THIÊN ĐẠO ĐỒ THƯ QUÁN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Thiên đạo đồ thư quán - Chương 1101 - Chương 1105

Chương 1101: Đến muộn (1)

Giờ phút này La Chiêu mặc một thân trường bào Danh sư màu đỏ chót, dưới ánh đèn chiếu rọi vô cùng chói mắt dị thường. Trong tay mang theo một chén rượu ngon, miệng cười khanh khách nhìn qua phía mấy người.

Xem ra, dường như hắn không có chút tức giận nào về việc giữa trưa Hồng sư qua chỗ hắn gây phiền phức.

- La Chiêu, ngươi có ý gì?

- Không có gì, chẳng qua ta chỉ cảm thấy Hồng Phong đế quốc hiện tại đã thụt lùi nghiêm trọng. Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong mà cũng có thể đi vào ba hạng đầu... Chậc chậc, thật sự là đời sau không bằng đời trước a!

Nói xong hắn khẽ lắc đầu.

Ba hạng đầu trong thi đấu Danh sư, Tất Giang Hải, La Tuyền đều đã bước vào Hợp Linh cảnh, chỉ có một mình Trương Huyền vẫn còn đang ở Hóa Phàm tứ trọng đỉnh phong.

Tới đây tham gia tiệc tối, Trương Huyền không có ý che giấu tu vi, cho nên mới bị đối phương liếc mắt một cái đã nhìn ra.

Tứ đại chư hầu mặc dù không mạnh mẽ bằng Huyễn Vũ đế quốc. Thế nhưng diện tích lãnh thổ bao la, cũng có rất nhiều thiên tài. Người có thể đạt tới ba hạng đầu, trên cơ bản đều đã đạt đến Hợp Linh cảnh. Cũng chỉ có tên biến thái như Trương Huyền, rõ ràng cấp bậc thấp hơn so với người khác, thế nhưng lại khiến cho người khác đầu óc choáng váng, suýt chút nữa đã sụp đổ.

- Hóa Phàm tứ trọng thì thế nào chứ? Tỷ thí Danh sư cũng không phải ai có tu vi cao thì kẻ đó lợi hại!

Thấy tên này lại dám chế giễu Trương Huyền thực lực thấp, Hồng sư khẽ nhếch miệng.

Ngươi chưa thấy qua chỗ đáng sợ của hắn a...

Xem ra Phùng sư không có nói cho ngươi biết hắn ngã thành như thế thế nào. Nếu như ngươi biết, chỉ sợ cũng sẽ không có nhiều nhiều lời như vậy.

Mặc dù vị La Chiêu này là bạn cũ của hắn. Cũng biết rõ ràng về thực lực của đối phương. Thế nhưng Hồng sư lại có cảm giác, nếu như nốt đối phương vào cùng một cái lồng với Trương sư, như vậy người cuối cùng đi ra nhất định sẽ là người sau!

- Ồ? Xem ra ngươi rất tự tin a?

Khóe miệng La Chiêu nhếch lên:

- Cũng không biết, sau khi nhìn thấy ba thiên tài hạng đầu bên chúng ta ngươi còn có lòng tin này nữa hay không!

Nói xong hắn quay đầu, chỉ thấy có ba người thanh niên chậm rãi đi tới, khí tức trên người sáng tối chập chờn, khí tức không kém một chút nào.

- Hợp Linh cảnh trung kỳ?

Hồng sư nhíu mày một cái:

- Ngươi dùng... Hợp Linh đan?

Hợp Linh đan, đan dược Ngũ phẩm, sau khi phục dụng là có thể khiến cho cường giả Hợp Linh cảnh vô điều kiện tăng lên một cấp bậc nhỏ. Hơn nữa còn không có bất kỳ một chút tác dụng phụ nào cả!

Loại đan dược này chỉ có Luyện Đan sư ngũ tinh mới có thể luyện chế ra được, hơn nữa số lượng cực ít. Chỉ Huyễn Vũ Đế đô mới có để bán ra.

Ba người này, trong cơ thể mang theo sự hung mãnh do dược lực trợ giúp đột phá, rõ ràng là uống đan dược để đột phá. Hơn nữa còn mới vừa đột phá không lâu, còn chưa có hoàn toàn khống chế đối với lực lượng.

- Không sai, Hóa Thanh trì có ích lợi đối với linh hồn. Cũng thích hợp nhất với Hợp Linh cảnh, cũng là thứ có hiệu quả lớn nhất... Bên trong ba hạng đầu của ngươi lại có người ngay cả Hợp Linh cảnh cũng không có đạt tới... Ngươi cảm thấy một lát nữa, thái tử sẽ để lại danh ngạch cho ngươi hay sao?

La Chiêu khẽ cười một tiếng. Các nước chư hầu bọn hắn đã sớm đi tới Đế đô, cũng tốn một cái giá lớn để đánh đổi, mua sắm Hợp Linh đan. Cũng may mắn trước lúc tới đây đã tìm đủ dược vật, khiến cho theien tài ba hạng đầu đều có đột phá.

Hợp Linh cảnh vàTrọc Thanh cảnh đỉnh phong mặc dù chỉ kém một bước nhỏ, thế nhưng lại là khác biệt giữa linh hồn và thân thể.

Không đạt tới Hợp Linh, linh hồn sẽ không có cách nào tu luyện một mình, coi như đi vào Hóa Thanh trì thì hiệu quả cũng sẽ thấp hơn rất nhiều.

- Cái này...

Hồng sư cau mày.

Thời gian thi đấu Danh sư bên hắn với ba nước chư hầu đều giống nhau. Nhưng nơi lần này tỷ thí được thiết lập ở Vạn Quốc liên minh, cũng cách nơi này có chút xa.

Đối phương đã sớm đi tới Huyễn Vũ Đế đô, cũng đã sớm có chuẩn bị, quả thực đã khiến cho hắn không kịp trở tay.

- Thái tử còn chưa có xác định quy tắc phân phối danh ngạch, lại nói, Hợp Linh cảnh trung kỳ thì như thế nào chứ? Ai cười đến cuối cùng còn chưa nhất định a!

Mặc dù trên mặt mang theo vẻ lo lắng, thế nhưng trên khí thế không thể thua được, Hồng sư vẫn cắn răng nói.

- Ngươi đã tự tin như vậy thì một lát nữa chúng ta sẽ rửa mắt trông coi.

La Chiêu cười cười, tay cầm chén rượu mang theo ba người đi vào bên trong đại sảnh.

- Ài!

Hồng sư vung tay cánh tay lên.

Biết rõ đối phương cố ý tới diễu võ giương oai, thế nhưng hắn vẫn không nhịn được có chút tức giận. - Trương sư, ngươi đừng để ý...

Hừ một tiếng, hắn quay đầu nhìn về phía thanh niên đang ở bên cạnh mình.

- Ta sao? Ta không sao!

Không nghĩ tới bởi vì mình tu vi thấp mà lại bị khinh bỉ, đối phương lại còn tự an ủi mình, Trương Huyền cười cười nói:

- Đúng rồi, giữa trưa ngươi tìm hắn tính sổ, không biết có tiến hành khiêu chiến Danh sư với hắn hay không?

- Hắn muốn khiêu chiến... Thế nhưng không phải ngươi đã nói trước là chúng ta không chấp nhận hay sao?

Hồng sư nhìn qua rồi nói.

Sau khi đi gây phiền toái, cảnh tượng sẽ gặp phải như thế nào. Trương sư và hắn đã cân nhắc qua, cái gì mà “Nguyên khí tổn hao nhiều, trong thời gian ngắn không thể tỷ thí”. Những câu này chính là vị trước mắt này dạy hắn.

Nếu không, hắn một đời ngay thẳng, làm sao có thể nói ra lời nói vô sỉ như vậy cơ chứ!

- Ngươi và hắn đều là Hóa Phàm lục trọng sơ kỳ, thực lực không kém nhiều. Nếu như giao đấu ai thắng ai thua sẽ rất khó đoán trước, trước đó không chấp nhận không có vấn đề gì, chỉ là... Bây giờ thì khác!

Trương Huyền cười cười.

- Khác sao?

Hồng sư hơi sững sờ.

Có gì khác nhau cơ chứ?

Cũng chỉ có mấy canh giờ mà thôi, tu vi của hắn cũng không có tăng lên, mà La Chiêu cũng không có mảy may yếu bớt chút nào...

- Có ta ở đây, ngươi cứ việc khiêu chiến, cam đoan ngươi có thể thắng!

Trương Huyền thản nhiên nói, hai hàng lông mày mang theo vẻ tự tin ngạo nghễ.

- Ý của ngươi là... Chỉ điểm ta chiến đấu với hắn hay sao?

Hồng sư sững sờ, hai mắt lập tức sáng lên.

- Ừm!

Khóe miệng Trương Huyền nhếch lên.

Dám cười nhạo tu vi mình thấp sao?

Chương 1102: Đến muộn (2)

Vậy thì tốt, một lát nữa, trước hết ta sẽ để cho Hồng sư đánh ngươi tới mức ngay cả cha ruột ngươi cũng không nhận ra rồi lại nói sau.

Còn Hợp Linh cảnh trung kỳ...

Không biết đợi lát nữa, khi lão sư các ngươi biến thành đầu heo thì các ngươi còn có vẻ đắc ý như vừa rồi nữa hay không?

- Được!

Hồng sư liên tục gật đầu.

Mặc dù thanh niên Danh sư trước mắt này có cấp bậc thấp hơn so với hắn. Thế nhưng lão sư người ta lại chính là Danh sư bát tinh, ở phương diện chỉ điểm hắn càng tận mắt nhìn thấy. Ngay cả hắn cũng không thể bằng được.

Nếu như có đối phương hỗ trợ chỉ điểm, như vậy khi hắn chiến đấu với La Chiêu, có lẽ sẽ thật sự không thua.

- Vào thôi!

Bàn luận một câu, không nói nhiều nữa, sau đó bốn người đi vào đại sảnh yến hội.

Không hổ là hành cung của thái tử, trang trí cực kỳ xa hoa, rất nhiều viên Dạ Minh Châu to lớn treo ở trong đó, chiếu rọi sáng cả phòng giống như ban ngày.

Tiên diễm thảm, các loại bích hoạ xinh đẹp, cùng với rất nhiều cây cối xanh mơn mởn... Phụ trợ cho đại sảnh tráng lệ trước mắt, làm cho người ta có một loại cảm giác vô cùng xinh đẹp, hoàn mỹ.

- Thái tử có thiên phú cực mạnh, hai mươi tuổi đã trở thành đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ tuổi của Huyễn Vũ đế quốc. Càng trở thành Danh sư tứ tinh, bởi vậy đã được lão sư thu làm học sinh, cử đi tới Danh sư học viện!

Hồng sư truyền âm tới rồi nói:

- Địa vị cao, lại được sủng ái. Cho nên mặc dù nơi này là đông cung, thế nhưng lại xây dựng không kém hơn so với hoàng cung, thậm chí còn có ý vị hơn nữa...

- Ừm!

Trương Huyền khẽ gật đầu.

Hoàng cung nơi này hắn chưa có đi qua, thế nhưng hoàng cung bình thường lại đi qua không ít. Mà những hoàng cung trước đó so với hành cung trước mắt này, quả thực kém hơn không chỉ một đoạn.

Trên vách tường không chỉ có các bức hoạ mà còn có không ít tác phẩm thư hoạ của mọi người. Linh khí nhúc nhích, khí tức vờn quanh, hơn nữa, không chỉ có như thế. Vừa đi vào phòng đã lập tức cảm thấy nhiệt độ trở nên thoải mái dễ chịu, có lẽ chung quanh đã bố trí trận pháp điều tiết nhiệt độ.

Xem ra vị thái tử này không riêng gì là Danh sư, có thiên phú rất tốt mà cũng rất chú trọng tới việc hưởng thụ.

Dọc theo tấm thảm mềm mại đi thẳng về phía trước, đi vào đại sảnh thì đã thấy hai bên gian phòng rộng lớn có sắp xếp hai dãy bàn ghế. Mà đám người La Chiêu vừa rồi đi vào đang ngồi ở đằng sau.

Phùng sư trước đó bị ngã suýt chết cũng có mặt Chỉ, có điều, so với buổi trưa nhìn thấy còn nghiêm trọng hơn, mặt mũi bầm dập, tiều tụy không chịu nổi, hẳn là do Hồng sư xuất thủ giáo huấn.

Hắn còn có thể kiên trì ngồi ở chỗ này, chỉ sợ đã phục dụng đan dược chữa thương lợi hại gì đó. Thế nhưng dù vậy cũng không có tinh thần gì cả. So với buổi sáng dương dương đắc ý ở trên không trung hoàn toàn không giống một chút nào.

- Đây là... Phùng sư? La Tuyền và Tất Giang Hải liếc mắt nhìn nhau, đều trợn trắng mắt.

Buổi sáng, khi gặp người này đứng ở trên lưng linh thú phi hành, khí thế rộng lớn, ép cho Hồng sư không có cách nào tiến lên được. Uy phong không nói lên lời. Kết quả, lại bị Trương sư rống một cái đã từ trên trời rớt xuống... Biến thành như vậy.

Kết hợp với lời nói mới vừa rồi... Xem ra, đắc tội với ai cũng được, thế nhưng không thể đắc tội với Trương sư a...

Không để ý tới Phùng sư, Trương Huyền nhìn lại về phía những người khác.

Đúng như La Chiêu nói. Ba người đứng vị trí đầu mà Phong Nguyên đế quốc, Tiềm Phong đế quốc, Trục Nguyệt đế quốc mang tới đều đã đạt đến Hợp Linh cảnh, thậm chí còn có một vị đã đạt đến Hợp Linh cảnh hậu kỳ.

Nói đến tu vi, cũng quả thực là thuộc hắn thấp nhất.

Ngoại trừ người của tứ đại chư hầu đến đây. Ở giữa chủ vị còn có một thanh niên ngồi ở trong đó, đang tự rót trà uống, có vẻ không tầm thường.

Người này mặc một bộ trường bào, trước ngực còn có năm ngôi sao đại biểu cho Danh sư ngũ tinh đang lập lòe phản chiếu lại ánh sáng.

- Danh sư ngũ tinh?

Trương Huyền sững sờ, nhìn về phía Hồng sư:

- Chẳng lẽ vị này chính là thái tử?

- Hắn không phải là thái tử, thái tử chỉ là nửa bước Danh sư ngũ tinh, không có đạt tới ngũ tinh. Hẳn là học trưởng từ Danh sư học viện tới... Không phải là Hình Viễn thì chính là Ngô Chấn!

Hồng sư truyền âm tới.
Từ trong miệng La Chiêu biết được tên của bốn người. Mà người trước mắt này, thân là nam tử, đương nhiên không phải là Lục công chúa và Lạc Thất Thất, hẳn là một trong hai người Hình Viễn và Ngô Chấn.

Nếu không, cũng không có khả năng ngồi ngang hàng với thái tử mà không cảm thấy e ngại một chút nào.

- Hình Viễn, Ngô Chấn?

Trương Huyền nhìn qua.

- Ừm, Danh sư học viện tổng cộng có bốn người tới. Ta nghe nói có hai vị Danh sư ngũ tinh có tên như vậy!

Hồng sư giải thích một câu, nói một tiếng:

- Thái tử còn chưa có trở lại, chúng ta ngồi xuống trước đã!

Vừa rồi từ trong miệng binh sĩ thủ vệ hắn đã biết thái tử đi mời đám người Lục công chúa. Hiện tại xem ra, bốn vị thiên tài từ Danh sư học viện tới đây mới chỉ có một vị tới.

- Hồng sư, bởi vì ngươi ở xa cho nên tới khá muộn. Chuyện này chúng ta cũng không nói gì. Thế nhưng có lẽ sáng hôm nay ngươi đã đến Đế đô a! Hiện tại mới tới đây, làm cho Ngô sư phải chờ... Có phải ngươi cố ý hay không?

Mọi người mới vừa ngồi xuống thì đã nghe thấy một đạo thanh âm nhàn nhạt vang lên.

Chính là từ một vị lão giả ở phía đối diện.

Danh sư ngũ tinh dẫn đội của Trục Nguyệt đế quốc, Trần Việt!

Nghe thấy hắn nói, Hồng sư nhướng mày.

Mặc dù thanh âm không lớn, thế nhưng tất cả mọi người bên trong căn phòng đều nghe được. Mà vị Ngô sư đang uống rượu kia hiển nhiên cũng đã nghe thấy.

Thừa nhận đến muộn, đường đường là thiên tài của Danh sư học viện cũng đã tới mà người này lại tới chậm. Như vậy cũng tương đương với việc không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, để lại ấn tượng xấu trong lòng đối phương.

Phủ nhận, rõ ràng đã tới chậm mà lại không thừa nhận, cưỡng từ đoạt lý, chỉ sợ ấn tượng cũng sẽ không khá hơn chút nào.

Có thể nói, một câu đã bức hắn vào tuyệt cảnh.

Làm sao bây giờ?

Khuôn mặt Hồng sư khó coi, sắc mặt tái xanh, đang buồn vì không biết nên trả lời như thế nào thì đột nhiên dường như nghe thấy cái gì đó mà cơ thể trở nên cứng đờ.

Ngay sau đó, ánh mắt hắn sáng lên, hừ lạnh một tiếng, lập tức nhìn về phía đối puhowng.

- Trần Việt, xin chú ý từ ngữ của ngươi. Tiệc tối chỉ là bữa tiệc để cho mọi người gặp nhau vui vẻ mà thôi. Một lát nữa thái tử tới, có phải ngươi cũng nói hắn đến chậm hay không?

Chương 1103: Hai loại đánh giá (1)

- Sao?

Nghe thấy hắn nói như thế, tất cả mọi người đều sững sờ, âm thầm hô một câu hay.

Câu hỏi của Trần Việt Danh sư rất rõ ràng là có tư tâm. Trả lời thế nào cũng sai, thế nhưng câu trả lời khó như vậy mà Hồng sư lại dùng một câu đã có thể phản kích được.

Được đó, ngươi nói ta đến trễ, như vậy thái tử cũng chưa tới, có phải hắn càng muộn hơn ta hay không? Ngươi dám nói thái tử đến trễ, gươi có ý gì?

Chỉ là tiệc mà thôi, ngươi cố ý chụp mũ, rốt cuộc là có răm tâm gì?

Lời này không chỉ trả lời đối phương mà còn dựa thế phản kích, khiến cho Trần Việt trả lời cũng không đượcmà không trả lời cũng không được. Vẻ mặt lúc thì đỏ, lúc thì trắng, buồn bực tới mức suýt chút nữa đã thổ huyết.

- Ồ? Mấy ngày không gặp, tài ăn nói của Hồng sư so với trước kia đã tốt hơn nhiều a!

Thấy đồng minh mình là Trần sư không nói ra lời, La Chiêu mở miệng nói.

- Không chỉ có tài ăn nói tốt, thân thủ cũng tốt, La sư có muốn thử một chút hay không?

Hồng sư đổ đầy một chén rượu ngon, cười khanh khách nhìn về phía một chỗ khác:

- Ngươi nói xem có đúng hay không ah Phùng sư?

- Ngươi... Phốc!

Thân thể Phùng Vũ nhoáng một cái, dẫn động thương thế, lập tức phun ra một ngụm máu tươi.

Không phải không nói tới chuyện này sao? Tại sao lại nói tới nữa cơ chứ? Lại nói, hai người bọn họ tìm ngươi gây phiền phức, liên quan cái rắm gì tới ta. Ta chỉ lặng lẽ trốn ở một bên, ngay cả lời cũng không dám nói, không ngờ nằm cũng trúng đạn...

- Phùng sư ra ngoài đi săn, bị linh thú vây công cho nên mới có thương tích... Hai ngày này một mực ở trong phòng ít ra ngoài, làm sao có thể biết được thân thủ của ngươi có được hay không chứ?

Khóe miệng La Chiêu cũng giật giật một cái, khẽ nói.

Hắn cũng chế nhạo, nói Phùng sư bị linh thú đả thương, tương đương với gián tiếp đang nói, Hồng sư là linh thú, không hiểu nhân tình.

- Hóa ra là bị linh thú gây tổn thương, thật sự là đáng tiếc!

Nghe thấy bên trong lời nói của đối phương mang theo ý nhục mạ, Hồng sư không có chút phật lòng nào mà còn nhàn nhạt ngẩng đầu lên, nói:

- Vết thương ở trên mặt hắn rất rõ ràng, có vết máu ứ đọng. Ửng hồng biến thành màu đen, đây là do chân khí rót vào trong đó mới có thể hình thành. Xương mũi hơi trũng xuống, tạo thành một đường thẳng với trán, rất hiển nhiên là bị đạp một cước cho nên mới có thể để lại dấu vết này. Còn có lỗ tai sưng đỏ, bờ môi phát tím, đây rõ ràng là dấu vết bàn tay đánh vào mới có thể để lại ấn ký...

- Rõ ràng là vết thương do nhân loại công kích mà ngươi lại nói là linh thú...

Nói đến đây, mí mắt Hồng sư nhấc lên, ánh mắt như điện, nói:

- Xin hỏi, La sư, ngươi mù mắt hay sao? Hay là đã học được bản lĩnh trắng mắt nói lời bịa đặt?

- Ngươi...

Khuôn mặt đỏ lên, La Chiêu thiếu chút nữa đã ngất đi.

Danh sư có nhãn lực vô cùng tốt, công kích do nhân loại đả thương và linh thú, bản thân đã có khác biệt rất lớn. Vừa rồi hắn nói như vậy chỉ là cố ý nói sang chuyện khác, tránh khỏi cho đôi bên xấu hổ mà thôi, ai ngờ... Đối phương lại trực tiếp làm rõ, khiến cho bản thân thành kẻ trợn mắt nói lời bịa đặt...

La Chiêu tức giận tới mức toàn thân run rẩy, nhưng ngay cả một câu cũng không nói nên lời.
Nếu như nói ra là tên này đánh, như vậy chuyện ngăn chặn, vây bắt sẽ bị tiết lộ ra ngoài...

Mẹ nó, không phải nói hắn ta luôn miệng lưỡi vụng về hay sao? Làm sao lại trở nên nhanh mồm nhanh miệng như thế này cơ chứ?

Những người khác cũng nhìn nhau.

Hồng sư cũng quá lợi hại a!

Hai người Trần sư, La sư liên thủ giáp công, dùng ngôn ngữ trêu chọc, muốn làm cho hắn mắc câu. Kết quả, người ta vừa đập vừa cào, không chỉ phản kích thành công mà còn khiến cho hai người còn lại ngay cả một câu nói cũng không nói được... Làm sao Hồng sư có thể làm được cơ chứ?

- Ta làm sao? Chẳng lẽ ta nói sai hay sao? Hay là... Chính La sư là đầu linh thú mà trong miệng mình nói. Mà tổn thương của Phùng sư chính là ngươi đánh, bây giờ bị ta chỉ ra cho nên có chút xấu hổ?

Hồng sư thản nhiên nói.

- A!

La Chiêu xiết chặt nắm đấm, muốn trả lời, thế nhưng lại không biết nói thế nào.

- Được rồi, ngươi cũng đã nói đây là tiệc tối, mọi người gặp nhau vui vẻ, cần gì phải giương cung bạt kiếm như vậy!

Thấy bạn cũ suýt nữa đã tức điên, thế nhưng ngay cả một lời cũng không nói được, Trần Việt đành phải mở miệng hoà giải.

- Cũng đúng, chỉ là tiệc tối mà thôi, không cần thiết phải làm như vậy!

Bưng chén rượu lên rồi uống một ngụm, Hồng sư cũng không nói thêm gì nữa.

- Đáng giận...

Nhìn thấy bộ dáng này của hắn, La sư, Trần sư đều cảm thấy khuôn mặt mình rất khó coi, giống là bị táo bón vậy.

Vốn trước đó bị tên này đi qua làm loạn đã khến cho bọn họ đầy một bụng tức giận. Cho nên mọi người muốn cho đối phương một ra đòn oai phủ đầu trước khi tiệc tối diễn ra, thuận tiện cũng giẫm lên mấy cước. Thế nhưng bọn họ có nằm mơ cũng không có nghĩ tới, chân còn chưa có đưa ra thì đã bị đối phương giẫm lên rồi.
Hơn nữa còn là điên cuồng đạp lên trên mặt mấy lần a.

Thật sự là càng nghĩ càng cảm thấy buồn bực.

Ngẩng đầu nhìn lại, muốn nhìn xem bản thân có để lại ấn tượng xấu trong mắt vị thiên tài kia hay không thì đã thấy hắn vẫn uống rượu như cũ. Vẻ mặt không có chút gợn sóng, giống như cãi lộn vừa rồi hắn ta căn bản không nghe thấy vậy.

- Như vậy cũng tốt...

Thấy đối phương không có để ý, hai người nhìn nhau, đều nhẹ nhàng thở ra một hơi.

- Không biết có chuyện gì xảy ra mà miệng lưỡi của tên này so với trước kia lợi còn hại hơn nhiều, cãi lộn với hắn ta không có chỗ tốt gì cả. Trước tiên cứ chờ thái tử tới rồi nói sau!

Biết nếu tiếp tục ầm ĩ thì bên mình sẽ không có bất kỳ chỗ tốt gì, ba người La Chiêu, Trần Việt, Phùng Vũ lập tức truyền âm cho nhau.

Trong lúc nhất thời, gian phòng lần nữa trở nên yên tĩnh lại.

...

Bên này không chịu thua lẫn nhau, mỗi người đều có suy nghĩ riêng thì trong một cái sân ở hành cung của thái tử có một người thanh niên thân mặc y phục lộng lẫy đứng ở trong đó. Nhìn bộ dáng dường như đang chờ người nào đó, hơn nữa không biết đã đợi được bao lâu rồi.

Dù vậy, trên mặt hắn cũng không có chút không kiên nhẫn nào, ngược lại còn mang theo nụ cười mỉm.

Nếu như Hồng sư có mặt ở đây thì nhất định có thể nhận ra được, vị này chính là thái tử Huyễn Vũ đế quốc, Diệp Tiền!

- Đáng giận, đáng giận, đều do tên kia, nếu không phải hắn cướp Đỗ Căn thảo của ta đi thì làm sao có thể giống như bây giờ, ngay cả mua cũng không mua được... Hình Viễn, ngươi đã điều tra ra người kia là ai chưa?

Một tiếng rít vang vọng, ngay sau đó đã có một đạo thân ảnh xinh đẹp từ bên ngoài viện đi tới.

- Cái này... Một lát nữa, ta sẽ để cho Diệp Tiền sai người đi thăm dò...

Ngay sau đó có một đạo thanh âm mang theo vẻ áy náy vang lên.

Một thanh niên theo sát ở phía sau người vừa mới lên tiếng.

Hai người này chính là Lục công chúa và thanh niên Hình Viễn mà ban đầu Trương Huyền gặp phải ở trong Kỳ Trân lâu.

Sauk hi rời khỏi Kỳ Trân lâu, vị Lục công chúa này lại tìm kiếm khắp nơi, nhìn xem có thể tìm được Đỗ Ưu thảo hay không. Kết quả nàng đi tìm rất nhiều nơi mà cũng không thấy. Nàng ở ngoài chơi đùa cho tới bây giờ cũng không thu hoạch được gì.

Càng nghĩ càng giận, vừa vào cửa đã không nhịn được gào thét một tiếng.

- Lục công chúa, Hình Viễn học trưởng!

Thái tử Diệp Tiền tiến lên đón, ôm quyền khom người chào hai người.

- Ồ? Ngươi ở đây thì tốt, vừa vặn có chuyện cần ngươi hỗ trợ!

Hình Viễn lạnh nhạt nhìn qua.

- Học trưởng có gì phân phó thì cứ việc nói!

Chương 1104: Hai loại đánh giá (2)

Diệp Tiền vội nói.

- Lúc ban ngày ta và Lục công chúa đã gặp một thanh niên hai mươi tuổi ở Kỳ Trân lâu. Người này mang theo một tên quản gia mập mạp, ngươi giúp ta tra ra thân phận của hắn một chút. Sau khi biết thì mau chóng báo cho ta một tiếng.

Hình Viễn khoát tay áo.

- Được!

Diệp Tiền gật đầu.

Mặc dù đối phương nói rất mơ hồ, thế nhưng đây là Huyễn Vũ Đế đô, bằng vào lực lượng thái tử của hắn. Muốn tra ra một người, vẫn rất là đơn giản.

- Lục công chúa, Hình Viễn học trưởng, chuyện này ta sẽ lập tức sai người đi làm. Đêm nay ta đã chuẩn bị thiết yến, mời các ngươi đi qua đó tham dự. Thuận tiện cũng làm quen một ít tân sinh mà Huyễn Vũ đế quốc chúng ta lần này đưa đi tới Danh sư học viện...

- Không có hứng thú!

Lục công chúa khoát tay áo.

Khi đi ra ngoài nàng vẫn còn là công chúa cao cao tại thượng, lúc trở về đã biến thành nô tỳ của người khác. Chuyện này đã khiến cho nàng tức giận tới no, đâu còn có tâm tư đi tham gia tiệc tối gì nữa chứ!

- Cái này...

Không nghĩ tới vị học tỷ này lại trực tiếp cự tuyệt, vẻ mặt Diệp Tiền có chút lúng túng nhìn về phía Hình Viễn đang ở cách đó không xa:

- Học trưởng, ngươi...

- Ài, ngươi về trước đi, chờ một lát nữa ta sẽ đi qua!

Hình Viễn khoát tay áo.

- Được rồi!

Diệp Tiền cũng nhìn ra vị Lục công chúa này đang tức giận, cho nên hắn cũng không nói thêm lời nào nữa mà cúi mình vái chào rồi đi ra ngoài.

Mặc dù hắn là thái tử Huyễn Vũ đế quốc, thế nhưng so với công chúa của Hồng Viễn đế quốc vẫn còn kém nhiều lắm, căn bản không cùng một cấp bậc.

Đối phương bằng lòng thì cũng thôi, nếu như không tình nguyện thì hắn tuyệt không dám cưỡng cầu.

Mới vừa đi mấy bước, còn không có rời khỏi sân nhỏ thì đã tiếng truyền âm của Hình Viễn vang lên ở bên tai:

- Lục công chúa đang nổi nóng, ta khuyên một chút, một lát nữa sẽ cùng đi tới tham dự tiệc.

- Đa tạ học trưởng!

Nghe thấy hắn hứa hẹn, ánh mắt Diệp Tiền sáng lên, lập tức đi ra ngoài.

Mục đích chủ yếu của tiệc tối lần này là vì đón tiếp đám người Lục công chúa, nếu nàng không đi, như vậy hắn sẽ mất mặt.

- Lục công chúa, không nên tức giận, chờ Diệp Tiền tra ra thân phận cụ thể của đối phương. Nếu thực sự không được, ta sẽ trả một cái giá lớn để mua Đỗ Ưu thảo cho người...

Thấy hắn đã rời đi, Hình Viễn an ủi. - Không cần ngươi quan tâm!

Lục công chúa thở phì phò ngồi xuống.

Hình Viễn đứng tại chỗ rất là xấu hổ, đi cũng không được, không đi cũng không được.

Vị Lục công chúa này tính tình cổ quái, khiến cho hắn theo đuổi cũng rất là vất vả.

Trước đó còn rất tốt, thế nhưng tính tình thay đổi thất thường, khiến cho người ta không hiểu rõ nổi.

Nói thật, tiểu tử kia thu ngươi làm tỳ nữ là do ngươi đồng ý, ta cũng đã khuyên can qua, kết quả ngươi lại không nghe... Thậm chí ta muốn giết chết hắn, ngươi cũng không đồng ý...

Bây giờ lại chạy đến chỗ này nổi giận với ta và Diệp Tiền, như vậy là sao chứ?

Càng nghĩ hắn càng cảm thấy buồn bực.

- Ngọc Phi Nhi, ngươi thế nào?

Hắn đang không biết nên khuyên can thế nào thì đã nghe thấy tiếng bước chân vang lên. Một nữ tử tràn ngập hưng phấn đi tới, vừa đi vừa mỉm cười, tung tăng giống như chim sẻ.

- Thất Thất tiểu thư, ngươi...

Nhìn thấy bộ dáng này của đối phương, Hình Viễn ngẩn ngơ.

Vị Lạc Thất Thất trước mắt này luôn luôn lạnh lùng như tuyết, lúc nào nói chuyện cũng bị cự tuyệt, làm sao hôm nay lại cười vui vẻ như vậy chứ?

Nếu như để cho người trong học viện biết, băng sơn mỹ nhân cũng biết cười, không biết bọn họ có thể nổi điên tại chỗ hay không?

- Không có gì! Nghe thấy câu hỏi của hắn Lạc Thất Thất mới chú ý tới vẻ mặt của mình có vấn đề. Nàng sầm mặt lại, lần nữa khôi phục lại trạng thái lạnh lẽo như băng, sau đó đi tới trước mặt Lục công chúa:

- Làm sao vậy, sao lại tức giận thành như vậy?

- Ta...

Phi Nhi công chúa đang muốn nói, khuôn mặt xinh đẹp cũng nhíu lại, lại nhìn về phía Lạc Thất Thất ở trước mặt:

- Đúng rồi, ngươi có chuyện gì, sao lại cao hứng như vậy?

Nàng và Hình Viễn có suy nghĩ giống nhau, Lạc Thất Thất luôn luôn hỉ nộ không lộ ra trên mặt. Không phải nàng nói hôm nay ra ngoài giảng bài luyện đan hay sao? Sai khi trở về lại cao hứng như vậy?

Không phù hợp với tính cách của nàng ah!

- Ta? Gặp được một việc mà thôi, không có gì...

Nghĩ đến phong độ của Trương sư, trong ánh mắt của Lạc Thất Thất hiện lên vẻ tôn kính, khóe miệng lần nữa nhếc lên, tiếp tục nói:

- Ngươi nên nói về ngươi một chút đi, rốt cuộc là người nào có thể khiến cho Lục công chúa của chúng ta tức giận tới mức như vậy a!

- Còn không phải là tên vô sỉ kia...

Nói được một nửa thì khóe miệng của Phi Nhi công chúa đã nhếc lên, lắc đầu nói:

- Không đúng, dựa vào cái gì mà ta phải nói trước? Ngươi nói trước đi, rốt cuộc là ai khiến cho Thất Thất tiểu thư hỉ nộ không lộ ra của chúng ta cao hứng như thế?

- Ta...

Lạc Thất Thất chần chờ một chút:

- Như vậy đi, chúng ta cùng nói rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra! Ai cũng không được giấu diếm ai!

- Được!

Phi Nhi công chúa gật gật đầu:

- Bắt đầu đi!

- Là một người trẻ tuổi hèn hạ vô sỉ, rất biết chơi người. Lại vô tri lỗ mãng, khiến cho người ta tức giận!

Phi Nhi công chúa cắn răng, trong khóe mắt tràn ngập hận ý.

- Là một thanh niên tuấn kiệt ôn tồn lễ độ, hòa nhã rộng lượng, học thức uyên bác, khiến cho người ta kính ngưỡng!

Lạc Thất Thất tràn ngập sùng bái nói.

Chương 1105: Lễ gặp mặt (1)

Nghe thấy hai người đối thoại, Hình Viễn ở bên cạnh có chút ngây ngất.

Gia hỏa màPhi Nhi công chúa gặp phải kia hèn hạ vô sỉ, quả thực nói hắn còn nghe được. Thế nhưng người mà Lạc Thất Thất gặp phải, rốt cuộc là người nào mà có thể làm cho nàng sùng bái như vậy chứ?

Thậm chí... Đây cũng không phải là sùng bái đơn thuần, mà là say đắm!

- Hèn hạ vô sỉ? Hắn đã làm gì mà khiến cho ngươi như vậy?

Lạc Thất Thất hỏi.

- Hắn... Hắn quả thực không biết xấu hổ...

Càng nghĩ càng giận, Phi Nhi công chúa lập tức nói chuyện lúc trước ra nói lại một lần.

- Bảo ngươi làm tỳ nữ của hắn?

Nghe nàng nói xong, Lạc Thất Thất há hốc miệng, không thể tin được.

Người trước mắt nàng là ai cơ chứ?

Lục công chúa của Hồng Viễn đế quốc. Ở trong tay Hoàng đế bệ hạ được xem như là cục cưng quý giá. Hình Viễn đang ở cách đó không xa cái này, mỗi ngày đều truy cầu, ngay cả khoác lác cũng không dám nói một câu... Mà lại có thể có người dám để cho nàng làm tỳ nữ...

Lá gan cũng quá lớn a!

Lại nói, coi như thu nàng làm tỳ nữ, ngươi xác định có thể sai khiến được nàng hay sao?

Mỉm cười, nàng khẽ lắc đầu:

- Kỳ thật, ta lại cảm thấy, người này thật lợi hại. Có thể khiến cho Phi Nhi công chúa điêu ngoa của chúng ta tức thành như vậy, lại còn không dám nói nhảm, nhất định rất có bản lĩnh a!

- Ngươi...

Phi Nhi công chúa miệng chu miệng nói:

- Ngươi đừng có cười trên nỗi đau của người khác a? Đúng rồi, ngươi nói xem rốt cuộc ngươi đã có chuyện gì với ngươi kia?

- A, hôm nay ta đi tới Luyện Đan sư công hội...

Lạc Thất Thất cũng không có giấu diếm mà nói chuyện hôm nay mình gặp phải nói ra, nói rõ ra toàn bộ chi tiết một lần.

- Chỉ nhìn cách ngươi luyện đan đơn thuần mà đã có thể thuận miệng vạch ra hơn một trăm chỗ thiếu hụt? Chỉ điểm ngươi luyện đan, luyện chế ra dược vật lục phẩm... Cái này, cái này, quan trọng nhất là chỉ có hai mươi tuổi, như vậy cũng quá ngưu bức nha?

Nghe thấy lời bạn tốt nói, hai mắt Phi Nhi công chúa trợn tròn.

Lạc Thất Thất là bạn tốt của nàng, cũng là luyện đan đại sư nổi danh trong toàn bộ Danh sư học viện. Hầu như mỗi lần thi đấu của đan việnnàng có thể thu được vị trí trước mấy. Nhân vật như vậy, thế mà bị người ta một hơi vạch ra hơn một trăm chỗ thiếu hụt!

Như vậy người này có bao nhiêu lợi hại cơ chứ?

Đừng nói là Lạc Thất Thất, xem như bản thân nàng cũng không nhịn được có tâm muốn bái sư.

- Đúng vậy a, Lạc Thất Thất ta từ khi tu luyện chưa hề sùng bái qua một người nào, nhưng Trương lão sư lại là người mà ta bội phục nhất! Nhớ tới khuôn mặt tự tin và phong độ tuấn lãng của người thanh niên kia, khóe miệng Lạc Thất Thất không nhịn được nhếch lên, khó mà kiềm chế được.

- Ừm, nghe ngươi nói như vậy ta cũng bắt đầu cảm thấy sùng bái. Một lúc nào đó ngươi gặp lại vị Trương lão sư này thì nhất định phải mang ta đi làm quen một chút, ta cũng muốn học tập luyện đan với hắn!

Phi Nhi công chúa nói.

- Được rồi, chờ lần sau ngươi nhìn thấy gia hoả kia thì cũng mang ta đi gặp một chút. Ta cũng muốn nhìn xem, rốt cuộc là người nào mà lại dám thu Phi Nhi công chúa của chúng ta làm tỳ nữ, nếu như không có bản sự này. Như vậy ta giúp ngươi đánh hắn tới mức không nhìn thấy đường thì thôi!

- Ừm!

Hai người hiểu ý cười một tiếng, tỷ muội tình thâm.

- Khụ khụ, hai vị, Diệp Tiền thái tử đã chuẩn bị tiệc tối cho chúng ta. Còn mời chúng ta đi tới gặp mặt các thiên tài của Huyễn Vũ đế quốc, trước đó cũng đã đồng ý. Hiện giờ chúng ta có nên đi tới tham dự một chút hay không?

Thấy nhị nữ càng ngày càng vui mừng, vui đến mức quên cả trời đất, Hình Viễn ở bên cạnh thực sự không nhịn được phải mở miệng nói.

- A, đúng rồi, còn có tiệc tối!

Lúc này Lạc Thất Thất mới nhớ tới:

- Nhất định phải đi rồi. Chỉ có điều, trước tiên chúng ta phải thu thập một chút, đổi lại một bộ y phục khác!

- Được rồi, ngươi đi thì ta cũng đi!

Tâm trạng đã tốt hơn, Phi Nhi công chúa cũng gật gật đầu.

Hàn huyên hồi lâu với bạn thân, tâm tình của nàng cũng đã tốt lên rất nhiều, không có phiền muộn như trước đó nữa. Cho nên muốn nàng tham gia tiệc, cũng không có gì cả.

- ... Nghe thấy các nàng phải sửa sang, thay y phục, Hình Viễn vỗ trán một cái, cảm thấy sống không thể yên được.

Nữ nhân thay y phục tuyệt đối là một việc phiền toái nhất, xem ra buổi dạ tiệc này, không biết hắn còn có thể tham gia được hay không...

...

- Thái tử đến!

Bên này Hình Viễn tràn ngập bất đắc dĩ thì ở sảnh yến hội, thái tử Diệp Tiền đã sải bước đi vào.

- Thái tử điện hạ!

Nhìn thấy hắn đi tới, tất cả đám người Hồng sư đều đứng dậy ôm quyền bái kiến.

- Không cần phải khách khí!

Nói một tiếng, Diệp Tiền đi tới trước chủ vị, nhìn về phía người thanh niên đang ngồi bên người rồi cười cười:

- Ngô Chấn học trưởng!

- Ừm!

Ngô Chấn lên tiếng:

- Đám người Hình Viễn đâu?

- Đám người học trưởng một lát nữa mới đến!

Diệp Tiền nói.

- Ah!

Ngô Chấn gật gật đầu, không nói thêm lời nào nữa.

Thấy hắn không nói gì, Diệp Tiền biết là khách sẽ theo chủ, cho nên lúc này mới nhìn quanh một vòng, nói:

- Hôm nay, mục đích mời các vị tới đây, chắc hẳn không cần ta nhiều lời thì mọi người cũng đều biết a!

- Biết!

- Chúng ta biết rõ!

Đám người La Chiêu, Trần Việt gật đầu.

- Ừm, biết là tốt rồi, vậy trước hết để ta giới thiệu cho các ngươi một chút, vị này là Ngô Chấn học trưởng. Là Danh sư ngũ tinh hạ phẩm tới từ Hồng Viễn Danh sư học viện, là học viên năm thứ hai!

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau