THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1241 - Chương 1245

Chương 1241: Quy của của Danh sư học viện (1)

Trương Huyền ở trong Vạn Quốc thành, Huyễn Vũ đế quốc làm ra những chuyện gì. Mấy ngày nay hắn cũng đã nghe qua một chút. Những chỗ mà Trương sư đi qua, tất cả đều là một mảnh hỗn độn...

Danh sư học viện, tuyển nhận hắn làm học viên, rốt cuộc là chuyện tốt hay là chuyện xấu, quả thật đúng là không thể nói trước được!

Xem ra chỉ có thể để cho học viện không biết đã thành lập được bao nhiêu năm tự cầu phúc cho mình a...

...

Trên bầu trời, Tử Dực Thiên Hùng thú gào thét phi hành.

Phía sau của nó là một đồ vật có bộ dáng tương tự như thuyền, dài bảy, tám mét. Phía trên lầu các san sát, phân ra thành ba gian phòng, đám người Trương Huyền vừa vặn mỗi người một gian, tách ra ở lại.

Phi chu!

Đây là Thú đường vì cảm tạ hắn thu phục sát tinh Thiên Hùng thú cho nên mới chuyên môn chế tạo riêng, phía trên có chỗ ăn ở lại, đầy đủ mọi thứ.

Nghe thấy phi chu này ít nhất cũng có giá trị mấy ngàn linh thạch trung phẩm, lúc này Trương Huyền mới cảm thấy dễ chịu hơn không ít.

Xem ra lần này tới đó cũng không phải là giúp không công, coi như cũng có chút thu hoạch...

Nếu như để cho những người khác trong Thú đường biết ý nghĩ này, nhất định sẽ thổ huyết toàn bộ. Mấy ngày hắn tới Thú đường, không nói tới việc thuần phục linh thú mạnh nhất. Mà vì chế tạo phi chu trân quý như thế cho nên mới phát giác ra được mình không có chịu thiệt...

Tâm tư cũng quá lớn a!

Có phải ngươi muốn vơ vét toàn bộ Thú đường tới mức không có tiền, mới cảm giác hài lòng hay không?

Kỳ thật Trương Huyền cũng không có ý tứ vơ vét sạch Thú đường. Hắn chỉ nghĩ nếu có thể vơ vét được một trăm tám mươi viên linh thạch thượng phẩm, chỉ tiếc... những năm này Tiền trưởng lão đã bị vơ vét tới nghèo, ngay cả một trăm viên linh thạch trung phẩm cũng không bỏ ra nổi chứ đừng nói chi là thượng phẩm.

- Lão sư!

Trên boong thuyền phi chu, nhìn cương phong trên bầu trời, Lạc Thất Thất đi tới gần phía hắn.

- Ngươi tới thật đúng lúc, trước đó ta đã nghe ngươi nói, Danh sư học viện còn có Đan viện, luyện khí học viện, rốt cuộc là sao vậy?

Trương Huyền nhìn về phía nàng.

Hắn sắp tới Danh sư học viện, mà đối với nơi này hắn lại không có chút hiểu biết nào. Như vậy nhất định không được.

- Danh sư cần có đầy đủ chức nghiệp phụ tu th, mới có thể khảo hạch thành công, do đó học viện không riêng gì chỉ là nơi để học tập năng lực Danh sư mà còn có rất nhiều chức nghiệp phụ tu có thể trực tiếp học tập ở trong nội bộ.
Lạc Thất Thất giới thiệu:

- Trải qua nhiều năm phát triển, những chức nghiệp phụ tu này đã chia ra làm mười học viện! Theo thứ tự là Đan viện, Khí viện, Thiên Công viện, Trận Pháp viện, Thư Họa viện, Vũ Kỹ viện, Thuần Thú viện, Y Đạo viện, Ma âm viện, Kinh Hồng viện.

- Đan viện, cũng chính là địa phương học tập luyện đan thuật. Con học tập luyện đan thuật ở nơi đó. Mà Khí viện thì là nơi để học tập luyện khí, trước đó con cũng học luyện khí thuật ở nơi đó. Ngay cả một trăm người đứng đầu cũng không được. Chỉ là sau khi được lão sư chỉ điểm, tất nhiên có thể mở mày mở mặt!

- Còn Thiên Công viện, Trận Pháp viện, Thư Họa viện, Y Đạo viện, chắc hẳn không cần con nói nhiều thì lão sư cũng biết ý nghĩa là gì a. Hiện tại con sẽ nói một chút về Vũ Kỹ viện, Ma âm viện và Kinh Hồng viện!

Trương Huyền gật đầu.

Thiên Công viện nhất định là nơi bồi dưỡng Thiên Công sư. Liên quan đến cơ quan kỹ xảo, điểm ấy từ Ngô Chấn cũng có thể thấy được, còn trận pháp, y đạo, thư hoạ lại càng không cần phải nói.

Những nghề nghiệp này, hắn cũng học tập qua một chút, xem như cực kỳ hiểu rõ.

Chỉ có ba thứ còn lại này là kiến thức nửa vời, có chút không hiểu rõ lắm.

- Kỳ thực Vũ Kỹ viện không thuộc về chức nghiệp đặc thù, mà là nơi chuyên môn để rèn luyện năng lực chiến đấu của Danh sư. Có thể thông qua khảo hạch học tập võ kỹ để làm cho thực lực càng ngày càng mạnh. Ma âm viện thì bồi dưỡng Ma âm sư, lão sư có từng nghe qua Ma âm sư hay chưa?

Lạc Thất Thất nhìn qua.

- Ừm, ta đã nghe qua một chút, nghe nói là chức nghiệp hạ cửu lưu. Chỉ có điều, có thể sử dụng âm nhạc để mê hoặc nhân tâm, khiến cho tâm linh người ta chịu xung kích, ngay cả cường giả cũng khó mà chống chọi được.

Trương Huyền gật đầu. Ma âm sư này đương nhiên hắn biết, thậm chí cũng đã gặp qua hai vị. Chỉ là một người đã bị bản thân hắn làm cho nổi điên, một người khác thì trực tiếp từ trên không trung rơi xuống, hiện tại cũng không rõ sống chết.

- A, nghe nói qua thì lại đơn giản, còn Kinh Hồng viện cuối cùng thì là nơi bồi dưỡng Kinh hồng sư!

Lạc Thất Thất cười nói.

- Kinh hồng sư? Ngươi nói là vũ sư?

Trương Huyền sững sờ.

- Không sai, chính là vũ sư!

Lạc Thất Thất gật đầu:

- Vũ sư và Ma âm sư đều gióng nhau, lấy múa diễn dịch đại đạo, khiến cho người ta trầm mê vào trong đó, cường giả có thể kinh hồng, khiến cho vô số chim chóc bay tới... Vì vậy mới có tên như thế.

Trương Huyền gật đầu.

Thiên hạ có vũ cơ, cũng có nghề nghiệp vũ sư. Người sáng chế ra nghề nghiệp này có họ kép là Công Tôn, múa ra một khúc ngay cả Thánh giả cũng vì đó mà trầm mê, khó mà tự kềm chế được.

Truyền thuyết, vị Công Tôn thị này lúc tuổi còn trẻ cả nhà bị diệt,. Thân mang huyết hải thâm cừu, không có cách nào đi báo. Vào một ngày lại xem chim bay lên trên tời mà tự ngộ ra, sáng chế ra chức nghiệp Vũ sư, khổ tu ba mươi năm, kinh hồng vừa ra thiên hạ sợ hãi, được mời tới phong hào đế quốc trình diễn tài nghệ.

Cừu nhân của vị Công Tôn thị này chính là Hoàng đế bệ hạ của đế quốc này, là một vị Thánh giả siêu cường.

Kết quả, Công Tôn múa ra, thiên hoa loạn trụy, đủ loại màu xuất hiện, Thánh giả cũng vì đó mà mất phương hướng. Từ đó để cho hắn thong dong chém giết đối phương.

Lúc sắp chạy ra khỏi hoàng thành thì lại bị trăm vạn người vây quanh, khi đó hắn cũng múa kinh hồng, cuối cùng trăm vạn quan binh thả khí xuống vũ, để cho hắn tùy ý rời khỏi, từ đó mới có giai thoại truyền ra.

Sau khi Khổng sư biết tin tức này đã từng tìm tới vị Công Tôn thị này. Quan sát dáng múa, tán thưởng không dứt, lại nói ra câu ‘’Chỉ buồn bắt không được, bay đi đuổi kinh hồng.’’ Nói như vậy cũng đã tự mình xác định nghề nghiệp này, từ đây hai chữ “Kinh hồng” vang danh thiên hạ.

Chức nghiệp này cũng là một trong những chức nghiệp hạ cửu lưu, trên cơ bản đều là nữ tử làm chủ, so với Ma âm sư còn ít ỏi hơn, do đó không muốn để cho người ta biết.

Hồng Viễn Danh sư học viện trong lúc vô tình nhận được truyền thừa của môn nghề nghiệp này cho nên mới thành lập học viện này. Chẳng qua số lượng thưa thớt, xem như là viện yếu nhất trong mười đại học viện.

- Ngọc Phi Nhi, từ nhỏ đã học tập, đoạn thời gian trước mới vừa thông qua được khảo hạch, là một vị Kinh hồng sư ngũ tinh.

Chương 1242: Quy của của Danh sư học viện (2)

Lạc Thất Thất cười cười.

Trương Huyền gật đầu.

Danh sư học viện này kỳ thật nói cũng có chút tương tự với trường đại học kiếp trước, mặc dù chỉ là một trường học, thế nhưng lại phân ra không biết bao nhiêu viện hệ nhỏ hơn.

Danh sư đi học ở đây có thể tùy ý lựa chọn chức nghiệp để bồi dưỡng, xem như chức nghiệp phụ trợ, khảo hạch lên Danh sư đẳng cấp cao hơn.

Không thể không nói, đây quả thực là nơi tốt để bồi dưỡng Danh sư, khó trách ở trong đế quốc nhất đẳng cũng có tiếng tăm lừng lẫy.

- Danh sư học viện, mặc dù là Thánh địa mà rất nhiều Danh sư hướng tới. Thế nhưng trên thực tế nhưng cũng rất là tàn khốc, bất kể học tập hay là nghe giảng bài cũng cần có đầy đủ học phần thì mới được. Không có học phần sẽ nửa bước khó đi! Mà muốn kiếm học phần thì phải hoàn thành đủ loại nhiệm vụ, hoặc là phải thông qua một ít khảo hạch lợi hại... Rất nhiều Danh sư, bởi vì không chịu nổi áp lực cho nên chủ động lựa chọn thôi học, cũng không ít người bởi vì khảo hạch cuối cùng của năm có thành tích quá kém, mà bị đuổi!

Nói đến đây, vẻ mặt Lạc Thất Thất rất là ngưng trọng.

- Nghỉ học? Bị đuổi?

Vốn cho rằng sau khi tiến vào học viện chẳng khác nào bước vào bậc thang thành công, về sau một bước lên mây. Hiện giờ nghe nàng nói như vậy, dường như cũng không đơn giản.

- Đúng vậy a, lúc trước Khổng sư thiết lập Danh sư học viện đã từng nói qua. Danh sư, là bậc thang tiến bộ của nhân loại. Danh sư mạnh, nhân loại mới mạnh! Do đó, Danh sư học viện, không cần học viên tiêu cực lười biếng, hoặc là tiến bộ, hoặc là rời khỏi, chỉ đơn giản như vậy thôi!

Lạc Thất Thất cười khổ một tiếng, nói.

- Danh sư mạnh, nhân loại mới mạnh?

Trương Huyền chấn động toàn thân.

Đối phương nói không sai, nhân loại muốn tiến bộ thì người làm lão sư cũng cực kỳ quan trọng.

Nếu như không thể đưa cho học sinh giá trị nhân sinh có ích thì thành tự của học sinh sẽ có hạn.

Lão sư giậm chân tại chỗ, như vậy làm sao có thể dạy giỗ ra học viên tích cực tiến bộ cơ chứ? Từ đó làm cho cả nhân loại đều tiến bộ?

Không thể không nói, lý luận này vô cùng tốt.

Khôn sống mống chết.

Xem ra ngay cả chức nghiệp đệ nhất thiên hạ cũng không có vốn liếng để buông lỏng.
- Kỳ thực lão sư cũng không cần lo lắng, bằng vào thực lực của người, coi như muốn đào thải thì cũng nhất định không làm được...

Nhớ tới vị lão sư này rất biến thái trong rất nhiều chức nghiệp, Lạc Thất Thất cười khổ một tiếng, nhớ tới cái gì đó, ngay sau đó lại lên tiếng nói:

- Chỉ là, muốn trổ hết tài năng, tiến vào Danh sư bảng của học viện, chỉ sợ không có mấy năm cũng rất khó làm được!

- Danh sư bảng?

- Ừm, đây là một bảng danh sách mà Danh sư học viện làm ra, có thể tự động tạo ra họ tên, biểu hiện ra một trăm vị Danh sư học viện kiệt xuất nhất. Người có thể đi vào bảng danh sách, không có người nào mà không phải là người nổi bật trong học viện, khiến cho người ta hâm mộ!

Lạc Thất Thất nói.

- Một trăm người đứng đầu trong học viện? Học viện tổng cộng có bao nhiêu người?

Trương Huyền không nhịn được hỏi.

- Hồng Viễn Danh sư học viện, không chỉ tuyển nhận học sinh trong cảnh nội Đế quốc mà các học sinh trong đế quốc nhất đẳng khác cũng được tuyển nhận. Toàn bộ học viện không dưới mười vạn người, do đó người có thể đi vào bảng danh sách, hầu như đều là thiên tài trong thiên tài!

Lạc Thất Thất giải thích.

Người có thể đi vào Danh sư học viện đều là thiên tài ngàn dặm mới tìm được một, lại tinh tế tuyển chọn ra ở bên trong, từ một ngàn người chọn một người, độ khó lớn thế nào cũng có thể tưởng tượng ra được.
Mặc dù Trương sư rất yêu nghiệt, thế nhưng theo nhận định của nàng, muốn đi vào bảng danh sách này cũng khó có thể làm được.

- Ngươi không có ở bảng danh sách này hay sao?

Trương Huyền hỏi.

Trải qua tiếp xúc, bất kể luyện đan, luyện khí hay là tu vi của Lạc Thất Thất trong đám người đồng niên cũng rất chói mắt, chẳng lẽ... Vẫn chưa ghi tên vào bảng danh sách hay sao?

- Con sao? Sao có thể chứ! Bảng danh sách này có quan hệ với học phần, tu vi, hiểu biết. Người có thể tiến vào bên trong, bình thường đều là đệ tử cấp cao, mà con chỉ là tiểu nhân vật năm thứ hai...

Lạc Thất Thất cười khổ lắc đầu.

Nếu bảng danh sách này có thể tuỳ tiện vào được thì những đệ tử cấp cao kia cũng không cần sống.

Bọn hắn đã học tập không biết bao nhiêu năm ở học viện, đã hoàn thành không biết bao nhiêu nhiệm vụ, điểm tích lũy chất đống như núi. Một người vừa mới vào học viện mấy năm đã muốn siêu việt, hầu như là chuyện không thể nào.

- Được rồi!

Nghe nói đối phương đã giảng xong, Trương Huyền xem như cũng có hiểu rõ nhất định về Danh sư học viện.

Vốn hắn cho rằng đây là nơi có thể tùy tiện học tập tri thức, không nghĩ tới độ khó lại rất lớn, vượt qua tưởng tượng của hắn.

Khó trách Ngọc Phi Nhi thân là công chúa cũng phải đi ra thí luyện, không sợ nguy hiểm, xem ra học viện này cũng sẽ không bởi vì quyền quý mà thay đổi quy định.

Kỳ thật như vậy sẽ càng tốt hơn, đối với hắn cũng càng có khiêu chiến.

Nếu không cũng quá dễ chơi.

Trong nháy mắt trong lòng Trương Huyền đã sinh ra ý chí chiến đấu. Đối với cái gọi là Danh sư học viện này càng thêm tò mò.

Mấy ngày sau đó Lạc Thất Thất không làm gì thì lại giảng giải kỹ càng về Danh sư học viện cho hắn nghe. Trương Huyền cũng chỉ điểm nàng luyện đan, luyện khí, trong vòng mười ngày ngắn ngủi. Trình độ luyện đan, luyện khí của nàng lần nữa tăng lên không ít.

- Lão sư, đã đến Hồng Viễn thành!

Hôm nay, trong lúc Trương Huyền đang giảng giải thì đã nghe thấy thanh âm của Lạc Thất Thất vang lên. Hắn cúi đầu nhìn lại, quả nhiên đã nhìn thấy một thành thị so với Huyễn Vũ đế đô còn bao la hơn vô số lần xuất hiện ở trước mắt.

Chương 1243: Cứu giúp một chút? (1)

Thành thị này cực kỳ rộng lớn, xem như Minh Lý Chi Nhãn cũng không nhìn thấy tận cùng. Nó khảm nạm ở bên trên bình nguyên to lớn, giống như là một khỏa trân châu chói mắt ở bên trong đất cát.

- Đế đô của Đế quốc nhất đẳng... Quả nhiên hùng vĩ!

Ánh mắt Trương Huyền nhếch lên.

Không hổ là Đế đô của đế quốc nhất đẳng, hùng vĩ khí phách, Thiên Huyền vương quốc so sánh với nó giống như cục đất ở nông thôn vậy, không có ý nghĩa.

Thậm chí độ lớn của thành thị này đã gần bằng diện tích của Thiên Huyền vương quốc.

Cả tòa thành thị được linh khí vây quanh, dường như có trận pháp rất lớn khống chế thời tiết, khí hậu trong nội thành. Khiến cho người ở lại trong đó càng dễ tu luyện, dễ tiến bộ hơn.

- Nghịch thiên thay đổi thời tiết, đây là thủ đoạn mà Thánh giả mới có!

Ngọc Phi Nhi đi tới, vẻ mặt kiêu ngạo.

Từ trước cho tới nay, kẻ trước mắt này đều ngưu bức, khiến cho nàng cảm thấy mình giống như cô nương từ nông thôn nghèo đến vậy. Rốt cuộc hiện tại cũng đã nhìn thấy đối phương khiếp sợ, nàng lập tức đắc chí vừa lòng.

- Ừm!

Mặc dù hắn cũng có thể bố trí trận pháp, ở trên trận pháp nhất đạo cũng không yếu hơn Trận Pháp sư ngũ tinh. Thế nhưng nếu muốn bố trí ra một đại trận có thể khống chế phương viên phạm vi mấy ngàn dặm, vẫn khó mà làm được.

Loại trận pháp cấp bậc này, không chỉ cần khống chế tinh chuẩn, quan trọng nhất chính là phải có khống chế tuyệt đối đối với lực lượng, một khi xử lý không tốt thì sẽ sụp đổ, sẽ tạo thành lực phá hoại to lớn.

- Hơn hai mươi ngày chúng ta đã trở lại, cách lúc khai giảng còn có mấy ngày. Hẳn đám người Hồng sư cũng vừa mới tới, ta muốn tụ hợp với bọn hắn trước!

Từ trong khiếp sợ khôi phục lại, Trương Huyền nói.

Dung hợp linh hồn làm trễ nải ba ngày, Địa Cung của Dị Linh tộc lại chậm trễ ba bốn ngày trời. Về sau ở Thú đường, phi hành hai mươi ngày, cách thời hạn một tháng còn có thời gian ba ngày. Dựa theo tình huống bình thường, hẳn đám người Hồng sư cũng vừa mới đến nơi này không lâu.

- Học viên mới tới Huyễn Vũ đế quốc đều ở Sĩ Tử hải, để ta mang ngươi tới, sau đó chúng ta cũng phải về học viện phục mệnh!

Ngọc Phi Nhi nói.

Bọn hắn đi ra ngoài không chỉ có hoàn thành thí luyện mà còn phát hiện ra bí mật lớn như thế, cho nên cần phải trở về bẩm báo.

Đám người Hình Viễn, Ngô Chấn đã sớm trở về, thế nhưng thủ thư mà Ngô Dương Tử để lại, còn có lô đỉnh cũng ở trong tay Lạc Thất Thất, lại thêm Trương Huyền trở về làm cho hai nàng cần phải bẩm báo ở trước mặt, như vậy mới có thể nói rõ ràng mọi chuyện.
- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

- Lão sư, Sĩ tử hải là chỗ ở của tân sinh học viện, trong đó không chỉ có học viên mới của Huyễn Vũ đế quốc mà cũng có học viên từ các đế quốc nhị đẳng khác, thậm chí có cả thiên tài Hồng Viễn đế quốc. Người phải cẩn thận, tuyệt đối không nên náo loạn, gây ra mâu thuẫn!

Lạc Thất Thất dặn hắn một câu.

Người có thể xưng là thiên tài, nhất định đều là hạng người kiêu căng khó thuần. Sĩ tử hải là nơi Hồng Viễn đế quốc tiếp đãi tân sinh, thiên tài trong đó nhiều vô số kể. Gây ra mâu thuẫn với bọn hắn thì xem như công chúa như Ngọc Phi Nhi, đến lúc đó cũng không tiện ra mặt.

- Yên tâm đi, ta là người thành thật, không sẽ chọc vào phiền phức!

Trương Huyền cười cười.

Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi nhìn nhau, đồng thời lắc đầu.

Nếu như ngươi là người thành thật, như vậy đám người chúng ta còn không phải là thầy giáo ngoan ngoãn hay sao?

Ngày đầu tiên đến Huyễn Vũ đế đô, trước tiên làm cho Phùng sư rơi tới mức hoàn toàn biến dạng. Sau đó đánh cho ba thứ hạng đầu của các nước chư hầu khác thành đầu heo, đi vào Hóa Thanh trì thì lại biến thành thi thể...

Dù sao, ngươi đi đến đâu cũng đều là gà bay chó chạy, thần quỷ lui tránh, thế mà còn dám nói mình là người thành thật!
Sĩ tử hải là chỉ tân sinh bốn phương tám hướng đến đây nhiều như đại dương mênh mông, lại gọi là Sĩ tử cư, Tân sinh cư.

Ở một bên Hồng Viễn thành, cách Danh sư học viện không quá xa. Tốc độ của Tử Dực Thiên Hùng thú cực nhanh, không lâu sau đã đi đến gần.

Từ bên trên phi chu đi xuống, thu đồ Thú đường tặng cho hắn vào giới chỉ trữ vật, lúc này Trương Huyền mới cáo từ với hai người Lạc Thất Thất.

Đi vào cửa lớn Sĩ tử hải, bên trong có vô số kiến trúc san sát, từng Danh sư tuổi trẻ đang đi tới đi lui, khiến cho người ta có một loại cảm giác tinh khí thần sung mãn.

Những người này thoạt nhìn đều chừng hai mươi tuổi, cấp bậc lại đều đạt đến tứ tinh, thậm chí không ít người tu vi đều là Hợp Linh cảnh, so với hắn cũng không kém chút nào.

Không hổ là thiên tài tới từ rất nhiều tông môn, vương quốc, đế quốc, rất không tầm thường.

Dựa theo phương vị mà đám người Lạc Thất Thất đã nói, hắn tìm một hồi, rất nhanh đã đi tới một cái sân.

- Ừm? Tại sao lại không có ai thủ vệ vậy?

Nhìn một chút, xác nhận đây là chỗ ở của tân sinh Huyễn Vũ đế quốc tới, Trương Huyền rất là kỳ quái thầm nhủ.

Chỗ ở của tân sinh đế quốc khác, tất cả đều đóng chặt cửa nẻo, hoặc là có người trấn giữ. Mà ở trong đó, cửa lớn mở ra, ngay cả một cái bóng quỷ cũng không có, chẳng lẽ, bản thân hắn đã đoán sai, đám người Hồng sư còn chưa tới hay sao?

Trong lòng cảm thấy kỳ quái, hai chân nhấc chân đi vào.

Trong sân sạch sẽ gọn gàng đã nói rõ thường xuyên có người quét dọn, bên trong hành lang lương đình chung quanh cũng có dấu vết nhân loại ở lại.

- Xem ra người đã đi tới, làm sao tất cả đều vắng mặt cơ chứ?

Hắn thân là nửa bước Danh sư ngũ tinh, càng có Minh Lý Chi Nhãn cho nên muốn nhìn ra nơi này có người ở hay không vẫn rất hay không. Trong lúc đang cảm thấy kỳ quái thì đã nghe thấy phía trước có tiếng rít vang lên, dường như có đồ vật gì đó đâm vào trên vách tường trước mặt, làm cho bụi đất tung bay.

- Có người đang chiến đấu!

Tối sầm mặt lại, hắn vội vàng đi thẳng về phía trước, vòng qua một cái hành lang đã lập tức nhìn thấy trong cái sân rộng lớn có một cái lôi đài không lớn. Mà phía trên đang có người tỷ thí.

Dưới đài có một đống người, đám người Hồng sư, Phùng sư đột nhiên xuất hiện.

Đám người Nhược Hoan công tử, Tất Giang Hải, La Tuyền đi cùng hắn cũng ngồi ở phía dưới, chỉ là, khuôn mặt mỗi người đều đỏ ửng, mặt mũi bầm dập, hình như mới vừa bị người ta đánh cho một trận.

Chương 1244: Cứu giúp một chút? (2)

Người đang tỷ thí trên đài cũng là người mà hắn quen, là một vị thiên tài do Phùng sư dẫn đầu, gọi là Hàn lăng. Tu vi sớm đã đạt đến Hợp Linh cảnh trung kỳ, gần một tháng không gặp, không ngờ đã mạnh hơn, đã đột phá hậu kỳ.

Còn chưa có ra tay đã khiến cho người ta cố một loại cảm giác mạnh mẽ đến cực điểm.

Phía đối diện hắn là một thanh niên áo xám, thực lực của người này cũng là Hợp Linh cảnh hậu kỳ. Thế nhưng sức chiến đấu dường như mạnh hơn, Hàn lăng vừa mới giao thủ đã liên tục bại lui, thối lui đến biên giới lôi đài.

- Hàn sư cố lên!

- Không thể thua nữa...

- Đúng vậy a, nếu như thua thì chúng ta chỉ có thể nghe theo bọn họ mà thôi...

...

Phía dưới, đám người La Tuyền đều xiết chặt nắm tay, vẻ mặt đỏ lên, bên trong ánh mắt tràn ngập vẻ không cam lòng.

- Làm cái gì vậy?

Thấy mọi người quá mức chú ý tới chiến đấu, ngay cả hắn đi tới cũng không phát hiện ra, Trương Huyền gãi gãi đầu.

Làm sao lại đánh nhau cơ chứ?

- Ha ha, đừng vùng vẫy nữa, nhanh nhận thua đi! Ta ở trong tay Phong sư huynh ngay cả ba chiêu cũng không đỡ được. Ngay cả ta cũng không đánh lại mà còn muốn khiêu chiến sư huynh, nằm mơ đi!

Vừa tới gần, thanh niên đối diện với Hàn Lăng rất là đắc ý, cất tiếng cười to:

- Yên tâm, theo chúng ta sẽ có chỗ tốt của các ngươi, nếu như tiếp tục ngu xuẩn mất khôn thì cũng đừng trách ta không khách khí!

Trong lúc nói chuyện, công kích một chiêu nối tiếp một chiêu, lực lượng cuồng mãnh khiến cho vẻ mặt Hàn Lăng trắng bệch, cưỡng ép chống cự.

- Hồng sư, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?

Nhìn một hồi, biết Hàn Lăng bại cục đã định, sẽ không kiên trì được thêm mấy chiêu, Trương Huyền đo tới dưới đài, không nhịn được nhìn về phía Hồng sư cách đó không xa.

- Ah... Trương sư, ngươi không có việc gì chứ? Ngươi đã trở về, quá tốt rồi!

Nhìn thấy Trương sư xuất hiện, Hồng sư hưng phấn tới mức suýt chút nữa đã nhảy lên, những người khác dưới đài, bao gồm cả La Tuyền ở bên trong cũng đều hưng phấn tới mức khuôn mặt đỏ lên. Thậm chí ngay cả Tú Liên công tử trước đó bị hắn đánh thành đầu heo cũng hốc mắt đỏ lên, giống như là nhìn thấy thân nhân, kích động mà không nói ra được.

- Làm sao vậy?

Thấy bộ dáng này của mọi người, Trương Huyền rất là nghi hoặc, không đến một tháng không gặp, có cần thiết phải như vậy hay không?

- Là khảo hạch tân sinh!

Biết hắn không hiểu, Hồng sư vội vàng giải thích:

- Hạng mục khảo hạch đã được quyết định, là đi săn ở Hồng Viễn sơn mạch...

Rất nhanh, Hồng sư đã nói lại tất cả mọi chuyện một lần.

Nghe xong, Trương Huyền cũng coi như đã hiểu ra.

Cũng không phải là tham gia thi đấu Danh sư, đi vào mười vị trí đầu là có thể trực tiếp đi vào Danh sư học viện. Mà còn cần thông qua khảo hạch nhập môn, nội dung mỗi lần khảo hạch đều không giống nhau. Có từng quan, có xông trận, có văn thí... Mà năm nay là đi săn.

Địa điểm đi săn là ở Lôi Viễn phong trong Hồng Viễn sơn mạch.

Lôi Viễn phong là một sơn mạch to lớn gần Danh sư học viện, dốc đứng như đao, khó mà leo trèo. Coi như cường giả Hợp Linh cảnh, muốn đi lên đó cũng rất khó khăn, huống chi còn phải đi săn ở trong đó. Săn giết được cấp bậc linh thú khác biệt thì thành tích lấy được cũng sẽ khác biệt, lấy một ngày làm giới hạn. Săn giết được một đầu linh thú Trọc Thanh cảnh đỉnh phong thì coi như thông qua.

Mặc dù linh thú có thể vượt cấp chiến đấu, nhưng bằng vào nhãn lực Danh sư và thực lực Hợp Linh cảnh của mọi người, muốn săn giết loại linh thú cấp bậc này vẫn rất là nhẹ nhàng, thế nhưng... Số lượng linh thú trong toàn bộ sơn mạch có hạn, hơn nữa linh thú biết mình sẽ bị săn giết cho nên nhất định sẽ chạy trốn, hoặc là ẩn nấp, không phải dễ dàng tìm kiếm như vậy.

Lại thêm, số lượng săn giết càng nhiều, nếu như vượt qua giá trị hợp cách thì có thể hối đoái học phần... Chuyện này rất dễ tạo ra cảnh cướp bóc giữa các tân sinh với nhau.

Càng quan trọng hơn là, linh thú bên trong dãy núi không riêng gì Trọc Thanh cảnh mà còn có Hợp Linh cảnh, Kiều Thiên cảnh, thậm chí còn có cấp bậc cao hơn. Sau khi tiến vào bên trong đó, không chỉ phải đi săn mà còn phải đề phòng bị linh thú giết ngược lại!

Mỗi lần khảo hạch đều có không ít tân sinh thương vong.

Có thể nói, chỉ cần khảo hạch bắt đầu thì sẽ chính là một trận chiến đấu. Đối với tâm tính, thực lực, ứng biến, nhãn lực của Danh sư... Rất nhiều phương diện đều được tiến hành khảo nghiệm.

Chỉ có cường giả chân chính mới có thể trổ hết tài năng, một tiếng hót lên làm kinh người. Người thực lực yếu hoặc là tâm tính không tốt, chỉ sợ đi vào không được bao lâu thì tâm tính sẽ sụp đổ, cuối cùng thảm bại mà quay về.

Lần khảo hạch này chính là một trận khảo nghiệm khôn sống mống chết, không được thì cũng chỉ có thể rời khỏi mà thôi!

Vì dễ thông qua hơn, tránh khỏi nguy hiểm, không ít đế quốc vừa đến đã tạo thành liên minh.

Người trong liên minh nhiều, coi như gặp phải thân sinh thực lực mạnh tân sinh cướp đoạt và linh thú cường đại thì cũng có thể chống chọi.

Chỉ là, kết minh có lợi cũng có hại, chỗ tốt đương nhiên không cần phải nói, có thể khiến cho người tham gia khảo hạch càng thêm an toàn. Chỗ xấu chính là nhiều người, linh thú sẽ rất dễ dàng phát hiện ra, trực tiếp chạy trốn. Coi như may mắn bắt lấy, khi phân phối cũng có chủ thứ, còn có vấn đề lần lượt.

Làm chủ, sẽ được hưởng thụ phân phối trước tiên, có khả năng kết thúc mỗi ngày, đến lúc khảo hạch kết thúc, người đi theo phụ ngay cả một đầu cũng không được, cuối cùng toàn bộ đều phải chịu cảnh ngộ bị đào thải.

Có thể nói, có thể thông qua hay không thì phải nhìn thành quả đi săn như thế nào. Cùng phân chia thế lực làm chủ như thế nào, do đó, vì muốn có được quyền chủ động, chỉ cần liên minh, đều cần phải phân ra quyền chủ động.

Người đang đối chiến với mọi người là Danh sư đến từ Kim Hải nhị đẳng đế quốc, hai bên quyết định liên minh lại, đang tranh đoạt chủ phụ quyền trong liên minh, lấy thực lực để định thắng thua.

- Tổng cộng so mấy trận? Chúng ta đã so mấy trận rồi?

Nghe giải thích xong, xem như Trương Huyền đã hiểu ra cho nên không nhịn được hỏi.

Nếu như chỉ là thua một nữa, hiện tại tới hắn thì có lẽ còn có thể cứu giúp được mọi người.

Chương 1245: Một ngón tay (1)

- Dựa theo yêu cầu bình thường là so mười trận, người thắng sáu trận sẽ làm chủ...

Hồng sư nói:

- Trên đài Hàn Lăng đang so trận thứ mười...

- Có thể so được tới trận thứ mười đã nói rõ có thắng có bại...

Nghe được đây là trận thứ mười, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Nếu như đối phương chiến thắng liên tiếp thì sáu trận đã kết thúc rồi. Mà bây giờ có thể kéo dài tới trận cuối cùng đã nói rõ thực lực mọi người ngang nhau.

- Đều có thắng có bại... Không phải!

Hồng sư hơi đỏ mặt, vẻ mặt rất là xấu hổ:

- Chúng ta là so mười trận, nhưng một mực thua, hơn nữa... Cũng đều thua bởi một người!

- Bại bởi bởi cùng một người? Ngươi nói... Tên trên đài này ngay đánh cả mười trận, một lần cũng không có thua?

Trương Huyền trợn tròn mắt.

- Đúng vậy a...

Hồng sư che trán, những người khác càng xấu hổ tới mức không ngẩng đầu lên được.

Liên tục mười người khiêu chiến một người, xa luân chiến cũng bị đối phương đánh rơi xuống khỏi lôi đài, quan trọng nhất là... Người trên đài rõ ràng còn không phải là người mạnh nhất của đối phương, thật sự là mất mặt xấu hổ.

Phanh!

Vẻ mặt im lặng, Trương Huyền đang muốn nói chuyện thì đã nghe một tiếng rên vang vọng ở trên đài. Hàn Lăng không kịp phản ứng thì đã bị đánh bay ngược ra, rơi vào trong sân.

- Mười trận đều thua... Như vậy sao ta có thể giúp được nữa chứ?

Nhìn gia hỏa đang nằm trên mặt đất, mặt mũi thống khổ, mí mắt Trương Huyền xoay loạn.

Vốn hắn nghĩ còn có thể cứu giúp được một chút, hiện tại mười trận đều bại bởi cùng một người, hắn còn cứu thế nào nữa chứ?

Coi như muốn tìm lý do thì cũng không tìm thấy ah!

- Tốt rồi, mười trận đã kết thúc, ngay cả một lần các ngươi cũng không thắng được, các ngươi có lời gì nói nữa hay không?

Đánh bay Hàn Lăng, thanh niên trên đài, mỉm cười, nhìn quanh một vòng.

- Chúng ta...

Sắc mặt đám người Hồng sư đỏ bừng.

Nếu là mười trận thắng hai, ba trận thì hắn cũng không cảm thấy ngại nói người mạnh nhất trong chúng ta không đến, hiện tại đã thua trên tay cùng một người, làm sao hắn dám nói ra cơ chứ?

Hơn nữa, vạn nhất Trương sư cũng không phải là đối thủ của đối phương, chẳng phải sẽ mất mặt càng lớn hơn? Thua càng triệt để hơn hay sao? Mặc dù thiên phú của Trương sư tuyệt cao, rất nhiều năng lực của Danh sư bên trong được coi là đỉnh tiêm. Thế nhưng dù sao cũng chỉ có Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, muốn vượt qua người lấy một chọi mười trước mắt này, lại còn không thở gấp, chỉ sợ sẽ rất khó. Huống chi, tên này còn không phải là kẻ mạnh nhất.

(Trương Huyền đột phá đến Hợp Linh cảnh, là chuyện sau khi biến thành “Thi thể”, những người khác cũng không biết rõ tình hình.)

- Nếu không còn gì để nói, như vậy cứ dựa theo ước định, nghe theo Phong sư huynh sắp xếp đi!

Người trẻ tuổi cười một tiếng, quay đầu ôm quyền nói:

- Phong sư huynh!

Vừa dứt lời thì một thanh niên đã sải bước đi lên.

Người này khí tức trầm ổn, thực lực mạnh hơn, đã đạt tới nửa bước Kiều Thiên cảnh, tùy thời cũng có thể đột phá.

Thanh niên vừa rồi chiến thắng liên tiếp mười người, ở trong mắt của đám người Nhược Hoan công tử đã coi như rất cường đại, thế nhưng so sánh với người này vẫn kém một đoạn rất lớn.

Khó trách rất nhiều thiên tài của Huyễn Vũ đế quốc cũng khó mà chống chọi được. Nếu người này thực sự xuất thủ, đừng nói mười người xa luân chiến không có cách nào chiến thắng được. Coi như là đồng thời ra tay, chỉ sợ cũng sẽ tuỳ tiện bị đánh tan, không ngăn cản nổi.

- Chúng ta đã liên minh thì trước hết phải nói quy củ cho rõ ràng!

Đứng trên đài, Phong sư huynh nhìn quanh một vòng, thanh âm giống như là sắt thép va chạm:

- Sau ba ngày sẽ bắt đầu đi săn, chư vị phải nghe sắp xếp của chúng ta, từ thú đến con mồi, Kim Hải đế quốc chúng ta sẽ có quyền lựa chọn trước! Yên tâm đi, chỉ cần mọi người hợp lực đồng lòng, như vậy muốn toàn bộ thông qua cũng không thành vấn đề!

- Cho bọn hắn lựa chọn trước?

- Nếu như số lượng đi săn không đủ, há không toàn bộ chúng ta sẽ bị đào thải hay sao?

... Mặc dù biết rõ người làm chủ liên minh sẽ được hưởng thụ đặc quyền. Thế nhưng đối phương trực tiếp nói ra rõ ràng như vậy vẫn khiến hco mọi người xiết chặt nắm tay.

Liên minh có chỗ tốt đó là khi gặp linh thú lợi hại có thể đối phó được, không đến mức nguy hiểm. Thế nhưng chỗ xấu chính là, phân phối con mồi không đều, một khi số lượng đi săn trong ngày không đủ, Huyễn Vũ đế quốc bọn hắn sẽ rất có khả năng bị đào thải toàn bộ.

- Thế nào, không tình nguyện sao? Phong sư huynh chúng ta có thực lực thế này, nguyện ý liên minh cùng các ngươi đã là vận may của các ngươi rồi, đừng có không biết tốt xấu! Thấy mọi người ở dưới đài buồn bực, người thanh niên vừa rồi kia, hừ lạnh một tiếng.

Dựa theo thực lực của bọn hắn, kỳ thật không liên minh với người của Huyễn Vũ đế quốc cũng được, nhưng liên hợp nhiều người, đối với bọn hắn cũng có lợi ích rất lớn.

Lần khảo hạch này, không ít lão sư học viện đều nhìn vào, nếu như biểu hiện nổi bật thì sẽ có thể nhận được sự ưu ái, từ đó khiến cho người khác lau mắt mà nhìn, một bước lên mây.

- Ngươi...

Nghe thấy đối phương nói vậy, vẻ mặt mọi người đỏ lên, muốn phản bác, thế nhưng không phản bác được.

Ai bảo tài nghệ không bằng người a!

- Đúng là có chút không tình nguyện...

Trong lúc mọi người ở đây khó chịu, thanh âm nhàn nhạt của Trương Huyền đã vang lên.

- Ừm? Có ý tứ gì? Đường đường là Danh sư của Huyễn Vũ đế quốc, đã quyết định liên minh còn muốn đổi ý sao?

Thấy có người nói chen vào, thanh niên này nhướng mày.

Tất cả mọi người đều là Danh sư, là nhân vật có mặt mũi, đã đồng ý liên minh, cũng lại tiến hành tỷ thí. Chẳng lẽ, bởi vì đánh không lại cho nên muốn nuốt lời hay sao?

Nếu thực sự là như vậy còn không bằng không tham gia khảo hạch, bằng không sẽ làm trò hề cho thiên hạ xem.

- Nuốt lời thì cũng không đến nỗi, chỉ là ta có một ý tưởng...

Trương Huyền nói.

- Ý nghĩ?

Trương Huyền nói:

- Không sai, ta cũng là Danh sư lần này tới đây của Huyễn Vũ đế quốc. Vừa rồi các ngươi tỷ thí cũng không biết rõ tình hình. CHỉ có điều, mọi người đã so qua thì ta cũng không nói được cái gì. Chỉ là muốn công bằng một chút, thú và linh thú, mọi người cùng nhau chia đều!

- Chia đều? Đã liên minh thì phải có phân chia chủ phụ, có chủ phụ thì sẽ không có khả năng công bằng!

Người thanh niên kia cười lạnh.

- Ta cũng biết, vừa rồi chúng ta tỷ thí thua, phân ra chủ phụ, muốn có được công bằng rất khó, như vậy đi!

Trương Huyền cười cười, hai tay chắp ra sau lưng:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau