THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1251 - Chương 1255

Chương 1251: Còn chưa cút ra ngoài đi! (1)

Hoài Vương phủ bao la vô biên, đủ loại kiến trúc tầng tầng lớp lớp không nhìn thấy tận cùng, vô số hộ vệ kim giáp đi tới đi lui, khiến cho người ta có một loại cảm giác tay cầm vạn quân mà cũng không có cách nào xông vào.

Khó trách còn chưa tới thì Hồng sư đã lo lắng như vậy, chỗ này thật là đầm rồng hang hổ.

- Lúc những binh sĩ này hành tẩu, không bàn mà hợp với trận pháp, chiến lực phi phàm!

Làm Trận Pháp sư, hắn rất dễ dàng để nhìn ra những binh sĩ này, thoạt nhìn đi lại không quy tắc gì. Thế nhưng trên thực tế lại có dấu vết để lần theo, hành động phối hợp tạo thành một đại trận hợp kích.

Một khi có người tiến công thì lập tức có thể đưa ra phản kích, phóng ra sức chiến đấu và lực lượng rất kinh người.

- Bọn họ sẽ không có chuyện gì, nếu như đối phương muốn đối phó với bọn họ, chỉ cần tùy tiện phái ra một đội ngũ thì Huyễn Vũ đế quốc ẽ không có người nào có thể chống lại được. Cũng không cần thiết phải phí công lớn như vậy...

Nhìn thấy Vương phủ cường đại như thế, Trương Huyền lại càng thở phào nhẹ nhõm.

Loại binh sĩ này chỉ cần phái mấy người đi qua thì đám người Hồng sư sẽ khó mà chống chọi được, cần gì phải vẽ vời cho thêm chuyện ra, lại còn nói mời đi qua đó?

Trước mặt võ lực tuyệt đối, giải thích nhiều thì ngược lại sẽ càng phiền phức.

- Trương sư, mời người chờ đợi ở đây, hiện tại ta sẽ đi bẩm báo cho Vương gia!

Chỉ chốc lát sau hắn đã đi tới một lương đình, hộ vệ nói một tiếng, sau đó xoay người đi thẳng về phía trước.

Trương Huyền biết quy củ cho nên cũng không vội vã, tiếp nhận nước trà được một thị nữ bưng lên, lại chậm rãi nhấm nháp.

Không thể không nói, đạo đãi khách của Hoài Vương phủ không có chỗ nào có thể bắt bẻ, lá trà đều vừa mới hái, mùi thơm ngát xông vào mũi, khiến cho người ta dư vị vô cùng.

Vừa mới uống trà, Trương Huyền cũng nhân cơ hội này vận chuyển Minh Lý Chi Nhãn rồi lặng lẽ quan sát.

Nhìn một hồi, hắn không nhịn được lắc đầu.

Mặc dù vương phủ này đã bố trí rất tốt, binh sĩ cũng rất mạnh, thế nhưng ở dưới Minh Lý Chi Nhãn chiếu xuống, sơ hở cũng rất nhiều.

Nếu như không phải là vì đám người Viên Đào, coi như bằng vào thực lực của hắn bây giờ thì cũng có thể nhẹ nhõm ra vào mà không bị phát hiện ra.

- Trương sư!

Đang quan sát khắp nơi thì chỉ thấy tên hộ vệ vừa đi đã vội vã đi tới:

- Vương gia cho mời!

- Ừm!

Thu hồi ánh mắt, trên mặt Trương Huyền lần nữa khôi phục lại vẻ không hề bận tâm. Hắn đứng dậy, đi theo sau lưng hộ vệ đi thẳng về phía trước.

Vòng qua mấy đầu hành lang, không lâu sau, một đại sảnh rộng rãi cao lớn đã xuất hiện ở trước mắt.

- Vương gia, Trương sư đã đến!

Đi vào đại sảnh, hộ vệ lập tức ôm quyền rồi lui ra ngoài, lúc này Trương Huyền mới nhìn về phía trước.

Trong căn phòng có một người trung niên dáng vẻ uy nghiêm ngồi ngay ngắn ở trung tâm, ở hàng ghế của khách bên cạnh là một lão giả tóc trắng, sau lưng thì có một thanh niên đang đứng đó. Trong phòng chỉ có ba người.

Trên người trung niên kia mang theo khí thế ở vị trí cao, hẳn là người gọi là vương gia, còn lão giả tóc trắng, vẻ mặt thản nhiên, khiến cho người ta nhìn không thấu sâu cạn. Ngược lại người thanh niên kia khí tức trong người không giữ lại một chút nào, không ngờ lại là một vị siêu cấp cường giả Hóa Phàm bát trọng sơ kỳ!

Hai mươi tuổi Hóa Phàm bát trọng!

Coi như là ở tỏng Hồng Viễn đế quốc chỉ sợ cũng là đỉnh tiêm bên trong đỉnh tiêm.

Nhìn lướt qua, Trương Huyền đi tới giữa phòng, sau đó ôm quyền nói:

- Danh sư Trương Huyền, bái kiến Hoài Vương gia!

- Ngươi chính là Trương Huyền?

Người trung niên còn chưa lên tiếng thì người thanh niên hai mắt như điện kia đã lạnh lùng nhìn lại.

Thấy tên này nói chuyện không khách khí một chút nào, Trương Huyền không thèm để ý, cũng không cần trả lời đối phương mà xoay người ngồi lên bên trên ghế cho khách ở phía đối diện.

- Ta đang nói chuyện với ngươi, ngươi không nghe thấy sao?

Thấy bộ dáng này của hắn, khuôn mặt người thanh niên kia lập tức trầm xuống.

Mặc dù hắn đứng ở sau lưng lão giả kia, thế nhưng thực lực Hóa Phàm bát trọng, bất kể đi đến đâu cũng đều là đại nhân vật có mặt mũi. Vừa lên tiếng tra hỏi, thế mà đối phương lại không thèm để ý, quả thực quá không coi ai ra gì.

- Ta nghe thấy rõ!

Trương Huyền xoay đầu lại, vẻ mặt rấ tlaf thành thật.

- Như vậy... Vì sao lại không trả lời? Thanh niên kia khẽ nói.

- Hoài Vương gia, mục đích ta tới đây chắc hẳn ngươi cũng có thể đoán ra được!

Trương Huyền lần nữa ôm quyền, nhìn về phía người trung niên ở giữa.

- Ngươi...

Thấy đối phương lần nữa xem nhẹ hắn, trước mắt người thanh niên kia tối sầm lại, thiếu chút nữa đã ngất đi.

Ta đang nói chuyện với ngươi, rốt cuộc ngươi có nghe hay không?

- Trả lời vấn đề ta hỏi trước đã! Khi đó tự nhiên Vương gia sẽ trả lời vấn đề của ngươi!

Cắn răng, người thanh niên kia gầm thét.

- Tốt!

Trương Huyền gật đầu:

- Ngươi nói đi!

- Ta hỏi ngươi có phải là Trương Huyền hay không!

Người thanh niên kia khẽ nói.

Trương Huyền lần nữa nhìn về phía Hoài Vương:

- Ta nghe nói, mấy học sinh của ta bị vương gia mời tới làm khách, hôm nay ta tới đây chính là muốn dẫn bọn hắn trở về!

- ...

Thân thể nhoáng một cái, người thanh niên kia suýt chút nữa đã không có chịu được mà tức ngất đi.

Cho tới lúc này hắn nào không biết đối phương đang đùa hắn, đối phương căn bản không có tính toán trả lời câu hỏi của hắn!

- Dám trêu chọc tại ta, ngươi có biết ta là ai không?

Gầm thét một tiếng, khí tức toàn thân của người thanh niên này dâng trào, giống như là đại dương mênh mông.

Mặc dù tu vi của hắn không bằng Diệp Vấn Thiên, thế nhưng trên phương diện lực lượng dường như càng thêm hùng hậu, nhất là sau khi nổi giận, thân thể giống như tăng lên gấp đôi, bắp thịt trần trụi bên ngoài cuồn cuộn vào một chỗ, khiến cho người ta có một loại cảm giác dữ tợn, vừa nhìn đã biết thân thể cực mạnh.

- Ngươi?

Thấy đối phương nổi giận, khuôn mặt Trương Huyền không thay đổi, mí mắt vừa nhấc, nói:

Chương 1252: Còn chưa cút ra ngoài đi! (2)

- Ta chẳng cần biết ngươi là ai. Tại hạ là Danh sư được Danh sư đường sắc phong, một mình chống chọi với Dị Linh tộc. Cho dù đi đến bất kỳ nơi nào cũng sẽ được tôn sùng và kính ngưỡng. Một võ giả nho nhỏ như n gươi mà cũng dám tùy tiện ở trước mặt ta? Ai cho ngươi lá gan này?

Trong khi nói chuyện, tâm cảnh vận chuyển, bên trong thanh âm mang theo Sư Ngôn thiên bẩm, phối hợp với khí thế của trời nhận Danh sư tự mang, khiến cho người ta có một loại cảm giác uy nghiêm không thể xâm phạm.

Khiến cho người ta cảm thấy việc khinh nhờn hắn tựa như đang khinh nhờn Thần Linh vậy.

- Ta...

Thanh niên này lập tức sững sờ.

Danh sư, được gọi là thiên hạ đệ nhất chức nghiệp, không phải chỉ là cái tên êm tai mà còn có địa vị đủ cao. Tất cả các chức nghiệp giả, tất cả võ giả, đều phải kính trọng.

Một khi xúc phạm Danh sư tương đương với đang gây hấn với Danh sư đường, khiêu khích toàn bộ nhân tộc!

Đây là uy nghiêm của Danh sư, cũng là sự tôn trọng vốn có với loại nghề nghiệp này.

Cũng giống như Hoàng đế vậy, dám chửi ngay mặt một câu, chẳng cần biết ngươi là ai cũng sẽ chém đầu cả nhà ngươi.

Mặc dù Danh sư không có nghiêm khắc như thế, thế nhưng cũng không phải là chức nghiệp mà người nào cũng có thể hô to gọi nhỏ ở trước mặt. Nếu không, Danh sư đường còn lập quy củ, bình định thiên hạ như thế nào nữa chứ?

Thanh niên này nhìn thấy hắn, chỉ mới nghĩ thực lực đối phương không mạnh, cho nên muốn cho một đòn ra oai phủ đầu. Kết quả hắn đã quên một việc, bị chất vấn ở trước mặt, lại tăng thêm Sư Ngôn thiên bẩm cho nên lập tức bị nghẹn lời, khuôn mặt trắng bệch.

Thấy hắn bị tâm cảnh của mình áp chế, không có phản ứng, Trương Huyền nhướng mày, tiếp tục nói:

- Hoài Vương phủ, ta là khách nhân, vương gia còn chưa lên tiếng mà ngươi, một người hầu đứng bên cạnh lại hô to gọi nhỏ, còn để Vương gia vào mắt nữa hay không? Ngươi có để vị tiền bối phía trước này vào mắt hay không?

- Ta...

Thân thể người thanh niên kia nhoáng một cái, khí thế rào rạt vừa rồi lập tức tan thành mây khói, thân thể không tự chủ được run rẩy.

Mới vừa rồi hắn mới nghe thấy đối phương là Trương Huyền cho nên muốn dạy dỗ, thế nhưng lại quên trưởng lão còn ở phía trước. Cũng đã quên mình đang làm khách ở Hoài Vương phủ, quả thật đã đi quá giới hạn.

- Coi thường trưởng ấu, coi thường tôn ti, không biết thân phận, không biết cao thấp... Nơi này không chào đón ngươi, còn chưa cút ra ngoài đi!

Trương Huyền hất ống tay áo lên.

- Ta, ta...

Thanh niên kia nói không ra lời, khuôn mặt càng ngày càng trở nên khó coi, chần chờ một lát, sau đó hắn mới nhấc chân đi ra ngoài.

Hiện tại tâm cảnh khắc độ của Trương Huyền đã đạt đến 19. 1, so với Danh sư lục tinh bình thường cũng còn cường đại hơn không ít, mặc dù người thanh niên này là cường giả Hóa Phàm bát trọng. Thế nhưng so sánh với hắn vẫn kém nhiều lắm.

Liên tục nói vài câu, từng câu đâm trúng tâm khảm, khiến cho hắn đã mất phương hướng của bản thân.

- Cái này...

Vị trung niên Hoài Vương ở giữa phòng cùng lão giả đang ngồi không nghĩ tới vị Trương sư này mới nói hai câu đã mê hoặc người thanh niên kia tới mức cái gì cũng không biết, xoay người rời đi. Hai người nhìn nhau, hai mắt nhìn nhau.

Không phải nói vị này là Danh sư tứ tinh hay sao?

Làm sao ngay cả cường giả Hóa Phàm bát trọng cũng trúng chiêu cơ chứ? - Được rồi!

Rơi vào đường cùng, lão giả lắc đầu.

Ầm ầm!

Thanh âm không vang, thế nhưng lại giống như là sấm sét nổ lên bên tai.

Thân thể người thanh niên kia cứng đờ, tinh thần bị Sư Ngôn thiên bẩm của Trương Huyền mê hoặc lập tức khôi phục lại, hắn mạnh mẽ xoay người. Lúc lần nữa nhìn qua, ánh mắt hận không thể ăn tươi nuốt sống Trương Huyền.

Hắn muốn điên rồi.

Đường đường là cường giả Hóa Phàm bát trọng, vốn nghĩ vị Trương Huyền này tới đây hắn sẽ ra oai phủ đầu, giáo huấn đối phương một chút. Kết quả vừa nói hai câu đã bị mê hoặc, trực tiếp đi ra ngoài, cảm giác buồn bực mãnh liệt khiến cho hắn sắp bạo tạc.

- Ta muốn giết ngươi!

Rít lên một tiếng, bàn chân thanh niên kia đạp mạnh, muốn vọt tới phía trước.

- Đủ rồi, còn ngại mất mặt không đủ hay sao?

Lão giả nhíu mày một cái.

- Vâng!

Toàn thân chấn động, khí thế trên người thanh niên này lập tức tan thành mây khói, trực tiếp thối lui ra đằng sau, không nói thêm gì nữa. Chỉ có điều, hai mắt nhìn về phía Trương Huyền vẫn giống như là nhìn cừu nhân giết cha, hận không thể băm hắn thành tám mảnh.

Đối với loại ánh mắt này, Trương Huyền không thèm để ý tới.

Mặc dù hắn không phải là đối thủ của đối phương, thế nhưng nếu gặp được ở chỗ khác, quả thực trong vài phút có thể giết chết được mười người, tám người. Trong tay hắn có nhiều khôi lỗi Thánh vực như vậy cũng không phải là ăn chay.

Không để ý tới người thanh niên này, ánh mắt hắn lại rơi vào trên người lão giả kia.

Uy lực Sư Ngôn thiên bẩm của hắn lớn thế nào, trong lòng hắn rất rõ ràng, sau khi bị mê hoặc, khó mà tỉnh lại, lão giả này mới chỉ nói một câu đã khiến cho hắn khôi phục như lúc ban đầu, thực lực rất mạnh mẽ, quả thực là đáng sợ!

Chỉ sợ đã vượt qua bất luận kẻ nào mà hắn đã từng gặp. Ngay cả vị Mạc Cao Viễn Mạc sư trước đó, có lẽ cũng không có loại năng lực này.

- Học sinh của Trương sư quả thực đang làm khách ở quý phủ ta, đi mời bọn họ tới đây!

Thấy thái độ của hai bên không đúng, người trung niên Hoài Vương kia xấu hổ cười cười, vội vàng quay đầu phân phó một tiếng.

Một người hầu vội vã đi xuống.

- Vậy thì đa tạ Vương gia!

Nghe được quả nhiên là tại làm khách, dường như không có đối bọn hắn làm cái gì, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, đồng thời tràn ngập nghi hoặc:

- Mấy học sinh của tại hạ có chút ngang bướng, sẽ không có quấy rầy Vương gia đó chứ? Nếu như có chỗ nào đắc tội thì Trương Huyền ta nguyện ý một mình gánh chịu!

- Quấy rầy? Làm sao có thể cơ chứ? Mấy vị học sinh của Trương sư thiên phú dị bẩm, ta thích cũng không kịp...

Biết muốn giấu diếm Danh sư nhất định sẽ không che dấu nổi, cho nên Hoài Vương lắc đầu, không tiếp tục khách sáo nữa mà trực tiếp nói ra lý do:

- Thực không dám giấu giếm, sở dĩ mời mấy vị học sinh của Trương sư tới đây là được Viên trưởng lão nhờ vả!

- Viên trưởng lão?

Trương Huyền nghi hoặc.

Cái gì mà Viên trưởng lão? Hắn cũng không nhận ra, mời học sinh của mình tới đây làm cái gì cơ chứ?

- Tại hạ Viên Thành, chính là trưởng lão Viên gia trong Vô Cương đế quốc!

Lão giả trước người thanh niên kia vuốt vuốt chòm râu, nói.

- Ngươi chính là Viên trưởng lão? Vô Cương đế quốc?

Trương Huyền sững sờ.

Trên đường tới đây, Ngọc Phi Nhi cũng đã giảng với hắn về rất nhiều đế quốc nhất đẳng có đẳng cấp tương đương với Hồng Viễn đế quốc, và các đế quốc nhị đẳng cấp dưới của bọn họ.

Mà Vô Cương đế quốc này, hắn lại chưa từng nghe qua.

Chẳng lẽ... Là phong hào đế quốc?

Chương 1253: Viên Đào lai lịch (1)

Phong hào đế quốc, so với đế quốc nhất đẳng còn cao hơn một cấp bậc, có Thất Tinh Danh sư tọa trấn, quốc lực cường thịnh.

Thanh niên này gầm loạn không kiêng nể gì như thế, mà Vương gia cũng không có tức giận, ngược lại còn đứng ra hoà giải, điều này đã nói rõ bất kể thân phận hay là địa vị của hai người này đều cực cao.

Nếu thật là người của Phong hào đế quốc, như vậy cũng có thể nói thông được.

Cũng giống như Ngọc Phi Nhi công chúa và Hình Viễn vậy, đi tới Huyễn Vũ đế quốc, Diệp Vấn Thiên cũng phải cẩn thận nói chuyện, không dám vi phạm.

- Không sai!

Lão giả cười cười, nhìn lại:

- Trương sư tuổi còn trẻ mà tâm cảnh đã siêu việt Danh sư lục tinh bình thường, thiên tư rất mạnh, coi như trong các Danh sư mà ta gặp phải cũng coi như không yếu, quả thật là anh hùng xuất thiếu niên!

- Siêu việt Danh sư lục tinh bình thường?

Hoài Vương gia sững sờ, giật nảy mình.

Vị Trương Huyền này hắn đã phái người nghe qua, chỉ là một Danh sư tứ tinh trong Huyễn Vũ đế quốc mà thôi, nhiều nhất chỉ là nửa bước ngũ tinh. Vốn hắn cho rằng coi như có thể thành tài thì cũng phải không biết bao nhiêu năm về sau, không nghĩ tới tâm cảnh đã cao như vậy!

Tâm cảnh khắc độ là thứ khó tu luyện nhất.

Rất nhiều người tu vi đã đếm, thế nhưng khảo hạch đẳng cấp Danh sư lại không được, cũng bởi vì tâm cảnh không đạt tới.

Mà người trước mắt này, tu vi còn thấp, tâm cảnh lại rất cao. Như vậy đã nói rõ chỉ cần thời gian đầy đủ thì chuyện Danh sư lục tinh sẽ là chắc chắn.

Tùy ý để cho loại người này trưởng thành, tất nhiên có thể vang danh thiên hạ, có lẽ... Sau này nhất định phải kết giao một phen thật tốt mới được.

Nghe thấy đối phương phân tích, Trương Huyền cũng nhíu mày một cái.

Tâm cảnh của hắn đạt tới 19. 1, không dùng Văn Lý Thạch đo lường thì coi như Danh sư lục tinh cũng không nhìn ra được. Mà đối phương lại một câu nói ra, nhãn lực rất mạnh mẽ, tu vi cực cao, có thể nói là kinh khủng.

Vẻ mặt nghiêm túc, Trương Huyền ôm quyền:

- Viên trưởng lão quá khen rồi!

- Tu vi, thiên phú là thứ không có cách nào nói một câu quá khen là được! Trương sư họ Trương, không biết có quan hệ gì với quý tộc Trương gia Thánh Nhân?

Viên trưởng lão có chút nghi ngờ nhìn qua.

- Quý tộc Thánh Nhân? Trương gia?

Trương Huyền khẽ lắc đầu: - Cũng không nhận ra, không có quan hệ!

Hắn chính là một cô nhi, càng là người xuyên việt, cái gì mà quý tộc Thánh Nhân, cái gì mà Trương gia, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua.

- Không biết sao?

Viên trưởng lão sửng sốt một chút, lập tức cười một tiếng:

- Mặc kệ có quan hệ hay không, có thể hai mươi tuổi tu luyện tâm cảnh tới mức độ lợi hại như thế, làm việc vừa trầm ổn vừa có độ, không kiêu không gấp. Khó trách Đào thiếu gia coi trọng ngươi như thế, chỉ nhận lão sư như ngươi, nói cái gì cũng không nguyện ý từ bỏ!

- Đào thiếu gia?

Trương Huyền nhíu mày:

- Ngươi nói chính là... Viên Đào?

Học sinh của hắn cũng chỉ có mấy người như vậy, đối phương lại nói họ Viên, muốn đoán ra cũng không khó.

Chỉ là... Viên Đào không phải là cô nhi hay sao? Sinh trưởng ở trong Địa Hoàng thành Thiên Huyền vương quốc sao? Từ lúc nào đã biến thành thiếu gia Viên gia gì đó trong Vô Cương đế quốc cơ chứ?

- Không sai, chúng ta cũng chỉ căn cứ huyết mạch cộng minh cho nên mới vừa tìm tới thiếu gia. Sau khi nghe thiếu gia giải thích thời gian ở cùng với ngươi, trong khoảng thời gian này cũng may nhờ có ngươi chiếu cố!

Viên trưởng lão khẽ gật đầu.
- Cái này...

Trương Huyền vò đầu.

Huyết mạch cộng minh, tìm kiếm... Chẳng lẽ, Viên Đào là thiếu gia thất lạc nhiều năm của Viên gia này? Cái này... Khó tránh khỏi có chút quá không thể tưởng tượng nổi a!

Nếu thật sự là như thế, nhất định Viên gia sẽ rất là đáng sợ, làm sao có thể đặt cái gọi là thiếu gia vào trong chỗ xa xôi như Thiên Huyền vương quốc này cơ chứ?

- Trương sư làm lão sư của Đào thiếu gia, không biết ngươi có biết thân hắn có cổ mạch hay không?

Dường như nhìn ra điểm nghi hoặc của hắn, Viên trưởng lão cười hỏi.

- Hắn nắm giữ Long Tê cổ mạch!

Trương Huyền gật đầu.

Huyết mạch của Viên Đào, từ lần đầu tiên nhìn thấy hắn đã dùng Thiên Đạo thư viện để đo lường ra, chính vì vậy, cho nên mới chiêu thu làm học sinh.

Huyết mạch giống như thân thể Tiên Thiên vậy, chia làm nhiều loại, cổ mạch, tân mạch, truyền thừa, biến dị...

Huyết mạch Long Tê chỉ có Thượng Cổ mới có, là một trong các huyết mạch phòng ngự đứng đầu, vô địch, rất là cường đại.

Hắn quen biết nhiều người như vậy, thậm chí ngay cả Mạc Cao Viễn cũng không nhận ra được, đối phương vừa nhìn một cái đã biết hắn thân cư cổ mạch, chỉ sợ quả thực có quan hệ huyết mạch với Viên Đào.

- Quả nhiên Trương sư thật là tinh mắt!

Viên trưởng lão gật đầu:

- Không sai, quả thực Đào thiếu gia nắm giữ Long Tê cổ mạch tinh thuần nhất trong gia tộc, hơn nữa không nghĩ tới lại bị Trương sư kích hoạt!

- Gia tộc?

- Vô Cương Viên gia chúng ta dùng Long Tê cổ mạch để quật khởi, toàn gia tộc đều nắm giữ loại huyết mạch này. Chỉ là nương theo thời đại xa xưa, huyết mạch càng ngày càng mỏng manh!

Cảm khái một tiếng, hai mắt Viên trưởng lão tỏa sáng:

- May mắn, trời thương chúng ta! Đời này, để cho Đào thiếu gia nắm giữ cổ mạch hoàn chỉnh, đồng thời còn để cho chúng ta thuận lợi tìm tới. Việc chấn hưng gia tộc nằm ở trong tầm tay!

- Cái này...

Chương 1254: Viên Đào lai lịch (2)

Trương Huyền sửng sốt, lập tức nhớ tới lời nói của người thanh niên vừa rồi.

Tên này bắp thịt toàn thân kéo căng lên, vừa nhìn đã biết tu luyện thân thể cực mạnh, vốn hắn cho rằng là hắn am hiểu loại này, hóa ra là cùng một gia tộc với Viên Đào, trong cơ thể cũng nắm giữ huyết mạch Long Tê.

Huyết mạch Long Tê, phòng ngự vô địch, tu luyện tới cực hạn, thân thể so tu vi chân khí còn cường đại hơn.

Khó trách trước đó hắn đã nghi hoặc, máu của Long Tê thuộc về cổ mạch, cực kỳ thưa thớt, làm sao lại xuất hiện ở trên người Viên Đào cơ chứ? Không nghĩ tới sau lưng của hắn lại có một gia tộc to lớn như vậy.

- Viên Đào đã là thiếu gia của gia tộc các ngươi, tại sao lại lưu lạc đến Thiên Huyền vương quốc cơ chứ?

Thực sự không nhịn được nữa cho nên Trương Huyền mới nói ra nghi ngờ trong lòng.

Đại gia tộc như thế làm sao sẽ để thiếu gia có huyết mạch tinh thuần như thế lưu lạc bên ngoài cơ chứ?

- Đây là chỗ bất đắc dĩ của loại gia tộc cổ mạch như chúng ta, huyết mạch nương theo thời gian trôi qua sẽ càng ngày càng mỏng manh. Vì khôi phục cổ mạch, bình thường sẽ để cho hậu bối vừa ra đời, lợi dụng truyền tống trận để đưa đến di tích Thượng Cổ, để cho bọn hắn tự do trưởng thành! Chỉ có loại địa phương này mới có thể khiến cho huyết mạch bọn hắn một lần nữa khôi phục...

Viên trưởng lão nói.

Cổ mạch, chỉ có ở cổ địa mới có thể duy trì được sự hoàn chỉnh, vĩnh viễn đợi ở gia tộc sẽ chỉ làm cho huyết mạch càng ngày càng mỏng manh, cuối cùng sẽ biến mất.

- Di tích Thượng Cổ? Ý của ngươi là... Thiên Huyền vương quốc thuộc về loại địa phương này sao?

Trương Huyền kinh ngạc.

Hắn vốn cho rằng, loại vương quốc cấp thấp như Thiên Huyền vương quốc thuộc về nơi xa xôi nhất, quốc gia cấp thấp nhất, chẳng lẽ lại còn thuộc di tích Thượng Cổ nào đó hay sao?

- Đúng vậy a, Dị Linh tộc và nhân loại đại chiến, hầu như đã liên quan tới toàn bộ đại lục, mà chỗ không bị tác động đến chính là di tích Thượng Cổ. Loại địa phương này tương đối rớt lại phía sau, không có truyền tống trận, thậm chí ngay cả Danh sư đường cũng không có vào, hoàn toàn tách biệt với thế gian...

Viên trưởng lão cười khổ giải thích.

Nghe một hồi, Trương Huyền mở to hai mắt ra nhìn.

Dường như... Thiên Huyền vương quốc, hoàn toàn phù hợp!

Không có Danh sư đường, không có truyền tống trận... Địa vực vắng vẻ, linh khí mỏng manh...

- Loại cổ địa này,đều ở biên giới đại lục, phạm vi rất rộng, số lượng cũng rất nhiều. Mặc dù biết hậu bối được đưa đến loại địa phương này, thế nhưng chúng ta cũng không biết cụ thể là nơi nào, chỉ có thể đi tìm, chỉ là... Rất nhiều người, đều không thể nào sống sót được, toàn bộ đều tử vong!

Viên trưởng lão khẽ lắc đầu.

Mang hậu bối đi, lợi dụng truyền tống trận đưa ra ngoài là chuyện không có cách nào khác. Thế nhưng truyền đến nơi nào, có thể còn sống sót hay không cũng không phải là chuyện mà bọn họ có thể quyết định được. Không ít hậu bối, bởi vì như vậy mà mất mạng, chỉ có một số ít người còn sống. Mà người sống sót có thể khôi phục cổ mạch, đã ít lại càng ít.

Rất may mắn, hai người bọn họ đi ra ngoài tìm, không chỉ tìm được mà còn phát hiện ra Viên Đào đã khôi phục huyết mạch Thượng Cổ, bảo làm sao bọn họ không kích động cơ chứ?

Lại hàn huyên một hồi, rốt cuộc Trương Huyền đã hiểu ra.

Năm đó Dị Linh tộc chiến đấu cùng nhân loại, phạm vi tác động đến cực lớn, chỗ không có bị liên lụy chính là di lưu Thượng Cổ. Loại địa phương này, mặc dù càng gần với Thượng Cổ, thế nhưng cũng quá mức rớt lại phía sau, bất kể công pháp hay là võ kỹ đều kém rất nhiều.

Hậu bối bị truyền tống tới đây, không có người nào chiếu cố, có thể còn sống hay không cũng còn chưa biết chứ đừng nói chi là khôi phục cổ mạch.

Nhưng cũng chỉ có như vậy mới có thể thành công mà thôi.

Nếu không tùy ý để cho huyết mạch càng ngày càng mỏng manh, dù gia tộc có mạnh hơn nữa thì cũng sẽ bị thế lực khác thôn phệ, sẽ dần dần biến mất ở trong dòng sông lịch sử dài đằng đẵng.

- Nắm giữ truyền tống trận có thể truyền tống nhân loại, chỉ sợ Viên gia này so với trong tưởng tượng của ta còn đáng sợ hơn!

Hiểu rõ những chuyện này, Trương Huyền trầm tư.

Trong truyền thuyết, trận pháp đạt tới bát cấp mới có thể truyền tống sinh mệnh, có thể xây dựng loại trận pháp cấp bậc này, đồng thời cũng thành công đưa hậu bối ra ngoài, làm sao Viên gia có thể đơn giản được chứ?

- Đã tìm được thiếu gia, cho nên, chúng ta định mang thiếu gia về gia tộc để tiếp nhận truyền thừa... Thế nhưng Đào thiếu gia không thấy ngươi, nhận được sự đồng ý của ngươi mới rời đi. Do đó, hi vọng Trương sư có thể đồng ý!

Viên trưởng lão nói ra yêu cầu của mình. Thật vất vả tìm được một thiếu gia huyết mạch hoàn chỉnh, tự nhiên hắn muốn mang về để tiếp nhận truyền thừa. Thế nhưng đối phương phải chờ lão sư đồng ý thì mới có thể đi... Thanh niên sau lưng lão giả cảm thấy một Danh sư tứ tinh nho nhỏ không xứng làm lão sư của thiếu gia nhà bọn hắn cho nên mới xuất hiện một màn như vừa rồi.

- Cái này...

Trương Huyền chần chờ.

Giống như Triệu Nhã lúc trước vậy, Viên Đào cũng gặp phải lựa chọn.

Huyết mạch Long Tê thượng cổ, về đến gia tộc quả thực là tốt nhất, chỉ là... Ở chung lâu như vậy, đột nhiên tách ra, chẳng biết lúc nào sẽ gặp lại, thậm chí có thể gặp nhau hay không cũng là chuyện rất khó nó.

- Phương pháp mà Trương sư kích hoạt huyết mạch cho Đào thiếu gia ta cũng nghe nói, quả thực rất mới lạ, nhưng mà... dù sao Viên gia chúng ta cũng có truyền thừa hoàn chỉnh. Chỉ cần thiếu gia trở về, nhất định có thể kích hoạt thể chất nhanh hơn. Khiến cho tốc độ tu luyện càng lúc càng nhanh! Mong rằng Trương sư đồng ý, đây cũng là vì tốt cho thiếu gia!

Viên trưởng lão dùng vẻ mặt chờ mong nhìn qua.

Thông qua nói chuyện phiếm, hắn đã biết tình cảm giữa Đào thiếu gia và vị lão sư này, nếu như lão sư này nói không thì Đào thiếu gia tuyệt sẽ không rời khỏi cùng với bọn hắn.

Nhưng... Trên người bọn họ chịu trách nhiệm của gia tộc, nếu đã tìm được thiếu gia, tự nhiên phải mang hắn về, làm sao có thể tùy ý để cho hắn lưu lạc ở bên ngoài cơ chứ.

- Ta biết!

Than thở một tiếng, Trương Huyền rất là thất lạc.

Thiên hạ không có bữa tiệc nào mà không tan, cũng không có sư đồ nào luôn ở cùng nhau.

Có đôi khi buông tay thì mới có thể làm cho đối phương phát triển tốt hơn.

Cũng giống như Triệu Nhã đi Băng Nguyên cung vậy. Có khả năng sẽ phát triển càng tốt hơn, tu vi hiện tại chỉ sợ so với bản thân cũng không hề yếu hơn!

Còn có Lộ Xung đang cùng với Mặc Hồn Sinh đi tìm tổ địa Vu hồn. Hiện tại có khả năng còn chưa tới, nhưng một khi đến thì thành tựu sau này so với hắn cũng không hề yếu.

- Trưởng lão nói nhiều như vậy, ngươi còn không đồng ý sao? Đào thiếu gia, thân mang huyết mạch Long Tê, sớm muộn gì cũng sẽ hóa thân thành cự long, một bước lên trời. Đúng là ngươi là Danh sư, thiên phú cũng không tệ, thế nhưng phương diện luyện thể... Kém quá xa, căn bản không xứng làm lão sư của thiếu gia, thương nghị cùng ngươi đã là nể tình, đừng không biết tốt xấu như vậy!

Thấy hắn chần chờ, thanh niên ở bên cạnh, quát lạnh một tiếng.

- Ngươi nói, phương diện luyện thể của ta không xứng làm lão sư Viên Đào hay sao?

Trương Huyền tối sầm mặt lại.

Chương 1255: Thân thể của Trương Huyền (1)

- Không sai!

Thanh niên cười lạnh:

- Nếu như không phục thì chúng ta có thể dùng thân thể để chiến đấu một trận, nếu như ngươi thua, ngoan ngoãn để Đào thiếu gia đi theo chúng ta. Thừa nhận ngươi không xứng làm lão sư! Thắng, ta bái ngươi làm thầy cũng được...

- Thế nào? Dám hay là không dám?

Thanh niên kia rít lên một tiếng.

Trương Huyền híp mắt lại.

Đối phương là cường giả Hóa Phàm bát trọng, mặc dù vừa rồi không có thi triển ra võ kỹ. Thế nhưng cũng có thể nhìn ra được thân thể cực kỳ cường đại. Toàn bộ lực công kích của hắn có gộp lại cũng chỉ vượt qua 10 triệu đỉnh, muốn phá vỡ phòng ngự, đánh bại đối phương có lẽ cũng không làm được!

Huống chi chỉ bằng vào thân thể, chỉ có lực lượng bốn trăm vạn đỉnh!

Ngay cả hắn cũng không thể đánh bại thì lại có tư cách gì làm lão sư của “Đào thiếu gia” hắn chứ?

Có thể nói, đối phương thoạt nhìn lỗ mãng, thế như lại từng lần nắm bắt được điểm yếu của mình, sau đó khích tướng.

Hơn nữa nếu chỉ dùng thân thể, như vậy còn có thể tránh khỏi Sư Ngôn thiên bẩm... Có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.

- Không sai! Ta chỉ hỏi ngươi, ngươi dám hay là không dám?

Hai tay chắp ra sau lưng, thanh niên kia hừ lạnh.

- Ồ?

Thấy đối phương từng bước tới gần, hất ống tay áo lên. Lúc Trương Huyền đang muốn nói chuyện thì đã nghe từng tiếng gọi hưng phấn vang lên:

- Lão sư...

Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đám người Viên Đào, Trịnh Dương, Vương Dĩnh đã đi tới, khi nhìn thấy hắn, ánh mắt tràn ngập kích động.

Một tháng không gặp, thực lực của mấy học sinh này đã lần nữa có tiến bộ, bất kể là tinh khí thần hay là tu vi đẳng cấp, đều mạnh mẽ hơn không ít.

Bởi vậy có thể thấy được, trong khoảng thời gian này bọn họ cũng không có nhàn rỗi, tất cả đều đang liều mạng đuổi theo bước chân của hắn.

- Thiếu gia!

Tôn Cường cũng đi tới.

Lúc này Tôn quản gia đã đạt đến Hóa Phàm tam trọng Âm Dương cảnh trung kỳ.

Mặc dù so với đám người Vương Dĩnh vẫn hơi kém một chút, nhưng đối với người vốn không tu luyện chăm chỉ như hắn cũng đã coi như rất không tệ rồi.

Nhìn thấy mọi người long tinh hổ mãnh, Trương Huyền cảm thấy an ủi, miệng mỉm cười, trong lòng đột nhiên sinh ra hào tình vạn trượng. Hắn quay đầu nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa, vẻ mặt rất thản nhiên:

- Tốt, luận võ, chỉ dùng thân thể!
- Luận võ? Lão sư...

Đám người Viên Đào sững sờ, rất là sốt ruột.

Mặc dù tiến bộ của lão sư rất nhanh, thế nhưng tỷ thí với cường giả Hóa Phàm bát trọng am hiểu luyện thể, muốn chiến thắng, chỉ sợ vẫn rất khó khăn.

- Yên tâm đi! Chỉ là tôm tép nhãi nhép mà thôi, nhìn vi sư đè bẹp hắn!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, hai tay Trương Huyền chắp ra sau lưng, mang theo phong độ vô địch.

Đối phương đã nói tới nước này, nếu như người làm lão sư như hắn không ra tay, về sau còn có mặt mũi nào đối mặt với học sinh, chỉ điểm cho bọn hắn cơ chứ?

- Dám so là tốt rồi, tới đây!

Không nghĩ tới đối phương lại có can đảm đồng ý, thanh niên kia cười ha hả một tiếng, lại tung người đến đến giữa đại sảnh. Thân thể nhoáng một cái, bắp thịt toàn thân nổi lên từng cục, thân cao dường như cũng tăng lên mấy phần, khiến cho người ta có một loại cảm giác lăng lệ, tựa như mãnh thú.

- Đừng có gấp!

Thấy đối phương nhảy ra ngoài, Trương Huyền cũng không đi theo ngay mà chỉ cười nhạt một tiếng. Lại nhìn về phía Hoài Vương gia cách đó không xa:

- Vương gia, có khả năng tại hạ còn phải làm phiền ngươi một chút, không biết nơi này có mật thất hay không, ta có một chút chuyện muốn xử lý một chút!

- Mật thất? Đương nhiên là có!

Hoài Vương gia đang buồn rầu, không biết nên giữ gìn mối quan hệ với vị Trương sư này như thế nào. Nghe thấy hắn nói như thế, lập tức cười cười, vẫy tay một cái, mặt tường bóng loáng ở bên cạnh mở ra, làm lộ ra một cái lối đi nhỏ.

Làm vương gia đế quốc nhất đẳng, phòng tiếp khách bình thường đều sẽ bố trí tốt mấy cái mật thất dạng như thế này, dùng để trao đổi chuyện cơ mật.

Loại địa phương này có bố trí trận pháp, cho dù là người có lợi hại hơn nữa thì cũng khó có thể nhìn thấu, không có cách nào thăm dò. - Đa tạ!

Trương Huyền khẽ cười một tiếng, rồi đi vào. Sau đó lại đóng kín cửa phòng, cổ tay run lên, phân thân xuất hiện ở trước mắt.

Chỉ bằng vào thân thể, chỉ có lực lượng 400 vạn đỉnh, muốn giáo huấn đối phương nhất định sẽ khó mà làm được, nhưng... Phân thân thì lại không giống.

Phân thân do Cửu Thiên Liên Thai luyện chế mà thành, bản thân vận dụng toàn bộ lực lượng cũng không đủ để đối phương đánh cho một quyền. Chỉ bằng vào thân thể, người thanh niên kia có mạnh hơn nữa thì nhất định cũng không phải là đối thủ của phân thân.

- Mọi chuyện chính là như vậy, đi ra đánh hắn, răng rơi đầy đất!

Tinh thần khẽ động, trao đổi một lần về chuyện vừa rồi, Trương Huyền nói một câu.

- Yên tâm đi!

Phân thân gật gật đầu, thay đổi quần áo với Trương Huyền, sau đó đẩy cửa đi ra ngoài.

Dù sao bản tôn đang ẩn giấu ở bên trong mật thất, ai cũng không nhìn thấy được, cho nên cũng không cần lo lắng sẽ bị hoài nghi.

- Tới đi!

Thấy “Trương Huyền” đi ra, thanh niên cười lạnh, xương cốt toàn thân không ngừng rung động “ken két”, khí chất cả người càng ngày càng mạnh, cổ tay run lên, không khí phát ra thanh âm phần phật, tựa như sắp nổ tung.

Thân thể đạt tới cảnh giới nhất định, uy lực không hề yếu hơn so với chân khí.

Người thanh niên kia thân mang huyết mạch Long Tê, dù là mỏng manh thế nhưng cũng cực kỳ cường đại, lại thêm gia tộc đã truyền thừa rất lâu. Bản thân nắm giữ công pháp luyện thể lợi hại, thân thể đạt thành tựu cực cao, đã vượt qua chân khí, cũng đã đạt đến cảnh giới Hóa Phàm bát trọng.

Phân thân khẽ cười một tiếng, thân thể nhoáng một cái đã đi đến giữa đại sảnh.

- A!

Thấy chỉ là một tiểu tử Hợp Linh cảnh mà dám có can đảm đối kháng thân thể với hắn, vẻ mặt người thanh niên này trở nên dữ tợn, bàn chân đạp mạnh lên trên mặt đất, xông thẳng về phía trước.

Ầm ầm!

Tốc độ quá nhanh, không khí phát ra tiếng sấm ầm ầm trầm muộn.

Người còn chưa đến thì không khí đã nổ tung, tạo thành một quả cầu cực lớn triệt để bao phủ Trương Huyền.

- Lão sư...

Thấy đối phương không nói hai lời, vừa ra tay đã thi triển ra lực lượng cường đại nhất, Viên Đào xiết chặt nắm tay.

Mặc dù đây là tộc nhân của hắn, thế nhưng so sánh với lão sư, độ thân cận vẫn còn kém hơn rất nhiều.

Mấy người Vương Dĩnh cũng đều khẩn trương.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau