THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1156 - Chương 1160

Chương 1156: Động tâm (2)

Càng nguy hiểm thì càng khiến cho hắn hiếu kỳ.

Khiến cho nhiều linh thú chủng loại khác biệt, thậm chí còn có rất nhiều gia hỏa đều là thiên địch, vứt bỏ hiềm khích lúc trước, tập hợp lại cùng nhau, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

“Chẳng lẽ... Là bảo tàng gì đó sao?

Trong lòng khẽ động, tâm tư lập tức trở nên hừng hực.

Nghe nói thiên tài địa bảo xuất thế sẽ hấp dẫn vô số linh thú, thậm chí còn tạo ra thú triều. Làm cho nhiều đại gia hỏa như vậy chất thành một đống, có phải là một loại bảo vật lợi hại nào đó sắp xuất hiện hay không?

“Không đúng, nếu như là thiên tài địa bảo, có lẽ phải là cướp đoạt, đánh trước hừng hực khí thế mới đúng chứ...

Rất nhanh hắn đã phủ định ý nghĩ này.

Thiên tài địa bảo, ai cũng muốn bản thân mình lấy được, nếu thật sự là thứ này xuất thế, tuyệt đối không phải là liên hợp, ăn ý như vậy, mà là đã sớm đánh tới mức ngươi chết ta sống.

“Mặc kệ làm gì, trước tiên xem chuyện gì xảy ra một chút trước!

Nếu như hắn đã phát hiện, đương nhiên phải hiểu rõ ngọn ngành, Trương Huyền lặng lẽ đi theo.

Rầm rầm!

Trong lúc hắn đang cảm thấy kỳ quái, trong bụi cây phía trước lần nữa phát ra tiếng vang, lại một đám bóng đen xuất hiện.

“Cái này...

Nhìn thấy đám bóng đen này, Trương Huyền mở to hai mắt ra nhìn.

Trước đó trên đường đi tới là một đống linh thú, mà lúc này... Lại là người!

Tổng cộng có bảy, tám người đều giống như linh thú, đều đạt đến cảnh giới Hóa Phàm ngũ trọng. Hai hàng lông mày mang theo màu đỏ tươi, vừa nhìn đã biết, trên tay dính đầy máu tươi.

“Là... Người săn thú!

Trong đầu xuấ thiện một cái tên, Trương Huyền cảm thấy như sắp phát điên.

Da thú, xương cốt và nội đan của linh thú đối với người tu luyện đều là bảo vật hiếm có.

Có thị trường thì sẽ có người chuyên môn tham gia hành động này.

Một số người vì kiếm lấy lợi ích mà truy tung chém giết linh thú, chuyên môn săn bắt và bán ra những vật này. Cho nên cũng tạo thành loại chức nghiệp kỳ quái... Thợ săn chức nghiệp!

Thợ săn, thuộc về một loại nghề nghiệp, lại không phải là chức nghiệp đặc thù. Không giống người nuôi dưỡng dược liệu, không được Danh Sư đường thừa nhận. Cũng không phải bởi vì bọn họ tàn nhẫn, mà là truyền thừa chưa hoàn chỉnh.

Rất nhiều con người vì cuộc sống bức bách mà sẽ trở thành thợ săn, cũng có vô số người bị linh thú giết, bị nuốt chững tại chỗ, từ đó truyền thừa đoạn tuyệt.

Tỉ lệ tử vong thực sự quá cao, rất nhiều kinh nghiệm cũng không có lưu truyền tới nay. Bởi vậy thợ săn, không có tổ chức cố định, cũng không có công hội. Đương nhiên cũng không thể gọi là chức nghiệp đặc thù.

Loại người này bởi vì số lượng không ít, cho nên Trương Huyền cũng đã thấy qua ở bên trên thư tịch, chỉ là... Không nghĩ tới, bọn chúng lại ở cùng một chỗ với nhiều linh thú như vậy.

Nói thế nào đi chăng nữa thì thợ săn và linh thú đều là tử địch, thế mà cũng ở cùng một chỗ... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Rất nhiều thợ săn đi tới trước mặt rất nhiều linh thú lại giống như đám linh thú trước đó, khẽ gật đầu, lần nữa đồng loạt đi về phía trước.

Vốn là một trận đại chiến giữa một đám linh thú và thợ săn, lúc này lại hài hòa như lão bằng hữu, khiến cho người ta có cảm giác như hòa thượng sờ đầu mãi không thấy tóc.

Thấy đội ngũ của đối phương càng lúc càng lớn, vì đề phòng bị phát hiện ra, Trương Huyền đành phải mượn Hồng Trần Đạp Thiên bộ phi hành trong đám cành lá um tùm.

Lại đi tới một lúc, một cái thác nước xuất hiện ở trước mắt, từ trên cao chảy xuống nước, thanh âm vang vọng khắp nơi!

Hơi nước bay lên tản ra bốn phương tám hướng, khiến cho bốn phía xanh biêng biếc.

“Hiện tại là mùa đông, nơi này... Làm sao lại có màu xanh nhạt như thế?

Trương Huyền rấ tlaf kỳ quái.
Mặc dù Thanh Tắc sơn bởi vì linh khí đầy đủ cho nên hoa cỏ cây cối không tàn lụi giống địa phương khác. Thế nhưng dù sao cũng đang là mùa đông, bên trong màu xanh lục mang theo một chút nặng nề.

Mà nơi trước mắt này, lại là màu xanh tươi, như là mùa xuân đến, khiến cho người ta khó hiểu.

Chẳng lẽ, thác nước này có gì đó cổ quái hay sao?

Rầm rầm!

Phía dưới thác nước là một cái đầm lớn, tiếng nước vang vọng, một đầu linh thú lông xù màu trắng vẫy vùng ở bên trong.

Đầu linh thú này chỉ lớn bằng quả dưa hấu, cặp mắt linh động đáng yêu.

“Là... Tuyết Hồ, hơn nữa, hẳn là vừa mới ra đời không lâu!

Trương Huyền lập tức nhận ra được.

Tuyết Hồ là một loại linh thú, rất là thưa thớt, không có lực công kích gì. Thế nhưng nội đan lại hết sức trân quý, nghe nói ẩn chứa lực lượng đặc thù, có thể khiến cho người tu luyện và linh thú vô điều kiện tấn thăng lên một cấp bậc lớn!

Đây cũng không phải đơn giản như từ sơ kỳ đến trung kỳ, hoặc là từ trung kỳ đến hậu kỳ, mà là cấp bậc lớn... Nói cách khác, có thể khiến cho người ta từ Trọc Thanh cảnh trực tiếp đạt tới Hợp Linh cảnh!

Tuyệt đối là thiên tài địa bảo cấp bậc nghịch thiên!

“Chỉ là... Chỉ là một đầu Tuyết Hồ nho nhỏ, không đến mức khiến cho nhiều đại gia hỏa liên thủ vây công như vậy a!

Đúng là Tuyết Hồ rất trân quý, thế nhưng lực công kích không mạnh. Đám linh thú như Hùng Lân Hổ, Thương Sư, bất kỳ một đầu nào cũng có thể tuỳ tiện xé rách nó. Thế nhưng lúc này lại có một đám tới, rốt cuộc là sao chứ?

Hơn nữa, đây là một đầu Tuyết Hồ nhỏ vừa ra đời không lâu, không cần thiết phải khiến cho những đại gia hỏa này cảnh báo kính sợ như thế chứ?

“Không đúng, thứ mà bọn hắn muốn đối phó chính là...”

Trong lòng nghi hoặc, con mắt theo ánh mắt của rất nhiều linh thú, thợ săn tập trung về một phương hướng. Vừa xem xét qua, hắn không nhịn được sững sờ.

Ở bên trên bờ cạnh cái đầm có mọt bóng hình áo trắng xinh đẹp xuất hiện, yên tĩnh đứng trong núi non, hoa cỏ, giống như là một bức tranh tĩnh mịch.

Quá yên tĩnh, không thấy được, dùng cường độ linh hồn của hắn, không ngờ ngay cả một điểm cũng không có cảm thấy được!

Nhìn sang, hắn trùng hợp nhìn thấy bóng hình áo trắng xinh đẹp đang xoay đầu lại, dung mạo xinh đẹp giống như hòa hợp với tự nhiên. Chỉ nhìn thoáng qua, chẳng biết tại sao Trương Huyền lại cảm thấy trái tim đột nhiên khẽ động.

Tâm cảnh không hề bận tâm từ lúc hắn đi tới thế giới này, soạt một cái lập tức mở ra.

Chương 1157: Cứu người (1)

Trương Huyền đã gặp không ít mỹ nữ.

Thẩm Bích Như, Mạc Vũ, Triệu Phi Vũ, Ngọc Phi Nhi, Lạc Thất Thất... Hai học sinh như Vương Dĩnh và Triệu Nhã của hắn cũng không kém bao nhiêu, thậm chí còn có tài năng xuất chúng.

Bên trong những mỹ nữ này, không thiếu người có hảo cảm đối với hắn cũng có một ít người nói thẳng, nội tâm rộng mở, nguyện ý đi cùng hắn...

Nhưng từ đầu đến cuối hắn không hề bị lay động.

Cũng không phải hắn không có tình cảm, không thích mỹ nữ, mà là không hề động tâm.

Tâm bất động, không muốn đi gây phiền toái, tăng thêm trong lòng lại có phiền não.

Vốn hắn cho rằng, có thể là bởi vì trong đầu mang theo Thiên Đạo thư viện, cũng có sự vô tình của thiên đạo. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không ngờ tới, chỉ nhìn thân ảnh áo trắng này một cái thì trái tim không nhịn được phải nhảy lên một cái.

Hình như trong cơ thể đối phương có đồ vật gì đó hấp dẫn hắn, khiến cho hắn không kìm lòng được muốn qua đó.

Dung mạo của đối phương rất đẹp, thậm chí Triệu Nhã đứng ở bên cạnh nàng cũng không bằng một phần vạn, nhưng tâm cảnh của hắn cũng đã tu luyện đến mức nhất định. Không phải là người vừa nhìn thấy mỹ nữ sẽ suy nghĩ lung tung. Thế nhưng chẳng biết tại sao, người này lại khiến cho hắn thoạt nhìn rất là thân thiết.

Giống như trước kia đã thấy qua vậy.

- Không thể để cho nàng có chuyện xảy ra...

Trong đầu hắn xuất hiện ý nghĩ như vậy.

Chung quanh có linh thú Hóa Phàm ngũ trọng đi đến, ước chừng hơn ba mươi đầu. Mà đám thợ săn cũng có bảy, tám người. Nếu quả thật muốn lặng lẽ vây công, như vậy nhất định thân ảnh áo trắng này sẽ song quyền nan địch tứ thủ, không ngăn cản nổi!

- Cứu nàng!

Chẳng biết tại sao, khi trong đầu xuất hiện suy nghĩ này, hắn lại kiên định lạ thường.

Hắn không muốn nhìn thấy thân ảnh này bị nhiều linh thú như vậy tàn sát.

- Trực tiếp tiến lên cứu người như vậy, nhất định cũng sẽ rơi vào vòng vây, đến lúc đó ngay cả mình cũng sẽ bị vây vào bên trong!

Mặc dù muốn cứu người, nhưng cũng không thể lỗ mãng như thế.

Nhiều linh thú lợi hại như vậy, tầng tầng lớp lớp vây quanh, coi như hắn có thể phi hành thì nhất định khó mà đào thoát được, nhất định phải nghĩ biện pháp khác mới được.

- Như vậy đi, tiếp tục ngụy trang thành Dương sư, để xem có thể dọa lùi đám người kia hay không!

Nghĩ một lát, phát hiện ra mình không có biện pháp gì tốt. Hắn cảm thấy tốt nhất vẫn nên dùng nghề cũ của bản thân... Lừa dối!

Nếu như có thể làm cho đám người kia sợ hãi đến mức trực tiếp rời khỏi vậy thì là tốt nhất.

Không thành công... Thì cũng chỉ có thể nghênh chiến!

Cùng lắm thì đến lúc đó cũng kêu phân thân ra, cùng nhau chiến đấu, coi như đánh không lại, muốn chạy trốn cũng có thể làm được. - Cứ làm như thế đi!

Hắn cắn răng, cân nhắc suy nghĩ nhiều lần rồi lập tức đứng dậy, cơ bắp nhúc nhích, lần nữa biến thành bộ dáng của Dương sư.

Rầm rầm!

Bên này hắn với vừa chuẩn bị sẵn sàng thì đã thấy nhiều linh thú đã vây quanh phương tám hướng của đầm nước, trong mắt từng đầu tràn ngập tinh quang lấp lóe, bất cứ lúc nào cũng sẽ xông về phía trước.

- Không còn kịp rồi...

Lông mày nhướng lên, Trương Huyền không còn quản gì khác. Hắn vừa tung người, tức thì bay thẳng về phía bên kia.

- Hừ!

Người còn đang ở trên không trung, tiếng hừ lạnh vang vọng, giống như là long ngâm, làm cho núi rừng ong ong rung động.

Một tiếng gào thét này đã dùng tới linh hồn chi lực của hắn, cộng thêm toàn bộ lực lượng chân khí, khiến cho người ta có một loại cảm giác tràn trề không gì chống đỡ nổi.

Hắn đã quen ngụy trang cao nhân, trên người tự mang khí chất, người ở trên không trung đã khiến cho người ta có một loại cảm giác giống như Thiên Thần giáng lâm, hiển hách sinh phong.

Rất nhiều linh thú và thợ săn đang chuẩn bị công kích nhìn thấy một người đạp trời mà đến, hiển nhiên cũng rất sững sờ, ngừng lại.

Mặc dù trí tuệ của linh thú không đạt tới trình độ của nhân loại, nhưng cũng không ngốc.

Thân ảnh trước mắt này lăng không hư độ, bay thẳng tới, thực lực rất mạnh, chỉ sợ không phải là tồn tại mà bọn chúng có thể chống lại.
Sưu!

Thấy đối phương không có mạnh mẽ xông lên, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra, đi mấy bước tới trước mặt thân ảnh áo trắng.

Đứng ở đây, mặc kệ là cứu người hay là chạy trốn, cũng có thể bạo phát ra tốc độ nhanh nhất.

Đi tới trước mặt nàng lại nhìn càng rõ ràng hơn, là một cô nương tuổi tác giống như hắn, vẻ mặt thản nhiên, hiển nhiên cũng không biết mình đã bị rất nhiều linh thú vây quanh.

- Bản tọa đi ngang qua nơi đây, thấy phong cảnh hợp nơi này lòng người, không muốn tăng thêm giết chóc, các ngươi lui ra đi!

Hai tay chắp ra sau lưng, Trương Huyền nhìn quanh một vòng.

Ngoài miệng nói xong, hắn lặng lẽ truyền âm cho nữ tử kia.

- Qua lát nữa nghĩ biện pháp chạy trốn đi, chung quanh đã tràn ngập linh thú, ta hoài nghi... Bọn chúng có khả năng muốn gây bất lợi cho ngươi!

Nói xong, đồng thời cũng không nghe câu trả lời của đối phương, hắn quay đầu nhìn thoáng qua, chỉ thấy vẻ mặt của nữ tử áo trắng lạnh nhạt nhìn qua, dường như không nghe thấy hắn truyền âm vậy.

- Chẳng lẽ... Nàng không tin?

Hắn nhướng mày.

Đám đại gia hỏa kia đều lặng lẽ không tiếng động vây quanh, hiện tại lại ẩn giấu ở chung quanh. Cho nên có lẽ đối phương tạm thời không tin.

Cũng khó trách, đối phương đang ở đây nghỉ ngơi, đột nhiên xuất hiện một người, còn truyền âm nói có đầy linh thú bao vây. Đổi lại là hắn cũng sẽ nghĩ có phải đối phương bị bệnh tâm thần hay không.

- Sao vậy, lời nói của bản tọa không có tác dụng hay sao?

Biết giờ phút này giải thích quá nhiều thì thân phận cao nhân sẽ bị lộ ra, Trương Huyền nhướng mày, hất ống tay áo lên:

- Còn không lui xuống!

Rống!

Nghe thấy tiếng hét lớn của hắn, quả nhiên linh thú chung quanh có chút e ngại, trong đó có một đầu không nhịn được hô lên một tiếng đến, lộ ra dấu vết ở trong lùm cây.

Một người đã lộ, dường như những linh thú và thợ săn khác cũng biết mình đã bị phát hiện, cho nên cũng không che giấu, cả đám nhao nhao lộ đầu ra.

Rầm rầm!

Hơn ba mươi đầu linh thú cấp bậc Hóa Phàm ngũ trọng, phối hợp với bảy, tám thợ săn cùng cấp bậc, khiến cho người ta có áp lực nồng đậm.

- Hiện tại đã tin rồi đúng không? Vừa rồi khi ta đi ngang qua đây, nhìn thấy có thể bọn chúng sẽ đối phó với ngươi và đầu Tuyết Hồ này...

Chương 1158: Cứu người (2)

Thấy đám gia hỏa này đã lộ ra dấu vết, trên đầu Trương Huyền đổ mồ hôi, tiếp tục truyền âm qua.

Nhìn thấy nhiều linh thú vây quanh như vậy, dường như nữ tử áo trắng cũng rất kinh ngạc, cũng hiểu rõ ý của hắn cho nên nàng khẽ gật đầu.

- Ngươi không cần sợ, ta đã nhìn thấy thì tự nhiên sẽ không cho phép những linh thú này làm chuyện xấu. Yên tâm đi, ta sẽ giúp ngươi đuổi chúng nó đi!

Thấy đối phương đã hiểu, Trương Huyền tiếp tục truyền âm một câu. Khi lần nữa nhìn về phía chung quanh, lông mày nhướng lên.

- Các ngươi muốn bản tọa ra tay thật sao?

Ầm ầm!

Giữa hai hàng lông mày có lực lượng linh hồn phát ra, quét ngang tại chỗ, khiến cho người ta có một loại cảm giác dồi dào và hùng vĩ.

Thực lực của hắn không ra sao cả, thế nhưng nếu nói tới hồn lực, coi như Hóa Phàm bát trọng như Diệp Vấn Thiên cũng kém xa tít tắp!

Lúc này phóng thích hồn lực ra, rất nhiều linh thú và thợ săn lập tức cảm thấy có một đạo uy áp nồng đậm. Quả thực cảm giác được vị trước mắt mình là một tuyệt thế cao nhân.

Lạch cạch!

Một đầu linh thú phi hành cũng không khống chế được thân thể mình nữa mà từ trên không trung rớt xuống.

Vài đầu linh thú trên mặt đất cũng run lẩy bẩy, dường như có chút không chống chọi được.

Nhìn thấy đối phương như vậy, mặc dù Trương Huyền khẩn trương, thế nhưng cũng nhẹ nhàng thở ra.

Xem ra những linh thú này cũng không ngốc, biết cường giả lợi hại.

Rống!

Trong lúc hắn đang cảm giác đối phương sẽ biết sợ, sẽ trực tiếp thối lui thì lại nghe được một tiếng gào thét. Đầu Hùng Lân Hổ mà hắn nhìn thấy đầu tiên lại rít lên một tiếng mãnh liệt.

Ầm ầm!

Nghe thấy tiếng gào thét, đám linh thú trước đó có chút e ngại giống như tỉnh táo tinh thần lại, khi lần nữa nhìn qua, trong mắt lộ ra hung quang.

- Chuyện gì xảy ra?

Rất nhiều linh thú vừa mới rồi còn bị dọa tới mức run rẩy, kết quả sau khi tên này kêu to lại biến thành bộ dáng này, Trương Huyền biến sắc.

Chẳng lẽ... Đầu Hùng Lân Hổ này đã nhận ra bản thân?

Chính là bởi vì nhìn thấy gia hỏa này cho nên hắn mới cùng đi lên. Đối phương đi qua bên người hắn, tất nhiên sẽ biết thực lực của mình. Nhưng mà người trước đó nó nhìn thấy chính là Trương Huyền, mà bây giờ hắn lại ngụy trang thành Dương sư, làm sao có thể nhận ra được cơ chứ?

Rống!

Trong lúc hắn đang nghi ngờ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thì chỉ thấy đầu Hùng Lân Hổ này lần nữa điên cuồng hống một tiếng, móng vuốt thô to chạm đất, lăng không nhảy lên, là người đầu tiên lao tới.
- Nguy rồi!

Hắn tối sầm mặt lại.

Dù là kẻ ngu hơn nữa cũng biết, nhất định hắn đã để lộ một ít thứ.

Xem ra, ở trước mặt võ giả ngụy trang cao nhân còn có thể đi thông được, thế nhưng làm như vậy ở trước mặt linh thú, căn bản không được a!

Loại sinh mạng này, mặc dù không có trí tuệ của nhân loại, thế nhưng lại có khứu giác và con mắt nhạy bén, có lẽ vừa rồi hắn ngụy trang có chút lỗ mãng, bị đối phương nhìn ra chút gì đó.

Cũng có khả năng, hiện tại linh hồn và thân thể của hắn cũng không phải quá phù hợp, không thể giống như trước đây, che dấu khí tức một cách hoàn mỹ.

Không che dấu được khí tức, tự nhiên đối phương cũng rất dễ dàng nhìn ra vị cao nhân như hắn là đóng giả.

- Chỉ có thể động thủ mà thôi...

Biết tên này xông lại chỉ có thể động thủ, cũng không có biện pháp nào khác, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, đi tới trước mặt nữ tử áo trắng, lại kéo bàn tay của nàng rồi nói:

- Chạy mau!

Sưu!

Còn chưa kịp đi thì Hùng Lân Hổ đã đi tới trước mặt, móng vuốt to lớn bỗng nhiên vạch một cái, một đạo sóng khí giống như là lưỡi đao lan tràn ra khoảng cách mấy chục mét, bổ thẳng xuống cánh tay của hắn.

- Đáng giận!

Không nghĩ tới đối phương lại tới nhanh như vậy, khuôn mặt Trương Huyền rất là khó coi.
Thứ mạnh nhất của Hùng Lân Hổ chính là móng vuốt và lực lượng, coi như thân thể hắn đã trải qua Hóa Thanh trì rèn luyện, trở nên cứng cáp hơn. Thế nhưng nếu chính diện ngạnh kháng, chỉ sợ cũng sẽ bị thương.

Buông nữ tử ra, cổ tay rung lên, Băng Vũ kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay. Hắn chỉ vào không trung, nghênh đón công kích.

Hắn đối chiến với vô số người, thế nhưng chưa từng dùng qua vũ khí. Chỉ là tình cảnh bây giờ rất nguy cấp, cho nên cũng không quản được nhiều như vậy.

Soạt!

Trường kiếm lăng không chém ra một đạo kiếm khí, kiếm khí lập tức lan tràn ra khoảng cách mấy chục mét, tạo thành tình cảnh sóng khí va chạm với đối phương.

Ầm ầm!

Một tiếng bạo tạc kịch liệt vang vọng, ở chỗ đó xuất hiện hai đạo vết rách to lớn, tất cả đều sâu chừng bảy, tám mét.

Trương Huyền đứng tại chỗ, không động một chút nào. Mà Hùng Lân Hổ thì lui ra ngoài phía sau, trên người có thêm một đạo dấu vết màu trắng mờ.

Mặc dù Hùng Lân Hổ có lực lượng Hóa Phàm ngũ trọng, lại xông lại, thanh thế kinh người. Thế nhưng so với người có lực lượng vượt qua cấp độ bản thân như Trương Huyền vẫn còn kém một đoạn.

Dù vậy, cũng rất lợi hại.

Đổi lại là Hóa Phàm ngũ trọng khác, chỉ bằng vào một kiếm này của Trương Huyền, chỉ sợ cũng đã bị chém thành hai khúc. Mà nó, chỉ để lại một dấu trắng mờ, lực phòng ngự rất mạnh, có thể nói là kinh khủng.

Hống hống hống!

Thấy hắn một kiếm mặc dù đánh bại Hùng Lân Hổ, thế nhưng còn chưa có cường đại đến mức có thể chém giết chúng thú. Rất nhiều linh thú chung quanh dường như cũng biết đã chân tướng, đồng loạt gầm rú, đồng thời lao đến.

Sưu sưu sưu!

Vài mũi tên cũng bắn qua, phóng thẳng tới mặt.

Chính là những thợ săn kia!

Những người này am hiểu công kích từ xa, bên trong mũi tên mang theo chân khí hùng hậu, còn chưa đến trước mặt đã khiến cho người ta cảm nhận được một loại sát ý lăng lệ.

Con ngươi co rụt lại, da đầu Trương Huyền như nổ tung.

Trên trời có linh thú bay, trên mặt đất có linh thú bò, còn có thứ am hiểu phòng ngự, am hiểu tấn công, thậm chí... Còn có công kích từ xa. Nếu như để cho đám gia hỏa này vây kín, coi như xuất ra phân thân, chỉ sợ cũng khó mà chiến thắng được!

- Trốn!

Bàn tay lắc một cái, mấy đạo kiếm mang bắn ra, chặn mấy mũi tên đang phóng tới, Trương Huyền kéo nữ tử áo trắng một cái, nhảy thẳng vào cái ao trước mắt.

Lúc này, bốn phương tám hướng đều bị vây chặt, chỉ có một con đường sống mà thôi!

Chương 1159: Linh nhục hợp nhất (1)

Dường như nữ tử áo trắng cũng không muốn rời khỏi, chỉ có điều, Trương Huyền biết bây giờ không phải là thời điểm để giải thích, bỗng nhiên hắn vừa dùng lực.

Phù phù!

Hai người đi vào ao nước, Tuyết Hồ trước đó dạo chơi ở trong nước nhìn thấy bọn hắn đi vào cũng bơi tới.

- Đi mau, nếu không ngay cả mạng cũng bị mất!

Chộp Tuyết Hồ vào trong lòng bàn tay, Trương Huyền gấp gáp hô một tiếng. Cái tay còn lại, lôi kéo nữ tử, sau đó tiếp tục bơi đi về chỗ sâu trong đầm nước.

Vừa rồi hắn đã quan sát kỹ, trong rất nhiều linh thú đến đây vây công. Loại am hiểu chiến đấu trong nước, không có mấy đầu, cho nên nếu đi vào nơi này, sẽ an toàn hơn không ít.

Hơn nữa, khi hắn đến cũng đã nhìn qua đầm nước, một đầu nối với một dòng sông rộng, có lẽ có thể mượn cơ hội để chạy trốn!

Sưu sưu!

Vừa tiến vào chỗ sâu trong ao nước thì đã nghe thấy tiếng đung đưa kịch liệt liên tiếp ở phía trên, lập tức nhìn thấy không ít linh thú cũng nhảy theo ở phía sau.

Biết chuyện này không thể chần chờ, Trương Huyền không ngừng chút nào, chân khí trong cơ thể vận chuyển, tăng thêm tốc độ. Dựa theo phương hướng dòng sông trong trí nhớ bơi đi về phía trước.

Trong nước quả nhiên an toàn hơn không ít, vừa mới bắt đầu còn có linh thú đuổi theo. Sau khi bị hắn chặn lại, số lượng linh thú đuổi dần dần bớt đi, bơi gần một canh giờ, không còn một linh thú nào khác đuổi tới, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, Trương Huyền bơi đi về phía mặt nước.

Ấm ức một canh giờ, đối với thực lực bây giờ của hắn cũng không tính là gì. Hắn quay đầu nhìn về phía nữ tử áo trắng mà mình kéo tay thì thấy dường như nàng cũng không có gì trở ngại.

Cũng đúng, có thể khiến cho nhiều linh thú thận trọng vây công như thế, nhất định thực lực sẽ không kém hơn so với mình.

Loại người này, chân khí trong cơ thể hùng hậu, làm sao có thể nín thở một canh giờ cũng không chịu nổi cơ chứ?

Sưu!

Hai người một thú từ trong nước ló đầu ra, nhìn quanh hai bên một vòng, phát hiện ra không có gặp nguy hiểm, lúc này Trương Huyền mới thở phào nhẹ nhõm.

- Hiện tại đã an toàn...

Kéo nữ tử một cái rồi nhún người nhảy đến bên bờ.

Xuôi theo dòng nước một canh giờ, khoảng cách giữa nơi này với thác nước vừa rồi bao xa đã không biết, trong đó đường thủy rắc rối phức tạp, coi như những đầu linh thú kia muốn tìm tới, chỉ sợ cũng rất khó tìm được.

Chỉ là, vẫn phải cẩn thận một chút, đối phương có linh thú phi hành. Nếu như tìm kiếm từ không trung, nhất định sẽ có rất nhiều.

- Trước tiên tìm một nơi làm một ít thức ăn, thuận tiện hong khô quần áo a!

Nhìn thấy hai người một thú đều chật vật tới cực điểm, quần áo kề sát ở trên người, Trương Huyền cười khổ một tiếng. Nữ tử áo trắng biết hắn cứu mình cho nên thái độ cũng hiền lành không ít, nghe thấy hắn nói như vậy, nàng mỉm cười, gật đầu đồng ý.

Thanh Tắc sơn có không ít sơn động do linh thú đào ra, rất là rộng lớn. Sau khi tìm thấy một chỗ ở không có linh thú, hai người lập tức đi vào.

Tìm một ít nhánh cây khô, đốt lửa lên, lúc này hai người mới phát giác ra trên người đã trở nên ấm áp hơn không ít.

Mặc dù tu vi hai người đều không yếu, thế nhưng dù sao cũng đang là mùa đông, xuôi theo dòng nước một canh giờ vẫn cảm thấy lạnh lẽo tận xương như cũ.

- Tại hạ Trương Huyền, không biết cô nương là...

Cầm quần áo ra rồi hong khô, lại lấy chút thịt khô từ bên trong giới chỉ trữ vật rồi đưa qua, Trương Huyền biến trở về dung mạo của mình, lại mỉm cười ôm quyền nói.

Chẳng biết tại sao hắn lại có cảm giác đã sớm quen biết với nữ tử này. Hết sức quen thuộc, nếu không, cũng không có khả năng liều mạng cứu người như vậy.

Nữ tử này lắc đầu, cũng không nói chuyện, mà chỉ mỉm cười, tiếp nhận thịt khô, tiện tay xé ăn một chút, cử chỉ rất là ưu nhã.

- Ngươi... Không biết nói chuyện?

Thấy nàng không nói, chỉ mỉm cười, Trương Huyền sững sờ.

Kể từ lúc quen biết nàng cho đến bây giờ, ngay cả một câu nói nàng cũng chưa nói qua, nhiều nhất chỉ là cười cười, khiến cho người ta có một loại cảm giác thản nhiên như nước.

Nữ tử này lắc đầu.
- Là có bệnh gì hay là... Nếu không ngươi để cho ta trị giúp ngươi một chút a? Ta là một vị y sư rất lợi hại!

Trương Huyền nói.

Có một ít người bởi vì bị thương hoặc là tu luyện công pháp có chút sai sót cho nên sẽ bị câm. Chỉ có điều, chỉ cần tìm đúng phương pháp, hẳn là có thể giải quyết được.

Hắn đã đọc qua không ít thư tịch y đạo, lý giải rất nhiều về y thuật, càng có Thiên Đạo thư viện làm chỗ dựa dẫm, cho nên muốn hỗ trợ chữa khỏi cũng không khó lắm.

Nữ tử áo trắng xua xua tay.

- Ngươi lo lắng ta trị không hết... Hay là không trị?

Thấy nàng xua tay, Trương Huyền nhướng mày.

Nữ hài tiếp tục xua tay, vẻ mặt thản nhiên, nhìn bộ dáng của nàng, giống như đã thành thói quen với loại trạng thái này, cũng không muốn để cho người ta trị liệu.

- Đã không muốn vậy thì... Quên đi!

Thấy đối phương không nguyện ý, Trương Huyền cũng không ép buộc.

Ở cùng một chỗ với nữ tử này, chẳng biết tại sao, trong lòng hắn có cảm giác rất là yên tĩnh. Khiến cho người ta có một loại cảm giác rời xa thế giới huyên náo.

- Ừm?

Yên lặng ngồi đó, đang muốn tìm chút chuyện để nói thì đột nhiên hắn biến sắc, thân thể cứng đờ, không ngừng run rẩy.

- Nguy rồi...

Trương Huyền xiết chặt nắm tay.

Trải qua Địa Tâm hỏa và Hóa Thanh trì rèn luyện, thân thể đã tiến bộ không ít. Thế nhưng muốn thích ứng với linh hồn to lớn vẫn là có tâm mà không có lực. Dựa theo tình huống bình thường, hắn nên tiếp tục tu luyện thân thể, tốt nhất nên ít động tới khí lực.

Ai ngờ vừa nhìn thấy vị nữ tử áo trắng này gặp nguy hiểm thì hắn đã không nhịn được nữa, trực tiếp ra tay. Tình cảnh vừa rồi rất nguy cấp cho nên hắn không có cảm thấy cái gì, giờ phút này thoát khỏi nguy hiểm, hắn lập tức cảm thấy linh hồn đau như như là bị kim châm đau, trước mắt cảm giác mê muội từng đợt.

Dùng đơn vị kiếp trước để cân nhắc, linh hồn hiện tại là 45 yard, thân thể là 42 yard, mặc dù dùng một chút sức lực vẫn có thể xuyên thấu như cũ. Thế nhưng nếu đi đường nhiều sẽ đau đớn kịch liệt, khiến cho người ta khó có thể chịu đựng.

Tình huống hiện tại cũng là như thế.

Cưỡng ép chui vào thân thể, vẫn không có đạt tới tình trạng hài hòa. Nếu không sử dụng lực lượng còn tốt, dùng một chút, chân khí, thân thể, linh hồn sẽ khiến cho người ta có một loại cảm giác thoát ly, khiến cho linh hồn tiếp nhận đau đớn khó có thể chịu đựng.

Chương 1160: Linh nhục hợp nhất (2)

Cứu đối phương, vốn nghĩ sẽ để lại hình ảnh oai hùng trong mắt của nàng, kết quả lại xuất hiện loại tình huống này, Trương Huyền rấ tlaf buồn bực.

- Áp chế!

Tinh thần khẽ động, cưỡng ép áp chế linh hồn, khiến cho nó thích ứng với thân thể. Ai ngờ càng áp chế thì phản phệ lại lợi hại, dường như di chứng trước đó cưỡng ép nhét linh hồn vào thân thể trực tiếp bộc phát vào thời khắc này.

- Ah...

Một tiếng gào thét không thể kiên trì được nữa mà vang lên, linh hồn phun trào từ mi tâm đi ra.

Vẫn là vấn đề trước kia, Vu hồn quá mạnh, thân thể không đủ, coi như trước đó cưỡng ép đặt nó vào thì vẫn không thể dung hợp hoàn mỹ như cũ.

- Hết rồi...

Cảm thấy linh hồn đã ly thể, trong lòng Trương Huyền cảm thấy mát lạnh.

Thả Vu hồn ra quả thực có thể khiến cho hắn không thống khổ như vậy nữa, chỉ là... Vu hồn ly thể, chẳng khác nào đã nói cho đối phương biết, bản thân có thân phận Vu hồn sư... Muốn giải thích, cũng không tiện giải thích.

Mặc dù Vu hồn là một trong các chức nghiệp đặc thù, dù sao cũng đã mất đi truyền thừa không biết bao nhiêu năm. Lại bị Danh sư đường chính thống tiêu diệt, ở trong suy nghĩ của mọi người người, đây là chức nghiệp trung hoà âm lãnh, quỷ quyệt.

Để cho đối phương biết hắn có chức nghiệp quỷ dị như thế... Đoán chừng ân tình vừa rồi hao hết vất vả để cứu người sẽ lập tức biến mất không thấy gì nữa.

Rốt cuộc là chuyện gì chứ, sớm không có chuyện, muộn không có chuyện, lại vào đúng lúc này...

Như vậy sẽ khiến cho đối phương có suy nghĩ gì chứ? Chẳng phải sẽ khiến cho đối phương nghĩ bản thân có mưu đồ hay sao?

Trong lúc hắn đang xoắn xuýt, không biết nên làm như thế nào cho phải thì đột nhiên nhìn thấy nữ tử áo trắng trước mắt đứng dậy, bàn tay nhẹ nhàng vỗ một cái.

Sưu sưu!

Vu hồn mới vừa từ trong cơ thể thoát ra lập tức được ép xuống, một lần nữa trở lại thân thể.

Đồng thời còn có một đạo khí lưu đặc thù chảy qua toàn thân, đau đớn kịch liệt tới cực điểm vừa rồi, trong nháy mắt này đã chậm hạ xuống.

- Cái này...

Con mắt trợn tròn, Trương Huyền không nhịn được sững sờ.

Hắn không có cách nào khống chế được Vu hồn mà đối phương chỉ nhẹ nhàng vỗ thì trong nháy mắt đã được giải quyết, chuyện gì xảy ra vậy?

Chẳng lẽ... Thực lực của vị nữ tử áo trắng này so với Hóa Phàm bát trọng Diệp Vấn Thiên còn cao minh hơn hay sao?
Phải biết rằng, Vu hồn ly thể, xem như Diệp Vấn Thiên cũng không có biện pháp gì. Nếu không, cũng sẽ không ném bản thân ở trên bàn đá, không vội vã xuất thủ cứu giúp.

Trong lúc hắn đang nghi ngờ, còn muốn hỏi một câu thì lập tức cảm thấy mệt mỏi, trước mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh.

Trong hôn mê, dường như hắn cảm thấy linh hồn và thân thể mình lần nữa phù hợp, không có ràng buộc như trước đó nữa...

Không biết qua bao lâu, hắn mới tỉnh táo lại.

- Ồ?

Xoa xoa con mắt, ngồi dậy, quả nhiên đã cảm thấy linh hồn và thân thể không có xung đột như trước đó nữa, thoải mái không thể diễn tả được.

- Nhục thể của ta không trở nên mạnh mẽ, mà linh hồn hình như đã được cái gì đó một lần nữa ngưng luyện lại một phen, trở nên càng thêm tinh thuần. Khi chui vào thân thể, cũng thoải mái hơn rất nhiều!

Ánh mắt hắn sáng lên.

Nhục thể của hắn vẫn còn dáng vẻ như lúc trước. Chỉ có điều, linh hồn đã trở nên càng thêm tinh thuần, mặc dù vẫn là bá chủ gần mười mét, thế nhưng càng thêm mềm dẻo, đi vào nhục thể cũng không có cảm giác khó mà khống chế được như trước đó nữa.

- Thử một chút!

Nhắm mắt lại, linh hồn kiểm tra toàn thân một lần. Hắn lập tức cảm thấy mỗi một khối cơ bắp, mỗi một tế bào đều nằm ở trong khống chế, linh hồn đã có nắm chắc hoàn mỹ đối với thân thể.

Loại cảm giác này, coi như là trước đó cũng chưa từng có.

- Đây là... linh nhục hợp nhất cấp bậc hoàn mỹ? Xiết chặt nắm tay, Trương Huyền hưng phấn tới mức run rẩy.

Hóa Phàm ngũ trọng có thể làm được linh nhục hợp nhấ. Chỉ có điều, cái gọi là hợp nhất này chỉ là giúp khống chế lực lượng càng thêm chính xác, vượt qua người tu luyện đồng cấp mà thôi.

Truyền thuyết, đạt tới cấp độ hoàn mỹ có thể nội thị, quan sát biến hóa của thân thể, tiến hành chữa trị đối với chỗ bị thương.

Đạt tới loại cảnh giới này, tất cả đều rõ ràng, thân thể giống như bạch ngọc vậy, hoàn mỹ không một tì vết. Coi như là Hóa Phàm cửu trọng cũng không thể nào làm được, chỉ có Thánh giả mới có thể như thế... nhưng không ngờ một người tu luyện Vu hồn như hắn lại đạt tới!

- Thế nhưng... Linh nhục đã triệt để dung hợp, không phải Vu hồn sẽ không có cách nào ly thể đó chứ?

Hưng phấn đồng thời Trương Huyền cũng đột nhiên sững sờ.

Loại linh nhục dung hợp hoàn mỹ này là chuyện mà võ giả mới có thể làm được, Vu Hồn sư thì hắn chưa từng nghe nói qua... Chẳng lẽ, trong khoảng thời gian hắn hôn mê, hồn phách và thân thể đã triệt để dung hợp, dẫn đến năng lực Vu hồn biến mất?

Nếu thực sự là như thế, coi như có thể triệt để khống chế thân thể và linh hồn thì cũng không có gì để hắn cao hứng.

Thủ đoạn Vu hồn, coi như ở bên trong rất nhiều chức nghiệp Thượng Cổ cũng có địa vị khá cao, có ưu thế mà những nghề nghiệp khác khó mà chống lại được. Cũng giống như trước đó hấp thu linh khí trong Hóa Thanh trì vậy, bất kỳ nghề nghiệp nào khác đều không thể nào làm được.

Vội vàng điều động công pháp Vu hồn, thử nghiệm một chút. Hắn lập tức phát hiện ra linh hồn vẫn có thể rời khỏi thân thể, tùy ý đi lại như cũ.

Lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Linh hồn quay về thân thể, hắn đứng dậy rồi, nhìn quanh một vòng, sau đó nhướng mày.

Chỉ thấy trong sơn động, yên tĩnh dị thường, lửa đã sớm bị dập tắt, chung quanh ngay cả một bóng người cũng không thấy, vị nữ tử áo trắng trước đó cứu hắn đã mất đi tung tích.

- Cô nương?

Không nhịn được hô một tiếng, lúc hắn đang muốn đi ra ngoài tìm thì chỉ thấy ở trên vách đá cách đó không xa có một đám chữ viết xinh đẹp xuất hiện ở trước mắt.

- Ngươi cứu ta một lần, ta cứu ngươi một lần, song phương không thiếu nợ nhau, núi cao sông dài, sau này còn gặp lại!

- Sau này còn gặp lại?

Trương Huyền ngẩn ngơ:

- Đi rồi sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau