THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1216 - Chương 1220

Chương 1216: Ta gọi Ngoan Nhân (2) (2)

- Không cần phản kháng!

Thân ảnh xuất hiện bên trong trái tim dường như cũng đã nhìn ra tình huống của hắn cho nên mới cười lạnh:

- Lúc trước Khổng sư cũng phải thua thiệt trong tay ta, mặc dù ngươi là trời nhận Danh sư, thế nhưng tu vi thực sự quá yếu, còn chưa có tư cách phản kháng! Ngoan ngoãn để cho ta đoạt xá, ta sẽ lấy thân thể của ngươi, rong ruổi thiên địa, lần nữa khiến cho thiên địa vì ta mà run rẩy...

- Khổng sư bị thua thiệt trên tay ngươi? Ngươi là ai?

Trương Huyền không nhịn được nói.

Khổng sư là nhân vật tuyệt thế mấy vạn năm trước, bằng vào sức một mình sáng chế ra Danh sư đường, đối kháng Dị Linh tộc nhân. Đồng thời còn triệt để trục xuất bọn chúng, cống hiến rất lớn, không ai bằng, tu vi cực cao, không người nào có thể sóng vai.

Tên này lại còn nói Khổng sư đã từng bị thua thiệt trên tay hắn, kẻ này rốt cuộc là ai?

- Danh hào của bản tọa là gì, bản tọa đã không nhớ rõ!

Thân ảnh huyễn hóa ra từ trong trái tim nói, trên người để lộ ra khí tức xa xăm:

- Chỉ là, lúc ấy tất cả mọi người đều gọi bản tọa là Ngoan Nhân!

- Ngoan Nhân?

- Không sai! Sợ hãi rồi sao?

Ngoan Nhân nói.

- Chưa từng nghe qua!

Trương Huyền nói.

- ...

Trái tim.

Lịch sử Thượng Cổ đều ghi chép ở bên trong Danh sư đường cao cấp hơn. Mà Trương Huyền hiện tại chẳng qua chỉ là Danh sư tứ tinh, còn không có tư cách quan sát.

Rốt cuộc cái gì mà “Ngoan Nhân” hay là “Người sói”... Quả thực hắn chưa từng nghe qua.

- Hôm nay ta sẽ làm cho ngươi mở mang kiến thức một chút, nhìn xem bản tọa lợi hại! Không nghĩ tới ta lại gặp phải một trời nhận Danh sư cái gì cũng không biết.

Trái tim tức giận không ngừng nhảy loạn, nổi giận nói một tiếng, bàn tay lớn của thân ảnh kia trực tiếp vồ tới.

Kẽo kẹt!

Cổ họng bị nắm chặt, Trương Huyền lập tức cảm thấy hô hấp dồn dập, trước mắt biến thành màu đen.

Ở trong tay đối phương, hắn giống như là một đứa trẻ, ngay cả một điểm sức phản kháng cũng không có.

- Ngươi muốn đoạt xá ta?

Dưới tình thế cấp bách, hắn không nhịn được nói.
- Không sai, trời nhận Danh sư, thân thể trải qua thiên địa công nhận. Cho nên xem như là Dị Linh tộc ta cũng có thể đoạt xá, không bị ảnh hưởng! Thậm chí, còn có thể ngụy trang thành nhân loại, bất kỳ người nào cũng không nhìn ra...

Trái tim khẽ nói.

- Ngươi nhìn ra ta là trời nhận Danh sư?

Trương Huyền nói.

Hắn là trời nhận Danh sư sự tình, cho tới lúc này, các Danh sư khác đều không thể nhận ra. Không nghĩ tới lại bị trái tim này nhận ra được.

Chẳng lẽ đây thực sự là nhân vật siêu cường cùng thế hệ với Khổng sư hay sao?

Có thể đối kháng với Khổng sư... Đây rốt cuộc là nhân vật cấp bậc nào cơ chứ?

Làm sao có thể sống đến bây giờ, mà còn chưa có chết?

- Khổng sư kia, ta đã chinh chiến cả một đời với hắn, cho nên sao không thể nhận ra được chứ?

Trái tim hừ lạnh.

Đổi lại là người khác, có khả năng hắn không nhận ra. Thế nhưng hắn một đời đều chiến đấu với Khổng sư, đối phương là trời nhận Danh sư, nếu như ngay cả thứ này hắn cũng không nhận ra thì nguy rồi.

- Ngươi là nhân vật cùng thế hệ với Khổng sư, mà ta chỉ là một tiểu nhân vật. Như vậy, trước tiên ngươi thả ta xuống, mà ta cũng không phản kháng được...

Trương Huyền vội vàng nói.

- Thế nào, muốn giở trò gian sao?

Trái tim nói.
- Ngươi cường đại như vậy, coi như ta muốn giở trò gian thì cũng không đùa nghịch được gì ah!

Trương Huyền nói:

- Ta sắp bị ngươi đoạt xá, cũng không có cách nào chống chọi lại được. Chỉ là, ta muốn trước khi chết có thể biết được một ít chuyện, cũng coi như chết nhắm mắt!

- Hừ, giở trò gian ở trước mặt ta không có một chút tác dụng nào!

Trái tim nói.

- Sao vậy? Ngươi không tin? Chẳng lẽ kẻ hung hãn như ngươi chỉ là khoác lác, ngay cả một tiểu gia hỏa tu vi không ra gì như ta cũng không yên lòng?

Trương Huyền nói.

- Làm càn, khi bản tọa thỏa sức tung hoành thiên địa, ngay cả Khổng sư cũng phải kiêng kị ba phần. Cho dù là Danh sư cửu tinh tới thì ta cũng có thể tiện tay bóp chết, phải sợ gia hỏa tu vi yếu đuối như ngươi sao?

Nghe thấy lời nói bán tín bán nghi của Trương Huyền, trái tim giận dữ.

- Không sợ thì buông tay ra. Dùng loại năng lực này của ta coi như có nhiều thủ đoạn hơn nữa thì cũng không gây thương tổn được gì với ngươi a...

Trương Huyền tiếp tục nói.

Trái tim lên tiếng, dường như cũng cảm thấy dù đối phương có nhiều thủ đoạn hơn nữa thì cũng không chống lại được. Rốt cuộc trái tim cũng trầm tĩnh lại.

Nếu như người bị đoạt xá không cam tâm, như vậy xem như là hắn cũng rất khó loại bỏ tai hoạ ngầm. Tên này đã muốn chết nhắm mắt, như vậy thỏa mãn hắn cũng không tính là gì.

Cảm thấy lực lượng ràng buộc trên thân thể đã biến mất, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra một hơi.

- Được rồi, có cái gì ngươi cứ hỏi đi!

Trái tim thản nhiên nói.

- Được...

Trương Huyền gật gật đầu, cảm thấy tinh thần lần nữa có thể liên hệ cùng thân thể, đột nhiên hắn cười một tiếng:

- Ta muốn hỏi một chút, ngươi có biết thứ này không?

Nói xong, một bản thư tịch màu vàng cao ngất xuất hiện ở trước mắt hắn.

- Cái này? Đây là cái gì?

Trái tim sững sờ, đang kỳ quái thì chỉ thấy thư tịch bỗng nhiên đè ép xuống, trực tiếp bao phủ nó.

Ngay sau đó một tiếng gầm gừ điên cuồng vang vọng Địa Cung.

- Con mẹ nó, gia gia ngươi, rốt cuộc ngươi là ai...

Chương 1217: Xin ngươi tin tưởng ta! (1)

Vốn Trương Huyền định nhìn xem trái tim này là cái gì, kết quả ngón tay vừa đụng một cái thì đã bị đối phương khống chế. Ngay cả suy nghĩ cũng không thể động đậy, hết cách rồi, hắn đành phải tìm cách ứng phó.

Không nghĩ tới đối phương lại thực sự thả hắn ra.

Sau khi thả đi, hắn vội vàng lật xem thư tịch bên trong thư viện, sau khi xem xong, tới lúc này hắn mới hiểu được.

Mặc dù tên này nói rất khí thế, thế nhưng trên thực tế cũng mới vừa tỉnh táo lại không lâu. Coi như có thể đoạt xá bản thân thì nhất định cũng phải trả giá cực lớn mới có thể làm được.

Mà nếu như mình cam tâm tình nguyện bị đoạt xá, thì sẽ đơn giản hơn không ít, tránh đi phiền toái rất lớn.

Biết đây chỉ là một gia hỏa miệng cọp gan thỏ, như vậy hắn nào còn nể mặt, lập tức phóng ra Thiên Đạo chi thư.

Thứ này là do Thiên Đạo thư viện tạo ra, là vật phẩm cường đại nhất hiện nay. Coi như tên này thực sự là Ngoan Nhân cùng một thời đại với Khổng sư thì nhất định cũng không ngăn cản nổi!

Quả nhiên, thư tịch vừa xuất hiện thì tên này lập tức giống như bị ràng buộc, mà lực lượng của hắn gia trì lên trên người mình, toàn bộ đều bị biến mất không thấy gì nữa, thân thể đã khôi phục lại tự do.

- Ta là ai, là gia gia của ngươi!

Trương Huyền tinh thần khẽ động, thư tịch vỗ tới, sân khấu phía dưới nào chịu nổi áp lực, lập tức nứt toác ra.

Ầm ầm!

Sân khấu bị đè xuống, toàn bộ trận pháp Địa Cung giống như đã bị tiêu diệt triệt để. Linh khí lan tràn ra bốn phía, Địa Cung bắt đầu lay động kịch liệt.

- Nguy rồi, lại quên đây là hạch tâm trận pháp...

Vẻ mặt Trương Huyền xám xanh.

Hắn mới từ trong nguy hiểm đào thoát ra, muốn một sách chụp chết trái tim này. Thế nhưng hắn quên, vị trí trái tim là nơi quan trọng nhất của toàn bộ trận pháp Địa Cung.

Cái Địa Cung này có linh khí duy trì đại trận, duy trì sinh cơ, hạch tâm chính là vị trí trái tim, cũng chính là cái sân khấu không lớn này.

Sân khấu sụp đổ, đã mất đi trận pháp gia trì, Địa Cung chôn dưới đất vài vạn năm nào còn chịu được, lập tức sụp đổ.

Bây giờ hắn đang ở chỗ sâu của Địa Cung, cách lối ra ít nhất cũng phải hai, ba phút. Mà phân thân không biết chạy tới đâu rồi, một khi triệt để đổ sụp, nhất định sẽ không trốn thoát được, sẽ bị chôn sống ở chỗ này!

- Đừng giết ta... Ta có thể dẫn ngươi đi tới nơi an toàn...

Thấy nếu cứ để cho thư tịch màu vàng tiếp tục ép xuống thì bất cứ lúc nào cũng sẽ bị nghiền thành bánh thịt, trái tim vội vàng la lên.

- Được, ta sẽ tin tưởng ngươi một lần!

Biết hiện tại không tin đối phương thì cũng không có biện pháp nào khác. Địa Cung triệt để sụp đổ, dùng thực lực của hắn căn bản không có khả năng đào thoát. Cho nên hiện giờ cũng chỉ có thể ký thác hy vọng vào trái tim này.

Đối phương đã sống sót mấy vạn năm, nhất định sẽ hiểu rõ bí ẩn của Địa Cung, có lẽ thực sự có thể rời khỏi nơi này.

- Không giết hắn, có thể phong tỏa nó hay không?

Đang muốn thu hồi thư tịch thì đột nhiên trong đầu hắn hiện lên một suy nghĩ.

Thư tịch màu vàng có giới hạn thời gian, một khi rút về sẽ biến mất. Đến lúc đó mất đi cái lợi khí này, nếu còn muốn khống chế đối phương sẽ rất khó khăn.
Thứ này đã có thể khiến cho tâm cảnh khắc độ của mình gia tăng, có thể khiến cho cho bản thân nhớ tri thức. Như vậy cũng có thể nương theo tâm ý mà giết địch, như vậy... Có khả năng biến thành đồ vật gì đó phong tỏa trái tim này hay không?

Chỉ cần khóa lại, như vậy nó cũng không có cách nào xuống tay với mình, khi đó mình cũng không cần sợ.

Sưu sưu!

Suy nghĩ còn chưa có kết thúc thì chỉ thấy thư tịch đã lóe lên, sưu một cái rồi mở ra, nhẹ nhàng nhoáng một cái đã bỏ trái tim vào bên trong.

Lập tức, thư tịch màu vàng mất đi màu sắc, biến thành một bản thư tịch bình thường, rơi xuống dưới đất.

- Ách?

Đưa tay tiếp nhận, Trương Huyền mở ra, lập tức đã thấy một khỏa trái tim bên trong không ngừng nhảy ra. Chỉ là bất kể nó giãy dụa như thế nào thì cũng không nhảy ra được, giống như là một bộ tranh vẽ cổ quái vậy.

- Ngươi thả ta ra...

Trái tim gào thét, phía trên lộ ra một khuôn mặt dữ tợn.

- Mang ta đi tới nơi an toàn!

Trương Huyền cũng không nghĩ thư tịch màu vàng còn có công hiệu phong ấn như vậy, mà lại còn đơn giản như vậy, hắn khẽ cười một tiếng.

- Bản tọa chính là Ngoan Nhân mà ngay cả Khổng sư cũng phải kiêng kỵ, một vãn bối như ngươi lại dám bất kính với ta...

Trái tim rất là dữ tợn, điên cuồng gào thét, còn chưa nói xong thì đã thấy một ngón tay ấn qua.

Phanh!

Trái tim bỗng nhiên co lại, như bị sét đánh, liên tục lật bổ nhào mấy cái.
- Ngoan Nhân? Tốt, đến đây, cười cho gia gia xem một cái! Để ta xem một chút, ngươi có bao nhiêu hung ác!

Trương Huyền nhìn qua.

- ...

Trái tim co quắp một trận, sắp phát khóc.

Hắn thật sự là Ngoan Nhân tung hoành thiên địa... Mặc dù năm đó bị giết, khôi phục vài vạn năm cũng không có nhiều thực lực, thế nhưng... Cường giả Thánh vực hắn cũng có thể tùy tiện giết chơi a...

Hiện tại không ngờ lại bị một tiểu gia hỏa hai mươi tuổi phong ấn ở trong sách, dùng ngón tay dí tới...

Em gái ngươi ah!

Ta đường đường là cường giả tiên sứ a, tôn nghiêm của ta ở đâu?

Mặc dù không biết sách vây khốn hắn là pháp bảo gì. Thế nhưng ở trong đó để lộ ra uy nghiêm Thiên Đạo nồng đậm khiến cho trong lòng hắn cảm thấy sợ hãi, không có cách nào chống chọi được.

Đừng nói là trốn, có thể còn sống cũng đã là một loại may mắn rồi.

- Làm sao? Không cười sao?

Trong lúc đang tức giận thì đã thấy ngón tay của đối phương uốn lượn, lại muốn bắn tới...

Bỗng nhiên hắn co rụt lại:

- Ta cười, ta cười...

Trái tim lập tức huyễn hóa ra bộ mặt cười lớn.

Không cười cũng không được a, bây giờ bị người ta phong ấn ở bên trong thư tịch. Bất cứ lúc nào cũng sẽ bị chém giết, cho dù là Ngoan Nhân trâu bò hơn nữa cũng không có tác dụng!

Trên mặt tươi cười, thế nhưng đáy lòng lại đang rỉ máu...

Ta thực sự đã đọ sức qua với Khổng sư, là một vị cường giả tung hoành thiên địa a. Là tồn tại mà ngay cả Danh sư cửu tinh cũng có thể tùy thời bóp chết.

Bây giờ lại phải cười xòa...

- Như vậy còn tạm được, nhanh mang ta đi tới nơi an toàn!

Thấy tên này đã bị khống chế lại, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra một hơi. Lúc này khu vực chung quanh chấn động càng ngày càng lợi hại, bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ.

- Vâng!

Thấy hắn không còn bắn đạn đến nữa, lúc này trái tim mới thở phào nhẹ nhõm, không nhịn được hét lớn một tiếng:

- Còn không dẫn đường!

Chương 1218: Xin ngươi tin tưởng ta! (2)

Rống!

Nghe thấy phân phó, đám khôi lỗi chung quanh không dám nói nhảm, vội vàng vọt lên phía trước.

Trương Huyền cầm sách, theo sát ở phía sau, đồng thời tinh thần lại câu thông với phân thân.

Không lâu sau, phân thân đã bay tới, bị hắn thu vào bên trong giới chỉ trữ vật.

Phân thân vì được luyện chế từ Cửu Thiên Liên Thai cho nên có thể nói là bất tử thân, coi như bị hai khôi lỗi đuổi cho chạy loạn khắp nơi, nếu muốn giết chết nó thì cũng không có khả năng.

Chỉ là nguyên khí tiêu hao quá lớn, phải nghỉ ngơi thật tốt thì mới có thể khôi phục mà thôi.

Nắm giữ trái tim, đám khôi lỗi này không dám có chút bất kính đối với hắn, thậm chí còn có hai đầu cảm thấy hắn đi quá chậm, cho nên chạy tới nhấc hắn lên.

Khôi lỗi cấp bậc Thánh vực toàn lực chạy như điên, tốc độ cực nhanh, không đến hai hô hấp đã chạy tới một căn phòng không lớn.

Giờ phút này, Địa Cung ở phía ngoài cũng không chịu nổi được nữa, toàn bộ đều sụp đổ xuống.

Cảnh vật trước mắt hắn lập tức rơi vào trong bóng tối.

Tiện tay ném ra một viên Dạ Minh Châu chiếu sáng chung quanh.

- Đây là chỗ tránh nạn khi xây dựng Địa Cung, đề phòng nhân loại đuổi tận giết tuyệt mà giữa lại. Ở đây coi như Địa Cung sụp đổ thì cũng có thể còn sống, chỉ là... Nơi này cũng không có đường ra...

Mở thư tịch ra, trái tim nói.

Lúc trước Dị Linh tộc bị nhân loại truy sát, sắp bị diệt tộc, làm một trong những người người mạnh nhất trong đó, đương hắn cũng đã giữ lại đường lui.

Ở nơi này, cho dù có nhân loại đuổi giết tới thì cũng có thể đồng quy vu tận.

Chỉ là, vì đề phòng người bên ngoài tìm tới, cho nên nơi này cũng không có đường ra, chỉ có thể nói là tạm thời an toàn. Phải làm như thế nào mới có thể ra ngoài, có thể đi ra ngoài hay không lại là chuyện mà hắn không quá chắn chắn.

- Không có đường ra?

Trương Huyền cau mày.

Không ra được, chẳng lẽ sẽ thực sự bị vây chết ở chỗ này hay sao?

- Vâng...

Trái tim gật đầu.

- Vậy thì tốt... Dù sao cũng ra không được, nghĩ biện pháp luyện hóa ngươi, có lẽ có thể tăng lên một chút tu vi!

Lật bàn tay một cái, đè xuống trang sách.

Tên này đã bị Thiên Đạo chi thư phong ấn, hắn chỉ cần dùng một ý niệm là có thể bóp chết.

- Không vội, không vội...

Trái tim cảm giác rất khóc.
Năm đó khi tung hoành thiên địa, yêu ma quỷ quái, ai cũng không dám không kiêng kị, thậm chí ngay cả Khổng sư cũng phải cho hắn ba phần mặt mũi. Mà tên này thì lại tốt, nói đánh là đánh, nói thu thập là thu thập khiến cho hắn cảm giác như phát điên!

Nhưng phát điên thì có tác dụng gì cơ chứ, nhìn bộ đáng của đối phương, quả thực rất dám một lời không hợp sẽ luyện hóa hắn!

Rốt cuộc là chuyện gì chứ?

Hắn thật vất vả mới thức tỉnh được, vốn cho rằng lại có thể rong ruổi thiên địa, tiếu ngạo cửu thiên, kết quả còn không có rời khỏi Địa Cung thì đã gặp được một tên biến thái như vậy, còn có pháp bảo lợi hại như thế...

Lúc trước Khổng sư hao phí tâm huyết luyện chế ra xuân thu đại điển. Nghe nói nó nắm giữ công hiệu nghịch chuyển Âm Dương sửa đổi thời gian, được gọi là Thần khí. Thế nhưng có vẻ như cũng không có lợi hại và có hiệu quả như vậy a!

Ngươi rốt cuộc là ai? Từ đâu xuất hiện?

- Quả thực là không có đường ra, thế nhưng... Hiện tại an toàn thì cũng có thể đào ra một con đường. Chỉ có điều, khả năng còn cần thời gian vài ngày a!

Biết đối phương rất có can đảm đem luyện hóa, trái tim không dám nói nhảm cho nên vội vàng nói.

- Đào ra một con đường sao? Cũng đúng, vậy ngươi để những khôi lỗi này đào nhanh đi!

Khoát tay áo, Trương Huyền nói.

Nơi này mặc dù là lòng đất, thế nhưng lúc trước đã có thể đào ra Địa Cung lớn như vậy thì từ bên trong đào ra cũng không tính là chuyện gì quá khó khăn.

Dù sao cũng có nhiều khôi lỗi như vậy, cũng không cần hắn tự mình động thủ.

- Vâng!

Trái tim lên tiếng, không biết dùng thủ đoạn gì để nói một câu, rất nhiều khôi lỗi cách đó không xa lập tức bắt đầu đào móc ra phía ngoài.

Đây đều là khôi lỗi cấp bậc Thánh vực, muốn đào móc ra một cái thông đạo để cho một người có thể thông qua cũng không khó. Chỉ là Địa Cung vừa mới sụp đổ, sẽ rất dễ dàng xuất hiện hai lần đổ sụp mà thôi.
Đối phương đi đào móc thông đạo, Trương Huyền tiếp tục đợi ở chỗ này, dù sao hắn cũng không vội vã.

Cúi đầu lần nữa nhìn về phía thư tịch.

- Được rồi, ta hỏi ngươi một số việc, ngươi nên trả lời hai năm rõ mười cho ta nghe!

- Vâng...

Trái tim lên tiếng.

- Ngươi đã ở cùng một thời đại với Khổng sư, thậm chí còn giao thủ qua. Ngươi đã nghe nói qua chuyện hắn nắm giữ Tiên Thiên thai độc hay chưa?

Trương Huyền hỏi.

Thông qua Thiên Đạo thư viện, hắn biết đối phương thực sự nói thật, tên này quả thực là người cùng thời đại với Khổng sư. Đã như vậy, có lẽ sẽ biết chuyện Tiên Thiên thai độc.

- Tiên Thiên thai độc? Ta không biết... Ta là địch nhân với Khổng sư, khi lần thứ nhất nhìn thấy hắn cũng đã rất cường đại rồi...

Trái tim trả lời.

Ở tỏng thời đại kia, Dị Linh tộc bọn hắn thống trị nhân loại, Khổng sư là lực lượng mới không biết xuất hiện từ chỗ nào. Tuổi còn trẻ đã nắm giữ thực lực siêu phàm, một lần nữa chỉnh hợp nhân loại đánh bại hắn.

Đối với vị cường giả đỉnh phong nhân tộc này, chuyện mà bọn hắn biết cũng không nhiều.

- Không biết? Có phải đang nói dối ta hay không?

Trương Huyền trừng mắt.

- Không dám, không dám... Ah!

Trái tim vội vàng giải thích, chẳng qua còn chưa nói xong thì đã thấy ngón tay của đối phương búng qua.

Phanh phanh phanh!

Ở bên trong Thiên Đạo chi thư, hắn liên tục lật bổ nhào mấy cái, thân thể như bị điện giật, không ngừng run rẩy, trong lòng thì tức giận tới mức bọt mép.

- Tiểu tử, nếu giám dấu diếm, ngươi có tin ta chỉ cần vài phút sẽ giết chết ngươi hay không?

Trương Huyền nói.

- Vâng...

Nước mắt của nước mắt chảy xuôi, thân thể không ngừng run rẩy.

Ta thật là Ngoan Nhân, tung hoành Thượng Cổ, là Ngoan Nhân mà ngay cả Khổng sư cũng kiêng dè không thôi...

Xin ngươi tin tưởng ta!

Chương 1219: Tần Chung (1)

Hỏi không biết bao lâu, lúc này Trương Huyền mới khép sách lại.

Chuyện Khổng sư có Tiên Thiên thai độc hay không, quả thực tên này không rõ ràng. Coi như giết chết đối phương thì đối phương cũng không biết trả lời thế nào.

Trúng độc là chuyện bí ẩn, cũng sẽ không để cho bằng hữu biết, huống chi lại là kẻ địch.

Giống như hắn vậy, một đường tới đây, bất kể là ai cũng không biết chuyện hắn trúng độc, chắc hẳn lúc trước Khổng sư cũng là như vậy.

Thông qua hỏi thăm hắn cũng rõ ràng tại sao tên này lại biến thành như vậy, và mục đích thực sự của Địa Cung này.

Chủ nhân của trái tim khi còn sống rong ruổi tung hoành, hủy thiên diệt địa, không biết đã có bao nhiêu nhân loại chết trên tay hắn.

Khổng sư tự mình ra tay, chiến đấu qua nhiều lần với hắn đều để cho hắn thuận lợi chạy trốn. Mãi tới một lần cuối cùng, hai người chiến tới mức trời đất mịt mù, hắn lại bị lột đi cốt nhục, bị đánh cho thần hồn câu diệt tại chỗ.

Quả thực hắn đã chết, chỉ có điều, làm một siêu cấp cường giả trong thời đại kia, làm sao có thể không có biện pháp dự phòng cơ chứ? Trước khi chiến đấu với Khổng sư, hắn đặt một giọt tâm huyết ở lại trong Địa Cung này.

Đồng thời còn để lại một nhánh tộc nhân thủ hộ.

Vài vạn năm qua đi, thương hải tang điền, tâm huyết kia trải qua nhiều năm diễn biến, rốt cục đã hội tụ thành một khoả trái tim, ý thức của hắn cũng tỉnh táo lại.

Vốn hắn cho rằng, còn có thể một lần nữa tung hoành thiên hạ, kết quả còn chưa kịp đi ra ngoài thì đã gặp Trương Huyền, bị phong ấn ở bên trong sách, biến thành một đồ vật tương tự như tranh vẽ.

Còn những khôi lỗi này, mặc dù đã đã mất đi ý thức, thế nhưng đều là hậu bối của hắn, còn vì phục sinh hắn mà hao phí vô số tâm huyết. Bởi vậy, ý niệm của hắn có thể nhẹ nhõm khống chế, cũng có thể mượn nhờ linh trận để giúp bọn chúng khôi phục thể lực.

Hỏi đến điểm này, một suy nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu hắn.

Ngô Dương Tử tự cho là đắc thủ, luyện chế toàn bộ chi Dị Linh tộc này thành khôi lỗi, nhưng... Có phải đám khôi lỗi này đã biết rõ mục đích của hắn, cho nên mới tương kế tựu kế hay không?

Chi Dị Linh tộc nhân này chỉ có hai mươi đầu, hơn nữa trên cơ bản đều là nam đinh, nếu tiếp tục kéo dài rõ ràng là chuyện không thể nào. Liệu bọn chúng có biết bọn chúng sắp diệt tộc, vì có thể tiếp tục thủ hộ vị Ngoan Nhân này cho nên cố ý để hắn luyện chế thành khôi lỗi hay không?

Như vậy trải qua cường hóa, lực phòng ngự đã mạnh hơn, có thể nghe theo “Ngoan Nhân” sai khiến tốt hơn. Chinh chiến bốn phía, thậm chí còn phục sinh cho“Ngoan Nhân”. Không cẩn thận còn còn có thể một lần nữa làm cho bọn hắn tỉnh táo lại...

Bằng không, Dị Linh tộc trời sinh mạnh mẽ, lại là sinh mệnh siêu tuyệt thống trị nhân loại một thời đại, làm sao có thể bị trêu đùa tới mức diệt tộc, không còn một mống?

Đương nhiên...Suy nghĩ này mặc kệ là đúng đắn hay là sai lầm đều không thể nào tra cứu được.

Trước khi trái tim thức tỉnh, Ngô Dương Tử đã chết, cho nên những Dị Linh tộc này đã biến thành khôi lỗi. Cho nên xem như hắn, cũng không nói được rõ ràng. Lại hỏi thăm thêm một chút chuyện, mặc dù ý niệm của tên này đã thanh tỉnh, thế nhưng trí nhớ lại không triệt để khôi phục, rất nhiều chuyện chỉ biết đại khái, muốn nói rõ chi tiết cũng không được.

Nhất là công pháp, hắn hỏi thăm một chút, chỉ biết một chút phương pháp tu luyện của Dị Linh tộc, về phần nhân loại hầu như một chữ cũng không biết.

Chuyện này khiến cho Trương Huyền rất là buồn bực.

Vốn hắn cho rằng bắt được một lão quái vật sống sót từ Thượng Cổ, có thể từ trong miệng đối phương kiếm thêm chút công pháp, thừa thế xông lên, nhanh chóng tấn cấp. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại không có gì khác nhau so với nhặt được một phế vật.

Hắn không nhịn được, lại đánh đối phương mấy trận, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Mới hỏi xong thì thấy muốn khôi lỗi đào xong thông đạo cũng cần có một đoạn thời gian, Trương Huyền cũng không vội vã mà khoanh chân ngồi dưới đất, bắt đầu tu luyện.

Ngũ Diệu Kim Thân, mặc dù chỉ tu luyện tới đệ nhất trọng, thế nhưng lại làm cho lực lượng nhục thể của hắn tăng trọn vẹn lên gấp đôi, từ hai trăm vạn đỉnh đạt đến bốn trăm vạn đỉnh!

Nếu cộng thêm chân khí 400 vạn đỉnh, hồn lực 320 vạn đỉnh, toàn bộ lực lượng đã đạt đến 1120 vạn đỉnh, có thể so với cường giả Hóa Phàm thất trọng Quy Nhất cảnh đỉnh phong!

(Quy Nhất cảnh sơ kỳ 800 vạn đỉnh, trung kỳ 900 vạn đỉnh, hậu kỳ 1000 vạn đỉnh, đỉnh phong 1100 vạn đỉnh)

Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh đỉnh phong, nắm giữ lực lượng Quy Nhất cảnh, vượt qua hai cấp bậc lớn. Coi như là siêu cấp thiên tài của Danh sư học viện, nhất định cũng làm không được.

Tứ trọng khác có thiếu sót, nhất định phải có đủ loại bảo vật mới có thể tu luyện được, cho nên Trương Huyền đành dừng lại, tiếp tục rèn luyện chân khí, gia tăng số lượng chân khí dự trữ ở trong đan điền. - Năm ngày!

Nhìn khu vực giống như hố trời trước mắt, Lạc Thất Thất lắc đầu, trong mắt khó mà kìm được vẻ thất lạc hiển hiện.

Năm ngày không nghỉ không ngủ, nàng đang chờ mong vị Trương sư xả thân cứu người kia có thể lần nữa sáng tạo kỳ tích, kết quả... Nhìn bộ dáng bây giờ, dường như rất khó xuất hiện kỳ tích a.

- Bị chôn dưới đất lâu như vậy, xem như ngay cả cường giả Hóa Phàm bát trọng ucnxg khó mà sống sót!

Ngọc Phi Nhi cũng có chút ngẩn người.

Khi còn đối phương còn sống nàng bị chọc tức tới mức hận không thể cắn rơi mấy khối thịt của đối phương. Thế nhưng đối phương đã chết, hơn nữa còn là vì cứu các nàng mà chết, trong lòng nàng lập tức sinh ra tình cảm khó mà dứt bỏ.

Chôn dưới đất vài trăm mét, bị nham thạch bao vây, coi như cường giả Hóa Phàm có lực lượng siêu quần. Muốn sống lâu một, hai canh giờ thì cũng thôi đi, nhưng mấy ngày... Tuyệt đối không thể!

Nói cách khác... lần này Trương sư, quả thực đã chết rồi!

Hơn nữa xương cốt không còn, muốn xác chết vùng dậy... Cũng không lừa dối được nữa a!

- Đi Thú đường, mượn một đầu linh thú phi hành, mau chóng trở lại Hồng Viễn thành, ta muốn bẩm báo chuyện này cho Phụ Hoàng, bảo người phái người tới! Mặc dù đám người Hình Viễn có thể xin cao thủ từ học viện, thế nhưng ta sợ bọn họ sẽ không tận tâm tìm kiếm Trương sư.

Cắn răng, đứng dậy, Ngọc Phi Nhi nói.

Một mực chờ ở chỗ này cũng không phải là biện pháp tốt, kế trước mắt cũng chỉ có tìm cường giả cấp bậc Thánh vực, tự mình ra tay đào móc mà thôi. Sống thì gặp người, chết phải thấy xác.

Cao thủ học viện có thể sẽ vì khôi lỗi Dị Linh tộc và Ngô Dương Tử mà đến đây. Thế nhưng muốn làm cho bọn họ phí công phu tìm người, nhất định là không thể nào.

Trương sư được gọi là học viên của học viện, thế nhưng vẫn còn không có chính thức báo danh. Không có thông qua khảo hạch nhập môn thì cũng không tính là ở trong danh sách học sinh, không đáng để cường giả Thánh vực phí thời gian với hắn.

Huống chi, đối phương còn có khả năng đã chết.

- Tốt!

Lạc Thất Thất cũng gật gật đầu.

Chương 1220: Tần Chung (2)

Chờ năm ngày mà đối phương không có đi ra, Trương sư đã lành ít dữ nhiều. Người làm học sinh như nàng cần phải tìm ra thi thể của lão sư, lại hậu táng thật tốt.

- Thú đường Huyễn Vũ đế quốc cách nơi này không xa, chỉ cần toàn lực thì nửa ngày sẽ có thể tới...

Ngọc Phi Nhi tính toán vị trí một chút rồi nói.

- Nửa ngày? Không cần, nơi này là khu vực cần phải đi qua giữa Thú đường và Huyễn Vũ đế đô, thường xuyên có linh thú phi hành của Thú đường bay qua, chúng ta có thể nghĩ biện pháp khác!

Lạc Thất Thất ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Nơi này cách Thú đường không xa. Thế nhưng nếu trèo đèo lội suối sẽ rất dễ gặp phải các linh thú khác. Một khi chiến đấu, không cẩn thận ba ngày cũng không qua được, sẽ chậm trễ không ít thời gian.

Không bằng nghĩ biện pháp hấp dẫn sự chú ý rồi ngồi nhờ.

Ngồi nhờ chính là cho đối phương thù lao nhất định, tiện đường cưỡi linh thú của người khác.

Nơi này là chỗ phải qua giữa Thú đường và Huyễn Vũ đế quốc, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy không ít linh thú bay qua. Có lẽ có thể tìm được một đầu, để các nàng ngồi lên, như vậy chỉ cần mấy chục phút là có thể bay đến, tránh đi không ít phiền phức.

- Ừm!

Ngọc Phi Nhi cũng gật gật đầu, ngẩng đầu nhìn lại, vừa mới nhìn về phía không trung thì đã nghe thấy một tiếng gào thét, một đầu Thanh Diệp Long Dực thú to lớn bay qua không trung.

- Thanh Diệp Long Dực thú? Đây là linh thú Hợp Linh cảnh ẩn chứa huyết mạch Long tộc. Địa vị ở Thú đường cũng không thấp, chính là nó...

Thấy rõ ràng bộ dáng của đầu linh thú này, Lạc Thất Thất ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, dồn khí đan điền, thanh âm lập tức truyền lên.

- Tại hạ Danh sư Lạc Thất Thất, muốn ngồi nhờ, mong đạo hữu tạo điều kiện!

Thân phận Danh sư ở bất kỳ nơi nào cũng rất tốt, trực tiếp báo ra, như vậy khả năng đối phương cho phép ngồi nhờ sẽ tương đối lớn.

Quả nhiên, sau nghe thấy lời nói của nàng, Thanh Diệp Long Dực thú trên không trung lập tức xoay người một chút, trực tiếp hạ xuống phía dưới, rất nhanh đã đi đến gần hai người.

Trên lưng đầu linh thú này không có phòng ốc gì cả, chỉ là một cây dây cương trụi lủi, vừa hạ xuống, một thanh niên đã từ trên lưng nhảy xuống bên dưới.

Người này chừng ba mươi tuổi, quần áo lộng lẫy, cặp mắt tràn ngập tinh khí bức người, không ngờ lại giống như đám người Lạc Thất Thất, cũng là một vị cường giả Kiều Thiên cảnh!

- Thú đường Tần Chung, bái kiến Lạc sư! Nhìn thấy người muốn ngồi nhờ lại là hai cô nương xinh đẹp như thế, ánh mắt Tần Chung sáng lên, tràn ngập kích động.

Loại mỹ nữ cấp bậc này, coi như hắn đã duyệt nữ vô số thì cũng chưa bao giờ thấy qua.

- Hai người chúng ta muốn đi Thú đường, hy vọng có thể ngồi linh thú của ngươi một chút, không biết có thể hay không?

Lạc Thất Thất thản nhiên nói.

- Hai vị có thể ngồi là vinh hạnh của ta!

Tần Chung tràn ngập hưng phấn nói:

- Chỉ là... Linh thú của ta không có phòng ốc, đành phải oan ức cho nhị vị rồi...

- Không sao cả!

Lạc Thất Thất lắc đầu.

Mục đích hiện tại của các nàng là mau chóng chạy tới Thú đường, tìm tới linh thú thích hợp rồi lại nói. Việc có phòng ốc, phi hành dễ chịu thoải mái hay không chỉ là râu ria.

- Đi Thú đường cũng không tính là quá xa, không biết ngươi sẽ thu phí như thế nào? Ngọc Phi Nhi hỏi.

Ngồi, tương đương với mượn linh thú của người khác, phải trả thù lao. Bình thường đều sớm nói ra giá cả, nếu không vừa lên trên không trung thêm tiền, lên giá ngay tại chỗ, coi như nàng là công chúa thì cũng không ngồi nổi.

- Vị cô nương này nói đùa rồi, hai vị xinh đẹp như vậy, có thể ngồi linh thú của ta là vinh hạnh của ta, làm sao ta lại dám thu tiền của các ngươi cơ chứ!

Hai tay Tần Chung chắp ra sau lưng, làm ra vẻ mặt tiêu sái, muốn hấp dẫn sự chú ý của đối phương, kết quả hắn lại phát hiện ra dường như đối phương không nhìn thấy vậy.

- Vẫn nói giá cả đi, như vậy chúng ta ngồi nhờ cũng yên tâm hơn một chút!

Thấy vẻ mặt tên này lỗ mãng, rất rõ ràng đã động tâm tư khác, đôi mi thanh tú của Lạc Thất Thất nhíu lại.

Nếu không phải trong lòng sốt ruột thì nàng căn bản không thèm để ý tới gia hỏa tự cho là đúng như vậy.

- Cái này...

Thấy nàng kiên trì như vậy, Tần Chung chần chờ một chút, hai mắt xoay động:

- Tại hạ cũng không có yêu cầu gì, như vậy đi, nhìn bộ dáng phong trần của hai vị, hẳn là đã chờ đợi thời gian không ngắn trong núi a! Đến Thú đường, nếu như có thể mời tại hạ một bữa cơm, coi như là thu phí, được chứ?

- Ăn cơm?

Thấy bộ dáng này của hắn, hai người nào không biết hắn đang nghĩ cái gì, tất cả đều sầm mặt lại.

Một gia hỏa Thú đường Huyễn Vũ đế quốc mà lại dám đùa giỡn hai Danh sư ngũ tinh, quả thực lá gan quá lớn!

- Đúng vậy, tại hạ không dám có yêu cầu gì xa vời, chỉ là muốn tận tình hữu nghị địa chủ mà thôi. Lại nói, hai vị gấp gáp đi tới Thú đường như vậy, có lẽ là muốn tìm một đầu linh thú. Ta thân là Thuần Thú sư tứ tinh, gia phụ càng là đường chủ Thú đường, có lẽ có thể giúp được hai vị!

Tần Chung cười nói, vẻ mặt rấ tlaf tự hào.

Hắn có thân phận Thiếu đường chủ Thú đường, một khi để lộ ra, người bình thường sẽ phải kính trọng mấy phần. Xem như đối phương là Danh sư, nhìn tuổi tác, có lẽ sẽ không vượt qua tam tinh. Một khi biết chuyện này tất nhiên sẽ phải lau mắt mà nhìn.

Đến lúc đó, cách thời điểm hắn ôm mỹ nhân về nhà cũng chỉ còn một đoạn ngắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau