THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1151 - Chương 1155

Chương 1151: Dương sư lại xuất hiện (1)

- Cái này?

Vệ sư, Diệp Vấn Thiên ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, giống như là gặp quỷ vậy.

Toàn thân Ngô hội trưởng thì run run, giống như bị người ta nắm cổ, con mắt trợn trừng đến mức sắp lồi ra:

- Là... Là điểm giao hội! Hắn ném... Giày tới điểm giao hội, hóa giải xung đột do ba cỗ lực lượng ngạng kháng mà tạo thành...

Thanh Tắc sơn, Long Lân hà à địa mạch, ba điểm thăng bằng, có thể nói căn bản khó mà tìm ra được. Thế nhưng một khi tìm ra, muốn cho nó duy trì cân bằng, vẫn là chuyện rất dễ dàng.

Chỉ là... Hắn đã từng nghĩ tới trận bàn, trận kỳ và đủ loại bảo vật lợi hại. Thế nhưng chỉ một cái giày đã có thể phá giải tình thế nguy hiểm như thế... Người này cũng quá mạnh a!

Đây rốt cuộc là thủ đoạn và năng lực gì cơ chứ?

Rốt cuộc tên này là ai?

Trong lúc đang kinh ngạc, không biết nên nói như thế nào thì chỉ thấy Hồng sư và La Tuyền đang ở cách đó không xa, bờ môi run lên, trực tiếp quỳ rạp xuống đất.

- Vãn bối Hồng Thiển (La Tuyền), bái kiến Dương sư!

Bóng người ở trên không trung vừa mới xuất hiện thì hai người đã nhận ra được, không phải là người khác mà chính là người đêm hôm đó đại triển thần uy. Chính là tuyệt thế cao nhân khiến cho hơn mười thế lực liên minh thất bại tan tác trở về... Dương Huyền!

Vốn bọn họ cho rằng lần này ẽ khó may mắn thoát khỏi, sẽ phải chết không thể nghi ngờ. Thế nhưng dù thế nào cũng không nghĩ tới, trong thời điểm mấu chốt nhất Dương sư lại xuất hiện, một lần hành động giải quyết khốn khó.

Lúc này Dương Huyền thân trên không trung, ngự phong mà đứng, khiến cho người ta có một loại cảm giác yên tĩnh, nhìn không thấu.

- Hắn là...

Đám người Diệp Vấn Thiên, Vệ sư quay đầu lại.

Mắt thấy tai nạn sắp tới, kết quả bên dưới ao nước lại xuấ thiện một bóng người, một cái giày đã hóa giải tình thế nguy hiểm. Trong lúc đang cảm thấy kỳ quái thì đã thấy đám người Hồng Thiển tôn trọng đối phương như thế. Cho nên toàn bộ mọi người cũng không nhịn được nhìn lại.

Tình huống mà ai trong bọn hắn cũng không giải quyết được mà đối phương lại có thể nhẹ nhõm giải quyết, cho dù người có ngu hơn nữa cũng biết người này không đơn giản.

- Vị này là... lão sư của Trương Huyền, Dương sư! Là người mà Mạc đường chủ Danh sư đường của Hồng Viễn đế quốc nhìn thấy cũng phải tôn xưng một tiếng... Tiền bối!

Hồng sư nuốt ngụm nước bọt nói.

Mặc dù đây không phải lần đầu tiên nhìn thấy vị Dương sư này, thế nhưng áp lực mà đối phương tạo ra cho hắn vẫn cường đại như vậy!

Nhất là phương diện linh hồn, giống như đối mặt với một ngọn núi lớn bất khả kháng vậy, khiến cho người ta không thể sinh ra nổi ý niệm phản kháng mảy may nào.

- Mạc đường chủ phải gọi là... Tiền bối? - Lão sư của Trương sư?

Con ngươi đám người Vệ sư, Diệp Vấn Thiên, Ngô hội trưởng co rụt lại, khóe miệng đồng thời giật giật.

Mạc đường chủ là Danh sư lục tinh đỉnh phong, là siêu cấp cường giả chân chính đạt tới Thánh cấp!

Loại người này mà cũng phải gọi một tiếng tiền bối, vị này... Phải mạnh bao nhiêu cơ chứ?

Thi thể Trương sư mới vừa bị bọn hắn bỏ qua, đã biến mất không còn sót lại một chút cặn bã nào. Lúc này lão sư người ta lại đến... Chuyện này nên làm như thế nào đây?

Sớm biết đối phương có một lão sư dữ dằn như thế, coi như phải chịu nguy hiểm khiến cho tất cả đều chết ở chỗ này thì cũng phải trông chừng, không để cho thi thể mất tích ah!

- Diệp Vấn Thiên (Ngô tôn, Vệ Giang) Huyễn Vũ đế quốc bái kiến Dương sư!

Càng nghĩ càng khẩn trương, ba người vội vàng khom người.

- Nếu như đồ nhi Trương Huyền của ta có gì sai sót thì có thể chỉ trích và trách mắng! Ném hắn xuống rồi mặc kệ,tùy ý để hắn vào ao nước, có phải cá ngươi cảm thấy... Phía sau hắn không có ai hay không?

Hai tay chắp ra sau lưng, Dương sư lạnh lùng nhìn qua mọi người.

- Chúng ta không dám...

Thấy đối phương thật sự vì chuyện này mà đến, toàn bộ mấy người giật nảy mình, đồng thời cũng rất là oan ức.
Chúng ta thực sự muốn cứu học sinh ngươi a, thế nhưng trong lúc nhất thời không nhìn thấy, mà bản thân tên này bò vào ao nước, tình huống lúc ấy rất phức tạp, thực sự không có cách nào ah...

- Không dám là tốt rồi!

Hừ một tiếng, Dương sư không tiếp tục để ý mọi người mà bàn tay chộp một trảo xuống phía dưới, một bóng người hôn mê từ trong ao chậm rãi nổi lên trên.

Chính là Trương Huyền!

Vị Dương sư này khẽ vươn tay đã tìm được Trương Huyền rơi vào trong ao nước, không biết đang nằm ở chỗ nào!

- Lăng không bắt lấy, không nhìn ra một chút lực lượng ba động mảy may nào?

- Đây chỉ sợ ngay cả Thánh giả nhất trọng... Cũng không làm được a!

Diệp Vấn Thiên, Vệ sư nhìn nhau, đồng thời nuốt một ngụm nước bọt, thân thể run lên.

Động tác mới vừa rồi thoạt nhìn rất đơn giản, nhưng thân là cường giả Hóa Phàm bát trọng đỉnh phong, bọn họ lại biết độ khó bên trong như thế nào!

Lăng không bắt lấy, bọn hắn cũng có thể làm được một chút. Thế nhưng khoảng cách cách nhau lớn tới mấy chục mét, từ bên trong Hóa Thanh trì hỗn tìm được một người, đồng thời còn khiến cho người ta không cảm thấy được một chút lực lượng ba động mảy may nào... Chuyện này cũng không phải là chuyện mà người bình thường có thể làm được.

Chỉ bằng chiêu này đã chứng minh khống chế lực lượng tuyệt đối, xem như Mạc Cao Viễn Mạc sư của Hồng Viễn đế quốc cũng chưa hẳn đã có thể hoàn thành!

Cao thủ!

Tuyệt đối là cao thủ!

Diệp Vấn Thiên, Vệ sư, Ngô hội trưởng nhìn nhau, thân thể đều xiết chặt.

Có một chút Danh sư rất bao che khuyết điểm, bắt nạt học sinh của hắn chẳng khác nào là đánh vào mặt đối phương, đối phương sẽ nổi giận xử trí... Mặc dù bọn hắn đều có địa vị cực cao ở Huyễn Vũ đế quốc, thế nhưng so sánh với người ở trên không trung này, cái gì cũng không tính!

- Là ta không có chiếu cố tốt Trương sư, mong... Dương sư trách phạt!

Cắn răng Diệp Vấn Thiên một cái, tiến về phía trước một bước.

Hóa Thanh trì là thứ mà Huyễn Vũ đế quốc hoàng thất khống chế. Đối phương cũng là người mà bản thân mời mời tới. Nếu như thực sự có chuyện gì không hay xảy ra, tất nhiên sẽ không được quan hệ với hắn thoát.

- Trách phạt? Nếu như ta muốn trách phạt thì ngươi cảm thấy bây giờ ngươi còn có thể đứng đó nói chuyện với ta được nữa không?

Dương sư lạnh hừ một tiếng.

Chương 1152: Dương sư lại xuất hiện (2)

Cổ tay vẫn ở sau lưng khẽ đảo, Trương Huyền đang hôn mê dừng lại ở trên không trung, lẳng lặng lơ lửng ở cách chỗ hắn không xa.

Nhìn thấy chiêu này, mọi người càng sợ hãi đến mức mặt không còn chút máu.

Không dùng bàn tay tiếp xúc, chỉ bằng vào lực lượng tán dật trong cơ thể đã khiến cho một người phi hành lơ lửng ở bên cạnh, cái này... Thủ đoạn quả thực quá nghịch thiên!

- Hóa Thanh trì, tập hợp lực lượng Thanh Tắc sơn, Long Lân hà, địa mạch mà thành. Nếu không khống chế được sẽ rất dễ tạo thành cảnh sinh linh đồ thán, thân là Danh sư, ta cũng không nguyện ý nhìn thấy, cho nên tiện tay giải quyết giúp các ngươi một chút!

Nhìn Trương Huyền một chút, dường như phát hiện ra không có gì đáng ngại, vẻ mặt Dương sư khôi phục một chút, sau đó hất ống tay áo lên:

- Chỉ là qua lần này, nguyên khí của Hóa Thanh trì tổn hao nhiều, tỏng vòng năm mươi năm mới có thể khôi phục, thế nhưng... Sau khi ba cỗ lực lượng cân bằng, về sau không cần Trì Nhãn, cũng có thể tu luyện, hơn nữa cũng không cần phải chịu giới hạn mười năm nữa!

- Không cần Trì Nhãn và giới hạn mười năm?

Nghe thấy năm mươi năm mới có thể khôi phục, Diệp Vấn Thiên có chút thất vọng. Thế nhưng sau khi nghe thấy câu không cần Trì Nhãn cũng có thể tu luyện, không phải chịu giới hạn mười năm, ánh mắt hắn sáng lên, thiếu chút nữa đã hưng phấn nhảy dựng lên.

Mặc dù Hóa Thanh trì có trợ giúp rất lớn đối với người tu luyện, thế nhưng lực lượng trong đó thực sự quá mức cuồng bạo, chỉ có thể đợi Trì Nhãn xuất hiện thì mới có thể tu luyện, hơn nữa mười năm cũng chỉ có ba ngày.

Một khi không có những giới hạn này, ao nước lớn như thế đủ để cho mấy trăm người đồng thời tu luyện, hơn nữa còn có thể liên tục không ngừng... Có thể đoán ra được, sau năm mươi năm, cao thủ của Huyễn Vũ đế quốc sẽ càng ngày càng nhiều, chắc chắn sẽ trổ hết tài năng trong các đế quốc nhị đẳng!

Mặc dù muốn vượt qua đế quốc nhất đẳng còn xa xa không đạt tới, thế nhưng tuyệt đối có thể làm cho cả quốc gia càng ngày càng hưng thịnh!

- Đa tạ Dương sư!

Trực tiếp quỳ rạp xuống đất, Diệp Vấn Thiên thật tâm thật ý cảm kích đối phương.

Trước đó nhìn thấy Hóa Thanh trì xảy ra biến cố, hắn còn tưởng rằng Huyễn Vũ đế quốc sẽ diệt vong trong tay hắn. Hắn sẽ trở thành một tên hoàng đế tội đồ, thế nhưng dù có nằm mơ cũng không nghĩ tới, lão sư Trương sư không đành lòng sinh linh đồ thán mà ra tay. Không chỉ giải quyết vấn đề, mà còn... Khiến cho Hóa Thanh trì không có ràng buộc trước kia nữa!

Có thể nói, lần này, không chỉ cứu vớt toàn bộ Huyễn Vũ đế quốc mà còn làm cho hắn có tiềm lực tiến lên đỉnh phong trong các đế quốc nhị đẳng!

Ân và tái tạo!

Thấy hắn quỳ xuống, Dương sư tùy ý khoát tay áo, không nói thêm gì nữa mà bàn chân đạp mạnh, chân đạp hư không, từng bước một đi đến nơi xa. Mà Trương sư lơ lửng bên cạnh hắn cũng theo sát ở phía sau, như là phi hành vậy.

Lập tức biến mất trong tầm mắt.

- Mang theo một người phi hành...

Thấy hai người đã biến mất, tất cả mọi người nuốt miệng một miếng nước bọt.

Vừa rồi đám người Hồng sư và Diệp Vấn Thiên nói chuyện cũng có không ít người không nghe thấy. Cũng không biết vị Dương sư này đáng sợ thế nào. Nhưng sau khi tận mắt thấy, ném một cái giày đã có thể giải quyết Hóa Thanh trì bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung. Lại còn mang theo một người phi hành rời đi, trong lòng mọi người khiếp sợ tới tột đỉnh.

Cho dù người có ngu ngốc hơn nữa thì giờ phút này cũng biết vị Dương sư này là tồn tại đáng sợ đến bực nào! Hóa Phàm bát trọng Đạp Hư cảnh, mặc dù có thể chân đạp hư không, phi hành trong giây lát thì cũng chỉ là thẳng từ trên xuống dưới, mạnh hơn nhiều so với nhảy vọt lên trên mà thôi.

Chỉ có chân chính đạt tới Thánh giả, tới nhất trọng Trục Không cảnh thì mới có thể phi hành.

Dù vậy, cũng chỉ là bản thân bay lượn ở trên bầu trời mà thôi, giống như trước mắt vị này, mang theo một người mà còn có thể muốn đi thì đi... Thực sự mạnh mẽ tới mức nào, khó có thể tưởng tượng ra được!

- Trương sư... Lại có lão sư cường đại như vậy sao?

Hình Viễn nuốt một ngụm nước bọt.

Trước đó hắn từng nghĩ, nếu thực sự không được thì tìm cơ hội để giáo huấn tiểu tử này một chút. Để hắn đừng đi tìm Phi nhi công chúa gây phiền phức, bây giờ mới biết, ý nghĩ này ngu xuẩn tới cỡ nào.

May mắn mà trước đó hắn không nhúc nhích, nếu không, đừng nói là hắn, xem như cả gia tộc bọn hắn cũng không đủ để người ta đập một cái!

Chênh lệch thực sự quá lớn!

Lão tổ lợi hại nhất của bọn hắn, mặc dù cũng có thể phi hành, thế nhưng nếu nói mang một người muốn đi thì đi thì cũng không làm được.

- Về sau, đối với Trương sư... Phải kết giao thật tốt!

Trong lòng âm thầm hạ quyết định.

- Lão sư của Trương sư...
Ngọc Phi Nhi công chúa cũng mở to hai mắt ra nhìn.

Khó trách Trương Huyền này cổ quái như vậy, chỉ là Danh sư tứ tinh đã có thể làm cho nàng khi thắng khi bại, hóa ra là có lão sư cường đại như thế!

Có người lợi hại như vậy bồi dưỡng, coi như nàng là thiên chi kiêu nữ thì cũng không phải là đối thủ...

- A! Coi như sư môn ngươi mạnh mẽ thì ta cũng không có khả năng làm tỳ nữ của ngươi được! Ta còn muốn đánh cược với ngươi...

Cắn răng, hai nắm tay nhỏ nhắn xiết chặt.

Đối phương có sư môn cường đại thì thế nào chứ? Ngọc Phi Nhi nàng cũng là kim chi ngọc diệp, ngoan ngoãn làm tỳ nữ đối phương sao?

Nằm mơ!

Một có cơ hội, nàng vẫn muốn đánh cược thắng đối phương, tranh thủ để chuộc thân...

Chỉ là, dường như lần này mình lại thua, lại phải đền thêm một vạn linh thạch, cảm giác... quá đau lòng!

- Quá tốt rồi...

Thấy Dương sư đích thân tới, cũng cứu Trương sư đi.

Hồng sư, La Tuyền cũng đều thở ra một hơi.

Lạc Thất Thất cũng bừng tỉnh đại ngộ.

Trước đó nàng một mực kỳ quái, vì sao vị Trương sư này lại có luyện đan thuật cao minh như thế. Hóa ra có sư môn cường đại như thế, luyện đan lợi hại cũng là chuyện dễ hiểu.

- Mặc dù nguy cơ của Hóa Thanh trì đã được giải trừ, nhưng... Tình huống hiện tại cũng không thể tiếp tục tu luyện được nữa!

Đưa tiễn Dương sư vô địch, Diệp Vấn Thiên nhìn về phía đám người Lạc Thất Thất, Phi nhi công chúa, rất là áy náy.

Mời bọn họ chạy tới tu luyện, chủ ý là lấy lòng, kết quả lại xém chút đã chết, quả thực là ngại ngùng.

- Đúng vậy a!

Mọi người khẽ gật đầu, lại quay đầu nhìn về phía Hóa Thanh trì giống như là phế tích, khóe miệng mỗi một người đều co giật, đồng thời trong lòng nghi hoặc.

Thứ đồ chơi này không phải luôn luôn rất ổn định hay sao? Làm sao lại đột nhiên... nổ vậy?

Chương 1153: Thanh Tắc sơn (1)

Mọi người buồn bực không dứt, mà Dương sư khiến cho bọn hắn kính nể không thôi, mới vừa bay ra khỏi tầm mắt thì thân thể đã mềm nhũn. Sưu một cái đã từ không trung rơi xuống dưới.

Phanh!

Ngay sau đó một tiếng rên rỉ thống khổ vang vọng, Dương sư khí độ bất phàm, dung mạo chậm rãi thay đổi, trở thành bộ dạng Trương Huyền.

- Ngươi không biết phụ một tay sao? Lại trơ mắt nhìn ta từ trên không trung ngã xuống?

Che cái đầu bị ngã làm cho choáng váng, lại nhìn về phía phân thân ở bên cạnh, Trương Huyền tức giận đến mức sắp thổ huyết.

Dương sư này tự nhiên là hắn ngụy trang, còn vị “Trương Huyền” kia thì là phân thân.

Vừa rồi ở trong đáy Hóa Thanh trì, hắn lợi dụng chân khí của mọi người và Địa Tâm hỏa, thành công khiến cho thân thể tăng cường không ít, rốt cục cũng để cho hồn phách lớn gần mười mét chui vào.

Vừa mới làm xong tất cả thì lại phát hiện ra Hóa Thanh trì không thể kiên trì được nữa, bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo tạc.

Vì giữ mạng, hắn lập tức để thư viện dò xét một cái. Lúc này hắn mới hiểu được, là hắn và phân thân hấp thu hết linh khí trong nước hồ, dẫn đến ba cỗ lực lượng mất đi cân bằng. Vì vậy mới náo động tạo ra động tĩnh lớn như vậy.

Biết được những điểm này, hắn lập tức cảm thấy ngại ngùng.

Người ta hảo tâm để hắn tới tu luyện, kết quả hắn vừa đến lại khiến cho ao nước bạo tạc...

Quả thực không đủ phúc hậu.

Nhưng nói thật, quả thực không phải hắn cố ý!

Muốn trách thì trách... Phân thân, nếu không phải mặt hàng này không biết tốt xấu liều mạng hấp thu thì làm sao có thể dẫn đến linh khí khô kiệt, cân bằng bị đánh vỡ cơ chứ?

Chỉ là bây giờ nói những chuyện này cũng là vô ích, nếu như chạy ra giải thích, sợ rằng sẽ khiến cho Diệp Vấn Thiên tức giận, dùng một bàn tay chụp chết hắn.

Không có cách nào khác cho nên hắn mới để “Dương sư” lần nữa đi ra.

Vị “Đại năng” này tự mình xuất hiện, đồng thời còn giúp đối phương giải quyết hết tai hoạ ngầm, cũng coi như đền bù việc làm hỏng Hóa Thanh trì của đối phương.

Vì muốn làm cho mọi chuyện trở nên càng ngưu bức và thật một chút. Hắn còn làm cho phân thân ngụy trang thành bản thân, giả dạng vẫn còn hôn mê như cũ.

Cứ như vậy, khi trở về cũng thuận tiện giải thích, hoàn toàn có thể trốn tránh sạch sẽ. Cứ nói lão sư cứu hắn, đối với những chuyện khác hoàn toàn không biết gì cả.

Chắc hẳn mọi người đã tận mắt nhìn thấy,cho nên cũng sẽ không tiếp tục truy cứu nữa.

Hắn phi hành chính là vì dùng Hồng Trần Đạp Thiên bộ, chân khí hao hết sẽ từ trên không trung ngã xuống. Mà phân thân thì không giống, lực lượng chủ đạo là Vu hồn, lại thêm Cửu Thiên Liên Thai thuộc về thần vật, cho nên bản thân đã có thể bay.

Bởi vậy, hai người hợp tác với nhau, ngay cả loại Danh sư ngũ tinh đỉnh phong như Vệ sư cũng không nhìn ra được sơ hở.
Mới vừa bay đến nơi đây, tiêu hao chân khí không sai biệt lắm, lại thêm linh hồn cùng thân thể đều mới vừa đột phá, không thể thích ứng, mắt tối sầm lại, trực tiếp rớt xuống!

Vốn hắn cho rằng phân thân ở bên cạnh, bất kể nói thế nào cũng sẽ phụ một tay. Giúp hắn bình yên rơi xuống đất, kết quả, mặt hàng này lại không nhúc nhích,tùy ý quẳng hắn xuống đất...

Khiến cho hắn tức giận tới mức sắp nổ phổi!

Mặc dù độ cao không phải quá cao, dùng lấy cường độ thân thể hiện tại của hắn cũng không quá nghiêm trọng, thế nhưng... Làm một cỗ phân thân, mà lại không phân ưu thay bản tôn, quả thực quá chơi người a!

Ngươi có ý gì đây!

Ngươi phải nhớ kỹ, ngươi chính là phân thân, khi bản tôn có khó khăn thì phải chủ động tiến lên...

Đang định giáo dục tư tưởng thật tốt cho tên này, cho hắn biết phân chia chủ thứ thì chỉ thấy mặt hàng này chậm rãi nhắm mắt lại... Vẻ mặt giống như muốn nói tự ngươi ngu xuẩn, không liên quan gì tới ta vậy.

- ...

Trương Huyền thổ huyết.

Nói ngươi không thể “Trơ mắt” nhìn ta ngã xuống thì ngươi lại nhắm mắt lại, sao ta lại tạo ra mặt hàng như ngươi vậy chứ?

Phân thân của người khác đều cực kỳ hung mãnh, nhìn thấy bản tôn bị thương thì lập tức xông lại ra mặt. Mà cái tên này thì tốt,tùy ý để cho bản tôn rơi nửa chết nửa sống...

Quả thực chính là một tên lừa gạt.

- Xem một chút xem thực lực tăng lên bao nhiêu rồi lại nói! Lười tiếp tục tức giận với tên này, Trương Huyền nhìn qua.

Dưới Địa Tâm hỏa và linh khí tì trùng kích vào, thân thể hắn đã có tiến bộ cực lớn, mỗi một tế bào đều cứng rắn mềm dẻo, giống như là sắt thép.

Cổ tay khẽ đảo, một quyền nện về phía trước.

Ầm ầm!

Một gốc đại thụ cách đó mười mấy mét lắc lư một cái, lập tức xuất hiện một lỗ thủng lớn chừng nắm tay, tựa như đao cắt.

- Chỉ bằng vào thân thể đã mạnh như vậy sao?

Ánh mắt hắn lập tức sáng lên.

Một quyền này, hắn không dùng hồn lực, cũng không dùng chân khí, chỉ dựa vào nhục thể tiện tay đánh ra là bởi vì muốn nhìn một chút xem rốt cuộc có lực lượng lớn bao nhiêu. Thế nhưng không nghĩ tới chỉ bằng quyền khi cũng đã tạo ra một lỗ thủng trên gốc đại thụ ngay cả ba người cũng khó mà ôm hết được đang ở cách đó mười mấy mét!

Sức công kích như thế này, ngưng tụ như thế, chỉ sợ ngay cả cường giả Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh, cũng khó mà làm được!

- Chỉ bằng vào thân thể... 200 vạn đỉnh!

Xiết chặt nắm tay, hai mắt Trương Huyền sáng rực lên.

Vừa rồi hắn đã thử nghiệm lực lượng của thân thể, thế mà lại giống như chân khí, cũng đạt tới 200 vạn đỉnh.

Nói cách khác, coi như không dùng chân khí và hồn lực, chỉ bằng vào cơ bắp thì cũng có thể đánh nổ cường giả Hợp Linh cảnh sơ kỳ.

Đáng sợ!

- Hồn lực thì sao chứ?

Nhìn tình trạng thân thể xong, tinh thần khẽ động, hồn lực thôi động, bàn tay duỗi ra về phía trước.

Ầm ầm!

Một đỉnh núi nhỏ cách đó mấy chục mét bên ngoài, nổ thành tro bụi.

- Mặc dù vẫn là Hợp Linh cảnh đỉnh phong, lực lượng320 vạn đỉnh, thế nhưng khí lực càng thêm kéo dài, có thể nói, vô cùng vô tận...

Hai mắt hắn lần nữa sáng lên.

Chương 1154: Thanh Tắc sơn (2)

Mặc dù kích cỡ hồn thể từ không sai biệt lắm với thân thể, cũng là một mét tám tăng trưởng tới gần mười mét. Thế nhưng cường độ lực lượng đồng thời cũng không có gia tăng, vẫn là 320 vạn đỉnh như cũ.

Thế nhưng, sức chịu đựng thì lại không giống nữa.

Thật giống như một người bình thường dùng hết lực lượng, có thể giơ vật nặng hai trăm cân lên vậy. Thế nhưng cử động một lần đã là cực hạn, lần thứ hai, cần phải nghỉ ngơi một lúc mới có thể làm tiếp được.

Trước đó có thể bộc phát ra 320 vạn đỉnh cũng chỉ là cực hạn, nói đúng ra, sức tấn công mạnh nhất sẽ lớn như thế. Công kích bình thường không thể nào mỗi một quyền đều có thể đạt tới mức độ đó được.

Mà lúc này, hồn thể kéo dài đến mười mét, mỗi một lần đều có đánh ra lực lượng 320 vạn đỉnh, tựa như động cơ vĩnh cửu, không biết mệt mỏi!

Như vậy sẽ rất đáng sợ, mỗi một quyền đều đạt otiws 320 vạn đỉnh, mặc dù không phải rất cường đại. Thế nhưng nếu luôn duy trì như vậy, ngay cả Kiều Thiên cảnh sơ kỳ, chỉ sợ cũng có thể bị đánh chết.

- Thân thể 200 vạn đỉnh, chân khí 200 vạn đỉnh, hồn lực 320 vạn đỉnh, cộng lại đã vượt qua bảy trăm vạn đỉnh, Hóa Phàm lục trọng Kiều Thiên cảnh đỉnh phong, cũng có thể chiến một trận!

Hít sâu một hơi, Trương Huyền cảm thấy thân thể tràn ngập chiến ý hừng hực, như là kim cương bất bại.

Chỉ là Trọc Thanh cảnh đỉnh phong đã nắm giữ lực lượng mà ngay cả Kiều Thiên cảnh đỉnh phong cũng không thể sánh ngang. Đổi lại là ai, chỉ sợ cũng sẽ sinh ra suy nghĩ như vậy. (Kiều Thiên cảnh đỉnh phong nắm giữ lực lượng 640 vạn đỉnh)

- Đến đây, chúng ta đấu một quyền!

Khẽ cười một tiếng, Trương Huyền nhìn về phía phân thân đang ở cách đó không xa.

Lần trước bởi vì thân thể không được cho nên bị đối phương dùng một quyền đánh bay, thiếu chút nữa đã thổ huyết. Hiện tại tinh khí thần bao gồm cả hồn lực đều có đột phá mới, đối phương muốn chiến thắng chỉ sợ cũng không dễ dàng như vậy!

Có lẽ, còn có thể đả thương, cho phân thân một chút giáo huấn, để cho mặt hàng này rõ ràng phân chia chủ thứ!

- Ừm!

Phân thân xoay đầu lại, duỗi ra một quyền.

Nhướng mày, ba cỗ lực lượng thể, hồn, khí của Trương Huyền ngưng lại rồi tập hợp một chỗ, trong chốc lát, lực lượng toàn thân đã đạt tới đỉnh phong nhất.

Giờ phút này hắn cảm giác coi như là cường giả Hóa Phàm thất trọng sơ kỳ ở đây thì hắn cũng có thể dùng một quyền đấm chết!

Oanh!

Hai quyền va chạm.

- Ngươi...

Kêu thảm một tiếng, phân thân đứng bất động tại chỗ, Trương Huyền thì bay thẳng về phía sau, sống lưng liên tục đụng gãy mười mấy gốc đại thụ bay ra xa hơn mấy trăm mét. Lúc này mới dừng lại, lại phun ra từng ngụm máu tươi.

Em gái ngươi ah!
Có cần phải ác như vậy hay không?

Vốn hắn cho rằng lần này mình có tiến bộ lớn như thế, muón giáo huấn đối phương sẽ dễ như trở bàn tay. Thế nhưng dù có nằm mơ cũng không nghĩ tới, chênh lệch hình như lại càng lớn hơn...

Hắn đã dùng hết toàn lực để đánh đối phương, kết quả ngay cả lông tơ của người ta cũng không có tổn thương mà hắn lại thiếu chút mất mạng...

Không nên chơi người như thế chứ? Rốt cuộc ngươi là phân thân, hay ta là phân thân vậy?

Giãy dụa rồi đứng dậy, vẻ mặt Trương Huyền rất là u oán.

- Nhục thể của ngươi còn chưa đủ mạnh, không có cách nào hoàn toàn phát huy ra toàn bộ lực lượng của linh hồn!

Trong lúc hắn đang cảm thấy khó chịu, chỉ thấy phân thân đã đi tới, hai tay chắp ra sau lưng, trên mặt mang theo vẻ uy nghiêm không cho khiêu khích:

- Muốn vượt qua ta, còn cần ma luyện nhiều hơn. Đương nhiên, nếu như bái ta làm thầy, ta có thể dạy ngươi...

- Cút...

Trước mắt tối sầm lại, Trương Huyền đạp ra một cước, trực tiếp thu tên này vào giới chỉ.

Một phân thân, không ngờ lại trang bức muốn làm lão sư của bản tôn, cũng không có phân thân nào như thế!

Nếu ngươi có thể như vậy, sao không lên trời đi?

- Mặc dù tên này rất đáng giận, thế nhưng nói cũng không sai! Thu phân thân lại, lông mày Trương Huyền lần nữa nhíu lại.

Phân thân là một bản thân khác, mặc dù có đôi khi nói chuyện không đáng tin cậy, làm việc không theo khuôn sáo. Thế nhưng trên thực tế vừa rồi nói thân thể hắn không đủ cường đại, không có cách nào phát huy ra toàn bộ hồn lực, chuyện này cũng là thật.

Trải qua Địa Tâm hỏa và linh trì trợ giúp, thân thể có rất tiến bộ rất nhanh. Thế nhưng thời gian rèn luyện quá ngắn, chỉ khiến cho linh hồn khổng lồ, có thể chui vào mà thôi.

Muốn hoàn toàn thích ứng, phát huy ra toàn bộ lực lượng, rõ ràng vẫn còn không đủ.

- Linh hồn không xứng đôi với thân thể, sẽ không khống chế được lực lượng chính xác như vừa rồi…

Linh hồn quá mạnh, thân thể không đủ, coi như cả hai hợp nhất, nếu muốn nắm giữ lực lượng giống như trước đây. Như vậy trong thời gian ngắn rất khó có thể làm được.

Rất giống như người lớn chiếm cứ thân thể trẻ con vậy, rất dễ dàng xuất hiện cục diện có lòng mà lực chưa đủ, thậm chí đối với khí lực của bản thân cũng không có cách nào triệt để khống chế được.

Tình huống của hắn hiện tại chính là loại này, thân thể có được linh hồn to lớn như vậy. Thế nhưng nếu so sánh qua vẫn hơi có vẻ yếu kém, khống chế đối với thân thể cũng không có chính xác như trước đó.

Lúc trước ở trong nhà Lục Trầm đại sư, khi hắn mới vừa tu luyện Thiên Đạo kim thân cũng đã xuất hiện qua tình huống tương tự.

Khi đó rõ ràng là cảm giác không dùng lực, thế nhưng trên thực tế lực lượng dùng lại rất lớn.

Lần này, lại có chút không có quy luật, có đôi khi hắn cảm thấy dùng sức rất lớn, thế nhưng trên thực tế lại rất nhỏ. Có đôi khi cảm thấy rất nhỏ, trên thực tế lại rất lớn.

- Để xem... Còn cần tiếp tục gia tăng lực lượng thân thể nữa hay không!

Hai tay hắn xoa xoa mi tâm.

Trước đó hắn vội vàng rèn luyện nhục thể, rất rõ ràng còn chưa đủ. Cho nên nhất định phải nhanh nghĩ biện pháp lần nữa gia tăng lực lượng thân thể, nếu không. Lúc thì lực lượng lớn, lúc thì lực lượng nhỏ, không cẩn thận người khác còn cho là ngươi bị bệnh tâm thần.

- Không được thì đi về hỏi Diệp Vấn Thiên bệ hạ, tìm kiếm công pháp tu luyện thân thể, ngưng tụ Thiên Đạo Kim Thân đệ tam trọng. Chỉ cần ngưng tụ thành công, như vậy nhất định lực lượng thân thể sẽ tăng lên trên diện rộng!

Chỉ cần có đầy đủ phương pháp tu luyện thân thể, như vậy thư viện sẽ có thể hình thành Thiên Đạo Kim Thân, hắn hoàn toàn có thể tiếp tục tu luyện.

- Đây là đâu?

Sau khi nghĩ xong, cũng không quản nhiều nữa thì lúc này hắn mới chú ý tới hoàn cảnh chung quanh. Hắn nhìn thoáng qua, không nhịn được sững sờ.

- Đây là... Thanh Tắc sơn?

Trước đó vì không để cho đám người Diệp Vấn Thiên nhìn thấy bản thân rời khỏi cho nên hắn đã bay thật nhanh, cũng không biết đi bao xa. Chỉ làm không nghĩ tới nơi này đã cách xa Huyễn Vũ đế đô, đến chỗ sâu trong Thanh Tắc sơn.

Chương 1155: Động tâm (1)

Núi non trùng điệp, cây cối nguyên thủy, vô số hoa cỏ không biết tên tản mát ra mùi thơm ngát. Mặc dù đã đến mùa đông, thế nhưng linh khí ở nơi này đầy đủ, vẫn có vẻ sinh cơ bừng bừng, màu xanh biếc dạt dào như cũ.

“ Thanh Tắc sơn này quả thực là bảo địa tu luyện!

Nhìn một vòng, Trương Huyền nhịn không được tán thưởng một câu.

Có thể trở thành đế quốc nhị đẳng, áp đảo phía trên rất nhiều vương quốc. Danh Sư đường là một nhân tố lớn, mà càng quan trọng hơn lại là địa linh nhân kiệt.

Bất kể Thanh Tắc sơn hay là Long Lân hà đều ôn dưỡng linh khí, tiến vào bên trong sẽ khiến cho người ta có một loại cảm giác tâm thần thanh thản, tu luyện cũng sẽ càng thêm mau lẹ.

“Về trước đi!

Đang điều chỉnh một hồi, khôi phục thương thế từ không trung rớt xuống, đang định một lần nữa trở lại Đế đô thì lại đột nhiên nghe thấy một hồi tiếng soàn soạt. Sau đó hắn lập tức nhìn thấy một đầu Hùng Lân Hổ to lớn, rón rén đi thẳng về phía trước.

“Cái gì?

Trương Huyền sững sờ.

Hùng Lân Hổ là linh thú khoảng chừng Hóa Phàm ngũ trọng, hung mãnh cực kỳ, có thể nói ở trong rừng nó cấp bậc gần như bá chủ. Dù là cường giả Hóa Phàm lục trọng sơ kỳ tới chiến đấu cũng rất khó chiến thắng.

Thứ này đi săn luôn luôn quang minh chính đại, không có che dấu, làm sao hiện tại lại lén lén lút lút, giống như linh thú loại hồ yêu vậy chứ?

Quan trọng nhất là, hắn cũng đã nhìn thấy đối phương, dùng năng lực của đối phương, chuyện nhìn thấy bản thân rất là bình thường, thế mà lại không thèm để ý, trực tiếp đi, khiến cho người ta không nhịn được cảm thấy kỳ quái.

“Nhìn xem tên này làm cái gì...

Trong nháy mắt,trong lòng có chút hiếu kỳ, thân thể hắn nhảy lên, rơi vào trên một nhánh cây, đuổi theo phương hướng Hùng Lân Hổ tiến lên.

Rất nhanh, hắn đã lần nữa nhìn thấy gia hỏa này, đối phương đang dán thân thể lên trên đất, mang theo vẻ mặt cảnh giác chậm rãi tiến lên.

Sưu sưu!

Cách nó không xa là một đầu linh thú Thương Sư to lớn.

Linh thú Thương Sư giống như Hùng Lân Hổ, cũng là linh thú khoảng chừng Hóa Phàm ngũ trọng, thực lực tương xứng. Bởi vì con mồi không kém nhiều, luôn luôn đối địch cho nên thường xung khắc như nước với lửa.

“Xem ra là xuất hiện thiên địch, hai gia hỏa này đều muốn đánh lén đối phương!

Trương Huyền cười cười.

Hắn còn tưởng rằng là chuyện gì, hóa ra là hai bên riêng đều phát hiện ra sự tồn tại của thiên địch, muốn muốn thừa cơ đánh lén.

“Vừa vặn xem hai gia hỏa này công kích thế nào, không cẩn thận còn có thể nhìn ra một chút kỹ xảo, sáng chế ra một hai môn võ kỹ!

Thấy cảnh này, Trương Huyền cũng không vội vã rời đi. Dù sao người người đều biết hắn bị lão sư mang đi, cũng không cần trở về gấp như vậy.

Hổ sư vật lộn lợi hại như thế, nếu nhìn kỹ, có lẽ có thể sáng chế ra một, hai bộ võ kỹ.

Trong lịch sử, không ít người tới quan sát linh thú chiến đấu, từ đó sáng chế ra tuyệt chiêu.

Ngồi xổm ở trên chạc cây, Hùng Lân Hổ và linh thú Thương Sư chậm rãi đến gần nhau. Rất nhanh đã vòng qua chướng ngại bụi cây, đều mình thấy đối phương.

Sưu!

Vốn cho rằng hắn lập tức có thể nhìn thấy một trận long tranh hổ đấu, kết quả hai gia hỏa này cũng không đánh nhau như trong tưởng tượng mà đều khẽ gật đầu, song song đi thẳng về phía trước.

“Cái này...

Trương Huyền nháy mắt.

Tương hổ là thiên địch của nhau, từ lúc nào biến thành bạn tốt cơ chứ?

Hơn nữa nhìn bộ dáng, dường như đang liên thủ đối phó với thứ gì đó.

Trương Huyền rất là hiếu kỳ, lại lặng lẽ đuổi theo. Đi không được bao xa thì đã lần nữa nghe thấy một trận tiếng gió rít gào trên không trung, một đầu linh thú phi hành to lớn từ không trung đi tới.

“Linh thú phi hành Hóa Phàm ngũ trọng... Long Ưng thú?

Hắn trợn mắt. Gia hỏa này cũng tiếng tăm lừng lẫy, được coi là bá chủ trên bầu trời trong các linh thú Hóa Phàm ngũ trọng, hung mãnh cực kỳ, một đôi móng vuốt như sắt thép khiến cho ngay cả vũ khí Linh cấp trung phẩm cũng có thể bị xé rách.

Yêu Thần trước đó dù ném tới đây, có ba đầu thì cũng không phải là đối thủ của chúng!

Chẳng lẽ... Thứ mà hai đầu linh thú kia muốn đối phó chính là đầu linh thú có thể bay này hay sao?

Không thể nào, bá chủ mặt đất và bá chủ bầu trời luôn luôn nước giếng không phạm nước sông, lại nói, người ta đánh không lại có thể bay, ngươi không thể bay thì làm sao công kích đây chứ?

Giống như đối tượng mà lão hổ đi săn vậy, bình thường đều là con thỏ, hươu, rất ít khi gặp phải chuyện đi săn chim sẻ, diều hâu.

Cả hai loại hình khác nhau, không cần thiết phải chiến đấu!

Soạt!

Trong lúc hắn đang kỳ quái, chỉ thấy Long Ưng thú đã đáp xuống trước mặt hai đại linh thú, cũng giống như trước đó, cũng nhẹ gật đầu. Ba đại gia hỏa, lặng lẽ không một tiếng động tiếp tục đi về phía trước.

“Bọn chúng... Cũng liên hợp?

Trương Huyền càng xem càng kinh ngạc.

Tử địch trong rừng núi liên hợp lại vốn đã là chuyện kì quái, hiện tại lại tăng thêm một đầu bá chủ phi hành, rốt cuộc bọn chúng đang làm gì chứ?

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Có thể khiến cho bọn chúng vứt bỏ hiềm khích trước đó, tương hỗ là bằng hữu?

Xì xì xì xì...!

Tiếp tục đi theo, lại đi không xa thì một đầu mãng xà to lớn, một đầu cự viên hung mãnh, một đầu linh thú bay lượn... Nhao nhao đi tới, rất nhanh đã hội tụ được hơn ba mươi gia hỏa.

Những linh thú này, đều có thực lực Hóa Phàm ngũ trọng, mỗi một đầu đều có thực lực khiến cho hắn chùn bước. Thoáng cái có nhiều như vậy, dù là người gan lớn cũng cảm thấy da đầu run lên, không biết nên làm như thế nào cho phải.

“Rơi vào trong đó, nhất định sẽ khó mà đào thoát!

Lặng lẽ ẩn dấu ở phía sau, sợ phát ra tiếng động, trong lòng bàn tay Trương Huyền đổ đầy mồ hôi.

Nhiều linh thú hung mãnh như vậy, xem như hắn, nếu như bị vây ở trong, muốn đào thoát cũng rất khó khăn.

Bay, bò, chạy... Cần thứ gì có thứ đó, mỗi một đầu đều có thực lực mạnh mẽ ngay cả Hóa Phàm ngũ trọng đỉnh phong cũng khó mà chống lại. Lúc này lại chất thành một đống, đừng nói là Hóa Phàm lục trọng, chỉ sợ ngay cả cường giả thất trọng bị nhốt vào cũng chỉ có một con đường chết.

“Rốt cuộc là đồ vật gì, có thể khiến cho nhiều linh thú hội tụ vào một chỗ, liên thủ đối phó như vậy chứ?”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau