THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1141 - Chương 1145

Chương 1141: Trương Huyền chết rồi? (1)

- Còn không có lớn như Lộ Xung, xem ra vẫn còn kém xa!

Nhớ tới linh thể giống như núi nhỏ của Lộ Xung, Trương Huyền lắc đầu.

Năm, sáu mét đối với Vu Hồn sư là quái vật khổng lồ, nhưng so với Lộ Xung lúc trước, vẫn còn kém xa lắm.

- Tiếp tục hấp thu!

Lông mày nhướng lên, hắn tiếp tục điên cuồng hấp thu.

Bên này hắn tăng tốc, phân thân cách đó không xa cũng bắt đầu gia tăng tốc độ.

Lại qua hai canh giờ, linh khí trong toàn bộ Hóa Thanh trì, dùng mắt thường cũng có thể thấy được đã bắt đầu suy giảm, không có vẻ hung mãnh và xao động như trước đó nữa.

- Linh khí giảm bớt, cách mười mét chỉ còn kém một chút...

Nhìn thấy linh khí đã yếu bớt, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ bị hấp thu sạch sẽ, Trương Huyền tăng thêm tốc độ.

Hiện tại hồn thể của hắn chỉ thiếu một chút nữa đã đạt tới mười mét, một khi đột phá ràng buộc này, nhất định sẽ càng thêm cường đại. Coi như không thể so được với Lộ Xung, thế nhưng cũng không kém nhiều.

Dù sao, đây là hồn thể mà Thiên Đạo công pháp của hắn ngưng tụ, bất kể là yêu cầu đối với linh khí hay là độ tinh thuần của bản thân đều vượt xa đối phương.

Ầm ầm!

Trong lúc đang hấp thu thì chỉ thấy phân thân ở một bên nhẹ nhàng nhoáng một cái, đã đột phá ràng buộc mười mét.

Không ngờ so với bản tôn như hắn còn hấp thu nhanh hơn.

Trong lòng hắn đang cảm thấy kỳ quái, cùng linh hồn phân hai, tại sao lại còn nhanh hơn mình cơ chứ? Hắn cúi đầu xem xét, lập tức không còn gì để nói.

Chỉ thấy thân thể được ngưng tụ từ Cửu Thiên Liên Thai cũng đang không ngừng hấp thu.

Liên thai là thần vật, không e ngại sự cuồng bạo của ao nước, coi như hình thể không lớn, hấp thu chậm hơn so với hồn thể. Thế nhưng góp gió thành bão, cũng đã làm cho tên này so với bản tôn còn nhanh hơn không ít.

Sau khi đạt tới mười mét, rõ ràng hồn thể của phân thân đã mạnh mẽ hơn không ít, khiến cho người ta có một loại áp bách kịch liệt. Mà tốc độ hấp thu linh khí cũng nhanh hơn.

- Ta cũng tăng nhanh!

Biết thời gian không đợi người, Trương Huyền nào còn dám do dự, lại càng thêm điên cuồng cắn nuốt.

Chỉ là, bất kể hắn tu luyện như thế nào cũng vẫn cảm giác tốc độ so với vừa rồi đã chậm đi không ít. Hắn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy chung quanh phân thân đã tạo thành một vòng xoáy khổng lồ, linh khí bên cạnh mình trên cơ bản đều bị tên này cắn nuốt sạch sẽ, khó trách tiến bộ của hắn lại không quá rõ ràng.

Mười mét và không đạt tới mười mét là một ranh giới cực lớn, tốc độ hấp thu của đối phương so với hắn hiện tại còn nhanh hơn nhiều, chí ít cũng gấp ba trở lên.

Thấy tên này càng hấp thu càng nhanh, bất cứ lúc nào cũng sẽ hút sạch linh khí trong Hóa Thanh trì, Trương Huyền càng nghĩ càng giận, tay đánh vào trên đầu mình:

- Gấp cái gì? Chừa chút cho ta! Ý gì chứ?

Ngươi biết rõ ngươi là phân thân của ta a!

Giống như lão sói vẫy đuôi vậy, một quyền đánh bản tôn không thấy phương hướng thì cũng thôi đi, thế nhưng lúc hấp thu linh khí, cũng đoạt!

Quá không biết xấu hổ a!

Ta là một Danh sư chính trực, tại sao lại có thể có phân thân không biết xấu hổ như ngươi vậy!

- Ta...

Bị đánh một cái tát, phân thân mang theo vẻ mặt ủy khuất ngừng lại.

Trương Huyền để cho nó trở lại thân thể, một lần nữa thu vào giới chỉ trữ vật, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

- Hắc hắc, không có cạnh tranh, hẳn bản tôn cũng có thể đột phá ràng buộc mười mét!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, rất nhiều khiếu huyệt toàn thân hồn thể Trương Huyền đột nhiên mở ra.

Trước đó phân thân luôn tranh đoạt cùng hắn, hiện tại gia hỏa này không có mặt, hắn có thể thể hiện ra tốc độ nhanh nhất để hấp thu.

- Bắt đầu!

Thấp giọng hô một tiếng, khiếu huyệt điên cuồng hấp thu.
Ầm ầm!

Linh khí mới vừa tiến vào hồn thể, chuyển hóa thành lực lượng thì đã nghe được một tiếng oanh minh kịch liệt, Hóa Thanh trì dưới thân đột nhiên lắc lư rồi nổ tung.

Rầm rầm!

Ao nước chảy xuôi về bốn phía, giống như nước vỡ đê vậy.

- Làm sao vậy?

Dừng hấp thu lại, hắn vội vàng nhìn lại chung quanh, chỉ thấy tất cả người tu luyện đều bị bừng tỉnh, đồng loạt mở mắt.

Mỗi một người đều nghi hoặc, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì.

- Nguy rồi, một khi ao nước chảy xuôi sạch sẽ, thân thể lớn như ta tất sẽ bị phát hiện, mau trở về!

Linh hồn giấu ở trong nước hồ, có linh khí vờn quanh, như vậy còn có thể khiến cho người ta nhìn không ra, một khi nước trôi hết, nếu còn muốn che dấu vết, nhất định sẽ không làm được, nhất định phải thừa dịp bây giờ trở lại thân thể mới được.

Lại nói, hồn phách ở đây, thân thể chính là một cái xác không, người khác cũng đã mở mắt mà hắn vẫn nhắm chặt mắt để “Tu luyện“. Cho dù là người ngu đi nữa thì nhất định cũng có thể nhìn ra vấn đề.

...

Bên ngoài Hóa Thanh trì.

Diệp Vấn Thiên bệ hạ và Vệ Giang đường chủ đang đứng ở cách đó không xa nhìn cái ao nước lớn ở trước mắt.

- Hóa Thanh trì, phía Đông là Thanh Tắc sơn, phía Tây tiếp giáp vớ Long Lân hà, hội tụ sơn hà chi khí, ngưng tụ địa mạch chi lực, có thể tu luyện ba ngày ở trong này sẽ khiến cho linh hồn gia tăng lên một cấp bậc, trở nên cứng cáp hơn.

Vuốt râu, vẻ mặt Diệp Vấn Thiên rất là vui vẻ.

Trấn quốc chí bảo của Huyễn Vũ đế quốc, tự nhiên không có khả năng đơn giản chỉ là để cho người ta rèn luyện linh hồn như vậy. Mà còn quan trọng hơn là, linh khí trải qua địa mạch rèn luyện ở trong đó có thể giúp cho linh hồn người ta cứng cáp hơn, đối với tu luyện về sau có trợ giúp cực lớn!

Nhất là đối với Hóa Phàm bát trọng, Đạp Hư cảnh đi vào càng có tác dụng cực lớn.

Đạp hư, đạp phá hư không, lấy hư không làm thềm bậc thang, hồn phách có thể mượn nhờ sức mạnh tự nhiên ở chung quanh để khiến cho thân thể trong thời gian ngắn lơ lửng ở trên không trung.

Nếu như linh hồn không cường đại, đừng nói là lơ lửng, có khả năng sẽ không có cách nào đột phá quy nhất.

Linh khí trong Trì Nhãn Hóa Thanh trì, mặc dù đã suôn sẻ không ít. Thế nhưng trải qua ao nước xao động lại có tính bền dẻo mười phần, hấp thu loại linh khí này có thể khiến cho hồn phách, càng thêm cường đại. So với hấp thu linh thạch đơn thuần còn tốt hơn không biết bao nhiêu lần.

Chính vì vậy, cái ao nước này mới nổi danh như thế.

- Đúng vậy a!

Chương 1142: Trương Huyền chết rồi? (2)

Vệ sư gật gật đầu:

- Phía dưới Hóa Thanh trì thực ra là một ngọn núi lửa cực lớn, hội tụ linh khí thiên địa, lại trải qua núi lửa rèn luyện. Cho nên tự nhiên phẩm chất của linh khí sẽ khác biệt! Sau khi hấp thu, không chỉ có thể khiến cho linh hồn trở nên chắc chắn, mà càng quan trọng hơn là còn có thể khiến cho linh hồn tràn ngập thuộc tính dương hỏa, không e ngại lực lượng âm u!

- Ừm!

Diệp Vấn Thiên khẽ cười một tiếng:

- Ngươi nhìn linh khí sôi trào này lợi hại thế nào a, giống như là nấu nước sôi vậy, thiên chuy bách luyện mới đến chân kim, không trải qua ma luyện như thế, làm sao có thể khiến cho phẩm chất của nó tiến thêm một bước... Hả? Cái này, cái này... Làm sao lại có tình huống này chứ?

Ngay khi hắn đang cảm khái Hóa Thanh trì mạnh mẽ thì lại đột nhiên sửng sốt một cái, thanh âm phát run.

Nghe thấy thanh âm khác thường như vậy, Vệ sư cũng vội vàng nhìn lại, không kìm lòng được có chút ngây người.

Chỉ thấy ao nước mới vừa rồi còn đang sôi trào, giờ phút này lại giống như là bị người ta rót vào một thìa nước lạnh lớn, đã khôi phục bình tĩnh, không còn có chút rung động nào nữa.

- Không phải là... Sôi trào lâu, muốn yên tĩnh một chút đó chứ?

Nuốt một ngụm nước bọt, Vệ sư không nhịn được nói.

Sống hơn một trăm năm, số lần Hóa Thanh trì mở ra hắn cũng đã trải qua không ít. Thậm chí lúc trước đã từng tu luyện qua ở trong này... Dựa theo tình huống trước kia, ao nước chịu linh khí xung kích và địa hỏa xung kích, có lẽ phải luôn sôi trào, làm sao... Đột nhiên trở nên giống như nước giếng vậy chứ?

- Không có khả năng!

Vẻ mặt Diệp Vấn Thiên vẻ mặt trắng bệch:

- Chung quanh ao nước có trận pháp do Tiên Tổ bố trí, một khi khôi phục bình ổn đã nói rõ linh khí không đủ, dưới tình huống phản tác dụng, trận pháp sẽ tùy thời sụp đổ...

Ầm ầm!

Lời còn chưa dứt thì nơi đó đã lắc lư một hồi, hai người lập tức nhìn thấy trên Hóa Thanh trì xuất hiện một cái khe nứt to lớn, ao nước điên cuồng trào ra ngoài.

- Thật sự sập...

Vệ sư cũng cảm thấy trước mắt tối sầm lại.

Đây chính là trấn quốc chí bảo của Huyễn Vũ đế quốc, một khi sụp đổ, cường giả cao tầng sẽ giảm mạnh, chỉ sợ lòng người toàn bộ đế quốc sẽ bàng hoàng!

Tại sao lại như vậy cơ chứ?

Chẳng qua chỉ là mở ra bình thường... Người tu luyện tu luyện ở bên trong Trì Nhãn mà thôi, làm sao linh khí lại giảm mạnh, tạo thành tình huống trận pháp không ổn định, trực tiếp sụp đổ cơ chứ?

- Ta đi gọi đám người Lục công chúa đi ra, một khi ao nước chảy khô... Không áp chế nổi núi lửa phía dưới thì ẽ xong đời! Vệ sư, ngươi tranh thủ thời gian mời đám người Ngô hội trưởng Trận Pháp sư công hội tới đây, qua giúp đỡ tu bổ trận pháp!

Nhìn thấy ao nước tuôn ra như vỡ đê, Diệp Vấn Thiên bệ hạ vội vàng hô. Hóa Thanh trì này do trận pháp cực lớn khống chế, cùng Thanh Tắc sơn, Long Lân hà và địa mạch chung quanh tạo thành một cân bằng đối lập. Hiện tại nó lại không chịu nổi vỡ tan, địa mạch phía dưới nhúc nhích, rất dễ tạo thành tình huống núi lửa bộc phát.

Một khi nổ tung, đừng nói là hắn, chỉ sợ tất cả mọi người ở đây đều sẽ hôi phi yên diệt.

Núi lửa cực nóng, chỉ cần không biết phi hành, nếu muốn chạy trốn sẽ không trốn thoát được. Một khi bị thôn phệ vào trong đó, ngay cả Bán Thánh cũng không sống nổi!

Thiên uy vô địch, trước mặt thiên nhiên chân chính, chỉ có trở thành Thánh giả chân chính thì còn có thể kéo dài hơi tàn. Những người khác, đều không tính là gì.

Núi lửa nổ tung, hắn gặp phải nguy hiểm cũng không có gì. Thế nhưng nếu đám người Lục công chúa xảy ra chuyện... Chuyện hắn có thể gặp sẽ là toàn bộ Huyễn Vũ đế quốc sẽ bởi vậy mà diệt vong!

Vốn hắn cho rằng để công chúa tới tu luyện còn có thể thừa cơ lấy lòng, để địa vị của Huyễn Vũ đế quốc tăng lên một chút. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, Hóa Thanh trì rất vững chắc lại đột nhiên nổ!

Chuyện này là sao chứ!

Hóa Thanh trì đang yên đang lành, sao nói nổ là nổ đây?

Nếu như có người nói cho hắn biết, bởi vì Trương sư đến cho nên thứ đồ chơi này mới nổ thì nhất định hắn sẽ tức giận tới mức run người.

- Được! Ta sẽ đi mời người!

Vệ sư cũng biết chuyện này nghiêm trọng, hắn thét dài một tiếng, một đầu man thú phi hành lập tức bay tới. Hắn nhảy lên lưng thú, trực tiếp phóng đi về hướng Đế đô.

Nhất định phải lập tức làm cho trận pháp khôi phục, khống chế lại cục diện. Nếu không, địa mạch trùng kích vào, núi lửa sẽ bộc phát, chỉ sợ phương viên mấy trăm cây số chung quanh sẽ bị san thành bình địa, vô số sinh mệnh sẽ gặp phải tử vong!

- Ừm!
Thấy hắn đã rời khỏi, Diệp Vấn Thiên bệ hạ không dám do dự, vội vàng vọt tới vị trí Trì Nhãn của đám người Lục công chúa.

...

Lúc này Phi nhi công chúa đã từ trong tu luyện tỉnh táo lại, đang cùng với Lạc Thất Thất, đồng loạt nhìn chằm chằm vào thanh niên trước mắt, bốn mắt nhìn nhau.

Động tĩnh lớn như vậy, toàn bộ Hóa Thanh trì cũng không khác gì sắp nổ tung mà Trương sư này vẫn còn đang nhắm mắt tu luyện... Sao hắn lại có thể bình tĩnh như vậy được chứ?

Tu luyện thực sự thì cũng thôi đi... Thanh Thần hương lơ lửng trước mặt vẫn dài như trước kia, nói cách khác... Đã trải qua qua bốn canh giờ, ngay cả một chút linh khí mà tên này cũng không có hấp thu!

Không có hấp thu linh khí thì tu luyện cái gì chứ?

- Trương lão sư...

Bây giờ không nhìn nổi nữa, Lạc Thất Thất không nhịn được hô một tiếng.

Phía đối diện không có động tĩnh chút nào.

- Hóa Thanh trì đột nhiên xảy ra chuyện, ta cũng không đuổi kịp ngươi, coi như ngươi thắng...

Phi nhi công chúa khẽ nói.

Đối phương đã tiêu hao được năm nén hương mà nàng bốn canh giờ không dám ngừng một chút nào. Thế nhưng cũng chỉ dùng không đến một nén, vẫn còn kém một mảng lớn, nhất định đã thua đánh cược.

Ta đã thua rồi thì ngươi đừng có giả bộ, tranh thủ thời gian đi đi!

Nói xong, mắt đối phương vẫn nhắm như cũ, không có động tĩnh gì cả.

- Hắn làm sao vậy?

Cho dù có ngốc hơn nữa thì hai người cũng nhìn ra được có điểm không bình thường.

- Ta đi xem một chút!

Sốt ruột, Lạc Thất Thất vừa tung người, nhảy vào Trì Nhãn của Trương Huyền, lại kéo một cái, phát hiện ra không có động tĩnh gì. Nàng không nhịn được sờ về phía cái mũi, vừa sờ qua, nàng lập tức giật nảy mình.

Chỉ thấy toàn thân người thanh niên này cứng ngắc, hô hấp đã đứt.

- Hắn... Hắn... Chết rồi!

Bờ môi phát run, vẻ mặt Lạc Thất Thất trắng bệch.

Chương 1143: Nụ hôn đầu tiên của Trương Huyền đã mất (1)

Không phải linh khí bên trong Trì Nhãn suôn sẻ mười phần, hết sức an toàn hay sao?

Làm sao lại làm người chết cơ chứ?

Tu luyện... Cũng có thể luyện chết người hay sao?

- Chết rồi? Chuyện này sao có thể?

Phi nhi công chúa cũng giật nảy mình.

Nàng vẫn đang nghĩ nên làm như thế nào mới có thể thắng được gia hỏa không đáng tin cậy này, thế nhưng dù có nằm mơ cũng không nghĩ tới, đối phương lại trực tiếp chết rồi...

- Ta xem một chút!

Vừa tung người đi vào Trì Nhãn, nàng cũng sờ soạng một cái, gương mặt xinh đẹp lập tức tái đi.

Gia hỏa bốn canh giờ trước còn đắc ý không dứt, một hơi hấp thu năm cái Thanh Thần hương, lúc này thân thể đã cứng ngắc như là tảng đá, đã sớm không có hô hấp và nhịp tim nữa.

Không ngờ... Đã thực sự chết rồi!

Mặc dù nàng không có một chút hảo cảm với tên này, thậm chí còn rất là chán ghét, thế nhưng... Hiện tại vẫn là tỳ nữ của đối phương, nàng còn chưa có triệt để chuộc thân a, sao có thể chết như vậy cơ chứ?

Ngươi chết thì ta phải làm sao bây giờ?

Chẳng lẽ thân phận tỳ nữ cả một đời cũng không thể giải quyết được hay sao?

- Không phải là vừa rồi vì thắng ta, hấp thu quá nhanh... Cho nên mới biến thành như vậy chứ?

Thân thể mềm mại run rẩy một cái, sắc mặt Phi nhi công chúa tái nhợt.

Tên này không có rời khỏi Trì Nhãn, đương nhiên không phải là bởi vì ao nước cuồng bạo mà chết. Vì vậy có khả năng duy nhất chính là vì quá muốn thắng bản thân nàng mà hấp thu quá mạnh, dẫn đến trong cơ thể xuất hiện sai lầm, không có khôi phục lại được!

- Có khả năng như vậy!

Lạc Thất Thất gật đầu, ver mặt ngưng trọng:

- Nếu thực sự là linh khí hấp thu quá nhiều tạo thành tình huống chết đi, như vậy rất có khả năng chỉ là chết giả!

Thân vì Luyện Đan sư thiên phú cực cao, nàng cũng hiểu một chút đối với việc cứu người. Mặc dù so ra kém y sư, thế nhưng cũng không yếu.

- Chết giả?

Phi nhi công chúa sững sờ.

- Ừm, hấp thu quá nhiều linh khí sẽ khiến cho kinh mạch tràn ngập, dẫn đến huyết dịch không có cách nào tuần hoàn. Từ đó tạo thành ngạt thở có thể dẫn tới tử vong! Loại tình huống này, nghe nói chỉ là chết giả, cũng không phải là tử vong chân chính. Chỉ cần xử trí thoả đáng, hoàn toàn có thể cứu sống... Ta từng nhìn qua ở bên trên một quyển sách, vừa rồi Trương sư còn rất tốt, bây giờ lại biến thành như vậy, rất có thể là loại tình huống này!

Lạc Thất Thất nói.

- Nếu là chết giả... Như vậy có cứu chữa phương pháp hay không?

Phi nhi công chúa nhìn qua.

- Hình như... Cần phải có người nhanh chóng hút linh khí từ trong cơ thể hắn ra!

Cau mày, nghĩ một lát, Lạc Thất Thất nói.

- Nhanh chóng hấp thụ? Phi nhi công chúa cũng không rõ ràng cho lắm.

- Bình thường dùng lòng bàn tay áp vào lòng bàn tay để hấp thụ, tốc độ quá chậm, sẽ rất dễ dàng tạo thành khác biệt với linh khí. Nếu không cẩn thận sẽ sẽ dẫn đến kinh mạch vỡ tan, đừng nói là không cứu sống được, coi như cứu sống thì cũng chỉ là một phế nhân! Nhất định phải dùng phương pháp nhanh nhất để hấp thụ...

Lạc Thất Thất nói đến đây, khuôn mặt đỏ lên:

- Cũng chính là... Miệng dán với miệng!

- Miệng?

Da mặt Phi nhi công chúa co lại.

Lòng bàn tay áp vào nhau, có thể hấp thụ linh khí trong cơ thể đối phương, quả thực tốc độ sẽ không quá nhanh. Một khi hấp thu một bộ phận sẽ tạo thành áp lực linh khí trong cơ thể kém, sẽ rất dễ khiến cho kinh mạch sụp đổ. Mà một khi xuất hiện loại tình huống này, đừng nói là không cứu sống, cho dù thành công thì cũng không sai biệt lắm đã bị phế đi.

Nhưng mà trai gái khác nhau, miệng dán với miệng hấp thụ linh khí...

- Hắn là lão sư của ngươi, ngươi nhanh cứu hắn đi!

Hơi đỏ mặt, Phi nhi công chúa nói.

- Ta?

Lạc Thất Thất vội vàng xua tay, đầu lắc lắc giống như trống lúc lắc vậy:

- Lễ nghi sư đồ cao hơn tất cả, chuyện này... Quá mức thân mật, ta không thể làm... Chỉ là ngươi, không phải ngươi muốn vượt qua hắn khi đánh cược ư? Nếu hắn thực sự không sống được, có khả năng cả một đời ngươi sẽ phải cõng tên tuổi tỳ nữ, cũng không còn cách nào xoay người được...

- Cái này...

Sắc mặt Phi nhi công chúa tái nhợt.

Lời đối phương nói chính là chuyện mà nàng rất xoắn xuýt.
Hiện tại đánh cược thua, vẫn có thân phận tỳ nữ của đối phương, nếu như thực sự tên này chết ở chỗ này, nàng cũng không nói rõ được, cũng không tả rõ được ah!

Rất có thể người khác sẽ cho rằng là nàng không muốn nhận thua, mới lạnh lùng hạ sát thủ, như vậy, coi như nhảy vào hoàng hà cũng không rửa sạch tội.

Rốt cuộc là có chuyện gì cơ chứ?

Chỉ là một lần đánh cược, kết quả lại phải có trách nhiệm đối với nhân sinh của tên này, càng nghĩ càng cảm thấy buồn bực.

- Muốn cứu hắn thì động tác phải nhanh lên, thời gian chậm trễ càng dài thì khả năng cứu sống càng nhỏ!

Thấy hảo hữu do dự, Lạc Thất Thất vội nói.

Vẻ mặt xoắn xuýt, chần chờ một chút, không biết Phi nhi công chúa nghĩ tới điều gì mà cắn răng nói:

- Tốt, cứu thì cứu!

Từ khi ra đời, nàng luôn được nuông chiều, còn chưa hề phải thua thiệt lớn như thế. Tên này không chỉ đánh cược thắng nàng, mà còn đạp cho cái mông nàng sưng đỏ, thiếu chút nữa đã không đi đường được.

Trong lòng tức giận, đồng thời càng nhiều hơn chính là tâm tư muốn đường đường chính chính thắng ngược lại đối phương!

Mà hắn sắp phải chết thật, còn thắng thế nào cơ chứ?

Muốn thắng cũng không có cơ hội!

Lại nói, cứu thì cứu, nhi nữ giang hồ, cũng không tính là gì.

Cắn răng, chân khí trong cơ thể vận chuyển, miệng lập tức hôn tới phía đối phương.

- Ngươi muốn làm gì?

Trương Huyền đang ở giữa trong ao chạy tới nhìn thấy cảnh này, chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, thiếu chút nữa đã ngất đi.

Hiện tại hồn thể của hắn quá mức mạnh mẽ, lại thêm linh khí Hóa Thanh trì không có nhiều như vậy. Cho nên vì đề phòng người khác phát hiện ra hắn đành đi từ dưới đáy hồ tới, cho nên cũng không biết tình cảnh ở phía trên. Vừa rời khỏi mặt nước, muốn đi vào thân thể thì đã thấy vị Lục công chúa này ôm lấy thân hắn, muốn hôn. Thiếu chút nữa hắn đã trực tiếp bị hù chết.

Bình thường thoạt nhìn vị Lục công chúa này rất là bình thường, một lời không hợp là động thủ, thế nhưng chuyện này cũng quá không đáng tin cậy a!

Trong lòng tràn ngập buồn bực, đang muốn đưa tay gạt đối phương ra thì đã nghe một đạo thanh âm khẩn trương vang lên.

- Lục công chúa!

Lập tức hắn đã nhìn thấy Hình Viễn nhanh chân đi tới trước mặt.

Lúc này Hình Viễn, trong lòng cũng sụp đổ.

Hắn tốn không biết bao nhiêu năm, ngay cả sắc mặt tốt cũng không có thu được từ Lục công chúa. Hiện tại không ngờ đối phương lại chủ động hôn một người mới quen không có mấy ngày, còn là gia hỏa làm nàng tức giận thiếu chút nữa gần chết. Có cần phải điên cuồng như vậy hay không.

- A? Hình Viễn, ngươi đã đến, quá tốt rồi!

Thấy tên này xông lại, Phi nhi công chúa hơi đỏ mặt, chẳng qua đồng thời nàng cũng nhẹ nhàng thở ra, lại vội vàng vẫy tay:

- Mau tới đây cứu hắn!

Chương 1144: Nụ hôn đầu tiên của Trương Huyền đã mất (2)

- Cứu hắn?

Hình Viễn sững sờ.

- Đúng, hiện giờ ta không kịp nói tỉ mỉ, nếu muốn hắn... Cần phải miệng dán miệng hấp thu linh khí trong cơ thể hắn ra, nhanh lên, nếu không thời gian không còn kịp nữa rồi...

Phi nhi công chúa vội nói.

- Miệng đối miệng?

Thân thể Hình Viễn nhoáng một cái:

- Ta và hắn sao?

Trương Huyền ở trong ao, hai mắt tối sầm lại.

Mặc dù ta rất chú trọng tu dưỡng bản thân, không muốn không xuất hiện quá nhiều quan hệ liên quan nữ tử, thế nhưng... Hôn môi với một nam nhân, cái quỷ gì vậy!

Nếu như bị người này hôn, cho dù không chết cũng chán ghét tới chết a...

- Đúng vậy, nhanh lên, nếu không sẽ không còn kịp nữa!

Phi nhi công chúa gật đầu.

- Ta...

Trương Huyền sắp thổ huyết, Hình Viễn cũng cảm thấy trong lòng sụp đổ.

- Ngươi không đến thì để ta tới!

Thấy hắn xoắn xuýt như thế, Phi nhi công chúa nói.

- Vẫn để ta tới đi...

Hình Viễn cắn răng.

Coi như hi sinh tiết tháo của hắn thì cũng không thể để cho nữ thần trong lòng ăn thiệt thòi!

Vừa tung người cũng nhảy vào Trì Nhãn, tiện tay ôm lấy thân thể Trương Huyền, mang mang theo cái miệng đầy râu đưa tới.

- Mẹ nó!

Trương Huyền thiếu chút nữa đã khóc.

- Không được, nhanh thân thể trở lại, nếu không nụ hôn đầu của ta sẽ không còn...

Lúc này hắn cũng không đoái hoài tới việc chán ghét nữa, hồn thể nhoáng một cái đã chui vào bên trong thân thể.

Chỉ cần linh hồn đi vào thân thể thì có thể tỉnh táo lại, hóa giải tình cảnh xấu hổ trước mắt.

- Ừm?

Tiếp xúc với mi tâm, Trương Huyền lập tức cứng đờ.

Lần tu luyện này, dáng dấp của hồn thể thực sự quá lớn, vượt xa phạm vi mà thân thể có thể dung nạp, thế mà trong lúc nhất thời không chui lọt vào được! Nói cách khác, hồn thể quá lớn, thân thể quá nhỏ, muốn chui vào trong thời gian ngắn, căn bản không làm được!

Thế nhưng... Tên kia sắp hôn tới đây rồi!

- Mặc kệ...

Thấy môi của đối phương lập tức sắp đụng vào miệng của mình, Trương Huyền cũng không nhịn được nữa, hồn lực ngưng tụ, dùng một cước đạp tới.

Hồn thể, vô hình vô chất, nếu như không muốn để cho người ta nhìn thấy, căn bản sẽ không thấy được. Mà cần phải chiến đấu với người ta thì mới có thể hóa ra hình thể.

Phanh!

Không nghĩ tới sẽ có người ra tay với mình, Hình Viễn còn không có kịp phản ứng thì đã bị một cước đạp vào trên mặt. Miệng kêu thảm một tiếng, đầu ngã vào ao nước!

- Ah, cứu mạng...

Hình Viễn kêu thảm.

Vốn cho rằng ngã vào hồ nước sẽ giống như vũ khí Linh cấp trung phẩm trước đó, trong khoảnh khắc sẽ hóa thành chất lỏng. Ai ngờ, hô một hồi lại phát hiện ra cũng không có có dị dạng, vẻ mặt hắn tức thì đỏ lên.

Linh khí bên trong Hóa Thanh trì đã bị hấp thu sạch, đã mất đi sự cuồng bạo. Cho nên đương nhiên cũng không có năng lực ăn mòn sinh mệnh, đừng nói là không có cách nào làm tổn thương hắn, coi như một người bình thường không có tu luyện đi vào thì cũng sẽ không có vấn đề gì cả.

Có thể nói Hóa Thanh trì hiện tại đã không có gì khác biệt so với ao nước bình thường.

- Ngươi muốn làm gì?

Vẻ mặt Phi nhi công chúa rất là âm trầm như sương.

Vốn nghĩ rất nhanh tên này có thể cứu sống Trương sư về. Thế nhưng không nghĩ tới còn không có đi qua thì đã nhảy về phía sau, lại kêu thảm một tiếng, người này muốn làm gì cơ chứ?

Nổi điên như vậy làm gì cơ chứ? Hồn thể công kích, mặc dù cũng nhìn không thấy sờ không được, thế nhưng bọn hắn đều là Danh sư ngũ tinh. Nếu tinh tế quan sát thì nhất định cũng có thể nhìn ra chỗ không đúng, nhưng bây giờ, tất cả đều dồn lực chú ý tập trung vào việc có thể cứu sống vị Trương sư này hay không. Cho nên ai cũng không có phát hiện ra được.

- Không muốn cứu thì thôi đi, giả vờ cái gì mà giả vờ!

Khoát tay chặn lại, cũng không đợi đối phương giải thích, Phi nhi công chúa nổi giận đùng đùng.

Vừa rồi ngay cả một cái bóng quỷ cũng không có mà cái tên này lại nhảy về phía sau, rất rõ ràng là không muốn cứu. Nếu như không muốn cứu thì thôi đi, làm chậm trễ là sao cơ chứ?

- Ta...

Nước mắt Hình Viễn chảy ra, thiếu chút nữa đã khóc lớn.

Trên mặt ta có dấu chân lớn như thế, chẳng lẽ ngươi không nhìn ra hay sao...

Mắng một câu, không thèm để ý tới Hình Viễn không muốn cứu người, khóe miệng Phi nhi công chúa nhếch lên, lần nữa hôn về phía Trương Huyền.

- Lục công chúa, Hình Viễn công tử, Lạc Thất Thất tiểu thư, các ngươi đang làm gì vậy...

Còn chưa có tiếp xúc thì đã lần nữa nghe thấy một đạo thanh âm kinh ngạc vang lên. Lúc ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy Diệp Vấn Thiên bệ hạ đã đi tới trước mặt.

Lúc này Diệp Vấn Thiên cũng phát ngốc, vốn hắn muốn tranh thủ thời gian để cho đám người Lục công chúa rời khỏi Trì Nhãn, vừa đến thì lại nhìn thấy cảnh này, trong lòng hắn rất là xấu hổ.

Đồng thời trong lòng cũng cảm khái... Người tuổi trẻ bây giờ, thật sự là càng ngày càng cởi mở! Giữa ban ngày ở trong ao nước lại dám làm như vậy...

- Ngươi đã đến rồi. Dường như lúc Trương sư tu luyện đã xảy ra vấn đề, ngươi nhanh hỗ trợ nhìn xem, làm sao có thể cứu được hắn!

Nhìn thấy Diệp Vấn Thiên tới, Phi nhi công chúa nhẹ nhàng thở ra một hơi, lại vội vàng nói.

Đối phương là cường giả Hóa Phàm bát trọng đỉnh phong, càng là chủ một nước. Bất kể là nhãn lực hay là hiểu biết đều không phải là người mà Lạc Thất Thất có thể so sánh, có lẽ, không dùng miệng đối miệng là đã có thể cứu sống người lại.

- Xảy ra vấn đề?

Diệp Vấn Thiên sững sờ, tràn ngập xấu hổ. Hắn còn tưởng rằng hai người muốn làm cái gì, hóa ra là đã xảy ra chuyện.

Nghĩ thông suốt điểm ấy, lông mày hắn nhíu một cái.

Vị này rất có khả năng là tồn tại có thể xung kích Chiến sư, càng quan trọng hơn là, Mạc đường chủ Hồng Viễn đế quốc bảo vệ đối phương. Nếu như thật sự xảy ra chuyện, ngôi vị hoàng đế bệ hạ này của hắn cũng không cần làm...

Nhảy vào Trì Nhãn, vội vàng đi tới trước mặt Trương Huyền, nhìn thoáng qua, khẽ nhíu mày.

- Thế nào?

Thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc, Phi nhi công chúa hỏi.

- Hình như là...

Con mắt Diệp Vấn Thiên trợn tròn, tràn ngập vẻ không thể tin được:

- Hồn phách ly thể!

Chương 1145: Bò tiến vào (1)

- Hồn phách ly thể?

Tất cả đám người Phi nhi công chúa, Lạc Thất Thất đều sững sờ.

Hồn phách ly thể cũng gọi mất hồn, là chuyện mà võ giả rất kiêng kỵ, một khi không có cách nào quay về. Như vậy thân thể sẽ biến thành xác rỗng, trực tiếp tử vong.

Chỉ là, muốn hồn phách ly thể, đầu tiên hồn thể phải đủ cường đại, kém cỏi nhất cũng phải đạt tới Hợp Linh cảnh đỉnh phong, thậm chí là Kiều Thiên cảnh. Một tiểu tử Trọc Thanh cảnh, làm sao lại xuất hiện loại tình huống này cơ chứ?

- Hồn phách ly thể do nhiều loại nguyên nhân tạo thành, khi tu luyện linh hồn phạm phải sai lầm, bị trận pháp đặc thù hấp dẫn, áp chế không nổi tâm ma... Có thể là tu vi Trương sư không đủ, mạnh mẽ dùng bí pháp nào đó để tu luyện linh hồn. Cho nên mới xuất hiện loại tình huống này... Nếu không tranh thủ thời gian để hắn quy vị, ta sợ không bao lâu nữa hắn sẽ thật sự chết đi!

Vẻ mặt Diệp Vấn Thiên rất là nghiêm túc.

Hồn phách ly thể cũng không phải chỉ có Vu Hồn sư mới có thể làm được. Một chút trận pháp lợi hại,phương pháp mê huyễn sở dĩ có thể làm cho không người nào có thể tự kềm chế được chính là câu dẫn chỗ yếu nhất của linh hồn.

- Thế nhưng phương pháp cứu chữa...

Lạc Thất Thất lo lắng hỏi.

Vị này chính là lão sư đan dược có ân với nàng, nếu như thực sự bởi vì hồn phách ly thể mà tử vong, như vậy thì nguy rồi.

- Có thì có, chẳng qua rất phiền phức, chỉ sợ thời gian không còn kịp nữa...

Quay đầu nhìn thoáng qua Hóa Thanh trì không ngừng chảy xuôi, Diệp Vấn Thiên nhíu mày không thôi.

Muốn làm cho người hồn phách ly thể tỉnh táo lại, trình tự cực kỳ phức tạp và phiền phức, không có mấy canh giờ, thậm chí mười mấy canh giờ thì không có khả năng hoàn thành. Hiện tại ao nước đã chảy xuôi sạch sẽ, núi lửa sắp có khả năng bộc phát, thời gian rõ ràng đã không còn kịp nữa.

- Vậy làm sao bây giờ?

- Lên bờ trước rồi lại nói!

Biết nơi này không phải là chỗ để nói chuyện, Diệp Vấn Thiên khoát tay áo, ôm Trương Huyền dẫn đầu nhảy lên bờ đi.

- Ai, ai...

Hồn thể cực lớn của Trương Huyền trong ao nhìn thấy thân thể cực lớn trực tiếp bị ôm đi, hắn khóc không ra nước mắt.

Các ngươi đang muốn cứu ta, hay là muốn giết ta a?

Để thân thể ở lại chỗ này, coi như hồn phách rất khó đi vào thì nương theo thời gian trôi qua, cũng có thể thành công. Còn trực tiếp ôm đi, nếu như ta đi qua, chỉ sợ còn chưa đến trước mặt thì đã bị Diệp Vấn Thiên xem như âm hồn mà đánh tan...

- Không được, nhất định phải chờ cơ hội đoạt lại thân thể...

Chần chờ một chút, cuối cùng hồn thể vẫn không có đuổi theo.

Thiên Đạo công pháp hình thành Vu hồn, mặc dù không có âm khí làm cho người ta rất khó phát giác ra được. Thế nhưng nếu chạy đến trước mặt đối phương, vẫn rất dễ dàng bị nhìn thấu.

Nhất là vị Diệp Vấn Thiên này, tu vi đã đạt tới Hóa Phàm bát trọng đỉnh phong, cả người cực nóng như là thái dương, tùy tiện chạy tới, chỉ sợ còn chưa có nói ra thân phận thì đã bị đánh chết tại chỗ.

Lại nói, coi như chứng minh thân phận thì đối phương cũng phải tin tưởng mới được. Một người tu luyện Trọc Thanh cảnh, có hồn thể cao gần tới mười mét, còn tự động ly thể để tu luyện... Những chuyện này, nên giải thích như thế nào chứ?

Cho nên, kế trước mắt, vẫn không thể để cho người khác phát hiện ra hồn thể cực lớn của hắn.

Chỉ cần tìm cơ hội thích hợp, chui vào thân thể, như vậy mọi chuyện đã có thể giải quyết tốt đẹp, không cần giải thích quá nhiều. Nhiều nhất chỉ nói tu luyện quá nhanh, chỉ vì cái trước mắt mà xuất hiện sai lầm.

...

Hồn thể của Trương Huyền giấu ở trong hồ nước, tùy thời mà động, thân thể đã được Diệp Vấn Thiên dẫn tới sân nhỏ trước đó.

- Trương sư làm sao vậy?

Đám người Hồng sư, La Tuyền thấy hắn cứng ngắc bất động, tất cả đều gấp gáp tiến lên nghênh đón.

- Hẳn là hồn phách ly thể!

Diệp Vấn Thiên hạ thấp giọng nói.

- Hồn phách ly thể?

Sắc mặt Hồng sư tái nhợt, thân thể run rẩy một cái:

- Tại sao lại có thể như vậy?

Vị này chính là Trương sư a, lão sư của hắn chính là tồn tại siêu cường bát tinh hư hư thực thực, để hắn hồn phách ly thể... Một khi bị lão sư hắn biết, đừng nói là Huyễn Vũ đế quốc. Cho dù là toàn bộ Hồng Viễn đế quốc chỉ sợ cũng sẽ xong đời!

- Nếu ta đoán không nhầm, hẳn là lúc hắn vừa mới tu luyện, Hóa Thanh trì đột nhiên xảy ra xao động, đánh tan linh hồn, khiến cho nhục thể của hắn biến thành cái xác không!
Diệp Vấn Thiên nói.

Hiện tại cũng chỉ có một lời giải thích này mà thôi.

Nếu không, làm sao những người khác bình yên vô sự mà hắn lại biến thành như vậy chứ?

Nhất định là bị biến cố ao nước làm ảnh hưởng, kích động hồn phách!

Loại tình huống này, nếu như linh hồn hoàn chỉnh thì còn dễ tìm kiếm, một khi tán loạn, sợ rằng muốn cứu sống cũng sẽ rất khó.

- Cái này...

Sắc mặt tái nhợt, Hồng sư đang muốn hỏi thăm nên chữa trị thế nào thì đã cảm giác mặt đất lắc lư một hồi, một luồng khí tức nóng rực từ trong ao bốc lên phía trên.

- Nguy rồi, sắp bạo phát rồi!

Vẻ mặt biến đổi, Diệp Vấn Thiên cũng không để ý tới Trương Huyền nữa mà đặt “Thi thể” hắn xuống cái bàn đá, lại vội vã nhìn sang một bên.

Hóa Thanh trì đột nhiên sinh ra biến cố, cũng dẫn tới sự chú ý của những người khác, tất cả mọi người đều tập trung ánh mắt nhìn qua.

Chỉ thấy lúc này ao nước lần nữa giống như bị đun sôi, không ngừng tản ra khí nóng, hơi nóng hầm hập, chảy xuôi ra bốn phía. Mặt đất không ngừng lắc lư, dường như phía dưới toàn bộ sân nhỏ có phong tỏa một đầu man thú cực lớn, bất cứ lúc nào cũng sẽ nhảy ra, tàn sát sạch sẽ bọn hắn.

- Nơi này bị sao vậy?

Thấy mặt lắc lư càng ngày càng lớn, tất cả mọi người đều nhíu mày.

- Có lẽ sắp không kiên trì được nữa...

Xiết chặt nắm tay, vẻ mặt Diệp Vấn Thiên càng ngày càng trắng.

Vốn hắn còn tưởng rằng coi như trận pháp tổn hại thì Hóa Thanh trì đã tích lũy nhiều năm, vẫn có thể trấn áp được mấy canh giờ như cũ, thế nhưng không nghĩ tới tốc độ lại nhanh như vậy!

Nếu cứ tiếp tục như vậy, hẳn là không đến mười phút đồng hồ sẽ không áp chế nổi địa mạch và núi lửa ở phía dưới nữa. Khi đó lực lượng cuồng bạo hung mãnh sẽ trực tiếp tuôn ra!

- Diệp Tiền, mau dẫn đám người Lục công chúa rời khỏi đây đi!

Vừa quay đầu, hắn vội vàng phân phó.

Hắn thân là Hoàng đế bệ hạ, tự nhiên không thể rời khỏi đây được, thế nhưng đám người Lục công chúa, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì!

- Vâng!

Diệp Tiền cũng biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, hắn vội vàng đi tới trước mặt Phi nhi công chúa rồi nói:

- Lục công chúa, Hình Viễn học trưởng. Có lẽ Hóa Thanh trì sẽ không kiên trì được bao lâu nữa, sắp nổ tung, nơi này vô cùng nguy hiểm, ta mang các ngươi rời khỏi...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau