THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1201 - Chương 1205

Chương 1201: Ngũ Diệu Kim Thân (1)

Vừa rồi ngón tay hắn đã tiếp xúc với bản Ngũ Diệu Kim Thân này, thư viện đã tạo ra nội dung, đối với hắn, chuyện nhìn hay không nhìn cũng không sao cả.

Vốn hắn cho rằng, quyển thư tịch này có cấp bậc cao như vậy, nhất định sẽ càng thâm ảo. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, vừa mở ra thì lại thấy nó có tròn bảy mươi tám chỗ thiếu sót...

Sớm biết thứ này rác rưởi như thế thì hắn còn chạy tới làm cái rắm a. Còn không bằng quay về Huyễn Vũ đế đô sưu tập còn hơn.

Chỉ cần công pháp luyện thể đủ nhiều, như vậy nhất định hiệu quả sẽ tốt hơn nhiều!

Thua thiệt lớn!

Vẻ mặt hắn rất là buồn bực.

Chỉ là, bây giờ có nói cái gì đã muộn rồi, hắn đành phải lắc đầu, đi tới gần khôi lỗi, bàn tay chộp ra một trảo, thu nó vào giới chỉ trữ vật.

Mặc dù tên này đã bị chém đầu, biến thành phế phẩm. Thế nhưng toàn thân đã được luyện chế tới mức không gì không phá, tuyệt đối là đồ tốt thực sự.

Thu lại sau đó đi nghiên cứu một chút, nhìn xem có thể đề luyện ra một chút quặng quý hiếm hay không.

Đi ra đại sảnh, đi tới thạch thất nhỉ thì Lạc Thất Thất đã thu lại trường kiếm của nàng. Sau đó hai người dọc theo cầu thang đi lên, lần nữa đi tới gần Đoạn Long Tỏa.

Ngón tay của Trương Huyền dọc theo Đoạn Long Tỏa lục lọi nửa ngày, dựa theo phương vị bên trên thư tịch ghi lại, nhẹ nhàng nhấn một cái.

Răng rắc!

Thanh âm khóa lò xo khởi động vang lên, ngay sau đó Đoạn Long Tỏa đã lắc lư một cái.

- Được rồi sao?

Ánh mắt Lạc Thất Thất sáng lên, đưa tay đẩy tới, kết quả, vẻ mặt nàng chợt đỏ bừng, nham thạch phía trên lại không động đậy một chút nào.

Trương Huyền cau mày.

Lạc Thất Thất có thực lực Hóa Phàm lục trọng Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, lực lượng toàn thân đã vượt qua 620 vạn đỉnh. Khi Đoạn Long Tỏa khóa kín, không mở ra thì cũng thôi đi, hiện tại cơ quan đã được mở ra, làm sao còn không đẩy được cơ chứ?

- Để ta thử một chút!

Đi tới gần, Trương Huyền nhướng mày, hai tay phát lực.

Ầm ầm!

Thân thể, hồn lực, chân khí, gộp chung vào một chỗ, lực lượng vượt qua hơn chín trăm vạn đỉnh ầm ầm tuôn ra, toàn bộ đều gia trì lên bên trên Đoạn Long Tỏa.

Sưu!

Cánh cửa lớn phía trên vẫn không nhúc nhích tí nào như cũ, giống như đã dính vào mặt đất phía trên vậy.

- Cái này...

Trương Huyền ngơ ngác:

- Không phải là... Cái đồ chơi này qua hơn hai nghìn năm đã hỏng rồi đó chứ?

Dựa theo thư tịch mà Ngô Dương Tử để lại, chỉ cần mở ra cơ quan thì sẽ có thể đẩy được Đoạn Long Tỏa ra, làm sao... Hắn phí sức lực lớn như thế mà ngay cả một chút tác dụng cũng không có a?
Dừng a!

Nếu quả thật hỏng, như vậy hắn khóc không ra nước mắt.

Đoạn Long Tỏa, ngay cả Thánh vực cũng khó mà phá vỡ, huống chi là bọn hắn?

Đường ra duy nhất, chẳng lẽ... Cứ như vậy biến mất hay sao?

- Phía trên này có ghi chép, coi như cơ quan khóa lò xo của Đoạn Long Tỏa mở ra thì cũng không phải có thể đẩy ra được. Cần lực lượng thân thể thuần khiết thì mới có thể làm được, một khi chân khí tham gia, cơ lò xo sẽ tự động khóa kín...

Lấy ra luyện khí truyền thừa của Ngô Dương Tử, lại lật một lần, Lạc Thất Thất nói.

- Lực lượng thân thể thuần khiết?

Trương Huyền có chút sững sờ.

- Đúng vậy, Đoạn Long Tỏa là do cơ quan và trang bị đặc thù biến thành, đối với chân khí rất là mẫn cảm... Nếu Ngô Dương Tử lão sư đã để lại hậu chiêu thì nhất định sẽ không muốn để cho Dị Linh tộc phát hiện ra. Dị Linh tộc có sát lục chi khí đặc thù, tuy rằng khác chân khí thế nhưng lại giống nhau đến mức kỳ diệu. Một khi cỗ khí tức này truyền lại thì nó sẽ tự động khóa kín, coi như bọn họ biết đó là cơ quan thì cũng không mở ra được!

Lạc Thất Thất nói.

- Ah!

Ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

Tên Ngô Dương Tử này có nhiều âm mưu như vậy, còn lại chết dư nghiệt Dị Linh tộc. Cho nên chuyện thiết kế ra cơ quan như vậy quả thật là có khả năng.

Nếu quả thật có Dị Linh tộc lấy được truyền thừa của hắn, coi như biết rõ có đường ra có thể rời khỏi thì cũng không đi được, nhất định sẽ buồn bực tới chết.

- Thử lại lần nữa!

Đã có suy đoán, Trương Huyền thu lực lượng linh hồn và chân khí, bắp thịt toàn thân nhúc nhích, bỗng nhiên đẩy tới phía trước.
Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Đoạn Long Tỏa phát ra thanh âm trầm muộn, chỉ có điều, vẫn không mở ra được như cũ.

- Lực lượng của ta chưa đủ!

- Để con tới giúp người!

Lạc Thất Thất đi tới, hai người đồng thời đẩy về phía trước. Chỉ là cũng phát hiện ra không có cách nào đẩy ra được.

Nói cách khác, lực lượng nhục thể của bọn hắn gộp chung vào một chỗ, vẫn không đủ như cũ.

Chỉ là, rất rõ ràng Đoạn Long Tỏa đã không giống như trước đó nữa. Không còn là không nhúc nhích tí nào, nói cách khác, mạch suy nghĩ của bọn họ đã đúng, chỉ thiếu lực lượng mà thôi.

- Mặc dù không có đẩy ra, thế nhưng quả thực cơ lò xo không có khóa chết, hiện giờ... phương pháp duy nhất chính là, mau chóng tăng lực lượng thân thể lên!

Trương Huyền nhíu mày.

Kỳ thật Trương Huyền có thể triệu hoán phân thân ra, để cho hắn phối hợp với bản tôn, hẳn là có thể mở ra, chỉ là... Phân thân thần kỳ, hắn còn không muốn để cho người khác biết được.

Một khi biết chuyện này, không nói tới chuyện có khả năng chuyện Dương sư sẽ bị bại lộ, ngay cả chuyện tu luyện Vu hồn cũng sẽ không dấu được nữa.

- Tăng lực lượng thân thể lên? Lão sư có ý là... Tu luyện Ngũ Diệu Kim Thân hay sao?

Lạc Thất Thất sững sờ.

- Ừm! Có khả năng chuyện này cũng là khảo nghiệm của Ngô Dương Tử tiền bối, nếu như ngay cả Ngũ Diệu Kim Thân cũng không tu luyện được. Cái gọi là luyện chế Thánh khí, nhất định cũng là lời nói dối, nói suông... Đã như vậy, còn không bằng ở lại chỗ này cùng hắn!

Trương Huyền phân tích nói.

Không thể không nói, vị Ngô Dương Tử tiền bối này đã tính tứi tất cả mọi chuyện.

Tâm tư cẩn thận khiến cho người ta phải giận sôi.

Suy nghĩ một chút cũng phải giật mình, có thể thiết kế ra cơ quan tinh diệu như thế, lại có thể lừa đối nhiều Dị Linh tộc tới chết như vậy, vị Luyện khí đại tông sư này đã sớm tính toán không bỏ sót một chút nào.

Nếu không, cũng không có khả năng là người cười đến cuối cùng, đã sớm bị Dị Linh tộc giết rồi.

- Hiện tại tu luyện hay sao?

Vẻ mặt Lạc Thất Thất rất là xoắn xuýt:

- Luyện thể không phải là chuyện một ngày, cần mấy năm tu hành không gián đoạn, chẳng lẽ chúng ta phải bị vây ở nơi này rất nhiều năm hay sao?

Luyện thể giống như tu luyện chân khí vậy, thuộc về một loại hệ thống tu luyện, không có mấy năm, mấy chục năm ngày đêm khổ tu. Nếu muốn tiến bộ là chuyện gần như không có khả năng hoàn thành.

Tu luyện mới có thể đi ra được... Như vậy cần phải đợi tới ngày tháng năm nào chứ?

Sẽ không thực sự bị vây chết ở chỗ này đó chứ?

Chương 1202: Ngũ Diệu Kim Thân (2)

- Trên người ngươi, ngoại trừ... Ngũ Diệu Kim Thân, còn có công pháp luyện thể nào khác nữa không?

Thấy nàng cau mày, không biết làm sao bây giờ, lúc này Trương Huyền chần chờ một chút rồi hỏi.

- Công pháp luyện thể khác sao? Đúng là con có không ít, nhưng... Cấp bậc đều không phải quá cao, cũng chẳng mạnh mẽ cho lắm!

Không biết lão sư hỏi chuyện này để làm, Lạc Thất Thất sửng sốt một chút rồi nói.

Nàng thân là Luyện Đan sư ngũ tinh và Luyện Khí sư, yêu cầu đối với thân thể cũng cực cao. Bởi vậy, những thứ này nàng có không ít. Chỉ là cấp bậc đều không cao, kém xa Ngũ Diệu Kim Thân.

- Lấy toàn bộ ra cho ta xem một chút!

Chỉ là thuận miệng hỏi một chút, không nghĩ tới nàng lại thật sự có, ánh mắt Trương Huyền sáng lên.

- Vâng!

Biết lão sư nói như vậy, nhất định là có mục đích của mình, Lạc Thất Thất cũng không hỏi nhiều mà cổ tay khẽ đảo. Một đống thư tịch rơi vào trên thềm đá, lít nha lít nhít ước chừng hơn mấy trăm quyển.

- Nhiều như vậy...

Vốn hắn còn tưởng rằng đối phương có mười mấy bản đã là tốt lắm rồi. Không nghĩ tới lại có nhiều như vậy, ánh mắt Trương Huyền sáng lên, vội vàng tiến tới chạm vào từng quyển từng quyển.

- Kỳ thật... Là một đồng học sưu tập hộ con. Lần trước khi khảo hạch Luyện Khí sư ngũ tinh, thể chất của con không đủ, cho nên mới tìm nhiều như vậy...

Lạc Thất Thất có chút xấu hổ.

Ngọc Phi Nhi công chúa điêu ngoa như vậy mà cũng có người theo đuổi, nàng có dung mạo như thế cho nên đương nhiên cũng không thiếu.

Lần trước nàng khảo hạch Luyện Khí sư ngũ tinh thất bại, một học trưởng theo đuổi nàng tới từ Luyện khí học viện sưu tập rất nhiều pháp quyết luyện thể rồi đưa tới cho nàng.

Nàng luôn muốn trả lại cho đối phương mà cũng không tìm được cơ hội, giờ phút này lão sư cần, cho nên nàng mang ra hết.

- Không sai...

Rất nhanh trăm quyển thư tịch đã được thu thập hoàn toàn, Trương Huyền đứng dậy, tinh thần khẽ động.

Sưu!

Thư viện xuất hiện thêm một bản Ngũ Diệu Kim Thân mới tinh, hắn tiện tay lật ra.

Bên trong viết đầy nội dung lít nha lít nhít, thế mà chỉ có bốn điểm thiếu sót.

- Quá tốt rồi...

Hắn khẽ cười một tiếng.

Mới vừa rồi hắn còn đang buồn bực, bản Ngũ Diệu Kim Thân này quá nhiều chỗ thiếu sót không thể tu luyện. Thế nhưng không nghĩ tới những công pháp luyện thể mà Lạc Thất Thất sưu tập lại có thể nhẹ nhõm bù đắp cho nó. Mặc dù còn có bốn điểm thiếu sót, thế nhưng muốn tu luyện cũng nhanh hơn so trước đó!

Có thứ này, hắn hoàn toàn có thể trong vòng một canh giờ khiến cho thân thể trở nên vô cùng cường đại!

- Về đại sảnh trước!

Thềm đá chật hẹp, không tiện cho tu luyện, cho nên hai người một lần nữa quay về đại sảnh, hai người đồng thời ngồi ở dưới đất, bắt đầu tu luyện. Biết ý tứ của lão sư, Lạc Thất Thất tiện tay lật ra Ngũ Diệu Kim Thân.

- Ngũ Diệu Kim Thân, cũng không phải là thứ do ta sáng chế ra, mà là thứ lấy được từ bên trong một di tích cổ. Tổng cộng có ngũ trọng, được gọi là Ngũ Diệu. Sau khi đạt thành, thân thể lấp lánh, hình thành ánh sáng ngũ sắc, uy lực vô song... Ta cũng chỉ tu luyện đến tam diệu chi cảnh mà thôi!

Tờ thứ nhất có viết giới thiệu.

Nhìn một hồi, Lạc Thất Thất không tự chủ được có chút bội phục.

Không thể không nói, người có thể sáng chế ra bộ công pháp này, quả thực là một thiên tài.

Nàng ở trong Danh sư học viện cũng đã gặp qua không ít thiên tài và Danh sư lợi hại. Cũng đã nghe qua không ít công pháp luyện thể cường đại, dường như cũng không có một bản nào có thể so sánh cùng với bản công pháp này!

Chỉ là, mạnh mẽ thì đúng là mạnh mẽ, thế nhưng muốn tu luyện quả thực cũng rất khó thành công.

Không nói đâu xa, sau khi đi tới nhị diệu cũng không phải là khổ tu là có thể hoàn thành, còn cần đủ loại tài liệu phụ tá.

Mặc dù trên người nàng có không ít đan dược và dược liệu, thế nhưng rất rõ ràng đều không phù hợp với điều kiện.

- Được rồi, trước tiên không quản nhiều như vậy, luyện thành đệ nhất diệu để rời khỏi ở đây rồi lại nói...

Không đi nghĩ tới chuyện khác nữa, nàng lật nội dung đệ nhất diệu ra.

- Tu luyện trọng này cần hội tụ lực lượng toàn thân, thiên tư tốt thì đại khái hai năm là có thể đạt đến đại thành, thiên tư yếu thì ít nhất cũng phải mất mười năm!

Dòng đầu tiên đã viết một câu nói như vậy.

- Hai năm?

Khóe miệng Lạc Thất Thất giật giật một cái.

Bị giam ở đây hai năm, đoán chừng toàn bộ học viện sẽ cho rằng nàng đã chết rồi! Mấu chốt ở đây là thiên tư tốt, vạn nhất một hai năm không làm được, chẳng phải bọn hắn sẽ phải bị nhốt ở đây mười năm hay sao?

- Càng nghĩ càng loạn, phải nhanh tu luyện, tranh thủ sớm ngày luyện thành một chút. Như vậy mới có thể sớm ngày rời khỏi!

Lắc đầu, dứt bỏ suy nghĩ lung tung trong đầu, lại cắn răng, Lạc Thất Thất bắt đầu căn cứ theo pháp quyết đệ nhất trọng mà tu luyện. Không biết qua bao lâu, mới vừa nhớ nội dung, định lý giải rồi tu luyện thì đã thấy Trương sư ở cách đó không xa đã đứng dậy.

- Đi!

- Đi đâu cơ?

Lạc Thất Thất sững sờ.

Nàng còn chưa bắt đầu tu luyện, đối phương gấp gáp như vậy làm gì cơ chứ?

- Rời khỏi ah, ngươi không muốn đi sao?

Trương Huyền nhìn qua.

- Con...

Vẻ mặt Lạc Thất Thất rất là cổ quái:

- Đương nhiên là muốn đi, thế nhưng... không phải chúng ta không đẩy Đoạn Long Tỏa ra được, cho nên mới đặc biệt tới đây tu luyện hay sao? Đệ nhất trọng của Ngũ Diệu Kim Thân, con vừa mới nhìn xong, còn chưa kịp tu luyện...

Trương Huyền khẽ lắc đầu:

- Không có việc gì, ta đã tu luyện xong!

- Tu luyện xong?

Lạc Thất Thất sững sờ:

- Có ý tứ gì cơ chứ?

Trong lúc đang nghi hoặc thì hai người đã đi tới phía dưới Đoạn Long Tỏa, chỉ thấy Trương sư duỗi cánh tay ra, bỗng nhiên phát lực.

Ông!

Toàn thân lóe ra ánh sáng. Một tiếng kẽo kẹt vang lên, Đoạn Long Tỏa trực tiếp mở ra.

- Ngũ Diệu Kim Thân... Đệ nhất trọng? Sao lại thế này?

Thân thể mềm mại run rẩy một chút, Lạc Thất Thất cảm thấy sắp phát điên rồi.

Không phải người chưa từng nhìn qua quyển thư tịch này hay sao?

Rốt cuộc đây là tình huống gì cơ chứ?

Chương 1203: Dữ nhiều lành ít (1)

Vừa rồi, nàng chủ động đưa quyển bí tịch này cho Trương sư. Người nói là truyền thừa, không tiện quan sát. Nàng đang bị thuyết phục vì loại đức hạnh này, kết quả đối phương lại thi triển ra...

Rốt cuộc là người nhìn hay không?

Còn nữa... Không phải nói thiên tài, nhanh nhất cũng phải hai năm mới có thể luyện thành hay sao?

Người này mới luyện bao lâu cơ chứ?

Nàng vừa mới nhớ kỹ nội dung, thì đối phương đã luyện xong, hơn nữa còn cường thế như vậy...

Lão sư, rốt cuộc người là Trương sư, hay là Ngô Dương Tử sống lại đây?

Vẻ mặt Lạc Thất Thất như phát mộng, cả người đều trở nên có chút mơ hồ.

Nàng cảm giác tam quan của bản thân đều bị phá vỡ.

- Đi?

Nhảy ra khỏi Đoạn Long Tỏa, thấy nữ tử này vẫn còn đang ngẩn người, Trương Huyền hô to một tiếng.

- Lão sư... Mới vừa rồi thứ người dùng chính là Ngũ Diệu Kim Thân hay sao?

Đi ra khỏi thềm đá, thực sự không nhịn được cho nên Lạc Thất Thất lên tiếng hỏi.

- Cũng có thể coi là như thế, cũng coi như không phải là thế!

Trương Huyền khẽ lắc đầu, rất là khó chịu:

- Chuyện gấp gáp, vốn ta không muốn học, thế nhưng không học thì sẽ không mở ra Đoạn Long Tỏa này được. Cho nên mới học một chút. Chỉ là, tu luyện bộ công pháp này khá là phiền toái. Ta đã tùy ý sửa đổi một chút. Thế nhưng dù vậy, cũng vẫn có chỗ thiếu sót rất lớn, chỉ tu luyện tới đệ nhất trọng mà thôi!

Thực sự hắn rất buồn bực, vốn hắn nhìn thấy chỉ có bốn chỗ thiếu hụt cho nên hết sức cao hứng, vừa tu luyện thì hắn mới biết được... Con mẹ nó, lại bị lừa.

Bốn chỗ thiếu sót này phân biệt là ở đệ nhị trọng, đệ tam trọng, đệ tứ trọng và đệ ngũ trọng, muốn tu luyện thì cần phải chuẩn bị đủ loại vật phẩm trân quý.

Tỷ như, muốn tu luyện đệ nhị trọng thì cần chuẩn bị Địa Tâm Hồng nham. Tu luyện đệ tam trọng cần chuẩn bị Nhất Nguyên Trọng Thủy...

Thiên Đạo Kim Thân trước đó chỉ cần Thiên Đạo chân khí là được, từ lúc nào phải chuẩn bị những thứ này cơ chứ?

Dung hợp mấy trăm bản công pháp luyện thể, thế mà còn phải cần những vật này. Như vậy bộ pháp quyết này cũng không tránh khỏi quá chơi người ta a!

May mắn là đệ nhất trọng không cần những dược vật khác. Chỉ cần Thiên Đạo chân khí đã có thể luyện thành, nếu không nhất định hắn sẽ buồn bực tới chết.

Hắn rất là khó chịu, Lạc Thất Thất ở bên cạnh thì có chút phát điên.

Tùy ý sửa chữa một chút?

Còn có... thiếu sót rất lớn?
Đây chính là công pháp cấp bậc Linh cấp đỉnh phong, thậm chí... Còn có thể cao hơn a! Bên này ta mới xem xong, ngươi thì không chỉ lĩnh ngộ mà còn đã sửa chữa xong, không chỉ sửa chữa, lại còn luyện qua...

Thậm chí... Còn cảm giác được công pháp có chỗ thiếu sót!

Ngươi là yêu nghiệt hay là đùa giỡn ta chơi vậy?

Nàng đã gặp qua không ít thiên tài, không ít cường giả nghịch thiên, thế nhưng có.. Chưa bao giờ thấy qua, người nào nghịch thiên như thế!

Trước mắt cảm thấy choáng váng, khóe miệng Lạc Thất Thất giật giật.

Nàng chỉ cảm thấy vị Trương lão sư này dù gặp phải chuyện gì cũng có thể làm được tới mức thuận theo tự nhiên, coi như là chuyện đương nhiên.

- Ừm? Bọn hắn không có đi ra được hay là đã rời đi rồi?

Trong lúc đang khiếp sợ không biết nói cái gì cho phải thì đã nghe thấy thanh âm của người thanh niên kia tiếp tục vang lên. Nàng vội vàng ngẩng đầu lên, chỉ thấy Trương sư đã đi qua cầu nhỏ, đi tới trước một cái cửa đá khác, hai hàng lông mày đang nhíu lại.

Đám người Ngọc Phi Nhi, Hình Viễn đã đi vào cái cửa đá này. Mà bọn hắn đi vào một cánh cửa khác, chí ít cũng đã chơi đùa bảy, tám canh giờ mới ra ngoài. Vốn cho rằng đối phương sẽ chờ, không nghĩ tới, trong thạch thất lớn như vậy chỉ có mấy viên dạ minh châu lấp lánh tỏa sáng, không nhìn thấy nửa bóng người.

Bọn hắn đã rời đi hay là còn chưa đi ra khỏi cánh cửa đá kia?

Trong lòng chấn động, cũng không để ý tới suy nghĩ lung tung trong lòng mà vội vàng đi tới gần.

Nhìn chung quanh một hồi, sắc mặt Lạc Thất Thất tái xanh:

- Hẳn là chưa có đi ra, nếu như đã về tới đây thì nhất định sẽ tới tìm chúng ta. Vị trí Dạ Minh Châu bày ở nơi này không nhúc nhích, cũng không có bất kỳ dấu vết gì. Như vậy đã nói rõ... Bọn hắn rất có khả năng còn đang ở trong cửa đá, không có đi ra bên ngoài được!

Dùng sự hiểu biết của nàng về Ngọc Phi Nhi, một khi đi ra, nhất định sẽ đi tìm hai người các nàng. Hiện tại Địa Cung ngay cả một chút dấu vết cũng không có để lại, như vậy cũng đã nói lên... bốn người Hình Viễn, Ngọc Phi Nhi, Ngô Chấn, Diệp Tiền. Đã lâu như vậy rồi, rất có khả năng giống như hai người nàng, còn vây ở trong cửa đá, không có cách nào đi ra ngoài được.
- Ừm!

Nàng có thể đoán được, Trương Huyền nắm giữ Minh Lý Chi Nhãn tự nhiên cũng có thể xác nhận được. Chỉ là khi nhìn về phía cửa đá, ánh mắt hắn tràn ngập vẻ nghi hoặc:

- Cánh cửa này cũng không có Đoạn Long Tỏa, vì sao bọn hắn không đi ra?

- Không có?

Lúc này Lạc Thất Thất mới chú ý tới sau cánh cửa đá là một loạt thềm đá hướng xuống phía dưới, đồng thời cũng không có Đoạn Long Tỏa phong tỏa cửa ra vào.

Nói cách khác... Cửa không đóng!

Đã như vậy, vì sao bọn họ còn chưa có đi ra a?

- Ngô Dương Tử lão sư đã nói, Địa Cung mà chúng ta vừa rời đi vừa rồi là nơi chuyên môn vì giam giữ hắn. Mà bên này là chỗ ở của Dị Linh tộc... Còn nói, những Dị Linh tộc này đều bị hắn biến thành khôi lỗi, như vậy không phải sẽ...

Nghĩ đến cái gì đó, gương mặt xinh đẹp Lạc Thất Thất tức thì tái đi.

Ngô Dương Tử giết chết nhiều Dị Linh tộc như vậy. Ở trong Địa Cung vừa rồi chỉ thấy một người, nếu như toàn bộ đều ở trong nơi này...

- Nhanh đi qua nhìn một chút!

Trương Huyền cũng biến sắc.

Mặc dù đối với đám người Ngọc Phi Nhi hắn cũng không có hảo cảm quá lớn. Thế nhưng cũng không có bất kỳ ác cảm gì cả. Cho nên cũng không thể trơ mắt nhìn đối phương bị những Dị Linh tộc này giết chết.

- Ừm!

Biết tỷ muội, đồng học có khả năng đã gặp phải nguy hiểm, Lạc Thất Thất không dám dừng lại, vội vàng theo sau lưng Trương Huyền, đi thẳng xuống phía dưới.

Thềm đá cũng giống như vừa rồi, có chút băng lãnh và âm hàn.

Trước đó trên cầu đá đã nói mỗi một người chỉ được chọn vào một cánh cửa. Hiện tại xem ra, chỉ cần đi vào bên này, nhiều khôi lỗi Dị Linh tộc vây quét như vậy, sẽ chỉ có đi mà không có về. Cho nên nhất định cũng không vào được cánh cửa thứ hai.

Còn nơi mà bọn hắn vừa mới đi vào, nếu không chiếm được truyền thừa thì cũng sẽ tử vong. Nếu lấy được truyền thừa, biết nơi này có thể là hang ổ của Dị Linh tộc, nhất định cũng sẽ không tiến vào.

Chọn một giữa hai, kỳ thật chính là lựa chọn sinh tử!

- Chỉ mong không có việc gì!

Nắm chặt Băng Vũ kiếm ở trong lòng bàn tay, Trương Huyền xiết chặt nắm tay.

Sớm biết nơi này nguy hiểm như vậy, dù thế nào hắn cũng phải khuyên ngăn cản đối phương. Vạn nhất bốn người thật sự chết ở bên trong thì hắn cũng sẽ cảm thấy có chút áy náy.

Chương 1204: Dữ nhiều lành ít (2)

Đi một hồi, ngay lúc sắp tiến vào Địa Cung thì Trương Huyền ngừng lại:

- Ngươi đừng đi vào, cứ ở phía trên chờ, một mình ta đi vào là được rồi!

- Lão sư...

Lạc Thất Thất sững sờ.

- Thực lực ngươi quá yếu, lại không am hiểu chạy trốn, nếu như thực sự bọn hắn xảy ra chuyện, coi như đi vào thì cũng vô dụng. Ngược lại còn càng làm cho nhiều người xảy ra chuyện hơn! Nếu như không có việc gì... Ta sẽ mang bọn hắn đi ra!

Trương Huyền nói.

Có người đi theo, không ít thủ đoạn của hắn cũng không thể dùng được. Không bằng cứ để cho Lạc Thất Thất ở bên trên.

- Cái này... Vâng!

Chần chờ một chút, Lạc Thất Thất cắn răng, lại khẽ gật đầu.

Thực lực của nàng quả thực không được, nhất là khi đối mặt với những khôi lỗi kia. Nếu thực sự đi vào, chỉ sợ sẽ giống như trước đó, rơi vào khổ chiến.

Lần này không phải là một người, có thể là rất nhiều, một khi bị cuốn lấy, cho dù có thanh Bán Thánh chi khí như Băng Vũ kiếm thì chỉ sợ cũng rất khó chạy trốn.

Dù sao, sở dĩ Trương sư có thể chém giết gia hỏa kia cũng là lợi dụng kỹ xảo, dùng Hồng Viêm đỉnh vây khốn khôi lỗi kia. Nếu không, một khi chính diện chống chọi, đối phương căn bản không có khả năng cho để hai người có cơ hội chém giết.

- Lão sư, người phải cẩn thận... Mặc kệ bọn hắn như thế nào thì người phải cam đoan sự an toàn của bản thân trước a!

Lạc Thất Thất tràn ngập lo lắng nhìn về phía Trương Huyền.

- Yên tâm đi, ta biết bay, đánh không lại, chuyện chạy trốn ta còn có thể làm được!

Trương Huyền nói.

- Ừm, con chờ người và bọn họ ở bên ngoài!

Nghe thấy hắn nói như vậy, Lạc Thất Thất nhớ tới đủ loại chỗ thần kỳ của đối phương cho nên cũng đã trấn an hơn không ít. Nàng khẽ gật đầu, xoay người đi ra ngoài, một lát sau đã biến mất trong bóng đêm.

Thấy nàng rời khỏi, Trương Huyền cũng không tiến vào Địa Cung mà là khoanh chân ngồi xuống, hít sâu một hơi.

Sưu!

Tinh thần khẽ động, Vu hồn ly thể.

Nếu như ở bên trong thực sự có một, hai mươi đầu khôi lỗi Dị Linh tộc mà trước đó đã gặp phải. Như vậy coi như hắn biết bay thì cũng khó có thể đào thoát được.

Dù sao nơi này là Địa Cung, không phải là bầu trời, phải chịu hạn chế độ cao, một khi cả đám đồng thời vọt tới, căn bản không trốn tránh nổi.
Cho nên, dùng Vu hồn đi quan sát địa hình, tìm kiếm đám người Ngọc Phi Nhi, là biện pháp tốt nhất.

Vu hồn là vật chất vô hình, coi như Dị Linh tộc cũng khó có thể phát hiện ra được.

Sưuu!

Vu hồn rời khỏi thân thể, lập tức bay lên, trực tiếp đi đến Địa Cung.

Trong cung điện dưới lòng đất cũng có Dạ Minh Châu mà trước đó đám người Hình Viễn thả xuống, mặc dù ánh sáng ảm đạm, thế nhưng lại có thể thấy rõ tình huống ở chung quanh.

Đưa mắt nhìn qua, nơi này so với địa lao của Ngô Dương Tử còn lớn hơn rất nhiều, không nhìn thấy tận cùng.

Không hổ là chỗ ở của vô số Dị Linh tộc, đủ loại kiến trúc tầng tầng lớp lớp, nếu như không phải âm u thì chỉ sợ hắn sẽ cho rằng đây là một thành thị.

- Có thể để cho Dị Linh tộc sinh hoạt vài vạn năm, khó trách...

Trương Huyền âm thầm gật đầu.

Nơi này có thể là chỗ Dị Linh tộc sinh hoạt vài vạn năm, nếu như xây lại bố trí giống như nhà tù thì coi như hắn cũng sẽ không tin tưởng.

Dọc theo ánh sáng bay về phía trước.

Đã có Dạ Minh Châu, nhất định là do đám người Ngọc Phi Nhi để lại, chỉ cần đi dọc theo ánh sáng thì nhất định có thể tìm tới chỗ đối phương.

- Có dấu vết chiến đấu...

Đi về phía trước một hồi, hắn tối sầm mặt lại. Dưới Dạ Minh Châu chiếu rọi, trước mắt có không ít phòng ốc sụp đổ, trên mặt đất còn có vết máu, rất hiển nhiên đã có người chiến đấu qua ở đây.

- Minh Lý Chi Nhãn!

Hai mắt có hoa văn nhúc nhích, Trương Huyền lập tức nhìn sang.

- Bảy canh giờ trước... Xem ra là bọn hắn để lại!

Minh Lý Chi Nhãn là do được trời nhận Danh sư ban thưởng, coi như hiện tại là Vu hồn thì cũng có thể sử dụng. Có thể tuỳ tiện xem thấu những dấu vết này được để lại từ lúc nào.

Đi qua quan sát là hắn có thể xác nhận, đây là dấu vết để lại từ hơn bảy canh giờ trước.

Hẳn là khi đám người Ngọc Phi Nhi vừa tiến vào nơi này không lâu đã gặp phải cái gì đó, sau đó tiến hành chiến đấu.

- Làm sao lại không có động tĩnh? Chẳng lẽ... Người đã bị giết rồi sao?

Trong lòng hắn không khỏi cảm thấy kỳ quái.

Đã xảy ra chiến đấu thì nhất định sẽ gặp phải nguy hiểm, nếu như còn sống, có lẽ là đang chiến đấu, làm sao Địa Cung này lại yên tĩnh tới mức ngay cả một chút thanh âm cũng không có cơ chứ?

Hai mắt tỏa sáng, tiếp tục nhìn lại về phía trước, khu vực này lập tức nổi lên một đống dấu chân loạn xạ.

Những dấu chân này, kích thước không lớn, vừa nhìn đã biết là do nhân loại để lại.

- Là vết chân của bọn họ!

Trải qua Thiên Nhân Danh sư lần thứ ba, năng lực của Minh Lý Chi Nhãn càng thêm cường đại, những dấu chân này không có che dấu cho nên hắn rất nhẹ nhàng đã nhìn ra được. Trương Huyền theo sát dấu chân, mới vừa bay được không xa thì đã vội vàng ngừng lại.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Một tiếng bước chân từ nơi không xa đi tới, mượn nhờ ánh sáng từ Dạ Minh Châu trên đường phố mà hắn lập tức nhìn thấy một đầu khôi lỗi to lớn đang đi nhanh tới.

Gia hỏa này không kém nhiều so với gia hỏa mà hắn vừa chém giết trước đó, toàn thân xám xanh, như là sắt thép rèn đúc mà thành vậy.

Vu hồn của Trương Huyền tu luyện Thiên Đạo công pháp, trong cơ thể không có âm lãnh chi khí. Cho nên đối phương cũng chưa phát hiện ra được. Đầu khôi lỗi này vừa mới bay qua đỉnh đầu hắn thì ngay sau đó hắn lại nhìn thấy vài đầu đang song song đi đến.

- Quả nhiên có rất nhiều...

Còn không tìm được người thì đã thấy chí ít có bảy, tám đầu khôi lỗi luyện chế từ Dị Linh tộc xuất hiện, trái tim Trương Huyền co thắt lại.

Gặp nhiều như vậy, dù là hắn cũng phải chết không nghi ngờ, chỉ sợ đám người Ngọc Phi Nhi, Hình Viễn... Dữ nhiều lành ít!

Chương 1205: Tìm tới Ngọc Phi Nhi (1)

Thực lực của những khôi lỗi này đều không sai biệt lắm với đầu mà hắn gặp phải ở chỗ giam bên kia, toàn thân cao thấp mang theo lực lượng hùng hồn. Xem ra, coi như cường giả Bán Thánh tới đây cũng có thể tuỳ tiện chém giết, một quyền đánh nổ tung thân thể.

Hắn và Lạc Thất Thất gặp phải một đầu đã xém chút tử vong, phí sức chín trâu hai hổ mới đào thoát được, thoáng cái bảy, tám đầu...

Vẻ mặt rất là khó coi, Trương Huyền tiếp tục phi hành vào bên trong.

Ầm ầm ầm ầm!

Lại đi một hồi, phía trước truyền đến tiếng chấn động có tiết tấu, khu vực này bắt đầu chấn động từng đợt.

- Ồ?

Trương Huyền nhướng mày.

Cái chấn động này rất có quy luật, hơn nữa cũng lực lượng mười phần, khiến cho người ta có một loại cảm giác cao thủ giao chiến.

- Chẳng lẽ... Bọn hắn không có việc gì?

Ánh mắt Trương Huyền lập tức sáng lên.

Những Dị Linh tộc này đều bị Ngô Dương Tử biến thành khôi lỗi, nhất định không có khả năng đánh lừa bản thân hắn... Cho nên khả năng duy nhất chính là, đám người Ngọc Phi Nhi không chết, đang chống chọi lại đối phương!

Chỉ là... Đây đều là khôi lỗi cấp bậc Thánh vực, chỉ bằng đám người Ngọc Phi Nhi, làm sao đối kháng được với bọn chúng cơ chứ?

Tăng thêm tốc độ, bay đi về phía thanh âm vang lên. Trong lúc đó, hắn lại nhìn thấy hai ba đầu khôi lỗi đi song song với nhau, phương hướng không sai biệt lắm với vài đầu trước đó.

- Đã là mười bảy đầu rồi...

Cân nhắc từng đầu một đường gặp phải, khuôn mặt Trương Huyền trở nên xám xanh.

Đã có mười bảy đầu, may mà vừa rồi không có dùng thân thể tới, nếu không, bị đám này vây quanh, không chết thì cũng không sai biệt lắm!

Mặc dù bây giờ hắn có tiến bộ rất lớn, lại có Thiên Đạo thư viện làm chỗ dựa, thế nhưng hắn cũng biết ranh giới cuối cùng ở nơi nào. Đối mặt với người tu luyện có thể lừa dối có lẽ còn có thể lừa gạt đối phương, thế nhưng gặp đám khôi lỗi này... Chỉ có một con đường chết.

- Không đúng! Nếu như đám người Ngọc Phi Nhi không chết, như vậy đám người kia không vây công còn chạy song song hướng về phía kia là có ý gì?

Nương theo khôi lỗi gặp phải càng nhiều, Trương Huyền cũng ngày càng cảm thấy kỳ quái.

Dựa theo tình huống bình thường, Ngọc Phi Nhi không có chết thì những khôi lỗi này không phải đang vây công bọn hắn hay sao? Làm sao cả đám đều đi về? Hơn nữa lại còn chỉnh tề như thế cơ chứ?

Trong lòng nghi hoặc, người không có ngừng lại mà tiếp tục đi về phía trước.

Vì đề phòng đối phương phát hiện ra cho nên hắn không dám bay quá nhanh, đại khái đi bảy, tám phút thì khoảng cách với nơi thanh âm vang lên càng ngày càng gần.

Trên đường đi, ngoại trừ những khôi lỗi đã gặp ra. Những nơi mà hắn đi qua cũng có không ít dấu vết chiến đấu. Chỉ có điều, cũng không có quy mô lớn bằng chỗ trước đó, xem ra hẳn là vừa đánh vừa lui. Hiện nay không có phát hiện ra thi thể của mọi người cho nên cũng rất có khả năng, còn chưa có người nào tử vong.

Đối mặt với nhiều Dị Linh tộc như vậy mà cũng không có xuất hiện vấn đề gì... Thật lợi hại a.

- Ồ? Đang ở chỗ kia!

Vòng qua một tòa lầu cao, thanh âm quả nhiên đang vang lên ở bên cạnh. Hắn vội vàng nhìn lại, chỉ thấy một quảng trường khổng lồ xuất hiện ở trước mắt.

Diện tích ước chừng mấy chục mẫu, ở giữa là một cái tế đàn, hẳn là nơi năm đó khi Dị Linh tộc còn sống dùng để tế tổ hoặc là tế trời.

Phía trên điêu khắc đủ loại hoa văn quỷ dị, khiến cho người ta nhìn lên một cái sẽ có một loại cảm giác hôn mê nồng đậm.

Bốn phía tế đàn có vài cái tượng đá quỷ dị đứng sừng sững, giống như thú giống như rồng giống như hổ giống như chó, khiến cho người ta trong lúc nhất thời khó mà phân biệt ra được.

Một cỗ sát lục chi khí nồng đậm từ trong tượng đá hội tụ ra ngoài, khiến cho người ta có một loại cảm giác quỷ dị không hiểu.

- Bọn hắn không chết...

Hai mắt Trương Huyền rơi vào trong giữa tế đàn, lập tức sáng lên.

Chỉ thấy ở giữa có một màn sáng đứng sừng sững. Đang có hai đầu khôi lỗi đang không ngừng công kích, thanh âm chiến đấu chính là từ chỗ này phát ra.

Ở phía trong màn ánh sáng, đám người Ngọc Phi Nhi, Hình Viễn đang khoanh chân ngồi ở giữa, vẻ mặt từng người trắng bệch, trên người tràn ngập máu tươi.

Xem ra đều bị thương không nhẹ. - Đây cũng là một loại thủ đoạn bảo mệnh lợi hại nào đó a!

Nhìn thoáng qua màn ánh sáng, Trương Huyền âm thầm bội phục.

Có thể để cho hai đầu khôi lỗi cấp bậc Thánh vực liên tục công kích mà cũng không thể phá vỡ, có thể tưởng tượng ra được trình độ bền bỉ của màn ánh sáng!

- Đoán chừng là Ngọc Phi Nhi hoặc là Hình Viễn... Hai người này đều có địa vị không thấp, có những thủ đoạn bảo mệnh này cũng chẳng có gì là lạ cả.

Rất nhanh hắn đã hiểu ra, miệng nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Ngọc Phi Nhi là công chúa của Hồng Viễn đế quốc, một mình ra ngoài rèn luyện, tất nhiên trên người sẽ có rất nhiều bảo vật. Nếu không, không có khả năng có người yên tâm cho nàng ra ngoài.

Hình Viễn đã dám truy cầu vị công chúa này, khẩu khí lớn như thế thì tất nhiên cũng có gia thế không thấp. Gặp phải loại khôi lỗi cấp bậc này, hắn và Lạc Thất Thất chỉ có phần chạy trốn. Mấy vị này mặc dù cũng không phản kháng được, thế nhưng nếu muốn giữ mạng thì cũng còn có thể làm được.

- Chỉ là, màn ánh sáng này, xem ra sắp không kiên trì được nữa rồi...

Trong lòng yên tâm hơn một chút thì hai hàng lông mày đã lần nữa nhếch lên.

Bất kỳ vật gì cũng đều cần năng lượng duy trì, cũng giống như Long lân hộ thân phù của hắn trước đó vậy, coi như rất lợi hại, có thể ngăn cản một kích toàn lực của cường giả Hóa Phàm cửu trọng. Thế nhưng nó cũng cần năng lượng.

Màn ánh sáng ở phía ngoài bốn ng ười, mặc dù đã chặn lại công kích của hai đại khôi lỗi, thế nhưng xem ra cũng đã bắt đầu ảm đạm, bất cứ lúc nào cũng sẽ bị phá vỡ.

Mà một khi bị phá vỡ, sẽ rất có khả năng chính là lúc bọn hắn bị chém giết.

- Phải nghĩ biện pháp cứu bọn họ...

Màn ánh sáng bị phá vỡ, tất nhiên mấy người này sẽ bị chém giết, mà nếu không phá thì bọn hắn lại không có cách nào rời khỏi...

Nên làm cái gì đây?

Hơn nữa, một điểm khiến cho hắn cảm thấy rất kỳ quái là, vừa rồi nhìn phương hướng mà đám khôi lỗi kia đi đều là nơi này, nói cách khác, vừa rồi có lẽ không ít khôi lỗi chạy tới đây vây công, làm sao hiện tại chỉ còn lại hai đầu cơ chứ?

Nếu là nhiều khôi lỗi đồng thời vây công như vậy, đoán chừng màn ánh sáng này đã sớm không chịu nổi mà bị phá vỡ rồi!

Nhìn một hồi, cũng không nhìn ra được cái gì. Sau đó thân thể hắn nhoáng một cái, hướng tới gần màn ánh sáng.

- Làm sao bên trong còn có một cỗ thi thể cơ chứ?

Đi tới gần, lúc này hắn mới phát hiện ra, Ngọc Phi Nhi, Hình Viễn, Ngô Chấn, Diệp Tiền tựa lưng vào nhau ngồi ở trung tâm trung tâm màn sáng. Mà trong bọn hắn, còn có một thân thể của một lão giả đang ngồi xếp bằng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau