THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1231 - Chương 1235

Chương 1231: Ta đã học xong (1)

Bình thường Thuần Thú sư thuần phục thú sủng đều cần tốn thời gian mấy năm mới có thể thổ lộ tâm tình, vô tư trả giá. Không có khả năng người nào cũng giống như Trương Huyền, đánh một trận là được.

Do đó, Thuần Thú sư và thú sủng có tình cảm rất là thâm hậu, thậm chí thời gian dài còn muốn cùng tu luyện, huyết mạch cùng dung.

Đầu Long Nham thú này đã theo vị trưởng lão này không biết thời gian bao nhiêu lâu, lại cộng thêm vì hắn mà chết, rất hiển nhiên trong lòng đã sớm coi hắn là đồng bọn thân mật nhất, coi như cực khổ hơn nữa thì cũng muốn hoàn thành nguyện vọng của đối phương.

- Đầu... Tử Dực Thiên Hùng thú kia, không phải là của Thú đường hay sao?

Trương Huyền lông nhíu mày.

Là linh thú của Thú đường thì trên cơ bản đều có người thuần phục, coi như không biết thú ngữ thì giữa chủ nhân và thú sủng cũng có biện pháp để câu thông và giao lưu.

Hiện tại hắn muốn học thú ngữ, từ trong miệng đại gia hỏa này hiểu được di ngôn trước khi chết của Long Nham thú. Mà đại gia hỏa này lại không có bị người ta thuần phục, nếu không trực tiếp tới hỏi Thuần Thú sư là được, không cần thiết phải phiền toái như vậy.

- Tử Dực Thiên Hùng thú thành niên, mặc dù cũng là Hóa Phàm bát trọng. Thế nhưng đầu này đã đạt đến cảnh giới nửa bước cửu trọng, Thú đường chúng ta căn bản không có người nào có thể thuần phục...

Lão giả này khẽ lắc đầu.

- Nửa bước cửu trọng?

- Ừm, mặc dù chỉ là nửa bước, thế nhưng bằng vào huyết mạch và lực lượng, coi như một chút cường giả Hóa Phàm cửu trọng chân chính cũng không phải là đối thủ, hơn nữa, bởi vì Long Nham thú chết đi cho nên khiến cho nó ôm thành kiến cực lớn đối với nhân loại, căn bản không có biện pháp thuần phục...

Lão giả nói.

- Nó là bạn với Long Nham thú hay sao?

Trương Huyền nghi hoặc hỏi.

- Đúng... Tình lữ!

Lão giả chần chờ một chút rồi nói.

- Tình lữ?

Trương Huyền giật mình.

Một chút linh thú cường đại, bình thường số lượng tương đối ít, muốn tìm được linh thú cùng chủng tộc sẽ rất khó. Dưới loại tình huống này, linh thú sẽ kết thành bạn đời cùng một loại sinh mệnh cường đại khác. Đương nhiên, loại bạn đời này có thể kéo dài huyết mạch hay không thì lại không nhất định.

Chỉ là làm bạn trên tinh thần, cùng chiến đấu, cùng sinh tồn cũng được rồi.

Thậm chí ở trong nhân loại cũng có một chút đạo lữ cũng là như vậy.

Tu vi đạt tới cảnh giới cao thâm, giao lưu tinh thần mới là quan trọng nhất, sinh ra hậu đại, giao lưu nhục thể đã không được coi trọng nữa.

Tử Dực Thiên Hùng thú đã là tình lữ với Long Nham thú, tự nhiên sẽ rất chú trọng đối với nó.

Tận mắt nhìn thấy bạn đời chết đi cho nên tự nhiên ghi hận trong lòng đối với chủ nhân như lão giả này. Đối phương nói cho hắn biết mới là lạ.
Mà lão giả một lòng học tập thú ngữ chính là muốn cùng giao lưu với nó, hóa giải khúc mắc.

- Lão sư, Tử Dực Thiên Hùng thú đã là bạn đời của thú sủng lão sư, như vậy vì sao... Hai ba ngày nó lại tới làm loạn, đánh lén Thú đường cơ chứ?

Dường như Hàn Xung cũng có hiểu biết về đầu linh thú này, cho nên hắn không nhịn được nói.

- Đánh lén?

Lạc Thất Thất nhìn qua rồi hỏi.

- Đúng vậy a, đầu đại gia hỏa này mỗi tháng đều đến mấy lần, đánh lén Thú đường, ăn một đầu linh thú, man thú. Làm cho tiếng oán hờn lan truyền khắp nơi, mỗi lần Thú đường đều tốn một cái giá cực lớn để bắt nó. Thế nhưng thực lực và tốc độ của nó thực sự quá mạnh, quá nhanh, căn bản không bắt được...

Hàn Xung giải thích.

Mặc dù thời gian hắn tới Thú đường Huyễn Vũ đế quốc không dài, nhưng rất nhiều chuyện hắn vẫn nhìn thấy ở trong mắt.

Một tháng, đầu Tử Dực Thiên Hùng thú này đã đánh lén Thú đường mấy lần, ăn vụng linh thú, man thú, khiến cho không ít người tràn ngập buồn bực. Thế nhưng bởi vì hạn chế thực lực, coi như Thú đường có bất đắc dĩ tới đâu thì cũng không có cách nào làm gì đối phương.

Vốn nghĩ tên này là linh thú vô chủ, không ưa linh thú bị nhân loại chi phối, hiện tại xem ra, chỉ sợ là trả thù có ý định.

- Nó không cam lòng Long Nham thú bị giết, cho nên cố ý đến Thú đường làm loạn, những năm này ta học thú ngữ cũng là muốn hỏi nó một chút, xem rốt cuộc nó muốn làm gì!

Trưởng lão lắc đầu, nói xong không nhịn được nhìn về phía Trương Huyền ở trước mắt:

- Ngươi đã biết thanh âm của Chân Long, như vậy có phải cũng cũng biết một ít thú ngữ Thượng Cổ hay không?

Thanh âm của Chân Long xem như Chân Long chi thân, cũng cần đặc biệt học tập với người khác. Mà đối phương ngay cả Thiên Long Bát Âm cũng có thể học, như vậy liệu có thể dạy thú ngữ Thượng Cổ hay không?
Mặc dù mới vừa rồi đối phương nói chỉ nhìn qua một chút, có phải là ngữ điệu khiêm tốn hay không?

Trương Huyền gãi gãi đầu, nói:

- Thú ngữ Thượng Cổ... Quả thực ta không biết!

Lúc trước hắn mới chỉ học qua vài câu, chỉ có điều, nói cho linh thú gào thét không dứt, suýt chút nữa đã nổi điên, bản thân hắn cũng không biết là ý gì. So với việc không biết cũng không có gì khác nhau cả.

- Không biết?

Nghe thấy đối phương xác nhận, ánh mắt tràn ngập mong đợi của vị trưởng lão này trở nên ảm đạm, lại hỏi lần nữa:

- Vậy thì... Thiên Long Bát Âm thì sao?

Coi như Tử Dực Thiên Hùng thú không chứa huyết mạch Long tộc, thế nhưng nếu như vị trước mắt này thực sự có thể nói ra Long ngữ. Như vậy cũng có khả năng câu thông, để cho nó ngoan ngoãn nói ra chuyện năm đó, thậm chí còn có thể có thể khiến cho nó nói ra vì sao lại căm thù nhân loại như thế, nhất định phải cố ý tới làm loạn ở Thú đường.

- Ta... Chỉ biết một âm tiết!

Trương Huyền càng ngại ngùng nói.

Đối phương còn tưởng rằng hắn thực sự biết Long ngữ. Thế nhưng trên thực tế, hắn chỉ học được một âm tiết, bình thường nhàn rỗi không chuyện gì dùng để hù dọa một chút linh thú ẩn chứa huyết mạch Long tộc mà thôi.

Bảo hắn nói ra Long ngữ hoàn chỉnh, nhất định là không thể nào.

- Một âm tiết?

Thân thể vị trưởng lão này run rẩy một cái.

Vốn hắn nghe thấy người thanh niên này nói ra Long ngữ còn tưởng rằng đã tìm được hi vọng, hiện tại xem ra, cũng không có gì khác biệt so với trước kia.

- Vậy thì quên đi...

Lắc đầu, vị trưởng lão này rất là bất đắc dĩ.

Những năm này hắn đã sưu tập không ít sách vở, chuyên môn học tập thú ngữ Thượng Cổ. THế nhưng loại ngôn ngữ này thực sự quá khó khăn, xem như hắn, nếu như không có người dạy, không có lão sư, thật giả khó phân thì cũng không có nghiên cứu ra được vài câu.

Hắn còn tưởng rằng Hàn Xung đề cử như thế thì có thể từ bên trong miệng đối phương học được một chút. Chỉ là không nghĩ tới, đối phương cũng không biết.

- Kỳ thật... Cũng không cần nản chí, trưởng lão đã nghiên cứu thú ngữ Thượng Cổ nhiều năm như vậy, nhất định đã sưu tập không ít sách vở, ta có thể mượn đọc một phen hay không? Vạn nhất có thể có chỗ tâm đắc, cũng chưa biết chừng!

Trương Huyền nhìn qua rồi nói.

- Mượn đọc? Tâm đắc?

Chương 1232: Ta đã học xong (2)

Trưởng lão cười khổ, nói:

- Ý của ngươi là hiện tại mới học sao?

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

- Ngươi có biết độ khó của thú ngữ Thượng Cổ hay không?

Thấy quả nhiên đối phương có ý này, lão giả không nhịn được lắc đầu:

- Thú ngữ thất truyền, hiện tại ghi chép lưu truyền xuống dưới, rất nhiều thứ chỉ là lời không rõ, cũng không ít thứ chỉ tốt ở bề ngoài. Không nói trước có thể phát âm hay không, coi như có thể phát ra, ngươi có biết nó có ý gì không? Ta đã nghiên cứu không dưới năm mươi năm, mà đến bây giờ cũng không có một chút tiến triển nào, bây giờ...

Mặc dù hắn chưa nói hết lời, thế nhưng ý tứ đã hết sức rõ ràng, cảm giác quả thực đối phương đang nói trò đùa.

Hắn nghiên cứu cả một đời, cái gì cũng không hiểu. Ngươi xem thư tịch một chút đã muốn học tập, nếu thú ngữ Thượng Cổ đơn giản như vậy thì cũng không trở thành thất truyền, khiến cho vô số Thuần Thú sư muốn khôi phục mà không thể được.

- Ta cũng rất có hứng thú đối với thú ngữ Thượng Cổ, cho nên cũng chỉ muốn tùy tiện nhìn xem. Nếu như có thể học tập, đương nhiên là tốt nhất, học tập không được thì cũng không có biện pháp...

Biết chỗ lo lắng và ý nghĩ của đối phương, Trương Huyền nói.

- Vậy thì tốt, ngươi đi vào đi, bên trong nhà tranh của ta, tất cả đều là thư tịch liên quan tới thú ngữ Thượng Cổ. Những năm này, chỉ cần là đồ vật có quan hệ tới việc ghi lại thú ngữ trong Huyễn Vũ đế quốc thì hầu như đều bị ta sưu tập tới...

Trưởng lão có chút mất hứng, khoát tay áo nói.

Mặc dù những sách vở này đều là do hắn tốn vô số tâm huyết sưu tập, nhưng cũng không phải là đồ vật cực kỳ quan trọng gì cả. Nếu đối phương đã muốn nhìn, cũng không có gì làv.

- Đa tạ!

Trương Huyền ôm quyền, đẩy cửa phòng ra rồi đi vào.

Thấy thân ảnh của hắn đã biến mất ở trước mắt, trưởng lão không nhịn được lắc đầu, trên mặt tràn ngập vẻ thất vọng:

- Thú ngữ Thượng Cổ, cho dù có người truyền thụ, không có mấy năm cũng khó có thể học được, đơn giản như vậy mà có thể học được. Như vậy chẳng phải năm mươi năm qua ta đã sống vô dụng rồi sao?

Vốn cho rằng đối phương có thể nói ra thanh âm Chân Long, tâm tính tất nhiên sẽ rất trầm ổn, không nghĩ tới lại còn táo bạo như vậy.

Thú ngữ Thượng Cổ liên quan tới một cơ mật lớn của Thú đường, nếu dễ dàng học được như vậy thì những Thuần Thú sư như bọn hắn cũng không bị động khi thuần phục linh thú như thế.

- Lão sư... Luôn luôn trầm ổn, đã đi xem thư tịch thì nhất định sẽ có ý nghĩ của mình, có lẽ có thể học tập được một hai!

Nghe thấy trong lời nói của lão giả mang theo vẻ chất vấn, Lạc Thất Thất không nhịn được nói.

- Lão sư? Ngươi là học sinh của hắn?

Nghe thấy xưng hô của nữ tử trước mắt, vị trưởng lão này sửng sốt một chút, không nhịn được nhìn qua. Nữ tử trước mắt này bất kể là tu vi hay là khí chất, đều tài năng xuất chúng, được cho là người nổi bật bên trong đám người cùng thế hệ, làm sao lại nhận một người tuổi nhỏ hơn so với chính mình làm sư phụ cơ chứ?

- Vâng!

Lạc Thất Thất gật đầu.

- Vừa rồi ta nghe ngươi gọi một tiếng Trương sư, chẳng lẽ người vừa mới đi vào là một vị Danh sư?

Thấy nàng thừa nhận, lúc này lão giả mới nhớ tới Hàn Xung ở bên cạnh.

- Trương sư là Danh sư tứ tinh, quán quân thi đấu Danh sư của Vạn Quốc liên minh, lần này đi Hồng Viễn đế quốc hẳn là đi tới Danh sư học viện học tập a!

Hàn Xung suy nghĩ một chút, nói.

Thi đấu Danh sư còn chưa có tiến hành thì hắn đã rời khỏi Vạn Quốc thành, rất nhiều cũng không biết được quá nhiều. Thế nhưng chuyện Trương Huyền giành được vị trí quán quân, muốn đi học viện cũng vẫn nghe qua được một chút tin tức.

- Quán quân thi đấu Danh sư?

Trưởng lão sững sờ.

- Không chỉ có như thế, Trương sư còn là một vị Thuần Thú sư tứ tinh và y đạo đại sư tứ tinh!

Hàn Xung vội vàng nói.

- Thuần Thú sư tứ tinh?
Trưởng lão này nhướng mày:

- Nếu là Thuần Thú sư tứ tinh, hẳn phải biết độ khó của thú ngữ Thượng Cổ, không thể lỗ mãng như thế a...

Nếu như đối phương chỉ là Danh sư, không rõ thuần thú, như vậy cũng thôi đi.

Thuần Thú sư tứ tinh, coi như đã là người nổi bật bên trong thuần thú, làm sao có thể không biết độ khó của thú ngữ Thượng Cổ cơ chứ?

Biết thì làm sao có thể nói ra câu muốn học tập một chút, không có trình độ như thế chứ?

- Chờ hắn đi ra rồi nói cho ta biết một tiếng, ta sẽ mang các ngươi đi tìm đường chủ!

Lắc đầu, không xoắn xuýt vấn đề này nữa, vị trưởng lão này khoát tay áo.

- Tìm đường chủ? Lão sư muốn giúp đỡ Trương sư tìm linh thú phi hành sao?

Ánh mắt Hàn Xung sáng lên.

- Ừm, nếu là Danh sư tứ tinh lại là Thuần Thú sư, có thể trợ giúp được thì đương nhiên không thể từ chối. Ta nhớ đường chủ còn có một đầu linh thú phi hành Hóa Phàm thất trọng, mặc dù chưa từng cho người ta mượn. Thế nhưng nếu ta tự mình đi nói, có lẽ người ta có thể cho ta một chút mặt mũi!

Trưởng lão nói.

- Đa tạ lão sư...

Thấy lão sư đồng ý hỗ trợ, Hàn Xung vội vàng gật đầu, trong lúc đang định tiếp tục nói chuyện thì đã nghe cửa phòng kẽo kẹt một tiếng, người thanh niên kia đã đi ra.

- Ách?

Tất cả mọi người đều sững sờ, vị trưởng lão kia cũng nhíu mày.

Không phải là ngươi muốn đi vào đọc sách, học tập thú ngữ Thượng Cổ hay sao? Lúc này mới đi vào không đến mười phút đồng hồ, làm sao lại đi ra rồi chứ?

- Có phải bởi vì biết Thượng Cổ thú ngữ không có đơn giản như vậy cho nên dừng lại hay không? Không muốn học nữa đúng không?

Lão giả này không nhịn được nói.

Nhất định là sau khi tên này đi vào, nhìn thấy thư tịch nhiều như biển, trong lòng sinh ra thoái ý, nếu không, làm sao mới thời gian ngắn như vậy đã đi ra rồi chứ?

- Quả thực rất khó, chỉ có điều không phải là không muốn học nữa, mà là...

Trương Huyền xoắn xuýt một chút, cuối cùng mới nói.

- ... Ta đã học xong!

Chương 1233: Tần đường chủ (1)

- Học xong?

Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.

Nhất là vị trưởng lão kia, sắc mặt tái xanh, có chút khó coi.

Người khác không biết trong phòng có bao nhiêu thư tịch, thế nhưng hắn lại biết rất rõ ràng.

Năm mươi năm qua mượn lực lượng của công hội sưu tập thư tịch khắp nơi, tất cả ghi chép liên quan tới thú ngữ, bản độc nhất, cổ tịch... Không dưới mấy chục vạn bản, xem như hắn cũng tốn tròn mười năm mới xem xong một lần. Mà đối phương vừa mới đi vào không đến mười phút đồng hồ đã đi ra, thế mà lại nói thẳng... Đã học xong!

Coi như nói dối cũng nên đáng tin hơn một chút chứ?

- Ngươi nói học xong là có ý gì chứ?

Thực sự không nhịn được nữa cho nên lão giả khẽ nói.

- A, chính là... Không sai biệt lắm đã học được, trên cơ bản nếu muốn giao lưu đã không có vấn đề gì quá lớn...

Trương Huyền nói.

Vừa rồi đi vào phòng thì hắn đã bắt đầu chạy băng băng sưu tập thư tịch. Sau vài phút đã thu mấy chục vạn bản thư tịch vào trong đầu, sau đó thông qua Thiên Đạo thư viện để tìm ra nội dung đúng đắn.

Vừa tìm qua, quả thực đã tìm được không ít.

Những sách vở này, mặc dù có không ít thứ ước đoán, cũng có rất nhiều chỗ viết lung tung. Thế nhưng số lượng rất nhiều đã góp gió thành bão, góp ít thành nhiều, cũng có thể hội tụ không ít câu nói đúng đắn.

Gom góp được một cuốn thư tịch, phía trên có những câu thông dụng trong thú ngữ Thượng Cổ, cùng phương pháp phát ra tiếng. Học được những thứ này, muốn ứng phó với những đoạn đối thoại khó khăn rất khó, thế nhưng chỉ là giao lưu, đã không thành vấn đề gì nữa.

- Giao lưu cơ bản... Còn không có vấn đề quá lớn sao?

Nghe thấy đối phương càng nói càng mơ hồ, sắc mặt lão giả này trở nên tái xanh:

- Ăn nói bừa bãi!

Hắn học tới năm mươi năm mà cũng không học được cái gì. Mới mở miệng đã khiến cho hamster lông đỏ nôn đến chết đi sống lại, ngươi nói ngươi đi vào một chút đã học được hay sao?

Nếu là như vậy, nhiều năm nghiên cứu học tập như vậy của ta đổ lên trên thân chó, hay là trên thân heo a?

Coi như nói dối thì cũng phải đáng tin cậy một chút a!

- Ta...

Biết mình nói thật nhất định sẽ bị nghi ngờ, Trương Huyền đang muốn giải thích một chút thì chỉ thấy một thanh niên đã vội vã chạy tới.

- Trưởng lão, không xong, đầu... Tử Dực Thiên Hùng thú kia lại tới!

- Lại tới?

Lão giả tối sầm mặt lại: - Đi trước dẫn đường.

- Vâng!

Thanh niên kia vội vàng đi ra ngoài, lão giả theo sát phía sau hắn.

- Chúng ta cũng qua đó xem một chút đi!

Thấy hắn vội vã rời đi, Trương Huyền nhìn đám người Lạc Thất Thất một cái rồi cũng đi theo.

Hắn đến đây là vì muốn tìm linh thú phi hành, đầu Tử Dực Thiên Hùng thú này đã là nửa bước cửu trọng. Như vậy nếu có thể thuần phục thì tuyệt đối sẽ là một giúp đỡ lớn. Nếu đi tới Hồng Viễn đế quốc sẽ nhanh hơn không ít.

- Ừm!

Hàn Xung cũng biết chuyện này rất nghiêm trọng cho nên cũng đi theo sát.

Trên đường đi, thông qua trò chuyện với Hàn đường chủ thì Trương Huyền cũng biết vị lão sư này của hắn họ Tiền, là một trong các trưởng lão có tư cách tương đối sâu trong Thú đường, địa vị tôn sùng.

Bởi vì Tử Dực Thiên Hùng thú có quan hệ với hắn, cho nên mỗi lần nó xuất hiện hắn đều chạy tới xử lý. Mặc dù thời gian Hàn Xung đến Thú đường không dài, thế nhưng đã trải qua nhiều lần.

Cho nên đối với đại gia hỏa này hắn nhớ rất rõ.

- Tên này vừa đến không phải là phá hoại thì chính là giết chết linh thú khác, làm không ít khách hàng đều oán hờn khắp nơi!

Nói đến đầu Tử Dực Thiên Hùng thú này, ngay cả Hàn Xung cũng rất là buồn bực.

Đả thương người thì cũng thôi đi, mấu chốt nhất là lại làm bị thương không ít linh thú. Có ít người xếp hàng thật nhiều ngày mới không dễ dàng được sắp xếp linh thú. Thế nhưng lại bởi vì tổn thương mà không có cách nào đi lại, làm cho danh dự của cả Thú đường đã bị hạ thấp xuống không ít. Thú đường cũng bố trí không ít bẫy rập, nhưng mỗi lần dường như tên này đều sớm biết trước vậy, lại thêm thực lực mạnh mẽ, coi như chân chính rơi vào vòng vậy thì cũng có thể thuận lợi đào thoát, thậm chí lại một lần nữa trở về, càng làm tình huống trở nên nặng nề hơn.

Bọn họ đã từng báo cáo lên tổng bộ, Thú đường Hồng Viễn đế quốc cũng đã phái Thuần Thú sư lục tinh đến đây. Kết quả tên này lại biết tước nguy hiểm, mấy tháng liên tiếp không có xuất hiện, đợi vị Thuần Thú sư này vừa mới rời đi thì lại lập tức lao đến.

Liên tục mấy lần, tất cả mọi người trong Thú đường coi như bất đắc dĩ thế nhưng cũng đã không có biện pháp, đành phải tùy ý để cho đối phương làm loạn. Chỉ là mỗi lần, đều để vị Tiền trưởng lão này đi xử lý.

Chỉ là, nhắc tới cũng kỳ quái, chỉ cần Tiền trưởng lão đi qua, coi như tên hung ác này hơn nữa thì cũng biết xoay người rời đi, không dám đả thương hắn một chút nào.

Trước đó hắn còn không có hiểu rõ, còn tưởng rằng là bản thân vị lão sư này có năng lực thuần thú mạnh mẽ, làm cho đối phương không dám động thủ. Hiện tại xem ra, chỉ sợ có quan hệ với đầu Long Nham thú đã chết đi kia.

Nếu hắn đoán không sai, hẳn là Tử Dực Thiên Hùng thú này đã đồng ý cái gì đó với Long Nham thú, mặc dù bất mãn với lão sư, thế nhưng cũng không dám làm chuyện gây tổn thương với người.

- Ở ngay phía trước!

Hàn huyên một hồi, Hàn Xung nhướng mày, vội vàng xông về phía trước. Đám người Trương Huyền theo sát phía sau, lập tức nhìn thấy một đầu linh thú màu tím cực lớn đang xoay quanh trên không trung, bên trên móng vuốt thô to có nắm một tiểu gia hỏa Hóa Phàm tam trọng.

Mà Tiền trưởng lão trước đó đã tới đang đứng ở cách đó không xa, vẻ mặt rất là sốt ruột.

Cách Tiền trưởng lão không xa là bảy, tám lão giả râu bạc trắng. Mà người ở giữa, dung mạo lại có chút tương tự với Tần Chung mà trước đó hắn đã gặp, có lẽ chính là vị Tần đường chủ kia.

- Không có nghĩ tới nhanh như vậy tên này đã trở lại...

Sau lưng rất nhiều lão giả râu bạc trắng, Trương Huyền lần nữa nhìn thấy một người quen.

Chính là tên Tần Chung “Không biết bay” kia.

Vốn cho rằng tên này không có linh thú, qua một đoạn thời gian nữa mới có thể trở về, không nghĩ tới hắn ta đã trở về tới Thú đường.

- Hẳn là đầu Long Dực thú kia đi đón...

Lạc Thất Thất thấp giọng nói.

Trương Huyền gật đầu.

Bọn hắn đến Thú đường đã thả đầu Long Dực thú kia đi, đầu linh thú này biết chủ nhân còn ngã hôn mê bất tỉnh ở trong hố cho nên tự nhiên sẽ đi cứu người.

Thú đường cách nơi đó không xa, muốn qua lại cũng không tốn bao nhiêu thời gian.

Lúc này toàn thân Tần Chung giống như bánh chưng, mặc dù bị thương nặng, thế nhưng quả thực không có đáng ngại tới tính mạng.

Đôi mắt nhìn trừng trừng nhìn về phía Thiên Hùng thú ở không trung, cũng không chú ý tới cừu nhân của hắn đang tới gần.

...

Chương 1234: Tần đường chủ (2)

- Nhanh buông nó ra, cho dù giữa chúng ta có mâu thuẫn, thế nhưng ta hi vọng không nên làm liên luỵ tới Thú đường, nếu không, coi như Long Nham thú sống lại nhất định cũng sẽ mất hứng...

Phía trước, Tiền trưởng lão nhìn Tử Dực Thiên Hùng thú đang phi hành ở bên trên không, bàn tay xiết chặt rồi nói.

- Rống!

Nghe thấy hắn nhắc tới Long Nham thú, đại gia hỏa trên không trung nhe răng trợn mắt, không những không có buông linh thú bên trong ra mà ngược lại còn để cho móng vuốt nắm càng chặt hơn. Xem ra bất cứ lúc nào cũng sẽ bóp chết nó.

- Tiền trưởng lão, đường chủ, mau cứu linh thú của ta...

Một Thuần Thú sư tứ tinh rất là gấp gáp nhìn về phía không trung, sắp khóc ra thành tiếng.

Rất hiển nhiên, đầu linh thú bị bắt ở trên không trung là thú sủng của hắn.

Phí hết tâm huyết, thật vất vả mới thuần phục được, một khi bị bóp chết, một phen vất vả của hắn đều bị đổ xuống sông xuống biển.

- Lý thú sư, đừng có gấp, nhất định ta sẽ cứu nó...

Tiền trưởng lão an ủi một câu.

Thú sủng bị giết, hắn biết rõ đối phương sẽ đâu khổ thế nào, cho nên hắn không muốn để cho hậu bối cũng dẫm vào vết xe đổ của mình.

- Thiên Hùng thú, chỉ cần ngươi thả nó, thú huyết thạch hay là linh thạch, chỉ cần Tiền mỗ có thể đưa ra thì ta sẽ không tiếc!

Dỗ dành đối phương xong, Tiền trưởng lão lần nữa nói với đại gia hỏa ở trên không trung.

- Tiền trưởng lão, không thể đồng ý với nó. Những năm này, tất cả tích súc của ngươi hầu như đều đưa ra ngoài. Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, ta sợ sẽ chậm trễ việc tu luyện của ngươi...

Tần đường chủ nghe thấy hắn nói như thế không nhịn được cau mày, vội vàng khuyên can.

Dựa theo thiên phú, có lẽ Tiền trưởng lão đã sớm có thể đột phá đến Hóa Phàm cửu trọng. Đáng tiếc tất cả tích súc đều cho tên này ăn, dẫn đến tài nguyên tu luyện thiếu thốn.

Tên này thường cách một đoạn thời gian lại tới vơ vét một lần, mượn nhờ những tư nguyên này mà đã đột phá đến nửa bước cửu trọng trước.

Nếu như hắn lại không khuyên can, nếu cứ tiếp tục làm như vậy thì tên này sẽ càng ngày càng mạnh, uy hiếp với Thú đường cũng sẽ càng lớn hơn.

- Là ta có lỗi với Long Nham thú...

Tiền trưởng lão lắc đầu.

- Nhưng mà...

Sắc mặt Tần đường chủ tái xanh.

- Không có nhưng nhị gì cả, nếu như không có Long Nham thú thì ta đã sớm chết. Ta có thể kéo dài hơi tàn lâu như vậy đã là ân huệ rất lớn rồi, đừng nói là tích súc, coi như bảo ta lập tức chết, chỉ cần có thể khiến cho tâm lý của nó dễ chịu hơn thì ta cũng nguyện ý!

Ánh mắt mang theo vẻ kiên định, cổ tay Tiền trưởng lão khẽ đảo, trước mắt xuất hiện một đống thú huyết thạch, linh thạch trung phẩm và một chút dược liệu trân quý. Số lượng cũng không phải là rất nhiều, xem ra những năm này quả thực vị trưởng lão này đã bị vơ vét không sai biệt lắm.

- Ngươi có lỗi với Long Nham thú, nhưng cũng không có lỗi với đầu Tử Y Thiên Hùng thú này a. Tiền trưởng lão, ngươi làm như vậy quả thật có chút không ổn!

Ngay khi Tiền trưởng lão đang định mang một chút đồ cho đại gia hỏa trên không trung thì một đạo thanh âm nhàn nhạt đã vang lên.

Nghe thấy thanh âm này, tất cả mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một thanh niên đã đi tới.

- Cha, chính là hắn hại con thảm như vậy... nhất định người không thể bỏ qua cho hắn!

Không nghĩ tới tên này lại dám nghênh ngang đi tới gần, Tần Chung tức giận tới mức hai mắt cũng tái đi.

- Hắn sao?

Tần đường chủ tối sầm mặt lại, quay đầu nhìn về phía Tiền trưởng lão:

- Trưởng lão, người này ngươi có quen biết hay không?

- Hắn là ân nhân của Hàn Xung, là một vị Danh sư tứ tinh và Thuần Thú sư...

Tiền trưởng lão nhướng mày, nhìn về phía thanh niên đang đi tới, khoát tay áo rồi nói:

- Chuyện này không liên quan gì đến ngươi, nếu như muốn tiếp tục mượn linh thú thì xin lập tức rời đi!

Người đi tới chính là Trương Huyền.
Hắn thấy vị Tiền trưởng lão này luôn thỏa hiệp, cho nên tràn ngập bất đắc dĩ mới đi ra.

Nghe thấy người này nói như thế, hắn vừa định nói thì Ngọc Phi Nhi ở sau lưng đã lên tiếng.

- Nếu như chúng ta không đi thì sao?

- Không đi, vậy thì đừng nghĩ tới mượn linh thú nữa...

Hơi vung tay lên, Tiền trưởng lão đang muốn nói hết lời thì chỉ thấy sắc mặt Tần đường chủ tái nhợt, bờ môi không ngừng phát run.

Đồng thời không ngừng nháy mắt với hắn:

- Khụ khụ, Tiền trưởng lão, ngươi không vội nói trước...

- Làm sao vậy?

Thấy đường chủ kỳ quái như thế, Tiền trưởng lão rất là nghi hoặc, còn chưa kịp hỏi một câu thì chỉ thấy nữ tử đi theo phía sau lnwg Trương sư như tùy tùng đã đi tới gần. Hai mắt nhìn về phía Tần đường chủ, cười nhạt một tiếng.

- Nếu như ta nhớ không sai, ngươi tên là Tần Chiêu đúng không? Hóa ra ngươi là đường chủ của Thú đường nơi này!

- Tần Chiêu bái kiến Ngọc Phi Nhi công chúa!

Sắc mặt Tần đường chủ tái nhợt, vội vàng ôm quyền.

- Ngươi còn nhận ra ta sao?

Hừ một tiếng, hai tay Ngọc Phi Nhi chắp ra sau lưng, không giận mà tự uy, mang theo uy nghiêm của một vị công chúa.

- Tại hạ... Cùng ân sư đi hoàng cung, đã may mắn gặp qua công chúa một lần...

Tần Chiêu đường chủ vội vàng ôm quyền nó, còn chưa dứt lời thì đã nghe thấy tiếng gầm gừ phẫn nộ của con trai mình từ phía xa truyền tới.

- Cha, chính là nữ nhân này, còn có người thanh niên kia, bọn hắn đều cùng một giuộc, đều không phải là người tốt. Người nhất định phải hả giận giúp con...

Tần Chung bị người ta che khuất cho nên cũng không thấy rõ thái độ của phụ thân, hắn còn tưởng rằng phụ thân đang muốn giúp mình hả giận cho nên vẫn còn đang hưng phấn tới mức hai mắt đỏ bừng.

Hắn bên này cao hứng thì Tần đường chủ ở phía trước nghe thấy hắn nói như thế, thân thể nhoáng một cái, suýt chút nữa đã ngất đi tại chỗ.

Đừng gọi ta...

Ta không phải là phụ thân ngươi, ngươi là phụ thân của ta không được sao...

Người khác đều là hiếu tử, ngươi đang chơi phụ thân ngươi sao!

Chương 1235: Không chết? (1)

- Công chúa?

Nhìn thấy khuôn mặt vặn vẹo, sắp co giật của đường chủ, Tiền trưởng lão không nhịn được nhìn qua.

Diệp Vấn Thiên có mấy vị công chúa, thế nhưng bất kể tuổi tác hay là dung mạo đều không giống như vị trước mắt a?

Hơn nữa xem như là công chúa thì thế nào chứ? Ngươi thân là đường chủ Thú đường, cường giả Hóa Phàm bát trọng đỉnh phong, coi như Diệp Vấn Thiên cũng không dám làm gì ngươi. Mà ngươi lại sợ một vị công chúa như vậy sao?

- Là, Lục công chúa Ngọc Phi Nhi điện hạ của Hồng Viễn đế quốc!

Thấy vẻ mặt hắn có chút mê hoặc, Tần đường chủ không nhịn được truyền âm.

- Hồng Viễn đế quốc?

Thân thể Tiền trưởng lão co rút lại, thiếu chút nữa đã ngất đi.

Người đi theo sau lưng Trương sư, không nói lời nào, giống như thị nữ lại là công chúa của Hồng Viễn đế quốc sao?

Hồng Viễn đế quốc là đế quốc nhất đẳng, cường giả như rừng, còn có Danh sư học viện nổi tiếng, danh chấn thiên hạ. Công chúa của đế quốc này địa vị tôn sùng, coi như trách mắng Diệp Vấn Thiên thì hắn cũng không dám phản kháng... Ngươi xác định không có nhìn nhầm đó chứ?

Nếu như nàng thực sự là công chúa, vậy vị Trương sư này lại có thân phận gì mà có thể khiến cho công chúa cam tâm tình nguyện theo ở phía sau như thế?

- Phi nhi, ngươi biết hắn sao?

Thấy vẻ mặt Ngọc Phi Nhi nghiêm túc, bày ra thân phận công chúa, Lạc Thất Thất đi về phía trước.

- Là lần sinh nhật kia của ta, Bạch trưởng lão thú viện đã đưa ta một đầu Bạch Vĩ Thanh Hồ, đúng lúc hắn đi theo sau lưng, trí nhớ của ta rất tốt, cho nên mới nhớ...

Ngọc Phi Nhi thản nhiên nói.

- Ồ!

Lạc Thất Thất gật đầu:

- Ngươi vừa nói như vậy ta cũng nghĩ tới... Còn tưởng rằng là một đệ tử bình thường của Bạch trưởng lão, không nghĩ tới lại làm đường chủ Thú đường ở đây!

Làm hảo hữu của nàng cho nên sinh nhật Ngọc Phi Nhi tự nhiên nàng cũng đi, lúc ấy Bạch trưởng lão đã tặng cho hảo hữu nàng một đầu Bạch Vĩ Thanh Hồ. Thứ này ngay cả nàng cũng cảm giác có chút hâm mộ, lúc này vừa nói ra thì nàng đã lập tức cảm thấy vị Tần đường chủ này rất là quen thuộc.

- Vị này là... Lạc sư?

Tần đường chủ cũng nhận ra được nàng, khóe miệng càng co giật.

- Ừm, nhãn lực của ngươi không tệ, tại hạ là Danh sư ngũ tinh, Lạc Thất Thất!

Lạc Thất Thất gật đầu.

- Danh sư ngũ tinh?

Thân thể Tiền trưởng lão ở bên cạnh run rẩy một cái.

Nếu ngươi sớm nói ngươi là Danh sư ngũ tinh, như vậy ta còn làm ra vẻ làm gì a. Nhất định đã sớm giúp các ngươi tìm linh thú rồi...

Hắn dùng vẻ mặt u oán nhìn về phía Hàn Xung cách đó không xa... Ngươi không nói vị Trương sư này từ Vạn Quốc thành tới, lại còn là Danh sư tứ tinh hay sao? Làm sao Danh sư ngũ tinh cũng là học sinh của hắn chứ... Hàn Xung lại dùng vẻ mặt vô tội nhìn về phía Trương Huyền.

Mấy tháng trước không phải ngươi mới khảo hạch Danh sư tứ tinh hay sao?

Từ lúc nào công chúa hoàng thất Hồng Viễn đế quốc và Danh sư ngũ tinh đã thành học sinh của ngươi, đi theo phía sau ngươi cơ chứ?

Không chỉ mấy người này nổi điên mà Tần Chung ở phía sau đám người rốt cục cũng ý thức được vấn đề, sau khi nghe xong đoạn đối thoại, cả đám suýt chút nữa đã khóc lên.

Hắn... Không ngờ lại dám đùa giỡn công chúa Hồng Viễn đế quốc và một vị Danh sư ngũ tinh... Thậm chí mới vừa rồi bảo phụ thân giáo huấn đối phương!

May mắn người ta không có so đo, nếu như so đo, cho dù giết chết tại chỗ thì phụ thân hắn cũng không dám nói nửa câu...

- Được rồi, bây giờ không phải là thời điểm hàn huyên, vẫn nên giải quyết đầu Tử Dực Thiên Hùng thú này trước đi!

Thấy mọi người càng nói càng nhiều, Trương Huyền khẽ lắc đầu.

Đầu linh thú Hóa Phàm tam trọng trên không trung đã sắp bị bóp chết. Nếu như các ngươi tiếp tục hàn huyên, chỉ sợ ngay cả thịt cũng đã cho đối phương ăn a.

- Giải quyết... Giải quyết như thế nào đây? Trương sư có biện pháp hay sao?

Sau khi xác định Ngọc Phi Nhi công chúa và Lạc Thất Thất đều nghe theo vị Trương sư này, Tần đường chủ cũng biết hắn không đơn giản cho nên vội vàng nhìn qua.

- Ta sẽ thương nghị với nó một chút, nhìn xem rốt cục là nó muốn làm cái gì!

Nhíu mày, suy nghĩ một chút, Trương Huyền nói.

Nếu như đối phương có huyết mạch Long tộc, như vậy hắn có thể thử “Hồng” một chút, thậm chí là “Bò....ò...” mới vừa học xong. Thế nhưng nếu không có, tác dụng của hai cách phát âm này sẽ không lớn. So với việc chơi đùa còn không bằng hỏi đối phương một chút xem, rốt cuộc đối phương cần gì, muốn làm gì.

- Thương nghị? Vẻ mặt Tần đường chủ và Tiền trưởng lão vô cùng nghi hoặc.

Ngôn ngữ không thông, nếu như có thể thương nghị thì làm sao bọn họ lại đến mức bị động như vậy.

Trong lúc đang không biết đối phương muốn làm gì thì chỉ thấy thanh niên kia đã tiến lên một bước:

- amp;*%@ $#3...

Tử Dực Thiên Hùng thú trên bầu trời sửng sốt một chút, không nhịn được phát ra tiếng:

- Hống hống hống hống!

Thanh niên:

- # $% $... % “

Thiên Hùng thú:

- Hống hống hống hống!

...

- Đây là... Thú ngữ?

Thấy một người một thú đối đáp ở cách đó không xa, tròng mắt Tần đường chủ trợn trừng, như sắp rớt ra ngoài.

Thuần Thú sư có thể nói thú ngũ, cho dù có kém tới mấy thì lúc khảo hạch Lục tinh, Thất Tinh sẽ đơn giản đến cực điểm. Chỉ cần tu vi đạt tới là có thể nhẹ nhõm hoàn thành... Loại người này xuất hiện ở đây, đây là chuyện mà hắn nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.

- Tiền trưởng lão, không phải ngươi muốn học tập thú ngữ ư? Có thể học cùng vị Trương sư này...

Tràn ngập hưng phấn, hắn vội vàng quay đầu nhìn về phía Tiền trưởng lão cách đó không xa, vừa nhìn qua, hắn không khỏi ngẩn ngơ.

Chỉ thấy vị trưởng lão mới vừa rồi còn có vẻ mặt chính trực thì lúc này miệng há hốc, vẻ mặt như phát điên, bộ dáng sắp điên tới nơi rồi.

Cũng khó trách hắn sắp phát điên, vừa rồi tên này còn nói là mình một chữ cũng không biết đối với thú ngữ Thượng Cổ. Sau khi vào nhà mười phút đồng hồ đã nói học xong... Vốn hắn cho rằng chỉ là thuận miệng nói một chút lời nói vô căn cứ, thế nhưng dù có nằm mơ cũng không nghĩ tới, đây lại là sự thật!

Thú ngữ Thượng Cổ... Từ lúc nào dễ học được như vậy cơ chứ?

Chẳng lẽ... Bản thân hắn nghiên cứu năm mươi năm, quả thực đã nghiên cứu lên trên thân chó hay sao?

Nếu không làm sao có thể tới mức ngay cả mười phút của đối phương cũng không bằng chứ?

Trong lúc đang sụp đổ thì chỉ thấy thanh niên đã kết thúc thương nghị với Thiên Hùng thú ở trên không trung, lại mang theo vẻ mặt cổ quái đi tới.

- Thế nào?

Không để ý tới suy nghĩ lung tung trong đầu, Tiền trưởng lão vội vàng nhìn qua:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau