THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1246 - Chương 1250

Chương 1246: Một ngón tay (2)

- Bảo Phong sư huynh này của ngươi ra tay, nếu như hắn có thể chống được ba chiêu trong tay ta... Như vậy chuyện công bằng ta sẽ không nói lại nữa, các ngươi muốn phân phối làm sao thì cứ phân phối thế đó! Thậm chí, linh thú đi săn được, chúng ta có thể một đầu cũng không lấy!

- Ngươi nói cái gì?

Con mắt của người thanh niên này nheo lại.

Tên này lại dám để Phong sư huynh ra tay, còn có thể bảo chỉ cần đỡ ba chiêu của hắn là được?

Bọn họ đã gặp qua kẻ điên cuồng, nhưng chưa thấy qua kẻ nào cuồng như thế!

Ngươi có biết thực lực của Phong sư huynh chúng ta ra sao không? Dám ở chỗ này nói khoác mà không biết ngượng?

Còn nói ba chiêu, chỉ bằng vào bộ dáng này của ngươi, có thể chống được một chiêu của Phong sư huynh hay không cũng chưa biết được!

- Làm sao vậy? Không có tự tin? Nếu không như vậy đi, một chiêu, chỉ cần Phong sư huynh của các ngươi có thể chống chọi được một chiêu trong tay ta thì tất cả linh thú đi săn được, một đầu Huyễn Vũ đế quốc chúng ta cũng không muốn!

Thấy đối phương chần chờ, Trương Huyền còn tưởng rằng hắn nâng điều kiện quá cao, cho nên không nhịn được đổi giọng.

- Con mẹ nó!

Nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của hắn, thanh niên này suýt chút nữa đã tức điên tại chỗ!

Vị kia Phong sư huynh không cũng tối sầm mắt lại, thiếu chút nữa đã ngất đi.

Thực lực của hắn đã đạt tới nửa bước Kiều Thiên cảnh, coi như so với một chút lão sinh năm thứ hai cũng không kém nhiều lắm. Gia hỏa từ Huyễn Vũ đế quốc này lại muốn một chiêu đánh bại hắn sao chứ?

Nói đùa cái gì vậy?

Hai người tức giận tới mức sắp hôn mê, đám người Nhược Hoan công tử, La Tuyền thì suýt chút nữa đã thổ huyết.

Bọn hắn đã sớm đoán ra, Trương sư đi tới đây nhất định sẽ kiếm chuyện, thế nhưng bọn họ có nằm mơ cũng không nghĩ tới, đối phương lại nói ra lời này!

Vừa rồi người thanh niên kia, bọn hắn nhiều người như vậy mà cũng không đánh lại được. Mà vị Phong sư huynh này còn lợi hại hơn, ngươi muốn một chiêu đánh bại... Làm sao có thể chứ?

Một khi thua thật, chẳng lẽ, chúng ta sẽ phải hỗ trợ trắng cho người khác, ngay cả một con mồi cũng không có hay sao?

Nếu thực sự là như thế, tất cả mọi người sẽ bị đào thải thảm hại...

- Thế nào, một chiêu còn ngại nhiều sao? Nếu không như vậy đi, ta chỉ dùng một ngón tay... Như vậy cũng có thể a! Nếu như các ngươi thực sự không dám, ta cũng không có biện pháp...

Một chiêu cũng ngại nhiều lời, bản thân hắn cũng không thể không dùng chiêu số đã đánh bại bọn hắn a!

Mặc dù như thế hắn cũng có thể làm được, thế nhưng nhất định sẽ bại lộ Vu hồn và các thủ đoạn khác, ừm, vẫn nên khiêm tốn một chút thì tốt hơn.

Hắn vừa mới đến Hồng Viễn đế quốc, vẫn không nên bại lộ nhiều thứ thì hơn.

Trên mặt Trương Huyền có chút khó xử.

- Phốc!
Thanh niên và tên Phong sư huynh kia suýt chút nữa đã phun ra máu tươi.

Nhiều em gái ngươi ah!

Hơn nữa, vẻ mặt ngươi còn khó xử là có ý tứ gì?

Chẳng lẽ ta không đỡ nổi một đòn, khiến cho ngươi buồn bực như vậy hay sao?

- Được, ta cũng muốn xem xem, rốt cuộc ngươi làm sao dùng một ngón tay đánh bại ta...

Thực sự không nhịn được nữa, Phong sư huynh hét dài một tiếng.

- Sư huynh... Gia hỏa không biết trời cao đất rộng này cứ để ta tới giáo huấn là được... Thấy sư huynh nổi giận, thanh niên này tiến về phía trước.

- Không cần, ta muốn đích thân nhìn xem, người khẩu xuất cuồng ngôn như thế rốt cuộc có thủ đoạn gì!

Ánh mắt Phong sư huynh như điện, lạnh lùng nhìn qua.

Tên này dám lớn lối nói không biết ngượng như thế, nhất định là có chỗ ỷ lại, hắn cũng muốn nhìn một chút xem rốt cuộc là đối phương nói càn, hay là thật sự có thực lực.

- Vị bằng hữu này, lên đây đi, nếu như ngươi thực sự có thể thắng được ta, như vậy chuyện liên minh coi như không có gì, nếu như ngươi thua, nhớ kỹ lời nói của ngươi, linh thú có được khi đi săn, các ngươi ngay cả một đầu cũng không được lấy!

Hai mắt nheo lại, Phong sư huynh hất ống tay áo lên.

- Tốt!

Nghe thấy đối phương đồng ý, Trương Huyền đi lên lôi đài.

- Cái này... - Trương sư có thể thắng sao?

- Ta cũng không biết...

Nhìn thấy Trương sư thế lại cá cược như vậy với đối phương, tất cả mọi người đều nhìn nhau.

Một ngón tay đánh bại vị Phong sư huynh này sao?

Trương sư, ngươi đang nghiêm túc hay sao?

Mặc dù ta biết chúng ta thua, ngươi rất gấp, thế nhưng vụ cá cược này... Cũng quá lớn a!

- Phong sư huynh, vẫn để ta tới giáo huấn tên này a...

Thấy Phong sư huynh tức giận như vậy, thanh niên kia cũng có chút không nhịn được, hắn lại lần nữa đi về phía trước:

- Nếu như ta thua, sư huynh lại đến cũng không muộn!

Tên này nói lớn lối như thế, chỉ sợ thực sự có chút thực lực, không bằng hắn tới thăm dò trước một chút. Nếu như đối phương yếu, trước hết cứ đánh một trận trút giận, mạnh thì sư huynh hắn cũng có chuẩn bị tâm lý.

- Cái này...

Phong sư huynh chần chờ, đang muốn nói chuyện thì đã nghe thấy thanh âm có vẻ không nhịn được của thanh niên ở phía đối diện vang lên:

- Nếu như cảm thấy sợ hãi, hai người các ngươi cùng lên đi, ta ra... Hai ngón tay!

Không nghe lời này còn tốt, sau khi nghe được, trước mắt Phong sư huynh và người thanh niên kia đồng thời trở nên đen kịt.

- Không cần, để ta xem một chút, rốt cuộc ngươi có thực lực như thế nào!

Hừ lạnh một tiếng, Phong sư huynh bỗng nhiên xông về phía trước.

Kẻ trước mắt này nói chuyện quá khinh người, hắn sợ nói tiếp mình sẽ bị tức chết.

Bàn chân đạp mạnh lên trên mặt đất, cả người giống như mãnh thú băng băng xông tới, còn chưa tới gần thì đã khiến cho người ta có một loại xu thế Long Hổ.

Thực lực nửa bước Kiều Thiên cảnh hoàn toàn được phát huy, tiếng gió rít gào, khiến cho người ta có một loại cảm giác mây đen tới gần, khó mà chống chọi.

- Thật mạnh!

Đám người Hồng sư không nhịn được nhíu mày.

Loại thực lực này, coi như bọn họ là Kiều Thiên cảnh sơ kỳ thì chỉ sợ cũng khó mà chống chọi được, cho nên chỉ có thể tạm tránh mũi nhọn mà thôi.

Vội vàng quay đầu nhìn lại về phía thanh niên cách đó không xa, muốn nhìn một chút xem rốt cuộc hắn sẽ đối phó ra sao, chỉ thấy hắn lắc đầu, duỗi một ngón tay ra rồi điểm về phía trước.

Chương 1247: Một chỉ đánh tan (1)

- Thật sự là một ngón tay?

Vẻ mặt tất cả đám người Phùng sư, La sư, Hồng sư như là phát điên.

Loại thực lực này của đối phương, mấy vị cường giả Kiều Thiên cảnh sơ kỳ như bọn họ cũng đều mà chống chọi được. Ngươi một tháng trước mới vừa vặn đạt tới Trọc Thanh cảnh mà lại dùng một ngón tay nghênh chiến, đây là muốn điên hay sao!

Hơn nữa, coi như dùng một ngón tay thì cũng phải có tốc độ mau lẹ hơn nữa a!

Chậm rãi từ từ, run run rẩy rẩy như vậy, giống như tay của lão thái thái sắp chết vậy, thật sự là đang chiến đấu hay sao?

Võ công trong thiên hạ không gì kiên cố mà không phá, chỉ nhanh không phá được mà thôi!

Vị Phong sư huynh này bóng người như thiểm điện, cả người giống như là báo đi săn. Coi như một tháng không gặp ngươi, thực lực ngươi đại tiến. Một ngón tay có thể thắng được đối phương thì cũng phải súc thế từ sớm, dùng thủ pháp càng nhanh hơn a!

Một chút võ kỹ cũng không có, một điểm bố cục không có thì cũng thôi đi, cái ngón tay này chậm như thế. Người yếu đuối đến đâu cũng có thể nhẹ nhõm tránh thoát ah!

Không chỉ khóe miệng đám người Hồng sư giật giật tới mức sắp ngất đi mà mấy người Nhược Hoan công tử, La Tuyền cũng cảm thấy trước mắt đã biến thành màu đen.

Vừa rồi chuyện cá cược bọn họ cũng nghe được, tiền đặt cược lớn như thế, ngươi không thể nghiêm túc một chút hay sao?

Loại tốc độ này, coi như giết một con ruồi, chỉ sợ cũng rất khó làm được a!

- Còn tưởng rằng là thực lực mạnh cỡ nào, không nghĩ tới lại là một cái chày gỗ nha!

Nhìn thấy động tác của Trương Huyền, thanh niên trước đó đối chiến cùng mọi người cũng hừ lạnh một tiếng.

Vừa rồi tên này miệng lưỡi lưu loát, nói rất lợi hại, hắn đã thật sự cho rằng đối phương có năng lực có thể chiến đấu cùng Phong sư huynh. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, đối phương vừa ra tay đã lộ tẩy.

Không có sức mạnh như vậy, một chỉ không có lực công kích có thể sinh ra ảnh hưởng gì đối với sư huynh cơ chứ?

Đoán chừng Phong sư huynh tát một cái thì cũng có thể chụp chết tiểu tử này rồi...

Trong lòng đang cười lạnh thì đã nghe phía dưới xôn xao một hồi.

- Không đúng, mau nhìn!

Nghe thấy hô hấp của mọi người dồn dập, hắn nhướng mày, không nhịn được nhìn sang. Chỉ là vừa nhìn qua, con mắt người thanh niên này cũng lập tức trợn tròn.

Vốn cho rằng, đối phương chậm rãi duỗi tay ra như vậy thì Phong sư huynh sẽ trực tiếp đánh tới. Khiến cho đối phương không tìm thấy phương hướng, ai ngờ, sư huynh lại giống như gặp được đại địch, mặt sắc mặt ngưng trọng. Tốc độ vọt tới phía đã dừng lại, thân thể nhoáng một cái, muốn tránh né công kích của đối phương.

Chỉ là, vừa đi được nửa bước thì chỉ thấy run rẩy ngón tay, lại chĩa sang, hai hàng lông mày nhảy một cái, lại tránh né về phía sau.

Còn chưa có né tránh kịp thì ngón tay kia đã lần nữa điểm tới.

Nhìn thấy phương hướng của ngón tay, Phong sư huynh giống như gặp quỷ, mồ hôi lạnh trên đầu không ngừng chảy xuống, lần nữa nhảy ra. Tay của đối phương chỉ lắc một cái mà hắn đã phải nhảy ra một chút, giống như là bị điều khiển, quỷ dị không nói lên lời.

- Cái này... Vị Phong sư huynh này bị co giật hay sao?

- Thoạt nhìn giống như...

Đám người Nhược Hoan công tử, La Chiêu lơ ngơ, không hiểu ra sao.

Ngón tay của Trương sư thoạt nhìn cũng không có lực công kích gì ah. Vì sao tùy tiện điểm ra một cái thì tên này đã nhảy loạn? Hơn nữa còn bị dọa đến mức cả người toát mồ hôi lạnh?

Đây là uống lộn thuốc hay là gặp quỷ chứ?

Coi như ngươi muốn phối hợp với Trương sư thì cũng không nên phối hợp tới mức như vậy a!

- Không phải là co giật, mà là... Trương sư đã tìm được chỗ thiếu sót của đối phương, mặc dù tốc độ của ngón tay không nhanh, thế nhưng mỗi lần đều có thể chỉ đúng chỗ sơ hở của đối phương. Đối phương không công kích còn tốt, một khi công kích, chân khí từ đầu ngón tay sẽ bắn nhanh ra. Tất nhiên có thể khiến cho hắn bại trận tại chỗ, thậm chí... Chết!

Lúc này dường như mới kịp phản ứng, toàn thân Hồng sư đột nhiên cứng đờ.

- Không sai!

Mấy người Phùng sư, La sư cũng khẽ gật đầu.

Bọn họ đều là Danh sư ngũ tinh, nhãn lực cao hơn đám người La Tuyền. Đám người La Tuyền còn không có hiểu rõ chuyện gì xảy ra thì bọn họ đã nhìn ra được mấu chốt.

Rất rõ ràng, Trương sư đã nhìn ra sơ hở của đối phương, điểm về phía trước, đối phương sợ bị đánh trúng cho nên chỉ có thể tránh né từ sớm mà thôi. Cao thủ đối công, nhất là thực lực tương đương với nhau. Một khi bị phát hiện ra chỗ thiếu hụt, mệnh môn thì chẳng khác nào sinh mệnh đã rơi vào trong lòng bàn tay của đối phương. Vị Phong sư huynh này coi như mạnh hơn nữa, đột nhiên gặp phải loại chuyện này thì cũng không dám qua loa!

- Sư huynh...

Lúc này người thanh niên này cũng đã cảm giác được có chút không được bình thường, hắn xiết chặt nắm tay, rất là lo lắng.

Thực lực của Phong sư huynh hắn biết rất rõ ràng, coi như là cường giả Kiều Thiên cảnh sơ kỳ bình thường chỉ sợ cũng không phải là đối thủ. Thế nhưng giờ phút này dưới một ngón tay của đối phương điều khiển lại không ngừng nhảy loạn, từ đó có thể thấy được thực lực của đối phương quả nhiên không phải là giả!

Vừa ra tay đã nhìn ra sơ hở của sư huynh, khiến cho sư huynh không thể không trở về thủ, đây là nhãn lực gì cơ chứ?

- Đáng giận!

Mọi người khiếp sợ, Phong sư huynh cắn răng tới mức rung động ken két, tức giận đến mức sắp phát nổ.

Đúng như Hồng sư đoán, mặc dù tay của đối phương điểm ra rất chậm, thế nhưng quả thực đã điểm tới vị trí mệnh môn của hắn.

Chỉ cần hắn dám tiếp tục tiến về phía trước, chân khí của đối phương tuôn ra, nhất định sẽ bị điểm trúng mệnh môn!

Cơ sở của hắn vững chắc, vừa rồi đã đổi năm loại thân pháp và tám bộ võ kỹ. Thế nhưng mỗi một lần đối phương di chuyển đều có thể chuẩn xác chỉ ra vị trí mệnh môn của những chiêu số này. Nhãn lực và độ chính xác của đối phương rất mạnh, xem như lão sư của hắn là Danh sư cấp bậc ngũ tinh đỉnh phong cũng không làm được!

Huyễn Vũ đế quốc từ lúc nào xuất hiện gia hỏa lợi hại như vậy cơ chứ?

- Liều mạng!

Nếu như tiếp tục nhảy nhiều lần thì sớm muộn gì mình cũng sẽ bại trận. Cắn răng một cái, thân thể Phong sư huynh nhoáng lên, người nhào tới phía trước.

Trạng thái lần này như lão hổ săn mồi, là một vị tiền bối trong tông môn hắn quan sát hổ báo đi săn mà phỏng đoán ra sát chiêu này. Chiêu này cận thân vô địch, giao thủ trong cùng cấp bậc, hầu như không có người nào có thể chống chọi được.

Võ kỹ Linh cấp trung phẩm đỉnh phong, Hùng Hổ khiếu thiên!

Rống!

Thân thể thư giãn mang theo thanh âm của hổ, tinh khí thần trong nháy mắt đã tích lũy tới cực điểm.

- Quá tốt rồi!

Nhìn thấy sư huynh đã xuất ra tuyệt chiêu, người thanh niên kia thở phào nhẹ nhõm, đang nghĩ ngợi lần này nhất định sẽ đại thắng thì đã nghe gia hỏa ở phía đối diện than thở một tiếng, sau đó thanh âm có chút bất đắc dĩ đã vang lên.

- Càn rỡ kêu cái gì chứ? Làm dọa ta một hồi...

Chương 1248: Một chỉ đánh tan (2)

Lạch cạch!

Quát lên một tiếng, lập tức mọi người nhìn thấy Phong sư huynh đã bị điểm trúng mệnh môn, nằm thẳng ở trên mặt đất, vẻ mặt trắng bệch, miệng sùi bọt mép.

- Sư huynh...

Con ngươi co rụt lại, thanh niên này vội vàng lao đến rồi đỡ Phong sư huynh của hắn dậy.

Hùng Hổ khiếu thiên ở tông môn cũng được cho là một trong các võ kỹ mạnh nhất, cũng chỉ có loại thiên tư như Phong sư huynh mới có thể học được. Một chiêu xuất ra, chân khí trong cơ thể tạo thành vòng tròn, cả người tựa như Hùng Hổ, hô lên một tiếng. Ngay cả Kiều Thiên cảnh sơ kỳ cũng sẽ bị làm cho thất thần, gan vỡ vụn, không dám tiếp tục đối kháng.

Vốn hắn cho rằng, một khi thi triển ra chiêu này, nhất định gia hỏa ở phía đối diện sẽ một chiêu bại trận. Thế nhưng không nghĩ tới đúng là có người bại trận, chỉ có điều, không là đối phương mà là sư huynh của hắn!

Một ngón tay của đối phương nhẹ nhàng điểm một cái đã đâm rách phòng ngự của sư huynh, đánh vào chỗ chân khí giao hội.

Rốt cuộc làm sao đối phương lại làm được chứ?

Chiêu này thoạt nhìn rất đơn giản, thế nhưng hắn biết sự kinh khủng ở trong đó.

Không nói trước ở trong công kích nhanh như vậy nhanh chóng tìm được chỗ thiếu hụt. Quan trọng nhất chính là, chỗ thiếu hụt này, Phong sư huynh cũng đã chuyên môn tu luyện qua, coi như đao kiếm bình thường cũng khó mà có thể đánh phá phòng ngự. Một ngón tay run rẩy, chẳng những tuỳ tiện đâm xuyên mà còn có thể đánh sư huynh thành như vậy...

Lực công kích kia phải mạnh bao nhiêu cơ chứ?

- Nếu như hắn thật sự muốn sát thủ, coi như không tìm ra chỗ thiếu hụt thì cũng có thể dùng một chỉ bắn bay sư huynh! Chỉ sợ lực lượng đã vượt qua năm trăm vạn đỉnh...

Trong lòng tính toán một chút, sắc mặt người thanh niên này tái nhợt, toàn thân cứng ngắc, tràn ngập vẻ không thể tin được.

Phong sư huynh có tự tin cực lớn đối với chiêu này. Cho nên cũng đã từng tính toán qua, coi như là cường giả Kiều Thiên cảnh trung kỳ, một khi tấn công chính diện, trùng hợp đụng tới mệnh môn của hắn thì hắn cũng có thể chống lại một, hai mà không đến mức bị thua. Mà một ngón tay của đối phương chẳng những có thể nhẹ nhõm đánh tan mà còn khiến cho sư huynh hắn miệng sùi bọt mép, suýt chút nữa đã mất mạng. Lực lượng mạnh mẽ đã vượt qua Kiều Thiên cảnh trung kỳ!

Kiều Thiên cảnh trung kỳ có 4800 ngàn đỉnh cự lực.

Vượt qua thì cũng đã nói, đối phương ít nhất đã nắm giữ lực lượng 500 vạn đỉnh trở lên.

Có lực lượng tuyệt đối này, cần gì phải tìm chỗ thiếu hụt chứ? Chỉ cần tát tay một cái, ai có thể đỡ nổi đây?

Xem ra, đối phương nói dùng một ngón tay thật ra đã cho bọn hắn mặt mũi, cố ý hạ thủ lưu tình!

Nếu không, một quyền đập tới mang theo lực lượng mạnh mẽ, tuyệt đối có thể khiến cho Phong sư huynh mất mạng tại chỗ, không có năng lực phản kháng.

- Đa tạ hạ thủ lưu tình...

Đang khiếp sợ thì hắn lại nghe thấy thanh âm vang lên, cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy Phong sư huynh đã cố nén đau đớn mà mở to hai mắt ra.
Mặc dù bị đối phương dùng một ngón tay chỉ vào chỗ thiếu hụt, thế nhưng rất rõ ràng đối phương đã hạ thủ lưu tình, vì vậy thương thế cũng không nghiêm trọng lắm.

- Chỉ là luận bàn mà thôi!

Trương Huyền cười nhạt một tiếng.

Đều là Danh sư, không cần thiết phải sát sinh chém giết làm gì. Chỉ cần đánh bại là được, cho nên hắn cũng không có hạ sát thủ.

Kỳ thật thanh niên kia đoán không sai, nếu hắn quả thật muốn động thủ, bằng vào lực lượng vượt qua 10 triệu đỉnh. Chỉ cần cong ngón búng ra thì sẽ giết chết hắn không sai biệt lắm. Nào còn cần phí thời gian lâu như vậy chứ?

- Tài nghệ không bằng người, chuyện liên minh coi như không có gì!

Giãy dụa đứng dậy, Phong sư huynh cắn răng, xoay người đi ra ngoài.

Đường đường là đệ nhất thiên tài Kim Hải đế quốc, ngay cả một ngón tay của đối phương cũng không có chặn lại được, dù có tiếp tục ở lại nơi này cũng chỉ mất mặt xấu hổ mà thôi. Như vậy còn không bằng lập tức rời đi.

- Thắng?

- Tên Phong sư huynh ngưu bức này ngay cả một ngón tay của Trương sư cũng không có chặn lại được sao?

Nhìn thấy đối phương đã rời khỏi, dưới đài xôn xao một hồi.

La Tuyền, Tất Giang Hải nhìn nhau, đều cười khổ.

Dường như... chênh lệch với đối phương lại lớn hơn nữa! Lúc trước khi ở trong Vạn Quốc thành, chí ít bọn hắn còn có thể đối chiến, coi như không địch lại, muốn chống lại mấy chiêu vẫn có thể làm được. Mà bây giờ, nếu như thực sự xông tới, nhất định sẽ giống như vị Phong sư huynh này, ngay cả một ngón tay cũng không đỡ nổi.

- Hợp Linh cảnh đỉnh phong? Trương sư... Ngươi đã đột phá đến Hợp Linh cảnh đỉnh phong rồi sao?

Hai mắt Hồng sư tỏa sáng, lập tức tiến lên đón.

Vừa rồi mặc dù công kích của Trương sư chỉ trong nháy mắt, thế nhưng hắn vẫn nắm bắt được thực lực của đối phương, đã đạt tới Hợp Linh cảnh đỉnh phong!

Trương sư ở trong Vạn Quốc thành đột phá tới Trọc Thanh cảnh. Từ đó đến bây giờ chẳng qua mới chỉ có hai ba tháng, không chỉ đạt đến Hợp Linh cảnh mà còn đạt đến đỉnh phong...

Tốc độ tiến bộ này có phần quá nhanh a!

Một Trọc Thanh cảnh không biết đã vây khốn biết bao nhiêu người. Mà ngươi không chỉ đột phá, còn một lần tăng lên tròn một cấp bậc lớn... Rốt cuộc ngươi tu luyện thế nào chứ?

- Hợp Linh cảnh đỉnh phong?

Trước đó Trương Huyền ra tay giáo huấn đám người Hàn Lăng, vốn nghĩ chờ hắn trở về thì lại chiến đấu tiếp một trận. Thế nhưng nghe thấy Hồng sư nói như thế, tất cả mọi người đều có chút đắc dĩ.

Thế thì còn đánh thế nào nữa? Coi như cắn thuốc thì cũng không đuổi kịp ngươi ah!

Loại tốc độ tiến bộ này, sợ rằng về sau sẽ sẽ càng ngày càng xa, khó có thể với tới được nữa.

- Chỉ là may mắn đột phá mà thôi!

Trương Huyền cười cười, không xoắn xuýt trong vấn đề này nữa:

- Hồng sư, có phải mấy học sinh của ta cũng đi cùng các ngươi hay không, hiện tại bọn họ đang ở đâu?

Đám người Trịnh Dương, Vương Dĩnh đã tới nơi này trước với bọn họ. Mọi người đã tới đây an toàn, cho nên hẳn mấy học sinh của hắn cũng đã tới.

- Bọn họ...

Nghe thấy câu hỏi của hắn, Hồng sư nhìn về phía đám người Phùng sư, khi nói chuyện lập tức trở nên ấp úng.

- Bọn họ làm sao vậy?

Thấy bộ dáng này của hắn, Trương Huyền nhíu mày một cái, vẻ mặt không khỏi trầm xuống.

Chương 1249: Hoài Vương phủ (1)

Đám người Trịnh Dương là học sinh thân truyền của hắn, từ Thiên Huyền vương quốc một đường đi theo tới đây đã trải qua vô số sống chết. Đã sớm xem hắn như là người thân nhất, nếu quả thật xảy ra chuyện gì đó thì hắn cũng không ngại diệt trừ toàn bộ Hồng Viễn đế quốc!

Xem như là ông trời thì hắn cũng phải đâm thủng một cái lỗ!

Dám gây bất lợi cho bọn họ thì phải thừa nhận lửa giận vô cùng vô tận của bản thân hắn.

“Trương sư yên tâm đi, vấn đề an toàn của bọn hắn không cần phải lo lắng!

Thấy sắc mặt hắn khó coi, lúc này Hồng sư mới biết mình nói quanh co sẽ có khả năng dẫn tới hiểu lầm, cho nên hắn vội vàng giải thích:

- Là Hoài Vương phủ, hôm qua phái người tới đón bọn họ đi, chúng ta cũng không dám ngăn cản...”

Mấy người này hắn phụ trách chiếu cố, kết quả, khi Trương sư trở về lại không thấy tăm hơi bọn họ đâu. Đổi lại là ai gặp chuyện này cũng phải giận dữ.

Không có trực tiếp tức giận đã tốt lắm rồi.

“Hoài Vương phủ?

Trương Huyền nhíu mày một cái.

Cái tên này ngay cả nghe hắn cũng chưa từng nghe qua, đón bọn họ làm gì cơ chứ?

“Ta cũng không biết!

Hồng sư cũng không rõ ràng cho lắm, hắn chần chờ một chút rồi nói:

- Hoài Vương Ngọc Long Hiên là chú ruột của Hoàng đế bệ hạ Hồng Viễn đế quốc. Cũng chính là hoàng thúc đương triều, có thể nói dưới một người trên vạn người, địa vị tôn sùng. Coi như là vị công chúa Ngọc Phi Nhi trước đó chúng ta gặp phải hắn cũng phải chính miệng xưng hô một tiếng, Hiên gia gia!

“Hôm qua đột nhiên phái người tới đây, nhất định muốn đón bọn họ đi qua ở mấy ngày, ta thấy không có ác ý gì, lại là quyền quý đương triều, cho nên mới không có ngăn cản...

“Tới ở vài ngày?

Trương Huyền càng nghe càng cảm thấy kỳ quái.

Bản thân hắn và vị Hoài Vương Ngọc Long Hiên này không có giao tình, còn bốn học sinh của hắn. Trịnh Dương, Vương Dĩnh, Viên Đào, Lưu Dương cũng chỉ có gia thế của Vương Dĩnh là tốt một chút. Chỉ có điều, cũng chỉ là một trong các đại gia tộc của Thiên Huyền vương quốc mà thôi. Viên Đào càng là cô nhi, từ nhỏ đã lang thang khắp nơi, làm tán tu trong Địa Hoàng thành, ngay cả công pháp tu luyện cũng không có a.

Trịnh Dương, Lưu Dương cũng không có gì đặc biệt, nhất định không có khả năng làm thân thích với Vương gia của đế quốc nhất đẳng. Đã như vậy, vì sao phải đón bọn họ vào ở trong Vương phủ cơ chứ?

Có phần quá kì quái a!

“Các ngươi đến từ ngày nào? Có phải mấy người bọn hắn đã gây ra họa gì hay không?

Trong lòng khẽ động, Trương Huyền lập tức nghĩ đến một việc.

Mấy đồ đệ này của hắn, cộng thêm quản gia Tôn Cường, mỗi một người đều là kẻ không biết sợ. Nhất là Tôn Cường, có “Dương sư” làm chỗ dựa, có thể nói là vô pháp vô thiên, cái gì cũng không để ý, có phải đã chọc cho xảy ra chuyện gì đó, bị Hoài Vương phủ người ta để mắt tới. Cho nên lúc này mới mượn cớ bắt tới hay không? “Buổi sáng ngày hôm qua chúng ta mới đến... Vừa đến nơi này, không thể nào gây sự được ah...

Hồng sư nhíu mày, cẩn thận suy tư chuyện ngày hôm qua.

“Làm sao không gây sự chứ? Ngươi đã quên ngày hôm qua khi chúng ta vừa tới, còn chưa tìm tới nơi này thì học sinh mập mạp của Trương sư...

Thấy hắn có chút không nghĩ ra, Phùng sư nói xen vào.

“Học sinh mập mạp? A, đúng rồi, hôm qua Viên Đào đã giao thủ qua với người khác. Chỉ có điều, đó cũng là việc nhỏ, lại nói, đối phương chỉ là người bình thường, có lẽ không có quan hệ gì với Hoài Vương phủ a!

Hồng sư sững sờ, cũng nghĩ tới chuyện này, cho nên lại không nhịn được nói một câu.

“Chuyện gì xảy ra?

Nghe thấy Viên Đào gây chuyện, sắc mặt Trương Huyền trở nên tái xanh.

“Chuyện này kỳ thật không trách Viên Đào, hôm qua chúng ta vừa mới đến nơi đây thì đã xảy ra xung đột với một người dường như là tán tu. Người kia cố ý gây chuyện, cứ muốn tỷ thí với hắn, Viên Đào ra tay dạy dỗ đối phương xong rồi mới dừng lại. Vì vậy mới bị thương, chảy một chút máu. Chỉ là, đối phương cũng cho đan dược chữa thương để đền bù, nhìn trang phục của người kia, giống như là một thương nhân, chẳng lẽ có quan hệ với chuyện này hay sao?”

Nhớ tới chuyện ngày hôm qua, Hồng sư cau mày.

Người đối chiến với Viên Đào giống như là một thương nhân bình thường vân du bốn phương, thực lực cũng rất bình thường. Có lẽ không có quan hệ với Hoài Vương phủ cho nên hắn mới một mực không nhớ ra được.

“Luận võ? Còn bị tổn thương?

Hai hàng lông mày của Trương Huyền càng nhíu chặt hơn. Mặc dù đám người Viên Đào, Trịnh Dương không có vô pháp vô thiên, thế nhưng mình không ở bên cạnh thì họ cũng biết thu liễm lại. Lại nói, Viên Đào đã kích hoạt thể chất, lực phòng ngự vô địch, muốn gây ra tổn thương đổ máu cho hắn cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

Chẳng lẽ, cái gọi là Hoài Vương thực sự có quan hệ với chuyện này hay sao?

Nếu như không phải, vì sao bản thân hắn cũng không nhận ra vương gia gì đó mà đối phương lại muốn tìm học sinh của hắn a?

“Hoài Vương phủ ở đâu?

Nghĩ một lát cũng nghĩ không thông, hai hàng lông mày càng ngày càng nhíu chặt hơn, Trương Huyền không nhịn được nhìn qua.

“Trương sư muốn đi Hoài Vương phủ tìm người sao? Một mình ngươi thì nhất định sẽ không được...

Hồng sư giật nảy mình, vội vàng xua tay.

Hoài Vương là hoàng thúc, phủ đệ tường đồng vách sắt, cao thủ nhiều như mây. Nhất định cường giả Thánh cấp cũng có không ít, cứ đi qua như thế, tất nhiên sẽ rất là nguy hiểm.

“Nói cho ta biết ở đâu!

Cắt ngang lời của đối phương, Trương Huyền hừ một tiếng.

Mặc dù tu vi và cấp bậc của hắn không bằng Hồng sư, thế nhưng vừa rồi hắn đã chiến thắng vị Phong sư huynh kia, lại thêm đủ loại truyền kỳ, tâm cảnh lại siêu nhiên. Cho nên trên người đã mang theo khí tức cường đại, khiến cho người ta không dám chống lại.

“Đúng...

Biết quả thực đối phương muốn đi, ngay cả hắn cũng không có cách nào phản bác được, sắc mặt tái nhợt, Hồng sư không thể làm gì khác hơn là nói một tiếng:

- Hoài Vương phủ ở cách nơi này không xa, từ Sĩ tử hải ra ngoài đi mấy chục cây số là có thể nhìn thấy được...

Nói xong hắn chỉ về một phương hướng.

Còn chưa dứt lời thì đã nghe thấy một tiếng chói tai vang lên ở trên không trung, một đầu Tử Dực Thiên Hùng thú to lớn đáp xuống, bàn chân Trương Huyền đạp lên mặt đất, rơi vào trên lưng thú, bắn thẳng về phía mà hắn chỉ.

“Trương sư...

Không nghĩ tới vị Trương sư này có tốc độ nhanh như vậy, thậm chí cũng không thương lượng chút nào mà trực tiếp phóng đi về hướng Hoài Vương phủ, Hồng sư bị dọa đến m ức sắc mặt trắng bệch.

Hoài Vương là ai chứ?

Hoàng thúc đương triều, địa vị cực cao, coi như Hoàng đế bệ hạ nhìn thấy hắn cũng phải cúi người chào, không dám vượt qua. Ngươi trực tiếp cưỡi linh thú đi tới, không nói hai lời, một khi chọc giận đối phương sẽ gây ra tai họa không nhỏ a...

Chương 1250: Hoài Vương phủ (2)

“Nhược Hoan, mau theo ta cùng đi tới hoàng cung tìm Ngọc Phi Nhi công chúa, có lẽ chỉ có nàng mới có thể loại bỏ tai họa...

Cắn răng, nói một tiếng, sau đó hắn mang theo Nhược Hoan công tử đi ra ngoài.

Hiện tại hoàng thân quốc thích duy nhất mà bọn hắn quen biết cũng chỉ có Ngọc Phi Nhi, chỉ hy vọng vị này có thể niệm tình cùng tu luyện ở Hóa Thanh trì mà giúp Trương sư một lần...

...

Tử Dực Thiên Hùng thú có tốc độ cực nhanh, Trương Huyền đứng ở trên lưng thú, cúi đầu nhìn xuống phía dưới, không lâu sau, quả nhiên đã nhìn thấy một cái phủ đệ cực lớn.

Phủ đệ trang trí vàng son lộng lẫy, rất nhiều hộ vệ người mặc kim giáp, còn chưa tới đến gần thì đã để lộ ra một cỗ khí thế vô địch.

“Hẳn là nơi này...

Để Tử Dực Thiên Hùng thú dạo chơi ở chung quanh, vừa nghe mệnh lệnh là phải lập tức tới nay. Mà bản thân Trương Huyền thì nhẹ nhàng nhoáng một cái, từ phía trên lưng thú hạ xuống.

Hắn cũng không vọt thẳng vào trong phủ đệ của đối phương, dù sao đối phương cũng là hoàng thúc. Dưới tình huống không biết tin tức chính xác về đám người Viên Đào thì hắn cũng không tiện trở mặt.

Đáp vào trên đường phố cách bên ngoài phủ đệ mấy trăm mét, đổi một thân trang phục Danh sư mới tinh, lúc này hắn mới đi tới.

Đi tới gần, lập tức nhìn thấy ngoài cửa lớn của phủ đệ có ba chữ to “Hoài Vương phủ”, lóng lánh kim quang, không biết là do Thư họa sư mấy tinh làm ra, tựa như đang sống, không ngừng chạy, tựa như lúc nào cũng sẽ phá không mà ra.

- Chỉ sợ là tác phẩm của Thư họa sư lục tinh a!

Ánh mắt hắn nheo lại.

Có thể khiến cho kiểu chữ như là du long, phong mang tất hiện, chỉ sợ người ghi ba chữ này ít nhất đã đạt đến cấp bậc Thư họa sư lục tinh.

Bốn tên hộ vệ ở trước cửa người mặc khôi giáp màu xanh xám, mỗi một tên đều có khí tức mơ hồ, khiến cho người ta có một loại cảm giác nghiền ép trên phương diện linh hồn.

- Cương giả Hóa Phàm lục trọng Kiều Thiên cảnh?

Con ngươi hắn không khỏi co rụt lại.

Không nghĩ tới bốn tên hộ vệ trước cửa này cũng đều là cường giả Kiều Thiên cảnh, thực lực so với hắn còn cao hơn một cấp.

Loại cường giả này, ở trong Huyễn Vũ đế quốc tuyệt đối là đại quan một phương, đi tới đâu cũng đều có thể thống lĩnh vạn quân. Thế mà ở đây chỉ là một tên hộ vệ, Hoài Vương phủ này không phải là mạnh mẽ bình thường a!

Khó trách vừa rồi Hồng sư lo lắng như thế, hiện tại xem ra, nơi này coi như không phải đầm rồng hang hổ thì cũng không xê xích gì nhiều.

Chỉ là, xem như là đầm rồng hang hổ thì như thế nào cơ chứ?
Nếu như đối phương thực sự có can đảm gây bất lợi với đám người Viên Đào, Trịnh Dương, như vậy cho dù là hoàng thất thì hắn cũng dám náo loạn một trận!

Cùng lắm thì ném ra hơn hai mươi đầu khôi lỗi, hơn hai mươi cường giả Thánh vực phòng ngự vô địch, không biết mệt mỏi, lại thêm “Ngoan Nhân” không biết sâu cạn kia. Cho dù là chỗ lợi hại tới đâu hắn cũng có tự tin xông vào một lần!

Hít sâu một hơi, Trương Huyền đi tới gần hộ vệ.

- Hoài Vương phủ, người không có phận sự không được tới gần!

Thấy hắn đi tới, trường thương trong tay một tên hộ vệ vung lên, miệng khẽ nói.

- Danh sư Trương Huyền đến đây bái kiến Hoài Vương, mong rằng nhị vị thông báo một tiếng!

Mỉm cười, cổ tay Trương Huyền khẽ đảo, tay lấy ra danh thiếp rồi đưa tới.

Dưới tình huống không có xác định được mục đích của đối phương, trước tiên vẫn không nên náo loạn a.

- Danh sư?

Hộ vệ nghi ngờ nhìn thoáng qua, tiện tay tiếp nhận danh thiếp.

Phía trên ghi rất đơn giản, chỉ có Danh sư và tên, cũng không có đê lại cấp bậc.

Danh sư tứ tinh ở tỏng Vạn Quốc thành là cấp bậc đỉnh phong, thế nhưng ở trong đế quốc nhất đẳng này, chênh lệch so với đế quốc nhị đẳng tròn hai cấp bậc lớn. Cho nên cũng có chút không đáng để ý.

Nếu như hắn viết ra, muốn gặp Hoài Vương, chỉ sợ sẽ không dễ dàng như vậy. Thậm chí đối phương ngay cả danh thiếp cũng không lấy.

- Cái này...

Đưa danh thiếp đưa cho mấy tên hộ vệ khác nhìn một chút, tên hộ vệ này có chút chần chờ nói:

- Không biết Trương sư là loại cấp bậc nào? Trước đó có quen biết gì với Vương gia nhà ta hay không? Có ước định gì không?

Đối phương không có ghi cấp bậc cụ thể, bọn họ chỉ là hộ vệ, đành phải tuân theo quy củ hỏi một chút.

Vương gia của bọn họ đương nhiên không phải ai mang theo một tấm danh thiếp là có thể gặp được.

- Tại hạ cũng chưa gặp qua Hoài Vương, chỉ là bằng hữu với Ngọc Phi Nhi công chúa. Cũng là bạn cũ với Mạc sư Mạc Cao Viễn!

Trương Huyền cười cười.

Nói ra bản thân là Danh sư tứ tinh, nhất định đối phương sẽ không cho vào, như vậy hắn đành phải trợn mắt nói đại khái một chút.

Chỉ là, lời hắn nói cũng đúng sự thật, Ngọc Phi Nhi công chúa thì không cần phải nói, đồng sinh cộng tử, xưng hô là bằng hữu cũng không tính là quá trớn. Mạc Cao Viễn trước đó cũng coi như quen biết, được coi là “Bạn cũ“.

- Bạn cũ của Mạc sư?

Quả nhiên, nghe thấy hắn nói như thế, sắc mặt mấy tên hộ vệ lập tức trở nên nghiêm túc.

Mạc Cao Viễn, đường chủ Danh Sư đường Hồng Viễn đế quốc, Danh sư lục tinh đỉnh phong, dám gọi loại người này là bạn cũ, chỉ sợ kém cỏi nhất cũng là một vị Danh sư lục tinh a!

Chỉ là... Danh sư lục tinh vì sao lại trẻ tuổi như vậy chứ?

- Trương sư mời tới bên này, chúng ta sẽ đi bẩm báo với Vương gia!

Trong lòng có chút nghi hoặc, thế nhưng cũng không dám thất lễ, hắn vội vàng gọi Trương Huyền tiến vào sân nhỏ nghỉ ngơi.

Danh sư thủ đoạn vô cùng, mặc dù vị trước mắt này thoạt nhìn tuổi rất trẻ. Thế nhưng cũng không thể bảo đảm tuổi tác hắn không nhỏ, dù sao mặc kệ là thật hay là giả, thân là Danh sư, cũng không phải là người mà bọn họ có thể đắc tội được.

- Ừm!

Thấy đối phương muốn đi bẩm báo vương gia, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, gật gật đầu, đi theo sau lưng hộ vệ đi vào Vương phủ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau