THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1221 - Chương 1225

Chương 1221: Trương Huyền đi ra (1)

- Đổi điều kiện đi!

Thấy tên này lại dám để ý tới các nàng, Lạc Thất Thất nhướng mày, khoát tay áo.

Nếu đối phương không phải là Thiếu đường chủ Thú đường mà dám nói như vậy, nhất định nàng đã sớm đánh cho đối phương choáng váng rồi.

Hai vị Danh sư ngũ tinh, lại còn có công chúa Hồng Viễn Đế Quốc, cũng là người mà một Thuần Thú sư tứ tinh nho nhỏ như ngươi có thể mơ ước hay sao?

Chỉ là, các nàng cũng không hiểu thuần thú, đắc tội với loại người vừa nhìn cũng đã biết không phải là người tốt lành gì này cũng không tốt. Một khi đối phương cố ý làm khó sẽ có không ít phiền phức.

- Đổi lại?

Không nghĩ tới đối phương ngay cả ăn một bữa cơm cũng cự tuyệt, Tần Chung nhíu mày một cái.

Hắn tự phụ anh tuấn, thân phận cũng không thấp, chỉ cần mời thì hầu như có rất ít người cự tuyệt. Hai vị này có chuyện nhờ hắn, không chỉ không đồng ý mà vẻ mặt còn không vui, có ý gì cơ chứ?

Quá không biết điều!

- Cùng nhau ăn cơm mà thôi, không phải như vậy mà các ngươi cũng không đồng ý đó chứ? Nếu như các ngươi cự tuyệt người ngàn dặm như vậy, ta sợ khi đến Thú đường, muốn lựa chọn ra linh thú phi hành tốt... Cũng không quá dễ dàng!

Hừ lạnh một tiếng, Tần Chung nói.

- Có ý gì? Uy hiếp ta? Ngươi có biết hậu quả khi uy hiếp một vị Danh sư hay không?

Tròng mắt Lạc Thất Thất hơi híp lại.

- Uy hiếp? Ta nào dám! Chỉ là có ý tốt nhắc nhở mà thôi! Lại nói, không phải hai vị xin ta ngồi nhờ hay sao? Có việc cầu người, còn có loại thái độ này hay sao?

Cười một tiếng âm dương quái khí, mí mắt Tần Chung khẽ đảo, khoát tay áo:

- Ta đã nói giá cả rồi, có nguyện ý hay không là chuyện của các ngươi. Dù sao ta cũng không vội, chỉ cần ta ở đây, toàn bộ Thú đường hẳn sẽ không có người nào cho các ngươi ngồi nhờ!

Không nghĩ tới tên này lại vô sỉ như thế, Ngọc Phi Nhi tính tình táo bạo nào có thể nhịn được nữa. Nàng cười lạnh, đang muốn xông qua giáo huấn đối phương một lần, cho hắn biết trời cao đất rộng, đang nói chuyện với ai thì đã nghe thấy trong hố trời phía dưới có tiếng bùn đất cuồn cuộn vang lên.

Cô cô cô ục ục!

Bùn đất không ngừng cuồn cuộn ra phía ngoài, giống như là một bọt khí cực lớn, muốn từ bên trong cái hố chui ra ngoài.

- Chẳng lẽ...

Thân thể Ngọc Phi Nhi và Lạc Thất Thất đồng thời cứng đờ, cũng không để ý tới gia hỏa tự cho là đúng này mà hai mắt nhìn trừng trừng qua, sợ bỏ qua bất kỳ một ộng tĩnh nào.

Không phải là... Trương sư muốn đi ra ngoài đó chứ?
Chẳng lẽ hắn thật sự không chết?

Hốc mắt hai người đồng thời đỏ lên, bọn họ đã chờ tròn năm ngày, đã trải qua đủ loại tuyệt vọng, chẳng lẽ... Ngay khi trong lòng không ôm bất cứ hy vọng nào thì lại lần nữa xuất hiện kỳ vọng hay sao?

Rầm rầm!

Trong lúc đang khẩn trương, chỉ thấy bùn đất phanh một chút rồi bị phá vỡ, một cái đầu cực lớn lộ ra.

- Là... Khôi lỗi!

Toàn thân nhị nữ xiết chặt, vẻ mặt đồng thời trắng bệch.

Quả nhiên... Vẫn là thất vọng!

Vốn bọn họ cho rằng là Trương sư, không nghĩ tới lại là thứ này!

Sưuu!

Khôi lỗi từ cửa động leo ra, nhìn chung quanh một chút, ngay sau đó đã đứng ở bên ngoài, vẻ mặt cảnh giác nhìn quanh bốn phía, dường như đang chờ người nào đó.

Nhìn thấy trên người khôi lỗi này không có một chút thương thế nào, tim Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi như bị đao cắt.

Trương sư không tiếc tính mạng, muốn giữ lại đối phương, xem ra cuối cùng vẫn thất bại, nếu không làm sao Trương sư không đi ra mà đầu khôi lỗi này lại đi ra cơ chứ?

Đang chờ hai vị mỹ nữ khuất phục, không nghĩ tới đối phương chẳng những không để ý tới mà ngược lại còn nhìn về phía hố to trước mắt, Tần Chung nhướng mày, không nhịn được nhìn sang. Vừa nhìn, hai hàng lông mày nhướng lên. Cái tên này là cái gì? Làm sao lại từ dưới đất chui lên cơ chứ?

Mặc dù hắn là Thuần Thú sư tứ tinh, thế nhưng Dị Linh tộc liên quan đến bí mật lớn nhất của đại lục, ngoại trừ Danh sư ra, những nghề nghiệp khác, rất ít người có thể nhìn thấy. Đồng thời cũng không rõ ràng thứ đồ chơi này là dùng thi thể Dị Linh tộc để luyện chế ra khôi lỗi. Hắn còn tưởng rằng là một nhân loại bình thường.

Bình thường Dị Linh tộc thân chỉ cao có hơn hai mét, trước đó Dị Linh tộc mà Trương Huyền nhìn thấy ở trong Vạn Quốc thành cao ba mét là bởi vì hắn là do Dị Linh tộc và linh thú giao phối sinh ra, cho nên hình thể càng lớn!

Người cao hơn hai mét, mặc dù hiếm thấy, thế nhưng cũng không phải là không có, không có gì ngạc nhiên cả.

- Chẳng phải thân thể lớn một chút hay sao? Thoạt nhìn cũng không có nhiều thực lực, chẳng lẽ các nàng ưa thích người cao lớn?

Thấy hai vị mỹ nữ đối với hắn hờ hững lạnh lẽo, sau khi nhìn thấy tên to co này lại tràn ngập kích động, vẻ mặt ửng hồng, hai mắt Tần Chung sáng lên.

Thân thể lớn chút mà thôi, rất nhanh ta sẽ để cho các ngươi hiểu rõ. Cho dù thân thể lớn hơn nữa, ở trước mặt ta cũng không có tác dụng!

Nghĩ tới điểm này, hắn tiến về phía trước một bước, ánh mắt nhướng lên, mang theo vẻ tự tin nồng đậm:

- Tại hạ Tần Chung, chính là Thuần Thú sư tứ tinh Thú đường, vị bằng hữu này, không biết ta nên xưng hô như thế nào? Có thể đi lên nói chuyện một lần hay không?

- Ừm?

Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi đang đau lòng, sau khi nghe thấy hắn nói vậy, hai người cũng không nhịn được có chút sững sờ.

Đầu óc có bị bệnh không?

Muốn nói chuyện một lần với khôi lỗi Dị Nhân tộc? Người ta nghe hiểu được lời nói của ngươi hay không?

Thấy hai người kinh ngạc, ánh mắt Tần Chung sáng lên, biết đã tìm đúng phương hướng, hắn lại lần nữa nhìn xuống phía dưới. Chỉ thấy đại gia hỏa kia không thèm để ý tới hắn, lưng eo ưỡn lên, mang theo khí chất và phong độ đặc hữu:

- Sao vậy? Xem thường tại hạ? Vậy thì tốt, vừa vặn ta cũng muốn nhìn xem rốt cuộc các hạ có thủ đoạn gì!

Nói xong hắn quát lạnh một tiếng, Thanh Diệp Long Dực thú đứng ở bên cạnh rít lên một tiếng, lập tức bay lên.

Thân thể nhoáng một cái, rơi vào trên lưng thú, trực tiếp vọt xuống phía dưới.

Không phải các ngươi chướng mắt ta, vừa ý tên to con này sao? Hiện tại ta sẽ đánh hắn một trận, để cho các ngươi biết, ánh mắt của các ngươi kém thế nào!

Long Dực thú còn chưa tới đến gần thì Tần Chung đã mượn quán tính nhảy dựng lên, lăng không đạp mạnh, tay áo bồng bềnh, trực tiếp vọt tới tên to con ở phía dưới.

Lần lăng không nhún nhảy này hắn đã dùng tới võ kỹ khinh thân mạnh nhất của hắn hiện tại. Mượn nhờ quán tính, thân thể giống như là lướt đi, tự nhiên không nói nên lời, bằng vào thân pháp này hắn đã không biết hấp dẫn bao nhiêu mỹ nữ thét lên, hận không thể lấy thân báo đáp.

Chương 1222: Trương Huyền đi ra (2)

Người còn ở trên không trung, hắn không nhịn được ngẩng đầu nhìn lại, vốn cho hai mỹ nữ vừa mới gặp này cũng sẽ kích động tới mức hai mắt tỏa sáng, khâm phục có thừa với hắn, không còn cự tuyệt ngàn dặm nữa. Thế nhưng lúc này lại thấy hai người giống như là đồng tình, đồng thời nhắm mắt lại.

Nhắm mắt?

Chẳng lẽ biểu hiện của ta còn chưa đủ kinh diễm?

Trong lúc hắn đang kỳ quái thì người đã đi tới gần khôi lỗi, còn chưa kịp ra tay thì đã thấy một nắm đấm cực lớn xuất hiện ở trước mắt, càng lúc càng lớn, càng ngày càng đen.

Phanh!

Một luồng lực lượng khổng lồ đánh thẳng tới, hắn còn chưa có kịp phản ứng thì đã cảm thấy ngực buồn bực một hồi, một ngụm máu tươi điên cuồng phun ra, cả người dùng tốc nhanh hơn bay lên trên không trung.

- Lực lượng siêu việt Hóa Phàm bát trọng...

Mắt tối sầm lại, Tần Chung sắp phát điên rồi.

Khôi lỗi từ cơ lò xo vận chuyển, trước khi không sử dụng lực lượng cho nên không biết đẳng cấp và thực lực. Bởi vậy, hắn cũng không biết bản lĩnh của đối phương ra sao. Hắn còn tưởng rằng bằng vào thực lực của hắn, muốn ra oai phủ đầu với đối phương sẽ dễ như trở bàn tay.

Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, lực lượng của đối phương liên tục không ngừng, vô cùng vô tận, so với lúc đối mặt với phụ thân của hắn, đường chủ Thú đường Hóa Phàm bát trọng đỉnh phong cũng còn đáng sợ hơn nhiều!

Như vậy không phải đã cho thấy, thực lực của đối phương đã vượt qua Hóa Phàm bát trọng hay sao?

Chuyện này sao có thể!

Huyễn Vũ đế quốc, cường giả Hóa Phàm bát trọng hắn hầu như đều gặp, cũng đều biết. Thế nhưng cũng chưa từng nghe qua, có một người to con như vậy a...

Điên cuồng phun ra mấy ngụm máu tươi, lúc này hắn mới cảm thấy tốt hơn một chút, thân thể hung hăng va chạm vào vách tường hố trời, xương cốt cả người giống như là tan ra thành từng mảnh.

Một quyền đã khiến cho hắn bị trọng thương, nếu không phải thân là Thiếu đường chủ Thú đường, thủ đoạn bảo mệnh nhiều, mà đối phương không có đuổi tận giết tuyệt thì chỉ sợ chỉ riêng lần này hắn đã mất mạng rồi!

Dù vậy, thương thế cũng cực kỳ nghiêm trọng, không có một hai tháng cũng rất khó khôi phục lại như lúc ban đầu.

Giãy dụa mở to mắt, đang muốn triệu hoán Long Dực thú tiếp bản thân thì đã thấy có thêm một tên to con đi ra, hai gia hỏa to con dùng vẻ mặt cung kính có thừa đứng ở bên ngoài.

- Chẳng lẽ... Đang nghênh đón ai đó sao?

Nhìn thấy bộ dáng của hai người, Tần Chung sững sờ.

Chỉ là, loại kỳ quái này còn không có kết thúc thì đã thấy lại có càng nhiều tên to con từ bên trong đi tới, đứng song song ở hai bên, cái đầu hạ thấp, giống như là đang đợi đại nhân vật nào đó.

Liên tiếp có mười bảy mười tám tên đi tới, lúc này mới nhìn thấy một cái ghế dựa mềm được mấy người đỡ lên, sau đó chậm rãi đi ra.

Trên ghế dựa mềm, một thanh niên ngồi ở phía trên, nhìn ánh nắng phía ngoài rồi duỗi cái lưng mỏi, dường như đã vài ngày không có nhìn thấy mặt trời vậy, vẻ mặt rất là cao hứng. Bốn vị to con siêu việt Hóa Phàm bát trọng phải khiêng kiệu, mười bảy mười tám người khác dùng vẻ mặt cung kính nghênh đón thiếu niên... Tên này rốt cuộc là ai?

Sao lại từ dưới đất bò ra ngoài?

Hai mắt Tần Chung trợn tròn, trong lúc nhất thời đã quên đi đau đớn trên người mình.

- Trương sư...

Trong lúc đang kỳ quái thì đã nghe thấy một tiếng la hưng phấn ở phía trên vang vọng, hai thân thể đã mềm mại nhảy xuống phía dưới.

Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi vốn cho rằng đời này sẽ không còn được gặp lại người thanh niên này nữa. Thế nhưng hai nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới, hắn lại dùng một loại phương thức mà hai người nằm mơ cũng khoogn dám nghĩ tới để xuất hiện tại đương trường!

Kích động tới mức khó có thể tự kiềm chế, trực tiếp nhảy xuống bên dưới.

Hố trời sâu chừng ba, bốn mươi mét, nhưng đối với cường giả Kiều Thiên cảnh lại không tính là gì.

- Tiểu Thất, Phi nhi công chúa? Làm sao các ngươi lại ở đây?

Người ngồi ở bên trên ghế dựa mềm đương nhiên chính là Trương Huyền.

Hắn tu luyện năm ngày ở dưới đất, rốt cục đám khôi lỗi này đã đào ra một thông đạo.

Dù sao hắn đã nắm giữ trái tim, không lo đám gia hỏa này không nghe lời, vì vậy mới bảo bọn chúng chuẩn bị ghế dựa mềm rồi mang tới.
Vốn hắn cho rằng các nàng đã sớm rời đi, không nghĩ tới lâu như vậy mà còn có thể gặp lại.

- Người không có việc gì...

Nhìn thấy trước mắt quả thực là Trương sư, hai người Lạc Thất Thất kích động qua đi, tất cả đều rất là nghi hoặc.

Không phải ngươi bị khôi lỗi truy sát hay sao?

Làm sao hiện tại khôi lỗi lại kiệu ngươi lên chứ?

Quan trọng nhất chính là, Địa Cung sụp đổ, bên trong không có một chút khí tức nào, làm sao còn sống được cơ chứ?

- Ta không sao! Chuyện này nói rất dài dòng, chỉ là một chút kỳ ngộ mà thôi!

Trương Huyền khoát tay áo:

- Vốn ta cũng cho rằng mình sẽ phải chết không nghi ngờ, kết quả sau khi kích hoạt lên vật phẩm bảo mệnh mà lão sư để lại cho ta. Chẳng những không có việc gì, ngược lại còn khiến cho những khôi lỗi này nghe theo lời ta, không thể không nói, rất là may mắn!

Chuyện trái tim nhất định không thể nói, một khi nói ra, Thiên Đạo chi thư sẽ không giải thích thông được.

Cho nên, trước khi lên hắn đã suy nghĩ kỹ đối sách, vẫn đẩy lên trên người lão sư như cũ.

Dù sao lão sư đã biểu diễn rất là rung động, lần đó các nàng cũng nhìn thấy. Nếu nói nhiều chỉ làm cho các nàng rung động, càng thêm kính sợ, sẽ không suy nghĩ lung tung.

- Dương sư?

Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi nhìn nhau, đồng thời nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Dương sư đạp trời mà đến, phong thái một giày định Hóa Thanh Trì. Chuyện này vẫn còn rõ mồn một trước mắt các nàng, ngay cả Mạc sư cũng không làm được, thực lực như thế, muốn làm cho những khôi lỗi này không chiến đấu, thậm chí còn ngoan ngoãn hàng phục cũng không phải là không thể được.

- Không có việc gì là tốt rồi...

Biết chuyện liên quan tới Danh sư cấp bậc này, thân là Danh sư cấp bậc thấp, không thể hỏi thăm nhiều hơn, cho nên hai người cũng không nói thêm lời.

- Ừm!

Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra một hơi, lại không nhịn được nhìn về phía Tần Chung bị một quyền đánh cho mặt mũi đỏ tươi đang ở cách đó không xa, vẻ mặt rất là kỳ quái.

- Cái tên này... Là ai?

Chương 1223: Ngươi biết bay ư? (1)

- Hắn là...

Chần chờ một chút, Lạc Thất Thất mang chuyện vừa rồi nói qua một lần.

- Các ngươi muốn ngồi về Hồng Viễn đế quốc?

Trương Huyền hiểu ra, khẽ gật đầu nói:

- Cũng đúng, cũng đã chậm trễ năm ngày rồi, phải nhanh chóng đi tới Hồng Viễn học viện!

Tiến vào Địa Cung một ngày, lúc này đã là năm ngày, lại thêm hôn mê ba ngày trước đó, cách lúc rời khỏi Hóa Thanh trì đã qua hơn chín ngày rồi.

Nếu như không mau đi, chỉ sợ sẽ không tới kịp lúc học viện vào học.

Cho dù đối với Danh sư học viện này hắn cũng không có quá nhiều ý tứ muốn đi. Thế nhưng trong đó đã phân chia rất nhiều năm thì tất nhiên sẽ có đầy đủ thư tịch, muốn sưu tập so với bên ngoài đơn giản hơn không ít, càng có lợi hơn với việc tăng thực lực lên.

Lạc Thất Thất lên tiếng:

- Lão sư đã không có việc gì, như vậy chúng ta cùng một chỗ trở về đi!

Trước đó nàng sốt ruột trở về tìm viện binh là muốn giải cứu Trương sư, hiện tại hắn không sao, tính toán thời gian, quả thực cũng cần phải trở về.

- Được!

Từ bên trên ghế dựa mềm đi xuống, Trương Huyền để khôi lỗi đi xuống lỗ hổng phía dưới, phủ kín cửa động ở bên trên, đồng thời còn phá hủy toàn bộ thông đạo ở phía dưới.

Mặt ngoài, để bọn chúng về tới Địa Cung, trên thực tế Vu hồn lan tràn xuống phía dưới, không lâu sau đã thu sạch nó vào giới chỉ trữ vật.

Đám gia hỏa này không có sinh mệnh, giống như phân thân vậy, có thể tùy thân mang theo.

Dựa vào trái tim có thể khống chế đám người kia, đương nhiên hắn cũng không muốn lãng phí.

Có nhiều khôi lỗi cấp bậc Thánh vực như vậy, coi như cường giả Thánh vực chân chính đến gây phiền toái thì đoán chừng cũng sẽ bị đánh thành đầu heo.

Được bảo hộ an toàn, cũng không cần mọi chuyện đều dựa vào “Dương sư” ra mặt.

Đương nhiên, thi thể khôi lỗi của Dị Linh tộc liên quan quá lớn, coi như Lạc Thất Thất, Ngọc Phi Nhi cũng không thể biết được. Huống chi, cách đó không xa còn có một gia hỏa giống như đầu heo.

Cho nên, thu vào nhẫn phải làm bí ẩn một chút, tránh cho đằng sau dẫn tới phiền phức.

Còn về sau người học viện đến tìm không thấy khôi lỗi, vậy thì mặc kệ bọn hắn.

Khôi lỗi là vật sống, chẳng lẽ không biết chạy đi sao?

Coi như hắn muốn thừa nhận thì người khác cũng phải tin tưởng mới được.

- Tần Chung đúng không, chúng ta muốn ngồi linh thú của ngươi, mong ngươi tạo điều kiện.

Quyết định đi thì cũng không nói thêm lời, Trương Huyền nhìn về phía Tần Chung mặt mũi tràn ngập máu tươi đang nằm ở cách đó không xa, miệng hô một tiếng.

- Được...

Giãy dụa đứng dậy, nhìn về phía Trương Huyền, trong mắt Tần Chung lóe lên cái nhìn tàn nhẫn và ghen ghét. Sở dĩ hắn bị đánh thành như vậy, chính là vì kẻ trước mắt này.

Mặc dù không biết đám to con đã một lần nữa chui xuống dưới đất là ai, nhưng tên này đã được tôn trọng bọn hắn như thế. Mà hắn lại bị đánh thảm như vậy, nhất định là ý tứ của người này!

Hừ, bây giờ ta không đối phó được với ngươi, đến không trung, còn không sẽ là do ta tùy ý định đoạt hay sao?

Phục dụng thêm một viên đan dược, hơi khôi phục một chút, khóe miệng lặng lẽ nhếch lên.

Ba người này trước mắt hắn, tuổi tác cũng không lớn, mặc dù không có biểu hiện ra tu vi, không biết thực lực xác thực. Thế nhưng nhất định cũng không đạt tới được Thánh vực.

Không đạt tới Thánh vực thì sẽ không thể phi hành, sẽ không có cách nào làm gì ở trên không trung!

- Linh thú của ta không có chuẩn bị phòng ốc, trên không trung gió lớn, mấy vị phải cẩn thận một chút!

Nhảy lên lưng thú, trong lòng Tần Chung tràn ngập đắc ý, ngoài miệng lại ra vẻ có ý tốt nói.

- Không sao cả!

Trương Huyền không thèm để ý chút nào.

Sưu!

Thanh Diệp Long Dực thú đằng không mà lên, trong nháy mắt đã xông lên mây xanh.

Mặc dù không có phòng ốc, thế nhưng bên trên lưng thú lại rất là rộng rãi, mấy người đứng ở phía trên cũng không cảm thấy chen chúc một chút nào.

Linh thú càng bay càng cao, không lâu sau đã nay đến trên không trung hơn ngàn mét, gió lạnh gào thét. Bởi vì tốc độ quá nhanh cho nên khiến cho người ta có một loại áp bách nồng đậm.

Mấy người đều phát tán chân khí ra, hình thành vòng phòng hộ, chống lại gió chung quanh. - Trương Huyền, tên này vừa nhìn đã không có ý tốt, vì sao chúng ta phải ngồi trên lưng linh thú hắn chứ?

Thấy vẻ mặt người thanh niên này không thèm để ý chút nào, Ngọc Phi Nhi không nhịn được cho nên mới truyền âm qua.

Ngay cả nàng cũng nhìn ra tên này một bụng ý nghĩ xấu, dựa theo ý tứ của nàng, trực tiếp không để ý tới rời khỏi là được!

Hiện tại cũng không có việc gì gấp, cùng lắm thì đi đến Thú đường. Không cần thiết phải mạo hiểm đi lên tới bầu trời, một khi tên này giở trò xấu, người đang ở trên không trung, không có bất kỳ biện pháp nào chống đỡ, khi đó bọn họ sẽ gặp nguy.

Không phải bình thường ngươi rất thông minh hay sao?

Làm sao còn mắc phải sai lầm cấp thấp như vậy chứ?

- Phi Nhi, cứ nhìn là được, lão sư tự có chủ trương!

Lạc Thất Thất cười nói.

Ngọc Phi Nhi không biết Trương Huyền có thể phi hành, nàng đã tận mắt nhìn thấy, lão sư đã dám ngồi, nhất định là đã nghĩ kỹ đối sách.

Nói đùa, một đường đi cùng lão sư, trước đến giờ đều là hắn hố người ta, đã thấy lúc nào hắn phải chịu thua thiệt hay chưa?

- Đáng giận!

Thấy hai mỹ nữ đối với mình vẻ mặt lạnh lùng, ngay cả lời cũng không muốn nói nhiều mà lại cười cười nói nói với gia hỏa bề ngoài thoạt nhìn xấu xí này, vẻ mặt Tần Chung nhăn nhó.

Làm Thiếu đường chủ Thú đường, từ khi hắn ra đời đã ngậm chìa khóa vàng, lại thêm phong độ nhẹ nhàng, trước đến giờ đều là tiền hô hậu ủng, được người ta tôn trọng. Từ lúc nào lại bị người khác điên cuồng đánh một trận, còn phải giúp đỡ điều khiển linh thú cơ chứ?

Quả thực chính là vô cùng nhục nhã!

- Vị tiểu huynh đệ này, vừa rồi những người to con kia là tôi tớ của ngươi hay sao?

Mặc dù tức giận, thế nhưng hắn lại không quá mức lỗ mãng, Tần Chung cẩn thận từng li từng tí hỏi.

Những tên to con kia có thể là cường giả vượt qua Hóa Phàm bát trọng, vạn nhất là người hầu của hắn. Một khi đắc tội với hắn cũng được không bù mất.

- Không, là một người bạn, vừa vặn đưa ta ra ngoài mà thôi!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Bằng hữu?

Tần Chung nhướng mày:

- Vậy không biết vị tiểu huynh đệ này xưng hô như thế nào, lại có thân phận gì?

Lần này câu hỏi của hắn có chút trực tiếp.

- Tiểu nhân vật không có danh khí gì, đương nhiên không có cách nào so sánh được với Thiếu đường chủ Thú đường...

Chương 1224: Ngươi biết bay ư? (2)

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Không có tên tuổi?

Tần Chung cười lạnh.

Cũng đúng, tài tuấn tuổi trẻ nổi danh trong Huyễn Vũ đế quốc này, hầu như hắn đều nhận biết toàn bộ. Thế nhưng lại chưa bao giờ thấy qua vị này, cũng chưa từng nghe qua, có lẽ không phải là đại nhân vật gì cả.

Chỉ là, vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.

- Không biết ngươi... Có học qua chức nghiệp Danh sư hay không?

Hắn lại tiếp tục hỏi.

- A, từ lúc bắt đầu học tập đến bây giờ còn chưa tới nửa năm...

Trương Huyền ngượng ngùng vò đầu.

Lời này của hắn là thật, từ lúc bắt đầu khảo hạch Danh sư cho đến bây giờ, ngay cả nửa năm cũng chưa tới.

- Nửa năm? Chức nghiệp Danh sư bác đại tinh thâm, nửa năm quả thực không học được cái gì. Chỉ có điều, cũng không cần tự ti!

Vốn cho rằng đối phương cũng là một vị Danh sư, thế nhưng khi nghe được đối phương mới chỉ học được nửa năm, trong lòng Tần Chung tràn ngập khinh thị.

Bất kỳ một chức nghiệp đặc thù nào cũng có hệ thống và tri thức hoàn chỉnh, cần phải phí rất nhiều thời gian và kinh nghiệm để nghiên cứu. Nhất là loại đệ nhất chức nghiệp trong thiên hạ như Danh sư, nửa năm... Chỉ sợ ngay cả học đồ cũng thi không đậu a!

Không phải là Danh sư thì rất đơn giản.

- Ta thấy tiểu huynh đệ khí khái hào hùng bừng bừng, học Danh sư muộn như vậy, không phải đã học nghề nghiệp khác rồi đó chứ? Ngươi có học qua luyện đan hay không?

Tần Chung tiếp tục hỏi.

- Học mấy ngày!

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Chỉ học mấy ngày? Vậy thì thật là đáng tiếc! Sau khi học tập luyện đan có thể khiến cho người ta tinh thần càng thêm tập trung, tu luyện càng thêm mau chóng. Chỉ học được mấy ngày, chỉ sợ còn không thể bồi dưỡng ra loại phẩm chất này, đã mất đi thói quen nghiêm túc rất tốt...

Cảm khái một câu, Tần Chung tiếp tục hỏi:

- Vậy ngươi... Có học qua thuần thú hay không?

- Cũng chỉ tiếp xúc qua một điểm!

Trương Huyền nói.

- Thuần thú có thể khiến cho người ta càng thân cận với tự nhiên, chỉ học một điểm nhất định là không được, như vậy ngươi đã mất đi cơ hội tiếp xúc với tự nhiên...

Tần Chung tiếp tục lắc đầu:

- Ngươi có học qua y đạo, luyện khí, trận pháp hay không?
Rất nhanh hắn đã hỏi một lần về mấy chức nghiệp đặc thù bài danh top đầu. Thế nhưng lại không nghe thấy đối phương có học qua, hắn cảm khái một câu, dù sao cũng chính là đủ loại đả kích, cuối cùng hắn cũng biết, đối phương hầu như chức nghiệp gì cũng học qua một chút, nhưng không nhiều. Cho nên làm cho lòng tin hắn lập tức tăng lên nhiều.

Cường giả lợi hại chân chính có địa vị, chí ít sẽ học tập mấy loại chức nghiệp, cũng rất có kiên tì. Mà tên này, học cái gì cũng chỉ có mấy ngày, vừa nhìn đã biết là người không có kiên nhẫn, chẳng làm nên trò trống gì.

Đã như vậy, còn có gì mà lo lắng cơ chứ?

- Ha ha, mấy vị đứng ngay ngắn, ta muốn tăng tốc!

Khẽ cười một tiếng, Tần Chung thở phào một tiếng, hai cánh Thanh Diệp Long Dực thú dưới thân mọi người chấn động mạnh một cái, lập tức lao nhanh ở trên không trung.

Soạt!

Đột nhiên tăng tốc, lại thêm bên trên lưng thú xuất hiện rung động, đám người Trương Huyền chỉ cảm thấy lâng lâng, sắp từ bên trên không trung ngã xuống.

Thuần Thú sư ở bên trên lưng thú, muốn đối phó với hành khách thực sự quá đơn giản.

- Ngươi...

Biết dụng ý của đối phương, Ngọc Phi Nhi tức giận tới mức gương mặt xinh đẹp đỏ bừng, suýt chút nữa đã nổ tung.

Đang muốn trách mắng thì đã cảm thấy phía sau có một luồng chân khí vọt tới, một lần nữa ổn định lại.

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trương Huyền đã đưa tay ổn định thân thể của nàng, làm cho nàng đứng vững hơn.

Long Dực thú chợt lao nhanh chợt cao chợt thấp, dường như đối với người thanh niên này cũng không có ảnh hưởng gì quá lớn.

- Ừm?

Vốn cho rằng mình chỉ cần thi triển chút thủ đoạn là sẽ làm cho tiểu gia hỏa này bị dọa đến kêu cha gọi mẹ, hô to cầu xin tha thứ. Thế nhưng không nghĩ tới vẻ mặt đối phương rất là bình tĩnh, không có e ngại một chút nào.
Vẻ mặt Tần Chung lần nữa trở nên khó coi.

Đối phương ngay cả sợ hãi cũng không sợ, như vậy nửa ngày qua chẳng phải hắn toi công bận rộn hay sao?

Đang định khống chế Long Dực thú dưới chân bổ nhào hai cái thì đã nghe thấy thanh âm nhàn nhạt của người thanh niên cách đó không xa vang lên.

- Đúng rồi, vừa rồi Tần huynh lão hỏi ta, ta cũng không cảm thấy ngại nên muốn hỏi ngươi, xin hỏi... Ngươi có biết bay không?

- Bay?

Không nghĩ tới đối phương lại hỏi như vậy, Tần Chung sững sờ:

- Bay, là năng lực mà cường giả Thánh vực mới có, làm sao ta lại có cơ chứ!

Thanh âm vừa dứt thì đã nghe thấy thanh niên kia dùng vẻ mặt và giọng áy náy nói một câu.

- A, vậy thì ngại quá, thật không tiện, ta lại biết!

- Ngươi biết?

Tần Chung nghi hoặc, đang không biết đối phương nói lời này là có ý gì thì đã nghe một tiếng rống giống như sấm sét vang lên.

- Hống!

Sưu!

Thanh âm mới vừa kết thúc thì hắn đã cảm thấy Long Dực thú ở dưới thân đột nhiên cứng đờ, trực tiếp trở thành vật rơi tự do, rơi thẳng xuống phía dưới.

- Ah...

Rít lên một tiếng, Tần Chung hồn phi phách tán, suýt chút nữa đã ngất đi.

Linh thú dưới thân đã mất đi năng lực phi hành, hắn lại không biết bay, tương đương với trực tiếp từ trên không trung rơi xuống. Từ trên không trung hơn ngàn mét rơi xuống, không chết cũng gần như vậy ah!

Đang thét lên thì đã lần nữa nghe thấy thanh âm nhàn nhạt của người thanh niên kia vang lên trong lỗ tai:

- Ta cái gì cũng không biết, chỉ có điều, ngươi không biết bay, có vẻ như... Tương đương đã mất đi tính mạng a!

Hắn vội vàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy thanh niên vừa rồi đang dùng vẻ mặt lạnh nhạt nhìn qua, thân thể lơ lửng giữa không trung, hai nữ nhân khác ở dưới chân khí của hắn bảo hộ cũng bình tĩnh đứng ở hai bên, chậm rãi hạ trượt xuống phía dưới.

- ... Biết bay?

Hắn nằm mơ cũng nghĩ không ra tiểu gia hỏa thoạt nhìn chỉ có hai mươi tuổi, chức nghiệp gì cũng chỉ học được một, hai ngày mà lại có thể phi hành ở trên trời!

Chuyện này là sao đây? Nếu sớm biết biết bay, hắn nằm mơ cũng không dám trang bức ah!

Tần Chung khóc.

Chương 1225: Gặp lại Hàn đường chủ (1)

- Ngươi... Biết bay?

Nhìn một người một thú nhanh chóng rơi xuống phía dưới, tạo ra một đám mây hình nấm, không rõ sống chết, Ngọc Phi Nhi trợn mắt, ánh mắt nhìn về phía thanh niên trước mắt giống như là gặp quỷ vậy.

Biết bay không phải là độc quyền của cường giả Thánh vực mới có hay sao?

Ngươi mới chỉ là Hợp Linh cảnh, làm sao làm được cơ chứ?

- Thất Thất, trước đó ngươi đã biết rồi sao?

Nhớ tới vừa rồi Lạc Thất Thất không có vẻ gì là sợ, lúc này Ngọc Phi Nhi mới kịp phản ứng cho nên mới không nhịn được hỏi.

- Lúc trước ở trong Địa Cung kia, Trương sư vì cứu ta cho nên đã từng dùng qua chiêu này...

Lạc Thất Thất nói một câu, cũng không nhịn được nhìn lại, trong lòng tràn ngập kỳ quái:

- Lão sư, làm sao người lại biết bay vậy?

Vấn đề này nàng đã muốn hỏi từ lâu, chỉ là một mực không có cơ hội mà thôi.

Không đến Thánh vực đã có thể bay được, một khi tin tức này truyền đi, tuyệt đối có thể để cho vô số người vì đó sôi trào, mang đến tai hoạ vô cùng vô tận.

- A, là một loại pháp bảo mà lão sư cho ta, kỳ thật không phải là bay, chỉ là lướt đi trong thời gian ngắn mà thôi, hơn nữa cũng có chỗ thiếu sót, đối với chân khí tiêu hao cực lớn, ta cũng không kiên trì được bao lâu!

Trương Huyền biết dù có giải thích cũng không thông cho nên để mặc cho “Dương Huyền” giải quyết, hắn tiếp tục nói.

- Pháp bảo? Dương sư quả nhiên lợi hại!

Nghe được lại là thủ đoạn của Dương sư, vẻ mặt hai người lập tức trở nên hâm mộ.

Có lão sư lợi hại như vậy, hơn nữa còn nguyện ý cho học sinh nhiều bảo vật như vậy, vị Dương sư này thật đúng là quan tâm đối với hắn.

- Thứ này rất là thưa thớt, mong rằng hai vị không nên truyền ra ngoài, tránh cho phiền phức!

Thấy đẩy lên trên đầu “Lão sư”, quả nhiên hai người không hỏi thêm nữa, Trương Huyền cười cười.

- Yên tâm đi!

Lạc Thất Thất và Ngọc Phi Nhi đồng thời gật đầu.

Đã là chuyện liên quan tới loại Danh sư cấp bậc kia như Dương sư, coi như bảo các nàng nói thì các nàng cũng không dám.

Lại nói, một khi nói ra, nhất định Trương sư sẽ có phiền phức, các nàng cũng sẽ không làm như thế.

Trong lúc ba người nói chuyện với nhau, thân thể đã chậm rãi từ không trung hạ xuống.

Trương Huyền phun ra một ngụm trọc khí.
Dùng tu vi hiện tại của hắn, nếu bản thân một mình phi hành, dù là nửa canh giờ cũng sẽ không có trở ngại gì cả. Thế nhưng nếu dùng chân khí để mang theo hai người cùng nhau phi hành, như vậy cũng có chút cố hết sức.

May mắn chỉ là hạ xuống, không phải tiến lên, nếu không, khẳng định không kiên trì được bao lâu, liền sẽ cùng vừa rồi Tần Chung đồng dạng, một đầu chở đi xuống.

- Tên kia... Sẽ không ngã chết đó chứ?

Lạc Thất Thất không nhịn được nói.

Ở trong cái hố to cách đó không xa, một người một thú đang nằm ở bên trong, thú coi như còn tỉnh táo, người bởi vì lúc trước đã phải chịu tổn thương cho nên sau khi ngã xuống như vậy, tổn thương mới lại thêm bệnh cũ cho nên cũng không chịu nổi nữa mà trực tiếp hôn mê bất tỉnh.

- Vị Tần Chung này là cường giả Kiều Thiên cảnh, chỉ có hơn một ngàn mét mà thôi, muốn ngã chết nào có dễ dàng như vậy!

Trương Huyền lắc đầu.

Lúc trước đám người Phùng sư vây quanh bọn hắn, lại từ trên không trung hơn một ngàn mét rơi xuống mà cũng không có ngã chết, coi như trước đó tên này bị khôi lỗi đánh cho trọng thương. Thế nhưng thân là Thiếu đường chủ, trên người toàn là pháp bảo, làm sao có thể có chuyện xảy ra cơ chứ!

Nhiều nhất cũng chỉ trọng thương mà thôi, muốn chết nào có dễ dàng như vậy.

- Hắn đã ngất đi, ngươi còn tỉnh táo, còn không mau mang bọn ta đi Thú đường?

Giải thích một câu, Trương Huyền nhìn về phía Thanh Diệp Long Dực thú đang nằm ở cách đó không xa.

Lúc này đầu đại gia hỏa này cũng bị thương, chỉ có điều, cũng không hôn mê, con mắt liếc nhìn về phía hắn, thân thể run lẩy bẩy.

- Rống!

Nghe thấy hắn nói như thế, mặc dù rất là e ngại, thế nhưng nó vẫn giãy dụa đứng dậy, đi tới gần.
Nó nắm giữ huyết mạch Long tộc, tự nhiên có e ngại đối với Long ngữ của Trương Huyền, hiện tại Trương Huyền lại lên tiếng, tự nhiên nó phải ngoan ngoãn làm việc.

Sưu sưu sưu!

Ba người nhảy lên lưng thú, cũng không để ý tới Tần Chung vẫn còn đang hôn mê nằm trong hố mà bay thẳng về phương hướng Thú đường.

Loại gia hỏa không biết trời cao đất rộng này giáo huấn một lần là được, chắc hẳn qua chuyện lần này cũng đã đủ làm cho hắn nhớ rõ cả đời, không dám tiếp tục nói nhảm nữa.

Trước đó đã phi hành được một khoảng cách không ngắn, lúc này Thanh Diệp Long Dực thú lại dùng hết toàn lực, không lâu sau đã đến Thú đường.

Thú đường Huyễn Vũ đế quốc rõ ràng so những nơi mà trước đó hắn gặp còn càng thêm hùng vĩ, vô số linh thú phi hành ở trên trời, tiếng kêu vang lên khắp nơi, còn chưa tới đến gần thì đã khiến cho người ta có một loại cảm giác thành trấn phồn hoa.

Lúc cách Thú đường còn mấy trăm mét, Trương Huyền và hai người Lạc Thất Thất đã từ bên trên lưng thú đi xuống phía dưới.

Đây là thú sủng mà Thiếu đường chủ của đối phương thuần phục, nếu như nhóm người bọn hắn cưỡi thú sủng của đối phương đi thẳng vào, nhất định sẽ gây ra không ít phiền phức. Mà giải thích sẽ càng lãng phí miệng lưỡi, cho nên nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện.

Không bằng trực tiếp cưỡi đầu linh thú này đi tới Hồng Viễn Danh sư học viện thì còn đơn giản hơn nhiều.

Hồng Viễn đế quốc cách nơi này hơn trăm vạn cây số, mặc dù đầu Thanh Diệp Long Dực thú này là Hợp Linh cảnh. Thế nhưng muốn bay qua, không có nửa tháng thì cũng không làm được.

Nếu lâu như vậy, món ăn cũng đã nguội lạnh!

Cách thời điểm khai giảng còn gần một tháng nữa, nhất định Thú đường của Huyễn Vũ đế quốc còn có linh thú cấp bậc cao hơn.

Đi vào đại sảnh Thú đường, ba người nhất thời bị đám người chen chúc dọa cho sợ hãi.

Diện tích lãnh thổ Huyễn Vũ đế quốc bao la, mỗi ngày không biết có bao nhiêu người đến đây mượn linh thú của Thú đường.

Có mười mấy hàng người, mỗi một hàng đều có trăm người, có một ít người thậm chí đã xếp hàng từ nhiều ngày trước, thậm chí cũng có người đã xếp hàng từ một, hai tháng trước rồi.

- Linh thú, man thú của thú đường có hạn, mỗi ngày chỉ có thể phái ra một bộ phận. Bởi vậy, coi như người xếp hàng nhiều hơn nữa thì cũng không có khả năng được như nguyện toàn bộ!

Nhìn dòng người chen chúc trước mắt, Lạc Thất Thất cười khổ nói.

Thuần Thú sư của Thú đường có hạn, linh thú có hạn, đương nhiên cũng không có khả năng để cho tất cả mọi người đều cưỡi linh thú được. Mỗi ngày đều phải xếp hàng thu danh ngạch, không có danh ngạch thì cũng chỉ có thể chờ tới ngày thứ hai, ngày thứ ba thậm chí còn càng lâu hơn!

- Đúng vậy a, Thú đường của Hồng Viễn đế quốc, có một ít người còn xếp hàng một, hai tháng mà không có được danh ngạch. Coi như Huyễn Vũ đế quốc coi hơi ít người hơn chút, nếu như muốn sắp xếp, không có tám ngày mười ngày thì chỉ sợ cũng không làm được!

Ngọc Phi Nhi gật đầu.

Mỗi một đế quốc đều có vô số chức nghiệp giả, vô số cường giả, Thú đường lại không có bao nhiêu người. Chuyện cưỡi linh thú đi chỗ xa vẫn luôn là vấn đề rất lớn, khiến cho người ta đau đầu, khó mà giải quyết.

- Nếu là Diệp Tiền ở đây thì tốt, hắn quen thuộc với người ở nơi này, muốn mượn linh thú cũng tương đối dễ dàng, có lẽ không cần phải xếp hàng!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau