THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1176 - Chương 1180

Chương 1176: Ngươi cẩn thận (2)

Trong lúc hắn cảm giác quả thực đối phương đang làm loạn thì chỉ thấy thanh niên kia dường như đã nghe lời khuyên của hắn, cho nên đang chần chờ một chút, sau đó thu hồi trường kiếm.

- Như vậy còn tạm được, nhiều...

Khẽ gật đầu, vừa mới cảm giác đối phương cũng coi như biết nghe lời thì đã thấy cổ tay tên này khẽ đảo, trong lòng bàn tay xuấ thiện một cây đại chùy.

Thiết chùy này so với binh khí mà Luyện Khí sư rèn luyện còn lớn hơn. Giống như là thứ mà thợ thủ công trên công trường sử dụng vậy, chất liệu cũng rất là thấp kém, không biết đối phương lấy được từ chỗ nào.

- Ngươi muốn làm gì...

Khiếp sợ tới mức ngay cả nói chuyện cũng có chút cà lăm, chỉ thấy thanh niên kia đang giơ thiết trùy lên, trực tiếp đập tới cột đá!

- Mẹ nó!

Trước mắt tối sầm lại, ngực buồn bực một hồi, thiếu chút nữa đã phun ra một ngụm máu tươi.

Hắn để cho Thiên Cơ thứ phá giải bia đá, thiếu chút nữa đã bị châm nhỏ bắn cho thành cái sàng. Mà người này lại dùng thiết chùy để cứng rắn đập... Muốn chết cũng không cần phải làm như vậy a!

Luống cuống tay chân mở Thiên Cơ tán ra, cả người giống như chim nhỏ núp ở phía mặt sau. Ngay cả động cũng không dám động. Sau đó hắn lập tức nghe thấy một đạo thanh âm giống như là chuông lớn vang lên, chấn cho người tê cả da đầu.

Răng rắc! Răng rắc!

Tiếng giòn vang liên tiếp, giống như là trứng gà vỡ, sau đó... Không có thanh âm nào nữa.

- Được rồi, đã mở ra!

Trong lúc hắn đang nghi ngờ, tại sao không có châm nhỏ phóng tới thì đã nghe thấy thanh âm nhàn nhạt của người thanh niên kia vang lên. Hắn lặng lẽ từ phía sau Thiên Cơ tán đưa đầu ra, chỉ nhìn thoáng qua, thân thể lập tức cứng ngắc tại nguyên chỗ.

- Cái này... Cái này...

Con mắt hắn trợn trừng đến mức sắp rơi ra, giống như là gặp quỷ vậy.

Chỉ thấy bia đá ở ngay phía trước đã biến mất không thấy gì nữa, trước mắt xuất hiện một cái cửa cao lớn, một loạt thềm đá trực tiếp kéo dài xuống phía dưới, nối thẳng với đáy sông ở lòng đất cách đó không xa.

- Đã mở ra rồi sao?

Không riêng gì hắn, đám người Lạc Thất Thất, Hình Viễn ở bên cạnh cũng đều ngẩn ngơ.

Ngô Chấn, đường đường là Thiên Công sư ngũ tinh, cơ quan đại sư nổi danh trong toàn bộ học viện thử ba lần, làm cho mọi người rất là chật vật. Kết quả, cũng không có một chút tác dụng nào... Mà tên này, cầm thiết chùy hung hăng đập một cái thì lại trực tiếp phá vỡ được!

Có lầm hay không vậy?

Rốt cuộc Ngô Chấn là Thiên Công sư ngũ tinh hay là ngươi là?

- Địa Cung chân chính ở phía dưới, khó trách không khí nơi này thông suốt như thế. Lại không tìm thấy lỗ thông gió, hóa ra bí ẩn là ở đây!
Sau khi hết khiếp sợ, Lạc Thất Thất không nhịn được mở miệng một tiếng.

Vừa đến thì đã phát hiện ra không khí trong này rất mới mẻ, lộ ra tin tức vô cùng tốt. Thế nhưng đồng thời bọn hắn cũng không tìm được lỗ thông gió, cũng không tìm ra được nguồn gốc của linh khí. Lúc này Địa Cung mở ra thì bọn hắn mới hiểu được, bí ẩn hóa ra ở ngay dòng sông phía dưới.

Không khí bên trong Địa cung mới mẻ, đều là từ dòng sông phản hồi lên.

- Đã tìm được Địa Cung, nhanh một chút đi! Lại cẩn thận quan sát bốn phía, nhìn xem rốt cuộc nơi này có quan hệ với Ngô Dương Tử tiền bối hay không!

Ngọc Phi Nhi công chúa gật đầu.

Mặc dù nàng không thích Trương Huyền này, thế nhưng cũng không thể không thừa nhận, quả thực đối phương có năng lực mà thường nhân khó mà có được.

Nếu không, cũng không có khả năng nhanh như vậy đã tìm tới cung điện chân chính dưới đất này.

- Địa Cung đã mở ra, thế nhưng ta cảm thấy tạm thời không nên đi vào cho thỏa đáng!

Trương Huyền nói.

- Vì cái gì chứ?

Ngọc Phi Nhi công chúa nhìn qua phía hắn.

Đây là cơ quan phong tỏa, che giấu Địa Cung. Như vậy nếu có bí mật gì thì tất nhiên sẽ lấy được đáp án ở bên trong. Sắp biết kết quả tới nơi rồi, vì sao lại không đi vào?

- Trước cầu, sau cầu tổng cộng có hai tấm bia đá, taasm thứ nhất gọi Vọng Hương cư, tấm thứ hai gọi là Vong Ưu cư. Đã được gọi là cư, ta cảm thấy có lẽ một tấm bia đá khác cũng là một con đường khác. Cho nên trước khi đi, vẫn nên trước lựa chọn một con đường cho thỏa đáng a!

Trương Huyền giải thích. Cung điện này cũng chỉ có một cây cầu, hai tấm bia đá, hiện tại một tấm bia đá đã bị phá ra. Như vậy có lẽ phía dưới một tấm khác cũng có Địa Cung tương tự a.

- Không sai!

Mọi người đồng thời gật đầu.

Mới vừa rồi bị sự hưng phấn khi phá vỡ bia đá che kín tâm trí cho nên mọi người cũng không có cân nhắc đến điểm ấy. Cẩn thận mà nói, quả thực có khả năng tấm bia đá kia cũng là một lối đi.

Nếu thật sự là như vậy, như vậy chính là hai địa danh, là hai lựa chọn.

- Ừm, việc cấp bách trước tiên là phá vỡ bia đá kia trước, sau đó lại đưa ra lựa chọn...

Thấy mọi người đã hiểu, Trương Huyền gật gật đầu. Lúc đang định nói tiếp thì đã cảm thấy bàn tay buông lỏng, thiết chùy trong lòng bàn tay đã bị người khác đoạt đi.

Lập tức có một đạo thanh âm nhàn nhạt truyền tới:

- Ta đi phá giải bên kia...

Ngẩng đầu nhìn lên thì đã thấy Ngô Chấn đã chạy qua cầu nối, đến trước mặt tấm bia đá thứ nhất, tay giơ thiết chùy lên rồi đập tới.

Tên này quá muốn chứng minh bản thân a.

Đường đường là Thiên Công sư ngũ tinh, liên tục ba lần cũng không có phá giải thành công, kết quả lại để cho một người ngoài nghề cầm thiết chùy đập ra. Có thể tưởng tượng ra được sự buồn bực trong lòng của hắn lúc này.

Lúc này còn có một tấm bia đá khác có thể chứng minh thực lực của hắn, làm sao hắn có thể lại để cho đối phương làm náo động, cho nên sau khi giành thiết chùy hắn đã vọt tới phía trước.

Cẩn thận nhớ lại vị trí và phương hướng mà vừa rồi người thanh niên kia đập, thậm chí còn có lực lượng, hắn hét lớn một tiếng, thiết chùy xé gió, trực tiếp nện xuống bia đá.

- Ngươi...

Không có nghĩ tới tốc độ của tên này lại nhanh như vậy, khiến cho người ta phản ứng cũng không kịp. Trương Huyền sửng sốt một chút, lời còn chưa nói hết thì đã thấy ở trong bia đá phía đối diện dòng sông phát ra thanh âm giống như ma sát.

Ngay sau đó có vô số châm nhỏ trực tiếp bắn về phía gia hỏa đang ở phía đối diện.

Phốc! Phốc! Phốc!

Ngô Chấn không có chút phòng bị nào, ngya cả Thiên Cơ tán cũng chưa kịp mở ra thì trước mắt đã tối sầm lại, biến thành một con nhím.

- ... Cẩn thận!

Lúc này hai chữ phía sau của Trương Huyền mới vang lên.

Chương 1177: Lần nữa đánh cược (1)

- ...

Ngô Chấn phát khóc.

Ta cũng chỉ muốn chứng minh bản thân mà thôi...

Ta đang trêu ghẹo phải ai đây?

Mặc dù trong thời khắc mấu chốt hắn bắn chân khí ra, chặn lại được một bộ phận. Thế nhưng vừa vặn bên trên thân thể vẫn bị đâm chí ít mấy trăm cái châm nhỏ như cũ. Mỗi một cây đều đâm vào ba phần thịt, khiến cho hắn đau đớn không chịu nổi.

Lúc này lại nói cẩn thận thì có tác dụng gì chứ?

Không phải ngươi chỉ dùng thiết chùy để cứng rắn đập hay sao?

Vì sao ta lại không làm được...

Cùng một vị trí, cùng một lực lượng, cũng cùng kỹ xảo. Kết quả, ngươi mở ra thông đạo, ta lại bị đâm tới mức người không ra người quỷ không ra quỷ...

Nước mắt chảy xuôi, bắp thịt toàn thân nhúc nhích, chân khí xao động, đánh bay toàn bộ châm nhỏ đâm vào trong thịt, cổ tay khẽ đảo, lại lấy ra một cái hồ lô rượu.

Lúc trước Phi nhi công chúa không cần, hắn còn để lại một chút “Thánh dược chữa thương”, hiện tại vết thương đầy người, ngay cả mặt cũng đều là vết thương. Nếu như không sử dụng, có lẽ sẽ phải mất mạng tại chỗ.

- Đây là ngoại thương, không có bị thương tới nội tạng...

Suy nghĩ một chút, thông qua lời nói của Trương sư rồi đưa ra kết luận. Hắn mở nắp bình ra, trực tiếp dốc toàn bộ rượu ngon còn lại lên trên người.

- Khụ khụ...

Trương Huyền ở phía đối diện sông nhìn thấy một màn này vào trong mắt, khóe miệng khẽ co giật một cái.

Hồ lô rượu này đương nhiên hắn còn nhớ kỹ, chính là thứ khi hắn bị đám người La Chiêu, Phùng sư bức bách, không có cách nào khác mới làm ra... Bên trong có Thiên Đạo chân khí của hắn, muốn trị thương không có bất cứ vấn đề gì, lúc này đã trải qua vài ngày, chân khí đã sớm phát tán sạch sẽ. Có thể nói, trong hồ lô chính là rượu bình thường... Đổ vào trên vết thương, có lẽ sẽ rất đau a...

- Ah...

Hắn còn chưa có suy nghĩ xong thì đã nghe thấy tiếng gào thét như giết heo ở phía đối diện, cả người Ngô Chấn giống như bị điện giật, không ngừng run rẩy.

Rượu tiếp xúc với vết thương giống như là đổ muối, khiến cho hắn sắp ngất đi.

- Tiểu Thất, nhanh cho hắn dùng một viên đan dược chữa thương, nếu không... Ta sợ hắn không sống nổi!

Thấy đối phương co quắp nửa ngày, miệng bắt đầu sùi bọt mép, Trương Huyền quay đầu phân phó một tiếng.

- Vâng!

Lạc Thất Thất vội vàng đi tới, lấy ra một viên đan dược chữa thương, lại cạy miệng ra rồi cho đối phương ăn vào.

Đan dược vào người, lúc này vẻ mặt của Ngô Chấn mới khá hơn một chút.

Mặc dù châm nhỏ đâm ở trên người không đến mức trí mạng, thế nhưng số lượng rất nhiều, đối với thân thể người vẫn có tổn thương rất lớn.

Cho dù phục dụng thuốc chữa thương đã không có trở ngại, thế nhưng cũng làm cho hắn chí ít cũng đã mất đi nửa cái mạng. Trước mắt biến thành màu đen, miệng sưng đỏ, không có sinh long hoạt hổ như trước đó nữa.

Đứng dậy, lần nữa nhìn về phía Trương sư cách đó không xa, Ngô Chấn im lặng nức nở.

Ngươi là kẻ lừa gạt!

Thiết chùy phá bia đá, Thánh dược trị ngoại thương... Tin ngươi, quả thực là gặp quỷ a!

- Vẫn để ta tới đi!

Không nghĩ tới vị Ngô Chấn này lỗ mãng như thế, còn chưa nói dứt lời thì đã tiến lên phá bia, Trương Huyền bất đắc dĩ lắc đầu, mang theo đám người Hình Viễn đi tới trước mặt. Lại khẽ vươn tay, cầm Thiên Cơ tán từ trong tay hắn ra.

Cổ tay run lên, Thiên Cơ thứ xuất hiện, Trương Huyền trực tiếp đâm về phía bia đá trước mắt.

Đinh đinh đinh!

Liên tục ba lần, ngay sau đó là thanh âm cơ lò xo vang lên.

Kẹt kẹt! Kẹt kẹt!

Bia đá chậm rãi mở ra, cũng giống như trước đó, biến thành một cái cửa cao ngất.

- Không phải dùng thiết chùy sao...

Ngô Chấn run rẩy một cái.

- A, phá giải cơ quan, cần phải căn cứ vào tình huống thực tế để tùy cơ ứng biến, tấm bia đá này dùng Thiên Cơ thứ là được!

Trương Huyền nói.

- ...

Ngô Chấn.

...

Không để ý tới Ngô Chấn đã sụp đổ ở bên cạnh, mọi người đi tới trước mặt cánh cửa này.

Giống như phía đối diện sôi, đằng sau cánh cửa quả nhiên cũng có một cái thềm đá, đi xuống phía dưới lòng sông, nhìn không thấy tận cùng. Rất rõ ràng không cùng một chỗ với thềm đá bên trong cánh cửa bên kia. - Quả nhiên là hai Địa Cung...

Bọn họ biến sắc, lúc đang muốn nói chuyện htif đột nhiên cảm thấy mặt cầu ở cách đó không xa lắc lư một hồi, một đạo thanh âm cơ lò xò vang lên, ngay sau đó đã có một đạo thanh âm nhàn nhạt truyền đến.

- Chúc mừng các ngươi đã mở ra hai cánh cửa. Chỉ có điều, mỗi người chỉ có thể lựa chọn một lối đi vào. Ta cho các ngươi thời gian một nén nhang, một khi đi vào trong cửa thì sẽ không có cách nào lui về phía sau, chỉ có thể hướng về phía trước mà thôi!

Thanh âm cao ngất vang lên, lạnh lùng mà trầm mặc, khiến cho người ta có một loại cảm giác không lưu loát.

- Là cơ quan lưu âm!

Lúc này Ngô Chấn cũng không đoái hoài tới vẻ u oán nữa mà mở miệng giải thích.

- Cơ quan lưu âm?

Tất cả mọi người đều không rõ ràng cho lắm.

- Ừm, một chút cơ quan lợi hại chẳng những có thể chế tạo ra trận pháp và khốn cảnh mà cũng có thể ghi chép ngôn ngữ của nhân loại, thông qua cơ lò xo đụng vào để thể hiện ra âm thanh nhân loại!

Ngô Chấn nói.

- Ah!

Trương Huyền ngạc nhiên, chỉ có điều, hắn suy nghĩ một chút cũng có thể hiểu được.

Ở kiếp trước, hộp âm nhạc là thông qua cơ lò xo để khởi động, diễn tấu nhạc khúc. Mà Thiên Công sư lại nhanh nhẹn linh hoạt như thế, cho nên nếu muốn thông qua thủ đoạn tương đồng để mô phỏng tiếng người hẳn cũng không phải là việc khó.

- Trước tiên không quản những thứ này, chúng ta vẫn nên cân nhắc lựa chọn như thế nào a!

Ngọc Phi Nhi công chúa cắt ngang lời nói của Ngô Chấn, nói.

- Ừm!

Mọi người lên tiếng.

Vừa rồi có lẽ là vì mọi người đã mở ra hai cánh cửa, cho nên lúc này mới phát động thanh âm nhắn lại từ trong cơ quan. Dựa theo ý tứ trong lời nói thì nhất định mọi người phải lựa chọn từ một trong hai cánh cửa. Hơn nữa thời gian, cũng chỉ có một nén nhang.

Rất là gấp gáp.

- Lựa chọn như thế nào hẳn phải phán đoán từ chữ viết trên tấm bia đá để lại trước đó. Bên này cầu chính là Vọng Hương cư, hẳn là Ngô Dương Tử tiền bối nhớ nhà mà để lại. Nói như vậy, cũng là có thể là Ngô Dương Tử tiền bối đã từng ở lại Địa Cung. Mà Vong Ưu cư ở phía đối diện thì hẳn là nơi những người giam giữ Ngô Dương Tử tiền bối ở lại!

Chần chờ một chút, Lạc Thất Thất nói.

- Ta đồng ý với quan điểm của Thất Thất!

Ngọc Phi Nhi công chúa gật đầu.

Mấy người Hình Viễn, Ngô Chấn cũng đồng thời lên tiếng.

Những việc này, vừa mới tiến vào trong lòng đất thì bọn hắn đã phân tích ra hết, từ ý tứ trên mặt chữ là có thể giải thích thông được, không được coi là quá khó khăn.

- Quan điểm của ta thì không giống các ngươi!

Chương 1178: Lần nữa đánh cược (2)

Trương Huyền nhíu nhíu mày, nói.

- Lão sư có cao kiến gì không?

Lạc Thất Thất nhìn qua.

Những người khác cũng tập trung ánh mắt lại.

Vị thanh niên này từ khi tới đây đã để lại quá nhiều biểu hiện kinh diễm, hiện tại mọi người cũng không dám khinh thị với hắn nữa.

- Ta lại cảm thấy Vong Ưu cư là nơi mà Ngô Dương Tử tiền bối ở lại, về phần nguyên nhân, ta cũng không nói được quá rõ ràng!

Trương Huyền nói.

Chạm vào bia đá, thư viện chỉ biểu hiện ra là cơ quan do ai chế tạo, cũng không giải thích Địa Cung ở phía dưới có quan hệ gì với Ngô Dương Tử kia. Bởi vậy, đưa ra loại kết luận này cũng là phán đoán chủ quan của hắn, cũng không có căn cứ gì cả.

- Làm sao có thể chứ!

Phi nhi công chúa nhếch miệng lên, hừ lạnh một tiếng:

- Ngô Dương Tử tiền bối bị người ta bắt về luyện khí, nhất định trong lòng sẽ rất bi phẫn, tức giận còn không kịp, làm sao có thể vong ưu được chứ?

- Đúng vậy a, tiền bối bị bắt, nhất định là nhớ về quên quán cho nên mới tạo ra nó! Ta đồng ý với quan điểm của Lục công chúa!

Hình Viễn gật đầu.

- Lão sư... Nói như vậy, chẳng lẽ lão sư đã phát hiện ra cái gì sao?

Biết lão sư không có khả năng nói lung tung, Lạc Thất Thất không nhịn được hỏi.

- Cũng không có phát hiện ra cái gì, chỉ là ta cũng có chút hiểu rõ về thư họa. Vừa rồi nhìn ba chữ Vọng Hương cư mang theo sát lục chi khí, ta cảm thấy không giống như một vị luyện khí đại tông sư để lại! Mà Vong Ưu cư thì cảm xúc ôn hoà, ý cảnh xa xăm, càng giống là một vị đại sư lưu lại, cho nên mới có ý tưởng này!

Trương Huyền nói.

- Ta cũng có loại cảm giác này...

Diệp Tiền ở bên cạnh nói chen vào.

Hắn là Thi Họa sư ngũ tinh, đối với ý cảnh mà chữ viết để lại cũng có cảm xúc.

- Trước đó chúng ta đã nói, có sát lục chi khí cũng là bình thường, Ngô Dương Tử tiền bối bị bắt, lại bị giam ở đây, nếu như không có loại tâm tình này mới khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn! Vong Ưu cư... Ha ha, chỉ sợ cũng chỉ có người bắt người mới vô ưu vô lự, cảm xúc ôn hoà như thế!

Phi nhi công chúa lắc đầu:

- Ta lựa chọn cái Địa Cung này!

Bản thân đã có ý kiến với Trương Huyền, giờ phút này thấy hắn phán đoán bằng cảm giác, cũng không có bất kỳ căn cứ gì cho nên nàng lập tức có khí thế.

- Ta cũng lựa chọn Địa Cung này!

Hình Viễn cũng gật đầu.

Phi nhi công chúa đi đâu thì hắn đi đó, huống chi... Hắn cũng cảm thấy đối phương nói có lý có cứ, ngược lại lý do của Trương sư lại không đầy đủ.

- Ngươi thì sao?

Thấy có người đi theo mình, Phi nhi công chúa quay đầu nhìn về phía Ngô Chấn ở cách đó không xa. - Ta...

Ngô Chấn chần chờ một chút:

- Ta cũng lựa chọn cái này!

Rất hiển nhiên, hắn cũng cảm thấy đối phương nói rất chính xác.

- Diệp Tiền, ngươi thì sao?

Thấy lại có một người muốn đi bên mình, rốt cục Phi nhi công chúa cũng đã cảm thấy có một loại cảm giác chiến thắng. Nàng hài lòng nhìn về phía vị thái tử đang ở cách đó không xa.

- Ta... Cảm thấy lời nói của Trương sư là đúng...

Diệp Tiền gật đầu, đang định nói tiếp thì chỉ thấy công chúa ở phía đối diện nhướng mày lên, hắn không nhịn được rụt cổ lại, nói:

- Chỉ là, ta vẫn là quyết định lựa chọn bên này!

- Như vậy còn tạm được!

Thấy vị học đệ này tương đối thức thời, Phi nhi công chúa hài lòng khẽ gật đầu, khóe miệng nhếch lên, lại nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa, mang theo tư thế của kẻ chiến thắng:

- Tốt, sáu người, đã có bốn người lựa chọn bên này, ngươi nhanh chóng quyết đoán đi!

Không phải ngươi đánh cược thắng lão nương sao?

Lần này ta nhìn ngươi thắng thế nào a!

- Ta vẫn là lựa chọn phía đối diện!

Đối mặt với khiêu khích của đối phương, Trương Huyền lắc đầu, lập tức nhìn về phía Lạc Thất Thất:

- Ngươi lựa chọn chỗ nào? - Ta...

Lạc Thất Thất chần chờ một chút:

- Ta sẽ đi cùng lão sư một chỗ!

- Thất Thất!

Không nghĩ tới hảo hữu của bản thân lâm trận làm phản, Ngọc Phi Nhi tức giận, vội vàng khuyên can:

- Không phải ngươi cũng đồng ý suy đoán trước đó của chúng ta hay sao? Con đường kia nhất định không có quan hệ với Ngô Dương Tử tiền bối...

- Nhất định? Ngươi dám đánh cược không?

Thấy đối phương nói như vậy, Trương Huyền cắt ngang lời nàng muốn nói, lại nhẹ nhàng cười rồi nhìn qua.

- Vì sao lại không dám cơ chứ?

Ngọc Phi Nhi hất ống tay áo lên.

Lần này nàng có tự tin tuyệt đối.

- Dám là tốt rồi, nhiều người chứng kiến như vậy ta cũng không sợ ngươi quỵt nợ, lần trước là một vạn viên linh thạch trung phẩm, lần này thì không giống nữa, đổi thành một viên linh thạch thượng phẩm...

Trương Huyền cười nhạt một tiếng:

- Lấy nơi ở của Ngô Dương Tử tiền bối để phân thắng thua. Nếu như con đường mà ta lựa chọn là chính xác, ngươi sẽ thua. Ngươi phải đưa cho ta một viên linh thạch thượng phẩm, trái lại... Thân phận tỳ nữ của ngươi bị hủy bỏ, chúng ta không thiếu nợ nhau!

- Tốt, nếu như ngươi thua thì không chỉ hủy bỏ thân phận tỳ nữ mà còn phải trả lại ta 700 viên linh thạch trung phẩm, còn nữa, còn nữa...

Ngọc Phi Nhi công chúa cắn răng nói một câu:

- Rót rượu cho ta!

- Tốt, ta sẽ rót rượu cho ngươi!

Trương Huyền gật đầu.

- Quyết định như vậy đi!

Ngọc Phi Nhi công chúa cười lạnh:

- Ngươi cứ đợi đến lúc thua đi! Chúng ta đi!

Nói xong nàng dẫn đầu đi vào cửa đá trước mắt.

Đám người Hình Viễn, Diệp Tiền, Ngô Chấn theo sát phía sau.

- Chúng ta cũng đi thôi!

Thấy các nàng đã đi đến thềm đá, đi xuống phía dưới, Trương Huyền cũng không nói thêm lời nào mà gọi Lạc Thất Thất một tiếng. Sau đó bước qua cầu đá, đi tới một cánh cửa khác.

Chương 1179: Một bàn tay (1)

Cửa đá màu ngăm đen, Lạc Thất Thất tiến về phía trước một bước, ném ra mấy viên Dạ Minh Châu, chiếu sáng bên trong.

Hai người dọc theo thềm đá đi xuống phía dưới, tiếng nước từ bên trên vang vọng, càng ngày càng vang dội.

Cho dù nơi này là ở phía dưới sông, thế nhưng cũng không có vẻ ướt át, ngược lại còn rất là khô hanh, hơn nữa không khí càng ngày càng mới mẻ, khiến cho người ta có một loại cảm giác linh khí đầy đủ.

- Linh khí là từ dòng sông bên trên hấp dẫn vào, đoán chừng nơi này có một Tụ Linh trận đặc thù nào đó!

Nhìn quanh một vòng, Lạc Thất Thất hạ giọng nói.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Đoán chừng bên trong dòng sông có một Tụ Linh trận to lớn, có thể hấp thu linh khí từ nơi đó, lại không làm cho bất kỳ người nào chú ý.

Có những linh khí này rót vào, coi như đây là lòng đất thì cũng tuyệt đối được coi là bảo địa tu luyện, khiến cho người ta cảm thấy không đến nỗi buồn bực.

Kẹt kẹt!

Mới vừa đi một hồi thì đã nghe thấy tiếng oanh minh trên đầu. Ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy cánh cửa vừa rồi đã khép lại rồi biến mất không thấy gì nữa.

- Nguy rồi...

Tối sầm mặt lại, vội vàng trở lại điểm xuất phát, lúc này cả hai mới phát hiện ra cơ quan đã phong tỏa thông đạo đi vào.

- Là Đoạn Long Tỏa mà Thiên Công sư lục tinh mới có thể chế tạo ra được!

Sắc mặt Lạc Thất Thất tái nhợt.

- Ừm! Xem ra đối phương nói chỉ có một lần cơ hội lựa chọn là sự thật. Một khi Đoạn Long Tỏa khóa lại, ngay cả Thiên Công sư lục tinh cũng khó mà mở ra. Có lẽ chúng ta sẽ không ra được, những người khác cũng đừng hòng đi vào!

Vẻ mặt Trương Huyền rất là nghiêm túc.

Trước đó thanh âm phát ra ở trên cầu đá nói chỉ có thể lựa chọn một con đường rồi đi vào. Vốn hắn còn tưởng rằng là tùy tiện nói một chút, hiện tại xem ra, là sự thật!

Đoạn Long Tỏa, lần trước ở trong Vu hồn mộ hắn đã gặp qua. Một khi khóa kín, nhất định phải sẽ dùng man lực vượt qua Thiên Công sư lục tinh mới có thể phá giải, nếu không, dù dùng biện pháp khác cũng không ra được.

Nói cách khác, một khi đóng cửa lại, hai người bọn họ chỉ có thể bị nhốt ở nơi đây, cũng không có cách nào rời khỏi theo đường cũ nữa.

- Lão sư, làm sao bây giờ?

Lạc Thất Thất nhìn quanh.

Trong đám đồng học cùng năm nàng được coi là nhân vật quát tháo phong vân. THế nhưng ở trước mặt Trương sư, từ đầu đến cuối nàng đều cảm thấy mình hoàn toàn không biết gì cả, trong lòng chẳng biết từ lúc nào đã tạo thành một loại cảm giác ỷ lại, cảm thấy nếu là chủ ý mà đối phương đưa ra thì nhất định sẽ là tốt nhất. Nếu không, cũng không có khả năng nàng cảm thấy lời nói của Ngọc Phi Nhi là đúng mà cuối cùng vẫn đi cùng vị Trương sư này như cũ.

- Đã chỉ có thể lựa chọn một lối đi thì cũng đã nói rõ đám người Hình Viễn bên kia cũng bị Đoạn Long Tỏa khóa lại. Tiếp tục tiến lên đi, đi xuống bên dưới cũng không nhất định sẽ là ngõ cụt...

Lông mày nhíu một cái, Trương Huyền nói.

- Ừm!

Lạc Thất Thất cũng hiểu vấn đề này cho nên mới khẽ gật đầu.

Hai người tiếp tục đi xuống phía dưới, không lâu sau đã đi tới một căn phòng không lớn. Dưới Dạ Minh Châu chiếu rọi, một cái bàn đá và hai băng ghế đá, thoạt nhìn chất phác xuất hiện.

Căn phòng không có cửa sổ, cũng không có cửa, giống như là một ngõ cụt, đã đi đến cuối con đường rồi vậy.

- Nhỏ như vậy sao?

Lạc Thất Thất nhíu mày một cái.

Trước đó đại điện có mấy trăm mét vuông, vốn nàng cho rằng nơi này đã là Địa Cung chân chính thì ít nhất phải có diện tích lớn hơn mới đúng. Không nghĩ tới lại chỉ có hai, ba mươi mét, cái gì cũng không có. Không giống như là Địa Cung, ngược lại lại có chút tương tự với lồng giam.

- Đường cùng? Chẳng lẽ... đã đi nhầm thật sao?

Vẻ mặt Trương Huyền cũng rất khó coi.

Lựa chọn con đường này cũng không phải là làm loạn, mà là có căn cứ nhất định, chỉ là... Nhìn cục diện trước mắt, căn phòng này rất chật hẹp, không có thông đạo, chẳng lẽ, hắn đã chọn sai thật sao?
Sẽ bị vây chết ở chỗ này hay sao?

- Mặc kệ là chính xác hay là sai lầm, xây dựng thông đạo dưới lòng đất sâu như vậy, lại đặt Đoạn Long Tỏa, có lẽ không chỉ có một căn phòng nhỏ như thế. Có lẽ sẽ giống như trước đó, có cơ quan gì đó ở đây!

Nhìn quanh một vòng, đè nén sự nóng nảy trong lòng, Trương Huyền mở miệng nói.

Đoạn Long Tỏa, coi như là Thiên Công sư lục tinh cũng là đồ vật cực kỳ trân quý, không nói tới kỹ xảo cơ quan, chỉ nói tới việc cho dù là Thánh giả bình thường cũng khó mà phá vỡ được. Thứ này cũng không phải là thứ mà chất liệu bình thường có thể làm được.

Dùng vật trân quý như vậy để phong bế thông đạo, chỉ dùng để che dấu một cái phòng nhỏ như vậy, vừa không hợp lý, vừa không hợp tình

- Ta cẩn thận tìm xem!

Lạc Thất Thất lên tiếng, dẫn đầu đi tới trước mặt bàn đá, đưa tay sờ đi qua, ngón tay đụng một cái rồi lập tức thu hồi, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc:

- Không có tro bụi!

Trương Huyền cũng tới đến trước mặt, đưa tay sờ một cái, vẻ mặt cũng ngưng trọng.

Bàn đá và băng ghế đá này không biết đã để ở chỗ này bao nhiêu năm. Thế nhưng lại không có chút tro bụi nào, sạch sẽ chỉnh tề, giống như có người thường xuyên quét dọn qua vậy...

- Chẳng lẽ... Trong này có người ở lại?

Con ngươi Lạc Thất Thất co rụt lại.

Chỉ là cơ quan phát âm thì còn có thể tiếp nhận, nếu như còn có người còn sống... Vậy thì sẽ không giống vậy nữa!

Nguy hiểm sẽ gia tăng trên phạm vi lớn!

Đây chính là thế lực mà lúc trước có thể mạnh mẽ bắt Luyện Khí sư lục tinh đỉnh phong như Ngô Dương Tử lại... Mạnh mẽ không thể nghi ngờ!

Nếu như còn có người sống, bằng vào thực lực của bọn hắn, nhất định sẽ khó mà đào thoát được!

- Trận kỳ phía ngoài là do ta rút đi từng cái, căn cứ vào quan sát của ta, những trận kỳ này một mực thủ hộ nơi này, ít nhất cũng đã hơn hai nghìn năm không có người động tới... Hơn hai nghìn năm, chờ đợi ở tỏng Địa Cung không đi ra? Không có người nào có tuổi thọ dài như vậy a!

Vẻ mặt nghiêm túc, Trương Huyền nói.

Hóa Phàm cảnh thể chất nhảy vọt, trải qua Tăng Thọ cảnh tẩy lễ, tuổi thọ cũng chỉ có hai, 300 tuổi, không có khả năng cao hơn!

Coi như đạt tới Thánh cấp, cấp độ sinh mệnh lần nữa phát sinh biến hóa thì tuổi thọ một ngàn năm cũng đã đến cuối cùng. Hắn chưa từng nghe nói qua có vị Thánh giả nào có tuổi thọ vượt qua hai ngàn năm.

Thậm chí ngay cả Thiên Nhân Khổng sư cũng phải biến mất ở trong dòng sông lịch sử, không có người nào có thể sống sót vĩnh viễn.

Chương 1180: Một bàn tay (2)

Trận kỳ của Địa Cung hơn hai nghìn năm không nhúc nhích, cũng đã chứng minh không có người đi ra. Nếu như bị nhốt ở trong hang động, lâu như vậy mà còn sống... Chuyện này làm sao có thể!

Coi như Mặc Hồn Sinh lúc trước, thân là Vu Hồn sư tuổi thọ dài nhất, nếu như không có Cửu Thiên Liên Thai bảo hộ, không ngừng trải qua hồn lực ngũ suy thì cũng không sống nổi lâu như vậy.

- Như vậy... Đã không có người sống thì tại sao nơi này lại không có tro bụi?

Lạc Thất Thất cũng biết nguyên lý này, nhưng cái bàn trước mắt lại sạch sẽ chỉnh tề, giống như được người ta thường xuyên lau vậy.

Phải biết rằng nơi này là sơn động, có nham thạch, cũng có bụi bặm, tích lũy tro bụi là chuyện tất nhiên, không có người sống... Chuyện này nên giải thích như thế nào đây?

- Cái này... Ta cũng không biết, trước tiên đừng có xoắn xuýt những thứ này, việc cấp bách là tìm xem có cơ quan hay không. Trước tiên rời khỏi nơi này rồi lại nói, nếu không, bị nhốt ở nơi đây, coi như bên trong giới chỉ trữ vật có nhiều đồ ăn hơn nữa thì cũng chỉ có một ngày tiêu hao sạch sẽ!

Trương Huyền cắt ngang suy nghĩ lung tung của nàng.

Hiện tại chuyện quan trọng nhất không phải là nghiên cứu có người sống hay không. Một hang đá lớn như vậy, cho dù có người thì cũng có thể nhìn thấy, không cần thiết phải xoắn xuýt.

Hiện nay chuyện mà hai người phải làm nhất chính là tranh thủ thời gian tìm đường ra. Chạy ra ngoài rồi lại nói, nếu không, nương theo thời gian trôi qua, ai cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Hắn cũng không muốn tham gia thí luyện mà bị vây chết ở chỗ này.

- Ừm!

Lạc Thất Thất gật đầu, vội vàng hướng sờ lên bức tường bốn phía.

Trương Huyền cũng dùng ngón tay đụng vào các bức tường, đồng thời trong đầu khẽ hô một tiếng thiếu sót.

Sưu!

Một quyển sách xuất hiện ở trong đầu, hắn vội vàng mở ra.

- Thanh Cương nham, tính chất cứng rắn, sinh trưởng dưới đất, do địa mạch đối bính sinh trưởng mà thành...

Nhìn thoáng qua, Trương Huyền im lặng.

Thiên Đạo thư viện chỉ có đụng chạm đến thì mới có thể thể hiện ra, hiện tại hắn chạm đến bức tường mà không phải là cơ quan. Cho nên tự nhiên n ó cũng biểu hiện thuộc tính của đá chung quanh.

Ngón tay dọc theo bức tường, nhẹ nhàng trượt về phía trước.

Nơi này là nham thạch, tất nhiên sẽ có chỗ là cơ quan, chỉ là thủ đoạn của đối phương rất cao minh, thiết kế cơ quan và nham thạch giống nhau như đúc, cho nên hắn mới không nhìn ra mà thôi.

Răng rắc!

Trong lúc đang dọc theo bức tường tiến lên thì đột nhiên nghe thấy phía sau có tiếng cơ lò xò bị xúc động vang vọng, ngay sau đó thanh âm hưng phấn của Lạc Thất Thất vang lên:
- Con đã tìm được quan!

Vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy nham thạch ở tay của Lạc Thất Thất đã lõm xuống đi mấy tấc, giống như là cơ quan nào đó đã bị nàng đè xuống.

Kẽo kẹt! Kẽo kẹt!

Cơ lò xo phát ra thanh âm nặng nề, một cái cửa đá không lớn chậm rãi mở ra ở trước mặt Lạc Thất Thất.

- Lão sư, người mau nhìn...

La lên một tiếng, cái tay còn lại lấy ra một viên Dạ Minh Châu, đang định ném vào cửa đá để nhìn rõ chung quanh thì đã thấy một bàn tay sưu một cái, bỗng nhiên từ bên trong đưa ra ngoài, trực tiếp cầm cổ lấy của nàng, nhấc nàng lên.

Cái bàn tay này cực kỳ thô to, giống như đùi của người bình thường. Ngay cả khớp xương cơ bắp cũng có vẻ hơi chút béo phệ, làn da màu xám tro, không giống như là màu da mà người sống mới có.

- Nguy rồi!

Lần biến cố này xảy ra cực nhanh, Trương Huyền cũng không có kịp phản ứng, con ngươi không kìm lòng được một co rụt một cái. Thiên Đạo thân pháp vận chuyển, bỗng nhiên vọt lên.

Người còn ở giữa đường thì Băng Vũ kiếm cũng đã xuất hiện ở trong lòng bàn tay, lăng không chém ra một cái, một đạo kiếm mang trực tiếp bổ về phía trước.

Nhìn thấy kiếm mang sắc bén, bàn tay buông Lạc Thất Thất ra, lại cong ngón búng ra.

Đinh!

Móng tay ngăm đen va chạm với mũi kiếm, Trương Huyền lập tức cảm thấy có một cỗ lực lượng mạnh mẽ đánh tới, cả người giống như bị thiên thạch đánh trúng, ngực cảm thấy khó chịu một hồi. Sau đó thân thể trực tiếp bay đi về phía sau. Phanh!

Sống lưng hung hăng đụng vào trên vách tường, đập ra một cái hố hình người, yết hầu ngòn ngọt, khóe miệng có máu tươi chảy ra.

Gần đây thực lực hắn tăng lên nhiều, bất kể là lực lượng hay là thủ đoạn cũng có bay vọt về chất, thậm chí còn có lực lượng có thể so với Hóa Phàm thất trọng Quy Nhất cảnh trung kỳ. Kết quả ngya cả một ngón tay của đối phương cũng không có kháng cự lại được!

- Ít nhất đã đạt đến Hóa Phàm bát trọng, thậm chí... Còn cao hơn!

Khuôn mặt xám xanh, tay Trương Huyền cầm chuôi kiếm, ngón tay trắng bệch.

Hắn đã dùng hết lực lượng toàn thân, cũng dùng kiếm thuật, kết quả lại bị một móng tay của đối phương bắn bay, trực tiếp thổ huyết. Như vậy thực lực của đối phương, chỉ sợ đã sớm vượt qua Quy Nhất cảnh, đạt đến Hóa Phàm bát trọng Đạp Không cảnh, thậm chí còn cao hơn!

Cũng chỉ có thực lực như thế mới có loại lực lượng khiến cho hắn có cảm giác tuyệt vọng như vậy.

Sưu!

Bên này hắn bị đánh bay, bị thương, bàn tay khổng lồ của đối phương lần nữa đánh về phía Lạc Thất Thất.

- Đáng giận!

Lúc này Lạc Thất Thất cũng kịp phản ứng.

Bất kể nói thế nào thì nàng cũng là cao sinh được Danh sư học viện bồi dưỡng ra. Là cường giả Hóa Phàm lục trọng đỉnh phong, vừa rồi không có chú ý bị đối phương nắm cổ, lúc này đã khôi phục lại, nàng khẽ kêu một tiếng, cũng đâm một kiếm ra ngoài.

Kiếm mang của nàng như là đạo trường hồng, chói lóa mắt, lực lượng mười phần, vừa nhìn đã biết lý giải và tu vi trên phương diện kiếm thuật so với Trương Huyền cũng không kém chút nào!

Không ngờ cũng đạt tới cảnh giới hạ kiếm tâm.

Sưu sưu!

Thấy nàng phản kháng, bàn tay khổng lồ bỗng nhiên co lại.

Đinh!

Trường kiếm trong tay Lạc Thất Thất lập tức tuột tay bay ra, cắm ở trên vách tường cao ngất, không ngừng lắc lư.

- Mau lui lại!

Biết dùng loại thực lực như bọn hắn thì nhất định sẽ không có cách nào chống cự lại bàn tay lớn này. Thiên Đạo thân pháp được thi triển, Trương Huyền xuất hiện ở trước mặt Lạc Thất Thất, chân khí bao phủ rồi trực tiếp nhấc lên nàng lên, sau đó chợt lách người thối lui đến góc tường.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau