THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1256 - Chương 1260

Chương 1256: Thân thể của Trương Huyền (2)

Thực lực của lão sư bọn họ biết rất rõ ràng, một tháng trước khi tách ra mới chỉ là Trọc Thanh cảnh, hiện tại coi như đột phá thì cũng chỉ là Hợp Linh cảnh, so với Hóa Phàm bát trọng... Kém quá nhiều a!

Có thể nói, hai bên căn bản không cùng đẳng cấp, làm sao có thể so sánh được đây?

- Yên tâm đi, thiếu gia đã đồng ý so sánh thì chắc chắn sẽ không thua!

Tôn Cường ở một bên nói.

Vị thiếu gia này, ở trước mặt học sinh rất chú trọng sư đạo tôn nghiêm, đám người Vương Dĩnh đều cho rằng rất khó chiến thắng, không phải là bởi vì không tin, mà là cảm thấy tu vi chênh lệch quá lớn.

Lão sư lại cực kỳ liêm chính, sẽ không có khả năng làm chuyện gì vi phạm đạo đức.

Thế nhưng... Hắn lại không cho là như vậy.

Ở chung lâu như vậy với thiếu gia, đối phương có tính nết gì hắn biết rất rõ, thiếu gia đã làm qua chuyện gì không có nắm chắc chưa?

Thiếu gia đã dám đồng ý, nhất định đã chuẩn bị đánh tên này thành đầu heo rồi, nếu không, trước khi tỷ thí còn muốn mật thất làm gì chứ?

- Sẽ không thua?

Đám người Vương Dĩnh bán tín bán nghi.

Hô!

Lão sư ở giữa đại sảnh nhìn thấy người thanh niên kia dùng hết toàn lực công tới cũng không tránh né, lông mày bỗng nhiên nhướng lên, cánh tay vừa nhấc, cũng vung một quyền ra để ngạnh kháng.

- Tấn công trực diện?

Nhìn thấy hai người đối chiến như vậy, lông mày của mọi người nhảy lên, ngay cả Viên trưởng lão ở bên cạnh cũng nhíu mày, cảm thấy không rõ ràng cho lắm.

Thực lực và phòng ngự của người thanh niên này Viên trưởng lão biết rất rõ ràng, bình thường cường giả Hóa Phàm bát trọng trung kỳ cũng khó mà phá vỡ được. Một tiểu nhân vật Hợp Linh cảnh như ngươi lại dám dùng nắm đấm đối chiến... Không phải muốn chết haysao?

Phanh!

Nắm đấm và nắm đấm đụng nhau, cuồng phong thôi qua chung quanh, khu vực dưới chân hai người đột nhiên nứt ra.

Một quyền đánh trúng đối phương, người thanh niên kia đang hưng phấn thì đột nhiên cảm thấy nắm đấm mình giống như đấm vào trên sắt thép, xương cốt trong lòng bàn tay cảm thấy đau đớn kịch liệt một hồi.

Răng rắc! Răng rắc!

Nắm đấm trong nháy mắt đã bị đánh nát, ngay sau đó hắn đã cảm thấy một cỗ lực lượng khổng lồ dọc theo cánh tay hắn lan tràn lên trên, dường như muốn nghiền ép hắn.

Sưu!

Cả người hắn bay ngược ra.

Bị tu vi hạn chế, lực lượng của phân thân có khả năng không bằng đối phương. Thế nhưng thân thể được luyện chế ra từ Cửu Thiên Liên Thai lại cực kỳ cứng rắn, có thể so với Thần khí... Thanh niên dùng hết toàn lực đánh tới lại giống như bị cái đầu chùy cứng rắn rõ vào, làm sao có thể chịu được cơ chứ?

- Làm sao ngươi có thể có thân thể mạnh như vậy được chứ... Con ngươi co rụt lại, thanh niên này cảm thấy sắp phát điên rồi.

Trong cơ thể hắn có huyết mạch Long Tê, lại còn tu luyện công pháp luyện thể cường đại của gia tộc, có thể nói là đao thương bất nhập, xem như vũ khí Linh cấp thượng phẩm đâm vào trên người cũng chưa hẳn đã có thể đâm rách làn da...

Vừa mới va chạm với nắm tay đối phương thì đã bị chấn cho vỡ xương cốt...

Rốt cuộc ta là người có huyết mạch Long Tê, hay là ngươi?

Tại sao có thể có thân thể cường đại như vậy chứ?

Gào thét một tiếng, đang định ổn định thân hình thì chỉ thấy hoa mắt, thân ảnh của đối phương chẳng biết từ lúc nào đã chợt hiện lên ở sau lưng của hắn.

Phanh!

Thân thể bay về phía sau, lần nữa đụng vào đối phương.

Răng rắc! Răng rắc!

Lần nữa có tiếng giòn vang xuất hiện, xương cốt mà hắn tu luyện không biết bao nhiêu năm tháng, một mực lấy làm tự hào lại lần nữa giòn vang, cũng không biết đã gãy đi mấy cái.

- Ta...

Cảm giác đau đớn mãnh liệt khiến cho hắn phát điên, một cánh tay còn hoàn hảo khác, lập tức xoay khuỷu tay người lại để đánh.

Tên này quả thực là người có nghề trong chiến đấu cận chiến, không thể không nói, chiêu này có phản ứng vô cùng tốt, đổi lại là người tu luyện khác, tất nhiên sẽ phải lách mình tránh né, thậm chí còn phải chống lại.

Nhưng Trương Huyền không nhúc nhích mà chỉ đứng tại chỗ.
Phanh!

Một khuỷu tay đã đánh lên trên đầu Trương Huyền.

- Quá tốt rồi...

Đầu là chỗ yếu nhất trên người, thấy đã đánh trúng chính diện, ánh mắt người thanh niên này sáng lên. Chỉ có điều, vẫn không đợi hắn cao hứng thì đã lần nữa cảm thấy tay cánh tay tê rần.

Xương cốt ở khuỷu tay, không ngờ lại bị chấn vỡ.

- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?

Thanh niên này phát khóc.

Huyết mạch Long Tê của hắn phòng ngự vô địch, vốn hắn cho rằng muốn ngược đối phương sẽ giống như củ cải trắng vậy, muốn thu thập sao thì thu thập thế đó. Lết quả, liên tục ngạnh kháng, đối phương ngay cả đánh rắm cũng không có mà còn làm xương cốt cả người hắn đều vỡ nát...

Cũng giống như bản thân đang đối chiến với một kiện Thánh khí vậy.

Có lầm hay không?

- Cái này...

Viên trưởng lão ở bên cạnh cũng trợn tròn hai mắt.

Dùng nhãn lực của hắn, tự nhiên có thể nhìn ra, Trương sư đều đang bị động bị đánh. Mà bị đánh còn có thể làm cho cường giả tu luyện thân thể xương cốt cả người bị chấn vỡ tới bảy tám phần, cái này... Cũng quá cường đại a!

Đừng nói là người thanh niên kia, xem như thân thể hắn đã tu luyện không biết bao nhiêu năm, nếu như mạnh mẽ chống đỡ cũng không làm được điểm ấy ah!

Chẳng lẽ... Đã nhận lầm thiếu gia, kỳ thật vị Trương sư này mới thật sự có huyết mạch Long Tê, Đào thiếu gia... Không phải?

- Lão sư... Mạnh như vậy sao?

Đám người Vương Dĩnh, Viên Đào, càng kinh ngạc nhìn nhau.

Một tháng không gặp, vốn cho là tiến bộ của bọn họ đã rất lớn rồi, thế nhưng tiến bộ của lão sư... Dường như còn lớn hơn nhiều!

Bị đánh mà còn làm cho xương cốt cả người đối phương vỡ vụn, chuyện này đoán chừng cũng không có người nào làm được a!

Răng rắc! Răng rắc!

Vẻ kinh ngạc cũng xuất hiện ở trên mặt Hoài Vương gia, trong lúc tất cả mọi người đang cảm thấy không kịp phản ứng, không thể tin được thì chỉ thấy Trương Huyền đã lần nữa đánh gãy hai chân người thanh niên này. Hắn yên tĩnh đứng ở trong đại sảnh, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn qua, thanh âm bình tĩnh không bị lay động, không quan tâm hơn thua.

- Xin hỏi... Loại cường độ thân thể này của ta...

- ... Có tư cách làm lão sư của Viên Đào hay không?

Chương 1257: Lấy ơn báo oán (1)

Trong phòng lặng ngắt như tờ.

Tất cả người đều đưa mắt nhìn nhau, một câu nói cũng không nói nên lời.

Ngươi nói thân thể người ta không mạnh, không đủ để chỉ điểm cho huyết mạch Long Tê. Tốt, người ta đứng ở đó, chờ ngươi đánh mà còn có thể khiến cho xương cốt ngươi vỡ nát, ngươi còn có cái gì để nói nữa không?

Mọi người đồng loạt nhìn lại về phía người thanh niên kia, chỉ thấy hắn nằm trên mặt đất, toàn thân vặn vẹo không theo quy tắc nào cả, đã không đứng lên nổi nữa.

- Ngươi... Có tư cách làm lão sư của Đào thiếu gia...

Nước mắt của thanh niên này sắp chảy ra.

Từ khi bắt đầu tu luyện thân thể tới này, lúc nào hắn gặp phải loại chuyện như thế này cơ chứ?

Dùng hết toàn lực đánh người ta, đối phương ngay cả đánh rắm cũng không có, ngược lại còn chấn vỡ xương cốt toàn thân hắn, loại phòng ngự này, đừng nói là hắn, coi như trưởng lão cũng không làm được a!

Ngươi còn là người sao?

Sớm biết thân thể ngươi có lực phòng ngự mạnh như vậy, đánh chết ta cũng không tìm phiền toái ah!

Còn không bằng vừa rồi ngoan ngoãn lăn ra ngoài, chí ít còn không có tổn thương, hiện tại thì tốt rồi... xương cốt cả người vỡ thành như vậy, về sau hắn phải làm sao bây giờ?

- Tu luyện không có tận cùng, mặc dù chúng ta là huyết mạch Long Tê, thế nhưng cũng không phải là vô địch thân thể. Trương sư cũng đã coi như cho ngươi một bài học, để ngươi biết đạo lý sơn ngoại hữu sơn, nhân ngoại hữu nhân!

Than thở một tiếng, ngón tay Viên trưởng lão búng một cái, một viên đan dược đi vào trong miệng người thanh niên này.

Mới vừa rồi đối phương muốn khiêu chiến Trương Huyền, hắn không có ngăn cản, trên thực tế cũng mang theo tâm lý khảo nghiệm, muốn nhìn một chút xem rốt cuộc thân thể của vị Trương sư này như thế nào. Chỉ là nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới lại mạnh như vậy!

Đan dược vào miệng lập tức tan ra, sau một lúc lâu, thanh niên này mới khôi phục một chút, giãy dụa lấy đứng lên, trên đầu có mồ hôi ứa ra.

- Ngươi tu luyện thân thể, hiện tại xương cốt đã vỡ vụn, đan dược nan y, về sau chỉ sợ thân thể sẽ không có cách nào tu luyện được nữa!

Thấy bộ dáng này của hắn, Viên trưởng lão than thở một tiếng.

Tu luyện thân thể, sợ nhất là xương cốt bị hao tổn, hiện tại xương cốt toàn thân đã vỡ không sai biệt lắm, cho dù có thuốc tốt cứu chữa thì chỉ sợ cũng không có khả năng khôi phục lại như lúc ban đầu.

Có thể nói, một thân tu vi của tên này bởi vì một trận chiến này mà trôi theo nước chảy, khó có thể khôi phục.

Mặc dù trong tộc có thánh dược chữa thương có thể chữa cho người ta trở nên hoàn hảo không tổn hao gì, nhưng... Thanh niên này cũng không tính là hạch tâm, huyết mạch cũng không có tinh thuần như vậy, không có thâm niên sử dụng.

- Vâng!

Vẻ mặt người thanh niên này rấ tlaf bi thương.

Thực lực của bản thân hắn ở gia tộc cũng đã không được chào đón, tu vi lại mất, có thể tưởng tượng ra được kết cục sau này nhất định sẽ cực kỳ thê thảm.

- Được rồi, ngã một lần khôn hơn một chút, đối với ngươi cũng không tính là ăn thiệt thòi!

Viên trưởng lão không nói thêm lời nào mà là nhìn về phía Trương Huyền, trong ánh mắt mang theo vẻ bội phục:

- Trương sư tuổi còn trẻ đã tu luyện thân thể tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh, thực sự khiến cho người ta bội phục! Không biết... Có thể hứng thú đến Viên gia ta làm khách hay không? Dùng sự lý giải đối với thân thể và tuổi tác của ngươi. Chỉ cần cố gắng không ngừng, việc trở thành khách khanh cũng chỉ là vấn đề thời gian!

- Đi Viên gia? Hoài Vương gia ở bên cạnh trợn tròn mắt, hô hấp dồn dập.

Vô Cương Viên gia đại biểu cho cái gì, đám người Trương sư không hiểu, thế nhưng hắn lại rất rõ ràng.

Nếu như để cho hắn đi, làm một khách khanh, dù chỉ là một môn nhân bình thường thì nhất định hắn cũng sẽ không có chút do dự nào.

Ngay khi hắn cho rằng vị Trương sư này sẽ trực tiếp đồng ý thì lại thấy đối phương lắc đầu, vẻ mặt rất là khinh thường:

- Không hứng thú!

Thân thể chấn động, Hoài Vương gia rất là sốt ruột:

- Trương sư, ngươi có biết ý nghĩa của việc làm khách khanh Vô Cương Viên gia như thế nào hay không?

- Bất kể nó có ý nghĩa gì thì ta cũng không có hứng thú! Trương Huyền khoát tay áo.

Dù có lợi hại hơn nữa thì cũng chính là một hạ nhân mà thôi, hắn muốn trở thành Danh sư cửu tinh, gia tộc, thế lực gì đó đều là phù vân.

Lại nói, làm khách khanh cho học sinh hắn, hắn cũng không gánh nổi cái danh tiếng này a!

- Vậy thì đáng tiếc...

Thấy hắn cự tuyệt không chút do dự, Viên trưởng lão cũng lắc đầu, than thở một tiếng, lại lần nữa nhìn qua:

- Trương sư, thiếu gia của chúng ta...

Quyết định việc đi hay ở của Viên Đào, vị Trương sư này còn chưa mở miệng. Coi như thực lực của hắn thông thiên cũng không thể trói thiếu gia của mình lại a.

- Ài! Than thở một tiếng, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía tên thiếu niên đang ở cách đó không xa:

- Viên Đào, ngươi tới đây một chút!

- Lão sư!

Sửng sốt một chút, Viên Đào đi tới gần.

Dùng tay xoa đầu của mập mạp, trong ánh mắt của Trương Huyền hiện lên vẻ phức tạp:

- Về đến gia tộc, tu luyện cho tốt, đừng làm hỏng tên tuổi của lão sư!

- Lão sư...

Hai mắt đỏ lên, Viên Đào quỳ rạp xuống mặt đất:

- Con không đi, con muốn đi theo phía sau lão sư...

Trương Huyền lắc đầu:

- Người của Viên gia nắm giữ truyền thừa huyết mạch Long Tê hoàn chỉnh, có lẽ ngươi nên đi cùng hắn. Như vậy, tu vi cũng có thể tăng trưởng nhanh hơn, tiến bộ càng lớn! Đi theo phía sau ta chỉ sẽ trở thành ràng buộc của ngươi mà thôi.

Thân thể Viên Đào cứng đờ.

- Tốt rồi, làm học sinh của Trương Huyền không nên lề mề chậm chạp. Đến gia tộc, tranh thủ sớm kích hoạt thể chất một chút, cũng để cho lão sư nhìn thành tựu của ngươi một chút!

Trương Huyền khoát tay chặn lại.

Mặc dù trong lòng rất không muốn, thế nhưng vẫn nên để cho đối phương đi.

Học sinh cũng giống như chim nhỏ, ngày ngày cuốn lấy chân hắn, coi như dạy dỗ khá hơn nữa thì cũng không bằng giương cánh bay lượn, vẫy vùng ở trên bầu trời bao la.

Bởi vì... Nơi đó mới là thế giới thuộc về hắn!

Chỉ có buông tay để cho hắn bay lượn thì hắn mới có thể càng đi càng xa, mới có thể trải qua mưa gió, trở thành cường giả chân chính.

- Vâng!

Thấy thái độ kiên quyết của lão sư, Viên Đào cắn răng.

- Viên trưởng lão, người học sinh này của ta có chút ngang bướng, về sau làm phiền ngươi quan tâm nhiều hơn!

Sắp xếp Viên Đào xong, Trương Huyền nhìn về phía Viên trưởng lão rồi nói.

- Trương sư chuyện này...

Sắc mặt Viên trưởng lão nghiêm túc, lần nữa nhìn về phía người thanh niên trước mắt, trong mắt tràn ngập vẻ bội phục.

Chương 1258: Lấy ơn báo oán (2)

Tình cảm giữa đối phương và Viên Đào, hắn đã nhìn thấy ở trong mắt. Dù vậy, biết học sinh có đường tốt để đi mà đối phương vẫn không chút chậm trễ tiễn đưa, phần lòng dạ này, phần hiểu biết này, cũng không phải là thứ mà một ít Danh sư có thể so sánh được!

Chỉ cần không vẫn lạc, tuyệt đối vị Trương sư này sẽ tiền đồ vô lượng!

- Viên Đào là học sinh thân truyền của ta, về sau nếu như để cho ta biết hắn bị ủy khuất hoặc là không công bằng, ta sẽ đích thân tìm tới Viên gia!

Nói xong một câu, khuôn mặt Trương Huyền trầm xuống.

Mặc dù thực lực bây giờ của hắn không được. Thế nhưng không có nghĩa là về sau không được, nếu đối phương có can đảm ngược đãi Viên Đào, như vậy hắn cũng sẽ không để ý mà đi xem Viên gia này một chút, nhìn xem rốt cuộc nó có lai lịch gì.

- Yên tâm đi, Đào thiếu gia có cổ mạch hoàn chỉnh như thế, gia tộc chú trọng cũng không kịp, làm sao có thể để người chịu oan ức...

Viên trưởng lão cười cười.

Long Tê cổ mạch hoàn chỉnh như thế, trên vạn năm qua gia tộc chưa từng thấy qua. Bọn họ xem như bảo bối cũng không kịp, làm sao có thể để cho đối phương chịu sự không công bằng cơ chứ.

- Vậy là tốt rồi!

Trương Huyền gật gật đầu, bàn tay duỗi ra, chộp chén rượu trên bàn cách đó không xa rồi nói:

- Ta kính trưởng lão một chén!

- Cái này...

Lần bắt chén rượu này tới thoạt nhìn bình thường không có gì lạ, thế nhưng con ngươi của Viên trưởng lão lại co rụt lại, toàn thân chấn động.

Trương Huyền cách cái bàn khoảng 1m50, khẽ vươn tay đã tóm lấy được, còn không vận dụng một chút chân khí nào, như vậy đã nói rõ... Cánh tay của hắn trong nháy mắt đã tăng vọt lên khoảng cách ít nhất là nửa mét!

Không dựa vào chân khí, cánh tay tăng vọt...

- Chẳng lẽ là... Xương cốt, cơ bắp tu luyện đến bất tử chi cảnh hay sao?

Thân thể Viên trưởng lão cứng ngắc.

Truyền thuyết, thân thể tu luyện đến cảnh giới nhất định, không chỉ cực kỳ cứng rắn mà còn có thể cực kỳ mềm dẻo.

Bất kể xương cốt hay là cơ bắp cũng có thể làm ra được chuyện kéo dài trái ngược lẽ thường, thậm chí bị đánh thành bánh thịt cũng đều có thể khôi phục lại như lúc ban đầu!

Do đó, loại cấp bậc này cũng gọi là bất tử chi cảnh.

Mặc dù không phải là bất tử chân chính, thế nhưng cơ bắp tùy ý kéo duỗi, xương cốt tùy ý chuyển đổi đã rất là nghịch thiên rồi.

Coi như là gia tộc bọn họ, cũng chỉ có lão tổ trong truyền thuyết mới có thể làm được điểm ấy!

Người thanh niên trước mắt này, không vận dụng bất luận chân khí gì mà cánh tay lại tăng vọt hơn nửa thước, coi như không có đạt tới loại cảnh giới này thì cũng còn cách không xa!

Hai mươi tuổi đã tu luyện thân thể tới cực hạn, đạt tới bất tử chi cảnh...

Chuyện này làm sao có thể? Người trước mắt này rốt cuộc là quái thai thế nào chứ?

Khó trách thanh niên kia lại thất bại, loại thân thể cấp bậc này, xem như hắn cũng còn kém xa ah!

Trước đó hắn còn cảm giác đối phương nói tìm tới Viên gia là một câu nói đùa, mà bây giờ, hắn lại không cho là như vậy.

Mặc kệ tu vi đối phương như thế nào, thân thể đã đạt đến cảnh giới bất tử. Như vậy thành tựu sau này sẽ không thể hạn lượng. Cho dù Viên gia truyền thừa vài vạn năm, là gia tộc siêu lớn. Thế nhưng về sau chỉ sợ sẽ run lẩy bẩy ở trước mặt đối phương.

Tràn ngập khiếp sợ, khi lần nữa nhìn lên, chỉ thấy thanh niên trước mắt đã uống chén rượu trong tay xong, lại trở lại mật thất vừa rồi. Khi lần nữa đi ra, trên mặt đã khôi phục vẻ không hề bận tâm như trước.

- Chúng ta đi!

Nói một tiếng, Trương sư nhanh chân bước ra ngoài.

- Đi!

Đám người Trịnh Dương nhìn Viên Đào một cái, sau đó đi theo sát lão sư.

Làm đồng môn lâu như vậy, cùng tu luyện một chỗ cho nên mọi người đã sớm có quan hệ cực kỳ thâm hậu. Hiện giờ một người đột nhiên rời khỏi, trong lòng ít nhiều cũng có không nỡ.

- Trương sư...

Thấy Trương Huyền nói đi là đi, không chút dây dưa dài dòng nào, Viên trưởng lão đang muốn nói gì đó thì chỉ thấy bàn tay của thanh niên cách đó không xa lắc một cái, một cái hồ lô rượuđã bay tới.

Tiện tay tiếp lấy, ngay sau đó đã nghe thấy thanh âm của đối phương vang lên.

- Nốt xương cốt toàn thân lại, sau đó uống bình rượu thuốc này vào, xương cốt toàn thân có thể trở nên hoàn hảo như lúc ban đầu, sẽ không làm ảnh hưởng tới việc tu luyện!
- Cái này...

Sửng sốt một chút, Viên trưởng lão vội vàng đưa hồ lô rượu cho thanh niên cách đó không xa.

Xương cốt của đối phương, vừa rồi hắn đã dùng chân khí để nối xong. Biết rượu thuốc này có khả năng khôi phục thương thế, cho nên hắn không dám do dự mà ngẩng đầu uống vào.

Cô cô cô cục cục!

Rượu thuốc đi vào cổ họng, một dòng nước ấm lập tức dọc theo bụng dưới lan tràn, xương cốt đứt gãy trước đó lập tức xuất hiện cảm giác tê dại. Sau mấy tức qua đi, không cần chân khí duy trì cũng đã có thể đứng thẳng, thương thế trên người đã trở nên hoàn hảo không chút tổn hại, giống như trước đó không bị qua tổn thương vậy.

- Cái này...

Con ngươi hắn co rụt lại, hai mắt người thanh niên này đỏ ửng, kích động tới mức không ngừng run rẩy.

Thân thể Viên trưởng lão cũng cứng ngắc.

- Chữa thương... Thánh dược?

Loại dược vật cấp bậc này, coi như ở trong gia tộc bọn họ cũng vô cùng trân quý, đối phương tiện tay ném ra thứ này, phần ân tình này, thực sự quá lớn!

- Trương sư... Đa tạ!

Thanh niên cũng biết độ trân quý của nó, cho nên lúc này cũng không nhịn được nữa mà trực tiếp quỳ rạp xuống đất.

Vừa rồi hắn mở miệng khiêu khích, ngữ khí cay nghiệt, không những đối phương không có ghi hận mà còn ban cho dược liệu quý giá như thế...

Lấy ơn báo oán, lòng dạ như cốc!

Đây mới thật sự là phong độ của Danh sư!

Khó trách có thể khiến cho Đào thiếu gia thề chết cũng đi theo, loại nhân phẩm này, loại khí độ này, khiến cho người ta kính ngưỡng.

Hắn ở bên này cảm kích, Viên Đào ở một bên cũng xiết chặt nắm tay, nước mắt chảy xuôi xuống phía dưới.

Hắn là người khảo hạch kém cỏi nhất, thế nhưng lão sư không chê hắn, lại còn thu hắn làm học sinh!

Là lão sư đã khiến cho hắn từ một tên tên lỗ mãng công pháp gì cũng không có học qua biến thành cao thủ Hóa Phàm cảnh!

Là lão sư vì giúp hắn tìm kiếm dược liệu kích hoạt thể chất mà đã hao phí vô số tâm huyết!

Là lão sư vì sửa chữa công pháp cho hắn mà thức trắng đêm không ngủ...

Lão sư... Yên tâm đi, sau khi về đến gia tộc, nhất định con sẽ cố gắng tu luyện, không cô phụ sự kỳ vọng của người đối với con!

Trong lòng Viên Đào thầm phát thệ!

Chương 1259: Giao dịch hội (1)

- Tôn Cường, hai ngày này đi tìm chỗ ở, hoàn cảnh phải tốt, cách học viện không xa!

Đi ra Hoài Vương phủ, Trương Huyền quay đầu nhìn về phía Tôn Cường.

Hắn là học viên của Danh Sư học viện, có thể đi vào Sĩ Tử Hải ở lại, đám người Trịnh Dương lại không giống, dựa theo đạo lý bình thường, là không có tư cách ở lại, nguyên nhân chính vì như thế, Hoài Vương đến mời, đám người Hồng sư mới không chần chờ bao lâu liền đáp ứng.

Ở vài ngày không thành vấn đề, nhưng ở lâu, khẳng định sẽ gặp phải chỉ trích, chờ đến lúc đó phiền phức, còn không bằng sớm chuẩn bị, như vậy cũng thuận tiện giảng bài, người càng an nhàn một chút.

- Vâng!

Tôn Cường gật đầu.

Hắn là quản gia, đến một chỗ mới ăn ở sinh hoạt, đều thuộc về trách nhiệm của hắn, chỉ cần mọi người an tâm tu luyện là tốt rồi.

- Lão sư, ta cảm giác sắp đột phá!

Giao phó xong, đang muốn về Sĩ Tử Hải, liền nghe thanh âm của Vương Dĩnh vang lên, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy khí tức toàn thân nàng chảy xuôi, chân khí từ huyệt đạo xao động, tùy thời có thể đột phá!

Nàng là Âm Dương cảnh đỉnh phong, một khi đột phá, chính là Hóa Phàm tứ trọng Trọc Thanh cảnh.

Một tháng này, nàng tu luyện khắc khổ, đã sớm đạt đến đỉnh phong, một mực không tìm được thời cơ, giờ phút này biết trong lòng lão sư khó chịu, tinh thần xao động, thế mà tùy thời có thể xông phá cửa ải.

- Thiên Hùng thú!

Biết đột phá coi trọng cơ duyên, không thể bị dở dang, tinh thần của Trương Huyền khẽ động, câu thông Linh thú ở trên không trung, lập tức trảo một cái, mọi người lăng không mà lên, rơi vào lưng thú.

Mấy chục hô hấp sau liền trở lại Sĩ Tử Hải, an bài đám người Trịnh Dương trước ở gian phòng của mình, lúc này mới đứng ở bên người Vương Dĩnh, thủ hộ nàng đột phá.

Trọc Thanh cảnh, linh hồn, thân thể trọc thanh tách rời, mặc dù có Thiên Đạo công pháp phiên bản đơn giản hóa, đột phá không thành vấn đề, nhưng muốn làm đến chân khí mượt mà như một, linh nhục giao hòa mà bất tương dung, vẫn còn có chút khó khăn.

Biết chỉ có tiếp nhận áp lực đột phá, mới có thể được chỗ tốt lớn nhất, Trương Huyền cũng không ra tay, chỉ thủ hộ thay đối phương.

Cô cô cô cục cục!

Chân khí chạy chồm trong thể nội, huyệt đạo toàn thân mở ra, không ngừng thôn phệ linh khí, đột nhiên Vương Dĩnh hừ lạnh một tiếng, khí tức thô to, dọc theo huyệt Bách Hội trên đầu lâu phun ra ngoài.

Ầm ầm!

Trọc Thanh tách rời, Hóa Phàm tứ trọng Trọc Thanh cảnh!

Đi đến loại cảnh giới này, giống như thoát thai hoán cốt, cả người Vương Dĩnh tựa như biến thành trường kiếm ra khỏi vỏ, tản mát ra khí tức kinh người.

- Đây là... đột phá trên tâm cảnh?

Lông mày Trương Huyền nhảy một cái.
Võ giả giống như Danh Sư, cũng có đột phá ý cảnh, tâm cảnh của người sau, là nhìn rõ phương hướng, mà võ giả, là thiên hướng về chiến đấu.

Bình thường đột phá Trọc Thanh cảnh, coi như thực lực tu vi gia tăng, cũng không khả năng có khí tức bén nhọn như vậy, rất rõ ràng, đây là đột phá trên tâm cảnh, đạt đến cảnh giới cao hơn!

Thanh minh như nước, xích tử như kim!

Xích Tâm cảnh!

- Cơ duyên thật lớn!

Ánh mắt hắn sáng lên.

Cảnh giới võ giả, chân khí thân thể rất trọng yếu, tu luyện đến Trọc Thanh cảnh, tâm cảnh liền càng trọng yếu.

Cái này liên quan đến độ tinh khiết của linh hồn, tâm cảnh bạo tăng, về sau tu luyện liền như rồng vào biển rộng, sẽ càng ngày càng trôi chảy, càng chạy càng nhanh.

Người là động vật có suy nghĩ, bất kể tu luyện hay sinh hoạt, có việc vặt vãnh hỗn loạn, liền vĩnh viễn không thể nào làm được lòng không tạp niệm, hết sức chuyên chú.

Xích Tâm cảnh, chính là bài trừ tất cả tạp niệm, tâm thần như một, chuyên tâm tu luyện, loại tình huống này, tốc độ tu luyện đâu chỉ nhanh gấp mấy lần!

Có thể nói, Vương Dĩnh đi đến loại cảnh giới này, về sau tốc độ tu luyện sẽ càng lúc càng nhanh, vượt xa đám người Trịnh Dương.

- Mặc dù nha đầu này không muốn nói, nhưng cũng có một cái đầu bảo thủ...

Lắc đầu, Trương Huyền cười khổ.

Rất nhiều học sinh, thiên phú của Vương Dĩnh không bằng Triệu Nhã, kiên trì không bằng Lộ Xung, tư duy cấp tiến không bằng Trịnh Dương, giảo hoạt không bằng Viên Đào, đạo lí đối nhân xử thế không bằng Lưu Dương... nhưng cho tới nay, nàng tiến bộ nhanh nhất, hiện tại càng lĩnh ngộ Xích Tâm cảnh! Xem ra tâm tư tỉ mỉ, trầm ổn như nước, mới là thiên phú tu luyện tiến bộ lớn nhất!

- Nàng tu luyện càng lúc càng nhanh, có lẽ rất nhanh sẽ dùng đến công pháp Hợp Linh cảnh, ta còn không có...

Biết đối phương tu luyện đi vào quỹ đạo, không cần tiếp tục thủ hộ, Trương Huyền xoa xoa mi tâm.

Mặc dù hiện tại hắn là Hợp Linh cảnh đỉnh phong, nhưng Hợp Linh cảnh này, là bởi vì nữ tử áo trắng, lại thêm thủ đoạn Vu hồn mới thành công đột phá, mà trong đầu, lại không có hình thành Thiên Đạo bí tịch.

Nhất định phải nắm chặt thời gian tìm kiếm, nếu không, Vương Dĩnh đột phá lần nữa, mình làm lão sư, sẽ đối mặt với cục diện vô công truyền thụ.

Không tiếp tục để ý tu luyện của mấy học sinh, hắn nhấc chân ra khỏi phòng.

- Hồng sư, công pháp bí tịch của Hợp Linh cảnh cùng Kiều Thiên cảnh, có thể tìm tới không?

Tìm được Hồng sư, Trương Huyền hỏi.

- Công pháp bí tịch? Có thể tìm một chút... Ngươi muốn bao nhiêu?

Hồng sư sững sờ.

- Càng nhiều càng tốt!

Trương Huyền gật đầu.

- Ngươi chờ ta một chút, ta đi xem xem...

Hồng sư đi ra ngoài, không lâu sau liền trở về, cầm mấy chục bản thư tịch.

- Tổng cộng bốn mươi bộ bí tịch Hợp Linh cảnh, Kiều Thiên cảnh chỉ có ba quyển!

Mặc dù không biết đối phương muốn những bí tịch này làm gì, nhưng hắn vẫn tìm tới một ít.

Huyễn Vũ đế quốc thông qua khảo hạch tới chỗ này năm mươi vị thiên tài, cơ bản đều là Hợp Linh cảnh, loại công pháp cấp bậc này, tìm ra không khó, nhưng Kiều Thiên cảnh liền không quá dễ dàng.

Cũng chỉ tìm tới mấy quyển ở trên thân đám người Phùng sư, La sư.

- Bốn mươi bộ...

Đưa tay xẹt qua, Trương Huyền lắc đầu.

Đối với những người khác, bốn mươi bộ tuyệt đối là phong phú, nhưng đối với hắn, muốn hình thành Thiên Đạo công pháp, còn thiếu rất nhiều.

Chương 1260: Giao dịch hội (2)

- Đi nơi nào có thể tìm được càng nhiều, càng nhiều càng tốt!

Trả thư tịch lại cho Hồng sư, Trương Huyền nhịn không được hỏi.

- Ngươi... Đến cùng cần bao nhiêu bản?

Thấy bốn mươi bản cũng không đủ, Hồng sư giật nảy mình.

Nhiều công pháp như vậy, coi như hắn muốn xem xong, không có mấy tháng cũng làm không được, thế mà còn chưa đủ, rốt cuộc muốn bao nhiêu?

- Một ngàn bản trở lên!

Trương Huyền nói.

- Một ngàn bản?

Lảo đảo một cái, Hồng sư suýt chút nữa ngã sấp xuống.

Mặc dù Khổng sư sáng lập Danh Sư đường, đủ loại công pháp tầng tầng lớp lớp, như măng mọc sau mưa, nhưng muốn tìm được hơn ngàn bản khác biệt cũng rất khó!

Dù sao, mỗi một bộ công pháp đều ngưng tụ toàn bộ tâm huyết của một người tu luyện, không phải rau cải trắng, chỉ cần hạt giống nhiều, có người chăm sóc, muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.

- Không sai, ngươi biết chỗ nào có thể tìm được không?

Không để ý tới đối phương khiếp sợ, Trương Huyền nói.

- Cái này...

Thấy đối phương không có nói đùa, Hồng sư xoa xoa mi tâm:

- Danh Sư học viện khẳng định có, đừng nói mấy ngàn bản, hơn vạn bản cũng có thể tìm tới...

Danh Sư học viện, hội tụ Danh Sư thiên hạ, đủ loại công pháp, bí tịch, đừng nói mấy ngàn, hơn vạn cũng có thể tìm tới, chỉ là hiện tại Trương sư còn không phải học sinh chính thức của học viện, càng không có học phần, muốn xem sách, khẳng định là làm không được.

- Đúng rồi!

Thì thầm một hồi, đột nhiên ánh mắt Hồng sư sáng lên:

- Mấy ngày nay tân sinh có giao dịch hội, cũng có bán ra công pháp bí tịch, có thể đi qua nhìn một chút, Sĩ Tử Hải nhiều tân sinh như vậy, tìm chừng một ngàn bản hẳn không khó lắm!

- Giao dịch hội?

Trương Huyền sững sờ.

- Ừm! Tân sinh từ các đại đế quốc đến đây, cơ bản đều có công pháp tu luyện thuộc về mình, cũng mang theo đặc sản thuộc về quốc gia mình, trước mấy ngày khảo hạch, sẽ tổ chức giao dịch hội, một là để mọi người quen biết một chút, thứ hai cũng có thể giao lưu vật tư, kinh nghiệm tu luyện, làm cho tất cả mọi người đều tiến bộ, dễ dàng thông qua khảo hạch hơn! Hồng sư nói.

- Tốt, giao dịch này sẽ ở nơi nào? Đi qua nhìn một chút!

Nghe được còn có thịnh hội như thế, ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

- Ngay trên thuyền ở giữa Sĩ Tử Hải giao dịch!

Hồng sư chỉ chỉ.

Ở giữa Sĩ Tử Hải là một hồ nước lớn, vốn cho rằng chỉ là dùng thưởng thức, không nghĩ tới chỗ giao dịch lại bố trí ở phía trên.

Đi ra tiểu viện, đi đến bên hồ, chỉ chốc lát liền tới gần, mặc dù đã vào xuân, nhưng hàn ý mùa đông còn không có triệt để tiêu tán, gió nhẹ dọc theo mặt hồ thổi tới, mang theo ý lạnh thấu xương.

Dọc theo mặt hồ nhìn vào trong, bên ngoài mấy ngàn mét quả nhiên thấy một lâu thuyền cự đại vắt ngang trong đó, từ xa nhìn lại, dòng người như thoi đưa, nhiều vô số kể.

- Nơi đó có thuyền nhỏ đưa đò...

Khoảng cách mấy ngàn mét, không có con đường, Hồng sư nhìn quanh hai bên một vòng, lập tức thấy được một thuyền nhỏ đưa đò, hai người đi tới.

- Đi giao dịch hội cần bao nhiêu linh thạch?

Đi tới gần, Hồng sư hỏi.

- Một linh thạch trung phẩm!
Đưa đò chính là một vị lão giả, mí mắt nhấc lên nói.

- Một linh thạch trung phẩm? Ngươi đoạt ah!

Con mắt Trương Huyền trợn tròn.

Chỉ chút khoảng cách ấy, một linh thạch hạ phẩm cũng cảm thấy quý, lại muốn một trung phẩm, tên này quá hắc đi!

- Đoạt? Nếu như cảm thấy mắc, có thể đạp nước đi qua ah! Đây là Sĩ Tử hồ, bên trong Linh thú Hóa Phàm thất, bát trọng chỗ nào cũng có, chết đừng trách ta không có nhắc nhở ngươi!

Dường như đã sớm nhìn quen loại tràng diện này, lão giả cười nhạt một tiếng.

Trên lục địa có Linh thú, trong nước càng nhiều, thậm chí chủng loại so với trên lục địa còn muốn phức tạp.

Hồ nước khổng lồ như vậy, nắm giữ rất nhiều Linh thú cấp cao, Hóa Phàm thất, bát trọng không tính là gì.

Tu vi đến Hợp Linh cảnh, coi như không thể phi hành, đạp nước mà đi cũng không khó khăn, chỉ là... nếu trong hồ có Linh thú, liền không dám làm như thế, hơi không cẩn thận liền có khả năng bị nuốt, Thần Tiên khó cứu.

- Cái này...

Hồng sư chần chờ một chút, đang nghĩ có nên ngồi thuyền hay không, chỉ thấy một linh thạch trung phẩm rơi vào trong tay lão giả, ngay sau đó hai bóng người nhoáng một cái, rơi vào trên thuyền.

- Nhà đò, lái thuyền!

Định thần nhìn lại, không phải người khác, chính là Phong sư huynh cùng thanh niên trước kia bị Trương Huyền một chỉ đánh tan.

Đứng trên thuyền, nhìn mái chèo trong tay lão giả, đẩy ra mặt nước, chậm rãi tiến lên, vẻ mặt thanh niên cười nhạo nhìn lại:

- Một linh thạch cũng luyến tiếc, còn muốn đi giao dịch hội...

Vị Trương sư này ở trước mặt mọi người, một ngón tay đánh bại Phong sư huynh của hắn, mặc dù hạ thủ lưu tình, nhưng cũng để hắn rất mất thể diện, do đó, trong lòng hắn vẫn có ý kiến rất lớn.

Lúc này thấy Trương sư thực lực như thế, lại ngay cả một linh thạch trung phẩm cũng không bỏ được, lập tức mở miệng chế giễu.

Bất quá lời còn chưa nói hết, liền thấy hai người ở trên bờ lăng không nhảy một cái.

Hô!

Rơi vào trên lưng một con Thiên Hùng thú to lớn.

Linh thú to lớn, cánh màu tím khẽ vỗ, mặt nước dập dờn ra tầng tầng gợn sóng, thổi đến thuyền nhỏ run rẩy, suýt chút nữa lật rơi, thời gian nháy mắt liền biến mất, bay về phía lâu thuyền.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau