THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1131 - Chương 1135

Chương 1131: Hoàng đạo thư viện (1)

Đường đường là công chúa, là mỹ nữ ngàn dặm mới tìm được một. Lúc này tới tìm hắn nói chuyện, thế mà hắn lại không thèm để ý, còn xoay người rời đi. Người này có phải là nam nhân hay không chứ?

- Được rồi, ta sẽ nói ngay ở chỗ này!

Cắn răng một cái, sợ tên này rời đi lần nữa, Phi nhi công chúa dừng bước, trực tiếp truyền âm:

- Ta không biết việc giải bia đá là điểm mạnh của ngươi, đánh cược thua, không có gì để nói, có chơi có chịu... Chỉ là, bây giờ ta nghĩ lại, lại muốn đánh cược với ngươi, ngươi có dám hay không?

Lần trước ai nghĩ đến gia hỏa bề ngoài xấu xí này còn là một vị Danh sư, lại còn có loại bản lãnh này!

Mặc dù thua thì thua, thế nhưng nhớ tới yêu cầu của đối phương, trong lòng nàng lập tức cảm thấy ấm ức.

Không sớm giải trừ cái gọi là quan hệ “Chủ tớ” này, ai biết sau này tên này có nổi điên nữa không. Lại bảo nàng tới rót rượu, bóp chân cho hắn thì sao chứ?

Nếu thực sự là như thế, công chúa như nàng cũng không cần sống nữa mà trực tiếp tự sát đi.

- Còn đánh cược nữa sao?

Thấy nữ nhân này còn chưa từ bỏ ý định, lại còn dám đánh cược, Trương Huyền dừng bước, như cười như không nhìn về phía nàng:

- Một tỳ nữ như ngươi có tư cách gì đánh cược với chủ nhân như ta? Lại có tư cách gì chứ?

- Ngươi...

Đôi mắt thanh tú lạnh lẽo như băng, Phi nhi công chúa nghiến răng nghiến lợi nói.

Nếu như không phải tên này cũng là Danh sư, còn đánh cược thắng, như vậy nàng đã hận không thể chụp chết đối phương tại chỗ rồi.

- Được rồi, nếu như không có chuyện gì khác thì ta đi trước. Đã hơn nửa đêm rồi, sắp buồn ngủ tới chết, không rảnh náo loạn với ngươi!

Khoát tay áo một cái, Trương Huyền tiếp tục đi về phía nơi ở của Hồng Phong đế quốc trong Huyễn Vũ đế đô. Vừa mới đi được hai bước thì một làn gió thơm đã vờn quanh, nữ tử kia đã lần nữa ngăn ở trước mặt hắn.

Bởi vì tức giận cho nên ngực không ngừng phập phồng, bộ ngực sung mãn mượt mà nhô lên, giống như muốn xé rách bộ váy xinh đẹp.

- Ngươi đứng lại đó cho ta!

Bàn tay vẫy một cái, chân khí tuôn ra ngoài, tạo thành một đạo bức tường chân khí.

- Sao nào? Ta không cá với ngươi, muốn dùng biện pháp cứng rắn sao? Làm một tỳ nữ mà dám động thủ với chủ nhân, ngươi có một chút quy củ nào hay không? Thấy nha đầu này đã tức giận đến mức nổ phổi, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng.

- Ta cho ngươi bảy trăm linh thạch, mua mười ngày, hiện tại còn chưa được tính là... Tỳ nữ!

Hừ lạnh một tiếng, Phi nhi công chúa lật bàn tay một cái:
- Ngươi chọc ta tức giận, làm học tỷ, muốn giáo huấn một học đệ cũng không tính là gì a!

Mười hạng đầu trong lúc thi đấu Danh sư đều có cơ hội đi vào Hồng Viễn Danh sư học viện học tập, Phi nhi công chúa là học viên năm thứ hai, cho nên đương nhiên là học tỷ của bọn hắn.

Nếu dựa theo cái thân phận này, như vậy chuyện học tỷ giáo huấn học đệ cũng là không tính là trái lệ.

Thanh âm vừa dứt thì bàn tay trắng như ngọc của Phi nhi công chúa đã tung bay, lăng không chộp ra một trảo với chung quanh.

Nàng đã thực sự bị tên này chọc tức.

Hôm nay bất kể như thế nào thì nàng cũng muốn dạy dỗ đối phương một trận, làm cho hắn biết, cái gì gọi là trời cao đất rộng!

Sưu sưu!

Lực lượng của Hóa Phàm cảnh lục trọng Kiều Thiên cảnh được thi triển, linh khí chung quanh giống như được một cái cầu nối cực lớn dẫn dắt, tạo thành một bức bình chướng bị phong kín, bao phủ hai người vào trong đó.

Rất hiển nhiên, đánh cược thua, ra tay đối với đối phương nàng cũng cảm thấy ngại ngùng. Cho nên trước tiên mới bắt đầu phong tỏa chung quanh, như vậy mới không để cho người ta nhìn thấy.

- Giáo huấn học đệ cũng không tính là gì, chỉ là... Ngươi khẳng định muốn động thủ với ta hay sao?

Thấy nữ nhân này đã phong tỏa chung quanh, ánh mắt Trương Huyền có chút quái dị nhìn về phía nàng.

Vừa rồi hắn ở phủ thái tử đã đánh một đám Hợp Linh cảnh phải kêu cha gọi mẹ. Có lẽ nữ nhân này cũng nên biết thực lực của mình không chỉ đơn giản là Trọc Thanh cảnh a. Không ngờ vẫn còn dám động thủ, xem ra sự tự tin không nhỏ!

- Bớt nói nhảm diid! Ta sẽ khiến cho ngươi ngoan ngoãn đánh cược cùng ta! Hừ lạnh một tiếng, thân thể mềm mại của Phi nhi công chúa nhoáng một cái đã đi tới trước mặt Trương Huyền, cổ tay run lên lắc một cái rồi bổ xuống.

Soạt!

Chân khí trong lòng bàn tay giống như là dù che mưa móc ngược, phong tỏa tất cả phương vị mà Trương Huyền có thể tránh né. Chỉ cần hắn dám di chuyển thì sẽ khiến cho chân khí va chạm, khi đó có muốn chạy trốn cũng sẽ không trốn thoát.

Võ kỹ Linh cấp thượng phẩm, Kim Tán Tỏa Khí!

Chiêu này không chỉ có thể phong tỏa đường lui của người khác mà còn có thể phong tỏa ngăn cản lực lượng chân khí của người ta. Khiến cho người ta khó mà hành động, thậm chí lại còn mang theo năng lực công kích linh hồn, khiến cho người ta buồn ngủ, không có cách nào tự kềm chế được.

Xem ra nàng cũng biết vị học đệ này thoạt nhìn thực lực không ra sao, kỳ thật tu vi không yếu. Cho nên vừa ra tay đã thi triển ra công kích mạnh nhất.

- Ha ha!

Linh hồn của Trương Huyền đã chuyên môn tu luyện qua công pháp Vu hồn. Cường giả Hóa Phàm bát trọng muốn công kích linh hồn, khiến cho hắn ngủ mê mệt cũng rất khó có khả năng. Cho nên làm sao có thể sợ hãi công kích của đối phương cơ chứ?

Trong đầu thầm nói một câu thiếu hụt, hắn lắc đầu, bàn chân bỗng nhiên đạp mạnh lên trên mặt đất.

Sưu!

Chân khí trùng kích vào, chỗ đó lập tức xuất hiện một vết rách hẹp dài, mặt đất dưới chân Phi nhi công chúa lập tức trở nên không ổn định, Kim Tán Tỏa Khí đã xuất hiện một chút kẽ hở.

Thân thể nhoáng một cái, lách mình từ bên trong công kích của đối phương ra. Lại xiết chặt nắm đấm rồi đánh ra một quyền.

Mặc dù đối phương là cường giả Kiều Thiên cảnh, thế nhưng chẳng qua cũng chính là sơ kỳ mà thôi, toàn bộ hồn lực, chân khí của hắn cộng lại cũng đã có lực lượng hơn xa đối phương. Một khi chân chính chiến đấu, ai thắng ai thua còn chưa nhất định.

Không nghĩ tới đối phương lại lợi hại như thế, một cước đạp lên mặt đất đã xé rách Kim Tán Tỏa Khí của mình, còn thành công đào thoát. Phi nhi công chúa cũng sững sờ, chỉ có điều, ánh mắt nàng lập tức nhếch lên, tay tạo thành thủ ấn, tiến lên nghênh đón.

Cứng đối cứng!

Trong mắt của nàng, kẻ trước mắt này dù có mạnh hơn nữa thì cũng chỉ là Trọc Thanh cảnh đỉnh phong mà thôi. Mà nàng lại là cường giả Kiều Thiên cảnh, muốn vượt qua, không có cửa đâu.

Phanh!

Quyền chưởng va chạm, thân thể Trương Huyền nhoáng một cái, liên tục lui về phía sau mấy bước. Mà Phi nhi công chúa, mặc dù không có lui lại thế nhưng trên mặt lại hiện lên vẻ kinh ngạc giống như là gặp quỷ vậy.

Nàng đã dùng hết toàn lực, còn thi triển ra võ kỹ, vốn nàng cho rằng ít nhất đối phương cũng phải bị đánh ra mấy chục mét, bản thân bị trọng thương. Thế nhưng nàng nằm mơ cũng không nghĩ tới đối phương chỉ lui mấy bước thì đã không có việc gì nữa...

Tên này thật sự là Trọc Thanh cảnh sao? Làm sao so với Kiều Thiên cảnh sơ kỳ như nàng cũng không hề yếu hơn vậy?

Chương 1132: Hoàng đạo thư viện (2)

Nàng cảm thấy khiếp sợ, Trương Huyền cũng không nhịn được lắc đầu.

- Xem ra Thiên Đạo quyền pháp cũng cần phải thăng cấp...

Thiên Đạo quyền pháp của hắn là loại hình võ kỹ, mặc dù không có thiếu sót, so với cùng cấp bậc lại có uy lực vô cùng, được coi là vô địch, thế nhưng... Cấp bậc thư tịch sưu tầm được không cao, uy lực cũng có hạn.

Đối kháng với võ kỹ Linh cấp hạ phẩm thì còn có thể chiếm thượng phong, so với thượng phẩm, còn kém hơn không chỉ một đoạn.

Chuyện này rất giống như học sinh tiểu học năm nhất vậy, mỗi lần đều có thể đạt được một trăm điểm, không có một chút sai lầm nào. Thế nhưng như vậy cũng không thế nào so được với học sinh cấp hai. Nếu như làm bài thi khảo hạch sơ trung thì chưa hẳn đã có thể hơn được.

Thiên Đạo võ kỹ có lợi hại hơn nữa, nếu như cấp bậc thư tịch sưu tập được quá thấp. Như vậy so với võ kỹ cao cấp chân chính vẫn còn kém một mảng lớn.

Bởi vậy, mặc dù lực lượng của hắn đã vượt qua đối phương. Thế nhưng lúc chân chính đối kháng, vẫn phải ăn chút thiệt thòi ngầm.

Chỉ là sau khi đối chiến một chiêu cũng đã làm cho hắn kiểm tra xong thực lực chân chính của đối phương... Nàng muốn vượt qua hắn, cũng không dễ dàng như vậy.

- A!

Thấy vị“Học đệ” tuổi tác so với mình còn nhỏ hơn mà thực lực lại ngnag với mình, miệng khẽ hừ lạnh một tiếng, thân thể mềm mại của Phi nhi công chúa lần nữa nhoáng lên, lập tức đuổi theo.

- Nữ nhân này...

Nhìn công kích của nàng càng ngày càng nhanh, có một loại cảm giác giống như muốn liều mạng, Trương Huyền lắc đầu. Lại nhìn một chỗ thiếu hụt, bàn chân co rụt lại, đánh thẳng về phía ngực đối phương.

- Ngươi... Vô sỉ!

Thấy hắn lại muốn đánh vào ngực của mình, Phi nhi công chúa tức giận tới mức kêu loạn, thân thể không kìm được mà co rụt lại, chiêu số mới vừa đánh ra cũng theo đó biến hình, lần nữa xuất hiện lỗ hổng.

Sưu sưu!

Một chưởng đánh hụt, lúc vội vàng nhìn lại về phía trước thì đã thấy người thanh niên kia đã mất đi tung tích.

- Sao? Đi đâu rồi?

Đối phương trong nháy mắt đã biến mất, Phi nhi công chúa sững sờ, đang muốn tìm kiếm thì con ngươi đột nhiên co rụt lại, vội vàng xoay người.

Chỉ là lúc này đã chậm, nàng chỉ cảm thấy mông mình tê rần, đã bị một cước hung hăng đạp trúng.

Sưu sưu!

Kêu thảm một tiếng, thân thể bay thẳng lên, sau khi bay ra hơn hai mươi mét mới nằm rạp xuống trên mặt đất, y phụ lộng lẫy xinh đẹp đã bị xé rách thành mấy lỗ thủng, trên mặt cũng đều là bùn đất.

Đâu còn có nửa điểm phong phạm của công chúa nữa chứ, nhìn qua rất hiển nhiên một tên ăn mày.

- Ngươi, lưu manh... Phi nhi công chúa cảm giác như muốn khóc.

Thân mang huyết mạch hoàng thất, khi chiến đấu cùng người khác, người ta tránh cũng kịp, ai dám bất kính với nàng cơ chứ?

Tên này thì tốt rồi, đầu tiên là đụng ngực, làm cho nàng không dám nghênh đón, sau đó thừa cơ đột phá phong tỏa chân khí của mình. Sau đó tiến về phía sau, đạp vào cái mông một cước...

Em gái ngươi!

Không biết mông và ngực của nữ nhân là nơi không thể đánh hay sao?

Không chỉ đánh mà còn đánh rất vui vẻ... Ngươi có biết xấu hổ hay không?

Cảm thấy phía sau rất đau rát, Phi nhi công chúa vừa thẹn vừa giận, bàn tay bỗng nhiên nhấn một cái lên trên mặt đất, cả người lăng không bay lên, giống như nổi điên lần nữa lao đến.

Trước đó chỉ là nổi giận, hiện tại nàng đã cảm thấy có chút điên cuồng.

Còn chưa tới đến trước mặt đối phương thì nàng đã lần nữa nhìn thấy, đối phương lại đạp ra một cước.

Nhìn thấy cước này, khóe miệng Phi nhi công chúa khẽ giật một cái.

Phương vị và nắm bắt thời cơ của một cước này vô cùng xảo diệu, phong tỏa phạm vi mà mình muốn công kích. Nếu như nàng ẫn còn dựa theo phương vị vừa rồi để công kích, không cần đối phương phát lực thì chính mình cũng sẽ tự đụng vào!

Hơn nữa... Quan trọng nhất là, vị trí lại là... Trước ngực!

- Đăng đồ tử!
Răng cắn chặt, bàn tay bỗng nhiên vỗ một cái vào trước mặt, mượn lực đẩy thân thể ngược lại. Thân thể lăng không xoay một vòng, đang nghĩ ngợi nên tiếp tục công kích như thế nào thì đã lần nữa cảm thấy mông mình tê rần.

- Ngươi...

Sưu sưu!

Nàng lại bay ngược ra, miệng ăn bùn, thân thể rớt xuống trên mặt đất.

Lần này còn rơi ác hơn, y phục bị cắt ra càng nhiều, đầy đầu, khuôn mặt đều là bụi bặm.

- Ngươi... Có biết đánh nhau hay không?

Phi nhi công chúa phát khóc.

Bắt nạt người ta cũng không nên bắt nạt như thế a, liên tục hai lần đều đá vào mông, về sau bảo nàng làm sao gặp người cơ chứ?

Đánh nhau với nữ nhân lại đánh vào bộ ngực, còn có mông. Ngươi còn có một chút phẩm hạnh và đạo đức của Danh sư hay không?

- Nếu như ta nói, không phải cố ý... Ngươi có tin không?

Bên này nàng khóc không ra nước mắt, bên kia Trương Huyền cũng không ngừng đổ mồ hôi lạnh.

Đối phương có thực lực Kiều Thiên cảnh, mặc dù trên lực lượng đã vượt qua đối phương. Thế trên thực tế, tốc độ phản ứng và ý thức hắn đều còn xa không theo kịp. Hắn đã hết cách rồi, chỉ có thể căn cứ vào vị trí thiếu hụt mà Thiên Đạo thư viện miêu tả để công kích...

Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, những vị trí mà thư viện ghi chép, không phải là bộ ngực thì chính là cái mông...

Vẻ mặt rất khó coi, Trương Huyền vò đầu... Có phải lần này ta đã dùng phải hàng giả Thiên Đạo thư viện, mà là hoàng đạo thư viện hay không?

- Tốt... Ta đánh cược với ngươi còn không được sao?

Buồn bực một hồi, Trương Huyền đành phải nhắm mắt nói.

Đánh cược thì đánh cược, nếu không cứ tiếp tục đánh, không chỉ y phục của đối phương bị xé rách sạch sẽ mà chỉ sợ cái mông cũng không còn có gì che, cảnh xuân vô hạn.

Rốt cuộc là có chuyện gì chứ, đường đường là Danh sư, đối chiến với người khác lại giống như đùa giỡn nữ nhân. Nếu như chuyện này truyền đi, hắn cũng không cần sống nữa.

- Đánh cược...

Khóe miệng Phi nhi công chúa giật một cái, nước mắt chảy ào ào.

Đây cũng không phải là chuyện có đánh cược hay không a...

Chương 1133: Ngô Chấn xui xẻo (thượng) (1)

- Nếu tiếp tục đánh, ta sợ... Thương thế của ngươi càng nặng, hay là thôi đi! Ngươi muốn đánh cược thế nào thì cứ như thế đó, ta bồi ngươi là được...

Thấy trên cặp mông đầy đặn của nàng có hai cái dấu chân to rõ ràng, vẻ mặt Trương Huyền lúng túng nói.

Bình thường chiến đấu nhất định hắn sẽ thắng đối phương, chỉ là nếu tiếp tục mượn Thiên Đạo thư viện, ai biết một lát nữa sẽ còn xảy ra chuyện lúng túng gì nữa chứ?

Liên tục đạp hai cước vào mông, quả thật rất không tiện. Nếu tiếp tục đạp, coi như da mặt hắn rất dàythì cũng cảm thấy không thể hạ chân xuống được.

- Tốt!

Tức giận tới mức phát điên, hận không thể chụp chết kẻ trước mắt này tại chỗ. Thế nhưng Phi nhi công chúa cũng biết, nếu cứ tiếp tục đánh, người thua thiệt nhất định sẽ là nàng. Nàng đứng dậy, khẽ gật đầu.

Hai mắt đen nhánh, tràn ngập lửa giận, hận không thể nướng ăn đối phương.

- Chúng ta đã đều đi Hóa Thanh trì, như vậy lấy chỗ này làm điều kiện đánh cược đi!

Phi nhi công chúa nói.

- Có thể, thế nhưng đánh cược như thế nào?

Trương Huyền nhìn qua.

- Trì Nhãn của Hóa Thanh trì bởi vì linh khí dự trữ có hạn cho nên cái gọi là ba ngày chỉ là phạm vi đại khái. Trên thực tế, bọn họ sẽ cấp Thanh Thần hương cho người tu luyện đi vào trong đó!

Phi nhi công chúa tiếp tục nói:

- Thanh Thần hương, để vào bên trong Trì Nhãn có thể đo lường nồng độ linh khí. Căn cứ vào linh khí tiêu hao mà khống chế tốc độ thiêu đốt. Dựa theo tu luyện bình thường, một ngày một đêm, vừa vặn có thể cháy hết một cái. Cái gọi là thời gian tu luyện ba ngày, trên thực tế chính là thiêu đốt ba cây hương. Mặc kệ là Trì Nhãn của ai, một khi hương cháy hết, nhất định sẽ phải đi ra.

Tu luyện có người có tốc độ nhanh, cũng có người chậm, nhất định hiệu quả ba ngày cũng sẽ không giống nhau. Phải làm như thế nào mới có thể xác định linh khí trong Trì Nhãn đã bị hút sạch, không đến mức xuất hiện nguy hiểm cơ chứ? Khi đó sẽ phải dựa vào Thanh Thần hương này!

Thứ này cắm vào bên trong Hóa Thanh trì cũng có thể thiêu đốt, căn cứ vào tốc độ tiêu hao của linh khí nhanh chậm mà thay đổi tốc độ thiêu đốt. Một khi ba cây hương cháy hết thì nhất định phải đi ra, đây là quy định đã sớm được lập ra, ai cũng không thể phá vỡ.

Vừa rồi khi tiệc rượu cũng đã nói qua, cho nên Trương Huyền cũng biết.

- Cho nên... Đánh cược giữa chúng ta rất đơn giản, trưa mai chúng ta đồng thời đi vào Hóa Thanh trì, ai thiêu đốt ba cây Thanh Thần hương xong trước thì người đó sẽ chiến thắng!

Phi nhi công chúa nói.

- Ai hết hương xong trước thì sẽ chiến thắng sao?

Không nghĩ tới lại cá cược như thế này, Trương Huyền sững sờ.

Tốc độ thiêu đốt Thanh Thần hương và tốc độ hấp thu linh khí Trì Nhãn có quan hệ trực tiếp với nhau. Mà muốn hơn người khác thì nhất định phải nắm giữ linh hồn càng thêm cường đại.

Nói cách khác... Hồn lực càng mạnh thì tốc độ thiêu đốt của Thanh Thần hương cũng sẽ càng nhanh.

Đối phương là cường giả Kiều Thiên cảnh, linh hồn đã trải qua Hợp Linh cảnh tẩm bổ, đã đạt đến mức rất cường đại. Lại đánh cược với hắn, rất rõ ràng đối phương khinh thường bản thân hắn chỉ là Trọc Thanh cảnh, tương đối yếu kém ở trên phương diện linh hồn...

Chỉ là... Nàng ta có nằm mơ cũng không nghĩ tới, linh hồn của mình đâu có yếu, mà là quá mạnh a!
Tu luyện Vu hồn đã sớm khiến cho linh hồn của hắn có thể thoát khỏi thân thể hành động. Nếu như muốn so, đừng nói là nàng, chỉ sợ ngay cả cường giả Hóa Phàm bát trọng tới đây cũng không phải là đối thủ của hắn.

- Ngươi xác định cá cược cái này sao?

Hắn dùng vẻ mặt đồng tình nhìn về phía nàng.

Không cần nghĩ, nếu như thực sự đánh cược như vậy thì nàng ta muốn không thua cũng khó khăn.

- Không sai! Làm sao vậy, mới vừa rồi còn dương dương đắc ý, hiện tại đã không dám rồi sao?

Vẻ mặt Phi nhi công chúa rất là tự tin.

- Cái này...

Trương Huyền vò đầu:

- Nói nội dung cá cược một chút đi!

- Cá cược rất đơn giản, nếu như ta thắng thì từ hôm nay trở đi ta sẽ không còn là tỳ nữ của ngươi nữa, cũng không nợ ngươi linh thạch! Mà nếu như ngươi thắng... Ta lại thua ngươi một vạn linh thạch, hoặc là... Lại làm tỳ nữ cho ngươi năm tháng, sao nào?

Phi nhi công chúa nói.

- Lại làm tỳ nữ của ta năm tháng? Thôi được rồi...

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền khẽ lắc đầu.

Thứ như tỳ nữ, có hay không đối với hắn cũng không đáng kể, lúc trước cũng chỉ là một câu nói đùa. So với hai chữ tỳ nữ này còn không có lợi ích thực tế bằng linh thạch tới.

- Không đồng ý sao? Chẳng lẽ còn muốn cho ta gả cho ngươi? Nghe thấy hắn cự tuyệt, Phi nhi công chúa tức giận tới mức cắn răng.

- Gả cho ta?

Trương Huyền ngẩn ngơ:

- Ngươi nghĩ hay lắm!

- Ngươi...

Phi nhi công chúa bứt tóc.

Vô số Danh sư trong Danh sư học viện đều vây quanh nàng, muốn làm nàng vui lòng. Thế nhưng tên này thì lại tốt, nàng nói gả cho hắn, lại còn sửng sốt không quan tâm... Ngươi cho rằng ngươi là ai a?

- Ý của ta rất đơn giản, tỳ nữ thì thôi đi, vẫn thua ta một vạn linh thạch a!

Trương Huyền xua tay.

- Được, quyết định như vậy đi...

Cắn răng một cái, Phi nhi công chúa xoay người rời đi.

Thực sự nàng không nói chuyện được với tên này nữa, sợ nếu tiếp tục nói chuyện thì sẽ bị tức chết tại chỗ.

Tránh thoát tai mắt của mọi người, vừa đi tới chỗ ở thì đã thấy Lạc Thất Thất tiến lên đón, nhìn thấy bộ dáng này của nàng, Lạc Thất Thất không nhịn được ngơ ngẩn:

- Ngươi làm sao vậy?

Lúc này y phục của Phi nhi công chúa đã bị cắt rụng mấy khối, lộ ra da thịt tuyết trắng, trên tóc, mặt đều là bùn đất. Giống như mới từ trong bùn đất đứng dậy vậy, chật vật không nói nên lời.

- Không có việc gì... Ta bị chút thương tổn, bản thân không tiện bôi. Trở lại đắp một chút chữa thương cho ta a!

Phi nhi công chúa nói.

Đánh cược thua, chạy tới tìm người ta gây phiền phức, lại không nhịn được ra tay... Thành công thì cũng thôi đi, kết quả, còn bị điên cuồng cho đánh một trận, cái mông cũng bị đạp sưng lên...

Chuyện ám muội như thế, có đánh chết thì nàng cũng không nói nên lời!

- Ngươi bị thương sao?

Lạc Thất Thất nhướng mày:

- Ai ra tay?

- Ta mới nói không có việc gì, ngươi chỉ cần xoa thuốc trị thương cho ta là được...

Chương 1134: Ngô Chấn xui xẻo (thượng) (2)

Phi nhi công chúa hơi đỏ mặt nói.

- Được rồi!

Thấy nàng không tình nguyện nhiều lời, Lạc Thất Thất cũng không tiện hỏi thăm quá nhiều:

- Nếu như là ngoại thương thì ta vừa vặn có bình Tùng Huyết cao mà Hồ viện trưởng đan viện chuyên môn luyện chế cho ta. Có hiệu quả với tổn thương bên ngoài, nếu như hiện tại xoa vào, ắt hẳn sẽ không chậm trễ chuyện ngày mai đi vào Hóa Thanh trì!

- Không cần, Ngô Chấn vừa mới cho ta một bình thánh dược chữa thương, nghe nói mặc kệ bị thương nặng hay như thế nào. Chỉ cần rót vào đều có thể chữa khỏi trong mấy hơi thở... Ngươi chỉ cần bôi giúp ta là được!

Cổ tay Phi nhi công chúa khẽ đảo, lấy một cái hồ lô rượu ra ngoài.

Tổn thương ở trên mông, nàng không với tới cũng không nhìn thấy, mặc dù để cho đối phương bôi lên chỗ đó có chút xấu hổ, thế nhưng cũng còn tốt hơn mang theo cái mông đỏ bừng, khập khễnh đi lại.

- Thánh dược chữa thương?

Lạc Thất Thất sững sờ.

- Ừm, nghe nói là lễ gặp mặt mà mấy cái chư hầu đưa qua, bọn hắn đã thử qua tại chỗ, hiệu quả vô cùng tốt. Xem như ngay cả lỗ máu cũng có thể khôi phục trong nháy mắt!

Phi nhi công chúa nói:

- Hắn còn đảm bảo cho nên ta mới nhận. Lúc này lại cần, cho nên mới vừa vặn thử hiệu quả một chút!

- Còn có loại dược vật lợi hại này hay sao?

Lạc Thất Thất tán thưởng nói một tiếng, lại cùng với Phi nhi công chúa đi vào trong căn phòng.

Vừa đi vào không lâu thì đã nghe đến một tiếng kêu thảm như giết heo vang lên, ngay sau đó tiếng gầm thét của Phi nhi công chúa vang vọng toàn bộ sân nhỏ.

- Ah... Ngô Chấn, con mẹ ngươi!

Ngô Chấn từ trong phòng mình nhô đầu ra, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.

- Ai gọi ta vậy?

...

Sau khi cáo từ Phi nhi công chúa, Trương Huyền trở lại căn phòng của mình.

Lấy Băng Vũ kiếm ra, để cho nó nhận chủ, lại thử nghiệm một cái. Hắn phát hiện ra thứ này mười phần thuận tay, lúc này mới thu hồi lại.

Liên tục phi hành hơn một tháng, lại cộng thêm chiến đấu hai trận, điều tức tại chỗ một hồi cũng khiến cho hắn cảm thấy mệt mỏi, đành phải đi ngủ một giấc thật say.

Khi mở mắt lần nữa trời đã sáng rõ. Lúc vừa mới ra khỏi phòng thì đã thấy hai người La Tuyền, Tất Giang Hải tiến lên đón, vẻ mặt kích động, tràn ngập cảm kích.

Đêm qua, sau khi trở về hai người đã phục dụng Hợp Linh đan, hiện tại đã đột phá đạt đến Hợp Linh cảnh trung kỳ.

Mặc dù chỉ tăng lên một cấp độ nhỏ, thế nhưng linh hồn lại càng trở nên mượt mà, chân khí cũng càng hùng hậu thêm. Sở dĩ bọn họ có thể như thế chính là bởi vì vị thanh niên trước mắt này.

- Đi hoàng cung đi, Hóa Thanh trì sắp mở ra, nhất định chúng ta phải đi qua đó sớm một chút!

Ăn điểm tâm xong, Hồng sư đi tới trước mặt mấy người.

Lần phân phối danh ngạch này Hồng Phong đế quốc đại triển thần uy, ép cho ba nước chư hầu khác thở không nổi, khiến cho hắn rất là hưng phấn. Vì vậy làm chuyện gì cũng tinh thần mười phần.

Hoàng cung của Huyễn Vũ đế đô so với đông cung thái tử còn rộng rãi hùng vĩ, vàng son lộng lẫy hơn nhiều. Trong trang trí mang theo uy nghiêm của long bàng hổ cứ, khiến cho người ta tiến vào bên trong, vẻ mặt đã trở nên ngưng trọng, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Dưới sự dẫn dắt của hai tên thái giám, bọn họ đi vào đại điện hoàng cung, chỉ thấy đám người La Chiêu, Phùng Vũ đã đi tới.

Trải qua một đêm trị liệu, bộ dáng của mọi người đã tốt hơn nhiều. Chỉ có điều, nếu như xem xét tỉ mỉ, vẫn còn có thể nhìn thấy trên mặt có vết máu ứ đọng và vết thương loáng thoáng.

Nương theo tu vi càng cao, thân thể càng ngày càng cường đại, sau khi bị thương, tốc độ khôi phục cũng sẽ trở nên chậm hơn không ít.

Mặc dù bọn hắn đều có dược vật chữa thương cực kỳ trân quý, thế nhưng so với chân khí có thể tùy thời khôi phục thương thế của Trương Huyền vẫn còn kém nhiều lắm.

- Ừm? Tên kia bị sao vậy?

Thấy những người này vẻ mặt bầm dập, hắn cũng chẳng suy nghĩ gì nữa. Chỉ có điều, vừa nhấc mắt nhìn qua thì đã nhìn thấy một người khiến cho hắn có chút ngoài ý muốn đang ở bên ngoài.

Đêm qua, Ngô Chấn ngồi bên người thái tử, được mọi người tặng quà, không biết tại sao mà cũng đã biến thành mắt thâm cuồng, mặc dù trên mặt nhưng đã tan vết sưng. Thế nhưng có thể loáng thoáng nhìn thấy được dấu vết bị người ta đánh cho một trận.

Đường đường là cao sinh từ Danh sư học viện, nhân vật khiến cho Hoàng đế Diệp Vấn Thiên, thái tử Diệp Tiền cũng phải kính trọng, ai dám động thủ với hắn, hơn nữa lại còn đánh thành như vậy chứ?

Không chỉ hắn thấy kỳ quái, ngay cả những người khác cũng nhìn thấy, mỗi người đều cảm thấy rất là kỳ quái. - Trương sư... Ta có việc hỏi ngươi!

Đang hiếu kỳ thì đã thấy Ngô Chấn tức tối đi tới.

- Bái kiến Ngô sư!

Trương Huyền ôm quyền.

- Đừng có nói những lời vô dụng này, rượu thuốc này, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?

Cổ tay khẽ đảo, trong lòng bàn tay Ngô Chấn xuất hiện một cái hồ lô rượu, trên mặt mang theo lửa giận.

Mặc dù hôm qua tên này luôn miệng nói là Hồng sư đưa, thế nhưng hắn vẫn nhìn ra một chút, biết tất nhiên sẽ có quan hệ với vị Trương sư này.

- Cái rượu thuốc này sao?

Trương Huyền sững sờ, lập tức giật mình:

- Ngươi dùng rồi à?

Đây đâu phải là rượu thuốc cơ chứ, trên thực tế chính là rượu đế, trước đó có thể chữa thương là bởi vì chân khí của hắn ẩn giấu trong đó, nương theo thời gian trôi qua, chân khí sẽ dần dần tiêu tán, tự nhiên sẽ không dùng được nữa.

Xem ra nhất định cái tên này đã dùng, chỉ là đã không có hiệu quả gì nữa.

- Không phải ta... Chỉ là, không có chút tác dụng nào cả!

Ngô Chấn càng nghĩ càng giận.

Đêm qua nghe thấy Lục công chúa gọi hắn, hắn cao hứng hấp tấp chạy tới, kết quả lại bị đánh đấm cho một trận túi bụi, đánh tới mức gần chết mới biết được. Là bởi vì rượu thuốc này vô dụng, cho nên hắn càng nghĩ càng giận, khi thấy đối phương vừa xuất hiện hắn đã tìm tới.

- Làm sao có thể vô dụng được chứ? Vừa vặn trên mặt ngươi có tổn thương, ta sẽ thử cho ngươi xem một chút!

Thấy hắn quả nhiên bởi vì thứ này mà tức giận, Trương Huyền sao có thể thừa nhận được. Hắn tiếp nhận hồ lô rượu, lắc hai lần, rót một đạo chân khí vào trong đó.

- Thử một chút?

Vốn cho rằng đối phương sẽ sợ hãi, thế nhưng không nghĩ tới lại thản nhiên như thế, Ngô Chấn nhíu mày một cái.

- Ừm, tới đây...

Tiện tay đưa hồ lô rượu tới, Trương Huyền nói:

- Không tin thì ngươi uống một ngụm đi!

Chương 1135: Xui xẻo Ngô Chấn (hạ) (1)

- Uống?

Ngô Chấn sững sờ:

- Rượu thuốc này của ngươi không phải thoa ngoài da sao?

Ngày hôm qua vị Tất sư kia bị một chủy thủ đâm xuyên qua cánh tay, vừa thoa ngoài da đã có hiệu quả, làm sao đến phiên hắn lại biến thành uống thuốc cơ chứ?

- Rượu thuốc này căn cứ vào thương thế khác biệt mà phân chia ra thành uống thuốc và thoa ngoài da, một khi sử dụng sai, chẳng những không có hiệu quả mà thậm chí còn có thể khiến cho thương thế tăng thêm!

Trương Huyền thuận miệng nói.

Dù sao cái “Rượu thuốc” bên trong hồ lô rượu này cũng không còn nhiều, trước tiên cứ lừa gạt rồi lại nói tiếp. Chờ tới khi hắn chân chính tra xét thì rượu thuốc cũng đã hết, đương nhiên cũng không tra ra được cái gì nữa.

- Còn có loại cách nói này nữa hay sao?

Ngô Chấn có chút không tin.

- Hôm qua ta đã sử dụng, cũng không phải ngươi không nhìn thấy a, hiệu quả cực tốt... Không có hiệu quả, nhất định đã dùng sai phương pháp!

Trương Huyền nói dối, mặt không đỏ, tim không đập nhanh một chú tnaof:

- Vừa rồi ngươi cũng đã nói, không phải là ngươi dùng. Như vậy nhất định là dùng người kia đã thoa ngoài da. Chính vì tính sai, không uống cho nên mới không có hiệu quả!

- Thật sao?

Ngô Chấn còn có chút chần chờ.

- Uống một ngụm, uống một ngụm là biết!

Trương Huyền cười nói.

- Được, nếu như không dùng được, xem ta thu thập ngươi như thế nào!

Hừ một tiếng, Ngô Chấn giơ hồ lô rượu lên, lại uống một ngụm.

Rượu vào cổ họng, hắn lập tức cảm thấy một dòng nước nóng dọc theo bụng chảy qua toàn thân, một lát sau hắn đã cảm thấy đau đớn trên người trước đó, nơi có máu ứ đọng đã trở nên hoàn hảo không có chút tổn hại, không có một điểm thương thế nào cả.

- Cái này...

Con mắt trợn tròn, Ngô Chấn không thể tưởng tượng được nổi.

Bản thân tự thử nghiệm qua mới biết được chỗ đáng sợ của thánh dược chữa thương này.

Hôm qua hắn bị cho đánh thê thảm vô cùng, thoa thuốc ngoài da và dược vật đều được dùng. Kết quả không có nửa điểm hiệu quả nào cả, ngày hôm nay mang theo hai mắt đen đi tới, vốn hắn cho rằng, Thánh dược này của Trương sư là giả, không nghĩ tới, nó lại lợi hại như thế.

Vừa uống một cái đã khôi phục như lúc ban đầu, toàn bộ thương thế đã tốt hơn... Như vậy cũng quá nghịch thiên đi a!

- Ta nói không sai chứ!

Thấy thương thế của hắn đã trở nên hoàn hảo, Trương Huyền gật gật đầu nói:

- Nhất định là người chữa thương kia đã tính sai phương pháp, nếu không như vậy đi, ngươi đi hỏi một chút xem nàng bị tổn thương ở chỗ nào. Là bôi ở bên ngoài hay là uống thuốc, ta sẽ phân tích giúp ngươi một chút.

- Được!
Chần chờ một chút, Ngô Chấn gật gật đầu.

Việc này liên quan tới danh dự của hắn, bất kể nói thế nào thì hắn cũng muốn biết rõ ràng, nếu không hắn sẽ phải gánh tiếng xấu lừa gạt.

Cầm lấy hồ lô rượu, xoay người đi đến phía của Lục công chúa, sau đó hắn ôm quyền.

- Lục công chúa, ngươi đã trách oan ta, bình rượu thuốc này cũng không phải là vô dụng, mà là ngươi đã dùng sai phương pháp!

Được Trương sư chỉ điểm, Ngô Chấn tràn ngập tự tin, mọi hành động đều mang theo phong độ.

- Dùng sai phương pháp?

Lục công chúa thấy tên này hàn huyên một hồi cùng với Trương sư đã tự tin như vậy, đôi mi thanh tú nhíu lại.

- Không sai, ngươi nói cho ta biết, tổn thương của ngươi là ở chỗ nào. Yên tâm, ta chỉ cần nhìn một cái, sau khi xác định vị trí là có thể biết là cần phải thoa ngoài da hay là phải uống thuốc, cam đoan ngươi sẽ lập tức khỏi!

Ngẩng đầu lên, Ngô Chấn đã cảm thấy mình lần nữa có được tín nhiệm, danh dự từ nàng.

- Chỗ bị thương? Còn nhìn một cái?

Vẻ mặt Lục công chúa như là nhỏ máu.

Con mẹ ngươi, hắn cố ý ngươi có biết không?

Thương thế của ta là Trương sư đánh, ngươi hàn huyên nửa ngày cùng hắn lại chạy tới hỏi thăm, còn muốn nhìn một cái...

Nói cách khác, ngươi muốn nhìn... Cái mông của ta sao?

- Không sai, chỉ cần xác định vị trí và tình huống tổn thương thì ta có thể xác định là thoa ngoài da hay là uống thuốc. Nhất định ngày hôm qua ngươi đã dùng sai phương pháp, mới không có hiệu quả...

Cười cười, Ngô Chấn đang muốn tiếp tục nói tiếp, làm cho đối phương biết chuyện ngày hôm qua là oan uổng hắn thì đã cảm thấy trước mắt tối sầm lại, một bàn tay đánh thẳng tới.
Phanh!

Một tiếng bạt tai vang dội vang vọng, Ngô Chấn bị đánh cho xoay hai vòng tại chỗ, vẻ mặt choáng váng.

- Nếu ngươi muốn nhìn thì hôm nay ta sẽ đánh chết ngươi...

KhuVẻôn mặt xanh xám, Lục công chúa đạp một cước về phía tên trước mắt.

Phanh!

Còn chưa có kịp phản ứng thì Ngô Chấn đã bay ngược ra, ngã bịch xuống đất.

- Lục công chúa, tại sao ngươi lại đánh ta? Ta đã làm gì chứ...

Ngô Chấn khóc.

Hắn có ý tốt đưa rượu thuốc mà bản thân mình cũng tiếc dùng tới cho vị công chúa đang ở trước mắt này. Vốn hắn cho rằng có thể chiếm được sự vui vẻ của nàng, kết quả hôm qua bị đánh một trận, hôm nay thật vất vả mới biết rõ nguyên do, lại tự mình thử nghiệm qua thì lại bị đánh cho một trận...

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Ta thực sự có ý tốt a, sao lại xui xẻo như vậy!

- Lạc Thất Thất, mau cầu xin giúp ta...

Giãy dụa đứng lên, thấy Lục công chúa còn nổi giận đùng đùng muốn vọt qua để tiếp tục đánh, Ngô Chấn giật nảy mình, vội vàng xin giúp đỡ.

- Ngay cả Lục công chúa cũng dám đùa giỡn, đáng đời!

Lạc Thất Thất khẽ nói.

Đoạn đối thoại vừa rồi nàng cũng đã nghe thấy, kẻ trước mắt này lại dám nhìn cái mông của Lục công chúa, đừng nói chỉ là bị đánh, cho dù bị đánh chết tại chỗ cũng đã nhẹ lắm rồi.

- Đùa giỡn Lục công chúa, Ngô Chấn, ngươi tự tìm cái chết!

Hình Viễn ở bên cạnh giờ mới hiểu được kẻ trước mắt này đã làm gì. Hắn rít lên một tiếng, hai tay xoa xoa, muốn động thủ.

Hắn là người truy đuổi trung thành của Lục công chúa... Luôn như hình với bóng, không ngờ ngươi lại dám đùa giỡn nàng, ngươi thực sự không có để ta vào mắt ah!

- ...

Ngô Chấn phát khóc.

Ta... Thật ra ta chỉ muốn làm việc tốt...

- Cái này...

Nhìn thấy Ngô Chấn đi qua lại bị cuồng ẩu một chầu, Trương Huyền không hiểu rõ nổi, cũng không hiểu ra sao.

Không hổ là thiên tài từ Danh sư học viện tới, quả nhiên hỉ nộ vô thường, không thể dùng lẽ thường để phỏng đoán.

...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau