THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1191 - Chương 1195

Chương 1191: Luyện chế vũ khí (hạ) (1)

- Hạ thấp nhiệt độ tôi thép?

Lạc Thất Thất sững sờ.

Không phải tôi thép phải dùng nước sao? Nhiều nhất là dùng nước đá... Ngoại trừ cái này ra, còn hạ thấp như thế nào được nữa?

Hơn nữa, cũng không phải nhiệt độ chênh lệch càng lớn thì lại càng tốt, còn phải căn cứ vào phạm vi có thể chịu đựng được của vũ khí. Nếu vượt quá, không chịu nổi, một khi nứt toác sẽ trở thành dã tràng xe cát, cuối cùng cái gì cũng không có được!

Không ít Luyện Khí sư chính vì muốn gia tăng cấp bậc vũ khí cho nên cố ý sửa lại vật chất tôi thép. Kết quả lại gây ra phản ứng với vật chất bên trong khí thai, cuối cùng dẫn đến khí thai đã mài giũa không biết bao lâu sụp đổ trong nháy mắt. Lãng phí vô số khoáng thạch trân quý một cách vô ích.

Luyện khí, tỉ lệ của đủ loại khoáng thạch, nhiệt độ, dung hợp bao nhiêu, vật chất tôi thép, thời gian... Tất cả đều là kỹ xảo, độ khó so với luyện đan cũng không hề yếu, nếu không, cũng không thể nào được coi là chức nghiệp đặc thù bài danh trước mấy.

- Không sai!

Trương Huyền ngẩng đầu nhìn về phía nàng:

- Ngươi có mang theo lò luyện đan hay không?

- Luyện đan... Lô?

Lạc Thất Thất cho rằng mình đã nghe lầm.

Bây giờ không phải muốn luyện khí hay sao? Muốn lò luyện đan làm gì cơ chứ?

Trương Huyền lạnh nhạt nhìn qua:

- Ta muốn ngươi luyện chế ra một lò, Băng Phách đan!

- Băng Phách đan?

Lạc Thất Thất sửng sốt một chút, lập tức trừng mắt nói:

- Lão sư muốn... Lợi dụng hàn khí của Băng Phách đan để tiến hành tôi thép?

Băng Phách đan là dược vật cô đọng đặc thù cho thể chất băng phách, trong đó ẩn chứa hàn khí đặc thù. Người bình thường nuốt một cái sẽ bị chết cóng tại chỗ.

- Coi như Băng Phách đan hàn khí bức người, thế nhưng thể tích đan dược lớn như vậy, tôi thép cho trường kiếm...

Vẻ mặt Lạc Thất Thất rất là xoắn xuýt.

Đan dược cũng chỉ nhỏ như quả nho không xê xích bao nhiêu, trường kiếm ngắn nhất cũng phải dài ba thước trở lên, sao có thể tôi thép được chứ?

Vũ khí tôi thép coi trọng nhất là trong chớp mắt, ý là trong nháy mắt hoàn thành rèn luyện toàn bộ binh khí.

Một khi bỏ qua thời gian này, không nói tới việc uy lực sẽ trở nên không đều đặn mà còn bởi vì lực lượng không đều mà dẫn đến luyện chế thất bại! Dùng một viên đan dược để rèn luyện trường kiếm... Làm sao n nàng lại cảm giác đang nói chuyện trên trời trong đêm tối như vậy chứ?

- Chuyện này ngươi không cần phải để ý đến, chỉ nói cho ta biết dược vật luyện chế Băng Phách đan à đan lô, ngươi có hay không mà thôi?

Cắt ngang nỗi nghi hoặc của đối phương, Trương Huyền thản nhiên nói.

- Băng Phách đan, không phải là đan dược phổ biến, luyện chế rất ít, đồng thời dược liệu cũng không được đầy đủ. Thế nhưng, đoạn thời gian trước con đồng ý giúp người khác luyện chế ra một viên Hàn Âm đan, tất cả dược liệu đều được đối phương chuẩn bị ba phần...

Chần chờ một chút, Lạc Thất Thất nói.

Thể chất băng phách, thuộc về thể chất vạn người không được một. Cho nên đương nhiên loại đan dược này cũng rất ít khi được luyện chế. Đừng nói là nàng, coi như toàn bộ đan viện, chỉ sợ cũng không gom góp ra được một lò dược liệu.

- Hàn Âm đan?

Trương Huyền cau mày:

- Hiệu quả của loại đan dược này mặc dù không bằng Băng Phách đan. Thế nhưng nếu như ba phần cộng lại, có lẽ hiệu quả cũng miễn cưỡng có thể...

Hàn Âm đan là dược vật chữa thương, trị liệu cho thương tổn bị công pháp hỏa thuộc tính tạo ra. Tài liệu chính là Băng Âm Hàn thảo và băng phách lãnh thảo của Băng Phách đan. Còn kém một cấp bậc. Chỉ có điều, ba phần dược liệu chồng chất, nếu lại cẩn thận xử lý thì cũng sẽ không kém nhiều.

- Được rồi, hiện tại khai lò luyện đan đi!

Suy tư một lát, lần nữa cân nhắc suy nghĩ trong lòng một lần, Trương Huyền vung tay nói.

- Vâng!
Biết lão sư làm như vậy nhất định đã suy nghĩ xong. Nàng cũng không nhiều lời, cổ tay khẽ đảo, lấy lò luyện đan ra ngoài, đồng thời cũng bắt đầu nhen lửa.

Nàng là Luyện Đan sư, đan lô này khi ở Luyện Đan sư công hội Huyễn Vũ đế đô cũng đã từng dùng qua. Mà các than đá luyện đan cần thiết cần cái gì có cái đó. Cho nên muốn chuẩn bị cũng không quá phiền phức.

Không lâu sau, đan lô đã được đốt lên, hỏa diễm cực nóng đập vào mặt.

- Lão sư...

Mang dược vật luyện chế Hàn Âm đan ra, từng loại đều được chuẩn bị kỹ càng, bày ra ở trên mặt bàn cách đó không xa, Lạc Thất Thất nhìn về phía lão sư mình.

Mặc dù không biết vị Trương lão sư này có mục đích gì. Thế nhưng chuyện mà lão sư làm, mỗi một chuyện đều rất thần kỳ, cho nên trong lòng nàng đã sinh ra sự tin tưởng mù quáng.

Có lẽ... Thực sự có thể dùng lực lượng bây giờ khiến cho thanh vũ khí Linh cấp trung phẩm này tấn cấp đến tuyệt phẩm!

- Lò lửa còn chưa đủ mạnh, tiếp tục tăng nhiệt độ!

Từ trong suy nghĩ khôi phục lại, Trương Huyền nhìn thoáng qua, lại phân phó một câu.

- Hàn Âm đan là dược vật băng thuộc tính hàn, đan lô quá yếu, ta sợ...

Nghe nói lại tiếp tục tăng nhiệt độ, khóe miệng Lạc Thất Thất giật giật một cái.

Hàn Âm đan là dược vật băng thuộc tính hàn, coi như là hỏa diễm hiện tại cũng đã đủ nóng lên. Nếu như lại tăng nhiệt độ, chỉ sợ còn chưa thành đan thì cũng đã triệt để hòa tan, nào còn có hiệu quả gì nữa?

- Tiếp tục tăng nhiệt độ!

Cũng không giải thích, Trương Huyền tiếp tục nói.

- Vâng!

Khẽ cắn bờ môi, Lạc Thất Thất không nói thêm lời nào, chân khí phun trào, dung nhập vào trong than lửa.

Hừng hực hừng hực!

Hỏa diễm trực tiếp sinh ra, cùng kết nối với lò lửa luyện khí ở bên cạnh, dường như nung cho ngay cả đan lô cũng sắp bị hòa tan.

- Đồng thời để Băng Vũ kiếm và Hàn Thanh thạch vào Hồng Viêm đỉnh!

- Vâng!

Biết hiện tại mình phải nghe gì làm nấy, tuy rằng trong lòng kỳ quái nhưng nàng cũng không dám nói thêm lời nào. Lạc Thất Thất cầm lấy trường kiếm và Hàn Thanh thạch, sau đó cùng bỏ vào lô đỉnh.

Chương 1192: Luyện chế vũ khí (hạ) (2)

Băng Vũ kiếm là vũ khí có thể tấn thăng, vừa mới tiếp xúc với lò lửa cực nóng đã lập tức trở nên đỏ thẫm. Đã mất đi nhận tính và co dãn trước đó, nếu như giờ phút này lấy nó ra, chuyện rớt cấp là nhất định sẽ xảy ra.

Còn Hàn Thanh thạch, cũng bắt đầu như nhũn ra, nhưng rõ ràng nhiệt độ của lò lửa còn chưa đủ để làm cho nó hòa tan.

- Ở trong lò luyện đan, để ba gốc Xích Vĩ thảo vào, sau ba hô hấp lại để vào một gốc Băng Âm Hàn thảo. Sau đó dùng thủ pháp thất diệp để nửa gốc Đỗ Hư thảo vào, Tử Tinh yên ba tiền...

Trương Huyền nhanh chóng nói.

Hai hàng lông mi nhướng lên, bàn tay Lạc Thất Thất liên tục chộp tới, đối phương nói tới gốc dược liệu nào thì nàng lập tức lấy gốc dượu liệu đó.

Làm thiên tài luyện đan nổi danh đan viện, thiên phú ở trên luyện đan của nàng đã vượt xa luyện khí. Mặc dù Trương Huyền ra lệnh rất nhanh, thế nhưng toàn bộ mọi động tác nàng có thể theo kịp, hơn nữa còn không loạn chút nào.

Chỉ là, một bên thả dược liệu, một bên lại tràn ngập kinh hãi.

Thủ pháp luyện đan mà đối phương bảo nàng thi triển ra, không ngờ nàng cũng đều biết. Có mấy thứ, là thứ trong lúc vô tình học tập được, ngay cả trong học viện cũng không có mấy người biết, mà đối phương lại cũng nói ra hết.

Nàng không tin là bản thân mình bác học biết nhiều, những thứ mà đối phương nói ra đều biết. Chỉ sợ là vị Trương sư này, biết nàng biết cái gì đó, sau đó lại căn cứ vào năng lực của nàng để bố trí ra trình tự và thủ pháp luyện đan.

Chuyện này cần bao nhiêu thành tựu với luyện đan, hiểu sâu thế nào mới có thể làm được cơ chứ?

Đã có thể dùng hai từ kinh khủng để hình dung!

Coi như Hồ viện trưởng đan viện, vị kia đã giảng bài rất nhiều lần cho nàng, chỉ sợ cũng không làm được a!

- Tử Tinh yên lại có thể cùng bỏ vào đan lô với Đỗ Húc, dựa theo suy nghĩ của ta trước đó, cả hai xung đột, tất sẽ gây ra bạo tạc. Hiện giờ bỏ vào lại không có chút khó chịu nào, xem ra có quan hệ với lò lửa...

Khiếp sợ, đồng thời nàng cũng suy tư nhiều hơn.

Trình tự mà Trương sư bảo nàng bỏ dược liệu hoàn toàn khác biệt với trình tự luyện chế Hàn Âm đan mà trước đó nàng đã học qua... Tốc độ thực sự quá nhanh, quả thực không kịp nhìn.

Vốn, bình thường nàng luyện chế viên đan dược này cũng cần ít nhất một hai canh giờ. Mà bây giờ, vẫn chưa tới nửa phút thì ba phần dược liệu đã ném vào trong một nửa.

- Không đúng... Chẳng lẽ, Trương sư muốn cùng luyện chế ba lò dược liệu? Cái này... Điều này không có khả năng a?

Đột nhiên nhớ ra cái gì đó, con ngươi nàng lập tức co rụt lại.

Người khác chuẩn bị tròn ba phần dược liệu, mục đích là sợ luyện hỏng một lò còn có dự trù.

Nói cách khác, những dược vật này, luyện chế ba lần cũng đãđủ... Mà bây giờ, dưới sự phân phó của Trương sư, nàng lại ném toàn bộ vào lô đỉnh...

Một lô đỉnh đồng thời luyện chế ba phần dược liệu... Thật giống như một con ngựa có ba người cưỡi vậy.

Còn luyện chế thế nào nữa?
Vội vàng quay đầu nhìn lại về phía lão sư, lại thấy vẻ mặt hắn vẫn không thay đổi như cũ. Miệng vẫn không ngừng phân phó.

- Dùng thủ pháp Lạc Nhứ thả ba gốc Tam Tiền thảo, hai mảnh Hồng Diệp hoa...

- Nghe lão sư, nhất định sẽ không sai!

Cắn răng, Lạc Thất Thất tiếp tục thả dược liệu.

Lúc trước ở trong Luyện Đan sư công hội, nàng cũng rất là lo lắng, cảm thấy lô đỉnh bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung. Thế nhưng sau khi nghiêm túc nghe phân phó, không chỉ thành công mà còn luyện chế được dược dịch cấp bậc lục cấp, khiến luyện đan thuật của nàng tăng nhiều.

Hiện tại hiểu biết đối với Trương sư nhiều như vậy, còn liên tục nhìn thấy thủ đoạn khiến cho người ta nghẹn họng nhìn trân trối, đương nhiên nàng càng không có lý do gì để lo lắng.

Nương theo dược vật thả xuống càng nhiều, tốc độ càng lúc càng nhanh, đan lô lại giống như lần trước, quả nhiên đã đến biên giới bất kỳ lúc nào cũng sẽ bạo tạc.

Lần trước nàng còn cảm thấy khẩn trương, có chút không dám buông tay. Thế nhưng lúc này đã là xe nhẹ đường quen, không có quá nhiều lo lắng như trước nữa.

- Cho Hàn Thanh thạch và Băng Vũ kiếm vào, tăng lửa!

Trong lúc đang tiếp tục thả dược liệu vào đan lô thì đã nghe tiếng phân phó của Trương sư tiếp tục vang lên.

- Vâng!

Bên này luyện đan đã khiến cho nàng có chút luống cuống tay chân, nghe nói còn phải gia tăng lửa cho lô đỉnh luyện khí. Lạc Thất Thất đành phải vận chuyển chân khí, thi triển thân pháp, tay trái vừa lật, khí tức điên cuồng vọt mạnh qua.

Sưu sưu! Hỏa diễm lập tức cháy hừng hực. Dùng chân khí để khống chế nhiệt độ hỏa diễm là chuyện mà mỗi một vị Luyện Đan sư, Luyện Khí sư vừa bắt đầu đã phải học tập, đối với nàng cũng không quá khó khăn. Chỉ có chỗ khó khăn là đồng thời chiếu cố hai loại.

Nhất tâm nhị dụng, tốc độ lập tức chậm lại, mồ hôi trên đầu Lạc Thất Thất ứa ra. Mà đan lô ở trước mặt cũng không ngừng lắc lư, bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo tạc.

- Lão sư...

Rất là khẩn trương, Lạc Thất Thất vội vàng nhìn sang lão sư.

Mặc dù uy lực nổ lô của Hàn Âm đan không bằng dược dịch lục cấp trước đó luyện chế. Thế nhưng một khi bạo tạc, hai người bọn họ cũng không ngăn cản được!

Huống chi ở bên cạnh còn có Hồng Viêm đỉnh đã đốt tới nóng đỏ.

Một khi bị kích thích, tất nhiên cũng sẽ bạo tạc, hai lô đỉnh đồng thời nổ tung, không cần khôi lỗi ra tay thì bọn hắn cũng sẽ mất mạng tại chỗ.

Có thể nói... Lần này so với lần trước càng thêm nguy hiểm!

Lần trước còn có hội trưởng Luyện Đan sư công hội ở bên cạnh, hơn nữa còn ở trong Luyện Đan sư công hội. Coi như có nổ tung thì cũng có thể mượn trận pháp để áp chế. Khiến cho nguy hiểm hạ thấp xuống rất nhỏ, mà bây giờ... Nơi này không có cái gì a!

- Đừng có gấp, bên trong lô đỉnh đan lô, lại thêm một gốc Hà Hương hoa!

Trương Huyền tiếp tục phân phó.

Nhìn thấy hai lô đỉnh đồng thời sôi trào, kỳ thật hắn cũng có chút khẩn trương. Chỉcó điều, hắn cũng biết, mình đã không có lựa chọn nào khác.

Không cho Băng Vũ kiếm tấn thăng đến Linh cấp tuyệt phẩm, như vậy sẽ không chém giết được đầu khôi lỗi kia. Coi như tìm được lối ra thì cũng sẽ không đào thoát được!

Thực lực của gia hỏa kia hắn đã tự mình lĩnh giáo, bằng vào thực lực hiện tại của hai người, căn bản không thể chống đỡ được.

Chỉ có thể ra sức đánh cược một lần mà thôi.

Thấy khuôn mặt của lão sư không thay đổi, Lạc Thất Thất yên tâm hơn không ít. Nàng khẽ gật đầu, tay trái tiếp tục gia tăng hỏa diễm của Hồng Viêm đỉnh, tay phải nắm Hà Hương hoa lên, lại nhẹ nhàng bắn ra.

Sưu sưu!

Hà Hương hoa đi vào trong đan lô, lực lượng nổ lô lập tức được làm dịu, Lạc Thất Thất mới vừa thở dài một hơi thì đột nhiên cảm thấy bên trái đã nhẹ tay hơn, nàng vội vàng quay đầu lại, con ngươi tức thì co rụt lại.

- Lão sư, không xong, Băng Vũ kiếm... Đã bị hòa tan!

Chỉ thấy Băng Vũ kiếm mới vừa rồi còn đỏ thẫm chẳng biết từ lúc nào đã triệt để mềm nhũn ra, bất cứ lúc nào cũng sẽ biến thành chất lỏng chảy xuôi xuống dưới.

Chương 1193: Lần thứ ba trời nhận Danh sư (1)

Băng Vũ kiếm mặc dù là vũ khí Linh cấp trung phẩm, thế nhưng bởi vì là thuộc tính hàn cho nên điểm nóng chảy khá thấp.

Tấn thăng vũ khí lên là làm cho một loại tài liệu khác hoặc là mấy loại tài liệu hiếm có khác dung nhập vào bên trong đồ vật thành phẩm vốn có. Rất kiêng kỵ chuyện làm cho vũ khí vốn có hòa tan.

Bởi vì một khi hòa tan, đã mất đi hình thái, chẳng khác nào là luyện chế lại một lần, khi đó độ khó sẽ tăng lên không chỉ một lần.

Lạc Thất Thất luôn gia tăng nhiệt độ hỏa diễm, tâm phân nhị dụng, cho nên đồng thời cũng không có quan sát kỹ. Nàng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, vừa mới thả mấy gốc dược liệu thì bên này Băng Vũ kiếm đã lập tức bị hòa tan rồi!

Một khi bị hòa tan, thuộc tính vốn có sẽ hoàn toàn biến mất, còn luyện chế thế nào nữa chứ?

Khiến cho một kiện vũ khí Linh cấp trung phẩm đỉnh phong tấn cấp đến thượng phẩm thì dễ dàng, luyện chế ra một kiện vũ khí thượng phẩm... Đánh chết cũng không làm được ah!

Trong lúc nàng đang không biết nên làm như thế nào cho phải thì đã nghe thanh âm của Trương sư tiếp tục vang lên:

- Ở bên trên Băng Vũ kiếm, thêm một giọt dược dịch của Tử Tinh thảo!

- Dược dịch Tử Tinh thảo? Tốt... Cái gì?

Lấy dược dịch ra, Lạc Thất Thất đang định để vào lò luyện đan thì lại đột nhiên sửng sốt một cái, thiếu chút đã phát điên:

- Đặt ở bên trên Băng Vũ kiếm?

Đây là thao tác gì cơ chứ?

Băng Vũ kiếm là luyện khí mà dược dịch Tử Tinh thảo là để luyện đan a!

Nhỏ dược dịch lên bên trên vũ khí? Chẳng khác nào lúc đang rèn sắt, khi sắt đã hóa lỏng lại đồng thời thêm một chút thịt vụn, sốt cà chua vậy. Người xác định đây là luyện khí chứ không phải nướng thịt đó chứ?

Người xác định không phải mình đã nói sai vị trí đó chứ?

- Ừm, động tác phải nhanh hơn!

Thanh âm của Trương Huyền rất là gấp rút.

- Tốt!

Lông mi nhảy một cái, lúc này cổ tay nàng run lên, dược dịch rơi vào bên trên Băng Vũ kiếm đã bắt đầu hòa tan.

Xèo!

Một tiếng xèo xèo vang lên, dược dịch dọc theo trường kiếm chảy xuôi, biến thành một đoàn sương trắng, tản mát ra mùi thơm nồng nặc.

- Thơm quá...

Ngửi được mùi thơm này, Lạc Thất Thất không kìm lòng được hít mũi một cái. Không thể không nói, hương vị sau khi nướng Tử Tinh thảo vẫn rất tốt, nàng đang suy tính không biết sau này có nên làm đồ ăn hay không...

Trong lúc đang suy tư thì đã cảm thấy tay dừng lại, cả người có chút mê muội.

- Nguy rồi!

Trong lòng căng thẳng, con ngươi lập tức co rụt lại.

Tử Tinh thảo là một loại dược liệu lá rộng hiếm thấy, phía trên là màu tím chấm bi. Vì vậy mới có cái tên này. Loại dược liệu này có tác dụng trung hoà các dược liệu khác. Nếu sử dụng một mình nó thì lại có chút độc tính yếu ớt, có thể khiến cho người ta sinh ra ảo giác và mê muội!

Vừa rồi chỉ riêng ngửi hương vị đã khiến cho nàng cảm thấy thơm, dễ ngửi, không ngờ lại quên đi điểm ấy!

Hiện tại đang trong lúc thời khắc mấu chốt luyện đan, luyện khí, một khi ngất đi, không cần nghĩ, nhất định sẽ dẫn tới nổ lô!

Bị lò luyện đan, luyện khí lô đồng thời nổ chết... Chuyện này chỉ sợ là độc nhất trong toàn bộ Hồng Viễn đế quốc vạn năm qua a!

Trong lòng buồn bực, nhưng mí mắt cũng không ngừng kéo xuống phía dưới, muốn mở mắt thế nhưng dù nàng làm như thế nào cũng không làm được. Sắp triệt để rơi vào trong mê mệt.

- Nguy rồi!

Trương Huyền tối sầm mặt lại.

Hắn đã nghĩ tới nhiều loại khả năng, thế nhưng dù thế nào cũng không nghĩ tới, Lạc Thất Thất này lại sơ ý như vậy, lại bị Tử Tinh thảo hun cho ngất đi.

Luyện Đan sư ngũ tinh, không ngờ lại thả lỏng như vậy!
Kỳ thật cũng không thể trách Lạc Thất Thất không có phòng bị, không nói tới việc Tử Tinh thảo thưa thớt, coi như xuất hiện thì cũng dùng để trung hoà dược vật, công hiệu của bản thân khiến cho người khác quên đi.

Lại thêm, đồng thời luyện khí, luyện đan, phân thần lực chú ý của nàng, cho nên làm cho nàng chưa kịp phân biệt thì đã bị trúng chiêu.

Một khi Lạc Thất Thất hôn mê, Trương Huyền không có lý luận luyện khí, luyện đan, không có cách nào luyện chế... Cục diện bây giờ, chuyện nổ lô đã thành chuyện tất nhiên!

Nếu không... Triệt tiêu trận pháp, dẫn khôi lỗi tới, nổ chết hắn a?

Thế nhưng chuyện nổ lô, hắn cũng không khống chế được thời gian và uy lực, một khi uy lực quá lớn, không nói tới việc bị nổ chết tại chỗ, coi như không chết, sơn động sụp đổ, bị vùi ở dưới đất vài trăm mét như vậy, có lẽ cũng không sống được!

Mà quan trọng nhất là, đầu khôi lỗi kia phòng ngự kinh người, hai cái nô đồng thời nổ, mặc dù uy lực không nhỏ, thế nhưng chỉ sợ còn không tạo ra được vết thương trí mạng cho đầu khôi lỗi này.

Cô cô cô cục cục!

Trong lúc hắn đang lo lắng, định tiến lên đánh thức Lạc Thất Thất thì đã thấy đan lô trước mắt, lần nữa sôi trào, khí lưu cuồng bạo tàn phá bừa bãi, sắp bạo tạc!

Hồi Toàn luyện đan pháp được sáng tạo ra lúc đan lô sắp nổ, sôi sùng sục.

Lần này Lạc Thất Thất hôn mê ít nhất đã làm chậm trễ hai hô hấp, nếu như không thả dược liệu, mắt thấy sẽ không còn kịp nữa.

Coi như hiện tại hắn biết luyện đan, tiến lên thả dược liệu thì chỉ sợ cũng đã muộn!

- Tiếp tục ném Hồng Diệp tu vào bên trong đan lô...

Trong lúc tình thế cấp bách, hắn không nhịn được lần nữa la lên, trong lời nói không kìm lòng được mà tăng thêm Sư Ngôn thiên bẩm.

Sưuu!

Lạc Thất Thất trong hôn mê không có ngừng lại, bàn tay nhẹ nhàng chộp một cái, cầm Hồng Diệp tu lên, tiện tay ném vào.

Soạt!

Dược liệu đi vào lô đỉnh, cục diện sắp bạo tạc lại lần nữa được làm dịu.

- Cái này...

Nháy mắt, Trương Huyền sửng sốt một chút, lập tức hưng phấn xém chút nữa đã nhảy lên.

Vừa rồi trong lúc tình thế cấp bách hắn đã sử dụng Sư Ngôn thiên bẩm, làm sao hắn lại không có nghĩ đến điểm này cơ chứ?

Sư Ngôn thiên bẩm chỉ cần phù hợp với quy luật tự nhiên, Thiên Đạo chí lý là có thể làm cho đối phương không kìm lòng được phải dựa theo ngôn ngữ nhắc nhở của hắn để làm việc. Hiện tại mặc dù Lạc Thất Thất đã rơi vào nửa trạng thái hôn mê, thế nhưng cũng không làm trở ngại hắn thi triển Sư Ngôn thiên bẩm, khiến cho thân thể nàng tiếp tục luyện đan!

Chương 1194: Lần thứ ba trời nhận Danh sư (2)

Thậm chí, luyện đan như vậy, không có tâm tình chập chờn, hiệu quả sẽ càng tốt!

- Đặt Hàn Thanh thạch và Băng Vũ kiếm vào một chỗ, tiếp tục dùng thủ pháp Họa Trúc, lần nữa thả một gốc Băng Âm Hàn thảo vào lò luyện đan...

Có lần đầu tiên thành công, Trương Huyền tiếp tục sử dụng Sư Ngôn thiên bẩm.

Lạc Thất Thất mới vừa mới phân tâm nhị dụng, còn không có cách nào thích ứng được, bây giờ ở dưới Sư Ngôn thiên bẩm tay trái tay phải tách ra, một tay luyện khí một tay luyện đan, không bị ảnh hưởng một chút nào.

Hiệu suất tăng lên không chỉ một lần.

Xì xì!

Hàn Thanh thạch và Băng Vũ kiếm đặt chung một chỗ, phát ra thanh âm ầm ầm, bắt đầu dung hợp.

Trương Huyền nhướng mày lên:

- Lấy trường kiếm ra, dùng trùng điệp rèn luyện pháp, rèn luyện bảy trăm bảy mươi chín lần!

Nghe thấy hắn phân phó, tay trái của Lạc Thất Thất run một cái, trường kiếm lập tức rơi vào trên bệ đá cách đó không xa. Bàn tay lại chộp một trảo, thiết chùy luyện khí mà Ngô Dương Tử đã chuẩn bị xong rơi vào lòng bàn tay nàng, lại không ngừng đánh.

- Bỏ Từ Hoa hành và Bao Hưng trấp vào đan lô, gia tăng hỏa diễm lên ba thành, dùng Lạc Tình thủ để lay động đan lô bảy lần!

Tiếp tục phân phó một tiếng.

Hoa rầm rầm!

Lạc Thất Thất cẩn thận tỉ mỉ, nghiêm khắc dựa theo lời hắn mà làm.

Con người thường có cảm xúc sợ khó, Lạc Thất Thất chưa hề đồng thời luyện đan, luyện khí. Cho nên khí mắt thấy đan lô sắp nổ, trong lòng tự nhiên sẽ sinh ra ý sợ hãi. Nếu tùy ý để cho loại ý nghĩ này sinh sôi, còn đồng thời luyện chế, bản thân nàng sẽ rất khó hoàn thành chuyện này được.

Ai cũng không nghĩ tới, trong quá trình luyện chế lại bị Tử Tinh thảo làm cho rơi vào hôn mê, ngược lại còn làm cho hiệu suất của nàng tăng lên không ít.

Trương Huyền càng nói càng nhanh, động tác của Lạc Thất Thất cũng càng ngày càng thuận tay, hai người phối hợp không có tỳ vết. Giống như là Lạc Thất Thất tự mình luyện chế vậy.

Đan lô mặc dù táo bạo, bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung. Thế nhưng vẫn một mực quanh quẩn ở điểm tới hạn, duy trì sự an toàn.

Băng Vũ kiếm dung nhập Hàn Thanh thạch và Tử Tinh thảo, dưới rèn luyện lại lần nữa khôi phục bộ dáng trường kiếm, thoạt nhìn càng thêm sắc bén.

- Tốt, mở đan lô ra!

Không biết trải qua bao lâu, Trương Huyền đột nhiên nhướng mày lên, tâm cảnh vận chuyển tới cực hạn, lại thấp giọng hô một tiếng.

Sưu!
Tay phải Lạc Thất Thất vồ một cái, mở lô đỉnh đan lô ra, dược lực hùng hậu trước đó trong nháy mắt đã ngưng tụ, ngay lúc sắp thành đan.

- Đặt Băng Vũ kiếm vào đan lô!

Trương Huyền nói tiếp.

Nghe thấy phân phó, nữ tử theo bản năng tiện tay ném trường kiếm vào.

Ông!

Thanh âm chói tai giống như rồng ngâm vang lên, cả sơn động cũng vang lên thanh âm dễ nghe lanh lảnh, khiến cho người ta say mê.

Sưu!

Ngay sau đó trường kiếm mới vừa để vào đan lô lại một lần nữa từ bên trong lô đỉnh bay ra, lơ lửng ở trên không trung, không ngừng lay động, giống như là chim tước đã chạy ra khỏi lồng giam, phát ra tiếng vang hưng phấn.

Từng đạo hàn mang từ thân kiếm phóng ra, tỏa ra ánh sáng lung linh, khiến cho người ta có một loại cảm giác thiết kim đoạn ngọc, sắc bén tới mức dường như có thể đâm rách con mắt của người khác.

- Tới đây!

Vẫy tay, trường kiếm lập tức bay tới, rơi vào trong lòng bàn tay của hắn.

Cúi đầu nhìn lại, chuôi Băng Vũ kiếm này có kích cỡ tương đương như vừa rồi, chiều dài không chút biến hóa, thế nhưng thoạt nhìn càng thêm khinh bạc. Mặt ngoài trước đó bóng loáng sáng rực giờ phút này đã che kín sao, như là hoa văn bên trên Tử Tinh thảo vậy. Lại giống như ẩn chứa thiên địa tinh thần, làm cho người ta có một loại ý vị đặc thù.

Ngón tay nhẹ nhàng bắn ra ở trên thân kiếm, trường kiếm lập tức giống như du long bay lên, phát ra tiếng vang êm tai. Giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ biến thành cự long, rong ruổi thiên địa, chém giết vẩn đục. - Đây là... Nửa bước Thánh cấp?

Con ngươi co rụt lại, Trương Huyền ngây người.

Tu luyện xong sáu bản Thiên Đạo luyện khí, chuyện phân biệt vũ khí hắn cũng có nhãn lực cực cao. Coi như không mượn thư viện thì hắn cũng có thể nhìn ra, Băng Vũ kiếm này rất rõ ràng đã vượt qua ràng buộc của Linh cấp tuyệt phẩm, đạt đến nửa bước Thánh cấp!

Vũ khí chia làm năm cấp bậc Thần, Thánh, linh, quỷ, phàm.

Nửa bước Thánh cấp mặc dù không có chân chính đạt tới một chữ “Thánh“, thế nhưng cũng đã thoát ly ràng buộc của Linh cấp, đạt đến một cấp độ khác!

Loại vũ khí cấp bậc này, coi như là loại Luyện Khí sư lục tinh đỉnh phong nhất như Ngô Dương Tử cũng rất khó luyện chế thành công!

Trừ phi đối phương đạt đến cấp bậc Thất Tinh!

Nói cách khác, hắn lợi dụng Sư Ngôn thiên bẩm, mượn tay của Lạc Thất Thất, không ngờ lại luyện chế được một kiện Bán Thánh chi khí. Nếu như chuyện này truyền đi, tuyệt đối có thể khiến cho vô số người trực tiếp bị hù chết!

Loại vũ khí cấp bậc này, coi như ở trong Hồng Viễn đế quốc cũng rất hiếm gặp, có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Đáng sợ!

Cổ tay khẽ đảo, thu hồi trường kiếm, lại quay đầu nhìn về phía Lạc Thất Thất.

Chỉ thấy lúc này nàng, chẳng biết từ lúc nào đã khoanh chân ngồi trên mặt đất, hai mắt nhắm nghiền, dường như đã rơi vào một loại đốn ngộ nào đó.

Vừa rồi mặc dù đã rơi vào hôn mê, nhưng Sư Ngôn thiên bẩm, hai tay vẫn được trải nghiệm quá trình đồng thời luyện chế vũ khí và đan dược, vẫn ghi tạc ở trong lòng nàng như ucx, tạo thành trí nhớ.

Về sau mặc kệ lĩnh ngộ đối với luyện đan hay là luyện khí cũng sẽ lần nữa gia tăng, đạt tới một cảnh giới càng cao hơn.

- Vừa rồi nàng đã rơi vào hôn mê, có lẽ đã đi vào vô cảnh giới niệm vô tưởng, trải qua chuyện này, bất kể vận chuyển chân khí hay là trí nhớ đều có tiến bộ. Trí nhớ càng sâu, hiệu quả có được thậm chí còn lớn hơn so với lần trước ta chỉ điểm ở Luyện Đan sư công hội!

Nhìn bộ đáng của đối phương, trong lòng Trương Huyền suy tư.

- Xem ra Sư Ngôn thiên bẩm không chỉ có thể truyền thụ tu vi học sinh, để cho bọn hắn tự chủ tu luyện mà cũng có thể ma luyện tâm cảnh, làm cho bọn chúng tiến bộ hơn!

- Người có tính trơ, cũng có tâm lý sợ khó, nếu như khuyên bảo tốt mà vẫn không có cách nào làm cho hắn học tập thì nhất định phải cưỡng chế đi làm, hình thành trí nhớ cơ bắp, chân khí tuần hoàn. Coi như về sau không cần đốc thúc thì cũng có thể tự chủ tu luyện...

Trong lòng đột nhiên hiểu ra, đột nhiên toàn bộ Địa Cung lay động một hồi, một luồng khí tức đặc thù bỗng dưng hạ xuống, triệt để bao phủ Trương Huyền!

Lần thứ ba trời nhận Danh sư!

Chương 1195: Vô niệm vô tưởng (1)

Huyễn Vũ đế quốc.

Lúc này ở Hóa Thanh trì, khu vực và kiến trúc vỡ vụn đã một lần nữa được sửa chữa xong, mặc dù ao nước không có linh khí hùng hậu như vậy trước đó. Thế nhưng cũng đã bắt đầu dần dần khôi phục, có sinh cơ như trước kia.

Bên cạnh có một tấm bia đá lớn đứng sừng sững, phía trên có điêu khắc năm chữ to như rồng bay phượng múa – chỗ Dương sư ném giày!

Chữ viết như biển, khiến cho người ta vừa nhìn một cái trong lòng đã không kìm được mà trở nên say mê, vừa nhìn đã biết là thư hoạ Tông sư cấp bậc ngũ tinh lưu lại.

Cách vị trí bia đá không xa chính là nơi mà vài ngày trước, Trương Huyền đứng ở trên đầu Hỏa Long, ném giày ra.

Ném giày chỉ là tìm ra điểm lực lượng giao hội, cũng không phải là không phải là giày thì không thể nào là thứ khác được.

Chiếc giày kia đã bị Huyễn Vũ đế quốc cất đi bảo quản, thay vào đó là một cái trận kỳ có lực lượng vững chắc.

Có trận kỳ, xung đột linh khí sẽ đạt được cân bằng, lực lượng liên tục không ngừng tràn vào Hóa Thanh trì khiến cho đế quốc ngày càng bồi dưỡng được càng nhiều nhân tài.

Có thể nói Huyễn Vũ đế quốc đã xem như nhân họa đắc phúc.

Một vị quan lại giống như là quan sử đang đứng ở bên cạnh ghi chép:

- Huyễn Vũ đế quốc Vấn Thiên lịch năm 67, mùa đông. Thanh Tắc sơn, Long Lân hà, địa mạch linh khí xung đột, hủy Hóa Thanh trì, sắp diệt Đế đô. Lúc này Dương sư đạp không mà đến, một giày phá tan tình thế nguy hiểm...

Ngay lúc hắn đang viết thì đột nhiên, ao nước xao động, tiếng chuông vang vọng, trên bầu trời ngàn chim cùng bay, che khuất bầu trời.

- Chuyện gì xảy ra?

- Không biết...

...

Đám hộ vệ chung quanh cũng nhìn thấy tình huống này, mỗi người đều không rõ ràng cho lắm.

- Vệ đường chủ, đây là có chuyện gì?

Diệp Vấn Thiên bệ hạ còn chưa rời đi, nghe được động tĩnh cũng từ trong phòng đi ra. Sau đó lại nhìn về phía Vệ Giang Vệ đường chủ bên người rồi hỏi.

- Bách điểu chúc phúc, vạn chúng minh... Đây là có người lấy được chức nghiệp trời nhận!

Vệ đường chủ sững sờ, nhớ tới ghi chép trong thư tịch trước đó.

- Trời nhận chức nghiệp? Ý ngươi nói là, đẳng cấp mà thiên địa thừa nhận?

Diệp Vấn Thiên sững sờ.

Trời nhận chức nghiệp, chính là ông trời cũng thừa nhận đẳng cấp và cống hiến của ngươi bên trong nghề nghiệp này. Người có thể gây ra loại dị động này, không có người nào mà không phải là thiên tài trong thiên tài, về sau tiền đồ vô lượng.

Đột nhiên xuất hiện loại tình huống này ở đây, há không cho đã thấy, Huyễn Vũ đế quốc sẽ xuất hiện một siêu cấp thiên tài hay sao?
- Vâng!

Vệ đường chủ khẽ gật đầu, nói:

- Trời nhận chức nghiệp, là trời xanh chiếu cố... Yên tâm đi, đây là nghề nghiệp gì, là ai dẫn động, sau khi trở về ta phải điều tra thêm mới được!

- Ừm, hẳn nên vậy. Nếu điều tra ra, ta muốn đích thân bái kiến vị thiên tài này...

Diệp Vấn Thiên vội nói.

- Được!

Vệ đường chủ không nói thêm lời nào mà nhảy lên lưng thú, trực tiếp bay đi về phía Danh sư đường, mới đi đến trước cửa đường, còn không tiến vào thì đã thấy một vị trưởng lão vội vã đi tới, trên mặt mang theo vẻ sợ hãi, vừa nhìn thấy hắn đã trực tiếp mở miệng.

- Đường chủ, không xong... Phong Sư điện sụp đổ, tất cả bài vị của Tiên Tổ... Cũng đổ!

- Phong Sư điện sụp đổ?

Vệ đường chủ sững sờ, lập tức nghĩ đến cái gì đó, con ngươi co rụt lại, toàn thân run lên, tràn ngập không thể tin được:

- Vạn bài chấn động, tiếng chuông cùng reo vang... Chẳng lẽ người vừa mới được công nhận nghề nghiệp này là... Trời nhận Danh sư?

Trời nhận Danh sư, đây chính là tình huống mà chỉ có Thiên Nhân Khổng sư mới từng được nhận, coi như học sinh thân truyền của hắn, thành Thánh, thành tổ thì cũng không có được vinh hạnh đặc biệt này như hắn.

Loại chuyện này xảy ra rầm rộ ở bên trong Danh sư đường Huyễn Vũ đế quốc... Rốt cuộc là ai?

- Chẳng lẽ là... Vị Dương sư kia?
Đột nhiên một đạo thân ảnh xuất hiện trong đầu hắn.

Nếu như nói ai có thể có loại vinh hạnh đặc biệt này thì có lẽ chỉ có vị Dương Huyền sâu không thấy đáy, khiến cho ngay cả Mạc đường chủ cũng phải nói năng thận trọng như vậy mà thôi!

Vị tiền bối này, đạp không mà đến, một giày định càn khôn. Dáng vẻ này đã in sâu vào trong lòng, không có cách nào khu trừ được.

- Báo tin cho chỗ có Danh sư, chuyện này coi như không nghe thấy, không hỏi, không nói! Nếu như có vi phạm, hủy bỏ tư cách Danh sư!

Nghĩ đến lời nói của Mạc đường chủ, Vệ đường chủ vội vàng phân phó.

Bất kể có phải là Dương Huyền hay không. Chuyện trời nhận Danh sư, đều là chuyện lớn, ai cũng không dám truyền đi, nếu không... Tuyệt đối sẽ không chịu nổi.

Lại nói, trời nhận Danh sư chỉ có một mình Khổng sư, cụ thể sẽ xảy ra dị biến gì, ai cũng không biết. Cho nên một màn trước mắt này, rốt cuộc phải trời nhận Danh sư hay không hắn cũng không quá xác định.

- Vâng!

Mặc dù nghi hoặc, thế nhưng vị trưởng lão này vẫn gật đầu, xoay người trở về, không dám tiếp tục hỏi nhiều.

...

Vạn Quốc thành.

Triệu Phi Vũ duỗi lưng một cái, từ trong phòng đi ra.

Liên tục bế quan hơn một tháng khiến cho toàn thân nàng có chút cứng ngắc.

Chỉ là, nàng cũng biết, chỉ có như vậy thì mới có thể đuổi theo bước chân của vị kia, thậm chí, dù vậy cũng sẽ bị càng kéo càng xa hơn.

- Con tu luyện xong rồi sao? Không tệ, không tệ, gần đây tiến bộ rất lớn!

Khang đường chủ đi tới, nhìn thoáng qua nàng rồi hài lòng gật đầu.

Lúc gần đi Trương sư đã bàn giao Triệu Phi Vũ lại cho hắn, hắn cũng không có từ chối mà chuyên tâm chỉ điểm, hơn một tháng qua, quả thực nàng đã có tiến bộ rất lớn.

Ầm ầm!

Ngay lúc hắn đang cảm khái, đang muốn tiếp tục nói chuyện thì Khang đường chủ đột nhiên cảm giác mặt đất chấn động. Bên phía phương hướng Danh sư đường có tiếng chuông vang lên.

- Là... Trời nhận Danh sư? Tại sao lại là trời nhận Danh sư?

Hai mắt trợn tròn, Khang đường chủ lập tức bối rối.

Đoạn thời gian trước mới tới một lần, tại sao lại đến nữa cơ chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau