THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1126 - Chương 1130

Chương 1126: Chiến sư (2)

- Cái này... Làm sao ta dám nhận chứ?

Trương Huyền sững sờ.

- Không cần phải khách khí!

Diệp Tiền xua tay nói:

- Nếu như ngươi không muốn thì ta mới là người cảm thấy ngại a!

- Đa tạ thái tử!

Biết rõ đối phương bởi vì hai cái Trì Nhãn mà bồi thường cho mình, nếu như từ chối thì đối phương lại không tiện, lúc này hắn mới gật gật đầu thu vào giới chỉ trữ vật.

- Thầy Trương, ngươi nguyện ý phân ra Trì Nhãn, chuyện này làm chúng ta vô cùng cảm kích. Ở đây có hai viên Hợp Linh đan, ta nguyện ý dùng làm thù lao để tặng, mong rằng thầy Trương vui vẻ nhận lấy!

La Chiêu cũng đi tới, đưa đến một cái bình ngọc.

Thái tử đã tỏ thái độ như vậy, bọn hắn lấy được ân huệ mà lại không biết tốt xấu, như vậy bọn hắn cũng không cần sống nữa.

Ba đại chư hầu tổng cộng mua được mười một viên Hợp Linh đan, sau khi cho mọi người dùng để tăng tu vi lên vẫn còn thừa lại hai viên.

- Ừm!

Tiếp nhận đan dược, Trương Huyền tiện tay ném vào bên trong.

Có chơi có chịu, thua chính là thua, coi như đối phương không tình nguyện thì cũng không thể làm gì khác hơn được.

Đưa cho bọn họ hai cái Trì Nhãn, có thể nói là ân huệ rất lớn. Hắn thu hai viên Hợp Linh đan làm thù lao thì cũng không tính là gì.

Lại nói, thu đồ vật đồng nghĩa với việc đã thanh toán ân oán xong, đối phương cũng không cần phải nợ nhân tình, nhất cử lưỡng tiện.

- Trì Nhãn và danh ngạch đã phân phối hết, tiệc tối chính thức bắt đầu, hi vọng mọi người có thể ăn thỏa thích, chơi vui vẻ!

Diệp Tiền vung tay lên, lập tức có không ít cung nữ dáng người uyển chuyển bưng lên vô số mỹ thực.

Vị thái tử điện hạ này quả thực rất thích hưởng thụ, mỹ thực ở trên khay, mỗi một cái đều có giá trị không nhỏ, ăn một bữa sẽ có rất nhiều phú hào có thể táng gia bại sản.

- La Tuyền, Tất Giang Hải, hai viên Hợp Linh đan này mỗi người các ngươi một viên, sau đêm nay trở về lập tức dùng đi!

Cổ tay khẽ đảo, Trương Huyền mang hai viên Hợp Linh đan mà vừa rồi đám người thầy La cho đưa ra cho hai người.

Thứ này mặc dù có thể khiến cho cho cường giả Hợp Linh cảnh vô điều kiện tấn thăng lên một cấp độ nhỏ, thế nhưng đối với hắn... Hiệu quả lại không lớn!

Chỉ cần tìm kiếm được đầy đủ công pháp Thiên Đạo Hợp Linh cảnh, như vậy chuyện đột phá đối với hắn không có khác nhau quá nhiều so với chuyện uống nước. Nếu để cho bản thân dùng thì cũng là lãng phí.

- Cho chúng ta?

La Tuyền, Tất Giang Hải đồng thời sững sờ.

Đan dược này trân quý thế nào cũng không phải bọn hắn không biết. Ngay cả một viên đối phương cũng không cần trực tiếp đưa cho hai người, cái này... - Ừm, nhanh tăng thực lực lên đi. Sau khi đi vào Hóa Thanh trì, cũng không thể lãng phí danh ngạch mà ta vất vả lắm mới tranh thủ cho các ngươi a!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Đa tạ thầy Trương!

Hốc mắt đỏ lên, hai người đồng loạt khom người.

Ba thứ hạng đầu khác vì đề phòng cạnh tranh, cho nên đều thi triển thủ đoạn của riêng mình. Mà thầyTrương, rất là khiêm tốn, thẳng thắn đối xử với mọi người... Khiến cho người ta từ sâu trong lòng sinh ra sự cảm kích.

Trước đó La Tuyền, Tất Giang Hải còn muốn sau khi đi vào Danh sư học viện để phân cao thấp. Thế nhưng bây giờ mới biết, không chỉ hiểu biết về tu vi, mà ngay cả lòng dạ, tâm cảnh bọn họ cũng kém hơn đối phương rất nhiều, hoàn toàn không có khả năng so sánh.

Nếu như suy nghĩ của hai người để cho đám người thầy La ở phía đối diện biết được, nhất định bọn họ sẽ khóc ra thành tiếng.

Liền cái này hai hàng, còn rất mực khiêm tốn, thẳng thắn đối xử mọi người?

Thẳng thắn cái em gái ngươi ah, ngươi không thấy chúng ta bị chỉnh thảm cỡ nào hay sao?

Lấy được danh ngạch và Trì Nhãn vốn thuộc về mình, còn phải cam tâm tình nguyện, trong lòng rất là cảm kích... Người có thể vô sỉ hèn hạ như thế chỉ sợ cũng chỉ có người này mà thôi...

...

Ngoài phủ đệ của Thái tử.

- Bệ hạ, thầy Vệ!

Nhìn thấy hai bóng người ở trước mắt, hộ vệ giật nảy mình.

- Ta đi bẩm báo điện hạ để hắn đích thân ra nghênh tiếp... Hai người rất có địa vị ở Huyễn Vũ đế quốc, muộn như thế rồi mà lại còn đồng thời tới đây, đổi lại là ai cũng sẽ hoảng sợ không dứt.

- Không cần, ngươi cứ tiếp tục trông coi, ta và thầy Vệ sẽ tự đi vào xem!

Diệp Vấn Thiên khoát tay chặn lại, cùng với Vệ Giang nhanh chân đi vào bên trong.

- Nếu như... thầy Trương kia thật nắm giữ thiên phú Chiến sư thì phải làm sao bây giờ?

Đi vào sân nhỏ, vừa đi Diệp Vấn Thiên ở bên cạnh không nhịn được hỏi một câu.

- Còn có thể làm sao cơ chứ? Lập tức bẩm báo cho Danh sư học viện, chuyên môn bồi dưỡng! Người tài giỏi như thế, trình độ quan trọng đối với Danh sư đường, không cần ta nói thì ngươi cũng hẳn phải biết!

Vệ Giang dùng vẻ mặt nghiêm túc nói.

- Ừm!

Diệp Vấn Thiên gật đầu.

Mặc dù hắn không phải là Danh sư, thế nhưng thân là chủ một nước, đối với chuyện Chiến Sư vẫn biết một chút.

Được gọi là chiến đấu chi vương bên trong Danh sư, một khi được xác nhận, coi như là địa vị của viện trưởng Hồng Viễn Danh sư học viện chưa hẳn đã có thể hơn người này!

- Chỉ là... Chiến sư cũng cần phải tuyển chọn, cùng một loạt thủ đoạn khác. Chúng ta cứ đi qua như thế, phải xác nhận như thế nào cơ chứ?

Diệp Vấn Thiên nhíu mày.

Chiến sư cần phải dùng thủ đoạn đặc biệt để xác nhận, rấ tlaf phiền phức, không phải dễ dàng là có thể hoàn thành như vậy.

- Cái này... Trước tiên cứ gặp mặt rồi lại nói...

Vệ Giang chần chờ một chút, đang muốn nói tiếp thì đã nghe đến tiếng bước chân từ phía trước truyền đến. Hai người bọn họ lập tức nhìn thấy ba bóng người đang ở cách đó không xa đi tới.

Khi nhìn thấy rõ bộ dáng của ba người, Diệp Vấn Thiên vội vàng tiến về phía trước một bước:

- Diệp Vấn Thiên bái kiến Lục công chúa điện hạ! Cô Lạc,

Thầy Hình cũng có mặt sao?

Mấy người này không phải là ai khác, chính là Lục công chúa Ngọc Phi Nhi, Lạc Thất Thất và Hình Viễn đã thay quần áo xong, tới đây tham gia yến hội.

- Hóa ra là Vấn Thiên bệ hạ, ta vừa vặn có việc muốn hỏi ngươi.

Nhìn thấy người tới là hắn, Phi Nhi công chúa nhướng mày lên:

- Rốt cuộc ngươi quản lý Huyễn Vũ đế quốc này thế nào vậy? Nếu như không muốn làm thì ngươi có thể nói một tiếng...

Chương 1127: Trương lão sư người khỏe chứ? (1)

- Ta...

Diệp Vấn Thiên giật nảy mình, mồ hôi lạnh trên trán chảy ra.

Mặc dù hắn là Hoàng đế bệ hạ của Huyễn Vũ đế quốc, chủ của một nước, thế nhưng ở trước mặt đối phương hắn vẫn không dám nói nhảm.

Huyễn Vũ đế quốc chỉ là đế quốc nhất đẳng phụ thuộc Hồng Viễn đế quốc. Nếu như đối phương nguyện ý, chuyện muốn đổi hắn cũng dễ như trở bàn tay, coi như là Vệ Giang cũng không nói được cái gì.

- Không biết vì sao công chúa lại tức giận chứ? Vấn Thiên tự biết tư chất không tốt, nhưng cũng cẩn trọng... Nếu như có điểm nào khiến cho công chúa cảm thấy có sai sót, như vậy nhất định tại hạ sẽ cố gắng đi đổi, không cô phụ sự tín nhiệm của Hồng Viễn đế quốc đối với ta...

Diệp Vấn Thiên vội nói.

Sáng hôm nay hắn gặp vị công chúa này còn rất tốt, làm sao trong chớp mắt đối phương lại quát hắn như vậy chứ?

- Hừ, trong đế đô đều có điêu dân...

Nhớ tới tên thanh niên hèn mọn kia, Phi nhi công chúa lập tức nghiến răng nghiến lợi.

Đường đường là công chúa, thế mà đánh cược thua, lại còn làm tỳ nữ cho người ta, thực sự quá mất mặt!

- Điêu dân?

Diệp Vấn Thiên sững sờ.

Hắn còn tưởng rằng là hắn làm chuyện gì, chọc cho đối phương không hài lòng, điêu dân... Chuyện gì đã xảy ra?

Cái gì mà điêu dân, có thể khiến cho đường đường là một vị công chúa nổi giận như thế cơ chứ?

- Không sai, là một thanh niên hai mươi tuổi, vẻ mặt hèn mọn, vừa nhìn đã biết không phải là người tốt lành gì. Hắn từng xuất hiện qua ở trong Kỳ Trân lâu!

Phi nhi công chúa nói.

- Kỳ Trân lâu? Được, hiện tại ta sẽ phái người đi thăm dò...

Biết lửa giận của đối phương không phải là bởi vì hắn quản lý quốc gia không tốt, Diệp Vấn Thiên nhẹ nhàng thở ra một hơi, lại vội vàng ôm quyền:

- Sau khi tìm tới về sau, ta sẽ bắt tới để công chúa xử trí!

- Ai muốn xử trí hắn?

Phi nhi công chúa giậm chân một cái:

- Ta bảo ngươi bắt sao?

- Ta...

Đầu Diệp Vấn Thiên như phình to, không biết mình nên trả lời như thế nào.

Hắn đã sớm nghe nói Ngọc nhi công chúa này tính cách cổ quái, hỉ nộ vô thường, không nghĩ tới... Lại là thật!

Hắn thân là quốc quân của Huyễn Vũ đế quốc, là cường giả Hóa Phàm bát trọng đỉnh phong, bị quát lớn ở trước mặt, bị mắng giống như cháu trai cũng khiến cho hắn có cảm giác như hôn mê.

Chỉ là, cho hắn mười cái lá gan thì hắn cũng không dám phản kháng. Không nói tới thân phận Lục công chúa Hồng Viễn đế quốc của đối phương, chỉ nói ở trong Danh sư học viện đối phương đã được viện trưởng thu làm đệ tử thân truyền. Chỉ riêng chuyện này cũng khiến cho vô số người không dám đắc tội.

- Cái gì mà ngươi với ta? Đường đường là chủ một nước, trong đế đô có người nào cũng không biết, quả thực không làm tròn bổn phận!

Hất bàn tay như ngọc trắng lên, Phi nhi công chúa hừ lạnh.

- ...

Diệp Vấn Thiên có cảm giác như ăn phải mướp đắng.

Toàn bộ Huyễn Vũ đế đô trải rộng mấy trăm cây số, nhân khẩu vượt qua hơn một trăm triệu... Coi như ta có lợi hại hơn nữa thì cũng không có khả năng người người đều biết ah!

- Được rồi!

Thấy tình cảnh trở nên xấu hổ, Lạc Thất Thất cười cười, đi lên phía trước một bước:

- Vấn Thiên bệ hạ, tính cách Phi nhi là vậy, ngươi cũng không cần để ở trong lòng! Kỳ thật không có chuyện gì, ngươi không cần phải để ý đến đâu!

Nói xong nàng nhìn về phía nữ tử bên người, truyền âm qua nói:

- Không phải ngươi bảo Diệp Tiền hỗ trợ tra xét hay sao? Chờ hắn điều tra ra, ta sẽ giúp ngươi hả giận, giúp ngươi thắng lại đối phương...

Phi nhi công chúa này mặc dù tuổi tác đã không nhỏ, thế nhưng tính cách vẫn như một đứa nhỏ, khiến cho cho người ta vừa tức vừa buồn cười.

Đánh cược thua, biến thành tỳ nữ của người khác cũng không phải là chuyện vinh quang gì, ngươi chạy tới nhục mạ, mắng Diệp Vấn Thiên bệ hạ người ta làm cái gì cơ chứ?

Một khi điều tra ra, ngươi bảo hắn nên nói hay là không nên nói đây?

- Được rồi!

Nghe thấy hứa hẹn của bạn tốt, lúc này Phi nhi công chúa mới dễ chịu hơn một chút, không tiếp tục để ý tới vị hoàng đế bệ hạ này nữa mà ngẩng đầu ưỡn ngực nói: - Đi thôi, đi tham gia yến hội!

- Ừm!

Lạc Thất Thất, Hình Viễn đi theo nàng. Mà Diệp Vấn Thiên, Vệ Giang nhìn nhau, đồng thời lắc đầu, cũng đi theo phía sau.

Vị Lục công chúa này nổi danh là tính tình cổ quái. May mà nhi tử Diệp Tiền của hắn không theo đuổi. Nếu không, nhất định sẽ chết rất thê thảm, không nói đâu xa. Không phải ngay cả Hình Viễn mỗi ngày đều theo đuổi nàng, nhiều năm như vậy mà cũng không có thu được vẻ mặt tốt của nàng sao?

...

Bên này đi đến yến hội, bên kia hộ vệ thủ vệ đã đi vào trong, vội vã đến đại sảnh, nói một câu bên tai của Diệp Tiền.

- Phụ Hoàng và thầy Vệ đều tới? Còn có Lục công chúa... Làm sao bọn họ lại cùng nhau tới đây được cơ chứ?

Diệp Tiền sững sờ, vội vàng đứng lên, nhìn quanh một vòng rồi nói:

- Chư vị, đám người Lục công chúa và phụ vương ta, thầy Vệ sắp tới đây. Ta cảm thấy chúng ta nên đứng dậy nghênh đón a!

- Lục công chúa tới?

- Không nghĩ tới thầy Vệ và bệ hạ cũng tới, nhanh lên!

Nghe thấy Lục công chúa Hồng Viễn đế quốc và thầy Vệ sắp tới, tất cả mọi người đều ngừng lại, đồng loạt đứng dậy.

Trương Huyền cũng giống như mọi người, đứng dậy nhìn ra ngoài, quả nhiên đã thấy có mấy người đi tới.

Đi đầu là một nữ tử, một thân mặc váy dài màu tím, thân thể thướt tha được phác họa một cách hoàn mỹ. Phối hợp với da thịt bóng loáng khiến cho nàng trở nên xinh đẹp không nói thành lời.

- Đây chính là Lục công chúa sao?

- Thật xinh đẹp ah!

- Ta cảm giác như đã yêu nàng, làm sao bây giờ...

- Yêu nàng? Ngươi không nhìn bản thân một chút sao, mặt sưng phù giống như đầu heo, Lục công chúa nhìn thấy ngươi không nôn đã tốt lắm ồi!

- Còn nói ta, ngươi không tốt hơn a, cái mũi giống như gấu chó vậy, đều là màu đen...

Nhìn thấy nữ tử đi đầu, hai mắt tất cả Danh sư trong phòng đều tỏa sáng.

Vị Lục công chúa này giống như là tiên nữ từ trong tranh vẽ đi ra, khiến cho vô số người trẻ tuổi, kích động không thôi.

Chỉ là, tất cả người trẻ tuổi ở đây, ngoại trừ thái tử và một số ít như mấy ngươi La Tuyền ra. Tất cả đều bị Trương Huyền đánh cho giống như đầu heo, một đám sưng mặt sưng mũi. Mỗi người đều đứng lên, hai mắt tỏa sáng. Khiến cho người có cảm giác không phải là thưởng thức cái đẹp, mà là đang hoảng sợ.

- Lục tiểu thư? Lục công chúa?

Trương Huyền cũng là sững sờ.

Chương 1128: Trương lão sư người khỏe chứ? (2)

Vốn hắn còn tưởng rằng Lục công chúa sẽ là ai, không nghĩ tới lại là Lục tiểu thư mà hắn đã gặp ở Kỳ Trân lâu.

Khó trách có thể một lần xuất ra hơn mấy trăm viên linh thạch trung phẩm...

Bên này khiếp sợ, khi đám người Lục công chúa tiến vào trong phòng, nhìn thấy mọi người trước mắt đều bị thương, vẻ mặt sưng đỏ... Tất cả cũng đều không hiểu ra sao.

Không phải yến hội Danh sư đều là cao nhã, đoan trang, tràn ngập khí chất, phong độ hay sao?

Làm sao mỗi người lại giống như mới từ lò sát sinh chạy ra vậy chứ?

Vẻ mặt sưng đỏ, con mắt cụp xuống, còn có mấy cánh tay còn treo ở trước ngực... Đây là tình huống gì chứ?

Ngay cả tất cả Danh sư ngũ tinh trấn giữ cũng đều giống như đầu heo vậy?

- Lục tiểu thư, là hắn...

Đang nghi hoặc thì bên tai Phi nhi công chúa đã truyền đến thanh âm của Hình Viễn. Nàng nhướng mày, thuận theo tay của đối phương nhìn lại, nàng lập tức lảo đảo một cái.

Gia hỏa chỉ gặp một lần ở Kỳ Trân lâu đã khiến cho nàng tức giận đến gần chết, không ngờ cũng có mặt. Hơn nữa trong tay còn bưng chén rượu, tinh thần sảng khoái, thoạt nhìn hài lòng không nói nên lời.

- Thất Thất, chính là gia hỏa này...

Răng ngà cắn tới mức “ken két”, Phi nhi công chúa quay đầu nói cho bạn tốt của nàng. Chỉ có điều, vừa xoay qua, hai mắt nàng không nhịn được trợn tròn.

Lúc này nàng thấy hảo hữu luôn luôn lạnh lùng, sóng nước không sinh của nàng lại kích động tới mức hai mắt tỏa sáng, giống như đang nhìn thấy một bảo tàng cực lớn vậy.

Phi nhi công chúa sững sờ.

Chẳng lẽ hảo hữu này của mình lại có đam mê đặc thù, ưa thích nam nhân bị đánh thành đầu heo như vậy hay sao?

- Là hắn...

Đang nghi hoặc thì đã thấy Lạc Thất Thất chỉ về phía người thanh niên này.

- Cái này... Thất Thất, hắn là cừu nhân của ta, ngươi... Không cần phải kích động đến mức như vậy chứ!

Sau khi biết rõ đối phương không phải là bởi vì những người kia mà kích động, Phi nhi công chúa càng thêm im lặng.

Là tên này ép ta trở thành tỳ nữ của hắn, coi như có tức giận, kích động thì cũng nên là ta mới đúng, ngươi kích động làm cái gì a?

Trong lúc nàng rất nghi hoặc, đang muốn nói chuyện thì lại thấy hảo hữu của mình nhanh chóng đi về phía tên ghê tởm kia.

- Thất Thất, coi như muốn thay ta giáo huấn thì cũng phải chú ý...

Phi nhi công chúa thiếu chút nữa đã bị dọa ngất tại chỗ.

Thất Thất luôn luôn rất trầm ổn ah, đầu tiên là kích động, hiện tại sao lại lỗ mãng như thế cơ chứ?

Ở nơi này có nhiều Danh sư như vậy, nhiều người như vậy, không nói hai lời đã trực tiếp đi qua giáo huấn. Như vậy chẳng phải chuyện ta là nô tỳ của người ta sẽ lập tức bị bộc lộ ra ngoài sáng hay sao?

Đưa tay muốn ngăn cản thì chỉ thấy hảo hữu nàng đã đi tới trước mặt tên đáng ghét kia, sau đó ôm quyền khom người, vẻ mặt cung kính nói:

- Đồ nhi Thất Thất, bái kiến Trương lão sư!

- Sao?
Lời muốn nói của Phi nhi công chúa nuốt vào trong miệng, con mắt trừng lớn.

Tình huống gì vậy chứ?

Không phải ngươi muốn giáo huấn hắn thay ta hay sao?

Đồ nhi... Trương lão sư?

Chẳng lẽ... Gia hỏa chán ghét này chính là người trước đó ngươi đã nói... là thanh niên tài tuấn, học thức uyên bác, khiến cho người kính ngưỡng kia hay sao?

Không phải hắn là kẻ vô sỉ hay sao? Làm sao đến trong miệng ngươi lại trở nên cao thượng như vậy chứ?

Có cần chơi người như thế không?

Da mặt co giật lại, Phi nhi công chúa thiếu chút đã khóc lớn.

Nàng còn nghĩ để cho hảo hữu của nàng gặp phải tên kia rồi giáo huấn đối phương một lần, làm cho hắn biết trời cao đất rộng. Ai ngờ, mới gặp mặt, ngay cả nói còn chưa có nói thì đã làm phản rồi...

Mà làm phản như vậy cũng quá không có tiết tháo, quá nhanh a!

Nàng trợn mắt, những người khác càng trực tiếp hóa đá.

- Người đi cùng Lục công chúa, vị kia hẳn là... Lạc Thất Thất, Lạc sư a!

- Mỹ nữ nổi danh băng sơn của Danh sư học viện, thiên tài lạnh lùng lại là... học sinh của Trương sư?

- Chuyện gì xảy ra vậy chứ?

...

Tên tuổi của Lạc Thất Thất, đám người La Chiêu tới sớm cho nên đã sớm biết.
Người rất xinh đẹp, nhưng lại rất lạnh lùng, không tình nguyện giao lưu với người khác... Hiện tại vẻ mặt lại rất hưng phấn, trực tiếp quỳ gối với một người tuổi tác nhỏ hơn nàng, còn gọi một tiếng lão sư...

Muốn cần phải khoa trương như vậy hay không?

- ...

Ngô Chấn và Hình Viễn ở bên cạnh, khóe miệng càng giật giật một cái.

Nếu nói quen thuộc, hai người bọn họ còn biết rất nhiều về Lạc Thất Thất so với những người khác.

Thiên tài nổi danh nhất trong đan viện của Hồng Viễn Danh sư học viện, tu vi cũng cao hơn nhiều so với bọn hắn. Bài danh trước mấy trong năm thứ hai, danh khí ở học viện so với Lục công chúa cũng còn lớn hơn nhiều.

Một nhân vật kiêu ngạo như là Phượng Hoàng lại nhận Trương sư làm sư phụ...

Ai có thể nói cho ta biết là ta nhìn lầm, hay là giả đây?

- A, là ngươi sao, tiểu Thất! Làm sao ngươi lại có mặt ở đây?

Nhìn thấy tiểu Thất, Trương Huyền cũng sững sờ.

Không phải nha đầu này đang ở Luyện Đan sư công hội hay sao?

Nghi hoặc một chút, hắn lập tức giật mình.

Cũng đúng a, Danh sư, từ Hồng Viễn đế quốc tới... Chỉ sợ chính là người cùng đi với Ngô Chấn, Lục công chúa, chính là mấy người này đoạt danh ngạch thuộc về bọn hắn, cho nên mới khiến cho hắn khổ cực như vậy.

- Tiểu Thất?

Leng keng!

Chén rượu trong tay Ngô Chấn lập tức rơi xuống mặt đất.

Hai chân Hình Viễn và Lục công chúa cũng đồng thời mềm nhũn, thiếu chút đã ngã xuống.

- Ta và bạn bè cùng đi tới đây, lão sư, đây là bằng hữu của ta, Lục công chúa Hồng Viễn đế quốc, Ngọc Phi Nhi!

Lạc Thất Thất gật gật đầu, vội vàng giới thiệu hảo hữu bản thân cho cho lão sư biết.

- Ừm, đã gặp qua!

Trương Huyền khẽ gật đầu:

- A, hóa ra ngươi gọi là Ngọc Phi Nhi... Ngây ngốc ở đó làm gì, còn không qua đây rót rượu!

- Trương sư, vị này là Lục công chúa điện hạ...

Diệp Tiền lảo đảo một cái, thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống.

Hai mắt Diệp Vấn Thiên cũng tối sầm lại.

Ngay cả hắn đối mặt với Lục công chúa cũng bị dọa đến mức nơm nớp lo sợ. Ngay cả thở mạnh cũng không dám, một Danh sư tứ tinh như ngươi, đắc ý cái rắm ah...

Chương 1129: Cấm ngôn (1)

- Ngươi...

Phi nhi công chúa thiếu chút nữa đã phun máu tươi ra ngoài.

Rót rượu, rót cái em gái ngươi ah!

Không phải ta đã mua mười ngày hay sao?

Bây giờ không phải là tỳ nữ của ngươi được không?

- Ta biết!

Trương Huyền gật gật đầu:

- Trước đó chúng ta đã quen biết, mà lại là bạn bè, đúng không, Lục công chúa?

- Đúng vậy!

Con mắt trừng tới, hận không thể bóp tên này chết tươi, hàm răng ngà của Ngọc Phi Nhi cắn chặt môi rồi lên tiếng.

Nói không cũng không được, đối phương nói là bạn, đã giữ thể diện cho nàng rồi. Nếu không, nói thẳng thành tỳ nữ, khi đó nàng cũng không cần sống nữa.

- Ta sẽ rót rượu cho ngươi!

Giậm chân một cái, Ngọc Phi Nhi đi tới phía trước, lại cầm chén rượu lên, rót một chén đây tràn, vừa rót trong lòng lại thầm mắng, hận không thể rút gân lột xương người trước mắt này.

Chỉ là, nàng cũng biết, đây chỉ là suy nghĩ một chút mà thôi. Nàng đánh cược thua, đối phương đã cầm huy chương Danh sư của nàng, coi như muốn phản kháng thì cũng không phản kháng được ah!

- Được rồi!

Thấy vẻ mặt của nữ nhân này không tình nguyện, Trương Huyền khẽ lắc đầu.

Khi đánh cược lại còn muốn để cho hắn quỳ xuống, công chúa kiểu gì cơ chứ? Cũng nên thu thập một chút.

- Lão sư... Phi nhi là bạn tốt của con, người xem...

Thấy sắc mặt của hảo hữu trở nên xanh lét, Lạc Thất Thất có chút dở khóc dở cười.

Dù thế nào nàng cũng không nghĩ tới, tên vô lại mà hảo hữu mình luôn mồm nói muốn bóp chết kia lại là lão sư luyện đan của bản thân mình.

Hai người đều rất quan trọng với nàng, cho nên, nàng muốn nhìn xem có thể làm dịu một chút mâu thuẫn hay không.

- Bằng hữu của ngươi? Vậy thì tốt, miễn cho nàng mười ngày...

Trương Huyền gật đầu nói.

Vốn cho rằng bằng hữu mình đã cầu xin thì đối phương sẽ không so đo chuyện tỳ nữ nữa, thế nhưng không nghĩ tới lại chỉ miễn đi mười ngày, Phi nhi công chúa tức giận tới mức sắc mặt đỏ lên:

- Thất Thất, không cần cầu xin, không phải là linh thạch thôi sao? Cũng không phải là ta không có...

- Có là tốt rồi, vừa vặn cũng tiết kiệm cho ta. Như vậy cũng không cần miễn mười ngày này nữa!

Ánh mắt sáng lên, Trương Huyền nói.

700 linh thạch trung phẩm ah, nếu có thể tiết kiệm thì nhất định hắn sẽ tiết kiệm.

- Ngươi...

Khuôn mặt Phi nhi công chúa xanh một hồi, lúc thì trắng, tức giận đến mức thiếu chút đã phun ra một ngụm máu tươi.

- Lão sư chỉ đùa ngươi giỡn mà thôi, đừng nóng giận...

Thấy hảo hữu sắp bộc phát, Lạc Thất Thất không nhịn được lắc đầu nói:
- Đúng rồi, không phải ngươi còn muốn học luyện đan với Trương lão sư hay sao? Hiện tại người đang ở đây...

- Hừ, về sau coi như ta học heo thì cũng sẽ không học cùng hắn!

Phi nhi công chúa cắn răng.

- Được rồi!

Biết giữa hảo hữu mình cùng mới vị Trương lão sư mà mình vừa biết đã có mâu thuẫn không nhỏ, Lạc Thất Thất chỉ đành suy nghĩ biện pháp để sau này hòa giải mà thôi.

Mọi người đã tới đủ, yến hội tiếp tục.

Chỉ là, có Diệp Vấn Thiên bệ hạ và Vệ sư ở đây, lại có Lục công chúa bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo tạc làm cho bầu không khí rõ ràng đã trở nên ngưng trọng hơn không ít, không còn vẻ vui vẻ như trước đó nữa.

Chờ đợi một hồi, đám người La Chiêu đã không đợi được, lập tức đứng dậy cáo từ.

Đám Danh sư như bọn hắn, mỗi một người đều giống như đầu heo, nhất định phải mau đi về chữa thương, nếu không, coi như có hai danh ngạch thì cũng không có tác dụng gì cả!

- Diệp Tiền điện hạ, chúng ta cũng cáo từ!

Thấy bọn họ rời khỏi, Hồng sư cũng ôm quyền đứng dậy nói.

- Trương sư, xin dừng bước!

Mới vừa đi vài bước thì Vệ Giang đã tiến lên đón.

- Vệ sư!

Vừa rồi ở trong yến hội thái tử Diệp Tiền cũng đã giới thiệu, cho nên hắn biết vị này chính là đường chủ Danh sư đường trong Huyễn Vũ đế quốc. Là Danh sư ngũ tinh đỉnh phong, Trương Huyền không dám làm lớn, vẻ mặt nghiêm túc ôm quyền với đối phương.

- Trương sư, liệu có thể dừng một bước nói chuyện hay không?

Vệ Giang cười cười.

- Đây là vinh hạnh của ta!

Không nghĩ tới đối phương lại muốn nói chuyện với mình, Trương Huyền mỉm cười nói. Để cho đám người Hồng sư quay về chỗ ở trước, Trương Huyền đi theo phía sau Vệ sư, đi tới một gian phòng.

- Xin hỏi... Có phải Trương sư là Chiến sư hay không?

Bố trí cấm chế ở chung quanh, làm cho không có người nào có thể nghe lén được, sau đó Vệ Giang mới nhìn lại.

- Chiến sư? Đó là cái gì?

Trương Huyền không hiểu ra sao.

Chiến sư liên quan tới cơ mật của Danh sư cấp bậc cao hơn, hắn đã nhìn qua thư tịch. Thế nhưng căn bản không có ghi chép qua, vì vậy cũng không quá rõ ràng.

- Ây... Chính là ti chiến Danh sư...

Giải thích chuyện Chiến sư một lần, Vệ Giang vừa giải thích lại ở bên cạnh quan sát kỹ hắn.

Phát hiện đối phương không giống như giả vờ, thật sự không biết cho nên trong lòng hắn rất là nghi hoặc.

Không phải Chiến sư thì làm sao có thể có được lực chiến đấu mạnh mẽ như thế, đánh bại chín tồn tại siêu việt cấp bậc của mình cơ chứ?

Thảm trạng của những Danh sư vừa rồi hắn cũng đã nhìn thấy, mặc dù khuôn mặt sưng đỏ, thoạt nhìn thê thảm vô cùng. Thế nhưng trên thực tế người xuất thủ cũng không ra tay độc ác, mà đã có ý định lưu tình.

Chỉ cần dùng dược vật, một hai ngày là có thể trở nên hoàn hảo như lúc ban đầu.

Đối chiến với chín người có thực lực mạnh hơn bản thân, thế mà còn hạ thủ lưu tình... Muốn làm được như vậy cần mạnh bao nhiêu cơ chứ?

- Còn có loại Danh sư này hay sao?

Nghe thấy còn có loại nghề nghiệp như Chiến sư, Trương Huyền kinh ngạc một hồi.

Vốn hắn cho rằng Danh sư đều là dạy đọc sách làm người, truyền thụ thiên hạ. Thế nhưng không nghĩ tới còn có tồn tại chuyên môn chịu trách nhiệm chiến đấu.

Khó trách rất nhiều Danh sư, khi nhìn thấy tộc nhân Dị Linh tộc, bước chân không thể di chuyển được. Như vậy làm sao có thể chém giết được chúng cơ chứ?

Hóa ra... Người chân chính có trách nhiệm chiến đấu cũng không phải là bọn hắn, mà là loại siêu cấp Danh sư có thể vượt cấp chiến đấu.

- Tại sao Vệ đường chủ lại cho rằng ta là Chiến sư chứ?

Hắn quay đầu nhìn qua.

- Ta nghe nói ngươi một người vượt cấp chiến đấu, nhẹ nhõm thắng chín người có thực lực cao hơn bản thân ngươi...

Vệ Giang nói.

- Ah!

Giờ mới hiểu được, Trương Huyền khẽ lắc đầu:

- Ta mới vừa biết được nghề nghiệp này, đương nhiên là không phải!

- Như vậy... Ngươi có thể có thể chất đặc thù gì hay không?

Vệ Giang tiếp tục hỏi.

- Ta có thể chiến thắng chín người bọn hắn là bởi vì ta có thể nhìn ra chỗ thiếu hụt và lỗ thủng bên trong võ kỹ của bọn hắn, từ đó có thể lợi dụng...

Trương Huyền nói:

Chương 1130: Cấm ngôn (2)

- Cũng không phải là thể chất đặc thù gì đó!

Nếu nói tới thể chất đặc thù, hắn có hai học sinh a. Ngay cả người làm lão sư như hắn cũng vẫn luôn hâm mộ.

- Được rồi!

Nghe hắn thừa nhận mình không phải Chiến sư, lại không có thể chất đặc thù, Vệ Giang có chút thất vọng.

Vốn hắn cho rằng Huyễn Vũ đế quốc có thể xuất hiện một vị Chiến sư thì sẽ danh dương thiên hạ, hiện tại xem ra, hắn đã suy nghĩ nhiều.

Thể chất đặc thù, nếu như không kích hoạt thì hầu như không đo lường ra được. Coi như hắn là Danh sư ngũ tinh đỉnh phong thì cũng không có cách nào.

Lại hàn huyên một hồi, tất cả vấn đề đều bị Trương Huyền xảo diệu từ chối.

Sở dĩ hắn có thể vượt cấp chiến đấu, một là bởi vì Thiên Đạo thư viện và công pháp Thiên Đạo, hai là bởi vì thủ đoạn của Vu Hồn sư.

Hai thứ này cũng không thể nói cho người khác biết được, một khi nói là Chiến sư gì đó. Nếu như bị bắt về nghiên cứu, quả thực sẽ rất phiền toái.

Cho nên, mặc kệ đối phương nói cái gì hắn cũng sẽ không thừa nhận.

- Quấy rầy Trương sư rồi!

Lại hàn huyên một hồi, không tìm được bất luận một chút đầu mối hữu dụng nào. Dò xét nửa ngày cũng không nhìn ra được cái gì, Vệ Giang đành phải tràn ngập áy náy ôm quyền nói một câu.

- Không cần phải khách khí!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, cũng không nhiều lời mà xoay người rời khỏi.

Hắn vừa rời đi không lâu thì cửa phòng lần nữa bị đẩy ra, Diệp Vấn Thiên bệ hạ đi tới, vẻ mặt rất là sốt ruột.

- Thế nào?

- Hẳn không phải là thể chất đặc thù, nhưng mà... Có phải là Chiến sư hay không thì ta cũng không dám xác định!

Vệ Giang lắc đầu.

- Không xác định được?

Diệp Vấn Thiên rất là nghi hoặc.

- Ừm, Chiến sư phải trải qua vô số tuyển chọn, từng tầng khảo hạch, mặc dù hiện tại hắn có thể vượt cấp chiến đấu, thế nhưng so với Chiến sư chân chính vẫn còn kém một đoạn rất lớn... Được rồi, đừng nghĩ nhiều nữa. Ta sẽ nói loại tình huống này cho Danh sư đường Hồng Viễn đế quốc. Quyết định cụ thể như thế nào cứ để cho Mạc đường chủ tự mình quyết định đi!

Chần chờ một chút, Vệ Giang nói.

Dùng năng lực hiện tại của hắn, quả thực không có cách nào xác nhận ra được.

Không bằng trước tiên cứ báo cáo, quyết định như thế nào cũng đã có người phía trên đi làm.

- Không sai, cứ báo cáo đi!

Diệp Vấn Thiên suy nghĩ một chút, không ngừng gật đầu.

Cổ tay Vệ Giang khẽ đảo, một cái đồ vật lớn chừng bàn tay xuất hiện ở trong lòng bàn tay của hắn. Bàn tay hắn điểm một cái, nói đồ vật muốn viết ra, ánh sáng lóe lên, chữ viết tức thì biến mất.

Ngọc phù đưa tin có hiệu quả giống như hiệu quả tường đưa tin, chỉ là càng thêm nhanh gọn, có thể nhẹ nhõm mang đi được.

Lúc trước Hồng sư mượn thứ này để đưa tin cho Mạc sư Mạc Cao Viễn.

Ông!

Mới vừa truyền ra tin tức không lâu thì đã thấy ánh sáng lần nữa lóe lên. - Cái này...

Nhìn thấy chữ viết ở phía trên, con ngươi Vệ Giang co rụt lại, dường như không thể tin được vào hai mắt mình.

- Mạc đường chủ nói cái gì vậy?

Thấy bằng hữu có bộ dáng này, Diệp Vấn Thiên cũng nhíu mày nói.

- Ngươi tự nhìn...

Nuốt một ngụm nước bọt, Vệ Giang ngọc phù đưa tin cho đối phương.

Mang theo vẻ nghi hoặc cúi đầu nhìn xuống, Diệp Vấn Thiên vừa nhìn xuống cũng lập tức sững sờ.

Chỉ thấy phía trên chỉ có một hàng chữ.

- Chuyện liên quan tới Trương Huyền Trương sư, không nói, không hỏi, không nói, nói năng thận trọng!

Sưu sưu!

Hắn mới vừa nhìn xong thì chữ viết bên trên ngọc phù theo thời gian trôi qua đã biến mất ở trước mắt.

- Nói năng thận trọng... Chẳng lẽ Mạc đường chủ đã sớm biết vị Trương sư này hay sao?

Con ngươi co rụt lại, Diệp Vấn Thiên không nhịn được nói.

Nói năng thận trọng là sự tôn trọng mà Danh sư cấp thấp nên làm với Danh sư cấp cao. Thế nhưng vị Trương sư này mới là tứ tinh, tại sao Mạc đường chủ lại ra lệnh kín miệng như vậy chứ?

Chẳng lẽ... Mạc đường chủ đã sớm biết vị Trương sư này hay sao?

Nếu không... Tại sao lại nói như vậy?

- Hẳn là đã sớm biết, nếu không, không có khả năng ta vừa mới nói ra hai chữ Trương Huyền, đã... Truyền lại tin tức này!

Vệ Giang gật đầu. Mạc Cao Viễn đi Vạn Quốc thành, cùng ngày đã xoay người rời khỏi. Người biết chuyện này rất ít, ngoại trừ đám người Trương Huyền thì cũng chỉ có Hồng sư và đám người Khang đường chủ Vạn Quốc thành.

Mặc dù Vệ Giang là lão sư của Hồng sư, thế nhưng cũng không quá rõ ràng.

- Như vậy... Chúng ta làm sao bây giờ?

Diệp Vấn Thiên nhìn qua.

- Mạc đường chủ đã quy định như thế thì chúng ta cũng không cần nói nhiều làm gì. Dù sao Trương sư cũng sẽ đi vào Hồng Viễn Danh sư học viện. Nếu như ta nhớ không nhầm, tuyển chọn Chiến sư năm năm một lần trong học viện, hẳn là sắp bắt đầu... Nếu như hắn thực sự có thiên phú, nhất định có thể một tiếng hót lên làm kinh người!

Vệ Giang nói.

- Tuyển chọn Chiến sư? Không sai, ngươi vừa nói như vậy ta cũng đã nghĩ tới, chỉ là... Chiến sư chân chính, người kém cỏi nhất cũng phải là Danh sư ngũ tinh, hiện tại hắn mới là Trọc Thanh cảnh đỉnh phong. Ngay cả Hợp Linh cảnh cũng chưa tới, cũng chẳng biết lúc nào mới có thể đột phá được a!

Diệp Vấn Thiên gật đầu lên tiếng, lập tức mang theo vẻ lo lắng nói.

- Bất kể hắn có tu vi thế nào, Mạc đường chủ đã hạ lệnh kín miệng thì chúng ta cũng không nói nhiều, cứ chờ là được!

Vệ Giang gật đầu.

- Cũng đúng!

Diệp Vấn Thiên lên tiếng, không nói thêm lời nào nữa.

...

Hai người đóng cửa thương nghị, Trương Huyền vừa đi ra phủ thái tử thì đã bị người khác ngăn lại.

- Trương sư, ta muốn một mình nói chuyện với ngươi!

Một đạo thân ảnh thon dài chặn ở phía trước mặt hắn.

- Lục công chúa?

Khi nhìn thấy rõ người ngăn ở trước mặt là ai, lông mày của Trương Huyền nhíu một cái.

Chính là Lục công chúa đã bị hắn thu làm tỳ nữ, hơn nửa đêm đối phương tới tìm bản thân hắn để làm gì cơ chứ?

- Hừ! Nơi này ở gần hoàng cung, không tiện nói chuyện, đi theo ta!

Phi nhi công chúa hừ lạnh một tiếng, bàn chân điểm một cái lên trên mặt đất, thân thể bay thẳng về phía trước.

Đi một lát, đột nhiên phát hiện phía sau không có động tĩnh, nàng quay đầu nhìn lại, thân thể mềm mại run lên.

Chỉ thấy người thanh niên kia căn bản không có cùng đi với nàng mà hai tay đút vào trong túi, đang đi đến hướng khác.

- Ngươi... Làm sao không đi với ta chứ? Xoay người đuổi kịp đối phương, nàng cắn răng khẽ nói.

- Không có hứng thú!

Trương Huyền khoát tay áo.

- Ngươi...

Ngực không ngừng nhấp nhô, Phi nhi công chúa tức giận sắp bạo phát.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau