THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Tranh nhau chen lấn

Ta bảo ngươi trả lời vấn đề, tìm ra chỗ thiếu hụt khi luyện chế Khuyếch Mạch đan của ta, ngươi lại mắng tiểu thiếp của ta chẳng ra gì, ngươi có ý gì?

Dù là công phu hàm dưỡng của Lâm Mộ tốt cũng có chút không cao hứng.

Không những hắn trầm mặt xuống mà vẻ mặt những người khác cũng trở nên quái lạ.

Lại sao nữa vậy?

Làm sao vừa mới nói đã thành mắng người rồi?

- Lâm đan sư không cần phải sốt ruột!

Dường như Trương Huyền đã đoán ra phản ứng của đối phương, trên mặt vẫn mang theo nụ cười nhìn sang:

- Gần đây có phải đan sư mỗi ngày đều khổ cực cày cấy, thậm chí ban ngày cũng không ngừng hay không?

- Ưm...

Nghe được đối phương hỏi như vậy, Lâm Mộ hơi đỏ mặt, có chút lúng túng nói:

- Ta vừa mới nạp tiểu thiếp, khả năng... khả năng... có chút cực khổ!

Lão phu ít vợ, hơn nữa còn cưới một thiếu nữ xinh đẹp chưa tới mười tám, tự nhiên Lâm Mộ sủng ái có thừa, hận không thể mỗi ngày ở lỳ trên giường.

- Ha ha!

- Lâm đan sư, không nghĩ tới ngươi lại tốt cái này đến thế!

- Quả nhiên là càng già càng dẻo dai, già rồi còn hơn thiếu niên đó!

- Lợi hại, khiến cho ta khâm phục!

...

Những luyện đan sư khác nghe thấy hai người đối thoại như vậy cũng không nhịn được phải nở nụ cười.

Nạp tiểu thiếp, chỉ cần là nam nhân đều sẽ làm chuyện kia, thu nhận một tiểu thiếp không đủ mười tám, ngày ngày cày cấy, ngày đêm không ngừng... Vị Lâm đan sư này cũng quá có hứng thú với chuyện này đấy.

Nghe thấy tiếng cười của rất nhiều lão hữu, Lâm Mộ đan sư rất lúng túng, nhìn về phía Trương Huyền nói:

- Chuyện này... có lẽ sẽ không có gì không ổn nha!

Nam nữ giao hòa, vu sơn mây mưa, chỉ là điều hòa âm dương, lại thêm tu vi hắn đã đạt đến Tích Huyệt cảnh, coi như một ngày mấy lần, cũng không có ảnh hưởng gì lớn!

Không nói tới hắn, người bình thường mỗi ngày mấy lần cũng không tính là chuyện gì lớn.

- Nếu chỉ đơn thuần là cái này quả thực không có gì mà không thích hợp, nhưng... vì một số chỗ hung mãnh hơn một ít, có phải Lâm đan sư đã dùng một chút đan dược không nên dùng hay không?

Trương Huyền nói.

- Chuyện này...

Trong lòng Lâm Mộ giật thót một cái.

Đối phương không sai, tuy rằng thực lực của hắn không kém, nhưng chung quy tuổi tác là thực, cơ năng sinh lý cũng không được mạnh bằng lúc trước. Vì muốn chăm sóc vị tiểu thiếp này tốt hơn cho nên thời gian gần đây hắn có dùng một chút đan dược như vậy.

- Những dược vật này hẳn là do vị tiểu thiếp này của ngươi khuyên ngươi dùng à!Trương Huyền tiếp tục nói.

- Cái này... đúng vậy!

Lâm Mộ gật đầu.

Làm luyện đan sư, đương nhiên hắn biết là dược sẽ có ba phần độc, không thể đơn giản dùng. Thế nhưng hắn không chịu nổi vị tiểu thiếp này triền miên, không còn cách nào khác đành phải dùng. Mà đan dược cũng do đối phương cung cấp, sau khi uống quả nhiên như hổ như sói, uy lực vô song, khiến cho hắn còn hưng phấn rất lâu.

- Thủ pháp, trình tự luyện đan của ngươi, mỗi một phương diện đều không tồi, thế nhưng lại không thành Khuyếch Mạch đan!

Trương Huyền chắp hai tay ra sau lưng, đi quanh Lâm Mộ đan sư một vòng, không tiếp tục truy cứu đề tài tiểu thiếp của hắn nữa mà tiếp tục nói đến luyện đan:

- Ta nhìn một chút, vừa mới bắt đầu cũng không tìm ra được nguyên nhân, trong lúc đang nghi ngờ, có phải là lò luyện đan đó vấn đề hay không thì đột nhiên nghĩ đến ghi chép bên trên một quyển sách!

- Quyển sách này gọi là Thành đan tiểu tích là thứ do tiền bối Mộc Dương luyện đan sư tam phẩm để lại. Ở ngay bên trong tàng thư khố sơ đẳng, bên trên viết mấy trăm loại nguyên do không có cách nào thành đan, trong đó có một nguyên nhân. Đó là bản thân thiếu tinh khí, không đủ như ban đầu. Cho nên dù thủ pháp không thiếu sót, thì cũng đan dược khó thành! Ý tứ rất đơn giản, là nói tinh khí của bị bản thân hao tổn, rất khó viên mãn, lúc này cho dù thủ pháp đúng thì cũng rất khó thành đan được. Mà cái gọi là thành đan chính là Khuếch Mạch đan!- Sau khi nghĩ tới những chuyện này cho nên ta mới đến trước mặt ngươi, quả nhiên đã ngửi được một chút mùi thơm cơ thể và mùi son đặc hữu của nữ nhân trẻ ở trên người của ngươi. Vì vậy mới hỏi dò chuyện tiểu thiếp! Kỳ thực chỉ nạp một tiểu thiếp, ngày đêm vất vả cũng không đến mức tinh khí hao tổn, đan dược khó thành, quan trọng là... ngươi đã làm tổn thương tới căn bản!

- Tổn thương tới căn bản?

Lâm Mộ sững sờ.

- Không sai, người có căn bản, mệt mỏi là điềm xấu, chỉ cần là luyện đan sư chắc hẳn đều đã nghe nói qua. Ngươi ngày đêm cày cấy, dựa vào thực lực võ giả lục trọng Tích Huyệt cảnh, quả thực không tính là gì. Chỉ cần điều tức nửa ngày là có thể hoàn toàn khôi phục, nhưng quan trọng là ngươi không nên phục dụng đan dược đại bổ mà nàng đưa cho ngươi. Những dược vật này, kỳ thực là một loại độc vật kích động tinh thần, khiến cho ngươi xuất hiện cảm giác mơ hồ, dùng trong thời gian ngắn, quả thực có thể khiến cho ngươi long tinh hổ mãnh, chiến lực vô tận. Thế nhưng độc tính cũng theo đó mà di chuyển toàn thân, tổn thương tới căn bản!

- Nương theo thời gian trôi qua, thân thể sẽ càng ngày càng yếu, cho đến chết! Mà từ bề ngoài xem ra giống như già yếu bình thường, không có một chút khác biệt nào. Coi như luyện đan sư cao minh đến đâu cũng không nhìn ra được! Nếu như ta không nhìn sai, nếu như ngươi tiếp tục dùng như vậy, nửa năm sau sẽ già thêm một vòng, trong vòng một năm chắc chắn sẽ phải chết, dù là thần tiên cũng khó cứu!

- Khuếch Mạch đan có thể mở mang kinh mạch của người tu luyện, là một loại đan dược đại bổ, căn bản của ngươi đã hao tổn, tinh, khí, thần cũng không thể tập trung. Luyện chế loại đan dược này đương nhiên sẽ không đáng kể, không thành công cũng là chuyện rất bình thường!

Trương Huyền nói đến đây, dừng lại một chút rồi lại nói:

- Loại dược vật này ngay cả luyện đan sư như ngươi cũng có thể giấu diếm được, nhất định quý giá không gì sánh được, nếu như ta nói vị tiểu thiếp này của ngươi không biết chuyện... Ta cũng cảm thấy khó có thể tự bào chữa, vì lẽ đó, cho nên lúc nãy ta mới nói nàng chẳng ra gì, nếu như có mạo phạm, kính xin xem xét!

- Chuyện này... Chuyện này...

Thân thể Lâm Mộ chấn động, liên tục lùi lại mấy bước.Đối phương nói một phen, hợp tình hợp lý, lập luận sắc sảo, dường như đã tận mắt nhìn thấy.

Dùng dược vật tiểu thiếp đưa cho hắn, quả thực chiến lực càng ngày càng mạnh, trước đây, một lần đã đau lưng nhức eo, mà hiện tại liên tục ba, năm lần cũng không thành vấn đề.

Hắn vốn tưởng rằng bản thân càng già càng lợi hại, không nghĩ tới, lại bị người ta hạ độc!

Đáng ghét! Đáng ghét!

- Tiện nhân này, đáng thương cho ta sủng ái có thừa với nàng, không ngờ sau lưng lại muốn hại ta...

Xiết chặt nắm đấm, con mắt Lâm Mộ đỏ lên.

- Được rồi, Lâm đan sư. Nếu như ngươi cảm thấy ta nói không đúng, chắc hẳn phải có biện pháp chứng minh! Vấn đề này, xem như ta đã trả lời xong!

Trương Huyền vung tay lên rồi nói.

- Điều ngươi nói hoàn toàn chính xác, Lâm mỗ thụ giáo. Luận đan này, Lâm mỗ ta chịu thua!

Lâm Mộ đan sư không có chút do dự nào, trực tiếp chịu thua.

Đối phương nói đâu ra đó, phân tích mạch lạc rõ ràng, không có một chút sai lầm nào, không phục cũng không được.

Quan trọng là, gần đây hắn cũng phát hiện ra thân thể từ từ suy yếu, vốn tưởng rằng là nguyên nhân tuổi tác, không nghĩ tới là vị tiểu thiếp này giở trò quỷ.

Trương Huyền khẽ nở nụ cười, không để ý tới hắn nữa.

Đây là việc riêng của đối phương, hắn không muốn dính líu tới.

Lập tức, hắn nhìn về phía ba vị luyện đan sư còn lại:

- Chỉ còn lại các ngươi, có vấn đề gì cứ lên hỏi một lúc đi!

Mười vị luyện đan sư, bảy vị đã chịu thua, chỉ cần ba vị này lại chịu thua, chẳng khác nào hắn đã thông qua luận đan, trở thành một vị luyện đan sư chính thức.

- Trương Huyền huynh đệ đại tài, như vậy đi, ta vừa vặn có một vấn đề, muốn hỏi một phen!

Một vị luyện đan sư đứng dậy.

- Lộc huynh đừng có gấp, dựa theo tuổi xếp hàng cũng tới phiên ta. Ta vừa vặn cũng nghĩ đến một vấn đề!

Lại là một vị luyện đan sư đứng lên.

- Các ngươi không nên tranh nhau, nếu muốn hỏi thì cũng để ta tới trước đi, bất kể nói thế nào, ta cũng trở thành luyện đan sư sớm hơn so với các ngươi...

Lão giả cuối cùng cũng vội vàng đứng dậy.

- Gì vậy?

Nhìn thấy các luyện đan sư mới vừa rồi còn sợ như rắn rết, bản thân đã hỏi rất nhiều lần mà cũng không dám đưa ra câu hỏi, lúc này cả đám lại giành trước để hỏi. Vẻ mặt Trương Huyền tràn ngập vẻ kỳ quái.

Chẳng lẽ... cả đám uống nhầm thuốc hay sao?

Chương 122: Luận đan kết thúc

Không những Trương Huyền sửng sốt mà mấy người Âu Dương Thành ở bên cạnh cũng trợn mắt há hốc mồm.

Con bà nó, ai có thể nói cho ta chuyện gì đang xảy ra hay không?

Vừa nãy không phải mỗi người đều sợ hắn như rắn rết sao? Làm sao hiện tại lại giống như là nhìn thấy mỹ nữ, hận không thể vọt thẳng tới?

- Bọn họ đang làm gì...

Văn Tuyết cũng ngây ngốc, không rõ vì sao.

- Ta biết rồi, đám người kia, thực sự là...

Đỗ Mãn cười khổ lắc đầu.

- Biết cái gì?

Âu Dương Thành nhìn sang.

- Trước đó Trương Huyền thông qua luyện đan có thể thấy được đủ loại vấn đề xuất hiện trên người bọn họ, làm cho người ta có một loại cảm giác bị vạch trần, đổi lại là ai cũng không muốn đưa ra câu hỏi!

Đỗ Mãn đan sư nói:

- Nhưng hiện tại, hắn không chỉ trả lời vấn đề giúp Lâm Mộ đan sư mà còn giải quyết mầm họa, kẻ ngu đến đâu cũng biết, đây là một kỳ ngộ, ai mà không tranh tới trước cơ chứ?

- Như vậy cũng đúng…

Âu Dương Thành đã hiểu, gật gù.

Người này có thể biết tri thức mà bọn họ không biết!

Trên người mình có khuyết điểm gì, không có cách nào phát hiện ra, nếu như có thể được Trương Huyền giải thích một câu, không cẩn thận có thể thay đổi chỗ thiếu hụt, khiến cho thuật luyện đan thăng tiến!

- Đáng tiếc, ta quá khờ dại, không nên chịu thua sớm như thế. Nếu không, hiện tại cũng có thể hỏi thêm mấy câu hỏi đã chôn dấu trong lòng rất lâu...

Đỗ Mãn đan sư vô cùng đau đớn, liên tục lắc đầu.

Cơ hội tốt như vậy, làm sao hắn lại có thể bỏ qua được cơ chứ?

- Nếu đã bỏ qua thì thôi, ai bảo ngươi không quý trọng. Trái lại, ta thấy lần luận đan này rất công bằng, làm tròn bổn phận, tận tâm tận lực, không hỏi qua dù chỉ một lần, ngươi nói xem... Khi kết thúc luận đan, hắn có thể cho ta một cơ hội, để ta hỏi hai vấn đề hay không? Ta cũng không có không ít vấn đề...

Nói đến đây, hai mắt Âu Dương Thành cũng lập lòe, cả người kích động từng trận.

- ...

Đỗ Mãn đan sư.

- ...

Văn Tuyết.

Con bà ngươi, một mình là ngươi luyện đan sư nhất tinh trung phẩm, hội trưởng Luyện đan sư công hội mà lại còn đi hỏi một học đồ. Mà còn lí lẽ hào hùng như thế... Còn làm tròn bổn phận, tận tâm tận lực, làm sao ta lại không thấy ngươi tận tâm tận lực cơ chứ? Mà chỉ ngồi bất động ở đây để nhìn vậy...

- Được rồi, từng người tới một!

Rất nhanh, Trương Huyền cũng đã hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, hắn bất đắc dĩ lắc đầu một cái, tiện tay chỉ về một người đan sư trong đó:

- Là ngươi!

- Ta? Quá tốt rồi!

Luyện đan sư được chỉ trúng hưng phấn, vội vàng đứng dậy:

- Quả thực ta có vấn đề muốn hỏi, gần đây ta vẫn cảm giác không ngủ được, đêm phải đi tiểu đêm bảy, tám lần, thường thường còn nằm mơ thấy ác mộng. Ngươi xem giúp ta một chút, có phải ta bị bệnh gì hay không. Hoặc là bị người ta hãm hại, hoặc là... là tiểu thiếp của ta có vấn đề?

- ...

Trương Huyền.

- ...

Mọi người.

- Khục khục, Lưu đan sư, chúng ta đang luận đan, không phải là đang đoán mệnh, xem bệnh, ngươi nên chú ý một chút...Âu Dương Thành không nhịn được đứng dậy.

- Ồ? Thế nhưng... đây thực sự là vấn đề của ta! Ta chỉ muốn hỏi cái này...

Vị Lưu đan sư này dùng vẻ mặt kiên định nói.

- Được rồi, như vậy đi, trước tiên ngươi cứ luyện đan để ta xem một chút, có lẽ ta có thể từ trong quá trình luyện đan của ngươi nhìn ra gì đó!

Trương Huyền có chút đau đầu, không nhịn được xua tay.

- Được!

Vị Lưu đan sư này hưng phấn liên tục gật đầu, vội vàng đi luyện đan.

- Ngươi tới đi, ngươi có vấn đề gì?

Đuổi tên này xong, Trương Huyền nhìn về phía một vị đan sư khác.

- Vấn đề của ta rất đơn giản, không vô sỉ giống như Lưu đan sư!

Vị luyện đan sư này tràn ngập chính nghĩa hừ lạnh một tiếng, lại nói tiếp:

- Nữ nhi của ta mấy ngày nữa sẽ xuất giá, người nó gả tên là Chu Toàn, là người từ nơi khác đến. Ta đã điều tra không ít thời gian, không đạt được tin tức nào hữu dụng. Ngươi có thể giúp ta nhìn xem tiểu tử này có đáng tin cậy hay không? Nếu như không đáng tin, ta sẽ từ chối hôn sự này...

Vị luyện đan sư này nói đến đây, do dự một chút, lại mang theo ánh mắt thăm dò nhìn sang:

- Ngươi xem... ta có cần luyện đan cho ngươi xem hay không?

- Phụt!

Trương Huyền suýt chút nữa đã phun ra máu.

Luyện đan, luyện cái đầu ngươi ấy!

Nữ nhi ngươi sắp lập gia đình, liên quan gì đến ta, quan hệ cái rắm gì tới luyện đan cơ chứ?

Ta đang sát hạch luyện đan sư, đến để luận đan, không phải tới đây xem bói cho ngươi...

Lại nói, coi như đoán mệnh, ngươi không nói với ta tình huống của nữ nhi ngươi, luyện đan có tác dụng cái rắm ấy à?

Ngươi xác định mình không phải đang chơi đùa ta đó chứ?
- Tần đan sư, nữ nhi ngươi xuất giá, việc này không có nửa xu quan hệ với luyện đan. Ngươi hỏi Trương Huyền huynh đệ có tác dụng gì chứ? Đang đùa sao!

Vị luyện đan sư cuối cùng vung tay một cái, hừ một tiếng.

- Nhưng ta... hiện tại ta muốn hỏi vấn đề này...

Vẻ mặt Tần đan sư vô cùng băn khoăn.

- Muốn hỏi chuyện có quan hệ tới luyện đan. Ngươi tiếp tục suy nghĩ đi, hay là để ta đến trước!

Vị luyện đan sư cuối cùng này vài bước đi tới phía trước, đứng ở trước mặt Trương Huyền:

- Trương Huyền huynh đệ, nhìn tuổi tác ngươi không lớn, không biết đã có hôn phối hay chưa? Ta có một nhi nữ, quốc sắc thiên hương, có thể làm tiểu thiếp cho ngươi, ngươi xem... Nếu như thực sự không được, chất nữ của ta cũng được? Ngươi nếu như cảm thấy ta lợi dụng của ngươi, ta còn có một muội muội và tỷ tỷ...

- ...

Trương Huyền.

Con mẹ nó, ngươi cũng sắp sáu mươi, sắp xuống mồ, gì mà muội muội, tỉ tỉ ngươi chứ... Ta đâu có khẩu vị lớn như vậy...

Phải rất lâu, lúc này mới khiến cho cục diện hỗn loạn một lần nữa trở lại quỹ đạo.

- Vấn đề của ta là tài liệu chính luyện chế giải độc đan, Thanh độc thảo quá mức yếu, thường thường còn chưa đưa tới lò luyện đan đã hóa thành tro tàn, có phải là ta tính sai chỗ nào đó hay không?

- Thanh độc thảo, không chịu nổi được nhiệt độ cao, đây là tính chất chung mà người người đều biết, trực tiếp ném vào lò luyện đan, đương nhiên khó có thể giữ được. Ngươi có thể dùng Tử Dương ninh trên ba ngày, sau đó mới luyện chế, chẳng những có thể khiến cho dược hiệu phát huy đến cực hạn, mà càng không bị đốt cháy...

- Vấn đề của ta là khi luyện chế đan dược thường cảm thấy khí tức không thuận...

- Cái này thì đơn giản...

...

Một lần nữa trở lại quỹ đạo, tất cả mọi thứ trở nên rất đơn giản, Trương Huyền dựa vào tri thức cơ bản học được trong tàng thư khố sơ đẳng cũng có thể giải quyết được. Nếu như thực sự không giải quyết được thì hắn sẽ để cho đối phương luyện đan, lợi dụng Thiên Đạo Đồ Thư Quán để kiểm tra chỗ thiếu hụt.

Sau nửa canh giờ, rốt cục hắn đã trả lời xong tất cả vấn đề của ba vị luyện đan sư còn lại.

- Được rồi, tất cả mười vị luyện đan sư đã chịu thua, ta tuyên bố, lần luận đan này, Trương Huyền thắng lợi. Bắt đầu từ bây giờ, hắn chính là luyện đan sư nhất tinh mới nhất của Luyện đan sư công hội!

Luận đan kết thúc, Âu Dương Thành tuyên bố kết quả, đưa một huy chương có một ngôi sao và một bộ trường bào tới.

- Đây là huy chương luyện đan sư, có cái này, cho dù ngươi đi tới bất luận Luyện đan sư công hội nào, khi mua đan dược, cũng có thể hưởng thụ ưu đãi...

- Được!

Tiếp nhận hai món đồ này, tiện tay thu vào trong trữ vật giới chỉ.

Tất cả mọi người đều suy đoán nhất định sau lưng của hắn có đại nhân vật dạy dỗ, cho nên đối với việc hắn có giới chỉ trữ vật cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.

Lại nói, luyện đan sư là nghề nghiệp cao quý, tuy rằng giới chỉ trữ vật có giá hơn mấy chục vạn, mấy trăm rất là quý giá, thế nhưng đối với bọn họ, không tính là gì.

- Âu Dương hội trưởng, tàng thư khố cao đẳng ở chỗ nào? Ta muốn đi xem...

Trương Huyền hỏi.

Mục đích chủ yếu khi hắn sát hạch luyện đan sư chính là vì đi vào tàng thư khố, hiện tại hắn đã trở thành đan sư chính thức, đương nhiên phải đi qua xem một chút.

- Ta sẽ dẫn ngươi tới đó!

Âu Dương Thành nói một câu, dẫn đầu đi về phía trước, Trương Huyền theo sát phía sau, vừa mới đi không xa thì vị đan sư lúc nãy lần nữa chạy đến.

- Trương Huyền đan sư, ngươi nên suy nghĩ một chút. Nếu như tỉ tỉ, muội muội ta không được, ta còn có dì, cũng chưa có kết hôn...

Trương Huyền lảo đảo một cái, lệ rơi đầy mặt.

Dì của ngươi...

Có thể làm tổ nãi nãi của ta đó...

Chương 123: Tìm được phương pháp giải quyết

Tàng thư khố cao đẳng của Luyện đan sư công hội cách nơi mà bọn họ luận đan không xa, đi một hồi đã đến đến trước mặt.

- Luyện đan sư công hội trong Thiên Huyền thành tổng cộng có chừng mười vị luyện đan sư chính thức. Khi những người này đều gặp phải vấn đề khó có thể giải quyết chân chính thì sẽ đến đọc thư tịch, bình thường nơi này rất quạnh quẽ, ngươi muốn xem thư tịch gì thì cứ tùy tiện chọn là được!

Đẩy cửa lớn ra, Âu Dương Thành giới thiệu.

Trương Huyền đáp một tiếng, nhìn lại vào trong phòng.

Tuy rằng Luyện đan sư công hội của Thiên Huyền quốc không quá nhiều luyện đan sư chính thức, thế nhưng thư tịch trong đó cũng không ít. Tuy rằng không sánh được mấy trăm ngàn bản trong tàng thư khố sơ đẳng, thế nhưng cũng có tới hơn vạn bản.

Tất cả đều được bày trên mười mấy tầng giá sách.

- Ngươi cứ tùy tiện xem, nếu như có gì không hiểu, có thể hỏi ta, ta ở ngay gian phòng cách đó không xa!

Âu Dương Thành tiện tay chỉ tay một cái.

- Làm phiền Âu Dương hội trưởng!

Trương Huyền cười gật gù.

- Nào có phiền gì, hiện tại ngươi cũng là luyện đan sư chính thức, có khả năng sau này ta cũng có không ít vấn đề muốn thỉnh giáo ngươi!

Âu Dương Thành nở nụ cười một tiếng, xoay người đi ra ngoài.

Hắn biết đối phương muốn tới tàng thư khố như thế, nhất định sẽ có mục đích và bí mật của mình, không tiện quấy rối.

- Tìm một chút thôi!

Thấy hắn rời đi, Trương Huyền khẽ mỉm cười, đi tới trước mặt giá sách, bắt đầu lật xem từ hàng thứ nhất.

Nếu chỉ tìm kiếm đơn thuần cũng cần tiêu tốn không ít thời gian, sẽ lỡ rất nhiều chuyện. Còn không bằng ghi tất cả những thư tịch này vào Thiên Đạo Đô Thư Quán, sau đó muốn đọc cũng sẽ thuận tiện hơn nhiều. Còn có thể học thêm một ít tri thức luyện đan.

Ào ào ào! Ào ào ào!

Trong tàng thư khố cao đẳng lại vang lên âm thanh liên tiếp lật thư tịch.

Không biết qua bao lâu, Trương Huyền ngừng lại, hai mắt tỏa sáng.

- Quả nhiên có...

Trời không phụ lòng người, quả nhiên đã khiến cho hắn tìm được thư tịch liên quan tới thể chất đặc thù và ghi chép về đan dược.

- Thiên Huyền lịch năm 373, nhi nữ Trẩm Thu quận chúa của quốc vương Trầm Lăng bệ hạ vì là thể chất thuần âm cho nên đã dùng đan dược tam phẩm Phá Âm đan, thành công kích hoạt...

- Phá Âm đan?

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Tiếp tục hướng phía dưới lật xem.

- Thiên Huyền năm 126 đã từng đồng loạt xuất hiện huyết mạch Long Tê, đan dược không có cách nào kích hoạt được, cần máu tươi của Long tê thú bôi lên toàn thân thì mới có thể kích hoạt... Thế nhưng, tỷ lệ thành công rất thấp!

Ở bên trên một quyển sách khác hắn đã đọc tới phương pháp liên quan tới việc kích hoạt huyết mạch Long Tê.

- Để xem có chính xác hay không!

Sao chép hai bản thư tịch trong tay, tinh thần Trương Huyền khẽ động, trong Thiên Đạo Đồ Thư Quán xuất hiện nội dung hắn sao chép và chỗ thiếu hụt.

- Thể chất Thuần Âm, sử dụng Phá Âm đan có thể kích hoạt. Khuyết điểm, chỉ có thể kích hoạt khoảng chừng mười phần trăm thể chất, không thể kích hoạt hoàn toàn toàn bộ lực lượng của thể chất...

- Huyết mạch Long Tê, máu của Cự Tê thú có thể kích hoạt. Khuyết điểm, chỉ có thể kích hoạt được khoảng chừng mười phần trăm thể chất, không thể hoàn toàn kích hoạt...

Nhìn thấy khuyết điểm mà thư viện nói ra, Trương Huyền không nhịn được sững sờ.

- Đều chỉ kích hoạt được mười phần trăm?

Trước đó hắn còn tưởng rằng chỉ cần có đan dược thích hợp là có thể thành công kích hoạt, không nghĩ tới chỉ có thể kích hoạt được mười phần trăm.

- Chỉ là, coi như là mười phần trăm cũng đã đủ rồi!Trương Huyền khẽ mỉm cười.

Thể chất đặc thù mạnh mẽ không gì sánh được, dù cho chỉ kích hoạt mười phần trăm thì cũng có thể khiến cho người ta tăng nhanh như gió, ứng phó với thi đấu tân sinh nho nhỏ dễ như trở bàn tay!

- Hiện tại mục tiêu chính là tìm kiếm Phá Âm đan tam phẩm và máu của Cự Tê thú!

Sau khi tìm được thứ mình muốn, Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm, lật hết các thư tịch còn lại, lúc này hắn mới đi ra khỏi tàng thư khố, đi tới gian phòng của Âu Dương Thành.

Hắn là hội trưởng Luyện đan sư công hội, muốn tìm hai thứ đồ này, e rằng cũng chỉ có hắn ta mới có thể hoàn thành được.

Lật hết tất cả thư tịch trong tàng thư khố cao đẳng của Luyện đan sư công hội, Vương Dĩnh cần dược dịch và Lưu Dương cần đan dược, trong lòng hắn cũng đã có mục tiêu đại khái, vừa vặn có thể đi nhờ mua.

- Trương Huyền đan sư!

Thấy hắn tới đây, Âu Dương Thành vội vàng đứng lên.

- Âu Dương hội trưởng, ta có chuyện có khả năng phải làm phiền ngươi một chút!

Trương Huyền cũng không phí lời, trực tiếp nói thẳng ra ý đồ đến đây:

- Ta muốn mua mấy thứ đồ, có khả năng cần hội trưởng hỗ trợ!

- Ồ? Không biết ngươi muốn cái gì? Chỉ cần công hội có, chuyện này không thành vấn đề!

Âu Dương Thành gật đầu.

- Ta cần một viên Phá Âm đan, một viên Ôn Mạch đan, một phần máu của Cự Tê thú và một phần Dưỡng Thể dược dịch!

Trương Huyền nói ra thứ mà mình muốn.

Ôn Mạch đan là thứ cho Lưu Dương dùng, tu vi hắn không đủ mạnh để luyện võ, dẫn đến kinh mạch tay phải khô héo, cần Ôn Mạch đan để ôn dưỡng.

Dưỡng Thể dịch thì chuẩn bị cho Vương Dĩnh, tuy rằng hai chân bị thương của nàng hiện đang khôi phục, thế nhưng trong vòng nửa tháng vẫn không thể khôi phục giống như bình thường được, cần loại dược dịch này ôn dưỡng mới có thể khôi phục nhanh hơn.

- Ôn Mạch đan, Dưỡng Thể dịch rất dễ tìm, ta có thể tìm tới giúp ngươi, Phá Âm đan, máu của Cự Tê thú... Có chút không dễ dàng!

Âu Dương Thành không nghĩ tới hắn vừa mở miệng đã muốn nhiều đồ như vậy, hai hàng lông mày không nhịn được nhíu lại.

- Không dễ tìm sao? Có thể được không?Trương Huyền nhìn sang.

Đã biết phương pháp giải quyết, lại không tìm được đồ vật, như vậy thật sự có chút rắc rối.

- Những thứ này công hội chúng ta không có, chỉ cần ta xin tổng bộ, chắc là có thể tìm được!

Âu Dương Thành nói.

- Vậy thì tốt...

Trương Huyền thở phào nhẹ nhõm.

- Chỉ là...

Âu Dương Thành lần nữa cau mày:

- Tổng bộ cách nơi này thực sự quá xa, coi như dùng phương pháp đặc thù, đi tới những vương quốc khác để lấy, e rằng chí ít cũng cần thời gian mười ngày!

- Mười ngày?

Trương Huyền sửng sốt một chút, tùy tiện nói:

- Cũng được, mười ngày thì mười ngày!

Cách lúc thi đấu tân sinh cho tới bây giờ còn có mười bốn ngày, sau mười ngày, coi như có chút cấp bách thì cũng coi như tới kịp.

- Được rồi, hiện tại ta sẽ xin tổng bộ, sau mười ngày là có thể tới lấy. Ôn Mạch đan, Dưỡng Thể dịch thì ta có thể lấy ra ngay cho ngươi!

Âu Dương hội trưởng cười nói.

- Được, làm phiền hội trưởng!

Trương Huyền gật gù:

- Bốn thứ này tổng cộng mất bao nhiêu tiền? Hiện tại phải giao lên hay là đợi mọi thứ có đủ mới giao?

Hắn cướp giật tên lừa đảo Dương Mặc, trong tay có tới hơn trăm vạn đồng tiền vàng, xem như cũng là phú hào một phương.

Để mua mấy loại dược liệu cho học sinh, giúp bọn họ tăng cao thực lực, chuyện này cũng không tính là gì.

Vừa vặn cũng có thể biểu hiện sự vĩ đại của người lão sư như hắn!

Chỉ là một chút tiền lẻ mà thôi, ca ca đây cũng không phải là người keo kiệt?

- Ôn Mạch đan, Dưỡng Thể dịch không đắt, hai loại gộp lại chỉ có bốn mươi vạn đồng tiền vàng!

Âu Dương Thành tính toán một chút, lại nói tiếp:

- Phá Âm đan và máu của Cự Tê thú hơi đắt, trong các loại đan dược tam phẩm đều được coi là khá cao, Cự Tê thú càng là Tiên Thiên chi thú, so man thú đầy đủ cao một đẳng cấp!

- Hiện tại ngươi là luyện đan sư, có thể hưởng thụ đặc quyền, giá bán cho ngươi sẽ ưu đãi hơn một ít, Phá Âm đan đại khái cần hai ngàn vạn đồng tiền vàng, máu của Cự Tê thú ba trăm vạn đồng tiền vàng! Như vậy đi, ta sẽ xóa đi số lẻ cho ngươi, ngươi đưa ta 2,300 vạn là được rồi!

Âu Dương Thành hạch toán một chút rồi nói.

Nói xong thấy phía đối diện không có lấy một người nói chuyện, hắn không nhịn được ngẩng đầu nhìn lại thì đã thấy chẳng biết từ lúc nào Trương Huyền đã đi ra ngoài được hơn mười mấy mét, cánh tay liên tục vung vẩy:

- Những thứ này ta chỉ thuận miệng hỏi một chút, không nên tưởng là thật nhé...

- ...

Âu Dương Thành.

Chương 124: Nghĩ biện pháp

Trương Huyền khóc không ra nước mắt!

Vốn tưởng rằng mấy thứ này nhiều nhất cũng chỉ có mấy chục vạn đồng tiền vàng, hắn có đường đường có một trăm vạn, tốn nhiều chút cũng không sao cả, thế nhưng có nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, tất cả gộp lại hơn hai ngàn vạn...

Hắn tự cho là mình nhiều tiền, thế nhưng trước con số ấy, ngay cả số lẻ cũng không tính!

Người khác đều lừa phụ thân, đây đúng là chơi khó lão sư như hắn rồi!

Vốn hắn định giúp bọn họ mở huyết mạch, bù đắp chỗ thiếu hụt, từ đó khiến cho thực lực tăng lên mạnh mẽ, một tiếng hót lên làm kinh người, thuận tiện thể hiện chút phong độ cao nhân xem thường tiền tài. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới lại tốn nhiều như vậy... Quả thực quá tốn tiền!

Sớm biết phải dùng nhiều tiền như vậy, hắn còn ra vẻ cái gì nữa chứ?

- Chi bằng... hay là thôi đi!

Cố nén thương tâm, Trương Huyền băn khoăn suy nghĩ.

Dựa vào một chút tiền này của hắn, số lẻ cũng không đủ, nhất định sẽ không mua nổi những dược liệu này. Chẳng lẽ hắn chuẩn bị thời gian dài như vậy, đi thi học đồ, lại thi luyện đan sư, cuối cùng tất cả lại trở thành công dã tràng hay sao?

Cái gì cũng không làm được?

Quan trọng là... da trâu để thổi ra thành mặt trống cũng không còn nữa, đám người Triệu Nhã cũng đều biết bản thân mình đang nghĩ biện pháp kích hoạt thể chất cho bọn họ, tăng cao thực lực. Lần này chân không tay không mà về, sau này mặt mũi mình còn để vào đâu nữa?

- Không được, nếu như bởi vì quá đắt mà từ bỏ, thực sự không phải là tác phong của ta!

Nếu như thật sự từ bỏ những thứ này, không có cách nào kích hoạt của thể chất của mấy người Triệu Nhã, muốn sau mười bốn ngày, vượt qua Lục Tầm là chuyện hầu như không thể!

Còn chưa nỗ lực đã nhận thất bại, như vậy không phù hợp với một thân phận của người xuyên việt!

Hơn nữa, làm lão sư của mấy người Triệu Nhã, là người khai sáng, quả thật hắn không làm được chuyện khoanh tay đứng nhìn, cái gì cũng mặc kệ mà không hỏi tới.

Tuy rằng vừa mới trở thành lão sư không lâu, thế nhưng loại trách nhiệm sư đạo trong lòng hắn vẫn có.

Không đủ tiền, để xem có thể nghĩ ra biện pháp hay không!

Nghĩ tới đây, Trương Huyền lần nữa trở về, nhìn về phía lão giả trước mắt rồi nói:

- Khụ khụ, Âu Dương hội trưởng, ngươi xem ta là luyện đan sư, có thể nợ tiền trước hay không. Sau đó ta sẽ lại nghĩ cách thu thập tiền trả cho ngươi?

- Cái này... không được!

Âu Dương hội trưởng lắc đầu:

- Đan dược tam phẩm, không có ai trong công hội chúng ta có thể luyện chế, cần phải đi mua, tiền này là không thể nợ...

- Nhưng... hơn hai ngàn vạn, trong thời gian ngắn ta không thể có...

Trương Huyền lắc đầu.

- Vậy thì không có cách nào, chi bằng... ngươi nghĩ biện pháp luyện đan đi, dựa vào những tri thức hiểu rõ đối với đan dược của ngươi, phương pháp kiếm tiền cũng rất nhiều.

Âu Dương Thành không nhịn được nói.

Người thanh niên trước mắt này có lượng tri thức rất lớn, đối với thuật luyện đan lại hiểu rõ rất nhiều, nếu như hắn ra tay luyện đan, tuy rằng hơn 2000 vạn nghe qua rất đáng sợ, thế nhưng một luyện đan sư cao cấp như thế muốn kiếm lời cũng không khó.

- Luyện đan có thể kiếm tiền rất nhanh? Vừa nãy các ngươi luyện chế Nhuận Huyệt đan, một viên đại khái có thể kiếm lời được bao nhiêu?

Trương Huyền không nhịn được hỏi.

- Giá của Nhuận Huyệt đan bán ra khá cao, hơn nữa không dễ luyện chế, xem như là đan dược nhất phẩm, lợi nhuận khá lớn, lẽ ra một viên có thể kiếm lời chừng năm vạn, một ngày ngươi luyện chế mười viên, không cần hai tháng là có thể kiếm được hơn hai ngàn vạn!

Âu Dương hội trưởng dùng giọng khẳng định nói.Luyện đan rất dễ kiếm tiền, nhưng cũng phải nhìn thị trường và dược liệu có đầy đủ hay không. Điều mà hắn nói chỉ là trên lý thuyết mà thôi, coi như luyện đan sư chính thức, mỗi ngày đều luyện đan, e rằng cũng phải luyện tới mức ói ra máu.

- Hai tháng?

Trên đầu Trương Huyền nổi gân xanh.

Hai tháng mới có thể thu thập đủ tiền, thi đấu tân sinh đã sớm xong rồi, khi đó món ăn cũng đã nguội.

Nếu thực sự như vậy, còn không bằng từng bước làm thực lực của bọn hắn tăng lên, cần gì phải tốn nhiều công phu như vậy làm gì.

Lại nói, bản thân hắn có lý luận trâu bò, đó là bởi vì Thiên Đạo Đồ Thư Quán, còn bảo hắn luyện dược... chắc chắn đó là điều vô nghĩa nhất.

Đừng nhìn hắn nói mạch lạc rõ ràng, nếu như thực sự động thủ, e rằng ngay cả cửa tinh luyện dược liệu thứ nhất hắn cũng không làm được.

Trước đó mọi người luyện dược hắn đã nhìn qua, nếu như không có mấy chục năm tôi luyện thì không thể hoàn thành.

- Còn có... phương pháp nào dễ kiếm tiền nữa hay không?

Hắn không nhịn được lần nữa mở miệng.

- Dễ kiếm tiền hơn sao?

Âu Dương hội trưởng lắc lắc đầu, hắn đang muốn nói không có thì đột nhiên nghĩ tới điều gì đó:

- Nếu nói trên thế giới này nghề nghiệp nào giỏi kiếm tiền nhất, đương nhiên phải kể tới danh sư, tùy tiện chỉ điểm cho người ta cũng cần giao nộp không ít phí dụng. Tuy rằng Luyện đan sư rất biết kiếm tiền, thế nhưng so sánh với nghề nghiệp này cũng kém rất nhiều.

Nghề nghiệp trong thiên hạ rất nhiều, giám bảo sư, luyện đan sư chỉ xem như là tương đối biết kiếm tiền, nhưng so với danh sư, vẫn kém quá nhiều.

Rất nhiều người trong quá trình tu luyện võ kỹ đều vây tại chỗ, tuổi thọ sắp hết mà cũng không thể đột phá, nếu như danh sư có thể chỉ điểm một câu, có lẽ bọn họ có thể phá tan huyền quan, đạt đến cảnh giới cao hơn.

Tu vi tăng lên, không những tuổi thọ tăng lên mà tốc độ kiếm tiền cũng nhanh, bởi vậy, có mấy người vì được danh sư chỉ điểm một câu cho nên không ngại bán hết gia tài, dùng hết tất cả tiền cũng sẽ không tiếc.

Vì lẽ đó, muốn kiếm tiền trong thời gian ngắn, danh sư tuyệt đối là người nhanh nhất, bất kỳ nghề nghiệp nào cũng không sánh được nổi.
Chỉ tiếc, muốn trở thành danh sư, nào có dễ dàng như vậy, cần phải trải qua vô số sát hạch, nhất định phải có học sinh của mình và đủ loại kinh nghiệm truyền thụ chương trình học và danh vọng.

Lại nói tới Trương Huyền, hắn dựa vào Thiên Đạo Đồ Thư Quán có thể ung dung giải quyết không ít vấn đề khó, nhưng nếu như không có học sinh, cũng không cách nào sát hạch danh sư được.

- Ngươi giúp ta thu gom đồ trước đi, sau mười ngày ta sẽ nghĩ biện pháp giao tiền cho ngươi!

Trong lòng khẽ động, xuất hiện một ý nghĩ lớn mật, Trương Huyền mở miệng nói.

- Được!

Âu Dương Thành cũng không biết suy nghĩ của hắn, nhưng thấy hắn bình tĩnh thận trọng, không giống như đùa giỡn cho nên gật gật đầu.

- Cáo từ!

Nói với đối phương xong, Trương Huyền đi ra ngoài.

- Nếu danh sư kiếm tiền nhanh... Vậy ta giả dạng làm danh sư... Cc phải là có thể kiếm tiền nhanh một chút hơn hay sao?

Trong lòng Trương Huyền phỏng đoán suy nghĩ trước đó của mình.

Dùng thủ đoạn bình thường, trong vòng mười ngày muốn kiếm được hơn hai ngàn vạn đồng tiền vàng, ngoại trừ đi cướp đoạt ra, hầu như là chuyện không thể!

Còn nếu như ngụy trang thành danh sư, ngược lại còn có cơ hội!

Người khác làm như vậy, một khi bị phát hiện ra, nhất định sẽ bị đánh chết tại chỗ, chung quy danh sư có học thức uyên bác, một khi nói sai sẽ rất dễ lộ ra manh mối, thế nhưng bản thân hắn thì không giống!

Nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Quán, lại thêm bản lĩnh làm cho người ta dao động kiếp trước, nếu như muốn lừa người vẫn rất là đơn giản.

Đương nhiên, cũng không tính là lừa người, Thiên Đạo Đồ Thư Quán phối hợp với Thiên Đạo thần công, nhìn ra chỗ thiếu hụt của người khác, giúp người ta thăng cấp, tuyệt đối là chuyện ung dung vui vẻ.

- Không tồi, cứ làm như thế đi!

Suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng không có gì thiếu sót, Trương Huyền không nhịn được gật gù.

Muốn nửa tháng sau chiến thắng cá cược với Lục Tầm, khiến cho tu vi của mấy người Triệu Nhã tăng nhanh như gió, như vậy nhất định phải mua mấy thứ đồ kia, cũng nhất định phải kiếm của tiền.

Mà phương pháp duy nhất có thể trong vòng mười ngày kiếm được hơn hai ngàn vạn đồng tiền vàng, cũng chỉ có phương pháp này.

- Vẫn cần phải chuẩn bị một vài thứ từ sớm. Với tuổi tác của ta hiện giờ, nếu đi ra ngoài nói là danh sư, nhất định sẽ không có ai tin, nhất định phải hóa trang một chút, ít nhất cũng phải hơn ba mươi tuổi mới được.

Danh sư giống như luyện đan sư, ngươi còn chưa hai mươi tuổi đã nói là danh sư, có lẽ còn chưa nói hết lời thì đã bị người ta dùng nước bọt phun chết rồi.

Dù thế nào cũng phải thay đổi y phục, hơn nữa còn phải thay đổi diện mạo, nếu không, sau đó sẽ có rất nhiều phiền phức, cũng rất khó làm cho người ta tin.

- Thứ hai, nếu là danh sư, đương nhiên phải có thân phận và tư thế của danh sư. Không thể chạy tới nhà người khác để chỉ điểm cho người ta được, bằng không, cũng sẽ bị người ta cho rằng là tên lừa đảo.

Kiếp trước hắn sinh sống ở trong thời đại tin tức hóa, tuy rằng chưa từng làm những chuyện như vậy, thế nhưng cũng biết không ít chuyện.

Danh sư ở thế giới này có địa vị cao như thế, nếu như giống như đi xin cơm, chạy tới nhà người khác chỉ điểm giúp người ta, lại còn đòi tiền, rõ ràng không quá thực tế.

- Ta nên làm gì đây?

Không thể chạy tới nhà người khác a, làm sao tìm được khách hàng? Làm sao có thể kiếm tiền chứ?

Trương Huyền nhíu mày.

Chương 125: Thuê phủ đệ

- Đúng rồi, trước tiên có thể tìm một nơi ở, chỉ cần có thể tạo ra tiếng tăm, nhất định người khác sẽ tới đây... Làm như vậy, không cần chạy tới nhà người khác mà vẫn có thể yên ổn kiếm tiền, còn có phong độ của thế ngoại cao nhân.

Một ý nghĩ xuất hiện trong đầu hắn.

Làm danh sư phải có cốt cách và thân phận, không thể vô duyên vô cớ chạy tới nhà người khác, đã như vậy, vậy thì cứ ôm cây đợi thỏ, chờ người ta mắc câu.

Chỉ cần có người đến, hắn tin tưởng dựa vào sự linh hoạt của bản thân, cộng thêm Thiên Đạo Đồ Thư Quán, nhất định đối phương sẽ không chạy thoát.

- Được rồi, vậy trước tiên cứ tìm một chỗ để đặt chân đã!

Cẩn thận cân nhắc một chút, hắn phát hiện ra chỉ có biện pháp này là tốt nhất. Sau khi suy nghĩ, Trương Huyền đã đưa ra quyết định.

Cứ làm như thế đi.

Có suy nghĩ cho nên hắn cũng không phí thời gian nữa. Lúc này hắn đi về phía trước, mua một chút đan dược, dược dịch có thể thay đổi dung mạo, màu da.

Tuy rằng không biết dịch dung, thế nhưng là một từ người địa cầu hắn vẫn biết hoá trang, phối hợp với những đan dược, dược dịch thay đổi màu da này, không lâu sau hắn đã từ một tiểu tử trẻ tuổi còn chưa đủ hai mươi, đã biến thành một người trung niên có khuôn mặt hơi vàng, hai hàng lông mày có ẩn chứa vẻ uy nghiêm.

Nhìn gương nửa ngày, sau khi xác nhận không có bất cứ vấn đề gì, lúc này hắn mới thoả mãn gật gù.

Hoá trang xong xuôi, hắn đi ra khỏi Luyện đan sư công hội.

- Muốn người khác tin tưởng và nghe theo, thì trước tiên phải đổi một thân y phục hào hoa phú quý...

Con người dựa vào xiêm y, ngựa dựa vào yên. Chỉ bằng vào y phục trên người hắn lúc này, nếu nói là ăn mày sẽ có rất nhiều người tin tưởng, nói là danh sư, nhất định sẽ không có ai tin tưởng, nhất định phải có đủ phái đoàn mới được.

- Phía trước có một cửa hàng mũ áo.

Đang thầm nghĩ thì lập tức nhìn thấy cách đó không xa có một cửa hàng mũ áo. Trương Huyền đi vào, không lâu sau, khi trở ra, không ngờ đã biến thành một dáng vẻ khác.

Mũ lông chồn rực rỡ, y phục hào hoa phú quý, chỉ nhìn bề ngoài đã cao quý không tả nổi.

Chỉ bằng vào một thân y phục này cũng đã tiêu tốn của hắn hai vạn đồng tiền vàng, khiến hắn đau lòng một trận.

- Coi như là đầu tư đi.

Tự an ủi một câu, đi dọc theo đường phố, chừng nửa canh giờ sau, hắn lại đi tới Thiên Vũ thương thành.

Lúc này đã xế chiều, mặt trời bất cứ lúc nào cũng sẽ hạ xuống.

Biết thời gian của mình rất gấp, hắn không có một chút do dự nào mà nhanh chân đi vào.

Muốn trong khoảng thời gian ngắn tìm được một căn nhà có thể vào ở, dựa vào một mình hắn, nhất định sẽ không xong. Thiên Vũ thương thành được gọi là nơi không có gì không bán, nhất định sẽ có tin tức về phương diện này, cũng không cần mua, chỉ cần thuê một căn nhà là được rồi.

Hắn đã tới đây một lần cho nên quen thuộc nơi này hơn không ít, đi một vòng, quả nhiên đã thấy chỗ môi giới có liên quan tới việc thuê và bán ra phòng ốc.

- Vị lão gia này, ngươi muốn mua nhà hay sao?

Thấy hắn đi vào, một ông chủ mập mạp tiến lên đón.

- Lão gia?

Trương Huyền sững sờ, lúc này hắn mới phản ứng ra, mình đã thay đổi dung mạo, nhìn qua khoảng chừng bốn mươi, không còn là một tiểu tử nữa.

Lúc này hắn mới gật gật đầu, hai tay tung một cái, ra vẻ khí chất của một lão gia, lại hạ thấp giọng, khiến cho người ta cảm thấy hắn đã có tuổi, nói:

- Ta muốn thuê một phủ đệ!

- Phủ đệ? Lão gia tới chỗ của ta thuê phủ đệ tuyệt đối là lựa chọn tốt nhất!

Hai mắt ông chủ này tỏa sáng.

Có thể thuê phủ đệ đều là người có tiền, tùy tiện báo giá tang thêm một ít cũng có thể kiếm được một khoản kha khá!
- Không biết vị lão gia này, có yêu cầu gì?

Hai mắt chẳng khác nào nhìn thấy một con dê béo lớn, ông chủ đầy cao hứng hỏi.

- Sạch sẽ, rộng rãi, đường đi tốt, tốt nhất là nhà vừa trùng tu xong, có thể trực tiếp vào ở!

Trương Huyền nói.

- Cái này...

Nghe thấy yêu cầu của đối phương, ánh mắt của ông chủ lóe lên vẻ hưng phấn, suýt chút nữa đã nhảy lên.

Không cần nghĩ, đây nhất định là một dê béo rất lớn.

Không nói đâu xa, chỉ bằng vào mấy điều kiện này, muốn giá rẻ cũng không được.

Người muốn thuê phủ đệ ở một nơi như thế thì làm sao có khả năng thiếu tiền cơ chứ?Nội tâm hưng phấn tới mức sắp gào thét, trên mặt lại ra vẻ khổ sở:

- Vị lão gia này, nơi như thế này mà ngươi nói, ở chỗ chúng ta đúng là có, chỉ là, có khả năng giá cả sẽ rất đắt...

Trước ra vẻ một chút, sau đó sẽ cố gắng bắt chẹt một hồi.

Khà khà...

- Giá cả không thành vấn đề!

Trương Huyền xua tay, ra vẻ ta không quan tâm.

Hiện tại hắn là Danh sư, nếu như tính toán chi li một chút ít tiền, quả thật cũng quá mất mặt.

- Như vậy đi, ta sẽ mang lão gia đi xem phòng, đến khi nào ngươi hài lòng mới thôi.

Nghe thấy đối phương nói vậy, miệng ông chủ này cười sắp ngoác tới mang tai, cũng không có chút do dự nào, trực tiếp đóng cửa hàng lại. Lại cầm lấy một chuỗi chìa khoá, đi ở trước mặt Trương Huyền dẫn đường.

Trương Huyền đi theo ở phía sau, cũng đi về phía trước, một lát đã đi tới trước mặt một phủ đệ rộng rãi.

- Đây là phủ đệ của một phú thương mới mua năm ngoái, kết quả tên này năm trước đã chết bệnh. Nhi tử của hắn ăn uống, chơi gái, đánh cược mọi thứ đều dính, thực sự hết cách rồi cho nên mới để phủ đệ ở chỗ chúng ta. Thuê, bán cũng được, nơi này vừa mới được trang trí mới, vị trí tốt, bố trí cũng rộng rãi, ta sẽ mang ngươi vào xem một chút.Đứng ở trước cửa phủ đệ, ông chủ nhìn qua, muốn quan sát phản ứng của Trương Huyền.

Tòa phủ đệ này là nơi sang trọng rộng rãi nhất mà bọn họ thuê, bất kể là đường xá hay là diện tích, cũng không có chỗ nào để chê trách. Mà lại được chọn là nơi đầu tiên như vậy là do hắn muốn để cho đối phương nhìn qua, nếu như không thích hợp lại đi tìm một nơi khác, một khi vừa ý, quả thực hắn sẽ phát tài.

- Vào xem một chút đi!

Trương Huyền cũng không nói nhiều.

Nếu muốn giả mạo danh sư, đương nhiên nơi ở phải có khí thế, không thể quá nhỏ, còn xài bao nhiêu tiền, không thành vấn đề.

- Được!

Thấy đối phương không từ chối, ông chủ lần nữa nở nụ cười, vội vàng mở cửa lớn ra rồi đi vào.

Tiến vào đình viện, giả sơn bể nước không thiếu gì cả, rộng rãi thoáng mát, có đủ loại thảm thực vật. Vừa mới tiến vào trong, nhất thời đã cảm thấy hoa thơm chim hót, khiến cho người ta cảm thấy thoải mái.

- Không tồi!

Đi một vòng, Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Tòa phủ đệ này đúng như hắn dự đoán, hoàn toàn có thể đi vào ở. Đồ vật bên trong không thiếu gì cả, không có những phiền phức gì khác.

Một điểm quan trọng nhất, đó là cách học viện Hồng Thiên cũng không xa lắm, chỉ có chừng gần mười phút đi bộ.

Sau khi dạy học xong trở về nơi này, cũng không làm lỡ thời gian.

- Ta chọn nó, căn phòng này thuê thế nào đây?

Vừa ý nơi này, Trương Huyền lười tiếp tục phí lời, bàn tay lớn vung lên.

- Đây là phủ đệ, trung tâm mà chúng ta thuê, cũng là phủ đệ, sang trọng nhất, tốt nhất. Nếu như lão gia thật sự muốn thuê, một tháng trả mười lăm vạn đồng tiền vàng!

Ông chủ vội vàng nói.

- Mười lăm vạn?

Trương Huyền hơi nhướng mày.

Tuy rằng hắn không biết giá thị trường thuê phòng ở trong thế giới này, thế nhưng mười lăm vạn một tháng chỉ để thuê một đình viện, thực sự giá cả có chút đắt đỏ.

Phù!

Cũng không nói lời nào, thân thể Trương Huyền khẽ động, đột nhiên bắt lấy ông chủ trước mắt.

- Vị lão gia này, ngươi muốn làm gì...

Nhìn thấy đầu ngón tay của hắn tiếng gió rít gào, giống như muốn xé nát không khí, ông chủ sợ đến mức thân thể co rụt lại, liên tiếp lui về phía sau.

Vừa mới di chuyển thì tu vi trên người cũng thể hiện ra, võ giả tam trọng Chân Khí cảnh đỉnh phong!

Tu vi không cao.

- Ồ, ta chỉ muốn nhìn tu vi của ngươi một chút mà thôi.

Bàn tay vừa thu lại, đặt ra sau lưng. Trương Huyền lần nữa nhìn về phía đối phương, hai mắt híp mắt lại:

- Ngươi nói tòa phủ đệ này, cho ta thuê mười lăm vạn một tháng? Đẩy giá cao lên gấp ba so với năm vạn một tháng, ngươi khinh ta coi tiền như rác sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau