THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1211 - Chương 1215

Chương 1211: Trương Huyền cám ơn! (1)

- Lục công chúa, ngươi kiến thức rộng rãi, có biết đây là chuyện gì hay không?

Nuốt nước bọt, Hình Viễn không nhịn được nói.

- Ta, ta...

Ngọc Phi Nhi sắp phát khóc.

Mặc dù nàng là công chúa, đã đọc qua không ít bí tịch hoàng gia, cũng đã từng nghe nói không ít bí thuật của hoàng gia có thể giúp người ta đạt tới tình trạng bị đánh cho dẻo quẹo như cao su này. Thế nhưng chuyện còn có thể đứng lên, dù có nằm mơ cũng không nghĩ ra ah!

- Ngươi thì sao?

Tiếp đó nàng lại nhìn về phía Ngô Chấn.

Vị này am hiểu cơ quan khôi lỗi, có lẽ có thể nhìn ra cái gì khác thường.

- Ta...

Khóe miệng không ngừng co giật, da mặt Ngô Chấn run rẩy.

Đúng là hắn hiểu cơ quan, thế nhưng đối với loại quái vật này, cũng rất lơ ngơ, vẻ mặt không rõ ràng cho lắm ah!

Mấy người nổi điên, hai đầu khôi lỗi thì càng phát điên hơn.

Đánh thành như vậy mà còn có thể đứng lên, ngay cả đánh rắm cũng không có, ngươi có còn là người nữa hay không?

Sưu sưu sưu!

Dường như khôi lỗi nghiêng đầu cũng rất là hoảng sợ, vỗ vỗ bả vai một khôi lỗi khác, lại chỉ về hướng gia hỏa bị đánh dẹp kia, ý tứ là bảo hắn cũng đi qua hổ trợ.

Khôi lỗi chần chờ một chút, gật gật đầu, cũng trực tiếp vọt tới chỗ của tên kia.

Hai đầu khôi lỗi mang theo sát ý điên cuồng, vây kín.

Chỉ là, lần này Trương Huyền vẻ mặt đã vặn vẹo cũng không phải là tiếp tục chờ bị đánh, mà là đã xoay người bỏ chạy.

Sưu!

Thân thể nhoáng một cái đã biến mất ở trong bóng đêm.

Rống! Rống!

Không nghĩ tới đã bị đánh tới mức dẹp như vậy mà còn có thể chạy nhanh như vậy, hai đầu khôi lỗi sắp phát điên. Hai chân đạp xuống, vội vã đuổi theo, rất nhanh cũng đã biến mất ở trong bóng tối.

Hiển nhiên đám người Ngọc Phi Nhi cũng không nghĩ tới tên này đã bị đánh thành như vậy mà còn có thể chạy, vẻ mặt của bọn họ lại càng choáng váng.

Ngươi đã có thể chạy, như vậy vừa rồi ngươi làm gì vậy?

Hiện tại sắp bị đánh chết rồi mới đi, không phải là tự mình muốn chết đó chứ?

- Mau mở lồng ánh sáng ra, tranh thủ thời gian rời khỏi!

Trong lúc đang không rõ ràng cho lắm thì đã nghe thấy thanh âm của Trương Huyền vang lên.

Tất cả đều sững sờ, ngẩng đầu nhìn lại về phía thanh âm, người nói chuyện lại là đầu khôi lỗi nghiêng đầu kia.

- Trương sư? Hai mắt mấy người trợn tròn nhìn về phía khôi lỗi trước mắt.

- Là ta, vừa rồi ta đã dùng bí pháp, lừa gạt hai gia hỏa kia rời đi. Các ngươi nhanh theo ta đi, nếu không, chờ các khôi lỗi khác đến, khi đó sẽ không còn kịp nữa!

Khôi lỗi nghiêng đầu vội vàng nói.

- Ngươi... Thật là Trương sư sao?

Thấy tên này một tay giữ chặt đầu, vẻ mặt hung ác, mọi người nhìn thế nào cũng không thể tin được.

Vừa rồi rõ ràng bọn hắn đã nhìn thấy đối phương bị đánh thành bánh thịt, làm sao... Lại biến thành khôi lỗi?

Coi như là người am hiểu ngụy trang nhất cũng không ngụy trang tới mức khoa trương như vậy a!

- Là ta, ngươi đánh cược bị thua ta, đến bây giờ vẫn còn là tỳ nữ của ta a...

Biết thời gian không chậm trễ nổi, bộ dáng này của bản thân khiến cho đối phương hoài nghi cũng rất là bình thường, Trương Huyền không dám do dự, nói ra một câu, lại lần nữa nhìn về phía Hình Viễn:

- Ngươi lúc ở Hóa Thanh trì đã tới tìm ta, muốn ta nhận thua...

- Ta tin tưởng ngươi...

- Ngươi là Trương Huyền!

Ngọc Phi Nhi hơi đỏ mặt, Hình Viễn càng đen mặt lại.

Chuyện Ngọc Phi Nhi trở thành tỳ nữ, người biết không nhiều, chuyện Hình Viễn đánh cược cũng chỉ có chính bọn hắn biết, nếu như không phải Trương sư thì nhất định sẽ không có khả năng nói ra rõ ràng như thế.

Sưu!

Xác nhận thân phận, không cần phải nói nhảm nữa, Ngọc Phi Nhi nhẹ nhàng vỗ một cái, màn ánh sáng ở chung quanh lập tức biến mất.
- Đi!

Biết phân thân nhiều nhất chỉ có thể kéo dài đối phương được một lúc, Trương Huyền ôm đầu, nhanh chân chạy về phía trước.

Đi hai bước, phát hiện ra không có người đuổi theo, hắn vội vàng quay đầu, chỉ thấy bốn người vẫn còn ngồi dưới đất, khuôn mặt từng người trắng bệch.

- Làm sao vậy?

Hắn quay đầu nhìn lại.

- Thương thế của chúng ta có chút nặng, có khả năng... Không đi được nữa rồi...

Trên mặt đám người Hình Viễn, Ngọc Phi Nhi tràn ngập vẻ xấu hổ.

Đối phương tốn tâm huyết lớn như thế đi qua cứu người, kết quả bọn hắn lại bởi vì thương thế quá nặng cho nên ngay cả đứng lên cũng không nổi, thực sự rất là xin lỗi đối phương.

- Có khả năng chúng ta không đi được, làm phiền ngươi mang thi thể Ngô Dương Tử tiền bối về, nói cho học viện biết, chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ, cuối cùng cũng không có làm mất mặt của học viện...

Hình Viễn cắn răng nói.

Thương thế của bọn hắn nặng như vậy, khoảng cách giữ nơi này với thềm đá chí ít cũng có bảy, tám cây số. Coi như muốn chạy trốn thì cũng không trốn thoát.

So với việc trốn không thoát còn còn không bằng để hắn mang thi thể về, chí ít cũng có thể chứng minh, cho dù bọn hắn chết thì cũng đã hoàn thành nhiệm vụ, mà không phải cái gì cũng không làm được!

- Kéo thi thể thì làm được cái gì chứ...

Không nghĩ tới lúc này rồi mà tên này còn nói lời này, Trương Huyền lắc đầu, kết quả trong lúc không giữ đầu, cái đầu lập tức rớt xuống.

Hắn vội vàng nhặt lên, lần nữa gắn ở trên cổ, lại quay đầu nhìn về phía Ngô Chấn:

- Còn có rượu không?

- Rượu?

Sửng sốt một chút, Ngô Chấn khẽ gật đầu, cổ tay khẽ đảo, lấy ra một cái hồ lô ra ngoài.

Hắn cũng thích uống rượu cho nên trên người thường xuyên có chuẩn bị.

Tiện tay tiếp nhận, tinh thần Trương Huyền khẽ động, câu thông với “Thi thể” bên trong giới chỉ trữ vật.

Hắn hiện tại chỉ là Vu hồn, trong cơ thể không có Thiên đạo chân khí, muốn hấp thu thì cũng chỉ có thể dựa vào nhục thể mà thôi.

Đổi là lại trước đó, trước tiên phải thả thân thể ra, sau đó hồn phách đi vào thân thể thì mới có thể làm được. Thế nhưng hiện tại nhục thể có thể làm được vô niệm vô tưởng, coi như ở trong giới chỉ trữ vật thì cũng có thể phóng thích chân khí ra.

Cô cô cô cục cục!

Liên tục rót vào bảy, tám đạo chân khí vào bên trong hồ lô rượu, lúc này hắn mới đưa tới trong tay Ngọc Phi Nhi.

- Nhanh uống mấy ngụm!

- Ừm!

Chương 1212: Trương Huyền cám ơn! (2)

Mặc dù không biết ý tứ của hắn, thế nhưng thấy khuôn mặt hắn ngưng trọng, Ngọc Phi Nhi không dám chần chờ mà vội vàng mở nắp bình ra rồi uống vào.

Rượu ngon vào bụng, nàng lập tức cảm thấy có một dòng nước nóng lưu chuyển toàn thân, không tới hai hô hấp, thương thế cực nghiêm trọng trước đó đã trở nên tê dại, triệt để khôi phục.

- Cái này...

Nhìn thân thể đã khôi phục, hai mắt Ngọc Phi Nhi choáng váng.

Cái này chẳng lẽ... Chính là thánh dược chữa thương mà Ngô Chấn đã nói tới?

Thực sự có công hiệu lợi hại như vậy sao?

Vội vàng đưa rượu thuốc cho ba người khác uống vào, rất nhanh đã hoàn toàn khôi phục.

- Hình Viễn, thu hồi thi thể Ngô Dương Tử tiền bối, đi mau!

Thấy mọi người đã khôi phục, Ngọc Phi Nhi nói một câu. Sau đó mấy người vội vã đi theo sau lưng Trương Huyền, đi thẳng về phía trước.

Thân thể đã khôi phục, tốc độ của mọi người cực nhanh. Điểm thiếu sót duy nhất chính là, Trương Huyền phải không ngừng đỡ lấy cái đầu, nếu không, không cẩn thận sẽ ngã xuống.

- Nhanh lên nữa...

Biết thời gian không đợi người, Trương Huyền không để ý tới nhiều như vậy mà giỡ đầu xuống, lại lấy hai tay ôm ở trước ngực, dẫn đầu xông về trước.

Mặc dù linh hồn còn không có hoàn toàn phù hợp với khôi lỗi, thế nhưng khôi lỗi lại có thực sự quá mạnh, lực lượng cấp bậc Thánh vực không phải là dùng để trưng cho đẹp. Cho nên chỉ cần đạp mạnh lên trên mặt đất là đã có thể bay lượn thật xa.

Đám người Ngọc Phi Nhi cũng dùng hết toàn lực mới miễn cưỡng đuổi theo được.

Không lâu sau, bốn người một khôi lỗi đã chạy ra được gần hai, ba cây số, khoảng cách với thềm đá càng ngày càng gần.

- Mọi người nhanh lên, chỉ cần chạy ra khỏi thềm đá thì sẽ an toàn...

Trương Huyền thúc giục.

Đi vào thềm đá là có thể một lần nữa bố trí trận pháp, chặn lại đối phương. Như vậy cũng cho thấy mọi người có thể bỏ trốn mất dạng.

Rống!

Đang chạy như điên thì đã nghe thấy một tiếng gầm lên giận dữ, tốc độ của bọn hắn quá nhanh, rốt cục đã dẫn tới các khôi lỗi khác chú ý.

Nương theo tiếng rống này, chung quanh mọi người lập tức có bóng người, rất nhiều khôi lỗi trước đó đi tới dòng sông bổ sung năng lượng đã lao đến, chặn đường ra ngoài.

- Nguy rồi...

Khuôn mặt Trương Huyền trầm xuống.

Vừa rồi hắn chỉ lo lắng đám người kia bổ sung lực lượng xong sẽ một lần nữa trở về. Sắp không có thời gian, thế nhưng không nghĩ tới, vẫn chậm mấy chục hô hấp!

- Làm sao bây giờ?

Không nghĩ tới vừa trốn tới đây lại bị nhiều khôi lỗi như vậy vây quanh, khuôn mặt của Ngọc Phi Nhi đám người đều trắng bệch.

Trước đó bọn họ còn nắm giữ rất nhiều thủ đoạn bảo mệnh, có thể chống đỡ được. Thế nhưng hiện tại thủ đoạn đã dùng hết, lại bị vây ở đây, còn chạy trốn như thế nào nữa chứ?

Rống! Trương Huyền tiến về phía trước một bước, dường như đang muốn giải thích cái gì đó thì một đầu khôi lỗi đã bỗng nhiên lao đến, dùng một cước đạp lên trên người hắn.

Phanh!

Đầu và thân thể tách rời, thân thể bay ngược ra ngoài, nặng nề ngã xuống mặt đất.

- Những khôi lỗi này... Còn có thể phân rõ địch ta?

Con ngươi Trương Huyền co rụt lại.

Thân thể hiện tại của Trương Huyền vẫn là đầu khôi lỗi kia, mặc dù thỉnh thoảng đầu sẽ rơi, thế nhưng ngoại hình giống nhau các khôi lỗi khác như đúc.

Tất cả mọi người đều là khôi lỗi, dựa theo tình huống bình thường, hẳn sẽ không nhận ra được mà sẽ xem nó như đồng bạn, thừa cơ lừa dối qua ải. Mà bây giờ lại trực tiếp ra tay... Nói cách khác, đối phương có thể phân biệt ra được!

Khôi lỗi không phải là một loại cơ quan, không có trí tuệ của mình hay sao?

Làm sao có thể phân rõ địch ta cơ chứ?

- Đáng giận!

Bàn tay vỗ lên trên mặt đất, khôi lỗi không đầu lần nữa đứng lên, vọt tới chỗ đầu khôi lỗi công kích hắn.

Quyền phong gào thét, lực lượng toàn thân tuôn trào ra.

Phanh!

Quyền chưởng ngạnh kháng, khôi lỗi không đầu lần nữa bay ra ngoài.

Coi như thực lực của khôi lỗi mạnh mẽ, thế nhưng cấp bậc hồn lực của Trương Huyền cũng chỉ có Hợp Linh cảnh đỉnh phong, không phát huy ra được thực lực mạnh nhất. Vì vậy đương nhiên cũng cũng không phải là đối thủ của đối phương.

Kẽo kẹt kẽo kẹt! Bên này giao chiến, rất nhiều khôi lỗi còn lại cũng vây đám người Ngọc Phi Nhi lại.

Bất cứ lúc nào cũng sẽ vây giết bọn họ.

- Nếu cứ để như vậy, nhất idjdnh bọn hắn sẽ phải chết...

Hiện tại Trương Huyền là Vu hồn, có lẽ còn có thể chạy trốn giữ tính mạng. Thế nhưng đám người Ngọc Phi Nhi, tất nhiên sẽ không có cơ hội đào tẩu, trực tiếp bị giết chết tại đương trường.

Làm sao bây giờ?

Chẳng lẽ cứu nửa ngày mà lại thất bại trong gang tấc?

- Đụng một cái!

Đang không biết nên làm như thế nào cho phải thì đột nhiên nhớ tới trái tim to lớn vừa rồi hắn nhìn thấy ở dòng sông, cùng với bộ dáng kính sợ triều bái của những khôi lỗi này, một ý nghĩ hiện lên trong đầu hắn, hắn cắn răng.

- Các ngươi đã muốn ta chết, vậy thì mọi người cùng nhau chết, hiện tại ta sẽ bóp nát trái tim kia, để cho mọi người đồng quy vu tận...

Quát to một tiếng, Trương Huyền khống chế khôi lỗi, bỗng nhiên nhảy lên, trực tiếp phóng đi về phương hướng dòng sông.

Rống?

Rống! Rống! Rống!

Nghe thấy hắn la lên, lại nhìn thấy phương hướng hắn tiến lên, rất nhiều khôi lỗi đầu tiên là sững sờ, sau đó lập tức nổi điên, lại không để ý tới giết chết đám người Ngọc Phi Nhi nữa mà vội vã đuổi theo.

- Các ngươi đi mau, không cần phải để ý đến ta...

Thấy đám người kia quả nhiên rất chú trọng tới trái tim kia, đuổi theo mình. Trương Huyền còn ở trên không trung không nhịn được nhẹ nhàng thở ra một hơi, lại hét lớn với đám người Ngọc Phi Nhi.

- Trương sư...

- Trương Huyền...

Không nghĩ tới Trương sư vì cứu bọn họ mà một thân một mình dẫn tất cả khôi lỗi đi, trong lòng đám người Ngọc Phi Nhi, Hình Viễn đều cảm thấy căng thẳng, hốc mắt ửng hồng.

Nếu như nói trước đó đối với hắn có chút thù hận, thậm chí ghen ghét, mà bây giờ, tất cả đều biến thành cảm kích!

Vì cứu bọn họ, không tiếc đặt mình vào nguy hiểm, thậm chí biết rõ cửu tử nhất sinh cũng vẫn không quan tâm...

Khó trách vị Trương sư này có thể khiến cho học sinh của hắn kính trọng như thế, có thể khiến cho những người từ Vạn Quốc thành tới tin tưởng vô điều kiện...

Nhân phẩm này, đã làm cho tất cả mọi người khâm phục.

Trương sư, cám ơn!

- Đi!

Hình Viễn cắn răng, mang theo mọi người nhanh chóng bay vút đi về phía phương hướng thềm đá.

Chương 1213: Trương Huyền lại chết? (1)

Trương sư vì bọn hắn đã dẫn đám khôi lỗi kia đi, không tiếc xâm nhập vào hang hổ, nếu như bọn hắn ở lại chỗ này chờ chết nữa. Quả thật sẽ có lỗi với Trương Huyền.

Trong mắt mấy người đều là nước mắt, tất cả đều phát huy thực lực vượt qua bình thường, chạy rất nhanh. Mấy chục hô hấp qua đi, cả đám đã một lần nữa trở lại thềm đá.

Lần nữa nhìn lại thành trấn ở trong lòng đất như là bị màn đêm bao phủ, Dạ Minh Châu phát ra ánh sáng lập lòe, đã không nhìn thấy rõ cho lắm.

Rống! Rống! Rống!

Oanh! Oanh! Oanh!

Loáng thoáng dường như còn nghe thấy được tiếng khôi lỗi thi nhân Dị Linh tộc gào thét, cùng với tiếng đồ vật nổ.

- Nơi này cũng không an toàn, đi lên trước đi. Trương sư... Hẳn là có thể đi ra!

Biết thềm đá cũng không phải là chỗ an toàn, chỉ cần lại có một đầu khôi lỗi xông lại thì bọn hắn muốn trốn cũng trốn không thoát, Hình Viễn không nhịn được nói một câu.

- Ừm!

Hiểu rõ dù có chờ ở chỗ này thì cũng vô dụng, mọi người xoay người tiếp tục đi đến bên trên, không lâu sau đã trở lại vị trí cầu đá.

- Các ngươi đi ra rồi, không có sao chứ...

Lạc Thất Thất thủ hộ ở phía trên thấy bọn họ xuất hiện, hưng phấn tới mức ánh mắt sáng lên, vội vàng nghênh đón.

- Không có việc gì!

Đám người Ngọc Phi Nhi không có hưng phấn khi chạy thoát khỏi kiếp nạn mà ngược lại còn không kìm lòng được mà quan sát vào bên trong thềm đá, mang theo vẻ lo lắng.

- Làm sao vậy?

Nhìn bộ dáng của mấy người, Lạc Thất Thất cau mày, thân thể lập tức cứng đờ:

- Lão sư đâu?

- Trương sư hắn...

Hình Viễn xiết chặt nắm tay:

- Hắn vì cứu chúng ta mà đã bị khôi lỗi vây công...

- Vây công?

Sắc mặt Lạc Thất Thất tái nhợt, thân thể mềm mại trở nên cứng ngắc:

- Có mấy đầu khôi lỗi? Chỉ có một, hai thì lão sư... Hẳn là có thể đi ra được!

Thủ đoạn của lão sư, tầng tầng lớp lớp, chỉ là một, hai đầu khôi lỗi thì chắc hẳn có thể rời khỏi, không có nguy hiểm quá lớn.

- Là... Hai mươi mấy đầu!

Vẻ mặt Hình Viễn trắng bệch, nói.

- Hai mươi mấy đầu?

Thân thể Lạc Thất Thất lập tức mềm nhũn.
Mặc dù nàng tin tưởng lão sư, thế nhưng nhiều khôi lỗi như vậy, nhất định cũng sẽ không chống đỡ nổi.

Trước đó ở Địa Cung, mới chỉ có một đầu đã khiến cho hai người đều tốn sức chín trâu hai hổ, thậm chí xém chút tử vong mới giết được. Lúc này đồng thời đối mặt với hơn hai mươi đầu... Đây không phải là cứu người, mà là tự sát!

- Không được, ta muốn đi cứu lão sư...

Vắn răng, Lạc Thất Thất muốn xông vào Địa Cung, còn chưa đi được hai bước thì đã bị Ngọc Phi Nhi giữ chặt.

- Thất Thất, ngươi bình tĩnh một chút, Trương sư vì cứu chúng ta mà bị bao vây, nếu như ngươi lại đi vào, không phải sẽ khiến cho một phen dụng tâm lương khổ của hắn uổng phí hay sao?

Mặc dù trong lòng rất không cam lòng, thế nhưng bọn hắn cũng biết dụng ý của Trương sư.

Thực lực của bọn hắn quá yếu, xông vào thì cũng chỉ có thể càng ngày càng bị động, ai cũng không cứu được ai.

- Ta...

Lạc Thất Thất run rẩy, con mắt ướt át, nước mắt to như hạt đậu dọc theo gương mặt trắng nõn chậm rãi lăn xuống.

Khi ở thạch thất nhỏ, vì để cho nàng đi trước mà lão sư một mình vật lộn cùng khôi lỗi, không sợ sinh tử!

Cứu Ngọc Phi Nhi, lão sư biết rõ là sào huyệt của khôi lỗi mà vẫn việc nghĩa chẳng từ nan như cũ, không có ý từ chối một chút nào.

Bây giờ, càng là vì cứu người mà hãm sâu vào vòng vây...

Lão sư, ân tình của ngươi như thế, bảo chúng ta phải làm sao mới có thể... Trả lại!

- Lạc Thất Thất, tâm tình của ngươi chúng ta đều có thể hiểu được. Đâu chỉ có mình ngươi muốn đi cứu người? Chẳng lẽ chúng ta không muốn sao? Nhưng đi cứu người, chỉ có thể càng bị vây nhiều hơn. Đến lúc đó sẽ lại phụ lòng chờ đợi và tình nghĩa Trương sư liều mình cứu chúng ta!

Hình Viễn cũng tới gần nàng:

- Bây giờ chúng ta chỉ có một chuyện để làm, đó chính là ngoan ngoãn chờ ở chỗ này, chờ hắn... Đi ra! Hi vọng... Hắn có thể tiếp tục sáng tạo kỳ tích!
Có thể trở thành cao sinh của Danh sư học viện, Danh sư ngũ tinh, cục diện bây giờ bọn hắn hiểu rất rõ.

Ở trong mắt người khác, thực lực bọn hắn phi phàm, thiên tư kinh người. Thế nhưng đối chiến cùng những khôi lỗi kia lại giống như là lấy trứng chọi đá, tiến lên thì cũng chỉ có một con đường... Đó là nhất định phải chết!

- Đúng vậy a, một mình Trương sư, khả năng trốn ra ngoài cũng cao hơn một chút. Chúng ta đi vào, không những không có cơ hội mà làm không cẩn thận còn sẽ hại hắn...

Diệp Tiền cũng nói.

- Ta biết...

Nước mắt giống như hạt mưa liên tục rơi xuống, bờ môi đỏ của Lạc Thất Thất run rẩy.

Đúng a!

Đúng là như thế.

Tiếp xúc trong thời gian dài như vậy, lão sư là ai, nàng cũng rất rõ ràng!

Lão sư chính là một người như vậy, trước mặt lựa chọn giữa sinh mệnh và đạo nghĩa, người sẽ không chút do dự lựa chọn cái thứ hai!

Chính là vì như vậy cho nên bất kể từ điểm nào cũng đều khiến cho người ta kính nể, tìm không thấy một điểm thiếu sót nào!

Bọn hắn nói không sai, nếu như thực sự tiến lên cứu người, nhất định không phải là cứu, mà là làm liên lụy.

- Hiện tại chúng ta chỉ có thể chờ ở chỗ này...

Thấy nàng đã hiểu được, Hình Viễn gật gật đầu, đang muốn nói chuyện thì đột nhiên cảm thấy thân thể run rẩy một cái.

Ầm ầm!

Trên mặt cầu xuất hiện vết rách, mạch nước ngầm tựa như trong nháy mắt trở nên sôi trào.

- Làm sao vậy?

Mọi người sững sờ.

Bình thường vẫn rất tốt, làm sao lại kịch liệt lay động như vậy chứ?

Soạt!

Trong lúc mọi người đang kỳ quái thì đã thấy có đá vụn từ bên trên rơi xuống, cầu nối và thềm đá kéo dài xuống phía dưới trong nháy mắt đã sụp đổ.

- Nguy rồi, Địa Cung sắp sập...

Con ngươi Hình Viễn co rụt lại, vội vàng la lên:

- Mau đi ra!

Biết một khi sụp đổ, tất cả sẽ bị chôn ở bên trong, thân tử đạo vẫn, dù là thân tiên cũng khó cứu. Lúc này mọi người nào dám do dự, trực tiếp vọt tới thềm đá cách đó không xa.

Cái thềm đá này cũng không phải rất dài. Sau bảy, tám hô hấp đã trốn thoát, mới vừa trở lại sơn cốc thì đã cảm thấy mặt đất dưới chân cách đó không xa mềm nhũn, sơn cốc vốn đã không lớn trong nháy mắt sụp đổ, trở thành một cái hố cực lớn.

Chương 1214: Trương Huyền lại chết? (2)

Địa Cung trước đó, tất cả mọi thứ, giống như là một giấc mộng, không để lại một chút dấu vết nào cả.

- Lão sư...

Thân thể Lạc Thất Thất nhoáng một cái, té ngã xuống trên đất.

Nếu như nói, vừa rồi lão sư còn có thể chạy trốn thì bây giờ... Đã không có bất kỳ hy vọng gì nữa!

Gương mặt xinh đẹp của Ngọc Phi Nhi cũng tái đi, hai chân mềm nhũn, ngồi phịch xuống dưới đất.

Nàng vẫn muốn đấu cùng đối phương, muốn đánh cược rồi chiến thắng. Thế nhưng không nghĩ tới lại làm cho đối phương chết!

Huống chi, nếu không phải vị Trương Huyền này vì cứu bọn họ thì làm sao có thể xui xẻo như vậy cơ chứ?

Nhớ lại từng hình ảnh từ lúc gặp hắn. Đột nhiên nàng cảm thấy, hắn ta chỉ không để ý tới mình mà thôi, trên thực tế bất kể là thực lực hay là hiểu biết, đều vượt xa người cùng thế hệ...

Thậm chí ngay cả người luôn cao ngạo như nàng cũng không tự chủ được mà phải bội phục không thôi.

- Hiện tại ta sẽ về hoàng cung, xin cha xuất binh... Coi như đào ba thước đất thì cũng phải cứu Trương sư ra...

Ngột ngạt một lát, Diệp Tiền xiết chặt nắm tay, mạch máu trên đầu toác ra.

- Không sai, ta và ngươi đi qua, nếu như Diệp Vấn Thiên không xuất binh thì ta sẽ bẩm báo phụ vương!

Nghe thấy hắn nói như thế, Ngọc Phi Nhi đứng dậy, cắn răng, muốn rời đi cùng Diệp Tiền.

Bây giờ trong lòng nàng chỉ có một tâm niệm... Hắn không thể chết!

- Các ngươi không thể đi!

Hai người vừa muốn rời khỏi thì Hình Viễn đã lắc người một cái, chặn lại ở phía trước.

- Làm sao? Ngươi muốn chặn ta sao?

Tròng mắt hơi híp lại, khí tức trên người Ngọc Phi Nhi bốc lên.

Thực lực Hóa Phàm lục trọng Kiều Thiên cảnh trong nháy mắt đã xao động tràn ra, mang theo lực lượng làm cho người ta sợ hãi.

Nàng và Trương Huyền tỷ thí, bị quản chế khắp nơi, một thân thực lực không thi triển ra được. Thế nhưng đối mặt với Hình Viễn, nàng lại không hề yếu.

- Ta không ngăn cản, chỉ là... Các ngươi đã nghĩ kỹ chưa?

Không nghĩ tới Lục công chúa muốn ra tay với hắn, sắc mặt Hình Viễn tái nhợt, lại cắn răng nói:

- Địa Cung này liên quan tới Ngô Dương Tử, liên quan tới Dị Linh tộc, một khi tin tức rò rỉ ra thì sẽ tạo thành hậu quả gì các ngươi biết không?

- Hậu quả thì như thế nào chứ? Tránh ra!

Ngọc Phi Nhi khẽ nói.

- Hình Viễn nói không sai!

Lạc Thất Thất đi tới, mặc dù thân thể mềm mại vẫn run rẩy như cũ, thế nhưng thanh âm cũng đã trở nên bình ổn:

- Khôi lỗi Dị Linh tộc cung điện dưới lòng đất, một khi bị đào ra, một người cũng có thể diệt hết toàn bộ Huyễn Vũ đế quốc... Đến lúc đó sinh linh đồ thán, tuyệt không phải... Là chuyện mà lão sư nguyện ý nhìn thấy! - Ta...

Ngọc Phi Nhi xiết chặt nắm tay.

- Lão sư nhân đức, không đành lòng nhìn các ngươi bị giết, cho nên sao có thể đành lòng nhìn ngàn vạn sinh linh tử vong cơ chứ?

Hốc mắt Lạc Thất Thất ửng hồng.

Thánh vực khôi lỗi... Hơn nữa một lần chính là hơn hai mươi đầu, thật là đáng sợ!

Căn bản không phải là lực lượng mà một đế quốc nhị đẳng có thể chống lại. Đừng nói là Diệp Vấn Thiên bệ hạ, coi như tất cả binh sĩ đều đến thì cũng không cứu được lão sư, chỉ có Thánh giả chân chính mới có thể làm được.

Khôi lỗi đồ sát bốn phía, như vậy cho dù lão sư có chết thì cũng sẽ không nhắm mắt.

Bởi vì...

Hắn chính là một người vĩ đại như vậy.

- Như vậy... Phải làm sao bây giờ?

Gương mặt xinh đẹp của Ngọc Phi Nhi trở nên trắng bệch.

- Việc cấp bách lúc này hẳn là lập tức về Danh sư học viện, bẩm báo chuyện này lên cho các trưởng lão, để bọn họ tự mình tới xử lý!

Lạc Thất Thất nói.

- Không sai, nếu như muốn cứu Trương sư thì chúng ta vẫn nên nhanh lên trở lại học viện, bẩm báo chuyện này lên trên. Lại để cho học viện phái người tới, nếu không, ai cũng không có cách nào!

Hình Viễn gật đầu.

- Vậy thì tốt. Hình Viễn, thi thể của Ngô Dương Tử tiền bối ở bên trong giới chỉ trữ vật của ngươi, bây giờ ngươi và Diệp Tiền lập tức về học viện, ta và Thất Thất sẽ chờ ở chỗ này, chờ... Hắn đi ra thì mới thôi! Ngọc Phi Nhi gật đầu, nói.

- Cái này...

Không nghĩ tới nàng lại muốn ở lại chỗ này, Hình Viễn sửng sốt.

- Phi nhi nói không sai, ta và nàng sẽ chờ ở chỗ này, các ngươi mau trở về đi. Chuyện này liên quan quá lớn, nhất định phải tự mình bẩm báo mới được, nếu không, học viện không có khả năng phái Thánh giả tới đây!

Lạc Thất Thất gật đầu.

Mặc dù có thể đưa tin, thế nhưng... Thế nhưng muốn để cho Thánh giả đích thân tới, nhất định phải có đầy đủ chứng cứ. Mà thi thể Ngô Dương Tử ở đây, không tự mình đi qua, chỉ sợ sẽ rất khó để cho mọi người tin tưởng.

- Được rồi!

Biết rõ đạo lý này, Hình Viễn chần chờ một chút rồi lập tức gật đầu:

- Nếu như chúng ta mang linh thú phi hành đi, các ngươi sẽ trở về như thế nào a?

Khi bốn người tới chỉ cưỡi một đầu linh thú phi hành Hóa Phàm lục trọng, nếu như hai người bọn hắn đi thì mọi người phải làm sao bây giờ?

- Không cần phải để ý đến chúng ta. Nếu thực sự không được, Huyễn Vũ Thú đường ở gần đây, bằng vào thân phận Danh sư, muốn mượn một đầu linh thú phi hành cũng rất là đơn giản!

Lạc Thất Thất xua tay, con mắt nhìn qua cái hố lớn kia, hi vọng trong đống bùn đất kia, lão sư tuổi còn nhỏ hơn nàng có thể từ bên trong leo ra.

Nếu quả thật là như thế, dù là trên người bẩn, lại loạn thì nhất định nàng cũng sẽ không chút do dự chạy tới...

- Vậy thì tốt, chúng ta đi!

Biết chuyện này không nên chần chờ, Hình Viễn cũng không xoắn xuýt mà lập tức mang theo Diệp Tiền. Sau khi nói một tiếng, bầu trời vang lên một tiếng chói tai, một đầu man thú phi hành đã bay tới, đáp xuống gần mọi người.

- Đi!

Hai người nhảy lên lưng thú, trực tiếp bay đi lên trên bầu trời, trong nháy mắt đã biến mất ở trước mắt.

Bọn hắn rời khỏi, Lạc Thất Thất và Ngọc Phi Nhi ngơ ngác nhìn xuống phía dưới, im lặng chờ đợi.

Trương sư có nhiều thủ đoạn nghịch thiên như vậy... Chắc chắn sẽ không chết!

Mặc dù trong lòng cảm thấy như vậy, thế nhưng bọn họ lại không có một chút tự tin nào cả.Nhất là nương theo thời gian càng ngày càng dài, loại tự tin này cũng càng ngày càng bị tiêu diệt.

Trong nháy mắt, ba ngày đã trôi qua, phía dưới không có một chút động tĩnh nào cả.

Hai người vốn hi vọng tràn trề dần dần biến thành thất vọng.

Chẳng lẽ...

Trương sư, lần này thực sự đã chết rồi?

Coi như chết thật thì tùy tiện mang theo thi thể, chạy ra ngoài chơi một hồi, như vậy cũng coi như an ủi bọn họ a...

Chương 1215: Ta gọi Ngoan Nhân (2) (1)

Thời gian trở lại lúc đám người Hình Viễn rời đi.

Trong cung điện dưới lòng đất.

Một khôi lỗi ôm đầu chạy như điên, đằng sau có hơn hai mươi đầu khôi lỗi Dị Linh tộc đuổi theo không bỏ. Mỗi một đầu đều điên cuồng gào thét, tựa như muốn ăn thịt người.

Thấy suy nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu của mình lại khiến cho đám khôi lỗi này điên cuồng như vậy, trong lòng Trương Huyền càng ngày càng hiếu kỳ hơn.

Thân thể khôi lỗi này nói ném là có thể ném đi, phân thân lại đánh không chết, Vu hồn vô hình vô chất. Cho nên nếu hắn muốn chạy trốn, ai cũng không ngăn cản nổi. Lại nói, trong đầu hắn còn có kim thư, coi như thật sự bị nhốt lại thì cũng có năng lực chạy trốn, cho nên cũng không sợ.

Cho nên hắn mới để mọi người chạy trốn trước, hấp dẫn đám khôi lỗi này tới đây.

Vốn hắn cho rằng hành động này có thể khiến cho những khôi lỗi này đi theo tới là tốt lắm rồi. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, đám gia hỏa này lại giống như gặp cừu nhân giết cha vậy, đuổi theo hắn không bỏ.

Có thể khiến cho một đám gia hỏa không có trí tuệ điên cuồng như vậy, trái tim này rốt cuộc là cái gì?

- Quản nó là cái gì, chỉ cần sờ một chút là sẽ biết...

Muốn để cho mọi người thuận lợi chạy đi thì cũng chỉ có thể để cho đám khôi lỗi đuổi theo không ngừng. Trương Huyền cũng không do dự, ôm đầu, tiếp tục chạy như điên. Sau bảy, tám hô hấp, hắn đã đi tới gần dòng sông trước đó.

Tế đàn cỡ nhỏ và trái tim kia vẫn còn ở đó.

- Đi qua!

Thấy khôi lỗi sau lưng đã đi tới gần, Trương Huyền không có thời gian suy nghĩ, thân thể nhảy lên, rơi vào dòng sông.

Rống! Rống! Rống!

Thấy hắn đã nhảy vào, tất cả khôi lỗi rất là sốt ruột, thế nhưng cũng không dám xông lại, mỗi một đầu đều trợn mắt nhìn, dường như muốn xé hắn thành bụi phấn.

- Quả thực là...

Nhìn thấy quả nhiên đối phương không có đuổi tới, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Trước đó hắn nhìn thấy những khôi lỗi này từng người đi vào trong dòng sông, tiếp nhận linh khí từ trái tim truyền vào. Lúc đó hắn đã cảm thấy nghi hoặc, hiện tại xem ra, suy đoán của hắn là đúng.

Sông này mỗi lần chảy chỉ có thể để cho một đầu khôi lỗi tới, những đầu khác, coi như muốn thì cũng không dám.

- Nhìn xem trái tim này là cái gì...

Rơi vào dòng sông cách trái tim không xa, Trương Huyền quay đầu nhìn thoáng qua, sau đó nhấc chân đi thẳng về phía trước.

Soạt!

Ánh mắt vừa mới tập trung thì đã lập tức cảm thấy một đạo sát lục chi khí nồng đậm trực tiếp đâm vào trong đầu, giống như là chủy thủ vậy.

- Thiên Đạo công pháp,vận chuyển!

Sớm biết sẽ có loại tình huống này, Trương Huyền nhướng mày, vận chuyển hồn lực.

Quả nhiên hắn lập tức cảm thấy sát lục chi khí đã yếu đi không ít. Chỉ có điều, vẫn cảm thấy đau đầu như muốn nứt ra, có chút không kiên trì nổi như cũ.

- Vu hồn không có thiên đạo chân khí, không đối kháng được... Hắn ngừng lại.

Sát lục chi khí này so với của đầu Dị Linh tộc mà lúc trước Hồng sư mang ra còn mạnh hơn rất nhiều. Mặc dù Vu hồn cũng tu luyện Thiên Đạo công pháp, thế nhưng không có thiên đạo chân khí duy trì, không thể nào chống lại được. Đi tới đây đã là cố hết sức rồi, một khi tiếp tục đi tới, chỉ sợ sẽ bị sát lục chi khí ăn mòn trong đầu, tạo thành tổn thương cực lớn.

Quay đầu nhìn thoáng qua, mặc dù khôi lỗi chung quanh tức giận, thế nhưng lại không dám tới gần, thậm chí cũng không dám đánh xa. Cho nên chuyện an toàn tạm thời không cần lo lắng quá mức, Trương Huyền cắn răng, tinh thần khẽ động.

Sưu sưu!

Thân thể ở bên trong giới chỉ trữ vật lập tức xuất hiện ở trước mắt.

Vu hồn khẽ động từ trên người khôi lỗi thoát ra, trở lại bản tôn.

Vừa tiến vào thân thể, lúc này hắn mới cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, thở ra một hơi thật dài.

Vừa rồi mặc dù khôi lỗi so với thân thể hắn hiện tại còn mạnh hơn rất nhiều, thế nhưng vẫn là thân thể của mình tốt hơn. Khi khống chế thuận buồm xuôi gió, thư thái nói không nên lời.

- Thiên Đạo chân khí!

Vu hồn và thân thể phù hợp hoàn mỹ, chân khí lập tức vận chuyển. Sát lục chi khí trước đó còn xâm nhập trong đầu lập tức biến mất không thấy gì nữa, tựa như không tồn tại vậy.

Thiên Đạo chân khí đối với loại khí tức quỷ dị của Dị Linh tộc có tác dụng khắc chế, trước kia hắn đã chuyên môn thí nghiệm qua, cho nên lúc này dùng rất là thuận buồm xuôi gió.

Rống!

Thấy khôi lỗi trong ao đã biến mất, xuất hiện thêm một nhân loại, đông đảo khôi lỗi càng thêm tức giận, không ngừng gào thét, thế nhưng dường như bởi vì kiêng kị cái gì đó cho nên không dám tới gần.

Thấy bọn chúng không đến, Trương Huyền cũng không cần lo lắng, nhanh chân đi tới trái tim ở phía trước mắt.

Hắn muốn mượn nhờ thư viện, cũng cần chạm đến, không có gì phải kiêng kỵ cả.

Đi mấy bước tới gần, bàn tay nhẹ nhàng đưa về phía trái tim. - Ha ha!

Ngón tay vừa tiếp xúc, mới vừa hô một tiếng thiếu sót, còn chưa kịp mở thư tịch ra để quan sát thì đã nghe thấy một tiếng cười điên cuồng vang lên, ngay sau đó trước mắt tối sầm lại, một đạo thân ảnh to lớn xuất hiện ở trước mắt hắn.

- Cỗ thân thể này, quá tốt rồi, quá tốt rồi... Thật là trời cũng giúp ta!

Thân ảnh này điên cuồng gào thét, to lớn trái tim không ngừng nhúc nhích, giống như đã lấy được vật đại bổ, không ngừng run rẩy.

- Có cỗ thân thể này, ta đã ngủ say mấy vạn năm, rốt cục cũng có thể sống lại!

Thân ảnh to lớn rất là kích động, lại rống lên một tiếng, hai mắt mở ra, mang theo điện mang sắc bén:

- Khổng sư, không phải ngươi muốn giết ta ư? Chờ ta trở về, xem ta hủy diệt Danh sư đường của ngươi như thế nào, diệt truyền thừa của ngươi...

Bên trong tiếng gầm gừ, thân ảnh to lớn trực tiếp vồ về phía Trương Huyền.

Trái tim trên tế đài cũng nhoáng một cái đã bay tới lồng ngực của hắn.

Xem ra muốn tiến vào cơ thể, thay thế trái tim của hắn.

Một khi thành công, chẳng khác nào ý thức đã bị thôn phệ, triệt để mất đi bản thân.

- Sao?

Khuôn mặt Trương Huyền xiết chặt.

Ở trước mặt đối phương hắn có cảm giác bản thân mình là con sâu cái kiến đứng trước một ngọn núi lớn vậy, hoàn toàn không có cách nào chống cự.

- Thật mạnh...

Trong những người mà gặp qua hiện nay, người thực lực mạnh nhất là Mạc đường chủ Hồng Viễn đế quốc. Chỉ là xem như hắn ta, ở trước mặt trái tim này dường như cũng nực cười giống như sâu kiến vậy!

Loại cảm giác này, thật giống như lúc trước gặp phải Khổng sư vậy, bất kể tâm cảnh hay là tinh thần đều thân bất do kỷ, tùy ý để cho đối phương khống chế.

- Chẳng lẽ ta sẽ bị tên này đoạt xá hay sao?

Trong lòng Trương Huyền rất là sốt ruột.

Vốn hắn muốn nhìn một chút xem trái tim này là cái gì, thế nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, cái đồ chơi này lại còn sống, hơn nữa còn có thể đoạt xá!

Một khi bị đoạt xá, ý thức ẽ không có, đến lúc đó sẽ không có gì khác một bộ thân thể.

- Thiên Đạo chân khí!

Cắn chặt răng, tinh thần câu thông chân khí, lại phát hiện ra thân thể giống như không phải là của mình, đã mất đi liên hệ với tinh thần.

Loại cảm giác này giống như ác mộng vậy, bất kể hắn có sốt ruột cỡ nào thì cũng không có cách nào vận dụng một chút chân khí nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau