THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1166 - Chương 1170

Chương 1166: Ngô Dương Tử (2)

Trương Huyền khẽ gật đầu.

Trước đó hắn đã cảm thấy kỳ quái, một đế quốc có phạm vi lớn như thế, một khi xuất hiện chiến sự, muốn tăng binh là chuyện không có khả năng. Cũng không thể để cho binh sĩ đi tới đó cũng mất mấy năm a!

Hóa ra có loại vật này!

Mấy chục đầu linh thú cùng khống chế, đồng thời có thể dung nạp ngàn người... Chỉ sợ cũng chỉ có hoàng thất của một đế quốc mới có phách lực như thế mà thôi.

- Đúng rồi, mấy học sinh của lão sư cũng được đám người Hồng sư mang đi, hình như hắn có nói, người đi cùng Dương sư cho nên không cần lo lắng tới an toàn của người. Vì vậy bọn hắn mới đi tới Hồng Viễn Danh sư học viện chờ trước...

Lạc Thất Thất tiếp tục nói.

Trương Huyền cười khổ.

Không nghĩ tới mình hôn mê ba ngày lại xuất hiện nhiều chuyện như vậy.

Tất cả mọi người đều cảm thấy Dương sư rất mạnh mẽ, đi cùng với hắn thì nhất định sẽ an toàn. Thế nhưng bọn hắn có nằm mờ cũng không nghĩ ra... Vị Dương sư lợi hại tới cực điểm này lại là giả dối không có thật, căn bản không tồn tại trên đời!

- Được rồi!

Lắc đầu.

Vốn còn nghĩ đám người Hồng sư rời khỏi sẽ không có người chiếu cố. Khi đó chỉ sợ đám người Tôn Cường sẽ có chút phiền phức.

Hiện tại tất cả đã đi Danh sư học viện, chỉ cần đúng lúc hắn tới nơi là được.

Vì vậy cũng không cần tiếp tục lo lắng.

- Các ngươi đang thí luyện gì vậy?

Quay về Huyễn Vũ đế quốc cũng đã không còn ý nghĩa, Trương Huyền cũng không còn xoắn xuýt gì nữa. Cho nên không nhịn được nhìn về phía Lạc Thất Thất rồi hỏi một câu.

- Là...

Lạc Thất Thất chần chờ một chút, đổi thành truyền âm nói:

- Là... Luyện Khí sư lục tinh, Địa Cung Ngô Dương Tử!

- Luyện Khí sư lục tinh?

Trương Huyền nhíu mày một cái.

- Ừm, vị Ngô Dương Tử này là một vị luyện khí đại tông sư ba ngàn năm trước, cực kỳ nổi danh. Năng lực luyện khí không ai bằng! Được coi là luyện khí đệ nhất nhân trong Hồng Viễn đế quốc vạn năm qua. Hiện tại thần ấn trấn quốc mà đế quốc sử dụng chính là thứ do hắn luyện chế thành công.

Lạc Thất Thất nói.

- Nếu như là Luyện khí tông sư của Hồng Viễn đế quốc... Làm sao Địa Cung lại ở chỗ này cơ chứ?

Trương Huyền có chút nghi hoặc.

Hồng Viễn đế quốc cách nơi này ít nhất trăm vạn cây số, một luyện khí đại sư làm sao lại chạy đến nơi đây làm gì?
- Cái này...

Lạc Thất Thất vò đầu, có chút xấu hổ:

- Hắn... bị người ta bắt đi!

- Bắt đi?

Đường đường là luyện khí đại tông sư lục tinh, chỉ sợ thực lực đã đạt tới Thánh cấp, thế mà bị người ta bắt đi... Thật hay giả vậy?

Lại nói, phía sau Luyện Khí sư liên quan tới Luyện Khí sư công hội, đây chính liên minh chức nghiệp bài danh phía trên toàn bộ đại lục a. Dám đối ra tay với người của bọn hắn... Ai lớn gan như vậy chứ?

- Ừm, năng lực luyện khí của hắn rất mạnh... Bị người ta ngấp nghé, có lẽ là bắt tới để hỗ trợ luyện chế binh khí! Bởi vì việc này cho nên Danh sư đường, Luyện Khí sư công hội đã từng phái ra một lượng lớn cao thủ.Thậm chí còn lật tung cả Hồng Viễn đế quốc một lần, thế nhưng cũng không tìm được...

Lạc Thất Thất nói:

- Cũng may mấy tháng gần đây, con tìm đọc rất nhiều cổ tịch. Cuối cùng cũng tìm ra được một chút dấu vết để lại!

- Ngươi sao?

Trương Huyền cảm thấy kỳ quái.

Vô số cường giả cũng không tìm được, một Danh sư ngũ tinh sơ kỳ, học viện năm thứ hai Danh sư học viện như nàng làm sao có thể tìm được chứ? Quan trọng nhất là còn giãn cách thời gian mấy ngàn năm a!

- Kỳ thật... Cũng chỉ là một phỏng đoán mà thôi, con không chỉ am hiểu luyện đan, đối với luyện khí cũng rấ tlaf ưa thích... Đối với vị Luyện Khí sư Ngô Dương Tử này, từ sâu trong lòng luôn bội phục. Vì vậy mới chú tâm họcPhủ Cầm Luyện Khípháp của hắn... Chỉ là, truyền thừa đã đoạn tuyệt, không có học hết được mà thôi!

Lạc Thất Thất giải thích:

- Về sau con mới phát hiện ra, ở trong cảnh nội Huyễn Vũ đế quốc lại có bán ra loại vũ khí dùng loại phương pháp luyện khí này luyện chế ra. Sau đó một đường truy xét, dưới cơ duyên xảo hợp đã tìm được địa đồ của Địa Cung. Vì vậy lúc này mới xin lệnh từ học viện, đưa ra cơ hội thí luyện này! Đương nhiên, đây rốt cuộc phải là Địa Cung của Ngô Dương Tử Tông sư hay không thì con cũng không biết được.
Trương Huyền khẽ gật đầu.

Có thể từ phương pháp luyện khí tìm được dấu vết để lại, vị Lạc Thất Thất này quả thực là một người cố chấp.

Cũng đúng a, nếu như không có loại cố chấp này, đường đường là cao sinh năm thứ hai của Danh sư học viện, thiên tài Hóa Phàm lục trọng đỉnh phong cũng không có khả năng trực tiếp bái bản thân hắn làm sư phụ. Lại không có chút do dự nào cả!

- Mặc dù lão sư còn chưa có đi tới Danh sư học viện để đưa tin, thế nhưng cũng đã coi như là người của học viện, hoàn toàn có tư cách tham dự... Hơn nữa, thí luyện này chỉ là dò xét Địa Cung có tồn tại hay không, còn rốt cuộc có quan hệ với Ngô Dương Tử hay không... không quan trọng. Chỉ cần thành công là có thể có được hai học phần, như vậy... Lão sư còn chưa có tiến vào học viện, chẳng khác nào đã có chỗ để dựa dẫm!

Lạc Thất Thất cười nói.

- Học phần?

Trương Huyền nghi hoặc.

Là nhân viên quản lý sách báo của trường cao đẳng, cái từ này kiếp trước hắn đã từng nghe qua, làm sao Danh sư học viện này cũng có loại thứ này cơ chứ?

- A, học phần là đồ vật đặc biệt mà hcir Danh sư học viện mới có, nghe nói là Khổng sư năm đó tự mình quyết định! Có tiêu chuẩn để chuyên môn đánh giá, học sinh có thể dùng thứ này mua sắm các loại tài nguyên tu luyện tốt hơn, chương trình học cao cấp hơn... Thậm chí còn có thể trao đổi với nhau! Không có thứ này, sẽ nửa bước khó đi ở trong học viện. Có thể nói, đến Danh sư học viện, linh thạch, ngọc phù chương trình học cũng không quá trân quý, học phần mới là quan trọng nhất!

Lạc Thất Thất giải thích.

Ở trong Danh sư học viện đều là Danh sư, loại hình như ngọc phù chương trình học, linh thạch tất nhiên sẽ không quá thiếu. Cho nên có nắm giữ nhiều hơn nữa cũng không có ý nghĩa quá lớn.

- Học phần không đủ... Có phải sẽ không được tốt nghiệp hay không?

Vẻ mặt Trương Huyền có chút cổ quái nhìn qua.

- Đương nhiên sẽ không! Học phần chỉ là tài sản để các học viên giao lưu mà thôi, cũng không phải là chỗ dựa để tốt nghiệp... Làm sao có thể có chuyện học phần không đủ, không cho tốt nghiệp cơ chứ!

Lạc Thất Thất nói.

Lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm.

Hắn còn tưởng rằng sẽ giống như trường cao đẳng kiếp trước, là học sinh muốn tốt nghiệp nhất định phải có đủ học phần, xem ra... Chỉ là tên tương tự mà thôi, cũng không phải là cùng một loại đồ vật.

- Lão sư... Có muốn đi cùng chúng con hay không? Nếu như nơi này thực sự là Địa Cung đã từng giam giữ Ngô Dương Tử Tông sư, sẽ rất có khả năng có để lại truyền thừa của hắn!

Lạc Thất Thất nói tiếp.

- Truyền thừa?

Sửng sốt một chút, đột nhiên như nghĩ ra cái gì đó, ánh mắt Trương Huyền sáng lên:

- Nghe nói Luyện Khí sư đều am hiểu luyện thể, nếu như thực sự có truyền thừa của hắn, có phải sẽ có công pháp luyện thể gì đó hay không?

Mặc dù bây giờ linh nhục đã dung hợp hoàn mỹ, thế nhưng trên thực tế lực lượng thân thể vẫn còn có chút yếu kém. Một khi hồn thể đột phá ràng buộc mười mét, như vậy nhất định còn sẽ xuất hiện hiện tượng không phù hợp. Vì vậy nếu có công pháp luyện thể có thể sưu tập thì tự nhiên là tốt nhất.

Luyện Khí sư, cả ngày tiếp xúc với lò lửa, khoáng thạch, sắt thép, thân thể nhất định phải cực mạnh mới được, cho nên bình thường đều sẽ có pháp môn luyện thể đặc biệt.

Chương 1167: Phá trận ngân châm (1)

- Hẳn là có a! Ngô Dương Tử Tông sư, không riêng gì Luyện Khí sư mà nghe nói cũng là một vị luyện thể đại sư!

Không nghĩ tới hắn lại hỏi như vậy, Lạc Thất Thất sửng sốt một chút rồi mới nói.

- Vậy thì tốt, ta sẽ đi!

Khẽ cười một tiếng, Trương Huyền gật đầu đồng ý.

Luyện Khí sư, yêu cầu đối với thân thể rất cao, lực lượng không đủ thì sẽ không thể rèn được rất nhiều vũ khí. Bởi vậy, mỗi một vị Luyện Khí sư trên cơ bản đều là người trong nghề đối với luyện thể.

Nếu như có thể có được pháp quyết tu luyện của Luyện Khí sư lục tinh, như vậy tuyệt đối còn tốt hơn nhiều so với việc tìm kiếm ở Huyễn Vũ đế quốc.

- Được!

Nghe thấy lão sư đã đồng ý, Lạc Thất Thất rất là kích động.

Cho dù thời gian tiếp xúc với vị lão sư luyện đan này không nhiều, thế nhưng hắn lại khiến cho người ta có một loại cảm giác sâu không thấy đáy. Có hắn đi theo, nhất định sẽ yên tâm hơn không ít.

Bên này nói xong, lại gọi mọi người một tiếng, đám người Phi nhi công chúa lập tức đi tới trước mặt hai người.

- Chuyện đánh cược Hóa Thanh trì là ta thua, chỉ có điều, đừng tưởng rằng như vậy là có thể làm gì ta cũng được!

Vừa đến trước mặt thì Phi nhi công chúa đã cắn răng nhìn qua:

- Linh thạch ta sẽ chuẩn bị, chỉ có điều phải trở lại Hồng Viễn đế quốc mới có thể đưa cho ngươi được!

- Hóa Thanh trì xuất hiện biến cố, ta cũng không có thắng, ngươi cũng không có thua... Coi như chúng ta ngang tay đi!

Thấy bộ dáng này của nàng, đồng thời cũng không có ý định chống chế, Trương Huyền khẽ cười một tiếng.

Hóa Thanh trì là hắn làm sập, mặc dù cũng đã bồi thường. Thế nhưng trên thực tế vẫn rất là lúng túng.

Thời gian còn chưa tới, giữa nửa đường đã xuất hiện biến cố, cho nên đương nhiên cũng không có cái gì gọi là thắng thua.

- Ngang tay?

Phi nhi công chúa sững sờ.

Vốn nàng cho rằng nhất định đối phương sẽ thừa cơ vơ vét, để cho nàng tiếp tục làm tỳ nữ gì đó, hoặc là lại nói lời lạnh nhạt, khiến cho nàng khó xử. Thế nhưng không nghĩ tới, đối phương lại nói ngang tay.

Thật sự hắn... hào phóng như vậy sao?

- Không sai, đương nhiên là vậy. Nếu như ngươi không phục thì chúng ta có thể tiếp tục đánh cược, chỉ cần ngươi nguyện ý thì ta sẽ tùy thời đón tiếp!

Trương Huyền nói.

Khóe miệng giật giật một cái, Phi nhi công chúa lập tức vội vàng lắc đầu:

- Không cần...
Mới vừa rồi nàng còn cảm giác đối phương hào phóng mà đối phương đã nói ra lời này, xem ra tất cả đều là giả.

Tùy thời đón tiếp... Ngươi nghĩ ta ngốc sao!

Liên tục hai lần thua như vậy, nếu như thực sự tiếp tục đánh cược, có lẽ đến cuối cùng đoán chừng ta sẽ thua tới mức ngay cả cọng lông cũng không thừa một cái.

- Các ngươi có muốn đánh cược cùng ta hay không?

Thấy nữ nhân này lại sợ đến mức như vậy, Trương Huyền không nhịn được lắc đầu, lại nhìn về phía đám người Hình Viễn.

Không có người nào đánh cược chẳng khác nào mất đi nguồn kinh tế. Mà nương theo tu luyện, chung quy cũng có ngày sẽ sử dụng hết linh thạch a.

- Không đánh...

Đám người Hình Viễn đồng thời giật nảy mình.

Cá với ngươi sao? Trên cơ bản đều thua, dù là kẻ ngu ngốc đi chăng nữa cũng sẽ không muốn sống như thế a.

- Ai, muốn thua cũng không có cơ hội!

Thấy ngay cả đánh cược cũng không có người nào nguyện ý, Trương Huyền không nhịn được lắc đầu.

Những người này thực sự đều là cao sinh của Danh sư học viện hay sao?

Đánh cược cũng không dám, cũng quá yếu a!

Nếu như để cho mọi người biết ý nghĩ của hắn, nhất định sẽ lệ rơi đầy mặt, căn bản không phải là bọn hắn yếu, mà là ngươi quá mạnh có được không?

Người ta phá giải bia đá, dùng vài chục năm cũng không làm được, thế nhưng ngươi lại dùng vài giây. Hóa Thanh trì hấp thu linh khí, người khác dùng ngày mà ngươi lại dùng vài phút đồng hồ... Ai cũng biết một khi đánh cược sẽ tất thua, bọn hắn cũng không muốn đi tham gia náo nhiệt như vậy a! ...

- Chúng ta mau mau đi Địa Cung đi!

Biết phía sau Trương Huyền còn có lão sư mà ngay cả Mạc đường chủ cũng phải kính sợ, thực lực bản thân lại cường đại như thế. Đám người Hình Viễn không dám tiếp tục xem hắn là một tân sinh bình thường, mà là trở thành người cùng thế hệ, không dám có chút khinh thị nào cả.

Việc cấp bách là tìm kiếm cửa vào của Địa Cung, mọi người đã quen biết nhau cho nên cũng không có nói chuyện. Cả đám tăng thêm tốc độ, vòng qua sơn mạch trước mắt, sau đó lập tức đi vào một cái sơn cốc khá rộng.

- Dựa theo trên bản đồ miêu tả, hẳn là Địa Cung ở đây!

Lạc Thất Thất ngừng lại.

- Chỗ này sao?

Đám người Hình Viễn nhìn nhau, không hiểu ra sao.

Sơn cốc trước mắt này không phải là rất lớn, thoạt nhìn cũng hết sức bình thường, đâu đâu cũng có cây cối, chim tước kêu to, tràn ngập sinh cơ, không nhìn ra có một chút bộ dáng của Địa Cung mảy may nào.

Có phải là tin tức đã tính sai, hoặc là tìm sai nơi hay không?

- Ừm, vũ khí dùng Phủ Cầm Luyện Khí pháp để luyện chế ra bị một thợ săn phát hiện ra ở đây. Trong vòng ba ngàn năm, nơi này tổng cộng đã xuất hiện qua bảy thanh vũ khí có cùng một thủ pháp luyện chế, lại thêm tất cả tin tức tổng hợp mà ta có được, nơi đây tất nhiên sẽ có một Địa Cung!

Lạc Thất Thất nói.

- Nhưng... nơi này linh khí rất bình ổn, không có chút dị thường nào, cũng không giống như là có trận pháp a?

Đám người Hình Viễn khẽ cau mày.

Nếu có Địa Cung mà không nhìn thấy, như vậy đã nói nhất định là có trận pháp, ẩn giấu đi dấu vết, thế nhưng... Trước mắt linh khí khá bình ổn, không có chút ba động nào, căn bản không giống như có trận pháp a.

- Để ta tới dò xét, ta là Trận Pháp sư ngũ tinh, có trận pháp hay không hẳn là có thể tìm ra được, lại còn đồng thời phá giải!

Ngọc Phi Nhi công chúa đi tới phía trước.

Đám người này có thể tạo thành đội ngũ, cùng đi thí luyện như vậy cũng không phải là quan hệ tốt là có thể tạo thành một đội. Mà còn có thể bổ sung trên phương diện chức nghiệp cho nhau.

Bình thường khảo hạch Danh sư ngũ tinh cần phải có năm chức nghiệp phụ trợ đạt tới ngũ tinh, Ngọc Phi Nhi công chúa vừa vặn có một chức nghiệp Trận Pháp sư ngũ tinh.

- Ừm!

Mọi người gật đầu.

Cổ tay Phi nhi công chúa khẽ đảo, trong lòng bàn tay xuấ thiện một cái la bàn, nàng đi dọc theo sơn cốc một vòng, một mặt đi lại, một mặt tìm kiếm, một lát sau nàng mới ngừng lại.

Cổ tay ngọc khẽ đảo, lại lấy ra một cái trường mâu sắc nhọn.

Chương 1168: Phá trận ngân châm (2)

Không biết nó dùng thứ gì để luyện chế mà thành, phía trên có điêu khắc từng đạo hoa văn đặc thù, tản mát ra hàn mang khiến cho người ta kính sợ.

- Đây là ngân châm phá trận!

Thấy vẻ mặt nghi hoặc của đám người Diệp Tiền, Lạc Thất Thất giải thích.

- Ngân châm phá trận?

- Ừm, một chút trận pháp có cấp bậc cao, hấp thu linh khí thiên địa mà nương theo địa hình sẽ được che giấu, rất khó phát hiện ra được. Muốn làm cho nó hiện hình thì phải cần thứ này. Phía trên có điêu khắc trận văn đặc thù, có thể làm cho linh khí từ trận pháp vững chắc bị phát tán ra, làm cho mất cân bằng linh khí, từ đó khiến cho trận pháp lộ ra nguyên hình!

Lạc Thất Thất nói.

Mọi người hiểu ra, đồng thời gật đầu.

Trương Huyền cũng lên tiếng, có chút kỳ quái nhìn qua.

Ngân châm phá trận hắn đã từng đọc qua giới thiệu ở trong thư tịch của Trận Pháp sư công hội. Nghe nói nó nắm giữ công hiệu loại bỏ trận pháp, vốn hắn cho rằng chỉ có Trận Pháp sư công hội cấp bậc cao hơn thì mới có thể nhìn thấy được nó, không nghĩ tới trên người vị Ngọc Phi Nhi công chúa này lại có một cái.

Xem ra, quả thực trước khi bọn họ đến đây đã có chuẩn bị.

Lấy ngân châm phá trận ra, Ngọc Phi Nhi công chúa cũng không có gấp gáp hành động mà là cầm la bàn, lần nữa di chuyển vài vòng. Sau đó lại xoay người bốc mấy nắm đất, lại nhổ mấy cây cỏ dại.

Trận pháp lợi hại có thể căn cứ vào hoàn cảnh chung quanh mà sửa đổi nhược điểm, không tìm thấy vị trí mấu chốt nhất. Cho dù cos rút ra nhiều linh khí hơn nữa cũng sẽ không tạo thành bất cứ tác dụng đối với đại trận.

Cũng giống như muốn lật úp một chiếc thuyền lớn vậy, nhất định phải tạo ra một cái động lớn ở vị trí then chốt, không có tìm đúng vị trí thì coi như trên boong thuyền có lỗ thủng lớn tới đâu thì hiệu quả cũng không lớn.

- Các ngươi lui ra phía sau!

Lại nhìn một vòng, dường như đã tìm được thứ gì đó, Ngọc Phi Nhi quay đầu nhìn về phía mọi người rồi khoát tay áo.

Mấy người Lạc Thất Thất người biết phá trận pháp sẽ nguy hiểm cho nên cũng không nhiều lời mà lui về phía sau, chỉ trong chốc lát đã đi tới bên ngoài sơn cốc.

Thấy các nàng rời khỏi, Ngọc Phi Nhi công chúa lại không còn có bộ dáng như trước đó nữa. Đôi mi thanh tú nhíu lên, vẻ mặt có chút ngưng trọng, trong nháy mắt khí độ sinh ra, khí khái anh hùng hừng hực làm cho người ta có một loại cảm giác không dám khinh nhờn.

- Sưu!

Cổ tay nàng run lên, ngân châm phá trận rời khỏi tay, cắm xuống dọc theo một chỗ cách đó không xa. Ngay sau đó, ngón tay nàng liên tục đánh ra mấy đạo pháp quyết, bỗng nhiên lại điểm một cái.

Ông!

Ngân châm ở trên mặt đất lập tức quay tròn xoay tròn.

Nương theo nó xoay tròn, trận văn ở mặt ngoài ngân châm giống như là biến thành một vòng xoáy hấp thu linh khí. Làm cho linh khí ở chung quanh bị quét sạch, cuối cùng tạo thành một cái trụ linh khí, lan tràn lên trên bầu trời.

- Ngân châm phá trận có thể rút ra linh khí ở chung quanh, một khi linh khí xuất hiện ba động kịch liệt, cho dù trận pháp có che giấu lợi hại hơn nữa thì cũng sẽ phải lộ nguyên hình!

Lạc Thất Thất giải thích.

Trương Huyền gật đầu.

Trận pháp dùng linh khí để duy trì, linh khí bị rút hết, tự nhiên sẽ mất đi cân bằng, phải lộ mặt, cũng có cùng đạo lý như tra xét manh mối vậy. Hóa Thanh trì sụp đổ cũng là bởi vì sự cân bằng bị phá vỡ.

Sưu sưu sưu!

Ngân châm càng chuyển động càng nhanh, linh khí cũng càng ngày càng bị rút ra nhiều hơn. Rất nhanh, trên trán Phi nhi công chúa đã toát ra mồ hôi.

- Mở!

Hét lên một tiếng, ngân châm chung quanh lắc lư kịch liệt một hồi, dường như có mê vụ, lúc ẩn lúc hiện.

- Quả nhiên là có trận pháp!

Nhìn thấy mê vụ, ánh mắt mọi người sáng lên.

Mê vụ xuấ thiện là tiêu chí của trận pháp, có thứ này hiện lên đã nói rõ nơi này quả thực đã ẩn giấu đi một trận pháp rất là lợi hại... Nói cách khác, suy đoán của Lạc Thất Thất là chính xác, nơi này vô cùng có khả năng có một tòa Địa Cung!

Ô ô ô ô!

Giờ phút này, ngân châm chuyển động càng lúc càng nhanh, trên mặt Phi nhi công chúa đã tràn ngập vẻ mỏi mệt.

Có thể che giấu nhiều năm như vậy khiến cho bất kỳ kẻ nào cũng không phát hiện ra. Như vậy trận pháp này tất nhiên cũng sẽ không thấp, coi như nàng là Trận Pháp sư ngũ tinh thì giờ phút này cũng có chút không kiên trì nổi.

Phù!

Phun ra một ngụm trọc khí, nàng ngừng lại, cả người giống như là tê liệt, không để ý tới hình tượng mà ngồi bệt xuống dưới đất.

- Thế nào rồi?

Thấy nàng có dạng này, Lạc Thất Thất vội vàng vọt tới, cho nàng ăn Hồi Khí đan, lúc này vẻ mặt nàng mới khôi phục được một chút. - Nơi này có một đại trận lục cấp, tu vi hiện tại của ta còn chưa đủ, không có cách nào triệt để dẫn nó ra được!

Điều chỉnh một chút, Phi nhi công chúa đứng dậy, không nhịn được phải khẽ lắc đầu.

Vừa rồi nàng đã dùng hết toàn lực, cũng chỉ khiến cho trận pháp như ẩn như hiện, muốn làm cho nó triệt để lộ ra ở trước mặt mọi người, rõ ràng nàng có tâm mà không có lực a.

- Ngươi cũng không làm nó hiện ra được? Vậy làm sao đi vào được chứ?

Lạc Thất Thất khẽ cau mày.

Trận pháp không bị lộ ra, tự nhiên cũng không có cách nào phá giải được, càng không phải nói tới việc tiến vào Địa Cung.

Trước khi tới đây nàng đã âm thầm thề phải hoàn thành thí luyện. Thế nhưng dù có nằm mơ cũng không nghĩ tới, bước đầu tiên đã bị cản ở ngoài cửa.

Nếu cứ trở về như vậy, có lẽ nàng sẽ bị không ít người cười tới rụng răng a.

- Ta cũng không biết...

Phi nhi công chúa khẽ lắc đầu.

Vốn nàng cho rằng bằng vào năng lực Trận Pháp sư ngũ tinh của nàng, coi như không phá hết trận pháp, muốn làm nó hiện hình cũng rất đơn giản. Thế nhưng không nghĩ tới mình suy nghĩ cả nửa ngày lại không công mà lui. Cho nên nàng không nhịn được có chút mất tinh thần.

- Nếu thực sự không được thì ta nghỉ ngơi một chút, thử một lần nữa...

Nàng cắn răng, đang muốn nói tiếp thì đã nghe thấy một đạo thanh âm nhàn nhạt vang lên.

- Nếu cứ phá trận như vậy nhất định sẽ không được!

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Trương Huyền đã đi tới trước mặt nàng.

- Ngươi cũng hiểu phá trận hay sao?

Thấy là hắn mở miệng nói chuyện, Phi nhi công chúa hừ lạnh một tiếng:

- Nếu như vậy không được, không biết ngươi có cao kiến gì không?

- Cao kiến thì không dám nhận, đã xác định ở nơi này có trận pháp, như vậy trực tiếp phá giải trận pháp không phải đơn giản hơn sao? Tại sao phải làm cho nó lộ ra, mất thêm một công đoạn như vậy chứ?

Trương Huyền nói.

Mục đích tới đây là tìm Địa Cung bị che giấu, trực tiếp phá vỡ trận pháp không được hay sao? Vì sao phải nhất định bức nó hiện hình, tốn công như thế chứ?

- Trực tiếp phá giải? Hừ, ngươi có biết trận pháp hay không?

Phi nhi công chúa hất ống tay áo lên, hừ lạnh một tiếng.

Chương 1169: Địa Cung (1)

Trận pháp không bộc lộ hình thái, ngươi biết nó là khốn, sát hay là mê, huyễn trận cơ chứ?

Chuyện này rất giống như chiến đấu với linh thú vậy, ngươi ngay cả nó là cái gì cũng không biết, cũng không rõ ràng điểm thiếu sót mà đã nói muốn chém giết nó... Nói đùa cái gì vậy chứ?

Chỉ cần là ngươi hơi hiểu chút trận pháp thì sẽ không đến mức nói như vậy a?

- Trận pháp nhất đạo bác đại tinh thâm, lịch sử truyền thừa lâu đời, coi như so với Danh sư cũng không thua kém hơn bao nhiêu, là chức nghiệp bài danh phía trên ở trong toàn bộ đại lục! Học vấn huyền ảo như thế, thế mà dám mở miệng nói phá giải là được, ngươi nói thật là dễ dàng a!

Phi nhi công chúa tiếp tục khẽ nói, hình như ác khí liên tục đánh cược thua hai lần rốt cục cũng có cơ hội bạo phát. Nàng đứng dậy, lông min hướng lên, lại nhìn qua bốn phía, mang theo ý chỉ điểm giang sơn:

- Mặc dù sơn cốc này không lớn, thế nhưng cũng có hơn một trăm mẫu, đủ loại cây cối hoa cỏ chiều cao san sát nhau, khoảng cách không dưới mấy trăm vạn. Nếu như xếp hình ngay tại chỗ, phía xa trùng trùng điệp điệp, gần núi sáng bóng, bên trái gần dương, mặt là phải âm.

- Đây là bảo địa trận pháp Dương Chước Âm, Thiên Hối Khí, thích hợp để bố trí đủ loại trận pháp. Trận pháp lục cấp có thể bố trí ước chừng một vạn 4,372 loại, mỗi một loại cũng có vô số biến hóa. Nếu như không nhìn thấy trận pháp kích hoạt, cẩn thận thôi diễn thì cũng không biết nó là loại nào!

- Không biết trận pháp, không biết biến hóa, không biết phạm vi, không biết mạnh yếu... Ta chỉ muốn hỏi ngươi một câu, vậy ngươi định phá giải như thế nào?

Hơi vung tay lên, Phi nhi công chúa hừ lạnh một tiếng.

Đám người Hình Viễn liên tục gật đầu.

Ngọc Phi Nhi này cho dù điêu ngoa, làm sự tình mọi chuyện trở nên nghiêm trọng, thế nhưng ở trên trận pháp, quả thực không đơn giản, coi như ở trong toàn bộ Danh sư học viện thì nàng cũng rất là nổi danh.

Nếu không, khi Lạc Thất Thất nhận nhiệm vụ cũng sẽ không mời nàng tới.

- Được rồi, Phi nhi... Lão sư không tinh thông đối với trận pháp, ngươi có thể nói nhẹ nhàng một chút, loại giọng nói này, ngươi muốn làm gì...

Không nghĩ tới lão sư chỉ nói một câu đã khiến cho hảo hữu nói ra nhiều lời nói đánh mặt rõ ràng như vậy, đôi mi thanh tú của Lạc Thất Thất nhíu lại.

Bản thân vị lão sư này ở bên trên luyện đan, quả thực không thể nói, Luyện Đan sư lục tinh cũng có khả năng không nhìn thấy được bóng lưng. Thế nhưng, bên trên trận pháp nhất đạo... Cũng có chút yếu kém.

Chỉ là, chuyện này cũng rất bình thường, không có khả năng có một người cái gì cũng mạnh.

- Cũng không có phức tạp như ngươi nói vậy chứ? Trận pháp không phải do trận kỳ kết hợp với môi trường tự nhiên rồi hình thành hay sao? Chỉ cần tìm được trận kỳ, muốn phá vỡ chẳng phải rất đơn giản hay sao?

Không thèm để ý lời trách mắng của đối phương, Trương Huyền nói.

- Trận pháp là do trận kỳ tạo thành, nhưng trận kỳ có bao nhiêu tổ hợp ngươi biết không? Coi như ngươi biết trận kỳ ở đâu, muốn loại bỏ thì cũng cần lấy đi từng cái có trình tự. Chỉ cần xuất hiện một chỗ sai lầm thì có thể gây ra trận pháp phản phệ, làm cho tất cả mọi người chết ngay tại chỗ!

Nghe hắn càng nói càng vô tri, Ngọc Phi Nhi tức giận tới mức sắc mặt đỏ bừng.

Ngươi nói vậy là có ý gì!

Sớm biết tên này một chữ cũng không biết đối với trận pháp, như vậy lúc trước nàng đã tỷ thí trận pháp với hắn, như vậy làm sao tới mức thua liền hai lần chứ.

- Khụ khụ, lão sư, trận pháp không dễ dàng phá giải như vậy, nhất là loại trận pháp che giấu này, trận kỳ căn bản không dễ tìm được... Lạc Thất Thất cũng hơi đỏ mặt, vội vàng nói một câu. Chỉ là nàng còn chưa nói dứt lời thì chỉ thấy thanh niên trước mắt đã gãi đầu một cái, đạp mạnh lên trên mặt đất.

Sưu!

Một cái trận kỳ từ dưới đất bắn ra ngoài, rơi vào trong lòng bàn tay hắn. Mà hắn thì dùng vẻ mặt ngượng ngùng nhìn lại chỗ mọi người.

- Ngươi nói trận kỳ... Là cái này phải không? Ta cảm thấy... Cũng không có khó khăn như các ngươi nói a!

- A?

Tất cả mọi người đều ngây người, mỗi người đều có vẻ mặt giống như gặp quỷ vậy.

Mới vừa rồi bọn họ còn cảm thấy hắn nói không nghiêm túc, cái gì cũng không hiểu. Mà hai mắt của Ngọc Phi Nhi thì trợn trừng đến mức sắp rơi ra khỏi hốc mắt, cũng sắp phát điên.

Thật hay giả vậy?

Nàng mệt đầu đầy mồ hôi, toàn thân hư thoát, thiếu chút nữa đã mất mạng ngay tại chỗ, kết quả ngay cả một cọng lông của trận pháp cũng không thấy một cái. Mà bàn chân tên này tùy tiện đạp mạnh lên trên mặt đất... Trận kỳ đã bị lấy ra!

Có cần khoa trương như vậy hay không?

- Cái này... Hình như là...

Lạc Thất Thất nuốt một ngụm nước bọt.

Trận kỳ trước mắt này bộ dáng cổ điển, hơn nữa đã bị ăn mòn rất nghiêm trọng, vừa nhìn đã biết nó đã được chôn dưới đất thời gian rất dài.
Có lẽ chính là của trận pháp như ẩn như hiện vừa rồi kia.

- Phi nhi, ngươi nhìn xem...

Nàng không nhịn được quay đầu nhìn sang.

- Nhìn cái gì? Coi như hắn trùng hợp tìm được một cái trận kỳ, nếu như không theo trình tự tìm thấy cái khác thì cũng là vô dụng. Nếu như trận pháp dễ dàng bị hủy đi như vậy thì Trận Pháp sư lục tinh cũng không đáng giá...

Đè nén nỗi khiếp sợ trong lòng, Phi nhi công chúa cắn răng nói.

Coi như ngươi trùng hợp tìm được một cái trận kỳ thì thế nào chứ? Một trận pháp lợi hại chí ít có hàng trăm cây trận kỳ, hơn nữa phân tán ở các nơi, tìm được một cái, mặc dù có thể thay đổi kết cấu trận pháp. Thế nhưng nếu muốn triệt để phá hư, vẫn không làm được!

Làm như vậy, ngược lại còn có khả năng bởi vì vô ý mà triệt để dẫn bạo trận pháp.

Một đại trận được duy trì mấy ngàn năm, linh khí tích lũy rất là đáng sợ. Một khi dẫn bạo sẽ vô cùng có khả năng giống như Hóa Thanh trì trước đó vậy. Ngay cả Hóa Phàm bát trọng cũng không chống chọi được mà nổ thành bánh thịt tại chỗ.

Trận pháp không phải trò đùa, nếu như đơn giản như vậy đã có thể loại bỏ. Như vậy không phải Trận Pháp sư ngũ tinh, lục tinh, đã học uổng công rồi hay sao?

Càng nghĩ càng giận, Phi nhi công chúa đang muốn nói tiếp thì đã cảm thấy cánh tay bị người ta bấm một cái. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, chính là hảo hữu khuê mật Lạc Thất Thất của mình nàng không nhịn được nhướng mày:

- Làm sao vậy?

- Ngươi không vội nói đã, trước tiên nhìn bên kia đi...

Lạc Thất Thất hơi đỏ mặt.

- Bên kia?

Đôi mi thanh tú nhíu lại, Phi nhi công chúa không nhịn được quay đầu. Vừa xem xét qua, khóe miệng nàng giật giật một cái, thiếu chút nữa đã ngất đi tại chỗ.

Chỉ thấy người thanh niên mới vừa rồi còn đứng ở cách đó không xa, chẳng biết từ lúc nào đã tiến lên phía trước hơn hai mươi mét có thừa. Đang xoay người rút ra một cái trận kỳ từ dưới đất, vừa đi vừa rút, giống như nông dân nhỏ tỏi vậy, chỗ cao hứng thậm chí còn huýt sáo.

Xuỵt, xuỵt, xuỵt xuỵt...

- ...

Hai mắt đảo một vòng.

Phi nhi công chúa thiếu chút nữa đã khóc.

Có cần khoa trương như vậy hay không?

Chương 1170: Địa Cung (2)

Đây chính là trận pháp ẩn giấu mà ta tốn sức chín trâu hai hổ cũng không thể để nó hiện hình, ngươi đi một bước rút một cái, đi một bước rút một cái...

Người khác đối phó với trận pháp che giấu đều là trước tiên dùng ngân châm phá trận để nó hiện hình, sau đó lại căn cứ vào uy lực và hình dạng của nó để xác định là trận pháp loại nào. Kế tiếp lại tìm sinh môn, thi triển ra đủ loại thủ đoạn phá giải...

Tên này thì tốt, ngay cả trận pháp là cái gì cũng không biết, mà đã bắt đầu rút trận kỳ... Ngươi điên hay sao!

Đương nhiên, nếu như chỉ là rút trận kỳ ra, không ít người cũng có thể làm được, thế nhưng... Ngươi không biết trận pháp, sao có thể rút ra hùng hồn như thế, thản nhiên như vậy chứ?

Nhất là còn huýt sáo... Ngươi đã tự tin như vậy, không sợ gặp phải phản phệ hay sao?

May mắn vừa rồi nàng không đánh cược phá trận với hắn, nếu không, chỉ sợ hiện tại càng khó mà xoay người hơn...

- Hình như... Lão sư, biết vị trí của mỗi một cái trận kỳ, cũng biết phải rút như thế nào mới không khiến cho nó phản phệ...

Yết hầu Lạc Thất Thất phát khô.

Trước đó, khi nàng nghe được những lời kia vẫn còn tưởng rằng vị lão sư này chỉ tinh thông luyện đan, đối với trận pháp một chữ cũng không biết. Thế nhưng bây giờ mới biết, đâu phải là không thông... Quả thực là quá thông!

Ngay cả Trận Pháp sư ngũ tinh như Phi nhi công chúa cũng kém xa tít tắp!

Thậm chí... Những Trận Pháp sư am hiểu phá trận nhất trong học viện cũng làm không được như vậy a!

Ngươi nhìn xem... Định vị chính xác, bước chân nhàn nhã, ánh mắt bất đắc dĩ, lại còn huýt sáo rất phong cách...

Móa! Chẳng lẽ trận pháp này là do ngươi bố trí sao?

Nếu không, làm sao ngươi lại quen thuộc như vậy chứ?

- Cái này...

- Cứ vậy... Trận pháp đã bị phá hay sao?

Hình Viễn, Ngô Chấn và Diệp Tiền cũng mở to hai mắt ra nhìn, mỗi người đều nhìn nhau.

Trận pháp ẩn giấu là một trong những trận pháp khó phá nhất, không chỉ có thể che dấu tầm mắt của người ta mà càng quan trọng hơn là không hiện hình. Vì vậy bình thường căn bản không biết nên phá giải như thế nào.

Một bên huýt sáo, một bên rút trận kỳ từ dưới đất ra...

Loại phương pháp phá trận này bọn họ chưa từng nghe qua, làm sao lại giống như nằm mơ như vậy chứ?

- Được rồi!

Trong lúc mọi người đang trợn mắt hốc mồm thì chỉ thấy bàn tay ngươi thanh niên kia lắc một cái, thu một đống trận kỳ vào trong giới chỉ trữ vật. Sau đó lại vỗ vỗ bụi bặm trong lòng bàn tay, lạnh nhạt nhìn qua mọi người.

Mặc dù những trận kỳ này đã bị hủ thực, thế nhưng cũng có thể bố trí trận pháp lục cấp, hơn nữa còn là lão ngoan đồng, có giá trị không nhỏ, trước tiên cứ giữ lại rồi nói sau. Nhìn thấy toàn bộ trận kỳ đã bị lấy ra, mấy người vội vàng nhìn quanh một vòng, quả nhiên thấy sơn cốc mênh mông vừa rồi đã xảy ra biến hóa.

Một cánh cửa khổng lồ xuất hiện ở trước mắt, cao chừng hơn hai trượng, không biết được rèn từ thứ gì, phía trên cũ kỹ loang lổ, vừa nhìn đã biết chí ít cũng đã tồn tại được ngoài ngàn năm.

Đằng sau cửa là một cầu thang đá đi xuống phía dưới, một mực đi xuống phía dưới, không nhìn thấy tận cùng.

- Quả nhiên là Địa Cung!

Nhìn thấy trận pháp đã mất đi ẩn giấu, hiện ra nguyên hình, lộ ra cửa, ánh mắt mọi người tỏa sáng.

Xem ra tin tức mà Lạc Thất Thất lấy được chuẩn xác không sai.

Chuyện này cũng khó trách, nếu như không phải thẩm tra và đối chiếu tin tức, đồng thời cũng đưa ra phán đoán như vậy thì học viện cũng không có khả năng đưa ra nhiệm vụ, sau khi hoàn thành thưởng cho học phần.

- Đi vào đi!

Hai mắt Hình Viễn tỏa sáng.

- Trước tiên không vội, Địa Cung này không biết đã bao nhiêu năm không có mở ra, có thể bên trong sẽ có đủ loại chướng khí!

Lạc Thất Thất chặn ở phía trước, cổ tay khẽ đảo, lấy ra một cái bình ngọc:

- Đây là giải độc đan mà ta chuyên môn luyện chế ra, có thể hóa giải một ngàn loại chướng khí sinh sôi ở trong Địa Cung!

Nói xong, nàng mở bình ngọc ra, từng viên từng viên đan dược tròn vo lăn ra. Địa Cung, quanh năm không mở ra, xác thối, sâu bọ, không khí trong đó không lưu thông... Bởi vì rất nhiều nguyên nhân cho nên sẽ khiến cho bên trong xuất hiện khí độc. Nếu muốn đi vào, nhất định phải sớm chuẩn bị dược vật tương ứng, nếu không, coi như là cường giả Kiều Thiên cảnh cũng chưa chắc đã ngăn cản được.

- Ừm!

Mọi người biết rõ nguy hiểm, cho nên đều tiếp nhận một viên rồi nuốt xuống.

Trương Huyền không quan tâm, cũng lấy ra một viên rồi đặt ở trong miệng.

- Ngô Chấn, ngươi tinh thông đủ loại cơ quan, một lát nữa đành phải nhờ vào ngươi!

Thấy mọi người đã nuốt Giải độc đan, Lạc Thất Thất lần nữa nhìn về phía Ngô Chấn cách đó không xa.

Trong mọi người, Ngô Chấn nắm giữ chức nghiệp Thiên Công sư, đối với đủ loại cơ quan, bẫy rập hiểu rõ như lòng bàn tay. Cung điện bên dưới lòng đất nguy cơ trùng trùng, ai cũng không dám cam đoan sẽ không có cơ quan tồn tại.

- Yên tâm đi!

Cổ tay khẽ đảo, Ngô Chấn lấy ra một đồ vật tương tự như dù che mưa.

Chính là Thiên Cơ tán mà các Thiên Công sư chuyên dùng để phá giải cơ quan.

- Đi xuống!

Thiên Cơ tán mở ra, Ngô Chấn dẫn đầu đi đến cửa.

Mọi người không chần chờ nữa mà nối đuôi nhau đi theo ở phía sau.

Trương Huyền thấy đối phương đã có chuẩn bị cho nên cũng không nhiều lời, đi theo sau lưng Lạc Thất Thất đi thẳng về phía trước.

Sưu!

Đi vào cửa lớn thì lập tức nhìn thấy một màu đen kịt, giống như là mắt mù vậy.

Hình Viễn tiến về phía trước một bước, bàn tay lắc một cái, mấy viên Dạ Minh Châu đã lăng dọc theo cầu thang xuống phía dưới, lập tức tản ra một mảnh ánh sáng chiếu rọi phía dưới.

Cầu thang ở phía dưới vẫn kéo dài xuống, trong thời gian ngắn không nhìn thấy được tận cùng.

- Tiếp tục!

Nhìn quanh hai bên một vòng, xác nhận an toàn, lúc này Ngô Chấn mới thấp giọng hô một tiếng, dẫn đầu đi xuống phía dưới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau