THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1186 - Chương 1190

Chương 1186: Trương Huyền bày trận (2)

- Gian phòng cũng đủ lớn, vừa vặn có thể dễ dàng bố trí...

Người ở trên không trung, nhìn trọn đại điện này một lần.

Trận pháp ẩn nấp này có thể che giấu cửa vào, đương nhiên cũng có thể ẩn giấu chỗ thư tịch và đan lô.

Chỉ cần khiến cho khôi lỗi không tìm thấy, như vậy bọn hắn cũng có đủ thời gian để luyện chế linh binh, nghĩ biện pháp thu hoạch được truyền thừa của Ngô Dương Tử tiền bối!

Chỉ là, trước đó trận pháp ẩn giấu kia có diện tích rất lớn, may mắn ở chỗ này có đủ không gian, nếu không, có khả năng không bố trí ra được.

- Đi!

Quyết định vị trí, ngón tay Trương Huyền búng một cái.

Ông!

Trận kỳ trong lòng bàn tay trực tiếp bắn tới bốn phía.

- Trận kỳ? Chẳng lẽ lão sư muốn bố trí trận pháp?

Ngay khi Lạc Thất Thất đang bắn tên ngăn cản khôi lỗi nhìn thấy động tác của Trương Huyền, nàng không nhịn được sững sờ, lập tức con ngươi co rụt.

Mặc dù nàng không có học qua chức nghiệp Trận Pháp sư, thế nhưng hảo hữu lại Trận Pháp sư ngũ tinh, cho nên phải làm thế nào mới có thể bày trận nàng vẫn được nhìn thấy tận mắt.

Coi như Trận Pháp sư lợi hại nhất trận pháp hệ trong Danh sư học viện, muốn bày trận cũng phải dùng la bàn đo đạc trước, tìm kiếm từng tấc từng tấc, sau đó mới đâm trận kỳ xuống mặt đất...

Vị này thì tốt, người còn đang ở trên không trung đã bắn trận kỳ ra, hơn nữa một lần chính là mấy cái...

Thật hay giả vậy?

Như vậy thật sự có thể bố trí ra trận pháp hay sao?

Như vậy chẳng khác nào trò đùa a?

Trong lòng khiếp sợ, lực lượng mũi tên trong tay không đủ, khôi lỗi ở phía xa xa gầm lên giận dữ, duỗi tay nắm lấy một mũi tên rồi trực tiếp ném về phía nàng.

Ô ô!

Mặc dù là dùng tay ném, thế nhưng lực lượng của đối phương thực sự quá lớn, mũi tên mang theo âm thanh phá không, trực tiếp bắn về phía nàng.

Con ngươi co vào, Lạc Thất Thất vội vàng lách mình tránh, một đạo gió táp nhanh chóng xẹt qua người, xé rách y phục trên bả vai nàng, trên da thịt trắng như tuyết xuất hiện một vết máu.

Rống!

Một mũi tên đã khiến cho nàng không thể không tránh né, khôi lỗi lần nữa thấp giọng gầm một tiếng, lại phóng đi về phía Trương Huyền đang ở trên không trung.

Thân thể xoay một cái, Trương Huyền thay đổi phương hướng, trận kỳ trong tay tiếp tục ném xuống phía dưới, từng cái cắm vào trên vị trí cố định.

- Đối thủ của ngươi là ta, không nên tìm lão sư gây phiền phức!
Thấy tên này lại đuổi theo, Lạc Thất Thất cắn hàm răng ngà, cung kéo mạnh, lần nữa bắn tới.

Ông!

Mũi tên này là một tên nàng nén giận ra tay, hầu như đã ngưng tụ toàn bộ lực lượng, tốc độ nhanh như là sao băng, vừa bắn ra đã đi đến trước mặt.

Đinh!

Khôi lỗi chưa kịp ngăn cản thì đã bị bắn trúng mi tâm.

Chỉ là, lực phòng ngự của tên này thực sự quá mạnh, mà lại là khôi lỗi, đồng thời cũng không có loại hình nưh huyệt đạo. Cho nên mặc dù bắn trúng chỗ hiểm, thế nhưng lại không làm nó bị thương mảy may, ngược lại còn khiến cho nó giận dữ hơn.

Lần nữa gào thét, không đi quản Trương Huyền ở trên không trung nữa mà vọt về phía nàng.

Hiển nhiên, cừu hận của tên này đã bị Lạc Thất Thất lôi về phía nàng. Hiện tại chuyện nó muốn làm nhất chính là chặt nữ nhân này thành thịt vụn.

Sưu!

Dưới chân nhanh chóng di chuyển, Lạc Thất Thất còn không có kịp phản ứng thì thi nhân khôi lỗi Dị Linh tộc đã đi tới trước mặt, năm ngón tay mở ra, bỗng nhiên vồ tới chỗ nàng.

Chỉ phong gào thét, mặc dù không có chân khí thế nhưng khí thế và lực lượng từ trong đó phát ra vẫn khiến cho nàng phải hít thở dồn dập.

- Cút ngay!

Một tiếng quát vang lên, lúc này không kịp giương cung bắn tên cho nên nàng giơ cung quật về phía gia hỏa khôi lỗi trước mắt.

Trường kiếm của nàng, trước đó ở trong phòng đá nhỏ kia đã bị quất bay làm cho nó cắm ở bức tường, bây giờ còn chưa có cơ hội thu hồi lại. Lại thêm lúc này coi như muốn cầm vũ khí cũng đã không kịp, chỉ có thể dùng cung để chống lại mà thôi.

Soạt! Trường cung còn chưa có quật tới chỗ đối phương thì đã bị khôi lỗi bắt lấy, sau đó nó nhẹ nhàng kéo một cái.

Lạc Thất Thất chỉ cảm thấy gan bàn tay như muốn nứt ra, nàng vội vàng buông tay, kiện binh khí này cũng đã rơi vào trong lòng bàn tay của đối phương.

Lực lượng mà ngay cả Trương Huyền cũng không có cách nào mạnh mẽ chống đỡ đối phương, làm sao nàng có thể chống đỡ được cơ chứ.

Răng rắc!

Cầm trường cung, hai tay khôi lỗi Dị Linh tộc hợp lại, lập tức bẻ gãy kiện vũ khí Linh cấp trung phẩm này, sau đó lại tiện tay ném qua một bên, lần nữa vồ tới chỗ Lạc Thất Thất.

Lốp bốp!

Không khí phát ra âm bạo kịch liệt, Lạc Thất Thất vội vàng lui về phía sau. Chỉ có điều, vẫn quá chậm, sóng khí cuồng bạo đánh trúng ngực nàng, khiến cho nàng lật bổ nhào mấy vòng ở không trung, nặng nề đâm vào trên vách tường ở cách đó không xa.

Phụt!

Phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt Lạc Thất Thất trắng bệch.

Đường đường là cao sinh của Danh sư học viện, là thiên tài nổi danh năm thứ hai. Ở trong tay đối phương ngay cả một chiêu cũng không có tiếp được, chuyện này khiến cho nàng rất mất tinh thần.

- Không được, ta phải tranh thủ kéo dài thời gian cho lão sư!

Giãy dụa từ trên tường đứng dậy, thấy khôi lỗi đã bỏ qua nàng mà lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, Lạc Thất Thất cắn răng, trực tiếp lao đến.

- Đối thủ của ngươi là ta!

Gầm lên một tiếng, đôi bàn tay trắng như phấn lăng không đánh tới.

Lạc Phong quyền!

Đây là quyền pháp mà Tiên Tổ gia tộc của nàng để lại, đã đạt đến Linh cấp hậu kỳ, uy lực vô cùng. Là chiêu số công kích mạnh nhất mà hiện nay nàng có thể thi triển ra!

Coi như là cường giả Hóa Phàm thất trọng Quy Nhất cảnh sơ kỳ đụng phải thì cũng phải tạm tránh mũi nhọn.

Chỉ là đầu quái vật này không phải là cường giả Quy Nhất cảnh, càng không phải là nhân loại. Cho nên nắm đấm còn chưa đến trước mặt thì đã thấy hắn điểm ra một ngón tay.

Phốc!

Máu tươi dâng trào, cả người Lạc Thất Thất ở trên không trung bổ nhào hai vòng, sau đó bay ngược về phía sau.

Lúc nàng đang cảm thấy lần này tất sẽ đụng vào trên vách tường, ngã đến bán sống bán chết thì đã cảm thấy phía sau mềm nhũn, một luồng chân khí đã bao phủ nàng lại.

Lập tức, có một đạo thanh âm nhàn nhạt vang lên bên tai của nàng.

- Chuyện còn lại... Giao cho ta đi!

Chương 1187: Thiên Đạo luyện khí (1)

Nghe thấy thanh âm này, hai mắt Lạc Thất Thất đỏ lên, chỉ thấy Trương Huyền chẳng biết từ lúc nào đã đi tới vị vị cách nàng không xa. Chân khí trong lòng bàn tay xao động, khiến cho tốc độ bay về phía sau của nàng chậm rồi ngừng hẳn lại.

Vội vàng quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hơn 100 cây trận kỳ đồng loạt cắm vào ở chung quanh, mặc dù sắp xếp theo phương vị đặc thù, thế nhưng chẳng biết tại sao, vẫn không có chút động tĩnh chút nào.

- Lão sư, người đã bố trí xong trận pháp rồi sao?

- Còn thiếu một chút!

Cười nhạt một tiếng, cổ tay Trương Huyền run lên, một cái trận bàn bay thẳng ra ngoài.

Ông!

Trận bàn ở trên không trung mở ra, lập tức linh khí chung quanh bị hút tới, hình thành một cái vòng xoáy linh khí thô to.

- Đây là... Tụ Linh trận?

Lạc Thất Thất sững sờ.

Không phải bố trí ra trận pháp ở chung quanh hay sao? Dùng Tụ Linh trận làm cái gì cơ chứ?

Lại nói, thứ này là dùng để tu luyện. Nàng chưa từng nghe nói qua còn có thể chống đỡ khôi lỗi có thể so với Thánh giả.

Rống!

Khôi lỗi ở phía trước thấy hắn ném ra trận bàn cũng sững sờ, chẳng qua sau khi nó cảm thấy không có công kích cho nên lại lần nữa lao đến chỗ hai người. Giống như là dã thú nổi điên, bên trên thân thể phát tán ra khí tức hung mãnh.

Thấy đối phương càng ngày càng tới gần, bất cứ lúc nào cũng sẽ đi tới trước mặt. Trong lúc Lạc Thất Thất đang khẩn trương không biết nên làm như thế nào cho phải thì đã nghe thấy thanh niên ở cách đó không xa hừ lạnh một tiếng.

Lập tức, bàn chân đạp mạnh lên trên mặt đất, ngay sau đó nàng đã thấy cảnh vật trước mắt lắc lư một hồi, khôi lỗi đã biến mất không thấy gì nữa, gian phòng lại khôi phục vẻ yên tĩnh.

Giống như tình cảnh vừa nãy chỉ là một giấc mơ, căn bản không tồn tại vậy.

- Chuyện gì xảy ra?

Lạc Thất Thất vội vàng nhìn quanh một vòng, phát hiện ra Hồng Viêm đỉnh và rất nhiều thư tịch vẫn còn, vị trí khôi lỗi vừa rồi lại biến mất, nhìn không thấy, cũng sờ không thấy, tất cả đều là một màu đen kịt.

Dường như nương theo cái dậm chân của người thanh niên này, nàng và lô đỉnh đã đồng thời bị bóc ra khỏi không gian này, nhảy đến một thế giới khác.

- Che giấu... Trận pháp?

Đột nhiên nàng nghĩ đến cái gì đó.

Có thể làm được điểm ấy, chỉ có một cái... Đó chính là trận pháp che giấu!

Loại trận pháp này có thể ẩn núp một phạm vi riêng biệt, khiến cho người ta không phát hiện ra được. Cũng giống như trước đó ở trong sơn cốc vậy, bất kể bọn hắn làm như thế nào cũng không tìm được lối vào của Địa Cung.

Nếu không phải phá giải được trận pháp, coi như lại cho bọn hắn ba năm, coi như đào bới lên một lần thì cũng có khả năng khó mà phát hiện ra được.

Trước đó nàng không biết Trương sư ẽ bố trí trận pháp gì. Khi nhìn thấy những cái trận kỳ kia và một màn kỳ quái trước mắt, trong lòng nàng lập tức nghĩ tới. - Chỉ là... Trận pháp che giấu cực kỳ tiêu hao linh khí, đồng thời ít nhất cũng cần một vị Trận pháp đại tông sư lục tinh mới có thể khởi động được, làm sao lão sư lại có thể kích hoạt...

Mặc dù đã xác nhận, thế nhưng nàng vẫn không thể tin được như cũ.

Trận pháp lục tinh, hơn nữa còn trận pháp che giấu huyền diệu như thế, ít nhất cũng phải là cường giả Thánh vực mới có thể kích hoạt ra được. Mà vị Trương sư này chẳng qua chỉ là Hợp Linh cảnh... Cấp bậc kém rất nhiều a!

- Chẳng lẽ là... Tụ Linh trận vừa rồi?

Con ngươi nàng lập tức co rụt lại.

Vừa rồi Trương sư ném ra một cái trận bàn Tụ Linh trận, trước đó nàng còn không hiểu tại sao, giờ phút này kết hợp lại với đại trận này, nàng lập tức hiểu ra được.

Tất nhiên là lấy Tụ Linh trận ngũ tinh làm động lực, triệt để kích hoạt trận pháp che giấu này.

Mượn nhờ trận pháp khác để dẫn động một trận pháp khác... Cũng chính là trận pháp hợp lại ở trong truyền thuyết, coi như Trận Pháp sư lục tinh đỉnh phong cũng khó mà làm được chuyện này!

Trương sư không những làm ra mà lại còn tự tin và nhẹ nhõm như vậy...

Hai mắt Lạc Thất Thất trợn tròn.

Trận pháp là mượn nhờ từ trường của cảnh vật chung quanh, hình thành lực lượng đặc thù. Không phải là một cộng một bằng hai, dưới tình huống bình thường, hai trận pháp đặt chung một chỗ sẽ rất dễ làm ảnh hưởng lẫn nhau, từ đó làm cho... Chúng sẽ không có một chút tác dụng nào.

Lấy Tụ Linh trận để cung cấp động lực, kích hoạt trận pháp che giấu... Coi như tận mắt nhìn thấy thì nàng vẫn không thể tin được.

Muốn làm được chuyện này cần phải có lý giải và khống chế mạnh bao nhiêu đối với trận pháp thì mới có thể làm được điểm ấy cơ chứ?

- Được rồi, hiện tại chúng ta đã ẩn nấp, đối phương không phát hiện ra được, tranh thủ thời gian luyện chế vũ khí, thu hoạch được truyền thừa của Ngô Dương Tử tiền bối! Không biết trong lòng nàng rung động thế nào, Trương Huyền đi tới trước mặt nàng.

Trận pháp che dấu lục cấp, bằng vào thực lực của hắn bây giờ, coi như có thể bố trí ra được thì cũng không có năng lực kích hoạt. Thậm chí, cho dù kích hoạt, cũng không có thể lực để duy trì.

Cũng giống như ốc sên kéo xe ngựa vậy, mặc dù chân khí của hắn hùng hậu, thế nhưng vẫn còn chưa đủ đểduy trì cho một trận pháp lục cấp vận chuyển.

Rơi vào đường cùng, hắn đành phải ném Tụ Linh trận ngũ cấp kia ra ngoài.

Trên người hắn còn có mấy trăm viên linh thạch trung phẩm, mượn Tụ Linh trận ngũ cấp này cung cấp linh khí, hoàn toàn có thể khởi động đại trận. Khiến hco nó có thể nhẹ nhõm vận chuyển.

Còn việc dung hợp Tụ Linh trận với trận pháp che giấu như thế nào, khiến cho chúng trợ giúp lẫn nhau mà không sinh ra xung đột, có Thiên Đạo thư viện trong tay, vấn đề này cũng không quá khó khăn.

Hơn nữa, quả thực cũng đã thành công.

- Đúng vậy a, hiện tại chuyện quan trọng nhất chính là luyện chế vũ khí, thỏa mãn điều kiện của Ngô Dương Tử tiền bối, nghĩ biện pháp để tìm lối ra...

Từ trong khiếp sợ khôi phục lại, Lạc Thất Thất khẽ gật đầu, đồng thời còn mang theo vẻ nghi hoặc:

- Lão sư không muốn đích thân luyện chế vũ khí hay sao?

Vị lão sư này mặc dù tuổi tác không có lớn hơn nàng, thế nhưng cho lại khiến cho nàng khiếp sợ rất nhiều.

Coi như có thể luyện chế ra vũ khí Linh cấp thượng phẩm mà Luyện Khí sư ngũ tinh đỉnh phong trở nên mới có thể luyện chế thì nàn cũng không cảm thấy kỳ quái.

- Ta?

Trương Huyền lắc đầu.

Coi như hắn muốn luyện chế thì cũng phải biết mới được!

Chức nghiệp Luyện Khí sư thuộc về một trong các chức nghiệp thượng cửu lưu, giống như luyện đan vậy, cơ sở rất là quan trọng. Cần phải có nhiều năm tôi luyện và học tập, đối với luyện khí ngay cả một chữ hắn cũng không biết, luyện thế nào chứ?

Không nói tới chức nghiệp này, ngay cả luyện đan, hắn đã học tập không biết bao nhiêu bản thư tịch, không phải vẫn ở bình cảnh, không có cách nào tự mình luyện chế hay sao?

- Lão sư không ra tay sao?

Lạc Thất Thất sững sờ.

- Ta sẽ không ra tay, ngươi luyện chế đi!

Trương Huyền nói.

- Con sao?

Chương 1188: Thiên Đạo luyện khí (2)

Lạc Thất Thất giật nảy mình.

- Ừm, lão sư ta đã có một vị sư phụ khác, không thể bái nhập vào làm môn hạ của người khác! Nếu như lấy được truyền thừa luyện khí của đối phương, khi đó đối phương sẽ cứng rắn muốn thu ta làm đồ đệ. Mà ta lại không có cách nào cự tuyệt a!

Trương Huyền lạnh nhạt nhìn qua.

- Cái này... Người lão sư nói chính là Dương sư a! Người... Còn truyền thụ cho người luyện khí hay sao?

Lạc Thất Thất sững sờ.

Ngày ấy, ở Hóa Thanh trì, vị Dương sư kia đạp Hỏa Long mà tới, một cái giày đã phá vỡ tình thế nguy hiểm, khiến cho nàng kính ngưỡng không dứt.

Vốn nàng cho rằng đối phương chỉ là lão sư tu vi của Trương, không nghĩ tới còn có trách nhiệm truyền thụ luyện khí.

- Không sai!

Trương Huyền gật đầu.

- Nhưng...

Nghe thấy hắn thừa nhận, Lạc Thất Thất rất là hâm mộ, vẻ mặt lập tức cười khổ, hai hàng lông mi nhíu lại:

- Con chỉ là Luyện Khí sư ngũ tinh sơ kỳ, coi như luyện chế thì cũng không nhất định có thể làm cho đối phương hài lòng...

- Yên tâm đi, ta sẽ chỉ điểm cho ngươi...

Trương Huyền nói.

- Đa tạ...

Nghe thấy đối phương muốn chỉ điểm cho nàng, vẻ mặt Lạc Thất Thất rất là kích động.

Vị Trương sư này đã chỉ điểm cho nàng luyện chế ra dược dịch lục cấp!

- Ừm, nhanh khôi phục thương thế đi, nếu không một khi bắt đầu luyện chế, ta sợ ngươi sẽ không kiên trì nổi...

Trương Huyền khoát tay áo nói.

- Vâng!

Biết hiện tại mình đã bị trọng thương, cho dù có người ta có chỉ điểm thì cũng không có tinh lực để luyện chế vũ khí. Lúc này Lạc Thất Thất mới khoanh chân ngồi xuống, lấy ra một viên đan dược chữa thương rồi nuốt xuống.

Cô cô cô!

Dược lực lan tràn ra khắp nơi, khiến cho toàn thân nàng ấm áp, miệng vết thương từ từ phục hồi.

Sưu!
Thấy nàng đã chữa thương, Trương Huyền biết không chậm trễ được, vì vậy mới xoay người đi tới giá sách ở bên cạnh.

Nói thật, hiện tại hắn cũng chỉ là lừa dối, luyện khí như thế nào, đúng là hắn có biết một chút, nhưng cũng không nhiều.

Thiên Huyền vương quốc, Thiên Vũ vương quốc... Mặc dù nhìn qua một chút thư tịch liên quan tới luyện khí. Thế nhưng cũng không thành hệ thống được. Cũng không có kiểm tra Luyện Khí sư, chỉ điểm người khác luyện chế một kiện vũ khí bình thường thì cũng coi như cũng được, luyện chế Linh cấp thượng phẩm... Còn xa mới làm được.

Kế trước mắt chỉ có thừa dịp trong khoảng thời gian này nhanh chóng nhắc chắc thời gian học tập.

Tụ Linh trận có linh thạch trung phẩm cắn nuốt, có thể duy trì trận pháp che giấu. Thế nhưng dù sao nơi này cũng không phải ở bên ngoài, có thiên địa tự nhiên kết hợp, có thể hội tụ linh khí trong phương viên mấy ngàn cây số...

Một khi mấy trăm miếng linh thạch trung phẩm kia bị dùng hết, tự nhiên trận pháp che giấu sẽ mất đi hiệu quả.

Đến lúc đó, khôi lỗi xông tới thì hắn sẽ không có biện pháp nào nữa!

Đi mấy bước đã đi tới trước mặt giá sách, phía trên quả nhiên đều là một chút bí bản liên quan tới luyện khí.

Hoặc là lúc trước Ngô Dương Tử tiền bối sưu tập, hoặc là chính là do người bắt hắn để lại, chuyên môn dùng để học tập tham khảo.

Mặc kệ là loại nguyên nhân nào, có những sách vở này, đối với hắn cũng là một chuyện tốt. Vì vậy lúc này hắn cũng không nghĩ nhiều, ngón tay vuốt ve ở phía trên, nhanh chóng chạy băng băng.

Trong thời gian uống cạn một chung trà, mấy trăm ngàn bản thư tịch trên giá sách đã bị hắn thu sạch và ghi chép vào trong thư viện.

- Chính xác!

Tinh thần khẽ động, lập tức óc mấy quyển sách xuất hiện ở trước mặt hắn.

Chính là tất cả phương pháp Thiên Đạo Luyện Khí sư từ nhất tinh tới lục tinh.
Cũng chính là cái mà hắn gọi là Thiên Đạo luyện khí, chỉ cần học xong lý giải về luyện khí của hắn sẽ không kém gì Luyện Khí sư lục tinh chân chính, thậm chí còn còn mạnh hơn.

Tiện tay lật ra một chút.

- Khí, công cụ được xưng hô như vậy. Luyện khí, luyện chế ra công cụ thích hợp với nhân loại, vũ khí tốt nhất. Là bản thân nhân loại lấy thân thể con người làm căn cơ, chế tạo ra vũ khí. Đây mới thật sự là Thiên Đạo chi pháp...

Đạo lý trong thư tịch rót vào trong đầu, khiến cho hắn sảng khoái tinh thần, hiểu ra.

Bất kể là luyện khí hay là luyện đan, mặc kệ là loại đẳng cấp nào, biến hóa bao nhiêu thì cũng không rời bản chất. Cũng có một cái hạch tâm chuẩn tắc nhất, mà Thiên Đạo luyện khí này chính là thứ ghi chép chuẩn tắc hạch tâm nhất này.

Chỉ cần học được nó thì chẳng khác nào đã hoàn toàn nắm giữ “Đạo lý” luyện chế những binh khí khác, muốn luyện chế sẽ rất đơn giản.

Hai mắt nhắm nhắm chặt, học tập từng quyển từng quyển.

Một canh giờ, hai canh giờ, ba canh giờ, bốn canh giờ...

Sau sáu canh giờ.

Sáu bản Thiên Đạo luyện khí đã được hắn học xong.

Mà Trương Huyền từ một kẻ hoàn toàn không biết gì cả với luyện khí chi đạo lại biến thành một luyện khí đại tông sư chân chính.

Coi như Ngô Dương Tử phục sinh, như vậy ở trên phương diện Luyện Khí nhất đạo chỉ sợ cũng kém xa hắn tít tắp.

Đương nhiên, coi như học tập được Thiên Đạo luyện khí, biết rất nhiều về luyện khí. Thế nhưng nếu để cho hắn chân chính luyện chế thì hắn vẫn giống như cùng luyện đan vậy, rất khó làm được.

Bởi vì chuyện này khác với thư hoạ, trận pháp, thuộc về đàm binh trên giấy, không nói đâu xa, chỉ là rèn luyện khí thai cũng đã tốn không biết bao nhiêu thời gian thì mới có thể tôi luyện thành công được.

Không có khả năng chỉ cần một lần mà thôi.

Nếu như muốn trở thành cao thủ luyện khí chân chính vẫn còn cần tốn không biết bao nhiêu thời gian để luyện tập thì mới thành công được.

- Nhìn một chút xem... Nơi này có phương pháp luyện thể hay không!

Học tập xong Thiên Đạo luyện khí, lại đọc qua đám thư tịch vừa sưu tập một lần, Trương Huyền không nhịn được khẽ lắc đầu, có chút thất lạc.

Mục đích chủ yếu nhất hắn tới nơi này chính là vì muốn lấy được công pháp luyện thể của Ngô Dương Tử. Hiện tại xem ra, trên giá sách này cũng không có những thứ này.

Lắc đầu, hắn đứng dậy, nhìn về phía Lạc Thất Thất cách đó không xa. Vừa xem qua, hai hàng lông mày không kìm lòng được mà nhíu lại.

- Ngươi... thương thế còn chưa khỏi sao?

Chỉ thấy lúc này Lạc Thất Thất vẫn đang khoanh chân ngồi chữa thương tại chỗ như cũ. Mặc dù khí tức trên người so với trước đó đã mạnh hơn nhiều, thế nhưng thương thế trong cơ thể vẫn không có hoàn hảo. Từ hô hấp là có thể nghe ra được, vẫn mang theo vẻ khó chịu.

Chương 1189: Luyện chế vũ khí (thượng) (1)

Sáu canh giờ, lại phục dụng đan dược chữa thương, cho đến bây giờ vẫn còn chưa khỏi hẳn, như vậy cũng quá chậm a.

- Tổn thương có chút nặng nề... Mặc dù đã phục dụng dược vật, đại khái cũng phải mất thời gian chừng ba ngày mới có thể khôi phục. Mà muốn hoàn toàn khôi phục, ít nhất phải nửa tháng!

Từ trong tu luyện tỉnh lại, Lạc Thất Thất ngẩng đầu lên nói.

Trước đó, trong lúc chiến đấu nàng đã bị nội thương rất nghiêm trọng, ba ngày có thể khôi phục đã coi như rất nhanh rồi.

Dù sao bị thương cũng không phải ăn cơm, muốn nhanh là có thể nhanh được.

- Nếu như đợi thêm một thời gian ngắn thì sẽ thêm một phần nguy hiểm!

Nghe thấy còn cần thời gian lâu như vậy, Trương Huyền nhíu mày lại.

Mặc dù trận pháp đã che giấu bọn hắn, làm cho khôi lỗi không tìm thấy. Thế nhưng ai cũng không dám cam đoan sẽ có biến cố gì, nhất định phải tăng thêm tốc độ mới được.

Chần chờ một chút, hắn hỏi:

- Trên người ngươi có Hồi Khí Đan hay không?

- Hồi khí đan?

Lạc Thất Thất sững sờ:

- Có!

Hồi Khí Đan là một trong các dược vật người tu luyện thường dùng nhất, dùng để khôi phục chân khí, tu vi khác biệt thì đẳng cấp cũng không giống nhau.

Giống như ở trong trận pháp Tụ Linh trận vậy, trong dược vật mỗi một cấp bậc cũng có loại đan dược này, thế nhưng công hiệu lại có khác biệt một trời một vực.

Hồi Khí Đan trên người nàng chính là ngũ tinh sơ kỳ, coi như chân khí nàng tiêu hao sạch sẽ, nếu dùng một viên cũng có thể khiến cho nàng trong thời gian ngắn khôi phục được khoảng chừng năm mươi phần trăm. Đủ để đối phó với một chút vấn đề nguy hiểm à

Cổ tay khẽ đảo, nàng lấy ra một viên.

- Ừm!

Tiếp nhận đan dược, Trương Huyền nắm ở trong tay, một lát sau, lại một lần nữa đưa tới:

- Ăn đi!

- Vâng!

Trong lòng nghi hoặc, Lạc Thất Thất vẫn mở miệng nuốt đan dược xuống.

Hồi Khí Đan chỉ có thể dùng để khôi phục chân khí, hiện tại nàng chân khí dồi dào, ăn thứ này có tác dụng gì chứ?

Trong lúc nàng đang cảm thấy kỳ quái thì đã cảm thấy Hồi Khí Đan nuốt vào trong miệng chậm rãi tan ra, ngay sau đó có một luồng ấm áp khí lưu trong nháy mắt đã chảy qua toàn thân.
Khí lưu đi tới đâu thì nội thương, ngoại thương, tất cả đều dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được khôi phục. Sau mấy hơi thở, nàng cócảm giác cả người giống như thoát thai hoán cốt, lần nữa niết bàn trùng sinh.

- Cái này...

Hai mắt trợn tròn, Lạc Thất Thất đứng dậy, không thể tin được.

Thương thế chí ít nửa tháng mới có thể hoàn toàn khôi phục, sau khi ăn một viên Hồi Khí Đan... Lại hoàn hảo không chút tổn hại nào cả!

- Lão sư, viên Hồi Khí Đan này...

Cho dù người có ngốc hơn nữa cũng hiểu biết, nhất định là lão sư đã động tay động chân lên Hồi Khí Đan, khiến cho nó biến thành thánh dược chữa thương.

Chỉ cầm một chút, ngay cả đan lô cũng không có động, bất kỳ dược liệu gì cũng không thêm vào mà lại khiến cho một viên đan dược thay đổi thuộc tính và hiệu quả... Rốt cuộc đối phương sao lại làm được cơ chứ?

- Chuẩn bị luyện khí đi!

Cũng không giải thích, Trương Huyền khoát tay áo.

Dựa vào loại thủ đoạn chữa thương kia của đối phương, muốn chờ đến lúc có thể luyện khí còn không biết phải tới năm nào tháng nào. Muốn phải nhanh chóng chữa khỏi chỉ có thể mượn Thiên Đạo chân khí mà thôi.

Chỉ là, chân khí này quá mức đặc thù, đối phương lại là Danh sư ngũ tinh. Nếu trực tiếp truyền vào thì sẽ rất dễ bị phát hiện ra cái gì đó, vì vậy hắn chỉ có thể mượn để làm vật môi giới.

Mà trong Hồi Khí đan ẩn chứa linh khí cuồng bạo, dung nhập trong đó là phương án tốt nhất. Đồng thời một khi tiến vào cơ thể sẽ cùng dung hợp với chân khí của đối phương, coi như sau đó đối phương có hoài nghi muốn điều tra cũng không tra ra được.

Trước đó cái gọi là “Thánh thủy chữa thương” cũng là nguyên lý này.

Mùi rượu gay mũi, để cho chân khí Thiên Đạo chân khí dung nhập vào trong đó, coi như là người lợi hại hơn nữa thì cũng không có khả năng phát hiện ra được.
- Ừm!

Thấy lão sư không nói, Lạc Thất Thất thức thời không hỏi thêm gì nữa, nàng đi tới trước mặt Hồng Viêm đỉnh.

Chung quanh lô đỉnh, than đá có đủ loại khoáng vật chất, cần cái gì đều có cái đó, đủ để nàng tiến hành luyện chế.

- Bắt đầu!

Hít sâu một hơi, cổ tay Lạc Thất Thất run lên, để than đá vào lô đỉnh, lại dùng phương pháp đặc thù để nhen lửa. Dưới chân khí thôi động, không lâu sau nó đã tản mát ra nhiệt lượng kinh người.

Luyện khí cần có nhiệt độ, so với luyện đan còn lớn hơn, hỏa diễm bên trong lô đỉnh bốc lên, chung quanh lập tức trở nên cực nóng khó nhịn, dường như dù có ném trường kiếm vào thì cũng có thể trực tiếp hòa tan.

- Bây giờ vũ khí có cấp bậc cao nhất mà ngươi đã từng luyện chế qua là cấp bậc gì?

Thấy động tác chuẩn bị than lửa của nàng như mây trôi nước chảy, tự mang ý vị, Trương Huyền biết cơ sở nàng không tồi cho nên mới khẽ gật đầu, hỏi.

- Bẩm báo lão sư, vũ khí cao nhất mà con từng luyện chế qua là Linh cấp hạ phẩm đỉnh phong... Linh cấp trung phẩm, cũng chưa từng thành công qua...

Khuôn mặt đỏ lên, Lạc Thất Thất nói.

Tiêu chuẩn nhập môn của Luyện Khí sư ngũ tinh là Linh cấp hạ phẩm đỉnh phong, xem ra nàng đã miễn cưỡng đi vào cấp bậc này.

- Luyện Khí sư ngũ tinh sơ kỳ... Muốn luyện chế ra Linh cấp thượng phẩm, quả thực có chút khó khăn!

Trương Huyền nhíu mày một cái.

Luyện khí khác biệt so với luyện đan.

Luyện đan chỉ cần làm không sai một chút nào trong trình tự chiết xuất dược liệu, như vậy sẽ rất có khả năng thành đan.

Thế nhưng Luyện khí nếu tu vi không đủ, không có cách nào phát huy ra được nhiệt lượng lớn nhất của lửa than thì ngay cả khoáng thạch cũng rất khó hòa tan được. Như vậy nếu muốn luyện chế ra binh khí thích hợp thì cũng sẽ không khả năng.

Lạc Thất Thất ngay cả vũ khí Linh cấp trung phẩm cũng chưa từng thành công qua. Như vậy đã nói rõ khống chế đối với lửa than có thiếu sót cực lớn. Dùng loại thực lực này, ngay cả hòa tan khoáng thạch cũng không được, làm sao có thể thành công được cơ chứ?

Sắc mặt tái xanh, cúi đầu nhìn về phía vật mà Ngô Dương Tử để lại.

- Xích Anh khoáng thạch, Tử Lưu thiết anh, Hàn Thanh thạch...

Mỗi khi nhìn một loại khoáng thạch, vẻ mặt hắn lập tức trở nên khó coi hơn một chút.

Những quáng thạch này đều là thứ rất khó luyện chế, coi như thứ dễ dàng hòa tan nhất là Hàn Thanh thạch cũng cần chân khí của cường giả Hóa Phàm thất trọng thôi động thì mới có thể làm nó nóng chảy. Còn Xích Anh khoáng thạch, Tử Lưu thiết anh... Những thứ này, không có thực lực Hóa Phàm bát trọng thậm chí là cửu trọng thì không có khả năng luyện hóa!

Nói cách khác... Đừng nói là luyện khí, rất nhiều khoáng thạch ở trước mắt, ngay cả muốn hòa tan cũng rất khó khăn!

Chương 1190: Luyện chế vũ khí (thượng) (2)

- Nếu là luyện khí đơn thuần, bằng vào thực lực của ngươi, Linh cấp thượng phẩm là thứ gần như không có khả năng... Chỉ là, nếu như muốn tăng phẩm chất vũ khí lên thì sẽ đơn giản hơn không ít!

Chần chờ một lúc lâu, Trương Huyền nói.

Không có cách nào hòa tan khoáng thạch, như vậy sẽ không có cách nào luyện chế khí thai, đương nhiên cũng sẽ càng không có cách nào luyện chế vũ khí được.

Thế nhưng, tăng phẩm chất vũ khí của lên thì lại đơn giản hơn không ít.

Bởi vì có thành phẩm cho nên cũng không cần hoàn toàn hòa tan khoáng thạch là đã có thể hoàn thành.

Dù sao đối phương đã nói qua, có thể luyện chế hoặc tấn thăng ra vũ khí Linh cấp thượng phẩm thì cũng có thể tiếp nhận truyền thừa, tăng phẩm chất vũ khí lên rồi tấn cấp, cũng phù hợp với yêu cầu.

- Tăng phẩm cấp lên?

Lạc Thất Thất có chút xấu hổ:

- Tăng phẩm chất lên đúng là đơn giản hơn một chút so với luyện chế, chỉ là... Con chỉ có một thanh vũ khí Linh cấp trung phẩm, vừa rồi khi đối chiến đã mất đi... Hơn nữa, tất cả vũ khí của con cũng không thể tấn thăng, không có cách nào tiếp tục tấn cấp được nữa!

Tăng phẩm chất vũ khí lên quả thực so với luyện chế còn dễ dàng hơn nhiều. Chỉ có điều, cũng phải có binh khí thích hợp trước mới được.

Nàng chỉ có một thanh trường kiếm Linh cấp trung phẩm, thế nhưng lúc trước chiến đấu ở trong gian nhà đá nhỏ đã bị đánh bay, đâm vào trong bức tường, hiện tại cũng không có cầm về được a.

Quan trojgn nhất là, những binh khí này đều đã triệt để thành phẩm. Nếu như lại tôi thép luyện chế, không những không thể tấn cấp mà ngược lại sẽ rớt cấp.

Chỉ có vũ khí có thể tấn cấp trong truyền thuyết mới có thể tiếp tục rèn luyện.

Chỉ là loại binh khí này cực kỳ thưa thớt, xem như nàng cũng chưa từng thấy qua mấy món. Cho nên muốn tìm kiếm ở chỗ này nào có dễ dàng như vậy.

- Dùng của ta đi!

Cổ tay khẽ đảo, Trương Huyền mang Băng Vũ kiếm ra.

Thanh trường kiếm này lúc trước hắn lấy được từ Kỳ Trân lâu, thuộc về vũ khí có thể tấn thăng, hơn nữa đã sớm đạt đến cấp bậc Linh cấp trung phẩm đỉnh phong, tùy thời đều có thể tiếp tục tấn cấp.

- Cái này... Được!

Thấy lão sư lấy binh khí của mình ra để luyện chế, không lo lắng bởi vì mình không cẩn thận mà làm cho nó giáng cấp, trong lòng lập tức Lạc Thất Thất cảm thấy ấm áp, khẽ gật đầu.

- Không cần khẩn trương, cứ dựa theo lời ta làm. Như vậy muốn làm cho Băng Vũ kiếm tấn cấp lên Linh cấp thượng phẩm, không khó!

Thấy nàng không có tự tin, Trương Huyền an ủi một câu.

Hắn đãọc xong sáu bản Thiên Đạo luyện khí, lý giải về Luyện Khí sư của hắn đã sớm đạt đến tình trạng ngay cả Ngô Dương Tử cũng rất khó đạt tới.

Mặc dù tự nhận tu vi hạn chế, không có cách nào hòa tan rất nhiều khoáng thạch, thế nhưng muốn làm cho Băng Vũ kiếm đã sớm đạt tới giới hạn tấn thăng đến Linh cấp thượng phẩm. Chuyện này cũng không tính là quá khó.

- Chỉ là... mục đích hiện tại của chúng ta không phải là đạt tới Linh cấp thượng phẩm, mà là... Tuyệt phẩm!
Nhướng mày lên, Trương Huyền nói.

- Tuyệt phẩm?

Lạc Thất Thất sững sờ.

Đạt tới thượng phẩm đã phù hợp với yêu cầu của Ngô Dương Tử, có thể lấy được truyền thừa, vì sao lại phải đạt tới tuyệt phẩm cơ chứ?

Linh cấp tuyệt phẩm, đây chính là chuyện ngay cả Luyện Khí sư lục tinh cũng rất khó thành công được. Coi như Ngô Dương Tử đại tông sư phục sinh, có thể luyện chế thành công hay không cũng khó mà nói trước được.

Để nàng luyện chế... Dù chỉ là tấn thăng, nàng không thể nào làm được ah!

- Không sai!

Trương Huyền gật gật đầu:

- Đầu khôi lỗi bên ngoài kia không biết đã dùng bao nhiêu khoáng thạch đặc thù đổ bê tông mà thành, vũ khí bình thường căn bản không đả thương được nó mảy may. Nếu muốn chém giết nó, chỉ có thể sử dụng loại vũ khí cấp bậc này mà thôi...

- Coi như thành công lấy được truyền thừa của Ngô Dương Tử, tìm được lối ra. Nếu như không giải quyết xong tên này, nhất định cũng sẽ có nguy hiểm. So với việc gây phiền phức còn không bằng một lần thành công, luyện chế ra vũ khí Linh cấp tuyệt phẩm, sau đó chém giết nó!

Ánh mắt sáng lên, Trương Huyền xiết chặt nắm tay.

Trước đó hắn đã chiến đấu cùng khôi lỗi, cho nên hắn biết, vũ khí bình thường trên căn bản không động được tới đối phương. Vì vậy nếu muốn giết chết, chỉ có thể dùng vũ khí đạt tới cấp bậc Linh cấp tuyệt phẩm mà thôi.

Đã... Lần này đã phải tăng cấp bậc vũ khí lên, như vậy hắn cũng vừa vặn nhân cơ hội này, nghĩ biện pháp một lần thành công, giải quyết hậu hoạn.

- Cái này...
Vẻ mặt Lạc Thất Thất nhăn nhó.

Nàng ngay cả Linh cấp thượng phẩm cũng không có nắm chắc có thể thành công, tuyệt phẩm? Làm sao có thể làm được cơ chứ?

- Lão sư, thực lực bây giờ của con chỉ có thể khiến cho viên Hàn Thanh thạch này nhũn ra, tiến hành rèn luyện, triệt để hòa tan cũng không làm được, có khả năng... Rất khó có thể luyện chế ra vũ khí tuyệt phẩm a!

Thực sự nàng không nhịn được cho nên mới nói một câu.

- Như vậy đủ rồi!

Biết lo lắng của nàng, Trương Huyền mỉm cười.

- Đủ rồi?

Lạc Thất Thất nháy mắt.

Quả thực Hàn Thanh thạch là khoáng thạch không thể thấy nhiều, có giá trị không nhỏ, nhưng so với Xích Anh khoáng thạch, Tử Lưu thiết anh rõ ràng vẫn còn kém một mảng lớn.

Dung nhập vào thanh Băng Vũ kiếm này có thể duy trì cho nó không hạ cấp là tốt lắm rồi, còn tuyệt phẩm?

Làm sao có thể làm được cơ chứ?

- Luyện khí, muốn cho vũ khí càng thêm sắc bén, tấn thăng lên cấp bậc cao hơn, bước quan trọng nhất là cái gì?

Trương Huyền nhìn qua.

- Là... Tôi thép!

Lạc Thất Thất gật đầu.

Tôi thép, có thể khiến cho vũ khí trong nháy mắt xảy ra biến hóa, làm cho cả tất cả chất liệu của binh khí dễ dàng dung hợp hơn.

Cùng một loại chất liệu, cùng trình tự luyện chế, khi tôi thép dung hợp càng hoàn mỹ hơn thì cấp bậc cũng càng cao hơn.

Giống như luyện đan vậy, trung hoà đủ loại dược tính thì lại càng tốt, phẩm chất khi thành đan cũng càng cao.

Có thể nói, tôi thép là bước quan trọng nhất.

Đây là bước mà vô số Luyện Khí sư muốn nắm giữ nó mà lại không có cách nào hoàn toàn nắm giữ được.

- Không sai, là tôi thép! Bình thường, độ chênh lệch nhiệt độ bên trong ngày càng lớn, hiệu quả càng tốt. Mà bởi vì tu vi hạn chế cho nên ngươi không có cách nào gia tăng nhiệt lượng trong binh khí, như vậy... Chúng ta hoàn toàn có thể hạ thấp nhiệt độ tôi thép!

Trương Huyền cười cười.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau