THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1171 - Chương 1175

Chương 1171: Hai tấm bia đá (1)

Càng đi xuống phía dưới thì lại càng cảm thấy âm lãnh, khiến cho người ta cómột loại cảm giác rợn cả tóc gáy, giống như đi vào một cái mộ địa tràn ngập âm hồn vậy.

May mắn mà bốn phía chỉ là bức tường mà Địa Cung bình thường nên có, đồng thời cũng không có cơ quan, trận pháp gì. Cho nên mới khiến cho người ta nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Đi xuống được chừng mấy trăm mét thì đã đi tới một cái cung điện rộng lớn ở dưới đất.

Hình Viễn lần nữa lấy ra Dạ Minh Châu, nhẹ nhàng ném ra.

Cộc cộc!

Minh châu lăn ra bốn phía, cả phòng xuất hiện ánh sáng lập lòe.

Tia sáng không mạnh, chỉ có điều, thực lực của tất cả mọi người không yếu, ch onene có thể nhìn thấy rõ tình cảnh trước mắt.

Ở cách thềm đá không xa là một cái cầu nhỏ không lớn, dòng nước róc rách, sương mù đập vào mặt, Địa Cung không biết đã bị phong bế bao nhiêu năm, thế nhưng không những không làm cho người ta có cảm giác buồn bực mà ngược lại còn giống như bên ngoài vậy, không khí rất trong lành.

Loại tình cảnh này, coi như là sớm chuẩn bị thì cũng không ngờ tới được.

Trước khi xuống phía dưới, tất cả mọi người đều cảm thấy đó là Địa Cung không biết đã phong bế bao lâu. Cho nên tất nhiên trong đó sẽ có vô số khí tức khó ngửi, càng có trầm tích chướng khí không tiêu tan. Ai có thể nghĩ tới ở trong lòng đất sâu như vậy lại không có gì khác nhau so với phía trên cơ chứ.

- Mọi người cẩn thận, Địa Cung này có lẽ là vì rất nhiều người ở lại cho nên mới được kiến tạo, nếu không không có khả năng dễ dàng để lộ tin tức như vậy!

Ngô Chấn nói.

- Ở lại?

Mọi người cau mày.

- Không sai, nếu như ít người thì không cần thiết tốn tinh lực lớn để đưa vào một dòng sông, càng không cần thiết để làm cho một cái huyệt động trở nên như bên ngoài như vậy. Tất nhiên phải là nơi để cho rất nhiều người ở lại, cũng không lộ tin tức như thế. Đồng thời cũng không chịu đựng nhiều người hít thở như vậy!

Ngô Chấn giải thích.

Hắn tinh thông cơ quan, biết dẫn dòng sông xuống dưới đất phiền phức tới cỡ nào. Rất rõ ràng việc để lộ tin tức như vậy cần phải cần phải trả một cái giá lớn cỡ nào.

Nếu như chỉ là nơi tạm cư của một số ít người, như thế vậy địa phương mênh mông như thế cũng không ngại buồn bực suốt ngày, cũng không cần thiết phải lãng phí thời gian, chỉ có nhiều người ở lại mới để lộ tin tức, đồng thời cũng rất dễ ngạt thở.

Nghe thấy giải thích của hắn, Trương Huyền khẽ gật đầu.

Lần trước đi Vu hồn mộ, rất rõ ràng hắn cũng có chút buồn bực, ở bên trên phương diện không khí lưu thông, kém xa nơi này.

- Chẳng lẽ, người bắt Ngô Dương Tử đại tông sư đi không phải là một người, mà là rất nhiều người?

Lạc Thất Thất nháy nháy mắt.

Căn cứ vào điều tra của nàng, Địa Cung này có quan hệ với Ngô Dương Tử, thậm chí rất có khả năng lúc trước vị đại tông sư này đã bị bắt tới đây... Nơi mà rất nhiều người ở lại, mà không phải là một hai người...

Chẳng lẽ vị đại tông sư này cũng không phải bị một người trói đi, mà là bị một đám người bắt giữ?

- Chuyện này ta cũng không biết...
Ngô Chấn khẽ lắc đầu:

- Bên kia có bia đá, đi qua nhìn một chút.

Ở cây cầu phía trước có một tấm bia đá không lớn, dưới ánh sáng lờ mờ tối tăm có thể ngờ ngợ nhìn thấy phía trên ghi chép cái gì.

Đi tới trước mặt, ba chữ to lập tức đập vào mắt mọi người.

- Vọng Hương cư?

Lạc Thất Thất cau mày.

Địa Cung, bình thường không phải mộ huyệt thì chính là trụ sở bí mật của một thế lực hoặc là chỗ ẩn cư. Lại còn ghi ra ba chữ này, có ý tứ gì chứ?

- Những chữ này có chút cổ quái!

Diệp Tiền cau mày.

- Ồ?

Nghe thấy hắn nói chen vào, tất cả đều mọi người nhìn qua.

Vị thái tử này mặc dù chỉ là nửa bước Danh sư ngũ tinh. Thế nhưng ở bên trên thư hoạ nhất đạo lại đạt đến cấp bậc ngũ tinh, có sự mẫn cảm tự nhiên đối với những vật này.

- Chữ có đôi khi có thể đại biểu cho trạng thái tinh thần và ý tưởng của một người. Mà ba chữ này đã đạt đến tam cảnh “ý tồn”. Có thể cảm nhận được rõ ràng trạng thái tâm cảnh của người viết chữ lại! Có cảm giác như không hợp với nơi này, muốn rời xa huyên náo!

Diệp Tiền nói.

Trương Huyền gật đầu, những lời mà đối phương nói ra, bản thân hắn cũng cảm nhận được. Vọng Hương cư, ba chữ này không riêng gì ý tứ khiến cho người ta có một loại cảm giác rời xa cố thổ, muốn về nhà mà từ ý cảnh của chữ cũng có thể cảm thụ ra được.

Hắn rất có nghiên cứu đối với thư hoạ, coi như không cần thư viện, chỉ bằng vào mắt thường thì cũng có thể nhìn ra được.

- Nhớ nhà? Có lẽ... Nơi này chính là Địa Cung mà Ngô Dương Tử đại tông sư ở lại a!

Ánh mắt Lạc Thất Thất sáng lên:

- Hắn là hắn đã bị người ta bắt đi, nhớ Hồng Viễn đế quốc cho nên mới để lại chữ viết, chỉ là, mãi cho đến trước khi chết cũng không kịp trở về!

- Nói như vậy cũng có khả năng a!

Đám người Hình Viễn khẽ gật đầu.

Một Địa Cung được gọi là Vọng Hương cư, bản thân đã rất quái dị, nếu như là bị người ta bắt đến nơi đây thì cũng có thể nói thông được.

Rất có khả năng mấy chữ này là do vị Ngô Dương Tử kia để lại, dùng để diễn tả tâm tình nhớ nhà của mình.

- Ta cảm thấy không đúng, những chữ này không chỉ có ý nhớ nhà mà còn ẩn chứa khí tức sát phạt. Khiến cho người ta có một loại cảm giác kim qua thiết mã...

Diệp Tiền cau mày:

- Ngô Tông sư, một đời thiện lương, sẽ không có loại này ý tứ cuồng bạo giết chóc này a!

Ngô Dương Tử là Luyện khí đại tông sư, một đời làm bạn với vũ khí, mặc dù thứ hắn rèn chính là vũ khí giết người. Thế nhưng bản thân hắn lại không có thích giết người.

Nhưng ba chữ trước mắt này, một luồng sát lục chi ý đập vào mặt khiến cho người ta không thể không hoài nghi cho được.

- Ha ha, ta lại cảm thấy có sát lục chi khí mới là do hắn để lại!

Hình Viễn cười cười nói:

- Đường đường là Luyện Khí sư lục tinh, một đời đại tông sư mà lại bị người ta bắt đi, nhốt ở nơi không thấy mặt trời như thế này. Nếu như không có sát tâm, thật sự là kì quái!

- Đúng thế...

Diệp Tiền sững sờ.

Cũng đúng, như thế người có thân phận địa vị mà bị tới chỗ này. Đi cũng đi không được, đổi lại là ai nhất định cũng sẽ không cam tâm, sinh ra sát lục chi ý cũng là chuyện đương nhiên a.

- Ngô Dương Tử tiền bối là Luyện Khí sư lục tinh đỉnh phong, thực lực sớm đã đạt tới Thánh cấp, nhân vật như vậy, tâm không cam lòng, thế nhưng cũng không thể rời khỏi... Mọi người cẩn thận, ta sợ nơi này không có đơn giản như vậy!

Vẻ mặt Lạc Thất Thất có chút ngưng trọng.

- Ừm!

Chương 1172: Hai tấm bia đá (2)

Mọi người đồng thời gật đầu, tinh thần đều có chút khẩn trương.

Có thể nhốt Thánh giả ở trong cung điện dưới lòng đất, ra cũng không ra được. Như vậy làm sao có thể đơn giản được chứ? Mặc dù đã qua ba ngàn năm, thế nhưng thủ đoạn mà loại người này để lại cũng chưa hẳn là thứ mà đám tiểu gia hỏa chỉ có tu vi Kiều Thiên cảnh, Hợp Linh cảnh như bọn hắn có thể chống lại.

- Đi thôi!

Nhìn bia đá một vòng, cũng không có phát hiện ra vật hữu dụng khác, mọi người đi thẳng về phía trước.

Đi ở sau lưng mọi người, Trương Huyền lần nữa nhìn thoáng qua kiểu chữ trên tấm bia đá, hắn nhíu mày, ngay sau đó ngón tay nhẹ nhàng rạch ở phía trên một cái, dường như cảm giác được cái gì đo mà hai hàng lông mày nhíu một cái.

Lúc này mọi người đã đi ngang qua bia đá, đi tới trên cầu.

Cầu không dài, dòng nước phía dưới chảy rất nhanh, phát ra thanh âm xao động, khiến cho tinh thần người ta nhẹ nhàng khoan khoái.

Ngô Chấn đặt Thiên Cơ tán ở phía trước để thăm dò đường, lại khẽ gật đầu với mọi người rồi đi trước. Mà mọi người ở sau lưng thì theo sát lưng hắn.

Đằng sau cây cầu là một cái đại sảnh rộng lớn, bên trong vẫn có một tấm bia đá cực lớn như cũ.

Hình Viễn cầm Dạ Minh Châu trong tay đi tới trước mặt, dưới ánh sáng màu vàng nhạt thì thấy phía trên có ghi ba chữ to —— Vong Ưu cư.

- Cái này...

Nhìn thấy chữ phía trên, mọi người nháy mắt.

Mặc kệ Địa Cung hay là cái gì, một chỗ không khả năng có hai cái tên a!

Mới vừa rồi là Vọng Hương cư, hiện tại lại là Vong Ưu cư, rốt cuộc cái nào là tên chỗ này chứ?

- Ba chữ này, ôn hoà công chính, khiến cho người ta có một loại cảm giác thản nhiên. Vong ưu, vui mà vong ưu, nói rõ nơi này có vật hắn muốn cho nên mới có thể yên vui...

Diệp Tiền nhìn một hồi về phía trước, sau đó mới đưa ra phân tích:

- Nếu ta đoán không sai thì đây cũng là nơi những người giam giữ Ngô Dương Tử đại tông sư để lại!

- Ngươi nói không sai, bọn hắn nhốt Ngô Tông sư là vì muốn đại sư luyện chế bảo vật cho bọn hắn, cho nên đương nhiên sẽ vui mà vong ưu...

Hình Viễn gật đầu.

Lạc Thất Thất, Ngọc nhi công chúa chần chờ một chút rồi cũng đồng thời gật đầu.

Như vậy vừa vặn có thể giải thích thông được.

Chỉ là bọn họ có chút không rõ, vì cái gì mà trong cùng một Địa Cung, bên này cầu để lại một cái tên, bên kia cầu để lại một cái tên cơ chứ.

Đi qua bia đá, mọi người đi tới đại điện, căn phòng này chỉ rộng có mấy trăm mét vuông, mênh mông đến cực điểm, không có cái gì khác.

- Ta đi xem một chút!

Ngô Chấn dọc theo chung quanh bức tường gõ một hồi. Sau khi đi được một vòng, hắn lập tức lắc đầu: - Nơi này... Không có cơ quan!

- Chẳng lẽ lại là trận pháp ẩn giấu hay sao?

Phi nhi công chúa cầm trận bàn trong tay, cũng chậm rãi dạo qua một vòng, vẻ mặt rất là khó coi.

- Ta thấy cũng không có trận pháp!

- Không biết tại sao Địa Cung này lại rộng như vậy chứ?

Mọi người lần nữa cau mày.

Bên ngoài bố trí một cái đại trận che giấu lợi hại như vậy lại sửa chữa tạo thành cầu thang dài mấy trăm mét, càng làm cho không khí trong cung điện thông suốt mà lại chỉ là nơi tu luyện mênh mông như hơn dã, chỉ có đại điện mấy trăm mét vuông thôi sao?

Nếu quả thực là như thế, như vậy cũng quá chơi người a!

Nhưng nếu không phải như thế thì chung quanh ngoại trừ bức tường ra, trận pháp cơ quan, cái gì cũng không có, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì cơ chứ?

- Nếu như chỉ là một đại điện mênh mông, như vậy chúng ta không có cách nào xác định được có phải nơi mà Ngô Dương Tử đã từng ở hay không. Cũng tương đương với việc nhiệm vụ chưa hoàn thành...

Lạc Thất Thất cau mày.

Đối với ánh mắt của Ngô Chấn và Phi nhi công chúa, nàng rất là tin tưởng.

Hai người đã nói nơi này không có những vật này, hẳn là không có.

Nhưng... Cái gì cũng không có, rỗng tuếch, cũng không có cách nào xác định được Ngô Dương Tử đã từng ở đây hay không. Như vậy lúc trở về nên ăn nói như thế nào đây?
Kỳ quái hơn chính là, đã mênh mông như vậy, cái gì cũng không có, vì sao trong ba ngàn năm nay lại có vũ khí lưu lạc ở bên ngoài, hơn nữa còn dùng thủ pháp độc môn của Ngô Dương Tử Tông sư để luyện chế ra cơ chứ?

- Đúng vậy a, chúng ta khổ cực chạy tới như vậy, vốn còn tưởng rằng có thể có được cái gì, không nghĩ tới chỉ là một đại điện trống trải!

Hình Viễn cũng lắc đầu.

Hắn còn nghĩ khi tiến vào Địa Cung, chí ít cũng có thể tìm được dấu vết gì đó. Kết quả ngoại trừ hai tấm bia đá, một cái cầu nhỏ ra thì cái gì cũng không có, chẳng lẽ lần này đã tới không rồi sao?

- Lão sư, ngươi... Có phải người đã nhìn ra cái gì đó rồi hay không?

Ngay khi mọi người đang buồn bực thì đã nghe thanh âm của Lạc Thất Thất vang lên. Cả đám đồng loạt nhìn lại, chỉ thấy chẳng biết từ lúc nào Trương Huyền lại đến trước tấm bia đá thứ hai rồi đưa tay sờ qua.

Trên tấm bia đá này viết là Vong Ưu cư, hẳn là những người vây khốn Ngô Dương Tử để lại.

- A, nếu như ta đoán không sai, hai tấm bia đá này có chút cổ quái!

Trương Huyền xoay đầu lại rồi nói.

- Cổ quái?

Mọi người đi tới trước mặt hắn.

- Ừm, một cái Vong Ưu cư, một cái Vọng Hương cư... Nếu như ta đoán không sai, hẳn là hai con đường. Bia đá để lại chữ viết là để cho kẻ đến sau lựa chọn!

Trương Huyền nói ra suy đoán của mình.

- Nói như vậy, quả thực cũng có khả năng!

Mọi người sững sờ.

Toàn bộ Địa Cung, thứ bắt mắt nhất chính là hai tấm bia đá này, có lẽ phía dưới thứ này ẩn giấu đi một loại cơ quan nào đó.

- Ta đến xem!

Nghe thấy lời giải thích của hắn, Ngô Chấn chần chờ một chút rồi đi tới trước mặt.

Hắn cũng xuất ra một viên Dạ Minh Châu rồi quan sát kỹ. Sau khi quan sát trước sau trái phải của tấm bia đá này một lần, hai mắt hắn đột nhiên sáng lên.

- Hình như cái này... Quả thực có cơ quan!

- Có cơ quan?

- Có cơ quan thì sẽ có thông đạo, xem ra đây căn bản không phải là Địa Cung, Địa Cung chân chính còn chưa có xuất hiện!

Tinh thần của tất cả mọi người đều chấn động, đi tới trước mặt tấm bia đá này.

Chương 1173: Không phá giải được (1)

Đã có cơ quan ở trên tấm bia đá, như vậy đã nói rõ, nơi này căn bản không phải là Địa Cung chân chính. Có khả năng Địa Cung còn giấu ở một chỗ, chỉ là còn chưa có bị phát hiện ra mà thôi.

- Vẫn là nhãn lực của lão sư tốt hơn!

Hai mắt Lạc Thất Thất tỏa sáng, đồng thời nhìn về phía Trương Huyền, trong mắt tràn ngập vẻ bội phục.

Không hổ là lão sư mà nàng tốn vô số tâm huyết mời, quả nhiên nhãn lực không giống bình thường, liếc mắt đã nhìn ra bia đá có vấn đề.

Nếu không, nhất định bọn hắn còn phải tốn sức tìm kiếm khắp nơi, không biết lại phải hao phí bao nhiêu thời gian nữa.

- Chỉ là vận khí tốt mà thôi!

Ngọc Phi Nhi ở bên cạnh thấy hảo hữu sùng bái đối phương như thế, cặp môi đỏ nhếch lên, hừ một tiếng.

Mặc dù biết vị Trương sư này có thực lực rất mạnh, nhãn lực cũng cực phẩm. Thế nhưng chẳng biết tại sao nàng lại cảm thấy không phục, muốn nói lên một câu.

- Vận khí tốt? Có dám đánh cược hay không?

Trương Huyền nhìn qua.

- Ngươi...

Thiếu chút đã bị nước bọt làm nghẹn, Ngọc Phi Nhi cắn răng, vội vàng quay đầu lại.

- Ta thử một chút, để xem có thể mở ra hay không!

Biết mâu thuẫn giữa hai người không dễ nói chen vào. Lần trước chính là bởi vì xen vào việc của người khác cho nên đã chịu một trận đánh, Ngô Chấn không quan tâm tới mọi thứ mà vội vàng đi tới trước mặt bia đá, cắt ngang đoạn đối thoại của hai người.

Hai mắt nhắm nghiền, bàn tay nhẹ nhàng chạm dọc theo tấm bia đá.

Nếu là cơ quan thì khẳng định sẽ có nơi giao tiếp, từ quan sát kỹ hoa văn, nhờ vào thân phận Thiên Công sư và khống chế đối với cơ quan, hẳn là có thể tìm được nhược điểm của bia đá.

- Mọi người im lặng, Thiên Công sư phá giải cơ quan cần tâm thần hợp nhất để tìm kiếm hoa văn, chỉ cần tìm được thì dù cơ quan có lợi hại hơn nữa cũng có thể tiện tay phá vỡ, không cần tốn nhiều sức!

Hình Viễn nói.

Cơ quan mà Thiên Công sư thiết kế, mặc dù rất lợi hại, thế nhưng cũng có phương pháp mở ra. Đó chính là tiết điểm lực lượng, một khi tìm ra được, cho dù đồ có kín kẽ tới mấy cũng có thể tuỳ tiện phá vỡ.

- Ừm!

Chúng nhân đều biết những điểm này, vì vậy mới đồng thời khẽ gật đầu, yên tĩnh lại, trong nháy mắt toàn bộ Địa Cung im ắng, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe được.

Khống chế hô hấp và nhịp tim, chân khí của Ngô Chấn nhanh chóng vận chuyển trong cơ thể, khiến cho cảm xúc trở nên càng thêm linh mẫn, rất nhanh đã sờ soạng một lần trên tấm bia đá. Hắn suy tư một lát, hai mắt mở ra.

- Được rồi, ta đã tìm được tiết điểm, một lát nữa là có thể mở ra Địa Cung chân chính!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, trong ánh mắt Ngô Chấn hiện lên vẻ tự tin tràn ngập.

Thực lực của hắn không bằng đám người Hình Viễn, Lạc Thất Thất, Phi nhi công chúa. Thế nhưng ở trên cơ quan, hắn vẫn có tự tin rất lớn.

Hiện tại chính là thời điểm để hắn đại triển thần uy.

Hít sâu một hơi, Thiên Cơ tán trong tay bỗng nhiên lắc một cái.

Soạt! Tán nhọn lập tức xuất hiện một gai sắc nhọn, giống như là ngân châm, để lộ ra hàn mang.

Gai nhọn dài chừng hơn một thước, ở dưới ánh sáng ôn nhuận của Dạ Minh Châu khiến cho người ta có một loại cảm giác lạnh lẽo, vừa nhìn đã biết thứ này sắc bén dị thường.

- Đây là Thiên Cơ thứ của Thiên Cơ tán, chuyên môn dùng để phá giải đủ loại cơ quan, chế tạo ra thứ này cần năm vị Luyện Khí sư ngũ tinh, ngày đêm không ngừng, tốn trọn vẹn mười ngày thì mới có thể hoàn thành!

Lạc Thất Thất giải thích.

- Năm vị Luyện Khí sư ngũ tinh, mười ngày?

Trương Huyền líu lưỡi.

Chỉ vì một thứ mảnh khảnh, nhỏ như cọng tóc này mà cần phải hao phí công phu lớn như thế sao?

Chỉ là, suy nghĩ một chút hắn cũng hiểu được, tinh tế như thế, lại sắc bén như vậy, muốn chế tạo lên nhất định sẽ rất là phức tạp.

Vũ khí, càng tinh tế thì lại càng khó luyện chế.

- Ừm! Cũng chỉ vì hắn là Danh sư cho nên mới có thể mời nhiều Luyện Khí sư như vậy. Đổi lại là người bình thường, muốn người khác lao tâm lao lực hỗ trợ như thế, là chuyện không thể nào!

Lạc Thất Thất nói tiếp.

Trương Huyền gật đầu.

Danh sư là chức nghiệp đệ nhất thiên hạ, tự nhiên cũng có ưu thế của nó.

Danh sư ngũ tinh lại là thiên tài, nếu lúc này kết giao trăm lợi thì không có một hại. Muốn năm vị Luyện Khí sư phí mười ngày, hỗ trợ luyện chế ra một kiện binh khí không khó, đổi lại là những nghề nghiệp khác thì nhất định sẽ không làm được.

Ông!

Trong khi đang khi nói chuyện, khí tức toàn thân Ngô Chấn bỗng nhiên tụ tập lại, hai mắt trợn tròn, cổ tay run lên, Thiên Cơ tán trực tiếp đâm về một phương hướng trên bia đá. Đinh!

Thiên Cơ thứ tiếp xúc với bia đá, giống như đánh trúng lên trên một cái khe nhỏ bé dùng mắt thường không thể nhìn thấy.

Chi chi chít chít!

Bia đá phát ra thanh âm nặng nề, giống như là ma bàn.

- Nguy rồi, mau lui lại!

Nghe thấy thanh âm này, vẻ mặt tự tin của Ngô Chấn đột nhiên biến đổi, rống to một tiếng.

Tiếng rống còn chưa có kết thúc thì đã nghe thấy thanh âm như mưa to từ bên trong bia đá phát ra. Cảnh vật trước mắt mọi người hoa lên, chỉ thấy cí vô số thật chiếc châm rất nhỏ bắn qua.

Những châm nhỏ này, mặc dù là cơ quan bắn ra, thế nhưng tốc độ cực nhanh, một khi bị đánh trúng, mặc dù không chí tử thì cũng khổ không thể tả.

Soạt!

Biết nguy hiểm, bàn tay nhấn lên cơ quan một cái, Thiên Cơ tán trong tay Ngô Chấn tức thì mở ra.

Vải dù của Thiên Cơ tán do tài liệu đặc thù luyện chế mà thành, có thể so với lá chắn, đừng nói là những châm nhỏ này, coi như một chút vũ khí sắc bén cũng đừng hòng phá vỡ.

Nếu không có uy lực như thế thì thứ này cũng không có khả năng để được các Thiên Công sư ưu ái như thế, lại hao hết gia sản cũng phải rèn đúc một thanh.

Đinh đinh đang đang!

Vải dù cứng cỏi chặn lại không ít ngân châm, chỉ có điều, vẫn có không ít ngân châm phóng về hướng mọi người như cũ.

- Lui về phía sau!

Tiến về phía trước một bước, cổ tay Hình Viễn khẽ đảo, một cái lá chắn chặn ở trước mặt mọi người.

Biết rõ nơi này có thể sẽ có cơ quan cho nên hắn đã sớm có chuẩn bị, lá chắn này cao chừng hơn hai mét, rộng hơn hai mét, hoàn toàn có thể che chắn cho tất cả mọi người ở phía sau.

Sưu sưu!

Một hồi thanh âm mưa rơi vang vọng, những châm nhỏ như lông trâu ngừng lại, không ít ngân châm cắm trên mặt đất, cắm vào trên khiên.

- Nguy hiểm thật!

Nhìn thấy mật độ châm nhỏ dày đặc như vậy, trên đầu mọi người tràn ngập mồ hôi lạnh.

Nếu như Hình Viễn không chuẩn bị thứ này, cho dù thực lực của bọn hắn không yếu thì chỉ sợ lần này cũng sẽ biến thành tổ ong vò vẽ, bị đâm tới mức sống không bằng chết.

- Ngươi muốn mở ra Địa Cung? Hay là muốn giết người vậy?

Lau lau mồ hôi lạnh trên đầu, nhìn về phía Ngô Chấn cách đó không xa, Hình Viễn không nhịn được hét lớn một tiếng.

Để ngươi phá giải cơ quan, cũng không phải bảo ngươi giết người, vừa rồi chỉ cần phản ứng hơi chậm thì có lẽ bọn họ sẽ mất mạng ở đây.

Chương 1174: Không phá giải được (2)

Thậm chí, coi như hắn có phản ứng nhanh thì vẫn có bốn, năm cái châm nhỏ đâm vào trên người, vì vậy hắn mới nén không được lửa giận thiêu đốt.

Vừa rồi vẻ mặt rất là tự tin, kết quả lại như thế này, ngươi không thể tìm đúng chỗ rồi đâm hay sao?

- Ta...

Khóe miệng giật giật một cái, tự biết mình đuối lý, Ngô Chấn cũng không giải thích:

- Mỗi một cơ quan vì đề phòng người khác phá giải cho nên đều sẽ thiết kế mấy tiết điểm hư hư thực thực. Vừa rồi ta tìm nhầm, yên tâm đi, lần này nhất định có thể tìm đúng...

Thu hồi Thiên Cơ tán, lại một lần nữa nhắm mắt lại, sờ soạng một hồi trên tấm bia đá, xác định một tiết điểm, vẻ mặt lại trở nên tự tin.

- Lần này hẳn là đúng, sẽ không có sai lầm...

- Ngươi xác định chứ?

Hình Viễn mang theo vẻ mặt không tin từ đằng sau lá chắn thò đầu ra.

- Xác định, nếu như ta lại tính sai, ta sẽ cắt bỏ đầu mình!

Ngô Chấn cắn răng, cũng không do dự, Thiên Cơ thứ lần nữa đâm về đằng trước.

Đã thất bại một lần, lần này hắn muốn dùng thực lực để chứng minh bản thân mình!

Ầm ầm! Kẹt kẹt!

Thiên Cơ thứ đâm vào trên bia đá, một trận thanh âm m a sát lần nữa vang vọng, còn chưa kịp la lên thì lại có vô số châm nhỏ như lông trâu bay ra.

Sắc mặt tái nhợt, Ngô Chấn sắp phát khóc.

Ta đã tìm đúng rồi, làm sao có thể có lỗi chứ...

- Ngươi tự tìm cái chết...

Hắn không thể tin được, Hình Viễn ở bên cạnh sắp bùng nổ, một bên từ bên cạnh xé rách châm nhỏ, một mặt gầm thét.

Ngươi có thể tìm chuẩn một chút được hay không?

Trước khi đâm ngươi không thể nói sớm một chút hay sao? Đầu ta còn lộ ở bên ngoài a... Nếu không phải thời khắc mấu chốt ta dùng chân khí để ngăn cản một phần lực lượng, hiện tại chỉ sợ đã chết rồi.

Dù vậy, khuôn mặt giống như con nhím cũng làm cho hắn có chút nổi điên.

Ngươi không thể cẩn thận một chút, tìm đúng tiết điểm rồi lại động thủ hay sao?

Liên tục hai lần, ngươi muốn làm cho tất cả mọi người chôn cùng ngươi hay sao?

- Yên tâm, yên tâm, lần sau nhất định ta sẽ tìm đúng...

Nhổ mấy cây ngân châm trên đầu xuống, khóe miệng Ngô Chấn co giật, lần nữa thu hồi Thiên Cơ tán, lại sờ soạng một hòi.

Không biết qua bao lâu mới ngừng lại, hắn cắn răng:

- Là điểm này, nhất định không có vấn đề...
- Ngươi... Xác định chứ?

Lần này Hình Viễn đã không tin đối phương.

- Ta xác định!

Ngô Chấn gật đầu.

- Vậy thì tốt, bắt đầu đi!

Hình Viễn vội vàng trốn đến đằng sau lá chắn, toàn thân cũng trốn đi, ngay cả một chút cũng không có lộ ra.

Mặc dù tên này nói lời thề son sắt, thế nhưng liên tục hai lần bị châm nhỏ đâm, dù hắn có ngu nữa thì cũng phải có phòng bị.

- Ừm!

Vắn răng, Ngô Chấn lần nữa cầm lấy ra Thiên Cơ tán rồi đâm tới.

Kẹt kẹt!

Lần này không phải thanh âm ma sát, mà là thanh âm lò xo vận chuyển.

- Ha ha, thành công! Lần này không có vấn đề...

Nghe thấy thanh âm này, ánh mắt Ngô Chấn sáng lên, vội vàng quay đầu lại.

- Cái này còn tạm được...

Thở dài một hơi, Hình Viễn lần nữa thò đầu ra, lần này thanh âm khác biệt so với hai lần trước, hẳn là đúng rồi...

Soạt!
Mới vừa thò đầu ra thì một trận mưa to lần nữa đánh tới, hắn lập tức nhìn thấy trước mắt mình tràn ngập châm nhỏ.

- Mẹ nó!

Hình Viễn phát khóc.

Đại ca, ngươi không giết chết ta ngươi không cam tâm ah!

Không phải ngươi nói không có vấn đề ư?

Không có vấn đề thì những châm nhỏ này là cái quỷ gì vậy?

Kỳ thật không chỉ hắn muốn khóc mà Ngô Chấn càng phát điên.

Rõ ràng hắn đã nghe được thanh âm của lò xo, tại sao lại có châm nhỏ bắn ra cơ chứ?

Mặc dù Thiên Cơ tán đã chặn lại một bộ phận, thế nhưng bởi vì phớt lờ cho nên trên người vẫn bị đâm mấy chục châm như cũ. Toàn thân sưng đỏ, tựa như con nhím.

Hình Viễn, không phải ta muốn giết chết ngươi, là cái cơ quan này muốn giết chết chúng ta a...

- Ta biết r ồi...

Không biết qua bao lâu, thật vất vả mới lột sạch châm nhỏ trên người, Ngô Chấn như nhớ tới cái gì đó mà khóe miệng co giật:

- Cái này... Cái này hình như là cơ quan lục cấp do Thiên Công sư lục tinh bố trí...

- Cơ quan lục cấp?

Mọi người run rẩy một cái.

Nếu là cơ quan lục cấp, như vậy vừa rồi ngươi làm gì chứ?

Đường đường là Thiên Công sư ngũ tinh, thế mà lại không nhìn ra được điểm ấy?

- Là... Cơ quan lừa bịp lục cấp!

Biết ý nghĩ của mọi người, Ngô Chấn nói.

- Lừa bịp cơ quan?

- Ừm, chính là rõ ràng là cơ quan lục cấp thế nhưng lợi dụng thủ đoạn đặc thù để ngụy trang thành cấp năm, lại dùng tiết điểm giả để làm cho người khác mắc lừa. Hơn nữa thanh âm mỗi một lần cơ quan kích hoạt đều khác biệt, dùng để mê hoặc người mở ra, khiến cho người ta ăn thiệt thòi... Loại cơ quan này ta chỉ thấy qua một lần ở bên trên thư tịch, nghe nói đã sớm thất truyền, không nghĩ tới... Ở nơi này lại có!

Vẻ mặt Ngô Chấn trắng bệch.

Cơ quan lừa bịp, bên trong bẫy rập mang theo bẫy rập, coi như Trận Pháp sư lục tinh chân chính tới đây, chỉ sợ cũng sẽ mắc lừa, huống chi là hắn.

Thiên Công sư, am hiểu chế tác đủ loại cơ quan, thuộc về chức nghiệp đặc thù có truyền thừa. Mỗi một cấp bậc cũng có chênh lệch cực lớn, hắn chỉ là ngũ tinh sơ kỳ, đối phương dùng cơ quan lục cấp, hơn nữa còn là lừa bịp lưu thất truyền, hắn không nhìn ra đúng là bình thường.

May mắn mà hắn d dã nhận ra hạn chế của loại ngụy trang này, trong tấm bia đá không có cách nào chứa đựng đồ vật có uy lực lớn hơn, nếu không, chỉ bằng vào ba lần này cũng đã khiến cho mọi người chết gần hết rồi.

Chương 1175: Ngươi cẩn thận (1)

- Nói như vậy, ngươi không phá giải được?

Thấy vẻ mặt hắn mất tinh thần, Lạc Thất Thất không nhịn được nói.

- Nếu như ta nói, có thể phá giải... Các ngươi sẽ để cho ta tiếp tục hay sao?

Ngô Chấn nhìn qua.

Mọi người đồng loạt lắc đầu.

Hình Viễn cắn răng:

- Ngươi còn dám đi phá giải, có tin hiện tại ta sẽ giết chết ngươi hay không?

Nói đùa sao? Mặc dù rất muốn mở ra Địa Cung chân chính, thế nhưng hắn cũng không muốn chết ở chỗ này ah!

Nhất là hắn, bị châm nhỏ châm cho hoàn toàn thay đổi, thân thể đã có chút sưng đỏ, đối phương chỉ phá ba lần thì đã có bộ dáng này. Nếu tiếp tục nữa, chỉ sợ cơ quan còn không có mở ra thì hắn mất mạng trước rồi!

- Vậy phải làm sao bây giờ?

Biết rõ có cơ quan, thế nhưng lại không mở ra được, bọn họ cũng không thể thủ ở chỗ này chần chờ không tiến a!

- Để ta đi thử một chút a!

Thấy vẻ mặt mọi người ưu sầu, Trương Huyền đi ra ngoài.

Vừa rồi chạm phải một tấm bia đá, trong đầu hắn đã tạo thành thư tịch, cũng không phải là hắn mặc kệ Ngô Chấn, tùy ý để cho mọi người trúng chiêu, mà là Thiên Công kỹ xảo bác đại tinh thâm. Vừa nhìn thoáng qua hắn đã bị sự rườm rà phức tạp trong đó hấp dẫn. Đợi tới lúc hắn kịp phản ứng, Hình Viễn bên này đã bị ngân châm đâm kín mặt, khổ không thể tả.

- Ngươi?

Thấy hắn đi ra, Ngô Chấn nhướng mày:

- Ngươi... Cũng có nghiên cứu đối với chức nghiệp Thiên Công sư hay sao?

Tên này tinh thông luyện đan, trận pháp, không phải ngay cả Thiên Công sư cũng hiểu biết đó chứ!

Thiên Công nhất đạo, mặc dù không thể nổi danh so với trận pháp, luyện đan. Thế nhưng càng thêm rườm rà phức tạp, khó mà học tập. Nhất là đủ loại chi tiết, sai một ly đi nghìn dặm, không hề đơn giản một chút nào.

Ở trên nghề nghiệp này hắn được cho là siêu cấp thiên tài vạn người không có được một. Thời gian học tập lâu như vậy cũng chỉ là ngũ tinh mà thôi, bản thân không phá giải được, tên này lại xuất đầu... Chẳng lẽ, đối phương còn mạnh hơn hắn?

Không có khả năng ah!

- Biết một chút!

Trương Huyền mỉm cười.

- Một chút? Ngô Chấn lắc đầu:

- Nếu như chỉ là biết một chút, nhất định sẽ không phá giải được. Vừa rồi tình huống ta phá giải ngươi cũng đã nhìn qua rồi đó. Chỉ cần hơi có chút sai sót sẽ có thể kích động cơ quan, bắn ra châm nhỏ! Mấy lần trước đó châm nhỏ không có độc, coi như bị bắn trúng thì cũng có thể khôi phục thương thế, không ảnh hưởng tới toàn cục. Thế nhưng nếu như trên kim phía sau có độc... Sợ rằng sẽ khó mà may mắn thoát khỏi!

- Được rồi, ngươi đừng thử a. Nếu như không có nắm chắc hoàn toàn thì ta sợ chúng ta sẽ phải chết ở chỗ này...

- Ai cũng không có chắc chắn hoàn toàn, không phải ngươi cũng giống như vậy sao?

Thấy hắn ngăn cản, Trương Huyền khẽ lắc đầu.

Không phải ngươi cũng không có nắm chắc mà liên tục thử ba lần ư? Còn nói không ảnh hưởng tới toàn cục... Ngươi hỏi Hình Viễn một chút xem, nhất định hắn sẽ không cho là như vậy.

Nếu như ngươi dám nói như vậy với hắn, ngươi có tin hắn sẽ đánh chết ngươi hay không?

- Hừ, ta há có thể giống ngươi chứ? Ta xuất thân từ Thiên Công thế gia, ba tuổi đã có thể làm ra lò xo tiến lên cơ tự động, mười bảy tuổi đã là Thiên Công sư tứ tinh. Sau khi đi vào Hồng Viễn học viện càng là một vị Thiên Công sư lục tinh duy nhất trong toàn bộ đế quốc, đã học tập rất nhiều kỹ xảo và tri thức...

Hất ống tay áo lên, cái đầu của Ngô Chấn chếch lên, tràn ngập tự tin:

- Mặc dù vừa rồi ta thí nghiệm ba lần cũng không có thành công. Thế nhưng không có nghĩa là ta không có nắm chắc, coi như đây là cơ quan lừa bịp lục tinh, chỉ cần để cho ta thử thêm vài lần. Không cần bao lâu ta cũng có thể thành công phá giải...

- Như vậy đi, ngươi đã muốn thử mà ta cũng không có quyền ngăn cản, ta hỏi chỉ ngươi hai vấn đề rất trụ cột. Nếu như ngươi có thể trả lời như vậy đã nói rõ ngươi quả thực có hiểu biết về Thiên Công sư, mà không phải làm loạn!

Ngô Chấn nhìn qua rồi nói.

- Ồ?
Trương Huyền dừng lại, ồ một tiếng.

- Thiên Công sư nổi danh nhất trong Hồng Viễn đế quốc vạn năm qua là ai?

Ngô Chấn nói.

- Cái này...

Trương Huyền vò đầu.

Thư tịch liên quan tới nghề nghiệp Thiên Công sư hắn hầu như chưa có xem qua, làm sao biết được người nổi danh nhất trong Hồng Viễn đế quốc là ai cơ chứ?

Đừng nói là hắn, coi như Hoàng đế bệ hạ của Hồng Viễn đế quốc gọi là gì, viện trưởng Danh sư học viện tên là gì hắn cũng hoàn toàn không biết gì cả.

- Ngay cả điều này cũng không biết?

Thấy vẻ mặt hắn xấu hổ, Ngô Chấn nhướng mày:

- Nói như vậy, nhất định ngươi càng không biết cơ quan lừa bịp lưu là do ai lưu truyền xuống đúng không?

- Không biết!

Trương Huyền lắc đầu:

- Ta chỉ muốn phá giải bia đá mà thôi, có quan hệ gì tới việc biết những cơ quan này hay không chứ?

- Đương nhiên là có liên quan!

Nghe thấy hắn nói ra lời này, trong mắt Ngô Chấn tràn ngập vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép:

- Đây là yêu cầu cơ sở nhất đối với một Thiên Công sư, ngay cả điều này cũng không biết đã nói rõ ngươi một chữ cũng không biết về nghề nghiệp này. Như vậy soa ngươi có thể tìm tiết điểm, phá giải cơ quan như thế nào chứ? Ta không phủ nhận, ngươi ở trên luyện đan, trận pháp có kiến giải đặc biệt. Thế nhưng cơ quan nhất đạo lại không giống như hai loại kia, không phải cảm giác của bản thân tốt là có thể phá giải...

- Như vậy đi, trước tiên ta sẽ kể cho ngươi nghe trước về lai lịch và trình độ phức tạp của Thiên Công sư, cùng một chút nguyên lý của cơ quan, ngươi suy nghĩ thêm một chút thì sẽ hiểu không cần phải tiếp tục...

Thấy tên này càng nói càng nhiều, nghe tới mức lỗ tai cũng xuất hiện kén, Trương Huyền lười tiếp tục để ý tới hắn mà bước hai bước đi tới trước mặt tấm bia đá. Cổ tay khẽ đảo, Băng Vũ kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

- Ngươi muốn làm gì? Đây là cơ quan, không phải là những vật khác, dùng kiếm chỉ có thể phát động ra càng nhiều công kích hơn mà thôi...

Trong lúc đang thao thao bất tuyệt thì đã thấy tên này xuất ra một thanh trường kiếm, Ngô Chấn không thiếu chút đã tức giận tới mức ngất đi.

Ngươi đang diễn hài sao?

Cơ quan kỹ xảo, tiêm nhỏ như tóc, phải dùng Thiên Cơ thứ mới tìm được vị trí cụ thể, không dám có chút sai lệch nào, ngươi trực tiếp cầm ra một thanh kiếm? Thật hay giả vậy?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau