THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1116 - Chương 1120

Chương 1116: Đơn phương bị đánh (2)

La Chiêu không nhịn được nhìn về phía thầy Hồng cách đó không xa:

- Ngươi nói nghiêm túc chứ?

Lập tức hắn nhìn thấy thầy Hồng như sắp khóc, vẻ mặt như là bị táo bón, hắn khẽ gật đầu.

Mặc dù không biết vì sao thầy Trương lại muốn làm như thế. Thế nhưng đã có kinh nghiệm trước đó, hắn biết đối phương không làm chuyện gì mà không có nắm chắc. Trương Huyền đã nói như vậy, nhất định đã có chủ ý của riêng mình.

- Thế nào, không dám sao? Coi như không dám thì đừng có nói nhảm nữa.

Khoát tay áo, Trương Huyền không nói thêm lời nào nữa.

- Vì sao lại không dám cơ chứ? Ta sợ một lát nữa, hắn sẽ quỳ xuống đất cầu xin tha thứ!

Đám người Trần Việt, La Chiêu nhìn nhau, xác nhận đối phương nghiêm túc, tất cả đều cười ha hả một tiếng.

- Thái tử điện hạ, tình cảnh mới vừa rồi ngươi cũng đã thấy rồi đấy, không phải là chúng ta muốn bắt nạt người khác. Là thầy Hồng tự nguyện khiêu chiến ba người chúng ta để quyết định vấn đề danh ngạch. Hắn đã khẩn thiết như vậy, khăng khăng muốn, như vậy mong rằng điện hạ thành toàn!

Sợ đối phương đổi ý, Trần Việt vội vàng ôm quyền.

- Cái này...

Không nghĩ tới tình hình lại biến thành như vậy, Diệp Tiền nhíu mày, quay đầu nhìn về phía thầy Hồng:

- Các ngươi đều là Danh sư ngũ tinh sơ kỳ, Hóa Phàm lục trọng sơ kỳ, thực lực tương đương với nhau. Ngươi khẳng định muốn đồng thời tỷ thí với ba người đó chứ?

Thực lực tương đồng, một đáu với ba, rõ ràng là tự tìm cái chết. Nói thật, hắn không có xem trọng đối phương một chút nào.

- Xác định!

Hồng sư vẫn chưa trả lời thì Trương Huyền đã đồng ý thay hắn.

- Vậy thì tốt...

Hai bên đã thương nghị quyết định ra phương pháp, Diệp Tiền cũng không nói thêm lời nào nữa mà nhìn quanh một vòng:

- Được rồi, hiện tại ta tuyên bố quy tắc tỷ thí, Hồng sư một mình đối chiến ba người thầy Phùng, thầy La, thầy Trần, lấy thắng thua để quyết định danh ngạch.

Nói xong hắn vây một cái, ngoài cửa có một đám hộ vệ đi tới, thu thập đồ trong phòng khách một chút. Dọn ra một nơi đủ rộng để có thể chiến đấu.

- Đến điểm là dừng, không cần thiết phải tổn thương hòa khí!

Thấy bốn người đi vào sân, Diệp Tiền nói một câu.

- Yên tâm đi, nhất định chúng ta sẽ đến điểm là dừng…

Thầy Phùng cười lạnh một tiếng, cố ý nhấn mạnh bốn chữ “Đến điểm là dừng”, rất hiển nhiên, ý tứ của hắn tuyệt không chỉ là đơn giản như đến điểm là dừng vậy.

- Không sai, chúng ta và thầy Hồng đều là bạn cũ nhiều năm, sẽ không quá phận...

La Chiêu cũng bật cười.

Hai người đều bị thua thiệt trên tay thầy Hồng, lúc này đối phương lại quang minh chính đại tự tìm cái chết, sao bọn họ có thể buông tha được chứ?

- Thầy Trương, thầy Hồng đối chiến với ba người, không có phần thắng nào a...
Nhìn thấy tỷ thí ở giữa sân hết sức căng thẳng, La Tuyền, Tất Giang Hải đều xoa xoa mồ hôi lạnh trên đầu, rất là sốt ruột.

Thầy Trương thoạt nhìn rất thông minh, làm sao lại đưa ra quyết định ngu xuẩn như thế cơ chứ?

Một đấu với ba...

Không phải là muốn chết hay sao?

- Không cho thầy Hồng lên, các ngươi có nắm chắc vượt qua bọn hắn hay không?

Trương Huyền nhìn về phía bọn họ.

- Cái này...

Hai người co người lại, đồng thời lắc đầu.

Mặc dù bọn hắn là thiên tài, thế nhưng người có thể được đối phương chọn ra, nhất định cũng không đơn giản. Nếu chỉ tỷ võ đơn thuần, bằng vào đẳng cấp nghiền ép, muốn vượt qua đối phương, chỉ sợ không có khả năng!

Nói cách khác, nếu như bọn hắn tham gia tỷ thí, tỷ lệ vượt qua hầu như là con số không.

- Thế nhưng thầy Hồng …

Mặc dù mình không có cách nào thắng được, thế nhưng Hồng sư đi khiêu chiến, khả năng chiến thắng cũng không lớn ah.

- Cứ xem là được!

Cũng không giải thích, Trương Huyền cười cười.

- Được rồi...

Không biết đối phương lấy tự tin từ đâu, thế nhưng chuyện cho tới bây giờ bọn họ cũng không có biện pháp khác, hai người đành phải mang theo vẻ mặt lo lắng tiếp tục xem tiếp.
Trong lúc La Tuyền, Tất Giang Hải lo lắng, thái tử cũng nhíu mày. Hắn thực sự không hiểu rõ vì sao thầy Hồng lại đưa ra yêu cầu mang tính chất tự sát như thế.

- Học trưởng, ngươi cảm thấy ai trong bọn họ sẽ thắng?

Hắn thực sự không nhịn được mà nhìn về phía Ngô Chấn đang ở cách đó không xa.

Vị này chính là Danh sư ngũ tinh, bất kể thực lực hay là hiểu biết đều cao hơn hắn không ít, có lẽ có thể nhìn ra thứ gì đó.

- Dựa theo tình huống bình thường, thầy Hồng gần như không có khả năng chiến thắng. Chỉ có điều, hắn đã đưa ra yêu cầu này, nhất định có chỗ ỷ lại...

Kỳ thật không chỉ có thái tử không hiểu, đến bây giờ Ngô Chấn cũng không hiểu ra sao.

Dùng nhãn lực của hắn, có thể nhìn ra được thực lực của bốn người một cách rõ ràng.

Thầy Hồng trong mấy người cũng không tính là kiệt xuất, ngay cả đơn đả độc đấu cũng đã rất khó. Lúc này lại một chọi ba, rất rõ ràng sẽ phải thua không thể nghi ngờ... Dưới loại tình huống này còn muốn kiên trì tỷ thí, rốt cuộc đối phương nghĩ như thế nào?

- Xem tiếp đi đi, có lẽ... Có thể sẽ có kết quả không tầm thường!

Nghĩ một lát, cũng nghĩ không thông, Ngô Chấn khẽ lắc đầu.

- Ừm!

Thái tử gật gật đầu, suy nghĩ một lúc lâu cũng không nghĩ thông, hắn đành phải tiếp tục nhìn lại về phía trước:

- Thầy Hồng luôn luôn làm việc ổn thỏa, có lẽ thực sự có những biện pháp khác... Mau nhìn, đã bắt đầu rồi!

Trong quá trình hai người đối thoại, bốn người trên trận đã bắt đầu động thủ với nhau.

Hô hô hô!

La Chiêu, Trần Việt, Phùng Vũ. Ba đại cường giả Hóa Phàm lục trọng đồng thời ra tay, áp lực cuồng bạo phong tỏa không gian.

Dường như cũng lo lắng thầy Hồng có chỗ dựa dẫm gì đó, ba người không có trực tiếp ra tay mà chỉ phong tỏa chung quanh, thử thăm dò.

Thử hai chiêu, càng ngày càng cảm thấy kỳ quái, Phùng Vũ đột nhiên đánh ra một quyền.

Phanh!

Trên mặt thầy Hồng ở giữa lập tức có máu mũi chảy dài.

- A?

Không nghĩ tới đánh lén một quyền lại có thể thành công, con mắt Phùng Vũ trợn tròn, thân thể kích động tới mức run rẩy.

Bởi vì quá mức hưng phấn cho nên xé rách vết thương, khiến cho hắn nhe răng nhếch miệng một hồi.

- Đây là làm việc ổn thỏa? Có chỗ dựa dẫm hay sao?

Nhìn thấy gia hỏa trọng thương sắp chết như Phùng Vũ, dưới sự trợ giúp của La Chiêu, Trần Việt cũng đánh cho thầy Hồng máu me đầy mặt dễ như trở bàn tay đánh, vẻ mặt thầy Ngô như phát mộng.

- Sao nhìn thế nào... Cũng giống như là đơn phương bị đánh đâu vậy chứ?

Chương 1117: Chỉ điểm cho Hồng sư (1)

- Đúng vậy a!

Hai mắt thái tử Diệp Tiền cũng trừng lớn, không biết chuyện gì đang xảy ra.

Ngươi một người nói khoác không biết ngượng, muốn một mình đơn đấu ba người. Vốn hắn cho rằng nhất định có chỗ ỷ lại, thế như chẻ tre, kém nhất thì cũng có thể duy trì tình huống bất bại, kết quả... Vừa thấy mặt đã bị người ta đánh cho miệng mũi chảy máu, đây là sao cơ chứ?

Thế này sao có thể giống như khiêu chiến, quả thực chính là đơn phương bị đánh ah!

- Có phải vừa rồi nhất thời không cẩn thận, còn chưa có đạt tới trạng thái đỉnh phong hay không...

Nhớ tới cái gì đó, Diệp Tiền giải thích. Chỉ là hắn còn chưa nói dứt lời thì đã thấy La Chiêu cũng đánh tới một quyền. Lại một lần nữa đánh vào trên mũi thầy Hồng, làm cho máu chảy càng nhiều nhiều.

- Khụ khụ... Được rồi, coi như ta nhìn nhầm, thật sự là hắn không phải là đối thủ của ba người...

Thiếu chút nữa đã bị nước bọt làm cho nghẹn, Diệp Tiền khẽ lắc đầu.

Kỳ thật thực lực của thầy Hồng cũng không tính là quá yếu, nhưng ba người cùng cấp bậc lại liên thủ với nhau thì lại không giống nữa. Song quyền nan địch tứ thủ, huống chi đối phương lại có tới sáu nắm đấm.

Trong nháy mắt thầy Hồng đã chịu mấy quyền, trên đầu đầy u cục.

La Tuyền, Tất Giang Hải phía sau bàn rượu cũng sắp phát điên rồi.

Vốn bọn họ cho rằng thầy Hồng đi lên có thể đại triển thần uy, thuận lợi nắm được danh ngạch. Thế nhưng không nghĩ tới vừa mới bắt đầu đã bị đánh cho chết đi sống lại...

- Trương sư, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì...

Vội vàng quay đầu nhìn về phía Trương Huyền, đã thấy hai mắt tên này nhắm lại, dường như là ngủ thiếp đi...

Hai người đồng thời run rẩy một cái.

Mới vừa rồi ngươi còn đảm bảo để cho thầy Hồng đi lên, thế nhưng vừa mới bắt đầu tỷ thí thì ngươi lại an tâm đi ngủ, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

Đùa nghịch người ta cũng không nên đùa nghịch như thế chứ?

Nếu không phải hắn và bọn họ cùng tới từ Vạn Quốc liên minh, như vậy bọn họ quả thực sẽ hoài nghi có phải người này là nội gian của đối phương hay không...

- Trương sư, ta nên làm cái gì đây?

Hai người nổi điên, thầy Hồng bị cuồng ẩu cũng có chút không chịu nổi, vội vàng truyền âm tới.

Trước khi chiến đấu, thầy Trương đã nói với hắn, để cho hắn đánh nhau trước, sau đó sẽ chỉ điểm cho hắn. Hiện tại hắn cũng đã biến thành đầu heo rồi, thế nhưng ngay cả một câu đối phương cũng còn chưa nói. Hắn vội vàng nhìn lại, vừa nhìn qua, lập tức lệ rơi đầy mặt.

Không phải ngươi muốn xem thiếu hụt bên trong chiêu số của bọn hắn rồi chỉ cho ta hay sao?

Có người nào nhắm mắt xem người ta chiến đấu hay không?

- Hết rồi...

Trong nháy mắt thầy Hồng cảm thấy nhân sinh đã sụp đổ.

Sớm biết như vậy hắn sẽ không tin chuyện ma quỷ của tên này. Không nói tới việc bản thân bị đánh, ngay cả ba danh ngạch cũng sẽ mất đi... Chuyện này là sao đây...

Đang cảm thấy không có hi vọng, nhất định sẽ bị đánh gần chết thì đã nghe thanh âm nhàn nhạt vang lên ở bên tai. - Tiến nửa thước, dời ba phần sang bên trái, thức thứ bảy Hồi Nguyên chưởng, lại khom người, xoay người, chiêu thứ ba Cầm Long chưởng...

- Thầy Trương...

Nghe thấy thanh âm này, tinh thần hắn lập tức đại chấn, lần nữa nhìn lại. Chỉ thấy người thanh niên kia chẳng biết từ lúc nào đã mở mắt, ánh mắt sáng ngời, lóng lánh ánh sáng chói sáng.

- Tốt!

Nhìn thấy đối phương có vẻ mặt như thế, trong lòng thầy Hồng không tự chủ được mà tin tưởng. Hắn cắn răng, thân thể nhoáng một cái, dựa theo lời nói của đối phương, bàn chân đạp về phía trước.

...

- Còn tưởng rằng có bản lĩnh, dám khiêu chiến ba người chúng ta, xem ra cũng chả có gì đặc biệt...

Liên tục đánh ra hai quyền, đánh cho thầy Hồng mặt mũi bầm dập, trên mặt thầy Phùng hiện lên vẻ tự tin tràn ngập. Dường như vết thương trên người hắn cũng không có đau như trước nữa.

- Ít nói nhảm đi, trước tiên đánh cho hắn nhận thua rồi lại nói!

La Chiêu cũng rất là hưng phấn.

Mới vừa rồi ở trước mặt mọi người bị tát một cái, vốn hắn đã nổi giận. Cho nên sau khi nhìn thấy cơ hội như vậy, sao hắn có thể buông tha, hắn thét dài một tiếng, giống như biến thành tám cánh tay, từng đạo huyễn ảnh lóe lên rồi vọt tới.

Võ kỹ Linh cấp trung phẩm, Bát Tí Thần quyền!

- Không sai, hắn đã tự tìm cái chết thì chúng ta sẽ thành toàn cho hắn!

Trần Việt cũng liên tục thét dài, chân đạp một cước.

Mặc dù không phải là võ kỹ, thế nhưng vị trí lại cực kỳ xảo trá, khiến cho cho người ta khó lòng phòng bị.

Thầy Phùng đánh lén sau lưng, La Chiêu công kích phía trên, Trần Việt có trách nhiệm ở phía dưới. Trong nháy mắt, ba người đã phong tỏa ba đường trên, dưới, sau, làm cho thầy Hồng không thể nào chống lại được. Mắt thấy thầy Hồng khó mà trốn tránh, sắp bị đánh cho bị thương thì chỉ thấy bước chân hắn đột nhiên trượt đi, giống như đã sớm biết rõ công kích của đối phương vậy. Sau đó lập tức xuất hiện ở vị trí mà ba người đều không với tới.

Hắn né tránh, công kích của ba người không có dừng lại, tiếp tục đánh về phía trước.

Phùng Vũ bị một quyền của La Chiêu đánh trúng đầu, La Chiêu bị một cước của Trần Việt đạp trúng dưới hông, mà Trần Việt thì bị Phùng Vũ đánh trúng ngực.

Phanh! Ba! Soạt!

Liên tục ba tiếng, khóe miệng ba người giật một cái, tất cả đều tối sầm mắt lại, thiếu chút nữa đã ngất đi.

Vì giáo huấn thầy Hồng cho nên ba người đều dùng hết lực lượng. Thế nhưng dù họ có nằm mơ cũng không nghĩ tới, không có đối phương đánh trúng mà lại đả thương người một nhà trước.

- Đáng giận...

Rít lên một tiếng, Phùng Vũ khôi phục lại, tiếp tục đánh về phía thầy Hồng đang ở cách đó không xa. Giống như trước đó vậy, rất thuận buồm xuôi gió, bàn tay còn chưa tới đến trước mặt thì đã thấy một bàn chân cực lớn xuất hiện, càng lúc càng lớn.

Phanh!

Trước mắt tối sầm lại, cả người bay ngược ra, đụng đầu vào trên mặt ở trong sảnh yến hội, đầu đâm vào, lộ ra nửa người của hắn.

- Ngươi tự mình tìm chết...

Không nghĩ bên mình đang đánh hăng say, trong nháy mắt hoa thầy Phùng lại một lần nữa bị đánh sắp chết, La Chiêu rất là tức giận, lại đánh một quyền tới.

Thầy Hồng trước mắt dường như cũng đã nhìn ra đường quyền của hắn, còn không có đợi nắm đấm đi tới trước mặt thì đã đá ra một cước.

Phanh!

Hắn lại một nữa bị đạp trúng dưới hông.

- Ò ó o...

Giống như tiếng gà trống kêu thảm, La Chiêu gập người giống như con tôm bự, ầm một tiếng rồi ngã xuống đất.

Liên tục bị đá hai lần vào chỗ yếu nhất, coi như hắn là cường giả Hóa Phàm cảnh lục trọng thì cũng không chịu nổi. Trong lòng không ngừng nhỏ máu, cảm giác hình như... Đã không có tri giác nữa...

- Tới lượt ngươi!

Liên tục đạp hai cước, đạp bay hai đại cao thủ cùng cấp bậc, lòng tin của thầy Hồng tăng nhiều, vọt tới phía trước hai bước, đột nhiên co ngươi lại rồi đánh một tát về phía trước.

Phanh!

Tiếng bạt tai vang lên, Trần Việt bị đánh một cái làm cho lảo đảo, máu tươi phun ra, giống như La Chiêu trước đó vậy, răng cũng phun ra ba, bốn cái.

Vừa rồi hắn gây phiền toái cũng coi như lưu tình, hiện tại đang trong lúc chiến đấu, khí tức bắn ra, toàn bộ lực lượng đều bị đánh vào trên mặt. Chưởng này có uy lực cỡ nào chứ? Nếu không phải thực lực tên này mạnh, chỉ sợ ngay cả đầu cũng bị đánh nổ rồi.

Bên này đánh hừng hực khí thế, cả phòng thì lặng ngắt như tờ, tròng mắt của tất cả mọi người như muốn rơi ra khỏi hốc mắt, cảm giác rấ tlaf choáng váng.

Chương 1118: Chỉ điểm cho Hồng sư (2)

Không phải mới vừa rồi thầy Hồng bị đánh cho tìm không thấy phương hướng, miễn cưỡng chống đỡ hay sao?

Vốn bọn họ cho rằng, không bao lâu nữa thầy Hồng sẽ nhận thua, thế nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ tới... Trong một chớp mắt, làm sao lại có thể thay đổi mạnh mẽ như vậy cơ chứ?

Ba vị cường giả Hóa Phàm lục trọng liên thủ lại, ngay cả một chiêu cũng không có chặn lại được. Nếu như trước đó thầy Hồng lợi hại như vậy... Sao lại bị đánh thảm như vậy cơ chứ?

- Hắn xem thấu chiêu số của đối thủ, liệu địch tiên cơ, sớm đưa ra dự đoán, cho nên mới có thể đánh cho đám người thầy Phùng không hề có lực hoàn thủ!

Ngô Chấn đang cầm chén rượu ngón tay trắng bệch, ánh mắt tràn ngập vẻ ngưng trọng.

Vốn hắn không có hứng thú quá lớn với giao đấu trong địa phương nhỏ thế này, thế nhưng ai mà ngờ đến, thầy Hồng này lại nghịch thiên như thế.

Trong mấy chiêu ngắn ngủi đã xem thấu ý đồ và phối hợp của đối phương, đồng thời còn đưa ra phản kích chính xác nhất.

Chuyện này đã không đơn thuần là vấn đề thực lực, mà là nhãn lực!

Phải có nhãn lực cao bao nhiêu và năng lực phân tích lợi hại tới thế nào mới có thể trong mười mấy hô hấp ngắn ngủi đưa ra loại phán đoán thế này cơ chứ?

Ngay cả xem như hắn cũng nhất định là không làm được!

- Chỉ sợ cũng chỉ có mấy người yêu nghiệt chân chính trong học viện mới có thể làm được...

Trong đầu hắn đột nhiên hiện lên vài bóng người.

Mặc dù hắn cũng được gọi là thiên tài, ở loại địa phương nhỏ như Huyễn Vũ đế đô có thiên phú và tu vi làm cho người ta hâm mộ. Thế nhưng ở Hồng Viễn Danh sư học viện, hắn cũng không phải là xuất sắc, thậm chí có thể nói... Không có danh khí quá lớn!

Không nói đâu xa, coi như Lạc Thất Thất cùng đi với hắn. Ở trên phương diện chiến đấu đã có thiên phú khiến cho người ta khó có thể tin được, là tồn tại mà hắn không có cách nào so sánh.

Thầy hồng trước mắt này, chừng ấy tuổi mới đạt tới ngũ tinh, vốn hắn cũng không thèm để ý. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, ứng biến trên chiến đấu của đối phương lại không thua Lạc Thất Thất một chút nào, cũng không dưới những yêu nghiệt nổi danh bên trong học viện kia!

Thật hay giả vậy?

- Không đúng, nếu như thầy Hồng có loại bản lĩnh này, nhất định đã danh chấn toàn bộ Huyễn Vũ đế đô. Khiến cho đám người La Chiêu kiêng kị, làm sao lại bị đánh cho mặt mũi bầm dập, sau đó mới bắt đầu bộc phát?

Lông mày hắn giương lên.

Vừa rồi thầy Hồng bị ba người vây công có trăm ngàn chỗ hở, không có kết cấu gì, nếu nói có thiên phú chiến đấu, nhất định vừa mới bắt đầu đã có thể thể hiện ra ngoài, mà không phải trong nháy mắt xảy ra biến hóa. Khiến cho cho người ta cảm thấy hoàn toàn khác biệt.

- Chẳng lẽ...

Lông mày nhíu một cái, vội vàng nhìn qua một bên. Hai mắt rơi vào trên người thanh niên vừa rồi chủ trương để cho thầy Hồng đi tỷ thí.

Chỉ thấy miệng người thanh niên này lúc mở lúc đóng, rất rõ ràng đang truyền âm cho thầy Hồng đang chiến đấu.

- Truyền âm? Quả nhiên là thế!

Trước đó, rõ ràng thầy Hồng không muốn đồng thời chiến đấu với ba người. Chính là tên này dốc sức chủ chiến. Hắn đã dám làm như vậy, tất nhiên cũng có nắm chắc có thể chiến thắng, bởi vậy Ngô Chấn mới hoài nghi. Mà vừa nhìn, quả nhiên là vậy.

- Dùng truyền âm để chỉ điểm cho Danh sư ngũ tinh chiến đấu, còn phát sinh tình huống nghịch chuyển? Làm sao hắn ta có thể làm được?

Càng nghĩ hắn càng thấy đến khiếp sợ.
Hóa Phàm tứ trọng và Hóa Phàm lục trọng, chênh lệch giữa hai cấp bậc lớn này, trong đó càng là liên quan tới vận dụng linh hồn.

Dựa theo đạo lý mà nói, đám người thầy Phùng chiến đấu, đối phương không thể nào hiểu được... Thế nhưng hiện tại không chỉ hiểu mà còn phá giải hợp kích giữa bọn hắn. Khiến cho thầy Hồng đại triển thần uy, phần nhãn lực này... Quả thực mạnh tới mức đáng sợ.

- Có phải là hắn chỉ điểm hay không, cứ thử một lần là biết!

Sau khi hết khiếp sợ, tràn ngập hoài nghi, đột nhiên hắn nhớ ra cái gì đó, khóe miệng khẽ nhếch lên, trực tiếp mở miệng.

- Thầy Trương!

Thanh âm cực lớn, vang vọng cả phòng.

- Ừm?

Trương Huyền sững sờ, xoay đầu lại.

Hiển nhiên hắn không có nghĩ đến vị Ngô học trưởng khiến cho thái tử cũng phải kính trọng không dứt này sẽ gọi hắn.

Phanh phanh!

Ah ah!

Bên này vừa quay đầu thì ở giữa đã truyền đến một hồi thanh âm quyền cước đánh vào thịt và tiếng kêu thảm.

Hắn nóng nảy vội vàng xoay người lại thì đã thấy thầy Hồng đã mất đi chỉ điểm, lần nữa bị quần ẩu.

- Di chuyển một thước về phía trước bên phải, xoay người dùng chiêu thứ tám Cầm Long chưởng...

Hắn lại một lần nữa truyền âm.
Hô hô hô!

Nghe thấy hắn nói, thầy Hồng lần nữa chiếm thế thượng phong, áp chế cho ba người không thở nổi, liên tục đánh ra hai quyền, trước mắt La Chiêu, Trần Việt đã biến thành màu đen.

- Trương sư!

Trong lúc đang nói tới vui mừng thì tiếng gọi của thầy Ngô lần nữa vang lên bên tai.

- Ai!

Trương Huyền quay đầu.

Phanh phanh!

Ah ah!

Hồng sư lần nữa kêu thảm.

- Mẹ nó!

Thấy nhất thời không chỉ điểm thầy Hồng đã bị đánh, Trương Huyền vội vàng lần nữa quay đầu, mở miệng nói:

- Thân khẽ nhảy lên, lấy Tức Khinh thân, lui lại bảy bước...

- Trương sư!

Nói còn chưa dứt lời thì Ngô Chấn đã tiếp tục nói.

- Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?

Trương Huyền sắp sụp đổ.

- Ta... Chỉ tùy tiện gọi, ngươi cứ tiếp tục!

Ngô Chấn vẫy tay.

- ...

Trương Huyền.

Mẹ nó, cái tên này thật sự là cao sinh của Hồng Viễn Danh sư học viện hay sao?

Sao lại hèn như vậy chứ?

Bên này hắn cảm khái thì thầy Hồng trong sân nước mắt chảy ròng:

- Trương sư, ngươi có thể chuyên tâm chút hay khônghe... Ta không thể chơi như vậy a. Nế cứ tiếp tục chơi như vậy, ta sẽ chết...

Chương 1119: Trì Nhãn (1)

Thấy thầy Hồng sắp không gánh được, Trương Huyền cũng không để ý tới Ngô Chấn đang đùa nghịch ở bên cạnh mà tiếp tục truyền âm.

Ngô Chấn xác nhận suy đoán trong lòng là sự thật, cho nên sau đó cũng không tìm hắn để gây sự mà chỉ yên lặng nhìn qua.

Sau mấy phút đồng hồ.

Vẻ mặt ba người Phùng Vũ, La Chiêu, Trần Việt sưng phù giống như là đầu heo, toàn thân tràn ngập vết thương nằm trên mặt đất, chủ động nhận thua.

Không nhận thua cũng không được, thầy Hồng này mỗi lần đều có thể liệu địch tiên cơ, đánh cho bọn hắn không hề có lực hoàn thủ. Nếu tiếp tục nữa, đừng nói chiến thắng, có thể giữ được tính mạng hay không cũng còn khó nói, còn không bằng nhận thua a.

Ba người cực kỳ thảm thiết, bị thương tới mức ngay cả cha mẹ cũng không nhận ra. Chỉ có điều, thầy Hồng cũng không khá hơn chút nào, vẻ mặt sưng tấy, khóe mắt sưng đỏ, thân thể run rẩy, vẻ mặt tràn ngập máu tươi... Nếu không phải được một luồng ý niệm chống đỡ, nhất định hắn đã sớm không kiên trì nổi rồi.

- Được rồi, thầy Phùng, thầy La, thầy Trần đã nhận thua, ba danh ngạch sẽ lấy từ ba phe thế lực các ngươi a!

Thấy quả thật thầy Hồng có thể chiến thắng, Diệp Tiền rất là kinh ngạc.

Hắn không có nhãn lực như Ngô Chấn, không nhìn ra được bí quyết. Cho nên còn tưởng rằng thầy Hồng bằng vào thực lực của mình vượt qua ba người. Cho nên trong lòng không nhịn được bội phục một hồi.

- Thầy Ngô, thầy Hồng bị thương, không biết có thể dùng một chén rượu thuốc chữa thương hay không?

Thấy thầy Hồng đã hoàn toàn biến dạng đang đi tới, trong lòng Trương Huyền hổ thẹn, cho nên mới đứng dậy đi tới trước mặt thầy Ngô.

Nếu không phải do mặt hàng này gọi mình, mặc dù thầy Hồng có bị thương thì cũng nằm trong phạm vi khống chế, căn bản không có khả năng giống như bây giờ, sắp tới mức chết đi.

- Ừm!

Thầy Ngô cũng cảm thấy có chút xấu hổ, lấy ra rượu thuốc vừa rồi, lại rót một chén.

Tiện tay rót một đạo chân khí vào chén rượu, Trương Huyền lại đưa cho thầy Hồng uống vào.

Chân khí bên trong cơ thể người có thể bảo tồn được lâu dài. Thế nhưng ở trong rượu, không bao lâu nữa sẽ tiêu tán, nói cách khác, hồ lô rượu trong tay thầy Ngô, bây giờ còn có thể có hiệu quả nhất định. Thế nhưng nương theo thời gian trôi qua sẽ lại biến thành rượu đế bình thường, không có nổi một chút tác dụng nào.

Chỉ chốc lát, thương thế trên người thầy Hồng đã từ từ phục hồi.

Thiên Đạo chân khí dung nhập vào rượu, dọc theo kinh mạch chảy xuôi, coi như uống vào trong bụng cũng có thể tạo ra được tác dụng rất lớn.

- Đa tạ thầy Ngô, thầy Trương!

Thương thế đã khôi phục, thầy Hồng cảm thấy sảng khoái tinh thần, vội vàng ôm quyền nói.

Vừa rồi hắn đã thật sự cho rằng mình không sống nổi nữa. Thế nhưng không nghĩ tới chỉ điểm của thầy Trương lại lợi hại như thế, có thể nhẹ nhõm đánh bại ba người.

Đây chính là Danh sư cùng cấp bậc với hắn a... Đơn đả độc đấu cũng chưa hẳn đã có thể thắng được, một chiến với ba mà thắng. Cho dù là bị thương thêm lần nữa cũng đáng giá!

Tứ đại chư hầu cạnh tranh với nhau, chỉ bằng vào lần này, Hồng Phong đế quốc đã có thể mở mày mở mặt!

- Khách khí...

Thầy Ngô vẫy tay, nhìn về phía Trương Huyền trước mắt, trong mắt tràn ngập vẻ hiếu kỳ. Chẳng qua hắn cũng biết bây giờ không phải là thời điểm để thăm hỏi, cho nên cũng không nói thêm lời nào nữa.

- Thầy Ngô, chúng ta cũng có thể lấy một chén rượu thuốc hay không?

Hai người Trương Huyền trở lại chỗ ngồi, đám người thầy Phùng, thầy La đi tới.

Cảnh tượng thầy Hồng uống rượu thuốc vào lập tức thay đổi bọn hắn cũng đã nhìn thấy, vì vậy mới hâm mộ đến cực điểm, giờ phút này bọn hắn đành phải tới đòi hỏi.

- Được!

Hai hàng lông mày nhảy một cái, mặc dù không quá tình nguyện, thế nhưng thầy Ngô vẫn lấy ra hồ lô rượu, rót cho ba người một chén.

- Đa tạ thầy Ngô!

Tiếp nhận rượu thuốc, ba người vội vàng uống vào, chỉ cảm thấy một cảm giác cay nồng xông lên cổ họng.

Chờ một hồi, phát hiện ra thương thế trên người biến hóa không lớn so với trước kia, bọn hắn không nhịn được nhìn qua:

- Thầy Ngô, có phải ngươi đã cầm nhầm hồ lô rượu hay không...

- Cầm nhầm, vừa rồi chính là cái này...

Thầy Ngô nhướng mày:

- Có lẽ thương thế của các ngươi nặng hơn, cần thoa ngoài da a!

Nói xong hắn lại rót một chén cho mấy người. - Cũng đúng!

Trước đó thầy Trương đâm thủng cánh tay của thầy Tất, khi đó chính là thoa ngoài da, có lẽ thương thế của bọn hắn so với thầy Hồng còn nặng hơn. Cho nên uống thuốc đã không có hiệu quả quá lớn.

Nghĩ đến điểm này, lại lần nữa bưng rượu lên, đều đặn bôi lên vị trí bị thương.

Xì xì xì!

Không nói tới việc rượu mang theo cảm giác xót khiến cho bọn hắn đau tới mức nhe răng trợn mắt. Thế nhưng chờ nửa ngày, vết thương vẫn không có chuyển biến tốt đẹp, ngược lại còn có xu thế có mủ. Vẻ mặt đám người Phùng Vũ, La Chiêu, Trần Việt choáng váng.

Đây không phải là thánh dược chữa thương, một khi bôi lên lên thì sẽ lập tức khôi phục như lúc ban đầu hay sao?

Sao lại không những không có tác dụng mà ngược lại miệng vết thương còn mang theo đau đớn tới mức run rẩy? Còn kèm theo cảm giác ngứa ngáy nữa chứ?

Vừa rồi rõ ràng bọn hắn đã nhìn thấy thầy Hồng uống xong là khỏi? Có phải là thầy Ngô bất công, cho thiếu hay không?

- Thầy Ngô, có lẽ rượu thuốc còn hơn ít, không biết có thể cho chúng ta thêm mấy chén hay không...

Tràn ngập nghi hoặc, La Chiêu không nhịn được lần nữa mở miệng.

- Cút!

Thầy Ngô nhướng mày lên.

Có ý gì chứ? Thầy Hồng chỉ cho ta một chút rượu thuốc như thế. Các ngươi một chén lại một chén, vừa uống vừa bôi, không hết không dứt đúng không?

Mắng xong trong lòng hắn cũng cảm thấy kỳ quái, chẳng lẽ thương thế của mấy người này rất nặng, vì vậy hiệu quả mới yếu một chút?

Nhất định là vậy!

Bất kể nói thế nào, trạng thái tinh thần của mấy người này so mới vừa rồi đã tốt hơn nhiều.

Kỳ thật, hắn không biết, trước đó Trương Huyền chân khí vào trong toàn bộ hồ lô. Mặc dù hiện tại đã có đại bộ phận phát tán ra, thế nhưng vẫn có một ít hiệu quả.

Đám người La Chiêu mỗi người hai chén, mặc dù không giống như thầy Hồng, hoàn hảo như ban đầu. Thế nhưng cũng khôi phục được hơn phân nửa, máu đã ngừng chảy. Muốn đi lại cũng không có bất kỳ vấn đề gì.

- ...

Thấy hắn nổi giận, đám người La Chiêu không dám nhiều lời, vội vàng trở về.

...

- Danh ngạch đã được quyết định, hiện tại sẽ phân phối khu vực!

Chương 1120: Trì Nhãn (2)

Thấy kết quả tỷ thí đã có, xác định được chuyện danh ngạch, Diệp Tiền nhìn quanh một vòng rồi nói:

- Hóa Thanh trì, hội tụ linh khí từ Thanh Tắc sơn và Long lân hà, có thể tẩm bổ hồn phách. Khiến cho hồn lực của người ta đại tăng. Bởi vậy linh trì này được gọi là Thánh địa của Huyễn Vũ đế quốc. Coi như là người của hoàng thất cũng không thể tùy ý đi vào. Chỉ có thể y theo quy tắc mười năm một lần mở ra để tiến vào mà thôi.

- Những chuyện này các ngươi đều biết, chắc hẳn cũng không cần ta nhiều lời!

Đám người thầy Hồng gật đầu.

Chuyện này người người đều biết, không phải là bí mật gì cả.

- Hóa Thanh trì là Thánh địa tu luyện, đối với hồn phách có tác dụng tẩm bổ cực lớn không sai. Thế nhưng các ngươi không biết, đây cũng là chỗ đại hung, chỉ cần hơi không cẩn thận thì sẽ thân tử đạo tiêu, ai cũng không giải cứu được!

Sắc mặt Diệp Tiền lập tức trở nên nghiêm túc.

- Chỗ đại hung? Thân tử đạo tiêu?

- Không nói là linh trì linh khí đầy đủ hay sao?

- Đúng vậy a, tại sao có thể có nguy hiểm cơ chứ?

...

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Ngay cả mấy người La Chiêu, Phùng Vũ cũng nhíu mày.

Tất cả mọi người đều nghe qua, Hóa Thanh trì tẩm bổ linh hồn, gia tăng tu vi. Thế nhưng chưa từng nghe nói qua nơi này lại có nguy hiểm như thế.

Một linh trì tràn ngập linh dịch sẽ có nguy hiểm gì cơ chứ?

- Hóa Thanh trì đúng là linh trì, chuyện này không ai. Thế nhưng linh trì cuồng bạo không chịu nổi, Hóa Phàm cửu trọng tiến vào bên trong cũng sẽ tuỳ tiện bị giảo sát! Năm đó, Tiên Tổ phát hiện ra nơi đây, từng phái người tiến vào bên trong để dò xét, kết quả không còn có một ai may mắn còn sống sót.

Vẻ mặt Diệp Tiền rất là nghiêm túc.

- Hóa Phàm cửu trọng cũng bị giảo sát?

Mọi người đều giật mình:

- Vậy chúng ta...

Ngay cả Hóa Phàm cửu trọng cũng không chịu được, để bọn hắn đi vào không phải muốn chết hay sao?

Đã như vậy, vì sao lại nói là Thánh địa tu luyện?

- Mọi người không cần phải gấp, nghe ta nói hết lời đã! Thấy bộ dáng này của mọi người, Diệp Tiền cười cười:

- Hóa Thanh trì rất là nguy hiểm, cũng không phải ta đang nói chuyện giật gân, mà là chân thật. Chỉ là, cũng không phải là không có biện pháp, Tiên Tổ tìm kiếm nhiều năm, phí không biết bao nhiêu sinh mệnh để đánh đổi, rốt cục cũng đã phá giải được một chút bí ẩn của linh trì. Lại tìm được một chút khu vực an toàn, chỉ cần ở trong phạm vi này, bất kể tu luyện như thế nào cũng sẽ không phải chịu ảnh hưởng!

- Nơi này được chúng ta gọi là Trì Nhãn! Trì Nhãn là chỗ linh khí giao hòa, hết sức an toàn. Chỉ có điều, cách mỗi mười năm mới có thể xuất hiện một lần.

- Trì nhãn?

- Mười năm mới xuất hiện một lần? Chẳng lẽ, Hóa Thanh trì mười năm mở ra một lần là bởi vì cái này hay sao?

- Nhất định là vậy...

Nghe thấy hắn giải thích, mọi người như bừng tỉnh.

Hóa Thanh trì mười năm mới mở ra một lần, chuyện này làm cho tất cả mọi người đều không hiểu. Vốn bọn họ cho rằng là Huyễn Vũ Hoàng vì bảo hộ cho linh trì này, hiện tại xem ra, căn bản không phải, mà là... Đề phòng nguy hiểm.

- Kích thước của Trì Nhãn không lớn, chỉ có đường kính chừng hai mét, hơn nữa, linh khí có thể tăng trưởng linh hồn trong đó cũng có một số lượng nhất định. Một khi hấp thu xong sẽ sụp đổ! Nói cách khác, người tiến vào bên trong, sau khi phát giác đã hấp thu hết linh khí trong đó thì phải rời khỏi. Nếu không, một khi sụp đổ thì sẽ không có cách nào đi ra được nữa.

Diệp Tiền nói.

- Đường kính hai mét? Còn có hạn chế? Như vậy...

Tất cả mọi người đều rất là nghi hoặc.

Người có thể tiến vào, tổng cộng có mười lăm danh ngạch, mà Trì Nhãn chỉ có đường kính hai mét, không có khả năng ngồi bên dưới ah!
Hơn nữa, cũng còn có hạn chế, ai đi vào trước, ai chậm chân thì vào sau. Như vậy có phải cũng khá là phiền phức hay không?

- Mọi người biết rồi đó, linh hồn bị giam cầm ở bên trong thân thể. Giống như có một chiếc lồng bao phủ, không thể nào tăng lên một cách không hạn chế được!

Không có giải thích nỗi nghi hoặc của mọi người, Diệp Tiền tiếp tục nói.

Trương Huyền gật đầu.

Người tu luyện bình thường thì thân thể sẽ giống như lồng giam vậy, khóa chặt hồn phách, không có cách nào tránh thoát được.

Coi như lấy được phương pháp tu luyện linh hồn thì hồn phách cũng chỉ có thể bị giam cầm ở trong nhục thể.

Giống như chậu hoa vậy, dù gốc rễ có lớn thì cũng chỉ có thể bị giam cầm ở trong chậu.

- Trải qua tính toán, bất kể là Hợp Linh cảnh hay là Kiều Thiên Cảnh, ba ngày là một cực hạn, coi như thời gian càng dài thì cũng sẽ không có một chút hiệu quả nào nữa! Hơn nữa, ba ngày cũng là thời gian lớn nhất mà Trì Nhãn có thể duy trì. Bởi vậy, đế quốc đã xác định ba ngày là kỳ hạn.

Diệp Tiền nói:

- Người đứng vị trí đầu của đế quốc và các nước chư hầu có thể chờ đủ ba ngày, người thứ hai, hai ngày, thứ ba một ngày!

Mọi người lên tiếng.

Trước đó thi đấu Danh sư đã nói tới ban thưởng chính là như thế.

Quán quân có thể tu luyện ba ngày ở trong Hóa Thanh trì, người thứ hai, thứ ba theo thứ tự là hai ngày, một ngày, cứ theo thứ tự giảm dần.

- Trước đó nhất định mọi người đều cảm thấy kỳ quái, một cái ao nước chỉ có đường kính hai mét, làm sao có thể nhét vừa mười lăm người đồng thời tu luyện... Kỳ thật, mỗi lần Hóa Thanh trì mở ra cũng không phải chỉ có một cái Trì Nhãn, mà là đồng thời xuất hiện mười cái!

- Mười cái?

- Không sai, là mười cái! Dựa theo quy củ trước đó, năm người đứng thứ nhất đều chiếm cứ một cái Trì Nhãn, tu luyện đủ ba ngày. Còn lại vị trí thứ hai, thứ ba, hai người một cái, một người hai ngày, một người một ngày. Mười cái Trì Nhãn, vừa vặn đều có thể dùng hết, mười lăm người cũng đều có thể được tu luyện!

Diệp Tiền nói tiếp.

Năm người đứng thứ nhất chiếm cứ năm cái Trì Nhãn, năm cái còn lại phân cho mười người đứng thứ hai và thứ ba, số trời khác biệt, công bằng công chính.

- Chỉ là... Năm nay thì lại khác!

Nói đến đây, dừng lại ở trước mắt một chút, Diệp Tiền khẽ lắc đầu:

- Đám người Ngô học trưởng, Lục công chúa. Nhất định mỗi người sẽ phải chọn lấy một cái Trì Nhãn, ta cũng sẽ chọn một cái, cho nên đã mất đi năm cái... Cho nên, các ngươi chỉ có thể phân chia năm cái còn lại mà thôi!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau