THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1161 - Chương 1165

Chương 1161: Hợp Linh cảnh đỉnh phong (1)

Nhìn thấy chữ viết trên vách đá, Trương Huyền rất là thất lạc.

Nữ tử đầu tiên khiến cho hắn có chút động tâm, không nghĩ tới lại chỉ là một lần gặp gỡ bất ngờ, thậm chí ngay cả tên của đối phương hắn cũng không biết.

Bàn tay khẽ vỗ, xóa sạch toàn bộ chữ viết trên vách đá, sau đó hắn nhún người đi ra sơn động.

Bên ngoài là một mảnh mênh mông, nào có nửa cái bóng người nào chứ.

Xem ra, đối phương sớm đã đi xa.

- Ta đã hôn mê ba ngày rồi sao?

Tìm một vòng, biết có tìm cũng không tìm được nữa, lại tính toán một chút thời gian, hắn không nhịn được lắc đầu.

Không nghĩ tới trước đó hắn hôn mê lại ròng rã qua ba ngày.

- Linh nhục hợp nhất khiến cho tu vi chân khí của ta thành công đạt đến Hợp Linh cảnh đỉnh phong...

Trước đó tấn cấp trên cơ bản đều là trước tiên tìm Thiên Đạo tương ứng, sau đó mới có thể đột phá. Lần này thì tốt rồi, hôn mê một lần, không chỉ linh hồn và nhục thể dung hợp hoàn mỹ không một tì vết mà càng quan trọng hơn còn khiến cho tu vi chân khí của hắn có tiến bộ cực lớn!

Trực tiếp từ Trọc Thanh cảnh đỉnh phong đạt đến Hợp Linh cảnh đỉnh phong!

Ròng rã một cấp bậc lớn.

Không phải là vận khí của hắn tốt, mà là Hợp Linh cảnh, mục đích chính là khiến cho linh nhục hợp nhất, hồn phách gia tăng.

Hiện tại hồn lực của hắn đương nhiên không cần phải nói, dung hợp hoàn mỹ với thân thể, phù hợp với Thiên Đạo công pháp một cách tự nhiên, cho nên đương nhiên tu vi cũng được đột phá.

Chân khí cuồn cuộn vận chuyển tốc độ cao trong cơ thể, tu dưỡng toàn thân khiến cho tinh khí thần của hắn, càng thêm tràn ngập.

- Hợp Linh cảnh đỉnh phong bình thường, thân thể là 320 vạn đỉnh, mà ta... Đã đạt đến 400 vạn đỉnh!

Hai mắt híp lại, tinh thần nội thị đan điền.

Lúc này hắn dựa vào năng lực linh nhục hợp nhất, coi như không cần thi triển lực lượng thì cũng có thể biết rõ rốt cuộc có thể phát huy ra thực lực mạnh tới cỡ nào.

Tu vi đạt tới Hợp Linh cảnh đỉnh phong, chỉ bằng vào lực lượng chân khí đã có cự lực 400 vạn đỉnh. So với Kiều Thiên cảnh sơ kỳ cũng không hề yếu.

Nếu như lại thêm 200 vạn đỉnh của thân thể à 320 vạn đỉnh của hồn lực. Như vậy sẽ là lực lượng 920 vạn đỉnh. Ngay cả cường giả Hóa Phàm thất trọng Quy Nhất cảnh trung kỳ, nếu như không cẩn thận cũng có thể bị một quyền của hắn giết chết!
(Quy Nhất cảnh sơ kỳ 800 vạn đỉnh, trung kỳ 900 vạn đỉnh, hậu kỳ 1000 vạn đỉnh, đỉnh phong 1100 vạn đỉnh!)

Đương nhiên, Quy Nhất cảnh, vạn pháp quy nhất, chân khí, linh hồn, thân thể cũng có tiến bộ cực lớn. Không chế đối với tự nhiên cũng đã đạt tới cảnh giới cực cao, thân thể đã có năng lực nhận biết đối vơi nguy hiểm, nếu muốn làm cường giả loại này bị thương, căn bản không dễ dàng như vậy!

Cũng giống như trước đó vậy, hắn và Phi nhi công chúa chiến đấu với nhau, rõ ràng lực lượng đã vượt xa đối phương, thế nhưng chỉ có thể mượn thư viện để đánh bại nàng mà thôi.

Cấp bậc cao, mặc kệ tốc độ phản ứng hay là khống chế đối với thân thể đều không phải là thứ mà cường giả, cấp bậc thấp có thể sánh ngang được.

Có thể nói, lực lượng của hắn thời khắc này, mặc dù không kém nhiều so với Quy Nhất cảnh trung kỳ. Thế nhưng sức chiến đấu thực tế, có khả năng sẽ chỉ có 800 vạn đỉnh. Ngay cả Quy Nhất cảnh sơ kỳ cũng khó mà thắng được, nhiều nhất chỉ là ngang tay mà thôi.

Còn Kiều Thiên cảnh đỉnh phong thấp hơn một cấp bậc thì sẽ không phải là đối thủ của hắn. Cho dù có đến một đám thì hắn cũng có thể tuỳ tiện giết chết.

- Đạt tới Hợp Linh cảnh, cấp bậc Danh sư của ta đã là nửa bước ngũ tinh...

Hắn khảo hạch Danh sư đều bị tu vi cản trở, hiện tại tu vi tăng lên, đạt tới mức nửa bước ngũ tinh, đã ngang hàng với đám người La Tuyền.

- Ba ngày qua đi, không biết bọn hắn đã đi hay chưa...

Qua ba ngày, cũng không biết đám người Hồng sư đã rời khỏi đế đô hay chưa.

Dưới tình huống bình thường, đã tu luyện xong ở Hóa Thanh trì thì sẽ phải đi tới Hồng Viễn Danh sư học viện. Hiện tại Hóa Thanh trì sụp đổ, trong thời gian ngắn không thể dùng, nếu tiếp tục chờ đợi cũng không có ý nghĩa gì nữa. Có lẽ, bọn họ đã lên đường xuất phát rồi.

Từ nơi này đi tới Hồng Viễn đế quốc còn có một khoảng cách rất xa. Nếu không nhanh, chạy tới trước khi khai giảng, rất có khả năng hắn sẽ bị thủ tiêu tư cách. Danh sư học viện, năm tháng hai phần, tháng tám sẽ tuyển nhận tân sinh một lần, lần này bọn hắn chạy tới là phần tháng hai. Hiện tại đã là tháng một, cách lúc khai giảng cũng chỉ còn thời gian một tháng mà thôi.

- Trở về đi...

Biết thời gian không đợi người, hắn hít sâu một hơi, đang định bay trở về Huyễn Vũ đế đô, để xem đám người Hồng sư đã rời khỏi đó hay chưa thì chỉ thấy cành lá cách đó không xa lắc lư. Sau đó có một trận tiếng bước chân dồn dập vang lên, vài bóng người bước nhanh tới.

- Hình Viễn, Phi nhi công chúa? Sao bọn họ lại tới nơi này chứ?

Thân ảnh nhoáng một cái đã rơi vào trên một gốc đại thụ, hắn cúi đầu nhìn lại, không nhịn được có chút sững sờ.

Không phải là ai khác mà chính là năm người Ngọc Phi Nhi, Hình Viễn, Lạc Thất Thất, Ngô Chấn và Diệp Tiền thái tử từ Danh sư học viện tới đây.

Lạc Thất Thất đi ở phía trước, tay cầm một cái địa đồ, dường như đang tìm kiếm cái gì đó. mà những người khác thì đi theo sau lưng, vẻ mặt mỗi người rất là ngưng trọng.

Năm người đều có chút chật vật, thậm chí còn có chút vết thương, rất rõ ràng, bọn họ vừa mới trải qua một trận ác chiến.

- Thất Thất, còn bao xa nữa?

Trên khuôn mặt trắng nõn của Ngọc Phi Nhi mang theo vẻ nôn nóng.

- Dựa theo biểu hiện từ địa đồ, nó ở gần nơi đây...

Lạc Thất Thất xác nhận hoàn cảnh chung quanh một chút rồi nói.

- Vậy là tốt rồi, chúng ta phải nhanh hơn một chút, mặc dù ta đã dùng trận bàn cản trở những đại gia hỏa kia. Thế nhưng bọn hắn quá mạnh, chỉ sợ rất nhanh sẽ có thể phá vỡ ràng buộc, đuổi theo...

Ngọc Phi Nhi nói.

- Đúng vậy a!

Hình Viễn gật gật đầu, lại nhìn thoáng qua về phía sau, trong mắt hiện lên vẻ cảnh giác. Dường như còn đang vì chuyện lúc trước mà cảm thấy sợ hãi.

- Thật kỳ quái, trước đó chúng ta cũng đã gặp qua không ít linh thú, trên cơ bản đều là một mình hành động, nơi này... Làm sao bọn chúng lại liên hợp lại cùng nhau, tìm lung tung khắp nơi giống như bị điên vậy chứ?

Ngô Chấn rất là khó hiểu.

Chương 1162: Hợp Linh cảnh đỉnh phong (2)

- Ta cũng cảm thấy kỳ quái, không nói đâu xa, chỉ nói tới linh thú Thương Sư và Hùng Lân Hổ, hai bá chủ mặt đất này trên cơ bản rất ít khi gặp nhau. Hiện tại chẳng những liên hợp mà còn giống như bằng hữu tốt, cùng nhau công kích, còn có Long Ưng thú... Từ lúc nào linh thú phi hành cũng thân mật khăng khít với linh thú trên lục địa cơ chứ?

Hình Viễn nói tiếp, hắn cũng không hiểu ra sao.

Hóa Thanh trì không thể sử dụng, bọn hắn ở trong điều chỉnh Đế đô gần ba ngày. Sau đó lập tức đi vào Thanh Tắc sơn, chuẩn bị hoàn thành thí luyện mà học viện giao phó, ai ngờ còn chưa tới chỗ thì đã gặp một đám linh thú đang nổi điên.

Những đại gia hỏa này cũng có thực lực Hóa Phàm ngũ trọng, không nói tới việc mỗi một đầu đều mạnh mẽ đến cực điểm, còn liên hợp lại với nhau, gặp người là công kích, làm cho bọn hắn xém chút chết trên đường.

Nếu như không phải Ngọc Phi Nhi thân là công chúa, bảo vật giữ mạng cực nhiều thì căn bản sẽ không có khả năng chạy thoát!

- Diệp Tiền, không ngươi phải nói, Thanh Tắc sơn rất an toàn hay sao? Đây cũng gọi là an toàn?

Nhớ tới tình cảnh trước đó bản thân bị một đống lớn linh thú đuổi, trời cao không đường chạy, địa ngục không cửa vào, Ngọc Phi Nhi lập tức giận dữ.

Nàng lớn như vậy rồi, ngoại trừ vị Trương Huyền kia thì nàng chưa từng nhận qua loại uất ức này a!

- Ta...

Trên đầu Diệp Tiền đổ mồ hôi, vẻ mặt khóc tang nói:

- Trước kia... Những linh thú này đều không nguyện ý công kích nhân loại, ta cũng không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì a!

Người khác không hiểu ra sao, hắn càng giống như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc vậy.

Hắn tới Thanh Tắc sơn không chỉ một lần, đối với không ít linh thú cũng biết một chút. Dựa theo tình huống bình thường, những đại gia hỏa này rất ít khi công kích nhân loại, hôm nay lại phát điên, tụ tập lại cùng nhau. Không nói hai lời đã tấn công, khiến cho hắn có chút phát điên.

Phải biết, trước khi đến hắn đã đảm bảo, nói Thanh Tắc sơn hết sức an toàn!

Kết quả, còn chưa nói được nửa ngày thì đã bị rất nhiều linh thú đuổi tán loạn khắp núi, thiếu chút nữa mệt mỏi tới mức thổ huyết. Hắn suy nghĩ một chút cũng rất là buồn bực.

- Được rồi, không cần giải thích, nếu như đám kia lại tới, như vậy tự ngươi ngăn lại đi...

Ngọc Phi Nhi khoát tay chặn lại.

Khóe miệng Diệp Tiền giật giật một cái.

Nếu như thực sự để cho một người chỉ có tu vi Hợp Linh cảnh như hắn cản trở, chỉ sợ đợt công kích thứ nhất của đối phương còn không có kết thúc thì hắn cũng đã mất mạng rồi. Hắn chần chờ một chút rồi nói:

- Không bằng t.. Ta bảo Phụ Hoàng phái binh tới, đuổi những này linh thú này đi? Huyễn Vũ đế đô ở ngay gần đây, chỉ cần hắn nguyện ý thì hoàn toàn có thể phái ra đại quân vây quét. Mấy chục đầu linh thú Hóa Phàm ngũ trọng mặc dù lợi hại, thế nhưng đối mặt với đại quân vẫn không thể nào chống lại được.

- Nhiệm vụ mà lần này học viện giao cho cũng không phải ngươi không biết? Phái binh tới đây? Ngươi muốn cho chúng ta không hoàn thành nhiệm vụ, mất mặt xấu hổ trở về hay sao?

Ngọc Phi Nhi hừ lạnh.

- Cái này...

Diệp Tiền vò đầu.

Đối phương nói không sai, nhiệm vụ lần này của bọn hắn liên quan tới cơ mật, không thể rò rỉ, một khi truyền ra. Chuyện không hoàn thành nhiệm vụ là chuyện nhỏ, làm không cẩn thận còn bởi vì trái với quy định mà trực tiếp bị khai trừ.

- Được rồi, đừng nói nhảm nữa, tranh thủ giúp Thất Thất nhìn xem đây là nơi nào, tranh thủ thời gian tìm tới lối vào Địa Cung. Chỉ cần đi vào Địa Cung thì sẽ an toàn. Nếu không, chờ đám đại gia hỏa kia đuổi kịp, ta sẽ là người thứ nhất ném ngươi đi qua đó cho bọn chúng ăn. Để bọn chúng thưởng thức hương vị thái tử một chút!

Đôi mi thanh tú nhăn lại, Ngọc Phi Nhi công chúa khoát tay áo rồi nói.

- Vâng!

Khóe miệng co giật một cái, Diệp Tiền không dám nói nhảm, vội vàng đi tới trước mặt Lạc Thất Thất.

Mặc dù hắn thái tử của Huyễn Vũ đế quốc, thế nhưng đối mặt với công chúa điêu ngoa như vậy hắn vẫn không có biện pháp nào cả.
Đứng ở trước mặt địa đồ, nhìn một hồi, hắn chỉ về phía trước:

- Hình như không còn xa, có lẽ ở ngay đằng sau ngọn núi kia...

- Vậy thì tốt, nhanh xuất phát!

Hừ lạnh một tiếng, mọi người dựa theo địa phương mà địa đồ ghi chú, nhanh chóng chạy về phía trước.

Bọn hắn vừa rời đi thì Trương Huyền nơi ẩn nấp hiện ra.

- Hẳn bọn hắn đang phải đi hoàn thành thí luyện gì đó...

Biết mục đích đám người Ngọc Phi Nhi đi tới đây là hoàn thành nhiệm vụ. Vốn hắn cho rằng sẽ là ở chỗ sâu trong Thanh Tắc sơn, không nghĩ tới lại là ở đây.

- Nghe lời nói của bọn hắn, có lẽ đã gặp được... Đám linh thú kia!

Trương Huyền gãi gãi đầu.

Trước đó vì cứu vị cô nương áo trắng kia cho nên hắn đã đắc tội với hơn ba mươi đầu linh thú. Có lẽ bởi vậy mới chọc giận đám người kia, làm cho chúng vừa nhìn thấy nhân loại đã tấn công, mới khiến cho mấy người này bị tai bay vạ gió.

- Nếu như bọn chúng còn ở chung quanh, tốt nhất đừng bay a, nếu không, lại càng dễ bị phát hiện ra...

Rốt cuộc hắn cũng hiểu vì sao đám người này lại không cưỡi linh thú phi hành.

Bên trong hơn ba mươi đầu linh thú, có linh thú am hiểu phi hành, một khi đến bầu trời thì chẳng khác nào biến thành bia ngắm, chẳng mấy chốc sẽ bị phát hiện ra, sau đó sẽ bị ngắm bắn.

Đám người như bọn hắn không biết bay, ở dưới mặt đất còn có thể chạy trốn, thi triển đủ loại thủ đoạn. Nếu như là ở trên trời mà bị công kích, như vậy cũng chỉ có rơi xuống dưới, bị giết mà thôi.

Lại nói, muốn tìm kiếm vị trí chính xác ở bên trong núi rừng rậm rạp cành lá, như vậy có phi hành cũng không thể làm được.

- Bọn hắn không thể cưỡi linh thú phi hành, ta cũng không thể bay lên để rời khỏi...

Mấy người Lạc Thất Thất không thể phi hành, như vậy hắn cũng không thể bay. Hắn cũng không muốn vừa mới bay lên đã bị vô số linh thú vây vào giữa.

Mặc dù bây giờ thực lực đại tiến, đã không e ngại những linh thú này. Thế nhưng hắn cũng không muốn tới giao thủ, dính vào phiền toái.

Chương 1163: Hấp dẫn linh thú (1)

- Về Đế đô trước a!

Từ trên cây nhảy xuống, Trương Huyền chọn một phương hướng rồi nhanh chân tiến lên.

Đối phương đang thí luyện, không có liên quan gì tới hắn. Hiện tại việc quan trọng nhất là tụ hợp với đám người Hồng sư, sau đó đi tới Hồng Viễn Danh sư học viện. Mà không phải là chậm trễ thời gian ở chỗ này.

Rầm rầm!

Mới vừa đi vài bước thì đã lần nữa nghe được tiếng bước chân liên tiếp vang vọng. Thân thể hắn nhoáng một cái, lần nữa ẩn giấu lên trên tán cây. Sau đó hắn lập tức nhìn thấy vài đầu linh thú to lớn, hít hà trên mặt đất, nhanh chân đuổi theo phương hướng đám người Lạc Thất Thất biến mất.

- Đã phát hiện ra bọn hắn...

Lông mày Trương Huyền nhíu lại.

Mặc dù những linh thú này chỉ có tu vi Hóa Phàm ngũ trọng, đám người Diệp Tiền, Lạc Thất Thất lại là cường giả lục trọng. Thế nhưng nhiều linh thú liên hợp lại cùng nhau như vậy cũng rất khó có thể chiến thắng.

- Đi qua giúp một chút!

Thân thể xoay một cái, theo sát phía sau những linh thú này, đuổi về phía trước.

Bất kể nói thế nào thì hắn cũng quen biết đám người Phi nhi công chúa, Lạc Thất Thất còn là học sinh đan dược của hắn. Nàng gặp nguy hiểm, hắn không làm được chuyện khoanh tay đứng nhìn.

Rống! Rống!

- Đáng giận, lại tới nữa rồi, Diệp Tiền, ngươi lên...

Ngay lúc hắn đang đi về phía trước thì đã nghe thấy thanh âm huyên náo ở phía trước, ngay sau đó tiếng kình khí gào thét, lực lượng ba động kịch liệt vang vọng.

- Đã đánh nhau rồi!

Biết chuyện này không thể chần chờ, Trương Huyền vội vàng xông về phía trước. Vừa mới đi không xa thì phía trên đầu đã có tiếng gió dồn dập truyền đến. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một đầu Long Ưng thú to lớn đang lăng không vồ về phía hắn.

Chính là đầu trước đó đã tham dự vây công.

Vừa rồi hắn luôn ẩn giấu ở trong cành lá rậm rạp, thu liễm khí tức, đối phương rất khó phát hiện ra được. Hiện tại lại nhanh chóng tiến lên, vừa mới vận chuyển chân khí thì đã lập tức bị đại gia hỏa này tìm được tung tích.

Cừu nhân gặp mặt hết sức đỏ mắt, móng vuốt như sắp thép của Long Ưng thú còn chưa tới đến trước mặt thì đã mang theo tiếng rít gào nồng đậm, dường như muốn xuyên thủng đất đá.

- Dây dưa với nó, nếu muốn rời khỏi sẽ rất khó khăn...

Biết một khi dây dưa cùng tên này, như vậy các linh thú khác sẽ đuổi kịp, khi đó muốn rời đi sẽ rất khó. Lúc này Trương Huyền nhướng mày lên, cắn môi một cái.

- Hồng!

Long Ưng thú có huyết mạch Long tộc, thú ngữ kỳ quái mà hắn đã từng học tập qua kia, có lẽ sẽ có hiệu quả. Nếu không phải huyết mạch Long tộc thì hiệu quả sẽ yếu hơn không ít. Chính bởi vì như thế cho nên vì cứu nữ tử áo trắng hắn chỉ có thể chạy trốn, nhiều linh thú như vậy cũng chỉ có đầu linh thú này ẩn chứa huyết mạch Long tộc. Một khi “Thú ngữ” mất đi hiệu lực mà chân khí lại tiêu hao quá nhiều, khi đó có muốn chạy trốn cũng trốn không thoát.

Quả nhiên, nương theo tiếng quát của hắn, Long Ưng thú đang phi hành ở trên không trung bị dọa đến mức toàn thân run lên, cũng không để ý tới công kích nữ mà rơi thẳng xuống.

Sưu sưu! Tiếng vật nặng rơi xuống đất vang vọng, linh thú to lớn dài hơn mười thước nặng nề rơi xuống đất, bụi đất tung bay, thân thể không ngừng run rẩy.

Rống!

Đối phó xong với đại gia hỏa này, lúc hắn đang định rời đi thì lại một lần nữa nghe thấy một rống vang lên. Móng vuốt sắc bén của đầu Hùng Lân Hổ đã gặp trước đó chộp vào trên mặt đất. Thân thể bay lên mang theo kình khí sắc bén rồi bổ tới.

Vừa rồi động tĩnh của một người một thú quá lớn, hấp dẫn sự chú ý của rất nhiều linh thú. Mà tên này là nhanh nhất, đã chạy qua giúp đỡ.

- Phiền phức!

Thấy đối phương giống như cừu nhân giết cha, khiến cho hắn ngay cả thời gian nấp đi cũng không có. Biết dù mình có tránh né cũng vô dụng, Trương Huyền khẽ lắc đầu.

Ngươi đã muốn chiến, vậy thì đánh đi!

Vừa vặn tu vi hắn tăng lên nhiều như vậy, còn chưa có thử qua, lần này tiện tay lấy nó thử tu vi một chút.

Bàn tay như đao, bổ thẳng xuống phía dưới.

Soạt!

Chưởng phong giống như là kiếm mang bổ thẳng về phía trước, vượt qua khoảng cách mấy chục mét bắn thẳng tới trước mặt Hùng Lân Hổ.

Một chiêu này, hắn không vận dụng hồn lực. Thế nhưng dù vậy vẫn lực lượng của ngưng tụ thân thể và chân khí, lực lượng cũng đã vượt qua sáu trăm vạn đỉnh, không phải là thứ mà đại gia hỏa này có thể chịu đựng được. Một tiếng ầm vang xuất hiện, kình khí do móng vuốt mang tới đã bị đánh cho tán loạn, đồng thời thân thể nó cũng trầm xuống, bị đánh cho nằm rạp ở trên mặt đất.

- Rống?

Hai mắt của Hùng Lân Hổ trợn tròn xoe, giống như là gặp quỷ vậy.
Ba ngày trước, nó vừa mới chiến đấu qua với tên này, kiếm thuật của đối phương tinh diệu, mặc dù cũng khiến cho nó khó mà chống chọi được. Thế nhưng rõ ràng lực lượng rất yếu, làm sao... Mấy ngày ngắn ngủi không gặp, đối phương lại tiện tay đánh ra một chưởng khiến cho nó nằm sấp, không có lực phản kháng cơ chứ?

Cái này cũng... Quá khoa trương đi a!

Nếu như trước kia đối phương lợi hại như vậy thì cũng không tới mức bị bọn chúng đuổi chạy loạn khắp nơi, không dám ló đầu ra...

- Không nên tới nữa! Nếu không, ta sẽ giết các ngươi!

Vừa quát một tiếng làm cho Long Ưng thú chấn động rơi xuống đất, lại một chưởng đánh cho Hùng Lân Hổ không dám tiếp tục đối kháng, Trương Huyền hừ một tiếng, hất ống tay áo lên. Lúc đang định tiếp tục bay qua phía đám người Lạc Thất Thất thì đã thấy một tiếng gầm gừ vang vọng. Linh thú Thương Sư và một đám linh thú trước đó đã từ phía trước quay đầu trở lại, vây quanh hắn vào trong.

Đám linh thú kia tới nhanh như vậy, hẳn là do Long Ưng thú vừa mới phát hiện hắn đã truyền ra tin tức.

- Các ngươi đã muốn ăn đau khổ, như vậy thì cũng đừng trách ta!

Vốn hắn không muốn so đo với một đám linh thú, bọn chúng đã tự mình tìm đến như vậy, hắn đâu còn quản nhiều được như thế chứ? Nàn chân nhẹ nhàng đạp mạnh lên trên gốc đại thụ, cả người vọt thẳng về phía trước.

Thiên Đạo thân pháp!

Nương theo thân thể à thực lực gia tăng, khi thi triển ra Thiên Đạo thân pháp càng thêm thuận buồm xuôi gió, tốc độ cũng càng ngày càng nhanh. Cả người giống như là xé rách không khí, đi tới trước mặt đầu linh thú Thương Sư kia rồi trực tiếp đụng tới.

Không phải ngươi am hiểu phòng ngự hay sao?

Vậy ta sẽ dùng man lực để phá phòng ngự của ngươi!

Phanh!

Vừa ngạnh kháng, linh thú Thương Sư còn không có kịp phản ứng thì thân thể khổng lồ đã bay về phía sau, ngã ra ngoài mấy chục thước, bị đụng cho đầu choáng mắt hoa.

Đánh bay gia hỏa này, thân thể Trương Huyền vặn vẹo, lại vọt về phía một đầu linh thú giống như sói.

Lăng không đánh ra một kích, quyền phong ép cho không khí rung động nổ “đôm đốp”. Đầu linh thú này, đón đỡ một chút, sau đó chân cẳng lập tức như nhũn ra, tức thì theo gót mấy đầu linh thú trước đó.

...

Bên này đánh hừng hực khí thế, đám người Lạc Thất Thất ở bên kia không khỏi ngẩn người.

Vừa rồi rất nhiều linh thú đã lần nữa đuổi kịp bọn hắn, bất cứ lúc nào cũng sẽ cường công. Ngọc Phi Nhi dưới cơn nóng giận đã để cho Diệp Tiền tiến lên ngăn cản.

Diệp Tiền chỉ có thực lực Hợp Linh cảnh, vốn hắn cho rằng lần này mình khó mà may mắn thoát khỏi, không chết cũng phải bị lột một lớp da. Thế nhưng dù thế nào hắn cũng không nghĩ tới, mình còn chưa kịp tới ra tay thì linh khí khí thế hung trước đó lại giống như thủy triều, đồng thời lui xuống.

- Chẳng lẽ bọn hắn biết thân phận thái tử của ta... Không dám động thủ?

Diệp Tiền vò đầu.

Không có khả năng ah!

Chương 1164: Hấp dẫn linh thú (2)

Tới bây giờ hắn cũng chưa từng nói qua, lại nói, linh thú quản ngươi là thái tử hay không làm gì chứ? Nếu thực sự muốn động thủ, ngay cả hoàng đế chúng cũng dám giết!

- Có người giúp chúng ta hấp dẫn lực chú ý của linh thú, mau nhìn, đang chiến đấu ở bên kia!

Đôi mi thanh tú nhíu lại, Ngọc Phi Nhi công chúa là người kịp phản ứng đầu tiên.

Linh thú tấn công bọn hắn thối lui về sau, tất cả đều phóng về một phương hướng, lại thêm bên kia có khí tức ba động kịch liệt, tiếng rống không ngừng, rất rõ ràng là đang có người chiến đấu.

- Diệp Tiền, không phải là người của ngươi đó chứ?

Hình Viễn nhíu mày một cái.

Lần thí luyện này của bọn hắn phải cơ mật tuyệt đối, không thể để cho bất kỳ người nào biết được. Bởi vậy đã có thông báo kỹ càng, không cho phép bất luận kẻ nào đuổi theo, vì cam đoan an toàn cho nên càng không có cưỡi linh thú phi hành, mà là đi bộ lên núi...

Hiện tại bọn hắn vừa mới gặp được nguy hiểm thì đã có người hấp dẫn linh thú đi. Nếu nói không phải là người của hắn, chuyện này dù có nói cũng khiến cho người ta không tin được.

- Không phải, ta không có để cho người đi theo a...

Diệp Tiền vội vàng xua tay.

Hắn cũng biết chuyện thí luyện, làm sao có thể biết rõ rồi mà còn cố phạm phải cơ chứ?

- Có phải hay không đi qua nhìn một chút chẳng phải sẽ biết hay sao...

Lạc Thất Thất khoát khoát tay nói.

- Ừm!

Hình Viễn khẽ gật đầu:

- Lần thí luyện này không thể sai sót, nếu như thực sự bị người ta theo dõi thì sẽ rất phiền toái...

Mấy người không nói thêm lời nào mà lặng lẽ chạy như bay về phương hướng chiến đấu.

Chỉ chốc lát đã đi tới trước mặt, nhìn thoáng qua, tất cả mấy người đều không khỏi sửng sốt.

- Là... Trương sư!

- Làm sao lão sư lại ở đây cơ chứ?

- Tên này, không phải đã bị mang đi rồi hay sao? Làm sao lại xuất hiện tại ở đây chứ?

...

Nhìn thấy là người quen biết cũ, vẻ mặt mấy người không đồng nhất.

Nếu nói người cao hứng, tự nhiên là Lạc Thất Thất, nếu nói người nghiến răng nghiến lợi thì nhất định là Ngọc Phi Nhi công chúa.

Lần trước đánh cược nàng lại thua, cho nên rất sợ nhìn thấy đối phương. Sợ đối phương vừa nhìn thấy nàng đã yêu cầu lấy tiền đặt cược. - Ta biết mà, nhất định khẳng định nhìn thấy chúng ta bị công kích cho nên cố ý dẫn đám linh thú này đi...

Lạc Thất Thất đột nhiên mở miệng.

- Ngươi suy nghĩ nhiều rồi, hắn là người tốt như vậy sao?

Ngọc Phi Nhi khẽ nói.

- Nếu như không phải thì vì sao toàn bộ những linh thú này đều công kích hắn mà từ bỏ chúng ta chứ? Nhìn đám gia hỏa này trước đó vừa gặp người đã công kích, nếu như không phải Trương sư cố ý hấp dẫn. Như vậy đám linh thú kia cũng không có khả năng làm như vậy a!

Lạc Thất Thất nói.

- Cái này...

Mọi người sửng sốt.

Nàng nói rất có lý a.

Vừa rồi những linh thú này hận không thể nuốt sống toàn bộ bọn hắn, vốn bọn hắn cho rằng mình sẽ phải trải qua một hồi ác chiến. Kết quả trong chớp mắt linh thú lại chạy qua tấn công vị Trương sư này mà bỏ qua cho bọn hắn. Nếu nói Trương sư không có dùng thủ đoạn gì để hấp dẫn đối phương, quả thực không thể tin được.

- Không cần biết có phải là hắn hấp dẫn hay không, các ngươi nhìn chiến đấu giữa bọn họ đi...

Ngô Chấn cắt ngang đoán của mọi người suy, lại hơi có chút run rẩy chỉ về phía trước.

Nghe thấy hắn nói như thế, mọi người vội vàng nhìn lại, vừa nhìn qua, mỗi người hai mắt trợn tròn, cổ họng phát khô.

- Không phải mấy ngày trước hắn mới là Trọc Thanh cảnh đỉnh phong hay sao? Hình Viễn nuốt một ngụm nước bọt.

Ba ngày trước khi đi vào Hóa Thanh trì đối phương vẫn là Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, làm sao trong nháy mắt đã biến thành Hợp Linh cảnh đỉnh phong rồi?

Hắn đã từng gặp những người có tiến cảnh nhanh... Thế nhưng chưa từng thấy qua người nào nhanh như vậy a!

Quan trọng nhất là... Hợp Linh cảnh đỉnh phong, cấp bậc so với bọn hắn thấp hơn, mà chiến đấu cùng nhiều linh thú như vậy lại giống như người lớn trêu đùa trẻ con vậy...

Lực chiến đấu như vậy, quá bưu hãn a!

Ngọc Phi Nhi công chúa còn trợn mắt to hơn, gương mặt xinh đẹp run rẩy, nắm tay xiết chặt.

Vốn nàng cho rằng gia hỏa vô sỉ này sẽ dùng phương thức không biết xấu hổ để vượt qua bản thân nàng. Thế nhưng không nghĩ tới, thực lực chân thật của đối phương lại mạnh như vậy!

Nếu như đêm hôm đó hắn ta cũng dùng lực lượng lợi hại như thế để đối chiến với nàng. Có khả năng không dùng đến một chiêu thì nàng sẽ bị đánh cho không tìm thấy phương hướng, trực tiếp ngất đi a.

Chẳng lẽ hắn... Cố ý hạ thủ lưu tình?

- Nhất định là cố ý!

Vừa nghĩ tới đối phương nhìn chằm chằm vào cái mông của nàng để đá, lửa giận lập tức lan tràn ra toàn thân nàng.

Nếu như không phải cố ý thì cũng không có khả năng trùng hợp như vậy, mỗi lần đều đá trúng nơi đó a...

Rõ ràng có thể nghiền ép, thế nhưng lại cố ý đá vào mông của nàng, thật là một tên đăng đồ lãng tử, không biết xấu hổ đến cực điểm!

- Học trưởng, học tỷ, các ngươi nói Trương sư lợi hại như vậy, hiện tại cũng coi như là người nội bộ của học viện, có thể cùng chúng ta tiến hành thí luyện hay không? Có hắn ở bên cạnh, ta cảm thấy có thể sẽ an toàn hơn không ít, cũng nhẹ nhõm hơn không ít!

Không biết suy nghĩ của mọi người, Diệp Tiền không nhịn được nói một câu.

- Để lão sư đi cùng sao?

Ánh mắt Lạc Thất Thất sáng lên:

- Đúng a, nếu như người đi theo, như vậy khả năng thành công của chúng ta sẽ gia tăng lên rất nhiều!

- Ừm, nói như vậy cũng không tồi, ta đồng ý!

Hình Viễn suy nghĩ một chút rồi khẽ gật đầu.

- Không được, hắn không thể đi!

Ngọc Phi Nhi thì trợn tròn mắt, liên tục xua tay.

Chương 1165: Ngô Dương Tử (1)

- Không thể đi?

Đôi mi thanh tú của Lạc Thất Thất nhíu lại, hai mắt nhìn về phía hảo hữu:

- Vì sao chứ?

Thí luyện nhất định sẽ có đủ loại nguy hiểm, lão sư cơ trí như vậy, ;ại cộng thêm thực lực mạnh như thế. Nếu như người đi thì tất nhiên sẽ có thể đảm bảo sự an toàn của mọi người, vì cái gì đối phương không chịu?

- Hắn, hắn... Sẽ đùa giỡn lưu manh!

Ngọc Phi Nhi cắn răng nói.

- Đùa giơn lưu manh? Ngươi suy nghĩ nhiều rồi, hắn chướng mắt ngươi...

Còn tưởng rằng lý do gì, Lạc Thất Thất khẽ lắc đầu.

Nhân phẩm của lão sư, nàng rất là tin tưởng mười phần.

Không nói đâu xa, bằng vào dung mạo của nàng tuyệt đối được coi là ngàn dặm mới tìm được một. So với Ngọc Phi Nhi công chúa này cũng không kém bao nhiêu, xinh đẹp như thế, lại còn sùng bái có thừa với người như vậy. Vậy mà người cũng không nhìn lấy một cái.

Ngươi điêu ngoa như vậy... Thì lại càng không có thể!

- ...

Trước mắt tối sầm lại, thân thể Ngọc Phi Nhi run rẩy một cái.

Có ý gì? Cái gì gọi là chướng mắt ta cơ chứ?

Ta cũng không kém cơ mà?

Đường đường là công chúa, còn chưa nói chướng mắt hắn mà lại còn bị người ta nói hắn chướng mắt ta...

- Thất Thất nói không sai, vị Trương sư này có ánh mắt cực cao, học sinh Vương Dĩnh của hắn ta cũng đã gặp, so với ngươi còn xinh đẹp hơn. Thế nhưng hắn cũng không nhúc nhích, hẳn là chướng mắt ngươi...

Hình Viễn gật đầu.

Hắn ưa thích Ngọc Phi Nhi, nhìn thấy Trương Huyền ưu tú như thế, lại có nhiều liên quan với nàng như vậy cho nên không nhịn được tìm người hỏi thăm một chút.

Vị Trương sư này không chỉ có so học sinh xinh đẹp hơn Phi Nhi mà cũng có không ít nữ tử cấp bậc công chúa truy cầu. Thế nhưng một mực không hề bị lay động.

Phi Nhi cũng rất xinh đẹp, thế nhưng tính khí thực sự quá xấu a, cũng chỉ có hắn mới có thể tiếp nhận được, đổi lại là người khác... Nhất định không cần phải suy nghĩ.

- Ngươi nói cái gì?

Hai hàm răng cắn ken két, hai mắt Ngọc Phi Nhi trợn tròn, nhìn chằm chằm tới, mang theo sát ý trắng trợn:

- Hình Viễn, có bản lĩnh thì lặp lại lần nữa...

- Ta...

Hình Viễn run lên. Thấy hắn bị dọa cho sợ đến mức như vậy, Ngô Chấn ở bên cạnh mở miệng cười khẽ. Chỉ có điều, nụ cười còn chưa có mở rộng thì chỉ thấy Ngọc Phi Nhi đã lạnh lùng chằm chằm tới:

- Cười cái gì mà cười? Có tin ta lại đánh ngươi một chầu nữa hay không...

- ...

Ngô Chấn run rẩy một cái.

Các ngươi ầm ĩ là chuyện của các ngươi, ta chỉ là người nhìn náo nhiệt, chuyện không liên quan gì tới ta a...

- Được rồi, đừng ồn ào nữa, ta đi mời lão sư. Phi nhi, tốt nhất ngươi đừng nói chuyện, một khi chọc lão sư tức giận, ta sợ lão sư lại bảo ngươi giao tiền, hoặc là để ngươi rót rượu bóp chân a!

Thấy còn không tìm được cửa vào Địa Cung thì bên này cũng đã cãi vã tán loạn, Lạc Thất Thất khẽ lắc đầu.

- ...

Nghe thấy câu giao tiền, lại nhớ tới thân phận tỳ nữ, Phi nhi công chúa cắn chặt răng, muốn nói điều gì đó, thế nhưng rốt cuộc lại nói không nên lời.

Ồn ào dừng lại, lại nhìn về phía trước một phen, lúc này chiến đấu giữa Trương Huyền và linh thú đã không sai biệt lắm, đã kết thúc.

Hơn ba mươi đầu linh thú nằm ở trên mặt đất, mỗi một đầu không ngừng rên rỉ, rấ tlaf thê thảm.

Lần này thợ săn cũng không cùng tiến lên, nếu không, có lẽ cũng sẽ phải nằm giống như chúng.

- Lão sư!

Đánh ngã toàn bộ đám linh thú này, lại vỗ tay một cái. Lúc Trương Huyền đang định rời đi thì đã nghe thấy tiếng gọi vang lên, Lạc Thất Thất đã đi tới trước mặt.

- Tiểu Thất! Trương Huyền mỉm cười.

Khi đám người này vừa tới hắn cũng đã thấy.

Dù sao cũng là vì cứu bọn họ, cho nên nhìn thấy hay không nhìn thấy cũng không tính là gì.

- Lão sư, học sinh có một yêu cầu quá đáng!

Đi tới trước mặt hắn, Lạc Thất Thất khom người nói.

- Ồ?

- Chúng con muốn mời lão sư cùng tham gia thí luyện của học viện...

Lạc Thất Thất nói suy nghĩ của mình ra một lần.

- Thí luyện?

Trương Huyền khoát tay áo nói:

- Thôi được rồi, ta còn muốn trở về tụ hợp với đám người Hồng sư, đi Hồng Viễn Danh sư học viện...

- Hồng sư? Bọn hắn đã rời đi rồi!

Sửng sốt một chút, Lạc Thất Thất nói.

- Rời đi rồi sao?

Trương Huyền khẽ cau mày.

Quán quân như hắn còn ở nơi này không có trở về, làm sao người đã đi rồi chứ?

- Đúng vậy a, vì không muốn làm chậm trễ khai giảng cho nên mọi người đã dùng phi chu của Huyễn Vũ hoàng thất đi tới đó. Hồng sư thấy ngươi không có trở về cho nên cũng đã xin chỉ thị từ Mạc đường chủ, sau khi có câu trả lời mới rời đi...

Dường như nàng biết rất rõ chuyện này, Lạc Thất Thất lập tức trả lời.

- Phi chu?

Trương Huyền nghi hoặc.

- Ừm, là phương tiện giao thông mà chỉ đế quốc mới có, bình thường dùng cho đủ loại chiến sự. Do mấy chục đầu linh thú cùng khống chế, vài trăm người, hơn nghìn người cũng có thể cưỡi lên trên đó!

Thấy vị lão sư luyện đan của mình ngay cả thứ này cũng chưa từng nghe qua, Lạc Thất Thất có chút nghi hoặc nhìn qua.

Phi chu, chỉ cần là Danh sư đế quốc không có người nào không biết, hắn bác học biết nhiều như thế, lại có lão sư lợi hại như vậy, làm sao có thể chưa từng nghe qua được cơ chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau