THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Tử khí

Phụt!

Vốn tưởng rằng đối phương sẽ nói ra lý luận gì đó, nghe thấy hắn nói như thế, suýt chút nữa Trần Tiêu đan sư đã phun một ngụm máu ra ngoài.

Ta không ngủ được, chỉ là ăn không ngon mà thôi, ngươi nói ta sắp chết, ngươi mới sắp chết, cả nhà ngươi đều sắp chết...

Không những hắn mà những người khác cũng trợn mắt nhìn.

Trần Tiêu đan sư đức cao vọng trọng, là người mà bọn họ rất tôn kính, tiểu tử này lại có thể mở miệng chửi rủa hắn chết, ngươi có dám tiếp tục nói bậy thêm một ít nữa hay không?

- Lão phu trở thành luyện đan sư nhiều năm như vậy, tuy rằng không tiến thêm một bước, thế nhưng cũng vẫn cần cù chăm chỉ, không ngừng học tập! Cứ tạm coi như bất tài đi, thế nhưng đối với tình trạng cơ thể của bản thân cũng biết rất rõ ràng. Ta ngủ không được, ăn không ngon là bởi gần đây trong nhà có nhiều việc vặt, chứ thân thể cũng chẳng thấy có gì khác thường, sao ngươi lại dám nói ta sắp chết chứ?

Trần Tiêu đan sư vung tay lên hừ lạnh nói.

Mỗi ngày Luyện đan sư đều tiếp xúc với đan dược, phương diện xem bệnh coi như không bằng y sư thì cũng không kém quá nhiều.

- Ngươi nói không sai, thân thể của ngươi quả thực không có gì!

Không để ý tới lời nói nghi ngờ của hắn, Trương Huyền lạnh nhạt nói.

- Không có gì, vậy tại sao ngươi lại nói vậy?

- Đáng ghét, ăn nói bừa bãi!

- Chúng ta chỉ luận đan, không phải để cho ngươi trù ẻo Trần Tiêu đan sư!

...

Nghe thấy hắn thừa nhận thân thể Trần Tiêu đan sư bình thường, tất cả mọi người đều tức giận lớn tiếng quát lớn.

Nếu như thân thể hắn có vấn đề, ngươi nói như vậy thì cũng thôi đi. Đằng này cũng thừa nhận không có vấn đề, ngươi nói bậy cái gì chứ?

Mấy người Âu Dương Thành cũng không nhịn được có chút nghi hoặc nhìn qua.

- Ha ha!

Đối với tiếng quát lớn của mọi người, Trương Huyền cũng không để ý mà chỉ nhẹ nhàng nở nụ cười:

- Ai nói thân thể bình thường sẽ không chết người?

- Ngươi có ý gì?

Thấy hắn bình tĩnh, tự tin như thế, chẳng biết vì sao trong lòng Trần Tiêu đan sư không nhịn được sợ hãi. Lúc đang muốn tiếp tục hỏi dò thì đã thấy Trương Huyền khoát tay áo một cái:

- Nếu ngươi không tin thì thôi, xem đan dược trước đi!

Theo hắn nói, tất cả mọi người đưa mắt tập trung lên bên trên Tĩnh Tâm đan mà Trần Tiêu đan sư vừa mới luyện chế ra.

- Trần Tiêu đan sư tâm cảnh ôn hòa, là người thận trọng, thủ pháp luyện chế càng thuần thục đến mức lô hỏa thuần thanh, nếu như ta nói có chỗ thiếu hụt thì nhất định các ngươi sẽ phản đối. Khi đó nghiệm chứng qua lại cũng sẽ phiền phức hơn không ít!

Trương Huyền cười cười nói:

- Đã như vậy, ta sẽ không nói nhiều về khuyết điểm bên trên thủ pháp luyện chế, chỉ nói riêng khỏa đan dược này. Tĩnh Tâm đan này giống như đan dược mà Mạnh Nham đan sư luyện chế, người tu luyện dùng nó, không những không có ích mà còn có thể làm tâm ma tăng lên, chết càng nhanh hơn!

- Cái gì?

- Toàn bộ quá trình luyện đan của Trần Tiêu đan sư ta đều nhìn qua, không có sai lầm mảy may nào, hơn nữa đan thành hoàn mỹ, làm sao có khả năng khiến cho tâm ma tăng lên được chứ?

- Đùa gì vậy chứ, bớt nói chuyện giật gân ở chỗ này đi.

Không có một ai trong mọi người tin tưởng.

Mạnh Nham luyện chế Tĩnh Tâm đan là bởi vì hắn mới vừa giết chết tiểu thiếp của mình, sát khí trong cơ thể sôi trào, khó có thể tự kiềm chế. Mà Trần Tiêu đan sư ôn hòa nhã nhặn, mà luyện chế Tĩnh Tâm đan có liên quan tới tâm cảnh, làm sao còn khả năng làm tâm ma tăng lên được chứ?

Coi như ngươi nói bậy thì cũng phải tìm một lý do tốt thơn một chút có được không?

- Không tin thì có thể thử nghiệm! Ở đây có linh thú thử đan mà.
Trương Huyền chỉ tay vào lồng sắt.

Trong lồng tre, ngoại trừ hai đầu đang chuyển động qua lại không ngừng thì còn có vài đầu đang yên tĩnh nằm nhoài ở một bên.

- Thử thì thử!

Một luyện đan sư không tin tùy tay cầm một viên Tĩnh Tâm đan lên rồi nhét vào trong miệng một đầu thử đan thú.

Sau khi nuốt Tĩnh Tâm đan, thử đan thú cũng không giống như đầu trước đó, nôn nóng bất an, cũng không có chuyển động liên tục như hai đầu thử đan thú kia, trái lại còn nằm bò vào một góc không nhúc nhích.

- Thế nào? Tĩnh Tâm đan có thể khiến cho tâm cảnh của người ta bình tĩnh. Mà đầu thử đan thú này không nhúc nhích, nói rõ dược hiệu đã có tác dụng, ngươi còn có lời gì để nói nữa không?

Tên luyện đan sư này hừ lạnh rồi nói.

Những người khác cũng đồng loạt nhìn sang.

Trương Huyền vừa mới nói, dùng Tĩnh Tâm đan này sẽ tăng lên tâm ma, hiện tại dược hiệu đã có tác dụng, không có một chút dị thường nào, xem hắn trả lời ra sao.

- Chờ một lát rồi lại nói!

Trương Huyền còn chưa nói thì lão thần vẫn đang ngồi trên ghế đã mở miệng.

Chờ đại khái mười phút, đầu thử đan thú này vẫn không nhúc nhích như cũ, vị luyện đan sư này cũng không nhịn được nữa mà nói:

- Thế nào? Vẫn không nhúc nhích, như vậy đã nói rõ tác dụng Tĩnh Tâm đan rất rõ ràng, lẽ nào ngươi muốn muốn kéo dài thời gian của chúng ta hay sao?

- Hiện giờ có lẽ được rồi!

Trương Huyền nói.

- Được rồi?

Vị luyện đan sư này cau mày:

- Có ý gì vậy? Rất rõ ràng đầu thử đan thú này không có xao động, cũng không có chạy loạn, vẫn rất yên tĩnh như cũ, ngươi bảo ta nhìn cái gì cơ chứ?

- Không chạy loạn, cũng rất yên tĩnh, không có nghĩa là là tác dụng của Tĩnh Tâm đan, cũng có thể nói rõ... Nó đã chết rồi!

Trương Huyền lạnh nhạt nói.- Chết rồi?

Vị luyện đan sư này sững sờ, không nhịn được đi tới trước mặt, lại mở lồng sắt ra rồi nắm thử đan thú nhấc lên. Vừa nhìn qua, con ngươi không nhịn được đột nhiên co rút lại:

- Chuyện này... Chuyện này... Làm sao có thể chứ?

Quả nhiên thử đan thú trong tay hắn đã đứt hô hấp, thân thể cũng bắt đầu trở nên lạnh lẽo.

Lúc này mới được bao lâu chứ?

Hơn mười phút đã trở nên lạnh lẽo, như vậy đã nói rõ sau khi dùng đan dược không lâu, đã đứt hô hấp!

- Chết thật ư?

- Tĩnh Tâm đan chỉ có thể khiến cho tâm thần người ta yên ổn, làm sao lại giết chết thử đan thú cơ chứ?

- Thử đan thú đủ để thử nghiệm đan dược, đan dược bình thường đối với nó không có khả năng giết chết, chuyện này... Đã xảy ra chuyện gì?

...

Tất cả mọi người đều tan vỡ.

Phục dụng Tĩnh Tâm đan... Thử đan thú chết?

Nếu như để cho người tu luyện dùng, chẳng phải cũng sẽ chết hay sao?

- Chuyện này... Chuyện này...

Trần Tiêu đan sư biến sắc, liên tục lùi lại mấy bước, trong mắt tràn ngập vẻ khó mà tin nổi:

- Chuyện này không thể nào... Ta đã dựa theo trình tự nghiêm ngặt để luyện chế, không có một chút sai lầm nào, coi như không thể thành đan thì cũng không đến mức biến thành độc dược, tại sao lại độc chết thử đan thú cơ chứ...

Luyện đan sư luyện chế đan dược có thể độc chết người, đây là tội rất lớn, cả đời luyện đan sư của hắn chưa bao giờ gặp phải chuyện này. Làm sao đến tuổi này lại không bảo toàn được khí tiết cơ chứ?

- Trương Huyền, chuyện này... Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Âu Dương Thành không nhịn được mở miệng hỏi.

Nghe thấy hắn hỏi, mọi người đồng loạt đưa mắt tập trung lên trên người Trương Huyền.

Hắn nhìn ra Tĩnh Tâm đan này có vấn đề, cũng biết có thể thử đan thú sẽ chết, nếu nói ai có thể giải thích, trừ hắn ra không còn có thể là ai khác được nữa.

- Ta đã nhìn ra khuyết điểm, xem như là qua ải, lẽ nào nhất định ta phải giải thích hay sao?

Trương Huyền không trả lời Âu Dương Thành, mà nhìn về phía Trần Tiêu đan sư.

Hắn nhìn ra đan dược có vấn đề, đồng thời thành công vạch ra được. Như vậy cũng chứng tỏ, lần giao chiến cùng Trần Tiêu đan sư này, xem như hắn đã thắng.

- Nếu như ngươi có thể giải thích rõ ràng, ta đồng ý chịu thua!

Trần Tiêu đan sư cắn răng nói.

Chiến thắng không có nghĩa là chịu thua, không chịu thua cũng có thể giao chiến thêm lần nữa.

Làm người có tuổi tác cao nhất trong mười vị luyện đan sư, nếu như hắn chịu thua, sự tự tin của những người khác cũng sẽ bị đả kích, cho nên việc này rất quan trọng.

- Đã như vậy, vậy ta sẽ nói thêm mấy câu!

Trương Huyền gật gù:

- Từng bước và phương pháp ngươi luyện chế Tĩnh Tâm đan quả thực đều không sai, thậm chí còn hòa vào đó tâm tính yên tĩnh của ngươi, theo lý thuyết, đan dược sẽ có phẩm chất cao hơn, hiệu quả rất tốt mới đúng, chỉ tiếc... ngươi sắp chết rồi, thân thể đã tràn ngập tử khí, tự nhiên đan dược cũng tiếp xúc với loại khí tức này, lúc này mới dẫn đến thử đan thú dùng xong, lập tức tử vong tại chỗ!

Chương 112: Trình Giang

- Lẽ nào... Ta thật sự sắp chết?

Bờ môi Trần Tiêu đan sư run cầm cập, cơ thể hơi run rẩy.

Trước đó khi lần thứ nhất Trương Huyền nói ra lời này, hắn cho rằng đối phương đang rủa hắn, mắng hắn, cho nên hắn không để ý tới chút nào. Mà giờ khắc này tận mắt nhìn thấy thử đan thú dùng đan dược mà bản thân luyện chế, tử vong tại chỗ, trong lòng hắn đã hoàn toàn chấn động, thậm chí còn cảm thấy khủng hoảng.

- Chuyện này...

Nhìn thấy dáng vẻ của hắn, tất cả mọi người đều đau xót, muốn an ủi, thế nhưng lại không biết nên mở miệng ra sao.

Nếu như không phải thật sự sắp chết thì làm sao có khả năng đan dược luyện chế ra khiến cho thử đan thú dùng một lần đã chết? Rất rõ ràng lời đối phương nói chính là sự thật!

- Chuyện có thể giải thích ta cũng đã giải thích, kế tiếp ai muốn khiêu chiến!

Trương Huyền nhìn quanh một vòng.

- Không... Trương Huyền tiểu hữu, không vội!

Trần Tiêu đan sư cũng không nhịn được nữa mà vội vàng nhìn sang.

Trước đó xưng hô là tiểu tử, hiện tại đã biến thành tiểu hữu.

- Sao vậy? Chẳng lẽ Trần Tiêu đan sư còn không phục, muốn thử nghiệm lại một lần nữa?

Trương Huyền nhìn sang.

- Không phải, ta... muốn tiểu hữu nói ra, vì sao ta lại sắp chết? Nếu như có thể nói rõ một chút, cho dù Trần mỗ tan xương nát thịt cũng sẽ báo đáp ân tình!

Trần Tiêu đan sư không nhịn được nói.

Thân thể hắn không có chút vấn đề nào, coi như ăn ít hơn một chút, ngủ không được, tuy nhiên cũng không đến mức ảnh hưởng tới sinh mạng chứ nhỉ!

Vì sao lại có thể sắp chết cơ chứ, là người có liên quan, tại sao hắn lại không biết một chút gì vậy?

- Nói cho ngươi cũng không sao, vừa nãy khi ngươi luyện đan, tuy rằng thủ pháp, động tác không có một chút sai lầm nào. Thế nhưng thân thể lại có chút cứng ngắc, rõ ràng đã lực bất tòng tâm, có cảm giác suy tim, quan trọng nhất chính là, da dẻ ngươi đã bắt đầu xám đi, có chút giống như da dẻ trên người thi thể! Nếu như ta không nhìn nhầm, da dẻ lộ ra bên ngoài của ngươi là chuyên môn bôi một loại dược liệu lên để che dấu tai mắt người ta, khiến cho người ta không nhìn thấy, kỳ thực toàn thân đã tràn ngập đốm đen!

Ánh mắt Trương Huyền lấp lánh nhìn qua.

Con ngươi co rụt lại, Trần Tiêu đan sư như bị sét đánh, liên tiếp lui về phía sau.

Đúng như đối phương nói, quả thực trên người hắn mọc lên một ít đốm đen, vốn còn tưởng rằng là một loại bệnh tật khó coi, đang định bớt chút thời gian đi tới chỗ Nguyên Ngữ đại sư để xem, chung quy không đau không ngứa cho nên hắn cũng không coi là chuyện gì to tát, không nghĩ tới lại là đốm trên thi thể người chết!

- Cầu tiên sinh cứu ta!

Cố nén hô hấp dồn dập, Trần Tiêu đan sư không có nghi ngờ gì nữa, lại không nhịn được ôm quyền.

Xưng hô từ tiểu hữu đổi thành tiên sinh.

Bất kể là ai, bất kể là sống bao nhiều tuổi, đều không muốn chết, đặc biệt là dưới tình huống biết rõ mình sắp chết.

Tất cả đều muốn có thể tiếp tục sống tiếp!

- Có phải gần đây ngươi đạt được bảo vật gì đó hay không? Nếu ta đoán không sai, hẳn là đạt được từ trên người người chết? Cách dùng không rõ, nếu như còn muốn sống thêm một ít thời gian, tốt nhất không nên tiếp tục đụng vào nó nữa.

Trương Huyền vung vung tay, không nói thêm nữa:

- Ta nói đến đây đã hết lời, ngươi tự lo lấy đi!

- Ngươi... Ngươi...

Nghe thấy hắn nói vậy, thân thể Trần Tiêu đan sư lần thứ hai cứng đờ.

Đối phương không sai, gần đây hắn đã đạt được một cái lò luyện đan, so với thứ mà trước đó hắn sử dụng tốt hơn rất nhiều, được hắn coi như trân bảo, mỗi ngày đều xoa xoa, hận không thể mỗi ngày ngủ cùng nó.Vật này, quả thực là thứ đạt được từ trong tay một kẻ đã chết, hơn nữa còn là vừa mới chết không lâu.

Người này biếu lò luyện đan cho hắn là muốn để cho hắn giúp mình báo thù, chỉ là, kẻ thù rất lợi hại, lúc đó hắn chỉ thuận miệng đáp ứng, cũng không có ý định đi làm.

Sau đó người này chết đi, hắn cũng không để ý, chẳng lẽ... Thứ hắn nói chính là cái lò luyện đan này?

Thứ này, hắn nhận được rất bí mật, ngay cả hậu bối tử tôn cũng không rõ lắm, hắn ta... Làm sao biết được chứ?

Trần Tiêu đan sư lần nữa nhìn về phía thanh niên trước mắt, chẳng khác nào nhìn thấy ma quỷ.

- Được rồi, người kế tiếp là ai?

Không tiếp tục để ý tới vị lão giả trước mắt này, Trương Huyền nhìn về phía tám người còn lại.

Kỳ thực Trần Tiêu này không phải là bị bệnh, mà là một loại nguyền rủa.

Hắn đã đồng ý báo thù cho người khác, đối phương mới tặng cho hắn vật quý giá nhất, mà hắn đạt được đồ vật lại đổi ý, đối phương cũng đã ngờ tới như vậy cho nên đã khắc nguyền rủa ở bên trên lò luyện đan. Chỉ cần tới gần, sẽ bị ăn mòn, tuy rằng không bệnh không tai kiếp, thế nhưng cũng sống không được bao lâu!

Trừ phi, hắn có thể chân chính quyết định giúp đỡ đối phương báo thù!

Đương nhiên, những câu nói này, Trương Huyền sẽ không nói ra.

Trước tiên không nói tới Trần Tiêu đan sư này chỉ là bèo nước gặp nhau với hắn, không có bất kỳ ân tình gì cả. Càng quan trọng hơn chính là, đối phương vong ân phụ nghĩa, đồng ý hứa hẹn rồi lại không tuân thủ, khiến cho hắn rất là xem thường.

Trương Huyền liên tục khiến cho hai vị luyện đan sư chủ động chịu thua, á khẩu không trả lời được, tám người còn lại có ngốc cũng biết hắn có bản lãnh thật sự, trong lúc nhất thời tất cả đều yên lặng, không có một ai dám tiến lên nữa.

- Chư vị, nếu như không muốn tiếp tục, vậy thì cùng nhau chịu thua, tán đồng ta chiến thắng luận đan đi!

Trương Huyền cười cười.

- Tĩnh Tâm đan, tâm yên tĩnh mới có thể luyện chế. Ở tình huống bình thường cũng cần điều chỉnh ba ngày, tắm rửa trai giới. Mà hai vị đan sư Mạnh Nham, Trần Tiêu, không có điều chỉnh đã vội vàng luyện chế, đương nhiên sẽ bị tâm tình của bản thân ảnh hưởng, chỉ cần không luyện chế loại đan dược này thì hắn cũng không có cách nào!

- Không sai, chỉ có Tĩnh Tâm đan mới ảnh hưởng bởi tâm tình của bản thân, ảnh hưởng từ tâm cảnh, ảnh hưởng tới những đan dược khác lại nhỏ bé không đáng kể, chỉ cần không luyện chế Tĩnh Tâm đan là được!

Trong đám người vang lên một trận nói thầm, tiếp theo có một tiếng nói vang lên.
- Ta đến!

Một vị luyện đan sư đứng dậy.

Là một người người trung niên tuổi tác xấp xỉ với Đỗ Mãn, khuôn mặt chữ điền, ánh mắt mang theo vẻ trầm ổn và kiên nghị.

- Là Trình Giang đan sư!

- Trình đan sư là người có tiềm lực to lớn nhất trong chúng ta, trở thành luyện đan sư ba năm đã có thể luyện chế ra mười mấy loại đan dược. Hắn có thời gian, muốn vượt qua Âu Dương hội trưởng cũng không phải là không có khả năng!

- Hắn ta ra tay, ta yên tâm rồi.

...

Hai mắt mọi người đồng thời sáng ngời.

Vốn mọi người lời thề son sắt, muốn cho tiểu tử gọi là Trương Huyền này biết mặt, kết quả hai vị đan sư Mạnh Nham, Trần Tiêu thất bại, khiến cho niềm tin của bọn họ tổn thương rất lớn. Cho nên rất cần có người cổ vũ sĩ khí.

- Trương Huyền, trước đó ngươi hai lần quan sát tỉ mỉ, ngay cả tinh, khí, thần của luyện đan sư mà ngươi cũng cũng có thể nhìn ra, tại hạ khâm phục vạn phần!

Từ trong đám người đi ra, Trình Giang đan sư cười gật đầu.

- Trình đan sư quá khen!

Trương Huyền đáp lại.

- Ngay cả người Mạnh Nham đan sư có sát khí mà ngươi cũng có thể nhìn ra, nếu như ta tiếp tục luyện chế Tĩnh Tâm đan, nhất định cũng không cách nào tránh được con mắt của ngươi. Vì lẽ đó, ta mạo muội có đưa ra một biện pháp, muốn cho tăng cường độ khó lớn hơn ngươi, không biết ngươi có dám tiếp hay không?

Trình Giang đan sư nói.

- Nguyện nghe kỹ càng!

Nghe thấy đối phương lại tăng cường độ khó, Trương Huyền nhìn sang.

- Ta mới vừa sáng tạo ra một bộ thủ pháp luyện đan, mấy ngày trước đây mới đề tên, chưa từng thi triển cho người khác xem qua. Nếu như dùng cái này để kiểm tra, cho dù ngươi thông kim bác cổ thì nhất định cũng khó có thể trả lời được!

Trình Giang đan sư cười cợt:

- Vì lẽ đó, ta muốn thử một chút, không cần ngươi phải trả lời tên, chỉ hy vọng sau khi luyện đan qua ngươi có thể từ bên trong nhìn ra loại phương pháp luyện đan để tham khảo. Nếu có thể nói ra ba loại, ta sẽ cam tâm tình nguyện phục!

- Sáng chế ra thủ pháp luyện đan mới? Lợi hại!

Thủ pháp luyện đan giống như võ kỹ của võ giả, có thể sáng chế ra một bộ, tuyệt đối là hạng người thiên tư tuyệt đỉnh, đã định trước sẽ được lưu danh sử sách.

Người như thế chỉ cần không ngã xuống, sớm muộn gì cũng sẽ danh chấn một phương.

Nghe thấy hắn nói vậy, rất nhiều đan sư đều lộ ra ánh mắt sùng bái, tràn ngập vẻ tôn kính.

- Trình đan sư lợi hại, đề mục này thực sự quá khó khăn!

- Đúng vậy, nếu như sáng chế ra phương pháp luyện đan, nhất định sẽ hoàn toàn khác nhau với ban đầu. Muốn từ bên trong nhìn ra, còn phải nói ra ba loại, độ khó so với chỉ vạch ra khuyết điểm trước đó lớn hơn quá nhiều!

- Lần này có lẽ Trương Huyền này đã gặp khó rồi!

- Đúng vậy, độ khó như thế, đừng nói là một học đồ, coi như đan sư đã đạt đến tam tinh cấp khác tới đây, cũng không thể ra sức!

Sùng bái qua đi, mọi người đồng thời cảm khái.

Chương 113: Thủ pháp

Từ bên trong thủ pháp luyện đan nhìn ra thứ có thể tham khảo, chuyện này giống như từ bên trong một siêu nước nhìn ra nguồn nước ở đâu vậy, căn bản là nhiệm vụ không có cách nào hoàn thành được!

Trừ phi tận mắt chứng kiến quá trình hắn từng bước sáng chế ra thủ pháp, bằng không, tuyệt đối không thể tìm ra được ba loại. Độ khó lần này của Trình Giang, so với nhìn ra thiếu hụt đơn thuần trước đó còn lớn hơn chí ít năm lần trở lên!

Trương Huyền híp mắt lại.

Không hổ là luyện đan sư, cũng không dễ đối phó như trong tưởng tượng.

Tên này nhìn thì mặt mỉm cười, lòng thẳng thắn vô tư, thế nhưng trên thực tế lại là kẻ vô liêm sỉ nhất.

Đồng ý... Từ bên trong thủ pháp luyện đan nhìn ra thứ có thể tham khảo, hầu như là chuyện không thể! Không đồng ý, vừa mới bắt đầu tự bản thân hắn nguyện tang độ khó lên, đối phương tội gì mà không tăng chứ? Nếu không đồng ý, cho dù luận đan thắng lợi, chỉ sợ cũng sẽ bị người ta lên án, không quá quang minh chính đại.

- Sao vậy? Ta cũng biết chuyện này rất khó, ngươi không đồng ý cũng coi như là chuyện bình thường, thế nhưng... nếu không đồng ý, có thể coi ngươi thất bại trên vấn đề của ta hay không?

Trình Giang cười khanh khách nói.

- Thất bại?

Trương Huyền lắc đầu một cái:

- Vừa vặn ta cũng đang muốn mở mang kiến thức một chút, muốn nhìn thủ pháp mới Trình đan sư của, bắt đầu đi!

Nếu như chiêu này của hắn đối phó với người khác sẽ khiến cho người ta luống cuống tay chân, nhưng đối phó với Trương Huyền thì lại không có một chút tác dụng nào.

Từ bên trong quá trình luyện đan tìm ra chỗ thiếu hụt, cũng không phải là do nhãn lực Trương Huyền của siêu quần, mà là Thiên Đạo Đồ Thư Quán. Chỉ cần có thư viện, cần để ý gì đến thủ pháp của ngươi chứ. Quan tâm ngươi vừa mới sáng chế hay không sáng chế ra thì cũng có thể biểu hiện nội dung một cách rõ ràng, không có bất cứ vấn đề gì cả.

- Được!

Thấy hắn đồng ý, hai mắt Trình Giang đan sư sáng lên, khóe miệng khẽ nhếch lên, mang dược liệu tới, lại đi vài bước tới trước mặt lò luyện đan.

Ào ào ào!

Dược liệu tung bay, tất cả động tác của hắn như nước chảy mây trôi, từ xa nhìn lại khiến cho người ta cảm nhận được một loại vẻ đẹp đặc thù.

- Quả thực là thủ pháp mới, ta chưa từng gặp!

- Hắn đang luyện chế Tụ Tức đan!

- Đúng vậy, Tụ Tức đan, đối với võ giả thất trọng trở xuống cũng có hiệu quả, đặc biệt có tác dụng rất lớn đối với Tụ Tức cảnh. Trong các loại đan dược chính thức không tính là quý trọng, nhưng đối với võ giả lại có tác dụng to lớn nhất. Giống như luyện đan sư chính thức sát hạch luyện đan vậy, thông thường đều lấy loại đan dược này làm trụ cột. Chính vì như thế, mới có thể phát huy tốt hơn đặc tính của thủ pháp. Nhìn vào càng thêm trôi chảy, khiến cho người ta không thể nhận ra!

- Ta cũng không thấy được thủ pháp gì có thể tham khảo...

- Ta cũng không nhìn ra...

...

Rất nhiều Luyện đan sư nhìn một hồi, đồng thời lắc đầu.

- Trình đan sư thật là tàn nhẫn!

Âu Dương Thành ở một bên liếc mắt nhìn vào cũng không nhịn được lắc đầu:

- Dựa vào trình độ Luyện đan sư nhất tinh của hắn luyện chế Tụ Tức đan trụ cột nhất, không những động tác trôi chảy mà còn khiến cho người ta khó có thể phân biệt. Càng quan trọng hơn chính là, trong thời gian ngắn như vậy, coi như muốn phân tích thì cũng khó có thể phân tích ra được, lần này e rằng Trương Huyền rất khó qua được cửa ải này...

Tuy rằng Trình Giang đan sư có thể luyện chế ra đan dược nhất phẩm có cấp bậc càng cao hơn, thế nhưng nhất định sẽ rất phiền phức, không thể thành thạo điêu luyện. Giống như là Dương Quá có thể sử dụng Huyền Thiết trọng kiếm vậy, thế nhưng lại không có cách nào vung kiếm tùy ý thành thạo.

Đổi lại là Tụ Tức đan trụ cột nhất, hiệu quả sẽ không giống nữa. Giống như khi Dương Quá đổi thành một thanh trường kiếm bình thường vậy, cực kỳ dễ dàng, đừng nói là một kiếm hoa, mười cái cũng không thành vấn đề.

Tuy Trình đan sư cười khanh khách, nhưng lại là người ác nhất, luyện chế ra Tụ Tức đan, không chỉ có thủ pháp càng nhanh hơn mà thời gian luyện chế cũng sẽ ngắn hơn không ít. Đan dược nhất phẩm bình thường cần nửa giờ, mà hắn, ngay cả 15 phút cũng không cần mà đã thành công rồi
Trong thời gian ngắn như thế mà muốn nhìn ra ba loại có thể tham khảo?

Làm sao có khả năng chứ?

Rất rõ ràng, Trương Huyền bị hãm hại!

- Lẽ nào... hắn sẽ thất bại?

Nghe thấy nhận định của Âu Dương Thành, Văn Tuyết khẽ xiết chặt bàn tay ngọc lại.

- Chắc chắn sẽ khó vượt qua được...

Âu Dương Thành thở dài.

- Thú vị!Vốn Trương Huyền không có ác ý gì đối với vị Trình Giang đan sư này. Thế nhưng không nghĩ tới tên này lại đê tiện như vậy, lại dùng chiêu này, ánh mắt hắn trở nên lạnh lẽo.

Là một người có văn hóa, có tri thức, có giấc mơ, có kiến thức xuyên việt tới đây, làm sao hắn lại có khả năng mặc cho người ta bắt nạt mà không trả đòn cơ chứ?

Lạch cạch!

Tụ Tức đan luyện chế thành công, có tới bảy, tám viên đan dược từ bên trong lò luyện đan lăn ra.

- Ta đã luyện chế xong, Trương Huyền, xin mời!

Trình Giang đan sư nhìn sang, nhẹ nhàng nở nụ cười, tràn ngập vẻ tự tin.

Thủ pháp của hắn quả thực không chỉ tham khảo ba loại phương pháp luyện đan, nhưng vừa nãy tốc độ luyện chế của hắn rất nhanh, động tác trôi chảy, đối phương muốn nhìn ra là chuyện hầu như không thể!

Hơn nữa... quan trọng nhất chính là, coi như đối phương nói đúng thì hắn cũng có thể phủ nhận!

Thủ pháp luyện đan nhiều như vậy, rốt cuộc đã tham khảo những loại nào, còn không phải là do mình định đoạt hay sao?

Một tiểu tử không biết từ nơi nào xuất hiện cũng muốn giẫm lên trên bờ vai của ta để đi lên, thắng lợi luận đan ư... Nằm mơ!

- Nếu như ta nói ra ba loại thủ pháp mà ngươi tham khảo, ngươi sẽ chịu thua đúng không?Trương Huyền đưa ánh mắt cân nhắc nhìn sang.

- Đương nhiên, ta là luyện đan sư chính thức, địa vị tôn sùng, thân phận cao quý, không tráo trở nợ với một tên học đồ như ngươi!

Trình Giang đan sư vung ống tay áo một cái, giọng nói đầy vẻ tự kiêu.

- Được lắm, nếu nói như ngươi vậy thì rất đơn giản!

Trương Huyền gật gù, bước lên trước, quay một vòng dọc theo lò luyện đan, lại cúi đầu liếc mắt Tụ Tức đan nhìn trong tay hắn.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt một cái, lấy ra một viên, đặt ở trên chóp mũi, ngửi một cái.

- Tụ Tức đan này màu sắc vừa đủ, sắc khí rất sáng, nếu như dựa theo tiêu chuẩn đan dược để nói, e rằng đã đạt đến hoàn mỹ!

Trương Huyền ca ngợi một câu, lại chuyển đề tài:

- Thế nhưng... lại bị giới hạn ở thủ pháp luyện đan của Trình đan sư, đạt đến hoàn mỹ đã là cực hạn, muốn diễn sinh ra đan văn, hầu như là chuyện không thể!

- Chỉ là một viên Tụ Tức đan mà thôi, coi như có đan văn thì có ích lợi gì cơ chứ?

Trình Giang đan sư cười nhạo.

Loại Tụ Tức đan này chỉ là đan dược trụ cột nhất, giúp võ giả tăng cao tốc độ hội tụ linh khí, coi như có thể luyện chế ra đan văn thì cũng là lãng phí!

- Cũng phải!

Trương Huyền gật gù, không tiếp tục dây dưa ở vấn đề này nữa mà nhẹ nhàng nở nụ cười:

- Nếu phải trả lời thủ pháp, băn khoăn cái này quả thực là chuyện vô vị. Được rồi, nếu ngươi yêu cầu, vậy ta sẽ trả lời, trước tiên không nói tới mấy thứ mà ngươi tham khảo trong bộ thủ pháp vừa nãy mà ta sẽ nói một chút tổng cộng ngươi biết bao nhiêu loại, biết cái này, như vậy rất có khả năng sẽ tìm ra đầu mối!

- Ba năm trước, Trình đan sư lấy thủ pháp Vạn Lưu Hóa Vũ, luyện chế ra Hồi Lực đan nhất phẩm sát hạch luyện đan sư thành công. Cùng năm, lại học tập thủ pháp Bắc Giang Hối Lưu, luyện chế thành công An Thần đan!

- Mùa xuân năm thứ hai, chúc thọ Bạch Minh đan sư, lặng lẽ lẻn vào thư phòng, sao chép Thiên Ti Huyễn Thủ của hắn, cũng lấy đi thủ pháp này, luyện chế ra Thối Thể đan nhất phẩm, làm cho danh tiếng vang xa!

- Mùa đông, thảo luận tài nghệ cùng Lâm Mộ đan sư, học trộm Băng Ti Ngưng Thủ của hắn!

- Mùa hè năm trước, tốn năm vạn đồng tiền vàng mua được quản gia Kim Lộ của Kim Thần đan sư, thành công phục chế một phần Kim Tuyền Lưu Vân Thủ!

...

- Tháng ba năm ngoái, lợi dụng thủ đoạn lừa gạt mê hoặc học đồ Chu Hoa Hoa trong tay Đỗ Mãn, từ trong tay hắn học được thủ pháp độc môn Bách Triền Thủ của Đỗ đan sư...

...

- Hiện giờ để ta tính một chút, Vạn Lưu Hóa Vũ, Bắc Giang Hối Lưu... Những thủ pháp này gộp lại, tổng cộng có mười hai loại!

Trương Huyền thuộc lòng giống như lòng bàn tay, không ngừng nói ra. Nói xong lại quay đầu nhìn về phía đan sư đang ở cách đó không xa:

- Trình Giang đan sư, ta không nói ít hoặc là nói thêm nhiều đúng không?

- Ngươi... Ngươi...

Sắc mặt Trình Giang trở nên trắng bệch, liên tiếp lui về phía sau, giống như là nhìn thấy quái vật, con ngươi liên tục co rút lại.

Chương 114: Vạn Lưu Quy Giang

- Cái gì? Trình Giang, lời hắn nói có phải là sự thật hay không? Ta có lòng tốt thảo luận luyện đan với ngươi, không ngờ ngươi lại học trộm Băng Ti Ngưng Thủ của ta?

- Đáng ghét, khó trách ngày ấy khi tiệc mừng thọ của ta bắt đầu lại không biết ngươi đang ở đâu. Nói mau, ngươi lẻn vào thư phòng ta lúc nào vậy?

- Trình Giang, mọi người đều là Luyện đan sư, nếu như ngươi thật sự muốn học tập thủ pháp thì cứ nói cho chúng ta biết, chân thành khẩn cầu, không hẳn ta sẽ không đưa cho ngươi. Mà ngươi lại dụ dỗ học đồ của ta lừa gạt Bách Triền Thủ của ta. Ngươi cũng quá không tử tế!

...

Thủ pháp luyện đan giống như võ kỹ của võ giả vậy, rất nhiều thứ đều thuộc về tuyệt kỹ độc môn, có quy định môn phái nghiêm khắc, không dễ dàng truyền ra ngoài.

Nghe lời nói của Trương Huyền, không ngờ vị Trình Giang này không được các đan sư khác đồng ý đã tự mình học trộm. Thậm chí còn dùng đủ loại thủ đoạn tồi tệ để ăn cắp bí tịch, chuyện này lập tức khiến cho mọi người như ong vỡ tổ.

Mọi người đều là thành viên của Luyện đan sư công hội, bình thường cũng thường thảo luận thuật luyện đan một chút. Nếu như hắn thật sự muốn học, cứ đưa bái thiếp lên, làm chút sư lễ thì bọn hắn hoàn toàn có thể truyền thụ. Sau đó, cũng có thể thủ tiêu quan hệ thầy trò, mọi người lại là bằng hữu như cũ!

Nhưng học trộm như vậy cũng giống như võ giả ăn trộm vậy, đã phạm vào tối kỵ.

- Chư vị, không nên nghe hắn nói bậy...

Cảm nhận được lửa giận ở xung quanh, sắc mặt Trình Giang lúc đỏ lúc trắng, liên tục xua tay.

- Ta nói bậy?

Trương Huyền bước lên phía trước, khóe miệng khẽ nhếch lên:

- Vừa nãy Trình đan sư luyện chế ra Tụ Tức đan này, tổng cộng đã dùng hai mươi ba loại dược liệu, cái này ta nói không sai chứ!

- Không sai!

Luyện chế Tụ Tức đan, cần dược liệu gì, chỉ cần là Luyện đan sư thì hầu như đều biết, không tính là chuyện bí mật gì cả. Cho nên hắn cũng không cần thiết phải phủ nhận.

- Khi ngươi dung hợp ba loại dược liệu Bạch Liên thảo, Tử Đằng căn, Kim Giang hoa, ngón út hơi ngửa ra phía sau, đầu ngón tay giương lên, trạng thái như nhặt hoa, nếu như ta không nhìn lầm, chiêu này là tham khảo từ Bạch Minh đan sư!

- Khi lấy ra Thanh Dương dịch, năm ngón tay mở ra, khẽ vuốt xuống, như là lấy ra hàn khí bên trong băng, không dám dùng sức quá mức, chắc là tham khảo từ Băng Ti Ngưng Thủ của Lâm Mộ đan sư!

- Thời gian bỏ thêm Tử Vi thảo, Bạch Tu hoa vào trong lò luyện đan, đề phòng dược tính khác biệt xung đột, chuyên môn khiến cho lò luyện đan quay nửa vòng trên vách đỉnh rồi mới hạ xuống. Làm như vậy, không chỉ có thể khiến cho dược hiệu tốt hơn mà còn có thể khiến cho nó mất đi sự mãnh liệt, không cách nào xung đột, Kim Tuyền Lưu Vân Thủ của Kim Thần đan sư, dường như giống như đúc chiêu này!

...

- Đan dược ra lò, ngươi không tiếp xúc tới lô đỉnh cực nóng, bàn tay giống như cuộn thành tơ, chân khí hình thành lưới khí đặc thù. Tuy rằng động tác nhẹ nhàng, thế nhưng nếu cẩn thận quan sát vẫn có thể nhận ra được, Đỗ Mãn đan sư, có phải là giống Bách Triền Thủ của ngươi như đúc hay không?

Trương Huyền không cho đối phương cơ hội cãi lại, trực tiếp một hơi nói ra. Nói đến đây, hắn dừng lại một hồi, khẽ mỉm cười, khóe miệng nhếch lên:

- Nếu như... Trình đan sư cảm thấy ta nói bậy, ăn nói bừa bãi, ở chỗ chúng ta có sử dụng ngọc tinh ghi chép, có thể lật xem bất cứ lúc nào, mọi người cũng có thể chú ý tới mấy chỗ ta nói, để xem có phải là nói bậy hay không!

- Ngươi...

Sắc mặt trở nên trắng bệch, toàn thân Trình Giang liên tục run rẩy.

Hắn biết, đối phương nói không sai một chút nào!

Luyện đan sư, mỗi người đều có truyền thừa thuộc về chính mình. Hắn vì muốn để cho năng lực tiến bộ càng nhanh hơn cho nên học trộm chung quanh, vốn tưởng rằng mình đã vô cùng bí ẩn... Thế nhưng làm sao tên tiểu tử này biết được chứ?

Hơn nữa lại còn rõ ràng như thế?

Trong nháy mắt, hắn như bị lột trần đứng ở trước mặt tất cả mọi người, từ sâu trong lòng sinh ra sự sợ hãi sâu sắc.- Sao nào? Vẫn còn cảm thấy ta nói bậy?

Không để ý tới việc đối phương trở mặt, Trương Huyền lần nữa bước lên phía trước:

- Nếu như ngươi cảm thấy, những lời ta nói đều không đúng, như vậy... Bộ phương pháp luyện đan này của ngươi có phải tên là Vạn Lưu Quy Giang hay không?

- Ngươi là ma quỷ...

Trình Giang đan sư lảo đảo một cái, ngã xuống đất.

Bộ thủ pháp này của hắn quả thực lấy cái tên này, tên là Vạn Lưu Quy Giang!

Mấy ngày trước hắn vừa mới đặt tên, chưa từng nói với bất cứ một ai, thậm chí ngay cả học đồ của hắn cũng không biết, làm sao... đối phương lại mở miệng nói ra được chứ?Năng lực quan sát tinh tế tỉ mỉ như vậy, lại biết mình lặng lẽ ăn cắp thủ pháp bản lĩnh của người khác... tên này là ma quỷ hay sao?

Sao lại thế...

Trong lòng Trình Giang đan sư tràn ngập sợ hãi.

- Vạn Lưu Quy Giang, tất cả lưu phái đều quy về Trình Giang ngươi, khẩu khí thật là lớn, thủ pháp thực sự rất tốt!

- Ăn cắp thủ pháp của chúng ta, dung hợp lại với nhau, lại nói sáng chế ra thủ pháp mới. Trình Giang, ngươi thật là có bản lĩnh!

- Đáng thương cho ta lại xưng huynh gọi đệ cùng ngươi, coi ngươi là bằng hữu tốt nhất. Không ngờ ngươi lại làm như vậy, được lắm!

- Bắt đầu từ hôm nay, giao tình của chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt!

...

Nhìn thấy biểu cảm của Trình Giang, cẩn thận nhớ lại thủ pháp trước đó của hắn. Nếu như mọi người vẫn không phân tích ra được thì quả thật chính là kẻ ngu si.

Rất nhiều luyện đan sư ở đây đều tức giận tới mức mặt đỏ phừng phừng lên, ánh mắt bừng bừng lửa tức giận.Bọn họ không được tính là luyện đan sư cao minh gì cả, thủ pháp của từng người cũng không phải là bí mật không truyền, nhưng... tên này, muốn học thì học, cứ quang minh chính đại, bị cự tuyệt cũng không có gì. Thế nhưng lại lặng lẽ học trộm ở sau lưng, tuyệt đối đã phạm vào tối kỵ!

Không chỉ như thế, còn càn rỡ nói tự nghĩ ra thủ pháp, sáng lập cái em gái nhà ngươi ấy. Trộm nhiều thủ pháp của chúng ta như vậy, dung hợp lại hình thành một thứ hỗn độn chính là sáng chế ra thủ pháp hay sao?

Nếu như đúng là như vậy, chẳng phải người người trong thiên hạ cũng có thể sáng chế ra thủ pháp mới hay sao?

Còn Vạn Lưu Quy Giang...

Làm người tại sao lại có thể vô sỉ như thế chứ?

Mọi người lần nữa nhìn về phía Trình Giang, không có đối xử bình đẳng như trước nữa, nếu có cũng chỉ là đủ loại căm ghét.

- Chư vị bớt giận!

Thấy mọi người căm phẫn sục sôi, Trương Huyền cười cười, ngắt lời của bọn họ, quay đầu nhìn về phía Trình Giang đang tràn ngập không thể tin được:

- Trình đan sư... Ta có được tính là thắng không?

- Ngươi... Ngươi...

Nhìn thấy nét cười của hắn, Trình đan sư run cầm cập một hồi, nói:

- Ngươi thắng... Ta chịu thua!

Không chịu thua cũng không được, quả thực ánh mắt của đối phương chính là ma quỷ, hắn chỉ lo đối phương nói thêm gì nữa sẽ bại lộ nhiều bí mật hơn, cho nên chỉ có thể vội vã đáp ứng.

Giờ khắc này, hắn đã có chút hối hận vì mình cố ý làm khó dễ đối phương. Nếu không phải như thế, tuy rằng đối phương cũng vạch ra khuyết điểm như hai người Mạnh Nham, Trần Tiêu, thế nhưng cũng để lại mặt mũi, mà đối với hắn lại trực tiếp làm mất mặt, vạch trần tại chỗ...

Có thể dự đoán ra được, sau khi những chuyện này truyền đi, sau đó này ở trong Luyện đan sư công hội Thiên Huyền quốc này hắn không có đất đặt chân nữa. Hắn sẽ trở thành chuột chạy qua đường mà người người kêu đánh.

Thậm chí, địa vị và sự tín nhiệm cũng sẽ mất sạch sành sanh, trở thành người xấu trong mắt người khác, là tên lừa đảo.

Nghe thấy hắn thừa nhận, Trương Huyền khẽ mỉm cười.

Vốn hắn chỉ luận đan với mọi người, cũng không có xung đột quá phận quá đáng, nếu nhân cách của đối phương thiếu hụt thì hắn cũng không thèm để ý, nhưng tên này lại đi hùng hổ doạ người!

Muốn làm cho ta khó coi, ngươi đùa gì vậy?

Là người xuyên việt, lại sở hữu ngón tay vàng, nếu để cho ngươi làm ta mất mặt thì ta còn lăn lộn thế nào nữa?

Nếu đã tự mình đụng vào lưỡi thương, vậy thì đừng trách ta không khách khí. Vừa vặn ta cũng giết gà dọa khỉ, cũng để cho những người khác biết, Trương Huyền ta... Không phải dễ đắc tội như vậy!

- Trình đan sư đã chịu thua!

Trương Huyền nhìn quanh một vòng:

- Còn có ai nữa không?

Trong nháy mắt, chung quanh yên lặng như tờ.

Chương 115: Nhuận huyệt đan

Tuy rằng vị trước mắt chỉ vạch ra khuyết điểm bên trong luyện đan của ba vị luyện đan sư, nhưng năng lực thể hiện ra đã làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy sợ hãi và khủng hoảng.

Không nói đâu xa, chỉ nói Trình Giang vừa nãy, động tác nhanh như vậy, thời gian luyện đan ngắn như thế mà hắn lại có thể nhìn ra mỗi một động tác, phân tích ra khởi nguồn của mỗi một thủ pháp, cũng có thể suy ngược được ra hắn học trộm tài nghệ của mọi người...

Chỉ bằng vào loại nhãn lực và lượng tri thức này, chính là thứ mà tất cả mọi người không cách nào so sánh được.

- Ba vị luyện đan sư đã chịu thua, bảy vị còn lại, ai trong các ngươi lên trước?

Thấy không có một người nào nói chuyện, Trương Huyền tiếp tục nhìn sang.

Luận đan, nhất định phải khiến cho tất cả mười vị luyện đan sư chịu thua mới được, nếu không sẽ không tính là thông qua.

- Chuyện này...

Bảy người còn lại, tiếp tục trầm mặc.

Đối phương đã có ánh mắt cao minh như vậy thì cũng thôi đi, ba vị luyện đan sư vừa rồi bị hắn nói, một người thì trước mặt mọi người bị vạch trần mình đội nón xanh, một người sắp chết rồi, người cuối cùng càng thân bại danh liệt...

Bọn họ chỉ tới đây tham dự Luận đan, chẳng ai muốn bị vạch trần cho thương tích đầy mình cả!

Ánh mắt của đối phương lợi hại như vậy, tâm cảnh hơi có chút vấn đề đã bị nhìn ra, với tình huống như thế, còn ai dám tiếp tục đi ra cơ chứ?

Hơn nữa... Luận đan cũng không thể chưa tỷ thí mà đã chịu thua!

Làm như vậy, tương đương với nhường nhịn, gian dối, một khi bị đều sẽ tra ra, nhất định sẽ bị khai trừ tư chất Luyện đan sư.

Vì lẽ đó, bảy người còn lại không ai dám làm chim đầu đàn.

- Chư vị, động tác nhanh lên một chút, cũng không thể liên tục kéo dài thời gian như vậy a!

Cũng nhìn ra tình cảnh lúc này có chút lúng túng, Âu Dương Thành không nhịn được mở miệng.

- Để ta tới đi!

Trầm mặc chốc lát, Đỗ Mãn luyện đan sư đứng dậy.

Hắn cũng xem như quen biết Trương Huyền, thậm chí còn bắt hắn đánh cuộc, vốn hắn tưởng rằng chỉ là một tiểu tử ngông cuồng không biết trời cao đất rộng. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới đối phương lại nắm giữ ánh mắt và năng lực như vậy!

Coi như là hắn cũng kém xa tít tắp.

Thế nhưng, cũng hết cách rồi, cũng không thể tiếp tục tốn thời gian ở đây nữa.

- Đỗ Mãn đan sư, ngươi không phải vội, để ta đến đi!

Đỗ Mãn đang muốn luyện đan, để Trương Huyền vạch ra chỗ thiếu hụt thì một lão giả đứng dậy.

- Là Bạch Minh đan sư!

- Vừa nãy Trương Huyền vạch trần Trình Giang, học trộm Thiên Ti Huyễn Thủ của hắn, chắc hẳn hắn rất là tức giận, làm sao lúc này lại ra tay cơ chứ?

- Không biết, cứ xem một chút đi!

...

Nhìn thấy vị lão giả này, tất cả mọi người đều rùng mình.

Bạch Minh đan sư, tuy rằng không phải là người có tuổi tác lớn nhất, tư lịch già nhất trong mọi người, thế nhưng không thể nghi ngờ chính là người có uy vọng to lớn nhất.

Bởi vì hắn không những là Luyện đan sư, mà còn là người cầm lái thực tế của Bạch gia, một trong bốn gia tộc lớn nhất ở Thiên Huyền thành.

Sau lưng nắm giữ quyền thế và lực lượng rất lớn.

- Nếu Bạch đan sư ra tay, ta cứ nhìn trước đã!

Đỗ Mãn đan sư ngồi xuống.

So với vị Bạch Minh này, bất kể là tư lịch hay là địa vị hắn đều có chút không bằng.
- Trương Huyền, ánh mắt của ngươi quả nhiên không tồi, hơn nữa năng lực phân tích cũng rất mạnh, thế nhưng... đầu cơ trục lợi, đối với luyện đan cũng không phải hiểu rõ bao nhiêu!

Sau khi xác định ứng viên, Bạch Minh nhìn về phía Trương Huyền, âm thanh cũng rất là bất thiện.

Cũng khó trách hắn tức giận, đại thọ qua đi bị người ta đánh cắp bí tịch gia truyền, tất nhiên đối phương đáng chết. Thế nhưng bị vạch trần trước mặt mọi người cũng làm cho hắn mất hết thể diện.

Rốt cuộc, Bạch gia lớn như vậy, không ngờ lại không ngăn được một tên Luyện đan sư, nếu chuyện này truyền đi, hắn chỉ có thể mất mặt xấu hổ.

- Đầu cơ trục lợi? Sao Bạch đan sư lại nói lời ấy?

Trương Huyền hơi kinh ngạc.

- Rất đơn giản, vừa nãy bất kể là Mạnh Nham, Trần Tiêu hay là Trình Giang, những khuyết điểm mà ngươi nói, hay những gì mà bọn họ bắt đầu thành lập. Nếu cẩn thận cân nhắc một hồi, hoàn toàn có thể hiểu là do ngươi sớm đã thăm dò chuyện xảy ra gần đây và những chỗ thiếu sót trong tính cách của bọn họ, lại dùng phương pháp đảo ngược để suy tính mà nói ra được đúng như thế!

Bạch Minh hừ lạnh nói.

- Đảo ngược?

- Không tồi, Bạch đan sư vừa nói như vậy, ta cũng nghĩ đến chuyện này!

- Đúng vậy, dùng Mạnh Nham làm thí dụ, nếu như sớm biết hắn giết tiểu thiếp của mình, trong cơ thể có sát khí và lửa giận là có thể ung dung kết luận Tĩnh Tâm đan mà hắn luyện nhất định không có công hiệu!

- Trần Tiêu đan sư cũng giống vậy, biết hắn bị bệnh, mạng không còn dài, đương nhiên cũng có thể nói ra vấn đề về đan dược, Tĩnh Tâm đan có phản ứng từ tâm cảnh. Nếu đã sớm biết những tin tức này, coi như là một con heo cũng có thể biết được đan dược không thể dùng!

- Các ngươi vừa nói như vậy ta cũng có chút hiểu ra. Nếu như hắn đã sớm chuẩn bị, biết Trình Giang học trộm thủ pháp của chúng ta. Khi đó muốn đoán ra đối phương cái nào cũng rất đơn giản!

...

Bạch Minh vừa nói ra giống như một viên đá làm dấy lên sóng lớn ngập trời, tất cả mọi người bỗng nhiên tỉnh ngộ, giống như đã hiểu ra vậy.

Trước đó là bởi vì không thể nào hiểu được làm sao đối phương cố thể nhìn ra được những thiếu hụt này cho nên mới cảm thấy sợ hãi, giờ khắc này đã biết nguyên nhân, sự sợ hãi trong lòng đã tiêu hết.

Nói thật, nếu như để cho bọn họ biết được những tin tức này, nhất định cũng có thể phán đoán ra chỗ thiếu hụt trong lúc luyện đan của đối phương, lại sớm tìm ra chỗ có vấn đề.

- Ồ? Đảo ngược? Ý nghĩ rất thú vị!

Không nghĩ tới vị Bạch Minh luyện đan sư này lại tạo thành náo động lớn như vậy, Trương Huyền cười nhạt:

- Ngươi đừng quan tâm ta dùng phương pháp gì, chỉ cần có thể nhìn ra chỗ thiếu hụt khi ngươi luyện đan là được!- Đúng vậy, có năng lực nhìn ra chỗ thiếu hụt khi ta luyện đan, quả thực coi như ngươi đã thắng. Thế nhưng, ta cũng muốn sửa đổi quy tắc một chút!

Bạch Minh đan sư nói.

- Ồ?

- Vẫn như cũ là xem ta luyện đan, vạch ra khuyết điểm của ta, nhưng... điều ta muốn chính là ngươi vạch ra thiếu hụt chân chính bên trong quá trình luyện đan, tỷ như thủ pháp, khống chế lò lửa, phối hợp dược liệu... Mà không phải chỉ ra những thứ lặt vặt như tâm tình, không cho ngươi biết tin tức để theo quá trình suy ngược ra.

Bạch Minh hừ lạnh nói.

- Hay, cứ như vậy đi!

- Như vậy hắn ta sẽ không thể dùng loại hình tâm tình để làm văn nữa!

- Có quy định này, coi như hắn muốn dùng tin tức biết đến để suyu ngược ra cũng không suy ra được!

- Đúng vậy, đây mới thực sự là vạch ra khuyết điểm...

...

Mọi người gật đầu.

Nói thật, tất cả mọi người đều bị năng lực vạch ra khuyết điểm của Trương Huyền làm cho sợ hãi. Làm người tu luyện, một đường tiến lên, từ bên trong trăm vạn người bộc lộ tài năng, ai mà không có một hai việc không thể lộ ra ngoài chứ? Ngộ nhỡ bị tiểu tử này nói ra ở trước mặt mọi người, như vậy sẽ rất mất mặt.

Vì lẽ đó, Bạch Minh đan sư vừa nói ra quy tắc mới đã lập tức được mọi người tán thành.

Chỉ cho phép ngươi nói ra chỗ thiếu hụt bên trên luyện đan, không nên nói tới chuyện giết người, sắp chết như trước nữa.

Mặc dù bọn họ là Luyện đan sư... thế nhưng cũng không chịu được bị dọa như vậy!

- Ngươi chắc chắn chứ?

Nghe thấy đối phương ra quy định, hắn nào không biết bọn họ đang nghĩ cái gì, khóe miệng Trương Huyền nhếch lên.

- Đương nhiên!

Bạch Minh đan sư vung ống tay áo lên, nói:

- Chỉ xem ngươi có dám hay không mà thôi.

- Bắt đầu đi!

Trương Huyền không muốn nói nhiều.

- Được!

Nghe thấy hắn đồng ý, Bạch Minh đan sư thở phào nhẹ nhõm, suy tư một chút, lấy dược liệu xong, đi vài bước tới trước mặt lò luyện đan.

Hừng hực!

Hỏa diễm thiêu đốt, bắt đầu luyện đan.

Không bao lâu sau, lửa co rút lại, lò luyện đan được mở ra, ba viên đan dược đã được lấy ra.

Đan dược nhất phẩm, Nhuận Huyệt đan! Là đan dược chuyên môn chuẩn bị cho cường giả võ giả lục trọng, có thể ôn dưỡng huyệt đạo, khiến cho người ta đi càng xa hơn ở bên trong Tích Huyệt cảnh.

Lúc trước Thượng Thần trưởng lão từng đánh đổi rất lớn để mua một viên cho Thượng Bân, người sau vì giáo huấn Trương Huyền cho nên đã đánh đổi, đưa cho Bạo Thiên sư.

Dù vậy, Bạo Thiên sư vẫn phản chiến như cũ, cho nên mới khiến cho Thượng Bân u oán không ngớt.

Bất kể nói như thế nào, Nhuận Huyệt đan ở trong đám đan dược nhất phẩm cũng được coi là không tồi, Tĩnh Tâm đan còn xa mới sánh được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau