THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1206 - Chương 1210

Chương 1206: Tìm tới Ngọc Phi Nhi (2)

Lão giả này, mặc dù thân thể hoàn hảo không chút tổn hại, thế nhưng người đã sớm chết, thân thể cũng đã bị hong khô, khô gầy như que củi.

- Chẳng lẽ... Là Ngô Dương Tử tiền bối?

Trong lòng hơi động, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu hắn.

Ở đây xuất hiện thi thể của một lão giả nhân loại... Chỉ sợ vị này, chính là người gọi là Ngô Dương Tử kia a.

Trước đó lúc ở Địa Cung ngay cả khung xương cũng không tìm được. Khi đó hắn đã có chút kỳ quái, hiện tại xem ra, thi thể đã đến nơi này, không biết làm sao lại bị đám người Ngọc Phi Nhi phát hiện ra, đồng thời cũng luôn bảo hộ ở trung tâm.

Đương nhiên, cũng có thể là thi thể bảo vệ bọn hắn, màn ánh sáng này rốt cuộc là của đám người Ngọc Phi Nhi hay là của Ngô Dương Tử để lại, hiện tại hắn cũng không phân biệt ra được.

Bên này Trương Huyền đi tới gần, lặng lẽ quan sát, trên mặt đám người Ngọc Phi Nhi trong màn ánh sáng đều ưu sầu không thôi.

- Lục công chúa, xem ra lần này chúng ta không đi ra ngoài được thật rồi!

Hình Viễn thở hổn hển, vẻ mặt trắng bệch nói.

Lồng ngực của hắn có một vết thương rất lớn, mặc dù đã phục dụng dược vật chữa thương. Thế nhưng vẫn không ngừng có máu tươi chảy ra như cũ, bộ dáng rất là dọa người.

- Đúng vậy a, có lẽ sẽ phải chết ở nơi này...

Khuôn mặt Ngô Chấn cũng rất ảm đạm.

Vốn hắn cho rằng chỉ là một thí luyện rất nhẹ nhàng, chỉ cần xác định là không phải vị trí Địa Cung mà Ngô Dương Tử đã từng ở là được. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới lại gặp nhiều khôi lỗi lợi hại như vậy!

Một đường bị đuổi, nếu không phải Ngọc Phi Nhi thân là công chúa, thủ đoạn bảo mệnh tầng tầng lớp lớp, chỉ sợ mấy canh giờ trước bọn họ đã mất mạng rồi.

- Không đi ra được cũng không sao, chí ít lựa chọn của chúng ta là đúng, nơi này thực sự là chỗ ở của Ngô Dương Tử tiền bối, hơn nữa chúng ta đã tìm được thi thể của hắn!

Ngọc Phi Nhi hừ lạnh một tiếng.

Mặc dù không đi ra được, thế nhưng nàng biết lựa chọn của các nàng là đúng!

Trương Huyền kia không phải rất đắc ý hay sao? Không phải muốn đánh cược cùng ta hay sao?

Thi thể của Ngô Dương Tử tiền bối ở đây đã nói rõ chúng ta đã tìm đúng nơi, ngươi còn có cái gì mà đắc ý cơ chứ?

- Đúng vậy a!

Hình Viễn gật gật đầu, lần nữa điều chỉnh một cái, vẻ mặt có chút chờ mong nhìn qua:

- Lục công chúa, hiện tại chúng ta đều phải chết, ngươi có thể nói cho ta biết... Ngươi có từng yêu mến ta hay không?
Thấy màn sáng càng ngày càng trở nên nhạt hơn, chuyện bị phá chỉ là vấn đề thời gian, rốt cuộc Hình Viễn không thể nhịn được nữa mà hỏi một câu.

Hắn theo đuổi nữ tử này đã được một đoạn thời gian rất dài, thế nhưng đối phương một mực không cho hắn sắc mặt tốt. Hiện giờ bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong cho nên hắn cũng không nhịn được nữa, hắn rất muốn biết chân tướng. Như vậy cho dù chết, cũng có thể nhắm mắt.

Nghe thấy hắn hỏi ra lời này, Diệp Tiền, Ngô Chấn đều có chút xấu hổ, quay mặt đi.

- Ta đã nói với ngươi rồi, trước khi ta trở thành Danh sư lục tinh, sẽ không nghĩ tới tình cảm nam nữ...

Hiển nhiên không nghĩ tới Hình Viễn sẽ hỏi câu này vào lúc này, Ngọc Phi Nhi chần chờ một chút rồi khẽ lắc đầu.

Nàng trời sinh tính tình rất mạnh, chuyên tâm muốn trở nên nổi bật, làm cho tất cả mọi người đều phải lau mắt mà nhìn. Cho nên cũng chưa từng cân nhắc qua chuyện nam nữ.

Coi như Hình Viễn theo đuổi nàng lâu như vậy, thế nhưng nàng cũng không có chút động tâm nào.

- Ta biết sẽ như vậy mà, ta không có hi vọng...

Nghe thấy đối phương trực tiếp nói như thế, Hình Viễn lắc đầu, không nhịn được cười khổ:

- Có phải ngươi thích Trương Huyền kia hay không?

- Trương Huyền? Làm sao ta lại ưa thích gia hỏa hạ lưu vô sỉ kia được chứ? Hắn quả thực chính là một tiểu nhân hèn hạ đến cực điểm!

Nhớ tới người thanh niên kia, bộ dạng và vẻ mặt hèn mọn, Ngọc Phi Nhi lập tức nghiến răng nghiến lợi.

Nàng là công chúa, kim chi ngọc diệp, thế mà đối phương dám để nàng làm tỳ nữ, bưng trà rót nước... Chỉ như vậy thì cũng thôi đi, đi tìm hắn lý luận thì hắn lại liên tục đá hai cước vào trên mông nàng!

Nàng đã từng gặp qua n gười không có phong độ, thế nhưng chưa thấy qua người không có phong độ như thế!

Nếu không phải không đánh lại hắn thì nhất định nàng đã sớm tiến lên bóp chết hắn rồi!

- Ta...

Trương Huyền đang quanh quẩn một chỗ ở bên ngoài màn ánh sáng, định tìm cơ hội cứu mọi người thì lại nghe thấy đánh giá của đối phương. Hắn không nhịn được lảo đảo một cái...

Ta chính trực như thế, thiện lương như vậy, quang minh chính đại như thế. Từ lúc nào đã biến thành hạ lưu vô sỉ, hèn hạ đến cực điểm vậy chứ?

Cổ nhân nói, chỉ có nữ tử và tiểu nhân khó nuôi!

Quả thật là như thế!

- Mắng càng hung ác thì nói rõ trong lòng càng có hắn. Ta và ngươi quen biết từ nhỏ, đến bây giờ đã hơn hai mươi năm. Thế nhưng ngươi chưa từng nhớ nhung ta như vậy. Vừa rồi ta nói, chúng ta không đi ra được, mà thứ ngươi nghĩ nhiều nhất không phải là sợ hãi, mà là đánh cược thắng...

Nghe thấy tiếng rống tức giận của nàng, Hình Viễn không những không có cao hứng mà ngược lại còn khẽ lắc đầu.

Vừa rồi hắn đã nói, lần này thực sự không đi ra ngoài được. Mà phản ứng đầu tiên của đối phương không phải sợ hãi, mà là đánh cược thắng, thắng tên Trương Huyền kia...

Từ điểm này thì hắn đã biết, hắn truy cầu nhiều năm như vậy, địa vị ở trong lòng đối phương còn không bằng gia hoả mới quen kia.

- Ta...

Ngọc Phi Nhi sững sờ.

Chẳng lẽ mình thực sự ưa thích gia hoả kia? Làm sao có thể cơ chứ?

Nàng chỉ muốn thoát khỏi thân phận tỳ nữ, đồng thời còn giáo huấn gia hỏa mặt dày, vô sỉ kia một chút mà thôi!

Trong lòng xác định lại, đang muốn nói ra thì đã nghe thấy một đạo thanh âm nhàn nhạt truyền vào màng nhĩ.

- Khụ khụ, các ngươi đừng ở chỗ này liếc mắt đưa tình nữa. Nhanh thương nghị một chút, xem nên chạy trốn như thế nào mới là vương đạo!

Nghe thấy thanh âm này, con mắt Ngọc Phi Nhi trợn tròn một cái:

- Trương Huyền?

Chương 1207: Trái tim (1)

Mới vừa gọi xong thì nàng lập tức lắc đầu, khuôn mặt đỏ lên, vội vàng lắc đầu:

- Làm sao có thể...

Bọn họ vừa đánh vừa chạy, tiến vào Địa Cung không dưới mấy cây số, hơn nữa nơi này lại có nhiều khôi lỗi như vậy. Mà tên kia lại đi tới một Địa Cung khác, làm sao lại xuất hiện ở chỗ này cơ chứ?

Nhất định là ảo giác!

Mới vừa cảm thấy mình sẽ không thích gia hỏa vô sỉ kia thì đã phán đoán ra thanh âm của hắn, còn cảm thấy hắn sẽ cứu người... Thật là mắc cỡ chết người!

- Vừa rồi ta chỉ thuận miệng hô một câu, các ngươi đều không nghe thấy... Biết không?

Gương mặt xinh đẹp phát nóng, Ngọc Phi Nhi khẽ nói.

- Khụ khụ...

Đám người Ngô Chấn liếc mắt nhìn nhau, thực sự không nhịn được nhìn lại rồi nói:

- Công chúa, có vẻ như... Chúng ta cũng nghe được có người nói chuyện!

- Các ngươi cũng nghe được sao?

Ngọc Phi Nhi sững sờ, vội vàng nhìn về hai bên phải trái. Thế nhưng chung quanh ngoại trừ hai đầu khôi lỗi vẫn đang chăm chỉ không ngừng, vẫn liều mạng công kích màn áng sáng thì đâu còn có nửa bóng người nào nữa chứ.

- Ta cũng nghe thấy, nếu như đều nghe thấy có lẽ sẽ không phải là ảo giác a...

Hình Viễn cũng gật đầu nói.

Mặc dù hắn rất chán ghét vị Trương Huyền kia, thế nhưng ở trong loại tình huống này. Đột nhiên nghe được lời nói của đối phương, trong lòng hắn vẫn cảm thấy hết sức kích động.

- Được rồi, không phải là ảo giác, ta là Trương Huyền, đặc biệt tới cứu các ngươi. Hiện đang dùng bí pháp, mới đưa được thanh âm truyền tới, bản thân còn đang ở bên ngoài...

Thấy mình đã nói chuyện mà đối phương lại không tin, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, tiếp tục truyền âm qua đó.

Hiện tại hắn là Vu hồn, một khi hiện hình, không nói tới việc sẽ hù dọa những người này, nhất định cũng sẽ bị khôi lỗi công kích, cho nên, cũng chỉ có thể truyền âm mà thôi.

- Người ở bên ngoài, thiên lý truyền âm?

Đám người Hình Viễn trợn mắt.

Loại năng lực cách nhau mấy cây số có thể truyền âm, hơn nữa còn rõ ràng như thế này, coi như cường giả Hóa Phàm bát trọng cũng rất khó làm được a!

Chẳng lẽ... Trương Huyền đã có loại thực lực này hay sao?

- Cứu thế nào? Ngươi có biện pháp gì không?

Biết Trương Huyền đã biết tình huống của bọn hắn, đồng thời cũng định tới cứu, Ngọc Phi Nhi nhẹ nhàng thở ra một hơi, không nhịn được hỏi một câu.

Mặc dù tên này rất làm cho người ta chán ghét, thế nhưng bản lĩnh thật sự không tồi một chút nào. Nếu không, cũng không có khả năng liên tục khiến cho nàng ăn thiệt thòi, lại không thể làm gì như vậy.

- Ta hết cách rồi, cho nên mới thương nghị cùng các ngươi a...

Trương Huyền truyền âm.

Hắn thật sự không có biện pháp gì khác.

Nơi này không lớn lại có chừng hơn hai mươi đầu khôi lỗi cấp bậc Thánh vực, Vu hồn của hắn còn có thể lặng lẽ không một tiếng động ra vào. Nếu như muốn cứu những người này ra ngoài, chỉ sợ còn chưa đi xa thì sẽ bị vây chặt, đến chết cũng không biết chết như thế nào.

- Thương nghị? Nếu như chúng ta có thể ra ngoài, nhất định đã sớm rời đi...

Hình Viễn nói.

Còn tưởng rằng đối phương có biện pháp nào, không nghĩ tới cũng hoàn toàn không có biện pháp gì cả.

- Như vậy đi, các ngươi nói kỹ càng tình huống cho ta nghe một chút. Khi tới đây đã gặp phải cái gì, như vậy ta cũng dễ nghĩ biện pháp. Còn nữa, vừa rồi ta đã thấy được không ít khôi lỗi, dựa theo tình huống bình thường. Có lẽ phải tới vây quét các ngươi, một lần chém giết tất cả. Làm sao tất cả đều rời đi, chỉ còn lại có hai đầu khôi lỗi ở đây công kích cơ chứ?

Trương Huyền hỏi ra nghi ngờ trong lòng.

Nếu nhiều khôi lỗi như vậy cùng nhau tấn công thì nhất định màn ánh sáng đã sớm vỡ vụn. Mà mấy người này cũng đã mất mạng từ lâu, làm sao có thể sống đến bây giờ.

Mặc dù khôi lỗi không có trí tuệ gì, thế nhưng cũng biết công kích, tựa như đầu đuổi theo hắn trước đó vậy. Hận không thể xé rách hắn thành từng mảnh nhỏ, tại sao lại dễ dàng buông tha như thế cơ chứ?

Nếu như biết nguyên nhân, sau đó lợi dụng, có lẽ sẽ có thể tìm ra được phương pháp cứu mọi người ra.

- Chúng ta vừa đi vào nơi này thì gặp được những thi nhân khôi lỗi Dị Linh tộc kia, sau đó vừa đánh vừa lui...
Diệp Tiền nói tất cả chuyện từng xảy ra từ trước tới nay một lần.

Sau khi bọn hắn từ thềm đá đi vào đã thấy thành thị dưới đấtnày, vừa mới bắt đầu vẫn còn có chút phấn chấn, ai ngờ còn chưa đi xa thì đã gặp khôi lỗi Dị Linh tộc.

Nơi này hẳn là nơi mà Trương Huyền nhìn thấy có dấu vết chiến đấu.

Ở đây, bọn hắn bị vây quét, khôi lỗi cấp bậc Thánh vực, đương nhiên bọn hắn không phải là đối thủ của chúng.

May mắn mà trên người Hình Viễn và Ngọc Phi Nhi công chúa có rất nhiều bảo vật, vừa đi vừa lui. Thế nhưng dù vậy, tất cả cũng đều bị trọng thương.

Cả đám một mực chạy trốn đến đây, lại tìm được thi thể của Ngô Dương Tử tiền bối, chạm vào cơ quan mà hắn để lại. Cho nên lúc này mới được che chở, xem như có thời gian thở dốc.

Nói cách khác, cái màn ánh sáng này thật ra là thứ mà Ngô Dương Tử tiền bối để lại, bảo vệ cho thi thể bản thân không bị Dị Linh tộc hủy diệt. Chỉ là không nghĩ tới, sau hơn hai nghìn năm lại cứu một đám vãn bối đến tìm kiếm hắn.

Chỉ là, nhìn bộ dáng của màn ánh sáng này, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ nứt toác. Coi như muốn kiên trì, cũng không kiên trì được bao lâu nữa.

- Ai nói những khôi lỗi kia không có vây quét? Vừa rồi có hơn hai mươi đầu khôi lỗi, toàn bộ đều ở nơi này. Nếu không phải có bọn chúng thì cũng không có khả năng màn ánh sáng trở nên mỏng manh như thế, chỉ là... Vì sao bọn hắn lại đi thì chúng ta cũng không biết!

Nghe Diệp Tiền nói xong, Ngọc Phi Nhi khẽ nói.

Những gia hỏa kia cũng không phải là không có vây công, mà là không phá nổi màn ánh sáng cho nên mới đi mà thôi, không biết lúc nào lại sẽ tới!

Mà bọn hắn, một khi rời khỏi màn ánh sáng thì chẳng khác nào sẽ mất đi che chở. Hiện tại át chủ bài trong tay đã được dùng hết, cho dù có người tiếp tế, muốn chạy trốn ra cũng rất khó!

- Ngươi nói vây công một lúc rồi lập tức rời đi?

Trương Huyền cau mày.

Dựa theo đạo lý, chỉ cần đám gia hỏa này kiên trì thì màn ánh sáng cũng đã bị phá vỡ, đám người Ngọc Phi Nhi sẽ khó may mắn thoát khỏi. Vì sao đến thời khắc mấu chốt, nhiều khôi lỗi như vậy lại rời khỏi, chỉ để lại hai đầu tiếp tục?

Mọi người gật đầu.

- Đại khái là rời đi lúc nào?

Trương Huyền cau mày.

- Vừa rồi, cũng là hơn mười phút trước a!

Diệp Tiền nói.

- Hơn mười phút trước? Khi đó ta và Lạc Thất Thất mới từ Địa Cung kia đi ra...

Lông mày nhíu mày, đột nhiên nghĩ đến một việc, Trương Huyền tối sầm mặt lại:

- Chẳng lẽ...

Chương 1208: Trái tim (2)

Chẳng lẽ... Đám gia hỏa này đã biết mình phá một cái Địa Cung khác, muốn đi tới cứu viện?

Nguy rồi!

Nếu như vậy, nhục thể vẫn ngồi ở thềm đá trên cửa ra Địa Cung, một khi bị phát hiện ra, còn không phải sẽ trực tiếp bị xé thành bụi phấn hay sao?

- Các ngươi chờ ở chỗ này, ta sẽ nghĩ một chút biện pháp...

Nhục thể của hắn quan trọng hơn tất cả mọi chuyện, dù sao cũng không thể để cho nó xảy ra sai sót.

Nói xong, cũng không quản mấy người này mà lập tức xoay người bay đi về chỗ cũ.

- Ai... Ai!

Thấy thanh âm của hắn biến mất, kế tiếp lại không có động tĩnh, Ngọc Phi Nhi vội vàng hô lên. Sau khi hô mấy tiếng, cũng không thấy hắn trả lời, nàng tức giận tới mức dậm chân, sắp bạo tạc.

Cái gì đây!

Nói tới cứu người, người còn không có cứu thì đã biến mất, ngươi muốn làm cái gì cơ chứ?

...

Không để ý tới đối phương đang oán trách, Trương Huyền dùng tốc độ cực nhanh, thân ảnh giống như là một cơn gió phóng về chỗ cũ.

Vừa rồi vì đề phòng đối phương phát hiện ra cho nên hắn bay rất chậm, lúc này sợ thân thể xảy ra chuyện cho nên dùng tốc độ cực nhanh, không lâu sau đã trở lại thềm đá.

- Không có khôi lỗi tới...

Trên thềm đá, nhục thể của hắn vẫn còn đang khoanh chân ngồi, cũng không có chút dị dạng nào. Đồng thời cũng không có bất kỳ dấu vết gặp phải công kích gì cả.

- Chẳng lẽ ta đã đoán sai?

Hắn còn tưởng rằng rất nhiều khôi lỗi đã biết tin tức mình phá vỡ một cái Địa Cung khác cho nên chạy tới hỗ trợ. Không nghĩ tới căn bản không phải là như vậy, Trương Huyền gãi gãi đầu, rất là xấu hổ.

- Phân thân!

Sưu!

Phóng phân thân ra, suy nghĩ một chút, lại lấy ra một cái giới chỉ trữ vật, sau đó bỏ thân thể vào trong đó.

Thân thể không có linh hồn, cũng không cần hít thở cho nên cũng không tính là sinh mệnh, có thể giống như phân thân, bỏ vào trong giới chỉ trữ vật.

Đặt vào giới chỉ trữ vật, để phân thân tùy thân mang theo, như vậy sẽ an toàn hơn không ít.

Mặc dù phân thân không quá tin cậy, có đôi khi cũng rất xấu xa. Thế nhưng Cửu Thiên Liên Thai cũng không phải là dùng để trưng cho đẹp, những khôi lỗi này có lợi hại hơn nữa, muốn giết chết hắn cũng rất khó làm được.

Để hắn chăm sóc thân thể của bản tôn, như vậy chí ít cũng có thể bảo đảm an toàn.

- Ngươi chờ ở chỗ này, ta đi vào xem những khôi lỗi kia muốn làm gì, có chuyện gì thì cũng tiện đối phó... Nói với phân thân một câu, Vu hồn lần nữa bay vào bên trong Địa Cung.

Đám khôi lỗi này đã không có đi tới một cái Địa Cung khác thì nhất định là có chuyện gì đó muốn làm. Bằng không cũng sẽ không có khả năng dừng vây quét đám người Ngọc Phi Nhi lại.

Như vậy hắn sẽ đi qua xem đám khôi lỗi kia định làm cái quỷ gì!

Bay một hồi, lần nữa đã thấy đám khôi lỗi mà hắn gặp lần đầu tiên, lúc này bọn hắn đã rời khỏi đường cái, đi tới góc “Thành trấn”.

- Đến đó làm gì cơ chứ?

Góc thành trấn không có Dạ Minh Châu chiếu rọi, có vẻ hơi tối. Chẳng qua vài đầu khôi lỗi này không có ý tứ dừng lại mà vẫn trực tiếp đi vào trong, rất nhanh đã biến mất trong bóng đêm.

- Minh Lý Chi Nhãn!

Trong mắt có từng đạo hoa văn vận chuyển, Minh Lý Chi Nhãn lấp lánh, những nơi trước đó tối đen như mực lập tức trở nên trong suốt.

Minh Lý Chi Nhãn, không chỉ có thể nhìn thấu hư ảo, bóng tối cũng không che nổi được nó.

Lần nữa nhìn thấy rõ ràng hoàn cảnh chung quanh, Trương Huyền tiếp tục đi theo.

Đám khôi lỗi này, rất nhanh đã đi ra khỏi thành trấn, đi tới gần một dòng sông.

- Hẳn là con sông ở phía trên...

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền nhướng mày.

Con sông này có lẽ là cùng một con sông ở bên trên. Thế nhưng không nghĩ tới uốn lượn xoay quanh lại chảy tới nơi này.
Chỉ là, bọn hắn không đi vây công đám người Ngọc Phi Nhi mà chạy tới gần sông làm gì?

Soạt!

Đang kỳ quái thì chỉ thấy một đầu khôi lỗi đã dẫn đầu đi vào dòng sông.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Khôi lỗi vừa tiến vào thì đã nghe thấy thanh âm cơ lò xo vang lên, lập tức ở giữa dòng sông có một cái đài lớn chậm rãi xuất hiện.

Đài lơ lửng, rất là tà khí.

Một đạo sát lục chi khí khiến cho người ta có cảm giác như đang chống cự hung thú dâng lên, khiến cho Trương Huyền không kìm lòng được thân thể trầm xuống.

- Ngay cả linh hồn cũng có thể công kích sao?

Linh hồn vội vàng vận chuyển Thiên Đạo công pháp, lúc này mới khôi phục lại, con ngươi không kìm lòng được mà co rụt lại.

Hiện tại hắn là Vu hồn, vô hình vô chất, không nghĩ tới cái đài kia cũng có thể làm cho hắn xém chút nữa đã rơi xuống, tà khí trong đó quá mạnh mẽ, có thể nói quá là kinh khủng.

Dị Linh tộc còn sống trước đó Hồng sư tìm tới so sánh với thứ này quả thực không là cái gì.

- Rốt cuộc là cái gì cơ chứ?

Hoa văn trong đôi mắt của hắn càng ngày càng nhiều, tiếp tục nhìn lại về phía đài, lập tức nhìn thấy chỗ không đúng.

Trên cái đài không lớn có một đồ vật lớn như quả dưa hấu, không ngừng nhúc nhích, chậm rãi nhảy lên, thanh âm giống như sấm rền.

- Trái tim?

Thân thể Trương Huyền run rẩy một cái.

Ở trung tâm bệ đá, không ngờ lại cúng bái một trái tim đỏ tươi!

Nơi này tại sao có thể có trái tim cơ chứ? Quan trọng nhất là... Còn đang nhảy lên!

Trong lúc hắn đang cảm thấy kỳ quái, chỉ thấy khôi lỗi thứ nhất đi vào ao nước đã đi tới trước đài rồi quỳ xuống.

Sưu sưu!

Trong lúc tim đập, linh khí trong nước hồ bị rút ra, trực tiếp rót vào trên người hắn. Khôi lỗi vừa rồi thoạt nhìn có chút hữu khí vô lực thì một lát sau đã tinh khí mười phần, lần nữa có động lực.

- Đây là... Bổ sung lực lượng?

Trương Huyền xiết chặt nắm tay.

Chương 1209: Đánh thành bánh quai chèo (1)

Người tu luyện liên tục thi triển công kích sẽ mệt bở hơi tai, không có khí lực, huống chi là khôi lỗi!

Trong cơ thể thứ này có Tụ Linh trận, dựa vào linh khí hoặc là linh thạch để vận chuyển. Nếu như tiêu hao quá lớn thì cũng sẽ mất đi năng lượng mà ngừng vận chuyển.

Khó trách đám người Ngọc Phi Nhi lại nói, trước đó có hơn hai mươi đầu khôi lỗi liên hợp tiến công các nàng. Về sau đều rời đi, hóa ra liên tục công kích màn ánh sáng làm cho bọn hắn tiêu hao sạch năng lượng. Vì vậy mới tới đây tiến hành bổ sung.

- Linh mạch trong lòng đất này hội tụ linh khí trong hơn ngàn cây số chung quanh, dùng để bổ sung năng lượng quả thực rất nhanh, thế nhưng... Cũng không có khả năng dễ dàng khiến cho khôi lỗi triệt để khôi phục như thế... Trái tim này có gì đó kỳ quái!

Khôi lỗi hấp thu năng lượng, duy trì vận chuyển, giống như người tu luyện hao hết lực lượng khôi phục lại vậy. Cũng cần thời gian tích lũy.

Chuyện chỉ trong mấy hơi thở đã triệt để khôi phục xong xuôi, thực sự quá mức quỷ dị.

Xem ra, tất nhiên có quan hệ với trái tim này.

Trong nước sông duy trì linh khí lại có chứa đựng một khỏa trái tim ngập sát lục chi khí, Trương Huyền càng nhìn càng cảm thấy kỳ quái, từ trên sống lưng toát ra mồ hôi lạnh.

Thực sự quá quỷ dị!

Cô cô cô cục cục!

Trong lúc đang nghi hoặc thì lại một Dị Linh tộc đi tới, nương theo trái tim nhúc nhích, tên này cũng khôi phục lại khí lực, tinh khí.

- Nguy rồi...

Nhìn thấy khôi lỗi đi tới liên tiếp khôi phục thể lực, trong lòng Trương Huyền lập tức cảm thấy nặng nề.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, những khôi lỗi này sẽ rất nhanh khôi phục lại. Đến lúc đó lại đi công kích đám người Ngọc Phi Nhi, đám người các nàng hẳn sẽ phải chết không nghi ngờ!

- Nhất định phải cứu bọn họ ra trước khi đám khôi lỗi này hoàn toàn khôi phục thể lực, trực tiếp chạy trốn!

Xiết chặt nắm tay.

Đám người kia, toàn bộ đều ở đây để khôi phục thể lực, đây là một cơ hội tốt, một khi bỏ lỡ. Chờ tới khi toàn bộ bọn hắn quay lại, khi đó còn muốn cứu người sex không khả năng!

- Thế nhưng... coi như nhiều khôi lỗi như vậy vắng mặt thì bên kia vẫn có hai người ở lại, ta cũng không chiến thắng nổi...

Coi như chỗ kia chỉ có hai đầu thì cũng không phải là số lượng mà hắn có thể chống lại. Lại nói, một khi chiến đấu, tất nhiên sẽ gây ra năng lượng ba động, chỉ sợ còn chưa có chạy trốn thì đã bị các khôi lỗi khác kia vây quanh. Đến lúc đó, coi như muốn chạy trốn, cũng không thể ra sức được.

Hắn có thể chém giết đầu khôi lỗi trước đó là bởi vì có Lạc Thất Thất phối hợp, còn mượn bảo vật luyện khí như Hồng Viêm đỉnh. Hiện tại tiểu Thất và thứ này đều vắng mặt, muốn giết hai đầu... Hầu như là không có cách nào làm được a!

Nói cho cùng, thực lực của hắn vẫn quá thấp.

- Đúng rồi, có thể làm như vậy...

Xoa xoa mi tâm, đang không biết nên làm sao bây giờ thì đột nhiên tinh thần khẽ động, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu hắn.
Cẩn thận cân nhắc một lần, hai mắt càng ngày càng sáng, tinh thần khẽ động, trực tiếp bay về chỗ cũ. Một lát sau, hắn một lần nữa bay trở về.

Lần này, đồng thời hắn cũng không có đi tới tế đàn chỗ đám người Ngọc Phi Nhi đang ở mà là tìm một nơi không có khôi lỗi rồi dừng lại, tinh thần khẽ động, phân thân xuất hiện ở trước mắt hắn.

Vừa rồi trở về hắn đã dùng giới chỉ trữ vật kéo phân thân đi qua đây.

Ngay sau đó tinh thần lần nữa khẽ động, một thi thể cao lớn lập tức xuất hiện ở bên cạnh hắn, là đầu khôi lỗi trước đó hắn giết ở Địa Cung bên kia.

- Vu hồn nhập thể!

Hít sâu một hơi, Trương Huyền thấp giọng hô trong lòng.

Sưu sưu!

Vu hồn lập tức chui vào trên người khôi lỗi đang nằm dưới đất.

Những khôi lỗi này giống như Vô Hồn Kim Nhân lúc trước vậy, thuộc về luyện chế từ người sống, muốn dung hợp cũng không tính là quá khó khăn.

Chỉ là sát lục chi khí trong đó quá thịnh, cũng chỉ có Thiên Đạo Vu hồn như hắn mới có thể đi vào.

Đổi lại là Vu Hồn sư khác, chỉ sợ còn chưa tới gần thì đã bị đánh tan hồn phách, tử vong tại chỗ rồi.

Kẽo kẹt!

Hồn phách chui vào trong thân thể, khôi lỗi vốn đang nằm dưới đất lắc lư một cái, giãy dụa rồi đứng lên.

- Quả nhiên có thể thực hiện được... Khẽ cười một tiếng, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Vừa rồi hắn đang cân nhắc nên cứu người như thế nào thì đột nhiên nhớ tới bên trong giới chỉ trữ vật của hắn còn có cỗ thi thể này.

Mặc dù cỗ khôi lỗi này đã bị bổ đầu xuống, thế nhưng hẳn là có thể dung hợp linh hồn. Mà chỉ cần linh hồn phụ thể thì đã có thể hành động giống như trước đây, có lẽ sẽ có thể lừa gạt được đối phương, thừa cơ cứu người đi.

Khôi lỗi bị Vu hồn phụ thể, xoay người từ dưới đất nhặt lấy cái đầu, lại đặt ở trên cổ, lại nhìn quanh một vòng. Sau khi thích ứng một chút, phát hiện ra muốn đi lại hoàn toàn không có vấn đề, lúc này hắn mới mang theo vẻ mặt hưng phấn đi đến tế đàn.

Mới vừa đi vài bước thì phanh, đầu đã đâm vào trên một cái xà ngang cách đó không xa, đầu lăn ra thật xa.

Trương Huyền luống cuống tay chân chạy tới, lần nữa nhấc đầu lên, gắn lên trên cổ.

Vu hồn chui vào khôi lỗi quả thực khiến cho người ta nhìn không ra thật giả, khuyết điểm duy nhất chính là lúc trước hắn đã cắt bỏ đầu của đối phương. Cho nên cái đầu này có chút không ổn định, vừa đi một bước đã rơi mất.

- Đành phải giữ a...

Thấy đầu càng đi thì càng rung lắc, bất cứ lúc nào cũng sẽ để lộ ra manh mối. Hắn bất đắc dĩ xòe bàn tay ra, một tay đỡ lấy đầu, sau đó lại nhanh chân đi về phương hướng tế đàn.

Vừa rồi từ nơi ẩn nấp cho tới tế đàn đã không xa, không lâu sau hắn đã đến gần.

- Xong...

Đám người Ngọc Phi Nhi đang ngồi ở tại chỗ chờ mong Trương Huyền tới cứu người thì đã thấy một đầu khôi lỗi đang ôm đầu đi tới, vẻ mặt tất cả đều trầm xuống.

Hai đầu khôi lỗi luân phiên công kích đã khiến hco màn ánh sáng bất cứ lúc nào cũng sẽ nứt toác. Nếu như lại có một đầu tới, nhất định sẽ không kiên trì nổi!

Chỉ là dáng dấp của khôi lỗi này có chút cổ quái, không nói tới việc đầu không đứng đắn mà lại còn dùng một cái tay để vịn, thoạt nhìn rấ tlaf quỷ dị.

Khôi lỗi nghiêng đầu rất nhanh đã tới gần, vỗ vỗ bả vai của hai đầu khôi lỗi đang tấn công.

Hai đầu đang tấn công ngừng lại, hai con mắt trợn trừng.

Rống!

Khôi lỗi nghiêng đầu chỉ về phía sau, ngay sau đó đám người Ngọc Phi Nhi đã thấy dưới ánh sáng của Dạ Minh Châu chiếu rọi cách đó không xa có một đạo thân ảnh nhân loại đang rón rén đi tới bên này.

- Là... Trương sư!

Thấy rõ ràng bộ dáng của bóng người, tất cả mấy người đều rất là sốt ruột.

Bọn họ đã gặp kẻ ngốc, thế nhưng chưa từng thấy qua người ngốc như thế a.

Chương 1210: Đánh thành bánh quai chèo (2)

Ngươi đã muốn cứu người, bất kể nói thế nào cũng phải che giấu dấu vết a!

Trực tiếp từ dưới bóng của Dạ Minh Châu đi tới gần, đây không phải là chờ bị phát hiện hay sao?

Mấu chốt nhất là, bị đầu khôi lỗi nghiêng đầu này phát hiện ra, còn không trốn đi, còn mang theo vẻ mặt ngốc nghếch đi tới, ngươi đang ngại chết không đủ nhanh hay sao?

Ngươi không phải đi cứu người, mà là đang đi chịu chết a!

Rống!

Suy nghĩ còn không có kết thúc thì hai đầu khôi lỗi cũng đã phát hiện ra Trương Huyền. Cả hai tức giận đến mức nổi giận rống một tiếng, một đầu trong đó bàn chân đạp mạnh lên trên mặt đất, bỗng nhiên chạy qua chỗ hắn.

Đối mặt với công kích, Trương Huyền bị dọa đến mức biến sắc, vừa mới chạy trốn thì đã bị khí thế tập trung lại. Dù làm thế nào cũng không trốn được, bị một quyền của khôi lỗi đánh trúng đầu.

Phanh!

Khuôn mặt biến thành một tấm bánh rán, thân thể nặng nề ngã xuống trên mặt đất.

- Trương sư...

- Trương Huyền...

Không nghĩ tới người còn chưa đến gần thì đã bị đánh bể đầu, thân thể tất cả đám người Hình Viễn, Ngô Chấn run rẩy một cái, thiếu chút nữa đã ngất đi.

Vừa rồi đối phương còn nói muốn đi qua cứu người, kết quả vừa mới lộ diện một cái đã bị đánh chết...

Không phải ngươi muốn tới cứu người, mà là đến tìm cái chết a?

- Ngươi không phải... lợi hại hay sao? Ta còn chưa có thắng đánh cược a, ngươi không thể chết...

Hai mắt Ngọc Phi Nhi ửng hồng, lên tiếng rống to.

Đây rốt cuộc là cái gì chứ!

Không phải ngươi bắt nạt ta rất dễ hay sao?

Làm sao vừa gặp khôi lỗi như thế, ngay cả một chiêu cũng không có chống lại thì đã bị đánh bể đầu, ngươi có thể mạnh mẽ hơn một chút hay không?

Tu luyện ở Hóa Thanh trì làm cho bản thân luyện thành thi thể, vốn nàng cho rằng đối phương sẽ trở nên thông minh hơn một chút. Kết quả, người còn chưa có cứu được thì đã bị đánh bể đầu?

Mấy người khổ sở, thương tâm, khôi lỗi dùng một quyền đánh nổ đầu Trương Huyền khẽ lắc đầu, không tiếp tục để ý tới gia hỏa đã chết mà lập tức xoay người quay trở về.

Còn chưa đi xa thì đã thấy khôi lỗi nghiêng đầu tiếp tục chỉ về phía sau hắn.

Khôi lỗi nhướng mày, vừa quay đầu, chỉ thấy tên vừa rồi, chẳng biết từ lúc nào đã một lần nữa đứng lên. Trên cổ mang theo cái đầu dẹt như là bánh, không ngừng lay động ở bên trong ánh sáng yếu ớt, mặc dù run run rẩy rẩy, thế nhưng vẫn đứng không ngã. - A?

- Cái này...

Đám người Hình Viễn, Ngô Chấn đang đau lòng, tất cả đều há hốc miệng, mở to hai mắt ra nhìn.

Đầu đã dẹp thành như vậy, ngươi còn có thể đứng lên, ngươi... Chúng ta không có nhầm đó chứ?

- Hắn... Không chết?

Đôi mắt thanh tú của Ngọc Phi Nhi cũng trợn tròn, triệt để choáng váng.

- Chẳng lẽ... Lại là xác chết vùng dậy?

Môi đỏ run rẩy, nàng không nhịn được nói.

Trương sư này lần trước ở trong Hóa Thanh trì đã lừa dối qua một lần, thừa dịp nhóm người mình không chú ý mà lặng lẽ bò vào ao nước. Không phải lần này sẽ lại như thế, đầu bị đánh phát nổ... Lại còn xác chết vùng dậy rồi đứng lên a!

Xác chết vùng dậy một lần cũng đã làm cho người ta cảm thấy quái lạ, không rõ ràng cho lắm, thế mà lại liên tục hai lần...

Nhà ngươi mở cửa hàng xác chết vùng dậy hay sao?

- Rống?

Mọi người choáng váng, vẻ mặt khôi lỗi càng ngây ngốc, sau đó hắn cắn răng xoay người đi tới, đá ra một cước.
Một cước đạp tới, ngực Trương Huyền “Xác chết vùng dậy” lập tức xẹp đi, lần nữa bay ngược ra, mắt thấy không sống được nữa.

Thấy lần này đã giết chết không sai biệt lắm, lúc này khôi lỗi mới hài lòng gật đầu. Vừa mới chuyển thân muốn rời đi thì lại lần nữa nhìn thấy khôi lỗi có cái cổ xiêu vẹo dùng vẻ mặt hoảng sợ chỉ về phía sau.

Vội vàng xoay người, quả nhiên lại nhìn thấy bóng người ngực xẹp xuống lại lần nữa đứng lên, hai tay cắm ở trên lưng, giống như không có việc gì vậy.

- Ah ah ah...

Đám người Ngọc Phi Nhi, Hình Viễn đã khổ sở khó chịu nỗi, mỗi một người đều hung hăng bạt tai mình, cảm thấy có phải mình đã nhìn lầm hay không.

Cái này, con mẹ nó là tình huống gì đây?

Đầu biến thành bánh rán không chết thì cũng thôi đi, thế nhưng ngực đã biến thành trang giấy, còn có thể đứng lên... Ngươi đang chơi đùa chúng ta sao!

Hô!

Không nghĩ tới liên tục tiến công hai lần mà tên này chưa chết, khôi lỗi cũng tức giận oa oa kêu loạn. Lại một lần nữa chạy qua, quyền đấm cước đá một hồi.

Bản thân Trương Huyền đã bị trọng thương cho nên đâu còn chịu nổi nữa, lập tức bị đánh cho tới mức hoàn toàn thay đổi.

Đầu thiếu đi nửa bên, thân thể đã biến thành một tấm mỏng, xương đùi, xương tay cũng bị giẫm nát bấy.

Thấy tên này bị đạp thành thịt nát, lúc này khôi lỗi mới thở phào nhẹ nhõm, dùng vẻ mặt hài lòng lần nữa xoay người lại, đi về chỗ cũ.

Hắn còn chưa đi xa thì lại lần nữa nhìn thấy khôi lỗi nghiêng đầu chỉ về phía sau hắn.

Khôi lỗi này tức giận tới mức oa oa kêu loạn, hắn bỗng nhiên quay đầu, quả nhiên lại nhìn thấy bóng người bị đạp cho biến dạng chẳng biết từ lúc nào lại đứng thẳng lên, hai tay cắm ở trên lưng, bên trong đôi mắt chen chúc, ở chung một chỗ dường như có vẻ chế giễu.

- Ta, con mẹ nó...

- Đây quả thật là Trương sư hay sao?

- Con mẹ nó, đánh thế nào cũng không chết?

- Không phải ta đang nằm mơ đó chứ?

Đám người Ngọc Phi Nhi, Hình Viễn, Ngô Chấn, Diệp Tiền càng ngây ngốc, tất cả đều cảm giác sắp phát điên rồi.

Khôi lỗi đã dùng nhiều tuyệt chiêu như vậy, mỗi một chiêu đều trí mạng. Đầu bị dánh nổ, nói là xác chết vùng dậy, hiện tại thân thể cũng đã vặn vẹo thành bánh quai chèo, lại không có một chút hình người nào. Thế mà vẫn còn có thể một lần nữa đứng lên, chỉ sợ cũng không phải đơn giản là xác chết vùng dậy như vậy a!

Ngươi đã gặp qua tình huống thi thể đã biến thành như vậy mà còn có thể đứng lên sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau