THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1236 - Chương 1240

Chương 1236: Không chết? (2)

- Nó... Nói gì với ngươi vậy?

Những năm này, hắn vẫn muốn biết đầu Thiên Hùng thú này nói cái gì, càng muốn biết lúc trước Long Nham thú đã nói cái gì rồi mới chết đi.

Năm mươi năm qua hắn chăm chỉ không ngừng học tập thú ngữ cũng là vì chuyện này.

- Thiên Hùng thú nói...

Trương Huyền vò đầu:

- Muốn làm cho ngươi chết!

- Ta biết nó muốn giết ta, là ta hại chết Long Nham thú, hại chết tình lữ của nó, cho nên nhất định nó đã hận chết ta rồi...

Sắc mặt Tiền trưởng lão trắng bệch.

Long Nham thú và đối phương là một đôi, nếu không phải hắn tùy hứng thì nhất định nó sẽ không chết. Thế nhưng không có nếu như, như vậy nó không hận hắn mới là lạ!

- Khụ khụ! Không phải là bởi vì nguyên nhân này...

Nghe thấy hắn tự trách như thế, Trương Huyền đành phải cắt ngang lời hắn.

- Không phải? Như vậy là bởi vì cái gì?

Tiền trưởng lão sững sờ.

- Là bởi vì... Lời trước khi Long Nham thú chết đã nói ra!

Trương Huyền nói.

- Lời nói trước khi chết của nó? Nó... Nói cho ngươi biết sao?

Tiền trưởng lão kích động tới mức toàn thân run rẩy.

Những năm này, hắn vẫn luôn muốn biết Long Nham thú có di ngôn gì muốn nói. Đáng tiếc, đầu Thiên Hùng thú này lại không nói, cho dù có nói thì hắn cũng hoàn toàn không hiểu, làm cho hắn những năm này rất áy náy trong lòng.

Hiện tại vị Trương sư này nói lâu như vậy với Thiên Hùng thú, còn nói ra lời này, chẳng lẽ... Thiên Hùng thú đã nói ra lời nói trước khi chết của Long Nham thú hay sao?

- Đúng...

Vẻ mặt Trương Huyền càng thêm cổ quái.

- Nó nói cái gì? Có phải bảo ta sống cho tốt, thay nó kéo dài sinh mệnh hay không?

Nhớ tới đầu thú sủng trung thành tuyệt đối kia, cùng với tình cảm giữa hai người, hốc mắt Tiền trưởng lão đỏ lên, nước mắt không kìm lòng được,à chảy xuống.

- Long Nham thú nói...

Trương Huyền xoắn xuýt nửa ngày, không thể làm gì khác hơn là nói:

- Long Nham thú nói... Ta còn chưa có chết!

- Không chết? Tiền trưởng lão run rẩy một cái, phun ra một ngụm máu tươi, suýt chút nữa đã hôn mê tại chỗ:

- Nhưng... ta đã chôn nó rồi!

Hắn vẫn cho rằng câu nói sau cùng của thú sủng là bàn giao hậu sự, bảo mình sống cho tốt, kết quả lại nói... Ta còn chưa có chết!

Mẹ nó!

Ta đã sờ qua, toàn thân lạnh lẽo, thi thể cứng ngắc, làm sao có thể không chết được cơ chứ?

Hơn nữa, coi như thực sự không chết thì cũng đã chôn dưới lòng đất năm mươi năm, cũng phải chết a!

Không chỉ Tiền trưởng lão phát điên mà Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi ở bên cạnh cũng vậy, hai mắt trợn tròn, suýt chút nữa đã rớt ra ngoài.

Mới vừa rồi hai nàng nghe nói thú sủng vì hắn mà chết, trung thành có một không hai, vốn hai nàng đã cho rằng đây là một cố sự thê lương, không nghĩ tới... Con mẹ nó, lại là cố sự kinh dị ah!

Không chết lại chôn sống...

Đoán chừng Long Nham thú sự không có chết, thế nhưng cũng đã chôn sống a!

Tần đường chủ và các trưởng lão khác cách đó không xa cũng vậy, thân thể đều nhoáng một cái, suýt chút nữa đã thổ huyết.

Thú sủng của ngươi vì ngươi mà cống hiến ra tinh huyết của bản thân, kết quả không chết thì đã bị ngươi chôn sống... Tình lữ của nó có thể buông tha ngươi mới là lạ!

Những năm này chỉ tới quấy rối, không có giết chết ngươi, nói thật cũng đã rất nể tình rồi.

Đột nhiên nghe được tin tức này, Trương Huyền cũng có suy nghĩ giống như những người khác. Chỉ có điều, hắn cũng biết đối phương quả thực không biết, những năm này dằn vặt cũng đã đủ rồi, cho nên hắn không nhịn được nhìn qua:

- Chôn... Ngươi không có hoả táng nó đó chứ? - Cái này... Không có!

Tiền trưởng lão lắc đầu.

Lúc đó hắn đã chuẩn bị hoả táng xong, thế nhưng đầu Thiên Hùng thú này liều mạng làm loạn, cuối cùng hắn cũng không có hoả táng, đành phải chôn ở núi rừng, xây nhà làm bạn.

- Không có là tốt rồi, nghe ý tứ của Thiên Hùng thú nói. Lúc ấy Long Nham thú chỉ là tạm thời cứng ngắc, thuộc về một loại trạng thái chết giả. Chỉ cần điều dưỡng sinh tức, có lẽ có thể một lần nữa phục sinh, mặc dù ngươi chôn, thế nhưng... Không có hoả táng thì có lẽ còn có cơ hội!

Trương Huyền chần chờ một chút rồi nói.

Vừa rồi Tử Dực Thiên Hùng thú đã nói rõ chi tiết, trong cơ thể Long Nham thú có huyết mạch Long tộc. Bên ngoài thân giống như là nham thạch, cho nên mới có cái tên này.

Sau khi mất đi tinh huyết, thân thể sẽ giống như nham thạch vậy, trạng thái như chết, nhịp tim và hô hấp đều sẽ đứng quãng. Thế nhưng trên thực tế cũng không chết đi, chỉ cần cho nó dược vật ôn dưỡng nhất định thì có lẽ chẳng mấy chốc nữa sẽ một lần nữa thức tỉnh lại.

Long Nham thú rất là thưa thớt, lại thêm không chủ động tổn thất tinh huyết quy mô lớn. Do đó, bên trên không ít sách vở đều không có ghi chép lại, ngay cả vị Thuần Thú sư ngũ tinh như Tiền trưởng lão cũng không biết được.

Sau khi hôn mê, không cần hô hấp cũng không có nhịp tim, coi như bị chôn... Chỉ cần không có hoả táng, không có hư thối thì có lẽ cũng có thể phục sinh a?

Bất kể nói thế nào thì đây cũng là siêu cấp linh thú Hóa Phàm bát trọng thân mang huyết mạch Long tộc! Không có khả năng dễ dàng chết như vậy a.

- Có cơ hội?

Vẻ mặt Tiền trưởng lão như là muốn khóc:

- Nhưng... ta đã chôn năm mươi năm...

Nếu như mới vừa chôn hai, ba tháng, nửa năm, một năm thì hắn cũng cảm thấy còn có cơ hội. Thế nhưng bây giờ đã chôn tròn năm mươi năm mà cũng không có động tĩnh, coi như trước kia giả chết thật thì hiện tại cũng đã chết thật không sai biệt lắm a!

- Đừng có gấp, chúng ta đi qua nhìn một chút, nhìn xem có thể cứu sống được là tốt nhất, không làm sống lại được... Cũng không có cách nào a!

Trương Huyền đành phải lắc đầu nói một câu.

Ai bảo ngươi chôn sống người ta, cứu sống là tốt nhất, nếu không cứu sống được vậy thì cũng không có cách nào.

- Ừm!

Tiền trưởng lão liền vội vàng gật đầu, mọi người vội vã đi đến nhà cỏ, còn chưa đi xa thì Trương Huyền mới nhớ tới một việc. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Tử Dực Thiên Hùng thú trên bầu trời, hai hàng lông mày nhíu lại:

- Còn không mau thả đầu linh thú kia xuống!

- Rống!

Thiên Hùng thú lên tiếng, vẻ mặt rấ tlaf ủy khuất buông móng vuốt ra.

Phanh!

Linh thú ngã xuống đất, cái lưỡi lè ra, nhất thời ngất đi.

Chương 1237: Trương Huyền cứu thú (1)

Cứu đầu linh thú kia xong, đoàn người vội vã chạy tới nhà tranh.

Rất nhanh, mọi người đã lần nữa nhìn thấy tấm bia đá và phần mộ giống như dốc núi kia.

- Mở ra!

Biết chuyện này khẩn cấp, Trương Huyền cũng không nhiều lời mà bàn tay lớn vẫy một cái.

Tiền trưởng lão khẽ gật đầu, nhướng mày, bỗng nhiên đánh về phía trước.

Ầm ầm!

Chân khí hùng hậu xao động, lực lượng cuồng bạo lan tràn khắp nơi, dốc núi dưới sự thôi động của hắn, cây cối dần dần bị thanh trừ, lộ ra một cái mộ thất cực lớn.

- Ngươi xây dựng mộ thất? Xem ra còn có hi vọng...

Nhìn thấy Tiền trưởng lão cũng không cứng rắn chôn thú sủng xuống, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

Mặc kệ mộ thất nhìn qua rất nhỏ, xem như cũng có không gian nhất định. Lại cộng thêm bản thân bùn đất cũng có khe hở với nhau, cho nên không khí có thể đi vào được. Còn không đến mức không chết mà lại bị chôn sống tới chết.

Cũng coi như là bất hạnh trong vạn hạnh.

Đẩy cửa lớn mộ thất ra, mọi người nối đuôi nhau đi vào, lập tức nhìn thấy trong phòng có thi thể của một đầu Long Nham thú to lớn đang nằm ở dưới đất.

Đầu đại gia hỏa này toàn thân như là tảng đá, mặc dù đã trải qua năm mươi năm, thế nhưng cũng chưa từng xuất hiện hiện tượng hư thối.

- Không hổ là Long Nham thú...

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền gật gật đầu.

Đổi lại là linh thú bình thường, nếu như bị chôn năm mươi năm, không có người quan tâm tới thì có lẽ không chết cũng gần như thối rữa hết.

Long Nham thú, trong cơ thể nắm giữ huyết mạch Long tộc, bên ngoài thân càng giống như là nham thạch vậy, rất là cứng rắn. Cho dù cách nhau mấy chục năm, thế nhưng cũng không có vấn đề gì quá lớn.

- Nhanh đi mời y sư...

Thấy “Thi thể” không có biến hóa, Tiền trưởng lão rất là kích động, xoay người nhìn về phía Hàn Xung.

- Lão sư, Trương sư chính là... Y sư rất lợi hại a!

Hàn Xung vội nói.

- A, đúng rồi. Trương sư, cầu ngươi mau mau cứu Long Nham thú...

Tiền trưởng lão không nhịn được nói, đầu gối mềm nhũn, đang muốn quỳ xuống.
Long Nham thú là đồng bọn của hắn, những năm này, mỗi một ngày hắn đều sống trong tự trách. Vốn hắn cho rằng kiếp này sẽ không có cơ hội gặp lại nhau. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, nó còn chưa có chết!

Nếu quả thật có thể cứu sống được nó, đừng nói là quỳ xuống, coi như bảo hắn lập tức chết đi thì hắn cũng tuyệt đối sẽ không do dự.

Đương nhiên, còn nhiều hơn nữa là sự hổ thẹn.

Đối phương vì cứu hắn mà đã suýt chút nữa chết, kết quả bản thân lại bởi vì nghe không hiểu lời nói của đối phương cho nên lại chôn nó dưới đất hơn năm mươi năm...

Nếu như không cứu sống được nó thì có khả năng hắn sẽ không sống nổi, áy náy mà phải tự sát.

- Tiền trưởng lão không cần phải khách khí, nếu như có thể cứu, ta sẽ ra tay!

Biết tâm tình của đối phương, Trương Huyền cũng không nhiều lời mà đi mấy bước tới gần thi thể Long Nham thú to lớn ở trước mắt. Sau đó ngón tay nhẹ nhàng đụng vào thân thể nó.

Ngay sau đó hắn ra vẻ dạo qua một vòng, cúi đầu trầm tư.

Một lát sau mới quay về, thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, Tiền trưởng lão khẩn trương tới mức toàn thân cứng ngắc, không nhịn được hỏi:

- Nó... Còn có thể cứu sống được không?

- Nó thật sự không chết, chỉ là...

Trương Huyền chần chờ một chút:

- Bị chôn dưới đất năm mươi năm, sinh cơ trong cơ thể đã bị cắt đứt, muốn cứu sống cần đan dược kích hoạt sinh cơ, còn có linh thạch nữa!

- Đan dược kích hoạt sinh cơ? Chỗ ta có ba viên Đạp Hư Tạo Hóa đan, coi như là cường giả Hóa Phàm bát trọng Đạp Hư cảnh cũng có hiệu quả cực mạnh! Tần đường chủ tiến về phía trước một bước, đưa ra một cái bình ngọc.

- Chỗ của ta cũng có hai viên Sinh Linh đan, xem như là đan dược tuyệt cao để kích hoạt sinh cơ!

Lại có một vị trưởng lão đi tới.

- Ta không có đan dược, nhưng linh thạch ta lại có không ít, đây là năm trăm viên linh thạch trung phẩm...

Bọn hắn đều là hảo hữu mấy chục năm với Tiền trưởng lão, nếu như quả thật có thể cứu sống đầu Long Nham thú này. Như vậy không chỉ đối với Tiền trưởng lão là một an ủi cực lớn mà đối với thực lực của toàn bộ Thú đường cũng là một lần tăng trưởng rất lớn.

- Không sai!

Nhìn thấy đồ vật chất đống càng ngày càng nhiều, Trương Huyền hài lòng gật đầu.

- Ta còn cần trận kỳ Ngũ Hành, Tử Trúc mực, ba thùng lớn thú huyết, không cần những cái khác. Chỉ cần đầu Tử Dực Thiên Hùng thú bên ngoài kia là đủ... Còn có Đạm Thanh hương, Tử Lăng yên...

Thấy đan dược khôi phục sinh cơ và linh thạch, Tần đường chủ và mấy vị trưởng lão đã gom góp đủ. Trong lòng âm thầm cảm khái một tiếng Thú đường giàu có, Trương Huyền lại tiếp tục nói ra mấy chục loại đồ vật.

- Những thứ này...

Nghe thấy tên những vật phẩm này, tất cả mọi người đều cau mày, mỗi một người đều rất là nghi hoặc.

Trước đó đan dược sinh cơ, linh thạch thì bọn hắn còn có thể lý giải được. Dù sao chuyện này có quan hệ với sinh mệnh, Đạm Thanh hương, Tử Lăng yên... Những vật này thì có tác dụng gì chứ?

- Đạm Thanh hương ta đã nghe nói qua, có tác dụng định hồn, nghe nói là đồ vật mà Vu Hồn sư thường dùng...

Một trưởng lão đột nhiên nhớ tới cái gì đó, không nhịn được nói.

- Vu Hồn sư?

Mọi người sững sờ.

Loại nghề nghiệp này đã biến mất ở trong dòng sông lịch sử vài vạn năm rồi, chẳng lẽ... người thanh niên trước mắt này biết?

- Chỉ là một chút thủ đoạn đặc thù mà thôi, không có liên quan quá nhiều tới Vu Hồn sư!

Trương Huyền khoát tay áo:

- Đúng rồi, lại chuẩn bị cho ta thêm ngân châm dài ba thước, tổng cộng là 108 cây, xà tiên của Lục Vĩ xà, một chén!

Vu Hồn sư là do Danh sư lúc trước diệt đi. Cho nên coi như hắn biết thì cũng không thể thừa nhận, dù sao đối phương cũng không rõ ràng tình huống cụ thể của hắn.

Chương 1238: Trương Huyền cứu thú (2)

- Xà tiên của Lục Vĩ xà? Đây chính là kịch độc a...

Tần đường chủ không nhịn được nói.

Đạm Thanh hương, Tử Lăng yên hắn không biết dùng để làm cái gì, thế nhưng xà tiên Lục Vĩ xà hắn lại biết rất rõ.

Chỉ cần một giọt, ngay cả cường giả Hóa Phàm bát trọng cũng có thể bị hạ độc chết tại chỗ, thanh niên này muốn thứ này làm gì?

- Độc, không chỉ có thể giết người mà có đôi khi cũng có thể cứu người!

Trương Huyền khoát tay áo.

- Dùng độc cứu người? Đây là... thủ đoạn mà Độc sư mới có...

Mọi người lần nữa co rụt lại.

Mặc dù thanh niên trước mắt không nói, thế nhưng độc không phải có thể dùng linh tinh được. Muốn dùng cái này cứu người, nếu như không phải là Độc sư thì căn bản sẽ không làm được.

Hắn không phải y sư hay sao? Làm sao lại biết thủ đoạn Vu hồn? Lại biết thủ pháp của Độc sư?

Còn có Thuần Thú sư, Danh sư, thú ngữ Thượng Cổ...

Ngươi còn có cái gì không biết nữa hay không?

- Được rồi, chỉ có những vật này thôi, nhanh đi chuẩn bị đi!

Nói ra tên toàn bộ đồ vật xong, Trương Huyền khoát tay áo.

- Được, ta sẽ sai người đi chuẩn bị!

Tiền trưởng lão gật gật đầu, vội vàng lui ra ngoài.

Không thể không nói, tài lực của Thú đường quả thực kinh người, các đồ vật mà Trương Huyền nói tới, chẳng những thưa thớt, lại còn liên quan tới mấy chức nghiệp, lộn xộn không chịu nổi. Đổi lại là công hội chức nghiệp bình thường, căn bản không có khả năng tìm ra được toàn bộ. Thế nhưng Thú đường chỉ dùng không đến ba canh giờ thì đã tìm đủ được toàn bộ.

Thậm chí còn có một ít thứ lại chuẩn bị thêm mấy phần, sợ trong lúc thời khắc mấu chốt không đủ đồ dùng.

- Tốt rồi, đồ vật đã chuẩn bị đầy đủ, chư vị đi ra ngoài đi. Khi ta trị liệu cần yên tĩnh tuyệt đối, không có ta lên tiếng, mong rằng chư vị có thể thay ta bảo vệ bên ngoài, không cho bất luận kẻ nào tới quấy rầy!

Vốn hắn cho rằng những vật phẩm này, ít nhất phải ba, bốn ngày thì mới có thể tìm đủ. Thế nhưng không nghĩ tới trong thời gian ngắn như vậy đã hoàn thành, Trương Huyền cũng âm thầm cảm khái, nhìn quanh một vòng rồi khoát tay áo.

Lát nữa hắn trị liệu có liên quan tới quá nhiều thứ, hơn nữa còn phải không ngừng mượn Thiên Đạo thư viện, nếu như để người ngoài quan sát sẽ khó tránh khỏi xuất hiện không ít phiền phức.

- Được!

Tiền trưởng lão khẽ gật đầu, sau đó cùng với đám người Tần đường chủ lui ra ngoài, Lạc Thất Thất và Ngọc Phi Nhi liếc mắt nhìn nhau, cũng đi ra ngoài. Rất nhanh, bên trong mộ thất chỉ còn lại có một mình hắn.
Nhìn đồ vật đã chuẩn bị xong ở trước mắt, cổ tay Trương Huyền khẽ đảo, thu vào trong giới chỉ trữ vật.

Ngay sau đó hắn nhíu mày, cổ tay rung lên, trận bàn Tụ Linh trận ngũ tinh được ném ra ngoài.

Hắn muốn những vật này cũng không phải giữ lại để cho bản thân dùng, mà là thực sự muốn dùng vào trên người đầu Long Nham thú này.

Lúc trước đầu linh thú này vì cứu Tiền trưởng lão mà hao hết tinh huyết, dựa theo tình huống bình thường. Chỉ cần bổ sung huyết dịch cho đối phương, hoặc là dùng một chút vật phẩm đại bổ, hoặc là dùng linh khí để tẩm bổ. Chỉ cần mấy năm là có thể phục sinh được.

Thế nhưng Tiền trưởng lão cái gì cũng không có làm...

Linh khí trong Địa Cung cực kì thưa thớt, đầu linh thú này ngay cả duy trì sinh cơ cũng không làm được. Trải qua năm mươi năm, coi như không chết thì sinh mệnh cũng sẽ trở thành rất là nguy hiểm. Giống như là ngọn nến trong gió, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị gió dập tắt.

Đổi lại là y sư khác, cho dù là thất tinh, bát tinh, thậm chí là cửu tinh, chỉ sợ cũng sẽ hết cách xoay chuyển. Thế nhưng Trương Huyền lại khác.

Hắn nắm giữ Thiên Đạo chân khí, tinh thuần như nước, chỉ cần còn có sinh cơ thì hắn có thể duy trì cho đối phương không chết.

Bất quá, nếu chỉ riêng Thiên Đạo chân khí còn chưa đủ, nó tổn thất tinh huyết, lại bị chôn dưới đất mấy chục năm. Cho nên vẫn còn cần dược vật gia tăng sinh cơ và linh khí hùng hậu để chống đỡ.

Mà còn một thứ quan trọng hơn là... thủ đoạn Vu hồn!

Đúng như vị trưởng lão kia nói, Đạm Thanh hương, Tử Lăng yên quả thực là đồ vật mà chỉ có Vu Hồn sư mới dùng. Mặc dù linh hồn của nó không giống như Lộ Xung lúc trước, rơi vào trạng thái ngủ say. Thế nhưng năm mươi năm không có tỉnh lại thì cũng không kém nhiều.

Cần phải dùng những vật phẩm này để triệu hoán Vu hồn, giúp nó khôi phục thì mới có thể cứu sống được nó.

Còn xà tiên Lục Vĩ xà, Tần đường chủ nói không sai, quả thực là kịch độc. Chỉ có điều, không phải dùng để độc chết nó mà là dùng để kích thích huyệt đạo, lấy gai độc kích hoạt thân thể, khiến cho nó thức tỉnh.

Có thể nói, lần trị liệu này Thuần Thú sư, Vu Hồn sư, Y sư, Độc sư, Danh sư... Rất nhiều thủ đoạn đều được hắn dùng tới. Đổi lại là người khác thì quả thực là khó mà hoàn thành được, cũng chỉ có quái thai như Trương Huyền mới có thể làm được.

Trận bàn rơi xuống đất, ném linh thạch mà vị trưởng lão vừa rồi đưa cho hắn, linh khí lập tức vây quanh, bao phủ “Thi thể”của Long Nham thú vào bên trong.

Ngón tay búng một cái, ngân châm đã chuẩn bị xong xuất hiện ở trong lòng bàn tay của hắn. Sau khi chấm vào xà tiên Lục Vĩ xà, bóng người hắn hóa thành thiểm điện, đồng thời năm ngón tay khẽ gảy nhẹ. Trong nháy mắt, 108 cây ngân châm đã bay ra ngoài, phong bế một trăm linh tám chỗ huyệt vị của Long Nham thú.

Long Nham thú thuộc về loại linh thú cực kỳ hiếm có, vài vạn năm qua, số lượng thuần phục Thuần Thú sư đều không cao hơn bản lĩnh của bản thân. Do đó, chuyện nó chết giả không người nào có thể biết, cũng không có lưu truyền tới nay.

Ngay cả những chuyện này cũng không biết, huyệt vị của nó càng không có người nào biết được. Mà Trương Huyền cũng bởi vì nhìn qua thư tịch hình thành trong thư viện mới hiểu được vị trí phân bố huyệt vị.

Phong bế huyệt đạo, bóng người của Trương Huyền càng lúc càng nhanh. Dựa theo đặc thù phương vị nhen lửa Đạm Thanh hương, Tử Lăng yên, lúc này hắn mới khoanh chân ngồi xuống, tinh thần khẽ động.

Ầm ầm!

Vu hồn ly thể.

Hồn phách ở trên không trung, Minh Lý Chi Nhãn vận chuyển, nhìn qua một vòng, đột nhiên bàn tay nhẹ nhàng chộp về một phía.

Động tác nhẹ nhàng, giống như tình nhân đang triệu hoán nhau vậy.

Ông!

Dường như cảm nhận được hắn triệu hoán, ngân châm ở trong huyệt mộ lập tức phát ra tiếng thanh minh, giống như tiếng chuông gió vậy.

Thủ pháp đặc biệt của Vu hồn sư, Chiêu Hồn thủ!

Lúc trước từ chỗ của Mặc Hồn Sinh hắn đã nhận được Vu hồn truyền thừa hoàn chỉnh, mà Chiêu Hồn thủ chính là một trong số đó. Một khi thi triển ra, coi như hồn phách rơi vào trầm luân cũng có thể bị lôi kéo ra.

Thậm chí ngay cả người sống cũng có thể bị nhẹ nhõm tước đoạt hồn phách.

Linh hồn đối phương đã ngủ say năm mươi năm, dùng thủ đoạn bình thường muốn làm cho nó tỉnh lại quá khó khăn, chỉ có thể sử dụng loại thủ pháp cực đoan này mà thôi.

Không thành công thì cũng thành nhân!

Cô cô cô cục cục!

Ngân châm không ngừng chấn động, Long Nham thú vốn đang nằm đột nhiên lắc lư một cái, thân thể run rẩy, bắt đầu đứng lên, tựa như sắp sống lạ ivajay.

- Không đúng...

Nhìn thấy vậy, Trương Huyền không những không có cao hứng, mà ngược lại còn tối sầm mặt lại.

Chương 1239: Thiên Hùng thú thần phục (1)

Trương Huyền dùng Chiêu Hồn thủ, dựa theo tình huống bình thường, thứ đi ra sẽ là linh hồn, mà bây giờ “Thi thể” lại động đậy. Điều này đã nói rõ, hồn phách không những không có thức tỉnh mà ngược lại còn ngưng kết cùng một chỗ với thân thể.

Linh hồn và thân thể dung hợp, không nói tới việc triệu hoán không ra, muốn làm cho nó thức tỉnh, sẽ khó hơn rất nhiều!

- A!

Quát nhẹ một tiếng, ngón tay lần nữa bắn ra, trận kỳ Ngũ Hành đã chuẩn bị xong từ trước chia làm năm phương vị, cắm vào trong mặt đất.

Hối ngũ hành, bù Âm Dương!

Đây là thủ đoạn của Vu hồn sư, Sinh Hồn quyết!

Người có ba hồn bảy phách, thú cũng thế, hồn phách dung nhập vào trong thi thể, coi như dung hợp nhiều hơn nữa thì cũng sẽ có một hồn một phách không có cách nào tương dung được. Cũng giống như là dầu và nước vậy.

Sinh Hồn quyết chính là mượn một hồn một phách không có cách nào tương dung này, sau đó lại tước đoạt lại những hồn phách còn lại.

Đương nhiên, muốn làm được chuyện này cũng cần ngũ hành chi lực giúp đỡ.

Ngũ hành chuyển thì mới có thể hiện Âm Dương, Âm Dương sinh, mới có thể Trọc Thanh phân.

Ầm ầm!

Trận kỳ Ngũ Hành vận chuyển, hoa cỏ cây cối chung quanh Địa Cung lập tức héo úa, sinh cơ bị tước đoạt, bùn đất biến thành màu trắng, thổ chi lực bị tước đoạt, đồ vật kim loại rỉ sét, Kim chi lực bị tước đoạt... Sau đó là Thủy chi lực, Hỏa chi lực...

Trong nháy mắt ngũ hành đã hội tụ, dung nhập vào trong mi tâm của Long Nham thú.

Nương theo ngũ hành càng ngày càng tràn ngập, Âm Dương chi khí trong cơ thể đối phương quả nhiên đã hùng hậu hơn rất nhiều. Thi thể vốn khô khốc như nham thạch dần dần trở nên đỏ ửng.

Phù!

Trương Huyền biết giai đoạn chuẩn bị trước đó của mình đã có hiệu quả, hắn thở phào nhẹ nhõm, bàn tay lần nữa múa may, triệu hoán về phía trước một lần nữa.

Ầm!

Một cỗ hồn phách Long Nham thú cực lớn được triệu hoán ra, lơ lửng giữa không trung, yên tĩnh mà thản nhiên.

Chẳng qua hai mắt nhắm nghiền, không có thức tỉnh.

Đổi lại là bình thường, một khi linh hồn ly thể, chẳng mấy chốc sẽ suy giảm suy yếu. Đến cuối cùng sẽ tán loạn trong không khí. Chẳng qua chung quanh đã đốt Đạm Thanh hương lên, củng cố hồn phách vững chắc. Cho nên mặc dù khí tức ở trong Địa Cung hỗn loạn thì cũng không ảnh hưởng được tới hồn phách của nó.

- Đi! Hít sâu một hơi, lần nữa bắn ra, tất cả đan dược kích hoạt sinh cơ mà các trưởng lão cho vừa rồi đã hóa thành khói mù, bắn thẳng và hội tụ vào trong linh khí ở chung quanh, khiến cho lỗ chân lông toàn thân người ta mở rộng.

Những đan dược này đối với cường giả Hóa Phàm bát trọng cũng có tác dụng, đối với hắn cũng có trợ giúp rất lớn.

Chỉ là, thân thể của hắn được Thiên Đạo chân khí ôn dưỡng, vốn đã là sức sống bắn ra bốn phía. Cho nên có dùng những dược vật trân quý này thì cũng là lãng phí, nếu như hấp thu nhiều sẽ còn hóa dở.

- Một bước cuối cùng!

Ngừng thở, không nghĩ nhiều nữa, hắn cắn răng, bàn chân đạp mạnh, bỗng nhiên bay đến không trung.

- Đi ra!

Lòng bàn tay bắn ra một trăm lẻ tám đạo ánh sáng chân khí, kết nối vào đuôi ngân châm châm, đồng thời nhấc lên!

Ầm!

Ngân châm lập tức bay ngược ra, huyệt đạo trước đó bị nọc độc phủ kín trong nháy mắt lại giống như là cơn hồng thủy phát ra từ miệng cống, phát ra tiếng sấm sét ầm vang, hấp thu linh khí chung quanh vào bên trong.

Hấp lực quá lớn, linh hồn mới vừa rồi còn đang đứng vững chắc trên không trung đã lập tức bị hút vào bên trong.

Sưu!

Dược vật, linh khí, linh hồn trong chốc lát đã tiến vào trong thân thể, Trương Huyền lần nữa bắn ra, thú huyết xuất hiện, hóa thành tia nước nhỏ tràn vào thân thể của linh thú. Lập tức, Long Nham thú giống như nham thạch vỡ vỏ, chậm rãi phát sinh biến hóa, trở nên đỏ tươi, có hoa văn. Mà đại gia hỏa trước đó đã rơi vào hôn mê cũng bắt đầu có hô hấp và nhịp tim, dường như bất kỳ lúc nào cũng có thể tỉnh lại vậy.

- Thành công...

Thân thể nhoáng một cái, từ trên không trung ngã xuống, khuôn mặt Trương Huyền trắng bệch.

Vì cứu đầu linh thú này mà hắn đã dùng hầu như toàn bộ bản lĩnh toàn thân mà hắn có thể sử dụng, bất kể là chân khí, tinh thần, hồn phách hay là thân thể, tất cả đều bị tiêu hao rất nhiều.

Khoanh chân ngồi dưới đất, cổ tay khẽ đảo, trong lòng bàn tay xuất hiện một viên linh thạch.

Liên tục hấp thu hơn hai mươi viên linh thạch trung phẩm, lúc này mới khôi phục lại được. Chân khí trong cơ thể cũng hoàn toàn khôi phục.

- Bị thua thiệt...

Nhìn phần còn lại ở trước mắt, vẻ mặt Trương Huyền rất là bất đắc dĩ.

Vốn hắn cho rằng cứu chữa đối phương cũng không quá khó. Hắn nghĩ những vật này có khả năng sẽ còn thừa. Thế nhưng không nghĩ tới, không những không có dư lại mà bởi vì mình bổ sung lực lượng mà còn góp vào hơn hai mươi viên linh thạch trung phẩm!

Cứu linh thú cuối cùng thành ra lại như vậy cũng khiến cho hắn có chút ngây ngốc.

Chỉ là, bất kể nói thế nào thì hắn cũng coi như đã thành công, không có đánh mất uy danh.

Lắc đầu đẩy cửa đi ra ngoài, mới vừa đi ra tới cửa thì đã thấy đám người Tiền trưởng lão vội vàng nhìn qua.

- Thế nào rồi?

Bởi vì lo lắng cho nên khuôn mặt Tiền trưởng lão trắng bệch.

- A, đã tốt rồi. Chỉ có điều, tổn thương thời gian quá lâu, hiện tại còn chưa tỉnh lại, có khả năng còn cần khôi phục mấy ngày...

Trương Huyền thản nhiên nói, linh hồn đối phương đã ngủ say năm mươi năm, coi như ở dưới rất nhiều thủ đoạn của hắn đã khôi phục lại như lúc ban đầu. Thế nhưng muốn tỉnh lại, không có mấy ngày thì cũng khó mà làm được.

- Quá tốt rồi... Để ta vào xem!

Nghe thấy hắn xác nhận, ánh mắt Tiền trưởng lão sáng lên, vội vã muốn xông vào đi. Chẳng qua còn chưa tới gần thì đã cảm thấy trên người tê rần, một cái móng vuốt thô to đã đánh bay hắn qua một bên.

Tử Dực Thiên Hùng thú!

Chương 1240: Thiên Hùng thú thần phục (2)

Tên này tổn thất ba thùng huyết dịch, thân thể có chút suy yếu. Chỉ có điều, hai mắt lại sáng ngời có thần, không có nóng nảy như trước đó, thân thể khổng lồ vặn một cái, chui thẳng vào bên trong Địa Cung.

Thấy nó còn tích cực hơn mình, Tiền trưởng lão cười khổ một tiếng rồi đi theo. Một lát sau hắn mới đi ra, khi lần nữa nhìn về phía người thanh niên trước mắt thì trong mắt đã tràn ngập vẻ cảm kích, đầu gối mềm nhũn rồi quỳ rạp xuống đất.

- Tiền trưởng lão, ngươi làm gì vậy...

Không nghĩ tới lão sư Hàn Xung, vị Thuần Thú sư ngũ tinh đỉnh phong này nói quỳ là quỳ, khiến cho hắn ngay cả thời gian phản ứng cũng không có, Trương Huyền sững sờ, vội vàng vươn tay muốn kéo hắn lại.

- Trương sư, xin đừng ngăn cản ta. Ngươi đã cứu mạng nó, chẳng khác nào ta nợ ngươi một cái mạng, về sau nếu như Trương sư có chỗ cần sai bảo, ta muôn lần chết cũng không chối từ!

Nặng nề dập đầu mấy cái, bàn tay Tiền trưởng lão dựng thẳng lên, lập ra lời thề.

Long Nham thú chết, hắn còn sống cũng không khác gì đã chết. Cho nên năm mươi năm qua mới một mực học tập thú ngữ Thượng Cổ, muốn biết trước khi chết thú sủng mình nói gì. Chính bởi vì lòng tín niệm này mới làm cho hắn sống đến bây giờ.

Vốn hắn cho rằng, kiếp này sẽ là như thế. Thế nhưng nằm mơ cũng không nghĩ tới, vị thiếu niên trước mắt này không chỉ giải được lời nói của Thiên Hùng thú mà còn cứu sống thú sủng bởi vì sai lầm của mình mà tử vong. Vì vậy có thể tưởng tượng được sự cảm kích trong lòng hắn lúc này.

Có thể nói, hiện tại coi như Trương Huyền bảo hắn lập tức đi chết thì hắn cũng sẽ không chút do dự.

- Cái này...

Từ trong ánh mắt đã nhìn ra sự kiên định của đối phương, Trương Huyền biết loại người như lão giả này một khi quyết định sẽ không thay đổi, hắn cười khổ lắc đầu:

- Được rồi, ta cũng không muốn mạng của ngươi, giúp ta tìm một đầu linh thú phi hành cấp bậc Hóa Phàm bát trọng là được, ta muốn đi Hồng Viễn đế quốc...

Lần này mục đích tới Thú đường chính là vì tìm kiếm linh thú, vị trưởng lão này đã nguyện ý trợ giúp. Như vậy tìm một đầu linh thú thì cũng không tính là cái gì.

- Chuyện này cứ tính vào trên người ta...

Tiền trưởng lão gật gật đầu, đang muốn tiếp tục nói chuyện thì đã nghe cánh cửa Địa Cung sau lưng kẽo kẹt một tiếng. Lại một lần nữa mở ra, Thiên Hùng thú vừa rồi chui vào cũng đã đi ra. Khi đi tới gần Trương Huyền, đầu linh thú này cũng giống như hắn, quỳ mọp xuống đất, đồng thời, cái đầu to lớn không ngừng cọ cọ vào người Trương Huyền.

- Đây là... Thần phục?

Nhìn thấy bộ dạng của đầu Tử Dực Thiên Hùng thú này, tất cả mọi người đều xôn xao, ngay cả Tần đường chủ cũng sững sờ đứng tại chỗ.

Thú đường đã bị đầu linh thú này hại cho đủ thảm, bất kể tìm ai tới cũng không có biện pháp nào làm gì nó. Vốn hắn cho rằng nó trời sinh tính quật cường, tuyệt không có khả năng thuần phục người nào. Thế nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, chưa gặp vị Trương sư này đến bốn canh giờ đã chủ động thần phục.

- Đầu linh thú này so với nhân loại còn nặng tình cảm hơn, nó bởi vì Trương sư cứu Long Nham thú. Cho nên dưới cảm kích mới chủ động khuất phục!

Lạc Thất Thất cảm khái.

- Đúng vậy a, có đôi khi linh thú quả thực đáng tin cậy hơn so với nhân loại, so với nhân loại ocnf trọng cảm tình hơn rất nhiều! Ngọc Phi Nhi gật đầu.

Long Nham thú “Chết” năm mươi năm, không những đầu Tử Dực Thiên Hùng thú này không có rời khỏi mà còn một mực vì nó mà trút giận, đủ để thấy được tình nghĩa của nó.

Giờ phút này thấy “Tình lữ” phục sinh cho nên cũng cảm kích, cam tâm tình nguyện làm thú sủng của người khác, phần tình cảm và phần cố chấp này quả thực ngay cả một ít nhân loại cũng không thể làm được.

- Ngươi muốn làm thú sủng của ta?

Trương Huyền cũng kịp phản ứng, có chút hài lòng nhìn đối phương một cái.

Vừa vặn hắn đang thiếu một đầu linh thú có thể đi tới Hồng Viễn đế quốc, nếu nó đã nguyện ý, không còn gì tốt hơn.

- Rống!

Tử Dực Thiên Hùng thú dùng sức gật cái đầu to lớn một cái.

- Vậy thì tốt tốt!

Ngón tay búng một cái, một giọt máu tươi bắn ra, đi vào mi tâm đối phương, trong nháy mắt đã hoàn thành nghi thức nhận chủ.

- Được rồi, bây giờ ngươi mau chóng khôi phục, chờ Long Nham thú vừa tỉnh thì chúng ta sẽ xuất phát đi Hồng Viễn đế quốc!
Trương Huyền nói.

Đại gia hỏa này tổn thất ba thùng máu tươi lớn, thân thể suy yếu, coi như miễn cưỡng phi hành thì cũng không bay được bao xa. Còn không bằng chờ nó điều chỉnh thân thể cho tốt rồi nói sau.

Nơi này là Thú đường, bảo vật tẩm bổ cho linh thú có vô số, có Tiền trưởng lão quan tâm, muốn làm cho nó khôi phục lại cũng không khó lắm!

Lại nói, nó là tình lữ của Long Nham thú, chờ tròn năm mươi năm, không cho nó chờ Long Nham thú tỉnh lại rồi gặp một lần thì quả thực cũng không thể nào nói nổi.

Dù sao nó thân là linh thú nửa bước cửu trọng, tốc độ rất nhanh, hắn cũng không vội vã ba ngày, năm ngày này a.

Thấy đại gia hỏa này đã thần phục, Tiền trưởng lão biết đối phương không cần mướn linh thú nữa. Vì vậy hắn chủ động sắp xếp chỗ cho đám người Trương Huyền, Lạc Thất Thất ở lại.

Đúng lúc hiện tại cũng đi không được, Trương Huyền cũng không vội vã, trong thời gian ba ngày này, hắn thu tất cả thư tịch trong phân bộ này vào trong đầu.

Lại tốn tròn một ngày mới sửa sang lại Thiên Đạo thuần thú, tất cả đều được học qua một lần.

Trong thời gian bốn ngày ngắn ngủi, lý giải đối với thuần thú của hắn đã vượt qua Tiền trưởng lão, thậm chí ngay cả so với Tần đường chủ, người đã đạt đến đỉnh phong ngũ tinh chân chính cũng còn cao hơn.

Bởi vì thu phục Tử Dực Thiên Hùng thú, lại thêm thú ngữ Thượng Cổ cho nên hắn cũng đã nhận được huy chương Thuần Thú sư chuẩn ngũ tinh.

Hiện tại hắn chỉ là ngũ trọng Hợp Linh cảnh đỉnh phong, chỉ cần tu vi đột phá thì sẽ tự động biến thành Thuần Thú sư ngũ tinh chân chính.

Tất cả đã chuẩn bị xong, vào ngày thứ tám, quả nhiên Long Nham thú đã tỉnh lại. Chuyện này khiến cho Thiên Hùng thú và Tiền trưởng lão càng cao hứng, đối với thủ đoạn của Trương Huyền cũng càng phục sát đất thêm.

Ngay cả mấy người Tần đường chủ cũng tấm tắc lấy làm kỳ lạ, bội phục không thôi.

Cứu sống một linh thú đã chết năm mươi năm... Chuyện này cũng không phải chỉ riêng y thuật, mà là y đạo đại tông sư chân chính!

Ngày thứ mười, hao tổn của Tử Dực Thiên Hùng thú cũng đã hoàn toàn khôi phục. Lúc này ba người Trương Huyền và Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi mới cáo biệt Thú đường, bay đi về phương hướng Hồng Viễn đế quốc.

- Vị Trương sư này... Đến Danh sư học viện, tất nhiên sẽ trở thành minh tinh nổi bật nhất ở đó!

Nhìn ba người rời khỏi, nhớ tới đủ loại thần kỳ của vị thanh niên này, Tiền trưởng lão không kìm lòng được có chút cảm khái.

- Minh tinh? Ta sợ... Danh sư học viện sẽ gặp xui xẻo...

Hàn Xung ở một bên không nhịn được có chút nhếch miệng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau