THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1106 - Chương 1110

Chương 1106: Lễ gặp mặt (2)

Diệp Tiền giới thiệu.

Ngô Chấn cũng không đứng dậy mà chỉ gật gật đầu đối với mọi người.

Thân là cao sinh của Danh sư học viện, cũng quả thực có loại ngạo khí này.

- Ngũ tinh hạ phẩm?

Nghe thấy lời giới thiệu, Trương Huyền có chút nghi ngờ nhìn về phía Hồng sư bên người hắn.

Danh sư không phải chia làm sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, đỉnh phong hay sao? Hạ phẩm là có ý gì?

- Danh sư đạt tới ngũ tinh, tiến bộ sẽ càng ngày càng khó!

Hồng sư truyền âm.

- Ừm!

Trương Huyền gật đầu.

Đạt tới Danh sư ngũ tinh chẳng khác nào đã đi vào thượng tầng của đại lục. Không nói tới việc tu luyện càng ngày càng khó mà đẳng cấp cũng khó mà tăng trưởng thêm được.

- Bởi vậy, vì tiện phân chia đẳng cấp hơn. Cho nên bắt đầu từ Danh sư ngũ tinh đã chia làm ba cấp bậc hạ phẩm, thượng phẩm và viên mãn!

Hồng sư nói:

- Như vậy cũng tương đương với tu vi của bản thân! Cũng giống như ta, hiện tại ta là Hóa Phàm lục trọng, được gọi là ngũ tinh hạ phẩm, chờ ta đạt tới thất trọng thì chính là thượng phẩm. Bát trọng, thì là viên mãn! Đương nhiên, tu vi tăng lên, tầm mắt kiến thức cũng phải gia tăng, nếu không, sẽ không xứng với những phân chia cấp bậc này!

Trương Huyền đã hiểu ra.

Sau khi đạt tới Hóa Phàm cảnh, mỗi một đẳng cấp của Danh sư sẽ tương ứng với ba cấp bậc nhỏ Hóa Phàm.

Ví dụ như, muốn trở thành Danh sư tứ tinh thì nhất định phải nắm giữ tu vi Hóa Phàm nhị trọng trở lên.

Nhị trọng, tam trọng, tứ trọng đều là Danh sư tứ tinh, mà ngũ trọng Hợp Linh cảnh thì đã có thể xưng là nửa bước ngũ tinh.

Đạt tới lục trọng, thì thực sự biến thành Danh sư ngũ tinh.

Đương nhiên, nếu muốn trở thành ngũ tinh, tu vi chỉ là một trong các yêu cầu, vẫn còn cần khảo hạch.

- Hồng Viễn Danh sư học viện dựa theo những phân chia này mà tạo ra các năm. Những người mới vào học như các ngươi, đại bộ phận đều ở giữa tứ tinh đỉnh phong và nửa bước ngũ tinh. Là học sinh năm nhất! Khi trở thành Danh sư ngũ tinh chân chính thì chính là năm thứ hai, ngũ tinh thượng phẩm, thì là năm thứ ba... Cứ thế mà suy ra!

Hồng sư tiếp tục truyền âm:

- Hồng Viễn học viện tổng cộng có sáu niên cấp. Nói cách khác, coi như đạt đến Danh sư lục tinh thì cũng chỉ là học viên!

- Học viên Danh sư lục tinh?

Trương Huyền trợn tròn mắt. Không hổ là Danh sư học viện, quả nhiên đủ cường đại!

Có thể đoán ra được, Danh sư trong đó nhiều vô số kể, cái gọi là thiên tài chỗ nào cũng có.

Vốn hắn đối với học viện cũng không có hứng thú gì quá lớn. Thế nhưng sau khi nghe được giới thiệu như vậy hắn lại có chút mong đợi.

Nơi có nhiều Danh sư hội tụ như vậy, có lẽ... Có thể tìm được phương pháp giải quyết Tiên Thiên thai độc! Coi như không tìm thấy, có thể học tập cùng với nhiều Danh sư như thế cũng có thể làm cho cấp bậc của mình nhanh chóng gia tăng.

So với hắn một mình tìm tòi còn mạnh hơn nhiều.

- Tên tuổi của Ngô sư chúng ta đã sớm nghe nói qua. Trong năm thứ hai của Hồng Viễn Danh sư học viện cũng là nhân vật bài danh phía trên. La Chiêu Tiềm Phong đế quốc có thể gặp một lần, có phúc ba đời!

Nghe thấy thái tử giới thiệu, La Chiêu cười khẽ rồi đứng lên:

- Lần thứ nhất gặp mặt, làm chủ nhà làm sao có thể tay không mà tới được chứ... Đoạn thời gian trước ta đi ra ngoài lịch luyện, vừa vặn lấy được mấy viên Tang Tước Tử ở Tây Tang chi địa. Như vậy đi, ta tặng cho Ngô sư và mấy vị bằng hữu từ Hồng Viễn học viện tới, coi như là thành ý!

Nói xong cổ tay hắn khẽ đảo, một chuỗi đồ vật màu đỏ tươi, như hạt sen xuất hiện. Sau đó nhờ chân khí của hắn lại chậm rãi bay đi về phía Ngô Chấn ở trên đài.

- Tang Tước Tử? Linh vật vô thượng mọc ra ở bên cạnh sào huyệt của linh thú Thiên Tước Tử Hóa Phàm bát trọng? Nghe nói thứ này sau khi dùng còn có thể khiến cho người ta thần thanh khí minh. Có tác dụng cực lớn đối với gia tăng tâm cảnh của Danh sư... Một lần đưa ra mấy khỏa, đây là lễ vật rất nặng!

- Quá lợi hại, đây chính là đồ tốt...

- Không hổ là đường chủ Danh sư đường Tiềm Phong đế quốc, vừa ra tay đã cực kỳ bất phàm...

...

Nhìn thấy đồ vật mà hắn lấy ra, mọi người kinh ngạc một hồi, ánh mắt tràn ngập vẻ nóng bỏng như lửa.
Ngay cả Trương Huyền và Hồng sư cũng nhìn một cái, đều khẽ cau mày.

Tang Tước Tử là một loại bảo bối không tầm thường, giá trị rất lớn, không kém gì viên nội đan Lạc Xà kia. Một lần lấy ra tặng người, xem ra tên La Chiêu này đã sớm chuẩn bị kỹ càng.

- Tên này không nói thật...

Vẻ mặt khó coi, Hồng sư xiết chặt nắm đấm.

Ban ngày khi đi gây chuyện, mặc dù đối phương đã nói bốn người mà Diệp Tiền thái tử mời tới là ai. Thế nhưng cái gì cũng không có nói, hắn còn tưởng rằng đối phương cái gì cũng không biết, hoá ra... Đối phương đã sớm âm thầm chuẩn bị xong lễ vật!

Đi trước một bước chiếm tiên cơ, từng bước đều chiếm tiên cơ, hiện tại coi như muốn tìm bảo vật cũng đã không còn kịp.

- Tang Tước Tử? Đây chính là đồ tốt. Như vậy ta thay đám người Lục công chúa, từ chối thì bất kính!

Nhìn thấy đồ vật bay tới, ánh mắt của Ngô Chấn cũng sáng lên, bàn tay chộp ra một trảo, lập tức thu đồ vật vào trong lòng bàn tay.

Trong mắt hiện lên vẻ hài lòng.

Thứ này rất là thưa thớt, coi như là hắn ở trong Hồng Viễn đế quốc, muốn có được nó cũng khá là phiền toái.

- La sư cũng đã chuẩn bị lễ vật, Trục Nguyệt đế quốc chúng ta sao dám rớt lại phía sau chứ? Đây là Tinh Nguyệt Bồ Đề mà ta tốn mười ngày mười đêm mới tìm được! Cũng đưa cho Ngô sư, mong rằng Ngô sư vui vẻ nhận lấy!

Ngón tay búng một cái, bốn đồ vật giống như trân châu bay tới, phía trên hiện lên màu sắc lóng lánh ôn nhuận, tỏa ra ánh sáng lung linh.

- Tinh Nguyệt Bồ Đề? Là hạt giống của Tinh Nguyệt thụ, một ngàn năm mới có thể mọc ra một khỏa, hấp thu tinh hoa của trăng sao ngưng tụ mà thành. Lực lượng ẩn chứa trong đó không thua gì nội đan của linh thú Hóa Phàm thất trọng đỉnh phong. Nếu như thường xuyên vuốt ve tu luyện thì còn có thể cảm ngộ tinh thần, khiến cho tâm cảnh trở nên càng thêm bao la, mênh mông!

- Giá trị thứ này so với Tang Tước Tử có thể nói là ngang sức ngang tài!

- Nào chỉ là ngang tài, có thể nói còn hơn a. Xem ra Trần sư cũng đã sớm có chuẩn bị!

- Bọn họ đã lấy nhiều đồ tốt như vậy, Hồng sư phải làm sao bây giờ?

Thấy Trần sư cũng đã lấy ra bảo vật trân quý như thế, La Tuyền và Tất Giang Hải liếc mắt nhìn nhau. Trong lòng đều lo lắng không thôi.

Xem ra đối phương vừa rồi nói khiêu khích chỉ là một món ăn khai vị, sát chiêu chân chính là ở chỗ này. Đối phương đã lấy ra bảo vật, Hồng sư phải làm sao bây giờ?

Ngay trong lúc bọn hắn lo lắng, chỉ thấy Phùng Vũ khuôn mặt sưng đỏ cũng đã lấy ra một bảo vật rồi đưa tới, giá trị không kém hơn cả hai thứ trước đó.

- Ha ha, Hồng sư, lần đầu gặp mặt, chúng ta đã lấy ra một ít tâm ý, ngươi thì sao?

Thấy mấy người đã đưa xong, La Chiêu nhẹ nhàng cười một tiếng rồi nhìn lại.

Ào!

Tất cả mọi người đều tập trung ánh mắt tới bên này.

Chương 1107: Trương Huyền bi phẫn (1)

- Ta...

Sắc mặt Hồng sư tái xanh.

Không nghĩ tới đối phương lại tàn nhẫn như vậy, trước tiên đưa đồ vật ra ngoài, sau đó lại xoay tay một cái đập tới tướng quân, làm cho hắn không nói ra lời.

Ba người khác đã đưa ra lễ vật có cấp bậc cực cao, mà hắn, không có chuẩn bị từ sớm, cho nên dù mang ra cũng không bỏ ra nổi được a!

Mặc dù không mang ra thì cũng không thể nổi lên tác dụng mang tính chất quyết định đối với phân phối danh ngạch sau đó, nhưng người người đều tặng quà. Mà chỉ có bản thân không chuẩn bị, không chỉ riêng vị Ngô Chấn này mất hứng, mà mặt mũi của thái tử cũng sẽ cảm thấy mất sạch!

Huống chi, đối phương dùng ngôn ngữ kích bác lẫn nhau, đã giết tới trước mặt, hắn cũng không thể rụt cổ lại, khiến cho người ta chế giễu a?

- Sao vậy? Không phải ngươi không chuẩn bị đó chứ?

- Thật hay giả vậy? Giữa trưa ta đã nói với ngươi, mấy người Ngô sư cũng sẽ tham gia tiệc. Vốn ta cho rằng hôm nay ngươi đến muộn như vậy là bởi vì đi chuẩn bị, chẳng lẽ là không phải?

- Lần thứ nhất gặp mặt, làm chủ nhà, thế mà cái gì cũng không có mang tới, ngươi đang cố ý hay sao?

Đám người La Chiêu, Trần Việt, Phùng Vũ thấy khuôn mặt của hắn rất khó coi, tất cả đều cười trên nỗi đau của người khác.

Quả thực ban ngày bọn hắn đã nói với Hồng sư rồi. Nói qua chuyện có bốn người này, thế nhưng lại không nói qua chuyện có tiệc đón tiếp. Cho nên đương nhiên Hồng sư cũng không biết mà đi chuẩn bị lễ vật.

- Ồ?

Quả nhiên, nương theo ba người ồn ào, Diệp Tiền thái tử cũng nhướng mày.

Mặc dù hắn cũng không thèm để ý đối với chuyện lễ vật này. Thế nhưng những người khác đã đưa tặng mà chỉ có Hồng Phong đế quốc không đưa, chuyện này cũng khó tránh khỏi khiến cho trên mặt hắn có chút không vui.

- Hôm nay ta vừa tới, đồ vật còn chưa có...

Thấy ánh mắt mọi người càng ngày càng nóng, những lời tra hỏi của đối phương càng ngày càng chói tai. Khuôn mặt Hồng sư đỏ lên, đang muốn nói còn chưa kịp chuẩn bị lễ vật thì đã nghe thấy bên người có một đạo thanh âm nhàn nhạt vang lên.

- Lễ vật của Hồng sư, đương nhiên đã chuẩn bị xong...

Vội vàng nhìn lại, người nói chuyện chính là Trương Huyền đang ngồi bên người hắn.

- Thầy Trương, cái gì ta cũng chưa chuẩn bị...

Thấy hắn mở miệng, đồng thời còn nói đã chuẩn bị xong, da mặt Hồng Thiển giật giật, vội vàng truyền âm nói.

Không chuẩn bị thì cứ nói là không chuẩn bị, cùng lắm thì chịu người khác chế giễu. Nếu như thừa nhận chuẩn bị nhưng lại không bỏ ra nổi, như vậy chỉ có thể càng thêm mất mặt mà thôi!

Lại nói, bảo vật bình thường ta có một đống lớn, thế nhưng nếu như giá trị không bằng đối phương, lấy ra không phải sẽ càng mặt hay sao?

- Ồ? Đã chuẩn bị kỹ càng thì lấy ra đi!

Thấy gia hỏa tu vi thấp nhất này lại dám mở miệng, La Chiêu hừ lạnh một tiếng, khoát tay một cái.

- Lấy ra?

Trương Huyền lắc đầu:
- Chỉ sợ hiện tại không bỏ ra nổi a?

- Không bỏ ra nổi? Ngươi có ý gì? Chẳng lẽ không có đồ mà dám cố ý trêu đùa thái tử à Ngô sư?

Nghe thấy hắn nói không bỏ ra nổi, La Chiêu cười lạnh.

Thân thể Hồng sư ở bên cạnh cũng nhoáng lên một cái, trước mắt tối sầm lại, thiếu chút nữa đã ngất đi.

Nói có lễ vật mà còn nói không bỏ ra nổi, đại ca, như vậy làm sao có thể ăn nói cho qua được chuyện này a?

Một khi thực sự không bỏ ra nổi, như vậy không chỉ Ngô sư trách tội mà nhất định cũng đã đắc tội với thái tử. Như vậy phân phối danh ngạch sau đó… Kẻ ngu hơn nữa cũng đã biết kết quả.

Thái tử và Ngô sư liếc mắt nhìn nhau, cũng đều cau mày.

Một gia hỏa chừng hai mươi tuổi mà trở thành người trong ba thứ hạng đầu. Chuyện này khiến cho bọn hắn rất là nghi ngờ, giờ phút này lại nói có đồ vật nhưng không bỏ ra nổi. Trong lòng lập tức tràn ngập hiếu kỳ, không biết rốt cuộc trong hồ lô của đối phương bán thuốc gì.

Ngay cả Tất Giang Hải và La Tuyền cũng không hiểu ra sao.

Xế chiều hôm nay bọn họ đã ở cùng một chỗ với Hồng sư, có bảo vật hay không bọn họ biết rất rõ. Nói có mà lại không bỏ ra nổi, chẳng phải đã nguy rồi hay sao?

- Ta chỉ là một Danh sư tứ tinh, lại từ loại địa phương nhỏ như Vạn Quốc liên minh tới đây. Coi như cho ta mười lá gan ta cũng không dám trêu đùa thái tử và Ngô sư a!

Không để ý tới ánh mắt kỳ quái của mọi người, Trương Huyền nhẹ nhàng cười một tiếng, mí mắt vừa nhấc lại nhìn về phía La Chiêu:

- Chỉ là La sư, bảo vật mà Hồng sư nhọc nhằn khổ sở chuẩn bị, ngươi nhìn cũng đã nhìn, cầm cũng đã cầm, có phải nên trả lại thứ kia hay không?

- A?

La Chiêu sững sờ, tối sầm mặt lại:
- Ngươi nói cái gì? Cái gì mà đã nhìn hay không gì chứ? Ta cầm đồ vật của Hồng sư từ lúc nào chứ?

- Ôi, ta đã biết ngươi sẽ không thừa nhận mà...

Than thở một tiếng, Trương Huyền khẽ lắc đầu, hai tay ôm quyền với thái tử và Ngô sư ở giữa rồi đứng dậy:

- Nếu như thái tử và Ngô sư đã ở đây, như vậy sẽ lấy các ngươi làm đầu. Ta muốn kính xin hai vị chủ trì công đạo cho Hồng sư nhà chúng ta, không biết có được hay không!

- Chủ trì công đạo? Được, chỉ cần là công đạo thì đương nhiên chúng ta sẽ cam tâm tình nguyện!

Thái tử không nói chuyện thì Ngô sư đã cười cười, nói.

- Đa tạ...

Trương Huyền gật gật đầu, lại nhìn về phía La Chiêu cách đó không xa:

- Ngô sư đã đồng ý, sẽ chủ trì công đạo, như vậy... La sư, ngươi có dám đối chất với ta hay không?

- Đối chất? Có gì mà không dám?

Thấy tên này như vậy, vẻ mặt La Chiêu như phát mộng, có chút lơ ngơ.

Mặc dù hắn và Hồng sư có quen biết, thế nhưng hai người đều trấn thủ một phương, hầu như không có chút trao đổi nào chứ đừng nói là cầm đồ vật của đối phương.

Tên này tự tin như vậy, lại để cho thái tử và Ngô sư làm chứng, rốt cuộc hắn ta muốn làm gì?

Nói thật, không riêng gì hắn, Hồng sư ở một bên cũng cảm thấy có chút phát điên.

Từ lúc nào ta có đồ vật bị La Chiêu cầm đi chứ? Bản thân ta còn không biết, làm sao ngươi lại biết?

- Dám là tốt rồi?

Trương Huyền cười cười, ngẩng đầu nhìn về phía hắn:

- Hôm nay Hồng sư đã đi tới chỗ ngươi ở đi tìm ngươi, có việc này hay không?

- Không sai!

La Chiêu gật đầu.

Hồng sư nghênh ngang đi tới tìm bọn họ, chuyện này chỉ cần nghe ngóng là có thể biết được. Cho nên coi như muốn giấu diếm thì cũng không ẩn giấu được, không cần thiết phải che che dấu dấu. Lại nói, chỉ là tìm hắn, cũng không liên quan gì tới bảo vật a!

- Giữa các ngươi đã từng tiến hành Danh sư khiêu chiến... Có việc này hay không?

Ngay trong lúc nghi hoặc thì đã nghe tiếng tra hỏi của đối phương tiếp tục vang lên.

- Cái này... Có!

Chương 1108: Trương Huyền bi phẫn (2)

Chần chờ một chút, La Chiêu gật đầu.

Hắn nhìn thấy Hồng sư điên cuồng đánh Phùng sư, trong lòng không cam lòng, cho nên từng đưa ra yêu cầu Danh sư khiêu chiến.

Danh sư khiêu chiến, dùng máu tươi để kích hoạt huy chương, tổng bộ nhận được tin tức, muốn thẩm tra cũng không khó, cho nên cũng không cần thiết phải giấu diếm.

- Thừa nhận là tốt rồi, cũng tránh cho ta phải tiếp tục giải thích!

Trương Huyền gật gật đầu, xoay người nhìn về phía thái tử và Ngô Chấn, lại một lần nữa ôm quyền:

- Hai vị cũng đã thấy rồi đó, hắn đã thừa nhận, mọi chuyện sau đó cũng không cần ta nói tiếp a!

- Không cần phải nói cái gì chứ? Ngươi máu nói rõ cho ta nghe...

La Chiêu vò đầu, vẻ mặt như phát điên.

Rốt cuộc tên này làm cái quỷ gì? Tra hỏi chỉ có một nửa, nói chuyện cũng chỉ nói một nửa, cố làm ra vẻ huyền bí...

Cái gì mà ta thừa nhận, không cần nói, rốt cuộc là chuyện quỷ gì cơ chứ?

Ta thừa nhận cái gì, ta...

Hồng sư càng không hiểu ra sao, thầy Trương gây chuyện cũng quá lớn đi, làm sao ta nghe cũng không hiểu a?

- Ngươi nói mọi chuyện rõ ràng đi!

Diệp Tiền, Ngô Chấn cũng liếc mắt nhìn nhau một cái, không nhịn được phải ho khan một tiếng.

- Được, hai vị đã muốn ta nói rõ ràng, như vậy cũng coi như ta không phạm thượng. Dùng thân phận Danh sư tứ tinh mạo phạm ngũ tinh!

Trương Huyền nói đến đây, trong mắt tràn ngập vẻ bi phẫn và lửa giận, trên mặt tràn ngập vẻ oan ức và thương tâm không nói nên lời:

- Kỳ thật chuyện này, thầy Hồng không cho ta nói, ta cũng chỉ quá không cam lòng cho nên mới muốn nói ra...

- Ah... Hả?

Hai mắt thầy Hồng trợn tròn.

Ta không cho ngươi nói?

Ta không cho ngươi nói cái gì chứ?

- Thầy Hồng nhân hậu, không giỏi từ ngữ. Vì chú ý tới mặt mũi của Huyễn Vũ đế quốc cho nên không muốn nhắc tới, nhưng làm hậu bối, bây giờ ta đã không nhịn nổi nữa...

Thanh âm của Trương Huyền tiếp tục vang lên.

Nghe thấy hắn nói như thế, da mặt Diệp Tiền, Ngô Chấn co lại.

Hồng sư nhân hậu hay không chúng ta không biết, nhưng... Không giỏi từ ngữ, đây rõ ràng là mở mắt nói lời bịa đặt a. Mới vừa rồi hắn đã nói cho đám người La Chiêu, Trần Việt thiếu chút nữa đã ngất đi, cảnh tượng này cũng không phải chúng ta không thấy a.

- Ngươi bớt tán dóc tây tán dóc đông ở chỗ này đi, rốt cuộc là có chuyện gì? Mau nói! Thấy hắn càng nói càng nhiều, La Chiêu thực sự không nhịn được nữa.

- Vậy thì tốt, ta nói...

Dường như đã đưa ra quyết định gì đó, Trương Huyền cắn răng một cái, tràn ngập bi phẫn:

- Buổi trưa hôm nay, thầy Hồng đi qua tìm ba người bọn hắn thương nghị, kết quả ba vị Danh sư như bọn hắn không chỉ liên thủ đánh cho Hồng sư một trận, mà còn... Cướp đi bảo vật mà hắn đã sớm chuẩn bị xong từ trước!

- Ta... Móa! Ngươi nói cái gì? Đánh cho Hồng sư một trận?

Lảo đảo một cái, La Chiêu thiếu chút nữa đã thổ huyết.

Ta đánh cái muội muội ngươi a, là Hồng sư không đánh với ta cơ mà? Lại nói, chúng ta liên thủ đánh hắn lúc nào cơ chứ? Còn cướp bảo bối, cướp cái cọng lông ah!

Coi như đây là mở mắt nói lời bịa đặt thì cũng nên nói chúng ta đáng tin cậy một chút. Nói thế này cũng quá không đáng tin a!

Ba vị Danh sư, ở trong sân lại đánh một vị Danh sư khác... Nói thế nào thì bọn họ cũng giống như lưu manh a?

- Nhất định bây giờ ngươi sẽ không thừa nhận, vậy ta tiếp tục hỏi ngươi. Buổi trưa ngày hôm nay, không chỉ có ngươi và Hồng sư tiến hành Danh sư khiêu chiến. Có phải Phùng sư cũng cùng tiến hành khiêu chiến Danh sư hay không?

Không chờ hắn giải thích, Trương Huyền tiếp tục hỏi.

- Cái này...

La Chiêu sững sờ:

- Đúng là đã tiến hành qua, chỉ là...

Quả thực thầy Phùng cũng đã tiến hành Danh sư khiêu chiến với thầy Hồng, nhưng... Đó là bị đánh a? - Chỉ là cái gì? Đã có khiêu chiến là tốt rồi!

Trương Huyền rất là giận dữ, tức giận không nói nên lời:

- Hồng sư và Phùng sư đều là Danh sư ngũ tinh sơ kỳ, cường giả Hóa Phàm lục trọng sơ kỳ, thực lực tương đương với nhau... Điểm ấy hẳn là mọi người không có dị nghị gì quá lớn a!

Mọi người gật đầu.

Tất cả mọi người đều là Danh sư, cấp bậc lại tương đồng, đương nhiên sức chiến đấu sẽ không kém nhiều.

- Thực lực tương đương, tiến hành Danh sư khiêu chiến, thầy Phùng bị đánh thành như vậy, các ngươi cảm thấy thầy Hồng có thể tốt hơn được hay không?

Thầy Trương nói tiếp.

Thái tử và Ngô Chấn đồng thời sững sờ.

- Thầy La, ta hỏi lại ngươi, sau khi thầy Hồng và thầy Phùng kết thúc khiêu chiến, ngươi có phải khiêu chiến đã lập tức xin Danh sư khiêu chiến, mà có phải Hồng sư cũng đã nói lời nói đại loại như nguyên khí đại thương, trong vòng mười năm không thể chiến đấu hay không?

Trương Huyền lần nữa nói.

- Đúng là đã từng nói qua...

La Chiêu lần nữa cứng đờ, vừa định giải thích thì lại lần nữa bị cắt đứt:

- Làm Danh sư ngũ tinh, cường giả Hóa Phàm lục trọng. Phải bị đả thương tới trình độ nào thì mới có thể trong vòng mười năm không thể chiến đấu cùng người khác chứ?

Trương Huyền càng nói càng kích động:

- Dù vậy mà thầy La còn được lý không buông ta người, nhất định phải khiêu chiến, nhất định phải chiến đấu cùng với hắn... Các ngươi thử nghĩ mà xem, làm sao thầy Hồng có thể là đối thủ của ba người! Đương nhiên bảo vật đã sớm chuẩn bị xong cũng đã bị bọn hắn cướp đi...

Nói đến đây, Trương Huyền đã tức giận tới mức khó mà ngăn chặn lửa giận, nhìn tình huống của hắn. Dường như nếu hắn nói tiếp, ngay cả nước mắt cũng có thể chảy ra.

- Ta xxx muội muội ngươi... Ta đánh hắn lúc nào, ta đoạt đồ vật của hắn lúc nào, ngươi nói rõ ràng cho ta...

Thân thể La Chiêu nhoáng một cái, thiếu chút nữa đã không khóc tại chỗ.

Rõ ràng là thầy Hồng chạy tới đánh cho thầy Phùng một trận, làm sao trong nháy mắt đã biến thành lưỡng bại câu thương với thầy Phùng, ta lại thừa cơ đánh lén cơ chứ?

Hơn nữa còn không riêng gì đánh lén, lại còn giật đồ...

Ngươi có thể nói chuyện cẩn thận một chút hay không?

Trợn mắt nói lời bịa đặt như thế, ngươi thực sự là một Danh sư hay sao?

Mặt mũi ngươi để ở đâu đâu?

Chương 1109: La Chiêu bị làm cho phát điên (1)

Không riêng gì La Chiêu. Khóe miệng hai người Trần Việt, Phùng Vũ cũng đồng thời giật giật một cái.

Cảnh tượng lúc đó chỉ có ba người biết là chuyện gì xảy ra. Đương nhiên bọn họ cũng đều rõ ràng tình huống chiến đấu với thầy Phùng... Khi đó thầy Phùng đã ngã xuống sắp ngỏm rồi, thân thể giống như xác chết, nằm thẳng, chỉ chờ bị đánh a?

Lúc nào lưỡng bại câu thương cơ chứ?

Còn đánh lén, thầy Hồng này nói nguyên khí của hắn tổn hao nhiều, thầy La căn bản không có cơ hội động thủ...

Thầy Hồng ở bên cạnh thấy Trương Huyền càng nói càng căm phẫn, cả người cũng bắt đầu hoảng hốt... Chẳng lẽ ta thực sự bị La sư đánh? Sao ngay cả một chút ấn tượng ta cũng không có a?

- Ngươi nói bậy, chúng ta có thể làm chứng, tình cảnh lúc ấy không phải như vậy, lúc ấy thầy Phùng đã bị thương...

Trần Việt cũng không nhịn được nữa, vội vàng nói.

- Thầy Phùng đã bị thương? Vậy thì tốt, ta hỏi ngươi, sao thầy Phùng lại bị thương? Ai đả thương hắn? Đường đường là Danh sư ngũ tinh, bị người ta đánh cho bị thương, không có khả năng một chút động tĩnh cũng không có a?

Dường như đã sớm biết đối phương sẽ nói như vậy, Trương Huyền hất ống tay áo lên.

- Cái này...

Trên đầu Trần Việt đổ mồ hôi:

- Cũng có thể là ta nhớ nhầm...

Thầy Phùng ngăn cản đám người thầy Hồng mà từ trên không trung rơi xuống, thiếu chút nữa đã ngã chết, vốn đây là chuyện rất mất mặt, lại thêm vi phạm đạo nghĩa... Chuyện này nhất định không thể tiết lộ được.

Nếu không, chuyện này truyền đi thầy Phùng cũng không cần phải sống nữa.

Chuyện này đã không thể nói, vậy bản thân hắn bị thương như thế nào?

Phải biết buổi sáng hắn còn mới vừa gặp mặt với thái tử, sinh long hoạt hổ, buổi chiều đã biến thành một đống bùn nhãn... Căn bản không có cách nào giải thích được ah!

- Sao nào, bị ta nói ra sự thật, lại định lật lọng hay sao?

Trương Huyền lửa giận cuồn cuộn, giống như muốn thiêu đốt bốn phía vậy:

- Coi như ngươi không lật lọng, vừa rồi các ngươi đã liên hợp lại, cảnh tượng ép buộc thầy Hồng, thầy Ngô cũng tận mắt nhìn thấy. Lúc này các ngươi lại nói chuyện giúp hắn, như vậy cũng được tính là không có gì sao? Loại lời nói mang theo sắc thái tình cảm rõ ràng như vậy, sao có thể khiến cho người ta tin tưởng được chứ?

- Cái này...

Da mặt Trần Việt giật giật.

Vừa rồi hắn liên hợp với La Chiêu, ép buộc thầy Hồng. Mặc dù thầy Ngô đang uống rượu, thế nhưng nhất định đãthấy được. Vì vậy, lúc này muốn lấp liếm cũng không lấp liếm được...

- Đượcc rồi, tốt nhất bây giờ ngươi và thầy Phùng không cần nói gì nữa. Bởi vì, các ngươi căn bản chính là một liên minh...

Trương Huyền khoát tay nói.

Trần Việt cắn răng, đang muốn mở miệng thì đã nghe thanh âm của thái tử vang lên:

- Được rồi, các ngươi không cần nói nữa, để vị tiểu huynh đệ này nói hết lời đã!
Kỳ thật không chỉ mình thầy Ngô nhìn thấy, ngay cả vừa rồi tặng lễ, cảnh tượng ba người cố ý ép buộc thầy Hồng hắn cũng đã nhìn thấy ở trong mắt.

Rất rõ ràng, ba người này đã liên thủ, đã như vậy, đương nhiên lời nói của bọn họ cũng không thể tin.

- Đa tạ thái tử!

Trương Huyền gật đầu:

- Vừa rồi khi thái tử còn chưa tới, thầy Hồng bởi vì bị bọn họ đả thương, vì chữa thương cho nên mới tới chậm một chút. Thế mà bọn họ lại trắng trợn ép buộc, chuyện này ngươi có thể hỏi thầy Ngô, ta không có nói dối một chút nào!

- Đúng là thầy Hồng sư có tới chậm một chút!

Ngô sư gật đầu.

- Đa tạ thầy Ngô bênh vực lẽ phải.

Trương Huyền lần nữa ôm quyền:

- Bọn họ đả thương thầy Hồng, cướp bảo vật đi, lại cố ý đứng ở đây khiêu khích. Mục đích chính là muốn làm cho Hồng Phong đế quốc chúng ta mất đi danh ngạch. Hiện tại chứng cứ vô cùng xác thực, kính xin thái tử quyết định!

- Quyết định thì đơn giản... Lời ngươi nói cũng có chút đạo lý, nhưng... Ngươi nói thầy La cướp đi bảo vật của thầy Hồng, vậy ta muốn hỏi một chút, rốt cuộc là loại bảo vật nào? Ngươi có thể nói rõ một lần chi tiết hay không?

Thái tử nhìn về phía Trương Huyền.

Có thể trở thành thái tử, đương nhiên không phải là hạng người ngu ngốc. Lời nói của vị thanh niên trước mắt này, mặc dù nói không có một chút sơ hở, đạo lý rõ ràng. Không ít chuyện La Chiêu cũng thừa nhận, nhưng hắn vẫn chưa tin việc ba đại Danh sư ngũ tinh có thể làm được chuyện cướp đoạt đồ vật của người khác.

- Đúng, ngươi nói ta cướp, ta đoạt bảo vật gì của Hồng Thiển? Nếu không nói nên lời thì chính là ngươi vu hãm Danh sư cao hơn một cấp. Nhẹ thì hủy bỏ tư cách Danh sư, nặng thì giết chết tại chỗ...

Nghe thấy hắn nói như thế, ánh mắt La Chiêu sáng lên, vội vàng hét lớn.
Tróc gian bắt sống, bắt trộm bắt bẩn, ngươi nói ta đoạt đồ của thầy Hồng, vậy thì tốt, ngươi nói xem rốt cuộc ta đã đoạt cái gì. Nếu như không nói được... Để xem ngươi làm thế nào!

Thân là Danh sư tứ tinh, phỉ báng ngũ tinh, chỉ riêng điều này cũng đã có thể khiến cho ngươi vĩnh viễn không vươn mình lên được!

- Ta đã từng gặp qua người vô sỉ, thế nhưng chưa từng thấy ai vô sỉ như vậy! Đoạt đồ vật của người khác không thừa nhận cũng thôi đi, không ngờ lại còn ra vẻ đại nghĩa lăng nhiên như vậy... Đã như vậy, ta sẽ khiến cho ngươi tâm phục khẩu phục!

Trương Huyền hừ lạnh, quay đầu nhìn về phía thầy Hồng ở bên cạnh:

- Có khả năng ta còn phải làm phiền thầy Hồng một lần!

- Làm phiền ta ta?

Thân thể thầy Hồng run run một cái:

- Thầy Trương cứ việc nói là được...

Hiện tại hắn đã phục sát đất đối với người trước mắt này.

Cái miệng này quả thực có thể chết nói thành sống, sống có thể nói thành thần tiên... Hôm nay hắn tới chậm, rõ ràng là bởi vì chờ hắn đối phương, kết quả bị nói thành bản thân chữa thương...

Kết hợp với lời nói hồ ngôn loạn ngữ trước đó, tất cả đều thuận lý thành chương, không ngờ lại không có chút không hài hòa nào!

Ngay cả người trong cuộc như hắn cũng cảm thấy có lý có cứ, có thứ tự có thể theo được. Cũng có thể suy xét có phải đám người La Chiêu, Phùng Vũ đã đoạt đồ vật của mình hay không...

Có thể chuẩn bị tốt như vậy, nói không chê vào đâu được, chẳng lẽ trước đó đối phương bảo mình đi tìm đám người thầyLa, thầy Phùng gây phiền phức đã nghĩ đến điểm ấy rồi hay không?

Nếu quả thật là như vậy... Cũng không tránh khỏi quá kinh khủng a!

- Rất đơn giản!

Trương Huyền đổi thành truyền âm.

- Ngươi bảo ta...

Nghe thấy hắn nói như thế, hai mắt thầy Hồng một lần nữa trợn tròn, con ngươi co rụt lại.

- Ừm, đi thôi, có thể vạch trần bộ mặt thật của đối phương hay không đành phải dựa vào ngươi!

Trương Huyền xiết chặt nắm đấm.

- Đi? Đi cái quỷ a...

Nhớ tới lời nói mà đối phương nói ở bên tai mình, cơ thể run rẩy một cái, thiếu chút nữa thầy Hồng đã khóc.

Đây không phải là vạch trần bộ mặt của đối phương, mà là ngươi muốn giết chết ta a...

- Yên tâm, suy nghĩ một chút về giao đấu giữa Nhược Hoan công tử và Tần Lỗi lúc trước thì ngươi sẽ hiểu!

Chương 1110: La Chiêu bị làm cho phát điên (2)

Nhìn ra sự xoắn xuýt trong lòng hắn, Trương Huyền an ủi một câu.

- Nhược Hoan công tử và Tần Lỗi?

Hồng sư sững sờ.

Dựa theo tình huống bình thường, dùng loại thực lực này của Nhược Hoan công tử sẽ không thể nào đi vào trước tám. Người đối phương đối chiến lúc ấy chính là Tần Lỗi, ngay cả bản thân hắn đcũngều cảm thấy người trước sẽ không có chút phần thắng nào.

Kết quả... Tên này lại cầm một bát canh thịt hắt vào mặt Tần Lỗi, khiến cho Nhược Hoan công tử hoàn thành lật ngược thế cờ...

Suy nghĩ một chút hắn cũng cảm thấy có chút thần kỳ. Xem ra đó chính là phương pháp của tên này không thể nghi ngờ.

Chỉ là, không thể không nói, chuyện hiện tại hắn bảo mình làm quả thực có chút giống như chuyện mà Nhược Hoan công tử làm lúc trước.

- Được rồi!

Biết đối phương cũng vì muốn tốt cho bản thân, thầy Hồng chần chờ một chút, sau đó cắn răng, đứng dậy, nhanh chân đi về phía La sư đang ở phía đối diện.

- Ngươi lại làm cái quỷ gì vậy?

Thấy tên này không nói bản thân bị đoạt bảo bối gì mà ngược lại còn để cho thầy Hồng đi tới trước mặt mình, La Chiêu rất là nghi hoặc.

- Có chuyện muốn làm phiền La sư, mong rằng ngươi sẽ phối hợp!

Trương Huyền bưng chén rượu lên, tự mình uống rượu, không thèm để ý đối với câu tra hỏi của hắn. Mà Hồng sư thì đứng ở trước mặt, ôm quyền nói, thái độ rất là thành khẩn.

- Phối hợp, vì sao ta phải phối hợp?

La Chiêu cắn răng.

Các ngươi đã mang đen nói thành trắng, vì sao ta còn phải phối hợp với các ngươi, chờ bị vu oan nữa hay sao?

- Nếu như không phối hợp thì chính là chột dạ. Chuyện sau đó cũng không cần tiếp tục nữa. Yên tâm đi, thật không thể giả, giả không thể là thật được!

Thầy Hồng nói.

- Tốt, ta sẽ phối hợp, ngươi cần ta phối hợp thế nào?

Nghe thấy lời này của đối phương hắn đã biết, nếu như không phối hợp thì chính là chột dạ, không dám đối mặt. Đến lúc đó, thật sự là trăm miệng khó cãi, La Chiêu cắn răng, khẽ nói.

Phối hợp thì phối hợp, ta nhìn xem ngươi có thể làm ra được chuyện gì.

Dù sao chỉ cần ngươi không nói ra được ta đã đoạt bảo bối gì. Như vậy không quản lý do gì thì ta cũng đều nắm vững thắng lợi.

- Đứng lên, hai tay chắp ra sau lưng, không nên động đậy!

Thầy Hồng vẫy vẫy tay.

- A! La Chiêu mặc dù tức giận suýt chút nữa đã nổ tung thế nhưng vẫn đứng lên, hai tay chắp ra sau lưng.

- Ôi, đúng rồi, chính là tư thế này, duy trì cho tốt, đừng nhúc nhích...

Thầy Hồng lại uốn nắn dáng dấp của đối phương một lần, lại tìm tư thế mà bản thân thoải mái nhất, đột nhiên bàn tay nâng lên, sau đó tát tới một tát.

Phanh!

Đành vào trên mặt, thanh âm thanh thúy mà vang dội.

- Ự...c?

Thái tử như phát mộng.

Thầy Ngô thì choáng váng.

Người trong toàn bộ gian phòng đều ngây ngốc đứng ở tại chỗ.

Là... phối hợp mà ngươi nói đây sao?

Duy trì tư thế, để ngươi đánh?

- Cái con mẹ ngươi, Hồng Thiển, ta muốn giết ngươi...

La Chiêu sửng sốt một chút, rốt cục cũng kịp phản ứng.

Bị một bạt tai đánh cho choáng váng, răng mất hai ba cái, nếu như không phát điên thì thật sự là choáng váng.
Bảo ta đứng vững, duy trì tư thế, ta còn tưởng rằng ngươi muốn làm gì, kết quả chính là vì chuẩn bị kỹ càng, đánh cho ta một bạt tai...

Hồng Thiển, La Chiêu ta không đội trời chung với ngươi...

La Chiêu đã hoàn toàn điên rồi, cũng mặc kệ thái tử và thầy Ngô trên đài mà giơ bàn tay lên, bổ về phía Hồng Thiển.

Phần phật!

Chân khí như đao, tiếng gió phần phật, còn chưa tới trước mặt thì đã xé rách và bóp méo không khí lại.

Danh sư Hóa Phàm lục trọng, bất kể kiến thức hay là thực lực đều đã đạt đến cảnh giới cực cao. Một khi toàn lực ra tay, một tòa núi lớn cũng có thể bị đánh thành bột mịn trong nháy mắt, huống chi là con người.

Sưu!

Một chiêu công kích đánh vào không trung, lúc hắn định thần nhìn lại, chỉ thấy thầy Hồng vừa rồi đánh hắn một bạt tai, chẳng biết từ lúc nào đã trở về tới chỗ ngồi của mình. Tay bưng một chén rượu ngon lên, vẻ mặt khoan thai, thật giống như chuyện vừa rồi chưa có xảy ra vậy.

- Ngươi đáng chết...

Con mắt đỏ lên, La Chiêu gào thét.

Từ khi trở thành Danh sư đến nay, đã lúc nào hắn phải nhận vũ nhục như thế, lại còn ở trước mặt mọi người, bị người ta uốn nắn tư thế kề rồi bị đánh...

Còn có chuyện nào càng hố hơn so với chuyện vừa rồi không?

Thân thể nhoáng một cái, đang muốn tiến lên quyết chiến sinh tử với Hồng Thiển đã vũ nhục hắn thì lại nghe thấy tiếng quát tràn ngập chính nghĩa của người thanh niên vừa nãy vang lên...

- Đủ rồi, thầy La! Nơi này là hành cung của thái tử, là sảnh yến hội. Ngươi muốn động thủ, lại muốn giết người, là có ý gì?

La Chiêu thiếu chút nữa đã khóc lên.

Ngươi cũng biết đây là hành cung của thái tử hay sao?

Biết mà còn để tiện nhân Hồng Thiển này bạt tai ta một cái? Đánh cho răng ta rơi đầy đất?

Rõ ràng người bị thương chính là ta, ngươi lại nói lí lẽ hào hùng như thế... Ngôn từ chính nghĩa, giống như người đánh người chính là ngươi vậy...

Tức giận tới mức suýt chút nữa nổ tung, La Chiêu quay đầu nhìn về phía thầy Ngô và thái tử:

- Hồng Thiển vũ nhục ta, kính xin hai vị cho phép, để cho ta quyết một trận tử chiến với hắn...

Lời còn chưa dứt thì lần nữa lại bị người thanh niên cách đó không xa cắt ngang.

- Thái tử, thầy Ngô, không phải mới vừa rồi các ngươi muốn biết bảo vật mà hắn cướp đi của thầy Hồng là gì ư? Vì để tránh cho xuất hiện phiền phức không cần thiết, làm người khác cho là ta ăn nói bừa bãi, hiện tại ta sẽ viết nó ra!

Nói xong hắn cũng không nói nhảm, cổ tay khẽ đảo, trước mặt lập tức xuất hiện văn phòng tứ bảo (bút, mực, giấy, nghiên). Bút lông chấm vào mực nước, bắt đầu viết như rồng bay phượng múa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau