THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1181 - Chương 1185

Chương 1181: Tính sai (1)

- Lão sư, đây là cái gì?

Gương mặt xinh đẹp của Lạc Thất Thất trắng bệch.

Một chiêu toàn lực lại bị đối phương tiện tay đánh bay, ngay cả chút da cũng không có bị phá, xem như nàng cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

- Ta cũng không biết, chỉ có điều, thực lực không phải là thứ mà chúng ta hiện tại có thể đối phó!

Trương Huyền nhanh chóng nói một tiếng, đồng thời vận chuyển Thiên Đạo chân khí, khôi phục thương thế vừa rồi:

- Có là ngươi tính sai cơ quan, cho nên đã thả ra đồ vật gì đó...

- Ta thả ra?

Thân thể mềm mại của Lạc Thất Thất run rẩy một cái, tràn ngập hối hận.

Quả thực.

Vừa rồi nàng đã chạm đến cái cơ quan nào đó, cho nên lúc này mới xuất hiện bàn tay cực lớn này.

- Ừm, mặc dù bây giờ còn nhìn không ra đối phương là cái gì, chỉ có điều, nhìn bộ dáng bàn tay cũng đã khiến cho ta nhớ tới một vật...

Trương Huyền nhướng mày.

- Cái gì vậy?

Lạc Thất Thất nhìn qua.

- Dị Linh tộc!

Phun ra một ngụm trọc khí, Trương Huyền đã hoàn toàn khôi phục thương thế vừa rồi.

- Tộc bị Khổng sư đuổi đi... Dị Linh tộc?

Toàn thân cứng đờ, Lạc Thất Thất không thể tin được.

- Không sai, ta đã từng gặp tộc nhân Dị Linh tộc, mặc dù màu da của bàn tay to lớn này không quá giống, thế nhưng xương cốt khớp xương lại không có khác biệt quá lớn!

Trương Huyền nói.

Sở dĩ hắn lựa chọn lối đi này mà không chọn lối đi của Ngọc Phi Nhi, mặc dù hắn có lý do nói không nên lời, thế nhưng cũng vẫn có căn cứ nhất định.

Bên trong ba chữ Vọng Hương cư để lộ ra sát lục chi khí, cũng không phải là nhân loại đơn thuần mới có, mà là... đặc hữu của Dị Linh tộc!

Khi thi đấu Danh sư, Hồng sư vì khảo nghiệm dũng khí của bọn họ cho nên đã từng thả ra một tộc nhân Dị Linh tộc. Loại sát lục chi khí kia hắn tuyệt không có khả năng nhớ sai, cùng sát lục chi khí từ bên trong ba chữ tiết lộ ra ngoài, giống nhau như đúc.

Bởi vậy, hắn cũng không cảm thấy đây là chữ do Ngô Dương Tử tiền bối oán hận bị bắt cho nên mới để lại.

Vốn hắn cho rằng là hắn đoán sai, không nghĩ tới... Nơi này quả thật có thứ này!

Hơn nữa, hiện tại còn xuất hiện ở bên trong một cái địa cung khác!
Chẳng lẽ, thực sự hắn đã chọn sai, bên kia mới là con đường mà Ngô Dương Tử để lại, mà Vong Ưu cư này trên thực tế nơi ở của một quái vật to lớn?

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Trong lúc hai người đang nói chuyện thì thanh âm cơ lò xo ở phía trước tiếp tục vang vọng, cửa đá tiếp tục mở ra.

Vừa rồi chỉ mở ra một cái khe hở, chỗ bàn tay đưa ra ngoài nương theo thời gian trôi qua, cửa đá đã triệt để mở ra thì thứ ở bên trong sẽ triệt để lao ra ngoài.

- Lão sư, chúng ta nhanh lên đi...

Nghe thấy ba chữ Dị Linh tộc, cảm nhận được sát lục chi khí vừa rồi. Trên đầu Lạc Thất Thất đổ đầy mồ hôi, gương mặt xinh đẹp trắng bệch.

Mặc dù nàng là Danh sư ngũ tinh, thế nhưng cũng không chưa tiếp xúc qua với Dị Linh tộc, đột nhiên gặp phải loại tình huống này thì nàng cũng không mạnh hơn bao nhiêu so với đám người Nhược Hoan công tử lúc trước.

- Phía trên có Đoạn Long Tỏa, hơn nữa thềm đá chật hẹp, một khi tên này đi ra thì chúng ta sẽ không có cách nào trốn tránh, hẳn sẽ phải chết không nghi ngờ!

Đã có một lần kinh nghiệm, đối với Dị Linh tộc Trương Huyền cũng không quá khẩn trương, mà là vận chuyển Minh Lý Chi Nhãn, ánh mắt lập lòe, đưa ra phân tích rất lý tính.

Trốn ra khỏi thạch thất chật hẹp này quả thực là suy nghĩ đầu tiên mà bọn hắn nghĩ tới, thế nhưng đây lại không phải là một cái cách làm chính xác nhất.

Trên thềm đá chỉ có một con đường, miễn cưỡng để cho hai người sóng vai thông qua. Nếu như dọc theo con đường cũ trốn về, không bao lâu sau vẫn sẽ bị đuổi kịp như cũ.

Đến lúc đó, bên trên có Đoạn Long Tỏa phủ kín, không có cách nào rời khỏi, dưới có Dị Linh tộc vây quét, chung quanh lại cực kỳ chật hẹp, hai mặt thụ địch, bọn họ sẽ càng thêm nguy hiểm.

- Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?

Nghe thấy hắn giải thích, Lạc Thất Thất cũng hiểu ra, vẻ mặt trắng bệch.

- Không có biện pháp nào khác, tiếp tục tìm kiếm cơ quan, nghĩ biện pháp để đi ra khỏi cái thạch thất này rồi lại nói sau. Nếu không, chúng ta cũng sẽ phải chết ở chỗ này!
Trương Huyền nói.

Vận chuyển Thiên Đạo chân khí, đối với Dị Linh tộc, hắn không có khẩn trương quá lớn, lại thêm tâm cảnh đã vượt qua 16. 0 khắc độ, cho nên có thể phân tích mọi chuyện càng thêm thấu triệt.

- Con biết rồi!

Lạc Thất Thất cắn răng.

Thân là Danh sư ngũ tinh, tuyệt đỉnh thiên tài năm thứ hai của Danh sư học viện, đương nhiên không phải chỉ là hư danh. Mặc dù rất khẩn trương, thế nhưng nàng cũng biết vị lão sư này của nàng nói không có sai một chút nào. Lúc này nàng khẽ gật đầu, lần nữa sờ soạng về mặt khác của bức tường.

Trương Huyền cũng không có ngừng, một bên tìm tòi một bên la hét hai từ “thiếu sót”.

Thạch thất không lớn, chỉ có mấy chục mét vuông, rất nhanh đã dạo qua một vòng, vội vàng đọc qua trong đầu thư tịch một lần, Trương Huyền nhíu mày.

Những sách vở này rõ ràng đều liên quan tới chủng loại nham thạch, đồng thời cũng không có miêu tả về cơ quan. Chẳng lẽ, bản thân hắn đã đoán sai, nơi này không có cơ quan gì đó hay sao?

- Thế nào rồi?

Hắn quay đầu nhìn về phía Lạc Thất Thất.

Mặc dù nữ tử này không bằng tinh thông cơ quan như Ngô Chấn, thế nhưng làm Danh sư ngũ tinh, hiểu biết cơ bản vẫn phải có. Nếu không, cũng không có khả năng động vào cơ lò xo, thả đại gia hỏa kia ra.

- Không có!

Lạc Thất Thất lắc đầu, khuôn mặt trắng bệch dường như nghĩ tới điều gì đó mà tràn ngập ngập ngừng nhìn qua:

- Lão sư... Không biết có cơ quan ở đó hay không...

Nói xong nàng chỉ về một phía.

Nhìn phương hướng ngón tay nàng, Trương Huyền nhíu mày không thôi.

Chính là vị trí cửa đá của tộc nhân Dị Linh tộc.

Sờ khắp thạch thất không tìm được cơ quan, hắn đã có ý nghĩ này, chỉ là không thể tin được mà thôi. Mà lúc này Lạc Thất Thất lại chỉ ra khiến cho hắn không thể không thừa nhận.

- Chỉ có một lần cơ hội, nếu như bên trong quả thật có cơ quan, hoặc là thông đạo, nwh vậy chúng ta còn có đường sống, không có... thì cũng chỉ có thể chết ở bên trong!

Biết thời gian không thể chậm trễ nổi, nương theo cửa đá từ từ mở ra, bất cứ lúc nào đại gia hỏa kia cũng sẽ lao ra đả thương hai người. Trương Huyền vội nói.

Cửa đá rất chật hẹp, đằng sau không có đường lùi, chẳng khác nào đã chui vào hẻm, hẳn sẽ phải chết không nghi ngờ!

Mà muốn có thông đạo thì phải dấn thân vào cửa tử rồi mới sinh được.

- Vâng!

Lạc Thất Thất cũng hiểu biết điểm ấy, cho nên không nhịn được khẽ gật đầu.

Chương 1182: Tính sai (2)

- Ngươi trốn ở trước mặt cửa đá, một khi tên này đi ra, ta sẽ từ chính diện hấp dẫn nó, sau đó... Ngươi nghĩ biện pháp đi vào. Nếu như có thông đạo thì lập tức chạy trốn, không cần chờ ta!

Biết tình huống rất nguy hiểm, Trương Huyền nhíu mày một cái, lặng lẽ truyền âm.

- Không được...

Nghe tháy sắp xếp của hắn, khuôn mặt Lạc Thất Thất đỏ lên, vội vàng la lên.

Thực lực của đối phương nàng đã nhìn qua, Trương sư hấp dẫn từ chính diện, tương đương với chính diện đối mặt với đối phương để tạo ra cơ hội chạy trốn cho nàng!

Người khác gặp phải nguy hiểm đều lo tới bản thân mình trước, nghĩ làm sao để cho mình may mắn thoát khỏi khó khăn. Mà vị Trương sư này lại hi sinh cho nàng, để nàng có thể giữ mạng...

Phần ân tình này thực sự quá lớn.

- Lão sư...

Hốc mắt nàng đỏ lên.

Hoạn nạn mới thấy chân tình.

Đây mới thật sự là lão sư!

Vì học sinh có thể liều lĩnh! Coi như nàng là Danh sư ngũ tinh, dù đặt mình vào hoàn cảnh người khác nghĩ một hồi thì sợ rằng cũng không làm được như vậy.

- Nhanh lên, đừng do dự nữa. Nếu không, ngay cả một người cũng không trốn thoát!

Trương Huyền nói.

- Con... Được rồi!

Lạc Thất Thất cắn răng, khẽ gật đầu, vội vàng đi tới một bên của cửa đá.

Kẹt kẹt! Kẹt kẹt!

Nàng mới vừa nấp kỹ thì cửa đá đã triệt để mở ra, ngay sau đó có một bóng người cao to từ bên trong bước ra ngoài.

Là một đại gia hỏa cao gần ba mét, toàn thân xanh xám, mang theo khí tức tĩnh mịch.

- Là... Dị Linh thi nhân khôi lỗi?

Con ngươi co rụt lại, Lạc Thất Thất che miệng, thân thể mềm mại khẩn trương mà không ngừng run rẩy.

Thứ trước mắt này cũng không phải là tộc nhân Dị Linh tộc, mà là dùng thi thể Dị Linh tộc để luyện chế mà thành khôi lỗi!

Dị Linh tộc trời sinh đã mạnh mẽ, bất kể thân thể hay là linh hồn và tu vi, vừa ra đời đã chiếm ưu thế hơn so với nhân loại. Dùng loại thi thể này để luyện chế thành khôi lỗi, giống như Vô Hồn Kim Nhân vậy. Thậm chí càng thêm cường đại, có thể phát huy ra toàn bộ sức chiến đấu khi còn sống!

Khó trách trước đó hai người một mực suy đoán, hơn hai nghìn năm không có người ra ngoài, cho dù có người sống thì cũng đã chết...

Không nghĩ tới lại là khôi lỗi!

Loại vật này, hấp thu linh khí mà khởi động, chỉ cần không hư hại thì tuổi thọ có thể nói là vô hạn. Tuy rằng nơi này là lòng đất, thế nhưng linh khí đầy đủ, coi như tiêu hao cực kỳ kinh người thì dùng thời gian nhất định cũng có thể khôi phục lại được. Rất có khả năng, bàn ghế trước đó chính là hắn lau.

Mặc dù không có gì trí tuệ, thế nhưng việc nghiêm túc hoàn thành chuyện mà chủ nhân giao phó, bọn chúng vẫn có thể làm được!

- Chết!

Trong lúc tràn ngập khiếp sợ thì đã nghe thấy Trương sư phía trước hét lớn một tiếng, đồng thời trường kiếm đột nhiên đâm ra.

Ầm!

Kiếm khí bí mật mang theo lực lượng toàn thân chèn ép không khí, làm cho không khí phát ra tiếng vang chói tai, trực tiếp đâm về phía khôi lỗi.

Khôi lỗi đi ra khỏi cửa đá, bàn tay thô to bỗng nhiên vỗ về phía kiếm mang.

Sưu!

Lực lượng cuồng bạo của Trương sư va chạm với đối phương một cái, giống như là thuyền cô độc gặp sóng lớn vậy, không có chút năng lực phản kháng nào thì đã đập tan.

- Đi mau!

Trong lúc nàng đang chần chờ có nên đi qua hỗ trợ cho Trương sư hay không thì đã nghe thấy tiếng quát tràn ngập vẻ gấp gáp của hắn vang lên.

- Ừm!

Biết đối phương làm như vậy vì tranh thủ cơ hội sống sót cho nàng, Lạc Thất Thất tràn ngập cảm kích, sau đó cắn răng xoay người phóng đi về phía cửa đá!

Lão sư, cám ơn ngươi...

Nếu như lần này chúng ta có thể còn sống thì cho dù người muốn ta làm gì ta cũng tuân theo, làm học sinh và thủ hộ giả cả đời cho người... Ầm ầm!

Bên này nàng kích động, cảm động thì bên kia Trương Huyền đã cảm thấy có một cỗ lực lượng cực mạnh đánh tới, cả người lần nữa rên lên một tiếng, bay ngược ra. Bị một chưởng của đối phương đánh cho dán lên trên tường.

- Không nên ah!

Giãy dụa từ bên trên tường đi xuống, lại nhìn khôi lỗi Dị Linh tộc đang nổi giận đi tới, Trương Huyền không hiểu ra sao.

Hắn hấp dẫn tên này, để cho Lạc Thất Thất có cơ hội chạy trối chết. Cũng không phải là hắn hảo tâm, mà là... Muốn thu hoạch được sự cảm kích của nàng, hình thành Thiên Đạo chi thư!

Một khi có thứ này, xem như ngay cả Thánh giả cũng có thể dùng một sách đập chết!

Đối phương đã bái hắn làm sư phụ, lại thêm cảm kích, vốn hắn cho rằng nhất định có thể hình thành ở trong đầu. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới... Cái gì cũng không có!

Chẳng lẽ, vừa rồi đối phương không có cảm kích?

Không đúng a, ánh mắt của nàng, hắn có thể nhìn ra, tuyệt đối là mang ơn, nhưng vì sao lại không có hình thành thứ này cơ chứ?

- Chẳng lẽ, cảm kích là phải thụ nghiệp giải thích nghi hoặc chứ không phải là... Loại ân cứu mạng này hay sao?

Đột nhiên, một suy nghĩ xuất hiện trong đầu hắn.

Trước đó khi trong đầu hắn hình thành Thiên Đạo chi thư đều là truyền thụ võ học, công pháp, hoặc là thụ nghiệp giải thích nghi hoặc cho nên mới có được cảm kích.

Mà lần này, rõ ràng đã khác biệt.

Lần này là ân cứu mạng, mặc dù cũng có ân tình rất lớn, rất rõ ràng cũng không phải là cảm kích sư ân. Mà càng nhiều hơn đó chính là lòng dạ của hắn và thái độ khi đối mặt với nguy hiểm!

- Tính sai...

Khóe miệng giật một cái, mồ hôi lạnh của Trương Huyền ứa ra.

Vốn hắn cho rằng đối phương có danh phận sư đồ với hắn, chỉ cần cảm kích thì đã có thể hình thành kim thư, sau đó hóa giải nguy cơ lần này. Thậm chí còn có thể chạy thoát, thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, thế mà lại không thành công...

Lần này hắn phải thực sự đối mặt với gia hỏa này, thực sự tới chiến đấu!

Mà rất rõ ràng, thực lực bây giờ của hắn, còn xa không phải là đối thủ!

Sưu!

Trong lúc vẻ mặt hắn buồn bực thì khôi lỗi Dị Linh tộc đã đi tới trước mặt, nắm đấm thô to trực tiếp đập vào đầu hắn!

Sinh tử chỉ trong nháy mắt.

Từ lúc Trương Huyền xuyên việt đến nay, đây là lần nguy cơ lớn nhất!

Chương 1183: Hồng Viêm đỉnh (1)

- Phân thân!

Biết nếu như một quyền này của đối phương thực sự đánh trúng thì mình hẳn sẽ phải chết không nghi ngờ. Tinh thần khẽ động, phân thân đột nhiên xuất hiện ở trước mặt, mà bản thân hắn thì thân thể lóe lên, trốn sang một bên.

- Bản tôn, có phải ngươi lại tìm được thứ tốt gì hay không? Ách... A?

Phân thân luôn ở trong giới chỉ trữ vật, không có cách nào câu thông với hắn, cho nên cũng không biết chuyện gì xảy ra ở bên ngoài. Lúc vừa xuất hiện còn tưởng rằng lại có đồ tốt gì tương tự như Hóa Thanh trì để hắn hấp thu... Trong lúc đang tràn ngập cao hứng thì đã thấy một nắm đấm cực lớn đã đi tới trước mắt.

Phanh!

Ngay cả phản ứng cũng không kịp phản ứng, đầu đã bị một quyền đánh trúng, đánh xẹp tại chỗ, giống như một cái bánh rán vậy.

- Dám đánh ta, ngươi tự tìm cái chết!

Không nghĩ tới vừa mới thò đầu ra đã gặp phải loại chuyện này, phân thân buồn bực sắp phát điên. Tinh thần khẽ động, cái đầu đã biến thành bánh rán lần nữa nhô lên, dùng một quyền nghênh đón đối phương!

Xác thịt của phân thân là luyện chế từ Cửu Thiên Liên Thai, không có hình thái cố định, coi như biến thành thịt nát thì cũng có thể tuỳ tiện khôi phục. Có thể nói là bất tử thân, chính bởi vì như thế cho nên trong thời khắc mấu chốt Trương Huyền lấy ra thứ này.

Sưu sưu!

Ngạnh kháng với khôi lỗi, “Phanh“ một cái, phân thân bị dán vào trên vách tường.

Phân thân đánh với bản tôn, mặc dù có thể ngược cho bản tôn chết đi sống lại, thế nhưng lực lượng chân chính vẫn quá yếu, vẫn không phải là đối thủ của quái vật như cũ.

Cũng giống như độ cứng của đá kim cương vậy, mặc dù đã vượt qua sắt thép, thế nhưng nếu dùng thiết chùy gõ thì vẫn có thể đập nát kim cương như cũ.

Ầm ầm!

Thấy tên này vừa xuất hiện đã đối quyền với mình, khôi lỗi lập tức giận dữ, nhấc chân đạp tới chỗ phân thân.

- Nguy rồi...

Nắm đấm thiếu chút nữa đã đánh cho thân thể của hắn tan ra thành từng mảnh. Cho nên vừa nhìn thấy một chân này, phân thân không dám mạnh mẽ chống đỡ, bị dọa đến mức thân thể run rẩy một cái, trực tiếp vọt tới một bên.

- Chết!

Cùng lúc đó, trường kiếm trong tay Trương Huyền ở bên cạnh bỗng nhiên bổ tới cổ của khôi lỗi.

Bản tôn và phân thân cùng hưởng suy nghĩ, như là một người vậy, phối hợp cực kỳ ăn ý. Không tới mức đối phương công kích, mà không có cách nào tự lo được.

Đinh!

Trường kiếm rơi vào trên cổ khôi lỗi, phát ra một tiếng vang giòn, tia lửa văng ra khắp nơi.

Trương Huyền chỉ cảm thấy gân bàn tay run lên, giống như gậy gỗ bổ vào bên trên sắt thép vậy, trường kiếm xém chút nữa đã tuột khỏi tay.

- Cũng quá cứng rắn a...

Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy chỉ để lại một ngấn trắng ở bên trên cổ của đối phương, cái gì cũng không có. Sắc mặt Trương Huyền tái xanh, thiếu chút nữa đã ngất đi. Trường kiếm của hắn chính là Linh cấp trung phẩm đỉnh phong a, dùng hết toàn lực chém xuống, thế mà ngay cả da cũng không có đâm thủng được. Rốt cuộc lực phòng ngự của tên này lợi hại bao nhiêu cơ chứ?

- Chẳng lẽ... Hắn không chỉ là thi nhân khôi lỗi của Dị Linh tộc mà trong đó còn gia nhập đủ loại tài liệu, được luyện chế thành binh khí?

Con ngươi Trương Huyền lập tức co rụt lại.

Vừa rồi hắn đã thi triển ra lực lượng khổng lồ vượt qua chín trăm vạn đỉnh, lại mượn vũ khí Linh cấp trung phẩm để đánh ra công kích. Coi như là đầu của cường giả Hóa Phàm bát trọng cũng có thể tuỳ tiện chém xuống. Thế nhưng ngay cả da của đối phương cũng không có cắt xuống được, như vậy chỉ có thể nói rõ một chuyện...

Tên này đã không đơn thuần là thi thể, rất có khả năng, toàn thân cũng giống như Vô Hồn Kim Nhân, bị đặc thù tài liệu đổ bê tông, bị luyện chế thành một cái vũ khí siêu việt Linh cấp trung phẩm!

Cũng chỉ có như vậy thì một kích toàn lực bản thân hắn mới không có chút hiệu quả nào cả!

- Như vậy phải đánh thế nào đây?

Khuôn mặt xám xanh, vẻ mặt Trương Huyền rất là khó coi.

Binh khí mạnh nhất của hắn ngay cả phòng ngự của đối phương cũng không phá giải được. Nói cách khác, cho dù muốn làm tổn thương đối phương cũng không đả thương được đối phương chs đừng nói chi là giết!

Sưu!

Bên này hắn đang khiếp sợ muốn chết thì bên kia dường như khôi lỗi cũng đã triệt để bị chọc giận, nó quay người lại, lại đập tới một quyền.

Lực lượng của một quyền giống như một ngọn núi, ép cho không khí “Ô ô“ rung động, bất cứ lúc nào cũng sẽ sụp đổ. Còn chưa tới trước mặt thì Trương Huyền đã cảm thấy toàn thân nóng hừng hực, giống như rơi vào một lò lủa cực lớn.

Lực quyền như lô!

Trong truyền thuyết, lực lượng đạt tới trình độ nhất định thì một quyền đánh ra có thể khiến cho quyền phong như là lò lửa, ngay cả sắt thép cũng có thể hòa tan. Vốn hắn cho rằng là giả, không nghĩ tới thế hắn lại tự mình trải qua thứ này!

- Lui...

Biết quyền pháp cuồng bạo như thế căn bản không có cách nào mạnh mẽ chống đỡ được. Bàn chân Trương Huyền đạp mạnh, trực tiếp lui về phía sau.

Phanh!

Căn phòng này thực sự quá nhỏ, mới lui hai bước thì đã cảm thấy sống lưng xiết chặt, đã dán sát vào tường.

- Long lân hộ thân phù!

Biết không có cách nào để tránh né, rơi vào đường cùng, Trương Huyền đành phải lấy ra tấm hộ thân phù vừa có được từ lần trước, sau đó không chút do dự kích hoạt.

Thứ này tổng cộng có ba lần cơ hội sử dụng, lúc hắn ở Vu hồn mộ đã dùng qua một lần, hiện tại là lần thứ hai.

Một vòng ánh sáng xuất hiện, lập tức bao phủ hắn vào bên trong.

Oanh!

Nắm đấm và vòng ánh sáng va chạm, một thanh âm bạo liệt như muốn phá nát màng nghi vang lên, sau đó vòng ánh sáng lập tức nổ tung.

Trương Huyền lập tức lần nữa cảm thấy có một đạo lực lượng khổng lồ truyền lại, khiến cho nham thạch sau lưng của hắn vỡ vụn thành phấn. Ngực rất là khó chịu, không nhịn được phun ra một ngụm máu tươi.

Nếu không phải ở bên trong Hóa Thanh trì thân thể đã tăng lên không ít, như vậy chỉ sợ lần này xương cốt sẽ đứt gãy, không chịu nổi được lực lượng.

- Một quyền đánh tan hộ thân phù mà ngay cả Hóa Phàm cửu trọng đỉnh phong cũng không phá giải được. Lực lượng của thứ này tuyệt đối đã đạt đến Thánh vực...

Lần nữa nhoáng một cái, trốn sang một bên, Trương Huyền há hốc miệng thở hổn hển, nhanh chóng khôi phục thương thế.

Vốn hắn cho rằng để phân thân đi ra, cả hai liên thủ, coi như không đối phó được, nếu chạy trốn cũng không khó, không nghĩ tới đối phương không chỉ có thực lực mạnh mẽ, ngay cả cường độ thân thể cũng đã vượt ra khỏi tưởng tượng của hắn.

Tuyệt đối đã đạt đến năng lực mà chỉ Thánh vực mới có.

Căn bản không phải là tồn tại mà hắn hiện tại có thể chống lại.

Trừ phi...

- Có một kiện thần binh Linh cấp tuyệt phẩm!

Xiết chặt nắm tay.

Lực phòng ngự của đối phương quá mạnh, coi như biết rõ chỗ thiếu sót, bằng vào lực lượng và thủ đoạn bây giờ của hắn cũng không phá giải được, trừ phi... Có một kiện vũ khí Linh cấp tuyệt phẩm, như vậy mới có thể chém giết nó, nếu không... Nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ có bị đối phương đập chết mà thôi!

Chương 1184: Hồng Viêm đỉnh (2)

Làm sao bây giờ?

Từ lúc xuyên việt đến nay hắn luôn thuận buồm xuôi gió, cho nên dù có nằm mơ cũng không nghĩ tới, mình lại gặp phải loại đại gia hỏa này.

Nếu như là nhân loại, bằng vào Sư Ngôn thiên bẩm hoặc là nói mê hoặc, cuối cùng cũng có thể khiến cho đối phương mắc lừa. Cũng giống như tộc nhân Dị Linh tộc trước đó vậy, có thể thừa dịp được...

Thế nhưng chỉ là một cỗ khôi lỗi, không có ý thức của bản thân, dù có nói nhiều hơn nữa cũng là vô ích ah!

- Lão sư, trong này có thông đạo, mau vào...

Trong lúc hắn đang không biết nên làm như thế nào cho phải thì đã nghe thấy thanh âm của Lạc Thất Thất đã đi vào cửa đá truyền tới.

Nói đến thì dài dòng, kỳ thật từ lúc nàng đi vào cho đến bây giờ, chẳng qua cũng chỉ có mười mấy hô hấp mà thôi, xem ra, ở bên trong nàng đã phát hiện ra cái gì đó.

- Được!

Lên tiếng, cổ tay Trương Huyền run lên, trường kiếm lần nữa bổ ra một đạo kiếm mang. Cùng thời khắc đó, hắn lại để cho phân thân công kích từ phía sau, bản tôn nhanh chóng chạy về phía cửa đá.

Phân thân có thể nói là không chết, không sợ đối phương. Mà hắn thì không giống, nếu như đầu biến thành bánh rán, như vậy sẽ phải chết thật!

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Dường như cảm giác được ý đồ của hắn cho nên khôi lỗi càng thêm tức giận, bàn chân đạp mạnh, không để ý tới kiếm mang của hắn mà trực tiếp phóng về phía Trương Huyền.

Hắn muốn bằng vào thân thể mạnh mẽ để đâm chết đối phương!

- Đáng giận!

Vẻ mặt trắng bệch, răng Trương Huyền sắp cắn nát bờ môi.

Nếu như chỉ là một quyền, hắn còn có thể bằng vào thân pháp để trốn tránh. Thế nhưng toàn bộ thân thể của đối phương... Gian phòng này vốn đã rất chật hẹp, căn bản không trốn tránh ra xa được. Một khi đụng vào, không chết thì cũng không kém gì nhiều!

- Cút!

Nhưng vào lúc này, phân thân bỗng nhiên lao đến, hung hăng đâm vào khôi lỗi.

Phanh!

Cả hai ngạnh kháng, mặc dù lực lượng của phân thân yếu kém, thế nhưng vẫn khiến cho khôi lỗi bị chệch sang một bên.

Vốn là trực tiếp đâm vào trên người Trương Huyền, kết quả chỉ có quét tới bả vai mà thôi.

Ông!

Thời khắc mấu chốt, hắn lần nữa kích hoạt một lần hiệu quả cuối cùng của Long lân hộ thân phù. Sau đó lập tức nghe được một tiếng “Răng rắc“, long lân vỡ vụn, lực lượng khổng lồ trùng kích vào khiến cho Trương Huyền trực tiếp ngã vào cửa đá.

- Phân thân, trở về!
Người trên không trung, tinh thần khẽ động, thu phân thân vào giới chỉ trữ vật, lập tức sống lưng lần nữa trầm xuống, đụng vào trên vách tường.

- Lão sư...

Thanh âm lo lắng từ phía trước truyền đến.

Quay đầu nhìn lại, phía sau cửa đá mặt quả nhiên có thông đạo, hình như là một cơ quan đã bị Lạc Thất Thất mở ra, thông đạo chật hẹp, chỉ cho một người tiến lên.

Vừa rồi hắn đã đâm vào trên vách đá của thông đạo.

Biết đại gia hỏa kia bất cứ lúc nào cũng sẽ xông tới cho nên Trương Huyền không dám mảy may ngừng lại, cũng không nhìn về phía sau. Bàn chân giẫm mạnh lên trên vách tường, lập tức xông về phía trước.

Thông đạo không dài, chỉ có khoảng cách hơn mười mét, trong vòng nửa hô hấp hắn đã đi ra ngoài, lập tức nhìn thấy được một thạch thất rất là rộng lớn.

Gian phòng này so với chỗ kia càng bao la hơn nhiều, ít nhất cũng có mấy ngàn mét vuông.

- Cái này...

Không nghĩ tới phía sau cánh cửa hẹp còn có không gian to lớn như vậy, Trương Huyền sững sờ.

- Lão sư, người nói đúng a. Đây chính là chỗ ở của Ngô Dương Tử tiền bối, đây chính là thư tịch và lô đỉnh hắn để lại...

Trong lúc đang cảm thấy kỳ quái thì đã nghe thấy thanh âm của Lạc Thất Thất từ phía trước vang lên.

Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy nữ tử này đang tràn ngập hưng phấn nhìn về phía hắn.

Nàng thấy lão sư không có việc gì, hiển nhiên cũng rất là cao hứng. Thế nhưng bởi vì phát hiện nơi này cho nên càng làm cho nàng kích động không thôi.
- Thư tịch? Lô đỉnh?

Ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên nhìn thấy ở vị trí góc tường nơi nữ tử đang đứng, dưới ánh sáng trong suốt của Dạ Minh Châu chiếu rọi, một loạt giá sách san sát, cách đó không xa còn có một cái lô đỉnh cực lớn đứng sừng sững.

Lô đỉnh này khác biệt so với đan lô luyện đan, giống như là một cái hỏa lô cực lớn, mặc dù không có hỏa diễm thiêu đốt, thế nhưng từ đó cũng có thể cảm nhận được lực lượng hung mãnh và khí thế ở trong đó.

Vừa nhìn đã biết cấp bậc của thứ này không thấp!

- Ừm, con đã chuyên môn nghiên cứu qua, đây là hỏa lô luyện khí năm đó Ngô Dương Tử tiền bối đã từng sử dụng, tên là Hồng Viêm đỉnh!

Lạc Thất Thất nói.

Đối với Luyện Khí sư, thứ trân quý nhất chính là lôđỉnh luyện khí, có thể nói tương đương với sinh mệnh của bản thân. Lô đỉnh đang ở đây, như vậy đã nói rõ hắn tất nhiên hắn đã từng ở qua nơi này.

Nói cách khác... Bọn họ đã tìm đúng chỗ!

Cái gọi là Vong Ưu cư này chính là nơi mà trước kia Ngô Dương Tử tiền bối từng ở lại.

Chỉ cần mang Hồng Viêm đỉnh này về học viện thì coi như hoàn thành thí luyện, có thể thành công viên mãn!

- Quá tốt rồi, nơi này có đường ra hay không?

Trương Huyền không nhịn được hỏi một câu.

Thí luyện hoàn thành hay không đối với hắn cũng không có ý nghĩa gì cả. Mà chuyện quan trọng nhất chính là, phải làm như thế nào mới có thể rời khỏi nơi này.

Nơi này mặc dù rộng lớn hơn một chút, thế nhưng một khi gia hỏa to lớn kia xông tới, sớm muộn gì cũng sẽ bị chém giết. Cho nên chuyện phải như thế nào để còn sống mới là chuyện quan trọng nhất.

- Đường ra? Con... Con còn chưa kịp tìm...

Sắc mặt Lạc Thất Thất tái nhợt.

Nàng vừa mới vào đây thì đã nhìn thấy Hồng Viêm đỉnh, rất nhiều thư tịch cho nên quá mức hưng phấn, đã quên tìm lối ra.

Chỉ là, phòng lớn như thế, ánh sáng lại không đủ, coi như muốn tìm thì làm sao có thể tìm thấy được ngay chứ.

Ầm ầm!

Lời còn chưa dứt thì phía sau đã có một trận oanh minh vang vọng, lập tức hai người lần nữa đã cảm thấy có một luồng sát lục chi khí đánh tới, đầu khôi lỗi vừa rồi cũng đã theo sát ở phía sau!

- Nguy rồi...

Sắc mặt Trương Huyền tái nhợt.

Chương 1185: Trương Huyền bày trận (1)

Bên này còn chưa tìm được đường lui thì đối phương đã vọt vào, tương đương với lần nữa rơi vào trong ngõ cụt, phải làm thế nào cho phải chứ?

Không có thời gian để cho hắn ngẫm nghĩ, vừa đi vào phòng, khôi lỗi đã trực tiếp lao đến về phía Trương Huyền.

Rất hiển nhiên Trương Huyền đã triệt để chọc giận nó, làm cho ngay cả Lạc Thất Thất nó cũng mặc kệ.

- Đáng giận!

Biết thực lực của khôi lỗi này rất đáng sợ, căn bản không phải là tồn tại mà hắn có thể chống lại, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, trực tiếp bay đi về phía không trung.

Cả đại sảnh này, không chỉ phạm vi so gian phòng vừa rồi còn lớn hơn mà bầu trời cũng bao la hơn rất nhiều, cao chừng mấy chục mét. Nếu như chính diện đã không có cách nào chống chọi thì trước tiên bay lên rồi lại nói.

Sưu!

Mới vừa bay lên thì hắn đã cảm thấy có một đạo khí tức nồng đậm từ phía dưới nhanh chóng lao ra, khôi lỗi đã nhảy lên theo hắn.

Mặc dù thứ này không biết bay, thế nhưng... Độ cao mấy chục mét đối với khôi lỗi nắm giữ lực lượng Thánh vực thì cũng không tính là gì.

- Lão sư, để con tới giúp ngươi!

Thấy khôi lỗi này đuổi theo lão sư không dứt, Lạc Thất Thất rất là lo lắng, cổ tay khẽ đảo, tỏng lòng bàn tay xuất hiện một bộ cung tiễn. Nàng gài tên lên trên dây cung, một đạo mũi tên trực tiếp bắn về phía khôi lỗi đang ở trên không trung.

Ông!

Mũi tên xao động, ẩn chứa lực lượng Hóa Phàm lục trọng đỉnh phong trong nháy mắt đã đến trước mặt, bàn tay khôi lỗi vẩy một cái, đã đánh bay nó đi.

Trong lúc chần chờ này Trương Huyền cũng đã tìm được cơ hội, khi thân thể còn ở trên không trung vội vàng thay đổi phương hướng, bay đi về phương hướng của Lạc Thất Thất.

Hắn có thể phi hành, có thể tự do chuyển hướng ở trên không trung, thế nhưng khôi lỗi chỉ là nhún nhảy, cho nên vẫn đang xông về phía trước như cũ.

- Lão sư...

Thấy hắn bay tới, Lạc Thất Thất cũng không đoái hoài tới việc hỏi thăm tại sao hắn lại có thể bay, nàng chỉ có thể tràn ngập lo lắng nhìn về phía hắn, hỏi:

- Người không sao chứ...

- Hiện tại không có việc gì, nếu như vẫn không tìm thấy lối ra, thì nhất định sẽ có chuyện...

Vẻ mặt Trương Huyền rất là khó coi.

Nhờ vào phi hành trên không trung mà quay ngược trở lại, tránh né đối phương thì còn mấy lần có thể, một khi chân khí tiêu hao sạch sẽ, khi đó có muốn chạy trốn cũng không trốn thoát.

- Mau thu Hồng Viêm đỉnh lại, tranh thủ thời gian tìm đường lui...

Biết lúc này có nói nhiều hơn nữa thì cũng vô dụng, Trương Huyền vội vàng phân phó một tiếng.

- Được...

Lạc Thất Thất vội vàng gật đầu, đi tới trước mặt lô đỉnh, bàn tay đụng vào, định thu nó vào trong giới chỉ trữ vật.

Còn chưa bắt đầu thì đã nghe thấy tiếng cơ lò xo vận chuyển, một thanh âm lập tức truyền đến.
- Tại hạ Ngô Dương Tử! Người đến đây có thể luyện chế hoặc là làm tấn thăng ra vũ khí Linh cấp thượng phẩm thì có thể có được truyền thừa của ta. Nếu không, tùy tiện lấy đi Hồng Viêm đỉnh, Địa Cung sẽ sụp đổ trong nháy mắt. Có được truyền thừa của ta, tự nhiên ta sẽ nói cho các ngươi biết phương pháp rời khỏi Địa Cung, nếu không, sẽ phải chôn cùng ở đây với ta!

- Sụp đổ?

- Chôn cùng?

Trương Huyền, Lạc Thất Thất đồng thời sững sờ, cảm thấy rét lạnh.

Ai muốn lấy được truyền thừa của ngươi cơ chứ?

Ngay phía trước có một đầu khôi lỗi lớn như thế, bất cứ lúc nào cũng sẽ công tới, chúng ta nào có thời gian luyện khí a?

Ngươi muốn giết chết chúng ta đúng không?

Hơn nữa luyện chế vũ khí Linh cấp thượng phẩm... Chỉ sợ cần phải đạt tới Luyện Khí sư ngũ tinh đỉnh phong thì mới có thể làm được a!

Mặc dù Lạc Thất Thất biết luyện khí, thế nhưng cũng chỉ là ngũ tinh sơ kỳ, làm sao có thể luyện chế ra vũ khí mà ngũ tinh đỉnh phong mới có thể luyện chế ra được chứ?

Còn có hắn... Đối với luyện khí có thể nói ngay cả một chữ cũng không biết, một người ngay cả Tinh cấp cũng không có kiểm tra thì lại càng không có thể...

Oanh!

Ngay khi hai người đang buồn bực thì phía trước lần nữa có sóng khí đánh tới, khôi lỗi đã đáp xuống trên mặt đất. Sau khi chỉnh phương hướng, lần nữa điên cuồng đánh tới.

Nhìn tốc độ của tên này, không đến mấy hơi thở thì sẽ có thể đi tới trước mặt hai người. Lại tiếp tục dây dưa cùng bọn họ, không chết không thôi.

- Lão sư, làm sao bây giờ?

Trong đôi mắt xinh đẹp của Lạc Thất Thất tràn ngập vẻ lo lắng.
Không chỉ có nàng sốt ruột, Trương Huyền cũng tê cả da đầu.

Gia hỏa to lớn này, vừa rồi hắn đã giao thủ qua, cho dù mang cả phân thân ra liên hợp lại cũng không ngăn cản nổi một chiêu. Nếu như bị đuổi tới... Chỉ sợ không dùng đến mấy chiêu thì đã có thể bị đánh chết tại chỗ rồi!

Mà nghe ý tứ Ngô Dương Tử nhắn lại, chỉ có có được truyền thừa của hắn thì mới có thể rời khỏi, nếu không cũng chỉ có thể bị vây chết ở chỗ này...

Muốn có được truyền thừa thì phải luyện khí... Dưới tình cảnh hiện tại, coi như muốn luyện... Gia hỏa to lớn này cũng sẽ không cho bọn hắn thời gian dài như vậy ah!

- Trừ phi... Có trận pháp gì đó có thể vây khốn tên này, nếu không, dù chúng ta muốn luyện khí cũng không thể nào làm được...

Lạc Thất Thất sốt ruột nói.

- Đúng vậy a. Chỉ có điều, xem như trận pháp ít nhất cũng phải đạt tới lục cấp, nếu không, muốn vây khốn nó sẽ rất khó khăn...

Trương Huyền gật gật đầu, đang định nói tiếp thì đột nhiên không nhịn được có chút sững sờ:

- Trận pháp lục cấp?

- Nhanh, giúp ta chặn lại tên này mấy hơi thở!

Nghĩ đến cái gì đó, ánh mắt sáng lên, thân thể Trương Huyền nhảy lên, bỗng nhiên bay lên.

- Vâng!

Thấy vẻ mặt này của lão sư, nàng biết chắc đối phương đã phát hiện ra cái gì đó, Lạc Thất Thất không dám do dự, lần nữa lấy ra mũi tên, trực tiếp bắn tới chỗ khôi lỗi!

Sưu sưu sưu sưu!

Liên tục mấy mũi tên, mỗi một mũi đều mang theo uy lực cực lớn, khiến cho khôi lỗi không thể không đưa tay chống lại.

Thấy mũi tên của Lạc Thất Thất có uy lực lớn như thế, biết nàng cũng không kiên trì được thêm mấy mũi tên. Lúc này hắn cũng không nhiều lời, người đang ở trên không trung, cổ tay khẽ đảo, một đống trận kỳ xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Chính là những trận kỳ mà trước kia ở trong sơn cốc hắn đã nhổ ra.

Hắn biết không ít trận pháp trận đồ tam cấp, thế nhưng vượt qua tứ cấp thì lại ít hơn, chỉ có duy nhất một cái ngu cấp, cũng chỉ là Tụ Linh trận mà thôi.

Dựa theo tình huống bình thường, nếu muốn bố trí ra trận pháp lục cấp là chuyện căn bản không thể nào làm được.

Không biết trận đồ, không có trận kỳ thích hợp thì làm sao có thể hoàn thành cơ chứ?

Nhưng trùng hợp khi hắn còn ở bên ngoài sơn cốc đã nhìn thấy được một trận pháp lục cấp.

Ngọc Phi Nhi lợi dụng ngân châm phá trận, kích hoạt trận pháp, Thiên Đạo thư viện đưa ra phân bố và thiếu hụt kỹ càng của trận pháp này. Khiến cho hắn hiểu rõ về trận pháp này, thậm chí còn hơn cả Tụ Linh trận.

Mà trận pháp ẩn nấp này trùng hợp lại là lục cấp... Trận kỳ cũng vừa vặn bị hắn thu vào trong giới chỉ trữ vật!

Lúc đó hắn chỉ nghĩ, đồ tốt như vậy ném đi thì rất lãng phí. Thế nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, lúc này lại nổi lên tác dụng lớn như vậy!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau