THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1226 - Chương 1230

Chương 1226: Gặp lại Hàn đường chủ (2)

Lạc Thất Thất cười khổ nói.

- Nếu là hắn có mặt ở đây thì chúng ta còn tới nơi này làm gì a. Hẳn là hoàng thất sẽ có linh thú, bảo hắn tùy tiện dắt một chút tới, há không đơn giản hay sao?

Ngọc Phi Nhi gật đầu.

Nếu nói tới linh thú, đương nhiên là Thú đường nhiều nhất, cao cấp nhất. Thế nhưng linh thú phi hành, hoàng thất của Huyễn Vũ đế quốc cũng có không ít, lúc trước đám người Hồng sư cưỡi phi chu của hoàng thất rời đi a.

Nếu Diệp Tiền ở đây, nhờ vào thân phận thái tử của hắn có thể tùy tiện mượn một đầu linh thú lợi hại, không cần bọn hắn phải tới đây tìm.

Ở đây có nhiều người như vậy, muốn tìm một đầu linh thú thích hợp, thực sự quá phiền phức.

- Được rồi, mượn linh thú từ đế quốc, thủ tục quá phức tạp phiền phức. Còn cần trả nhân tình lại cho người ta, không bằng trực tiếp thể hiện rõ thân phận, đi tìm đường chủ Thú đường đi!

Lạc Thất Thất nói.

Dựa theo lẽ thường, dùng loại thân phận này của Ngọc Phi Nhi, coi như Diệp Tiền vắng mặt, tùy tiện mượn Diệp Vấn Thiên vài đầu linh thú thì cũng cực kỳ dễ dàng.

Nhưng nàng thân là công chúa của Hồng Viễn Đế Quốc, thân kiêm Danh sư, một khi mở miệng, nhất định sẽ nợ nhân tình người ta. Còn không bằng trực tiếp thuê linh thú từ Thú đường cho trực tiếp hơn.

Thuê từ Thú đường, người khác phải xếp hàng chờ đợi mà Danh sư thì không cần, đây là đặc quyền!

Huống chi các nàng đều đạt đến cấp bậc ngũ tinh, hoàn toàn có thể tìm đường chủ hoặc là người chủ trì để tìm một Thuần Thú sư và linh thú tốt hơn một chút.

- Đi qua đi!

Nói xong, không còn xoắn xuýt nữa mà đi về phía trước mấy bước, đột nhiên Lạc Thất Thất nhớ tới cái gì đó, nàng ngừng lại, nhìn về phía thanh niên đang ở cách đó không xa:

- Trương sư, người là Thuần Thú sư, ở nơi này có người quen của người không?

- Lần đầu tiên ta tới nơi này, nào có người quen gì chứ!

Trương Huyền lắc đầu.

Hắn ngay cả Huyễn Vũ đế đô cũng là lần đầu tiên đến, sau khi tới đây cũng không đi đâu, đi nơi nào tìm người quen biết hắn cơ chứ?

- Cũng đúng a...

Nhớ tới Trương sư còn tới muộn hơn các nàng, xem như cũng không có khả năng quen biết Thuần Thú sư ở nơi này.

- Được rồi!

Cảm khái một tiếng, Lạc Thất Thất nhìn quanh một vòng, đang muốn tìm người hỏi thăm xem phải đi tới đâu mới có thể tìm được quản sự thì đã nghe thấy một đạo thanh âm tràn ngập vẻ kinh ngạc vang lên.

- Trương sư... làm sao ngươi lại ở đây?
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy có một vị lão giả tràn ngập hưng phấn đang đi tới.

- Hàn đường chủ?

Hai mắt Trương Huyền rơi vào trên người lão giả này, khẽ sửng sốt một chút.

Không là người nào khác mà là đường chủ Thú đường Vạn Quốc thành mà lúc trước hắn thu phục Yêu Thần thú gặp phải, Hàn Xung!

Làm sao hắn ta lại ở đây?

- Nhờ được Trương sư trị liệu cho nên lúc này ta mới vượt qua La Minh trong quá trình cạnh tranh, có được cơ hội Huyễn Vũ đế quốc bồi dưỡng...

Hàn Xung rất là vui vẻ nói.

Trước kia hắn đã từng bị ám thương, chuyên tâm muốn thuần phục Yêu Thần thú, vượt qua đối phương. Về sau gặp được Trương Huyền, không nói tới việc người này cứu hắn mà còn hỗ trợ chữa khỏi ám thương, một lần hành động giúp hắn đột phá, lúc này mới có cơ hội tiến vào Thú đường cấp bậc cao hơn, học tập tri thức thuần thú cao thâm hơn.

Có thể nói, Trương Huyền là ân nhân của hắn.

Không có Trương sư thì sẽ không có hắn ngày hôm nay!

Vốn cho rằng mình sẽ khó có thể nhìn thấy vị siêu cấp thiên tài này, thế nhưng không nghĩ tới lại gặp được ở đây.

- Vẫn là do thực lực của chính ngươi mạnh mẽ, ta chỉ thuận tay làm chút chuyện mà thôi!

Nghe thấy hắn giải thích xong, giờ Trương Huyền mới hiểu được.

Lúc trước quả thực hắn đã nghe đối phương nói qua, nếu như không phải là vì lần cơ hội này thì cũng không có khả năng vì thu phục Yêu Thần thú mà lại tốn thời gian tròn ba năm. - Trương sư khách khí rồi!

Hai người hàn huyên vài câu, lúc này Hàn Xung mới hỏi:

- Lần này Trương sư tới đây là muốn khảo hạch Thuần Thú sư ngũ tinh, hay là...

- À, chúng ta định đi tớiHồng Viễn đế quốc, muốn mượn một đầu linh thú có cước lực tốt, tốc độ nhanh!

Trương Huyền cười cười:

- Không biết Hàn đường chủ có thể có thể giúp đỡ tìm một đầu được không?

- Chuyện này thì đơn giản, ta sẽ mang các ngươi đi thú khu!

Nghe được là chuyện nhỏ này, Hàn Xung vội vàng gật đầu.

Mặc dù hắn là người từ phân bộ Vạn Quốc thành tới, thế nhưng thân đã từng là đường chủ, địa vị cũng không thấp. Cho nên chỉ là hỗ trợ tìm một đầu linh thú mà thôi, cũng không tính là gì.

- Vậy thì đa tạ Hàn đường chủ!

Trương Huyền cười nói.

- Trương sư không cần khách khí, mặt khác, đừng có gọi ta là đường chủ, ở đây, ta chỉ là một Thuần Thú sư tứ tinh bình thường mà thôi! Gọi ta một tiếng Hàn thú sư là đủ rồi.

Hàn Xung lắc đầu.

Hắn ở trong phân bộ Vạn Quốc thành là đường chủ, ở đây, Thuần Thú sư có cấp bậc cao hơn so với hắn còn nhiều, rất nhiều. Hắn chỉ có thể coi như là kẻ bình thường, địa vị hơi cao một chút mà thôi.

Lại gọi một tiếng “Đường chủ”, như vậy cũng đã đi quá giới hạn.

- Được!

Trương Huyền gật đầu, theo sát ở phía sau, đi tới linh thú khu chuyên môn để linh thú của Thú đường.

Thấy hắn vừa mới nói không có quen biết với người khác thì lại vừa nói vừa cười rời khỏi với một vị Thuần Thú sư tứ tinh, Ngọc Phi Nhi và Lạc Thất Thất nhìn nhau, mí mắt đồng thời xoay loạn.

Như vậy mà ngươi còn nói là không có người quen?

Gạt quỷ sao!

Vì sao vị Trương sư này có đôi khi bọn họ cảm thấy nghĩa bạc vân thiên, thế nhưng lại có lúc không đáng tin cậy như thế chứ?

Chương 1227: Ngươi biết thú ngữ? (1)

Thú khu của Thú đường Huyễn Vũ đế quốc được xây dựng ở trong một cánh rừng lớn, có vô số linh thú sinh hoạt ở trong đó, khoan thai nhẹ nhõm. Có rất nhiều đầu thậm chí còn là thiên địch, dưới Thuần Thú sư thuần phục, bọn chúng cũng có thể ở chung cùng một chỗ, không xảy ra mâu thuẫn.

- Hồng Viễn đế quốc cách nơi này hơn trăm vạn cây số, không biết các ngươi định chạy tới đó trong bao nhiêu ngày?

Trong lúc đi về phía trước, Hàn Xung ở bên cạnh lại hỏi.

- Đương nhiên là càng nhanh càng tốt, tốt nhất có thể trong vòng hai mươi ngày gì đó!

Trương Huyền tính toán một chút rồi nói.

Đám người Hồng sư đã đi được chín ngày, hơn nữa lại còn cưỡi phi chu của hoàng thất Huyễn Vũ đế quốc. Nếu muốn đuổi kịp thì chỉ có thể làm cho hành trình một tháng rút ngắn đến hai mươi ngày.

Vượt qua khoảng cách trăm vạn cây số, coi như linh thú một ngày có thể phi hành được hai mươi vạn, ba mươi vạn cây số thì cũng không phải mười ngày là đã có thể tới nơi được. Giữa đường còn cần nghỉ ngơi, điều chỉnh.

- Hai mươi ngày?

Hàn Xung ngừng lại, nhíu mày:

- Muốn trong thời gian ngắn như vậy đi tới Hồng Viễn đế quốc, chỉ sợ ít nhất phải là linh thú Hóa Phàm thất, bát trọng mới có thể làm được!

Linh thú chủng loại khác biệt, tốc độ cũng không giống, có một chút linh thú có tốc độ của Hóa Phàm thất trọng, cũng có bát trọng thậm chí cửu trọng. Thế nhưng cũng có chút linh thú, thực lực mạnh, tốc độ thì lại chậm hơn không ít.

Chỉ là, mặc kệ là loại nào, muốn hai mươi ngày chạy tới Hồng Viễn đế quốc, không có tu vi Hóa Phàm thất, bát trọng là chuyện không thể nào làm được.

Trương Huyền gật đầu.

Hắn là Thuần Thú sư, lý giải rất nhiều về linh thú, cho nên cũng có thể suy tính ra được thời gian.

- Loại linh thú cấp bậc này, chỉ có Thuần Thú sư ngũ tinh hậu kỳ thậm chí đỉnh phong thì mới có thể thuần phục được. Như vậy, ta mang các ngươi đi trưởng lão viện nhìn một chút...

Hàn Xung nhíu mày.

Nếu là linh thú Hóa Phàm tứ trọng, ngũ trọng, bằng vào mặt mũi của hắn có thể tùy tiện đi mượn. Thế nhưng thất trọng, bát trọng, coi như Thuần Thú sư ngũ tinh cũng rất khó thuần phục, hơn nữa số lượng không nhiều, chỉ sợ chỉ có thể nhờ trưởng lão viện Thú đường giúp đỡ mà thôi.

- Trưởng lão viện? Có quá phiền phức hay không?

Trương Huyền nhìn qua phía hắn.

- Phiền phức thì cũng không đến nỗi, lão sư ta chính là một vị Thuần Thú sư ngũ tinh đỉnh phong... Nếu như cho để cho người biết, ngươi trẻ tuổi như vậy đã là Thuần Thú sư tứ tinh, hơn nữa còn là một vị y đạo đại tông sư, nhất định sẽ rất là cao hứng!

Hàn Xung mỉm cười.

Trong lúc bốn người nói chuyện đã đi vòng qua một mảnh núi rừng, đi tới một cái đình viện không lớn.

Đình viện được làm từ cây cối, bùn đất dựng lên mà thành, thoạt nhìn rất là mộc mạc, không có xa hoa như những kiến trúc ở bên ngoài.
Đẩy cửa đi vào, trong cái sân rộng rãi có bày đầy đủ loại lồng, bên trong mỗi một cái lồng đều giam giữ một loại động vật không giống nhau. Có linh thú cũng có man thú, lớn nhỏ không đều, lít nha lít nhít chừng bảy, tám mươi đầu.

- Những thứ này...

Nhìn thấy những chiếc lồng này, Trương Huyền vô cùng kỳ quái.

Nơi này hẳn là chỗ ở của vị lão sư trong miệng của Hàn Xung, cấp bậc của đám động vật trong lồng đều không cao, thậm chí còn có không ít đầu lại là man thú cảnh giới từ tông sư trở xuống.

Loại động vật này, một ngón tay đã có thể búng chết, đường đường là Thuần Thú sư ngũ tinh đỉnh phong, cường giả Hóa Phàm bát trọng, nuôi dưỡng những vật này là muốn làm gì cơ chứ?

- A, lão sư ta đang...

Hàn Xung biết hắn nghi hoặc cái gì, đang muốn giải thích thì đã nghe thấy cửa phòng trước mắt kẽo kẹt rồi mở ra, một vị lão giả thần thái sáng láng đi ra.

Lão giả này có râu bạc trắng tóc trắng, trong tay cầm một quyển sách, dường như không nhìn thấy mọi người mà vừa đi vừa nói thầm, không biết đang nói cái gì. Nương theo tiếng nói thầm càng nhiều, trên mặt càng ngày càng hưng phấn, dường như đã tìm được chân lý gì đó, hưng phấn tới mức hai mắt tỏa ánh sáng.

- Lão sư...

Hàn Xung đi lên phía trước.

- Đừng quấy rầy ta, chờ ta làm xong rồi lại nói!

Không thèm nhìn lấy đối phương một cái, lão giả khoát tay áo, cầm sách đi tới gần một chiếc lồng.

Bên trong cái lồng này có bảy, tám đầu linh thú lông đỏ cấp bậc Chí Tôn.

Loại hamster này kích thước không lớn, thế nhưng năng lực đào đất lại cực mạnh, có ít người chuyên môn nuôi nhốt, dùng để đào tầng hầm, xây dựng các Địa Cung. Đương nhiên, vị lão giả này nhốt nó ở trong lồng hẳn không phải là có mục đích này.

- Lão sư thường như vậy, một khi rơi vào nghiên cứu thì cái gì cũng sẽ không quan tâm...

Thấy lão sư không để ý tới mình, Hàn Xung cười khổ rồi nói một tiếng với ba người.

- Không sao cả!

Trương Huyền cười nhạt một tiếng.

Mặc dù rất gấp gáp đi tới Hồng Viễn đế quốc, thế nhưng hắn cũng không vội vã chờ đợi ở đây một lúc. Lão giả này tay cầm thư tịch, lại thu thập nhiều chiếc lồng như vậy, coi như là hắn cũng không nhịn được có chút hiếu kỳ.

Không để ý tới mọi người đang ở chung quanh nhìn vào, lão giả liên tục lật mấy trang ở trong sách, rốt cuộc cũng đã tìm được cái gì đó mà hai mắt tỏa ánh sáng, nhìn trừng trừng vài đầu hamster lông đỏ trong lồng, hít sâu một hơi, hàm răng cắn chặt, rồi hô lên một tiếng.

- Ba 渃 luộc Lạc mật Tiên...

Nương theo thanh âm vang lên, vài đầu hamster lông đỏ giống như là nghe thấy lời nói cực kỳ chán ghét, hai con mắt đồng thời trừng lớn, há hốc miệng nôn ra.

- Ói ra? Không đúng?

Lão giả gãi gãi đầu, lại liên tục lật vài tờ:

- Có lẽ là phương thức phát âm của ta không đúng, thử lại một lần nữa!

- Ba 渃 luộc Lạc mật Tiên...

Hô hô hô!

Vài đầu hamster lông đỏ, hai mắt đảo một vòng, thân thể nằm trên mặt đất, hai chân không ngừng run rẩy, tròng mắt trắng bệch, còn có hai đầu muốn chạy trốn, kết quả lại đụng đầu vào bên trên lồng giam rồi lập tức ngất đi.

- Cái này...

Mọi người đồng thời trợn trừng mắt.

Ngay cả hai mắt Trương Huyền cũng xoay loạn.

Vừa này lão giả này nói ra lời gì buồn nôn như vậy, khiến cho đám hamster lông đỏ sợ đến mức như vậy chứ? Tình nguyện đụng vào vách lồng ngất tại chỗ chứ không tình nguyện còn tỉnh táo?

- Đây là... Thú ngữ?

Nhớ tới cái gì đó, Lạc Thất Thất nhìn về phía Hàn Xung.

Chương 1228: Ngươi biết thú ngữ? (2)

Mặc dù không phải là Thuần Thú sư, thế nhưng thân là Danh sư nàng cũng biết đến rất nhiều thứ. Chuyện Thượng Cổ thú ngữ cũng đã từng nghe qua một chút.

Nghe nói là Khổng sư tự mình biên soạn, chỉ là niên đại quá xa xưa cho nên đã bị mất, cho dù có người biết thì cũng chỉ nắm giữ ở trong tay một số ít người, không truyền ra ngoài.

Chẳng lẽ, vị lão sư này của Hàn Xung đã học tập, đang tiến hành thử nghiệm hay sao?

Chỉ là, thí nghiệm thú ngữ cũng không tính là gì. Thế nhưng rốt cuộc hắn đã nói ra thứ gì mà khiến cho đầu hamster lông đỏ nôn thành như vậy chứ?

- Lão sư đang học tập thú ngữ, hơn nữa cũng đã có hiệu quả nhất định...

Hàn Xung gật gật đầu.

- Hiệu quả?

Trương Huyền và hai nữ tử nói không nên lời.

Nói cho động vật nôn, là hiệu quả?

Ta còn có thể đánh cho bọn chúng nôn a!

- Khụ khụ!

Nghe thấy lời đối thoại của mấy người, lại nhìn thấy vẻ mặt của mọi người, lão giả xấu hổ thu sách về, sau đó lại sửa lại y quan một chút, rồi mới xoay người lại:

- Hàn Xung, không phải ta bảo ngươi đi học tập sao? Tìm ta có chuyện gì?

- Bẩm báo lão sư, vị Trương sư này là ân nhân của con, muốn tới đây mượn một đầu linh thú cấp bậc Hóa Phàm bát trọng để đi tới Hồng Viễn đế quốc!

Hàn Xung vội vàng nói.

- Hóa Phàm bát trọng?

Lão giả nhíu mày một cái:

- Loại linh thú phi hành cấp bậc này, toàn bộ Thú đường chỉ có ba đầu. Mà hai đầu trong đó lần trước đã bị hoàng thất Huyễn Vũ mượn đi! Một đầu cuối cùng vừa mới đường dài trở về, mỏi mệt không chịu nổi, chỉ sợ không có cách nào lên đường được! Hơn nữa, muốn mượn loại linh thú cấp bậc này, cho dù ta là trưởng lão thì cũng không thể tự tung tự tác. Cần phải tiến hành trưởng lão hội, thậm chí phải được đường chủ đồng ý mới được!

- Cái này...

Vẻ mặt Hàn Xung có chút xấu hổ.

Trình độ quản lý của Thú đường Huyễn Vũ đế quốc còn nghiêm khắc hơn Vạn Quốc thành rất nhiều. Linh thú Hóa Phàm bát trọng, trong toàn bộ phạm vi đế quốc cũng thuộc về đỉnh phong, bình thường sẽ không tham gia nhiệm vụ, coi như xuất hiệ cũng cần trưởng lão hội đồng ý mới được.

Lúc trước hắn ở Thú đường Vạn Quốc thành, thân là đường chủ, một câu nói đã có thể khiến cho bất luận linh thú gì lên đường. Vốn tưởng rằng lão sư thân là một trong các trưởng lão đỉnh phong nhất ở đây thì cũng có quyền lợi này, hiện tại xem ra, cũng không dễ dàng như vậy.

- Như vậy... linh thú Hóa Phàm thất trọng có hay không? Vận dụng bát trọng đã phiền toái như vậy, như vậy mặc dù thất trọng hơi chậm một chút, thế nhưng cũng còn có thể.

- Linh thú thất trọng trong công hội chúng ta tổng cộng có mười bốn đầu, toàn bộ đều thuộc về thú sủng tư nhân của trưởng lão. Chỉ có năm đầu có thể phi hành, muốn mượn dùng cũng cần trưởng lão tự mình khống chế, độ khó cũng rất lớn!

Lão giả này khẽ lắc đầu:

- Hơn nữa, đại bộ phận những linh thú này đều không thích hợp phi hành đường dài, đi Hồng Viễn đế quốc... Chỉ sợ sẽ không mạnh hơn quá nhiều so với một chút linh thú Hóa Phàm lục trọng!

Linh thú Thú đường có hai loại thuê và tư nhân, thuê linh thú, bình thường đều là Thuần Thú sư thuần phục tập thể, chăn nuôi từ học đồ hoặc là Thuần Thú sư cấp thấp nhất, sau đó dùng để cho người khác thuê cưỡi.

Tư nhân thì là thú sủng của bản thân, bình thường là đồng bọn chiến đấu, loại linh thú này tốc độ trong cự ly ngắn cực nhanh, thích hợp chiến đấu, muốn phi hành dài ngày thì lại rất khó.

Mặc dù linh thú có thực lực Hóa Phàm thất trọng trong Thú đường có rất nhiều, thế nhưng hầu như đều là linh thú mặt đất, dù có thể phi hành thì cũng đều là cự ly ngắn, đi Hồng Viễn đế quốc xa như vậy. Một khi lặn lội đường xa, có rất ít linh thú có thể làm được chuyện này.

- Vậy không có biện pháp gì hay sao?

Vẻ mặt Hàn Xung đỏ lên.

Trương sư giúp hắn đại ân như thế, thật vất vả đối phương mới có một yêu cầu, vậy mà bản thân hắn lại không thể hoàn thành, thực sự quá mất mặt.

- Không có cách nào...

Lão giả lắc đầu, đột nhiên nhớ tới cái gì đó rồi nói một câu:

- Trừ phi... Có thể câu thông với đầu kia, thuyết phục nó! Nếu như có thể làm được, như vậy nếu muốn đi Hồng Viễn đế quốc, chỉ sợ ngay cả mười ngày cũng không tới! - Đầu kia?

Hàn Xung nghĩ đến cái gì đó lại khẽ cười khổ lắc đầu, trong lúc đang muốn nói tiếp thì lại đột nhiên nhớ tới vị thanh niên bên người mình rấ tlaf thần kỳ, ánh mắt hắn sáng lên, nói:

- Đúng rồi, lão sư, chỉ sợ chúng ta không có cách nào thuyết phục được nó. Thế nhưng Trương sư... Có khả năng làm được!

Thấy học sinh mình kích động như thế, lão giả nhíu mày, nhìn Trương Huyền một cái, vẻ mặt rấ tlaf hoài nghi:

- Chỉ bằng hắn?

Không phải hắn không coi trọng đối phương, mà thoạt nhìn đối phương cũng chỉ chừng hai mươi tuổi. Chỉ chừng tuổi này, coi như thiên tư không tồi thì nhiều nhất cũng chỉ là Thuần Thú sư nhất tinh, nhị tinh. Bằng vào loại thực lực này, có thể làm gì được cơ chứ?

Đây chính là gia hỏa mà ngay cả đường chủ cũng không có cách nào a.

- Đừng nhìn tuổi Trương sư không lớn lắm, thế nhưng lại là Thuần Thú sư tứ tinh, Yêu Thần thú lúc trước con không có cách nào thuần phục chính là do hắn thuần phục!

Hàn Xung vội vàng giải thích, hắn nhớ tới cái gì đó rồi lại nói tiếp:

- Hơn nữa... hình như Trương sư cũng biết thú ngữ, có vẻ như... So với lão sư còn hữu hiệu hơn một chút!

- Thú ngữ? Ngươi biết thú ngữ Thượng Cổ hay sao?

Lão giả sững sờ, trong mắt tràn ngập vẻ hoài nghi.

Thú ngữ Thượng Cổ, từ hàng vạn năm trước đã thất truyền. Người có thể nắm giữ cũng đều là Thuần Thú sư đỉnh phong nhất, của mình mình quý, tất cả đều không nguyện ý để rò rỉ ra bên ngoài. Một một gia hỏa trẻ tuổi như vậy, làm sao có thể biết được chứ?

- Ta... Đã học qua một chút, nhìn qua vài cuốn sách!

Trương Huyền gật đầu.

- Một điểm? Ta đã nghiên cứu hơn năm mươi năm mà cũng chỉ hiểu được một chút da lông, học qua một điểm thì có tác dụng gì chứ!

Nghe đối phương nói chỉ học được một chút, lão giả có vẻ thất vọng, khoát tay áo. Lúc đang muốn nói tiếp thì chỉ thấy thanh niên trước mắt hít sâu một hơi, miệng đột nhiên mở ra.

- Hống!

Soạt!

Tất cả linh thú, man thú trong viện, trong nháy mắt tất cả đều nằm rạp run lẩy bẩy ở trên mặt đất. Lão giả cũng cảm thấy toàn thân mình run lên, trước mắt tối sầm lại, thoáng cái đã lảo đảo té ngã xuống trên mặt đất, không ngừng run rẩy.

Chương 1229: Thiên Long Bát Âm (1)

Long ngữ của Trương Huyền, mặc dù có hiệu quả lớn nhất đối với Long tộc, thế nhưng man thú, linh thú trong sân đều có cấp bậc quá thấp cho nên cũng có tác dụng chấn nhiếp cường đại.

Đột nhiên nghe được tiếng rống của hắn, không có ngất đi tại chỗ đã là tốt lắm rồi.

Những linh thú, man thú này, hắn có thể hiểu được, chỉ là...

Trương Huyền có chút nghi hoặc nhìn về phía trước:

- Vị trưởng lão này, ngươi... Không sao chứ?

Linh thú nằm xuống, bởi vì bị quản chế bởi sự mạnh mẽ của Long tộc, không dám phản kháng. Thế nhưng ngươi là nhân loại, nằm trên mặt đất làm gì cơ chứ?

Hơn nữa, mất hồn run rẩy như thế, lại còn không ngừng chảy nước miếng...

Chẳng lẽ Long ngữ mà ta nói cũng làm cho ngươi cảm thấy buồn nôn hay sao?

- Lão sư...

Hàn Xung cũng giật nảy mình, vội vàng ấn huyệt nhân trung, truyền chân khí vào mới làm cho đối phương khôi phục lại.

- Thứ mà ngươi mới vừa mới nói chính là... thanh âm của Chân Long?

Vừa tỉnh táo lại, lão giả đã vội vàng đứng lên, nhìn về phía Trương Huyền đang đứng ở trước mắt, trong mắt tràn ngập kích động và vẻ không thể tin được.

- Ta cũng không biết, tùy tiện học được mấy âm tiết...

Trương Huyền nói.

Thật sự là hắn không biết rốt cuộc thứ mình học là cái gì, lúc trước hắn còn tưởng rằng là thú ngữ Thượng Cổ. Học được ba cái âm tiết thì thứ này dùng tốt nhất, cho nên mỗi lần gặp phải linh thú hắn đều lấy ra dùng một lần.

Kết quả, chỉ cần vừa hô, linh thú mang huyết mạch Long tộc, trên cơ bản đều lập tức cứng ngắc, bị dọa đến gần chết.

- Tùy tiện học? Thanh âm của Chân Long... Nhân loại cũng có thể học được sao?

Lão giả không thể tin được, mới nói được phân nửa thì đột nhiên nói:

- Ngươi chờ ta một chút!

Nói xong hắn vội vã đi về phòng, một lát sau đã lấy ra một bản thư tịch cổ xưa, tiện tay mở ra rồi nói:

- Ngươi nhìn xem!

Trương Huyền cúi đầu nhìn lại, âm tiết mà vừa rồi hắn nói quả nhiên xuất hiện ở bên trên quyển thư tịch này.

- Cái này là thanh âm của Chân Long sao?

Tiếp nhận thư tịch, tùy tiện lật vài tờ, nhìn thấy chữ phía trên trang bìa, Trương Huyền không nhịn được hỏi.
- Ừm, đây là tổng kết của một vị Thuần Thú sư Thượng Cổ, cũng được xưng là Thiên Long Bát Âm!

- Thiên Long Bát Âm?

Trương Huyền sững sờ.

Lão giả gật đầu:

- Truyền thuyết, Long tộc bởi vì quá mức mạnh mẽ cho nên bị giới hạn bởi quy luật thiên địa tự nhiên, không có cách nào phát ra rất nhiều âm tiết được. Vì vậy chỉ có tám âm tiết dùng để bày tỏ sự mừng, giận, buồn, vui, hồi tưởng, ưu sầu của bản thân! Nhưng, không nên xem thường tám cái âm tiết này, nó có thể biểu đạt ra toàn bộ ngôn ngữ của Long tộc, thậm chí so với lời nói của nhân loại còn phong phú hơn nhiều.

Trương Huyền gật đầu.

Hắn là Thuần Thú sư cho nên cũng đã nhìn qua ghi chép liên quan tới linh thú, một chút thú loại quá mức mạnh mẽ, vì công bằng cho nên thiên địa sẽ làm cho nó có chỗ thiếu sót, thanh âm chính là một trong số đó.

Chỉ là, cho dù Long tộc chỉ có tám cái âm tiết, thế nhưng không chỉ có tám ý, mà nếu liên hợp lại cùng nhau lại có nắm giữ hơn một nghìn vạn loại tổ hợp. Hoàn toàn có thể diễn tả ra bất luận lời muốn nói gì, thậm chí so với ngôn ngữ của nhân loại còn phong phú hơn nhiều. (tám âm tiết có đủ loại tổ hợp biến hóa, là tám mũ tám, tổng cộng là 16777216 loại âm tiết)

Có câu nói gọi là đại âm hi thanh, đại tượng vô hình chính là đạo lý này.

- Ngôn ngữ Long tộc có quá nhiều biến hóa, mỗi một loại tổ hợp đều đại biểu cho một ý nghĩ, không có Chân Long tới giao lưu, ai cũng không biết nó đang bày tỏ cái gì. Càng quan trọng hơn là...

Lão giả này nói đến đây, hai mắt trừng lớn, tràn ngập vẻ không thể tin được nhìn qua:

- Thiên Long Bát Âm, cần phải nắm giữ huyết mạch Chân Long có thể phát ra được, thân thể người bình thường căn bản không chịu nổi, ngươi... Làm sao ngươi lại làm được? Chẳng lẽ... Ngươi là Chân Long chi thân?

- Chân Long chi thân?

Trương Huyền có chút nghi ngờ nhìn qua.
- Đúng vậy a, Chân Long chi thân là một loại bên trong các thể chất đặc thù, so với Thuần Dương, Thuần Âm còn cường đại hơn, một khi kích hoạt, huyết mạch trong cơ thể sẽ đến gần vô hạn Chân Long, tu vi và lực lượng đều sẽ có tiến bộ trên phạm vi lớn... Nhất là bình cảnh tu luyện, hầu như không có...

Càng nói thì càng kích động, vẻ mặt lão giả dần dần ửng hồng.

Chân Long chi thân là tồn tại bài danh phía trên trong mấy thể chất đặc thù. Mà người trước mắt này, có thể phát ra Long ngữ mà nhân loại không có cách nào phát ra được chẳng lẽ là loại thể chất này?

Nếu thật sự là như vậy thì sẽ rất đáng sợ!

- Lão sư, chẳng lẽ người thật sự là?

Nghe thấy lời nói của lão giả, Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi liếc mắt nhìn nhau, đồng thời tràn ngập kỳ quái nhìn về phía đối phương.

Căn cứ vị vào kinh nghiệm truyền kỳ của vị Trương sư này xem ra, tốc độ tu luyện của hắn quả thực quá nhanh.

Vốn bọn họ cho rằng nguyên nhân là bởi vì có một lão sư tốt, chẳng lẽ thực sự là loại Chân Long chi thân này?

Nếu là như thế, rất nhiều chuyện cũng có thể giải thích thông được.

- Ta...

Trương Huyền vò đầu.

Hắn làm gì có Chân Long chi thân gì chứ, sở dĩ có thể nói ra Long ngữ là bởi vì có Thiên Đạo chân khí và Thiên Đạo kim thân.

Đương nhiên, chuyện này không thể nói ra được cho nên hắn đành phải nói sang chuyện khác:

- Quyển sách này, ghi chép toàn bộ tám cái âm tiết kia hay sao?

- Tám cái âm tiết? Đương nhiên là không thể nào!

Thấy đối phương không tình nguyện nói ra chuyện này, lão giả cũng không truy vấn nhiều mà khẽ lắc đầu:

- Thiên Long Bát Âm là ngôn ngữ của Long tộc, nhân loại không có tư cách đánh cắp. Quyển sách này chỉ là ghi chép việc này, phỏng đoán phương thức phát ra tiếng, cụ thể là có ý gì, phát âm như thế nào, một lời cũng không ghi rõ!

- Ah!

Trương Huyền tiện tay đọc qua thư tịch, tinh thần lại rơi vào bên trong thư viện.

Thư tịch đặt ở thư viện, không nói tới việc thoạt nhìn tốc độ rất nhanh, mà còn có thể phân biệt ra thật giả, tìm tới chỗ thiếu sót.

Sưuu!

Trong nháy mắt hắn đã quét qua thư tịch một lần, lập tức hiểu ra.

Chương 1230: Thiên Long Bát Âm (2)

Quyển sách này đúng như đối phương nói, chỉ ghi chép nguồn gốc của Thiên Long Bát Âm và quan hệ cùng Long tộc, còn những chuyện khác cũng không ghi rõ.

Phía trên viết ra tám âm tiết này, trong đó có âm hống mà hắn thường xuyên nói ra. Chỉ là nếu như phát âm, ghi tròn hơn ba mươi đầu, không có một cái nào là đúng.

Còn hai âm tiết trước đó hắn học được thì lại không có mặt trong tám âm tiết này, xem ra hẳn không phải là Long ngữ.

Cũng khó trách hai thứ kia lại không có tác dụng gì, từ trước cho tới nay hắn đều dùng thứ này để thuần phục linh thú, hóa ra căn bản nó cũng không phải là Long ngữ a.

Bên trên thư tịch có ghi kỹ càng về độ khó của Long ngữ, đúng như lão giả này nói, cấu tạo sinh mệnh khác biệt, coi như nhân loại biết phát âm thì cũng không có cách nào bắt chước và phát ra âm thanh như Long tộc được.

Cho nên, hơn ba mươi cái đều chỉ là phán đoán, không có căn cứ chứng thực.

- Ừm? Lại có một phương pháp phát âm là đúng sao?

Nhìn xong thư tịch, đột nhiên hai mắt hắn rơi vào phía dưới cùng.

Ở cuối cùng quyển thư tịch này, không ngờ ở bên trong bát âm lại ghi ra một phương pháp phát âm đúng đắn.

Chính là âm thứ hai “Bò....ò...! bên trong Thiên Long Bát Âm.

Ghi nhớ phương pháp phát âm vào trong lòng, định dành thời gian để thử một chút, đột nhiên hắn nhớ tới cái gì đó mà không nhịn được nhìn về phía lão giả trước mắt.

- Phía trên này có ghi, Thiên Long Bát Âm chỉ có tác dụng áp chế đối với sinh mệnh nắm giữ huyết mạch Long tộc, thuộc về áp chế Chân Long, ngươi... Vừa rồi vì sao ngươi cũng nằm xuống vậy?

Kỳ thật không chỉ có hắn cảm thấy kỳ quái, mấy người Lạc Thất Thất, Hàn Xung cũng rất là nghi hoặc.

Vừa rồi mặc dù thanh âm mà Trương sư phát ra to lớn, thế nhưng đối bọn hắn cũng chỉ là có chút ầm ĩ mà thôi, cũng không chịu ảnh hưởng. Làm sao một trưởng lão Hóa Phàm bát trọng đỉnh phong như hắn lại trực tiếp ngã xuống trên mặt đất cơ chứ? Còn không ngừng run rẩy, miệng sùi bọt mép, thoạt nhìn chướng tai gai mắt như thế chứ?

- Cái này...

Nghe thấy câu hỏi này, lão giả không có kinh ngạc như trước đó nữa mà vẻ mặt lúc thì trắng lúc thì đỏ, qua nửa ngày mới than thở nói một tiếng:

- Ngươi đi theo ta!

Nói xong hắn đi đến đằng sau nhà cỏ.

- Lão sư...

Nhìn lão sư lại gọi bọn hắn cùng đi, Hàn Xung rất là nghi hoặc.

Hắn đã đi theo lão sư học tập được một đoạn thời gian, nhưng lão sư chưa từng để hắn đi tới phía sau nhà nhỏ. Bản thân hắn có một lần hiếu kỳ muốn qua, thậm chí còn bị trách mắng một trận, đồng thời lão sư còn cảnh cáo, không có chuyện gì khác thì không được qua đây.

Những ngày này hắn luôn nghi hoặc, rốt cuộc đằng sau nhà cỏ là cái gì, không nghĩ tới lão sư lại chủ động muốn mang bọn họ tới đó.

Đám người Trương Huyền không biết những điển cố này cho nên đi theo sau lưng lão giả, vòng qua căn nhà tranh không lớn, đi về phía sau.

Phía sau nhà cỏ là một dốc núi không lớn, trước sườn núi thì có một tấm bia đá cực lớn. Ngẩng đầu nhìn lại bia đá, phía trên ghi năm chữ to:

- Long Nham thú chi mộ!

- Linh thú cấp bậc Hóa Phàm bát trọng, bá vương lục địa... Long Nham thú?

Nhíu mày, Trương Huyền không nhịn được nhìn qua.

- Không sai!

Lão giả khẽ gật đầu, nhìn về phía dốc núi trước mắt, trong mắt mang theo vẻ lưu luyến không rời:

- Nó... Là linh thú của ta!

- Của người?

Hàn Xung sững sờ, hai mắt trợn tròn:

- Linh thú của lão sư... Chết rồi sao?

Hắn biết lão sư mình là Thuần Thú sư ngũ tinh đỉnh phong, thế nhưng chưa bao giờ thấy qua linh thú của lão sư là cái gì. Vốn hắn cho rằng nó đã đi làm cái gì đó, không có ở bên người, thế nhưng dù có nằm mơ cũng nghĩ không ra, linh thú đã chết.

Mặc dù Thuần Thú sư có thể có rất nhiều thú sủng, thế nhưng muốn thu được sự tín nhiệm của đối phương, tất nhiên cũng phải bỏ ra rất nhiều thứ.

Đại bộ phận Thuần Thú sư đều xem thú sủng đã thuần phục là bằng hữu tốt nhất, thậm chí còn là thân nhân.
Thú chết, đả kích đối với Thuần Thú sư vô cùng lớn, có không ít người sẽ bởi vì vậy mà không gượng dậy nổi được nữa.

Lão sư chưa từng tiếp xúc với các trưởng lão khác, một người ở trong chỗ xa như vậy, chẳng lẽ bởi vì thú sủng của mình đã chết hay sao?

- Ừm, thú sủng của ta chết rồi, cẩn thận mà nói, nó bởi vì ta mà chết!

Lão giả lắc đầu.

- Bởi vì ngươi?

- Đầu Long Nham thú này là linh thú ta thuần phục khi trở thành ngũ tinh Thuần Thú sư...

Lão giả than thở một tiếng, nói ra chuyện của hắn.

Hắn thuần phục Long Nham thú, thuận lợi trở thành Thuần Thú sư ngũ tinh. Lúc đó hắn xuân phong đắc ý, không sợ trời không sợ đất, kết quả trong một lần giao chiến... Đã gặp phải nguy hiểm.

Lần kia bản thân hắn bị trọng thương, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong, là đầu Long Nham thú này dùng tinh huyết của mình để cứu hắn, sau đó, không trị được thương thế mà bỏ mình.

Chính vì vậy, hắn rất là áy náy, chôn nó ở nơi này, lập mộ bia, thề làm bạn tới cuối đời với nó.

- Bởi vì trong cơ thể ta dung hợp tinh huyết Long Nham thú, cho nên mới mẫn cảm đối với thanh âm của Chân Long, phải chịu áp bách...

Lão giả nói.

Trương Huyền gật đầu.

Khó trách.

Mặc dù hình thể của Long Nham thú rất lớn, thế nhưng số lượng máu tươi có hạn, dùng để cứu người thì lại yêu cầu máu tươi phải càng tinh thuần! Dung nhập vào huyết mạch, mặc dù không phải là thể chất Chân Long thì cũng sẽ phải nhận áp bách từ Long ngữ, thân bất do kỷ.

- Ngươi cố gắng học tập thú ngữ Thượng Cổ, thậm chí còn học tập Thiên Long Bát Âm... Cũng là bởi vì có liên quan tới chuyện này hay sao?

Trương Huyền nhìn qua.

Đối phương chăm chỉ không ngừng nghiên cứu thú ngữ Thượng Cổ như thế, cái gì cũng không quan tâm, có lẽ cũng có quan hệ với đoạn kinh nghiệm này.

- Đúng... Lúc ấy ta trọng thương hôn mê, là Long Nham thú đã cứu ta, ở đây còn có một đầu linh thú khác... Chính là đầu ta nói mười ngày là có thể chạy tới Hồng Viễn đế quốc—— Tử Dực Thiên Hùng thú!

Lão giả xiết chặt nắm tay:

- Trước khi Long Nham thú chết đã nói rất nhiều với ta, nhưng mà khi đó ta hôn mê bất tỉnh, cũng không biết cái gì. Những năm này ta luôn cố gắng học tập thú ngữ Thượng Cổ chính là muốn từ trong miệng nó biết... Nó nói chuyện gì, lại có nguyện vọng gì, như vậy ta sẽ đi hoàn thành cho nó...

Nói đến đây, hốc mắt lão giả này trở nên ửng hồng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau