.

- Qua bên kia ngồi đi!

Không để ý tới ánh mắt kỳ quái của đối phươngTrương Huyền cười nhạt.

Cửa hàng Thiên Vũ có không ít nơi có thể cung cấp cho người ta nghỉ ngơi, cách nơi này không xa có một chỗ như vậy. Trương Huyền ngồi xuống, lại nâng một chén trà lên.

Tôn Cường đứng ở một bên, có cảm giác như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc.

Vị lão gia này nói muốn tới tìm Lăng đại nhân, kết quả sau khi tới lại không đi vào, cũng không để cho mình đi vào bẩm mà còn ngồi ở chỗ này uống trà? Hắn muốn làm gì chứ?

- Có phải ngươi đang kỳ quái vì sao ta không cho ngươi vào tìm vị Lăng đại nhân kia hay không? Nhìn ra suy nghĩ của hắn, Trương Huyền nhạt nhòa nói.

- Thuộc hạ không dám phỏng đoán tâm tư của lão gia!

Tuy rằng rất muốn như thế, nhưng Tôn Cường cũng không dám nói ra.

- Không cần phải sốt sắng, cứ nói ra là được!Biết đối phương bị quản chế dưới áp lực của danh sư, không dám phí lời, Trương Huyền nói.

- Ta... Chẳng qua tiểu nhân chỉ cảm thấy kỳ quái... Lão gia là danh sư, muốn gặp Lăng đại nhân, chắc chắn hắn sẽ không từ chối...

Tôn Cường không nhịn được nói.

- Nói ra thân phận, đương nhiên hắn ta sẽ không từ chối, cũng không dám từ chối. Thế nhưng ngươi có tin không... Nếu như ta không nói ra thân phận cũng có thể làm cho chính hắn đi ra gặp ta!

Trương Huyền nhìn sang.

Đùa sao, làm danh sư, chủ động lộ ra thân phận đi gặp một thương nhân, chẳng phải quá mất giá hay sao?

Chỉ có làm cho đối phương tới đây, đồng thời thông qua suy đoán mà xác nhận thân phận của mình, như vậy mới có thể tạo được hiệu quả chấn động.

- Không nói ra thân phận?

Tôn Cường không thể tin được:

- Chuyện này không thể nào a, tuy Lăng đại nhân chỉ là một thương nhân, thế nhưng có thể mở ra cửa hàng lớn như vậy ở đây, như vậy sau lưng cũng có bối cảnh. Một ít vương công đại thần, muốn gặp hắn cũng chưa chắc có thể gặp được, nếu như không nói ra thân phận, làm sao đối phương lại tới được chứ?

Lăng Thiên Vũ có thể mở cửa hàng lớn như vậy trong Vương thành tấc đất tấc vàng này, tất nhiên sau lưng sẽ có vương thất phụ trợ. Người như thế coi như chỉ là một thương nhân thì cũng không thể khinh thường.

Nếu như nói ra thân phận danh sư, nhất định đối phương sẽ chạy tới, không nói... Làm sao có khả năng đi ra gặp người được chứ? Đường đường là Lăng đại nhân, nếu như nhàn rỗi như thế, có lẽ cũng không thể khiến cho chuyện làm ăn của hắn trở nên lớn như vậy.

Tôn Cường cũng lăn lộn ở thương trường cho nên hắn biết, dựa vào mặt mũi của hắn, bất kể như thế nào cũng không thể khiến cho vị đại nhân này nhìn hắn dù chỉ một lần.

- Ha ha!

Nhẹ nhàng nở nụ cười, Trương Huyền nâng chén trà lên, hành động tao nhã:

- Nếu như không tin, lão gia ta ngày hôm nay sẽ khiến cho hắn ngoan ngoãn tới đây. Thế nhưng, trước đó ta dặn dò ngươi làm cái gì thì ngươi phải làm cái đó, không thể làm trái mảy may!

- Vâng!
Thấy lão gia tự tin như thế, tuy rằng trong lòng Tôn Cường tràn ngập nghi hoặc, thế nhưng vẫn không nhịn được gật đầu đồng ý.

- Được rồi, đi gõ đầu sư tử đá bên trái kia xuống cho ta.

Trương Huyền nói.

- Cái gì?

Tôn Cường lảo đảo một cái, suýt chút nữa đã ngất đi.

Vốn hắn tưởng rằng lão gia sẽ nghĩ ra biện pháp lợi hại gì đó, kết quả... Chỉ là cái này?

Sư tử đá trị giá mấy trăm vạn, được Lăng đại nhân coi như trân bảo, nếu như chạy tới nện đầu xuống, có lẽ đầu của hắn cũng gần như sắp dọn nhà!

- Lão gia, tiểu nhân còn chưa muốn chết...

Tôn Cường sắp phát khóc.

- Có ta ở đây, muốn chết nào có dễ dàng như vậy, yên tâm đi!

Trương Huyền xua tay.

- ...

Bờ môi Tôn Cường co giật.

Muốn chết quả thực không dễ dàng, còn phải bồi thường tiền cho người ta a. Làm sao có khả năng trực tiếp giết chết chứ, thế nhưng... Coi như không giết, cũng muốn chơi cho ta tàn phế cũng được a?

- Sao thế? Lời lão gia ta nói mà ngươi cũng dám không nghe?

Trương Huyền hơi nhướng mày, lộ ra vẻ uy nghiêm nồng đậm.

Hắn đã quen làm lão sư, giờ khắc này lại phối hợp với bộ khuôn mặt màu vàng này cũng có một phen khí độ.

- Tiểu nhân...

- Yên tâm đi, ngươi đi đập phá con sư tử này, sau khi trở vể ta sẽ chỉ điểm ngươi đột phá võ giả tam trọng. Có ta ở đây, nếu như có vấn đề gì không biết thì cứ nói. Vị Lăng Thiên Vũ mà ngươi nói kia không những không làm khó ngươi mà còn có thể cảm kích ngươi, chủ động đưa cho ngươi thứ tốt. Biết địa vị của vị Lăng đại nhân này, muốn làm cho Tôn Cường làm chuyện như vậy, quả thật có chút làm cho người ta khó chịu. Cho nên Trương Huyền vung tay lên, trước tiên cứ đưa ra chỗ tốt.

- Cái này... Được!

Nghe thấy hắn hứa hẹn, nghĩ đến đối phương là danh sư, coi như Lăng đại nhân lợi hại đến đâu thì cũng không dám làm càn quá mức, Tôn Cường chần chờ một chút, lại cắn răng một cái.

Hắn đã ở lại trong võ giả tam trọng thực sự quá lâu rồi. Rất nhiều phương pháp hắn cũng đã dùng, vốn tưởng rằng đời này không thể tiến thêm một bước, nếu đã có cơ hội này, dù bảo hắn làm bất cứ chuyện gì hắn cũng sẽ không tiếc.

Chính vì như thế, đối phương mời hắn làm quản gia, không có quá nhiều chần chờ hắn đã đồng ý.

Đã có quyết tâm liều mạng, quay người lại đi vài bước tới trước mặt đầu sư tử bằng đá bên trái, chân khí trong cơ thể phun trào ra, cả người tràn ngập khí tức mạnh mẽ đạp tới.

Nhìn thân thể mập mạp của tên này dù thế nào cũng không bắt mắt, thế nhưng quả thực thực lực không kém, quyền phong gào thét, mang theo lực lượng to lớn đánh thẳng xuống!

Tuy rằng Chân Khí cảnh không được tính là cao thủ lợi hại gì cả. Thế nhưng đạt đến đỉnh phong cũng có 450 cânlực lượng, dù đầu sư tử bằng thanh ngọc này có phẩm chất cứng rắn, thế nhưng lại giống như thủy tinh dễ dàng bị đánh nát. Nằm tay hạ xuống, một tiếng vang giòn vang vọng.

Răng rắc!

Đầu sư tử đá giá trị mấy trăm vạn rớt xuống dưới, trở thành bụi phấn ở trên đất.

Chương 130: Cả nhà ngươi có khỏe không?

Sư tử đá vốn đã thu hút ánh mắt người khác, giờ khắc này bị người ta đập nát, thanh âm như tiếng chuông lập tức hấp dẫn vô số người chú ý tới.

- Sao thế? Sao lại đánh nát sư tử đá chứ? Chuyện này...

- Tên này... Không phải đầu óc có bệnh đó chứ?

- Thứ này Lăng đại nhân coi như trân bảo, mỗi ngày đều xoa xoa mấy lần, hắn lại dám đánh nát? Người này là ai? Không muốn sống nữa sao?

...

Mọi người đang đi dạo ở trong cửa hàng, tất cả đều ngây người ra.

Tiếng bàn luận của bọn họ còn chưa có kết thúc thì một đội chấp pháp tuần tra đã đi tới. Khi nhìn về phía tình cảnh trước mắt, bọn họ cũng có chút không dám tin tưởng.

Hai đầu sư tử đá này là thứ mà Lăng Thiên Vũ đại nhân yêu thích nhất, mỗi một đầu đều có giá trị mấy trăm vạn, hơn nữa có tiền cũng không thể mua được. Mà tên này xông lại không nói hai lời đã dùng một quyền đập nát...

Con bà nó, hắn muốn tìm chết hay sao?

- Đừng để cho hắn chạy, bắt lấy hắn, Lăng đại nhân sẽ có thưởng cho người nào bắt được hắn!

Giật mình trong chốc lát, một tên đầu lĩnh của đội chấp pháp hô lên.

Ầm Ầm!

Vừa mới dứt lời, tất cả mọi người không có chút do dự nào, cả đám lập tức gầm rú giống như bầy sói, xông về phía Tôn Cường bao vây lấy hắn. Tất cả đều vén tay áo lên, liên tục xoa tay.

- Nhanh như vậy sao?

Không nghĩ tới đội chấp pháp lại đến nhanh như vậy, còn chưa có trở về đến bên cạnh lão gia thì đã bị ngăn cản, Tôn Cường sợ hết hồn, biến sắc nói:

- Ta... Có thể giải thích một chút được không? Kỳ thực là...

- Giải thích cái rắm, đánh hắn!

- Trước tiên cứ đánh hắn một chầu rồi mới lại nói tiếp!

Từng tiếng rống vang lên, lập tức vô số nắm đấm liên tục hạ xuống.

Dám đánh nát sư tử đá ở ngay trước mặt bọn họ, ngươi là ăn tim gấu hay ăn gan báo vậy?

- Ta...

Nhìn thấy nắm đấm ngập trời, suýt chút nữa Tôn Cường đã phiền muộn tới mức phun ra một ngụm máu tươi.

Lão gia, không phải người nói sẽ không có chuyện gì sao? Người là một tên lừa gạt...

Kỳ thực không trách đội chấp pháp phát rồ động thủ, bọn họ tuần tra xử lý tranh cãi, có trách nhiệm bảo vệ tài sản của cửa hàng. Mà sư tử đá lại là thứ mà Lăng đại nhân thích nhất, bị đánh nát ở ngay trước mặt bọn họ. Một khi bề trên trách tội, e rằng tất cả bọn họ sẽ bị cho cuốn gói, vì vậy không giận mới là lạ!

- Ồ?

Trương Huyền đang uống trà chờ Tôn Cường hết bận, đợi nửa ngày cũng không thấy có người tới đây, hắn quay đầu nhìn lại, hai mắt tức thì trợn tròn.

Cái này cũng quá nhanh a!

Không phải sau khi đập vỡ sư tử đá, những người này sẽ đi bẩm báo với Lăng đại nhân kia, sau đó sẽ giải quyết vấn đề hay sao?

Làm sao... Vừa tiến lên không nói hai lời đã động thủ rồi chứ?

- Nhìn dáng vẻ của bọn họ, ta đi qua đó có lẽ cũng sẽ bị đánh...

Khóe miệng giật giật, Trương Huyền ngồi ở tại chỗ không nhúc nhích.

Đùa sao, tuy rằng thực lực của bản thân không kém, thế nhưng cũng không ngăn được nhiều người vây công như vậy a! Cho nên vẫn giả vờ không quen biết cho thỏa đáng...

- Lão gia...

Tôn Cường trong đám người bị điên cuồng đánh thấy lão gia nhà mình liếc mắt nhìn, sau đó lại nhanh chóng xoay đầu qua chỗ khác, hắn rất muốn khóc.

Lão gia, không phải người nói với ta không có chuyện gì hay sao?

- Dừng tay!

Khi đội chấp pháp tuần tra đang đánh tới cao hứng thì một tiếng quát to vang lên, lập tức một người trung niên uy nghiêm nhanh chóng đi tới.Vừa đến trước cửa, nhìn thấy sư tử bằng đá đã nát trên đất, khóe miệng người này liên tục co giật, hiển nhiên vô cùng đau lòng.

Chủ nhân cửa hàng Thiên Vũ Lăng Thiên Vũ!

Sư tử vừa bị đánh nát, đã có người thông báo cho hắn, bằng không, hắn không thể đi ra đây nhanh như vậy.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Lăng Thiên Vũ lạnh lùng nhìn sang.

- Bẩm Lăng đại nhân, vừa nãy chúng ta đang đi tuần tra thì nhìn thấy tên ngông cuồng này dùng một quyền đánh nát sư tử đá của đại nhân. Sau đó muốn chạy trốn, bị chúng ta bắt lấy...

Đầu lĩnh đội chấp pháp bước lên phía trước, vội nói.

- Hắn?

Ánh mắt Lăng Thiên Vũ như muốn giết người, đi vài bước tới trước mặt Tôn Cường.

Giờ khắc này trên người Tôn Cường đã trúng không biết bao nhiêu quyền, y phục cũng bị đánh cho rách nát. May mà hắn còn bảo vệ được khuôn mặt cho nên lúc này mới không bị đánh thành đầu heo.- Tôn Cường?

Lăng Thiên Vũ đã nhận ra được hắn, ngữ khí mang theo vẻ lạnh lẽo:

- Nếu không nói ra được lý do hợp lý, ngươi có tin ta sẽ ném ngươi xuống sông nuôi cá hay không?

- Ta...

Không tự chủ được run cầm cập một hồi, Tôn Cường do dự một chút rồi cắn răng một cái, nói:

- Là lão gia nhà ta bảo ta đập!

- Lão gia nhà các ngươi? Ngươi có lão gia từ khi nào vậy?

Lăng Thiên Vũ sững sờ.

Hắn thân là ông chủ của cửa hàng cho nên cũng biết một chút ít về chuyện của các tiểu nhân vật, tối ngày hôm qua lúc Tôn Cường rời đi, tuy rằng lên giọng, thế nhưng đối với người có thân phận như hắn, hắn không thèm để ý.

- Ngày hôm qua ta mới nhận lão gia, cũng chính là vị kia!

Tôn Cường chỉ tay.

- Cái gì?
Lăng Thiên Vũ hơi nhướng mày nhìn sang bên kia, chỉ thấy Trương Huyền đang quay lưng về bên này, tay nâng chén trà, chậm rãi uống trà. Dường như căn bản không đặt chuyện bên này vào trong lòng.

- Lão gia!

Nói ra lão gia, Tôn Cường thở phào nhẹ nhõm, đi vài bước tới Trương Huyền trước mặt.

- Là ngươi bảo hắn đánh nát sư tử đá của ta?

Đi vài bước tới trước mặt, hai hàng lông mày của Lăng Thiên Vũ nhíu lại, trong ánh mắt mang theo vẻ lạnh lẽo.

Trương Huyền cũng không quay đầu lại, dường như không nghe thấy hắn nói mà vẫn tiếp tục thưởng thức trà, căn bản không để vị Lăng đại nhân ở trước mắt này vào trong mắt.

- Thật là to gan!

- Lăng đại nhân lên tiếng hỏi mà lại không trả lời, quả thực là muốn chết!

- Để hạ nhân đi đánh nát sư tử đá của đại nhân, tên này xui xẻo rồi...

...

Người của độii chấp pháp thấy Lăng đại nhân cao quý tra hỏi mà tên này không những không trả lời m còn không đứng lên, mỗi người đều giận dữ ngút trời, không nhịn được mắng to.

Gia hỏa từ nơi nào chui ra, ra vẻ cái gì chứ?

Dám tới đây càn rỡ, ngươi có tin chúng ta giết chết ngươi hay không?

- Không biết tiên sinh xưng hô như thế nào, vì sao lại phái người tới đánh nát sư tử đá của ta?

Dù sao Lăng Thiên Vũ cũng là người từng va chạm xã hội, cánh tay vung lên ngắt tiếng quát lớn của mọi người.

- Ngồi đi!

Mí mắt của Trương Huyền không thèm nhấc lên mà vẫn tiếp tục uống trà.

Tôn Cường thấy thế vội vàng chạy tới rót đầy chén trà ở phía đối diện.

Nhìn thấy hành động của hắn, lửa giận của Lăng Thiên Vũ dâng trào, sắc mặt âm trầm đáng sợ.

Động tác của đối phương rất rõ ràng, có thể cùng uống trà với hắn, thế nhưng còn chưa xứng để làm cho hắn rót nước!

Từ hai bàn tay trắng, đến cửa hàng Thiên Vũ to lớn như hiện tại. Hắn ngang dọc Thiên Huyền Vương quốc, coi như đường đường là tể tướng, Vương gia gặp hắn nhiều nhất cũng chỉ ngang hàng luận giao, không dám bất cẩn như thế. Người này làm như vậy không khỏi quá ngông cuồng a!

Thế nhưng càng như vậy hắn càng phải áp chế lửa giận của mình.

Nếu đối phương biết thân phận của mình mà còn dám làm như vậy, nhất định sẽ có chỗ dựa. Hắn buôn bán nhiều năm như vậy, nếu như ngay cả một chút tức giận ấy cũng không nuốt trôi thì cũng không có cửa hàng Thiên Vũ như hiện tại.

- Ta hy vọng có thể nghe được một lời giải thích hợp lý!

Híp mắt lại, hắn ngồi xuống ở phía đối diện.

Đối với lời chất vấn của hắn, Trương Huyền vẫn không để ý tới như cũ, vẫn bình tĩnh uống trà, giống như căn bản không nhìn thấy lửa giận của đối phương vậy.

Nước trà rất nóng, hắn uống chừng một phút, ngay khi đối phương ở phía đối diện sắp hết kiên nhẫn, Tôn Cường sợ đến mức sắp tè ra quần thì hắn mới chậm rãi để chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn về phía Lăng Thiên Vũ trước mắt.

Dáng vẻ chừng bốn mươi bảy, tám tuổi, hai hàng lông mày đen nhánh nhếch lên làm cho người ta có một loại cảm giác oai hùng. Chỉ nhìn tướng mạo là có thể nhìn ra, tuyệt đối là nhân vật kiêu hùng.

Không nói gì, Trương Huyền ra hiệu cho Tôn Cường.

- Hồi bẩm lão gia, vị này là ông chủ của cửa hàng, Lăng Thiên Vũ Lăng đại nhân!

Tôn Cường sao không biết ý của hắn chứ, cho nên lại vội vàng giới thiệu.

- Ồ!

Trương Huyền đáp một tiếng, cầm ấm trà lên, chậm rãi rót rồi nói:

- Lăng Thiên Vũ... Cả nhà ngươi có khỏe không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau