THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1121 - Chương 1125

Chương 1121: Ta gánh một đám các ngươi (1)

- Chúng ta phân chia năm cái còn lại sao?

Mọi người đều nhíu mày.

Nhất là vẻ mặt đám quán quân của thầy Phùng, thầy La đều rất là khó coi.

Dựa theo tình huống bình thường mà nói, bọn hắn nên được hưởng thụ một người một linh trì, hiện tại lại phải chia ra, đừng nói là một linh trì, ba ngày nhất định là không thể nào.

Chỉ là không có cam lòng thì bọn họ cũng đã hết cách. Đám người Ngô Chấn, Lục công chúa là từ Danh sư học viện tới, càng là học viên năm thứ hai. Nói thế nào cũng không có khả năng để cho hai người bọn họ chiếm dụng một cái Trì Nhãn.

Không nói đâu xa, coi như Lục công chúa nguyện ý dùng chung... Ai dám đi qua cơ chứ?

Khinh nhờn công chúa của Hồng Viễn đế quốc, Danh sư ngũ tinh... Trừ phi là ngươi không muốn sống.

- Ừm, chuyện này thực sự có lỗi. Năm cái Trì Nhãn này phân chia như thế nào thì các ngươi tự mình thương nghị đi!

Diệp Tiền rất là áy náy nói:

- Chỉ cần các ngươi định ra, ta sẽ không có ý kiến!

- Chúng ta quyết định? Cũng tốt!

La Chiêu chần chờ một chút, gật đầu nói:

- Như vậy, ta có một đề nghị. Năm cái Trì Nhãn, ngoại trừ thái tử điện hạ Đế đô ra còn có một vị Danh sư khác. Hắn và Hồng Phong đế quốc dùng chung hai cái Trì Nhãn, Phong Nguyên chúng ta và Tiềm Phong, Trục Nguyệt, dùng ba cái!

- Không sai, Hồng Phong đế quốc thắng, chúng ta thừa nhận, dùng hai cái Trì Nhãn, rất là công bằng!

Hai mắt đám người Trần Việt, Phùng Vũ đồng thời sáng lên.

Nếu như bọn hắn có thể lấy được ba cái Trì Nhãn, đều dùng một cái. Như vậy để ba hạng đầu mỗi người dùng một ngày, như vậy cũng không tính là thiệt thòi.

- Không được!

Hồng sư nhướng mày.

Vừa rồi đánh cược, đối phương đã mất đi ba danh ngạch, trên thực tế, ba phe thế lực này chỉ có bốn người mới có tư cách có thể đi vào Hóa Thanh trì. Muốn ba cái Trì Nhãn, như vậy chẳng phải đãi ngộ so với bốn người bọn họ dùng hai cái linh trì còn tốt hơn nhiều sao?

Nếu như vậy, vừa rồi tỷ thí còn có ý nghĩa gì nữa chứ?

Nói đùa cái gì vậy!

- Vậy ngươi muốn thế nào?

La Chiêu nhướng mày.

- Chúng ta muốn hai cái Trì Nhãn! Ba cái còn lại, các ngươi và vị Danh sư của Đế đô kia phân đi!

Hồng sư nói.

- Hai cái? Các ngươi nằm mơ đi!

Phùng Vũ, Trần Việt đồng thời khẽ nói.

Hồng Phong đế quốc, ba người dùng hai cái Trì Nhãn thì coi như thua trận ba danh ngạch cũng không tính là gì. Thế nhưng nếu như bảy người dùng ba cái Trì Nhãn, như vậy thiệt thòi sẽ càng lớn, làm sao bọn hắn có thể đồng ý cơ chứ? - Ta cũng không đồng ý!

La Chiêu cũng lắc đầu.

- Không đồng ý? Vậy chúng ta lại đánh một trận quyết định, dù sao tất cả mọi người đều đã phục dụng dược dịch, tổn thương cũng đã tốt hơn rồi!

Thầy Hồng hất ống tay áo lên, lập tức đứng dậy.

Thắng một trận, tràn ngập tự tin, trạng thái tinh thần của hắn rất là kích động.

- Đánh?

Khóe miệng đám người La Chiêu giật giật một cái.

Đánh cái cái lông a! Lại nói, thương thế tốt không sai biệt lắm? Con mắt nào của ngươi thấy thương thế của chúng ta đã tốt chứ?

Ngươi có thể thuận lợi đi lại, ngay cả một vết thương cũng không có nhìn ra. Mà chúng ta còn khập khiễng, khi bình thường còn không thắng được, chứ đừng nói chi là hiện tại!

- Làm sao? Không dám sao? Không cần mượn cớ! Mỗi người các ngươi dùng hai chén rượu thuốc, ta mới dùng một chén, mặc dù bề ngoài nhìn tình huống của ta bình thường hơn rất nhiều. Thế nhưng trên thực tế lại không kém bao nhiêu!

Thầy Hồng nói.

- Không lớn cái rắm!

Đám người La Chiêu không nói nên lời.

Ngươi đi đường bước đi như bay, cái rắm cũng không có, bây giờ chúng ta ngồi cũng ngồi không vững, thiếu chút đã nằm trên giường, còn nói không kém nhiều, ngươi thật không ngại khi nói ra...

- So thì so, chỉ có điều, không phải là chúng ta, chúng ta mới vừa đánh một trận. Nếu tiếp tục so cũng không có ý nghĩa quá lớn, không bằng để cho bọn họ tới đi!

Cắn răng một cái, Trần Việt chỉ về phía mấy người bên cạnh. - Không sai, chúng ta đã đánh qua, nếu tiếp tục đánh cũng không thể giải quyết vấn đề. Như vậy còn không bằng để chính bọn hắn tiến hành, thắng thua đều là chuyện của bọn hắn!

Ánh mắt La Chiêu sáng lên, vội vàng gật đầu nói:

- Thắng thì cứ theo phương án mà ta mới vừa nói, thua, thì theo ngươi!

- Không được! Vừa rồi ta đã nói, người của các ngươi đã phục dụng Hợp Linh đan, so với người của ta, không công bằng!

Thấy đối phương còn cố chấp để đám người thầy Trương tỷ thí, thầy Hồng vội vàng xua tay.

Bên này người mạnh nhất cũng kém một cái cấp bậc so với đối phương, đánh như thế nào cơ chứ?

Nếu như thực sự để cho bọn hắn đánh, chắc chắn bên này sẽ tất thua ah.

- Hợp Linh đan là thứ mà Đế đô mới có, các nước chư hầu chúng ta đều không có, điểm ấy mọi người đều công bằng. Người của ngươi không có dùng, chỉ có thể trách chính ngươi không chuẩn bị được, còn trách được ai?

Phùng Vũ hừ một tiếng, bĩu môi một cái:

- Có dám so hay không? Không dám so thì thiểu số phục tùng đa số, ba người chúng ta đồng ý là được, không cần quyết định của ngươi!

- Không sai, bốn nước chư hầu. Chỉ cần có ba đồng ý là được, nếu không cứ tiếp tục tranh luận tiếp, ngày mai cũng không có kết quả! Nếu như không dám thì trực tiếp nhận thua đi!

La Chiêu cũng vội vàng mở miệng.

Hiện tại ba người bọn hắn đã quyết định, tuyệt không thể đối chiến với thầy Hồng.

Những người khác đánh như thế nào, không quan trọng.

Những người mà bản thân bọn họ mang tới đều phục dụng Hợp Linh đan, tu vi mỗi người đều nghiền ép đối phương, muốn thắng còn không đơn giản hay sao?

- Các ngươi...

Thấy ba người lần nữa liên minh, ép hắn phải thừa nhận. Thầy Hồng tức giận tới mức hô hấp dồn dập, đang muốn nói gì nữa thì đã lần nữa bị Trương Huyền cắt ngang.

- Tốt, so thì so, chỉ là... Ba người ba trận như vậy quá phiền phức!

- Phiền phức?

Thấy lại là tên này, Phùng Vũ, La Chiêu nghiến răng nghiến lợi, hai mắt hơi híp lại:

- Vậy ngươi nói phải làm sao bây giờ?

- Rất đơn giản, ta một mình đối chiến với chín người bên các ngươi. Các ngươi có thể lên một lượt, cũng có thể từng người một tới, chỉ cần ta thua, toàn bộ danh ngạch của Hồng Phong đế quốc chúng ta sẽ để lại cho các ngươi... Nếu các ngươi thua, danh ngạch của các ngươi đều nhường cho bên ta, được chứ?

Cười nhạt một tiếng, Trương Huyền nhìn qua.

- Một người đối chiến với chín người?

- Tên này đang nói chuyện cười gì vậy?

Chương 1122: Ta gánh một đám các ngươi (2)

- Đúng vậy a! Một tên Hóa Phàm tứ trọng nho nhỏ, một người muốn khiêu chiến chín Hợp Linh cảnh như chúng ta, hắn đang mơ mộgn cái gì vậy?

...

Cả phòng ồn ào, như ong vỡ tổ.

Có thể từ thi đấu Danh sư trong các nước chư hầu trổ hết tài năng, trở thành ba thứ hạng đầu. Mỗi một người trong những người này đều là thiên chi kiêu tử, thiên tài tuyệt đỉnh. Lúc này lại bị một tiểu tử tu vi thấp bọn hắn mấy cấp bậc nhỏ đùa bỡn, quả thực khó mà chịu đựng!

- Thầy La, để ta đi giáo huấn tiểu tử thúi không biết trời cao đất rộng này. Ta đã sớm nhìn hắn không thuận mắt rồi!

Một tiếng quát vang vọng, một thanh niên đứng dậy, khí tức trên người chảy xuôi, giống như là bạo tạc. Đây là một cường giả Hợp Linh cảnh hậu kỳ!

Hợp Linh cảnh hậu kỳ, coi như chín người đối phương đều phục dụng Hợp Linh đan thì cũng được tính là người nổi trội nhất.

- Thầy Phùng, ta cũng đi, tên này hại ngươi thảm như vậy, không đánh hắn quỳ xuống nhận sai thì ta không xứng làm người của Phong Nguyên đế quốc!

Phía sau thầy Phùng cũng có một tên thanh niên đứng lên.

Nương theo hai người đứng dậy, tất cả mọi người sau lưng thầy Trần, thầy La, thầy Phùng đều không kìm nén được nữa mà từng người trợn mắt nhìn về phía Trương Huyền, hận không thể xé nát hắn ăn sống.

- Các ngươi muốn tỷ thí cùng hắn sao?

Thấy mọi người lòng đầy căm phẫn, người sau còn kích động hơn người trước, thầy La không nhịn được hỏi.

- Không sai!

- Tên này trong mắt không có trưởng bối, nhất định phải giáo huấn!

Mọi người cùng quát lên.

Thầy Phùng bị tên này chỉnh cho từ không trung rơi xuống. Người biết rất ít, thế nhưng chuyện vừa rồi hắn làm khó thầy La, tất cả mọi người đều nhìn thấy ở trong mắt.

Thậm chí để thầy Hồng giao đấu với ba người khác cũng là chủ ý của hắn. Hiện giờ hắn lại lớn lối không biết ngượng như vậy, quả thực tội không thể tha.

- Cái này...

Thầy La nhìn về phía thầy Phùng, thầy Trần.

Chuyện này quan hệ trọng đại, hắn cũng không dám độc đoán.

Dù sao trước đó ai cũng không cảm thấy một mình thầy Hồng có thể đánh thắng ba người bọn hắn, kết quả... Nhóm người mình lại không có bất kỳ biện pháp nào chiến thắng đối phương.

Tên này thoạt nhìn thực lực thấp nhất, thế nhưng ngộ nhỡ hắn lại có thủ đoạn gì thì sao?

- Không dám? Coi như không dám... Ta đã sớm biết các ngươi cũng không có can đảm gì rồi. Còn nói là Danh sư, thiên tài, ta nhổ vào!

Hai người thầy Phùng, thầy Trần còn chưa có tỏ rõ thái độ thì đã thấy thanh niên ở phía đối diện lắc đầu, vẻ mặt rất là thất vọng.

- Ngươi...

Đám người thầy La như phát nổ.

Nói thật, quả thực tên này quá tiện! Nhất là vẻ mặt vừa rồi, là chế giễu trần trụi.

- Tốt, so thì so! Chỉ là ta chỉ muốn xác nhận một chút, đổ ước vừa rồi ngươi có thể làm chủ được sao?

Cắn răng một cái, khuôn mặt La Chiêu rất là dữ tợn.

- Ta thua. Danh ngạch của Hồng Phong đế quốc thuộc về các ngươi, các ngươi thua, danh ngạch còn lại về ta, ta có thể làm chủ!

Trương Huyền thản nhiên nói.

- Tốt, có thể làm chủ là tốt rồi!

La Chiêu nhướng mày, vẫy tay một cái:

- Lý Tú Liên!

- Thầy La!

Thanh niên Hợp Linh cảnh hậu kỳ, cũng chính là người kêu gào đầu tiên vừa rồi đi ra.

Quán quân thi đấu Danh sư của Tiềm Phong đế quốc, Lý Tú Liên, Tú Liên công tử.

- Đi lên giáo huấn hắn một lần, đánh thật hay cho ta, đánh cho hắn biết trời cao đất rộng thì ngưng!

Xiết chặt nắm đấm, lửa giận trong lòng La Chiêu thiêu đốt.

Bình thường tỷ thí giữa các Danh sư, mặc kệ hai bên có bao nhiêu tức giận cũng sẽ nói tới điểm là dừng. Mà giờ phút này hắn trực tiếp nói, đánh thật tốt, đủ thấy được hắn đã tức giận đến loại trình độ nào.

- Yên tâm đi, thầy La! Ta sẽ để cho hắn biết, Trọc Thanh cảnh và Hợp Linh cảnh chênh lệch như thế nào! Hừ lạnh một tiếng, Tú Liên công tử nhấc chân đi vào giữa gian phòng, lại vẫy tay một cái với Trương Huyền:

- Không phải vừa rồi ngươi rất phách lối hay sao? Tới đi, để ta xem một chút, nhìn xem thân thủ của ngươi có lợi hại miệng lưỡi của ngươi hay không!

- Thầy Trương... Ngươi phải cẩn thận!

Thầy Hồng không nhịn được dặn dò.

Mặc dù hắn có lòng tin rất lớn đối với thực lực của thầy Trương, thế nhưng... Đối phương là cường giả Hợp Linh cảnh hậu kỳ, chênh lệch giữa hai người thực sự quá lớn.

Ngộ nhỡ thua, tất cả danh ngạch đều mất đi, tất cả cố gắng trước đó đều biến thành bọt nước.

La Tuyền, Tất Giang Hải thì càng nhíu mày thành cục.

Biểu hiện của thầy Trương ở Vạn Quốc thành mặc dù nghịch thiên. Thế nhưng dù sao thực lực cũng vừa mới đột phá, đối chiến Hợp Linh cảnh hậu kỳ, có phải đã quá mức miễn cưỡng hay không?

- Yên tâm đi!

Biết mấy người này lo lắng cái gì, Trương Huyền cười nhạt một tiếng, đi tới giữa đại sảnh, lại nhìn về phía thanh niên trước mắt:

- Một mình ngươi không được đâu, bảo tám người bọn hắn cùng lên đi. Nếu không, ta sợ ngươi không có cơ hội!

- Ngươi...

Thấy đến bây giờ hắn còn nói lời điên cuồng, Tú Liên công tử xiết chặt nắm đấm:

- Không cần, đối phó với ngươi, một mình ta là đủ rồi!

Sưu sưu!

Nói xong hắn đã đánh xuống một quyền.

Hợp Linh cảnh hậu kỳ, linh nhục hợp nhất, quyền phong như sóng biển, lại còn mang theo uy áp linh hồn khiến cho người ta không sinh ra được ý niệm phản kháng.

Đổi lại là một Trọc Thanh cảnh đỉnh phong khác, có khả năng đã bị thua từ chiêu đầu. Thậm chí cả chuyện phản kích cũng không làm được.

Nhưng Trương Huyền không phải là Trọc Thanh cảnh đỉnh phong bình thường. Nhìn thấy nắm đấm của đối phương đánh tới, hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, không có bất kỳ động tác gì cả, ngón cái và ngón giữa uốn lượn... Nhẹ nhàng bắn ra.

Phanh!

Đầu ngón tay và nắm đấm của Tú Liên công tử va chạm, người sau còn chưa kịp phản ứng thì đã bay ngược ra, ngã ra xa mười mấy mét. Đầu đâm vào trong rượu cách đó không xa, rất là chật vật.

Hai tay chắp ra sau lưng, Trương Huyền nhìn về phía Tú Liên công tử đang nằm ở dưới đất, mỉm cười nói:

- Hình như...

- Một mình ngươi, quả thật chưa đủ!

Chương 1123: Nhắm mắt đánh (1)

Yên tĩnh.

Tất cả mọi người đều dùng sức xoa mắt, cảm thấy có phải mình đã nhìn lầm hay không.

Đây chính là siêu cấp cường giả Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh hậu kỳ, một quyền dùng hết toàn lực lại bị hắn nhẹ nhàng đánh cho bay ngược về phía sau...

Một chỉ này phải có lực lượng lớn bao nhiêu chứ?

- Đây chính là cường giả Hợp Linh cảnh, linh nhục hợp nhất, chân khí như trụ, lại bị một ngón tay bắn bay...

Thầy Hồng trợn mắt, nuốt ngụm một nước bọt.

Vừa rồi một chỉ kia bắn ra, phải hiểu rõ lực lượng công kích của đối phương như lòng bàn tay thì mới có thể làm được. Ngay cả như hắn, muốn làm dễ như trở bàn tay như thế cũng rất khó có khả năng!

Thế nhưng đối phương lại làm một cách tiêu sái như vậy... Chẳng lẽ, hắn căn bản không phải là Trọc Thanh cảnh? Mà cũng giống như mình, Kiều Thiên cảnh?

Không đúng, khi tên này đột phá hắn đã ở bên cạnh. Trong vòng một tháng ngắn ngủi, từ Trọc Thanh cảnh đỉnh phong đạt tới Kiều Thiên cảnh?

- Cái kia... Khi hắn tỷ thí với ta căn bản còn chưa có xuất toàn lực, buồn cười ta còn tưởng rằng chỉ cần mình cố gắng là có thể thắng được hắn...

Tất Giang Hải ở bên cạnh trợn to mắt, sắp phát khóc.

Trước đó hắn còn tưởng rằng, tên này cũng chỉ là vận khí tốt, thắng hắn một chiêu nửa thức. Chỉ cần hắn cố gắng tu luyện, nhất định có thể nhanh chóng đuổi theo đối phương, mà bây giờ hắn mới biết... Căn bản không phải là như vậy.

Khi người ta tỷ thí với hắn, đoán chừng ngay cả một phần mười lực lượng cũng không có sử dụng!

Không nói đâu xa, chỉ bằng vào lần vừa rồi, mười người như hắn cũng không phải là đối thủ ah!

Yết hầu La Tuyền khô khốc.

Trước mặt lão sư La Hoàng hắn khoe khoang khoác lác, thầy Trương chỉ thường thôi. Kết quả người ta giảng bài lời tụ linh khí, mười dặm chân không. Hiện tại chỉ cần dùng một đầu ngón tay cũng đã đánh bại cường giả Hóa Phàm ngũ trọng Hợp Linh cảnh hậu kỳ...

So thế nào đây chứ?

Căn bản không ở cùng một cấp bậc a?

- Cái tên này... Làm sao làm được như vậy chứ?

Thái tử Diệp Tiền cũng không thể tin được.

- Một chỉ này của thầy Trương... Chỉ sợ phải có lực lượng500 vạn đỉnh!

Xiết chặt nắm đấm, hai mắt Ngô Chấn nheo lại.

- Năm trăm vạn đỉnh? Cái này... Không phải hắn chỉ là Trọc Thanh cảnh đỉnh phong thôi sao?

Diệp Tiền run rẩy một cái.

Trọc Thanh cảnh cũng chỉ có lực lượng 160 vạn đỉnh, Hợp Linh cảnh cũng mới chỉ có 320 vạn đỉnh, 500 vạn đỉnh đã có thể so sánh cùng với cường giả Kiều Thiên cảnh trung kỳ. Một gia hỏa Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong... Làm sao có thể làm được cơ chứ?

- Ta cũng không biết. Chỉ có điều, Danh sư đại lục rất lớn, cũng có rất nhiều thể chất đặc thù, theo ta được biết, có một chút người nắm giữ thiên phú cự lực. Mặc dù tu vi không cao, thế nhưng lại có lực lượng vượt qua cấp bậc của bản thể!

Ngô Chấn nói. - Học trưởng nói hắn có thể là người có thiên phú cự lực hay sao? Chẳng lẽ... Giống như vị kia?

Đột nhiên Diệp Tiền nhớ tới cái gì đó, hắn không nhịn được sững sờ.

- Không sai, chỉ sợ hắn giống như vị học trưởng kia!

Ngô Chấn khẽ gật đầu, lại quay đầu nhìn qua:

- Chỉ sợ Huyễn Vũ đế quốc các ngươi sắp xuất hiện một nhân vật tài giỏi rồi!

- Nếu quả thực là loại thiên phú kia, chỉ sợ... Đúng rồi!

Nhớ tới sự đáng sợ và đủ loại chỗ thần kỳ của“Vị kia”, hai mắt Diệp Tiền trở nên quyết liệt.

Bất kể nói thế nào thì thầy Trương này đều đi ra từ bên trong phạm vi đế quốc của bọn hắn, nếu thực sự muốn một tiếng hót lên làm kinh người thì Huyễn Vũ đế quốc cũng sẽ được nhờ theo.

- Có phải hay không phải, một chiêu còn không phân tích ra được, cứ tiếp tục xem đi!

Không để ý tới sự hưng phấn của hắn, Ngô Chấn nói.

- Ừm!

Diệp Tiền cũng lên tiếng, vội vàng nhìn về phía trước.

...

Giữa sân, Trương Huyền dùng một chỉ đánh bại Tú Liên công tử khiến cho mọi người khiếp sợ, mấy người thầy La cũng há hốc miệng, ngay cả lời nói cũng không nói nên lời.

- Tên này rất quỷ dị, các ngươi cùng tiến lên đi!

Qua nửa ngày, hắn không nhịn được cắn răng hét lớn. Liên quan tới danh ngạch mười năm một lần của các nước chư hầu, coi như không để ý đạo nghĩa cùng tiến lên thì hắn cũng đã không quản được nữa!

Sưu sưu!

Nghe thấy mệnh lệnh, tám người khác cũng không kìm nén được mà đi tới giữa phòng, vây Trương Huyền lại.

- Đến hay lắm!

Duỗi lưng một cái, Trương Huyền hít sâu một hơi, phần bụng lập tức trướng lên.

Vừa rồi chỉ điểm thầy Hồng chiến đấu, vừa vặn hắn cũng có nỗi nghi hoặc muốn nghiệm chứng, đám người này cùng xông lên, như vậy không còn gì tốt hơn nữa.

Sưu sưu!

Thân thể lóe lên, lập tức xuất hiện ở ngay phía trước mặt một người. Sau đó hắn lật bàn tay một cái, không có bất kỳ chuyện ngoài tưởng tượng nào mà trực tiếp đánh tới.

- Đáng giận!

Thấy tên này lại công kích mình đầu tiên, thanh niên ở phía đối diện biến sắc, m iệng rít lên một tiếng, bắp thịt toàn thân kéo căng lên, nện xuống phía dưới.

Mắt thấy quyền chưởng sắp đụng vào nhau, thầy Trương trước mắt này đột nhiên nhoáng một cái, thân thể trùn xuống, một bàn chân không biết từ chỗ nào đạp tới bụng của hắn.

- Con mẹ nó!

Mắt như muốn lồi ra ngoài, thanh niên kia ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra thì đã bay ngược ra. Người còn đang ở trên không trung thì trong miệng đã phun ra từng ngụm từng ngụm máu, đồng thời cũng sắp phát khóc.

Quá âm đi, một chưởng vừa rồi kia rõ ràng đã dùng hết toàn lực, kết quả cũng chỉ là một hư chiêu... Sát chiêu chân chính ở phía dưới, khó lòng phòng bị ah!

Đạp bay một người, Trương Huyền bước chân hướng về phía sau rồi rút lui, vừa vặn đi tới trước mặt một tên Danh sư đang tính toán đánh lén hắn. Cánh tay chấn động, lập tức đánh trúng cái cằm của đối phương.

Sưu sưu!

Vị Danh sư này, trước mắt tối sầm lại, theo gót người thứ nhất, cũng bay lên trên.

Phanh phanh phanh phanh!

Một chiêu giải quyết hai người, thân ảnh của Trương Huyền giống như quỷ mị, xuyên qua đám người, giống như đã biết trước lỗ hổng chỗ người khác muốn công kích và phối hợp vậy. Mỗi một lần ra tay, tất nhiên sẽ có một người kêu thảm rồi bay lên.

- Quả nhiên là thế!

Tất cả mọi người bị đánh tới mức sắp sụp đổ, ánh mắt Trương Huyền lại càng ngày càng sáng.

Trước đó hắn chỉ điểm thầy Hồng chiến đấu với đám người thầy La đã từng dùng Thiên Đạo thư viện. Vốn hắn cho rằng khi thư tịch xuất hiện là do thiếu sót của đám người La Chiêu, Phùng Vũ và Trần Việt, không nghĩ tới chỉ là một quyển sách mà thôi.

Phía trên viết thiếu sót hợp kích của ba người.

Nói cách khác, thư viện đã liên hợp ba người bọn họ trở thành một chỉnh thể, sau đó mới đưa ra quyết định.

Chương 1124: Nhắm mắt đánh (2)

Dựa theo chỗ sơ hở này mà công kích, không chỉ có thể làm xáo trộn tiết tấu của đối phương mà còn có thể liệu địch tiên cơ, một lần hành động đánh bại tất cả mọi người!

Có thể nói, có thứ này, cho dù có người nhiều hơn nữa, đối với hắn cũng đều vô dụng.

Chính vì vậy hắn mới muốn khiêu chiến nhiều người như vậy, thử một chút xem có hữu hiệu hay không.

Sau khi thử một lần, quả nhiên thuận buồm xuôi gió, đối chiến với tám người thực lực cao hơn hắn mà cũng không cảm thấy có chút áp lực nào cả.

- Ừm, từ lỗ hổng này đi. Phía bên trái bình di ba thước, lăng không đạp từ phía sau...

Tinh thần không ngừng đọc sách, thân thể lại dựa theo lỗ hổng viết phía trên, tiến hành tránh né và công kích.

- Năng lực hợp kích của đám người kia quá kém, đâu đâu cũng có sơ hở, ta cũng không biết nên chọn cái nào mới tốt... Quá là buồn bực a!

Lại đạp bay một người, xoa xoa mi tâm, vẻ mặt Trương Huyền rất là ưu sầu.

Đối phương nhất thời tạo thành một đội ngũ, quả thực có rất nhiều thiếu sót. Tùy tiện nhìn một lần đã có mấy trăm, may mắn hắn không có lựa chọn tỉ mỉ. Nếu không, ngay cả lựa chọn cũng đã mệt chết, còn chiến đấu như thế nào nữa?

Dù vậy, lựa chọn chỗ thiếu sót nào, tương ứng với chiêu số gì, vẫn khiến cho hắn nhức đầu không thôi.

Chiến đấu không có mệt mỏi, ngược lại còn bởi vì lựa chọn chỗ thiếu sót của đối phương mà mệt mỏi. Nếu như chuyện này để cho người khác biết, nhất định bọn họ sẽ trực tiếp khóc tới chết.

- Được rồi, điểm binh điểm tướng, chọn ai thì kẻ đó xui xẻo a!

Hai mắt nhắm lại, Trương Huyền tùy ý điểm một điểm ở bên trên thư tịch, một chỗ thiếu hụt lập tức hiện lên ở trong đầu.

- Tốt, chính là nó!

Xác định chỗ thiếu hụt, rất nhanh hắn đã phân tích ra phương pháp đối phó, thân thể lắc lư, lần nữa đi vào bên trong đám người.

Phanh phanh phanh!

Lại một trận tiếng kêu thảm vang vọng.

...

Hoàng cung, cách phủ thái tử không xa.

Diệp Vấn Thiên bệ hạ đang ngồi ngay ngắn ở bên trên cao vị.

Trước mặt hắn là một lão giả mặc áo bào xanh, chòm râu trắng như tuyết, có vẻ khí độ phi phàm.

Nếu như thầy Hồng có mặt ở đây, nhất định sẽ có thể nhận ra, chính là lão sư của hắn. Là đường chủ Danh sư đường Huyễn Vũ đế quốc, Danh sư ngũ tinh đỉnh phong, Vệ Giang!

- Ngày mai Hóa Thanh trì sẽ mở ra, cũng không biết hôm kia bên kia sẽ xử lý danh ngạch như thế nào!

Diệp Vấn Thiên nhíu mày.

Kết giao với đám người Lục công chúa là do Diệp Tiền yêu cầu, hắn không tiện ra mặt, chỉ có thể để mặc cho Diệp Tiền tự mình xử lý. Hiện tại yến hội cũng đã diễn ra được một đoạn thời gian, cũng không biết đã xử lý xong hay chưa.

- Bệ hạ yên tâm đi, thái tử luôn luôn thận trọng, lại là cao đồ của Danh sư học viện. Một chút chuyện nhỏ này, có lẽ rất đơn giản! Vệ Giang cười cười:

- Lại nói, không phải ngươi cũng phái người tới dò xét hay sao? Nếu có tin tức, hẳn chẳng mấy chốc nữa sẽ có người trở về bẩm báo.

- Đúng vậy a!

Diệp Vấn Thiên cười cười:

- Có thể là ta lớn tuổi, tâm tính không còn bằng lúc trước nữa...

Cảm khái một tiếng, lời còn chưa dứt thì chỉ thấy một tên hộ vệ mang theo vẻ mặt choáng váng đi tới.

- Thế nào? Bên kia đã quyết định danh ngạch xong rồi sao?

Diệp Vấn Thiên cười nói.

- Bẩm báo bệ hạ, đã xác định...

Hộ vệ này lập tức ôm quyền.

- Ồ? Xác định thế nào? Nói ta nghe một chút! Thấy nhanh như vậy đã xác định ra danh ngạch, Diệp Vấn Thiên có chút hiếu kỳ.

- Danh ngạch đi vào Hóa Thanh trì là do tứ đại chư hầu bọn họ luận võ để quyết định...

Hộ vệ nói.

- Luận võ? Cũng đúng, những người đứng ba thứ hạng đầu trong các nước chư hầu cũng nên tỷ thí một chút...

Diệp Vấn Thiên cười cười. - Không phải... Những thiên tài này luận võ, là... Thầy Hồng Hồng Phong đế quốc, một người đối chiến với ba người thầy La, thầy Phùng và thầy Trần, đồng thời...

Hộ vệ chần chờ một chút, dường như đến bây giờ vẫn không thể tin được:

- Đánh bại ba người bọn họ... Ném ba danh ngạch còn thiếu cho ba đế quốc Phong Nguyên, Tiềm Phong và Trục Nguyệt!

- Ngươi nói... Hồng Thiển, một người chiến thắng La Chiêu, Phùng Vũ và Trần Việt?

Vệ Giang trợn mắt:

- Cẩn thận nói cho rõ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Vâng!

Hộ vệ vội vàng nói kỹ càng chuyện vừa mới xảy ra một lần.

- Chuyện này... Làm sao có thể?

Nghe hắn giải thích xong, thân thể Vệ Giang và Diệp Vấn Thiên đồng thời run rẩy một cái.

Thực lực Hồng Thiển mạnh bao nhiêu, bọn hắn biết rất rõ ràng, một người đánh ba người đồng cấp khác cho hoa rơi nước chảy... Dù thế nào cũng không thể tin được a?

- Một người đối chiến với ba người mà thắng... Danh ngạch có thể xác định như thế, thế nhưng... Năm cái Trì Nhãn bọn hắn phân chia như thế nào chứ?

Ngây ngốc nửa ngày, Diệp Vấn Thiên không nhịn được nói.

Làm Hoàng đế bệ hạ cho nên đương nhiên hắn biết, danh ngạch dễ phân phối, Trì Nhãn mới là khó phân phối nhất.

- Hồng Phong đế quốc... Người gọi là thầy Trương mà ta vừa mới nói đồng thời khiêu chiến chín vị Danh sư của ba đế quốc Phong Nguyên, Tiềm Phong và Trục Nguyệt... Người thắng lấy được tất cả danh ngạch, thua danh ngạch của bọn hắn sẽ bị loại bỏ...

Hộ vệ nói.

- Lại là đồng thời khiêu chiến? Không phải ngươi vừa mới nói, thầy Trương này chỉ có thực lực Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, thực lực rất thấp thôi sao?

Diệp Vấn Thiên không nhịn được nói:

- Chín người đều có thực lực mạnh hơn so với hắn, đánh như thế nào?

Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, một người khiêu chiến với chín Hợp Linh cảnh? Làm sao có thể đánh thắng được chứ? Đánh như thế nào đây? Lại dùng chiêu số và thủ đoạn gì chứ?

- Hắn... Hắn...

Hộ vệ nuốt một ngụm nước bọt, vẻ mặt vặn vẹo:

- Hắn nhắm mắt lại đánh...

Chương 1125: Chiến sư (1)

Nhắm mắt lại đánh?

Diệp Vấn Thiên, Vệ Giang đồng thời ngẩn ngơ.

Đây là chiêu số gì? Chẳng lẽ... Là bí pháp nào đó hay sao?

- Đúng!

Hắn nhắm mắt, vẻ mặt khó xử, dường như luận võ cùng mọi người là chuyện quá mức đơn giản, rất là không tình nguyện, sau đó... Vừa ra tay, chín Hợp Linh cảnh, toàn bộ đã nằm trên mặt đất…

Hộ vệ nói cảnh tượng mà mình vừa mới nhìn thấy, một năm rõ mười nói ra.

Diệp Vấn Thiên, Vệ Giang nhìn nhau...

Còn có loại thao tác này hay sao?

Trọc Thanh cảnh đỉnh phong, nhắm mắt đánh ngã chín vị Hợp Linh cảnh, không nói tới việc vẻ mặt nhẹ nhõm. Lại còn bởi vì đối phương quá yếu mà cảm thấy khó xử...

Mẹ nó, đây không phải là đang kể truyện cười đó chứ?

- Thật sự...

Khuôn mặt hộ vệ này đỏ lên, hắn biết chuyện mình nói ra nhất định sẽ không có người nào nguyện ý tin tưởng, nhưng sự thực chính là sự thực.

- Vượt cấp khiêu chiến, không có bất kỳ áp lực gì, chẳng lẽ...

Vệ Giang con ngươi co rụt lại.

- Vệ sư nghĩ tới điều gì vậy?

Diệp Vấn Thiên không nhịn được nói.

- Bệ hạ có từng nghe nói qua Chiến sư hay không?

Chần chờ một chút, Vệ Giang chậm rãi nói.

- Ý ngươi nói, ti chiến Chiến sư bên trong Danh sư hay sao?

Diệp Vấn Thiên sững sờ.

- Không sai!

Vệ Giang khẽ gật đầu:

- Danh sư mặc dù được coi là vô địch cùng cấp bậc, thế nhưng chức trách chủ yếu nhất chính là dạy đọc sách làm người. Dạy dỗ ra vô số cường giả, khiến cho nhân tộc càng ngày càng cường đại. Nhưng mà... Nếu muốn chiến đấu cùng Dị Linh tộc, bảo hộ nhân loại, không có sức chiến đấu mạnh nhất và công kích cường hãn nhất lại là chuyện không thể nào. Cho nên vì vậy Chiến sư mới sinh ra!

- Chiến sư là ti chiến Danh sư. Nói cho kỹ thì cũng có khác biệt với Danh sư! Danh sư bình thường, mỗi khi tăng lên một cấp bậc đều cần chức nghiệp phụ trợ tăng lên theo. Mà bọn hắn không cần, chỉ cần thông qua khảo hạch sức chiến đấu là có thể tấn cấp lên cấp bậc cao hơn... Đương nhiên, loại khảo hạch sức chiến đấu này cũng rất khó! Một vạn Danh sư cũng chưa hẳn đã có thể thông qua được một người, hơn nữa trên cơ bản đều là thể chất đặc thù, hoặc là huyết mạch đặc thù. Vừa ra đời đã nắm giữ năng lực vượt cấp khiêu chiến...

- Thầy Trương này, bằng vào Trọc Thanh cảnh đã có thể chiến thắng chín Hợp Linh cảnh, sẽ không phải là... Nắm giữ thiên phú Chiến sư đó chứ?

Hai mắt Vệ Giang tỏa sáng.

Nếu như nói Danh sư vạn người không có được một, như vậy Chiến sư thì là tồn tại ngàn dặm mới tìm được một bên trong Danh sư. Mỗi một người đều chân chính vô địch trong cùng cấp bậc, thậm chí còn có thể vượt cấp chiến đấu. Hồng Viễn Danh sư học viện thành lập mấy ngàn năm qua, cho đến bây giờ số lượng Chiến sư tuyển chọn ra cũng chỉ đếm được trên đầu ngón tay.

Nếu như... Ở trong Huyễn Vũ đế quốc xuất hiện một vị, toàn bộ đế quốc sẽ bởi vì hắn mà lên như diều gặp gió.

- Nếu nói như vậy, quả thực... Đúng là có khả năng!

Diệp Vấn Thiên sững sờ, con mắt cũng trợn tròn.

- Đi qua nhìn một chút, bất kể có phải hay không thì đối với Huyễn Vũ đế quốc chúng ta cũng chỉ có thể là chuyện tốt mà thôi!

Vệ Giang đứng dậy, vội vã đi đến cung điện của Thái tử.

Diệp Vấn Thiên cũng đi theo phía sau.

...

Phun ra một ngụm trọc khí, Trương Huyền vỗ tay một cái, không nhịn được lắc đầu.

Chín vị Danh sư của Phong Nguyên, Tiềm Phong, Trục Nguyệt ba đại đế quốc, lúc này tất cả đều nằm ở trên mặt đất, không ngừng rên rỉ.

Kỳ thật không cần thư viện, bằng vào thực lực bản thân của hắn thì chín người liên hợp lại cũng không phải là đối thủ của hắn. Chỉ có điều, có chỗ thiếu sót có thể mượn dùng, đương nhiên hắn sẽ không keo kiệt.

- Các ngươi đã thua...

Không tiếp tục để ý tới mọi người đang bị thương, Trương Huyền ngẩng đầu nhìn về phía đám người La Chiêu:

- Hiện tại tất cả năm cái Trì Nhãn đều thuộc về Hồng Phong đế quốc chúng ta!

- ... Thân thể run rẩy một cái, La Chiêu, Phùng Vũ, Trần Việt đều cảm giác mình sắp phát điên rồi.

Đây chính là người trong ba hạng đầu của bọn hắn a!

Vì trợ giúp bọn họ tấn cấp mà ba người bọn hắn còn chuyên môn mua sắm Hợp Linh đan... Kết quả, chín người liên thủ lại, ngay cả một tiểu tử Trọc Thanh cảnh cũng không đánh lại được!

Tỷ thí nắm vững thắng lợi, thế nhưng ngay cả quần áo của người ta cũng không có chạm vào được một điểm...

Ba đại chư hầu liên thủ, vốn nghĩ có thể ép cho Hồng Phong đế quốc ăn thiệt thòi lớn, cuối cùng, bọn hắn ngay cả một cái Trì Nhãn cũng không có được...

Đây rốt cuộc là sao chứ!

Càng nghĩ ba người càng cảm thấy buồn bực.

Sớm biết như vậy thì bọn hắn sẽ không đi tìm phiền toái, không đi uổng phí tâm cơ làm những chuyện này. Chỉ bằng vào phân phối, một nước chư hầu ít nhất cũng có một cái Trì Nhãn a!

Không nói tới việc ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, hiện tại từ trên xuống dưới, từ già đến trẻ, đều bị người ta đánh cho một trận, mặt mũi bầm dập, đã hoàn toàn biến dạng. Lúc trở về biết ăn nói làm sao với những người khác đây?

- Khụ khụ. Thầy Trương, đám người thầy La cũng không có ý làm khó, chỉ là vì muốn tranh thủ thêm một chút danh ngạch cho hậu bối của mình mà thôi. Lại nói, Hóa Thanh trì mười năm mở một lần, cũng có lợi cho Huyễn Vũ đế đô và các nước chư hầu khác đoàn kết lại... Ngươi xem, có thể đưa ra hai cái Trì Nhãn hay không! Như vậy cũng tiện để cho bọn hắn có cái để ăn nói với bề trên.

Sắc mặt Diệp Tiền như ăn phải quả đu đủ, nhẫn nhịn không biết bao lâu rồi mới nói được một câu.

Hắn chuyên môn chạy tới đây để phân phối danh ngạch, kết quả lại khiến cho ba nước chư hầu thất bại tan tác mà quay trở về. Ngay cả một danh ngạch cũng không chiếm được, thực sự không thể nào nói được nổi a.

Ngay cả chỗ phụ vương, Vệ đường chủ cũng không có cách nào bàn giao được.

Nhưng... Người ta tỷ thí công bằng, trước khi tỷ thí không nói gì, hiện tại kết thúc mình lại lên tiếng. Còn mở miệng ra để thuyết phục đối phương, chuyện này làm cho hắn xấu hổ đến cực điểm.

- Cho hai cái sao? Cũng tốt, ta sẽ để lại hai cái, Danh sư của Đế đô cùng hưởng với bọn hắn. Ba người Hồng Phong đế quốc chúng ta muốn ba cái Trì Nhãn!

Biết nếu thật sự cầm đi toàn bộ Trì Nhãn thì vị thái tử này cũng không dễ ăn nói, cho nên Trương Huyền mới gật đầu đồng ý.

Ba thứ hạng đầu như bọn hắn có ba cái Trì Nhãn đã đủ rồi, có nhiều thì cũng là lãng phí, quả thực không cần thiết phải giữ quá nhiều.

- Đa tạ!

Không nghĩ tới đối phương lại dễ nói chuyện như vậy, Diệp Tiền khẽ gật đầu, lại vẫy tay một cái:

- Đi lấy món kim lân giáp kia tới cho ta!

- Vâng!

Một tên hộ vệ xoay người đi ra ngoài, không lâu sau đã mang một bộ khôi giáp tới.

- Đây là khôi giáp Linh cấp trung phẩm đỉnh phong, do da thú của Bạo Tuyết Kim Lân thú Hóa Phàm lục trọng chế tạo mà thành, ta và thầy Trương mới quen đã thân. Như vậy coi như đưa cho ngươi làm lễ vật!

Vẫy tay một cái, hộ vệ lập tức đưa khôi giáp tới.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau