THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1111 - Chương 1115

Chương 1111: Ngươi có lời gì nói nữa không? (1)

- Viết ra?

Thái tử gật đầu.

Viết ra quả thực là tốt nhất, như vậy cũng có thể coi là chứng cứ, còn có thể khiến cho La Chiêu không có cách nào chuẩn bị từ sớm được.

Cũng có thể xác định, chuyện đoạt bảo vật này rốt cuộc phải là thật hay không.

- Được, để ta nhìn xem ngươi có thể viết ra cái gì, không viết ra được. Như vậy hôm nay ta không chỉ muốn quyết một trận tử chiến với Hồng Thiển mà còn muốn giết ngươi...

Gầm lên một tiếng giận dữ, La Chiêu cắn răng.

Đâu còn có nửa điểm phong độ của Danh sư nữa chứ.

La Tuyền, Tất Giang Hải liếc mắt nhìn nhau, khóe miệng đều giật giật một cái.

Nói thật, đổi lại là bọn họ, chỉ sợ hiện tại đã phát điên rồi. Ở trước mặt người khác bị người ta trêu đùa thành như vậy, còn có thể khắc chế được xúc động, không có động thủ giết người cũng đã xem như rất lợi hại rồi.

- Giết ta?

Không để ý tới hắn đang gào thét, Trương Huyền viết như rồng bay phượng múa, một lát sau đã thu bút mực lại, đưa tờ giấy đã viết xong về phía trước.

Tiếp nhận tờ giấy, thái tử và thầy La sư nhìn lướt qua, hai người đều sững sờ, lập tức để giấy xuống, ngay sau đó lại nhìn về phía La Chiêu cách đó không xa:

- Thầy La sư, ngươi có thể đưa giới chỉ trữ vật của ngươi ra, để cho chúng ta kiểm tra qua một lần hay không?

- Có gì mà không dám cơ chứ?

Không biết trên giấy đối phương viết cái gì, thế nhưng hắn không có đoạt đồ vật cho nên trong lòng có tự tin tuyệt đối, đương nhiên cũng không sợ mình bị kiểm tra.

Ngâm nga xong, lấy giới chỉ trữ vật trên tay xuống, giải trừ quan hệ nhận chủ sau đó mới đẩy tới phía trước.

Tiếp nhận giới chỉ, thái tử nhanh chóng quét qua, không lâu sau, cổ tay khẽ đảo, một cái hồ lô lập tức xuất hiện ở trước mặt mọi người.

- La sư, đây là vật gì?

Nhìn thấy đối phương lấy ra thứ này, La Chiêu ôm quyền nói:

- Đây là rượu ngon mà tại hạ coi như mạng, đây là... rượu ngon chuẩn bị từ trước!

- Rượu?

Thái tử nhìn qua:

- Ngươi xác định chứ?

- Bẩm báo thái tử, là rượu! Ta có thể xác định.

La Chiêu gật đầu.

- Được!

Thái tử cũng không nhiều lời, mở cái nắp ra, mọi người lập tức ngửi được một mùi rượu nồng đậm lan tràn ra khắp gian phòng.

- Mùi rượu thật nồng đậm!

- Quả thực là rượu... Chẳng lẽ, thầy La đoạt một bình rượu?

- Không đến mức đó a, coi như có rất nhiều mùi rượu, thế nhưng cũng chỉ là rượu mà thôi, có thể đáng bao nhiêu tiền cơ chứ?

- Đúng vậy a, nhìn xem thái tử nói thế nào a!

... Ngửi thấy mùi rượu, tất cả mọi người đều cảm thấy kỳ lạ.

Chẳng lẽ chơi đùa lâu như vậy, đánh hăng như thế cũng là bởi vì thầy La đoạt một bình rượu của thầy Hồng?

Người tu luyện, chú trọng tu vi, đan dược, pháp bảo, tiền tài... Ham muốn ăn uống đã phai nhạt, cho dù là rượu ngon khá hơn nữa cũng không đáng để làm như thế a!

- Đúng là cái này hay không?

Thái tử nhìn về phía người thanh niên đang ở cách đó không xa.

- Đúng vậy!

Trương Huyền gật đầu.

- Không đúng sao, thứ này chính là rượu a?

Nghe hắn xác nhận, thái tử và thầy Ngô nhìn nhau, đều cau mày.

Khi bọn họ mới vừa mở nắp bình ra cũng đã chuyên môn nhìn qua, quả thực là rượu, hoàn toàn khác biệt với chữ mà thanh niên này viết.

- Hai vị không cần phải gấp, phải hay không phải, muốn kiểm nghiệm cũng rất đơn giản!

Đứng dậy, đi tới trước mặt hai người, Trương Huyền lại nhìn quanh hai bên một vòng, sau đó nhìn về phía Phùng Vũ cách đó không xa:

- Thầy Phùng, ta có chút chuyện, không biết có thể làm phiền ngươi một lần hay không?

- Không được...

Phùng Vũ bị dọa đến mức rụt cổ lại, vội vàng lắc đầu.

Làm phiền ta? Nói đùa gì vậy!

Ngươi chê ta bị tổn thương còn chưa đủ, muốn tiếp tục đánh một trận hay sao!

Lần thứ nhất nhìn thấy ngươi ta đã bị ngươi chỉnh cho từ không trung ngã xuống, tiếp đó lại bị thầy Hồng điên cuồng đánh...
Không nói những chuyện này, như vừa rồi, thầy Hồng nói muốn tìm thầy La hỗ trợ, kết quả lại bị đánh cho một bạt tai...

Loại tình huống này, ta còn đi lên thì... Chính là chó con!

- Ngươi yên tâm đi, lần này là chuyện tốt...

Thấy hắn nghe thấy bản thân muốn giúp đỡ lại bị dọa đến mức suýt ngất đi, Trương Huyền không còn lời nào để nói.

Ta thực sự có ý tốt, ngươi nhìn xem ngươi bị dọa đến mức nào kìa...

Ta là Danh sư, cũng không phải là ác ma nha!

Làm sao nghe thấy ta mời lại giống như là gặp ma, làm cho ta cảm thấy rất là ngại ngùng.

- Chuyện tốt ta cũng không đi!

Đầu của thầy Phùng liên tục lắc như là một cái trống lúc lắc.

- Được rồi, không đến thì thôi...

Thấy đối phương nghi ngờ mà không đến, Trương Huyền nhìn quanh một vòng, lại nhìn về phía Tất Giang Hải:

- Thầy Tất, ngươi qua đây...

- Ta...

Khóe miệng giật một cái, thiếu chút nữa Tất Giang Hải đã khóc lên.

Ta đang trêu ai ghẹo ai đây?

Coi như khi chiến trận chung kết với ngươi ta cũng chỉ nói khoác lác qua một chút thôi sao? Cũng không đến mức mang thù đến tận bây giờ a!

- Yên tâm đi, chỉ là bảo ngươi tiến lên chứng minh đây không phải là rượu mà thôi!

Thấy bộ dáng này của hắn, Trương Huyền lắc đầu.

- Được rồi!

Cắn răng một cái, Tất Giang Hải đi tới trước mặt.

Thấy hắn đã đứng vững, Trương Huyền hài lòng gật đầu, cổ tay khẽ đảo, một cái chủy thủ xuất hiện ở trong lòng bàn tay:

- Đến đây, đưa tay ra!

Tất Giang Hải nuốt một ngụm nước bọt, lại cắn răng, đưa cánh tay ra ngoài.

- Không tồi!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, cổ tay run lên, chủy thủ hóa thành một đạo quang mang, đâm thẳng vào trong cánh tay của hắn.

- Ah...

Kêu thảm một tiếng, Tất Giang Hải không ngừng run rẩy, thiếu chút nữa đã phát điên.

Sớm biết đây không phải là chuyện tốt gì, thế nhưng dù có nằm mơ hắn cũng không có nghĩ tới, đối phương bảo mình lên là vì muốn đâm một đao...

Nhìn thấy máu tươi không ngừng từ trên cánh tay chảy xuôi xuống dưới, nước mắt chảy ào ào, Tất Giang Hải kêu lên một tiếng, trong lòng rất là hối hận.

Chương 1112: Ngươi có lời gì nói nữa không? (2)

Sớm biết như vậy thì cứ học theo Phùng Vũ giả chết, không tiến lên là được.

- Ta đã biết không phải là chuyện tốt gì rồi mà...

Thấy cảnh này, Phùng Vũ nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Đối phương bảo hắn đi lên là hắn đã biết không phải là chuyện gì tốt. Bây giờ nhìn thấy đối phương bị một đao đâm cho máu tươi chảy ra, khiến cho hắn lập tức cảm thấy không đi lên là lựa chọn sáng suốt nhất đời này của hắn!

- Đừng có gấp!

Thấy Tất Giang Hải không ngừng giật giật, suýt khóc, Trương Huyền an ủi một câu, lại nhìn về phía thái tử đang ở trước mắt:

- Làm phiền thái tử điện hạ và thầy Ngô!

- Ừm!

Thái tử gật gật đầu, đưa hồ lô rượu trước mặt tới.

Tiếp nhận hồ lô, Trương Huyền cũng không nói chuyện mà nắm trong tay, lại lắc lắc một lần, sau đó nhìn về phía La Chiêu đang ở cách đó không xa:

- Thầy La, ta hỏi lần nữa, ngươi xác nhận đồ vật trong này là rượu sao?

- Đúng là rượu!

La Chiêu gật đầu, vẻ mặt rất là tự tin.

- Như vậy thì tốt!

Cũng không giải thích nhiều nữa, tay trái Trương Huyền cầm hồ lô rượu, tay phải nắm lấy chủy thủ đang cắm ở trên cánh tay của Tất Giang Hải, nhẹ nhàng nhổ ra.

Ào!

Máu tươi từ cánh tay phun ra ngoài, cuồn cuộn chảy xuống.

Vẻ mặt Tất Giang Hải trong nháy mắt đã trở nên trắng bệch, cảnh vật trước người biến thành màu đen.

Bị đâm một đao, coi như vị trí tổn thương chính là cánh tay thì cảm giác đau đớn cũng khó có thể chịu đựng được.

- Nhịn xuống!

Thấy bộ dáng này của hắn, miệng khẽ cười một tiếng, tay trái Trương Huyền đổ rượu ngon xuống miệng vết thương của hắn

Xì xì xì!

Rượu ngon tiếp xúc với vết thương, lập tức tạo ra phản ứng rất lớn. Cơ bắp bị chủy thủ đâm thủng dùng mắt thường cũng có thể thấy được, nhanh chóng tăng trưởng. Một lát sau đã khôi phục như lúc ban đầu, giống như là chưa hề bị thương vậy.

- Cái này...

- Chẳng lẽ đây không phải là rượu, mà là thánh dược chữa thương hay sao?

- Không sai, chỉ sợ cũng chỉ có Thánh dược mới có thể khiến cho vị trí bị thương trong nháy mắt đã khôi phục như ban đầu...

Tất cả mọi người đều mở to mắt ra nhìn, ánh mắt lập tức trở nên nóng bỏng như lửa.

Chỉ cần là người tu luyện thì không có chuyện không bị thương, mà dược vật chữa thương lại là đồ vật thiết yếu nhất của mỗi người.

Đan dược chữa thương bình thường, coi như rất trân quý thì mấy ngày cũng rất khó có thể khiến cho vết thương hoàn hảo như lúc ban đầu. Cũng giống như Phùng sư đang ở cách đó không xa vậy, nếu như thuốc trị thương có thể trị liệu rất nhanh thì cũng không đến mức mang theo mặt mũi sưng đỏ chạy đến đây.

Mà thứ trước mắt này, chỉ cần hơi dính vào bên trên đã khiến cho miệng vết thương dữ tợn như thế khôi phục, thậm chí ngay cả sẹo cũng không có... Như vậy cũng quá là đáng sợ a!
Chỉ sợ cũng chỉ có“Thánh dược” trong truyền thuyết mới có được công hiệu như thế!

- Miệng vết thương của ta...

Vốn cho rằng mình bị tổn thương, không có mười ngày nửa tháng sẽ không có cách nào khỏi được. Thế nhưng không nghĩ tới vừa mới rót một chút rượu đã trở nên hoàn hảo như ban đầu. Chuyện này khiến hco Tất Giang Hải lập tức mở to hai mắt ra nhìn, không thể tin được.

Quá lợi hại a?

Hắn khiếp sợ ngay tại chỗ, mà thầy Phùng mới vừa còn dương dương tự đắc, che ngực thì lại suýt chút nữa không thở nổi, hối hận tới mức phát điên.

Hoá tên kia gọi hắn lên là vì thử nghiệm Thánh dược này. Nếu như sớm biết có loại chuyện tốt này thì hắn còn ra vẻ làm gì, trực tiếp đi lên. Như vậy chẳng phải tổn thương trên người bây giờ có thể được chữa khỏi rồi hay sao...

- Được rồi, ta đã chứng minh xong, chuyện còn lại kính xin hai vị quyết định!

Không để ý tới mọi người đang kinh ngạc, Trương Huyền lần nữa đặt hồ lô rượu lên bàn, lại ôm quyền với thái tử và thầy Ngô rồi xoay người đi xuống.

- Thầy La, ngươi nói đây là rượu ngon, mà trên thực tế lại là thánh dược chữa thương... Ngươi giải thích một chút đi!

Thái tử mặt không chút thay đổi nhìn qua.

- Ta...

Khóe miệng giật một cái, thân thể La nhoáng một cái:

- Nếu như ta nói... Đây thực sự là rượu thì các ngươi tin sao?

Hiện tại hắn đã thực sự cảm thấy mình suýt điên rồi.

Hắn yêu rượu ngon như mạng, chuyện này không ít người cũng biết, cái hồ lô rượu này là thứ mà hắn mang theo người, bên trong đựng đầy rượu ngon mà hắn thích uống. Từ lúc nào nó đã biến thành thánh dược chữa thương vậy chứ?

- Đến lúc này mà còn muốn nguỵ biện?

Vỗ bàn một cái, thái tử tức giận, không thể nhịn nổi.

Uy lực của bình rượu này tất cả mọi người đều tận mắt nhìn thấy, thế mà còn muốn nguỵ biện, rốt cuộc đối phương muốn làm gì? Coi thái tử như ta dễ lừa gạt hay sao?

- Thầy Trần, làm phiền ngươi đọc thứ này lại một lần!

Quát lớn xong, bàn tay hắn run lên, tờ giấy vừa rồi Trương Huyền đã viết bay lên, sau đó bắn về phía Trần Việt.

- Vâng!

Tiếp nhận tờ giấy, Trần Việt mở ra, vừa đọc thì vẻ mặt lập tức trở nên trắng bệch:

- Thầy La cướp đi rượu thuốc chữa thương mà Hồng sư tốn rất nhiều tâm trí mới lây được. Rượu thuốc này trị liệu được thương thế của thân thể, vết thương bình thường chỉ cần giội lên một chút là có thể hoàn hảo như ban đầu...

- Ngươi còn có lời gì để nói nữa hay không?

Nghe hắn đọc xong, thái tử lần nữa nhìn về phía La Chiêu.

- Ta...

Trước mắt La Chiêu biến thành màu đen.

Sự thật đã bày ra ở trước mắt, hắn còn phản bác thế nào dudwojx nữa?

- Nếu như không phải cướp đi thì sao thầy Trương lại có thể biết đây là rượu thuốc, hơn nữa lại còn rõ ràng công hiệu như thế?

Thái tử nói tiếp.

La Chiêu cảm thấy như phát điên.

Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, hiện tại hắn cũng đã không rõ ràng cho lắm.

- Đều là ngươi giở trò quỷ!

Đột nhiên nhớ tới cái gì đó, hắn cắn răng nhìn về phía Trương Huyền cách đó không xa, vẻ mặt rất là dữ tợn.

Đều là tên này giở trò quỷ, rượu ngon của mình lại biến thành thánh dược chữa thương... Nhất định là do đối phương làm!

Hắn rống giận như vậy, Trương Huyền không hề bị lay động, mà dùng vẻ mặt lạnh nhạt nhìn qua:

- Cái hồ lô rượu thuốc này là thứ thầy Hồng chuẩn bị xem như là lễ gặp mặt đưa cho đám người thầy Ngô, kết quả lại bị ngươi cướp đi... May mà lúc ấy Hồng sư đã để lại cho ta một chút, chuẩn bị dùng cho bất cứ tình huống nào. Cho nên ta mới có thể nhanh chóng chữa khỏi thương thế của thầy Hồng, không đến mức mang vết thương tới đây...

- Thì ra là thế!

Nghe thấy hắn nói như thế, mọi người lần nữa bừng tỉnh.

Vừa rồi bọn họ luôn cảm thấy kỳ lạ, thầy Hồng đã bị đám người thầy La quần ẩu, vì sao mà thầy Phùng tổn thương nặng nề như vậy mà thầy Hồng lại không có việc gì?

Hoá ra, còn để lại một ít thuốc chữa thương, vì vậy mới có thể chữa khỏi thương thế.

Cứ như vậy, tất cả chỗ không hợp lý trước đó cũng đều nói thông được.

- La Chiêu, chuyện này... Ngươi có lời gì để nói nữa hay không?

Thái tử nhìn qua, trong ánh mắt hiện lên vẻ thất vọng nồng đậm.

Chương 1113: Quy tắc phân phối danh ngạch (1)

- Ta... Không còn lời nào để nói!

Nghĩ nửa ngày, La Chiêu than thở một tiếng.

Hắn thực sự không nghĩ ra, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Trong hồ lô là Thiên Bôi túy, sáng sớm ngày hôm nay hắn đã sai người đi tới Bồ Phương trai mua. Dù thế nào hắn cũng không nghĩ đến nó lại biến thành thánh dược chữa thương!

Có thể nói, hiện tại hắn đã hết đường chối cãi, giải thích như thế nào cũng không rõ.

Nếu như nói không phải đoạt đồ của người ta, vì sao đối phương lại biết bên trong giới chỉ trữ vật của mình lại có rượu thuốc có thể chữa thương cho người khác cơ chứ?

Thừa nhận đoạt... Hắn lại cảm thấy tràn ngập oan ức.

Phải biết, giữa các Danh sư rất chú ý tới thân phận, nhiều nhất hắn cũng chỉ nói ép buộc đối phương hai lần. Ngay cả động vào thầy Hồng cũng không động... Hắn đoạt đồ vật lúc nào ah!

Hơn nữa còn là rượu thuốc trân quý như thế!

- Ngươi cũng không cần cảm thấy oan ức, nếu như hoài nghi chúng ta vu ngươi. Như vậy hôm nay sau khi giúp thầy Hồng trị liệu thương thế, chỗ ta vẫn còn thừa lại một chén rượu thuốc. Hiện giờ có thể biểu hiện ra cho ngươi xem một chút!

Biết suy nghĩ trong lòng hắn, Trương Huyền lạnh nhạt nói một tiếng, cổ tay khẽ đảo, tỏng lòng bàn tay lập tức xuất hiện một ly rượu, mùi rượu thơm trong đó phiêu tán khắp nơi, lan tràn ra bốn phía.

- Ai tình nguyện thử hiệu quả của chén rượu này một chút?

Hắn nhìn về phía chung quanh.

- Ta tới...

Phùng Vũ đứng dậy, vẻ mặt kiên định.

- A, Tất sư, vẫn là ngươi đi!

Trương Huyền cúi đầu nói.

- ...

Phùng Vũ.

- Khụ khụ!

Tất Giang Hải đang uống rượu thiếu chút nữa đã bị rượu làm cho sặc chết, hắn đành phải đứng dậy, vẻ mặt rấ tlaf bất đắc dĩ:

- Để ta tự mình tới đi!

Nói xong hắn chập ngón tay làm kiếm, một đạo chân khí bắn ra, trong nháy mắt đã vạch ra một đạo vết thương ở trên cánh tay, máu tươi chảy xuôi xuống phía dưới.

Nhẹ nhàng cười một tiếng, Trương Huyền đổ rượu trong ly xuống dưới.

Xì xì xì!
Mấy hơi thở sau, vết thương đã trở nên hoàn hảo như ban đầu, không có một chút dấu vết n ào. Hiệu quả hoàn toàn tương đồng với bình thuốc rượu ở trên bàn trước đó.

- Thái tử điện hạ, thấy Ngô, như vậy đã có thể đã chứng minh bọn họ cướp đồ a!

Sau khi làm xong những chuyện này, Trương Huyền lần nữa ôm quyền.

- Có thể chứng minh được rồi!

Diệp Tiền gật đầu.

Biết rõ đồ vật bên trong giới chỉ trữ vật của đối phương, lại còn lấy ra thứ có công hiệu tương đồng, như vậy đã có chứng cứ vô cùng xác thực.

- Thân là Danh sư ngũ tinh, cướp đoạt bảo vật của người khác chiếm làm của riêng, quả thực tội không thể tha!

Hất ống tay áo lên, Diệp Tiền lần nữa nhìn về phía La Chiêu, trong ánh mắt tràn ngập vẻ tức giận và chán ghét.

Trước đó còn có chút hảo cảm với Danh sư của các nước chư hầu, thế nhưng hắn không nghĩ tới đối phương lại làm ra loại chuyện như thế này, khiến cho cho người ta cảm thấy trơ trẽn, mất mặt.

- Thầy Hồng, thầy Trương, Huyễn Vũ đế quốc xuất hiện loại Danh sư này là trách nhiệm của ta, không biết... Các ngươi muốn xử lý bọn họ như thế nào?

Thông qua xưng hô của Hồng sư vừa rồi cho nên hắn cũng biết người thanh niên này họ Trương.

- Mặc dù hắn đã cướp đi đồ vật của ta, thế nhưng hôm nay là yến tiệc điện hạ đón tiếp quý khách. Chuyện vui mừng như thế, ta cũng không muốn gây rối. Chỉ cần giao ra hồ lô rượu thuốc kia thì ta sẽ không truy cứu nữa.

Thầy Hồng ôm quyền.

- Ta và thầy Hồng có suy nghĩ giống nhau!

Trương Huyền cũng gật đầu. - Không truy cứu?

Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ.

Vốn bọn họ cho rằng, bức bách La Chiêu như thế, hiện tại lại có thái tử làm chủ, nhất định thầy Hồng sẽ làm cho hắn khó xử, thậm chí còn xóa bỏ tư cách Danh sư. Thế nhưng bọn hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, chỉ cần đưa rượu thuốc tới thì sẽ không truy cứu nữa...

Đây là phần độ lượng như thế nào cơ chứ?

Nhìn xem, đều là Danh sư ngũ tinh của các nước chư hầu, ngươi mỗi ngày đều muốn hại chết người ta, khiến cho người ta mất mặt. Mà rõ ràng người ta đã chiếm lý, thế nhưng lại không kiêu ngạo không tự ti, ung dung mà rộng lượng!

Ngay cả thái tử, Ngô sư, khi một lần nữa nhìn về phía thầy Hồng, Trương Huyền cũng không khỏi coi trọng thêm mấy phần.

- Thầy La, ngươi đã nghe ra chưa? Bình rượu thuốc này ngươi muốn trả lại, hay vẫn tiếp tục giữ?

Thái tử nhìn qua.

- Ta... Trả lại!

La Chiêu cũng có chút ngẩn người.

Vốn hắn cho rằng đối phương đã vu hãm thành công, nhất định sẽ thừa thắng xông lên, khiến cho hắn thân bại danh liệt. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, người ta căn bản không có suy nghĩ kia.

- Ngươi đã trả bình rượu thuốc này lại. Như vậy đi, thầy Ngô, thứ này xem như lễ gặp mặt của Hồng Phong đế quốc chúng ta a!

Thầy Hồng ôm quyền nói.

- Cái này...

Ngô Chấn chần chờ một chút, trong mắt lập tức hiện lên vẻ kích động, khẽ gật đầu:

- Tại hạ sẽ thay đám người Lục công chúa, đa tạ thầy Hồng!

Đây chính là thánh dược chữa thương, bất kỳ một vết thương da thịt nào, chỉ cần nhỏ lên một chút là có thể hoàn hảo không chút tổn hại. Có thứ này, coi như về sau có bị thương cũng không cần phải sợ gì nữa!

- Không có gì!

Hồng Thiển ôm quyền ngồi xuống. Khi lần nữa quay đầu nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, ý tò mò trong mắt càng ngày càng nồng đậm.

Vừa rồi ba người La Chiêu, Trần Việt, Phùng Vũ liên thủ bức bách đã khiến cho hắn chuẩn bị mất mặt xấu hổ một hồi. Thế nhưng hắn nằm mơ cũng không nghĩ tới, Trương sư vừa ra tay đã lập tức ngăn cơn sóng dữ.

Không chỉ có như thế, còn làm cho La Chiêu thiếu chút nữa đã sụp đổ.

La Chiêu có đoạt đồ vật của hắn hay không, hắn biết rất rõ ràng, sao lại... Nói nói, sự thật vô cùng chuẩn xác, khiến cho đối phương không có cách nào cãi lại?

- Thầy Trương, chuyện vừa rồi...

Chương 1114: Quy tắc phân phối danh ngạch (2)

Thực sự không nhịn được nữa, hắn truyền âm qua.

- A, chỉ là một chút trò vặt che giấu tai mắt người đời mà thôi, lão sư dạy, không thể truyền ra ngoài!

Trương Huyền gật đầu nói.

Chuyện vừa rồi, rất rõ ràng là ba người La, Trần, Phùng liên thủ thành một bên, muốn để cho thầy Hồng nhảy vào trong đó, mất mặt xấu hổ. Nếu thực sự là như vậy thì cơ bản bọn hắn đã vô duyên với danh ngạch Hóa Thanh trì.

Cho nên, hắn mới không nhịn được ra tay.

Còn rượu thuốc có thể trị thương kia. Khi thầy Hồng nói La Chiêu thi triển võ kỹ, Thiên Đạo thư viện đã nhìn ra chỗ thiếu hụt là hắn yêu rượu ngon như mạng. Cho nên hắn mới phỏng đoán bên trong giới chỉ trữ vật có chứa rượu ngon. Sau đó những chuyện về sau cũng trở nên rất đơn giản.

Kỳ thật, bên trong hồ lô kia quả thực là rượu bình thường, có thể chữa thương là bởi vì khi hắn lắc lắc bầu rượu đã rót vào mấy đạo chân khí.

Thiên Đạo chân khí vô hình vô chất, trà trộn vào trong hồ lô rượu gay mũi, ngay cả Danh sư lục tinh cũng không phát hiện ra được chứ đừng nói là mọi người.

Sau đó thầy Hồng bỏ qua cho đối phương, đương nhiên cũng là ý tứ của hắn.

Khai trừ một Danh sư ngũ tinh, chuyện này liên quan trọng đại. Nếu như thực sự truy cứu, tất nhiên sẽ dẫn tới người từ tổng bộ tới. Mà lời giải thích vừa rồi, nếu như lừa gạt một người coi như cũng được, nếu như tìm hiểu kỹ càng sẽ rất dễ dàng lộ ra chân ngựa.

Nhất là nguồn gốc của dược dịch, cũng không thể để cho “Dương sư” đi ra ngoài chứng minh a?

Còn không bằng không đi truy cứu, thuận tiện để lại một ấn tượng tốt cho đám người thái tử.

Vật cực tất phản, cực thịnh tất suy, đã chiếm tiện nghi thì cũng nên nhớ câu giặc cùng đường chớ đuổi.

Biết là do thầy Dương dạy, thầy Hồng gãi gãi đầu không hỏi thêm nữa.

Chuyện liên quan tới đến Danh sư cấp bậc cao như thầy Dương, đây là chuyện mà hắn không thể nào hiểu được, so với việc xoắn xuýt, còn không bằng không nghĩ nhiều nữa.

...

- Cảm tạ lễ vật của chư vị, hôm nay ngoại trừ đón tiếp đám người thầy Ngô ra còn có một việc, chắc hẳn không cần ta nhiều lời thì mọi người cũng đều hiểu!

Biết nếu truy cứu tiếp chuyện này thì bản thân sẽ mất mặt mũi trước mặt học trưởng, Diệp Tiền thái tử nhìn quanh một vòng, sau đó nói sang chuyện khác.

- Hiểu rõ!

Nghe thấy phần quan trọng của màn kịch đã tới, tất cả mọi người đều ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm túc.

Tiệc tối đêm nay, một là đón tiếp, để cho mọi người và mấy vị học trưởng tới từ Danh sư học viện làm quen một chút. Thứ hai, một lần nữa xác định phân phối danh ngạch.

Đón tiếp... Chỉ một mình thầy Ngô mà lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, nhất định đã không tiến hành nổi nữa. Vì vậy còn không bằng trực tiếp phân chia danh ngạch, có lẽ còn có thể vãn hồi được một chút mặt mũi.

- Hóa Thanh trì, là cơ sở kiến quốc của Huyễn Vũ đế quốc ta. Đối với cường giả Hợp Linh cảnh trở lên có hiệu quả cực lớn. Chư vị trải qua tầng tầng lớp lớp khảo hạch, đi tới Đế đô, đương nhiên chính là vì có thể tiến vào bên trong tiềm tu, từ đó tu vi tiến nhanh!

Diệp Tiền cười cười:

- Chỉ là năm nay không giống như những năm qua, cần lấy ra ba danh ngạch từ chỗ chư vị! - Ta biết những danh ngạch này rất là quan trọng đối với chư vị, cho nên ta mới mời các ngươi tới, thương nghị một chút. Lại quyết định quy tắc như thế nào, dưới tình huống không tổn thương tới hòa khí có thể thuận lợi chọn ra danh ngạch. Đồng thời cũng không chậm trễ ngày mai Hóa Thanh trì mở ra.

- Tất cả nghe theo phán xét của điện hạ!

Mọi người đồng loạt ôm quyền.

- Việc này liên quan tới danh ngạch của mọi người, cho nên ta cũng không dám làm càn. Vẫn nên cùng suy nghĩ một chút, nếu có biện pháp gì tốt thì cứ nói ra, mọi người cùng thương thảo!

Diệp Tiền nói.

- Thái tử điện hạ, Hồng Phong, Phong Nguyên, Tiềm Phong, Trục Nguyệt. Bốn nước chư hầu đưa ra ba danh ngạch, nhất định sẽ có người phải chia ra, cũng có người không chia. Chuyện này có chút không công bằng. Ta có một đề nghị, không biết có nên nói ra hay không!

Trầm mặc một lát, Trần Việt đứng dậy, tranh mở miệng trước.

- Nói nghe một chút!

Diệp Tiền nhìn qua.

- Rất đơn giản, mỗi nước chư hầu đều chỉ có ba danh ngạch. Như vậy ta thấy không bằng lấy các nước chư hầu làm đơn vị, bốn quốc ở giữa để tỷ thí, ngươi bài danh cuối cùng... Trực tiếp mất đi tư cách!

Trần Việt nói ra suy nghĩ của mình:

- Còn tranh tài như thế nào, như vậy lại đơn giản. Hôm nay người ba hạng đầu trong thi đấu đều đến. Như vậy cứ để cho bọn hắn tỷ thí một chút, ba trận hai thắng! Nói cách khác, mỗi nước chư hầu đều phái ba thứ hạng đầu của mình a tỷ thí, mỗi người so một hồi, thắng liền hai trận thì coi như nước chư hầu đó chiến thắng... Thua, chỉ có thể nhận thua!

- Phương pháp của Trần sư, ta đồng ý!

Danh ngạch liên quan tới lợi ích của bản thân bọn họ. Cho nên chuyện tỷ thí bọn hắn càng ra sức, hơn nữa, coi như thua, cũng chỉ là tài nghệ bản thân không bằng người, không oán được các nước chư hầu khác!
Phùng Vũ cũng mở miệng.

- Ta cũng đồng ý!

La Chiêu gật đầu phụ họa.

- Dùng sự cố gắng của mình để tranh đoạt danh ngạch, phù hợp với tinh thần không ngừng vươn lên của Danh sư đường!

Ngô Chấn gật đầu.

- Vậy thì tốt!

Suy nghĩ một chút, Diệp Tiền cũng gật đầu đồng ý.

Đối phương đưa ra đề nghị này, nói thật, cũng không tệ lắm.

Lấy các nước chư hầu làm đơn vị, lại thêm có thể kích thích người tu luyện đoàn kết cùng một chỗ, có tinh thần cùng chung mối thù, như vậy cũng tiện làm cho mọi người cố gắng hơn.

- Chỉ là, đã là tỷ thí thì cũng nên có nội dung, không biết việc nội dung tỷ thí chư vị có ý nghĩ gì hay koong?

Diệp Tiền tiếp tục hỏi.

- Cái này ta cũng đã cân nhắc qua!

Trần Việt cười cười, tiếp tục nói:

- Tỷ thí giữa các Danh sư, thi đấu là thích hợp nhất. Chỉ là, loại tỷ thí này liên quan tới mỗi mặt của các bên. Có vô số nội dung, chỉ là một lần tranh đoạt danh ngạch đơn giản mà thôi, không cần phải phức tạp như vậy. Không bằng, tỷ thí tu vi đi! Hóa Thanh trì có trợ giúp với thực lực, nếu như quyết định danh ngạch thì tự nhiên cũng cần người có võ lực mạnh nhất. Đây là phương pháp trực tiếp nhất, cũng là đơn giản nhất!

- Đúng vậy a, luận võ là tốt nhất!

- Cũng tiết kiệm phiền phức.

Phùng Vũ, La Chiêu thuận miệng tán thành.

- A!

Nghe thấy ba người nói như thế, thầy Hồng và Trương Huyền liếc mắt nhìn nhau, giờ bọn họ mới hiểu được mục đích của đối phương.

Ba thứ hạng đầu của ba nước chư hầu đối phương đều phục dụng Hợp Linh đan, tu vi tiến nhanh. Người thực lực yếu nhất cũng hơn một cấp bậc so với đám người La Tuyền. Nếu như tỷ võ, làm sao bên bọn họ có thể là đối thủ cơ chứ?

Coi như quái thai Trương Huyền này không sợ, thế nhưng mỗi người chỉ có thể đấu một trận, ba ván hai thắng... La Tuyền và Tất Giang Hải thua, như vậy cũng không có cách nào.

Xem ra đối phương biết chặn đường không được, cho nên đã suy nghĩ ra biện pháp này.

Quá là vô sỉ!

Chương 1115: Đơn phương bị đánh (1)

- Hóa Thanh trì, có cực trợ giúp lớn đối với hồn lực, có thể tăng thêm tu vi. Nếu như luận võ tuyển chọn, quả thực là thích hợp nhất!

Suy tư một lát, Diệp Tiền gật gật đầu:

- Tốt, vậy thì tỷ thí tu vi, lấy các nước chư hầu làm đơn vị, ba trận hai thắng! Chỉ là, chúng ta luận bàn, dĩ hòa vi quý, đến điểm là dừng, chỉ cần một bên nhận thua, như vậy sẽ coi như không có gì, không cần thiết phải phân ra sinh tử...

- Thái tử điện hạ, phương pháp này ta không đồng ý!

Thầy Hồng đứng dậy.

Rất rõ ràng ba thế lực bên kia đã nghĩ kỹ biện pháp, đang ép buộc bọn hắn, nếu như thực sự đồng ý, chẳng phải sẽ nhất định phải thua hay sao?

Mặc dù vừa rồi hắn buông tha La Chiêu, không có tiếp tục truy cứu, xem như giữ lại chút mặt mũi.

Thế nhưng với liên minh đối phương, chuyện này căn bản không quan trọng Dù sao thi đấu liên quan tới phúc lợi của Danh sư, dùa là ai cũng khó có khả năng bởi vì tình cảm riêng tư mà làm cho cả các nước chư hầu chịu tiếng xấu bị thua.

Lại nói, La Chiêu cũng không ngốc, hắn biết rất rõ bản thân không có đoạt đồ vật, mình chỉ bị đối phương vu hãm. Đừng nói là cảm ơn, nhất định trong lòng còn đang suy nghĩ xem nên thế nào trả thù lại... Cơ hội như vậy, đương nhiên hắn sẽ không bỏ qua.

Phùng Vũ lại càng không cần phải nói... Bị đánh tới mức hoàn toàn biến dạng, tâm lý đã sớm bị kìm nén không thở ra một hơi.

Bọn hắn đã mài đao xoèn xoẹt, Trần Việt là người duy nhất không bị tổn thương, làm sao có thể lùi bước cơ chứ? Cho nên tự nhiên hắn gánh vác quyền lên tiếng, mà đoán chừng, những lời này đã được bọn hắn thương nghị tốt từ trước khi đến rồi.

- Sao?

Diệp Tiền nhìn qua.

- Điện hạ cũng đã nhìn thấy rồi đó, bọn hắn đều sử dụng Hợp Linh đan, tu vi tăng nhiều. Mà chúng ta vừa tới Đế đô, không có cơ hội mua sắm, tu vi so với bọn hắn còn thấp hơn. Nếu như tỷ võ, Chỉ sợ tỷ lệ chiến thắng của Hồng Phong đế quốc sẽ rất nhỏ!

Thầy Hồng cũng không kiêng kị mà nói thẳng.

Chuyện này cũng không cần phải kiêng kỵ, đối phương có Hợp Linh đan trợ giúp, phía bên mình không có, so ra kém cũng không tính là gì cả.

- Danh sư không giống như những nghề nghiệp khác. Mặc dù tu vi không phải là quan trọng nhất, thế nhưng cũng có hạn định. Tu vi không đủ, tất cả đều là lâu đài trên cát! Các ngươi tới chậm, không tìm được Hợp Linh đan, không trách được chúng ta a!

Trần Việt khẽ nói.

- Hóa Thanh trì, có ích lợi đối với tu vi, chuyện tu vi thấp, không cần phải lấy cớ!

Phùng Vũ nói chen vào.

- Thầy Hồng, buổi trưa ngày hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trong lòng hai người chúng ta đều rõ ràng, chuyện này không nói cũng được. Ân oán này, chúng ta có thể để sau này tính toán. Chỉ là... Để các hậu bối tỷ thí tu vi, quyết định danh ngạch. Đây là phương pháp công bằng nhất, thích hợp nhất, nếu như ngươi cảm thấy không thắng được, ta thấy các ngươi trực tiếp nhận thua là được rồi!

La Chiêu cũng lạnh lùng nhìn qua.

Ba người cùng chung mối thù, lập tức bức thầy Hồng đến tuyệt cảnh.

- Nhận thua sao?

Ngay khi Hồng sư đang không biết trả lời như thế nào thì Trương Huyền lần nữa mở miệng:

- Điều đó không có khả năng! Muốn nhận thua cũng là các ngươi!

- Không sai, cũng là các ngươi nhận thua!

Biết người thanh niên này có trí tuệ và ý tưởng khác người, còn có chủ kiến hơn so với hắn, Hồng sư gật đầu ứng tiếng.
- Chúng ta nhận thua? Dựa vào cái gì, quy tắc là do chúng ta nói, ngươi so sánh cũng không dám so, không nhận thua còn muốn làm cái gì cơ chứ?

Trần Việt cười lạnh.

- Quy tắc các ngươi nói ra thì làm sao chứ?

Mí mắt Trương Huyền nhấc lên.

- Đúng vậy, quy tắc cũng không phải là nhà của các ngươi!

Thầy Hồng cũng kịp phản ứng, tiếp tục hát đệm theo hắn.

- Quy tắc không phải nhà của chúng ta, cảm thấy không thích hợp thì ngươi cũng có thể nói, chỉ là... Chỉ cần nói ra yêu cầu có thể khiến cho mọi người đều đồng ý là được!

Khóe miệng Trần Việt nhếch lên.

Ý tứ của hắn rất đơn giản, ba nhà chúng ta đã liên minh, quy tắc mà ngươi nói có khá hơn nữa. Nếu như chúng ta không đồng ý thì cũng là nói nhảm.

Thầy Hồng tứ hiểu ý của hắn cho nên mứoi quay đầu nhìn về phía Trương Huyền, nhìn hắn sẽ trả lời như thế nào.

- Ồ? Biết không phải là nhà của các ngươi là tốt rồi, vừa vặn ta cũng có một quy tắc mới, muốn nói một chút. Để mọi người cùng nhau thương nghị!

Trương Huyền cười cười.

- Rửa tai lắng nghe!

Trần Việt nói:

- Chỉ là có đồng ý hay không, thì lại không nhất định...

- Ta tin rằng nhất định các ngươi sẽ đồng ý!
Trương Huyền lạnh nhạt nhìn qua:

- Nếu là các nước chư hầu giao đấu, vì sao nhất định phải ba hạng đầu cơ chứ? Vạn nhất bị thương, ngày mai Hóa Thanh trì mở ra, rốt cuộc đi vào hay không vào?

- Đúng a?

Hai mắt thầy Hồng sáng lên, lần nữa ứng tiếng.

- Vậy ngươi nói chúng ta phải làm sao bây giờ?

Trần Việt nhướng mày.

- Ha ha!

Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng:

- Quy tắc của ta rất đơn giản, chính là... Những Danh sư ngũ tinh dẫn đội như các ngươi tiến hành luận võ.

- Đúng vậy, quy tắc rất đơn giản... Hả?

Tiếp tục hát đệm, thầy Hồng mới nói được phân nửa thì đột nhiên cứng họng, con mắt trợn lớn nhìn qua Trương Huyền:

- Chúng ta... Luận võ?

- Không sai, không chỉ có như thế, vẫn là thầy Hồng một người đồng thời đối chiến với ba người các ngươi!

Trương Huyền tiếp tục nói.

- Đối chiến với ba người...

Thân thể run rẩy một cái, trước mắt thầy Hồng tối sầm lại.

Đại ca, ta còn tưởng rằng ngươi có thể có biện pháp gì tốt, náo loạn nửa ngày thì ra là ý này sao?

Ngươi đang muốn cái mạng già của ta ah, hay là muốn giết ta?

Không nói đâu xa, ngay cả một mình La Chiêu chưa hẳn ta đã có thể đánh được, đối chiến với ba người...

- Ngươi để một mình hắn đối chiến với ba người chúng ta?

Không chỉ Hồng sư ngất, La Chiêu, Trần Việt, Phùng Vũ và tất cả mọi người đều sững sờ. Dùng ánh mắt giống như nhìn kẻ đần để nhìn về phía hai người.

Thật hay giả vậy?

Hắn vẫn nghĩ phải làm thế nào mới có thể đánh tên này một chầu, không ngờ đối phương chủ động đưa tới cửa... Còn có chuyện tốt này nữa sao?

- Thế nào? Ta đã nói xong quy tắc, các ngươi có dám hay không dám?

Trương Huyền mỉm cười.

- Hỏi chúng ta có dám hay không sao?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau