THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1196 - Chương 1200

Chương 1196: Vô niệm vô tưởng (2)

Từ lúc nào trời nhận Danh sư khiến cho người ta chờ mong không dứt, nhưng thủy chung không có người làm được lại giống như đốt pháo ngày lễ ngày tết, thường xuyên như thế cơ chứ?

- Có phải là Trương sư hay không?

Triệu Phi Vũ cũng sửng sốt, nhớ tới người thanh niên trước đó, nàng không nhịn được nói.

- Trương sư? Không có khả năng, Trương sư đã đi Huyễn Vũ đế quốc, cách nơi này không dưới trăm vạn cây số, làm sao có thể là hắn được chứ?

Khang đường chủ lắc đầu.

Coi như là trời nhận Danh sư thì cũng có phạm vi riêng biệt. Trương sư không có mặt ở Vạn Quốc thành, làm sao có thể dẫn động Danh sư đường ở Vạn Quốc thành lay động cơ chứ?

- Ta đã xem qua một bản cổ tịch, nói lúc trước khi Khổng sư trở thành trời nhận Danh sư cửu tinh thì toàn bộ đại lục cũng vì đó ăn mừng. Phượng Hoàng, Chân Long rong ruổi, trời có hào quang, ba tháng cũng không ngừng... Không biết, trời nhận Danh sư cấp bậc càng cao thì phạm vi chấn động cũng càng rộng hay không?

Triệu Phi Vũ phân tích.

Mặc dù nàng không phải là Danh sư, thế nhưng từ nhỏ đã đọc sách, lại thêm liên minh có rất nhiều thứ cất giấu, lượng tri thức rất rộng, so với Khang đường chủ trước mắt này cũng không hề yếu hơn. Thậm chí còn có nhiều chỗ còn hơn.

- Cái này...

Khang đường chủ sửng sốt.

Trời nhận Danh sư nhất tinh và cửu tinh nhất định sẽ có khác biệt.

Chẳng lẽ, động tĩnh này thực sự là tên kia làm ra?

...

Hiên Viên vương quốc.

Mạc Vũ một thân lộng lẫy, ngồi ở bên trên vương tọa.

Trải qua mấy tháng chỉnh hợp, lúc này vương quốc đã hoàn toàn nằm trong sự khống chế của nàng, không còn người nào dám nói nửa câu nữa.

Nhất là sau khi tin tức Trương sư khảo hạch Danh sư tứ tinh thành công, đoạt được quán quân thi đấu Danh sư tin tức truyền đến, lại không có người nào dám nói nhảm nửa câu.

Ai cũng biết vị Mạc Vũ bệ hạ này có không ít quan hệ với Trương sư, dám phản kháng, đừng nói là vương thất, coi như Danh sư đường cũng không dám nhúng tay giáo huấn.

Đương đương đương đương!

Ngay lúc nàng đang nghe đại thần bẩm báo thì lại nghe đến một trận tiếng chuông oanh minh truyền đến, bên Danh sư đường có tiếng chuông nổ lớn.

- Cái này...

Mạc Vũ đứng dậy, những đại thần khác cũng tập trung ánh mắt về phía đó.
Toàn bộ chỗ có Danh sư trong Hiên Viên vương thành, tất cả đều vội vã đi về phía Danh sư đường.

Trong lúc nhất thời, tất cả đều ngơ ngác, không rõ ràng cho lắm.

...

Cùng một màn, còn xảy ra ở Thiên Vũ vương quốc, Thiên Huyền vương quốc các loại.

Có thể nói, toàn bộ các Danh sư đường dưới quyền của Huyễn Vũ đế quốc, tất cả đều xuất hiện tình huống kinh người như thế.

Không ít người cũng không biết chuyện gì xảy ra, coi như là biết, cũng không biết rốt cuộc là do ai gây ra.

Mà lúc này, kẻ cầm đầu như Trương Huyền, thân thể nhoáng một cái, đã đứng dậy.

Trời nhận Danh sư lần thứ ba đã kết thúc, giống như lần trước, tu vi hắn vẫn như cũ là Hợp Linh cảnh đỉnh phong. Thế nhưng lý giải đối với tu vi, võ kỹ, đã trở nên khắc sâu hơn.

Sức chiến đấu gia tăng thế nào đương nhiên không cần phải nói, linh hồn và thân thể cũng phù hợp càng thêm hoàn mỹ.

- Coi như vẫn không thể chiến đấu với cường giả Quy Nhất cảnh trung kỳ nhu cũ. Thế nhưng nếu là sơ kỳ, đã không phải là đối thủ của ta!

Cảm nhận được lực lượng biến hóa và lý giải về thực lực, Trương Huyền khẽ cười một tiếng.

Trời nhận Danh sư, mặc dù không gia tăng tu vi, thế nhưng có thể khiến cho tâm cảnh của người ta càng thêm bao la, ý thức càng thêm sâu xa.

Lý giải về sự vật và cái nhìn cũng thoáng hơn.

Chính là bởi vì có hai lần kinh nghiệm trước cho nên khi đối mặt với khôi lỗi, rõ ràng hắn còn càng bình hơn Lạc Thất Thất, cũng càng thêm trầm ổn. - Tâm cảnh khắc độ lại tăng lên tới 3.0!

Ánh mắt hắn lập tức sáng lên.

Lần này tâm cảnh so với hai lần trước cũng gia tăng nhiều hơn, trực tiếp tấn thăng lên tới 3.0 khắc độ.

Nói cách khác, thời khắc này tâm cảnh khắc độ của hắn đã đạt đến 19. 1, so với Danh sư lục tinh cũng không hề yếu!

Chỉ chừng hai mươi tuổi... lại có tâm cảnh khắc độ ngang với Danh sư lục tinh. Chuyện này nếu nói ra cũng khiến cho người ta cảm thấy đáng sợ!

Thoáng cái tăng lên 3.0 tâm cảnh khắc độ, tương đương với tăng lên một cấp bậc danh sư, đổi lại là người khác, không có mấy chục năm khổ tu sẽ khó mà làm được.

Tâm cảnh khắc độ gia tăng, Sư Ngôn thiên bẩm và Minh Lý Chi Nhãn cũng trở nên càng khủng bố hơn.

Trước đó Minh Lý Chi Nhãn có thể tuỳ tiện xem thấu tồn tại vượt qua bản thân hai cấp bậc nhỏ, hiện tại đã đạt đến ba cấp bậc.

Hiện tại cấp bậc chân khí của hắn là Hợp Linh cảnh đỉnh phong, như vậy cho dù là cường giả Kiều Thiên cảnh hậu kỳ tới đây, coi như không sử dụng Thiên Đạo thư viện thì hắn cũng có thể nhìn thấu chỗ thiếu sót của chiêu số. Khiến cho đối phương không có chút bí mật nào nữa.

Sư Ngôn thiên bẩm thì lại càng thêm đáng sợ, hiện tại coi như Danh sư lục tinh hạ phẩm, thậm chí trung phẩm tới đây thì chỉ sợ cũng có thể bị hắn mê hoặc, từ đó không tìm thấy được phương hướng.

- Lần này trời nhận Danh sư, thứ thu hoạch lớn nhất cũng không phải là hồn lực khắc độ và Sư Ngôn thiên bẩm, Minh Lý Chi Nhãn, mà là... Vô niệm vô tưởng!

Nhìn qua thân thể một lần, Trương Huyền xiết chặt nắm tay, vẻ mặt rất là kích động.

Lần này trời nhận Danh sư, đủ loại lý giải về Danh sư cũng đã tăng lên không ít, nhưng điều khiến cho hắn cao hứng nhất là, thân thể cũng đã nắm giữ năng lực vô niệm vô tưởng.

Vô niệm vô tưởng là chuyện mà ngón tay không cần linh hồn và ý niệm suy nghĩ khởi động, thân thể cũng có thể căn cứ theo quán tính mà đi làm việc.

Tựa như trước đó ở Hóa Thanh trì vậy, linh hồn ly thể, trong thời gian ngắn không có cách nào đi vào, thì sẽ giống như tử thi, không hề hay biết, cứng ngắc!

Bây giờ thì khác!

Có loại năng lực vô niệm vô tưởng này, coi như linh hồn không ở trong cơ thể thì thân thể cũng có thể tiếp tục tu luyện, thậm chí... Chiến đấu!

Nói cách khác... Dù là không có linh hồn thì thân thể cũng có thể tự chủ chiến đấu, thậm chí còn bằng vào trí nhớ cơ bắp mà tốc độ phản ứng càng nhanh hơn!

Nếu như gặp lại đầu khôi lỗi kia, như vậy thân thể, Vu hồn, phân thân, tương đương với một thể ba người, sức chiến đấu chợt tăng lên không chỉ một lần!

- Quá tốt rồi, có loại năng lực này, đừng nói là phân tâm nhị dụng, tam dụng cũng không có vấn đề gì a!

Mỉm cười, trong lúc Trương Huyền đang cảm giác thu hoạch lần này cực lớn thì đã nghe thấy một đạo thanh âm vang lên. Lạc Thất Thất ở bên cạnh cũng từ bên trong vkhôi phục lại.

Chương 1197: Diệt tộc (1)

- Lão sư!

Đi tới trước mặt hắn, Lạc Thất Thất ôm quyền.

Vừa rồi rơi vào đốn ngộ, nàng cũng không biết trước mắt vị này đã hoàn thành trời nhận Danh sư. Nàng chỉ biết là trải qua lần lĩnh ngộ này. Lý giải đối với luyện đan, luyện khí của nàng đã có tăng vọt về chất.

Trước kia khi luyện khí nàng chỉ có thể được coi là có thiên phú, mà lần này trở về, coi như là mấy thiên tài nổi danh trong luyện khí học viện kia thì nàng cũng có tự tin cho bọn họ chôn chân tại chỗ!

- Không tồi!

Thấy ánh mắt của nàng tự tin, nhất định đã lấy được cực lớn chỗ tốt, Trương Huyền hài lòng gật đầu.

Bất kể nói thế nào thì người này đều là học sinh của hắn, học sinh tiến bộ, người làm lão sư cũng coi như có vinh quang.

- Đa tạ lão sư chỉ điểm!

Trịnh trọng quỳ mọp xuống dưới đất, Lạc Thất Thất tràn ngập cảm kích nói.

Sưu!

Đang muốn đỡ dậy nàng dậy thì Trương Huyền đã cảm thấy thư viện nhoáng một cái, một bản thư tịch màu vàng lập tức xuất hiện ở trước mặt.

Thiên Đạo chi thư!

Trước đó hắn rất muốn có thứ này mà không có được, không nghĩ tới, giờ phút này nó lại trực tiếp xuất hiện.

- Quá tốt rồi...

Có thứ đồ chơi này, quản đầu khôi lỗi kia là cái quái gì, chỉ cần một sách là có thể đập thành thịt nát, cũng không cần lo lắng gì nhiều tới nó nữa.

- Xem ra, quả nhiên chỉ có thụ nghiệp nhận được cảm kích thì mới có thể có được thứ này!

Trương Huyền gật đầu.

Trước đó bản thân cuốn lấy khôi lỗi, để cho nàng chạy trốn, ân tình cực lớn mà cũng không có hình thành. Thế nhưng bây giờ lại lấy được, rất rõ ràng đối phương đang cảm kích bản thân hắn thụ nghiệp, giúp nàng học được tri thức, tiến bộ.

Xem ra Thiên Đạo chi thư, là thứ được tạo ra từ thân phận lão sư, phải thụ nghiệp thì mới có thể có, những cảm kích khác vô hiệu.

- Đứng lên đi, ngươi đã luyện chế ra vũ khí siêu việt Linh cấp thượng phẩm, để xem có thể lấy được truyền thừa của Ngô Dương Tử, tìm được đường ra hay không!

Có Thiên Đạo chi thư, trong lòng Trương Huyền rất là thoải mái, đỡ nàng dậy, cổ tay khẽ đảo, đặt Băng Vũ kiếm trên cái đài trước mặt Hồng Viêm đỉnh.

Kẹt kẹt!
Dường như đang đo lường phẩm chất của thanh kiếm này có đạt quy cách hay không, bệ đá lay động một hồi, thanh âm cơ lò xo vận chuyển lần nữa vang lên.

- Chúc mừng ngươi, rèn đúc ra vũ khí vượt qua Linh cấp thượng phẩm, bây giờ ngươi đã có tư cách làm học trò ta. Hiện tại ta sẽ mang tâm huyết suốt đời của bản thân truyền thụ cho ngươi!

Sưu!

Nương theo lời của hắn, khu vực trước mắt lay động một hồi, một cái bệ đá chậm rãi hiện lên.

Không ngờ dưới bệ đá lại còn có cơ quan.

- Trên bệ đá, tổng cộng có ba món đồ, thứ nhất, tổng kết luyện khí của cả đời ta và lý giải kỹ càng về Phủ Cầm Luyện Khí pháp mà một mình ta sáng tạo ra. Thứ hai, công pháp luyện thể của ta, Ngũ Diệu Kim Thân. Thứ ba, phần kinh nghiệm của ta và lối ra khỏi nơi này!

- Bị nhốt ở nơi này, không có cách nào rời khỏi, nhưng cũng không có oán hận, có thể suốt ngày làm bạn với luyện khí, vui mà vong ưu... Đáng tiếc, tuổi thọ ta có hạn, chuyên tâm muốn luyện chế ra Thánh khí mà không thể được, trong lòng sinh ra bi thương.

- Hi vọng được hậu bối nhận được truyền thừa của ta có thể hoàn thành tâm nguyện của ta, dùng Phủ Cầm Luyện Khí pháp luyện chế ra Thánh khí. Như vậy cũng có thể an ủi anh linh ta trên trời, như vậy... Cho dù chết ta cũng có thể nhắm mắt!

- Nếu như ngươi nguyện ý phát ra lời thề, ta có thể một tin tức mà ta biết truyền thụ cho ngươi. Tin tức này liên quan tới một bảo tàng để lại từ thượng cổ. Sau khi lấy được, tàng thai phá Thánh, chỉ sợ cũng không phải là việc khó!

Thanh âm tiếp tục nói.

- Tàng thai phá Thánh?

Nhìn nhau một cái, hô hấp của Trương Huyền, Lạc Thất Thất trở nên dồn dập.

Hóa Phàm cửu trọng, Tằm Phong cảnh cũng gọi là Tàng Thai cảnh, Thai Tàng cảnh hoặc là Nguyên Anh cảnh. Ý là tích súc tu vi, ngưng tụ nguyên thai (Nguyên Anh) trong cơ thể, một khi nguyên thai thành công, dung hợp làm một cùng với bản thân thì có thể đột phá ràng buộc, thành linh thành Thánh.

Tàng thai phá Thánh là cửa ải lớn nhất của Linh cấp, vô số người đều bị vây ở chỗ này, cả đời vô vọng.

Cũng giống như Diệp Vấn Thiên bệ hạ, Vệ Giang đường chủ vậy. Không biết đã đạt tới Hóa Phàm bát trọng thời gian bao lâu rồi. Thế nhưng cũng chỉ có thể bị vây ở đỉnh phong, không có cách nào đột phá.

Nếu như có đồ vật có thể khiến cho người ta đột phá loại cảnh giới này, như vậy có thể nói giá trị của bảo tàng này rất là kinh khủng.

- Ta đồng ý!

Nhìn Trương sư một chút, sau khi được hắn đồng ý, Lạc Thất Thất tiến về phía trước một bước, đi tới bồ đoàn bái sư hành lễ, kế thừa y bát.

Trương Huyền chỉ là lão sư luyện đan của nàng, mặc dù cũng truyền thụ luyện khí, thế nhưng lại chưa thu đồ, coi như bái những người khác làm sư phụ thì cũng không tính là phá hỏng quy củ.

Huống chi, còn liên quan tới cái gọi là bảo tàng và truyền thừa.

Sau khi phát ra lời thề, lúc này thanh âm bên trong cơ lò xo mới tiếp tục vang lên.

- Ngươi đã phát ra lời thề, như vậy ta cũng không giấu giếm, bí mật về bảo tàng này trước khi ta bị bắt đã để lại trong lòng đất nhà cũ trước kia. Chỗ tam tinh Địa Long, ngươi chỉ cần dựa theo tam tinh bày trận ở nơi đó, lại thả xuống ba cái trận kỳ, tự nhiên đồ vật sẽ nhảy ra!

Thanh âm chậm rãi kết thúc.

- Tam tinh Địa Long? Nhà cũ?

Hai người Trương Huyền đồng thời sững sờ, thiếu chút nữa đã ngất đi.

Ngươi đang đùa bỡn ta sao?

Ngươi cũng đã chết hơn hai nghìn năm, ai biết nhà cũ của ngươi ở nơi nào? Tam tinh Địa Long lại là cái quỷ gì cơ chứ?

Biết đây là thứ do cơ quan nhắn lại, coi như hỏi thăm thì cũng không hỏi ra nguyên do, cho nên hai người cũng không hiểu ra sao.

Nói có bảo tàng, kết quả lại nói không rõ ràng, khiến cho bọn họ có chút mơ hồ.

- Nếu như Ngô Dương Tử tiền bối cầm được thì đương nhiên không dám giữ bảo tàng gì gì đó, càng không biết sau khi mình chết, rốt cuộc người nào sẽ lấy được truyền thừa. Cho nên chuyện tin nhắn lại mơ hồ như vậy cũng xem như bình thường!

Mặc dù buồn bực, nhưng Trương Huyền cũng có thể hiểu được ý tứ của đối phương.

Hắn đã có được, nhưng lại không thể không chạy trốn, nhất định là thân bất do kỷ. Lúc này, nếu như giữ bí mật về bảo tàng ở trên người thì tất nhiên sẽ không bảo vệ được nó!

Chương 1198: Diệt tộc (2)

- Chỉ là... nhà cũ hắn ở chỗ nào chứ?

Trương Huyền không nhịn được nói.

- Con không biết, thế nhưng... Lão sư của Ngô Dương Tử năm đó ở trong Hồng Viễn Đế đô, cũng chính là vị trí thành thị của Hồng Viễn học viện.

Lạc Thất Thất nhớ lại một chút rồi nói:

- Nếu thực sự không được, trở lại học viện lại cẩn thận điều tra, mới hai ngàn năm mà thôi, hẳn là có thể tìm ra được dấu vết để lại!

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Thời gian hai ngàn năm, đối với loại vương quốc nhỏ như Thiên Huyền vương quốc này là thương hải tang điền, biến thiên cực lớn. Thế nhưng đối với loại thế lực bá chủ như Hồng Viễn đế quốc, biến hóa sẽ không có rõ ràng như vậy.

Đế quốc nắm giữ cường giả Thánh vực, dựa theo tuổi thọ khoảng chừng một ngàn năm của bọn hắn, hơn hai nghìn năm cũng chỉ mới hai ba đời thôi. Nếu như thực sự muốn thẩm tra, có lẽ còn là có thể làm được.

- Nhìn truyền thừa của hắn xem thế nào đi!

Biết tin tức bảo tàng thì cũng không cần phải lo lắng nữa, Trương Huyền không còn xoắn xuýt mà ra hiệu với nàng một cái.

Lúc này Lạc Thất Thất mới gật đầu đi về phía bệ đá.

Phía trên có ba kiện đồ vật mà Ngô Dương Tử để lại cho truyền nhân, nàng không lấy hai loại trước mà là trực tiếp cầm lấy loại thứ ba.

Cái này liên quan tới chuyện rời khỏi như thế nào, tự nhiên sẽ là quan trọng nhất.

- Lão sư!

Nói xong nàng đưa thư tịch tới.

- Ừm!

Trương Huyền tiếp nhận, tiện tay lật một hồi, vẻ mặt rất là cổ quái.

- Làm sao vậy, lão sư? Chẳng lẽ bên trong không có phương pháp rời đi hay sao?

Thấy vẻ mặt này của hắn, Lạc Thất Thất rất là khẩn trương.

Nếu thực sự không được thì nguy rồi.

- Có thể ra ngoài, chỉ là ta đã thấy được một chút chuyện thú vị, vị Ngô Dương Tử tiền bối này dường như không giống như tưởng tượng cho lắm...

Trương Huyền mỉm cười nói. - Không giống?

Lạc Thất Thất rất là nghi hoặc.

- Tự ngươi nhìn đi!

Tiện tay đưa thư tịch cho Lạc Thất Thất.

Có chút nghi hoặc tiếp nhận, cúi đầu nhìn qua, sau khi xem xong vẻ mặt nàng cũng trở nên cổ quái.

Đã sớm đoán ra được nàng sẽ có bộ dáng này, Trương Huyền khẽ cười một tiếng.

Vị Ngô Dương Tử này lại là bị người của Dị Linh tộc bắt đi.

Nói cách khác, cái Địa Cung này là sào huyệt của Dị Linh tộc!

Dị Linh tộc, lúc trước thống trị nhân loại, phong quang cỡ nào, mà bây giờ lại chỉ có thể kéo dài hơi tàn sống ở trong cung điện dưới đất. Cho nên bọn chúng sẽ cảm thấy bên ngoài mới là quê hương của bọn chúng.

Bởi vậy, trên tấm bia đá “Vọng Hương cư” thứ nhất mang theo ý nhớ nhà, cũng không phải là chỉ Ngô Dương Tử, mà là bọn hắn.

Cũng bởi vì nguyên nhân này cho nên bên trong ba chữ to mang theo sát lục chi khí đặc hữu.

Cái Địa Cung này là Dị Linh tộc vì tránh né truy sát mà xây dựng nên. Có mấy chục tộc nhân ẩn nấp, bởi vậy xây dựng cực kỳ tốt, coi như có rất nhiều người ở lại trong đó, cũng sẽ không cảm thấy buồn bực.

Còn vì sao phải bắt Ngô Dương Tử thì lại rất đơn giản, đám Dị Linh tộc này vì tránh né Danh sư đường không biết đã kéo dài mấy vạn năm. Bởi vì tộc nhân quá ít cho nên họ hàng gần thông hôn, tỉ lệ sinh dục dần dần hạ thấp, nhân khẩu càng ngày càng ít, mắt thấy sắp triệt để diệt vong. Biết hắn am hiểu luyện khí và cơ quan chi thuật, cho nên mới bắt đến đây, muốn để hắn hỗ trợ rèn luyện thân thể, kéo dài tuổi thọ.

Ý tưởng tuy tốt, thế nhưng... Dựa vào rèn luyện thân thể, gia tăng tuổi thọ sao mà khó khăn cơ chứ!

Đừng nói Ngô Dương Tử chỉ là một Luyện Khí sư lục tinh, xem như là bát tinh, cửu tinh, chỉ sợ cũng không làm được!

Nếu không, tin tức này nhất định sẽ truyền ra toàn bộ Danh sư đại lục, khiến cho vô số người đổ xô tới.

Nếu có thể còn sống... Ai cũng không muốn chết ah!

Ngô Dương Tử bị bắt tới đây, sau đó bị nhốt vào trong gian thạch thất này. Thoạt nhìn mặc dù rộng lớn, thế nhưng trên thực tế lại một cái lồng giam, muốn thoát đi chỉ có thể thông qua cái cửa đá chật hẹp kia. Cho nên chỉ cần có người trông coi thì trên căn bản sẽ không ra được.

Có thể nói, hắn ta bị giam giữ, đã mất đi tự do, cho dù có luyện khí làm bạn thì cũng sẽ cảm thấy buồn tẻ. Vì vậy mới có “Vong ưu” khiến cho người ta khó có thể hiểu rõ được.

Nhưng sau khi biết chuyện thì hai người lại biết vì sao lại có tên như thế.

Dị Linh tộc bắt hắn tới đây, mục đích là để hắn hỗ trợ rèn luyện thân thể, đạt tới công hiệu kéo dài tuổi thọ, kết quả... Tên này cũng điên, dùng hết đủ loại thủ đoạn, luyện chế cho thân thể của bọn họ càng thêm mạnh mẽ, hơn nữa sẽ không hư hại...

Nhưng... Cũng mất ý thức của bản thân biến thành từng đầu khôi lỗi chỉ có thể thi hành mệnh lệnh.

Nói cách khác... Đầu khôi lỗi phía ngoài kia trên thực tế chính là một trong các tiền bối Dị Linh tộc bắt Ngô Dương Tử, kết quả bị hắn cứ thế luyện chế thành thứ đồ chơi này!

Còn về sau, nhất định đối phương cũng sẽ phát hiện ra vấn đề. Lại thêm vị Ngô Dương Tử này tuổi thọ cũng đã tới tận cùng. Đến cuối cùng, hắn cũng không có rời khỏi.

Trước đó vũ khí lưu truyền ra bên ngoài là do hăn thiết kế cơ quan, lặng lẽ thả ra ngoài, vốn hắn nghĩ sẽ có người có thể phát hiện ra rồi cứu hắn ra. Không nghĩ tới, một lần chờ... Chính là hơn hai nghìn năm!

Hai ngàn năm, thương hải tang điền, Dị Linh tộc ở nơi này, trừ những người bị hắn luyện chế thành khôi lỗi ra. Những kẻ còn lại hầu như đều chết hết, chính là như thế cho nên mọi người đi tới nơi này mới rỗng tuếch như vậy.

Biết tuổi thọ sắp hết, Ngô Dương Tử để lại loại hình truyền thừa, mới có tất cả mọi thứ mà bọn hắn nhìn thấy, còn gia hỏa phía ngoài luôn thủ hộ nơi này, đề phòng hắn rời khỏi, coi như trước khi chết cũng không có cách nào diệt trừ được. Cho nên chỉ có thể mặc cho hắn, tiếp tục “còn sống“.

- Cái này...

Đến bây giờ Lạc Thất Thất cũng không thể tin được.

Ngô Dương Tử ở trong toàn bộ Hồng Viễn đế quốc cũng rất nổi danh, làm người chính trực, cương trực công chính. Thế nhưng nàng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, người này lại âm hiểm như thế.

Luyện chế toàn bộ Dị Linh tộc bắt hắn thành khôi lỗi... Con mẹ nó thực sự quá điên a!

Đây cũng không phải là hung ác bình thường, mà là chặt đứt cơ sở của người ta, diệt tộc!

Chương 1199: Chém giết khôi lỗi (1)

- Luyện chế Dị Linh tộc thành khôi lỗi, sau đó thiết lập một số lệnh, khiến cho hắn giống như người bình thường. Trong khoảng thời gian ngắn, quả thực khó mà phát hiện ra được! Có lẽ Ngô Dương Tử tiền bối cảm thấy mỗi ngày đều có thể lừa dối đám gia hỏa này mắc lừa cho nên rất là khoái cảm, vì vậy tự nhiên mới vong ưu!

Trương Huyền cười cười.

Nhân tộc và Dị Linh tộc không đội trời chung, làm luyện khí Tông sư, hắn ta cũng biết đạo lý này.

Cho nên lúc vừa mới bị bắt đến, nhất định là tức giận, về sau, mỗi ngày giết chết một, hai tên, đổi lại là ai nhất định cũng sẽ hưng phấn mà vui đến mức quên cả trời đất.

Dị Linh tộc sống sót từ Thượng Cổ, mỗi một người đều có thực lực không yếu hơn hắn, kết quả... Đều bị hắn ta luyện chế thành khôi lỗi, diệt tộc, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy đã nghiền...

Còn vọng hương, nhìn cái lông gà a.

Ở chỗ này có bao nhiêu khoái hoạt a!

Chỉ có đồ đần mới nhớ nhà sốt ruột, sầu khổ tới mức không chịu nổi!

Thư tịch ghi đến cuối cùng, chữ viết bay lên, câu nói vui sướng, vừa nhìn đã biết tên này cao hứng như thế nào.

Còn chuyện làm sao lừa dối nhiều Dị Linh tộc cam tâm tình nguyện tiếp nhận rèn luyện như vậy, tự nhận là trường sinh bất lão... Phía trên cũng không có ghi, cho nên hắn cũng không thể nào biết được cụ thể quá trình.

Chỉ là, căn cứ vào phỏng đoán của Trương Huyền, hẳn là tiến hành theo chất lượng.

Tỷ như, trước tiên hỗ trợ rèn luyện một cái cánh tay, cánh tay ảnh hưởng đối với tâm trí không lớn, một người thành công, hơn nữa cũng không thụ thương, đương nhiên dẫn tới người thứ hai tới. Sau khi rèn luyện toàn bộ cánh tay người sau thành công...

Lại bắt đầu chân, xương sống, thân thể...

Khi tất cả mọi người tin tưởng, thả lỏng cảnh giác thì hắn lại rèn luyện sọ não, một lần hành động biến người đó thành khôi lỗi...

Đương nhiên, những chuyện này chỉ là suy đoán của hắn mà thôi, cụ thể như thế nào, không có tận mắt nhìn thấy, ai cũng không biết được.

Chỉ biết là, Ngô Dương Tử tiền bối cương trực công chính, cực kỳ chính trực này, dưới sự niềm nở cố gắng, vốn ban đầu phải kéo dài sinh mệnh cho Dị Linh tộc... Cuối cùng chúng lại bị toàn diệt.

- Dựa theo Ngô Dương Tử lão sư ghi lại, Địa Cung này ít nhất có hơn hai mươi Dị Linh tộc, hầu như toàn bộ đều trúng chiêu số của người, biến thành khôi lỗi. Một lần giết chết nhiều Dị Linh tộc nhân như vậy, nếu như báo cáo lên Danh sư đường, công huân rất lớn, đủ để khiến cho một gia tộc muôn đời không suy...

Đột nhiên nghĩ đến một việc, Lạc Thất Thất nói.

Tru sát Dị Linh tộc, có công đối với nhân loại, có thể đi Danh sư đường để lĩnh thưởng.

Mà tu vi kẻ bị giết càng cao, số lượng càng nhiều thì ban thưởng cũng lại càng lớn, vị Ngô Tông sư này một người giết chết hai mươi mấy Dị Linh tộc tu vi không kém nhiều với hắn. Có thể ghi tên sử sách, khiến cho Danh sư đường phù hộ hậu bối của hắn muôn đời không suy!

Thậm chí, chỉ cần nói một câu, dù là để hậu nhân hắn đi làm Hoàng đế Hồng Viễn đế quốc thì cũng rất đơn giản.

- Ừm, chuyện này trở về hai năm rõ mười báo cáo cho Danh sư đường là được, khen thưởng như thế nào cũng không liên quan đến chúng ta!

Trương Huyền cười nói: - Hiện tại chúng ta nên rời đi trước rồi lại nói sau!

Lạc Thất Thất khẽ gật đầu.

- Căn cứ vào miêu tả của hắn, chúng ta phải theo đường cũ trở về, mặc dù Đoạn Long Tỏa không mở ra. Thế chung quanh lại có cơ quan có thể lợi dụng... Nói cách khác, nếu như muốn trở về thì đầu tiên phải giải quyết xong gia hỏa ở phía ngoài rồi lại nói sau!

Trương Huyền nói.

Rời khỏi như thế nào, ở bên trên thư tịch cũng có ghi chép.

Nơi này là nhà tù, giam giữ Ngô Dương Tử, cho nên đương nhiên không có khả năng có lối ra, muốn rời khỏi, nhất định phải đi qua Đoạn Long Tỏa.

Cái cơ quan này rất rõ ràng là không thể mở ra. Chỉ có điều, Ngô Dương Tử làm luyện khí đại sư đã lặng lẽ để lại hậu chiêu, giúp bản thân đào thoát.

Chỉ tiếc, đến cuối cùng, cũng không kịp thành công.

- Giải quyết?

Nhớ tới đại gia hỏa kia, Lạc Thất Thất lập tức lo lắng.

Thực sự thật là đáng sợ!

Đao thương bất nhập, tốc độ nhanh, lực lượng lớn, hầu như không có chỗ thiếu hụt nào.

- Yên tâm đi, nếu như nói trước đó không có thiếu sót, hiện tại... Đã có!
Dường như nhìn ra suy nghĩ của nàng, Trương Huyền khẽ cười một tiếng.

Trước đó đối phó với đại gia hỏa kia, coi như Thiên Đạo thư viện chỉ ra vị trí thiếu sót, thế nhưng bằng vào lực lượng và thủ đoạn của hắn thì cũng bất lực.

Cũng giống như con kiến muốn giết chết Thần Long vậy, biết thiếu sót, thế nhưng ngay cả da người ta cũng không thể phá, giết thế nào đây chứ?

Biết rõ nếu chém rụng đầu của thứ này thì nó hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Thế nhưng lực phòng ngự của đối phương rất mạnh, tốc độ nhanh, dùng sức mạnh lớn nhất và binh khí mạnh nhất cũng chỉ để lại một đạo ngấn trắng. Đương nhiên hắn không phải là đối thủ!

Cho nên, đối mặt với cường giả chân chính, tác dụng do Thiên Đạo thư viện đưa tới sẽ rất nhỏ, bởi vì... Chỗ thiếu sót của đối phương, có khả năng còn mạnh hơn so với thực lực của ngươi.

Vừa rồi lúc đối chiến, dùng hết tất cả vốn liếng cũng vô dụng. Thế nhưng bây giờ, Băng Vũ kiếm đã tấn cấp đến cấp bậc Bán Thánh thì lại thoải mái!

- Lão sư có ý là... Trực tiếp ra tay?

Thấy hắn cầm lấy Băng Vũ kiếm, Lạc Thất Thất sửng sốt.

Nàng chỉ biết là Băng Vũ kiếm này đã vượt qua Linh cấp thượng phẩm, cấp bậc cụ thể thế nào nàng cũng không quá rõ ràng.

Cho dù trình độ luyện khí đã đề thăng không ít, thế nhưng phương diện giám bảo vẫn kém xa Trương Huyền.

- Ừm, một lát nữa ta sẽ triệt tiêu đại trận, ngươi từ chính diện hấp dẫn, ta đánh lén từ phía sau, tranh thủ một kích tất sát!

Trương Huyền phân phó, lại nói chiến thuật kỹ càng một lần:

- Ngươi cần phải làm như vậy...

- Vâng!

Nghe đến lão sư phân phó, Lạc Thất Thất không chút do dự, trực tiếp gật đầu đồng ý.

Ngay cả luyện đan, luyện khí cũng có thể để cho nàng đồng thời tiến hành, hơn nữa còn thành công. Như vậy vị lão sư này, còn có cái gì mà không làm được cơ chứ?

Đi tới trước mặt Hồng Viêm đỉnh, thu nó lại. Cùng thời khắc đó, cổ tay nàng khẽ đảo, một cây trường cung lần nữa xuất hiện ở trong lòng bàn tay, nàng gài tên lên trên dây.

Cây cung trước đó đã bị khôi lỗi hủy, mặc dù thứ này có bộ dáng tương tự, thế nhưng cấp bậc lại thấp hơn một chút, hiệu quả kém xa tít tắp.

Chỉ là nàng cũng hết cách rồi, vũ khí Linh cấp công kích từ xa nàng chỉ có một kiện, hiện tại chỉ có thể dùng thứ này cho đủ số.

Thấy nàng đã chuẩn bị kỹ càng, Trương Huyền hít sâu một hơi, thân thể nhảy lên, trực tiếp bay lên trên không trung.

Tìm một hồi, dừng ở một chỗ, chân khí từ trong lòng bàn tay phun trào ra, bỗng nhiên chộp xuống phía dưới.

Chương 1200: Chém giết khôi lỗi (2)

Ô ô ô ô!

Từng cái trận kỳ bị hắn rút lên, đại sảnh vốn đen kịt âm u nhìn không rõ ràng dưới Dạ Minh Châu chiếu rọi, âm u dần dần biến mất, lần nữa lộ ra thân ảnh của đầu khôi lỗi kia.

Rống!

Lúc nhìn thấy nó, đối phương cũng nhìn thấy Lạc Thất Thất, nó gào thét một tiếng tức giận, trực tiếp lao đến.

- Chết!

Lông mi nhướng lên, Lạc Thất Thất không dám dừng lại, trường cung trong tay giống như mưa to liên tiếp bắn tên về phía trước.

Đinh đinh đinh đinh!

Bởi vì uy lực không đủ, mũi tên rơi vào trên người đối phương cũng không có chặn lại được đường tiến lên của đối phương, thậm chí ngay cả da cũng không thể đâm rách được một chút nào.

Không nghĩ tới uy lực lại kém nhiều như vậy, Lạc Thất Thất cắn răng, cầm lấy trường cung ném về phía trước.

Răng rắc!

Bàn tay khôi lỗi chém một cái, trường cung đã bị chém thành hai khúc, người đã đi tới trước mặt. Thiết quyền mang theo tiếng gió gào thét, trực tiếp đập về phía nàng.

Quyền phong gào thét, một khi bị đánh trúng, không cần phải nghĩ, nhất định sẽ bị mất mạng tại chỗ.

Mắt thấy nắm đấm sắp đi tới trước mặt, Lạc Thất Thất nhướng mày, cổ tay bỗng nhiên khẽ đảo.

Coong!

Một tiếng oanh minh vang vọng, Hồng Viêm đỉnh mới vừa rồi bị nàng thu vào giới chỉ trữ vật lập tức xuất hiện ở phía trước.

Bên trên lô đỉnh có lỗ hổng cung cấp than đá thiêu đốt, mà nắm đấm của khôi lỗi vừa vặn cắm vào trong đó, trực tiếp bị cố định vào đó, không thể động đậy.

Hồng Viêm đỉnh là bảo vật mà lúc trước Ngô Dương Tử luyện khí để lại. Ngay cả hắn cũng không thể phá huỷ, tự nhiên khôi lỗi cũng không làm được. Thấy một kích không được, vẻ mặt khôi lỗi rất là tức giận, thế nhưng không có bất kỳ biện pháp nào.

- Phương pháp của lão sư quả thực có tác dụng!

Thấy quả nhiên có hiệu quả, ánh mắt Lạc Thất Thất sáng lên.

Vừa rồi lão sư nói qua tình huống với nàng, vốn nàng cho rằng rất khó làm được. Thế nhưng không nghĩ tới nghiêm ngặt tuân thủ sắp xếp của lão sư lại có thể nhẹ nhõm hoàn thành.

Nàng cũng không biết lão sư sao lại đoán ra được chuyện này.

Phần tư duy và kinh nghiệm, vận dụng thực tế trong chiến đấu này có thể nói là nghịch thiên.

Soạt! Ngay trong lúc nàng đang cảm khái, chỉ thấy hàn mang trước mắt lóe lên, thân thể khôi lỗi nhoáng một cái, đầu đã rơi xuống.

Lão sư chẳng biết từ lúc nào đã đi tới phía sau lưng đối phương, một kiếm chém rơi đầu của hắn.

- Thật là sắc bén...

Thấy Băng Vũ kiếm nhẹ nhàng chém một cái thì đầu của đối phương đã rơi xuống, hai mắt Lạc Thất Thất trợn tròn.

Coi như nàng không có nhãn lực như Trương Huyền, thế nhưng giờ phút này cũng biết. Sau khi bỏ thêm Hàn Thanh thạch, lại tấn thăng lên, trường kiếm này tuyệt đối không phải đơn giản như Linh cấp thượng phẩm!

Thậm chí tuyệt phẩm cũng không làm được nhẹ nhõm như thế!

- Lão sư, Băng Vũ kiếm đã đạt đến cấp bậc gì rồi?

Nàng không nhịn được mở miệng hỏi.

- Bán Thánh!

Trương Huyền cũng không có giấu diếm.

- Cấp bậc Bán Thánh?

Thân thể mềm mại của Lạc Thất Thất run rẩy một cái.

Loại vũ khí cấp bậc này, coi như luyện khí đại tông sư lục tinh cũng không phải nói luyện chế ra là có thể luyện chế ra được. Màng... Ở trog trạng thái hôn mê lại có thể thành công được? - Được rồi, cất kỹ đồ, chúng ta tranh thủ thời gian rời khỏi đây đi!

Thấy hai mắt nàng trợn tròn xoe, tràn ngập vẻ không thể tin được, Trương Huyền vung vung tay, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy kỳ quái... Danh sư học viện này thổi phồng nhau như vậy, làm sao mỗi một học viên thiên tài mà hắn thấy đều giống như những đứa trẻ chưa thấy qua việc đời như vậy chứ?

Luyện khí rèn đúc, đan lô tôi thép, trải qua rèn luyện như thế, Băng Vũ kiếm đã tấn thăng đến Bán Thánh. Chuyện này cũng coi như hợp tình hợp lí, có cái gì để ngạc nhiên cơ chứ?

- Vâng!

Không biết nỗi nghi hoặc của Trương sư, Lạc Thất Thất đè nén sự rung động trong lòng, lại thu sạch mọi thứ vào giới chỉ trữ vật. Sau đó quay người lại, đưa một cái thư tịch tới.

- Lão sư, đây là công pháp luyện thể của Ngô Dương Tử lão sư, Ngũ Diệu Kim Thân, bí tịch Linh cấp đỉnh phong...

Sở dĩ nàng có thể thuyết phục được Trương Huyền cùng đi cũng là bởi vì Ngô Dương Tử lão sư có pháp quyết luyện thể, bây giờ nàng đã có được, cho nên trực tiếp cầm tới.

- Ừm!

Ngón tay Trương Huyền tiếp xúc một cái, sau đó lập tức thu về, nói:

- Ngươi đã lấy được truyền thừa của Ngô Dương Tử tiền bối, đây là công pháp độc môn của hắn, ta cũng không muốn nữa. Dù sao, không phù hợp quy củ, ngươi học tập cho tốt, tranh thủ không phụ hi vọng của hắn!

Không có quan hệ thầy trò, bí tịch độc môn, bình thường rất ít khi truyền ra ngoài.

Nếu không chẳng khác nào làm hỏng quy củ của Danh sư đường, tất cả mọi người cũng không có bí mật gì có thể nói.

- Cái này...

Không nghĩ tới đối phương bởi vì quy củ mà cự tuyệt, Lạc Thất Thất hơi đỏ mặt, muốn nói điều gì đó lại không biết nên mở miệng như thế nào.

Người khác nhìn thấy công pháp luyện thể quý giá như thế, nhất định sẽ nghĩ đến việc chiếm làm của riêng, thế nhưng lão sư lại trực tiếp từ chối...

Nhân phẩm này, phần phẩm đức nghề nghiệp này khiến cho người ta bội phục và cảm động!

Trương lão sư, về sau ngươi chính là tấm gương của ta, ngươi làm thế nào thì ta sẽ học theo thế đó!

Lạc Thất Thất phát ra lời thề.

Nàng đã phục sát đất, thề học tập Trương lão sư. Mà giờ khắc này Trương Huyền đang nhìn về phía bí tịch Ngũ Diệu Kim Thân trong thư viện, vẻ mặt như ăn phải mướp đắng.

- Bảy mươi tám chỗ thiếu hụt? Mẹ nó! Đây thực sự là công pháp luyện thể Linh cấp đỉnh phong hay sao? Đùa nghịch ta sao? Loại sách nát trình độ này mà còn coi là bảo bối truyền thừa, ngươi bảo ta luyện thế nào ah...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau