THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Bạch Minh đan sư tan vỡ (Thượng)

- Lợi hại!

- Cũng chỉ có Bạch Minh đan sư mới có được thực lực như vậy, trong hoàn cảnh như vậy mà cũng có thể luyện chế thành công Nhuận Huyệt đan!

- Nhuận Huyệt đan rất khó luyện chế, thủ pháp của Bạch Minh đan sư rất phức tạp, ta cũng chưa từng thấy. Ta cũng muốn xem xem, Trương Huyền này có thể nói ra khuyết điểm gì!

- Khà khà, mấy người chúng ta cứ xem trò hay đi!

Nhìn thấy Bạch Minh đan sư luyện chế ra Nhuận Huyệt đan, rất nhiều luyện đan sư đều nở nụ cười.

Đan dược càng cao cấp thì thủ pháp luyện đan cũng càng phức tạp, Nhuận Huyệt đan ở bên trong các đan dược nhất phẩm cũng được coi là không kém. Mà thủ pháp luyện chế rất rườm rà không gì sánh được, ngay cả những người như bọn họ cũng không thể xác nhận được sai lầm bên trong thủ pháp, một tên học đồ làm sao có khả năng nhìn ra cơ chứ?

- Được rồi, đan dược đã được luyện thành, ngươi nói ra tên gọi và khuyết điểm của thủ pháp này một chút đi!

Cười lạnh, Bạch Minh đan sư bình tĩnh hít thở một lát, bàn tay lớn vẫy một cái.

Ỷ vào nhược điểm và tin tức không biết có được từ chỗ nào mà đã muốn Luận đan thành công, nằm mơ đi!

Không có chân tài thực học, vạch ra sai lầm luyện đan chính xác, muốn làm cho bản thân hắn khâm phục, ngay cả cửa cũng không có!

- Ngươi chắc chắn định để ta nói chứ?

Vẻ mặt Trương Huyền lần nữa trở nên kỳ quái.

- Đừng giả thần giả quỷ ở chỗ này, không nói ra được thì chịu thua đi!

Bạch Minh đan sư hừ lạnh.

- Vậy cũng tốt!

Trương Huyền lắc đầu một cái, hai tay chắp ra sau lưng, chậm rãi đi tới giữa phòng.

- Thủ pháp luyện đan ngươi dùng gọi là Thiên Phong Thủ, truyền thuyết là do một vị luyện đan sư nhị tinh tên là Phùng Tuyên sáng tạo ra. Đưa dược liệu lên, dựa theo trình tự đặc thù, giống như ngọn núi, tầng tầng lớp lớp kết nối, sóng sau nối tiếp sóng trước, khống chế hỏa diễm cũng theo trình tự này, uy lực bỗng lớn bỗng nhỏ. Mà luyện đan như vậy có thể khiến cho dược hiệu dung hợp đầy đủ, rất dễ dàng thành đan! Nhưng thiếu hụt cũng hết sức rõ ràng, đó là muốn làm cho cấp bậc đan dược tăng lên, vô cùng khó khăn!

- Vì lẽ đó, ba viên Nhuận Huyệt đan này của ngươi cho dù có thành công luyện chế thì cũng chỉ là thành đan cấp thấp nhất, muốn trở thành thật sự no đủ, hầu như là chuyện không thể. Loại thủ pháp luyện đan này chỉ thích hợp cho luyện đan sư trình độ thấp sản xuất một lượng lớn. Nói thật, những luyện đan sư hơi khá một chút đều không học nó. Bởi vì nó sẽ ràng buộc con đường tiến lên của bản thân, bất luận là luyện tập bao nhiêu lần thì cũng không thể tăng lên phẩm chất đan dược được một chút nào. Cho nên cho dù có học được thì có tác dụng gì chứ?

- Trừ phi... Bản thân cảm thấy bản thân mình không tiềm lực gì có thể khai quật, lúc này mới chọn loại thủ pháp này.

Trương Huyền khẽ mỉm cười, có chút ý tứ sâu xa nhìn qua phía hắn:

- Bạch Minh đan sư, không biết lời ta nói có đúng hay không?

- Hừ!

Nghe thấy lời này của đối phương, Bạch Minh cắn răng, sắc mặt lúc trắng lúc đỏ.

Thân là người cầm lái của Bạch gia, lại là Luyện đan sư nhất tinh, địa vị tôn sùng. Thế nhưng khi đến miệng đối phương lại xong rồi... trở thành Luyện đan sư trình độ thấp... Không có tiềm lực để đào móc...Thế nhưng, hắn cũng không có cách nào phản bác.

Khuyết điểm của Thiên Phong Thủ đúng như đối phương nói, tuy rằng luyện chế Nhuận Huyệt đan rất dễ dàng, thế nhưng lại không cách nào tiến bộ.

- Ngươi cũng không nên đắc ý, nói ra những thứ vô dụng này, còn phải nói ra sai lầm trong lúc ta luyện đan vừa rồi thì mới được tính là thắng cuộc!

Thở ra một hơi, Bạch Minh cố nén lửa giận.

- Được rồi!

Trương Huyền cũng không phí lời, lại đi về phía trước hai bước, đi tới trước mặt lò luyện đan:

- Vậy trước hết ta sẽ bắt đầu từ trụ cột nhất!

- Chỉ cần là Luyện đan sư thì đều biết việc này. Nếu muốn luyện chế ra đan dược tốt, nhất định phải có lực khống chế cực mạnh đối với lửa, lò luyện đan thì mới được. Vừa nãy Bạch Minh đan sư, khi cầm dược liệu đã bắt đầu luyện chế, không biết nắm giữ bao nhiêu về lô đỉnh này? Lò lửa này chứ?

- Các ngươi không cần phản bác lời ta nói, quy chế của những lò luyện đan này đều không khác nhau là mấy, không cần phải tính toán quá nhiều. Ta có thể nói cho các ngươi rõ ràng, dược liệu giống nhau, lò lửa tương tự, lò luyện đan tương tự. Thế nhưng đan dược luyện ra được lại không giống nhau, bởi vì có một chút khác biệt, thậm chí hơi bất cẩn một chút còn có thể có thể làm cho đan dược luyện chế ra bị hạ thấp xuống một đẳng cấp!

Ngón tay nhẹ nhàng lướt qua lò luyện đan, Trương Huyền tiếp tục nói:

- Không tin, hiện tại ta sẽ nói cho các ngươi biết.

- Lò luyện đan này cao bảy thước ba tấc, rộng ba thước hai tấc. Là thứ do ba thợ thủ công của Thạch Tỉnh phường luyện chế ra từ bảy năm ba tháng trước, tổng cộng đã luyện qua 147 lần đan dược. Trong đó đan dược nhất phẩm là tám mươi tám lần, đan hoàn thấp hơn nhất phẩm là năm mươi chín lần! Trong quá trình vận chuyển đã chịu qua ba lần va chạm, từ trên đỉnh xuống dưới tổng cộng có mười ba vết nhỏ. Khi luyện chế đan dược phổ thông, không ảnh hưởng tới toàn cục. Thế nhưng sẽ làm cho dược lực tán dật, nguyên khí tán loạn, do đó dẫn đến khi thành đan dược lực không đủ, đẳng cấp bị hạ thấp!

- Đỉnh này độ dày hơn một tấc, nhiệt lượng muốn hoàn toàn thẩm thấu cũng cần một nén hương lẻ ba mươi bốn hô hấp. Độ dày hai bên trái phải nắp đỉnh hơi có khác biệt, cách biệt ba sợi to, đừng có xem thường một chút độ dày ấy. Mà tình huống của lửa cũng tương tự, nhiệt lượng hai bên có chênh lệch năm phần trăm, bởi vậy chi phối sẽ vị trí thả dược liệu, sẽ làm cho phân bố dược liệu trong Nhuận Huyệt đan hoàn toàn khác nhau.
- Thật hay giả vậy?

- Một lô đỉnh cũng có nhiều học vấn như vậy sao?

...

Nghe thấy Trương Huyền chậm rãi nói, rất nhiều luyện đan sư phía dưới đều há hốc miệng, sắp phát điên rồi.

Tuy rằng bọn họ cũng biết lò luyện đan không giống nhau thì cấp bậc đan dược luyện chế ra cũng không giống nhau. Thế nhưng dù có mơ bọn họ cũng không nghĩ tới, một lò luyện đan mà còn có nhiều học vấn như vậy.

Hơn nữa...

Đây là lô đỉnh do Luyện đan sư công hội vì lần Luận đan này cho nên mới chuyển vào trong này. Mà làm sao hắn ta lại biết cặn kẽ như vậy? Thậm chí luyện chế ở nơi nào, độ dày lô đỉnh, to nhỏ, đã luyện qua bao nhiêu lần đan... Đều rõ ràng?

Con bà nó, chuyện này cũng quá nghịch thiên rồi đó!

Liếc mắt là đã nhìn ra những thứ này, ngươi... là quái vật sao?

- Ta đã nói xong về lô đỉnh, ta sẽ nói một chút về lò lửa!

Không để ý tới mọi người đang kinh ngạc, Trương Huyền chỉ tay về lửa ở dưới mặt lô đỉnh:

- Đây là lửa được thiêu đốt mà ra, nơi nóng nhất có thể hòa tan sắt thép thành chất lỏng, lại phối hợp với chân khí của võ giả có thể ung dung khống chế thế lửa to nhỏ, do đó có thể khống chế nhiệt độ cao thấp.

- Thế nhưng... lửa và dược liệu cũng không phải trực tiếp tiếp xúc với nhau. Mà đan dược chúng ta luyện chế là thành đan ở bên trong lô đỉnh, lửa ở bên ngoài xuyên qua nắp đỉnh, còn lưu giữ được bao nhiêu ở bên trong lô đỉnh mới là thứ chúng ta nên cân nhắc.

- Thiên Đô than đá, là than đá tốt nhất để luyện đan, không nói tới nhiệt độ cao mà lực xuyên thấu cũng mạnh, than đá phổ thông, sau khi xuyên thấu qua khoảng một tấc nắp đỉnh thì chỉ còn lại có ba mươi bảy phần trăm nhiệt lượng. Mà loại than đá này, năng lực được giữ lại tới bốn mươi sáu phần trăm! Chỉ có biết quy luật này thì mới có thể xác nhận dược liệu ở bên trong đang phải chịu nhiệt độ cao bao nhiêu, bao lâu thì mới có thể dung hợp dược hiệu tốt nhất, tạo ra đan dược nhất phẩm có phẩm chất ra sao!

- Đương nhiên, những chuyện này chỉ là thứ căn bản nhất của luyện đan sư, không được tính là khuyết điểm, ta chỉ thuận miệng giới thiệu một chút mà thôi!

Trương Huyền nở nụ cười, nhìn về phía bên cạnh:

- Thế nhưng, ta vẫn muốn hỏi Bạch Minh đan sư một chút, trước khi ngươi luyện chế đan dược, những chuyện này... Ngươi có chú ý không?

Bạch Minh đan sư chỉ cảm thấy da đầu tê tê, suýt chút nữa đã ngất đi.

Chú ý, chú ý cái đầu ngươi ấy!

Ta chỉ luyện đan, những thứ này phức tạp như vậy, ta... làm sao biết chứ?

Hơn nữa, coi như muốn chú ý thì cũng chẳng có cách nào, không lẽ trước tiên phải tìm thước đo để đo lô đỉnh một lần, sau đó lại kiểm tra nhiệt độ của lò từng chút một hay sao?

Nếu thực sự như vậy cũng mất hai ba ngày, còn luyện đan cái khỉ gì nữa chứ?

Chương 117: Bạch Minh Đan Sư Tan Vỡ (Hạ)

Trong lòng phiền muộn, nhưng Bạch Minh cũng biết, mình không cách nào trả lời.

Trước khi luyện đan, kiểm tra lô đỉnh, lò lửa, đây là chuyện cơ bản nhất, coi như là một tên học đồ cũng có thể đọc làu làu, bản thân vừa ra tay đã luyện đan, rất rõ ràng đây chính là một sai lầm lớn.

Giống như Trương Huyền kiếp trước vậy, trước khi lái xe không thắt dây ăn toàn, không nhìn săm lốp xe, cảnh vật chung quanh thân xe mà lại trực tiếp vào số, coi như xuất hiện sự cố thì cũng không lý do để cãi lại.

Trạng thái hiện tại của Bạch Minh chính là như vậy, bị một tên học đồ giáo huấn trước mặt mọi người, rõ ràng là tiến thoái lưỡng nan, lại không phản bác được, trong lòng buồn bực thế nào có thể tưởng tượng ra được.

- Đã nói tới lô đỉnh, lò lửa, chúng ta tới công đoạn dung hợp dược liệu đi!

Biết đối phương không có cách nào trả lời, Trương Huyền lười tiếp tục truy hỏi, lại nói tới dược liệu:

- Nhuận Huyệt đan, tổng cộng cần bốn mươi bảy loại dược liệu, bên trong nhiều dược liệu như vậy, dược tính có tương hợp, có xung đột lẫn nhau. Nếu không khống chế xung đột trước sẽ rất dễ khiến cho đan dược hỏng!

- Trước tiên ta sẽ nói một chút về trình tự của Bạch Minh đan sư.

- Đầu tiên hắn thả vào Thông Tâm thảo! Thông Tâm thảo thông tâm thuận khí, chịu được nhiệt độ cao, dược lực cần lửa lớn rèn luyện thì mới có thể tinh luyện ra được. Là dược liệu thứ nhất thả vào lô đỉnh, có thể tiếp xúc với nhiệt lượng sớm hơn, kích phát dược tính, chuyện này đã làm đúng. Thế nhưng... sai là sai ở chỗ, hắn thả Thông Tâm thảo vào, sau bảy hô hấp mới thả loại dược liệu thứ hai vào, Chưởng Liệt hoa!

- Gốc Thông Tâm thảo mà hắn nắm, nếu như ta không nhìn nhầm, chắc là chỉ có nửa năm tuổi, dược lực không tính là hùng hậu, trên cơ bản đều tập trung ở bên trên lá cây, không có thấm vào kinh mạch. Loại dược liệu này, lúc bị lửa kích thích, dược lực sẽ tản mát ra, dưới tình huống bình thường, trong hô hấp phải thả Chưởng Liệt hoa vào. Mà hắn lại chậm lại đến bảy hô hấp, khiến cho dược hiệu tổn thất mười ba phần trăm, thất bại!

- Chưởng Liệt hoa năm năm tuổi, dược lực tương đối hùng hậu, thời gian luyện chế, lúc thả vào lô đỉnh là từ bên trái chậm rãi thả xuống, quá trình rơi xuống đại khái là một nửa hô hấp. Trong khoảng thời gian này, lô đỉnh cực nóng đã có thể làm cho dược hiệu phát huy ra tác dụng, rất dễ dung hợp cùng Thông Tâm thảo. Mà Bạch Minh đan sư thì lạ, trực tiếp ném dược liệu vào trong đó, khiến cho nó mất đi thời cơ tiếp xúc với lô đỉnh sớm, dược hiệu không triệt để phát huy được. Lại tổn thất mười bốn phần trăm, thất bại!

- Hai loại dược liệu này, dược tính thoáng cái xung đột lẫn nhau, tiếp theo chính là bỏ Bồng hoa thảo vào để trung hoà, thế nhưng hắn lại thả dược liệu có thuộc tính cuồng bạo vào, khiến cho hai loại dược tính xung đột với nhau. Làm cho lần nữa tổn thất mười một phần trăm, thất bại!

- Bản thân là thuộc tính dương, trời sinh khô nóng, sau khi tiến vào lô đỉnh cực nóng lại lập tức thả Thanh Lương thảo vào trung hoà mới là chính đạo. Mà Bạch Minh đan sư lại thả Tri Mẫu thảo vào. Dược tính của Tri Mẫu thảo có thể tương dung với bất luận một loại dược liệu nào. Là thứ tốt nhất để trung hoà tất cả dược liệu, tuy nhiên chính là bởi vì như vậy sẽ triệt để để hóa giải thuộc tính dương, dẫn đến hiệu quả của Nhuận Huyệt đan sẽ giảm nhiều, thất bại!

- ... Thất bại!

- ... Thất bại!

- ... Thất bại!

...

Trương Huyền càng nói càng nhanh, giống như cái máy, mỗi một câu nói đều có lý có chứng, có căn có cứ, mỗi một chỗ thất bại đều giống như cái búa lớn nện ở trên mặt Bạch Minh đan sư, khiến cho sắc mặt hắn càng ngày càng trắng, thân thể càng không tự chủ được phải run rẩy.

Luyện đan, không phải là trò đùa, dược liệu tương tự nhau, năm tuổi không giống thì dược hiệu cũng không giống nhau. Trong đó liên quan tới đủ loại phối hợp và các loại dung hợp với lô đỉnh, rườm rà phức tạp. Chỉ một viên Nhuận Huyệt đan, muốn nói tỉ mỉ, không có ba ngày cũng không nói hết được!

Chính vì như thế, nghề nghiệp luyện đan sư này mới có thể xếp trên thứ hạng cao ở trong các nghề nghiệp cửu lưu.

- Những thứ hắn... nói đều đúng!

- Chỉ liếc mắt nhìn luyện đan đã có thể nhớ kỹ trình tự đưa lên bốn mươi bảy vị dược liệu của Bạch Minh đan sư, nói không sai một chút nào? Đây là trí nhớ gì đây chứ?

- Nhớ kỹ trình tự cũng không tính là gì, quan trọng là... liếc mắt đã nhìn ra năm tuổi của mỗi một cây dược liệu, lại còn biết nên phối hợp như thế nào thì mới có thể phát huy dược tính tốt nhất... Ngươi còn có phải là người nữa hay không?

- Nghe thấy hắn nói như vậy, luyện đan phải kết hợp với quá nhiều chuyện, khó trách đan dược của ta trước sau không đạt tới hoàn mỹ, thậm chí là đan văn, thì ra là như vậy...

...Nghe thấy Trương Huyền nói, tất cả mọi người đều yên lặng, mỗi người đều có cảm giác như đầu bị đập một búa, trợn mắt há hốc mồm.

Con bà nó!

Đây mới gọi là luyện đan!

Hóa ra trước đó chúng ta vốn đang lãng phí dược liệu, sỉ nhục nghề nghiệp luyện đan sư này!

Có thể dự đoán ra được, nếu như thật sự dùng phương pháp này của hắn để luyện đan, tất nhiên đan dược sẽ tăng lên một cấp bậc, hoàn mỹ, đan văn cũng không còn là giấc mơ nữa!

Đây đã không phải là lý luận mà nhất phẩm luyện đan sư có thể tiếp xúc được, mà là thứ mà đan sư càng cao hơn mới có thể nắm giữ được.Mọi người kinh ngạc, Bạch Minh đan sư ở bên cạnh ngay cả tâm tự tử cũng có.

Nghe đối phương nói vậy, nghĩa là tất cả mọi hành động của hắn đều thất bại, đây đâu phải là luyện đan, quả thực là đang luyện phân ấy!

Quan trọng là... luyện phân chí ít cũng không lãng phí, mà hắn luyện đan dược xong, tương đương với lãng phí hết tất cả dược liệu...

Phù!

Lồng ngực hắn cảm thấy càng ngày càng phiền muộn, một ngụm máu tươi phun ra.

Từ trước cho tới nay, hắn đều cho rằng mình luyện đan rất có thiên phú, là luyện đan sư cao minh danh xứng với thực. Thế nhưng sau khi nghe được lời của đối phương thì hắn mới biết trình độ loại này của hắn ngay cả trẻ con cũng không bằng!

Trước đó hắn còn có rất tin tưởng, thế nhưng nghe đối phương liên tục nói, sự tự tin đã mất. Bây giờ, e rằng ngay cả lò luyện đan hắn cũng không dám tiếp tục đến gần nữa.

Thân thể run rẩy, Bạch Minh đan sư mới vừa rồi còn hăng hái, muốn tìm Trương Huyền gây phiền phức, sắc mặt càng ngày càng khó coi, như là tẩu hỏa nhập ma vậy.

Một lát sau, hắn cắn răng một cái.- Đúng vậy, dùng loại trình độ này của ta còn luyện đan cái gì nữa chứ? Quả thực chính là phung phí của trời, lãng phí dược liệu! Bắt đầu từ hôm nay, Bạch Minh ta sẽ không luyện chế một viên đan dược nào nữa. Nếu làm trái lời thề này, trời tru đất diệt!

Một lời thề từ miệng hắn vang lên.

- Cái gì?

- Không luyện đan nữa?

- Bạch Minh đan sư...

...

Nghe thấy hắn phát lời thề, tất cả mọi người đều ngẩn ngơ, mỗi người đều không tự chủ được run cầm cập, trong lòng xuất hiện cảm giác mèo khóc chuột.

Đường đường là luyện đan sư lại xin thề không luyện đan, chẳng khác nào triệt để cáo biệt với giới đan dược, cả đời khổ cực nỗ lực, tất cả đều trôi theo nước chảy.

Mà nguyên nhân chuyện như vậy không ngờ lại là từ một học đồ luyện đan, vạch ra khuyết điểm luyện đan của hắn!

- Có phải hắn đã quá lỗ mãng...

Một vị luyện đan sư không nhịn được nói.

- Nếu như đổi lại là ngươi bị chỉ trích, đứng mũi chịu sào, thì ngươi sẽ làm như thế nào?

Một tên luyện đan sư khác không nhịn được nói.

- Ta...

Tên luyện đan sư kia ngừng lại, không nói ra được nửa câu.

Đối phương nói không sai, nếu như vừa nãy người lên không phải Bạch Minh đan sư mà là hắn. Sau khi luyện chế ra đan dược mới phát hiện ra thủ pháp của mình, hành động đều không được. Tất cả nỗ lực đều giống như rắm chó không có tác dụng, e rằng tự tin và kiên trì nhiều năm cũng sẽ đổ nát trong nháy mắt!

Một khi loại tự tin này mất đi, coi như sau này muốn luyện đan cũng không có cách nào nữa. Nếu đã như vậy, còn không bằng trực tiếp xin thề không tiếp tục luyện đan nữa thì hơn.

Luyện đan không phải rang đậu, không phải là trò đùa, tâm cảnh, thủ pháp, sự tự tin... Thiếu một thứ cũng không được, lòng tự tin đã mất, còn gì là luyện đan sư nữa chứ?

- Chỉ bằng vào vạch ra khuyết điểm đã khiến cho một vị luyện đan sư lâu năm đánh mất tự tin, không dám nữa luyện đan...

Trong đầu mọi người đồng thời xuất hiện suy nghĩ này, khi lần nữa nhìn về phía Trương Huyền, trái tim của tất cả mọi người đều liên tục co bóp.

Khó trách vừa bắt đầu hắn đã cho thấy thái độ của mình, không muốn nói tới thiếu hụt bên trên luyện đan, vốn bọn họ còn đang cho rằng là đối phương không thấy được cho nên mới cố ý nghênh ngang tu bổ khiếm khuyết. Bây giờ mới biết... Đâu phải người ta không biết, mà là biết quá nhiều, sợ nói ra sẽ đả kích làm cho ngươi muốn độn thổ!

Đại ca, chúng ta chỉ muốn hỏi một chút, rốt cuộc ngươi là học đồ luyện đan, hay chúng ta mới là học đồ luyện đan vậy chứ?

Chương 118: Luận đan chân chính (thượng)

- Ta chịu thua!

Sau khi nói mình sẽ không tiếp tục luyện đan nữa, Bạch Minh đan sư khom người nói.

Từ lúc bắt đầu luận đan lại thêm thời gian luyện đan cũng chỉ hơn một canh giờ chút, không ngờ đã có bốn vị luyện đan sư chủ động chịu thua.

Kết quả này đã vượt quá dự liệu của tất cả mọi người, ngay cả Âu Dương Thành ở bên cạnh toàn thân cũng run cầm cập, không thể tin được.

Trước đó hắn liên tục không coi trọng Trương Huyền, thế nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ tới sẽ xuất hiện loại kết quả này!

Quả thực chính là nghiền ép!

Khó trách có thể đạt được điểm số tối đa trong sát hạch học đồ, thậm chí lại còn nhận ra hắn nhận sai dược liệu, phần năng lực này, quá mạnh mẽ!

Văn Tuyết ở một bên cũng tràn ngập sợ hãi, thân thể mềm mại liên tục run rẩy.

Không ngờ bản thân nàng lại đi cười nhạo vị đã khiến cho luyện đan sư á khẩu không trả lời được... Là đầu óc mình có vấn đề hay là lá gan quá lớn vậy?

May mà đối phương không tính toán với nàng, nếu không, e rằng nàng sẽ không ở trong Luyện đan sư công hội được nữa!

- Để ta đến đi!

Thấy Bạch Minh chịu thua, Đỗ Mãn trước đó nói muốn ra mặt thấy không có một người nào lên tiếng mới đi ra.

- Mong hạ thủ lưu tình!

Vẻ mặt cười khổ, Đỗ Mãn đi tới trước lò luyện đan.

Đan dược mà hắn luyện chế chính là nhất phẩm, so với Nhuận Huyệt đan và Tĩnh Tâm đan đều hơi có chút không bằng.

Thủ pháp của hắn thuần thục, tốc độ rất nhanh, không lâu sau đã luyện chế thành công, tất cả đều là cấp bậc no đủ.

Thái độ của đối phương khá tốt, hơn nữa ngày hôm qua đã quen biết cho nên Trương Huyền cũng không nói quá nhiều, chỉ vạch ra mấy chỗ khuyết điểm rõ ràng nhất, người sau đã trực tiếp chịu thua.

Cho đến bây giờ, mười vị luyện đan sư, đã có năm vị chịu thua.

Luận đan cũng đã tiến hành được một nửa.

- Tiếp tục, vị kế tiếp là ai?

Hai tay Trương Huyền chắp ra sau lưng, lạnh nhạt nhìn về bốn phía, mọi người yên lặng như tờ.

Người khác luận đan đều mang theo tâm tư sợ hãi tham dự sát hạch, chỉ lo đối phương đưa ra vấn đề làm khó dễ, tên này thì tốt rồi, những luyện đan sư còn lại đều co rụt cổ lại, sợ bị nhắc tới. Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, cho dù là ai cũng sẽ không tin.

- Để ta!

Nặng nề trong chốc lát, một lão giả đứng dậy.

Luyện đan sư, Lâm Mộ!

Trình Giang đan sư từng lấy thảo luận tài nghệ làm cái cớ, học trộm thủ pháp độc môn luyện đan Băng Ti Ngưng Thủ của hắn.

- Lâm đan sư chậm đã! Lần này ta muốn lên cùng ngươi!

Lâm Mộ mới vừa đứng lên thì tiếp theo một vị trung niên cũng đứng lên.

Kim Thần đan sư!
- Cùng nhau lên sao?

Lâm Mộ cau mày.

Luyện đan để cho đối phương vạch ra khuyết điểm, hai người làm sao cùng lên được chứ?

- Hắn có thể nói ra khuyết điểm, nói rõ quả thực ánh mắt rất tốt, được dạy dỗ rất tốt, rất có thể sau lưng có danh sư chỉ điểm. Thế nhưng, ta không tin hắn trẻ tuổi như vậy, tri thức dự trữ lại lợi hại như vậy! Vì lẽ đó... hai người chúng ta không luyện đan, trực tiếp hỏi các vấn đề, đừng để cho hắn lừa đảo là được!

Kim Thần đan sư hừ lạnh nói.

- Chuyện này...

Lâm Mộ sững sờ.

- Đúng vậy, điểm ấy làm sao ta không nghĩ tới cơ chứ?

- Hắn ta ngay cả hai mươi cũng chưa tới, coi như vừa sinh ra đã biết chữ thì có thể xem được bao nhiêu thư tịch cơ chứ? Có thể nhớ kỹ được bao nhiêu nội dung đây?

- Luận đan chân chính kỳ thực chính là đưa ra vấn đề bên trên luyện đan, để cho hắn trả lời. Hắn biết lượng tri thức của mình không đủ cho nên cố ý đưa ra yêu cầu gia tăng độ khó, nhìn ra khuyết điểm, quả thực là gia tăng độ khó. Thế nhưng nếu như hắn thật sự có danh sư chỉ điểm, từ nhỏ đã được dạy dỗ tốt, có thể nhìn ra chỗ thiếu hụt của chúng ta cũng không tính là gì cả!

- Đúng vậy, danh sư kiến thức rộng rãi, chúng ta đều là luyện đan sư nhất phẩm, làm đệ tử của người như thế, tất nhiên ánh mắt cũng sẽ không tồi. Có thể nhìn ra sai lầm của chúng ta là chuyện đương nhiên!

...

Kim Thần đan sư nói vậy, nhất thời khiến cho bốn người còn lại hưng phấn, một lần nữa tìm lại sự tự tin của mình.

Đối phương liếc mắt nhìn luyện đan đã có thể nói ra thiếu hụt của mọi người. Điều này chỉ nói rõ ánh mắt của hắn rất tốt, không có nghĩa là lượng tri thức rộng lớn.

Đã như vậy sẽ càng đơn giản hơn, chỉ cần hỏi các vấn đề, có lẽ đây mới là mối uy hiếp của hắn. Từ trước cho tới nay, tất cả mọi người đều bị tên này lừa đảo.

- Không sai!

Lâm Mộ đan sư cũng đồng tình, không nhịn được gật đầu.
Khó trách mọi người lại nghĩ như thế, học tập tri thức cần tiêu hao thời gian và tinh lực, Trương Huyền này tính ra còn chưa đủ hai mươi, coi như mỗi ngày đều đọc sách, có thể đọc được mấy quyển cơ chứ?

Quan trọng là còn phải nhớ kỹ nội dung bên trong thư tịch!

- Muốn hỏi ta vấn đề gì?

Không nghĩ tới những người này băn khoăn lâu như vậy lại đưa ra kết luận này, Trương Huyền cười nhạt:

- Được rồi, bắt đầu đi!

Sau khi xem xong toàn bộ thư tịch trong tàng thư khố sơ đẳng và Tàng Thư các của học viện, tri thức trong đầu của hắn so với những luyện đan sư này nhiều hơn gấp bội, coi như dò hỏi thì hắn cũng không sợ.

- Chờ một lát nữa không đáp lại được, để xem ngươi có còn tự tin như thế hay không!

Thấy đối phương lại không sợ một chút nào, mắt Kim Thần đan sư sáng lên:

- Dựa theo trình tự luận đan bình thường, ta có thể hỏi ngươi ba vấn đề. Nếu như ngươi có thể trả lời, như vậy ta sẽ chịu thua! Mà ngươi, chỉ cần có một vấn đề không đáp lại được... thì sẽ thất bại, tất cả cố gắng trước đó đều là vô dụng!

Luận đan có một bộ quy tắc hoàn chỉnh, mười vị luyện đan sư hỏi các vấn đề, cũng không phải là không ngừng nghỉ. Nếu không, không phải người tham dự luận đan sẽ mệt chết hay sao?

Luyện đan sư đưa ra câu hỏi, mỗi người chỉ có thể hỏi ba vấn đề, nếu đối phương đều trả lời chính xác thì cũng chỉ có thể ngoan ngoãn chịu thua, một khi có một vấn đề không đáp lại được, cho dù trước đó có trả lời nhiều hơn nữa cũng vô ích!

- Ừm!

Trương Huyền cũng biết quy củ này cho nên gật gật đầu.

- Được rồi, vấn đề thứ nhất của ta là, thời gian luyện chế Thối Thể đan nhất phẩm, cùng một lô đan dược, cùng đạt đến cấp bậc no đủ, nhưng lại có viên có hiệu quả vô cùng tốt, có viên hiệu quả rất kém, đây là do nguyên nhân nào?

Kim Thần đan sư mở miệng.

Nghe thấy hắn nói như thế, tất cả các đan sư khác bỗng cảm thấy phấn chấn.

Thối Thể đan là đan dược thường dùng nhất của võ giả tứ trọng, có thể rèn luyện thân thể người ta, khiến cho Bì Cốt cảnh càng tiến bộ nhanh hơn.

Chính vì như thế, bọn họ thường thường sẽ luyện chế ra loại đan dược này. Nhưng đúng như Kim Thần đan sư nói vậy. Cùng một lô đan dược sẽ thường xuyên xuất hiện hiện tượng một ít đan dược có chênh lệch dược hiệu không đồng đều.

Cùng một lô đan dược có viên hiệu quả khi dùng vô cùng tốt, có thể khiến cho người ta trực tiếp đột phá cảnh giới, đi rất xa trên Bì Cốt cảnh. Thế nhưng cũng có chút người, ăn vào không có một chút tác dụng nào.

- Kim Thần đan sư hỏi rất đúng trọng tâm đó!

Trương Huyền không nhịn được lắc lắc đầu:

- Vấn đề này, toàn bộ Thiên Huyền quốc đều không có đáp án xác thực, ngươi lại tới hỏi ta, ngươi bảo ta trả lời ra sao đây?

- Chỉ là... đổi lại là người khác, có khả năng sẽ không biết nói ra sao, thế với ta, chuyện đó lại không thành vấn đề!

Khẽ nở nụ cười, Trương Huyền nói:

- Chuyện mà ngươi nói, ba mươi bảy năm trước có một vị luyện đan sư gọi là Trình Dã đã từng nói đến. Lúc đó hắn đã triệu tập hai mươi ba vị luyện đan sư, cùng nghiên cứu ba ngày ba đêm mới có kết luận! Cũng ghi nó lại ở bên trên một quyển sách, gọi là Trình Dã tôi thể luận, nếu như chư vị đã xem qua có lẽ cũng biết kết luận của hắn là cái gì!

- Hắn cho rằng, xuất hiện loại tình huống khác biệt này là bởi vì có quan hệ với thể chất của người tu luyện, một vài người trời sinh đã thích hợp sử dụng Thối Thể đan, nhưng cũng có một số người trời sinh đã có kháng tính. Cũng giống như có người có thể uống rượu, có người không thể uống vậy!

- Lý luận này lúc đó đã được phần lớn người tán thành. Thế nhưng, mười tám năm trước, luyện đan sư tam tinh Chương Kiến đã đưa ra dị nghị, nếu như bởi vì quan hệ thể chất, vì sao có mấy người ăn một viên Thối Thể đan không có tác dụng, mà ăn một viên khác trong cùng lô thì lại có hiệu quả rất lớn

Chương 119: Luận đan chân chính (hạ)

- Hiển nhiên, nhận định thể chất không đúng được nữa!

- Bởi vậy, Chương Kiến đan sư cũng nghiêm túc nghiên cứu, cuối cùng đã viết kết luận của mình vào bên trong Thối Đan luận, bản thư tịch này có viết tường tận về quan điểm của hắn. Hắn cho rằng hiệu quả của Thối Thể đan không giống nhau cũng không phải là bởi vì thể chất, mà là khi luyện chế đan dược, dược lực phân tán không đều mới dẫn đến kết quả như vậy. Cho dù là cùng một lô, đan hoàn có cấp bậc tương tự thì cũng có dược hiệu không giống nhau!

- Lý luận này tồn tại mấy năm, mãi đến tận mười hai năm trước lại bị người ta nghi vấn và lật đổ! Người đưa ra nghi vấn không phải là luyện đan sư mà là một vị danh sư nhất tinh, hắn nói, nếu như khi luyện đan dược lực phân tán không đều, như vậy vì sao chỉ có Thối Thể đan mới xuất hiện tình huống như thế? Mà những đan dược khác lại không có?

- Vì lẽ đó, hắn đã đưa ra một ý tưởng lớn mật, ghi lại ở bên trong Trữ Hàn ngũ lục, quyển thư tịch này trên thị trường lượng có tiêu thụ rất nhỏ, cũng chỉ có tàng thư khố sơ đẳng của công hội mới có một quyển, nếu như mọi người chưa từng xem, rảnh rỗi có thể đi đọc một chút. Ở ngay xó xỉnh bên phải của giá sách thứ mười chín!

Trương Huyền nở nụ cười, lại tiếp tục nói:

- Vị này gọi là Trữ Hàn danh sư. Hắn đưa ra một suy đoán lớn mật, cho rằng sở dĩ Thối Thể đan xuất hiện tình huống như thế là bởi vì dược liệu hoặc là thủ pháp luyện chế cùng với những điều kiện khác nhau mà tạo thành! Đương nhiên, hắn chỉ đưa ra lý luận, cũng không có thực tiễn!

- Tám năm trước, luyện đan sư Triệu Nhạc của Hồng Hiên Vương quốc đã từ trong quyển thư tịch này tìm được chỉ dẫn, cũng đã chuyên môn thử nghiệm qua. Sau khi thay đổi đủ mười tám loại dược liệu chính cùng với bốn mươi hai loại luyện đan phương pháp, cuối cùng đã có được kết luận! Hắn cũng viết lại kết quả nghiên cứu, kết hợp lại, gọi là Tôi thể tế thuyết (1). Vừa vặn, ở trong tàng thư khố sơ đẳng của công hội chúng ta cũng có, xếp ở bên trên bên cạnh hàng trái của giá sách thứ hai mươi bảy, cùng hai bản thư tịch Dương Chân luyện đan thuyết, phương pháp luyện chế Bích Huyết đan! Nếu các ngươi không tin, có thể tìm người lấy tới xem một chút!

- Ta cho rằng, đáp án trong quyển sách này là chính xác, đủ để trả lời vấn đề của ngươi!

Nói đến đây, Trương Huyền ngừng lại, bàn tay lớn vẫy một cái, ra hiệu cho Âu Dương Thành phái người đi lấy thư tịch.

- Không cần...

Kim Thần đan sư mới vừa rồi còn dương dương tự đắc, sau khi nghe xong những lời này sắc mặt trở nên vàng như nghệ, liên tiếp lui về phía sau hai bước, giống như bỗng chốc già thêm vài tuổi.

- Sao vậy? Sao không cho người mang thư tịch tới, ta sợ ta trả lời xong, Kim Đan sư không thừa nhận!

Trương Huyền nói.

- Câu trả lời của ngươi là chính xác, quyển sách này ta đã xem rồi, nói giống như ngươi như đúc!

Kim Thần đan sư gật đầu.

- Chính xác?

- Giống như đúc?

- Chuyện này không thể nào... Kim Thần đan sư tuỳ tiện nhắc tới một vấn đề, hắn mở miệng trả lời, còn nói ra nhiều thư tịch như vậy, thậm chí còn nhớ kỹ vị trí cụ thể... Sao có thể có chuyện đó?

- Hắn vẫn còn là người sao? Thật hay giả vậy?

...

Nghe thấy hắn thừa nhận, cả phòng lần nữa trở nên xôn xao, như ong vỡ tổ.

Vừa nãy mọi người tự cho là đúng, bọn họ cho rằng Trương Huyền bị giới hạn bởi tuổi, sẽ không đọc được bao nhiêu thư tịch. Thế nhưng sau khi chính tai nghe được mới biết, so sánh với hắn... Bọn họ mới thật sự là người chưa từng đọc qua thư tịch!

Người ta xem xong, chẳng những có thể nhớ kỹ rõ ràng nội dung và thời gian trong đó, mà lại có thể nói ra tên gọi của thư tịch, còn nói vị trí tại thư khố...

Mà bọn họ... Có thể nhớ kỹ nội dung bên trong đã tốt lắm rồi!Xem ra giữa người và người, quả thật có khoảng cách!

- Nếu như Kim Đan sư thừa nhận câu trả lời của ta là chính xác, vậy xin hỏi vấn đề thứ hai đi!

Trương Huyền cười cười.

So trí nhớ?

Đùa sao, trong đầu hắn nắm giữ Thiên Đạo Đồ Thư Viện, tinh thần khẽ động là thư tịch bay đến, bản thân hắn cứ đọc theo là được, cho dù trí nhớ của ngươi tốt, chẳng lẽ còn có thể chuẩn xác hơn so với ta hay sao?

- Vấn đề thứ hai chính là luyện chế Tăng Lực đan nhất phẩm, khi luyện chế vì sao lò luyện đan lại xuất hiện vết nứt không đáng kể chứ?

Kim Thần đan sư do dự trong chốc lát, lần này băn khoăn tới mười phút mới mở miệng.

- Lợi hại!

- Vấn đề này quả thực rất sắc bén!

- Đúng vậy, khi luyện chế Tăng Lực đan nhất phẩm thường thường sẽ xuất hiện tình huống lô đỉnh vỡ vụn, chuyện này ở bề ngoài là vấn đề của luyện đan sư. Thế nhưng trên thực tế cũng có quan hệ với luyện khí sư!

- Đúng vậy, xem hắn trả lời ra sao!

...

Nghe thấy vấn đề thứ hai của Kim Thần đan sư, tinh thần mọi người lần nữa chấn động.
Lò luyện đan của luyện đan sư do luyện khí sư rèn đúc, khi luyện đan vỡ vụn, đã không chỉ thuộc riêng về phạm trù luyện đan nữa, mà đã có chút vượt quá giới hạn.

Đương nhiên nếu như cẩn thận cân nhắc, vẫn thuộc về vấn đề luyện đan, chính là bởi vì vấn đề này thế nào cũng được, không ít luyện đan sư căn bản sẽ không đi chú ý tới loại vấn đề này, chớ đừng nói chi trả lời.

Tất cả mọi người nghe ra ý của hắn, làm sao Trương Huyền không biết cơ chứ, khóe miệng hắn nhếch lên:

- Vấn đề này, bảo dưỡng lò luyện đan của Ngô Hiểu đan sư, công việc chú trọng khi luyện đan của Triệu Khiêm đan sư, nói tỉ mỉ về việc vặt vãnh của Ngưu Tuyền đan sư, bảo dưỡng lô đỉnh mới của Bàng Bác đan sư...

Không dừng lại chút nào, vừa mở miệng đã nói ra tên gọi của mười mấy bản thư tịch, cuối cùng hắn mới nói:

- ... Bên trong những thư tịch này đều có ghi chép, kỳ thực nói hẳn ra cũng không phải là vấn đề. Lò luyện đan mà các ngươi sử dụng là cửu luyện thiết phổ thông, tuy rằng loại này cứng rắn, thế nhưng lại không chịu được nóng lạnh xung kích. Dược liệu chính của Tăng Lực đan là máu tươi của hàn băng man thú, có chứa khí tức chí âm chí hàn, lại đụng phải lô đỉnh nóng, đương nhiên khó có thể chịu đựng được!

- Nếu như muốn giải quyết, tốt nhất nên sử dụng lô đỉnh làm bằng huyền thuyết! Hoặc là mỗi khi luyện chế một lò Tăng Lực đan thì phải thay một cái lô đỉnh khác!

Trương Huyền cười khanh khách nói.

Vấn đề này nhìn như xảo quyệt, thế nhưng trên thực tế tàng thư khố sơ đẳng cũng có ghi chép, chỉ có điều bên trong tàng thư các thực sự có quá nhiều thư tịch. Mà tất cả học đồ của công hội đều muốn nghiên cứu một ít phương pháp luyện đan, để sát hạch luyện đan sư chính thức. Sao lại cẩn thận nghiên cứu một ít thư tịch vô dụng như vậy cơ chứ?

Lại nói, sau khi thông qua sát hạch luyện đan sư chính thức, địa vị sẽ không giống trước. Có rất nhiều quan hệ xã giao và quyền lợi, thời gian đọc sách thì càng ít, rất nhiều tri thức ở trong tàng thư khố có thể tìm được, thế nhưng bọn họ lại không đi tìm, thậm chí cũng không biết rõ.

Bởi vậy, những vấn đề này, các luyện đan sư khác đều không đáp lại được, còn đối với Trương Huyền trong đầu có các bản sao chép toàn bộ tàng thư khố sơ đẳng mà nói, cũng không có bất luận một chút độ khó nào cả.

- Không biết câu trả lời này Kim Thần đan sư có thoả mãn hay không? Nếu không hài lòng, ta còn có thể nói tiếp...

- Không cần, câu trả lời của ngươi rất chính xác!

Trên đầu Kim Thần đan sư đổ mồ hôi lạnh.

Khi hắn vừa mới bắt đầu luyện chế Tăng Lực đan đã gặp phải vấn đề này, hắn đi khắp nơi tìm người hỏi dò, cuối cùng đã có được đáp án bên trên một quyển sách, chính là bảo dưỡng lô đỉnh mới của Bàng Bác đan sư mà vừa nãy Trương Huyền đã nói.

Vốn hắn tưởng rằng chỉ có bên trên quyển sách này mới có ghi chép về chuyện này, cho nên mới nhân cơ hội làm khó đối phương, không nghĩ tới, tên trước mắt này, một hơi nói ra mười mấy bản.

May mà hắn không lỗ mãng nói ra tên sách, bằng không, đối phương một hơi nói ra nhiều như vậy, nhất định bản thân hắn sẽ mất mặt xấu hổ.

Con bà nó, rốt cuộc đầu óc tên này làm từ cái gì chứ?

Làm sao lại nhớ rõ ràng như vậy?

Nhìn thấy dáng vẻ của hắn, Âu Dương Thành và Đỗ Mãn liếc mắt nhìn nhau, đồng thời cười khổ. Lúc này bọn họ thầm nghĩ, nếu như để cho các ngươi biết, tên trước mắt này ngay cả câu nói kia xuất từ trong tờ nào của thư tịch cũng có thể nhớ rõ. Khi đó chỉ sợ các ngươi sẽ không tự tìm kích thích, không muốn tiến hành luận đan nữa!

Nói thật, người ta nói muốn vạch ra thiếu hụt luyện đan quả thực đã gia tăng độ khó rồi, so tri thức với người ta mà còn muốn thắng lợi...

E rằng cũng chỉ có thể nằm mơ mà thôi..

Chương 120: Chẳng ra gì

- Nếu vấn đề thứ hai ta cũng trả lời chính xác, như vậy vấn đề thứ ba là cái gì, nói ra đi!

Thấy đối phương đã thừa nhận, Trương Huyền lười tiếp tục làm khó.

- Ta chịu thua! Đây đã là hai câu hỏi khó nhất mà ta có thể nghĩ ra, cho dù có hỏi tiế thì cũng chỉ tạo thêm trò cười mà thôi!

Kim Thần đan sư lắc lắc đầu.

Đối phương một hơi nói ra nhiều tên sách như vậy đã triệt để đả kích niềm tin của hắn. Hắn biết tiếp tục hỏi, người mất mặt sẽ chỉ là bản thân hắn, còn không bằng ngừng công kích, chí ít còn có thể giữ lại được mặt mũi.

- Không hỏi nữa?

Trương Huyền sững sờ, nhưng nhanh chóng tỉnh ngộ.

Ngay cả vấn đề khó nhất mà đối phương có thể nghĩ đến mà mình cũng đơn giản trả lời, hỏi nhiều hơn nữa cũng chỉ có thể mất mặt tiếp mà thôi!

Không thể không nói, vị Kim Thần đan sư này vẫn rất có quyết đoán.

- Đến lượt ngươi!

Hắn quay đầu nhìn về phía Lâm Mộ.

Thấy hắn nhìn về phía mình, Lâm Mộ đan sư cắn răng một cái, nói:

- Vấn đề này của ta, nói thật, chính ta cũng không có kết luận, nếu như ngươi không đáp lại được cũng không tính là thua! Đương nhiên, nếu như có thể trả lời ra, hai vấn đề còn lại cũng không cần hỏi. Bởi vì ta biết, hỏi nhiều hơn nữa cũng không bất kỳ tác dụng nào cả!

Tiến hành luận đan, đưa ra câu hỏi, đưa ra vấn đề, nhất định phải tự mình biết đáp án, bằng không, chính ngươi cũng không hiểu thì sao có thể phán đối phương đáp chính xác hay không cơ chứ?

Lâm Mộ đan sư nói thẳng, vấn đề này hắn cũng không đáp lại được, dựa theo đạo lý mà nói, đã vượt qua phạm trù luận đan, Trương Huyền có thể lựa chọn từ chối trả lời.

Làm như vậy, cũng sẽ không bị tính là thua.

- Nói đi!

Trương Huyền tùy ý nói.

Từ chối? Đùa sao, có thể bớt trả lời hai vấn đề, đương nhiên hắn phải đồng ý rồi.

- Gần đây ta đang nghiên cứu Khuyếch Mạch đan, bất kể là thủ pháp, vật liệu, lô đỉnh, đều đã chuẩn bị sung túc, không có chút vấn đề nào. Thế nhưng cũng không biết tại sao trước sau không cách nào thành đan, hi vọng ngươi có thể nói cho ta rốt cuộc ta đã sai ở chỗ nào!

Do dự trong chốc lát, Lâm Mộ đan sư chậm rãi nói.

- Đây là vấn đề gì?

- Làm cho người khác khó chịu sao?

- Đúng vậy, chính ngươi không cách nào tạo thành đan được, chắc là do nguyên nhân bản thân mình. Lại nói ra lúc này, bảo người ta trả lời thế nào đây chứ?

...

Nghe thấy Lâm Mộ nói, tất cả mọi người đều sững sờ, vẻ mặt mỗi người đều trở nên kỳ quái.

Vấn đáp luận đan thì phải hỏi ra vấn đề người ta có thể trả lời, đây lại kiểu ngươi chạy tới, trên người ta có mấy cái mụn, ngày hôm qua đã ăn mấy bữa cơm, từng có quan hệ với mấy phu nhân… Cho dù là thần tiên cũng không đáp lại được!

Hiện giờ tên Lâm Mộ này lại có ý như thế, nói thẳng ngươi không luyện chế ra Khuyếch Mạch đan được, như vậy bảo người khác trả lời thế nào đây chứ?

- Khục khục, Lâm Mộ đan sư, vấn đề mà ngươi hỏi phải có căn có căn cứ, vấn đề này không thích hợp, ngươi đổi một câu khác đi…

Âu Dương Thành chủ trì Luận đan ở một bên cũng không nhịn nổi, không nhịn được mở miệng nói.

- Là ta lỗ mãng...

Nghe thấy mọi người nói như vậy, Lâm Mộ cũng phát hiện ra mình đã có chút lỗ mãng. Hắn lắc đầu một cái, đang muốn nói chuyện thì đã nghe Trương Huyền ở phía đối diện mở miệng:

- Cũng không tính là lỗ mãng, như vậy đi, hiện tại ngươi luyện chế Khuyếch Mạch đan cho ta nhìn một chút, không luyện đan, chỉ bằng vào việc thuật lại thì ta cũng không có cách nào chỉ ra được!- Được!

Không nghĩ tới đối phương lại đồng ý, Lâm Mộ gật gù, đi tới lò luyện đan.

Trên thực tế khi đưa ra vấn đề này, trong lòng hắn cũng xuất hiện tư tâm.

Gần đây hắn luôn muốn luyện chế ra Khuyếch Mạch đan, đáng tiếc trước sau lại không có cách nào thành công. Hắn đã nghiên cứu các loại thư tịch, đủ loại thủ pháp, dùng hết tất cả biện pháp mà cũng không được! Vừa nãy thấy Trương Huyền thuận miệng có thể nói ra chỗ thiếu hụt khi luyện đan của mọi người, lúc này hắn mới không nhịn được mở miệng.

Chỉ cần có thể tìm ra khuyết điểm, hắn tin tưởng dựa vào thuật luyện đan của mình, nhất định có thể thành công luyện chế.

Vốn hắn nghĩ lý do này quả thực rất vô lễ, đối phương sẽ từ chối trả lời, không nghĩ tới lại đồng ý.

Hừng hực!

Lò lửa thiêu đốt, các loại dược liệu bay tán loạn.Mười ngón của Lâm Mộ chẳng khác nào kích thích dây đàn, liên tục vung vẩy, từ xa nhìn lại, không giống như là đang luyện đan, mà là đang diễn tấu một khúc nhạc khiến cho người ta động lòng.

Chỉ liếc mắt nhìn qua thì Trương Huyền đã biết, người trước mắt này chìm đắm trong luyện đan thuật nhiều năm, thủ pháp đã trở nên lô hỏa thuần thanh.

Thủ pháp như vậy, phối hợp với trình tự bước đi không chút sai sót. Thế nhưng kết quả thủy chung vẫn không có cách nào thành đan, quả thực cũng khiến cho hắn mê man, không biết làm sao.

- Đúng là không có một chút sai lầm nào!

- Thủ pháp này của hắn, luyện chế Tăng Lực đan cũng có thể thành công, làm sao có khả năng thất bại khi luyện chế Khuyếch Mạch đan nhỉ?

- Đúng vậy, thật kỳ quái...

Lâm Mộ đan sư bắt đầu luyện đan, tất cả mọi người đều đưa mắt tập trung tới đây, càng xem càng cảm thấy nghi hoặc.

Đúng như hắn nói, bất kể là dược liệu, thủ pháp hay là thủ đoạn đều không có một chút sai lầm nào, dựa theo tình huống bình thường, chí ít cũng phải thành đan, thậm chí ngay cả đẳng cấp no đủ cũng là chuyện có khả năng!

Không có cách nào thành đan... Không thể nào!

Đáng tiếc, sự thực đang ở ngay trước mắt, rất nhanh lửa đã tắt, nắp đỉnh mở ra, một đống cặn bã dược dịch đen kịt xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Thất bại!
- Không thể nào như vậy được!

Âu Dương Thành ở bên cạnh cũng nhíu mày không hiểu.

Hắn thân là hội trưởng công hội, lại là đan sư nhất tinh trung phẩm có thực lực cao nhất, cho nên ánh mắt cũng am hiểu nhất. Nhìn một lúc lâu hắn cũng có ý nghĩ giống mọi người, nhất định sẽ thành đan, kết quả lại là như vậy, vẻ mặt cũng kỳ quái, nghĩ mãi mà không ra.

- Cái này!

Nhìn cặn bã dược liệu đen kịt trong lò luyện đan, Lâm Mộ đan sư thở dài lắc đầu một cái, lại ngẩng đầu nhìn về phía thanh niên trước mắt:

- Đây chính là vấn đề của ta, nếu như ngươi có thể trả lời ra, ta trực tiếp chịu thua! Không đáp lại được, ta sẽ đổi lại thành những vấn đề khác, sẽ không ảnh hưởng tới luận đan!

- Không đáp lại được?

Trương Huyền nở nụ cười một tiếng, đi tới trước mặt lô đỉnh, quay một vòng, nhìn kỹ cặn bã dược liệu trong đó một chút. Sau đó lại ngẩng đầu nhìn về phía Lâm Mộ đan sư trước mắt, trên mặt hiện lên vẻ cổ quái:

- Lâm đan sư càng già càng dẻo dai, điểm ấy khiến cho ta không nghĩ tới!

- Càng già càng dẻo dai?

Lâm Mộ sững sờ.

Ta luyện đan không thành công, ngươi nói ta càng già càng dẻo dai làm gì cơ chứ?

Chuyện này có quan hệ cái lông tới việc càng già càng dẻo dai a?

Những luyện đan sư khác cũng đều nghi hoặc nhìn qua bên này.

Đổi lại là trước đây, nhất đinh bọn họ sẽ bắt đầu nghi hoặc, chửi rủa. Thế nhưng trước đó đã nhìn thấy sự bác học và năng lực của đối phương, bọn họ biết nếu hắn đã nói như vậy, chắc chắn sẽ có thâm ý.

- Đúng vậy, vừa nãy ta đi tới đây đã ngửi thấy trên người Lâm đan sư có hương vị đặc hữu của nữ nhân. Hơn nữa, khí tức thanh tân thuần khiết, sinh cơ bừng bừng, nếu như ta đoán không sai, chắc hẳn là nữ nhân chưa tới tới mười tám tuổi a!

Trương Huyền nói.

- Đúng vậy, ta vừa mới thu một tiểu thiếp, năm nay vẫn chưa tới mười tám!

Lâm Mộ đan sư hơi đỏ mặt nói.

Hắn đã sáu, bảy mươi tuổi, sắp xuống mồ lại còn đi thu nhận một tiểu thiếp chỉ có mười bảy, tám tuổi. Tuy rằng ở trong thế giới này cũng không tính là gì, thế nhưng nói ra ở ngay trước mặt nhiều luyện đan sư như vậy, hắn vẫn có chút ngại ngùng.

- Lẽ nào... ta không luyện chế được Khuyếch Mạch đan là có quan hệ tới tiểu thiếp mà ta vừa thu nhận sao?

Rất nhanh, Lâm Mộ có chút nghi hoặc nhìn sang.

Nếu như không có quan hệ, dựa theo phong cách vừa rồi của vị Trương Huyền này, có lẽ sẽ không nhiều lời như vậy.

Chỉ là... nạp thiếp, có can hệ gì với luyện đan cơ chứ?

Không liên quan tới nhau chứ nhỉ!

- Không sai... Nếu như ta không nhìn nhầm, tiểu thiếp này của ngươi... chẳng ra gì!

Trương Huyền suy nghĩ một chút, lạnh nhạt nói.

- Chẳng ra gì?

Đầu tiên Lâm Mộ sững sờ, sau đó lập tức cau mày, hơi hơi tức giận, vẻ mặt không vui:

- Sao ngươi lại mắng người như vậy chứ?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau